Truyện ngắn Tháng chín, bất tử nở hoa rồi...

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Lạc, 9/6/19.

  1. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu" Cừu tác giả

    Bài viết:
    128
    Đã được thích:
    753
    Điểm thành tích:
    93
    Tháng chín, bất tử nở hoa rồi...
    Tác giả: Lạc Mỹ Xuyên Thu
    Thể loại: Truyện ngắn
    Tình trạng: Hoàn thành
    ***

    Mùa thu năm hai mươi lăm tuổi, tôi gặp được em.

    Đó là một hôm trời dịu nhẹ, dưới ánh nắng như thiên đường ở Đà Lạt, em đạp nhanh trên chiếc xe đạp địa hình, bằng một cách nào đó, em cố gắng chạy lên đoạn dốc phía trước. Dốc cao lắm, ngay cả khi tôi ngồi trên xe taxi, cũng vẫn e sợ tài xế sẽ chạy không qua đoạn dốc này, huống hồ em lại đạp xe. Ấy thế mà, bóng dáng bé nhỏ ấy vẫn cứ hì hục từng nhịp, cố gồng mình lên phi xe thật nhanh. Khi chạy lướt qua em, tôi kịp nhìn mái tóc dài cùng đôi mắt đen láy tỏa sáng dưới ánh dương giữa đầu thu, trong lành và êm dịu.

    Đà Lạt nhỏ bé lắm, chỉ có mười hai phường, cộng thêm bốn xã nhỏ, du lịch ở nơi này, thật ra lại chỉ muốn quanh quẩn ở nhà, pha một ấm trà atiso nóng, mở lên một bản nhạc nhẹ nhàng, và thế là trôi qua một ngày bình yên.

    Đà Lạt không lớn, nhưng đủ bao bọc những con người bình dị. Họ sống an yên, mộc mạc và đơn thuần. Giống như em.

    Tôi cứ nghĩ, nếu như, tôi đến Đà Lạt vào một ngày đầu xuân đẹp đẽ, hay là ngay chặn cuối đông, khi những đóa hoa đào đang khoe sắc, thế thì, tôi nào có thể gặp được em, một cô gái thiện lành, mang một trái tim ấm áp.

    ...

    Tôi vẫn yêu Sài Gòn, nơi mình bao năm gắng bó và mài dũa. Nhưng đôi lúc, cuộc sống hỗn độn pha lẫn tạp nham nơi này khiến tôi mệt mỏi, lắm khi chỉ muốn trốn Sài Gòn thật xa, tìm cảm giác yên bình.

    Mười lăm ngày cho một chuyến du lịch đơn độc, tôi cứ xách balo lên, và đi. Cũng chẳng biết thế nào, tôi lại chọn Đà Lạt làm nơi cư trú yên bình.

    Nhờ một người quen giới thiệu, mười lăm ngày này tôi sẽ ở lại một homestay nằm trên một con đường khá dốc, tên con đường này gọi là Đống Đa. Nơi này là một nông trang biệt lập, xung quanh được bao bọc cây cà phê khắp nơi, ngay cả trên đồi, bên hông nhà, hay là ngoài trang trại, đâu đâu cũng thấy cây cà phê mọc đầy thành dãy. Nông trại sau nhà trồng rất nhiều dâu tây, vừa đúng dịp trái đang dần chín. Bà chủ cũng rất nhiệt tình và thân thiện. Trông thấy tôi một mình du lịch, liền kéo tay tôi ra ruộng dạy cách hái dâu. Những quả mềm và dần thối rửa thì đều hái và quăng đi, còn những trái đang dần chín, thì thu hoạch xuống. Dâu đỏ trái là ngon và ngọt nhất, nhưng hiếm khi nào người ta đợi chín, chỉ tầm đỏ hơn nửa thì họ đã hái và mang đi bán. Vì sợ trái mềm, rất dễ bị sâu bọ ăn.

    Cuộc sống ở nông trang cũng yên bình lắm, nhất là ở không khí se se lạnh của Đà Lạt, mưa phùng lất phất bay, chẳng ướt nổi người, thế nhưng, lại ướt đẫm con đường về bao thuở trước.

    Duyên phận, đúng là điều kì diệu nhất trên đời này. Nếu như lần đầu gặp em là một điều may mắn trong cuộc đời mình, vậy thì lần thứ hai gặp lại, tôi đã nghĩ phải chăng, đó là một kỳ tích của nhân duyên.

