Truyện ngắn Tháng tám, mưa tạnh rồi...

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Lạc, 2/6/19.

  1. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    223
    Đã được thích:
    1,715
    Điểm thành tích:
    100
    Tháng tám, mưa tạnh rồi...
    Tác giả: Lạc Mỹ Xuyên Thu
    Thể loại: Truyện ngắn, thanh xuân
    Tình trạng: Hoàn thành
    ***

    1.
    Năm ấy cô mười sáu, anh mười sáu. Người theo đuổi anh là cô, người luôn chạy theo phía sau lưng anh là cô, người luôn mong muốn đem tất cả cho anh cũng là cô. Anh cười cô cười, anh buồn cô cũng sầu muộn theo.

    Khắp cả trường đều biết, ở lớp chọn học sinh năm nhất, có một cô gái luôn lẽo đẽo sau lưng một chàng trai. Chân cô gái ấy thì ngắn, còn bước chân người kia lại sải rất dài, anh đi thì cô chạy, anh hững hờ thì cô lại càng cố gắng chạy theo.

    Mùa hè năm ấy, chàng trai kia có người yêu. Người ta chẳng còn nhìn thấy cái đuôi nhỏ sau lưng chàng trai ấy như năm nào nữa.

    2.

    Lần đầu tiên em gặp anh, đó là một ngày mưa tháng tám. Những ngày nhập học đầu tiên với một môi trường mới, với những mối quan hệ chẳng xa chẳng gần, em gần như chỉ muốn mau chóng về nhà, ôm laptop và tìm đọc những bộ tiểu thuyết ngôn tình đang rất thịnh hành. Mưa mỗi lúc một lớn hơn, tiếng ào ào đôi lúc át đi cả tiếng ồn ào trong lớp. Trong lúc vô tình nhìn lên, em thấy anh, một cậu bạn ngồi cách em một bàn học, ánh mắt anh hướng ra ngoài ô cửa sổ, anh mắt ấy, góc nghiêng ấy, cả những sóng nước long lanh như có như không. Một cảnh sắc hòa quyện với cơn mưa cuối hạ, lòng em chợt hẫng đi, tim như ngừng lại, rồi bắt đầu đập thật nhanh, như muốn vỡ òa trong lồng ngực. Em say, từ một ánh nhìn.

    Em biết mình đã trở thành tiêu điểm của mọi lời bàn tán, cũng như không ít lần em nhìn thấy ánh mắt không kiên nhẫn của anh. Em vờ như chẳng thấy, em lừa gạt mình, rằng thời gian sẽ khiến một ai đó phải mềm lòng, rằng nỗ lực sẽ khiến mọi thứ tốt đẹp hơn.

    Mùa hoa phượng năm mười sáu tuổi, em yêu anh với nỗi niềm thời thanh xuân đẹp nhất, em thích anh với xúc cảm ngây ngô khờ dại của tuổi xuân thì.

    Em nghĩ rằng, chỉ cần mình cố gắng thêm một chút, thêm chút nữa, anh cũng sẽ quay đầu nhìn lại.

    Em nghĩ rằng, chỉ cần em yêu anh nhiều, nhiều hơn chút nữa, thì anh cũng sẽ yêu em.

    Em nghĩ rằng, chỉ cần thời gian em xuất hiện trước tất cả những cô gái khác, thì em cũng sẽ trở thành sự lựa chọn đầu tiên trong cuộc đời anh.

    Em cứ nghĩ rằng... và thật sự, tất cả chỉ là những ảo tưởng của riêng em.

    Anh, chưa hề quan tâm đến, chưa hề quay đầu lại, và cũng chưa từng, chưa từng... ừ thì, chưa từng yêu em.


    3.

    Mùa hè năm mười bảy tuổi, tôi bắt đầu thích một cô gái. Cô ấy là một cô gái rất đáng yêu, mái tóc ngắn ngang vai ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh. Mọi người đều nói, một cô gái mang gương mặt như thế, chắc chắn tương lai rất sáng lạng. Tôi không mê tính, nhưng tôi tin điều ấy.

    Đầu cấp, tôi chẳng hiểu cô ấy vì sao lại thích tôi, tôi cảm thấy mình không phải là một người đặc biệt xuất chúng, lại chưa từng tạo thiện cảm hay có thân thiết nào với cô. Thế mà, cô ấy lại như một cái đuôi nhỏ, luôn xuất hiện trong tầm mắt tôi.

