Truyện ngắn [Word Challenge] Hồi ức áo trắng

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi luthyeen, 28/6/17.

  1. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

    Tác phẩm dự thi sự kiện Thử thách bầy cừu.
    Tên tác phẩm: Hồi Ức Áo Trắng
    Tên tác giả: Lưu Thu Huyền
    Từ khóa xuất hiện: Đơn phương
    Độ dài (số lượng từ): 2976


    Hôm nay, ngày đầu tiên tôi đến trường với vai trò là một sinh viên, nhưng lại không phải đi học. Chỉ là rảnh rỗi đi cùng người bạn mới tham gia hoạt động đoàn đầu năm.

    Hôm nay, ngày đầu tiên tôi gặp lại người tôi muốn gặp.

    Người đó đã thay đổi kiểu tóc, trông có vẻ bảnh hơn trước, được cái vẫn là nụ cười tít mắt không thay đổi. Đôi lúc tôi nghĩ, có phải vì cậu ấy cười như thế nên không thấy tôi? Khi chúng tôi đi ngang qua nhau ở một khoảng cách rất gần.

    Có lẽ chỉ là một giây thôi, xung quanh tôi thời gian đã dừng lại trong một giây ấy. Thứ cảm xúc non trẻ ùa về, tôi liền bất giác ngoảnh lại nhìn bóng hình kia đang vui vẻ khuất dần sau tầng lá cây trước cổng trường.

    Miệng vô tình lẩm bẩm một cái tên.

    Thì ra, đến giờ, vẫn chỉ có mình tôi là người ngoảnh lại, xem cuộc đời của người tôi từng thương đã thay đổi thế nào?

    Tình đầu của tôi.

    Một đóa Anh Thảo muộn*.

    Tình đầu của tôi, cũng là một sự phung phí nhân duyên...

    Bố mẹ tôi đều làm nghề nông, mệt nhọc tối ngày, vậy nên mẹ luôn nói tôi phải học thật giỏi để sau này không phải cực khổ. Vậy là tôi liền chăm chỉ học hành mặc dù kết quả sau đó vẫn chẳng có gì vượt trội, vẫn thường bị đem ra so sánh với người anh họ cùng tuổi của tôi. Những lúc như vậy, tôi khó chịu khôn cùng, lại lao vào học, đặt anh ấy làm mục tiêu của mình. Sau này, quả thực tôi đã hơn anh ấy, mẹ tôi lại chuyển đối tượng sang người khác làm tôi tiếp tục khó chịu.

    Giờ nghĩ lại, mẹ tôi cũng chỉ như bao người mẹ khác, môt lòng hướng cho con học tập để có tương lai sáng lạn hơn. Có lẽ một phần bởi vậy, suốt từ cấp một, cấp hai rồi cấp ba, mẫu người duy nhất tôi thích chính là học sinh giỏi.

    Cậu ấy cũng là học sinh giỏi.

    Cậu ấy cũng là tình đầu của tôi.

    Thứ tình cảm mà chỉ mình tôi biết.

    Được đặt biệt danh là đồ não cá vàng, trí nhớ của tôi vô cùng thậm tệ. Vậy nên, tôi chẳng nhớ mình đã thích cậu ta từ bao giờ, chỉ nhớ lúc đó tôi chưa đến mười tuổi, vẫn còn là một học sinh cấp một. Có lẽ thích chỉ vì một lý do rất đơn giản, cậu ta trắng hơn tôi, cũng học giỏi hơn tôi nữa. Vậy là thích.

    Nhớ thuở bé, chẳng giấu được chuyện gì, chỉ cần đến tối ngủ cùng chị gái là moi tim moi ruột ra nói hết. Thế là chị tôi biết tôi thích ai, liền kể với anh họ cùng tuổi của tôi, bọn họ hùa nhau vào trêu chọc đến khi tôi khóc thì thôi.

    Có một lần, anh họ tôi rất nghiêm túc hỏi: "Trắng hơn mày, học giỏi hơn mày là mày thích? Đừng nói là mày thích cả anh nhá?"

    Tôi liền đáp lại: "Không có, em thích cậu ấy trước rồi, sao thích thêm người khác được."

