Book Sheep Tuổi trẻ không trì hoãn - Thần Cách

Thảo luận trong 'Văn học phương Đông' bắt đầu bởi Diên Vĩ, 19/7/18.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Không có liêm sỉ Thành viên BQT

    Bài viết:
    320
    Đã được thích:
    4,647
    Điểm thành tích:
    120
    [​IMG]

    Tuổi trẻ không trì hoãn

    Tác giả: Thần Cách
    Dịch giả: Đỗ Mai Dung
    Typer: @Âu Dương Y Điểm@Elite
    Chụp sách: @Âu Dương Y Điểm

    Đơn vị phát hành: AZ Việt Nam
    Nhà xuất bản: NXB Thế giới
    Ngày xuất bản: 10/2017
    Kích thước: 13x20.5cm
    Số trang: 296
    Giá bìa mềm: 88.000đ

    Sách thuộc dự án sách hiếm của Cừu Mọt Sách.
    Ebook và bản type thuộc về diễn đàn. Vui lòng không re-up dưới mọi thức.
    Buổi tối thức thâu đêm không chịu đi ngủ;
    Buổi sáng đồng hồ báo thức reo hết lần này tới lần khác;
    Những chuyến đi luôn bị lãng quên;
    Những kế hoạch luôn bị bỏ dở giữa chừng;
    Có phải bạn đã mắc bệnh trì hoãn trầm trọng nhưng lại không hề hay biết?

    Tuyên chiến với trì hoãn, đừng để trì hoãn hại bạn!
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/7/18
    Panh, Aria, Ngô Huyền Trang4 others thích điều này.
  2. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120
    HÔM NAY KHÔNG BẮT ĐẦU, NGÀY MAI SẼ HỐI HẬN
    NGAY BÂY GIỜ HÃY ĐIỀU TRỊ "BỆNH TRÌ HOÃN".​
     
    Panh, Diên VĩÂu Dương Y Điểm thích điều này.
  3. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    LỜI NÓI ĐẦU

    CÓ PHẢI BẠN LUÔN RƠI VÀO NHỮNG TÌNH TRẠNG:

    Đã nói năm nay bắt đầu tập gym nhưng vì rất nhiều nguyên nhân mà tới nay vẫn chưa thực hiện;

    Rõ ràng biết hôm nay là ngày nộp bản thảo nhưng vẫn viện ra đủ mọi lý do để làm cái này cái kia mà không gõ nổi chữ nào;

    Nhận được hóa đơn từ rất sớm nhưng lúc nào cũng để quá ngày cho tới khi bị thúc giục nộp;

    Đứng trước căn phòng bừa bộn, trong đầu đã xuất hiện hai từ "dọn dẹp" không biết bao nhiêu lần nhưng rồi lại nghĩ thôi để hôm sau;

    Khi bị ốm cho đến lúc không thể chịu được mới tới bệnh viện;

    Khi hẹn hò, luôn luôn đến muộn như một thói quen;

    Đã làm xong kế hoạch nhưng cảm thấy vẫn chưa đủ hoàn hảo và thế là chần chừ không bắt đầu.

    Những tình huống này không cái nào giống cái nào nhưng chúng có một điểm chung: kết quả đều rất tệ và tâm trạng của bạn cũng không khá hơn. Nếu những tình huống này chỉ thỉnh thoảng xảy ra thì không có gì đáng lo. Nhưng với tần suất khá thường xuyên, thậm chí thành một thói quen khó sửa thì phải chú ý. Bởi đó chính là "trì hoãn”.

    Trì hoãn là hiện tượng tâm lý và hành vi khá phổ biến con người. Mỗi người đều có thói quen trì hoãn cái này cái kia; bình thường thì chỉ là tật xấu nhưng nghiêm trọng sẽ trở thành “bệnh”. Nhưng dù có nghiêm trọng hay không, trì hoãn sẽ tạo ra những ảnh hưởng tiêu cực đối với cuộc sống và công việc.

    Sự nguy hại của trì hoãn nằm ở chỗ, trên thực tế nó là một "bệnh mãn tính dạng ẩn"; trong thời gian ngắn sẽ thấy không ảnh hưởng quá nhiều, nhưng về lâu về dài thì nguy hại khôn lường. Quan trọng hơn, rất nhiều người mắc bệnh trì hoãn mà không biết. Họ luôn tìm được những lời giải thích tưởng chừng rất hợp lý cho hành vi trì hoãn của mình, đến khi phát hiện ra thì đã bước vào giai đoạn cuối và rất khó điều trị tận gốc.

    Trì hoãn là sát thủ của thời gian. Nó sẽ rút ngắn độ dài tuổi thọ của chúng ta, khiến chúng ta hao mòn năm tháng, tuổi xuân trong sự chờ đợi vô vọng và nỗi hối hận căm hờn vô bờ bến.

    Trì hoãn là kẻ cắp của sinh mệnh. Nó sẽ đánh cắp sự nhiệt tình, cơ hội, mài mòn ý chí chiến đấu của mỗi người trong vô thức, khiến cuộc sống dậm chân tại chỗ.

    Để giúp những người mắc bệnh trì hoãn sớm ý thức được sự nguy hại và nhanh chóng thoát khỏi sự bủa vây của nó, chúng tôi đã biên soạn cuốn sách Tuổi trẻ không trì hoãn (Bản nâng cấp). Cuốn sách là phiên bản đã được nâng cấp toàn diện từ bản Tuổi trẻ không trì hoãn đã được xuất bản trước đó. Nhân vật chính vẫn là Hồ Tiểu Lãn quen thuộc với chúng ta. Qua những phơi bày và phân tích các mảnh ghép trong cuộc sống của con bệnh Hồ Tiểu Lãn, cuốn sách đã lột trần mọi nguyên nhân nội tại của chứng bệnh này; và những nỗ lực trong quá trình "chữa bệnh trì hoãn” của nhân vật cũng trở thành phương pháp tham khảo của đông đảo bạn đọc.

    Nguyên nhân dẫn đến trì hoãn rất nhiều và khá đa dạng: lười thành tính, sợ phải gánh trách nhiệm, ỷ lại quá mức vào người khác hay do theo đuổi sự hoàn mỹ một cách thái quá. Những nguyên nhân này đều được thể hiện rõ ràng, chi tiết trong câu chuyện của Hồ Tiểu Lãn để làm gương và cảnh tỉnh cho các bạn mắc căn bệnh này. Ở phần cuối của mỗi mục đều sẽ có phần: ''Mẹo nhỏ", vừa là để tổng kết nội dung của mục đó vừa là phương thuốc được kê cho những người mắc bệnh.

    Cuối cùng, chúng tôi hy vọng những người có thói quen trì hoãn đều có thể cai được để bắt đầu một cuộc sống tốt đẹp hơn.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 7/7/19
    Panh, Diên VĩÂu Dương Y Điểm thích điều này.
  4. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    TRẮC NGHIỆM:​

    Bạn mắc bệnh trì hoãn ở mức độ nào?

    "NGƯỜI NGƯỜI ĐỀU Mắc BỆNH TRÌ HOÃN”. Mỗi người dù ít dù nhiều đều có triệu chứng của căn bệnh này; chỉ khác biệt ở chỗ, triệu chứng của người này nhẹ còn của người khác đã đến giai đoạn cuối, nghiễm nhiên trở thành người mắc bệnh trì hoãn có thâm niên. Hãy làm trắc nghiệm sau để biết bạn đang mắc bệnh trì hoãn ở mức độ nào.

    1. Dù là bài tập về nhà của kỳ nghỉ hè hay đông hay nhiệm vụ mà cấp trên giao cho, bạn luôn để đến phút cuối mới hoàn thành.

    2. Rất muốn đưa bản thân vào khuôn khổ, luôn đặt ra cho mình mốc thời gian để bắt đầu, ảo tưởng rằng từ đó về sau có thể cai được tật trì hoãn nhưng chẳng kiên trì được mấy ngày.

    3. Trong đám bạn bè có người còn trì hoãn hơn cả bạn nên bạn tự thấy bản thân vẫn còn may mắn chán, thì ra bạn cũng chưa nghiêm trọng lắm.

    4. Trong số bạn bè không còn ai trì hoãn hơn bạn nữa, bạn sắp không chịu nổi nữa rồi.

    5. Đôi khi bất lực, phát điên với bản thân, tại sao mình lại trở thành lề mề thế này.

    6. Ngay cả đi hẹn hò cũng đến muộn, chính vì thế mà đã bỏ lỡ những người bạn/ khách hàng tốt.

    7. Mỗi lần chần chừ tới lúc không thể không làm mới phát hiện ra rằng thực tế việc không khó khăn như mình tưởng, cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian, không hiểu tại sao trước đó mình cứ lần nữa không chịu làm.

    8. Thường ảo tưởng rằng mình có thể thức thâu đêm để làm cho xong việc và càng tới lúc mấu chốt thì khả năng ảo tưởng càng mạnh.

    9. Cảm thấy trì hoãn đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống, ảnh hưởng đến thành công mà lẽ ra bản thân có thể đạt được.

    10. Ảo tưởng một ngày nào đó có viên thuốc vạn năng giúp bản thân thoát khỏi bệnh trì hoãn.

    Nếu trong mười điều liệt kê ở trên, có tới 8 đến 10 mục nói trúng tiếng lòng của bạn thì bạn đã trở thành bệnh nhân mắc bệnh trì hoãn ở mức độ nặng. Nếu 4 đến 7 điều trên miêu tả chính xác những gì đang diễn ra thì bạn đã mắc bệnh trì hoãn ở mức độ trung bình. Nếu chỉ có 1 đến 3 điều phù hợp với tình trạng hiện tại của bạn, bạn tạm là thành viên mới của gia tộc trì hoãn – mắc bệnh trì hoãn cấp độ nhẹ. Nếu không có điều nào kể trên phù hợp với bạn thì hoặc bạn là người chưa bao giờ lần nữa, có tính kỷ luật cao, hoặc bạn đã chữa được căn bệnh đó một cách thành công.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 7/7/19
    Panh, Diên VĩÂu Dương Y Điểm thích điều này.
  5. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    Chương 1: BỘ MẶT THẬT CỦA CHỨNG BỆNH TRÌ HOÃN
    Bạn trúng chiêu chưa?

    ---------------------------------------------------------
    "Bệnh trì hoãn" là một cụm từ thời thượng. Thậm chí nhiều người còn tìm cách đẩy bản thân mình tới gần chứng bệnh này, cứ như không mắc chút bệnh tâm lý thờ ơ thì không được coi là thời thượng vậy. Nhưng thói trì hoãn mà chúng ta cho rằng không có gì to tát ấy lại ảnh hưởng đến mọi mặt trong cuộc sống, thậm chí sớm đã gây ra những hậu quả vô cùng nghiêm trọng cho chúng ta trong vô thức..."
    ---------------------------------------------------------------------------------------
    TÂM LÍ TRÌ HOÃN TRONG BẠN CÓ PHẢI LÚC NÀO CŨNG RỤC RỊCH MUỐN THOÁT RA?​

    Cụm từ "bệnh trì hoãn” trở nên thịnh hành trong mấy năm gần đây. Nhiều người thường lên mạng kêu ca những lời đại loại như: "Bệnh trì hoãn thật đáng ghét!", "Sao mình lại lề mề như thế?", "Ai cứu vớt căn bệnh trì hoãn của tôi với?"... Nhưng kêu xong thì thôi, đa số chẳng ai coi bệnh trì hoãn mà mình đang mắc là vấn đề to tát.

    Đám thanh thiếu niên còn tìm đủ mọi cách để đẩy mình về gần với căn bệnh này. Dường như bây giờ không có chút bệnh tâm lý thờ ơ thì không được coi là thời thượng vậy. Dù công việc chưa hoàn thành hay vì lý do cá nhân dẫn đến thất bại, họ đều có thể thốt lên một câu: “Haiz, chỉ tại mình cứ lần nữa mãi". Bệnh trì hoãn tự dưng trở thành cái cớ tốt nhất cho mọi sự thất bại.

    Bệnh trì hoãn gần như trở thành căn bệnh phổ biến của chúng ta ở thời đại này. Nguyên nhân gây bệnh rất nhiều, không đơn giản chỉ là lười nhác như mọi người vẫn lầm tưởng. Những người mắc bệnh này bao gồm các công nhân viên chức mẫn cán ngày ngày phải tăng ca, những học sinh giỏi thành tích vô cùng ưu tú đến những nhân vật thành công trong sự nghiệp và đại đa số những người bình thường khác nữa.

    Hồ Tiểu Lãn là nhân vật điển hình trong số những người trì hoãn. Bình thường, anh ta cũng tự thừa nhận mình là kẻ trì hoãn trong công việc. Nhưng không ngờ chứng bệnh này đã nhiễm vào cuộc sống hằng ngày và gây ra những ảnh hưởng lớn đối với Hồ Tiểu Lãn.

    Hằng ngày Hồ Tiểu Lãn đi làm lúc 9h. Nhà cách công ty khá xa, nếu đi xe bus sẽ mất khoảng 1 tiếng còn ngồi tàu điện ngầm thì khoảng 40 phút. Vì muốn ngủ nướng thêm ít phút buổi sáng, anh ta đi tàu điện ngầm. Đa phần các công ty trong tòa nhà văn phòng của Tiểu Lãn đều vào làm lúc 9h nhưng chỉ có ba thang máy, điều này dẫn đến hiện thực khá bi thương là buổi sáng phải xếp hàng dài chờ. Thông thường, thời gian đợi thang máy là 10 phút cộng với thời gian ngồi tàu điện ngầm thì hết 50 phút, thêm khoảng 20 phút cho việc rửa mặt đánh răng, mặc quần áo và ra khỏi nhà. Cho dù Hồ Tiểu Lãn không ăn sáng cũng phải dậy đúng 7h50 mới đảm bảo không đi làm muộn. Nếu thêm 20 phút ăn sáng nữa thì 7h30 sáng Hồ Tiểu Lãn đã phải dậy rồi.


    Thực lòng, Hồ Tiểu Lãn cũng biết điều đó, vì vậy đặt đồng hồ báo thức trong di động lần lượt là: 7h, 7h15 và 7h30. Khi đồng hồ đổ chuông lúc 7h, Hồ Tiểu Lãn nhìn và nghĩ: "Mới 7h thôi” rồi dứt khoát tắt đi, 7h15 chuông reo, anh ta lại nghĩ: “Vẫn còn ngủ thêm được một lát"; chẳng bao lâu sau chuông reo tiếp, lúc này đã 7h30. Anh ta tắt chuông, nheo mắt nghĩ rằng: “không ăn sáng ở nhà nữa, trên đường đến công ty mua hai cái bánh bao, 5 phút là giải quyết xong, vẫn ngủ thêm du 15 phút". Ha ha, Hồ Tiểu Lãn thấy mình thật quá thông minh, anh ta đặt chuông báo thức lùi lại 15 phút nữa rồi ngủ tiếp.

    Thời gian nằm mộng bao giờ cũng trôi qua vô cùng nhanh, chớp mắt chuông lại reo. Hồ Tiểu Lãn mơ màng nhìn di động, lập tức quyết định bỏ qua thời gian ăn hai cái bao để được ngủ thêm chút nữa. Anh ta lại nhắm mắt cầm di động trong tay để tránh trường hợp ngủ quên. Một lúc sau, Hồ Tiểu Lãn mở mắt nhìn đồng hồ, 7h49 phút, “Ừm, vẫn còn một phút.". Anh ta nghĩ vẫn có thể lười biếng thêm một chút, đếm thầm trong đầu: “1, 2, 3, 4... đến sáu mươi giây mình sẽ dậy". Nhưng đếm mãi đếm mãi, Hồ Tiểu Lãn ngủ mất. Chợt giật mình tỉnh giấc, anh ta quay sang nhìn đồng hồ, đã 8h17 rồi!

    "Á á á, muộn rồi, muộn rồi!” Hồ Tiểu Lãn vội vàng nhảy bật khỏi giường, cuống cuồng đi tìm quần áo.

    "Á á, cái áo sơ mi hoa của mình để đâu rồi? Hôm qua vẫn còn nhìn thấy treo trong tủ, sao giờ lại không thấy đâu nữa?" Tủ quần áo vốn rất lộn xộn, nay lại bị lật tung lật tóe như gặp cướp lần hai. Còn chiếc áo sơ mi kia vẫn không hề xuất hiện trước mặt anh ta.

    Một người mắc tật trì hoãn thành bệnh như vậy mà vẫn còn kén chọn? Đương nhiên không phải, tình hình thực tế là bây giờ ngoài chiếc áo sơ mi đó ra, Hồ Tiểu Lãn không còn chiếc áo sạch sẽ nào để mặc nữa. Bởi vì đã ba tuần rồi anh ta chưa giặt đồ. Anh ta luôn nghĩ tích thêm vài bộ giặt một thể nên rơi vào tình trạng cấp bách không còn gì mặc ngày hôm nay.

    Sau một hồi chân tay bấn loạn, Hồ Tiểu Lãn cũng tìm được chiếc áo sơ mi nhăn nhúm trong góc tủ. Chẳng buồn bận tâm, anh ta nhanh chóng mặc áo rồi lao xuống lầu. Lúc này, Hồ Tiểu Lãn liếc nhìn di động, đã 8h33 phút.

    “Haiz, lại đến muộn rồi!"

    Hồ Tiểu Lãn thở dài nhẩm tính, tháng này anh ta đã đi muộn ba lần mà công ty quy định những ai đi muộn từ ba lần trở lên sẽ bị trừ 100 tệ. Nếu bị trừ 100 tệ thì tiền taxi còn ít hơn. Nghĩ thế, anh ta lập tức đứng lại vẫy một chiếc taxi. Lên xe rồi, Hồ Tiểu Lãn luôn miệng giục lái xe lái nhanh. Nhưng buổi sáng đông đúc muốn đi nhanh cũng không được, đến tòa nhà văn phòng đã 8h57 phút.


    Nhìn hàng người dài dằng dặc trước cửa thang máy Hồ Tiểu Lãn nghiến răng nghiến lợi quyết định đi thang bộ. Công ty ở tầng 16, anh ta leo như chạy, trước khi mệt tới rã rời hai chân thì cũng đã bò được tới nơi. Lúc quẹt thẻ nhìn thời gian, vừa đúng 9h.

    Sau khi nghỉ ngơi một lúc, Tiểu Lãn bắt đầu kể lể cho anh bạn đồng nghiệp tên Kay về cảnh ngộ hôm nay của mình, tiện thể khoe khoang về sự nhanh trí khi quyết định leo thang bộ, cuối cùng quẹt thẻ vừa đúng giờ vào làm.

    Kay lại thủng thẳng đáp một câu: “Trước 8h40 phút sáng đi thang máy không cần phải xếp hàng."

    Hồ Tiểu Lãn đột ngột im lặng.