    Có một lần, sau trận bóng đá cấp tỉnh, tôi bị thương. Là cô gái nhỏ ấy vừa khóc vừa dìu tôi đến phòng y tế, là cô gái ấy chăm nom mọi việc. Sau khi người nhà tôi đến đón, tôi nhìn cô nấp mình phía sau cửa, lẳng lặng nhìn mỗi bước chân tôi một cách thương xót lẫn đau lòng.

    Nói không rung động, là giả. Nhưng, chính tôi lại đã có người thầm thương, tôi thầm thương một người chị, thương hết ba năm, cuối cùng, chị ấy cũng một lần ngoảnh lại nhìn tôi.

    Khi tôi nhận được hạnh phúc, cũng là giây phút gián tiếp làm một cô gái tổn thương.

    Cô không còn lặng lẽ phía sau lưng tôi nữa, tôi cũng nhận ra cô ít cười hơn. Nghĩ đến cảm giác thầm yêu một người, yêu đến chờ đợi và hằng mong, yêu đến mức đau lòng... tôi hiểu, và cũng vô phương bù đắp cho vết thương mình vô tình gây ra ấy.

    Một buổi chiều mưa tháng tám năm mười bảy tuổi, tôi bất ngờ nhìn thấy cô gái ấy ngồi một góc phía sau trường, cả người ướt đẫm. Bóng dáng nhỏ bé ấy đang ngồi co ro gối, hòa lẫn vào cơn mưa như trút. Tiếng cô khóc, âm vang khắp cả một khoảng trời, âm vang vào lòng tôi. Tôi bỏ ô trên đầu mình xuống, cảm nhận nước mưa lạnh lẽo thấm vào người, gió lạnh thoảng qua, mang theo một trận rùng mình, lạnh lẽo. Thì ra, đó là cảm giác như thế. Tôi cũng ngồi như thế, cho đến khi cô lặng lẽ nhấc từng bước chân rời đi, biến mất khỏi tầm mắt tôi...

    Rất nhiều năm của sau này, khi nhớ lại giây phút ấy, tôi thật hận mình vào lúc ông trời cho bản thân mình cơ hội, thì lại dễ dàng đánh mất nó đi.

    4.

    Mùa hạ năm mười tám tuổi, lễ tốt nghiệp.

    Cô tần ngần trước cây phượng già giữa sân trường rất lâu. Cây phượng này tuổi thọ đã hơn năm mươi năm, từ khi trường thành lập, đến nay, đã trở thành một cây cổ thụ cằn cỗi. Sớm chiều chung đụng với gió mưa, trông nó thô ráp nhưng lại can cường đến vô cùng.

    Có ai đó từng truyền tai rằng, cây phượng này là một cây se duyên, chỉ cần khắc tên hai người vào thân cây, một ngày nào đó, họ sẽ tương phùng ở một ngã đường nào đó. Không hẳn là sẽ cùng nhau trọn đời trọn kiếp, nhưng nó gieo duyên, gieo cơ hội cho chính bản thân họ, có nắm bắt hay không, vậy phải xem đến lúc ấy họ có can đảm để bước về phía người kia hay không.

    Cô đã đứng ở đây gần hai giờ, giữa cái trưa hè nắng gắt, giữa dòng người trong giây phút tiễn biệt nhau. Lễ tốt nghiệp, lễ chia xa, lễ của mùa nhớ.

    Cuối cùng, cô nhắm mắt thật chặt, xoay người, rời đi.

    Đến cuối cùng, cho dù là năm mười sáu tuổi theo đuổi anh, đến năm mười tám tuổi bắt đầu có ý nghĩ từ bỏ, từ đầu đến cuối, chỉ là ý nguyện của riêng cô, một mình cô, tuyệt nhiên, anh chẳng hề tham dự. Ba năm này, là cô vay mượn cảm xúc bốc đồng và vụn dại của thanh xuân. Giờ đây, cũng nên trả lại rồi.

    Không nên cưỡng cầu hơn nữa, ừ, không nên cưỡng cầu nữa.

    5.

