Truyện dài Vợ yêu... về nhà với anh nhé! - Cập nhật - Tuyết Dương

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Tuyết Dương, 6/5/19.

  1. Tuyết Dương

    Tuyết Dương Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    45
    Điểm thành tích:
    13
    Tên truyện: Vợ yêu... về nhà với anh nhé!
    Tác giả: Tuyết Dương + Tiểu Đào
    Thể loại: Ngôn tình, xuyên không.
    Độ tuổi: K
    Tình trạng: Đang sáng tác

    Nội dung:
    Hai cô gái của chúng ta vì đi ăn không mang tiền nên phải ở lại rửa chén và gặp ma cà rồng trong đêm đó tại quán ăn nọ. Không những thế, họ còn bị bắt cóc đến một thế giới hoàn toàn xa lạ, không ai thân thích. Và đặc biệt hơn, cư dân nơi đó lạ là ma cà rồng! Cuộc sống của họ sẽ như thế nào? Liệu họ có bình an trở về?

    Mục Lục:

    Chương 1.

    Chương 2.
    Chương 3.


     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Nắng đang dần tắt
    Nắng đang dần tắt bởi Aria, 18/7/19 lúc 20:39
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Chỉnh sửa cuối: 6/5/19
    Andrea thích bài này.
    1. View all 4 comments
    2. Din
      Din
      Bạn có chắc là bạn đã đọc nội quy chưa vậy? Nếu chưa thì cảm phiền bạn đọc lại nhé.
      6/5/19 Báo cáo
    3. Tuyết Dương
      Tuyết Dương
      Đọc rồi ạ! Mà quên mất tiêu cái tên! =_=
      6/5/19 Báo cáo
  2. Tuyết Dương

    Tuyết Dương Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    45
    Điểm thành tích:
    13
    Chương 1:

    - Chi Ẩn đi ăn thôi. Sắp bảy giờ tối rồi kìa, ngươi cứ thích ngồi lì trong nhà tắm hả? - Ngọc Dương quát Chi Ẩn với vẻ mặt tức giận, đan xen vào đó một ít khuôn mặt ủ rũ vì chờ quá lâu và đói.

    Chi Ẩn nói vọng ra:

    - Rồi, rồi, sắp xong rồi.

    Mười lăm phút sau:

    Ngọc Dương tức giận đến nỗi mặt đỏ cả lên và quát lần hai:

    - Bao giờ thì cậu mới chịu ra hả? Hay cậu ngủ luôn trong đấy rồi.

    Ẩn bước ra từ phòng tắm và nói:

    - Làm như tớ đi đâu cũng ngủ được ý. Có bao giờ ai ngủ trong nhà tắm chưa hả, con khùng?

    - Thế cậu ở trong đó mấy tiếng rồi?

    Ẩn giả bộ ngây thơ nói:

    - Mấy tiếng ấy nhỉ? Có đồng hồ đâu mà nhìn. Mà có đi ăn không hay ở đấy bà tám?

    - Không ăn cho mà chết đói à? Đi! - Ngọc Dương ra lệnh với giọng vô cùng hung dữ.

    ~O~

    Đến quán ăn, Ẩn bước vào với vào trang trọng nhưng trong túi thì chẳng có đồng nào vì nghĩ Dương đã mang tiền.

    Ẩn ngồi xuống bàn, cầm menu và gọi rất nhiều món ăn. Dương thấy tự dưng Ẩn gọi nhiều thế mà không sợ cháy túi nên định hỏi nhưng thôi. Sau khi ăn xong, Dương lên tiếng:

    - Cậu mang bao nhiêu tiền vậy?

    Ẩn vừa uống nước vừa nói:

    - Ớ ả ang ồng ào ả. (Tớ chả mang đồng nào cả).

    - Hả? Tớ cũng không mang tiền. Bây giờ chúng ta phải làm sao đây? - Dương hốt hoảng nói.

    Dương tự trách mình. Thật là, đáng ra mình phải mang tiền mới đúng chứ có bao giờ nó mang đâu. Từ đây chạy về nhà trọ khá xa, giờ phải làm sao?

    Đến giờ đóng cửa, chủ cửa hàng đến chỗ họ và hỏi:

    - Chúng tôi sắp đóng cửa rồi, mời hai vị trả tiền rồi về cho chúng tôi nghỉ ngơi.

    Dương ấp úng nói:

    - Thật ra thì... tụi cháu quên mang tiền rồi ạ. Chúng cháu có thể làm gì để trả tiền cho bác đây.