    Em, thật khéo lại là con gái của bà chủ homestay tôi đang trọ. Ở được hai hôm, tình cờ hôm ấy tôi thức sớm hơn thường ngày, dự định tản bộ một lúc ngoài trang trại. Vừa mở cổng, đã trông thấy bóng dáng nhỏ bé đang dắt chiếc xe đạp từ phòng bà chủ ra.

    Khi gặp tôi, em chỉ nhàn nhạt gật đầu rồi quay đi trên chiếc xe đạp của mình. Có lẽ em không nhận ra tôi, à mà, ngốc thật, tôi cũng chỉ nhìn thoáng qua em từ cửa kính taxi hôm mới đến đây. Vừa rồi, nếu không nhờ chiếc xe đạp địa hình, cộng thêm mái tóc dài đặc biệt, thì tôi cũng không kịp nhận ra em sớm như vậy.

    Có lẽ là một nét đặc trưng ở Đà Lạt, trông em rất bình dị, tính tình trầm lặng lại không tính là lạnh lùng, em chỉ ít nói, mà hầu như, tôi chưa từng nghe em nói lời nào. Hẳn là bởi vì đây chỉ mới là lần thứ hai tôi gặp em, tôi nghĩ thế.

    Em có một khu vườn hoa bất tử, không to lắm, chỉ bằng một thửa ruộng trồng dâu bình thường. Mỗi sáng sớm, em đều ra vườn chăm bón, em ít khi tưới nước, chủ yếu là bắt sâu, tỉa lá, khi là ngồi một mình giữa vườn hoa đan giỏ trúc. Hỏi thăm một chút, tôi mới hay, em thường hái hoa bất tử làm thành một giỏ hoa, đêm đến sẽ mang ra chợ đêm Đà Lạt bán. Du khách rất thích mua những món quà lưu niệm xinh xắn và đặc trưng như thế này.

    Cuộc sống em trầm lặng, và trôi qua những tháng ngày như thế. Tôi từng nghĩ, có bao giờ em thấy chán với cuộc sống như thế này không. Và rồi lại tự trả lời, có lẽ em đã quen rồi. Chẳng phải cũng giống như tôi sao, sống ở đô thành đã lâu, tôi cũng dần quen rồi với một môi trường đầy hối hả như Sài Gòn.

    Ngày thứ năm ở đây, sau những ngày quanh quẩn bên nông trại, cộng thêm một chút ý muốn riêng, tôi đã làm quen với em. Nhờ thế, tôi mới biết được rằng, em không nói được. Em bị câm bẩm sinh.

    Khi biết được điều này, tôi không biết trong lòng mình đang trào dâng những cảm xúc như thế nào. Có chút tĩnh lặng, rồi lại nhói đau, xót xa, và... tiếc nuối. Đúng vậy, là tiếc nuối. Từ lần đầu tiên gặp mặt, không ít lần tôi đã nghĩ về giọng nói của em, có phải chăng đó là thứ tiếng ngọt ngào như chim đỗ quyên cất tiếng hót, hoặc là nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, êm đềm. Tuyệt nhiên, mọi điều tôi nghĩ chẳng qua là một hồi ảo tưởng. Rằng chẳng ai có thể thật sự hoàn mỹ trên cõi đời này.

    Hóa ra, có lẽ vì thế nên em hay trầm lặng, lủi thủi và cô độc. Cho dù thế, em lại không hề yếu đuối, tựa như hoa bất tử can cường, một đóa hoa sống mãi giữa thế gian muôn màu, không sắc, không hương, nhưng lại trường tồn, bất diệt.

    Nhờ bà chủ, tôi học được vài động tác ngôn ngữ hình thể. Tôi bắt chuyện với em bằng sự kiên nhẫn và dịu dàng. Ban đầu em còn e ngại một người lạ mới gặp như tôi, sau một buổi chiều, khi tôi giúp em thu hoạch nửa vườn hoa bất tử, em mới chịu nhìn tôi mỉm cười.

    Em cười lên rất đẹp, như ánh ban mai, vừa chân thành, lại nhẹ nhàng và xúc cảm. Tim tôi loạn nhịp, với cảm giác rung động mơ hồ, chẳng biết từ bao giờ, tôi lại thấy thích gần gũi với em.