    Lễ tốt nghiệp năm mười tám, anh nhìn cô gái nhỏ bé ấy, đứng trước cây phượng già rất lâu, cuối cùng, nhìn cô thất thiểu chạy đi. Từ đầu đến cuối, anh vẫn đứng nơi đấy, nhìn cô từ hy vọng đến thất vọng, nhìn cô trông chờ rồi từ bỏ. Anh nhìn cây phượng già, hiển nhiên, câu chuyện về nó, anh cũng từng nghe qua. Anh từng nói, anh không tin chuyện tâm linh trên đời, nhưng, anh lại muốn một lần tin vào cái gọi là nhân duyên.

    Đợi khi bóng dáng ấy dần khuất sau dòng người, anh lặng lẽ đến bên cây cổ thụ, khắc vào thân cây hai cái tên kề nhau.

    Một lần rồi một lần, xem như, đây là lần đầu tiên anh bước về phía cô gái ấy một bước.

    Hy vọng, hy vọng. Cuộc đời này, đừng để chúng ta phải bỏ qua nhau.

    Năm ấy, anh mười tám, cô mười tám.

    Thanh xuân, đôi lúc chẳng phải ai cũng hiểu. Bỏ qua nhau chính là đã bỏ qua. Nào có thể, quay đầu cầu xin một cơ hội.

    6.

    Tôi là một lập trình viên, là một người khô khan, tính tình tùy tiện và đôi lúc rất cộc cằn, thô lỗ. Thế nhưng, bù lại, tôi có một cô bạn gái rất dịu dàng, tính tình điềm đạm, và đôi lúc, cô như một người vợ ngọt ngào, săn sóc, và bao dung.

    Tôi và cô ấy như hai thái cực, rõ ràng chẳng ai nghĩ rằng chúng tôi có thể ở bên nhau. Ngay cả tôi, cho dù trước khi theo đuổi cô ấy, hay sau này ở bên nhau, tôi cũng nghĩ như vậy.

    Năm cuối đại học, tôi làm thực tập sinh cho một công ty lập trình game, thời gian ở trường có thể xem là rất ít. Đôi lúc tôi thầm nghĩ, nếu như tôi về trường trễ một chút, hoặc chỉ một tác động nhỏ khiến tôi về sớm hơn, thì tôi đã không gặp được cô gái ấy.

    Chuyện năm ấy, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn không thôi cảm thán, cuộc đời này, đúng là được sắp đặt bởi nhân duyên. Đêm trước lễ tốt nghiệp đại học, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đứng bên bờ hồ, khuôn viên trường rất lớn, bờ hồ như thế có rất nhiều, thế mà, tôi lại gặp được bóng dáng nhỏ bé khuất sau hàng liễu cao lớn. Bóng dáng ấy, cô đơn đến lạ, khiến người ta muốn bảo bộc, muốn thương yêu. Trong lúc ấy, tôi chỉ nghĩ, giá mà, cô gái này có thể thuộc về tôi, tôi sẽ nâng niu, bao bộc cô ấy trong vòng tay mình, dẫu tôi thô kệch và cứng nhắc, nhưng, tôi có thể học cách dịu dàng.

    Quá trình theo đuổi không khó như tôi nghĩ, cô không phải là một cô gái dễ dãi, tôi biết rất rõ, tôi cũng không tin bản thân mình có sức hút gì. Thế mà, sau hơn một tháng kiên trì theo đuổi, lần tỏ tình thứ năm, cô gái ấy bỗng gật đầu đồng ý. Tôi thật sự nhớ rõ, hôm ấy trời không đặc biệt trong lành, không hoa tươi hay nhạc tình, không có lời nói hoa mỹ, chỉ đơn giản là "anh thích em". Cô gật đầu. Trong sự ngỡ ngàng, tôi kịp nhận ra, trong mắt cô ấy dù vẫn dịu dàng, nhưng sâu nơi ấy, là một khoảng không rất rộng, cảm giác... tôi không phải là người biết lãng mạn để hình dung cảm xúc hoa mỹ, nên, có thể, trong cảm nhận của mình, tôi chỉ biết, nó rất chênh vênh.

    7.

    Cô tốt nghiệp đại học khoa kiến trúc, vừa hay, đúng ngày sinh nhật hai mươi hai của mình.