    Chủ quán ở đây vốn là người hiền lành và Dương với Ẩn còn là khách quen thế nên ông ấy có thể cho nợ. Nhưng bỗng vợ ông ấy đi xuống và quát:

    - Bọn bây đi ăn mà không mang tiền à? Đừng có làm bộ mặt ngây thơ đó. Tao biết bọn bây cố tình rồi, khỏi phải chối. Không mang tiền thì rửa chén.

    Vợ ông ấy lúc nào cũng hung dữ nên ông chủ quán luôn nghe lời và không dám nói lại vì sợ vợ. Khi Ẩn thấy ông ấy định nói lại thì vội ngăn:

    - Bác không cần nói giúp chúng cháu đâu ạ. Sự việc này bọn cháu làm ra thì phải chịu. Chúng cháu sẽ rửa chén.

    Ông chủ quán ái ngại nhìn họ nhưng sau đó thở dài cho qua. Cũng đúng thôi, khó mà bênh vực nhau trong trường hợp này. Ông ấy dẫn hai người họ vào trong nhà bếp rồi cúi gập người xuống như thay lời xin lỗi về thái độ của vợ mình. Sau đó, ông đưa chìa khóa cho họ, dặn dò kĩ rồi mới về.

    Ngọc Dương bắt tay vào rửa chén trong khi Chi Ẩn lại ngồi chơi. Không phải là Ẩn không muốn làm mà vì Dương không cho động vào, sợ Ẩn rửa một chén vỡ đến mười cái chén. Ẩn từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng phụ thuộc vào Dương cả khiến cô rất lo lắng cho tương lai sau này của Ẩn. Không biết ai xui xẻo hốt phải Ẩn nhỉ? Haiz, đúng là Ẩn có quá nhiều thứ khiến Dương phải lo lắng. Sao cô lại vớt con này cơ chứ? Chắc lúc đó thần kinh nó hơi chập. Dương tự nghĩ và gật gù tán thưởng sự suy luận bá đạo của mình.

    Bỗng cả hai người đều có cảm giác hơi lạnh ở cổ. Cả hai đều quay lại và thấy hai người thanh niên tầm tuổi họ đứng đằng sau mình. Chi Ẩn bất giác hét lên vì thấy họ có mắt đỏ. Cô đã từng đọc qua một cuốn sách, những người có mắt đỏ chính là ma ca rồng. Dường như Dương hiểu được ý nghĩ của Ẩn, liền thốt lên:

    - Hai người là ai, tại sao lại ở đây?

    Người con trai với mái tóc đỏ đứng đằng sau Dương lên tiếng:

    - Ta là ai? Ta cũng không biết ta là ai nữa.

    - Ngươi là ma cà rồng chứ là ai, cái đồ ngu ngốc. - Ẩn ức chế với câu trả lời của chàng trai đó nên lập tức chửi lại.

    Sau câu nói của Chi Ẩn, cô bỗng dưng xỉu vì một chàng trai có mái tóc màu đen cắn vào cổ.

    - Thật thú vị. Dám chửi lại ma cà rồng mà không hề e sợ. Cô gái này sẽ là của ta. - Chàng trai đó nhếch môi, nói với giọng thích thú.

    Dương hoảng sợ, bắt đầu lùi dần, cầm con dao bếp gần đó lên chỉ thẳng mặt họ:

    - Bỏ Ẩn ra và cút ngay!

    Cô đã không biết mình vừa phạm sai lầm. Chàng trai tóc đỏ có vẻ rất tức giận. Chớp mắt một cái, hắn đã ở ngay sau Dương. Hắn cắn vào cổ của cô. Rất đau, đó chính là cảm giác trước khi cô mất đi hết ý thức.

    ~O~

    "Mình đang ở đâu đây?" Chi Ẩn ôm đầu và dần ngồi dậy. Cô giật mình vì đây không phải phòng của mình. Căn phòng này chủ yếu hai màu chủ đạo là trắng và đen, ngay cả đồ dùng trong phòng cũng vậy. Chắc hẳn chủ căn phòng rất lạnh lùng, cô thầm nghĩ và khẳng định với chính bản thân mình. Cô rón rén bước ra khỏi phòng. Nhìn xung quanh, Ẩn khẳng định rằng đây chắc chắn là một cung điện vì nhìn kiến trúc của nó giống cổ xưa và rất rộng lớn. Điều đặc biệt nhất, nó không giống cung điện của người mà là của ma cà rồng, nó thật giống y hệt trong một cuốn sách cô đọc. Cô thấy thật may mắn khi đọc sách. Phải chăng đó chính là sức mạnh của những cuốn sách?