    Kay vốn chẳng bận tâm đến cảm nhận của Hồ Tiểu Lãn, nói tiếp: "Nếu cậu dậy sớm một chút, cậu không chỉ có thể ăn sáng ở nhà mà còn có thể thong thả ngồi tàu điện ngầm đến công ty, đi thang máy lên thẳng văn phòng, lại còn nhàn nhã liệt kê được To-Do-List trước khi những người khác đến khiến công việc của một ngày có khởi đầu thuận lợi. Nói cách khác, dù cậu dậy muộn chỉ cần hằng ngày giặt quần áo sạch sẽ, sắp xếp tủ đồ định kỳ thì buổi sáng cậu cũng nhanh chóng tìm thấy thứ mình cần mặc. Nếu có thể chuẩn bị đồ đi làm từ tối hôm trước, cho dù buổi sáng cậu dậy muộn mấy phút cũng không đi muộn, như thế tiết kiệm được tiền taxi. Bình thường chẳng phải cậu vẫn luôn miệng nói là muốn tiết kiệm tiền à? Từ nhà cậu đi taxi đến công ty cũng phải hơn 30 tệ ấy nhỉ?

    Nghe Kay nói, Hồ Tiểu Lãn ngẩn người không nghĩ mình lại lún sâu trong tình trạng trì hoãn đến mức này, hơn nữa bản thân còn không hề phát hiện ra. Theo bản năng, anh ta vẫn muốn biện hộ cho bản thân vài câu nhưng khi nghĩ đến 36 tệ tiền taxi thì lập tức buông dùi cất trống.

    MẸO NHỎ:

    1, Muốn công phá bệnh trì hoãn, trước tiên cần phải có đủ sự coi trọng sự việc về mặt tâm lý.

    2, Sự trì hoãn của bạn thực ra đã vượt khỏi giới hạn mà bạn có thể tưởng tượng, muốn bỏ được tật trì hoãn phải bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Panh, Diên VĩÂu Dương Y Điểm thích điều này.
  6. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    NGOÀI BẠN RA, KHÔNG AI CÓ THỂ LẤY CẮP THỜI GIAN CỦA BẠN

    Mấy hôm trước, Hồ Tiểu Lãn gặp lại bạn học cấp ba Chu Châu trên mạng. Chu Châu học khoa Luật giờ đã trở thành một luật sư có chút danh tiếng. Hằng ngày, anh ta bận tối mắt tối mũi với đủ các loại án lớn nhỏ, kiếm được tiền còn cưới về một cô vợ đẹp như hoa như ngọc, con cũng đã được một tuổi rưỡi.

    Vậy mà Hồ Tiêu Lãn tới nay vẫn độc thân, mặc dù tốt nghiệp đã sáu năm nhưng vẫn làm trong một công ty tư nhân nhỏ, làm công ăn lương qua ngày. Vì lương thấp nên không dành dụm được bao nhiêu, tất cả số tiền tiết kiệm chưa được đến 100.000 tệ, không bằng tiền tiết kiệm trong một năm của Chu Châu.

    Lần trò chuyện đó với Chu Châu khiến Hồ Tiếu Lãn cảm thấy rất buồn. Trước những thứ hiện thực như nhà, cổ phiếu, xe mà Chu Châu nói đến, Hồ Tiểu Lãn hoàn toàn không hiểu chút nào; còn những thứ cao sang như đi du lịch nước ngoài, phát triển sự nghiệp thì anh ta càng chẳng có gì để tham gia.

    Hồ Tiểu Lãn nghiêm túc nhớ lại cuộc sống của mình trong mấy năm nay, đột nhiên có cảm giác vô cùng sợ hãi. "Sao bản thân mình lại biến thành bộ dạng thế này, hằng ngày u u mê mê, chàng trai trẻ vô cùng kỷ luật, cầu tiến trước kia đã biến đầu mất rồi?"

    Hồ Tiểu Lãn nhớ hồi mới tốt nghiệp, anh ta đã rất nghiêm túc lên kế hoạch cho cuộc đời mình, định sau khi tích lũy vài năm kinh nghiệm sẽ xin vào một công ty nước ngoài. Nhưng thực tế, anh ta đã làm ở công ty nhỏ này tới sáu năm rồi. Điều này không có nghĩa là công ty đối tốt với Hồ Tiểu Lãn hay vị trí công việc vẫn còn không gian để phát triển mà là căn bệnh trì hoãn của anh ta đã quá mức nghiêm trọng.

    Năm Hồ Tiểu Lãn tốt nghiệp rơi đúng vào thời kỳ khủng hoảng kinh tế, anh đành miễn cưỡng tìm một công việc để làm tạm qua ngày. Năm đầu tiên anh ta vẫn muốn nhảy việc. Lúc này một công ty khác có nhã ý nhận anh ta về và họ yêu cầu Hồ Tiểu Lãn chuẩn bị một bản sơ yếu lý lịch bằng tiếng Anh. Do sợ phiền phức, Hồ Tiểu Lãn cứ chần chừ mãi cho tới khi công ty kia đã tuyển được người, anh ta vẫn chưa viết xong CV tiếng Anh của mình. Sau này, cũng có cơ hội để nhảy việc nhưng lại do tính trì hoãn mà chẳng đi đến đâu. Có lần, một đơn vị tuyển dụng muốn kiểm tra khả năng lập dự án của Hồ Tiểu Lãn bảo anh ta về viết một bản kế hoạch. Hồ Tiểu Lãn cảm thấy công ty này quá phiền phức, lại còn đòi lập kế hoạch với phương án. Chẳng phải bàn, cơ hội lần này đương nhiên cũng bị anh ta bỏ lỡ. Cứ thế, hết năm này tới năm khác, cuối cùng Hồ Tiểu Lãn trở thành một nhân viên có thâm niên của công ty nhỏ này.

    Thực ra, hồi mới đi làm Hồ Tiểu Lãn khá chăm chỉ. Hằng ngày, anh ta đều đọc sách về kế hoạch dự án và còn nghiên cứu chính sách kế hoạch của công ty từ mấy năm trước. Nhưng sau khi công việc đã thuần thục rồi, Hồ Tiểu Lãn bắt đầu làm đối phó.

    Cứ thế chớp mắt đã ra trường được sáu năm, tới nay chưa việc nào đến nơi đến chốn. Hồ Tiểu Lãn cũng thường than thở: "Thời gian đi đâu mà nhanh thế?" Thực ra, những người phải thốt lên lời cảm thán này không ít. Bên cạnh Hồ Tiểu Lãn cũng có vài người, khi chuyện trò cũng thường than thở với nhau, sau đó lại vẫn y như cũ.

    Gần đây, Hồ Tiểu Lãn bắt đầu tính toán lại. Công ty quy định: đi muộn ba lần, mỗi lần trừ 10 tệ; vượt quá ba lần, mỗi lần trừ 100 tệ. Bình quân mỗi tháng Hồ Tiểu Lãn đi muộn sáu lần, điều đó có nghĩa mỗi tháng bị trừ 330 tệ. Con số này khiến trái tim anh ta nhói đau. Hằng ngày anh ta 9h làm 18h tan, bận rộn cả tháng, đến khi nhận lương cũng chỉ được 5.000 tệ. Vậy bị trừ 330 tệ cũng tương đương nửa ngày lương rồi. Tổng thiệt hại một năm là 3.960 tệ. Anh ta đột nhiên phát hiện, tổn thất mà trì hoãn gây ra thực sự quá lớn. Hồ Tiểu Lãn tính đi tỉnh lại, hằng ngày đợi thang máy phải bỏ ra 10 phút, một tháng đi làm 22 ngày là mất 220 phút, một năm 12 tháng là 2.640 phút. Anh ta đã đi làm sáu năm, nghĩa là lãng phí 15.840 phút, tương đương 264 giờ, cũng có nghĩa là 11 ngày. Nghĩ đến việc phải lãng phí quá nhiều thời gian vào việc xếp hàng, Hồ Tiểu Lãn thấy hơi sợ.

    Rất nhiều người đều hỏi: Thời gian đi đâu mất? Nhưng trên thực tế, ngoài bản thân ra không ai có thể đánh cắp thời gian của bạn. Bạn có thể không quyết định được việc mình sẽ học trường đại học nào, sống ở thành phố nào, làm việc ở đâu, nhưng có thể quyết định việc sử dụng thời gian của bản thân ra sao. Bạn có thể lựa chọn sống lờ đờ cho qua ngày, cũng có thể chọn cách sống đầy đủ, trọn vẹn một ngày.

    Để giúp quan niệm về thời gian của bản thân thêm mạnh mẽ, hòng quản lý được chặt chẽ hơn, Hồ Tiểu Lãn đã viết ra khẩu hiệu đồng thời in ra dán ngay trên tường ngay đầu giường, đảm bảo ngày nào ngủ dậy cũng có thể nhìn thấy:

    Thời gian là vàng bạc? NO

    Thời gian còn quý hơn vàng bạc!

    Thời gian chính là sinh mệnh!

    Yes!!!

    Không có thời gian thì bạn cũng mất mạng rồi!

    Hồ Tiểu Lãn, mỗi ngày cậu phải xếp hàng đợi thang máy mất 10 phút - Một tháng 220 phút - Một năm 2.640 phút

    Những điều này cậu đều biết cả chứ?

    Thời gian trong mỗi ngày của mỗi người là có hạn. Đối với những công nhân viên chức như Hồ Tiểu Lãn, 9h đi 18h về, một ngày ít nhất cũng phải ngồi ở công ty 9 tiếng. Ngoài thời gian đi vệ sinh, ăn cơm và ngủ ra, chỉ còn lại khoảng 4 - 5 tiếng mà bản thân có thể tự do chi phối, sử dụng.

    Khi Hồ Tiểu Lãn vừa tốt nghiệp bước chân vào xã hội chính là độ tuổi đẹp nhất để phấn đấu. Lẽ ra phải tận dụng thời gian nhưng Hồ Tiểu Lãn lại sai lầm khi cho rằng mình còn trẻ còn rất nhiều thời gian để phung phí. Mấy năm sau, bạn học khi xưa đã có công danh sự nghiệp còn Hồ Tiểu Lãn vẫn chẳng khác khi mới ra trường là bao. Thời gian trôi như thoi đưa, tuổi ngày một tăng, thâm niên trong công việc cũng cao hơn nhưng không mang lại giá trị gì cho bản thân nữa.

    Ngược lại, Chu Châu biết tận dụng từng giây từng phút để nỗ lực, cố gắng, năm 27, 28 tuổi đã có nhiều thu hoạch. Không chỉ thế, quan niệm về thời gian của hai người hoàn toàn khác nhau dẫn đến những ảnh hưởng khác nhau trong cuộc sống của họ. Những người mắc bệnh trì hoãn nghiêng về việc tận hưởng niềm vui trước mắt, bỏ qua sự được mất của tương lai, Vì vậy công việc cứ bị trì hoãn mãi. Có lẽ Hồ Tiểu Lãn cũng chần chứ không chịu tìm hiểu những kiến thức về việc mua bảo hiểm dưỡng lão và bảo hiểm y tế, thậm chí chẳng tích lũy tiền dưỡng già cho bản thân hay tiền để nuôi dạy con cái sau này. Bởi vì anh ta cho rằng: "Bây giờ ngay cả bạn gái còn chưa có, nghĩ những điều đó có phải sớm quá không?"

    Những người có thói quen trì hoãn có tỉ lệ trở thành những kẻ rỗng túi cao. Bởi vì tương lai đối với họ là hư ảo vì vậy họ không muốn bỏ thời gian cho nó. Còn Chu Châu là kiểu người có mục tiêu sống rất rõ ràng, hoàn toàn ngược lại với Hồ Tiểu Lãn.

    Nhưng tương lai bị trì hoãn vẫn sẽ đến, sẽ khiến bạn phải bỏ nhiều thời gian và tâm huyết hơn, giống như có câu nói thế này: "Làm điều xấu, sớm muộn gì cũng sẽ có báo ứng”.

    MẸO NHỎ:

    1, Không nên lùi công việc lại đến ngày mai. Những ai không trân trọng hôm nay, ngày mai mãi mãi cũng chỉ là sự tưởng tượng đẹp đẽ.

    2. Tìm ra quãng thời gian vụn vặt bị bạn lãng phí nghĩ cách giảm thiểu chúng và khiến chúng trôi qua có giá trị hơn.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Panh, Diên VĩÂu Dương Y Điểm thích điều này.
  7. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    CÓ BAO NHIÊU CUỘC HÀNH TRÌNH BẠN NÓI ĐI MÀ CHƯA ĐI?
    "Cuộc đời con người ít nhất phải có hai lần xốc nổi, một lần là vì tình yêu quên mình, một lần là vì cuộc hành trình nói đi là đi." - Câu nói thịnh hành trên mạng này khiến rất nhiều người tâm đắc, lòng không khỏi trào dâng cảm giác xốc nổi muốn thử. Du lịch vòng quanh thế giới gần như đã trở thành giấc mộng chung của thanh niên thời nay. Nhưng rất nhiều người, có khi tới tận cuối đời cũng chẳng có cơ hội sở hữu một tình yêu quên mình bởi dù sao tình yêu cũng là chuyện của hai người. Nhưng "Một chuyến du lịch nói đi là đi” lại khác, bạn có thể tự mình quyết định bao giờ đi và đi đâu...

    Một người có khả năng kinh tế hạn hẹp như Hồ Tiểu Lãn cũng rất khao khát được đi du lịch vòng quanh thế giới. Nhưng vì điều kiện có hạn, anh ta rất hiếm khi đi đâu, thậm chí trường đại học mà anh ta chọn cũng là trường đại học của tỉnh bên cạnh. Năm đó, Hồ Tiểu Lãn mười tám tuổi nói với bản thân rằng: "Trong thời gian học đại học nhất định phải đi hết tỉnh A." Nhưng sau khi nhập học, mặc dù bài vở không quá nhiều, anh ấy lại nghĩ đợi tiết kiệm đủ tiền rồi đi. Có điều, phải tiết kiệm bao nhiêu mới gọi là đủ? Thời gian bốn năm nhanh chóng trôi qua, tới khi tốt nghiệp Hồ Tiểu Lãn mới nhận ra mình vẫn còn rất xa lạ với cái nơi đã sống những bốn năm suốt thời sinh viên.

    Tất cả mọi lý do đều bị Hồ Tiểu Lãn đổ tội cho việc mình chưa kiếm ra tiền. Anh ta cho rằng sau khi mình kiếm được tiền rồi, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Lệ Giang, Đại Lý, Shangri-La, Phượng Hoàng, Cửu Trại Câu, Lhasa thậm chí là Hàn Quốc, Nhật Bản, Maldives, Pháp, Hà Lan, Ý,... muốn đi đâu sẽ đi đấy.

    Lý tưởng thì đẹp mà hiện thực tàn khốc. Nơi mà Hồ Tiểu Lãn đã tốt nghiệp sáu năm tới nay anh ta về thăm cũng chẳng được mấy lần. Có một thời gian, trong Wechat thịnh hành việc khoe dấu chân, đánh dấu nơi mà mình đã từng đi qua trên bản đồ xem mình đứng thứ mấy toàn quốc. Hồ Tiểu Lãn nhìn tấm bản đồ lưa thưa những điểm chấm trên điện thoại của mình mà rầu rĩ. Nhìn sang của bạn bè, Hồ Tiểu Lãn nhận ra rất nhiều người bình thường chẳng nổi trội vậy mà lại từng đi nhiều nơi như thế. Thế là, hồi tháng Ba, Hồ Tiểu Lãn quyết định sẽ cùng đồng nghiệp Frank đi Thái Lan vào dịp nghỉ lễ mùng 1 tháng 5. Hồ Tiểu Lãn kích động vạn phần lên mạng tra tìm tài liệu. Thấy tour du lịch đi Thái chỉ khoảng 2 đến 3 nghìn tệ, anh ta liền gửi đường link cho Frank nhưng Frank bảo những tour kiểu này toàn lừa đảo, hơn nữa lại chẳng tự do chút nào. Frank thích tự đi, tự mình lên lịch trình nhưng Hồ Tiểu Lãn lại thấy nếu tự mình phải lên lịch trình thì quá phiền phức: phải lên mạng tìm hiểu để đặt vé, đọc đánh giá để chọn khách sạn phù hợp, còn phải tìm hiểu tuyến đường và phương tiện giao thông, lên một lịch trình hợp lý cho tất cả các điểm thăm quan. Việc này đối với Hồ Tiểu Lãn quá phức tạp nhưng Frank bảo anh ta sẽ đặt vé máy bay, khách sạn và phương tiện đi lại; Hồ Tiểu Lãn chỉ cần kiểm tra tình hình ở các điểm thăm quan là được.

    Hai người phân công công việc. Hồ Tiểu Lãn thấy Frank ngày nào cũng không ngủ trưa, ngồi trước máy tính chăm chú đọc tin tức về vé đi Thái của các hãng hàng không nước ngoài nên ngại chẳng dám lơ là. Anh ta bèn mở các trang web về du lịch ra tìm hiểu lịch trình. Hồ Tiểu Lãn đọc hết các hướng dẫn đi Thái tự túc xong thấy các tác giả du lịch kinh nghiệm thật phong phú, còn từng đi những nơi khác như châu Âu, anh ta tiếp tục mở xem ghi chép của tác giả về chuyến du lịch Hi Lạp...

    Mấy ngày trôi qua, Frank đã tìm được vé máy bay giá rẻ, còn đặt trước khách sạn, chỉ đợi canh được vé máy bay giá rẻ của hãng tung ra là mua. Nhưng bên phía Hồ Tiểu Lãn lại chẳng có tiến triển gì. Thì ra, anh ta chìm đắm trong việc chia sẻ bút kí của tác giả blog du lịch, còn liên tục bấm theo dõi những bloger khác, đọc hết những bài viết của họ, trở thành fan trung thành của những bloger ấy. Đối với kế hoạch đi du lịch Thái, ngoài những ấn tượng mơ hồ mà Hồ Tiểu Lãn có được qua việc đọc thông tin của những bloger kia ra, không có bất kỳ lịch trình cụ thể nào. Quá bất lực, Frank đành phải tự mình lên lịch trình từ đầu.

    Ngày mua vé, Hồ Tiểu Lãn co rúm lại. Anh ta bảo Frank rằng, bản thân mình không những chưa từng ra nước ngoài mà còn không có kinh nghiệm du lịch tự do, tiếng Anh quên gần hết, còn nghe nói du khách đến Thái nhiều và phức tạp, lại thêm tiền không nhiều... Hồ Tiểu Lãn càng nghĩ càng thấy xa vời, bèn lập tức gõ chống khua chiêng rút lui. Frank thấy khuyên nhủ vô ích, bèn một mình xách ba lô lên và đi.