    Đêm Đà Lạt ngày thứ bảy, tôi theo em ra chợ đêm, cùng em rao bán những giỏ hoa bất tử xinh xắn. Em không gọi được, chỉ biết cầm hoa đến mời chào du khách, rồi dẫn họ đến quầy hàng chọn lựa. Nói là cái quầy hàng, đơn giản là một cái bàn, thiết kế thêm một thanh chắn phía trên, treo đầy những giỏ hoa nhỏ nhắn. Lúc bán hàng, trông em năng động và vui tươi hơn hằng ngày. Có vài vị khách nước ngoài vui tính, thấy em không nói được, họ khoa tay và trò chuyện với em rất nhiệt tình, còn chụp hình cùng em. Khung cảnh thân thương này, từ lâu trên đất Sài thành tôi đã không còn nhìn thấy nữa.

    Đơn giản chỉ là yên bình.

    ***

    Năm hai mươi tuổi, thời thanh xuân của em dường như chẳng hề liên quan đến bài học, trường lớp hay bạn bè. Em bị câm bẩm sinh, ở trường khuyết tật, em được dạy chữ và học cách dùng thủ ngữ để giao tiếp với người ngoài. Đối với vấn đề giao tiếp, em khá tự ti và rụt rè. Lúc còn bé, em thường bị bạn bè xung quanh xa lánh, nhục mạ, những đứa trẻ cùng lứa tuổi của em, chúng chưa hề nhận định được thế nào là "khuyết tật". Chúng chỉ biết, hễ những kẻ khác loài, thì đều không thể tồn tại. Tựa như quái vật kì dị, và chúng chính là siêu nhân.

    Chúng ta đều đã từng là một đứa trẻ, và chúng ta phải hiểu rằng, sự tàn nhẫn của một đứa trẻ cũng không thua kém sự tổn thương của người lớn gây ra là bao.

    Tuổi trẻ không phải là một tấm lá chắn cho sự tội lỗi. Mà là một cái giá của sự trưởng thành.

    Thế rồi, trong độ tuổi thanh xuân đầy xấu xí và tang thương ấy, em gặp anh.

    Anh là một người con trai ưu tú, có sự nghiệp, có thành công, có học thức. Mọi thứ gắn liền nơi anh là sự hoàn hảo, ít nhất, là sự hoàn hảo đối với em.

    Trong cuộc đời hai mươi năm qua của mình, em đã từng nghĩ, giá như em được một lần trốn chạy khỏi Đà Lạt, thoát khỏi cuộc sống yên bình đến mức nhàm chán này, liệu rằng ở một thành phố khác, em sẽ tìm được hạnh phúc cho mình không.

    Nhưng, chẳng biết có phải như người ta nói hay không. Rằng chỉ cần chúng ta chờ đợi, tự thương mình, rồi thì hạnh phúc sẽ tìm đến nơi.

    Em, cuối cùng cũng chờ được anh.

    Nếu như ví cuộc sống của em là dòng nước êm đềm, thì anh chính là chiếc lá thu, nhẹ nhàng chạm, rung động mặt hồ tĩnh lặng, và rồi, yêu.

    Anh có một chiếc đàn ghita, khi đêm đến, giữa mái hiên ở sân nhà, anh ngồi đấy nhìn mưa phùng bay lất phất, khẽ gảy một khúc nhạc, rồi thì thầm những lời hát vô danh. Em không hay nghe nhạc, chưa bao giờ em đoán được tên của bài hát mà anh đang ngân nga. Có lần em hỏi, anh mới nói, đấy là những bài anh sáng tác. À, thì ra anh không chỉ biết đàn, biết hát, mà còn có thể sáng tác lời nhạc.

    Mỗi khi biết thêm được một ưu điểm của anh, em lại thấy tự ti nhiều hơn với bản thân mình.

    Có lẽ, cuộc đời của hoa bất tử, mãi mãi yên bình nơi Đà Lạt thân thương. Còn anh, chính là vị du khách ghé ngang, nâng niu từng nhụy hoa đấy, thương hoa mộc mạc chân thành đấy, rồi anh cũng đi, trở về thế giới thuộc về riêng anh.

    Trong giây phút ấy, em lại không có bất kì thứ gì để níu kéo, ngoài tình yêu mỏng manh của một người khiếm khuyết. Tình yêu, có chắc chi đã vẹn tròn?