    Tôi không biết tên anh họ này có đem kể chuyện tôi thích cậu ấy với mọi người không, chỉ biết từ ngày hôm ấy, anh ta có vẻ năng rủ tôi đi chơi cùng hơn. Tất nhiên còn có cả cậu ấy nữa. Ba người chúng tôi chơi đủ trò linh tinh, có ngày còn nghịch cát bẩn, về bị mẹ đánh cho một trận vì lớn rồi còn nghịch dại. Nhưng không sao, tôi rất vui!

    Thời gian tươi đẹp đó trôi qua rất nhanh, chẳng mấy mà tôi vào cấp hai, cậu ấy không cùng trường với tôi nữa.

    Vậy mà tôi cứ nghĩ, qua mùa hè, lại đến trường, lại được gặp cậu ấy. Hóa ra, không phải vậy. Hóa ra, tôi không còn gặp cậu ấy nữa rồi. Ngoảnh lại khi ấy, tôi chỉ thấy một hình ảnh mờ nhạt về một ngày nắng, cậu ấy bị giáo viên mắng vì lỡ làm tôi chảy máu mũi. Đó là lần đầu tiên tôi bị chảy máu mũi ở trường. Sau này, không còn chuyện đó xảy ra nữa.

    Tôi bắt đầu đi học thêm ngay từ hè năm lớp sáu, đến lớp cái gì cũng biết, đến ngủ gật cả tiết cũng biết hôm đó cô dạy gì. Anh họ tôi học thêm cùng tôi, anh cũng biết. Vậy nên, ở cái lớp nghịch ngợm nhất trường ấy, chúng tôi được coi là học giỏi nhất lớp. Và vậy nên, chẳng có đối tượng nào thuộc mẫu người của tôi cả.

    Khi đó, tôi cũng chẳng biết đó là chuyện tốt hay chuyện xấu, chỉ biết rằng khoảng cách địa lý dẫn đến khoảng cách của trái tim là có thật. Cậu ấy đang dần dần trở nên trong suốt trong trái tim tôi...

    Rồi lúc ấy, Facebook xuất hiện. Tôi liền đăng ký tài khoản, tìm kiếm thật lâu mới thấy Facebook của cậu ấy, nhưng đợi mãi không thấy chấp nhận, cậu ấy quên tôi rồi sao?

    Tôi cứ tưởng như vậy cho đến khi cậu ấy chấp nhận. Hóa ra cậu ấy chẳng mấy khi online, đợi một status mà mắt tôi sắp cận đến nơi.

    Thời gian sau đó, tôi có gặp cậu ấy một lần, đó là ở sinh nhật anh họ. Một ngày mùa đông không có nắng, tiết trời ảm đạm hơn bao giờ hết. Tôi trong cái áo khoác to ụ lật đật chạy sang nhà anh họ cho đúng giờ hẹn. Mỗi tội vẫn đến muộn, may là chưa xong vụ thổi nến với cắt bánh.

    Xung quanh toàn con trai, tôi ngồi bừa một chỗ, lại trúng ngay cậu ấy. Vậy là cả buổi tim tôi đập rộn ràng như người mắc bệnh. Mặt hồng hồng lên, thật ra dáng thiếu nữ.

    Chắc tôi sẽ bị lộ mất, nếu không phải đám con trai nghịch ngợm trêu tôi cùng con gấu nhỏ biết kêu tôi để trong túi áo. Cũng nhờ vậy mà tôi làm loạn lên để che đi sự bối rối kia.

    Con gấu đó, vì nó mà suốt một thời gian sau đám con trai kia thấy tôi liền gào lên: "A Hí Hì, Ai lớp dìu."

    Ừ thì ngày xưa tôi thích những thứ đó. Không biết cậu ấy có thích không? Tôi cũng muốn tặng cậu ấy một con.

    Tôi thi cấp ba, không được lựa chọn gì cả, mẹ nói nhất định phải vào được lớp A1 của ngôi trường chị tôi từng theo học, nhất định phải là lớp chọn! Tôi gật gù đi thi đem về con số 49 làm mẹ than ngắn thở dài.

    Năm ấy, đứa học kém hơn tôi còn được 50.

    Tất nhiên tôi không vào được lớp chọn, chỉ vào được A3. Mẹ tôi thở dài nói: "Còn một đợt thi nữa ở trường để xếp lớp, liệu mà giữ ở A3 không lại trượt xuống thấp hơn thì ra đường mà ở."