    Hồ Tiểu Lãn cũng không ngồi chơi, anh ta liên hệ với bạn đại học cũ Tiêu Khắc, hẹn bạn cùng đi Tây An. Tiêu Khắc còn lười hơn, mọi thứ liên quan đến lịch trình lần này đều do Hồ Tiểu Lãn phụ trách. Khi Tiểu Lãn lên mạng đọc hướng dẫn đi Tây An, thấy vé tàu hỏa đi ngày quốc tế lao động cực khó kiếm, vé máy bay thì đắt, trong đầu bỗng nảy sinh suy nghĩ muốn từ bỏ. Thật trùng hợp, đúng lúc này, vừa khéo Tiêu Khắc bảo với Hồ Tiểu Lãn là mùng 1 tháng 5 bạn gái cậu ta tới thăm, không thể đi Tây An. Hồ Tiểu Lãn vớ ngay cái cớ ấy, hủy lịch trình đi Tây An.

    Cuối cùng, kỳ nghỉ 1 tháng 5 Hồ Tiểu Lãn ở nhà.

    Một mình anh ta nằm trong căn phòng trọ xem tivi, chơi game. Mấy ngày nghỉ nhanh chóng trôi qua. Khi đi làm, Hồ Tiểu Lãn thấy quà lưu niệm của Frank đi Thái mang về để trên bàn làm việc. Lúc nghỉ trưa, Frank hào hứng kể cho mọi người nghe những trải nghiệm trong chuyến du lịch của mình. Hồ Tiểu Lãn vừa nghe, vừa chua xót nghĩ: “Nếu lúc đầu mình đi cùng Frank thì bây giờ cũng có chuyện để chia sẻ với mọi người rồi. Hoặc, cho dù chỉ có một mình cũng cứ đi Tây An vẫn tốt hơn là nằm dài ở nhà."

    Những ví dụ về việc hối hận giá như lúc đầu ấy thực sự không hiếm thấy trong cuộc sống. Rất nhiều người luôn lấy cái cớ như "đợi có tiền rồi đi", "lần này không có bạn đồng hành”... để trì hoãn các chuyến du lịch vô thời hạn, nhưng "sau này" hay "lần sau" gần như đều sẽ trở thành "truyền thuyết”.

    Việc nảy sinh tâm lý trì hoãn là do bắt nguồn từ nỗi sợ hãi trong nội tâm đối với những thứ mình chưa biết. Khi người ta không tự tin vào năng lực của mình hoặc lúc nào cũng nghi ngờ, họ sẽ rất dễ lựa chọn việc trì hoãn để trốn tránh. Ví dụ Hồ Tiểu Lãn, trước chuyến du lịch Thái Lan chẳng hề khó khăn kia nhưng anh ta lại sợ trước sợ sau, vô cùng lo lắng sẽ xảy ra những tình huống bất ngờ. Còn đối với người thuộc phái hành động như Frank, sự lo lắng của Hồ Tiểu Lãn chỉ là chuyện nhỏ, hoàn toàn có thể hiểu được. Song, đối với một người mắc bệnh trì hoãn nặng như Hồ Tiểu Lãn mà nói, tất cả đều là chuyện lớn.

    Khi tìm hiểu các thông tin du lịch, sự chú ý của Hồ Tiểu Lãn bị những bài du lịch ký của tác giả thu hút, vô thức quên luôn việc chính, lãng phí thời gian.

    Hai tật xấu là sợ khó khăn và thiếu tập trung của Hồ Tiểu Lãn là tật thường thấy của những người mắc bệnh trì hoãn. Nhân vật truyện tranh Nhật nổi tiếng Chibi Maruko-chan cũng là một ví dụ điển hình. Trong các tác phẩm truyện tranh, chúng ta thường thấy một cảnh thế này: Sắp vào học rồi mà Maruko vẫn chưa làm xong bài tập hè khiến cả nhà phải tổng động viên, thúc giục cô bé cho kịp. Thường vào lúc phải tập trung để làm bài cho xong thì Maruko lại đọc truyện, ăn vặt, nấu cháo điện thoại..., thời gian trôi đi, nửa đêm đến giờ đi ngủ mà vẫn chưa làm xong bài. Lúc này, Maruko thực sự không thể chống đỡ được cơn buồn ngủ và xuất hiện suy nghĩ hay là đi ngủ đã, ngày mai dậy sớm làm. Một cô bé ham ngủ như Maruko thì dĩ nhiên là không dậy nổi và ngày hôm sau Maruko bị cô giáo phê bình. Mặc dù Hồ Tiểu Lãn lớn hơn Maruko không bao giờ trưởng thành kia nhưng thói quen trì hoãn của cả hai khá giống nhau, có thể coi là huynh đệ hoạn nạn trong biển khổ của trì hoãn.

    Các bạn trì hoãn, bạn từng nghĩ đến bao nhiêu địa điểm du lịch rồi? Và bạn thực sự đi được bao nhiêu nơi? Những nơi đó bạn còn nhớ không? Chúng ta hãy cùng tìm lại những kế hoạch đi du lịch chưa được thực hiện, bắt đầu một chuyến du lịch nói đi là xách ba lô lên đường.

    MẸO NHỎ:

    1. Xin hãy ghi nhớ mục đích của việc mình muốn làm để có thể chuyên tâm hơn, không bị mắt hoa tâm loạn.

    2. Phải tin tưởng vào thực lực của mình, đừng bao giờ để mất sự tự tin; tuyệt đối không được mất niềm tin vào bản thân mình, tuyệt đối không vì sự sợ hãi nhất thời mà đánh mất cơ hội thưởng thức phong cảnh khắp nơi.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Panh, Diên VĩÂu Dương Y Điểm thích điều này.
  8. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    GIỚI VĂN PHÒNG: TẮT BẬT MÁY TÍNH, NHẬN ĐƯỢC MỘT NGÀY LƯƠNG.

    Mỗi sáng mơ hồ bật dậy, vội vàng rửa mặt đánh răng, không kịp ăn sáng chạy tới ga tàu điện ngầm hoặc bến xe bus, sau khi đến công ty việc đầu tiên làm chính là bật máy tính đăng nhập vào mạng xã hội.

    Tám tiếng công sở kết thúc chỉ để đọc tin tức giải trí, tám nhảm với đồng nghiệp, nghịch di động, nhận chuyển phát nhanh. Thời gian làm việc thực sự có khi chưa đến một tiếng đồng hồ.

    Đừng cho rằng miêu tả ở trên chỉ là ngoại lệ hay ví dụ. Trên thực tế, tình trạng làm việc hằng ngày của dân công sở ở các thành phố đều y hệt như thế, thậm chí có rất nhiều người cảm thấy thú vị hoặc vui vẻ vì sự lười biếng, sống qua ngày của mình.

    Giống như phần trên đã nói, ngoài bản thân bạn ra không ai có thể đánh cắp được thời gian của bạn. Một người khi nới lỏng yêu cầu đối với bản thân, vận đen sẽ lập tức tìm đến. Mỗi vị trí công việc trong công ty đều có mục đích, có quyền hạn trách nhiệm. Nếu bạn đùn đẩy công việc của mình cho người khác hoặc cứ lần lữa tới tận phút chót mới hoàn thành thì sẽ xảy ra những hậu quả nghiêm trọng không thể lường trước được.

    Trạng thái làm việc hằng ngày của Hồ Tiểu Lãn về cơ bản có thể dùng một câu để miêu tả: "Tắt bật máy tính, nhận được một ngày lương".

    Hằng ngày hễ mở máy tính ra, việc đầu tiên Hồ Tiểu Lãn làm là đăng nhập mạng xã hội, tiếp theo vào các diễn đàn đọc một lượt, hai tiếng tiếp theo đọc tin tức, tám với bạn bè trên mạng xã hội rồi trả lời vài email, tám với đồng nghiệp. Buổi sáng nhanh chóng trôi qua, thời gian làm việc thực tế có khi chưa đến nửa tiếng đồng hồ.

    Buổi trưa, Hồ Tiểu Lãn cùng đồng nghiệp ra ngoài ăn cơm. Các quán ăn quanh công ty đông như kiến, phải chờ phải đợi mới có chỗ ngồi, ăn trưa ít nhất cũng mất 45 phút. Ăn trưa xong quay về văn phòng, nằm bò ra bàn ngủ trưa. Ngủ dậy, anh ta mới cho rằng đây là thời điểm bắt đầu một ngày mới.

    Thông thường, Hồ Tiểu Lãn phải mất ít nhất nửa tiếng đồng hồ để thoát khỏi trạng thái lơ mơ của giấc ngủ trưa, xử lý chút việc vặt. Buổi chiều lại trôi qua. Nếu họp phòng, thời gian sẽ trôi qua trong bài diễn thuyết của lãnh đạo và nhân viên cúi gằm đầu nghịch điện thoại.

    Hết giờ làm đi ăn, ngồi tàu điện ngầm về tới nhà đã khoảng tám giờ. Mặc dù ban ngày ở công ty cũng chẳng có việc gì nhưng sau khi hết giờ làm về nhà vẫn thấy rất mệt, ngoài nằm ườn trên giường xem phim Mỹ ra chẳng muốn làm bất kỳ việc gì.

    Trước khi đi ngủ Hồ Tiểu Lãn nhìn căn phòng lộn xộn của mình chau mày nhưng lòng vẫn lạc quan chờ đợi tới cuối tuần chắc chắn sẽ tổng vệ sinh, sắp xếp lại sạch sẽ như mới. Nhưng đến cuối tuần, liệu mọi thứ có thực sự giống như anh ta tưởng tượng không?

    Thông thường, cuối tuần của Hồ Tiểu Lãn diễn ra như sau: Nằm ở nhà, chọn bừa một bộ phim Mỹ hoặc cuốn tiểu thuyết trên mạng để giết thời gian, tận hưởng ngày cuối tuần nhàn nhã. Bạn bè mời anh ta cuối tuần tới nhà ăn cơm rất nhiều lần nhưng Hồ Tiểu Lãn luôn từ chối bằng câu "lần sau nhé”. Vì anh ta cho rằng, cuối tuần tuyệt vời như thế còn phải ăn mặc nghiêm chỉnh ra ngoài, lại phải ngồi xe đến chỗ hẹn, thật quá phiền phức. Cứ vậy, những người bạn còn giữ liên lạc với Hồ Tiểu Lãn ngày một ít đi còn bản thân anh ta không hề nhận ra điều đó.

    Những người lười biếng như Hồ Tiểu Lãn nhìn thì có vẻ như lúc nào cũng bận rộn nhưng trên thực tế không hề hiếm gặp tình trạng đó ở dân văn phòng. Rất nhiều người trong số họ không nhận ra mình đang sống cho qua ngày, họ luôn nghĩ chỉ là do tài không gặp thời.

    Einstein khi giải thích về thuyết tương đối có đưa ra một ví dụ khá nổi tiếng như sau: “Một người đàn ông và một mỹ nữ ngồi đối diện với nhau 1 tiếng đồng hồ sẽ cảm thấy như mới có 1 phút, nhưng nếu bảo họ ngồi trong lò lửa một phút họ sẽ có cảm giác như không chỉ 1 tiếng."

    Cùng đạo lý đó, khi làm những việc nhẹ nhàng, vui vẻ, chúng ta thường thấy thời gian trôi rất nhanh. Con người ta đều có tính lười nhác. Đối với đại đa số mọi người mà nói, nói chuyện với bạn bè trên mạng xã hội hoặc lên mạng xem tin tức luôn nhẹ nhàng, vui vẻ hơn so với làm việc. Do vậy mọi người vô thức chìm đắm trong trạng thái “vui vẻ” đó.

    Thời gian của dân văn phòng đa phần bị lãng phí như thế. Cả ngày họ ngồi trước máy tính, các sếp thì luôn cho rằng họ đang nỗ lực vì công việc nhưng trên thực tế, họ thoải mái nhưng vẫn kiếm được tiền lương cho một ngày công.

    Có điều họ không nhận thấy, trạng thái “vui vẻ” mà họ đang tận hưởng thực ra là trạng thái vô thức được Freud đề cập tới. Trong cuộc sống, chúng ta có rất nhiều những trạng thái vô thức. Ví dụ nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu là những thành ngữ quen thuộc để miêu tả trạng thái vô thức điển hình.

    Chúng ta hãy nghĩ lại xem, có bao nhiêu tình huống như dưới đây xảy ra với bản thân chúng ta.

    1. Mở một file mềm nào đó ra nhưng lại đột nhiên không biết mình muốn làm gì.

    2. Đang mở điện thoại bị đồng nghiệp xen vào, đến khi bừng tỉnh thì không sao nghĩ ra được vừa rồi mình đã làm gì trên điện thoại.

    3. Ngồi trước vi tính đọc tin tức cả buổi, đến trưa đi ăn cơm muốn tám với đồng nghiệp vài câu nhưng chợt nhận ra không nhớ được nội dung các tin mình đã đọc.

    4. Viết một lá thư, viết mãi nhưng đột nhiên chẳng biết mình muốn nói gì.

    5. Mở PPT, sau khi viết tên dự án bắt đầu ngẩn người trước màn hình vi tính. Người khác còn tưởng bạn đang suy nghĩ, thực ra chính bạn cũng không biết mình đang nghĩ gì.

    6. Nhìn thời gian hiện ở góc phải màn hình, đột nhiên thẫn thờ, sao chưa làm gì mà đã đến giờ này rồi?

    7. Tan làm tắt máy, đột nhiên cảm thấy đau khổ cho rằng mình đã lại lãng phí một ngày...

    Nếu những tình huống phía trên xuất hiện trong cuộc sống của bạn không chỉ một lần thì có nghĩa đa phần thời gian hằng ngày của bạn đều lãng phí trong trạng thái vô nghĩa.

    Rất nhiều khi, chúng ta ngồi ngay ngắn trước màn hình máy tính, nhìn tưởng như đang làm việc chăm chỉ, nghiêm túc nhưng trong đầu lại trống rỗng. Ngay bản thân chúng ta còn không biết chúng ta đang làm gì. Thời gian cứ thế dần biến mất trong trạng thái vô nghĩa. Nhiều người cũng loáng thoáng nhận thức được tình trạng khó khăn của mình. Do vậy sau khi lãng phí một ngày, họ thường cảm thấy đau khổ nhưng kiểu đau khổ đó cũng là vô thức. Đó là cảm giác bất lực xuất phát từ sâu trong nội tâm, chứ không phải do họ đã ý thức được nguyên nhân thực sự gây ra sự đau khổ đó.

    Trạng thái vui vẻ đa phần là có ý thức. Khi chúng ta vui, đại não có thể nhận biết được đó là niềm vui. Còn trạng thái vô thức lại khiến chúng ta cảm thấy đau khổ và mất mát.

    Vì vậy, các bạn yêu quý, nếu bạn cảm thấy công việc trong ngày không nhiều nhưng vẫn không vui, sau khi về nhà tâm thân mệt mỏi, không thể đúc kết được thành quả của một ngày làm việc là gì thì bạn chắc chắn đã bị trì hoãn mức độ nặng kéo vào trạng thái vô thức, đánh mất bản thân mà không hề biết.

    MẸO NHỎ:

    1. Nhận thức được sự mất mát do tình trạng vô thức gây ra là bước đầu tiên để thoát khỏi căn bệnh trì hoãn cấp độ nặng.

    2. Lãng phí thời gian là một định nghĩa sai, thứ mà bạn có thể lãng phí chính là bản thân bạn.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Panh, Diên VĩÂu Dương Y Điểm thích điều này.
  9. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    GIỚI HỌC SINH SINH VIÊN: ĐI HỌC NGỒI NGẨN NGƠ, NGỦ GẬT - TRƯỚC KỲ THI VÒ ĐẦU BỨT TAI​

    Hồ Tiểu Lãn nhận ra mình vừa không được nghỉ ngơi lại không có bất kỳ hiệu quả thực tế nào. Sau khi để bao nhiêu thời gian trôi qua trong vô thức như thế, anh ta cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

    Anh ta nói với đồng nghiệp Kay: "Tôi không hề biết rằng mình lại sống hồ đồ như thế, sinh mệnh quý báu đã bị lãng phí suốt mấy năm nay."

    Kay nghe xong lời giải thích của Hồ Tiểu Lãn cũng cảm thấy kinh ngạc. Mặc dù anh ta không mắc tật trì hoãn thành tính như Hồ Tiểu Lãn nhưng cũng ít nhiều có dính dáng. Có điều từ nhỏ gia cảnh khó khăn, không học hành nhiều, đặc biệt coi trọng cơ hội công việc này nên anh ta rất chăm chỉ và nghiêm túc, vì thế tật trì hoãn cũng giảm đi khá nhiều.

    Nhưng Kay có nhớ lại quãng thời gian mà mình còn đi học cũng "mơ mơ hồ hồ cho hết một ngày", lên lớp thì ngủ gật hoặc ngồi thơ thẩn mơ mộng, trước kỳ thi mới vò đầu bứt tai.

    Thì ra, Kay từ nhỏ vốn là một đứa trẻ bướng bỉnh, nghịch không lúc nào ngơi tay ngơi chân. Trên lớp, cậu ta hết sờ cái này lại giật cái kia. Sau vài lần bị thầy cô nhắc nhở, cậu ta bèn dùng toàn bộ tinh lực dồi dào của mình để chơi đùa chạy nhảy trên sân vận động vào giờ ra chơi. Hễ vào lớp, Kay lại mơ màng muốn ngủ. Hồ Tiểu Lãn nghe tới đây, bèn kêu oai oái: "Ái chà, hồi còn đi học tôi cũng vậy đấy. Có điều tôi chẳng bao giờ ngủ trong lớp mà ngồi ngẩn người ra. Chính tôi cũng chẳng biết mình đã làm gì. Hình như lúc thì nghịch bút bi, lúc thì nghịch tẩy, ném giấy nói chuyện hoặc thì thầm rúc rích với bạn cùng bàn, thời gian một tiết học trôi qua vèo vèo. Hết tiết rồi mà vẫn chẳng biết thầy cô đã giảng những gì nhưng tôi luôn cho rằng không nghe giảng một hai tiết cũng chẳng làm sao. Cứ thế, ngày thi cuối kỳ đến gần, lúc mở vở ra mới biết hơn nửa cuốn vẫn mới nguyên. Bởi vì bình thường tôi chẳng hề đọc sách, ngay bài tập cũng chép của bạn. Cuối cùng đành nước đến chân mới nhảy, kết quả không cần đoán cũng biết."

    Kay thật thà kể: “Thực ra, mặc dù gia đình tôi khó khăn nhưng nếu kết quả học tập của tôi tốt, bố mẹ chắc chắn vẫn cố gắng cho tôi học tiếp. Họ cũng sẽ vì thế mà tự hào về tôi. Nhưng tôi lại luôn lãng phí thời gian.”