    ***

    Ngày cuối cùng ở lại Đà Lạt.

    Sáng mai thôi, tôi phải về lại Sài Gòn, tiếp tục dấng thân vào cuộc sống xô bồ hỗn tạp. Đêm cuối cùng nơi đây, tôi không cùng em ra chợ đêm bán hoa nữa, sửa soạn chút hành lý của mình. Tôi lại lôi chiếc đàn ghita ra, nhẹ nhàng gảy. Đêm nay đoán là trời không đổ mưa như bao ngày, nên em vẫn đi bán, cũng không vì tôi sắp đi, mà tần ngần với cuộc sống của mình.

    Tôi tiếc nuối Đà Lạt yên bình, càng tiếc nuối em.

    Nhìn lời hát còn đang viết dở dang, bắt đầu từ ngày thứ hai gặp em, tôi đã biết sẽ có ngày chia xa như vậy, thế nên, bằng một chút xúc cảm của mình, bằng chút tình yêu ngây ngô trộm được, tôi viết. Thế mà đến hôm nay, đêm cuối cùng rồi, vậy mà lời bài hát vẫn chưa hoàn thành.

    Tôi không biết đã thiếu mất cái gì, hoặc như, chẳng hề tồn tại thứ ấy.

    Trời đột nhiên mưa to xối xả, chẳng chút gió giông nào báo hiệu, cứ thế như trút, bao phủ màn đêm một màu trắng xóa. Tôi vội vàng thu gọn mọi thứ vào phòng, dắt chiếc xe máy thuê mấy ngày nay ra, mặc áo mưa vào rồi chạy thật nhanh về hướng chợ đêm.

    Cứ ngỡ đêm nay trời không mưa, tôi cũng chẳng thấy em mang áo mưa hay bạc che chắn quầy hoa của mình, tôi chỉ mong mình đến kịp lúc em chưa bị mưa làm cho ướt đẫm.

    Mưa mỗi lúc một to, con đường trên chợ đêm bỗng nhiên đông đúc đến kì lạ, mọi người chen chúc nhau, người chạy đi trú mưa, người quanh quẩn với quầy hàng của mình. Khi tôi chạy đến nơi quầy hàng em vẫn thường bán, đã thấy nó trơ trụi từ bao giờ. Có lẽ em đã kịp dọn mọi thứ trước khi mưa ập đến, tôi thầm nghĩ.

    Chẳng thấy bóng dáng em đâu, tôi lại một quầy hàng gần đó hỏi thăm em. Rồi tôi biết, đêm nay, em chưa hề ra đây bán. Suốt đêm này, chẳng ai thấy bóng dáng em đâu.

    Tôi bỗng thấy hốt hoảng, lo lắng và sợ hãi. Những cảm xúc bất an len lói trong lòng, tôi không ngừng tự hỏi, em đã đi đâu, vì sao em không ra chợ, rõ ràng trời vừa xế tôi đã thấy em dắt xe ra ngoài, một cô gái nhỏ bé như em thì có thể đi đâu được chứ... những suy nghĩ cứ ập đến càng khiến tôi thấy bất an, thầm tự trấn định rồi an ủi mình, có lẽ em chỉ quanh quẩn đây, có thể em biết đêm nay mưa nên đã sớm về nhà, có lẽ em đi chơi cùng một người bạn nào đó... bạn? Em làm gì có một người bạn nào chứ...

    Chợ đêm dần thưa thớt, bóng dáng người con gái ấy vẫn chẳng thấy đâu. Tôi đã gọi điện về cho mẹ của em, bà ấy bảo rằng từ chiều đã chẳng thấy em đâu. Tôi cố gặng hỏi thêm, rằng thường ngày em hay đi đâu nhất. Bà ấy trầm ngâm rất lâu như đang suy nghĩ, rồi bảo với tôi rằng, cuộc sống của em ngoài khu vườn hoa bất tử ở nông trại và quầy hàng ở chợ đêm, thì chẳng còn nơi nào khác.

    Tôi thẫn thờ rất lâu, rồi phi xe chạy khắp nơi, dọc trên bờ hồ Xuân Hương, đến những con đường quen thuộc hay lạ lẫm, bất cứ nơi nào có thể chạy qua, tôi đều không dám bỏ sót, chỉ sợ em đang ở một nơi nào đó đợi tôi tìm em về.

