Book Sheep [Tập 1] Sói & Gia vị - Hasekura Isuna

Thảo luận trong 'Văn học phương Đông' bắt đầu bởi Grace, 8/7/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lạc Họa

    Lạc Họa Cừu thông thái

    Bài viết:
    270
    Đã được thích:
    2,947
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: Lạc Họa

    “Làm gì có thưa ngài. Tôi muốn nói chuyện với ông ta từ lâu rồi, nhưng mà mãi vẫn chưa tìm được cơ hội. Vậy mà ngài vẫn chen chân vào được. Nghĩ đến cảnh trong tương lai mình phải đối đầu với những thương lái như ngài, hầy, sao mà không tuyệt vọng cho được.”

    Anh ta vừa nói vừa nhếch miệng cười nhăn nhở, khoe ra hàm răng khuyết mất một chiếc răng cửa, tạo thành sức hấp dẫn đặc thù. Có lẽ anh ta cố tình nhổ cái răng đó đi để khiến điệu cười ngờ nghệch của mình càng thêm sức thuyết phục. Là một thương nhân, anh ta quả biết tận dụng tối đa diện mạo của mình.

    Lawrence hiểu rằng tốt nhất là mình đừng nên bất cẩn.

    Tuy nhiên, khi mới khởi nghiệp, bản thân anh cũng từng phải bắt chuyện như thế này, vậy nên anh cũng phần nào đồng cảm với hắn.

    “Có gì to tát đâu. Khi mới vào nghề, tôi thấy gã thương nhân sành sỏi nào cũng như quái vật. Đến giờ một nửa trong số họ vẫn vậy. Nhưng rồi cũng lăn lộn kiếm ăn được thôi.”

    “He he, nghe ngài nói vậy tôi nhẹ cả người. Ồ, quên mất, tôi là Zheren. Hẳn ngài đã đoán ra được, tôi vừa mới bắt đầu khởi nghiệp buôn bán. Xin nhờ ngài giúp đỡ nhiều hơn!”

    “Tôi là Lawrence.”

    Lawrence nhớ lại hồi mình mới vào nghề, anh cũng đã từng cố bắt chuyện như thế này, để rồi nản lòng thoái chí trước những lời đáp trả lạnh lùng. Và bây giờ, là người đối thoại với chàng thương nhân trẻ đầy hoài bão này, anh đã hiểu sự lạnh lùng đó từ đâu ra.

    Một thương nhân trẻ vừa mới khởi nghiệp là thế, chỉ có thể nhận mà chẳng có gì để cho đi.

    “Vậy, đây là… bạn đồng hành của ngài chăng?”

    Không biết Zheren đề cập đến chủ đề này là do anh ta thật sự không có thứ gì để chia sẻ, hay do anh ta mắc phải sai sót thường thấy ở những tay lính mới, đó là muốn moi móc lợi ích mà không chịu bỏ ra thứ gì để đền đáp. Nếu đây là cuộc chuyện trò giữa hai kẻ lão luyện thì đến lúc này hai người đã đem thông tin về hai, ba địa phương ra trao đổi rồi.

    “Vợ tôi, Holo.” Lawrence ngần ngừ trong giây lát, không biết có nên dùng tên giả cho cô không, nhưng cuối cùng quyết định là không cần thiết.

    Holo khẽ cúi đầu chào hỏi khi nghe nhắc tới tên mình.

    “Ôi, một cặp vợ chồng thương nhân à?”

    “Cô ấy khá lập dị, thích ngồi trên xe hàng xóc này hơn là tổ ấm ở làng quê.”

    “Nhưng lấy áo choàng trùm kín vợ mình như thế này chứng tỏ ngài rất trân trọng vợ mình đấy chứ”

    Dù không muốn nhưng Lawrence vẫn phải thừa nhận rằng tay này rất có tài ăn nói. Có lẽ trước đây hắn từng là tay ma cà bông nổi tiếng trong trấn cũng nên. Lawrence từng được người họ hàng của mình dạy rằng tốt hớn hết là đừng ba hoa gì về những chuyện như thế.

    “He he, nhưng càng giấu thì lại càng muốn xem, đây là bản tính cố hữu của đàn ông rồi. Chúa đã dẫn lối để chúng ta gặp nhau tại đây. Hay là ngài cho tôi xem dung mạo cô ấy nhé,”

    Đồ mặt dày! Lawrence mất bình tĩnh, mặc dù Holo thật ra cũng chẳng phải vợ anh.

    Nhưng trước khi Lawrence kịp chỉnh cho tên kia một trận, Holo đã cất tiếng:

    “Với một lữ khách, lúc vui sướng nhất là trước khi bắt đầu chuyến hành trình; với một con chó, tiếng sủa là thứ vũ khí còn đáng sợ hơn chính bản thân nó; và với một người phụ nữ, họ xinh đẹp nhất khi nhìn từ phía sau. Để lộ diện mạo của tôi sẽ làm tan nát vô số mộng tưởng mất, vậy nên thứ cho tôi không thể làm thế được”, bên dưới lớp áo choàng, cô dịu dàng mỉm cười.

    Nghe thấy vậy, Zheren chỉ đành cười trừ và thu mình lại. Cả Lawrence cũng rất bất ngờ trước bài hùng biện nhịp nhàng của cô.

    “He he… vợ của ngài cũng không vừa đâu.”

    “Thì tôi cũng phải cố lắm mới không bị cô ta đè đầu cưỡi cổ đấy thôi.”

    Lawrence nửa đùa nửa thật nói.

    “Vâng, chà… quả là nhờ Thiên Chúa dẫn lối nên tôi mới gặp được hai người. Ngài có thể dành chút thời gian nghe chuyện của tôi không?”, Zheren nói. Tấm màn im lặng trùm xuống khi anh ta hé miệng cười, khoe ra chiếc răng khuyết thiếu và tiến lại gần hai người.

    Không giống như những nhà trọ thông thường nhà thờ chỉ cung cấp chỗ trú chân chứ không có thức ăn. Tuy nhiên, bếp lò vẫn có thể được dùng để nấu nướng, chỉ cần anh quyên góp tử tế. Lawrence đã chấp nhận quyên góp và giờ anh đang đặt năm củ khoai tây vào nồi để luộc lên. Tât nhiên củi để nấu nướng cũng phải bỏ tiền ra mua.

    Phải đợi một lúc thì nước mới sôi, vậy nên Lawrence tranh thủ ngồi tuốt bó lúa kia và tìm mọt túi da chưa dùng đến để đổ nó vào. Chợt nhớ ra Holo bảo muốn đeo nó quanh cổ, Lawrence lấy một sợi dây bằng da ra và quay trở lại bếp lò. Khoai tây, củi, túi và dây da cộng lại là một khoản phí không nhỏ, vậy nên trong lúc mang khoai tây trở về phòng, anh cũng ngẫm nghĩ xem nên đòi cô bao nhiêu tiền.
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên Vĩ, AndreaGrace thích điều này.
  2. Lạc Họa

    Lạc Họa Cừu thông thái

    Bài viết:
    270
    Đã được thích:
    2,947
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: Lạc Họa


    Bởi vì hai tay đều đang bận cầm đồ nên Lawrence không tiện gõ cửa, nhưng đôi tai nhanh nhạy của Holo có thể dễ dàng nhận ra tiếng bước chân của anh. Tuy nhiên, khi anh vào phòng, cô quay lưng lại với anh, ngồi trên giường chải chuốt lông đuôi.

    “Hm? Mùi gì thơm dữ”, cô ngẩng phắt đầu dậy. Mũi của cô rõ ràng thính không kém gì đôi tai.

    Mấy củ khoai tây đều được phết phô mai sữa dê. Lawrence chưa từng phung phí thế này khi anh ở một mình, nhưng bây giờ đã có bạn đồng hành, anh quyết định hào phóng hơn một chút. Nhìn vẻ mặt sung sướng của Holo, anh cảm thấy cũng đáng giá.

    Lawrence đặt đĩa khoai tây lên bàn trà ở cạnh giường, thế là Holo với tay ra lấy ngay tắp lự. ngay trước khi cô kịp cầm lấy một củ khoai, Lawrence ném chiếc túi đầy hạt thóc về phía cô.

    “Cái g… Ồ, là lúa mì.”

    “Và dây đây, giờ cô có thể tìm cách đeo nó lên cổ rồi.”

    “Ừm. Cảm ơn. Nhưng giờ phải ưu tiên xử lí cái này trước đã”, cô ném túi thóc sang bên một cách vô tình, sau đó liếm môi và với tay lấy một củ khoai tây. Có vẻ như ăn uống luôn được Holo đặt lên hàng đầu.

    Sau khi đã nắm lấy củ khoai tây trong tay, cô chợt bẻ nó ra làm đôi. Sắc mặt cô sáng bừng lên vẻ hân hoan trước làn hơi nước nghi ngút. Cái đuôi ve vẩy liên hồi, cô lúc này nhìn hệt như một con cún. Nhưng Lawrence tin chắc rằng anh mà nói ra thì kiểu gì Holo cũng cáu lên, nên đành biết điều ngậm miệng lại.

    “Loài sói cũng thích khoai tây à?”

    “Ừ. Loài sói chúng tôi không ăn thịt quanh năm đâu. Chúng tôi ăn cả những chồi non. Cả cá nữa. Và hoa màu mà con người trồng được ngon hơn mấy nụ chồi non nhiều. Ngoài ra, tôi khá thích ý tưởng nấu chín thịt và rau quả.”

    Người ta hay bảo lưỡi mèo không chịu được nóng, nhưng sói có vẻ không gặp điều phiền toái này. Cầm nửa củ khoai trong tay, Holo thổi phù phù hai ba lần rồi tọng hêt vào miệng. Lawrence thấy cô cắn miếng to như vậy thì e rằng khó mà nhai được và quả nhiên, ngay lập tức có vẻ như cô đã bị nghẹn. Lawrence phải ném cho cô cái vò nước và nhờ đó Holo mới nuốt trôi được miếng khoai ấy.

    “Phù. Bất ngờ thiệt. Cổ họng của con người bé thấy ớn. Thế này thì bất tiện quá. “

    “Sói ăn gì cũng nuốt chửng nhỉ?”

    “Ừm. Chà, bọn tôi không có cái này, vậy nên cũng không thể khoan thai mà nhai nuốt được.”

    Holo lấy ngón tay kéo kéo hai bên mép, có vẻ như muốn ám chỉ hai bên má của mình.

    “Nhưng trước đây tôi cũng đã từng bị nghẹn khoai tây.”

    “Ồ hố.”

    “Có lẽ khoai tây và tôi thực sự có duyên mà không có phận rồi.”

    Lawrence ráng kiếm chế không nói thẳng cho cô ấy sự thật, rằng đấy là do tính hám ăn của cô chứ chẳng liên quan gì đến khoai tây cả.. Thay vào đó, anh nói:

    “Trước đây cô từng nói rằng cô có thể nhận ra người khác nói thật hay nói dối đúng không?”

    Nghe thấy anh hỏi, Holo quay sang, miệng vẫn đang nhai nhồm nhoàm. Nhưng lúc đó, cô đột nhiên liếc sang rồi giơ tay lên.

    Trước khi Lawrence kịp hỏi xem có chuyện gì, bàn tay cô đã dừng lại ngay giữa không trung, dường như vừa bắt được cái gì đó.

    “Vẫn còn bọ chét này.”

    “Là do bộ lông của cô mềm mượt quá thôi. Tôi dám cá rằng nó là tổ ấm lý tưởng cho lũ bọ.” Việc vận chuyển da lông hay hàng dệt may thường phải đi kèm với việc đốt lửa hun khói lùa lũ bọ bay đi, tất nhiên vẫn còn tuỳ theo mùa. Những lời Lawrence nói đều xuất phát từ kinh nghiệm của mình, nhưng trông Holo lại có vẻ khá bất ngờ. Cô ưỡn ngực ra, tự hào lên tiếng.

    “Chà, thấy được sự tuyệt vời của chiếc đuôi này chứng tỏ anh có con mắt tinh tường đó nha!”, cô bắt đầu huênh hoang. Thấy thế, Lawrence quyết định ém nhẹm những suy nghĩ trong đầu mình lại.

