Tập tản văn Tuyết lạc trần ai

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Lạc, 3/7/19.

  1. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,387
    Điểm thành tích:
    100
    Tuyết Lạc Trần Ai
    °• Những lá thư gửi cho em•°
    ***

    Tác giả: Lạc Mỹ Xuyên Thu

    Thể loại: Tùy bút, tản văn

    Tình trạng: Chưa hoàn thành

    [​IMG]

    1. Sài Gòn, một đêm vô định.

    Em lại chuyển nơi ở, lần này, những thứ âm thanh ru em vào giấc cũng chẳng còn. Ngôi đền cạnh đó vẫn cứ yên bình như vậy, tiếng hàng rong thi thoảng vẫn vang lên, đều đều, chậm rãi. Năm này, lần đầu trong đời, em ôm một nắm tuyết vào lòng, lạnh lẽo, buốt giá, và... đau.

    Nếu em bảo rằng mình có thể sẽ chết đi ở tuổi hai mươi, chắc lắm người giận, và buồn lắm. Em không tin vào những điều tâm linh, nhưng sự vật trên đời muôn hình vạn trạng, em không biết, liệu rằng, sau bao trốn tránh và hoài nghi, lại biết đâu, kỳ tích sẽ xuất hiện trên đời. Nhỉ?


    2. Mưa đầu mùa.

    Em ghét những cơn mưa, không ít lần em đã nói về điều này, lại tuyệt nhiên, nó chẳng hề biến mất hay thay đổi một chút giữa cảm xúc buồn vui lẫn lộn của con người đối với nó. Ước gì, em cũng kiên định như mưa.


    Người ta bảo em ngốc, mưa không phải chỉ mang đến nỗi buồn, đó là một sự biến chuyển kì ảo của thiên nhiên, một sự chuyển mình trong khoảnh khắc giao mùa tuyệt đẹp. Và nếu chúng ta ở bất kì nơi đâu ngoài Việt Nam, sự biến chuyển này có thể sẽ rõ rệt hơn. Em không tán đồng, nhưng lại không nói lời phủ định. Bởi tự em biết, mình ghét mưa vì điều gì.


    3. Nắng hạ lắm khi thật chậm rãi.

    Em vẫn chờ những ngày thu sang, mùa thay lá, mùa nhớ nhung, và, để em có một cái cớ để buông xuôi cảm xúc chật vật và hoài niệm của mình. Em hay đổ thừa cảm xúc của mình là do thu, lại tuyệt nhiên, hạ đã giữ chân thành của em vào nắng, khi em chưa kịp đón thu về... thế nên, bao lần em trách thu đi vội, nhưng nắng hạ này, chẳng chút vấn vương thêm.

    Tháng sáu đến rồi, và kí ức tháng năm lại qua thêm một mùa nhớ nữa. Thật nhớ những ngày còn diện áo dài trắng muốt, rong ruổi những con đường thanh xuân, lưu dấu rất nhiều vết tích, mà màu trắng tinh khôi ấy, vẫn như in dáng hình trọn vẹn.


    Dưới sân trường, có hoa phượng đợi ngày nắng hạ sang.


    4. Người xưa có một ngày xưa.

    Em hay kể chuyện về đời người, bởi, họ thường xuất hiện trong mắt em với những góc nhìn đẹp đẽ, chân thật, và xúc cảm.

    Em không phải là người biết nhẫn nại, nhưng, em lại có thể kiên nhẫn hàng giờ liền để lắng nghe các cụ già lải nhải về chuyện xưa, hiển nhiên, có thể vì thế mà họ thích tìm em kể lể. Người già mà, họ thích hoài niệm về những năm tháng cũ. Em chưa già, nhưng em giống họ, thế nên, em trở thành một người nghe chuyện người kể. Và rồi em lại kể chuyện về đời người.


    Chẳng ít lần em nhắc về những người xưa, còn ngày xưa, lại đã mờ phai từ muôn ngàn kiếp ấy. Có vẻ em hay buồn, em hay tủi, và như thế em lại chẳng giống một người lang thang thực thụ, nếu là họ, chắc sẽ chẳng bao giờ buồn đau về chuyện cũ.