    Bỗng Chi Ẩn nghe thấy tiếng bước chân, cô liền trốn xuống gầm giường. Bước chân càng ngày càng gần. Rồi cánh cửa phòng mở ra, một nam nhân đi vào. Cô cố im lặng và gắng không phát ra tiếng động để không bị phát hiện.

    "Mới đi có tí mà người đâu rồi?" Một giọng nam lạnh giá vang lên. Sau đó người đó liền đi ra khỏi phòng. Cô chui khỏi gầm giường, người dính đầy bụi và mạng nhện. Trời ạ! Cái gầm giường gì mà lắm bụi thế không biết, không chừng bị bệnh ho lao do hít phải quá. Cô bước ra ngoài rồi chạy tứ lung tung, mục đích là để khám phá cung điện này.

    ~O~

    Một tì nữ bước vào trong căn phòng vừa nãy của Ẩn và bắt đầu khóc ròng vì sàn nhà mới lau đã bẩn. Số tì nữ này nhọ thật, gặp ngay Ẩn mới đau. Đáng lẽ người đó không nên đảm nhận lau dọn căn phòng mà Ẩn nằm mới đúng.

    ~O~

    Chi Ẩn chạy gần hết cung điện mà vẫn chưa kiếm được Dương. Đi đến đâu, cô cũng vẽ lại để làm cái bản đồ. Một khi cô đã nắm bắt được hết cung điện ở đây thì chuyện bỏ trốn là dễ như chơi, chẳng khác gì trở bàn tay. Bỗng cô thấy một căn phòng mà mình không để ý. Cửa căn phòng trang trí có một cái đầu lâu khiến Ẩn muốn đạp nó một cái. Không biết thằng điên nào trang trí như vậy nhỉ? Nếu gặp được, chắc chắn Ẩn sẽ giết hắn, cái người không có mắt thẩm mĩ. Cô bắt đầu nghĩ lại rằng mình đã vẽ cái này vào bản đồ chưa nhưng không hề có. Sao kì lạ thế nhỉ? Chắn chắn, căn phòng này có gì đó bất thường. Cô đã đi qua nơi này nhiều lần mà không thấy, chẳng lẽ nó có kết giới chăng? Mà cũng kì thật, lúc nãy cô không thấy mà giờ lại thấy. Liệu trong căn phòng này có bẫy để cài trộm thì sao? Cô đã đọc qua rất nhiều cuốn tiểu thuyết liên quan đến ma cà rồng nên cô khá hiểu về họ nhưng có bao giờ họ sợ trộm đâu mà cài bẫy. Đang suy nghĩ thì bỗng Chi Ẩn nghe tiếng bước chân, liền chạy đi. Trước đó, cô đã đánh dấu lại căn phòng đó để tí quay lại tìm hiểu. Đúng là một cô gái hiếu kì và không biết sợ.

    ~O~

    "Cô gái đó rốt cuộc đi đâu rồi?" Chàng trai tóc màu đen tức giận nói với chàng trai tóc đỏ.

    "Anh không ngờ em có thể mất bình tĩnh như vậy đó, Phong à. Từ lúc sinh ra tới giờ thì đây là lần đầu anh thấy biểu hiện đó chỉ vì một đứa con gái." Chàng trai tóc đỏ nhìn đăm chiêu chàng trai tóc đen, trong đôi mắt đó có hàm ý trêu chọc.

    "Ai ngờ cô ta tỉnh nhanh như vậy chứ. Anh thì hiểu được cái gì khi cuối cùng cũng tìm được cô gái làm mình hứng thú chứ Ân." Phong sốt ruột, cứ đi đi lại lại.

    "Em mà tìm được cô ta thì đừng trách với em." Trong mắt Phong có tia nhan hiểm, nếu ai nhìn vào đấy có thể sẽ rùng mình và chết lạnh mất.

    Không khí ở đấy bắt đầu lạnh lẽo một cách đáng sợ khiến ai cũng phải rùng mình khi đứng đó. Hai chàng trai này thật bí ẩn và nguy hiểm.

    ~O~

    Chi Ẩn tiếp tục cuộc trình tìm kiếm Dương và khám phá cung điện của ma cà rồng. Hầu như cô đã tìm hết tất cả mọi chỗ trừ căn phòng cô đánh dấu lúc nãy mà vẫn không tìm được lối thoát. Vậy thì lối thoát duy nhất chỉ có thể là cửa chính thôi. Chắc chắn cửa chính sẽ có mấy người canh gác chứ không thể nào không có được. Haiz, đành quay về căn phòng đó vậy, có lẽ đó là nơi trốn thoát thì sao. Nghĩ là làm, cô chạy thật nhanh về căn phòng vừa nãy. Mong là cái dấu vết cô đánh vẫn còn ở đấy, chứ không thôi thì toi mất.