    “Vậy là cô thật sự phân biệt được đâu là nói thật, đâu là nói dối?”

    “Hửm? Ồ, đại khái thế.” Lau bàn tay vừa xử lí con bọ chét xong, Holo lại dời sự chú ý về phía đĩa khoai tây.

    “Thế năng lực của cô đến đâu?”

    “Chà, tôi thừa biết những lời anh nói về lông đuôi của tôi khi nãy chắc chắn không phải là lời khen ngợi.”

    Lawrence choáng váng và á khẩu. Holo bên cạnh thì cười khì khì hả hê.

    “Nhưng cũng không phải là bách phát bách trúng đâu. Vậy nên anh thích thì tin, không thích thì thôi.”, Holo láu lỉnh đáp, sau đó liếm hết chỗ phô mai còn dính trên đầu ngón tay.
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên Vĩ, AndreaGrace thích điều này.
  3. Lạc Họa

    Lạc Họa Cừu thông thái

    Bài viết:
    270
    Đã được thích:
    2,947
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: Lạc Họa
    Anh lại bị cô chơi một vố rồi! Nhưng giờ mà quạu quọ thì chỉ khiến cô có thêm cơ hội mà thôi. Thế là Lawrence quyết định kiềm chế bản thân và thử lại lần nữa.

    “Thế cô thử nói xem câu chuyện mà khi nãy tên nhóc đó là thật hay giả?”

    “Tên nhóc nào?”

    “Cái tên nói chuyện với chúng ta ở chỗ bếp lò ấy.”

    “À. Ủa, anh gọi hắn ta là tên nhóc á?”

    “Có gì buồn cười sao?”

    “Với tôi, cả hai anh đều là tên nhóc cả thôi.”

    Giờ mà bật lại kiểu gì cũng bị cô trêu tiếp, thế là Lawrence đành phải uất ức nuốt lại câu đáp trả đã trào tới tân cổ họng.

    “Hê. Cơ mà tôi thấy anh vẫn trưởng thành hơn tên đó một chút. Còn về chuyện tên nhóc đó, theo như những gì tôi thấy thì hắn đang nói dối.”

    Lawrence trấn tĩnh lại; điều này đã khẳng định mối nghi ngờ của anh là có căn cứ. Khi nãy, trong lúc nói chuyện ở đại sảnh, tên thương nhân trẻ Zheren đã kể cho Lawrence nghe một cơ hội kiếm lời.

    Có một loại đồng bạc nào đó chuẩn bị được thay thế trong hệ thống lưu hành tiền tệ, thay bằng một đồng tiến khác có hàm lượng bạc cao hơn. Nếu chuyện này là thật thì đồng bạc cũ này sẽ có phẩm chất kém hơn đồng bạc mới thay thế cho nó, nhưng giá trị danh nghĩa của nó thì vẫn giữ nguyên. Tuy nhiên, khi mang đổi sang loại tiền tệ khác, đồng bạc mới này sẽ có giá cao hơn đồng bạc cũ. Nếu có ai đó biết trước được đồng bạc nào chuẩn bị được thay thế, người đó có thể mua vào với số lượng lớn rồi đem đổi với đồng bạc mới, từ đó hưởng lợi nhuận ròng từ chênh lệch giá. Zheren khẳng định rằng mình biết đồng tiền nào sắp sửa được thay thế và muốn đổi thông tin này lấy một phần lợi nhuận mà thương lái kia thu được. Tin chắc rằng Zheren đã từng đưa ra những lời đề nghị tương tự cho các tay thương nhân khác, Lawrence không thể tin tưởng vao câu chuyện này ngay được.

    Holo lơ đễnh nhìn vào khoảng không, chắc chắn đang nhớ lại cuộc trao đổi ban nãy, rồi sau đó tọng một miếng khoai tây khác vào miệng và nuốt xuống.

    “Nhưng tôi không xác định được khúc nào là nói dối, khúc nào là nói thật và cũng không biết được đâu mới là điểm cốt lõi của câu chuyên.”

    Lawrence gật đầu và cân nhắc suy nghĩ một lát. Thật ra anh không đặt quá nhiều kì vọng vào Holo đến vậy.

    Nói tóm lại, một là bản thân thương vụ này mà một trò bịp, hai là hắn đang nói dối về vụ những đồng tiền.

    “Chà, bản thân vụ đầu cơ tiền tệ cũng không phải cái gì đó quá mức hiếm hoi. Tuy nhiên…”

    “Anh vẫn không hiểu sao hắn ta phải nói dối… đúng không?”

    Holo nhổ một chồi mầm ra khỏi bề mặt ủ khoai và ăn hết chỗ còn lại. Lawrence thở dài.

    Anh phải thừa nhận là mình lúc nào cũng bị cô đi guốc trong bụng. “Khi một người nói dối, điều quan trọng hơn cả không phải là nội dung của nó, mà là lý do ẩn đằng sau”, cô nói.

    “Cô nghĩ tôi phải mất bao nhiêu năm mới co thể ngộ ra điều đó?”

    “Ồ? Anh gọi cái gã Zheren đó là tên nhóc, nhưng với tôi, hai người đều giống nhau cả thôi”, Holo tự hào tuyên bố.

    Vào những lúc như thế này, Lawrence ước gì diện mạo Holo đừng có giống con người y như tạc đến vậy. Anh thật sự không tài nào chịu nổi cảnh một cô gái trông non choẹt như Holo lại hiểu rõ những nguyên tắc mà anh phải vật lộn bao lâu mới nắm được.

    “Nếu không có tôi ở đây thì anh sẽ làm gì?” Holo đột ngột hỏi.

    “Đầu tiên tối sẽ tìm hiểu xem chuyện này là thật hay giả, sau đó thì vờ tin tưởng vào câu chuyện.”

    “Sao phải làm thế?”

    “Nếu chuyện này là thật, vậy tôi chỉ cần nương theo chiều gió là có thể dễ dàng kiếm lời. Còn nếu là giả, vậy chắc chắn có kẻ đang nhắm tới cái gì đó. Nếu tôi tỉnh táo và thận trọng thì vẫn có thể tìm được cơ hội sinh lời từ trong đó.”

    “Mm. Và già có tôi ở đây. Và tôi bảo rằng anh ta nói dối, vậy thì…”

    “Hửm?”

    “A!”, cuối cùng Lawrence cũng nắm được điểm mấu chốt mà nãy giờ anh nghĩ mãi không ra.

    “Đó, thấy không, chẳng có lý do gì phải trăn trở suy nghĩ như vậy hết. Dù thế nào thì anh vẫn sẽ vờ chấp nhận yêu cầu của hắn ta”, Holo hé miệng cười toe toét. Lawrence không còn gì để phản biện.

    “Củ khoai cuối cùng là của tôi nha”, Holo nói, sau đó chộp lấy củ khoai tây ở trên bàn.

    Còn Lawrence thì luống cuống tới mức quên cả bẻ củ khoai tây ở trên tay ra.

    “Tôi là Hiền giả sói Holo! Anh nghĩ tôi hơn anh bao nhiêu tuổi chứ?”

    Thấy Holo quan tâm tới cảm nhận của mình như vậy, tâm trạng của Lawrence chỉ càng thêm rối bời. Anh trút hết bực dọc vào củ khoai và cắn một phát.

    Anh thấy bản thân như quay lại thời còn học việc với sư phụ mình vậy.

    Hôm sau là một ngày đẹp trời với bầu trời thu trong vắt. Những người ở nhà thờ dậy còn sớm hơn cả các thương nhân, vậy nên khi Lawrence tỉnh giấc thì các hoạt động thường nhật vào buổi sáng đã xong xuôi hết cả rồi. Lawrence cũng đã lường trước việc này nên không ngạc nhiên là bao, nhưng khi tới chõ giếng nước để rửa mặt, anh sững sờ khi thấy Holo đang cùng các thành viên của Giáo hội đi ra khỏi Nhà nguyện. Cô khoác áo choàng và đầu luôn cúi xuống, ấy vậy mà vẫn thường xuyên dừng lại để trò chuyện thoải mái cùng những đạo hữu khác.

    Những con chiên ngoan đạo này lại tán gẫu cùng vi thần mùa vụ, một sự tồn tại mà họ luôn cố phủ nhận, đây quả là một cảnh tượng khôi hài hiếm thấy, nhưng lúc này Lawrence chẳng có tâm trạng đâu mà tận hưởng.

     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên Vĩ, Andrea, Aria1 other person thích điều này.
  4. Grace

    Grace La vie est faite de petit bonheur

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    2,336
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: Sì Kai​

    Holo tách ra khỏi giáo đoàn và lặng lẽ tiến lại gần anh chàng Lawrence đang chết sững bên giếng nước. Cô chắp tay lại trước ngực và nói:

    “Xin Chúa hãy ban cho chồng con lòng can đảm.”

    Do mùa đông sắp tới gần nên nước trong giếng hôm nay lạnh ngắt. Lawrence cứ thế mà xối thẳng lên đầu, vờ như không nghe thấy tiếng cười khanh khách của Holo.

    “Cơ mà Giáo hội cũng trở nên quan trọng lắm rồi ha”, Holo nói.

    Lawrence lắc đầu qua lại để rũ nước, y như những gì Holo làm với cái đuôi của mình ngày hôm qua. “Giáo hội thì lúc nào chẳng quyền thế.”

    “Khó nói lắm. Hồi tôi tới đây từ phương Bắc, Giáo hội vẫn chưa được như bây giờ. Họ lúc nào cũng lải nhải về việc thế giới này được Chúa và mười hai thiên sứ của ngài tạo ra, rồi loài người chỉ là đang mượn lại nó mà thôi. Nhưng thiên nhiên này đâu phải do ai tạo ra. Ngay từ hồi đó tôi đã thầm nghĩ: ‘Mấy người này học câu chuyện tiếu lâm kia từ đâu ra vậy?”

    Vị thần mùa vụ của chúng ta lại đi nói chuyện y như thể một nhà khoa học tự nhiên đang chỉ trích Giáo hội, khiến chuyện này đã khôi hài nay còn thêm khôi hài. Lawrence lau khô người sau đó mặc đồ vào. Anh không quên bỏ lại một đồng tiền vào trong thùng công đức đặt ở gần đó, bởi người của nhà thờ sẽ đến kiểm tra mỗi khi thấy có người sử dụng giếng nước. Bất cứ ai quên bỏ tiền công đức sẽ bị họ nguyền cho gặp nhiều điềm xui vận rủi. Với những người thường xuyên phải đi đây đi đó như Lawrence, anh cần càng nhiều vận may càng tốt.

    Nói là thế, đồng tiền anh bỏ vào chỉ là một đồng xu cũ mèm và đen nhẻm. Thứ này khó có thể coi là tiền được.

    “Thời gian quả nhiên có thể bào mòn mọi thứ, nếu vậy... nơi đó hẳn đã thay đổi rất nhiều.”

    Nhìn vẻ mặt cô quạnh đó, anh đoán có lẽ cô đang nghĩ tới quê nhà mình.

    “Cô thấy bản thân mình có thay đổi gì không?”, Lawrence hỏi.

    “...” Holo lặng thinh lắc đầu. Động tác này không hiểu sao lại khiến anh thấy cô rất trẻ con.

    “Vậy thì tôi chắc rằng quê hương của cô cũng chưa thay đổi gì đâu.”

    Mặc dầu tuổi đời còn trẻ, Lawrence đã có rất nhiều trải nghiệm. Anh từng tới rất nhiều quốc gia, gặp rất nhiều người, hiểu biết rất nhiều thứ, thế cho nên anh cảm thấy mình có đủ tư cách để nói câu đó.

    Tất cả những thương nhân lưu động - kể cả những người bỏ trốn khỏi nhà - ai ai cũng ôm một lòng yêu quê hương da diết, bởi vì khi ở nơi đất khách quê người, người ta chỉ có thể thực sự tin tưởng vào những người đồng hương mà thôi.

    Đó là quan niệm quen thuộc của những thương lái không biết bao nhiêu năm trời chưa trở về quê hương.

    Holo gật đầu, khiến khuôn mặt ẩn dưới lớp áo choàng hơi lộ ra.