    Rất nhiều học sinh giống như Kay và Hồ Tiểu Lãn, bình thường trên lớp thì lười biếng hồ đồ, vật và vật vờ, đến khi kỳ thi tới gần mới nghĩ đến chuyện phải lâm trận mài gươm, liều mạng xông lên, chút tâm tư trì hoãn vẫn rục rịch muốn bứt ra. Cuối cùng từ "học sinh chăm ngoan phấn đấu” quay trở lại “học sinh lười biếng trì hoãn". Tới lúc nhận bảng thành tích, hối hận tới muốn chết, thề rằng lần sau nhất định phải cố gắng ngay từ đầu.

    Đáng tiếc, người ưu tú thì luôn ưu tú, người lười biếng vẫn thường lười biếng, người trì hoãn tiếp tục trì hoãn. Những học sinh trì hoãn thành tính, không có nghị lực, luôn chỉ biết treo hai từ cố gắng ở bên miệng, hết lần này tới lần khác hạ quyết tâm phải kiên trì cố gắng. Nhưng trên thực tế, từ kỳ thi tháng cho tới thi giữa kỳ, từ thi giữa kỳ đến thi cuối kỳ, năm này sang năm khác cho tới khi tốt nghiệp trung học, họ vẫn không thể kiên trì cố gắng, trường đại học lý tưởng chỉ tồn tại trong giấc mơ. Rốt cuộc quá trình "Cố gắng - lơ đễnh - lại cố gắng - lại lơ đễnh” chỉ cần bị lặp đi lặp lại vài lần, thì niềm tin của bạn ban đầu dù kiên định đến đâu cũng bị mài mòn.

    Nhưng đối với phần lớn mọi người mà nói, giai đoạn làm học sinh trước khi lên đại học thực ra là thời kỳ tuyệt vời nhất để hình thành khả năng tự khống chế bản thân. Bởi vì khoảng thời gian này có sự đốc thúc của thầy cô giáo, có sự quản giao của cha mẹ, bài tập lúc nào cũng ngập mặt. Còn khi vào đại học, chương trình học được giảm tải, mỗi ngày chỉ có hai, ba tiết, thời gian còn lại do bản thân mình tự điều tiết. Ngoài nó ra, còn phải đối mặt với đủ mọi cơ hội và vấn đề trong cuộc sống, dễ rơi vào trạng thái mất phương hướng.

    Buổi tối, Hồ Tiểu Lãn nằm trên giường, nhớ lại cuộc sống của mình hồi học cấp III, nghĩ đến mình đã sống như thế nào suốt quãng thời gian trung học đó lại cảm thấy hổ thẹn với cụm từ "kết quả thi không lý tưởng”. Hồi học cấp III, cậy mình có chút thông minh, thường xuyên học toán trong giờ văn. Là học sinh lớp chuyên văn, toán luôn là điểm yếu của Hồ Tiểu Lãn. Do vậy, anh ta thường xuyên lén học toán trong những giờ mà tự cho rằng đó là môn học sở trường như: văn, chính trị... Những chuyện như thế, Tiểu Lãn chỉ có thể len lén nhân lúc thầy cô giáo đang giảng bài trên bảng để làm nên lúc nào cũng trong tình trạng thấp thỏm. Lâu dần, Tiểu Lãn thấy mình quá vất vả, thế là bỏ luôn chẳng làm gì nữa quay ra ngoài cửa sổ xem các bạn học thể dục ngoài sân bóng. 45 phút ngắn ngủi nhanh chóng trôi qua trong trạng thái vô nghĩa đó.

    Nghĩ đến cảnh sau khi tốt nghiệp cấp III, bao nhiêu bạn cùng khóa được tuyển vào các trường đại học danh tiếng còn mình thì phải học một trường chẳng mấy lý tưởng, sự hối hận trào dâng trong lòng. Trên chuyến tàu tới trường đại học, anh ta cố tình không cho bố mẹ đi cùng, một mình ngồi ghế cứng nhìn phong cảnh lướt dần qua cửa sổ, nghiêm túc viết kế hoạch học đại học vào sổ.

    Anh ta còn nhớ mình ghi ngay ngoài bìa sổ một câu thế này: “Hồ Tiểu Lãn, đừng bao giờ để trì hoãn hủy hoại cuộc đời mình nữa."

    Chỉ có điều thời gian trôi qua, đã mười năm rồi kể từ ngày tốt nghiệp cấp III, anh ta thấy mình chẳng khác là mấy so với chàng trai từng mang trong lòng sự hối hận năm xưa. Cuộc sống trước kia không được giống như ước mơ, ngược lại còn ngày ngày nhanh chóng biến mất trong sự lười biếng.

    Người ta thường nói, "Đừng coi thường thiếu niên nghèo khổ”. Bởi vì tuổi trẻ đồng nghĩa với khả năng vô hạn, nhưng tiền đề của khả năng vô hạn lại là sự nỗ lực. Khi bạn vẫn còn là thiếu niên mặc áo trắng, bạn trì hoãn, lười biếng, trường học cũng giống người cha hiền từ lẳng lặng tiễn bạn lên đường. Nhưng bạn có thể cáo biệt trường học chứ không thể cáo biệt cuộc đời. Đường đời dằng dặc, bạn thực sự định sẽ sống tiếp như thế sao?

    Mã Vân từng nói: “Lúc nào cũng phải biết ước mơ, ngộ nhỡ thành hiện thực thì sao?" Nhưng nấc thang để thực hiện ước mơ cũng cần được xây từng bậc một.

    “Thành La Mã không thể xây trong một ngày", nấc thang của ước mơ cũng sẽ không đột nhiên xuất hiện trong ảo tưởng. Muốn thực hiện lý tưởng của mình, sống một cuộc sống không bao giờ phải hối hận, xin hãy tránh xa trì hoãn ngay từ lúc này.

    MẸO NHỎ:

    1. Sự trì hoãn lúc này có lẽ sẽ không phát sinh hậu quả xấu ngay lập tức nhưng cuối cùng cũng sẽ xuất hiện trong cuộc sống tương lai của bạn bằng một cách nào đó.

    2. Khả năng tự kiểm soát là điều kiện quan trọng để xây dựng nấc thang mơ ước.

    3. Người trưởng thành là người thực sự có thể chịu trách nhiệm về cuộc đời mình. Trì hoãn là sự vô trách nhiệm lớn nhất.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Panh, Diên VĩÂu Dương Y Điểm thích điều này.
  10. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    [LÝ GIẢI] TẠI SAO NGƯỜI TA LẠI TRÌ HOÃN ?
    Rất nhiều người bị bệnh trì hoãn quấy nhiễu. Chúng ta thường tải rất nhiều phim điện ảnh, phim tài liệu từ trên mạng về nhưng cuối cùng chỉ khiến chật ổ cứng chứ chẳng xem bao giờ. Chúng ta mua một đống sách, dự định sẽ đọc hết những tác phẩm kinh điển đó để hoàn thiện bản thân. Nhưng trên thực tế, số sách ấy sau khi được mang về nhà đặt lên giá sách song chẳng bao giờ được rút xuống, ngày này qua ngày khác bụi chồng bụi. Cho dù là thế, chúng ta vẫn vui vẻ tải hết bộ phim này tới bộ phim kia mua hết cuốn sách này tới cuốn sách kia về không biết mệt mỏi, nghĩ rằng một ngày nào đó trong tương lai, lương tâm trỗi dậy sẽ xem/đọc hết chúng. Kết quả, ổ cứng càng lưu càng đầy, sách càng chất càng cao nhưng chẳng hề liên quan gì tới kế hoạch của bạn.

    Vậy tại sao mọi người đều có hành vi trì hoãn rất phổ biến như thế? Thông qua nghiên cứu, các nhà tâm lý học cho rằng, nguyên nhân gây ra bệnh trì hoãn có mấy loại sau:

    1. Áp lực quá lớn

    Công việc càng nhiều, áp lực càng lớn, càng dễ trì hoãn. Còn có người tin rằng, họ sẽ làm việc hiệu quả hơn khi có áp lực về mặt thời gian, hoặc chần chừ lần nữa không chịu làm việc khiến họ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

    2. Sợ thất bại

    Những người ưa trì hoãn sợ thất bại. Vì vậy, họ thà bị người khác nghĩ rằng chưa tập trung toàn bộ sức lực và ý chí vào công việc chứ không muốn bị người ta chê cười là kẻ thiếu năng lực.

    3. Chủ nghĩa hoàn mỹ

    Có những người luôn muốn mọi việc được làm ở mức hoàn hảo nhất, nghĩ ra đủ mọi kế hoạch nhưng mãi chẳng chịu hành động. Những người theo chủ nghĩa hoàn mỹ thường quá để ý tới cảm nhận của người khác. Anh ta hy vọng lấy lòng người khác nên luôn lo lắng rằng nếu mình chưa hoàn mỹ thì không có ai thích.

    4. Không biết cách tự khống chế cảm xúc cá nhân.

    Ví dụ, khi đang viết kế hoạch năm thì dừng lại ăn đêm, sau đó thấy tủ lạnh hơi bẩn, đứng dậy lau rửa dọn dẹp, cuối cùng là quét dọn cả căn phòng luôn.

    5. Khuynh hướng cưỡng ép

    Những người có khuynh hướng này luôn tìm kiếm sự đối lập với nguyện vọng của mình một cách vô thức. Kết quả là càng muốn tiến lên phía trước, lại càng thụt lùi. Có những người ngày nào cũng hạ quyết tâm phải đi ngủ sớm nhưng thường xuyên thức tới nửa đêm canh ba, vừa mắc bệnh trì hoãn vừa mắc chứng cưỡng bức.

    6. Không tự tin, dễ trốn tránh

    Phân tích từ mặt tâm lý cho thấy có một số người không tự tin vào năng lực làm việc của bản thân. Đây cũng là một nguyên nhân quan trọng dẫn tới hành vi trì hoãn. Chuyên gia tâm lý cho rằng những người từng gặp thất bại nặng nề trong công việc, không có niềm tin vào bản thân dễ nảy sinh tâm lý trốn tránh, thường lấy cớ tâm trạng không tốt, thời gian không đủ để trì hoãn tiến độ công việc. Các chuyên gia còn cho rằng thực tế những công chức này rất để tâm tới việc người khác đánh giá thế nào về mình. Họ thà để mọi người cho rằng do họ thiếu thời gian, không đủ cố gắng chứ không muốn bị đánh giá là người thiếu năng lực.

    7. Nhiệm vụ lặp đi lặp lại, thiếu động lực

    Trong guồng quay công việc, nhiệm vụ được giao bị lặp đi lặp lại, không có tính thử thách nhưng bản thân lại không thể tự do điều tiết hay quyết định mà bắt buộc phải làm. Vì vậy, khi làm bạn thấy không có cảm giác mới mẻ hay thỏa mãn mà lâu dần dễ xuất hiện tình trạng trì hoãn. Việc này thuộc vấn đề của động lực. Kiểu trì hoãn ấy, trên lý thuyết thì bị cho do là người không có ý chí, thực tế do họ không đủ động lực. Phải làm công việc mà mình không thích, vậy thì đợi tới lúc không thể trì hoãn được nữa mới làm.

    Trong vô số những nguyên nhân ở trên, nhiều khi chúng còn có tác dụng tương hỗ lẫn nhau. Vì vậy, một khi rơi vào vòng xoáy của sự trì hoãn thì rất khó thông qua việc giải quyết một vấn đề mà khiến bản thân quay trở lại trạng thái bình thường. Đây cũng là một nguyên nhân khiến những người mắc bệnh trì hoãn khó chữa được bệnh triệt để.

    Về việc hình thành những nguyên nhân ở trên, phần sau của cuốn sách sẽ phân tích kỹ qua từng ví dụ cụ thể, đồng thời có giải pháp cho từng trường hợp.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Panh, Âu Dương Y ĐiểmDiên Vĩ thích điều này.
  11. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120
    Chương 2: NHỮNG PHƯƠNG PHÁP PHÒNG BỆNH TRÌ HOÃN:
    Tỷ lệ người mắc bệnh này giảm tới mức thấp nhất

    Những thứ quen thuộc thường ít khi được người ta coi trọng. Chính vì bản thân mỗi người đều mang trong mình mầm mống của căn bệnh trì hoãn nên chúng ta mới dễ dàng không chú ý tới nó. Chỉ những người thực sự coi trọng căn bệnh trì hoãn mới tránh được việc bệnh càng ngày càng nặng, đồng thời sớm thoát được nó.​
     
    Panh, Âu Dương Y Điểm, Cốm1 other person thích điều này.
  12. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    ĐỪNG COI THƯỜNG BỆNH TRÌ HOÃN​

    Từng ngày bận rộn trôi qua, gần như ngày nào cũng thấy rất “thỏa mãn”. Nhưng cảm giác "thỏa mãn" này có lẽ chỉ là hiện tượng giả.

    Hồ Tiểu Lãn thường xuyên nhìn thấy trên wechat những bức ảnh chụp cảnh phải tăng ca tới mười một, mười hai giờ đêm kèm tiêu đề: "Chọn con đường nào thì sẽ có cuộc sống như thế. Con đường mà mình đã chọn cho dù phải lết cũng đi tới tận cùng. Cố lên!”.

    Đây là tâm trạng lúc này của họ. Có những người nửa đêm nửa hôm khoe đồ ăn ngon cùng mấy dòng "bữa tối tăng ca", ngấm ngầm khoe khoang cảm giác ưu việt của những người thường xuyên phải làm đêm.

    Đúng thế, bạn không đọc nhầm đâu, chính là "cảm giác ưu việt". Mặc dù rất nhiều người vẫn không hiểu lắm nhưng không biết bắt đầu từ bao giờ, khoe khoang việc mình phải làm thêm giờ trên mạng xã hội nghiễm nhiên trở thành một cách khiến họ có được cảm giác ưu tú. Dường như việc gửi một tấm ảnh có liên quan đến làm thêm cho thấy bản thân họ đang nỗ lực làm việc, chứ không hề lãng phí thời gian.

    Nhưng sự thật thì sao? Việc bạn phải tăng ca là do bạn lề mề vào thời gian làm việc ban ngày. Cũng có thể là công việc mà rõ ràng bạn có thể hoàn thành xong sớm nhưng bạn cứ để tới phút cuối cùng mới chịu bắt tay vào làm. Đây là chuyện vốn nên đem ra để cảnh cáo nhắc nhở bản thân, lấy đó làm bài học để rút kinh nghiệm, tránh xa trì hoãn thì lại trở thành một cách mà những người mắc bệnh trì hoãn trầm trọng khoe khoang bản thân là tuổi trẻ không ngừng phấn đấu.

    Bắt đầu từ khi nào, Hồ Tiểu Lãn cũng trở thành một nơi trong số họ. Giống hệt những người mắc bệnh trì hoãn khác, Tiểu Lãn không hề phản đối hay thừa nhận việc mình hay trì hoãn. Nhưng anh ta luôn cho rằng đó chẳng phải tật gì quá tệ và sẽ không gây ảnh hưởng quá lớn đối với công việc hay cuộc sống của mình. Rất nhiều người cũng nghĩ thế: "Chẳng phải chỉ là trì hoãn một chút thôi sao? Cái này mà gọi là bệnh gì chứ? Hơn nữa, gần đây ai cũng bận, đôi khi khó tránh khỏi việc lần nữa chuyện này chuyện kia, có gì ghê gớm đâu."

    Đúng thế, mọi người ai cũng bận, còn bệnh trì hoãn cứ chậm rãi đâm cành đẻ nhánh trước thái độ thờ ơ của mọi người dành cho nó. Khi họ cuối cùng cũng nhận ra mình không phải thỉnh thoảng mới chậm tiến độ, mà sau khi để trì hoãn thành thói quen thì đã rơi vào hố sâu của sự trì hoãn không cách nào thoát ra.

    Hồ Tiểu Lãn có thể được coi là lớp người đầu tiên biết sử dụng weixin. Đương nhiên, mục đích mà anh ta dùng weixin cũng không hề "đơn thuần”. Con người mà, ai chẳng có tính hư vinh. Anh ta hi vọng có thể xây dựng một hình tượng tốt đẹp trong wechat, từ đó thu hút một, hai cô gái đẹp. Vậy là Tiểu Lãn thường xuyên đăng ảnh và những lời tạo cảm hứng trên weixin của mình. Nếu bạn đọc weixin của anh ta sẽ nhầm tưởng rằng một người chăm chỉ nhường ấy hẳn đang có công việc vô cùng tốt, không phải cao phú soái trong giới tài chính thì cũng là tinh anh ngành IT. Cho dù cả hai trường hợp đều sai, cũng phải là một thanh niên trí thức xứng tầm. Nhưng trên thực tế, Tiểu Lãn chỉ là một nhân viên kế hoạch nhỏ bé vô cùng bình thường. Công việc hằng ngày chẳng nhiều. Đúng là anh ta thường xuyên ở lại công ty làm thêm, nhưng nguyên nhân do tính trì hoãn của anh ta mà ra.

    Đơn thuần gác lại một vài công việc chưa chắc đã là mắc bệnh trì hoãn. Bởi xét cho cùng con người không phải đồng hồ báo thức, không thể chuyện gì cũng có thể hoàn thành đúng giờ. Nhưng khi bạn để trì hoãn thành tính đồng thời để nó trở thành một thói quen lâu dài ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống của bạn thì nó sẽ khiến bạn liên tục xuất hiện trạng thái tâm lý tiêu cực như: tự trách, bất lực, cảm giác tội lỗi, tự phủ định bản thân, lo lắng, sốt ruột, buồn bực một cách mãnh liệt. Lúc này, trì hoãn đã phát triển thành một dạng bệnh tâm lý rồi.

    Những người trì hoãn luôn có khuynh hướng để việc hôm nay sang ngày mai, sau đó ngày mai lại để sang ngày mai tiếp cho tới cuối cùng gây ra hậu quả nghiêm trọng không thể cứu vãn. Tới lúc này, Hồ Tiểu Lãn cũng đã phải nhìn thẳng vào vấn đề của mình. Chuyện bắt nguồn từ một việc xảy ra vào tháng trước đã khiến Tiểu Lãn bừng tỉnh sau vài năm sống một cuộc sống trì hoãn, có suy nghĩ chữa bệnh một cách triệt để.

    Khách hàng chủ yếu của công ty Tiểu Lãn là các doanh nghiệp vừa và nhỏ trong nước. Nhưng tháng trước, trong một lần cơ duyên, công ty đã có cơ hội hợp tác với một doanh nghiệp lớn. Tổng giám đốc vô cùng coi trọng cơ hội này. Trước khi lên kế hoạch cho dự án, ông đã triệu tập một cuộc họp với toàn bộ những nhân tài lập kế hoạch của công ty. Tổng giám đốc nói bằng giọng quan trọng: "Công ty chúng ta có thể giành được khách hàng lớn này, có tiến được một bước lớn hay không đều dựa vào tài năng của các cậu cả."