    ~O~

    Đứng trước cửa phòng, cô rụt rè cho tay vào thử mở cửa. Không biết kết giới sẽ phản lại cô không nhỉ? Thôi thì cứ liều vậy, có gì thì bị phát hiện hoặc bị nó phản lại thôi chứ mấy. Cùng lắm là bị đập vào tường và ngất xỉu. Có khi để lại dị chứng sau này thôi, có gì to tát đâu. Nghĩ vậy, cô bắt đầu mở cửa ra không chút e sợ và điều ngạc nhiên là cô không bị gì cả. Mà thôi, rảnh quá mới quan tâm, chắc trời phù hộ đấy mà. Ẩn đi vào và giật mình khi thấy Dương trong đó. Hóa ra là Dương ở đây, hèn gì kiếm hoài không thấy. Bất giác, cô nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại căn phòng này. Cô nhanh chân trốn dưới gầm giường. Ngày gì mà xui vậy trời, toàn phải trốn dưới gầm giường không à. Không những thế, dưới đó toàn bụi với mạng nhện. Ẩn chửi rủa trong bụng. Tiếng bước chân càng ngày càng gần khiến cô cảm thấy lo lắng hơn. Cầu mong không phát hiện ra cô ở đây. Cánh cửa ngày càng mở ra, cô nghĩ thầm: "Đừng có đi về chỗ này, làm ơn đấy!" Nhưng không, bước chân càng ngày càng tiến gần đến chỗ cô.

    "Đừng trốn nữa, tôi biết cô ở đó rồi." Tiếng thanh niên cất lên làm Ẩn có vài phần giật mình nhưng cô không lên tiếng.
     
  3. Tuyết Dương

    Tuyết Dương Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    45
    Điểm thành tích:
    13
    Chương 2:

    ''Sao anh biết tôi nấp trong tủ quần áo." Tiếng nói của một nữ nhân quen thuật vang lên. Đây chính là giọng Dương đây mà. Ẩn thở phào trong lòng, cảm tạ trời vì đã không bị thằng ma cà rồng nào đó phát hiện.

    "Bởi vì cô đóng cửa mà lại để cái áo lòi ra ở ngoài." Ân nói với giọng bình thản và có vài phần trêu trọc Dương.

    Tuyết Dương bực dọc, không nói gì mà chỉ ngồi xuống giường. Ân thấy cô ngồi đấy, anh cũng ngồi theo. Ân xích lại gần thì Dương càng xích xa gấp đôi. Không khí bây giờ thật căng thẳng. Ân lên tiếng:

    "Sao cô gan thế? Tôi lại gần có tí mà cũng tránh xa. Bộ cô không biết sợ à?"

    "Anh là gì mà tôi phải sợ? Mà anh xích lại nên tôi mới lùi dần vì sợ mà, quá hợp lí. Nếu là ma cà rồng thì tôi đầy thánh giá. Chọn cái nào?" Dương hất mặt, gông cổ lên cãi.

    Chi Ẩn ở dưới gầm giường mà tí thì cười phát ra tiếng. Bộ con Dương nó không biết ma cà rồng không sợ thánh giá à? Cái đó chỉ có ở trong sách và phim thôi. Mấy ông tác giả thích bốc lên cho hay đó mà. Cái tội không chịu đọc sách, cho chừa!

    Ân phì cười sau đó lên tiếng:

    "Cô có bao nhiêu thì cứ lấy ra đi, tôi muốn lấy hết luôn. Nếu cô mà không làm tôi sợ thì cô sẽ bị phạt đó."

    Dương bắt đầu lùi dần lại vì cô cảm thấy hơi nham hiểm. Cái từ "bị phạt" hình như có chứa mùi đen tối thì phải? Chưa bao giờ cô cảm thấy bất an như thế này.

    "Cái dũng khí cam đảm lúc nãy đâu rồi?" Ân cười nham hiểm, tiến lại gần và đẩy cô nằm xuống giường. Một tay giữ hai tay của Ngọc Dương, tay còn lại thì cứ liên tục nghịch tóc của cô.

    "Cái đó... tôi... cất rồi." Dương nói lắp bắp và đỏ mặt vì cái tư thế rất xấu hổ này.

    Ẩn ở dưới gầm giường cũng đoán ra được chuyện gì đang ở trên đó nhờ giường nhúc nhích. Cô cười nham hiểm và bắt đầu nói lẩm bẩm cái gì đó rất nguy hiểm. Có thể đó là một kế hoạch mà Dương không bao giờ muốn nó xảy ra chăng?