    “Hiền giả sói như tôi lại có lúc phải nhờ tới anh an ủi, xấu hổ thật.” Cô mỉm cười, sau đó quay đầu trở về phòng. Cô cũng liếc nhìn anh một cái thay cho lời cảm ơn.

    Dù cô có ranh mãnh hay già đời cách mấy thì Lawrence vẫn có cách ứng phó được.

    Cái vẻ ngây ngô trẻ con kia mới là thứ khiến anh đau đầu.

    Lawrence năm nay hai mươi lăm tuổi. Nếu vẫn sống ở quê thì đến tầm tuổi này anh đã kết hôn và hàng tuần cùng vợ con tới nhà thờ rồi. Anh đã sắp bước hết nửa đường đời và phong thái ngây ngô đó của Holo cứ không ngừng xoáy sau vào con tim cô độc của anh.

    “Nè, còn chờ gì nữa? Đi thôi!”, Holo ngoái đầu lại và hô.

    Lawrence mới chỉ gặp Holo có hai ngày, vậy mà anh cảm thấy khoảng thời gian đó như dài đằng đẵng.

    Lawrence quyết định chấp nhận đề nghị của Zheren.

    Tuy nhiên, chỉ căn cứ vào lời vủa Lawrence thôi thì chưa đủ để Zheren tiết lộ thông tin trước; mà bên phía của Lawrence cũng chưa thể giao tiền ra trước được. Anh còn phải bán lông chồn đã. Chính vì vậy, hai người quyết định hẹn gặp tại thị trấn cảng Pazzio và kí hợp đồng trước công chứng viên.

    “Chà, vậy tôi phải lên đường đã. Khi anh tới Pazzio, hãy tìm một quán rượu tên là Yorend. Anh sẽ liên lạc được với tôi ở đó.”
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên Vĩ, AndreaAria thích điều này.
  5. Grace

    Grace La vie est faite de petit bonheur

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    2,336
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: Leo
    “Yorend đúng không? Tốt lắm.”

    Zhenren lại trưng ra nụ cười quyến rũ, sau đó vác bao tải trái cây khô của mình lên vai rồi cất bước rời đi.

    Bên cạnh việc mua bán trao đổi, nhiệm vụ quan trọng nhất mà một thương nhân trẻ phải đối mặt chính là khám phá thật nhiều vùng miền, quen thân với những người bản địa cùng hàng hoá của họ và cố gắng làm sao để họ có thể nhớ mặt mình. Để đạt được mục tiêu này, tốt nhất là nên mang theo những món hàng bảo quản được lâu và có thể bán được tại các nhà trọ hay các nhà thờ, cũng như có thể lấy làm cớ bắt chuyện, như trái cây hoặc thịt phơi khô chẳng hạn.

    Nhìn Zheren, cảm giác hoài niệm lại ùa về với Lawrence, về cái thời anh còn phải cuốc bộ, chưa có xe ngựa kéo.

    “Chúng ta không đi cùng anh ta sao?”, khi Zheren đã khuất dạng, Holo đánh tiếng hỏi. Để ý thấy không còn ai khác ở chung quanh, cô vuốt ve chải chuốt cho chiếc đuôi của mình.

    Có lẽ vì luôn phải giấu đôi tai sau áo choàng nên cô chẳng buồn đi sửa sang cho mái tóc màu hạt dẻ, chỉ lấy dây buộc lại một cách sơ sài. Lawrence thấy cô ít nhất cũng nên chải tóc, nhưng anh lại chẳng có cây lược nào. Anh tự nhủ thầm rằng khi tới Pazzio nhất quyết phải mua một cái lược và một cái mũ cho cô.


    “Hôm qua trời mưa cả ngày, đường sá lầy lội, vậy nên hắn ta đi bộ sẽ nhanh hơn chúng ta đi xe ngựa. Không việc gì phải khiến hắn ta chậm trễ vì chúng ta cả.”

    “Công nhận thương nhân lúc nào cũng đúng giờ ha.”

    “Thời gian là tiền bạc mà.”

    “Hô hô! Câu này hay nha. Thời gian là tiền bạc à?”

    “Chỉ cần có thời gian, chúng tôi hoàn toàn có thể tạo ra tiền.”

    “Đúng thiệt. Mặc dù tôi không nghĩ vậy”, Holo liếc nhìn cái đuôi của mình.

    Chiếc đuôi mỹ lệ của cô nếu buông lỏng thì phải dài quá đầu gối. Đem xén chỗ long đấy đi bán chắc cũng kiếm được kha khá.

    “Tôi nghĩ những người nông dân mà có bảo hộ trong suốt mấy thế kỉ qua đều là những người rất quan tâm đến thời gian chứ nhỉ.”

    Nói xong, Lawrence liền bắt đầu hối hận. Holo nhìn anh với ánh mắt như muốn nói “Để tôi nói cho mà nghe này” và nhoẻn miệng cười tinh quái.

    “Hừm. Anh nhìn đi đâu vậy? Những người nông dân kia chẳng quan tâm tới thời gian một chút nào đâu. Tiết trời mới là cái họ để ý cơ.”


    “Tôi chưa hiểu lắm.”

    “Họ thức giấc trong tiết trời buổi bình minh, làm việc đồng áng trong tiết trời sáng sớm, nhổ cỏ trong tiết trời buổi chiều hôm, bện dây thừng khi tiết trời đổ mưa. Họ lo lắng cho hoa màu của mình khi tiết trời nhiều gió,nhìn chúng sinh trưởng trong tiết trời mùa hè, ăn mừng mùa vụ trong tiết trời mùa thu và lúc tiết trời đang độ mùa đông, họ sẽ ngồi chờ đợi mùa xuân tới. Họ không quan tâm tới thời gian – giống như tôi, họ chỉ chú ý tới tiết trời.”

    Lawrence không dám tự nhận rằng mình có thể hiểu hết những lời Holo nói, nhưng anh cũng theo kịp vài phần. Anh gật đầu than phục, khiến Holo có vẻ rất thoả mãn; cô ượn ngực và khịt mũi đầy tự hào.

    Cô nàng Hiền giả sói tự phong quả nhiên không có lấy chút khiêm tốn nào.

    Ngay lúc đó, một người trông có vẻ như một thương nhân lưu động khác băng qua đường.

    Mặc dù đã trùm áo choàng che kín nhưng tai và đuôi của cô vẫn lồ lộ ra.

    Người kia nhìn chằm chằm chiếc đuôi của Holo, nhưng anh ta lại chẳng nói chẳng rằng gì.

    Có thể anh ta không nhận ra đấy là chiếc đuôi. Lawrence nghĩ nếu mình là anh ta, anh sẽ hỏi xem nó là loại lông gì, nếu đem bán thì sẽ bán được bao nhiêu.


    Nhưng muốn trưng ra vẻ mặt thản nhiên như thế lại là vấn đề hoàn toàn khác.

    “Anh cũng nhanh nhạy đó, nhưng vẫn còn non kinh nghiệm lắm.”

    Có vẻ như đã chải chuốt xong, Holo nhét đuôi mình vào lại váy và nói. Khuôn mặt ẩn dưới chiếc áo choàng đó rõ ràng là của một cô gái đang độ tuổi thanh xuân, thỉnh thoảng lại khiến người ta có cả, giác cô thậm chí còn trẻ hơn thế.

    Ấy vậy mà những lời cô nói lại mang đậm khí chất của một người già dặn và từng trải hơn nhiều.

    “Nhưng tuổi đời càng cao thì người ta cũng sẽ càng thêm trưởng thành thôi.”

    “Cô nghĩ phải cần mấy trăm năm mới đủ?” Thấy cô đang định trêu mình, Lawrence quyết định chặn trước.

    Bị bất ngờ, cô há miệng cười lớn: “A ha ha! Anh cũng nhanh nhảu đó chớ.”

    “Có lẽ là do cô quá già và chậm chạp thôi.”

    “He he. Anh có biết tại sao sói lại tấn công con người ở trên núi không?”

    Lawrence không tài nào theo kịp sự thay đổi chủ đề bất ngờ từ Holo, vậy nên chỉ có thể ậm ừ đáp: “Ơ, không.”
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  6. Grace

    Grace La vie est faite de petit bonheur

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    2,336
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: Hạ Di
    "Đó là vì chúng tôi muốn ăn não của con người và hấp thụ hết kiến thức từ họ" Holo nhếch miệng cười, cặp răng nanh lộ ra.

    Dù biết cô ấy đang đùa, Lawrence vẫn không tự chủ được mà rùng mình và nín thở.

    Vài giây trôi qua, anh nhận ra mình đã thất bại.

    “Anh vẫn còn non lắm. Còn lâu mới đấu lại được tôi.”

    Holo thở dài. Lawrence ghì chặt lấy dây cương, đè nén sự thất vọng trong lòng.

    “Ơ mà anh đã bao giờ bị sói tấn công trên núi chưa?”

    Câu hỏi như vậy lại xuất phát từ một cô gái có cả tai, đuôi cùng răng nanh sói, thật là một cảm giác kì quái. Kẻ anh đang tiếp chuyện lúc này là một con sói thứ thiệt – đồng loại với những con sống trên núi mà anh hằng kinh sợ.

    “Rồi. Chắc khoảng… tám lần.”

    “Họ công nhận là khó đối phó nhỉ?”

    “Đúng vậy. Tôi có thể ứng phó được với chó hoang, nhưng sói thì rất rắc rối.”

    “Đó là vì họ muốn ăn thật nhiều người, để có được…”

    “Tôi xin lỗi, được chưa? Dừng lại đi!”

    Lần thứ ba Lawrence bị sói tập kích là lúc anh đang theo chân một đoàn người đi buôn.

    Hai người trong số họ đã không thể sống sót mà rời khỏi núi. Tiếng thét của họ vẫn còn vang vọng trong đầu anh đến tận ngày hôm nay.

    Mặt anh ngây ra, thẫn thờ vô cảm.

    “Ồ…”

    Dường như Hiền giả sói tinh tế nhạy bén cũng đã hiểu ra.

    “Tôi xin lỗi”, Holo hối hận ra mặt, hai bờ vai cô sụp xuống, gần như co rúm lại.

    Trước đây Lawrence đã rất nhiều lần bị sói tấn công. Lúc này, khi hồi ức về những lần đụng độ cứ xoay mòng mòng trong đầu anh, anh chẳng có tâm trạng để đáp lời.

    Vó ngựa rảo bước trên con đường lầy lội, để lại đằng sau những âm thanh lọc xọc.

    “… Anh giận à?”

    Thật là một con sói gian xảo. Cô ấy biết rõ rằng một khi nói vậy thì anh sẽ không thể thẳng thừng thú nhận rằng mình đang giận được.

    Vậy nên anh mới đáp: “Ờ, tôi giận.”

    Holo lặng lẽ ngước mắt lên nhìn Lawrence. Khi liếc mắt ra đằng sau, anh thấy cô đang bĩu môi hờn dỗi – đáng yêu tới mức suýt nữa thì anh đã tha thứ cho cô.

    “Tôi giận thật đấy. Không bao giờ được đùa kiểu đó nữa”, sau cùng, anh quay sang phía cô và nói.

    Holo quả quyết gật đầu. Lúc này trông cô ngoan ngoãn hơn hẳn.

    Sau một hồi trầm mặc, cô ấy lại lên tiếng: “Sói chỉ sống ở trong rừng, còn chó thì từ lâu đã sống chung cùng với con người. Chính vì vậy nên sói là đối thủ khó nhằn hơn nhiều.”

    Đáng ra anh nên lờ tịt cô đi, nhưng nếu làm vậy thì về sau hai người khó mà trò chuyện với nhau tự nhiên thoải mái được. Thế là anh bèn xoay sang bên phía cô một chút, ra hiệu rằng mình vẫn đang nghe.

    “Hửm?”

    “Sói chỉ biết rằng chúng bị loài người săn đuổi và những kẻ đó là những sinh vật vô cùng đáng sợ. Vậy nên mỗi khi họ vào rừng, chúng tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ xem phải ứng phó ra sao.”

    Holo nói, ánh mắt cô vẫn đang dõi thẳng về phía trước. Lawrence chưa bao giờ thấy cô nghiêm túc như lúc này.

    Tin tưởng đây không phải là câu chuyện bịa, anh chậm rãi gật đầu.