    Bạn trai cô là một lập trình viên, dạo này anh rất bận, dường như gặp một số rắc rối trong công việc, cô cũng không mong anh sẽ nhớ ngày sinh nhật của mình. Cô cũng không nhắc, không phải cô giận dỗi, chẳng qua, sinh nhật đối với cô, nó cũng đơn giản là 24 giờ cuộc đời trôi qua chậm rãi, cô không quan trọng.

    Hôm nay chỗ thực tập tan ca muộn, giờ đã hơn sáu giờ đêm, cô lần lượt gọi về nhà hỏi thăm cha mẹ một lúc, gia đình cô không phải là người thành phố, để đến đây học, cô phải đi tàu hơn mười hai giờ hơn, thế nên, chỉ khi dịp lễ hoặc nghỉ tết, cô mới về thăm cha mẹ một lần.

    Nghe ông bà căn dặn một hai, cuối cùng, chẳng biết khi nào, mẹ lại nhắc đến chuyện tình cảm của cô và bạn trai. Cô biết, giờ nên là lúc bắt đầu cho sự nghiệp, chuyện cưới xin, chỉ sợ phải bị kéo dài. Cha mẹ cô biết tình tình cô, nên mới nửa như vô tình nhắc nhở, bao lần thoái thác, cô cũng chịu chấp nhận năm sau sẽ bàn với bạn trai làm lễ đính hôn trước, cũng là cho cha mẹ hai bên một liều thuốc an thần.

    Cuộc gọi kéo dài hơn một giờ hơn, cuối cùng cũng kết thúc, cô lẳng lặng đi dạo bên hồ ở một công viên tư nhân, nơi này xây dựng từ năm trước, nhờ diện tích rộng rãi, không khí trong lành, nhiều khu đất cạnh đây đều bị các nhà đầu tư giành giật tranh nhanh đấu thầu. Cô biết chuyện này, cũng là do tháng trước công ty làm về kiến trúc mà cô đang thực tập vừa kí hợp đồng với một nhà đầu tư bất động sản, e rằng, sắp tới đây, cô sẽ làm quen dần với việc bận rộn của kẻ đi làm.

    Gió lạnh tháng tám thoảng qua, cơn lạnh lẽo này cô đã trải qua hai mươi hai năm, chẳng qua, chỉ duy nhất một lần, cô mới thấu hiểu thế nào là lạnh đến xương tủy.

    Tháng tám năm mười tám tuổi, trong khi tình cảm bao lần ấp ủ muốn trào dâng, dù thừa biết rằng người ấy đã sớm thương người khác, thế nhưng, cô vẫn cố chấp hết lần này đến lần khác, trông chờ rồi hi vọng, trước là mạnh dạn theo đuổi, sau này, lại âm thầm dõi theo hình bóng anh. Hôm ấy, trong lúc vô tình, cô nhìn thấy anh cùng người yêu nắm tay nhau, họ cùng khắc tên của mình vào thân cây phượng già giữa sân trường. Cô biết thừa, hành động đó, chính là muốn cùng nhau, trọn đời trọn kiếp. Chẳng đợi họ khắc tên xong, cô đã vội vàng lao đi. Cô không còn can đảm để nhìn hạnh phúc của người khác nữa. Mưa tháng tám lạnh lẽo đến vậy, thật sự rất lạnh lẽo, cô ngồi ôm gối, khóc trong tuyệt vọng. Từ lúc ấy, cô đã tự nhủ với lòng, mình nên bỏ cuộc rồi, buông tay đi thôi.

    Mười tám tuổi, trên đoạn đường thanh xuân của mình, cô khắc lên một vết hằn sâu cho tình yêu đầu đời vụn dại.

    ...

    Chẳng biết cô đang đi dọc bên bờ hồ bao lâu, chỉ thấy chân đã tê mỏi hết cả, bèn tìm một băng ghế ngồi xuống. Ngước nhìn những vì sao trên cao, cô thầm tự nhủ. Mày, bây giờ đã là bạn gái của người khác, nào còn tư cách gì, để nhớ nhung một người đã cũ với thời gian.