    5. Những năm tháng can cường.

    Có những ngày, em dành trọn cả ngày để nghe những bản nhạc cũ kĩ. Thế nào là cũ? Nếu nó là một bản nhạc tuyệt hảo, thì chẳng bao giờ cũ kĩ với thời gian. Có phải chăng là do lòng người đã cũ, hoặc đã đổi thay, nên nhạc lòng, cũng âm vang những điệu buồn tàn tích.

    Em thích nghe nhạc cổ điển, mà thôi, em chẳng sống đủ lâu để nói về nhạc vàng của họ, em chỉ như một vị khách còn non trẻ, nghe kể về chuyện của người già. Nghe thôi, hiểu thôi, nhưng chẳng bao giờ thấu được buồn vui thật sự của họ.
    Lần em nghe nhạc phổ của Phạm Duy, nói thế nào nhỉ, rằng em đã khóc trước "Bà mẹ Do Linh". Nói em yếu lòng cũng được, và thực chất, em đã ám ảnh mình một thời gian rất dài vì bài hát ấy.
    Lại nói về nhạc Trịnh, em thích nghe cô Thu Phương hát. Dù lắm khi có ai đó nhận định, rằng giọng ca ấy được ví như người tình của nhạc Trịnh, rằng ta chỉ nghe nhạc theo dư luận. Còn đối với em, đơn giản vì cảm xúc sâu lắng trong lời ca, tiếng hát ấy đã nhuộm sẵn vào lòng em một vết, không đẹp, nhưng cũng chẳng xấu xí, tối tăm. Đủ để em chẳng cất lòng mình vào lời ca của ai khác nữa.

    Có ai nghe nhạc lòng em vang lên không? Chắc chắn là không. Vì nó chẳng qua chỉ là những tạp âm lẫn lộn, nào xứng để đánh giá nó như một giai điệu thực thụ... cơ mà, em vẫn nghe ra một âm vang từ cõi lòng, và tuyệt nhiên, em sẽ không nói nhiều về nó.

    6. Bóng

    Em có một sở thích rất kì lạ, đó là hay đạp bóng của mình. Ừm, cũng không được gọi là sở thích, nếu là làm điều mình thích thì chắc chắn mình sẽ vui, còn em chỉ hành động như một thói quen thôi.

    Bạn em bảo, con người em đôi lúc lập dị và có khuynh hướng tự ngược, em chỉ cười, không giải thích. Mà cũng chẳng có gì để giải thích cả, bởi em cũng không biết làm như thế có ý nghĩa gì. Và rồi, đôi lúc em sẽ nghĩ ra rất nhiều nguyên nhân để biện hộ cho hành động kì lạ của mình. Sau đó lại thôi, vì, em cũng cảm thấy mình đang làm điều vô nghĩa.

    Ở đời, ai rồi cũng sẽ có lúc lặp lại những điều vô nghĩa như thế, và tuyệt nhiên, cho dù họ không thấy vui, nhưng lại như một thói quen được lập trình sẵn. Sau đó lại phí thời gian để biện hộ cho mình.

    7. Lưu ly

    Ý nghĩa của hoa lưu ly, chính là "Forget me not". Có người bảo rằng, nếu em cảm thấy phải chia xa một người, nhưng lại muốn họ mãi mãi nhớ về mình, hãy tặng cho họ một bó lưu ly. Khi em nghe đến đây, điều đầu tiên em nghĩ chính là, hẳn là em phải tốn nhiều tiền để mua hoa lưu ly lắm, bởi mỗi khi bắt đầu một mối quan hệ nào đó, em đều muốn tặng họ một đóa lưu ly. Nghe thôi đã thấy buồn cười rồi, vì trước nay em chưa hề tặng lưu ly cho ai cả. Bởi đó chỉ là ý muốn của riêng em thôi, còn khi thật sự phải chia xa, họ tuyệt nhiên chẳng bao giờ muốn nhớ về em cả. Tệ nhỉ?

    8. Ngày thứ 22

    Em muốn chơi một trò chơi nho nhỏ, đó là đếm từng ngày trôi qua sau sinh nhật hai mươi tuổi. Ý nghĩa gì sao? Chẳng có một ý nghĩa nào cả.