    Nhưng có cái gì đó ẩn trong sự mơ hồ lấp lửng kia kiến anh lo lắng.

    "Liệu cô đã từng..."

    Nhưng ngay trước khi anh kịp nói tiếp, Holo đã ngắt lời: “Có những chuyện tôi không thể trả lời được.”

    “Ồ! Lawrence tự trách mình vì đã nói năng không suy nghĩ. “Xin lỗi.”

    Thế là Holo mỉm cười: “Giờ chúng ta hòa nhé.”

    Có vẻ như chàng-trai-hai-mươi-lăm-tuổi còn lâu mới có cơ đấu lại Hiền giả sói.

    Hai người vẫn tiếp tục trò chuyện, nhưng giữa họ không còn một chút u ám nặng nề nào nữa. Chú ngựa vần miệt mài bước đi và chẳng mấy chốc thì ngày dài đã qua đi, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống.

    Nếu như vừa mới mưa xong, thương nhân sẽ không bao giờ đi tiếp khi trời đã tối. Dù hàng hóa có nhẹ đến đâu, lỡ chẳng may bánh xe bị kẹt lại trong bùn thì phải tới bảy mươi phần trăm khả năng là bắt buộc phải bỏ xe hàng.

    Để có được nguồn thu nhập ổn định, người thương nhân lưu động luôn phải giảm thiểu tối đa những tổn thất và đường đi lúc nào cũng ngập tràn những gian khó.

    Náu mình trong những tấm lông chồn, bên dưới bầu trời xanh mà cô cam kết rằng ngày mai sẽ trong xanh, Holo cất tiếng.

    “Thế giới mà tôi sống với thế giới mà anh sống là hai thứ khác xa nhau.”
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  7. Grace

    Grace La vie est faite de petit bonheur

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    2,336
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: Mộc Lan Thảo

    Khúc khuỷu và quanh co, sông Slaude xẻ dọc cả vùng đồng bằng. Người ta bảo rằng dòng sông là vết tích để lại bởi một con rắn khổng lồ khi nó trườn từ những rặng núi phương Tây, xuyên qua vùng đồng bằng để tới biển Đông, lưu vực rộng và ôn hòa của nó đã trở thành tuyến giao thông trọng yếu của vùng.

    Pazzio là một thị trấn cảng lớn tọa lạc ngay vùng trung lưu. Ngược về hướng thượng nguồn không xa, người ta có thể thấy những thửa ruộng lúa mì bao la bát ngát, xa hơn chút nữa sẽ được chiêm ngưỡng vùng núi non phủ xanh bởi những vạt rừng rậm rạp. Quanh năm luôn có gỗ xẻ được thả trôi nổi từ trên thượng nguồn xuống; ngoài ra còn có những chiếc thuyền chở lúa mì hoặc ngô, tùy theo mùa, chèo ngược chèo xuôi dọc trên sông. Chỉ vậy thôi là quá đủ để thị trấn muôn đời hưng thịnh, nhưng không chỉ có thế, bởi vì không có một cây cầu nào bắc qua sông Slaude, những bến phà tại nơi đây tự nhiên trở thành những tụ điểm tấp nập.

    Lawrence và Holo tới Pazzio vào thời điểm đã quá trưa nhưng chưa phải hoàng hôn - khoảng thời gian thị trấn náo nhiệt nhất trong ngày.

    Thương nghiệp ở Pazzio đã tăng trưởng phi mã kể từ khi thị trấn giành lại quyền tự trị từ chế độ quân chủ. Nơi đây hiện giờ được cai trị bởi các lái buôn và quý tộc. Hệ quả là thuế suất của hàng hóa nhập cảng bị đánh rất nặng, nhưng không hề có bất kỳ thủ tục kiểm soát nhập cư hay đòi hỏi chứng minh thân phận nào. Nếu mà là một thành phố được bao bọc bởi thành quách thì mọi chuyện sẽ khác và thân phận của Holo sẽ là một trở ngại lớn.

    "Bộ không có vua chúa gì ở đây sao?" là câu đầu tiên Holo thốt ra khi hai người vừa tới nơi.

    "Đây là lần đầu tiên cô được tới một thị trấn lớn cỡ này ư?"

    "Quả nhiên thời gian đã khiến tất cả thay đổi. Vào thời của tôi, một thị trấn lớn bằng chừng này luôn phải có một vị vua trị vị."

    Lawrence bỗng nhiên cảm thấy có chút oai oai, dẫu sao anh cũng đã từng tới những thành phố còn lớn hơn Pazzio này gấp mấy lần rồi. Tuy nhiên, trừ khi Holo tự phát hiện ra, còn không thì cũng ngậm miệng. Phải tế nhị và ga lăng một chút, dẫu sao ngày trước lúc mới vào nghề anh cũng ngây thơ đâu kém gì cô.

    "Hê, xin được ghi nhận lòng thành của anh nha", Holo giở giọng châm chọc.

    Có vẻ như Lawrence đã quá bất cẩn trong việc che giấu suy nghĩ của mình rồi.

    Mặc dù đang tập trung ngắm nghía vô vàn cửa tiệm dọc bên đường, Holo vẫn lưu tâm để ý tới sắc mặt của anh. Ngẫu nhiên chăng? Chứ nếu cô thật sự có thể dễ dàng nhìn thấu suy nghĩ của anh thì đúng là quá rợn người, chẳng vui chút nào.

    "Đừng nói đây là... lễ hội nha?"

    "Nếu là một ngày lễ của Giáo hội thì đường phố đã đông như mắc cửi, chẳng còn chỗ cho chúng ta đi qua đâu. Nhưng hôm nay vẫn còn lối đi đấy thôi."

    "Hô. không tưởng tượng nổi", Holo mỉm cười, rướn mình ra khỏi xe kéo và ngắm nghía những quầy hàng họ đi qua.

    Cô giống mấy gã nhà quê lần đầu lên tỉnh vậy! Nhưng đúng lúc này Lawrence chợt nghĩ tới một vấn đề khác:

    "Nè!"

    "Ừm?", mắt vẫn dán chặt vào các quầy hàng, cô chỉ đáp cụt lủn cho có lệ.

    "Cô không che đầu như vậy liệu có ổn không?"

    "Hử? Đầu?"

    "Tôi biết lúc này ở làng Paloe đang tưng bừng lễ hội, vậy nên phần lớn dân làng đều đang ngồi uống rượu ăn mừng cùng nhau; nhưng không phải tất cả, rất có thể một trong số họ hiện đang ở Pazzio đấy."

    "Ồ, là chuyện đó à", ngồi phịch xuống xe hàng, Holo đột nhiên tỏ vẻ khó chịu. Cô quay sang phía Lawrence, mũ áo choàng chỉ vừa vặn che đi đôi tai. "Dù họ có thấy đôi tai của tôi thì cũng chẳng ai để ý đâu. Mọi người đã quên tôi từ lâu rồi."

    Từng lời cô gái nói ra dữ dội khôn tả, thật kỳ lạ khi cô vẫn kìm nén được mà chưa hét toáng lên. Trong vô thức, Lawrence giơ tay lên cao, cứ như đang trấn an mộ con ngựa đang hoảng loạn vậy. Tuy Holo không phải là ngựa nhưng có vẻ như động tác này vẫn có phần nào tác dụng.

    Cô khịt mũi khinh khỉnh rồi kéo áo choàng xuống, sau đó bĩu môi và quay đầu về phía trước.

    "Cô sống ở đó cũng phải mấy thế kỉ rồi, kiểu gì cũng có vài truyền thuyết về cô được lưu truyền lại chứ. Hay là do cô chưa từng hóa thân thành người?"

    "Truyền thuyết thì có. Và thi thoảng tôi cũng xuất hiện dưới lốt người."
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  8. Grace

    Grace La vie est faite de petit bonheur

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    2,336
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: Xanh 2802

    "Có cả những câu chuyện về hình dáng của cô chứ?”

    Trước câu hỏi đó, Holo liếc xéo Lawrence một cái như thể thấy phiền phức lắm, nhưng rồi lại thở dài. “Nếu như tôi nhớ không nhầm thì đại khái có một câu chuyện như thế này. Nàng là một mỹ nhân đang ở độ mười lăm cái xuân Xanh, mang trên mình mái tóc nâu dài, đôi tai sói cùng với chiếc đuôi với đầu chóp điểm xuyết một màu trắng tinh khôi. Thỉnh thoảng Holo sẽ hiện thân dưới hình dạng này, và nàng hy vọng mọi người sẽ giữ bí mật giúp mình. Đổi lại, nàng hứa sẽ phù hộ cho làng có một mùa màng bội thu vào năm tới…”

    Holo nhìn thẳng vào mắt Lawrence như muốn nói: “Đã hài lòng chưa?”.

    “Chà, có vẻ như cô kể cho họ gần hết mọi chuyện về mình nhỉ. Cứ vậy có sao không?”

    “Dù thấy tai hay đuôi của tôi, họ cũng chỉ ngờ vực vớ vẩn - y như anh ngày trước vậy thôi. Chẳng đời nào họ nhìn ra được chân tướng.”

    Holo thò tay vào trong mũ áo và vân vê đôi tai của mình, có lẽ là do chúng cứ cà vào vải khiến cô hơi ngứa ngáy khó chịu.

    Lawrence liếc nhìn cô, vẻ mặt phức tạp. Anh muốn cô cẩn trọng hơn, nhưng nếu nói nhiều quá chỉ e sẽ khiến cô thực sự bực mình mất.

    Có vẻ như đề cập tới chủ đề Pasloe là một điều cấm kị. Mà cũng may là các truyền thuyết không đề cập cụ thể gì tới những đường nét trên khuôn mặt cô, chỉ tập trung miêu tả tai và đuôi. Chỉ cần không để lộ hai thứ đó ra. Holo ắt hẳn sẽ không bị người khác chú ý. Truyền thuyết dù sao cũng chỉ là truyền thuyết, chưa nghiêm trọng đến mức bị Giáo hội đăng ảnh truy nã.

    Lawrence quyết định không bới sâu chuyện này ra nữa. Nhưng bên kia, Holo có vẻ như vẫn còn đang trầm tư. Sau một lúc, cô lên tiếng.

    “Này…”

    “Ừm?”

    “Nếu…Nếu chẳng may họ thấy tôi, chắc họ vẫn không nhận ra tôi là ai đâu nhỉ…?”

    Tâm trạng của cô thay đổi hoàn toàn so với ban nãy. Có vẻ như bây giờ cô lại muốn người khác nhận ra mình thì phải.

    Nhưng Lawrence không ngớ ngẩn đến vậy. Lãnh đạm nhìn con ngựa, anh đáp: "Tôi chỉ mong có vậy.”

    Nghe thấy thế, Holo thoáng mỉm cười mỉm như tự giễu: “Anh không cần phải lo.”

    Sau đó, Holo quay lại quay sang tiếp tục ngắm nghía thỏa thích các gian hàng. Còn Lawrence cũng nhận ra những lời ban nãy không chỉ nói với anh mà còn là lời cô tự nhủ với chính mình.

    Nhưng thôi, chẳng việc gì phải tiếp tục đàm luận về vấn đề này nữa - Holo cứng đầu quá mà. Thấy Holo tươi tỉnh trở lại và đang nhìn những thùng trái cây tươi ngon dọc bên đường với vẻ phấn khích tột cùng, Laurence bèn cười khổ.

    “Có nhiều hoa quả chưa nè! Tất cả đều được trồng và hái ở gần đây à?”

    “Pazzio là cửa khẩu dẫn tới phía Nam cơ mà. Vào đúng mùa cô thậm chí còn thấy được trái cây từ những vùng phía Nam gần như không thể nào tới được cơ.”

    “Có nhiều loại trái cây miền Nam thật, lại còn tươi ngon nữa.”

    “Ầy, nhưng chúng cứng và đắng lắm. muốn ngọt hơn thì phải đem phơi khô và ướp. Mà loài sói chúng tôi thì không làm nổi việc đó, thế là chúng tôi buộc lòng phải đi cướp từ chỗ dân làng.”