    Hồ Tiểu Lãn có thâm niên làm việc ở công ty cũng từng phụ trách nhiều dự án nên được tổng giám đốc quy vào nhóm anh tài ấy. Các nhân tài lập dự án hợp liền mấy ngày mấy đêm đưa ra được định hướng tổng thể, tiếp theo là viết đề án PPT. Mấy người phân công mỗi người phụ trách một phần rồi ca đó ai quay về làm việc của người ấy. Nhưng trong khi các nhân viên khác đã bắt tay vào làm việc, Tiểu Lãn vẫn không làm gì.

    Trong lòng anh ta rất rõ, dự án này có tính quan trọng như thế nào đối với công ty. Một người làm việc cho công ty nhiều năm như anh ta cũng rất hi vọng được thăng chức tăng lương, vì vậy đương nhiên cũng mong công ty sẽ ngày một phát triển tốt hơn.

    Thế là, Hồ Tiểu Lãn mở Powerpoint gõ ở ngay trang đầu hạng mục do mình phụ trách, bắt đầu vào kho dữ liệu để lọc tài liệu. Khi anh ta cho rằng đã tải đủ tài liệu rồi mới phát hiện ra quá nửa ngày đã qua đi, tiếp theo thấy tệp chứa bao nhiêu là tài liệu như thế, Tiểu Lãn cho rằng mình có đọc mấy ngày cũng chưa chắc hết chứ đừng nói đưa ra một phương án có hiệu quả. Đột nhiên anh ta nghĩ ra bạn học Leo đang làm ở một công ty con trong tập đoàn của khách hàng lớn của công ty lần này, thế là anh ta quyết định đi đường tắt, gọi điện thoại cho Leo.

    Sau khi hai người nói chuyện xong, Tiểu Lãn nhận ra mặc dù Leo làm việc cho tập đoàn đó nhưng vì làm ở một công ty con không biết thuộc tầng thứ bao nhiêu nên hoàn toàn không biết gì về dự án mà anh ta nói. Có điều Leo rất nhiệt tình, hứa sẽ thăm dò thông tin giúp Tiểu Lãn qua đồng nghiệp trong công ty. Vậy là, cả buổi chiều trôi qua trong những câu đối thoại giữa anh ta và Leo đại khái như sau:

    "Tiểu Lãn, dự án mà câu nói đến là dự án này phải không?"

    "Không phải."

    "Thế rốt cuộc là dự án nào?"

    "..."

    "Thôi, mình nghe cũng không hiểu, để mình chuyển máy cho anh Trương đồng nghiệp của mình giúp cậu. Anh ấy làm ở đây mười năm rồi, cái gì cũng biết."

    Sau khi giới thiệu lần lượt từng cái một, Hồ Tiểu Lãn vẫn chưa có được bất kỳ tin tức hữu ích nào liên quan đến dự án mình đang làm. Hết giờ làm, thấy đồng nghiệp tích cực ở lại làm thêm, anh ta đành ở lại theo.

    Hồ Tiểu Lãn lên mạng tìm kiếm những thông tin liên quan. Vốn tưởng làm thêm vào buổi tối hiệu quả sẽ cao hơn nhưng anh ta lúc thì ngồi đọc tin tức giải trí tự động nhảy ra, lúc thì lại kích vào tập đề tài nóng trên Weibo, sau đó lãng phí thời gian vào những việc chẳng liên quan. Hơn mười một giờ đêm, Hồ Tiểu Lãn nhìn PPT mới chỉ viết được đề mục, trong lòng hơi hoảng nhưng cũng đành tắt máy đi về.

    Ngày hôm sau, vừa đến công ty Tiểu Lãn đã chuẩn bị ngồi làm cho xong đề án. Nhưng sau khi liệt kê ra được mục lục rồi, anh ta nhận được điện thoại của Leo. Nghe xong những tin tức ngoài lề liên quan đến khách hàng xong, anh ta lại lần lần sờ sờ, chẳng mấy chốc đã tới bốn giờ chiều. Đến giờ phải nộp đề án, anh ta mới biết những đồng nghiệp khác đều đã làm xong phần việc của mình, còn bản thân mới viết được mục lục. Tiểu Lãn đành vội vàng viết bừa ít nội dung.

    Tổng giám đốc khá khách sáo trước một "nguyên lão" như Tiêu Lãn. Ông ta hỏi có phải Hồ Tiểu Lãn đã suy nghĩ xong hết rồi nhưng chưa kịp viết hay không, đề nghị anh chia sẻ suy nghi của mình với nhóm. Nhưng rõ ràng Hồ Tiếu Lãn hoàn toàn chẳng có suy nghĩ gì về dự án này. Tổng giám đốc rất tức giận nhưng không nói gì, giao phần việc mà anh ta phụ trách cho người khác làm.

    Mấy ngày tiếp theo, Tiểu Lãn chỉ còn biết ngồi thẫn thờ tại chỗ, nhìn những người khác trong tổ bận tới bận lui còn bản thân mình thì chẳng có việc gì để làm. Mặc dù anh ta cũng từng ảo tưởng tới một cuộc sống đến công ty không làm gì cuối tháng vẫn có lương nhưng sự thật chứng minh cuộc sống đó không dễ chịu chút nào.

    Sự việc lần này gây ra một chấn động lớn với Tiểu Lãn. Anh ta về nhà và suy nghĩ nghiêm túc xem vì sao mình lại có hành động thiếu chuyên nghiệp đến thế. Thì ra trước đây mỗi khi lập phương án, anh ta đã sớm hình thành thói quen trì trệ và lần nào cũng hoàn thành nhiệm vụ ở những giây phút cuối cùng. Lâu dần, anh ta chỉ nhớ sẹo mà không nhớ tới nỗi đau từng phải chịu, chỉ nhớ đến phút cuối mình vẫn hoàn thành nhiệm vụ mà không nhớ thân tâm bị giày vò thế nào khi phải chạy nước rút. Chỉ có điều, may mắn không phải lúc nào cũng tìm đến.

    Những thứ quen thuộc thường bị người ta phớt lờ, bệnh trì hoãn từng bước như thế mà lưu lại trên người chúng ta, cuối cùng kéo chúng ta rơi xuống vực sâu không đáy. Vì vậy đối với căn bệnh này, trước tiên phải có thái độ coi trọng đúng mực, sau đó mới nghĩ cách khắc phục nó, thoát khỏi nó.

    MẸO NHỎ:

    1. Nhiều khi, sự nỗ lực của bạn chỉ là để bù đắp hậu quả nghiêm trọng do trì hoãn mang lại, bạn hoàn toàn không chăm chỉ như mình nghĩ.

    2. Suy nghĩ vẫn còn có ngày mai là một kiểu nhàn nhã của trạng thái bệnh tật.

    3. Trì hoãn thành thói quen là trở ngại khó lòng vượt qua trên con đường dẫn tới thành công, chỉ khi thoát khỏi nó bạn mới có tương lai.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Panh, Âu Dương Y ĐiểmDiên Vĩ thích điều này.
  13. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    NÓI VỚI TẤT CẢ MỌI NGƯỜI, BẠN PHẢI CHỮA KHỎI BỆNH TRÌ HOÃN​

    "Thành La Mã không thể xây trong một ngày". Cũng như thế, bệnh trì hoãn không thể một ngày mà có. Vậy thì, chữa bệnh cũng chẳng thể là chuyện ngày một ngày hai có thể giải quyết.

    Hồ Tiểu Lãn từ khi nhận được tính nguy hại của bệnh trì hoãn đã bắt đầu nghiên cứu xem có cách nào tốt để nhanh chóng trị nó.

    Trước kia, vào buổi sáng hằng ngày trên đường đến công ty, Hồ Tiểu Lãn nếu không ngồi thẫn thờ trên xe thì cũng vội vàng chạy cho kịp giờ hoặc là cúi đầu xem điện thoại. Mấy hôm nay anh ta bắt đầu tập cai điện thoại, vừa đi vừa thầm nghĩ phương án đồng thời sắp xếp tiến độ trị bệnh cho mình.

    Lúc đến tòa nhà văn phòng, Tiểu Lãn gặp đồng nghiệp Kay nên cùng đứng đợi thang máy. Kay có ý nói: “Hôm cuối cùng cậu cũng không đến muộn nữa."

    Hồ Tiểu Lãn buột miệng đáp: "Mình định sửa cái tật trì hoãn, sau này cố gắng đi muộn ít nhất có thể, cuối cùng là không đi muộn nữa."

    Kay nghe anh ta nói xong, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Tiểu Lãn, cuối cùng cậu cũng nhận ra trì hoãn là một tật xấu. Thế là đúng đấy. Trên thế giới này, người thông minh rất nhiều nhưng những người thông minh có được thành tựu thực sự thì lại rất ít. Bởi vì đại đa số mọi người đều có tật trì hoãn, làm việc gì cũng thích lần lần nữa nữa, tới khi gặp thời cơ cứ thế lỡ mất. Bây giờ cậu quyết định sửa tật trì hoãn, thật quá tốt. Mình vẫn luôn cho rằng cậu là người thông minh, học không tệ, không nên cứ ở mãi một công ty nhỏ như công ty chúng ta, cậu nên có cơ hội phát triển lớn hơn. Cậu cai trì hoãn, mình là người đầu tiên ủng hộ. Tiểu Lãn, cố lên!"

    Sau khi nghe những lời đó của Kay, Hồ Tiểu Lãn lòng đầy cảm động. Anh ta vẫn luôn nghĩ rằng, trong mắt các đồng nghiệp mình chỉ là một "trạch nam'' sống vật vờ qua ngày, không ngờ vẫn còn có người chịu nhìn nhận bản thân như thế, trong lòng bỗng tràn đầy động lực.

    Những người xấu hổ khi phải nói với người khác về việc sửa tật trì hoãn của mình giống như Hồ Tiểu Lãn thực tế có rất nhiều. Nhiều người lo lắng, khi người khác biết mình sửa tật trì hoãn sẽ nảy sinh những nghi ngờ đại loại như: "Bệnh trì hoãn của cậu rốt cuộc nghiêm trọng tới mức nào?", "Có phải gần đây không có việc gì làm nên cậu rảnh tới mức nghĩ đến việc chữa bệnh trì hoãn không?". Trong thời đại mà mọi người đều cho rằng bệnh trì hoãn chỉ là chuyện nhỏ như ngày nay, nghiêm túc thông báo với họ về việc mình phải "chữa bệnh” ngược lại khiến người ta có cảm giác bạn đang chuyện bé xé ra to.

    Do vậy, mọi người thường bí mật cất giấu suy nghĩ chữa bệnh trì hoãn trong lòng, ngay cả người thân bạn bè cũng không muốn tiết lộ. Nhưng thứ quyết tâm chỉ để trong lòng ấy có thể bạn sẽ chỉ kiên trì được vài ngày.

    Chúng ta đều biết, môi trường có ảnh hưởng vô cùng lớn đối với hành vi, suy nghĩ của một người, thậm chí đôi khi vượt qua cả ảnh hưởng của gen di truyền.

    Cụ thể hơn, đối với những người mắc bệnh trì hoãn, nếu những người xung quanh đều trì trệ lần nữa thì những người bệnh sẽ cho rằng bệnh trì hoãn của mình cũng chẳng phải chuyện gì ghê gớm. Dù sao ai mà chẳng thế. Còn nếu những người xung quanh đều sống có kỉ luật, tích cực cầu tiến thì người mắc bệnh trì hoãn sẽ dễ dàng nhận thức được vấn đề của mình, tiếp theo sẽ nảy sinh suy nghĩ muốn thay đổi.

    Môi trường chúng ta sống vừa có những người trì hoãn thành bệnh lại vừa có những người nghiêm khắc với bản thân.

    Trong một môi trường trung hòa như thế, người mắc bệnh đôi lúc sẽ nảy sinh cảm giác tự trách trước tính trì hoãn của mình, đôi lúc sẽ lại cho rằng xung quanh ai cũng thế, trì trệ một chút có làm sao. Rất nhiều người sau khi có suy nghĩ chữa bệnh, luôn ngượng ngùng thừa nhận với người khác đặc biệt là trước mặt người quen. Giống hệt hồi đi học, những học sinh giỏi luôn nói rằng về nhà mình chẳng bao giờ học bài. Con người có vị hướng giấu đi sự nỗ lực của bản thân, cứ như nếu để người khác biết mình đang cố gắng thì sẽ rất mất mặt vậy. Nhất là trong xã hội người trưởng thành lại càng nặng nề hơn, bởi vì dưới đủ mọi áp lực của cuộc sống, người trưởng thành dễ tự trào và chế nhạo người khác hơn thời học sinh. Khi bản thân ai đó không có được thành công nhưng lại thấy người khác nỗ lực, sẽ luôn nảy sinh hành vi chế giễu và đả kích đối phương.

    Trước đó, Hồ Tiểu Lãn cũng có tâm lý sợ bị chế giễu, đặc biệt là sợ phải thừa nhận trước mặt đồng nghiệp về việc mình chuẩn bị chữa bệnh trì hoãn. Nhưng sự thật đa số mọi người đều có suy nghĩ khá tích cực trước nỗ lực của người khác. Mọi người đều thích những người có chí tiến thủ, chăm chỉ cố gắng. Khi người khác biết bạn đang lên kế hoạch để chữa bệnh trì hoãn thì phần lớn trong số họ không chỉ nhìn bạn đầy thiện cảm mà thậm chí còn tích cực chủ động đưa ra cho bạn rất nhiều góp ý, mở lòng thổ lộ với bạn rằng bản thân họ cũng đã từng trải qua một lộ trình tâm lý tương tự như thế.

    Sau khi thổ lộ với đồng nghiệp, Hồ Tiểu Lãn nhận được những góp ý tuyệt vời từ Kay. Buổi sáng mỗi khi Hồ Tiểu Lãn muốn ngủ nướng thêm một chút, anh lại nghĩ đến việc Kay sẽ chế giễu mình vì chẳng kiên trì chữa bệnh được mấy ngày đã bỏ cuộc thì anh ta lại hít sâu một hơi, nhanh chóng bật dậy.

    Do đó, cho người khác biết về kế hoạch chữa bệnh " hoãn của mình có mấy ưu điểm như sau:

    Nhận được sự cổ vũ và ủng hộ của người khác, tăng động lực cho bản thân.

    Nhận được kinh nghiệm chữa bệnh từ người khác, nâng cao tỉ lệ thành công.

    Khi muốn bỏ dở giữa chừng, nghĩ đến việc mình đã nói với họ rằng mình sẽ chữa bệnh. Một người có liêm sỉ nhất định sẽ lại có động lực để tiếp tục.

    Khi xung quanh hình thành bầu không khí chữa bệnh, một môi trường tốt sẽ thúc đẩy kế hoạch chữa bệnh thành công nhanh chóng hơn.

    Nếu có thể lôi kéo những người cùng mắc bệnh như mình tham gia thì tỉ lệ thành công sẽ càng cao.

    MẸO NHỎ:

    1. Hãy nói với người khác rằng bạn quyết tâm chữa bệnh trì hoãn.

    2. Lúc không thể kiên trì được nữa, hãy nghĩ đến những lời bạn từng nói.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Panh, Âu Dương Y Điểm, Cốm1 other person thích điều này.
  14. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    MỘT KẾ HOẠCH QUÁ MỨC HOÀN MỸ, THỰC SỰ RẤT KHÓ THỰC HIỆN​

    Trong hơn hai mươi năm cuộc đời mình, không phải Hồ Tiểu Lãn chưa từng nghĩ đến việc chữa bệnh. Anh ta từng hạ quyết tâm liệt kê ra một kế hoạch cụ thể cho mỗi ngày rồi dán trước màn hình vi tính, thậm chí còn chi tiết tới mỗi phút phải làm gì. Tiểu Lãn từng có một thời khóa biểu như sau:

    Buổi sáng:

    6:00 - 6:10 Thức dậy và chuẩn bị

    6:10 - 6:20 Đánh răng rửa mặt, thay quần áo

    6:20 - 6:25 Ra khỏi nhà và đi thang máy

    6:25 - 6:55 Chạy bộ quanh khu chung cư

    6:55 - 7:15 Ăn sáng ngoài cổng khu chung cư

    7:15 - 7:20 Đi bộ ra ga tàu điện ngầm

    7:20 - 8:00 Ngồi tàu điện ngầm đến công ty

    8:00 - 8:30 Học tiếng Anh ở công ty

    8:30 - 8:40 Mở máy tính, pha cà phê

    8:40 Uống cà phê, tinh thần sảng khoái bắt đầu một ngày làm việc mới

    Phần sau của thời khóa biểu không cần phải liệt kê ra, chúng ta cũng có thể thấy vấn đề của nó nằm ở đâu: Quá mức hoàn mỹ.

    Một vài người mắc tật trì hoãn không phải do họ không có năng lực hoặc không đủ cố gắng mà vì họ mang quan niệm chủ nghĩa hoàn mỹ. Khi làm việc, họ luôn yêu cầu phải hoàn hảo nên sẽ bỏ ra tinh thần và dốc hết sức lực để khiến sự việc được làm ở mức tốt nhất, không để xảy ra bất kỳ sai sót nào. Đối với một vài lĩnh vực ví dụ như tài chính hay nghiên cứu, chủ nghĩa hoàn mỹ là điều cần thiết bởi vì những lĩnh vực này thường "sai một ly đi một dặm". Nhưng trong cuộc sống có một người bình thường, nếu dùng tiêu chuẩn của chủ nghĩa hoàn mỹ để lên kế hoạch cho những việc phải làm trong vòng 24 giờ đồng hồ thì đó là một kế hoạch rất khó có thể thực hiện.

    Từng có một học sinh giỏi công bố thời gian học của mình lên mạng. Kế hoạch đó thậm chí còn chi tiết hơn thời khóa biểu của Hồ Tiểu Lãn. Hơn nữa một ngày cậu ta chỉ nghỉ ngơi 4 đến 5 tiếng, đa phần thời gian đều chìm trong việc học đầy căng thẳng, cư dân mạng ai nấy đều bày tỏ sự khâm phục. Nhưng thói quen của cậu học sinh giỏi đó không phải được hình thành trong ngày một ngày hai, duy trì kỷ luật nghiêm khắc với bản thân trong nhiều năm liền giúp những học sinh giỏi thích ứng được với thời gian biểu sát sao. Điều đó không có nghĩa những người mắc tật trì hoãn như Hồ Tiểu Lãn cũng có thể thích ứng được. Tạm thời không bàn đến việc Tiểu Lãn lập ra thời khóa biểu này mất bao nhiêu thời gian. Đối với một người lười biếng mà nói, đột nhiên dùng một chuẩn mực vô cùng hoàn mỹ như thế để áp dụng với bản thân, liệu có tính khả thi hay không?