    9.
    Yêu người đơn giản chỉ là yêu
    Nào ai toan tính với bao điều
    Ta thương người cũng thương ta chứ?
    Đau buồn, sầu khổ, thế mà yêu...

    10. Những cánh chim lạc bầy

    Từng có người hỏi em, từ lúc em tự lập bước trên đôi chân mình, rời khỏi tổ ấm bao năm qua luôn bảo bọc, em có cảm giác gì? Lúc đó em chỉ cười, bảo rằng, chẳng qua cũng giống như một chú chim lạc bầy, đủ lớn rồi, thì tự dang rộng cánh mà đi tìm khoảng trời của riêng mình thôi. Dù đôi lúc, ta nhớ nhà, nhớ cha mẹ đến khóc nấc lên, thì vẫn phải can cường sống tiếp.

    Em bắt đầu ra đời bằng những trang giấy mới. Em khoát lên người một màu áo: tự trọng, tự lập, và tự cường. Em sống để không thẹn với mình, không thẹn với người khác, càng không thẹn với những công lao của bậc sinh thành. Em tự lập, tự bản thân mình cố gắng, tự bước đi, tự vấp ngã và phải tự đứng dậy sau bao chông gai, vết thương chồng chất, nhưng chẳng bao giờ em hối hận. Em tự cường, là lúc bản thân đối diện với xã hội đầy lọc lừa và dối trá, em học cách tươi cười, học cách hòa nhập, nhưng, chẳng bao giờ em cho phép bản thân mình trụy lạc với xa hoa.

    Em thích xuyến chi lắm, bởi xuyến chi cô đơn, nhưng nó can cường và mạnh mẽ.

    11. Vô định

    Em bây giờ chưa thôi cảm giác bất lực đối với chính bản thân mình.

    Những mối quan hệ ngoài xã hội khiến em cảm thấy dần mất niềm tin với con người quá đỗi. Giây trước thôi em còn đem chân thành bày ra đấy, nhưng giây sau đã bị đạp đổ đến chẳng còn mảnh vụn nào.

    Em chẳng khác nào một hạt cát giữa biển trời bao la, bị nhấn chìm và vùi sâu thật sâu dưới đáy bể.

    Thật ra em rất mít ướt, hay khóc và hay buồn. Có lúc em trẻ con và nông nỗi. Có lúc, chính em lại trở thành một khối sắt lạnh lẽo và kiên cường. Em rất rõ ràng những cảm xúc biến đổi của người xung quanh, em cảm nhận sự xa cách lẫn hoài nghi từ họ, nhưng em vẫn cố lờ đi. Em nhặt nhạnh từng chút yên vui của quá khứ để bù đắp vào khiếm khuyết của họ sau này. Em hủy bỏ những cơ hội để từ bỏ những con người như họ. Cuối cùng, người thương tổn chỉ có em, là chính bản thân em.

    Tự giam mình trong bóng tối, em chẳng hề có khái niệm nào về thứ ánh sáng mong manh, em chỉ muốn tìm một điểm tựa, để an lành đánh một giấc say. Mỉm cười thật tươi, vì trong mơ có người thủ thỉ, rằng em là cô bé mạnh mẽ nhất trên đời, thế nên đừng khóc nữa, cô gái của tôi.

    ...

    Có hôm em tựa người bên ô cửa sổ, hát vu vơ một vài câu chẳng rõ đuôi đầu, em như một kẻ điên, ngơ ngẩn nhìn thế giới đổi thay qua ô cửa kính mịt mờ, không phân định rõ. Rồi em buồn, vì chẳng mấy khi em vui khi chiều về. Có lúc, chẳng hiểu vì sao, cứ mỗi lần hoàng hôn buông nắng, lồng ngực em lại thấy nhói đau. Dòng thời gian như một thứ hữu hình nào đó, lướt qua trước mắt em. Tự nhủ hôm nay có phải em lại nhớ đến người. Người cũng ra đi vào buổi chiều hôm như thế, mãi mãi, cũng chẳng thể qua trở lại nữa rồi.

    ...