    Và rồi, trên đồi thông hai mộ, giữa ngọn đồi hoang sơ lạ lẫm, tôi cũng tìm thấy em.

    ...

    Đêm Sài Gòn, một ngày cuối thu, mưa bắt đầu trở nên dày đặc hơn. Tôi thu dọn lại một chút hành lý của mình, rồi tần ngần trước cửa sổ rất lâu. Tôi nhìn ánh đèn thành thị mình gắn bó bao lâu nay, rồi thầm nghĩ, đèn đêm nay bỗng rực rỡ hơn bao ngày, dòng người nối đuôi nhau chẳng điểm dừng cũng trở nên thuận mắt hơn. Xa xa, những ngôi nhà cao tầng xa hoa đang dần chìm trong những thứ ánh sáng mơ hồ, càng trở nên chân thật và đẹp đẽ.

    Có lẽ, vì sắp phải xa nơi này, nên giờ đây, tôi bỗng nhớ và yêu Sài Gòn đến lạ.

    Rồi đột nhiên, tôi lại nghĩ về Đà Lạt, nghĩ về em, nghĩ về những hồi ức thăng trầm và cũ kĩ. Ngập ngừng thật lâu, rồi như một thói quen, tôi cầm chiếc đàn ghita lên, hát về những ca từ có thể xuyên thấu vào lòng người ấy.

    ...

    Tôi từng mộng mơ về một tương lai

    Nơi yên bình và mặt trời đủ ấm

    Tôi từng mơ mộng về mai sau

    Khi có gió, có mây, có yên bình.

    Tôi thương em người con gái ngây thơ

    Nhẹ nhàng ấm áp chạm vào nỗi nhớ

    Tôi từng thương một người không yêu tôi

    Tôi từng bỏ qua, bỏ qua những điều tươi đẹp nhất

    Rồi thì,

    Tôi gặp em.


    ...

    Đà Lạt trong sương sớm vẫn như in kí ức của tôi, con đường và những dãy nhà nối đuôi nhau qua lại vẫn mang đậm một màu an yên, tự tại. Tôi chăm chú nhìn mọi thứ qua ô cửa taxi rất lâu, cho đến khi con dốc kia xuất hiện trong tầm mắt. Mọi thứ như được lập trình và tái hiện lại một lần nữa. Chỉ tiếc là... thiếu mất một bông hoa.

    Có người từng nói, hoa bất tử dù chết nhưng vẫn vẹn nguyên, xinh đẹp và trường tồn. Tựa như một tình yêu bất diệt trong lòng người thương nhớ...


    Tôi gặp lại bà chủ nhà năm ấy, trải qua mười năm, dưới mắt bà đã ánh lên nhiều nét tang thương cằn cỗi, mái tóc bạc màu, và tầm mắt cũng mờ sương.

    Lần này, bà cũng kéo tay tôi nhiệt tình hỏi thăm từng chút một. Khi biết tôi dự định sẽ định cư ở Đà Lạt luôn, bà chợt dừng lại và nhìn tôi chăm chú. Tôi biết bà muốn nói điều đi, chỉ lẳng lặng nhìn bà thầm thừa nhận.

    Tôi ở lại một buổi chiều, dạo quanh từng chút một trang trại rộng lớn, nhẹ nhàng đi qua vườn hoa năm cũ, chạm vào từng cánh hoa. Không mềm, không hương, không e thẹn. Lại đẹp đẽ và nên thơ đến lạ kì. Thế mới là hoa bất tử trong lòng tôi.

    Hoàng hôn dần buông, tôi quay gót chạy thật nhanh rời khỏi nơi từng gieo vào lòng mình một miền nhớ. Quay đầu lại, tôi chỉ kịp nhìn thấy đồi thông phía xa xa, là ngọn đồi sau trang trại. Ngày ấy, em từng dẫn tôi lên đồi thông ngắm cảnh Đà Lạt về đêm, từng ôm gối nghiêng đầu lắng nghe tôi hát, nghe tôi kể về thành phố Sài Gòn xa hoa. Tôi đã hứa với em, nếu một ngày em muốn đến Sài Gòn, tôi sẽ dẫn em đi nhìn thế giới nhiệm màu ấy một lần. Sau đó lại đưa em về đây, vì em chỉ nên thuộc về Đà Lạt yên bình và mộng mơ. Em không nên là một điều gì đó giữa Sài Gòn vội vã.