    Ân bắt đầu tiến lại gần hơn đến lúc còn có hai xen - ti - mét nữa thì bỗng Phong đạp cửa và hét toáng lên:

    "Cô trốn ở đâu hả, cô gái rắc rối?"

    "Tôi có tên đàng hoàng chứ bộ. Xin lỗi nhưng tên của cậu vừa gọi hiện không có ai ở đây." Ẩn chui ra khỏi gầm giường và hét lên. Vừa phải thôi chứ, tên của người ta đẹp thế mà dám gọi "cô gái rắc rối" - cái tên dở nhất mà cô từng gặp.

    Dương với Ân đơ toàn tập. Bộ hai người này coi họ là không khí hay sao vậy? Dương thì vừa vui vừa giận vì có người đến cứu mình và giận là tại Ẩn nấp dưới đó mà không chịu cứu mình. Ân thì cực kì nổi giận luôn, đang đến đoạn hấp dẫn thì thằng em lao vào. Ít nhất thì để anh mày hôn xong đã chứ. Thật là không biết tôn trọng anh trai mà.

    "Tôi cuối cùng cũng tìm được cô." Phong cười nham hiểm và cầm áo Chi Ẩn lôi đi. Trước khi đóng cửa, cậu còn nói một câu khiêu khích hai người: "Xin lỗi vì chen ngang nha. Cứ tiếp tục đi, tôi không thấy gì đâu. Thật đó!"

    Ân đứng dậy, thở dài ngao ngán. Đang đến đoạn hấp dẫn mà cắt làm người ta mất hứng. Còn nói một câu mà anh chỉ muốn lao đến đấm cho một phát. Bữa nào phải trị lại cái thằng này mới được.

    Dương vui mừng mỉm cười thầm nghĩ: "Cảm ơn nhé Tiểu Ẩn đáng yêu và người không quen biết."

    Ân đóng cửa lại và chốt cửa luôn. Dương còn chưa kịp phản kháng thì đã bị nhốt. Cái này không gọi là giam cầm thì gọi là gì? Sao số cô nhọ thế này? Trời ơi, cô luôn sống tốt thế mà tại sao lúc nào cũng phũ cô vậy? Mà không nghĩ nhiều, chắc chắn con Ẩn nó sẽ cứu cô nên lo gì cho mệt. Nó chơi mấy trò mê cung với tìm kho báu lúc nào cũng thắng hết mà. Ngoài ra, nó còn biết bẻ khóa nên không sợ. Ha ha, bọn ma cà rồng chắc sẽ rất ngạc nhiên khi biết được những chuyện này. Dương cứ ngồi suy nghĩ rồi cười to liên tục làm lính canh gác mất hồn.

    oOo

    "Thả ra, đồ hung bạo." Ẩn vùng vẫy và cứ nói đi nói lại một câu hơn mấy chục lần khiến Phong chỉ muốn ném ra sa mạc cho đỡ mệt, con gái gì đâu mà lắm mồm thế. Chắc là sinh mồm ra trước rồi mới sinh người ra quá?

    "Im đi!" Giọng nói lạnh lùng vang lên khiến các tì nữ gần đó giật nẩy mình lên. Thế mà Ẩn không dừng mà còn luyên thuyên hơn nữa.

    "Bịch" Một tiếng động nhẹ vang lên do Phong thả Ẩn xuống và cô tiếp đất bằng cái mông tội nghiệp. Vừa xoa xoa mông vừa la hét: "Thằng khùng, lôi người ta như lôi chó rồi mà còn thả không nói trước. Có biết cái mông nó tội nghiệp thế nào không?"

    Lông mày Phong giật giật, cậu chưa bao giờ gặp cô gái nào bá đạo thế này. Cái loại này chắc có một không hai quá?

    Cô đứng lên phủi phủi người vì bụi còn dính đầy lúc ở gầm giường. Sau đó, cô chạy vụt luôn làm Phong còn chưa phản ứng kịp. Đừng có coi thường cô, chạy ma - ra - tông đạt giải nhất đó. Coi như Phong phải bắt lại từ đầu rồi.

    oOo

    "Dương ơi, cậu sao rồi?" Ẩn chạy đến phòng của Dương, cốc cốc nhẹ vào cửa và hỏi. Dương ngồi trên giường ngay lập tức đi ra cửa khi nghe tiếng Ẩn. Cô lúc này rất vui vì sắp được giải thoát. Biết mà, con Ẩn làm sao mà bị bắt dễ dàng được. Cô quả không đặt nhầm niềm tin mà. Cô vỗ ngực tự hào về bản thân mình. Mà Dương chỉ làm thế khi có một mình thôi chứ có con Ẩn là nó cười cho thúi mặt.