    Em từng nói, em chỉ mong là một trong ngàn vạn khả năng của người ta. Dẫu biết đó là điều ngu ngốc, em vẫn không ngăn mình lại trước cám dỗ của tình thương, vì nó quá đỗi ngọt ngào. Có ai nếm quả ngọt rồi mà còn nhớ đến trái đắng trước kia hay không? Hẳn là không, em nghĩ thế. Và rồi em lại buồn, vì người ta từng hạnh phúc như thế. Ôi em vô lý quá, nhưng nỗi vô lý cứ tràn ngập lấn át cả tư duy, rồi cứ thế em nghĩ, sẽ đến giây phút chia ly...

    12. Hạnh phúc

    Chúng ta có gì nhỉ, ước mơ, hạnh phúc, tương lai. Mọi thứ cứ dần dần mất đi theo năm tháng. Em chợt nghĩ, phải chăng cái giá của cán cân cuộc đời đã nghiêng về phía em, cho nên trong khoảnh khắc này, em lại sợ chia ly đến vậy.

    Người ta hay nói nhiều về hạnh phúc, nhưng người ta lại chẳng thể nào biểu đạt nó một cách rõ ràng. Và sự thật, rằng hạnh phúc vô định lắm, nó chỉ đến trong một khoảnh khắc, và chỉ duy nhất một khoảnh khắc ấy.

    Có người nói, trong một thời điểm, muốn biết bản thân hạnh phúc đến đâu, hãy ngửi mùi hương trong lòng bàn tay. Có khi tay thơm đầy mùi giấy mực, mùi bánh, mùi kem... Những lúc lang thang, tay mình thơm mùi gió trong lành, mùi hơi đất sau cơn mưa, mùi thanh thản. Khi mệt mỏi nhất, tay mình thường có mùi laptop, mùi điện thoại, mùi cồn, mùi cà phê. Lâu dần, tay mình lại pha lẫn những mùi hương vô định, có khi là mùi sương sớm yên bình, có khi lại là mùi giấy báo cáo dày đặc...

    Chúng ta thường bận rộn đến mức bỏ lại những hạnh phúc mong manh giữa đường đời. Cứ cố chạy về những hạnh phúc lớn lao, mà đâu biết, rằng những niềm vui bé con cũng là điều mà chúng ta rất cần đến.

    Hôm nay, tay em ngập tràn mùi đậu phộng, mùi bột, mùi trứng, mùi dầu,... Hôm nay, em làm một món bánh, vốn dĩ phải nên vui, nhưng... lại thấy buồn vô cớ. Chẳng có ai là người thưởng thức chúng. Em quăng tất cả đi, giờ mới biết, em tệ với bản thân mình nhiều lắm.

    #1
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Cốm
    Cốm bởi Cốm, 19/7/19 lúc 18:39
    Chỉnh sửa cuối: 12/7/19
    Hạ An, Lyn Louise, Andrea1 other person thích điều này.
  2. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,387
    Điểm thành tích:
    100
    #2

    Sài Gòn những ngày hè hanh hao, nắng gắt, bức bối đến khó chịu. Em cảm giác như cả cơ thể mình từ đầu tóc đến ngón chân lúc nào cũng ướt mướt mồ hôi, bết dính. Tâm trạng cũng trở nên bực dọc vô cớ, hay buồn và lắm lúc cô đơn đến lạ.

    Như một thói quen, em chẳng bao giờ muốn một mình ở nhà để chịu đựng từng hồi suy nghĩ mông lung, rồi cứ thế em xách balo lên và đi, một mình.

    Vẫn con đường sách, vẫn quán nước quen thuộc, em cứ ngồi ngẩn ngơ nhìn dòng người trước mặt qua lại, rồi qua lại. Tiếng cười nhộn nhịp, tiếng bước chân đều đều, tiếng chim hót, tiếng cô cậu bé đùa vui chạy nhảy,...

    Chẳng biết thế nào, em rút một quyển sách trên tủ sách ra xem, lật vài trang đầu, cuối cùng em phải gục xuống bàn che đi những giọt nước mắt của mình. Thế nào mà có thể giống em đến thế, sao quyển sách này lại như đang viết về em, về chuyện chúng mình, về những chập chờn và mâu thuẫn của tuổi hai mươi. Em không biết thì ra, cuộc đời bao la là thế, đến lúc chấp nhận quay đầu, mới thấy nỗi đau của mình chẳng lớn là bao.