    Ngày đó tôi đã từng ghét mẹ tôi, ghét mẹ tôi không thương tôi, suốt ngày chỉ biết ép tôi.

    Đâu biết rằng, nhờ có sức ép đó, tôi mới có thể có thành công.

    Nhờ có sức ép đó tôi mới vào được A1.

    Và cũng nhờ nó, cái duyên của tôi với cậu ấy một lần nữa xuất hiện.

    Tôi nhận ra ngay từ bước chân đầu tiên vào cửa lớp. Cậu ấy chính là phiên bản lớn hơn của đứa trẻ năm ấy. Mặc dù lúc này, cậu ấy không còn là người đẹp nhất trong mắt tôi như ngày trước.

    Ba năm, vậy là ba năm nữa, ngày nào tôi cũng sẽ gặp cậu ấy. Niềm vui non trẻ ùa về khiến tôi cười không ngậm được miệng.

    A1 cứ hai tháng lại bốc thăm đổi chỗ một lần, không lần nào tôi không hy vọng.

    Mỗi tội hình như duyên của chúng tôi có hạn, vậy nên ba năm cấp ba, tôi chưa từng ngồi cùng cậu ấy một lần.

    Chuyện tình bạn cùng bàn mà tôi mường tượng liền tan thành mây khói.

    Lúc cậu ấy ngồi trên tôi, lúc lại ngồi dưới tôi. Thành ra tôi liền ước, nếu không được ngồi cùng cậu ấy, hãy để tôi ngồi cuối lớp, để ngày nào cũng có thể nhìn bóng lưng của cậu ấy.

    Không thành công, ông trời là đồ keo kiệt!

    Đã vậy, ông lại còn để cậu ấy ngồi cùng một cô gái. Cô gái mà sau này là bạn thân của tôi.

    Tôi vứt cái bút trên tay xuống đất, cúi xuống nhặt tiện thể ngó sang phía đó, cậu ấy đang nói chuyện gì đó rất vui vẻ, cười không thấy mắt đâu cả làm tôi hậm hực quay lên.

    Ngày bé tôi rất thích nhìn cậu ấy cười, hai mắt cong cong lại thành hai đường. Giờ đây, vẫn nụ cười ấy, nhưng tôi không thích nữa.

    Tôi chạy xuống bắt chuyện với cô bạn ngồi cùng cậu ấy, thấy cô ấy đang cầm điện thoại của cậu ấy nghịch ngợm.

    Cậu ấy không phản đối, hai người là quan hệ gì? Thật bực mình! Rõ ràng tôi biết cậu ấy trước, giờ lại giống như một người lạ. Hai từ ấy đâm thẳng vào trái tim tôi đau điếng.

    Tôi về chỗ, úp mặt xuống bàn gỗ lành lạnh, để nó hong khô giọt nước mắt nóng hổi trên má. Đó là lần đầu tiên tôi khóc ở lớp. Nhưng chẳng ai biết.

    Cuối buổi, trên trang giấy vở, mực xanh chi chít, nhìn qua nhìn lại cũng chỉ thấy một cái tên. Tôi hứa rằng, từ nay sẽ không nhìn về phía người mang tên ấy nữa.

    Thời gian sau, cô bạn kia không ngồi cùng bàn với cậu ấy nữa, cô ấy thích anh họ tôi.

    Trời ạ, chưa bao giờ sự tồn tại của tên anh họ lại có ích với tôi đến thế! Tốt quá! Cô ấy không thích cậu ấy nữa. Và rồi, lời hứa kia chẳng biết bị tôi bỏ đi đâu mất.

    Sau đó tôi ước, ước sao cậu ấy đừng bao giờ ngồi cùng bàn với con gái nữa.

    Hình như lần này thành sự thật.

    Cậu ấy ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, thường hay ngủ vào giờ nghỉ giữa giờ, để ánh nắng chiếu vào màu trắng của áo đồng phục, khiến người tôi thương tỏa sáng phía góc lớp.

    Hôm nào đó cậu ấy thức, cậu ấy sẽ cầm điện thoại chơi gì đó, vài đứa con trai khác cũng nhìn vào màn hình bình luận. Cậu ấy hình như chơi tốt, đôi lúc lại cười rất vui vẻ. Ồ, giờ tôi lại thấy cậu ấy cười đẹp rồi!