    Lawrence cứ tưởng phải có chim chóc, ngựa hay cừu mới là nạn nhân chủ yếu của loài sói cơ. Thật khó mà tưởng tượng được rằng chúng cũng bị đồ ngọt hấp dẫn tới vậy. Ham đồ ngọt có chăng chỉ có loài gấu, những kẻ chuyên ăn trộm những chiếc túi đổ đầy nho treo trước mái nhà.

    “Tôi tưởng sói thích ăn đồ cay hơn chứ. Chỉ có gấu mới khoái đồ ngọt.”

    “Chúng tôi không thích đồ cay đâu nha. Có một lần bọn tôi tìm thấy những trái cây màu đỏ có hình như chiếc răng nanh lẫn trong hàng hóa trên một chiếc thuyền đắm. Bọn tôi ăn nó vào và từ đó về sau hối hận mãi không thôi!”

    “À, là ớt cay. Chúng đắt lắm đấy.”

    “Bọn tôi đã phải vục đầu xuống sông để vị cay nồng tan bớt, sau đó nhủ với nhau rằng loài người quả nhiên là sinh vật đáng sợ”, Holo cười khúc khích, nhìn những quầy hàng mà lòng bồi hồi biết bao hồi ức thú vị. Sau một lúc, nụ cười kia tan đi, và rồi trở lại cùng với tiếng thở dài nho nhỏ. Niềm hân hoan khi hồi tưởng về quá khứ bao giờ cũng đi kèm với người bạn chí cốt của nó, nỗi cô đơn.

    Lawrence đang phân vân xem không biết nên nói gì thì holo đột nhiên phấn khởi hẳn lên.

    “Nói về trái cây màu đỏ, tôi khá là thích mấy trái kia kìa”, cô níu áo anh và chỉ về một phía quầy hàng.

    Đằng sau dòng người và xe ngựa tấp nập thoi đưa có một quầy hàng chất cả núi táo.

    “Ồ, táo ngon đấy.”

    “Ừ ha?” Hai mắt holo sáng lấp lánh dưới tấm áo choàng. Anh tự hỏi không biết cô có để ý rằng cái đuôi của mình đang ngoe nguẩy liên hồi bên dưới váy hay không.
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  9. Grace

    Grace La vie est faite de petit bonheur

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    2,336
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: Aki Hanabusa

    "Trông ngon quá ha?", có lẽ cô ấy thật sự thích táo.

    “Công nhận.”

    Holo muốn gợi ý gì Lawrence biết tỏng, nhưng anh vẫn làm bộ không biết.

    “Giờ nói tôi mới nhớ, tôi có một người bạn đầu tư hơn phân nửa tài sản vào táo. Tôi không rõ táo xuất xứ từ đâu, nhưng khi đến mùa thu hoạch chúng chỉ cần bằng được như thế này thôi thì anh ta hẳn đã kiếm bộn rồi.” Lawrance thở dài tiếc nuối: “Đáng ra tôi cũng phải bắt chước.”

    Vẻ mặt Holo xụ xuống như muốn ám chỉ “tôi có muốn nói tới cái này đâu”, nhưng lại một lần nữa, Lawrance vờ như không thấy gì.

    Holo có vẻ không dễ dàng nói ra điều mình muốn. Thế này mà không trêu chọc cô nàng một chút thì phí quá.

    “Hừm. Chà… tiếc quá hen.”, Holo đáp.

    “Nhưng rủi ro cũng rất cao. Nếu là tôi, tôi sẽ vận chuyển chúng bằng thuyền.”

    “Th… thuyền á?”, hai người vừa trò chuyện vừa tiếp tục di chuyển, đồng hành cùng họ là tiếng vó ngựa liên hồi. Holo bắt đầu lo lắng. Rõ ràng cô đang rất thèm táo, nhưng cùng lúc đó lại không muốn thừa nhận, nên cô mới trả lời Lawrence với vẻ bồn chồn như vậy.

    “Chuyện là thế này, thỉnh thoảng một nhóm thương nhân sau khi ký hợp đồng sẽ góp tiền vào để thuê một chiếc thuyền. Lượng tiền góp vào sẽ quyết định loại hàng hóa và số lượng hàng mà cô được chuyên chở, nhưng không giống như đường đi bộ, ở trên thuyền nếu chẳng may cô gặp tại nạn thì không những mất tiền mà có thể còn mất mạng. Chỉ một cơn gió lớn thôi cũng đủ để đẩy cô vào tình thế hiểm nghèo rồi. Tuy nhiên, nguy hiểm luôn song hành cùng lợi nhuận. Tôi đã từng hai lần đi biển theo cách này, vậy nên…”

    “Ừm… à…”

    “Sao thế?”

    Quầy bán táo đang dần dần khuất lại phía sau lưng hai người.

    Quả nhiên không có gì thú vị bằng việc đi guốc trong bụng kẻ khác. Lawrence nhìn Holo, thích thú trưng ra nụ cười đậm chất thương nhân của mình.

    “Đúng rồi, về chuyện đi thuyền…”

    “Ừm… táo…”

    “Hửm?”

    “Tôi… tôi muốn… ăn táo…”

    Lawrence cứ tưởng cô sẽ cứng đầu đến cùng cơ, nhưng do cô đã dám dũng cảm thừa nhận, anh quyết định sẽ đãi cô một bữa.

    “Lần sau phải có làm thì mới có ăn đấy.”

    Holo vừa nhai chóp chép một quả táo vừa lườm anh một cái. Thấy vậy anh chỉ biết nhún vai bất lực.

    Khi cô đầu hàng và thú nhận cơn thèm thuồng của mình, Holo trở nên đáng yêu tới mức khiến Lawrence mềm lòng mà mở rộng hầu bao cho cô hẳn một đồng bạc trenni quý giá. Sau đó, cô tung tăng trở về cùng một lô táo to đến mức bản thân còn không ôm nổi. Cô gái này quả không biết kiềm chế là gì.

    Đến khi ‘đánh’ tới quả thứ tư, cả mặt và tay đều nhớp nháp nước táo, cô mới bắt đầu giở giọng càm ràm.

    “Anh… măm… khi nãy, anh… măm măm… giả vờ như không… chóp chép… để ý!”

    “Đọc vị được suy nghĩ của người khác thật là vui.”, nhìn cô gặm trái táo tới tận cuống, Lawrence khoái chí nói.

    Cảm thấy mình cũng nên thử một quả, Lawrence với tay tới chồng táo trên xe hàng, nhưng Holo đập lên tay anh, gạt nó đi và tiếp tục ăn trái thứ năm.

    “Của tôi."

    “Này, tôi trả tiền mà.”

    Hai má Holo phồng lên phúng phính, cô đợi mãi sau khi nuốt trơi miếng táo mới lên tiếng trả lời: “Tôi là Hiền giả Sói Holo! Chừng này tiền tôi kiếm lại mấy hồi.”

    “Thế thì còn chờ đợi gì nữa. Tôi đang định dùng số tiền đó để chi tiền ngủ trọ tối nay đây."

    Măm gừ gừ… Nhưng, tôi… chóp chép…”

    “Thôi, ăn xong đi rồi nói.”

    Holo gật đầu và không nói thêm gì nữa, mãi cho tới khi trong bụng có không dưới tám quả táo mới thôi.

    Lát nữa cô ấy có định ăn tối không đây?

    “…Phù.”

    “Cô ăn nhiều thật đấy.”

    “Táo là trái ác quỷ, bên trong chúng chứa hương vị ngọt ngào, cám dỗ và đầy dụ hoặc.”

    Nghe những lời đầy tính cường điệu của cô, Lawrence không khỏi phì cười.

    “Đáng lẽ Hiền giả sói phải chế ngự được sự cám dỗ chứ?”

    “Tham lam có thể khiến ta mất đi nhiều thứ, nhưng hà tiện chắc chắn không bao giờ mang lại cho ta cái gì.” Không chỉ phát biểu, cô còn khoan khoái liếm mút từng đầu ngón tay, khiến luận điểm của cô càng thêm thuyết phục. Nếu như cuộc sống khổ hạnh đồng nghĩa với việc phải từ bỏ tất cả những niềm sung sướng tột cùng này thì quả thật là quá đỗi ngớ ngẩn.
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  10. Grace

    Grace La vie est faite de petit bonheur

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    2,336
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: Mộc

    Tất nhiên đây cũng chỉ là một lý thuyết suông thôi.

    “Thế khi nãy cô định nói gì?”

    “Hửm? À, đúng rồi. Hiện giờ tôi không có tiền và cũng không có cách gì kiếm tiền ngay được, vậy nên khi anh làm việc tôi sẽ ở bên góp vài lời để giúp anh kiếm thêm tiền lãi. Đồng ý không?”

    Không một thương nhân đáng đồng tiền bát gạo nào lại: “Đồng ý” ngay khi vừa mới được hỏi. Ai cũng biết rằng trước khi hiểu rõ ý đồ thật sự của đối phương thì không được tự tiện đồng ý ngay. Giao ước dẫu bằng lời thì vẫn là giao ước và nó cần phải được tôn trọng.

    Chính vì vậy nên Lawrence chưa thể đưa ra câu trả lời ngay được. Anh vẫn chưa hiểu ý của Holo là gì.

    “Anh sắp sửa đi bán lông chồn đúng không?”, cơ hồ đoán được lý do tại sao anh ngần ngừ, Holo xoay người về phía thùng hàng ở đằng sau.

    “Hy vọng là xong được trong hôm nay. Nhưng muộn nhất là ngày mai.”

    “Chà, nếu có thể, tôi sẽ giở chút công phu miệng lưỡi để giúp anh kiếm thêm lời. Thêm được đồng nào tôi giữ đồng nấy.”, cô thản nhiên liếm đầu ngón tay, có vẻ chẳng bận tâm mấy.

    Thấy vậy, Lawrence buộc phải xem xét lại tình hình, Holo có vẻ rất tự tin rằng mình sẽ bán được lông chồn với giá cao hơn giá của anh. Mặc kệ cô là Hiền giả sói hay là gì, anh đã có bảy năm kinh nghiệm trong nghề thương nhân lưu động. Anh không kém cỏi tới mức có thể chỉ cần ở bên chém vào mấy câu đã có thể nâng giá của anh lên và cũng không có gì đảm bảo rằng bên mua sẽ chấp nhận cái giá đó.
    Thế nhưng, sự tò mò của chàng thương nhân trước việc cô định thực hiện chiêu trò đó ra sao lại át hẳn nỗi nghi hoặc rằng liệu cô có thể thực hiện nỗi điều đó không, vậy nên cuối cùng anh vẫn mạnh miệng tuyên bố: “Đồng ý”.

    “Thành giao!”, Holo ợ một hơi dài rồi nói.

    “Nhưng không chỉ mỗi vụ lông chồn này mà còn ở cả các mối mua bán khác nữa đấy nha. Dù sao anh cũng là một thương nhân mà. Lỡ tôi không có nổi một cơ hội đẩy giá lên thì sao?”

    “Cô cũng khiêm tốn quá nhỉ.”

    “Biết mình biết người trăm trận trăm thắng mà.”

    Lời tuyên bố đáng nhẽ ra sẽ hùng hồn thêm biết bao nhiêu nếu như trong lúc phát biểu cô không nhìn với vẻ đắm đuối và thèm thuồng về phía mấy quả táo còn lại.

    Những tấm lông chồn này sẽ được đưa tới Thương hội Milone, một nơi đứng ra làm trung gian môi giới cho đủ loại hàng hóa khác nhau. Trong khi hai thương hội lớn nhất và nhì Pazzio đều là những tổ chức bản địa và đặt trụ sở chính ở đây thì Milone, thương hội đứng thứ ba trong thị trấn lại có trụ sở chính nằm tại một đế quốc thương nghiệp ở tít tận phương Nam xa xăm và được điều hành bởi một thương nhân đầy quyền thế thuộc dòng dõi quý tộc. Trụ sở ở Pazzio này chỉ là một chi nhánh.

    Lý do Lawrence lựa chọn Milone chứ không phải mấy điểm môi giới bản địa kia cũng rất đơn giản: hòng cạnh tranh với đối thủ, nơi đây thường thu mua hàng hóa với mức giá trội hơn. Chưa hết, với mạng lưới chi nhánh rộng khắp của mình, Milone có thể mang lại rất nhiều tin tức đáng giá.