    Em ghét những ngày mưa vội vã, bởi ướt đẫm lối về của người xưa. Làm trôi đi vết chân của người từng đến. Biến mất, chẳng còn lại chút gì.

    Không ít lần em bảo mình phải học cách đơn côi, học cách dửng dưng với bao lần người lạnh nhạt, nhưng rồi chỉ cần ai đó hay thứ gì gợi nhắc về người, em lại không kịp lòng được mà nhói đau.

    Ai nói tình yêu này không hy vọng? À, là người, người nói em còn quá nhỏ để người yêu. Em hận mình nhỏ bé như thế, lại cũng may mắn vì nhỏ bé như thế, bởi em của hiện tại mới yêu người theo cách trưởng thành và nông nỗi biết bao.

    Chúng ta từng là những kẻ đơn côi, những mong sẽ trở thành một mảnh ghép hoàn hảo, thế mà chẳng qua chỉ là một mảnh ghép hình thù không đồng nhất, không thể hợp lại, càng không thể dung hòa.

    Thế giới của chúng ta chật hẹp như vậy mà, Sài Gòn chẳng lớn lắm đâu. Thế mà người cứ đi. Người bảo người mệt với Sài Gòn. Em cũng mệt, nhưng em lại yêu Sài Gòn lắm, vì nó từng có chúng ta.

    Đôi chân em từng rong ruổi theo người suốt cả thanh xuân, bốn năm đâu đủ là dài, nhưng chẳng bao giờ là ngắn. Em chẳng biết vì sao mình lại yêu, như cách em thèm muốn một tách cafe nóng vào ngày đông lạnh giá, hay chiếc khăn quàng cổ cuối năm, ấm áp, chỉ là như thế, mà em yêu. Những dòng tin nhắn lủng củng, chắp vá, em cố ghép chúng thành một câu chuyện tình mình. Nhưng cũng chính nó khiến em từng đêm trăn trở, em nép mình trong góc vắng chỉ bởi một dòng tin không khớp, một câu nói vô tình của anh, em bâng quơ nghĩ về tương lai, rồi bật khóc vì ngày mai vẫn đến, mà sao anh chưa từng hiển hiện ở tương lai này.

    Người ta nói nhiều về hạnh phúc, nhưng em chẳng bao giờ nói ra, rằng em từng rất hạnh phúc, rất rất hạnh phúc. Đó là những ngày anh không bận rộn, ngồi hàng giờ vơ vẩn nói chuyện với em. Anh chẳng bao giờ than về cuộc sống mỏi mệt của anh, em cũng giấu nhẹm đi những đau lòng vào ngày hôm ấy, chúng ta bâng quơ về câu thơ em vừa viết, anh nhận xét, lại chẳng bao giờ ép em phải tuân theo, bởi em cũng có chủ kiến của riêng mình. Anh là một người ấm áp, anh chẳng bao giờ so đo với những lần em nghịch ngợm, em cáu gắt, có khi em chẳng thèm để tâm đến lý lẽ, anh biết không, chỉ bởi vì em biết anh sẽ bao dung hết thảy.

    Thật khó có thể tưởng tượng con người thích trầm lặng như em lại từng nông nỗi như thế nào trước mặt anh. Thật khó để hình dung một người chôn mình trong góc tối như anh làm cách nào có thể dịu dàng như thế.

    Có lẽ chúng ta đã từng có chúng ta. Chỉ tiếc thời điểm mà chúng ta nên thật lòng với nhau lại chẳng cách nào giao nhau cả.

    Chân em, bàn chân em.

    Từng chạy theo bước chân anh trong những đêm mông lung vô định.

    Từng nối gót chặn đường dài để hiểu được cách yêu thương.

    Từng cố đuổi theo thanh xuân để kịp dừng nơi anh đang đứng đấy.

    Thế mà lại xa. Thế mà vô định.

    Anh không chờ.