    Quả nhiên, hai ngày sau, khi Hồ Tiểu Lãn vô tình mở tệp thời khóa biểu này trong máy tính ra thấy có chút ngượng ngùng. Nghĩ lại việc mình đã thực hiện thời khóa biểu này như thế nào? “Trời ơi, hình như mình chưa làm được một mục nào trong thời khóa biểu này." Tiểu Lãn bi ai thở dài.

    Thì ra, hôm trước Tiểu Lãn vẫn quyết định ngày hôm sau sẽ nghiêm túc thực hiện theo thời khóa biểu do mình lập ra. Nhưng sáng hôm sau, đồng hồ sinh học đã phớt lờ sự thúc giục của đồng hồ báo thức. Khi anh ta thức dậy, lại vội vàng chạy đi làm như những ngày trước đó. Và sau khi đến công ty, anh ta cho rằng nếu buổi sáng đã không tuân thủ theo thời khóa biểu thì tiếp theo còn tuân thủ gì nữa? Hôm nay tạm thời bỏ qua, ngày mai bắt đầu vậy.

    Qua sự việc của Hồ Tiểu Lãn, chúng ta có thể thấy rõ hai đặc điểm lớn của những người mắc bệnh trì hoãn theo nghĩa hoàn mỹ điển hình:

    Một là: Khi làm việc hay lập kế hoạch đều làm chi tiết tới cực điểm hòng đạt được sự hoàn mỹ như mong muốn nhưng lại bỏ qua tính khả thi của nó. Con người chứ không phải máy tính, không thể ngày nào cũng nghiêm túc theo đúng kế hoạch, kế hoạch càng chi tiết có nghĩa tính khả thi bằng không.

    Hai là: Một khi gặp phải trắc trở thì rất dễ từ bỏ. Người theo chủ nghĩa hoàn mỹ khi gặp khó khăn sẽ khó chịu giống như đang vạch một đường thẳng tắp lại chệch một tí hay bị ai đó vẽ linh tinh trên tờ giấy trắng. Dù buổi sáng dậy muộn, Tiểu Lãn vẫn có thể bắt đầu phần kế hoạch sau khi tới công ty nhưng anh ta sẽ không làm thế. Bởi đối với một người có khuynh hướng hoàn mỹ mà nói kế hoạch của một ngày nếu không thực hiện được hoàn mỹ thì thà không thực hiện còn hơn.

    Mà do kế hoạch được lập ra quá mức hoàn hảo, những người mắc bệnh trì hoãn theo chủ nghĩa hoàn mỹ khi gặp phải trắc trở trong quá trình thực hiện, khả năng khó khăn sẽ càng cao. Hồ Tiểu Lãn viết 6:00 - 6:10 dậy chuẩn bị. Đối với một người bình thường 7 giờ vẫn còn chưa dậy nổi thì việc áp ngày lịch mới một cách cứng nhắc như vậy sẽ ảnh hưởng nghiên trọng tới tính tích cực của việc chữa căn bệnh trì hoãn.

    Ở một mặt ý nghĩa nào đó, chủ nghĩa hoàn mỹ là nhân tố quan trọng dân tới khó khăn khi thực hiện kế hoạch. Độ khó cao tức là dễ gây ra việc một hạng mục nào đó trong thời khóa biểu không thể thực hiện, mà một khi gặp kiểu trắc trở này sẽ dẫn tới sự thất bại của toàn bộ kế hoạch. Vòng tuần hoàn luẩn quần đó khiến việc chữa bệnh của những người mặc chứng trì hoãn theo chủ nghĩa hoàn mỹ đã khó càng thêm khó.

    Khắc phục "vòng hào quang của chủ nghĩa hoàn mỹ" lơ lửng trên người mình là việc mà người mắc chứng trì hoãn theo chủ nghĩa hoàn mỹ cần phải làm để bước ra được khỏi vòng tuần hoàn luẩn quẩn kia.

    Thứ nhất, khi lập kế hoạch phải nghĩ đến tính khả thi đồng thời trong mỗi đoạn thời gian lớn phải để ra được một khoảng thời gian cơ động nhỏ để tiện cho việc bù đắp vào một khoảng thời gian nào đó xảy ra sai sót trong quá trình thực hiện. Nếu mọi chuyện thuận lợi, thì khoảng thời gian cơ động đó có thể dùng để làm phần thưởng cho chính bản thân mình.

    Thế là Hồ Tiểu Lãn mở một văn bản mới, viết ra kế hoạch mới.

    Buổi sáng:

    6:00 - 6:10 Thức dậy và chuẩn bị

    6:10 - 6:20 Đánh răng rửa mặt, mặc quần áo

    6:20 - 6:25 Ra khỏi nhà, vào thang máy

    6:25 - 7:00 Xuống chạy bộ quanh khu chung cư

    7:00 - 7:20 Đi bộ ra ga tàu điện ngầm

    7:25 - 8:05 Ngồi tàu điện ngầm tới công ty

    8:05 - 8:30 Học tiếng Anh ở công ty

    8:30 - 8:40 Mở máy tính, pha cà phê

    8:40 - 8:59 Thời gian cơ động

    9:00 Uống cà phê, tinh thần hăng hái chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc mới.

    Trong thời khóa biểu sau khi được điều chỉnh này, mỗi buổi sáng Hồ Tiểu Lãn dành ra khoảng thời gian từ 8:40 - 8:59, 20 phút làm thời gian cơ động. Hễ trước đó có phần việc nào chưa được thực hiện đúng giờ, có thể dùng thời gian cơ động này để bù đắp. Đối với Hồ Tiếu Lãn, tính khả thi của thời gian biểu này vẫn quá thấp. Mỗi công việc được làm sau khi Tiểu Lãn thức dậy vào buổi sáng đều được phân bổ một khoảng thời gian cụ thể, bố trí quá chi tiết. Trong cuộc sống hiện thực, con người ta không thế cứ cầm thời khóa biểu được in ra từ máy in hay nhìn chằm chằm vào di động để làm việc. Do vậy, điểm thứ hai cần chú ý là gộp tất cả những việc nhỏ lại với nhau để thời gian biểu nhìn gọn gàng hơn.

    Thế là, Hồ Tiểu Lãn lại tiến hành điều chỉnh thời gian biểu của mình lần thứ ba.

    Sáng:

    6:00 - 6:30 Dậy, ra khỏi nhà

    6:30 - 7:00 Chạy bộ

    7:00 - 7:20 Ăn sáng

    7:20 - 8:00 Đi tàu điện ngầm

    8:05 - 8:30 Học tiếng Anh

    8:30 - 8:59 Thời gian cơ động

    9: 00 Bắt đầu làm việc

    Nhìn thời gian biểu phía trên thấy đã rất đơn giản rõ ràng. Những công việc lặt vặt chi tiết quá (ví dụ như: dậy, mặc quần áo, rửa mặt đánh răng, ra khỏi nhà đi thang máy...) đã được tổng hợp lại vào một hạng mục lớn hơn. Làm vậy không những khiến Hồ Tiêu Lãn nhớ tốt hơn mà khi thực hiện cũng dễ hơn nhiều.

    Nhưng thời gian biểu này liệu có thể thực hiện không? Đáp án là vẫn không thể. Vì Hồ Tiểu Lãn đã đưa ra một yêu cầu quá cao với bản thân. Bảo một người hằng ngày dậy muộn thành thói quen, chỉ trong một đêm trở thành một người ra khỏi giường lúc sáu giờ sáng để chạy bộ, ăn bữa sáng lành mạnh và học tiếng Anh, thật quá khó!

    Thực ra, tất cả những tình tiết ở trên đều cho thấy Hồ Tiểu Lãn là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ. Chính vì như vậy nên anh ta mới đặt ra cho mình tiêu chuẩn cao, yêu cầu nghiêm khắc nhưng không biết rằng những yêu cầu quá mức nghiêm khắc như vậy ngược lại càng dễ khiến chứng bệnh trì hoãn trở nên nghiêm trọng hơn. Thử nghĩ, nếu một mục nào đó trong bảng thời gian biểu không được thực hiện trong ngày đầu tiên thì kế hoạch sẽ bị bỏ ngang mà đẩy lùi sang ngày hôm sau. Và ngày hôm sau, khả năng vẫn có mục nào đó không thực hiện được, kế hoạch lại đẩy sang ngày thứ ba... Cứ hết ngày này sang ngày khác, dù là một người có nghị lực tới mức nào cũng sẽ mất hết niềm tin với việc trị bệnh trì hoãn.

    Thế là, bảng thời gian biểu được sửa lại như sau:

    Buổi sáng,

    7:00 Thức dậy

    7:30 - 7:50 Ra khỏi nhà, ăn sáng

    7:50 - 8:35 Đi tàu điện ngầm

    8:35- 8:50 Vươn vai vận động tại chỗ

    8:50 - 8:59 Thời gian cơ động

    9:00 Bắt đầu làm việc

    Ở thời gian biểu này, Hồ Tiêu Lãn điều chỉnh giờ dậy của mình thành 7 giờ, có tính khả thi hơn nhiều. Mà việc chạy bộ lại bị hạn chế bởi địa điểm, chỉ có thể thực hiện ở những con đường quanh khu chung cư. Mà 7 giờ mới dậy rồi đi bộ thì không khả thi lắm nên Hồ Tiêu Lãn đổi chạy bộ thành vận động vươn vai tại chỗ, đổi địa điểm vận động thành văn phòng, nơi mà gần như buổi sáng sớm chưa có nhiều người mấy. Còn về việc học tiếng Anh, đổi sáng sang buổi tối.

    Không có kế hoạch hoàn hảo nhất, chỉ có kế hoạch phù hợp với tình hình thực tế nhất. Sau vài lần thay đổi, thời gian biểu này rõ ràng phù hợp với tình hình thực tế của Hồ Tiểu Lãn hơn cả và cũng có tính khả thi hơn cả.

    MẸO NHỎ:

    1. Người có khuynh hướng chủ nghĩa hoàn hảo có thể thử xây dựng một lúc vài thời gian biểu, cho tới khi nào phù hợp mới thôi.

    2. Đừng để yêu cầu nghiêm khắc dẫn tới việc trì hoãn nghiêm trọng hơn.

    3. Không có kế hoạch hoàn hảo nhất, chỉ có kế hoạch phù hợp với thực tế nhất.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Panh, Âu Dương Y Điểm, Diên Vĩ1 other person thích điều này.
  15. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    GIA NHẬP TEAM CHIẾN ĐẤU CHỐNG LẠI CĂN BỆNH TRÌ HOÃN, CÙNG ĐỒNG ĐỘI CHEN VAI SÁT CẢNH​

    “Biết rõ còn bao nhiêu việc cần phải làm, ví dụ như đống giấy tờ đang mở kia, tủ quần áo rối tung, cuộc điện thoại cần gọi, email cần gửi... chúng ta vẫn vừa cắn móng tay vừa ngẩn ngơ nghĩ: "Lát nữa, chỉ một lát nữa thôi."

    "Thế là trời tối rồi lại sáng, tâm trạng càng thêm bị thảm nhưng lẫn trong đó là cảm giác vui sướng âm ỉ khi lười biếng thêm được một chút... Chúng ta ai cũng mắc bệnh trì hoãn."

    Đó là lời giới thiệu về group "Chúng ta đều mắc bệnh trì hoãn” mà Hồ Tiểu Lãn đọc được trên mạng xã hội. Đọc được câu này, Tiểu Lãn có cảm giác như tìm thấy đồng đội, anh ta lập tức xin gia nhập group ấy. Trên các trang mạng xã hội đều có rất nhiều group tương tự thế. Thành viên đa phần đều là những người mắc bệnh trì hoãn có thâm niên cao. Thành viên của nhóm cùng nhau chống lại căn bệnh này bằng việc lựa chọn đăng lịch trình của mình lên trang nhóm, cùng nhau chia sẻ phương pháp trị bệnh, cổ vũ khích lệ lẫn nhau.

    Trên các trang mạng xã hội có thể liệt kê các nhóm trị bệnh trì hoãn như "Chúng ta đều mắc bệnh trì hoãn", "Khoa nội trú dành cho người lớn tuổi muốn chiến thắng bệnh trì hoãn”, “Những người có triệu chứng mắc bệnh trì hoãn, bệnh trầm cảm, bệnh chủ nghĩa hoàn mỹ", "Thực hiện mục tiêu: Cáo biệt sự trì hoãn hoang mang, vô vị"... Mỗi nhóm đều có hàng nghìn, hàng vạn thậm chí là hàng trăm nghìn người tham gia. Các nhóm đều hoạt động vô cùng sôi nổi, con bệnh cũng đều nhiệt tình hưởng ứng chia sẻ. Tham gia các nhóm này đối với những người muốn chữa bệnh trì hoãn có tác dụng rất tích cực.

    Đầu tiên, cũng là điểm rõ ràng nhất, đó là trong các nhóm ấy tập trung rất nhiều những người mắc bệnh trì hoãn. Trong một khu vực mà chỉ toàn người mắc bệnh trì hoãn, họ có thể dễ dàng tìm được đủ mọi tài liệu miễn phí để chữa trị căn bệnh ấy của mình, thậm chí cả tài liệu bằng tiếng Anh đã được dịch ra cùng những bài học online. Ngoài việc tìm được những tài liệu mang tính ứng dụng cao, quan trọng hơn cả là có thể tìm thấy những đồng đội có cùng trải nghiệm và mục tiêu.

    Sau khi Hồ Tiểu Lãn vào nhóm, nhìn thấy một topic viết: “Ngày nào tôi cũng mở PPT chỉ là không muốn viết dự án, tôi cảm thấy sếp sắp giết mình rồi, làm thế nào?"

    Chủ top cũng là dân công sở, một nhân viên kế hoạch, hoàn cảnh giống hệt như Hồ Tiểu Lãn. Điều này khiến Tiểu Lãn rất đồng cảm với anh ta. Tiểu Lãn nhanh chóng liên lạc với chủ top, cùng chuyện trò vài câu, thấy hai người có nhiều điểm chung. Chủ top còn thân thiết chia sẻ kinh nghiệm trị bệnh trì hoãn của bản thân với Hồ Tiểu Lãn, đồng thời cảnh báo Tiểu Lãn rằng, trị bệnh này phải kiên trì. Hiện tại tình trạng trì hoãn nghiêm trọng của bản thân đã bắt đầu có những chuyển biến tốt nhưng vẫn cần phải tiếp tục cố gắng. Hai người thậm chí hẹn nhau cùng chữa bệnh, cùng trao đổi kinh nghiệm cho mỗi mốc thời gian. Từ đó về sau, Tiểu Lãn có cảm giác đã tìm được bạn đồng hành trong nhóm đó, càng thêm có niềm tin vào con đường chữa bệnh trì hoãn của bản thân.

    Tiếp theo, trong các nhóm như thế có thể tìm được những tấm gương để noi theo. Những người bệnh có được chút thành tích trong quá trình chữa trị chỉ cần so sánh với những người có tình trạng tương đồng với mình trước khi vào group lập tức sẽ nhận ra được sự tiến bộ của bản thân; đồng thời thầm nhắc nhở bản thân rằng phải tiếp tục cố gắng, không được để quay về tình trạng ban đầu. Những người bệnh mới lại có thể tìm được những thành viên lâu năm đã trị bệnh thành công. Những tấm gương sáng đó thật vĩ đại, chịu khó giao lưu với những tiền bối đã chiến thắng bệnh trì hoãn, bản thân cũng sẽ thấy tự tin hơn trên con đường gập ghềnh mình đang đi.

    Khó khăn nhất có lẽ không phải là sự cố gắng mà là không biết sau khi cố gắng sẽ có thay đổi như thế nào. Vì vậy, việc tìm được một đối tượng để noi gương là điều vô cùng cần thiết, con đường chữa trị của những người bệnh kia cũng sẽ bớt gập ghềnh hơn một chút. Cho dù chỉ lặng lẽ theo dõi những chủ đề của họ cũng là sự giúp đỡ vô cùng lớn lao đối với việc đốc thúc bản thân.

    Cuối cùng, trong nhóm chiến đấu với bệnh trì hoãn, có thể tìm được những người giám sát toàn thời gian. Rất nhiều người mắc bệnh trì hoãn sơ cấp khi đối mặt với công việc cũng tìm đủ mọi lý do để lần nữa, lúc thì nghe nhạc, lúc lại ăn hoa quả, chỉ có điều không muốn bắt đầu làm như nhiều việc tới nỗi không làm được gì khác. Còn đối với những người mắc bệnh trì hoãn lâu năm, vấn đề chủ yếu mà họ gặp phải nghiêm trọng hơn cái đó nhiều. Họ thường xuyên không làm bất cứ việc gì và khi nhận ra thì thời gian đã trôi qua từ lâu rồi. Nếu bạn hỏi một người mắc bệnh trì hoãn có thâm niên: "Khi bạn trì hoãn công việc thì bạn thường làm gì, nghe nhạc hay đọc truyện?”. Họ không trả lời được.

    Khoảng thời gian mơ hồ đó chính là thời gian vô thức, một người mắc bệnh trì hoãn lâu năm đã dùng một câu thế này đế miêu tả về mình: “Thỉnh thoảng hồn phách tôi không ở trong người, khi ngồi trước máy tính làm việc hoặc nằm trên giường nghỉ ngơi, đầu óc tôi trống rỗng, đến khi bừng tỉnh lại mới biết thời gian đã trôi qua không ít. Tôi rất muốn tìm một người bạn đồng hành giám sát mình toàn thời gian, cùng nhau kéo tâm hồn luôn treo ngược cành cây kia quay trở về." Những lời này từng khiến rất nhiều người mắc bệnh trì hoãn lâu năm đồng cảm, đồng thời cũng sôi sùng sục quyết tâm phải tìm bằng được một người bạn đồng hành giám sát toàn thời gian.

    Tìm một người cũng mắc bệnh trì hoãn lâu năm như bạn, cùng nhau trao đổi thời gian biểu, thỏa thuận rằng cứ mỗi một tiếng hoặc hai tiếng đồng hồ thông qua mạng hoặc gọi điện cho đối phương để hỏi về tình hình tiến độ hoàn thành tới đâu rồi.

    Nếu xảy ra chuyện một trong hai người không tuân theo thời gian biểu, người kia có trách nhiệm cảnh cáo, nhắc nhở: “Còn xảy ra tình huống này nữa, tôi sẽ không làm giám sát cho cậu." Phương pháp này thích hợp với những người có ý chí yếu hoặc những con bệnh lâu năm đã áp dụng rất nhiều phương pháp điều trị mà vô hiệu.

    Nhưng đối với những người mắc bệnh trì hoãn, khi tham gia nhóm thường xảy ra một tình trạng chung là chìm đắm trong biển chủ đề bao la không thoát ra được. Đừng ôm mục đích chữa bệnh mà tham gia nhóm nhưng lại chỉ để tăng thêm lượt nhấp chuột cho chủ top, còn bản thân không có hành động thực tế nào.

