Góc bạn đọc Trần Chân - Búp Bê

Thảo luận trong 'Góc bạn đọc' bắt đầu bởi luthyeen, 29/6/18.

  1. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    Tên truyện: Trần Chân
    Tác giả: @Septvn (Búp Bê)
    Người review: Lưu Thu Huyền (@Nhược Tâm)​


    Tôi rất ít khi thực sự quan tâm đến một truyện nào trên diễn đàn. Đặc biệt là truyện dài, vì tính tôi cả thèm chóng chán, nếu không đọc xong trong vòng một hai ngày thì đến ngày thứ ba sẽ đâm ra chán nản. Trước có theo một truyện khá nổi tiếng là Đạo Tình của Chu Ngọc nhưng chỉ đến chương chín mấy là bỏ vì phải đợi nhóm edit quá lâu. Nhưng lần này lại rất may mắn, Trần Chân ra khá đều và vừa in lúc tôi bận rộn ở trung tâm quân sự, không có mấy thời gian cho tôi đọc ngày đọc đêm. Thú thực là có ngày tôi suýt bị thầy giám sát bắt vì đọc Trần Chân vào buổi đêm.

    Trần Chân hấp dẫn tôi từ cái cốt cẩu huyết ban đầu của nó. Tôi thì rất thích thể loại này, ngược thật ngược nữ chính ban đầu rồi sau này ngược nam. Vậy nên suốt quãng thời gian theo dõi truyện tôi luôn mong có ngày nam chính trong suy nghĩ của tôi sẽ bị ngược lại. Nhưng có vẻ đợi chờ hơi lâu. Mà trong quãng thời gian chờ đợi đó Búp Bê đã cho tôi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Một cốt truyện khó đoán cũng là một điểm thu hút mà chị ấy đã làm được trong tác phẩm này.

    Trong cuộc đời Trần Chân có ba người đàn ông: Lý Nhật Trung, Huỳnh Cát và Lý Nhật Tôn - Nam. Thứ tự nhân vật tôi nhắc đến cũng chính là thứ tự lần lượt tôi tưởng rằng người đó là nam chính.


    “Sông Bùng sóng vỗ đầy vơi,
    Một lần gặp gỡ trọn đời nhớ nhau.”

    Thú thực đây là hai câu thơ khiến tôi ấn tượng với nhân vật Lý Nhật Trung nhất. Cũng là hai câu thơ khiến tôi lầm tưởng rằng Búp Bê sẽ vẽ nên một câu chuyện lâm ly bi đát giữa hai người này. Rồi bắt đầu đoán già đoán non thân thế của người điển trai trên thuyền ấy. Tôi đoán người đó là dòng dõi hoàng tộc. Và đúng như vậy. Người đó là dòng dõi hoàng tộc, mỗi tội người đó không phải nam chính của câu truyện này. Nói đến đây tôi lại gặp một chút vấn đề về định nghĩa của “nam chính”. Nếu “nam chính” có nghĩa là người mà nữ chính yêu thì tôi lại đoán đúng ấy. Và cả ba người tôi nêu ra đều là nam chính. Trần Chân quả thực đều có tình cảm với cả ba nhưng chung quy vẫn không cùng một thời điểm. Lý Nhật Trung chỉ là cơn gió thoáng qua trái tim Trần Chân nhưng Trần Chân lại là ánh trăng ở trong lòng Lý Nhật Trung cả một đời. Giữa hai người này, tôi nghĩ khoảng cách chính là ở thời điểm. Bọn họ gặp nhau thì vội vàng mà hội ngộ thì lại ra lỡ làng.


    “Mẹ nói một đôi hài đẹp sẽ đưa con gái đi đến nơi hạnh phúc. Nhưng khi khăn đỏ che mặt giở lên, Trần Chân nhận ra rằng, thứ hạnh phúc mà mẹ nói, thật sự quá xa vời!”

    Đọc đến đoạn này tôi thấy chạnh lòng. Một phần là tiếc cho nam chính đầu tiên tôi chọn, một phần là thương cho những dằn vặt mà Trần Chân phải chịu sắp tới. Nàng có thương Huỳnh Cát không? Tôi nghĩ là cũng có. Nhưng Huỳnh Cát quá cố chấp, chàng không buông được dáng vẻ Tú Bình của năm ấy. Đoạn duyên giữa Trần Chân và Huỳnh Cát khiến tôi nghĩ đến sự bồng bột của tuổi trẻ. Đúng thật! Bọn họ đều còn trẻ. Huỳnh Cát còn trẻ nên thích phóng đại mọi chuyện, Tú Bình đến vừa kịp lúc để chàng phóng đại tình cảm của mình lên thật vĩ đại. Trần Chân còn trẻ nên quá bất ngờ trước những sóng gió hôn nhân lũ lượt ập tới. Cuộc đời nàng lâm vào bẽ bàng khi còn quá trẻ. Sau này, Búp Bê có dành cho riêng cho Cát một cái kết, một cái kết khá vừa lòng bạn đọc. Đó là cái nhân quả mà người ta vẫn hay tìm kiếm trong văn chương.