    Dụng ý của anh là muốn thu nhập thêm thông tin về câu chuyện của tay thương nhân trẻ Zheren dạo trước. Ai có thể biết rõ về sự dao động của giá tiền tệ hơn các thương nhân thường xuyên phải bôn ba khắp các vùng miền để buôn bán chứ?

    Thu xếp xong chỗ trú chân cho hai người, Lawrence tỉa tót lại râu ria cho gọn gàng sau đó cất bước lên đường, Holo thì vẫn như cũ, choàng áo khoác kín đầu.

    Thương hội Milone tọa lạc tại toàn nhà thứ năm tính từ bến tàu sang. Không chỉ là toàn kiến trúc lớn thứ nhì trong vùng, nó còn có một chiếc cổng hùng vĩ và hiên ngang, quay mặt về phía cảng để đón lấy tầng tầng lớp lớp xe hàng vào ra, khiến nơi đây đã đồ sộ lại trông càng thêm phần đồ sộ. Từng chồng từng đống hàng hóa các loại chất đầy xung quanh cổng vào của Milone, cứ như muốn phô trương sự thịnh vượng của thương hội này. Mà cũng có thể đây là cách thức đặc thù của họ hòng cạnh tranh với những thương hội bản địa, vốn có được những mối quan hệ lâu dài và có thể dựa vào đó để kinh doanh buôn bán chứ không cần phải dùng tới cái diện mạo hào nhoáng màu mè kia để khoe khoang.

    Lawrence cho xe đậu lại ở bãi chưa được bao lâu thì đã có một nhân viên vồn vã chạy ra tiếp đón.
    “Chào mừng tới thương hội Milone!”

    Anh chàng ngoại hình sáng sủa với râu tóc cắt tỉa gọn gàng này là nhân viên phụ trách khu tháo dỡ hàng hóa. Đây là một điểm kì lạ của thương hội này.


    Bình thường khi bãi của mấy hãng buôn lúc nào cũng đầy nhóc những gã thợ hung tợn như mấy tên sơn tặc, hễ mở miệng ra là hò hét nọ kia, nhưng Milone là một ngoại lệ.

    “Trước đây tôi từng bán lúa mì cho một thương hội của các anh, hôm nay tôi có một ít lông thú muốn đem bán. Phiền các anh xem qua.”
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  11. Grace

    Grace La vie est faite de petit bonheur

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    2,336
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: Ngô Huyền Trang

    "Vâng, vâng, tất nhiên rồi! Nhân viên quầy bên tay trái ở phía trong sẽ rất hân hạnh được đón tiếp ngài."

    Lawrence gật đầu, sau đó thắng dây cương, thúc ngựa kéo xe vào bên trong. Khắp nơi la liệt đủ loại hàng hóa muôn hình vạn trạng - nào là lúa mì, rơm rạ, đá tảng, gỗ, trái cây... Các nhân viên ở đây ai nấy cũng đều nhanh nhẹn và tháo vát và đó cũng chính là bí quyết khiến cho Thương hội Milone vẫn có thể thành công rực rỡ dù kinh doanh ở xứ người. Bất kì thương nhân lưu động nào nghe tới chuyện này cũng đều phải trầm trồ thán phục.

    Kể cả Holo trông cũng rất có vẻ bị ấn tượng.

    "Xin chào, thưa ngài, xin hỏi ngài muốn tới đâu?"

    Vừa mải nhìn ngắm hàng hóa lũ lượt dỡ xuống bốc lên vừa tiến vào trong, tiếng gọi từ đầu đột nhiên vang tới khiến hai người dừng lại. Khi quay sang hướng đó, đập vào mặt họ là bóng hình của một người đàn ông cao to lực lưỡng, hơi mồ hôi bốc lên từ thân hình đen sạm của anh ta. Đây có lẽ không phải là người mà tay ngoài cửa chi cho Lawrence. Dù sao thì trông anh ta cũng thật to lớn.

    "Bộ anh ta là hiệp sĩ à?", Holo thấp giọng hỏi.

    "Chúng tôi tới đây để bán lông thú. Người ta bảo tôi tới phía bên tay trái để tìm người giao dịch." Sau khi nói dứt lời, Lawrence nhận thấy anh ta cũng đứng ở phía tay trái khu bốc dỡ, hai người nhìn nhau rồi cùng nhau phá lên cười.

    "Ồ, vậy để tôi dắt ngựa cho ngài. Mời ngài đi lối này."

    Nghe thấy vậy, Lawrence cũng không khách khí thúc ngựa tới phía anh ta. Con ngựa khịt mũi một cái, có vẻ như nó cũng cảm nhận được sức sống bừng bừng toát ra từ người đàn ông trước mặt.

    "Hô hô, một con ngựa tốt đấy, thưa ngài. Cậu chàng xem chừng dẻo dai lắm."

    "Nó làm việc mà không kêu ca lấy một câu nào, thế thôi", Lawrence nói.

    "Một con ngựa biết cằn nhằn cũng đáng xem lắm đấy."

    "Hẳn rồi."

    Nói đoạn, hai người đồng thanh cười phá lên. Người công nhân dắt ngựa của Lawrence tới chỗ dỡ hàng, buộc dây cương vào một hàng rào trông khá kiên cố, sau đó lớn tiếng gọi.

    Đáp lời là một người đàn ông khác, diện mạo của người này trông phù hợp với công việc bàn giấy với bút lông và mực hơn là hì hục khuân vác những bó cỏ khô. Đây hẳn là người sẽ đứng ra mua hàng.

    "Thứ cho tôi mạo muội được hỏi, ngài là Kraft Lawrence đúng không? Cảm ơn ngài vì đã quay trở lại."

    Lawrence đã quen với việc được chào hỏi lịch thiệp như thế này, thế nhưng anh vẫn không khỏi ấn tượng khi thấy người trước mặt biết tên anh dù anh vẫn chưa tự giới thiệu. Lần gần nhất anh tới đây là vào mùa đông ba năm về trước, lần đó anh tới bán lúa mì. Có lẽ người này vẫn còn nhớ tới anh sau ngần ấy thời gian.

    "Tôi nghe bảo hôm nay ngài muốn tới bán lông thú." Anh ta đi thẳng vào vấn đề, khác hẳn với kiểu vòng vo tam quốc về thời tiết của đám thương lái bản địa khác. Lawrence bèn ho khan và trưng ra phong thái thương nhân của mình.

    "Đúng vậy. Là những tấm lông ở ngay sau xe, bảy mươi tấm cả thảy." Anh nhảy xuống xe và chỉ cho người mua hàng xem kiện hàng lông chồn của mình. Không lâu sau Holo cũng theo chân anh mà nhảy từ trên xe xuống.

    "Ồ, quả nhiên là những tấm lông chồn hảo hạng. Năm nay hoa màu khắp nơi đều được mùa, thành ra lông chồn lại trở nên khá khan hiếm."

    Khoảng một nửa nguồn cung lông chồn trên thị trường tới từ những người nông dân tận dụng thời gian nhàn rỗi không có việc đồng áng để đi săn. Khi mùa màng bội thu, ai nấy cũng đều bận túi bụi, lấy đâu ra thời gian mà săn với bắn. Thế là lông chồn nghiễm nhiên trở nên hiếm hoi hơn hẳn. Biết được điều này, Lawrence quyết định được đà lấn tới.

    "Lông chồn thượng hạng như thế này phải cách vài ba năm mới có một lần. Trên đường tới đây chúng đã bị mưa xối cho ướt sũng, nhưng nhìn này, tấm nào tấm đấy đều bóng bẩy như thể còn mới nguyên."

    "Bóng bẩy thì công nhận, chất lượng cũng không phải bàn. Thế kích thước thì sao?"

    Lawrence xách một tấm lông tương đối bự lên và đưa cho người kia xem, do thông thường chỉ có chính chủ mới được phép chạm vào hàng hóa của họ.

    "Ô hô. Kích cỡ cũng không vấn đề gì. Ngài bảo có bảy mươi tấm cả thảy đúng không?"

    Anh ta không bắt Lawrence cho xem tất cả những tấm còn lại, ai có thể thô thiển tới vậy chứ. Thế nên cuộc giao dịch giờ mới bước vào giai đoạn cam go - không có người mua nào lại không muốn soát hết toàn bộ hàng, nhưng cũng chẳng có người bán nào lại muốn trưng hết từng tấm ra.

    Phù phiếm, khuôn phép, khát khao, tất cả đều giao thoa ở đây.

    "Chà, vậy... ngài Lorentz... à, xin thứ lỗi, ngài Lawrence, ngài ưu tiên chọn chỗ chúng tôi để giao dịch phải chăng là vì trước đây đây ngài đã từng bán lúa mì cho chúng tôi?”
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  12. Grace

    Grace La vie est faite de petit bonheur

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    2,336
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: Nhật Dạ.
    Cùng một cái tên nhưng mỗi vùng lại có cách đọc khác nhau. Bản thân Lawrense cũng mắc phải sai sót này không biết bao nhiêu lần rồi, vậy nên anh cười xòa cho qua rồi rút một cái bàn tính gỗ từ trong túi ra, khiến người kia cũng dõi theo nhìn. Mỗi quốc gia, mỗi vùng lãnh thổ lại có cách viết chữ số riêng, và không gì kham khổ bằng việc ngồi lần mò xử lý những điểm khác biệt đó, vậy cho nên các thương nhân rất ít khi viết các con số trong quá trình thương lượng, những hạt gỗ trên bàn tính là các thức rõ ràng nhất để diễn đạt các con số, mặc dù vẫn phải tính xem hai bên dùng loại tiền gì để trao đổi.

    “Mức giá tôi có thể đưa ra là... Xem nào, một trăm ba mươi hai đồng trenni bạc.”

    Lawrence vờ cân nhắc trong giây lát: “Anh không gặp những tấm lông như thế này thường xuyên đâu. Tôi mang nó tới đây cũng vì đã từng mua bán với bên anh, nhưng...”

    “Chúng tôi luôn hân hạnh khi được giao dịch cùng ngài.”

    “Cá nhân tôi cũng muốn chũng ta tiếp tục làm ăn lâu dài.”

    Lawrence ngắt câu bằng tiếng hắng giọng nho nhỏ.

    “Ngài thấy sao?”

    “Chúng tôi cũng có mong muốn như vậy, xin ngài hãy tin tưởng chúng tôi. Nếu vậy, vì tình bạn hữu thân thiện giữa chúng ta, ngài nghĩ sao về mức giá một trăm bốn mươi?”

    Thực ra giao dịch thế này có thể xem là khá minh bạch rồi. Ngừoi này đều cố lừa lọc người kia, nhưng trong những lời giả dối vẫn ẩn chứa phần nào sự thật- chính vì vậy, việc mặc cả càng thêm thú vị.

    Một trăm bốn mươi trenni đã là một cái giá không tồi. Tốt hơn hết là không nên quá tham lam mà tiếp tục hét giá. Hơn thế, vẫn còn phải nghĩ đến mối quan hệ về sau nữa.

    Nhưng ngay trước khi Lawrence kịp nói “Thành giao”, thì Holo- nãy giừo vẫn trầm mặc không nói rằng gì- giật giật tay áo của anh.

    “Xin lỗi, chờ tôi một lát” Lawrence nói với tay đại diện thu mua, sau đó cúi mình xuống và ghé tai với mũ chùm đầu của Holo.”

    “Tôi không rành mấy cái này lắm- Cái giá kia là tốt hay không tốt?”

    “Khá tốt đấy.” Lawrence gọn lỏn đáp, không quên mỉn cười với ngừoi đại diện cho thương hội.

    “Chà, không biết ngài có đồng thuận với mức giá này chưa?” Có vẻ như tay này cũng săn sàng chốt giá rồi. Lawrence mỉm cười và đang định trả lời thì...

    “Chờ đã”

    “Cái g...”, Lawrence giật nảy mình và buột miệng nói.

    Nhưng trước khi anh kịp nói thêm gì thì cô đã ngắt lời và tiếp tục- không khác gì một tay thương nhân lõi đời cả.

    “Anh nói một trăm bốn mươi trenni đúng không?”