    Chân em thì bắt đầu mệt mỏi.

    Cuối cùng mãi mãi cũng chẳng cách nào đuổi kịp nữa rồi. Không kịp nữa rồi.

    Một bước cuối cùng này, em vẫn chùn chân...
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/7/19
    Hạ An, Andrea, Dê Vô Tiện1 other person thích điều này.
  3. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,387
    Điểm thành tích:
    100
    #3

    Có những ngày em thích việc lặng im, tắt máy và để mọi thứ ở chế độ im lặng. Trong căn phòng chỉ hé chút ánh sáng nhỏ nhoi, rồi cứ thế, em nằm dài để nhìn thứ ánh sáng ấy phản chiếu vào mắt mình. Mỏi mắt thì nhắm lại, sau đó lại mở mắt ra nhìn. Một quá trình khiên cưỡng, vô nghĩa và có thứ gì đó điên rồ. Giống như việc thích đạp bóng của mình, mọi thứ đều chẳng có nguyên do. Thế mà tâm trạng lại chẳng chút gợn sóng nào, bình thản đến mức, em cảm thấy nếu mọi thứ an yên thế này mãi, có khi lại hay.

    Có những ngày mặt trời chẳng chiều chuộng một ai, nắng gắt và oi bức đến mức chẳng ai muốn ra đường cả. Em thích cái lạnh cuối đông, bởi đôi lúc muốn mặc đồ thật dày như ở Đà Lạt, mang bao tay và đi một đôi ủng thật cao, xuyên qua đồi thông, ngắm nhìn thành phố qua lớp mây mềm mại, hoặc sương mai, nơi cành lá còn đọng những giọt nước li ti, tựa như một phiến cầu long lanh, thu thành phố rộng lớn thành một giọt nước bé nhỏ, nhiễu xuống, rồi tan biến đi.

    Em thích để chân trần đi trên nền gạch sứ, lạnh lẽo, cảm nhận từng đợt lạnh thấm vào người, dường như thế mới biết rằng mùa đông đang ở rất gần. Quần áo trên người cũng nên thay đổi, bọc dày hơn và ấm hơn. Ra phố chẳng ai phân biệt được người với người như buổi đêm ở Sài Gòn, nơi những bộ đồ sặc sỡ sẽ khiến người ta tự tin hơn khi xuống phố, cũng đồng nghĩa rằng người ta sẽ thấy tự ti nhiều khi xuống phố nếu không khoát những bộ đồ thời trang lịch lãm như vậy. Em lại không thích thế. Em thích những bộ đồ đơn giản, áo thun, quần jean, một đôi giày cao cổ và một chiếc áo khoát thật dày và to đủ sưởi ấm mình trong đêm đông. Đôi lúc em chẳng mấy cầu kì với việc ăn mặc, thậm chí chỉ muốn thật mờ nhạt trong đám đông, không muốn ai chú ý, càng không muốn làm tâm điểm của mọi người.

    Em không xem đấy là một sự thụ động với xã hội, em xem đấy là một cách sống riêng biệt của mình. Mỗi người đều có thể xây dựng một kịch bản cho cuộc đời mình. Em viết nó thành một bộ phim tài liệu cũng là việc của riêng em. Thế đấy, cần gì phải để tâm xem người khác nhìn mình như thế nào.

    Một mình chậm rãi lướt qua vài con phố, em thích so vai trước một ánh đèn đường, tựa như đang dùng tia sáng sưởi ấm cho chính mình. Em thích choàng khăn quàng cổ, thế nhưng nếu ở Sài Gòn sẽ thật điên rồ khi làm thế, bởi Sài Gòn luôn oi bức, dẫu cuối đông, có lẽ ít nhiều sẽ bớt nhìn em với ánh mắt kì dị hơn.

    Em luôn thích tự do làm những điều mình muốn, dẫu điên rồ, dẫu khác người quá thể, nhưng vẫn cứ thích làm, miễn chẳng làm hại đến ai. Em cũng không phải người quá nổi bật để mọi người cứ chú ý mình, nên, cứ thoải mái với cuộc sống của mình thôi, mặc kệ người ta xem mình thế nào. Bản thân thoải mái là tốt rồi.