    “Tâm nguyện của tôi… Di nguyện của tôi là có thể hộ tống cô về Hải Đông an toàn.”
    Như tôi đã nói, Búp Bê đã cho tôi rất nhiều bất ngờ và sự xuất hiện của nhân vật cuối cùng này cũng là một trong số đó. Nam – Lý Nhật Tôn, khi anh ta xuất hiện, tôi chưa từng nghĩ anh ta sẽ là một nhân vật quan trọng trong truyện này. Tôi vẫn đang mơ tưởng về một ngày Nhật Trung sẽ quay lại bất chấp tất cả mà rước Trần Chân đi, để nàng không phải chịu khổ bên Cát nữa. Nhưng dần dần suy nghĩ trong tôi thay đổi. Nhân vật này đang dần dần trở nên quan trọng. Nhân vật này khiến Trần Chân động lòng tựa như hình ảnh của Lý Nhật Trung xa xôi. Trong một cắc nào đó, tôi lại nghĩ nhân vật này chính là Lý Nhật Trung. Lý Nhật Trung sau khi bị rũ bỏ thì gặp chuyện dẫn đến hủy dung rồi trời xui quỷ khiến lại về bên Trần Chân? Tôi thực sự đã suy đoán như vậy. Nhưng lần này tôi sai lè lè. Đây là một nhân vật khác. Mà nói đến đây, tôi lại nhớ tới việc nhân vật này có hai thân thế, một là Nam, hai là Lý Nhật Tôn. Riêng tôi hoặc cũng như đa số những người khác, tôi thích hình ảnh của Nam. Một chàng trai hết lòng vì Trần Chân, thậm chí là mạng sống cũng không màng. Lý Nhật Tôn thì khác rồi, chàng ta là vua một nước, gánh nặng trên vai chàng ta là cả một quốc gia. Bỗng chốc tôi thốt lên, với Nam, Trần Chân là một cuộc đời còn với Lý Nhật Tôn, Trần Chân chỉ là một đoạn duyên mỏng. Nhưng Lý Nhật Tôn lại xuất hiện nhiều hơn cả. Bất hạnh! Thêm một nỗi bất hạnh trong cái tình duyên lận đận của nàng Trần Chân. Không còn là cái thứ tình cảm ngây ngô, hay mâu thuẫn của tuổi trẻ, lần này rõ ràng cô bé ấy đã thực sự yêu! Nhưng lại là một tình yêu bất hạnh!


    Từ đầu đến cuối, cả ba nhân vật đều để lại trong tôi một tình cảm nhất định nhưng có lẽ người khiến tôi ấn tượng nhất lại chính là nữ chính. Cũng phải thôi, đây là cuộc đời của cô ấy mà. Trần Chân cho tôi ấn tượng về một cô bé khác biệt. Một lý tưởng khác biệt so với thời đại được Búp Bê nhen nhóm trong nhân vật này. Lý tưởng của tình yêu. Một tình yêu thực sự. Mà điểm này được thấy rõ nhất là khi Nam xuất hiện, khi Trần Chân thực sự biết đến yêu. Trần Chân thực sự yêu Nam, thực sự muốn sống vì tình yêu với chàng. Đó là một tình yêu cố chấp và mãnh liệt. Nó giống như pháo hoa, thà một lần rực rỡ còn hơn le lói ngàn năm. Nào đâu có cô gái nào trong cái thời ấy thực sự có được cái tư tưởng đó? Khi mà đa số họ vẫn còn nặng cái suy nghĩ cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy? Nào đâu có cuộc đời nào tuyệt vời như vậy? Cuộc đời từng được sống vì tình yêu.

    Một người sâu sắc sẽ viết ra được những con chữ sâu sắc. Trần Chân để lại dấu ấn trong lòng tôi vừa là câu chuyện mạng đầu tiên tôi đọc một cách hoàn chỉnh vừa là một Búp Bê giàu tình cảm và có tâm cho tác phẩm của mình.

    Tôi biết mình đã spoil quá nhiều nội dung truyện nhưng tin tôi đi, vẫn còn rất nhiều nhân vật khác chưa được tôi kể đến cần các bạn khám phá đấy. Tôi tin mỗi người trong số họ đều là một ấn tượng sâu sắc của tác phẩm, chỉ là tôi chưa thực sự có đủ thời gian để viết ra hết về họ mà thôi.

    Hãy đọc Trần Chân tại đây nhé: https://cuumotsach.com/threads/tran-chan-hoan-thanh-bup-be.51/
     
    Bài viết mới
    Hogwarts
    Hogwarts bởi Truẫn Phiện, 5/12/18 lúc 19:20
    Mãi sáng tên anh
    Mãi sáng tên anh bởi Ria Nguyễn, 3/12/18 lúc 23:22
    AriesEdward, Sa., Diên Vĩ3 others thích điều này.
  2. Em 69

    Em 69
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,898
    Đã được thích:
    10,665
    Điểm thành tích:
    190
    Em đêm hôm nằm đọc Trần Chân mà khóc tèm lem, tức nhất Nhật Tôn thôi :'(.
     
    Diên Vĩ, Septvnluthyeen thích điều này.
  3. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    Đoạn về sau cốt truyện cũng dần dần nằm trong tầm tay rồi. Chị cũng đoán được cái kết đó. Nhưng đọc thì thấy buồn thật. Thú thực chị chỉ thích Nam thôi, không thích Nhật Tôn. Kể cả sau này Nhật Tôn có nhớ ra Trần Chân đi chăng nữa, chị vẫn không cảm nổi nhân vật này. Quá nhiều khoảng cách. Nhật Tôn có quá nhiều khoảng cách so với Trần Chân. Đáng buồn là Nam chỉ là 1 phần của Nhật Tôn. Nam không phải một nhân vật riêng.
     
    Diên Vĩ, Em 69Septvn thích điều này.

Chia sẻ trang này