    Năm cuối cấp, mọi người như ý thức được sự chia ly, lớp tôi xuất hiện mấy cặp đôi liền.

    Thật may mắn, cậu ấy không phải một trong số đó.

    Nhưng một trong số đó, lại có cô bạn lúc trước ngồi cùng cậu ấy và anh họ tôi. Tôi liền tham lam nghĩ, nếu tôi cũng như cô ấy, lớn tiếng nói tên người tôi thích, phải chăng cũng sẽ thành công?

    Vậy là tôi bắt đầu với Phương, bạn thân của tôi. Tôi kể cho nó nghe chuyện của mình, nó liền bất ngờ hỏi lại: "Sao mày có thể thích lâu như thế?"

    Vẻ như muốn giúp tôi, từ hôm ấy, ngày nào nó cũng siêng năng nói bóng gió trước mặt cậu ấy đến nỗi đám con trai cũng đoán già đoán non. Nhưng cậu ấy lại chẳng có biểu tình gì cả.

    Tôi cười ngu ngốc bảo Phương dừng lại.

    Lúc đó tôi tất nhiên không biết được tôi sẽ hối hận thế nào vì quyết định ấy. Giá như để cho Phương nói. Hay giá như tôi dũng cảm nói. Dẫu có thất bại, nhưng cậu ấy nhất định sẽ nhớ tôi lâu một chút.

    Tôi vẫn không nói.

    Năm cuối cấp ấy, có một lần cậu ấy hỏi bài tôi: "Nội dung của quy luật lượng - chất là gì?"

    Tôi liền mặc kệ điện thoại sắp hết tiền, mở điện thoại ra tra google trả lời cậu ấy: "Quy luật lượng - chất hay còn gọi là...Ăng ghen đã khái quát quy luật này: Những thay đổi đơn thuần về lượng, đến một mức độ nhất định, sẽ chuyển hóa thành những sự khác nhau về chất."

    Sau này, nghĩ đến câu hỏi khi đó, tôi lại nhớ về suốt quãng thời gian thích cậu ấy của mình. Rốt cuộc, là tôi chưa tích đủ tình cảm để nói lời yêu, hay do chúng vốn đã tràn đầy, chỉ có tôi là trì trệ?

    Tôi vẫn không nói.

    Năm cuối cấp ấy, có một người thích tôi.

    Lần đầu tiên có người quan tâm tôi như vậy, tôi liền phát hiện ra, mình thật dễ xao động!

    Nhưng cuối cùng, tôi chọn từ chối. Vì một lý do rất ảo tưởng, nhỡ đâu cậu ấy cũng thích tôi, nếu tôi cùng người khác, cậu ấy sẽ thất vọng. Hoặc một phần nhỏ nữa, là tôi cố chấp muốn ôm thứ tình cảm này đến cuối cùng.

    Năm cuối cấp ấy, đến tận buổi học cuối cùng, tôi mới chụp được với cậu ấy một cái ảnh chia tay.

    Tính ra đó là bức ảnh đầu tiên có tôi và cậu ấy. Còn ảnh của cậu ấy, tôi có rất nhiều.

    Chỉ là, đưa điện thoại lấy cớ làm kỷ niệm quét một vòng quanh lớp, chụp cả đống người để lấy cậu trong ảnh.

    Tôi nhớ có một cái ảnh rất đẹp, cậu ấy ngủ trên bàn, ngoài cửa sổ hàng phượng có cả đỏ cả xanh, cánh cửa mở vừa đủ, ánh nắng nhè nhẹ, một cơn gió thổi qua, mái tóc cậu đong đưa...

    Tôi đọc ở đâu đó về việc, ngày chia tay ôm cả lớp để được ôm người mình thích. Tôi liền làm theo.

    Đứng trước hình ảnh cao lớn của cậu ấy ngày hôm đó, tim tôi đập rộn ràng chỉ trực nhảy ra ngoài lồng ngực. Cậu ấy đang ở ngay gần. Tôi đã ôm rất nhiều người. Chỉ cần mấy giây thôi là sẽ ôm xong. Sẽ nhanh mà. Tôi tự trấn an bản thân.