    Em đã nghĩ mình sớm qua lâu rồi cái thời nổi loạn, thế mà đôi lúc, em còn lơ mơ với tương lai, tự hoạch định và làm theo ý mình một cách xốc nổi.

    Tuổi hai mươi chênh vênh đến lạ. Em lo lắng cho tương lai nhiều, hơn cả việc yêu đương, em muốn bỏ thật nhiều thật nhiều thời gian để học một thứ gì đó có ích hơn cho tương lai. Ôn luyện tiếng Trung là một quá trình dài, em chẳng thấy nôn nóng với nó là bao. Giờ thì em thấy mình hay bỏ cuộc giữa chừng với sở thích, không kiên định và rất hay lười, đấy từng là một con người em rất ghét, giờ vẫn ghét, thế nhưng tuổi hai mươi bỗng thấy sợ hãi nhiều lắm. Em sợ mình không thể chạm đến ước mơ, không chạm được những khoảng trời bao năm mình khao khát. Những thứ bên lề bỗng chốc trở nên rối tung lên, em lại sợ hãi thêm một lần cảm giác thất bại.

    Tuổi hai mươi em nghĩ nhiều về những bước tiến chậm rãi. Em muốn học vẽ và phác họa kiến trúc, dù rằng nó chẳng phải chuyên môn gì, thế nhưng có điều gì đó thôi thúc em thực hiện. Có lẽ em còn bị ảnh hưởng nhiều về ước mơ năm ấy, vẽ một đôi giày của riêng chúng ta, cùng nhau cất bước trên đường đời.

    Xung quanh bỗng chốc biến mất đi những lời khuyên sáo rỗng, mà có lẽ bởi vì em không còn kể nhiều về mệt mỏi của riêng em nữa. Em thích quăng tâm sự vào một xó xỉnh nào đó, trút ra những gì mình nghĩ, rồi cứ thế ngủ vùi, việc còn lại là sáng mai thức giấc vẫn là một cô gái kiên cường của tháng năm.

    Đời ngắn, đừng ngủ dài.

    Việc còn lại hãy để thời gian đong đếm cho chúng ta từng chút một vấp ngã, đứng lên, và trưởng thành.

    Em rồi sẽ thật tốt. Nhất định thế. Cô gái ạ!

     
    Aria, Hạ An, Dê Vô Tiện1 other person thích điều này.
  4. Hạ An

    Hạ An Con nhợn của Tõ. Thành viên BQT

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    1,449
    Điểm thành tích:
    100
    @Lạc Chị ơi, chị sửa nốt mấy lỗi chính tả này nha. <3

    #1.

    10.

    => "bảo bọc".

    => "lọc lừa".

    11.

    => "khối sắt".

    #2

    => "bốn năm".
     
    Lạc, AriaDê Vô Tiện thích điều này.
  5. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,387
    Điểm thành tích:
    100
    #4

    2476 cây xanh, 746 ngọn đèn đường.

    Đó là con số mà em cố đếm được trên đoạn đường đi lại mỗi ngày trong suốt hai năm qua. Hôm nay, mới có thể hoàn thành trọn vẹn.

    Một việc nhàm chán đến mức, chính em cũng không biết nó có ý nghĩa gì. Chẳng qua chỉ muốn bản thân có thể tập trung làm một điều gì đó. Kiên trì đếm, suốt hai năm, chẳng một ngày gián đoạn. Chỉ là, mọi thứ luôn dở dang.

    Có hôm lòng bận rộn, muốn đếm thật mau, và rồi chỉ một suy nghĩ chớp nhoáng qua thôi, em liền quên mất con số mình vừa đếm. Thế là lại tự nhủ. Ngày mai, mai thôi, em sẽ kiên trì đếm hết tất cả số cây này. Nhưng rồi đến hôm sau, hôm sau và hôm sau nữa, tất cả đều không thể kiên trì được cho đến phút cuối cùng. Có khi dừng đèn đỏ, nhìn số giây và rồi quên mất con số của hàng cây bên cạnh. Có khi nhìn thoáng qua gánh hàng rong bên đường, thầm mong trời đừng mưa, thế rồi quên mất ngọn đèn kia đang nằm nơi số mấy trong tâm trí. Có hôm gần đích đến và luôn giữ con số chuẩn xác trong đầu, thế rồi một bóng dáng ngỡ như quen thuộc lướt qua, lòng nhớ đến người cũ, thế rồi cũng quên đi...