    "Tớ vẫn an toàn, cứu tớ đi." Dương nói vọng lại, pha chút giọng yểu điệu khiến Ẩn suýt ói.

    "Nói giọng người được không vậy, bạn người ngoài hành tinh?" Ẩn nói lại Dương với giọng chọc ghẹo khiến Dương ức gần chết.

    Dương vừa đạp cửa vừa hét: "Tao không phải là người ngoài hành tinh!" Ẩn giật nẩy mình ở ngoài khi tự dưng Dương hét đột ngột. Bỗng dưng cánh cửa đổ sập xuống khiến cả hai người đều giật mình. Cũng may là tiếng phát ra nhỏ chứ không thì bị phát hiện rồi. Ẩn không nói gì, đứng dậy như một con rô bốt. Sau đó, giơ tay ra làm hình like thay cho lời nói. Kiểu này thì chồng tương lai của Dương phải đi viện mấy chục lần mất. Ẩn nghĩ và thở dài ngao ngắn.

    "Mà sao ở ngoài có lính gác mà cậu đi đến đấy được vậy?" Dương vừa đi vừa hỏi nhỏ Ẩn.

    Ẩn chỉ cười trừ cho qua chuyện chứ không biết giải thích thế nào. Cô chỉ lừa bọn nó có UFO ở ngoài mà bọn nó cũng tin và chạy đi. Ma cà rồng gì mà ngốc thế. Dù sao thì có kể cho Dương thì cũng không tin đâu, ngay cả cô còn không tin nữa mà.

    Bỗng Ẩn nghe tiếng bước chân đang đi đến gần. Cô liền bảo Dương im lặng và đứng phục ở gần mép tường. Đứa nào mà vào đây là cô vung chưởng cho ngất luôn. "Cộc... cộc..." Tiếng bước chân càng ngày càng gần hơn. Khi gần đến nơi hai người thì Ẩn liền vung cước nhưng bị nắm chân. Không chịu thua, cô quay người và vung chân còn lại nhưng hụt. Cô mất đà và té xuống. Dù lo lắng cho Ẩn nhưng Dương không ra vì Ẩn đã dặn phải đứng đó. Từ nhỏ, sức khỏe của Dương đã không tốt nên Ẩn luôn học mọi thứ võ để bảo vệ cô. Cú đạp cửa lúc nãy đủ cô mất gần hết sức rồi nên có ra cũng không cứu được Ẩn.

    "Cuối cùng cũng tìm được cô." Chất giọng lạnh lùng đến quen thuộc khiến Chi Ẩn rợn cả người. Đừng đùa nha, oan gia ngõ hẹp vừa thôi chứ. Con đã làm gì sai mà toàn bị trời đày vậy? Con hận ông, trời ạ! Ẩn chửi thầm trong bụng và khóc.
     
  4. Tuyết Dương

    Tuyết Dương Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    45
    Điểm thành tích:
    13
    Chương 3:

    "Tôi phải công nhận là cô rất gan khi dám bỏ trốn đó." Tham âm lạnh lùng vang lên, lạnh đến nổi có thể giết chết tâm của người nghe. Nói thật, Chi Ẩn có cảm đảm thế nào cũng không dám nhìn thẳng vào mắt của người đối diện bây giờ. Chỉ giọng nói thôi, cô cũng đủ biết rằng người đối diện với mình tức giận như thế nào. Kiểu này thì chắc hết cơ hội thoát ra rồi. Chưa kể cô có thể giữ lại được mạng sống của mình khi mắc một sai lầm lớn như vậy.

    "Tôi... tôi chỉ... à thì..." Chi Ẩn cứ ấp úng vì cô đang cố bịa ra một lí do chính đáng hoặc đánh trống lảng để qua chuyện. Mà về phần bịa chuyện thì cô khá ngu. Kiểu này thì chắc chết thật rồi.

    Phong không nói gì, chỉ điểm huyệt của Ẩn và bế cô đi. Thế là hết ồn ào với vùng vẫy, đỡ mệt. Anh chỉ mắc bẫy một lần chứ không có lần hai. Thế nên, đừng mong đừng có dùng lại chiêu cũ.

    oOo

    "Giờ thì ngồi im đó đi, đồ phiền phức." Phong ném Ẩn xuống giường và giải huyệt sau khi chói chặt chân và tay của cô lại.

