Tập thơ Thơ Nguyễn Thành Sáng

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 1/11/17.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cừu năng nổ

    Bài viết:
    759
    Đã được thích:
    278
    Điểm thành tích:
    63
    [​IMG]



    Vương Vấn Hình Xưa

    Em ngồi gần sát bên anh
    Nhẹ nhàng kể chuyện sớm hôm cảnh đời
    Bờ môi dễ nhoẻn nụ cười
    Nay phơi sắc tím, kéo hồi chuông rung

    Quả sầu em cất ở trong
    Anh đây đã thấy, nên lòng xót xa
    “Của mình” thành vợ người ta
    Hỡi ôi! Ai hiểu đâu là đớn đau!

    Bến mơ, nửa bước tới cầu
    Bất ngờ cầu gãy, nghẹn ngào ép tim
    Lỡ làng chỉ mối xe duyên
    Dòng sông ngược bến, con thuyền đứt dây

    Tại người hay tại gió mây
    Người không có cánh duỗi bay đẩy mờ
    Hoặc mây trước gió lững lờ
    Nhưng kia nhẹ thổi để chờ mắc mưa!

    Bây giờ vương vấn tình xưa
    Cũng đành phải chịu canh khuya bóng tàn
    Bâng khuâng lệ nhỏ đôi hàng
    Luyến lưu dĩ vãng, ngỡ ngàng hôm nay…

    Tối rồi! Anh tạm chia tay
    Tiễn người ra cửa, dạ ai có buồn?
    Mà sao bịn rịn trên đường
    Để xe em dắt, ánh sương ửng trào

    Em ơi! Da diết biết bao
    Mênh mang nỗi nhớ len vào tâm tư
    Trải niềm khuây khỏa vào thơ
    Hồn thương năm cũ vật vờ mái hiên!...

    25/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cừu năng nổ

    Bài viết:
    759
    Đã được thích:
    278
    Điểm thành tích:
    63
    [​IMG]


    TẤC LÒNG AN ỦI

    Nỗi lòng em trải nhẹ vào thơ
    Se sắt hồn thu cuốn nguyệt mờ
    Vọng ngóng con thuyền nơi diệu vợi
    Màn đen phủ bến nghẹn chơ vơ!

    Thiết tha ngày tháng đợi chờ ai
    Khắc khoải thâu canh nhỏ giọt dài
    Chiếc bóng cầu treo, vườn lặng vắng
    Dật dờ, gió thoảng lá rơi bay

    Lạnh lẽo trời đông quấn vạn sầu
    Nhớ nhung vò võ, tím hồn đau
    Vầng trăng nửa mảnh trôi lờ lững
    Thao thức miên man, ánh lệ trào

    Da diết ngập tràn phủ bóng sương
    Canh khuya nắc nẻ dưới cung buồn
    Bao nhiêu tiếng dế, là bao nhạc
    Khảy khúc u hoài để vấn vương!

    Lắm khi day dứt kiếp hồng nhan
    Ngày lại qua mau, sớm ráng tàn
    Trễ chuyến, đò chiều, ôm phận bạc
    Thu hình, nép bóng ngắm mây tan…

    Đừng đau, trăn trở nữa em ơi!
    Nức nở mà chi đã lỡ rồi
    Một đóa hoa hồng xưa toả ngát
    Giờ đây ánh nhạt loãng hương trôi

    Nhưng hồn hoa mãi vẫn là hoa
    Chỉ sắc hương kia một thoáng mà
    Nắng tắt còn đây bầu rượu ấm
    Cùng dòng thơ thắm mảnh trăng thoa!...

    21/4/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  3. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cừu năng nổ

    Bài viết:
    759
    Đã được thích:
    278
    Điểm thành tích:
    63
    [​IMG]


    NỖI LÒNG CỦA ANH

    Thắm thoát thời gian đúng một năm
    Kể từ hôm ấy, kiếm tình trăng
    Đi vào ảo mạng tìm xưa cũ
    Gặp lại hồn ai dưới nguyệt tàn!

    Vô tình níu kéo sợi tơ vương
    Buộc bóng bay về thuở nhớ thương
    Cho quả tim buồn theo thắt lạnh
    Từng hồi lay động nhịp rung chuông

    Em nói ngày xưa em đợi tôi
    Dẫu rằng biết đó mộng mà thôi
    Nhưng em vẫn cứ ngày trông ngóng
    Khắc khoải, bâng khuâng một khoảng đời!

    Điệp ơi! Có hiểu những lời kia?
    Là muối, là kim, châm xát tim
    Rỉ máu, tái tê bầu vọng tưởng
    Khiến hồn anh bỗng biến thành chim

    Ánh lóe vô hình xé mảng trơ
    Bừng lên hồn sĩ tự bao giờ
    Lướt từ vạn kỷ bay về nhập
    Cái xác dương trần nghẹn lắc lư

    Kể từ hôm đó giọt thơ xanh
    Từng phút nhỏ ra ướt đượm cành
    Kết gió đông phong nhè nhẹ thổi
    Dưới vầng trăng sáng, toả long lanh!