    Em luôn tự nhủ, rằng bản thân luôn có một ngày mai. Ngày mai sẽ cho em nghị lực để cố gắng, ngày mai sẽ tốt hơn hôm nay, ngày mai chính là cơ hội của cuộc đời. Thế rồi em quên hết, em dửng dưng, em luôn cố hướng mình về những ngày xưa cũ. Em quên mất ngày mai chính là hôm nay, em quên mất cuộc đời chẳng bao giờ bao dung cho kẻ hoang phí, em quên mất có thể hết hôm nay, cuộc đời sẽ lấy lại ngày mai cũng không chừng.

    Hai năm qua, em luôn cố tìm kiếm mục đích và ý nghĩa của việc kiên trì. Em gồng mình để nghĩ về những thứ xa hơn, cao hơn, và thực tế hơn. Thế rồi cũng như lần em quên mất số cây mình vừa đếm, mọi thứ dở dang và lặp lại. Nhưng liệu rằng cuộc đời có giống như hôm nay, kiên trì đến cùng và đưa ra thành quả. Lại nực cười thay, nó chẳng có ý nghĩa gì cả. Mọi thứ cứ như một trò cười, và vai diễn của em thì dở tệ.

    Nếu như đêm qua em không mơ thấy người năm ấy, nếu em không tỉnh giấc vào sớm tinh mơ, nếu hôm nay Sài Gòn không mưa, hẳn, em sẽ không chật vật với cảm xúc của riêng mình đến thế. Trông em tệ hại và như một kẻ bị nhấn chìm dưới đáy biển, thoi thóp ngoi lên và cố bám víu một thứ gì đó bản thân cho là an toàn.

    Hôm nay Sài Gòn mưa, em không màn việc ướt đẫm, có lẽ sau đêm nay, mai sẽ đổ bệnh, sẽ trông như một chú mèo lầm lũi đáng thương. Vậy thì đã sao, hôm nay em lại như một đứa ngốc, chạy đi chạy lại quãng đường quen thuộc hai năm qua, đếm đi đếm lại hơn chục lần hàng cây và ngọn đèn đường. Quên, em quay đầu xe và rồi bắt đầu đếm lại. Có dư, có thừa, vừa vặn để người bên đường nhìn em với ánh mắt trông một kẻ điên.

    Em, chỉ là muốn bản thân có thể kiên trì trong hôm nay. Chỉ hôm nay mà thôi. Em không sợ ngày mai không cho em cơ hội. Em chỉ sợ cuộc đời trong lúc em ỷ y nhất sẽ cướp mất hy vọng về ngày mai của em. Tệ thật nhỉ, sẽ thật tồi tệ, nếu như hôm nay, em chẳng cách nào ổn. Dù em hiểu rằng nó sẽ qua mau thôi, khi em ngủ một giấc, sáng mai thôi, có thể chênh vênh lúc này sẽ biến mất.

    Người ta bảo, qua hôm nay thôi, ngày mai sẽ ổn, sẽ tốt thôi, nên đừng cố nghĩ những điều khiến bản thân vào ngõ cụt. Nhưng, hôm nay, hôm nay, chẳng ai phủ nhận rằng mai rồi sẽ ổn, nhưng cảm giác của phút giây này, em còn có thể ổn được bao nhiêu.

    Em chỉ sợ, hôm nay, cuộc đời lại lấy đi của em một thứ. Gọi là hy vọng.

    Chỉ sợ đến một ngày, chẳng còn có lấy một ngày mai.

     
    Chỉnh sửa cuối: 17/7/19 lúc 13:49
    Hạ AnAndrea thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Hạ An
      Hạ An
      Chị ơi, là "ngõ cụt" chứ không phải "ngỏ cụt". Chị sửa lại giúp em nha.
      17/7/19 lúc 13:26 Báo cáo

Chia sẻ trang này