    Cậu ấy nhìn tôi.

    Tôi cười thân thiện: "Thi tốt."

    Cậu ấy cũng đáp trả lại: "Ừ, thi tốt."

    Tôi không biết, lúc đó mắt tôi rất đỏ.

    Vậy là, giấc mơ kéo dài suốt tuổi học trò của tôi khép lại bằng một cái ảnh chụp vội và một cái nhìn xã giao.

    Không có cái ôm nào hết. Càng không có lời tỏ tình nào hết.

    Nắng ngày hôm đó chói chang lạ thường, chiếu thẳng vào bóng lưng cậu ấy, để lại cho tôi hình ảnh cuối cùng tươi đẹp nhất.

    Học sinh khóc lóc chia tay rồi từng đoàn kéo đi để lại sân trường trống trải, nhìn tán phượng rung rinh trong gió, sắc đỏ sục sôi của tuổi trẻ, sự tiếc nuối từ đâu vây kín lấy tôi.

    Từ mai, tôi sẽ không tới đây nữa, cậu ấy cũng vậy.

    Từ mai, tôi không còn thấy những hình ảnh nhỏ nhặt của cậu ấy nữa.

    Từ thứ tư hàng tuần sau, tôi cũng không còn được thấy cậu ấy mồ hôi nhễ nhại chạy theo quả bóng nữa.

    Một cơn gió đi qua, thổi tung cánh phượng dưới đất lên tạo một làn sóng đỏ rực góc trời, khoảnh khắc kỳ tích xuất hiện ở cuối cuộc đời làm hoa của chúng thật đẹp biết bao. Tựa như một sự vùng vẫy cuối cùng để tỏa sáng, tựa như một tiếng gào thét cuối cùng cho những tháng năm bỏ lỡ nhân duyên cùng sự trì trệ vô ích. Tôi thấy cuộc tình đoản mệnh của mình trong màu sắc xinh đẹp ấy.

    Năm sau, năm sau nữa, hàng phượng kia sẽ vẫn ở đó, chứng kiến từng lớp học sinh đi qua, chúng sẽ lại đơm hoa. Chỉ là chúng tôi đã không còn ở đó, mà những bông hoa kia cũng không còn là những bông hoa rực rỡ trong lòng tôi nữa.

    Mùa hè năm ấy mang tình cảm của tôi lắng xuống một nhịp. Cũng là nhịp cuối cùng đầy hối tiếc.

    Chỉ nhớ rằng, trên vai tà áo trắng có nét mực dạ nguệch ngoạc ghi "Mimanchi**" đã làm tôi hạnh phúc trong ảo tưởng suốt cả tháng trời...

    Rất lâu sau này, khi mà chúng tôi không học chung nữa, suy nghĩ thứ tình cảm đơn phương tôi dành cho cậu ấy quả thực khiến tôi cảm thấy bất ngờ. Cấp một chỉ là cảm nắng, những tiêu chuẩn ngây ngô đến dại khờ, lên đến cấp hai, dù chẳng có đối tượng nào đạt những tiêu chuẩn ngây ngô ấy nhưng cảm tình thủa nhỏ cũng dần mờ nhạt, cuối cùng tại cấp ba, lười chuyển đối tượng, tôi liền đơn phương cậu ấy với một trái tim chẳng trẻ con cũng chẳng trưởng thành.

    Tôi cùng cậu ấy, chưa nói bắt đầu cũng chẳng có kết thúc. Không có sầu thương vô hạn cũng chẳng có hạnh phúc vô bờ. Chỉ có thầm lặng, duy trì và kéo dài.

    Và đó chính là cách mà tên cậu ấy được gắn với quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời tôi.

    14.9.2016
    Lưu Thu Huyền

    Chú Thích:
    (*) Hoa Anh Thảo muộn biểu tượng cho tình yêu thầm lặng, dấu kín.
    (**)Mimanchi (Tiếng Ý) dịch sang tiếng việt là tôi nhớ bạn.


    Lưu Ý: Truyện ghi lại những tình tiết có thật trong cuộc sống của tác giả.
     
    Bài viết mới
    Hogwarts
    Hogwarts bởi Truẫn Phiện, 5/12/18 lúc 19:20
    Mãi sáng tên anh
    Mãi sáng tên anh bởi Ria Nguyễn, 3/12/18 lúc 23:22
    Chỉnh sửa cuối: 8/7/18
    Du., Kiyuko, Bách Tùng8 others thích điều này.
  2. Umio.