    Đúng lúc này, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, anh lặng lặng đứng cách cô chừng năm mét, lẳng lặng nhìn cô chăm chú. Đúng vậy, cô khẳng định mình không nhìn lầm, đúng là anh ấy, người cô thầm thương từ năm mười sáu tuổi. Bốn năm không gặp, thế mà, trong lúc cô chẳng hề phòng bị, lại gặp được anh.

    Nhìn bóng dáng cao gầy như in trong kí ức, anh không thay đổi nhiều, có chăng là nhìn anh chững chạc và điển trai hơn trước. Cô nhìn anh từng bước tiến về phía mình, một bước, hai bước, ba bước... cuối cùng, anh đứng trước mặt cô.

    Người ngồi, kẻ đứng.

    Người thẩn thờ, kẻ ung dung.

    Cô chợt nghe anh nói với mình, một lời thôi, cũng rất khẽ, thế nhưng, cô lại nghe rất rõ ràng.

    "Sinh nhật vui vẻ."

    Không phải là "đã lâu không gặp".

    Không phải là "em có khỏe không".

    Mà là... sinh nhật vui vẻ.

    8.

    Tan tầm đã hơn chín giờ, tôi vội vàng thu dọn lại đồ đạc một lúc, chạy nhanh như bay ra khỏi phòng làm việc. Hôm nay là sinh nhật bạn gái tôi, vừa rồi cô còn nhắn tin nhắc tôi đừng làm việc quá sức, ăn uống đầy đủ, chẳng hề nhắc đến chuyện hôm nay là sinh nhật mình, hẳn là cô ấy nghĩ tôi bận rộn quá nên quên mất. Vốn tôi muốn cho cô một bất ngờ, hôm nay, tôi muốn cầu hôn cô ấy. Rõ ràng đã xin nghỉ một ngày để đi chuẩn bị, thế nhưng công ty lại gặp chuyện, ông chủ khăng khăng muốn tôi ở lại lo liệu cho xong. Mọi việc cứ thế kéo dài đến bây giờ, nhưng giờ thì không còn thời gian nữa, tôi phải nhanh lên nếu không sẽ qua ngày mất. Tôi biết cô ấy sẽ không giận nếu tôi quên mất ngày này, nhưng, cho dù là một người thô kệch như tôi, cũng hiểu, con gái rất cần cảm giác an toàn trong những ngày đặc biệt thế này.

    Vội nhắn hỏi cô ấy đang ở đâu, tôi phi xe trên đường với tốc độ nhanh nhất. Hôm nay, tôi muốn cầu hôn. Hôm nay, tôi thật lòng muốn giữ lại cô gái ấy mãi mãi bên cạnh mình.

    9.

    Tôi nhìn cô gái đang sững sờ trước mặt rất lâu, dù biết rằng, có những lời không nên nói ra, hoặc quá muộn để nói ra, tôi vẫn không kìm được mà bật thốt.

    "Anh thích em. Làm bạn gái anh được không?

    Tôi nhìn cô ấy ngây người ra, ánh mắt nhìn tôi như một người rất đỗi xa lạ. Lòng nhói đau, chờ đợi tôi chỉ là những tiếng hít thở rất khẽ của hai người.

    Cô ấy im lặng.

    "Chúng ta còn cơ hội ở bên nhau không?" Tôi vẫn không bỏ cuộc, tôi thấy mình đang ép cô, tôi thấy mình như một tên bạc tình rất đáng hận. Thế thì sao, bỏ lỡ một lần, làm sao tôi có thể để vuột mất lần nào nữa. Tôi thật tồi.

    Tôi nghe cô ấy đáp thật khẽ: "... xin lỗi, em có người yêu rồi."

    Một lời nói, lại tựa như kim châm, đau nhói, tôi không biết phải nói gì, nhìn cô vẫn ngồi nơi ấy, bóng dáng vẫn đơn côi như vậy, nhỏ bé như vậy. Thật muốn ôm cô vào lòng. Trước kia tôi có cơ hội nhưng lại không trân trọng, giờ đây, đã chẳng còn tư cách ấy nữa. Tôi vẫn cố gặng hỏi: "... em còn yêu anh không?"

    Tôi gần như nín thở, tôi không biết mình đang trông chờ điều gì, dù có hay không, cô đã là người yêu của người khác. Tôi không sợ phải đợi chờ, tôi chỉ không muốn cô ấy phải khó xử. Thế mà, tôi vẫn cứ hỏi.