    Thế rồi, tôi vẫn thất hứa, em cũng không chờ được đến lúc tôi dẫn em đi.

    Mười năm, cô gái tôi thương ơi, mười năm qua em đã mang trái tim tôi đi mất, tôi biết lấy gì, trả lại với thời gian?

    ***

    Tôi gặp anh vào năm anh ba mươi lăm tuổi, là tháng năm đủ mài dũa những góc cạnh lạnh lẽo của một con người. Một ngày cuối thu, ở một nghĩa trang gần trung tâm, dưới một gốc cây đào chưa trổ lá, tôi gặp anh. Người đàn ông ấy lẳng lặng đứng trước một ngôi mộ rất lâu, tay anh ôm một bó hoa bất tử rất lớn, rất tươi, rất đẹp. Giữa trời thu hiu quanh, trông nó rạng rỡ và xuân sắc đến lạ kì.

    Thế rồi, ở tuổi hai mươi, thầm yêu một người, lớn hơn tôi rất nhiều tuổi.

    Tôi thích hoa bất tử, vì nó có sự trường tồn khiến người ta ngưỡng vọng. Đẹp đẽ nhưng can cường.

    Tôi cũng thích anh, vì chính tình yêu anh dành cho cô gái ấy.

    Tôi không biết, phải chăng đó là một cô gái rất xinh đẹp, thiện lương, và đặc biệt, đặc biệt đến nỗi, dù cô đã mất hơn mười năm rồi, nhưng lại mãi khắc sâu vào tim của người đàn ông ấy.

    Vì muốn được gần gũi anh, tôi gần như điên cuồng tìm hiểu về cuộc đời anh và cô gái ấy. Gặp được mẹ cô ấy, mới hay, thì ra cô cũng không phải là một người hoàn hảo, nhưng lại hoàn hảo đến lạ kì.

    Năm đó cô ấy hai mươi tuổi, trong một đêm cuối thu, cô mất đi trong sự hoang lạnh ở đồi thông hai mộ. Mất đi trong sự bất lực và tủi nhục với chính thể xác và linh hồn mình. Mất đi trong sự tiếc nuối và hằng mong về một tình yêu vĩnh cữu của một người... Những kẻ gây ra tội ác đã phải trả giá đắt rồi. Thế mà người luôn mang tội lỗi và hằng sâu bản án tinh thần lại chỉ có một mình người đàn ông ấy.

    Tôi thương cho cô gái ấy, tôi tiếc cho mối tình thanh xuân còn dang dở của họ, thì tôi lại càng thương anh.

    Giá như...

    Tiếc rằng, trên đời này ai cũng muốn khao khát một lần giá như.
    Tiếc rằng, mãi mãi, hai từ ấy cũng chỉ là sự tồn tại vô hình, vô tri, vô vọng.

    Không ít lần anh đến trường cao đẳng sư phạm Đà Lạt của tôi hướng dẫn về cách trồng hoa, anh dẫn sinh viên dạo quanh trang trại của mình, và anh còn dạy chúng tôi cách dùng thủ ngữ. Mỗi khi anh chăm chú làm một cái gì đó, trông anh nghiêm túc và ánh nhìn lại dần mờ đi.

    Có lần, tôi theo anh đến nghĩa trang, mỗi độ thu về, gió lạnh càng trở nên gay gắt, anh lại chỉ mặc một chiếc áo len, choàng một cái khăn quàng cũ kĩ. Anh đứng đấy, rất lâu. Trời dần tối, mọi thứ bắt đầu mơ hồ, anh lại chỉ ngồi xuống và tiếp tục nhìn về hướng xa xăm. Tôi thấy mình bất lực và tang thương đến lạ.

    Lần này, tôi lại ước. Giá như cô gái kia chưa từng mất, thì có lẽ, trên thế gian này sẽ không tồn tại một người khiến tôi vừa đau vừa xót như anh.

    Chuyện tình yêu của mình, tôi không định che giấu. Chỉ là khi nhận được lời cự tuyệt, trong lòng vẫn từng chút nhói đau. Tôi bỗng thấy hận vì sự si tình của anh, hận anh cố chấp về quá khứ, hận anh yêu một người đến không biết giữ gì lại cho mình. Thế rồi, càng hận lại càng yêu, càng thương lại càng xót. Thậm chí, tôi từng nghĩ, nếu như có thể dùng sinh mệnh mình đánh đổi, tôi chỉ mong người ấy sống lại, cận kề sưởi ấm trái tim buốt giá của anh.