    Umio. Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với Ma mặc áo giấy Cừu phát thanh Cừu chuyển ngữ Cừu tác giả Cừu đăng sách Tài năng sáng tác trẻ 2017

    Bài viết:
    263
    Đã được thích:
    2,081
    Điểm thành tích:
    100
    Không hiểu sao em đọc truyện ngắn của chị mà cũng cảm thấy như chuyện có thật ngoài đời ấy. Lối viết vẫn rất tình cảm và gần gũi, đọc đến cuối lắng lại một cảm giác tiếc nuối, nhàn nhạt thôi nhưng là thật.

    Chị hình như quen viết: nhân vật + "liền" + động từ. Em thấy lối viết này thường ở truyện Trung thôi đặc biệt bản convert có rất nhiều nhưng nó không được "Việt" cho lắm, đọc cũng không thuận.

    (À chị sửa lại font chữ được không, font này bị lỗi dấu ấy :(.)
     
    luthyeen thích bài này.
  3. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140
    À ừ, mới chuyển sang giao diện này nên bị lỗi, để chị sửa.
    Vụ liền chị cũng không biết luôn, có khi quen tay thật, cơ mà chị còn chẳng bao giờ đọc convert. Vì đọc cũng không hiểu truyện viết gì =)) Chắc phải sửa cái này.
    May quá, có người đọc mà hiểu chị muốn truyền tải cái gì. Cảm ơn em nha.
     
    Umio. thích bài này.
  4. Umio.

    Umio. Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với Ma mặc áo giấy Cừu phát thanh Cừu chuyển ngữ Cừu tác giả Cừu đăng sách Tài năng sáng tác trẻ 2017

    Bài viết:
    263
    Đã được thích:
    2,081
    Điểm thành tích:
    100
    Chị viết tình đơn phương duyên lắm, buồn với tiếc nuối man mác, có cảm giác thanh chứ không sến súa hay dạy đời như mấy cái page thanh xuân trên fb -.-. Có vài chi tiết nhỏ em cực kỳ thích, thích nhất câu cuối :(.
     
    luthyeen thích bài này.
  5. Septvn

    Septvn [September in Vietnam] Cừu tác giả

    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    2,515
    Điểm thành tích:
    100
    Cho 2 câu thành 1 sẽ không bị tuột cảm xúc đó Tâm
     
    luthyeen thích bài này.
  6. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140
    Thực ra tôi làm thế vì muốn nhấn mạnh câu sau. Nhưng tuột cảm xúc thế hả?
     
  7. Septvn

    Septvn [September in Vietnam] Cừu tác giả

    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    2,515
    Điểm thành tích:
    100
    Ừm tui thấy cô đătj dấu ? Rồi ghi thêm câu sao khiến nó liền mạch 1 cách gượng ép sao á
     
    luthyeen thích bài này.
  8. Septvn

    Septvn [September in Vietnam] Cừu tác giả

    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    2,515
    Điểm thành tích:
    100
    Tâm ơi, ý tui không phải là vấn đề từ ngữ mà là cái dấu ? Đặt ở giữa nó tạo khoảng cách cho cái ý mà cô muốn nhấn mạnh ấy.
     
    luthyeen thích bài này.
  9. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140
    Tôi hiểu ý cô mà. :) Sửa thành một thì tôi có làm và đọc thử nhưng không ưng bằng thế này.
     
    Septvn thích bài này.
  10. Gió

    Gió Cần người bao nuôi Cừu đăng sách

    Bài viết:
    88
    Đã được thích:
    834
    Điểm thành tích:
    93
    Chị Tâm viết hay quá <3 Cảm xúc rất thật, câu chữ cũng mượt nữa. <3
    Em hình dung được hình ảnh người học trò qua cách kể của chị, và em cũng thấy một phần của chính mình trong đó. <3333
     
    luthyeen thích bài này.
  11. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140
    Cảm ơn em đã đọc và cho cảm nhận. Mỗi lần đọc lại truyện mình viết chị lại thấy dở dở thế nào.
     
    Gió thích bài này.

Chia sẻ trang này