    "Sao lại thô bạo với người ta thế chứ?" Chi Ẩn hỏi với giọng bực giọng. Đừng tưởng tức giận là dọa được cô. Mơ đi! Cô là loại không biết sợ trời, sợ đất mà. Mắc mớ gì phải sợ tên ma cà rồng đáng chết kia chứ.

    "Im miệng nếu không muốn dính băng keo." Phong gắt lên và nhìn Ẩn bằng đôi mắt sắc lạnh.

    "Tôi không thích im đó." Tưởng bản cô nương đây sợ ư? Cứ thích nói thì sao?

    Phong không nói gì, chỉ lặng lẽ đến cửa tủ lấy băng keo ra và dính. Trời ơi, Ẩn chỉ tưởng hắn đùa thôi chứ. Ai ngờ làm thật đâu.

    Mà giờ mới để ý, đây chẳng phải là chỗ cô bị bắt đến đây sao. Hóa ra là căn phòng cũ. Thế thì tốt, cô đã nghĩ ra cách thoát rồi. Trói tay, trói chân cũng vô dụng thôi. Mấy cái này đối với Ẩn dễ òm. Nhắm mắt cũng có thể mở.

    oOo

    Khi không cảm thấy tiếng động gì nữa thì Dương ngó đầu ra để quan sát xung quanh chỗ mình. Rồi cô từ từ bước ra, đi từng căn phòng để tìm Ẩn. Vì cung điện quá to với lại sức của cô càng ngày càng yếu khiến cô không thể đi thêm được. Đến căn phòng ở cuối dãy hành lang, cô đã thở hổn hển, tim cứ đập loạn xạ, còn đầu óc thì trống rỗng khiến thân thể không còn sức lực nữa. Cố gắng lấy sức còn lại để mở cánh cửa ra thì bỗng có một bàn tay lạnh lẽo đập vào vai Dương khiến cô đã mất hết ý thức.

    oOo

    Dương mệt mỏi, gắng sức ngồi dậy trong căn phòng lúc cô chạy trốn khi nãy. Cô bàng hoàng và ngạc nhiên khi tại sao lại ở đây, cô nhớ mình ngất ở gần một căn phòng nào đó ở hành lang cơ mà? Bỗng cánh cửa mở ra kèm với giọng nói quen thuộc đan xen phần lo lắng:

    "Cô tỉnh rồi à? Uống thuốc với ăn cháo đi."

    Dương không nói gì mà hoàn toàn đơ người. Cái thằng ma cà rồng lạnh lùng này mà cũng có lúc ân cần thế này ư? Đừng nói là thuốc thằng đó đưa là thuốc độc và cháo ăn vào sẽ được ban tặng "giấc ngủ ngàn thu" cũng nên. Dương nhìn ra cửa sổ, thấy trời tối khiến cô giật mình. "Chẵng lẽ mình ngủ lâu thế ư? Không biết Ẩn sao rồi?" Mấy câu hỏi đó cứ cay cuồng và vang vọng trong đầu cô. Dương thật sự rất lo lắng cho Ẩn. Ước gì cô có sức khỏe tốt như bao người khác thì Ẩn đã không gặp nguy hiểm. Ân bước lại gần Dương, nhẹ nhàng lấy ghế ngồi cạnh đó. Hai người không nói gì mà cứ ngồi bất động ở đó, bầu không khí thật căng thẳng. Thuốc và cháo cứ để trên bàn chứ Dương không hề động đến. Bây giờ trong đầu cô chỉ có sự trách móc bản thân mình thôi. Cô nắm chặc lấy cái chăn, cắn chặt môi như đang hành hạ bản thân về lỗi lầm của mình. Sau một thời gian lâu, Dương mới lên tiếng:

    "Tôi không ăn cháo với uống thuốc đâu, anh cất đi. Tôi đã ngất bao lâu rồi và tại sao anh phát hiện ra tôi bị ngất ở đâu?"

    "Tôi là người đập vào vai cô nên cô mới bị ngất với lại cô mới ngất được nửa tiếng." Ân nhẹ nhàng lên tiếng. Cái chất giọng lạnh lùng giống như đã bị "tuyệt chủng" khi cô đang ở trong trường hợp này vậy.

    "Thế sao trời tối rồi?" Dương vẫn ngước nhìn cửa sổ và cứ tiếp tục đặt câu hỏi cho Ân.

    "Ở đây bao phủ đều là bóng tối. Dù ngày hay đêm thì ở nơi đây vẫn chỉ toàn là bóng tối. Chỉ có mỗi ánh sáng của mặt trăng thôi." Ân lấy sách ở kệ, vừa ngồi vừa giải thích thắc mắc của cô.