    Tôi dành cả thanh xuân của mình, chỉ mong đánh đổi mười lăm ngày của quá khứ. Thế nhưng, cho dù tôi chạy theo bóng dáng ấy đến cả cuộc đời, mãi mãi, cũng không phải là người ấy.

    Hoa bất tử, hoa bất tử. Hai mươi tuổi, tôi yêu hoa bất tử thủy chung bất diệt, càng hận sự trường tồn của nó, tôi lại càng muốn nó sống mãi với thời gian.

    ***

    Mẹ của chúng ta đứng ra làm chủ, hứa gả con gái nuôi của bà cho anh.

    Cô gái đó là một cô gái rất tốt. Đúng vậy, thật sự rất tốt.

    Nhưng em nói xem, phải làm sao đây. Trái tim anh đã lạc mất từ lâu rồi. Nào còn chút gì để mà thương yêu và trân trọng một cô gái khác. Cô gái ơi, hoa bất tử mãi mãi chỉ thủy chung với một người, em biết không?

    Nhưng, mẹ chúng ta đã không chờ được nữa, bà nói nhớ em, muốn đi tìm em rồi. Bà lại không muốn anh đồng hành cùng, biết làm sao đây, bà là mẹ của em, tất nhiên cũng là mẹ của anh.

    Anh từng hứa với em, sẽ thay em chăm sóc mẹ thật tốt, nhưng, anh lại thất hứa rồi.

    Trước khi nhắm mắt, trong tâm niệm của bà, chỉ mong anh sẽ tìm được người thay thế hình bóng em. Thế nên, dù lòng chẳng thương cô gái đó, dù biết tình yêu này sẽ khiến cô gái kia thiệt thòi, càng biết rằng đó sẽ là một tội lỗi đối với em. Anh vẫn gật đầu đồng ý. Trước khi mẹ chúng ta mất, bà từng nói, sẽ tìm và chăm sóc em thật tốt, sẽ nói cho em biết rằng anh cũng đang rất hạnh phúc. Thế nên, em cũng phải thật hạnh phúc, được không?

    Mùa thu năm thứ mười lăm, thời gian chẳng đợi lá xanh quay về.

    Tháng chín, gió lạnh về rồi, hoa bất tử cũng trổ bông rồi.

    Em về chưa?


    Tôi từng mộng mơ về một tương lai

    Nơi yên bình và mặt trời đủ ấm

    Tôi từng mơ mộng về một mai sau

    Khi có gió, có mây, có yên bình.

    Tôi thương em người con gái ngây thơ

    Nhẹ nhàng ấm áp chạm vào nỗi nhớ

    Tôi từng thương một người không yêu tôi

    Tôi từng bỏ qua, bỏ qua những điều tươi đẹp nhất

    Rồi thì,

    Tôi gặp em.

    ...


    Người con gái giữa lòng mộng mơ

    Em như tia nắng phủ mờ bao lí trí

    Âm vang nơi đâu, vọng về nơi xa

    Em có gọi tôi, gọi tôi về miền xưa ấy không?

    Yêu thương em này còn trường tồn thời gian

    Em chẳng tàn úa, sắc xuân giữa mây trời.


    Hoa bất tử... tôi thương,

    Em đâu rồi?

    [​IMG]

     
    Quan tâm nhiều
    About them - Nhiều tác giả
    About them - Nhiều tác giả bởi Aria, 14/6/19 lúc 13:20
    Lơ tơ mơ
    Lơ tơ mơ bởi Du., 16/6/19 lúc 00:46
    Miên trường
    Miên trường bởi Lạc, 13/6/19 lúc 19:15
    Mấy chuyện tình yêu
    Mấy chuyện tình yêu bởi luthyeen, 19/6/19 lúc 00:26
    Bài viết mới
    Mấy chuyện tình yêu
    Mấy chuyện tình yêu bởi luthyeen, 19/6/19 lúc 00:26
    Lơ tơ mơ
    Lơ tơ mơ bởi Du., 16/6/19 lúc 00:46
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/19
    Umio., Aria, Diên Vĩ3 others thích điều này.

Chia sẻ trang này