    "... em thừa nhận, mình chưa quên được anh. Nhưng, em lại không thể yêu anh được nữa.

    "..."

    10.

    Năm năm sau.

    Tháng tám, mưa đã tạnh dần...

    Hôn lễ diễn ra tại một nhà hàng rất sang trọng. Khách khứa đến rất đông, từ cửa ra vào đã náo nhiệt tiếng quan khách chuyện trò, chúc tụng. Cô dâu chú rể đứng trước cổng đón chào mọi người. Cô dâu mặc trên người bộ váy trắng tinh khiết, mái tóc uốn lọn búi cao, trông rất trang nhã, dịu dàng. Chú rể điển trai trong bộ vest đen lịch lãm, hai người đứng cạnh, tựa như tiên đồng ngọc nữ, người người nhìn vào đều phải tấm tắc khen, quả là xứng lứa vừa đôi.

    Họ cùng nhau nắm tay cùng đi lên lễ đường. Họ đeo nhẫn cho nhau, cùng cắt bánh, cùng uống rượu.

    Mọi thứ diễn ra thật chạm rãi và yên bình.

    Có một người, đứng một góc. Nhìn mọi thứ rất lâu, rất lâu. Sau đó, lặng lẽ rời đi...

    Em không để lại lời chúc nào cho hai người ấy, bởi, em chỉ muốn anh hạnh phúc, là chính anh, chứ không hề muốn nói lời dối lòng với người khác. Dù, mọi thứ đã qua lâu, rất lâu.

    Phải, mọi thứ rõ ràng có thể chôn vào một miền nhớ, hà tất, hà tất...

    Chồng của em từng rất nhiều lần hỏi em, vì sao lúc ấy lại từ chối lời tỏ tình của anh, trong khi, lòng em vẫn còn vương vấn? Em chỉ cười, và đáp, rằng em không muốn yêu anh nữa.

    Nhưng, anh biết không... có những thứ, nếu đã qua đi giây phút mong đợi, mọi sự hồi đáp, đều trở nên vô nghĩa.

    ...

    Ông trời, thật ra rất thương chúng ta, từng cho chúng ta rất nhiều cơ hội. Chỉ là, khi ta học được cách nắm giữ, thì mọi thứ, đã chẳng còn như lúc ban đầu mà ta mong đợi nữa rồi.

    [​IMG]
     
    Quan tâm nhiều
    Sổ tay Tiêu Thố Thố
    Sổ tay Tiêu Thố Thố bởi Lạc, 14/9/19 lúc 23:50
    Tình thơ hoa sữa
    Tình thơ hoa sữa bởi Tường Vy, 13/9/19 lúc 21:40
    Cảm hứng trung thu
    Cảm hứng trung thu bởi Tường Vy, 13/9/19 lúc 19:06
    Lời thề ba năm
    Lời thề ba năm bởi Glorially, 18/9/19 lúc 21:42
    Bài viết mới
    Lời thề ba năm
    Lời thề ba năm bởi Glorially, 18/9/19 lúc 21:42
    Sổ tay Tiêu Thố Thố
    Sổ tay Tiêu Thố Thố bởi Lạc, 14/9/19 lúc 23:50
    Chỉnh sửa cuối: 2/6/19
  2. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    Bác Quân Nhất Tiêu

    Bài viết:
    2,034
    Đã được thích:
    12,265
    Điểm thành tích:
    220
    => nỗ lực

    Má ơi hai câu này hay quá :<.

    Đọc buồn quá chị ạ :< em không biết hình dung tâm trạng mình thế nào nữa. Đúng là t của năm 20 tuổi vĩnh viễn sẽ không thể tìm thấy tôi của năm 17 tuổi nữa. Có những thứ đã vuột mất thì vĩnh viễn cũng khó tìm lại cảm xúc ban đầu. Đọc xong cứ khó chịu kinh khủng :((((.
     
    Lạc thích bài này.
  3. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    223
    Đã được thích:
    1,715
    Điểm thành tích:
    100
    Chị viết cũng thấy khó chịu trong lòng, viết xong rồi lại hối hận. Hối hận dùm họ, vì sao, lại để vuột mất nhiều cơ hội như vậy.
     

Chia sẻ trang này