    MẸO NHỎ:

    1 Giao lưu nhiều với những người đã chữa bệnh thành công.

    2. Tìm một người cùng chung chí hướng để giám sát lẫn nhau cũng là một cách chữa bệnh hiệu quả.

    3. Đừng mê đắm vào việc đọc các chủ đề nói về chữa bệnh trì hoãn mà thiếu hành động thực tế.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Panh, Âu Dương Y ĐiểmDiên Vĩ thích điều này.
  16. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    CHỌN MỘT MỐC THỜI GIAN, TỪ ĐÓ LỘT XÁC THÀNH NGƯỜI MỚI​

    Hồ Tiểu Lãn là cú đêm. Đối với anh ta, ngủ muộn là một kiểu hưởng thụ, dậy sớm là sự giày vò. Đây cũng là hiện tượng chung của không ít thanh niên thời nay. Ví dụ, hồi Tiểu Lãn còn học đại học, anh ta đã gặp một đám bạn cùng phòng "chung chí hướng”. Cả ký túc trừ Tiểu Từ ra, kẻ nào kẻ nấy đều là cú đêm. Hằng ngày cứ qua mười hai giờ đêm mới là lúc cuộc sống ở đây thực sự bắt đầu. Một người vốn có cuộc sống vô cùng quy củ, dưới sự hun đúc của bạn bè, năm thứ hai cũng bắt đầu trở thành cú đêm, thậm chí còn "hậu sinh khả úy" thường xuyên thức thâu đêm đến sáng hôm sau mới đi ngủ.

    Khi ấy, ký túc của Hồ Tiểu Lãn có thể dùng một câu để miêu tả: “Một ngày hai tư giờ, phòng chúng ta lúc nào cũng có người đang ngủ, lúc nào cũng có người đang thức chơi máy tính." Sau mấy năm trải qua một cuộc sống có giờ giấc sinh hoạt đảo lộn như thế, Tiểu Lãn và các bạn bước vào năm thứ tư. Ở trường, sinh viên năm thứ tư là sự tồn tại vộ cùng đặc biệt. Đối với những câu lạc bộ, hội sinh viên mà các sinh viên năm nhất, năm hai vẫn đang vô cùng hứng thú thì họ đã sớm hết nhiệt tình. Hằng ngày những sinh viên năm tư này chỉ quan tâm đến việc thực tập, CV, công việc và đãi ngộ. Hồ Tiểu Lãn và các bạn cùng phòng cũng không phải ngoại lệ. Đứng trước thời khắc lựa chọn quan trọng của cuộc đời, họ không thể không từ bỏ thứ game mình đã chơi suốt ba năm, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về tương lai. Điều mà các sinh viên xuất sắc phải đối mặt chính là có quá nhiều lời mời chào từ các doanh nghiệp hoặc băn khoăn lựa chọn nên đầu quân cho công ty nào thì vấn đề đầu tiên mà Hồ Tiêu Lãn và các bạn cùng phòng phải đối mặt lại là làm sao điều chỉnh thời gian ngủ nghỉ quay về trạng thái bình thường. Sau khi mọi người độc lập tác chiến và thất bại. Trưởng phòng Thẩm Bằng quyết định triệu tập một cuộc họp lấy tên gọi "quay về nhân gian" - họ phải điều chỉnh thời gian ngủ nghỉ của mình về đúng với thời gian của Trái Đất.

    Sinh viên ở các phòng ký túc khác cùng lắm cũng chỉ ngủ muộn một hai tiếng, chỉ cần đảo lại chênh lệch giờ là được. Còn tình hình của cả phòng Hồ Tiểu Lãn tương đối nghiêm trọng. Khi ấy, cả phòng có tất cả sáu người, thì có người tới năm, sáu giờ sáng hôm sau mới đi ngủ, lại có người ăn trưa xong mới ngủ như Tiểu Từ ngủ từ bốn giờ chiều đến mười hai giờ đêm.

    Trưởng phòng Thẩm Bằng áp dụng một phương pháp thô bạo, đơn giản để giải quyết vấn đề thức đêm của mọi người là ngủ mãi, thức mãi. Ví dụ, nếu quen ngủ lúc 5, 6 giờ sau hôm sau hoặc 12 giờ mới ngủ phải ép bản thân không được để cơn buồn ngủ đánh gục vào khoảng thời gian đó, phải thức đến 0 giờ sáng. Sau đó lên giường ngủ đến 8 giờ sáng hôm sau được các bạn cùng phòng gọi dậy. Đối với người bốn giờ chiều hằng ngày mới ngủ như Tiểu Từ thì phải tìm một ngày để "ngủ mãi", ngủ từ 4 giờ chiều đến sáng hôm sau mới được dậy. Sau đó bắt đầu ép bản thân phải ngủ nghỉ đúng thời gian bình thường.

    Phương pháp mặc dù đơn giản, thô bạo nhưng hiệu quả vô cùng tuyệt vời. Mấy huynh đệ trong phòng ký túc nhờ phương pháp này, trong thời gian ngắn đã thay đổi được thói quen ngủ nghỉ thất thường được nuôi dưỡng suốt ba năm; mặc dù mấy ngày đầu rất khó để thích ứng nhưng lâu dần cũng quen..

    Hiện giờ việc ngủ nghỉ của Hồ Tiểu Lãn tương đối bình thường. Khi tiến hành kế hoạch chữa bệnh trì hoãn, anh ta đột nhiên nhớ lại chuyện hồi còn đi học, thói quen suốt ba năm trời còn điều chỉnh lại được chỉ trong một thời gian ngắn, liệu phương pháp ấy có thể áp dụng cho việc điều trị bệnh trì hoãn hay không?

    Thẩm Bằng khi giúp mọi người thay đổi thói quen thức đêm, đã tìm đúng thời điểm gần như mang tính cưỡng chế, ép việc ngủ nghỉ quay về trạng thái bình thường. Phương pháp này có yêu cầu rất cao đối với ý chí của người thực hiện.

    Mọi người thường có khuynh hướng thích thực hiện từng bước, làm việc phải có kế hoạch, từng chút sửa đổi tật trì hoãn nhưng chưa bao giờ suy nghĩ xem lộ trình chữa bệnh như vậy có phải là kéo dài thời gian quá, từ đó khiến những người bệnh với ý chí mong manh càng không thể nào hoàn thành được kế hoạch. Yêu cầu những người mắc bệnh trì hoãn kiên trì thực hiện kế hoạch trong một thời gian ngắn không khó nhưng bảo họ từng bước tuân thủ kế hoạch hàng tháng, hằng năm thì tính thực tế không cao.

    So với việc tác chiến lâu dài, chi bằng giải quyết trong thời gian ngắn. Tìm một thời điểm thích hợp, trước thời điểm chỉ làm những việc nhẹ nhàng nhất. Những người mắc bệnh trì hoãn thường để việc cần làm ngay lại sau. Vậy cứ để họ tự ý lần nữa, có thể chẳng buồn nghĩ xem mình còn phải làm gì nữa không. Ví dụ, đám nhân viên văn phòng mắc bệnh trì hoãn khi đứng trước một công việc quan trọng, có thể dùng hai ngày cuối tuần để nuông chiều bản thân (ngủ tốt, ngẩn ngơ, xem tivi, ăn vặt, lên mạng), hoàn toàn chẳng buồn nghĩ đến công việc. Khi thứ Hai đầu tuần đến thì phải nghiêm khắc yêu cầu bản thân thực hiện theo đúng kế hoạch, bắt đầu tìm tài liệu, lên phương án, nỗ lực hoàn thành công việc.

    Giống như bây giờ mọi người thích dùng thẻ tín dụng, ứng trước trả sau. Phương pháp này giống như việc sử dụng trước phần thưởng sau khi nhiệm vụ hoàn thành, cho phép bản thân hôm nay hưởng thụ trước phần thưởng mà ngày mai sau khi làm xong việc mình mới được nhận. Đây chính là thay đổi hình thức "khổ trước sướng sau” sang thực hiện "sướng trước khổ sau”.

    Bạn cùng phòng Tiểu Từ đã áp dụng phương pháp này. Tình trạng của các bạn cùng phòng không nghiêm trọng như Tiểu Từ nên vẫn áp dụng phương pháp truyền thống "khổ trước sướng sau". Đầu tiên ép bản thân không ngủ một đêm, sau đó quay lại trạng thái nghỉ ngơi bình thường. Đối với dân công sở mắc bệnh trì hoãn khi đối mặt với công việc quan trọng, có thể lập tức tìm kiếm tài liệu ngay khi nhận được công việc, sắp xếp phương án, làm trước phần lớn những gì cần làm, chỉ để lại phần tổng kết cuối cùng, sau đó đi làm những việc mà khi bản thân mắc chứng trì hoãn vẫn hay làm. Bởi vì trong lòng vẫn còn băn khoăn nghĩ đến công việc chưa hoàn thành, đại não cũng sẽ phát ra tín hiệu đồng dạng khi làm việc mà mình thích so với lúc bình thường sẽ có được sự thỏa mãn khác thường.

    Nguyên lý thực hiện của phương pháp này là bởi vì khi con người ta đối mặt với một công việc quan trọng sẽ nảy sinh tâm lý bài trừ, không muốn bắt đầu công việc, thậm chí tình nguyện đi làm những việc vô nghĩa khác. Lúc này tâm lý ngược lại còn có được cảm giác thỏa mãn lạ thường. Những người mắc bệnh trì hoãn ngay khi nhận được nhiệm vụ thì hãy lập tức hoàn thành phần lớn công việc trước, dùng điều đó để lừa gạt trí não mình; thời gian thả lỏng sau đó vẫn có thể đạt được sự thỏa mãn khác thường, vì vậy sẽ không gây ra cục diện tồi tệ như khi trước.

    Cho dù là "sướng trước khổ sau” hay “khổ trước sướng sau", cả hai cách này đều yêu cầu rất cao đối với ý chí và tính kỷ luật của con người. Hồ Tiếu Lãn và các bạn cùng phòng khi ấy đứng trước ngã rẽ quan trọng của cuộc đời: Đó là tìm việc làm sau khi tốt nghiệp nên trong tiềm thức biết rằng, nếu còn tiếp tục trạng thái sống như trước sẽ bỏ lỡ những cơ hội quan trọng nhất. Thêm vào đó, trưởng phòng Thẩm Bằng ra sức cưỡng ép nên mới có thể thay đổi tật thức đêm trong thời gian ngắn. Dù vậy, Tiểu Lãn và các bạn cùng phòng rất dễ bị quay lại trạng thái thức đêm. Giống như bây giờ, chỉ cần đến cuối tuần hay các kỳ nghỉ, Hồ Tiểu Lãn lại thức đến ba, bốn giờ sáng, hôm sau nếu chưa đến buổi trưa thì chưa dậy.

    Do vậy, phương pháp rút ngắn thời gian trị bệnh trì phải tìm đúng thời điểm, tiến hành thay đổi triệt để này chỉ có thể sử dụng trong những trường hợp khẩn cấp, muốn thay đổi thói quen trì hoãn lâu dài vẫn cần sự hỗ trợ của những biện pháp khác.

    MẸO NHỎ:

    1. Con người ta sở dĩ hay trì hoãn là muốn tận hưởng trước thành quả chứ không muốn đợi sau khi hoàn thành nhiệm vụ mới tận hưởng.

    2. Khi đối mặt với một việc quan trọng, có thể thử áp dụng phương pháp “sướng trước khổ sau”.

    3. Làm từ từ từng bước chi bằng rút ngắn thời gian làm một lần xong luôn.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Âu Dương Y Điểm, CốmDiên Vĩ thích điều này.
  17. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120
    Chương 3: TRỊ LƯỜI BIẾNG
    - Tiền đề của bệnh trì hoãn

    Khi bạn phát hiện ra mình từ một người lười biếng trở thành một người càng ngày càng chăm chỉ, nhanh nhẹn thì bệnh trì hoãn của bạn cũng đã giảm đi khá nhiều rồi. Bởi vì, lười biếng chính là nguyên nhân quan trọng dẫn tới việc trì hoãn.​
     
    Panh, Âu Dương Y Điểm, Cốm1 other person thích điều này.
  18. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    LƯỜI BIẾNG, HÃY TRÁNH XA​

    Cuối tuần đến rồi, Hồ Tiếu Lãn ở nhà một mình, mẹ gọi điện hỏi: "Tiểu Lãn à, không phải con lại ru rú ở nhà đấy chứ? Hãy ra ngoài vận động, nói không chừng có bạn gái. Con cũng không còn nhỏ nữa hay rủ bạn bè ra ngoài ăn cơm cũng được. Đàn ông con trai lớn tướng rồi mà cứ cuối tuần lại nằm lì ở nhà, con không chán à?". Đương nhiên Hồ Tiểu Lãn cũng chán đặc biệt sau khi nghe mẹ nói những lời đó. Nhưng chán thì chán, anh ta vẫn lười ra ngoài. Mẹ Hồ bảo: “Tiểu Lãn, con còn trẻ, chưa bao giờ suy nghĩ nghiêm túc về tương lai, mẹ cũng không trách con. Có phải con thấy cuối tuần nằm nhà chơi điện tử là thích nhất không, thậm chí ngay cả đồ ăn nhanh con cũng lười chẳng buồn xuống dưới nhà mua mà gọi ở ngoài mang đến?". Hồ Tiểu Lãn ngượng ngùng thừa nhận. Mẹ lại bảo: "Có thể con thấy lười một chút cũng không là gì, dù sao ngoài bản thân mình ra chẳng ai khác biết. Nhưng Tiểu Lãn là, con có thực sự hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình không? Con hài lòng với việc cứ làm mãi cho một công ty nhỏ như bây giờ, hài lòng với mức lương hằng tháng chỉ đủ nuôi bản thân, cả đời không mua nổi nhà và xe sao? Ngay cả một cô bạn gái nghiêm túc cũng không có? Con không muốn đi ra ngoài ngắm nhìn thế giới à?" Hồ Tiểu Lãn chẳng biết phải đáp thế nào.

    "Từ nhỏ con đã là một đứa trẻ không có nghị lực, khi đi học thì thường phất pha phất phơ, lần nào cũng phải đợi có thông báo kết quả thi trên tay mới sốt sắng, sau đó lại vứt việc học đi tận đẩu tận đâu. Khi ấy mẹ vốn định nhắc nhở con hình thành cho con một thói quen tốt ngay từ khi còn nhỏ nhưng bố con cứ cằn nhằn mẹ quá nghiêm khắc. Hơn nữa mẹ không nỡ nhìn con vất vả, mẹ nghĩ chỉ cần con có nhân phẩm tốt, khỏe mạnh là đủ rồi. Nhưng giờ nghĩ lại, mẹ nuông chiều con như thế quả thật không đúng!”

    Hồ Tiểu Lãn không kìm được lên tiếng: "Mẹ, mẹ cứ suốt ngày chê con lười. Nhưng con lười thì liên quan gì đến ai? Mẹ và bố chăm chỉ cần mẫn cả đời, vậy thì có tác dụng gì chứ? Nhà chúng ta chẳng phải vẫn nghèo khó đấy thôi!” Hồ Tiểu Lãn cãi mẹ xong thấy hơi hối hận.

    Nghe Hồ Tiểu Lãn nói thế, mẹ không những không giận mà tiếp tục: "Chính vì điều kiện gia đình ta không tốt, nên con mới càng phải cố gắng, chứ không phải buông xuôi như thế, trốn ở nhà và tìm cảm giác tồn tại trên mạng. Con phải nhớ, dù thế nào cuộc sống vẫn cứ tiếp tục. Sướng hay khổ đều do lựa chọn của chính con mà thôi." Mẹ nói xong liền cúp máy để Hồ Tiểu Lãn có thời gian suy nghĩ.

    Đa phần sự trì hoãn đều xuất phát từ lười biếng, mà lười biếng thường làm bạn với trì hoãn. Lười biếng là hòn đá ngáng trên con đường cuộc đời bạn. Thỉnh thoảng lười một chút thì chẳng sao nhưng nếu lười biếng thành tính sẽ khiến người ta không có chí tiến thủ, sống đâu hay đấy, không chỉ làm tổn thương bản thân mình mà còn khiến người thân lo lắng không thôi.

    Rất nhiều người giống như Hồ Tiểu Lãn, sau khi ra khỏi cổng trường sống cuộc sống độc lập, bắt đầu trở nên càng ngày càng lười. Họ lười nấu ăn, lười đi xuống dưới nhà, lười kết bạn yêu đương, lười giao tiếp với người khác... Trạch nam trạch nữ chính là biệt hiệu của họ.

    Tưởng tượng mà xem, nếu sống trong xã hội nguyên thủy ngày nào cũng phải lo lắng về việc liệu có thể sống tiếp, có lương thực để ăn không thì đám người lười biếng kia sớm đã không thể sinh tồn từ lâu rồi. Nhưng cùng với sự phát triển của xã hội hiện đại và các ngành nghề như mua sắm online, chuyển phát nhanh, gọi đồ ăn về nhà đã tạo ra những điều kiện vô cùng có lợi cho sự tồn tại của người lười. Bây giờ, người ta không cần ra khỏi nhà mà vẫn thực hiện được các hoạt động hằng ngày như ăn ngon mặc đẹp, thậm chí rất nhiều công việc còn có thể hoàn thành qua mạng, chẳng cần phải vất vả đi làm. Vì vậy, người lười cũng càng ngày càng nhiều.



    Nhưng các nhà nghiên cứu đã từng làm một thí nghiệm như sau: Cho đối tượng thí nghiệm một kì nghỉ đủ dài, họ không cần đi làm, không cần ra khỏi nhà và cũng không cần phải làm bất cứ việc gì cần động não; hằng ngày cơm bưng nước rót, muốn xem tivi thì xem, muốn chơi game thì chơi. Mấy ngày đầu họ cảm thấy nhàn nhã vui sướng nhưng lâu dần, sẽ có cảm giác trống rỗng một cách kỳ lạ.



    Nhiều trạch nam, trạch nữ không thích giao lưu với người khác. Nguyên nhân chính là họ thiếu tự tin hoặc đã từng gặp trắc trở trong phương diện giao tiếp với người khác khiến họ không còn niềm tin với các hoạt động xã giao. Do vậy, muốn chữa bệnh lười đầu tiên phải có một tâm trạng tích cực, lạc quan. Mọi người có nụ cười tươi vui sẽ khiến những người tiếp xúc với họ đều có tâm trạng vui vẻ, từ đó nảy sinh thiện cảm với đối phương. Sau khi có được những phản ứng tích cực trong xã giao, con người sẽ càng ngày càng tự tin, càng ngày càng muốn giao lưu, tham gia đủ mọi hoạt động xã giao hòng chứng minh giá trị của bản thân.