    Dương không nói gì chỉ lặng lẽ nằm xuống giường. Căn phòng lại rơi vào trạng thái căng thẳng. Chỉ có tiếng lật sách của Ân và hơi thở nhẹ nhàng nhưng hơi hổn hển của Dương. Tai Ân rất thính nên đã nghe thấy hơi thở của Dương. Nhẹ nhàng sờ trán của Dương, thấy nó nóng rát lên khiến anh lo lắng. Anh vừa đọc trong cuốn sách lúc nãy, nó ghi nếu con người thiếu ánh nắng của mặt trời thì sẽ không sống được. Nơi này được bao phủ bởi kết giới để ngăn chặn ánh sáng mặt trời chiếu vào đây. Vậy thì chỉ phá kết giới là Dương có thể khỏe lại ư? Chỉ nghĩ đến đây, Ân bất chấp tất cả để phá kết giới, dù cho có tan thành cát bụi vì anh đã lỡ trót trao trái tim cho cô rồi. Thật ra anh đã theo dõi cô rất lâu rồi cơ. Không biết từ lúc nào mà anh thích cái tính cách kì cục, hay cáu giận nhưng lại dễ thương và quan tâm đến người khác. Hi sinh vì người mình thích thì có gì sai đâu đúng không? Dù sao thì kết giới này cũng do anh tạo ra nên anh phá bỏ nó cũng rất đơn giản nhưng chỉ tốn một chút thời gian. Nghĩ là làm, anh bắt đầu niệm chú để phá bỏ kết giới.

    oOo

    "Chậc, sao tự dưng cảm thấy nóng thế nhỉ?" Phong phật phật cái áo để quạt mát. Tự dưng anh có cảm giác bất an. Rồi anh bật dậy khỏi ghế làm Chi Ẩn giật mình và nói:

    "Tôi đi có việc chút. Cô lo mà ngồi yên đây, không được đi đâu!" Phong đóng cửa một cách tàn bạo đến nỗi nó phát ra tiếng cái "rầm". Ẩn nhìn cánh cửa và nhếch mép cười. Đây chính là thời khắc cô mong chờ bấy lâu.

    oOo

    "Rầm" Cánh cửa phòng Ân được Phong đạp một cách thô bạo. Lại một cánh cửa đã "hi sinh". Ân đã phải thay bao nhiêu cái cửa vì phép tắc đứa em của mình là đạp thẳng vào không xin phép nhỉ? Vừa phá bỏ kết giới Ân vừa nói:

    "Em đến đây làm gì?"

    Phong nắm chặt tay, đi nhanh và đấm mạnh một phát vào khuôn mặt điển trai của Ân. Mất đà, Ân ngã xuống đất.

    "Anh bị điên à? Có cần vào bệnh viện không?" Mặt Phong đen sầm lại, câu nói cũng mang giọng điệu lạnh lùng nhất từ trước đến nay.

    "Anh chỉ phá kết giới để cô ấy khỏe lại thôi mà. Bộ không được hả? Sách nói con người không có ánh sáng sẽ chết. Với lại đừng có xen vào chuyện của anh!" Ân cũng tức giận không kém, vừa chửi Phong vừa lấy tay chỉ Dương đang nằm trên giường.

    Phong thở dài ngao ngán, lượm cuốn sách mà Ân vừa đọc lên. Nhìn cái bìa sách mà Ân mới đọc mà Phong muốn đấm thêm một cái nữa. Cái bìa sách nó ghi là "Ngày tận thế của con người" nên nó mới đề cập đến ánh sáng mặt trời. Chưa đọc hết mà đã phán đoán thế này, đúng là hại dân hại nước mà.

    "Em thật sự muốn đấm anh một cái đó. Anh nhìn lại cái bìa sách đi. Vả lại đây là chuyện của cả gia tộc chúng ta chứ không phải của riêng anh. Thử nghĩ xem, nếu anh mà phá kết giới thì những người ở đây đều chết đó." Phong nhìn Ân với đôi mắt sắc lạnh, giống như một lời cảnh báo cho chuyện này.

    "Anh... anh xin lỗi." Ân nói ấp úng, cúi đầu xuống đất cho sự hổ thẹn về việc làm của mình. Anh đã quá hồ đồ rồi. Phải để người em dạy đời thì còn gì nhục hơn.

    Bỗng một tiếng "bùng" thật to phát ra tại phòng Phong. Hai người vội vàng chạy đến kiểm tra thì thấy chỗ đó cháy rất to và hai người lính đã biến mất. Phong lao vào đám lửa đó để tìm Ẩn và cầu mong cô không có mệnh hệ gì.
     

Chia sẻ trang này