    Chỉ vì nghịch cảnh của giờ đây
    Trăm nhớ ngàn yêu buổi sớm mai
    Đành thả bay xa về diệu vợi
    Rồi ôm dĩ vãng luyến lưu say…

    Anh cảm ơn em nhiều thật nhiều
    Nhờ ai kể lại thuở buồn hiu
    Giúp cho chấn động, hồn muôn kiếp
    Trở lại, vung tay trải thắm chiều!...

    22/4/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  4. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cừu năng nổ

    Bài viết:
    759
    Đã được thích:
    278
    Điểm thành tích:
    63
    [​IMG]


    BIẾT ĐẾN BAO GIỜ QUÊN

    Thuở đó bão giông phủ khắp chiều
    Nhớ em nhiều lắm, biết bao nhiêu
    Muốn về gặp gỡ ngàn yêu dấu
    Lại rỗng, thân xơ, nặng cánh diều!

    Đành gói tâm tình gởi gió mây
    Vấn vương, lưu luyến hẹn ngày mai
    Canh khuya thao thức niềm trăn trở
    Nghẹn bóng cầu treo, chuỗi đọa đày

    Từng chiếc lá vàng rụng giữa đêm
    Lắc lư làn ánh chảy về tim
    Khiến nghe xao xuyến lòng muôn thuở
    Từng giấc mơ say bước nẻo tìm

    Cứ thế thời gian lặng lẽ trôi
    Dòng sông tràn ngập chẳng hề vơi
    Tiếc cho sóng xiết, thuyền tan tác
    Đành ngóng bờ xa, gát mộng đời!

    Chợt trưa hôm ấy gió bay qua
    Nét chữ thân quen của Điệp mà!
    Em gởi về tôi bao nỗi nhớ
    Cùng hình ảnh héo, tím hồn hoa…

    Bây giờ ánh nhạt buổi hoàng hôn
    Sao mãi lòng tôi nhớ mảnh tròn
    Lai láng bao chiều ngân thổn thức
    Những đêm vằng vặc ngắm trăng son…

    Biết đến khi nào mới thật quên
    Con đường chân bước lại không tên
    Vậy mà cứ quyện vầng lam khói
    Để mảnh thuyền đi mãi dập dềnh!...

    23/4/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cừu năng nổ

    Bài viết:
    759
    Đã được thích:
    278
    Điểm thành tích:
    63
    [​IMG]


    NỖI NIỀM THỔN THỨC

    Nhận được thư em thấy xốn xang
    Vì sao mây phủ tối vầng trăng
    Làm cho buồn bã, lời than thở
    Tâm sự về anh cảnh phũ phàng!

    Hôm nào cánh nhạn nhẹ nhàng bay
    Nét chữ thân thương trải thắm đầy
    Tâm sự dạt dào bao ý sống
    Giờ đây ảm đạm gió heo may

    Tôi nghĩ, tôi suy, tôi thẫn thờ
    Phải chăng biển sóng đẩy niềm mơ
    Đến nơi xa thẳm trùng dương lộng
    Vội vã thuyền đi, để lụy bờ

    Chẳng biết bao giờ mới gặp nhau
    Khiến trăng kết mộng tím mây sầu
    Em thương, em nhớ, em chờ đợi
    Héo hắt u hoài cuộc bể dâu.?!

    Con tim da diết khảy yêu thương
    Vội vã hành trang bước nẻo đường
    Đến bến sông xa tìm ánh mộng
    Cho lòng ấm lại chuỗi ngày sương

    Món quà của kẻ rớt mồng tơi
    Quyển tập trăm trang, trải bút ngời
    Một mối tình đau tan khóc hận
    Tặng người yêu dấu của lòng tôi

    Sau đêm hôm ấy trôi biền biệt
    Em đã đâu rồi để vấn vương
    Cố nán mấy ngày trông gặp gỡ
    Chỉ chiều nhạt ánh, tiếng rung chuông!

    Cứ ngỡ quà thương khiến hiểu lầm
    Cho bầu tan vỡ, nát vầng trăng
    Quay về lặng lẽ, chôn tâm sự
    Vĩnh viễn từ đây ánh nguyệt tàn

    Ngờ đâu ngày ấy lại vô tình
    Sách cũ chứa từng cánh nhạn xinh
    Gom lại Mẹ em đem đốt sạch
    Lạc rồi địa chỉ khiến cho mình

    Em thì năm tháng đợi trông tôi
    Còn ở nơi tôi tưởng vỡ rồi
    Hai tấc lòng sâu mang nỗi nhớ
    Đành ôm khắc khoải ngắm mây trôi

    Trọn đời vương vấn bến sông xa
    Để mỗi chiều thu dưới ráng tà
    Một cánh chim sầu trên nhánh đậu
    Dật dờ lưu luyến mảnh hồn hoa!

    24/4/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     

Chia sẻ trang này