    “Ừ, ờ, vâng. Một trăm bốn mươi trenni đồng bạc”, người địa diện trả lời,anh có hơi bất ngờ khi Holo nãy giờ vẫn im lìm bỗng tự dưng cất tiếng hỏi. Phụ nữ rất hiếm khi đứng ra buôn bán- không phải không có, nhưng rất hiếm.

    Còn Holo có vẻ không hay biết gì tới chuyện này, mà có vẻ chẳng quan tâm luôn không chừng, vẫn cái điệu bộ thong dong vô tư lự đó, cô nói từ sau tấm áo choàng: “A, vậy là ngài không nhận ra sao?”

    Giật mình trong thoáng chốc, người bán hàng quay sang nhìn Holo. Anh ta có vẻ vẫn chưa hiểu được ý của cô là gì, đến bản thân Lawrence cũng không biết.

    “Xin cô lượng thứ, nhưng có phải tôi đã bỏ sót gì chăng?” Người mua hàng này là một thương nhân tới từ nước láng giềng, tuổi tác chắc cũng phải xấp xỉ Lawrence. Anh ta hẳn là một nhà đàm phán lão luyện, số phần đứng ra thương lượng chắc không đếm vào đâu cho hết.

    Một người dày dạn kinh nghiệm như vậy lại đang có vẻ rất chân thành xin lỗi Holo.

    Nhưng cũng không có gì đáng ngạc nhiên khi anh ta bị bất ngờ như vậy. Câu hỏi của Holo chẳng khác gì muốn nói “Anh có biết mình đang nhìn thứ gì không”

    “Ừm, theo tôi thấy anh là một thương nhân rất lành nghề, vậy mà... À không, chính bởi vậy nên anh mới đang giả vờ không nhận ra đúng không? Nếu vậy thì chúng tôi cũng không cần phải giấu làm gì nữa.” Bên dưới mũ chùm đầu, Holo nhoẻn miệng tươi cười nói. Lawrence thấp thỏm mong sao cô đừng khoe luôn hai cái răng nanh ra, nhưng hơn hết thảy, anh đang tò mò muốn biết cô đang làm gì. Người mua hàng bên vẫn luôn tỏ ra thành thật và công bằng. Nếu Holo nói thật, chứng tỏ bản thân Lawrence đã bỏ sót một chi tiết quan trọng nào đó.

    Sao có thể có chuyện đó được cơ chứ?!
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  13. Leo

    Leo Cừu năng nổ

    Bài viết:
    45
    Đã được thích:
    392
    Điểm thành tích:
    53

    Sói & Gia vị
    Typer: Leo
    “Thưa cô, tôi xin đảm bảo chúng tôi hoàn toàn có thiện ý. Nếu cô vui lòng nói rõ ý kiến của mình, chúng tôi sẽ bằng lòng điều chỉnh mức giá lại cho thích hợp…”


    Lawrence chưa từng thấy một tay mua hàng nào ngoan hiền tới vậy. Nói đúng hơn thì anh thấy họ giả vờ hiền lành nhiều rồi, nhưng lần này rõ ràng không phải là làm bộ.

    Những lời của Holo quả thật rất có trọng lượng, cách diễn đạt cũng hoàn hảo.

    “Cậu chủ”, cô nói với Lawrence, “Trêu đùa người khác như vậy là bất lịch sự đấy.”

    Không biết cô gọi “cậu chủ” là có ý muốn trêu anh hay do thân phận đó phù hợp nhất trong tình hình hiện tại, nhưng dù có là gì đi nữa thì anh biết rằng mình nhất quyết không được phép trả lời lung tung, nếu không tí nữa kiểu gì cũng biết mặt. Thế là anh cuống lên:

    “T-ta làm gì có ý đó. Nhưng tốt hơn hết là cô vẫn nên tự nói cho anh ta đi.”

    Holo nhếch môi cười với Lawrence, chiếc răng manh một bên hé ra. Có vẻ như anh đã đưa ra câu trả lời chính xác.

    “Cậu chủ, phiền cậu đưa một tấm long cho tôi được không.”

    “Đây.”

    Lawrence cảm thấy mình thật ngớ ngẩn khi cứ phải cố ra vẻ bề trên cho xứng với cái danh “cậu chủ”. Ở đây nếu nói ai là chủ nhân thì phải là Holo mới đúng.

    “Cảm ơn cậu chủ. Và giờ, nếu ngài không phiền…” Holo quay sang phía người kia và giơ tấm lông ra. Liếc qua thì kích thước, độ bóng bẩy và kiểu dáng đều không có gì đủ đặc sắc để khiến người ta nâng giá. Giả dụ cô có nhấn mạnh tới kiểu dáng tao nhã thế này thế nọ thì tay kia chắc chắn sẽ yêu cầu được soi xét lô hàng kĩ lưỡng hơn, đến lúc đó thì kiểu gì cũng có vài ba khuyết điểm bị soi ra. Giá thì chắc sẽ không bị đánh tụt đâu, nhưng mối quan hệ giữa người mua và kẻ bán sẽ rạn nứt vì việc này.

    “Ngày thấy đấy, chúng đều là những tấm long thượng hạng”, Holo nói.

    “Cái này thì tôi đồng ý”, người kia đáp.

    “Thêm vài năm nữa cũng chưa chắc có thể lấy lại được mấy tấm như thế này đâu. Mà nói đúng ra thì…ngài khó mà gặp lại những tấm lông chồn có mùi như thế này lắm đấy.”

    Từng lời Holo nói ra khiến bầu không khí như đông cứng lại. Lawrence hoàn toàn không hiểu nổi cô đang nói tới cái gì.

    “Nói là mùi, nhưng chắc chỉ có kẻ mù mới không nhận ra nó!” Holo cười khanh khách. Nhưng cũng chỉ có cô cười, còn Lawrence và người còn lại choáng váng tới mức không cười nổi.

    “Chà, trăm nghe không bằng mắt thấy, trăm thấy không bằng một thứ. Ngài không ngại thử chứ?” Holo đưa cho người kia tấm long chồn. Anh ta vẫn đón lấy nhưng lại liếc sang Lawrence với ánh mắt chần chừ.

    Lawrence chậm rãi gật đầu chấp thuận, lén giấu đi sự bối rối trong lòng.

    Ngửi mùi của lông chồn thì có tác dụng gì chứ? Anh đã kinh qua không biết bao nhiêu thương vụ rồi nhưng mà vẫn chưa nghe thấy vụ này bao giờ.

    Và tất nhiên người kia cũng vậy, tuy nhiên anh ta buộc phải chiều lòng khách hàng. Từ từ đưa sát tấm long lên mũi, anh hít thử một hơi.

    Ban đầu sắc mặt của anh hiện lên bối rối lẫn ngạc nhiên. Ngửi lại một lần nữa, thần thái bối rối tan đi, chỉ còn lại sự kinh ngạc.

    “Ồ? Ngài cũng ngửi thấy rồi đúng không?”, Holo nói.

    “À ờ, vâng. Hình như là mùi trái cây.”

    Lawrence sững sờ nhìn chỗ lông thú. Trái cây?

    “Đúng vậy, là trái cây. Lông thú năm nay khan hiếm vì năm nay mùa vụ tốt tươi và tương tự như vậy, rừng cây cũng bạt ngàn hoa trái. Con chồn này cách mấy ngày trước vẫn còn tung tăng dạo chơi trong rừng, chỗ hoa quả nó ăn di dồi dào tới mức khiến mùi thơm thấm nhuần khắp cơ thể.”

    Tay người kia ngửi ngửi lại lần nữa, sau đó gật đầu, có vẻ cũng thừa nhận.

    “Lông thú cũng có nhiều kiểu, có tấm thì bóng loáng, có tấm lại không được như vậy, nhưng thật ra chuyện đó cũng chẳng thay đổi được gì nhiều. Đến khi chúng thật sự dùng tới, tức là may thành quần áo, còn ai để ý tới chuyện đó chứ? Người ta chỉ quan điểm là: Lông tốt thì bền, lông dỏm thì nhanh bị rụng.”

    “Quả đúng như cô nói”, người kia đáp.

    Ở bên kia, Lawrence đang cực kì sửng sốt. Còn chuyện gì cô sói này không biết nữa không vậy?

    “Như ngài thấy đấy,bộ lông này vẫn còn vương hương thơm trái cây, chứng tỏ nó được ăn uống rất đầy đủ. Nó chắc tới mức phải hai người đàn ông lực lưỡng mới có thể lột lông ra khỏi da đó.”

    Nghe thấy vậy, anh ta cũng thử kéo giãn tấm lông ra xem.

    Tuy nhiên, anh ta không thể nào dùng quá nhiều sức trên những món hàng mình vẫn chưa mua và Holo thừa biết chuyện này.

    Cô ấy quả là một thương nhân hoàn hảo.

     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên Vĩ, AndreaGrace thích điều này.
  14. Leo

    Leo Cừu năng nổ

    Bài viết:
    45
    Đã được thích:
    392
    Điểm thành tích:
    53

    Sói & Gia vị
    Typer: Leo
    “Bộ lông này bền bỉ chẳng kém gì chính bản thân con thú đâu, khoác nó lên người sẽ giúp ngài luôn ấm áp như sống giữa những ngày xuân mưa rả rích rơi suốt từ sáng sớm đến tận buổi chiều hôm. Và chớ quên mùi hương của nó nha! Cứ tưởng tượng giữa một đống áo khoác lông chồn hôi rình, đột nhiên ngài tìm được một tấm áo khoác thơm phức như thế này xem. Tin tôi đi, nó sẽ bán chạy tới mức ngài trố mắt ra cho coi.”

    Ánh mắt của người kia bắt đầu trở nên mơ màng, có lẽ cũng đang mường tượng đến khung cảnh đó. Về phần mình, Lawrence cũng cảm giác được – hoặc ít nhất cũng ngửi thấy được, rằng những món đồ làm từ nó chắc chắn sẽ bán chạy như tôm tươi.

    “Theo ngài cái giá bao nhiêu mới là hợp lí đây?”

    Trong mơ màng, người mua hàng kia đã định thần lại, ưỡn thẳng sống lưng lên, sau đó rút bàn tính của mình ra nhẩm tính một hồi. Viên bi gỗ trượt lên trượt xuống tách-tách-tách như thoi đưa, để rồi cuối cùng cho ra đáp số.

    “Ngài nghĩ sao về cái giá hai trăm trenni?”

    Lawrence nín thở khi nghe tới mức giá đó. Một trăm bốn mươi đồng đã là một con số khá cao rồi. Hai trăm thì quả thực khó có thể tin nổi.

    “Ừm”, Tuy nhiên, Holo bắt đầu ậm à ậm ừ. Anh muốn van xin cô dừng lại lắm rồi – cứ đà này thì mọi chuyện sẽ vượt ra khỏi tầm kiểm soát, nhưng cô nhất quyết không từ bỏ.

    “Vậy ba đồng bạc cho mỗi tấm lông chồn đi – tổng cộng là hai trăm mười đồng nhé?”

    “Ơ, chà...”

    “Cậu chủ”, Cô cất tiếng gọi Lawrence. “Hay chúng ta thử đi nơi khác đi...”

    “Ấy, không! Hai trăm mười, cứ thống nhất là hai trăm mười đi.”, người kia cuống quýt lên.

    Nghe thấy vậy, Holo gật đầu thỏa mãn, sau đó quay sang người gọi là “cậu chủ”, “Cậu chủ à, người nghe thấy rồi đó.”

    Đây chắc chắn là trêu ghẹo, trêu ghẹo một cách trắng trợn!


    Yorend là một quán rượu nằm khuất sâu trong một con ngõ nhỏ. Dù vậy, trông quán vẫn gọn gàng sáng sủa, với lượng khách hàng chủ yếu là những người thợ trong vùng.

    Bước chân tới Yorend, Lawrence bỗng cảm thấy cả người ểu oải hẳn đi.

    Trái ngược lại, Holo vẫn tươi tỉnh, chắc là do vừa hạ đo ván hai thương nhân một lúc. Giờ vẫn còn sớm, vậy nên quán rượu gần như trống hoắc, cũng nhờ vậy mà rượu của hai người chẳng mấy chốc đã được đưa ra. Holo một nơi nốc cạn li của mình, trong khi Lawrence chỉ ngồi nhâm nhi từng ngụm.