    Ngoài ra, cũng có thể làm chút việc gì đó khiến cuộc sống của bản thân có ích hơn. Có thể chọn những việc có độ khó thấp như thu dọn phòng ốc, sắp xếp lại tủ quần áo hoặc chọn việc mà mình thích làm như nấu một món mình thích... để những việc lặt vặt đó lấp đầy thời gian của bạn. Chỉ có một cuộc sống bận rộn, hiện thực mới mang lại niềm vui thực sự.



    Có một phương pháp hữu ích khác là học cách khẳng định bản thân. Bình thường, những người lười biếng dễ nảy sinh tâm lý tự ti. Vì vậy, cần phải thông qua hết lần này tới lần khác tự khẳng định chính mình để bản thân xây dựng lại niềm tin cho dù chỉ là một việc nhỏ xíu không đáng kể cũng khiến bạn có thêm động lực. Bằng cách khuyến khích biến những thứ nhỏ xíu thành động lực để thay đổi bản thân, đây chính là phương pháp tốt nhất để giải quyết triệt để bệnh lười.

    Lười biếng là nguyên nhân chính dẫn tới trì hoãn. Vì vậy khi bạn thoát lười trở thành một người chăm chỉ, bệnh trì hoãn của bạn cũng sẽ giảm đi không ít.

    Quay lại trường hợp của Hồ Tiểu Lãn. Bệnh lười của anh ta thể hiện ở việc anh ta né tránh cuộc sống hiện thực. Mặc dù Hồ Tiểu Lãn rất không hài lòng với cuộc sống hiện tại nhưng bất lực không thể thay đổi, cũng không biết phải bắt đầu thay đổi từ đầu, đành giống như con ốc sên trốn trong cái vỏ dày, dùng sự lười nhác làm tê liệt bản thân khiến cuộc sống trở thành một vòng tuần hoàn tồi tệ.

    Có kẻ lười biếng đã từng hung hăng nói: “Người chăm chỉ có thể thu được quả ngọt trong tương lai, còn người lười biếng lại hưởng thụ thành quả ngay ngày hôm nay." Câu nói nghe chừng vô cùng hợp lý khiến người ta chẳng thể phản bác, nhưng sự thật có phải thế không?

    Đúng là kẻ lười biếng có thể tận hưởng niềm vui nhất thời. Nhưng cuộc đời đâu phải kết thúc chỉ đời đâu phải kết thúc chỉ trong một ngày, dù muốn hay không chúng ta vẫn phải đi đến ngày mai. Người chăm chỉ hôm nay cố gắng, ngày mai chưa chắc đã thay đổi được gì nhưng cuối cùng cũng sẽ có ngày mọi thứ trở nên tốt đẹp; còn kẻ lười biếng nếu không thay đổi thái độ, vẫn tiếp tục sống một cuộc sống nhàm chán không bằng cả hôm qua.

    Vì vậy, chữa bệnh trì hoãn, phải bắt đầu từ việc chữa bệnh lười trước.

    MẸO NHỎ:

    1. Đừng tham niềm vui nhất thời do lười biếng mang lại mà bỏ lỡ tương lai ngọt ngào.

    2. Lười biếng có lẽ chỉ là một cách bạn né tránh hiện thực.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Panh, Âu Dương Y ĐiểmDiên Vĩ thích điều này.
  19. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    TÍNH LƯỜI BIẾNG LÀ CĂN NGUYÊN CỦA TẤT CẢ MỌI TRIỆU CHỨNG TRÌ HOÃN​
    Trời dần lạnh, Hồ Tiểu Lãn không thể mặc một chiếc T-shirt mấy ngày liền như mùa hè được, đành mở máy tính đăng nhập vào Taobao vạn năng. Chọn loanh quanh, cuối cùng anh ta cũng mua một chiếc áo khoác màu xanh thẫm.

    Vài hôm sau, chuyển phát nhanh đến. Nhưng mấy hôm nay thời tiết lại chuyển ấm, Hồ Tiểu Lãn nghĩ cũng chưa phải lấy áo ra mặc ngay nên mang gói đồ về ném vào góc nhà, tiếp tục chơi game.

    Nửa tháng sau, thời tiết lạnh thực sự. Lúc này, Hồ Tiểu Lãn mới nhớ ra trước đó mình có mua một cái áo khoác, thế là hào hứng mở gói hàng được chuyển tới hơn nửa tháng trước ra. Kết quả phát hiện chiếc áo đó không vừa người. Nếu mặc cái áo này đi ra ngoài chắc chắn sẽ bị đồng nghiệp cười cho thối mũi, anh ta định trả lại. Hồ Tiểu Lãn vào trang Taobao đòi trả hàng. Nhưng cửa hàng mà anh ta mua áo quy định hàng chỉ được trả lại trong vòng bảy ngày. Sau khi đăng nhập vào mạng xong, Hồ Tiểu Lãn mới biết mình mua chiếc áo này từ hơn nửa tháng trước. Trang web tự động xác nhận hàng đã nhận. Hồ Tiểu Lãn cảm thấy ấm ức, anh ta bỏ ra hơn hai trăm tệ để mua cái áo, giờ chỉ có thể ngắm mà không thể mặc.

    Hôm sau đi làm, cả ngày Hồ Tiểu Lãn buồn bực. Chị Mã đồng nghiệp sau khi biết chuyện bảo Hồ Tiểu Lãn: “Em có thể lên mạng tìm dịch vụ khách hàng, bình thường chỉ cần chủ shop là người hiểu chuyện sẽ cho em trả lại."

    Hồ Tiểu Lãn sau khi cảm ơn chị Mã bèn lên mạng tìm dịch vụ hậu mãi. Anh ta viết hết sức chân thành như sau: “Do công việc bận rộn, phải đi công tác ở tỉnh khác hơn hai mươi ngày, sau khi về mới mở hàng ra xem. Chiếc áo rất đẹp nhưng không hợp với phong cách của tôi, hi vọng chủ shop có thể nể tình mà cho trả lại.” Viết xong, Hồ Tiểu Lãn hơi lo lắng, cái gì mà bận rộn chẳng qua là lười biếng thôi. Anh ta thầm nghĩ, lần sau nhận được chuyển phát nhanh phải mở ra kiểm tra ngay.

    Mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi, chủ shop đồng ý với yêu cầu của Hồ Tiểu Lãn, chỉ cần anh ta gửi trả hàng sẽ chuyển khoản lại. Hồ Tiểu Lãn nhận được thông báo của shop đương nhiên thấy biết ơn chị Mã vạn phần. Chị Mã còn tốt bụng nhắc nhở: "Tiểu Lãn à, thời gian trả hàng cũng có không phải bảy ngày thì là chín ngày, em phải gửi hàng đi trong thời gian quy định; đồng thời viết mã số đơn hàng trả xong mới có thể nhận được tiền trả lại." Hồ Tiểu Lãn vỗ ngực bảo: “Được ạ, em biết rồi. Việc trả hàng nhận lại tiền này em nhất định sẽ làm ngay."

    Mấy hôm sau, anh ta vẫn đi làm bình thường, chơi game, lên mạng, đợi đến khi nhớ ra thì trên mạng hiển thị thời gian trả hàng chỉ còn lại hai ngày đồng thời không được tiến hành xin hậu mãi lần nữa. Hồ Tiểu Lãn thầm kêu vẫn may là còn kịp.

    Sau khi Hồ Tiểu Lãn tan làm thì nhân viên chuyển phát nhanh cũng tan làm, anh ta quyết định mang áo đến công ty gửi. Sáng hôm sau Hồ Tiểu Lãn lại dậy muộn, vội vàng đi làm nên quên không mang theo cái áo. Anh ta tự an ủi bản thân. "May là vẫn còn một ngày, còn kịp.”

    Thực sự kịp ư? Ngày hôm sau Tiểu Lãn vẫn dậy muộn, ở công ty đến ba giờ chiều mới nhớ ra mình quên mang áo đi gửi chuyển phát nhanh, áo vẫn để ở nhà...

    Thế là, Hồ Tiểu Lãn chỉ còn biết mở to mắt nhìn thời gian hậu mãi kết thúc. Áo không trả lại được, hai trăm tệ của anh ta tan biến như bọt xà phòng.

    Chị Mã thực sự không thể ngồi yên. Chị bảo: "Tiểu Lãn, em lười quá đấy. Nếu em nhận được hàng thì phải mở ra thử xem có hợp không thấy không hợp thì lập tức trả lại, làm vậy sẽ không có những phiền phức sau này. Em ấy, lười biếng quá đáng!"

    Hồ Tiểu Lãn ngượng ngùng cúi đầu. Những lời hàm ý sâu xa của chị Mã khiến Hồ Tiểu Lãn bừng tỉnh. Nếu bản thân anh ta tiếp tục thế này thì cuối cùng sẽ sống cả đời lãng nhách.

    Chuyên gia nghiên cứu đã chỉ ra rằng: Tính lười là một trạng thái tâm lý không thể hành động theo kế hoạch đã vạch và hoàn toàn do nguyên nhân chủ quan gây ra. Tính lười là một trong những bản tính của con người cũng là một đặc tính rất khó thay đổi. Không thể phủ nhận, cuộc đời là một quá trình tự tranh đấu. Tự phải đấu tranh với bản tính của mình là việc không dễ dàng gì. Nếu quá khó mà không chịu bắt tay vào làm, lâu dần sẽ nảy sinh tư duy theo quán tính. Kiểu tư duy quán tính này là kẻ địch lớn nhất trong việc trị bệnh trì hoãn. Đối với những người lười biếng nghiêm trọng dẫn đến tư duy quán tính như Hồ Tiểu Lãn, trong cuộc sống bất luận chuyện lớn chuyện bé họ đều có thói quen chần chừ mà thậm chí đối với những việc nhỏ họ còn trì hoãn nghiêm trọng hơn. Chính vì hay trì hoãn các việc nhỏ nên ảnh hưởng cũng tương đối nhỏ, không khiến họ bị sốc hay cảnh tỉnh. Do đó, dù biết rõ cứ tiếp tục lần chần sẽ có hại, họ vẫn tiếp tục trì hoãn không ngừng được.

    Như trong chuyện đổi áo, nguyên nhân khiến Hồ Tiểu Lãn lười biếng là xuất phát từ việc anh ta không coi trọng việc đó. Bởi vì bỏ ra hai trăm tệ để mua một cái áo là chuyện quá nhỏ. Nếu bỏ lỡ cơ hội trả lại cùng lắm chỉ mất hai trăm tệ mà thôi, không gây ra hậu quả nghiêm trọng.

    Hai trăm tệ nói nhiều không nhiều, ít cũng không ít. Hồ Tiểu Lãn ban đầu cũng không để ý lắm. Sau khi mất cơ hội trả lại hàng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu, do vậy mà những lời của chị Mã khiến anh ta không biết giấu mặt vào đâu. Đối với anh ta mà nói, đó là một bài học. Lần này mặc dù Hồ Tiểu Lãn mất hai trăm tệ nhưng lại có tiến bộ trên con đường chữa bệnh trì hoãn.

    MẸO NHỎ:

    1. Lười là một dạng bản tính của con người, nhưng chúng ta có thể cố gắng để giảm bớt nó.

    2. Lười quá mức dẫn tới việc chúng ta sẽ phải sống một cuộc đời lãng phí.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Panh, Dê Vô Tiện, Diên Vĩ1 other person thích điều này.
  20. Elite

    Elite Ngẩng đầu ngắm trăng, trăng lại tan

    Bài viết:
    763
    Đã được thích:
    3,557
    Điểm thành tích:
    120

    BUÔNG THẢ BẢN THÂN, TRÌ HOÃN KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN​

    Hôm nay, phó tổng ở văn phòng nói với Hồ Tiểu Lãn. "Tiểu Lãn, tôi nhớ hồi cậu mới vào công ty cơ thể khá đẹp, sao mà nửa năm lại đây đột nhiên thấy cậu béo hơn nhiều thế?"

    Hồ Tiểu Lãn đột nhiên thấy băn khoăn, thời gian này đúng là anh ta béo lên không ít.

    Chị Mã đồng nghiệp nói xen vào: "Ôi giời, phó tổng, anh còn chưa thấy Hồ Tiểu Lãn hồi mới vào đâu. Khi đó cậu ấy rất gầy, cao hơn 1m70 chỉ nặng có 55kg, nhìn thậm chí còn gầy hơn con gái. Này, Tiểu Lãn, cậu nói xem giờ cậu ăn uống thế nào thành ra thế này. Cứ vậy là không ổn đâu, thanh niên còn trẻ chưa có bạn gái, không thể buông thả yêu cầu đối với bản thân."

    "Phải đấy, phải đấy. Tiểu Lãn, cậu nhìn sếp của chúng ta xem, đã hơn bốn mươi rồi mà cơ thể vẫn giữ được thế kia. Cậu còn trẻ như vậy không thể chỉ phát triển chiều ngang. Nếu rảnh buổi tối ra ngoài chạy bộ đi." Đồng nghiệp mồm năm miệng mười nói xen vào khiến Tiểu Lãn vô cùng bối rối.

    Hồ Tiểu Lãn cũng không hiểu tại sao mình lại đột nhiên béo lên. Buổi tối về đến nhà, Hồ Tiểu Lãn đứng trước gương ngắm nghía bản thân thấy mặt tròn hơn trước, cơ thể cũng xuất hiện nhiều thịt thừa.

    Khi cơ quan tổ chức khám sức khỏe, bác sĩ nhìn chỉ số cơ thể của Hồ Tiểu Lãn bảo: "Cậu béo hơn năm ngoái 7.5kg. Mặc dù giờ vẫn chưa đến mức béo phì, chỉ hơi quá cân nhưng sau này cần phải chú ý."

    Hồ Tiểu Lãn gật đầu lia lịa, chuyện béo hơn năm ngoái những 7.5kg thật khiến bản thân anh ta cảm thấy quá đỗi kinh ngạc.

    Không ngờ vài hôm sau, khi báo cáo khám sức khỏe tổng hợp được đưa ra, Hồ Tiểu Lãn mới giật mình sợ hãi. Anh ta lại mắc bệnh gan nhiễm mỡ. Trong ấn tượng của Hồ Tiểu Lân, gan nhiễm mỡ là căn bệnh chỉ những người lớn tuổi, béo núc ních mới mắc phải. Bản thân anh ta bình thường, vừa không hút thuốc lại rất hiếm khi uống rượu làm sao có thể mặc gan nhiễm mỡ.

    Đúng lúc đó sếp đi tới, thấy Hồ Tiểu Lãn thẫn thờ. Sau khi hỏi rõ nguyên nhân mới bảo: “Thực ra gan nhiễm mỡ không phải chỉ những người béo phì mới mắc phải. Nếu bình thường cậu ngủ nghỉ không khoa học, ăn uống không lành mạnh, lâu dài rất dễ mắc gan nhiễm mỡ. Nhưng cậu cũng đừng lo lắng, hồi trẻ tôi cũng từng bị gan nhiễm mỡ. Chỉ cần cậu ngủ nghỉ đúng giờ, không ăn uống quá nhiều đồ béo, chăm chỉ vận động, dần dần sẽ hồi phục bình thường.

    Hồ Tiểu Lãn nhìn cơ thể săn chắc, khỏe mạnh của sếp mắt đầy nghi hoặc. Sếp gần như nhìn thấu nguyên nhân nghi ngờ của anh ta, cười bảo: "Hồi tôi mới lập nghiệp, hằng ngày ăn uống ngủ nghỉ rất linh tinh lại thường xuyên đi uống rượu, chẳng mấy năm đã bị gan nhiễm mỡ, không những thế mặc dù còn rất trẻ tôi đã mắc huyết áp cao. Lúc tỉnh ngộ, tôi nhận ra: Mình còn trẻ sao có thể buông thả bản thân như thế? Nếu không có một cơ thể khỏe mạnh, sự nghiệp có thành công đến đâu cũng chẳng ích gì? Từ đó về sau tôi kiên trì luyện tập, duy trì hơn mười năm nay rồi."

    Trong cuộc sống, chúng ta thường xuyên thấy rất nhiều thanh niên chỉ hơn hai mươi tuổi nhưng đã có bụng bia. Có những cô gái mặc dù da trắng trẻo nhưng cơ thịt nhão, là do không chịu luyện tập mà thành. Rất nhiều thanh niên thường xuyên ở lì trong nhà, tuổi còn trẻ leo mấy tầng đã thở phì phò. Tất cả đều là kết quả của việc buông thả bản thân. Giống Hồ Tiểu Lãn trước kia vốn có một cơ thể rắn chắc khỏe mạnh nhưng chẳng để ý, thường xuyên lười biếng không nấu cơm, ăn mì ăn liền với lẩu cay cho qua bữa. Bản thân Tiểu Lân cũng biết ăn những thứ đó không tốt nhưng anh ta cho rằng ăn một hai bữa sẽ chẳng ảnh hưởng gì cả. Buông thả hết này tới lần khác, cuối cùng gây ra hậu quả không thể chịu nổi. Muốn thoát khỏi tâm lý muốn buông thả thì bước đầu tiên là phải lập cho mình một mục tiêu rõ ràng. Nhà nghiên cứu người Nhật đã phát hiện ra rằng, con người ta một khi mất đi ham muốn hành động sẽ buông thả để bản thân trì hoãn hết lần này tới lần khác, bước vào vòng tuần hoàn tồi tệ không cách nào tự thoát ra được. Nếu bạn không muốn có một thân thể đẹp, một dung mạo với tinh thần hừng hực, ngời sáng một thể chất khỏe mạnh thì dù có bao nhiêu người khuyên nhủ bạn đừng ăn đồ ăn nhanh và phải chăm chỉ luyện tập... thì bạn cũng sẽ nghe không lọt tai.

    Đối với những người mắc bệnh trì hoãn nhẹ, bắt đầu xây dựng lại mục tiêu cho mình, khôi phục ham muốn hành động là việc tương đối đơn giản. Nhưng đối với những người có chứng trì hoãn nặng hơn, họ đã quen trì hoãn dù làm bất kỳ việc gì, không còn niềm tin với việc chữa được bệnh trì hoãn của mình, buông thả bản thân ngày này qua ngày khác. Đối với những người bệnh kiểu này, điều quan trọng nhất là khôi phục lòng tin để bản thân họ có ham muốn chữa bệnh trì hoãn. Đây là việc phải làm từ từ, một quá trình vô cùng chậm rãi, hơn nữa cần người thân, bạn bè xung quanh hỗ trợ.

    MẸO NHỎ:

    1. Bỏ mặc, thực ra là một kiểu tự tê liệt bản thân mình.

    2. Xây dựng một mục tiêu rõ ràng để khôi phục mong muốn hành động.

    3. Đối với những người mắc bệnh trì hoãn nặng, quan trọng là phải xây dựng được niềm tin vào việc chữa bệnh này.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Panh, Dê Vô Tiện, Diên Vĩ1 other person thích điều này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này