    Anh chẳng cảm nhận được vị gì dù đang thưởng thức loại rượu nho hảo hạng.

    “Chà, đúng là rượu nho rồi!”, Holo khà một hơi dài, sau đó giơ chiếc cốc gỗ lên xin thêm rượu. Cô hầu rượu cười đáp trả trước vị khách hàng tiềm năng.

    “Anh làm sao vậy? Không định uống sao?”, Holo vừa nói vừa nhai rau ráu dăm ba hạt đậu rang.

    Nhìn cô cũng không có vẻ gì là hả hê thái quá, vậy nên anh quyết định đi thẳng vào vấn đề.

    “Cô từng kinh doanh buôn bán rồi à?”

    Vừa nhai rau ráu chỗ đậu rang, vừa cầm cốc rượu đã được rót đầy, Holo cười ngán ngẩm: “Sao vậy, tôi làm tổn thương tới lòng tự trọng của anh à?”

    Tất nhiên là thế rồi.

    “Tôi không biết từ trước tới nay anh đã thực hiện được mấy vụ mua bán rồi, nhưng hồi còn ở làng, tôi đã được chứng kiến biết bao nhiêu thương vụ rồi. Ngày xưa tôi thấy được một người xử dụng mánh khóe này, không phải tôi phát minh ra đâu. Mà chính xác là lúc nào ta...?”

    Lawrence lặng thinh, trong mắt vẫn đầy nghi vấn, Holo gật đầu trông có vẻ khá miễn cưỡng. Thật vậy, Lawrence bèn thở dài, nhưng thật ra trong lòng cũng phần nào nhẹ nhõm.

    “Nhưng quả thật tôi không để ý chi tiết đó. Tối qua nằm giữa những tấm lông, tôi có ngửi thấy tí mùi trái cây nào đâu?”

    “Ồ, cái đó à. Đều nhờ vào mấy trái táo chúng ta vừa mua thôi. “

    Lawrence cứng họng! Cô ấy lén thực hiện tiểu xảo vào lúc nào vậy?

    Vào cùng lúc đó, trong lòng anh đột nhiên bồn chồn không yên.

    Đây là lừa đảo!

    “Tại hắn ta kém nên mới bị bịp mà” Holo nói, “Đến khi phát hiện ra, hắn ta có khi có ấn tượng là đằng khác.”

    “...Cũng có ý đúng.”

    “Sau khi bị lừa nổi cáu chẳng có ích gì đâu. Một thương nhân thực thụ thì phải biết khi nào thì nên thán phục người khác.”

    “Xem ai thuyết giảng kìa. Cô nói chẳng khác gì một lão bà thương nhân già khú nhăn nheo cả.”

    “Ờ. Còn anh thì y nhưng cậu bé con vẫn còn phải ẵm ấy.”

    Lawrence không kìm được cười phá lên. Sau đó anh nhún vai và thưởng thức cốc rượu nho của mình. Rượu của quán này có hương vị cay nồng khá đặc trưng.

     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên Vĩ, AndreaGrace thích điều này.
  15. Leo

    Leo Cừu năng nổ

    Bài viết:
    45
    Đã được thích:
    392
    Điểm thành tích:
    53

    Sói & Gia vị
    Typer: @Leo
    “Gác lại chuyện này qua một bên đi, anh đã làm việc cần làm chưa?” Holo đang đề cập tới vụ Zheren.

    “Tôi đã lân la hỏi mấy người ở thương hội Milon xem có ai biết quốc gia nào phát hành đồng bạc mới không, nhưng xem ra họ không hề giấu giếm gì cả nếu thông tin không quý tới mức cần phải độc quyền, bình thường họ sẽ chia sẻ nó chứ không ôm khư khư làm gì. Dù sao đó cũng là một cách tạo quan hệ tốt.”

    “Hừm.”

    “Nhưng thực ra cơ hội để có được những giao dịch kiểu như vậy cũng tương đối hiếm hoi. Thế cho nên chúng ta mới nhúng tay vào việc này.”

    Đây không phải chuyện hão huyền. Tất cả đều là sự thật. Trong đầu cơ tiền tệ, giá chỉ có thể tăng, giảm hoặc giữ nguyên. Dù các thông tin có xoắn xít vào nhau rối rắm đi chăng nữa, chỉ cần chúng ta kiên trì suy nghĩ thì cuối cùng cũng sẽ bóc tách ra được dáp án thôi.

    Còn một khi cuộc thỏa thuận đã đi tới bước bắt buộc phải có bên được bên mất thì cả hai bên đã không còn nhiều lựa chọn trong tay nữa rồi.

    Tuy nhiên...

    “Nói thế thôi chứ mặc kệ là âm mưu gì, chỉ cần chúng ta không để bị lừa và kiếm được lời thì chúng ta sẽ ổn thôi.”

    Lawrence nhấm nháp thêm một ngụm rượu và bốc vài hạt đậu cho vào miệng. Chầu này Holo đãi, vậy nên anh thấy mình không tận dụng thì quá phí.

    “Cơ mà, không thấy ai trông giống chủ quán cả, có phải anh ta đi đâu đó rồi không nhỉ?”, anh nói.

    “Zheren nói chúng ta có thể liên lạc với anh ta qua quán rượu này, vậy ắt hẳn anh ta là khách quen ở đây.”

    “Chà, các thương nhân lưu động thường hoạt động tại các quán rượu và các chợ thương mại. Thật ra lát nữa tôi phải tới một khu chợ thương mại như thế. Mà hình như chủ quán không ở đây thật?” Lawrence nhìn quanh quất khắp quán rượu và nói. Quán được bày trí rất thoáng đãng, với mười lăm chiếc bàn tròn cả thảy; hiện giờ chỉ có hai ông lão – nhìn qua có lẽ là thợ đã nghỉ hưu – đang ngồi trong quán.

    Giờ mà đi thẳng tới bắt chuyện với họ thì không ổn cho lắm, thế là anh bèn quay sang hỏi cô bồi bàn khi cô mang rượu cùng cá trích nướng và thịt cừu hun khói tới cho hai người họ.

    “Chủ quán?", cô gái đặt rượu và thức ăn lên bàn rồi hỏi. Hai cánh tay của cô thanh mảnh đến lạ; Lawrence tự hỏi không biết cô lấy đâu ra sức lực để có thể bưng bê mấy dĩa thức ăn nặng như vậy. “Ông ấy ra ngoài chợ mua hàng rồi”, cô tiếp tục. “Anh cần gặp ông ấy có việc gì chăng?”

    “Vậy liệu cô có biết làm cách nào để có thể liên lạc với một người tên Zheren không?”

    Nếu họ không biết Zheren cũng không có gì lạ. Rất nhiều thương nhân chỉ coi những quán rượu là một địa chỉ để tiện liên lạc, vậy nên có hiểu nhầm cũng không có gì quá đáng.

    Nhưng hóa ra là Lawrence chỉ lo bò trắng răng.

    Cô gái đột nhiên trở nên hồ hởi, đôi mắt mở to khi nghe thầy nhắc tới Zheren: "Ồ ngài Zhenren đúng không? Tôi biết anh ấy.”

    “Chúng tôi muốn liên lạc với cậu ta.”
    “Anh ấy vừa trở lại thị trấn vào tối qua nên tôi nghĩ trong thời gian tới sẽ xuất hiện ở quán này vào mỗi tối.”

    “Vậy sao?”

    “Anh ấy hay tới đây mỗi khi trời đã tắt nắng. Hai người cứ tự nhiên ở đây chờ.”

    Cô gái này khôn lỏi thật, nhưng kể ra cô nói cũng đúng. Phải một hai tiếng nữa mới tối, vẫn còn đủ thời gian để thoải mái uống một chầu.

    “Nghe lời cô ấy vậy”, Lawrence nói.

    “Xin cứ tự nhiên!”, cô cúi đầu nói, sau đó xoay sang bàn của hai vị khách quen.

    Về phần mình, Lawrence lại nâng cốc lên thưởng thức ly rượu vang. Vị men cay nồng như xộc vào mũi anh, sau đó nhạt dần, để lại hương vị ngọt ngào trên đầu lưỡi. Một vài đầu lưỡi, rum chẳng hạn, cường độ càng mãnh liệt lại càng được đánh giá cao, nhưng Lawrence lại thích vị ngọt của rượu vang hay rượu mật hơn. Thỉnh thoảng để thay đổi không khí anh còn thử rượu táo và rượu lê nữa.

    Bia cũng là một sự lựa chọn thú vị, nhưng hương vị của nó lại phụ thuộc quá nhiều vào tay nghề của người ủ bia và khẩu vị của người uống. Không như rượu vang với chất lượng chỉ phụ thuộc vào giá, cái thú của bia lại không dính dáng gì tới giá cả, vậy nên các thương nhân ít khi đụng đến nó. Chẳng ai biết được men bia ở chỗ này có hợp khẩu vị của mình hay không, trừ khi anh xuất thân từ chính vùng này. Vật nên mỗi khi muốn nhập vai dân bản địa, Lawrence thường gọi bia.

    Đang mơ màng nghĩ, Lawrence nhận ra Holo, ngồi đối diện với anh, đã thôi không ăn nữa. Cô dường như đang trầm ngâm suy nghĩ gì đó. Sau đó Lawrence có đánh tiếng gọi nhưng mãi cô mới trả lời.

    “... Cô gái đó... đang nói dối”, sau khi cô gái kia khuất dạng vào trong bếp, cô mới nói ra.

    ”Nói dối gì cơ?”

    ”Không hề có chuyện Zheren đến đây mỗi ngày.”

     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  16. Leo

    Leo Cừu năng nổ

    Bài viết:
    45
    Đã được thích:
    392
    Điểm thành tích:
    53

    Sói & Gia vị
    Typer: @Leo
    “Hừm”, Lawrence gật đầu, trầm mặc nhìn cốc rượu của mình.

    “Chà, vậy chúng ta chờ xem Zheren có thật sự tới đúng như lời cô ấy không.”

    Cô gái kia nói dối chứng tỏ thường xuyên liên hệ với Zheren. Nếu không, cả Lawrence và tay thương nhân trẻ thần bí kia sẽ gặp phải chuyện đau đầu rồi đây.

    “Tôi cũng nghĩ vậy”, Holo nói.

    Vẫn chưa biết được tại sao nói dối, có thể cô ta sẽ gọi Zheren tới bất kì lúc nào và chỉ giả bộ vậy hòng níu kéo Lawrence và Holo ngồi bàn lâu hơn để gọi thêm món. Thương nhân lái buôn lúc nào chả nói dối, chỉ là lúc nhiều lúc ít mà thôi. Bạ cái gì cũng lo lắng như vậy chỉ tổ phân tâm chứ chẳng ích gì.

    Vậy nên Lawrence cũng không quá sốt sắng và anh nghĩ Holo cũng vậy.

    Ngoại trừ việc vẻ mặt Holo sáng bừng lên khi thấy món nhộng ong hầm mật thì mặt trời vẫn yên ả lặn mà không xuất hiện sự vụ gì đáng kể và không lâu sau khách hàng bắt đầu lũ lượt kéo tới quán rượu.

    Và Zheren nằm trong số đó.

    “Mừng chúng ta có duyên gặp lại, cạn ly nào!” Zheren nâng cốc lên, cụng vào cốc của Lawrence và phát ra một tiếng “cộc” vang dội. “Lông chồn của ngài bán tốt không?”

    “Khá là được giá đấy – nhìn rượu vang của tôi là anh đủ biết mà.”

    “Chao ôi, thật đáng ghen tị! Chắc hẳn ngài có mánh khóe gì đó đúng không?”

    Lawrence không trả lời ngay, thay vào đó hớp một ngụm rượu vang: “Chuyện đó là bí mật”.

    Bên kia, Holo đang cắm cúi ăn đậu rang, có lẽ là muốn giấu đi nụ cười trào phúng của mình.

    “Chà, dù sao tôi vẫn mừng khi ngài bán được giá. Với tôi, càng nhiều vốn thì lại càng nhiều tiền lời.”

    “Không phải cứ có nhiều vốn thì tôi sẽ đi đầu tư nhiều hơn đâu.”

    “Đừng nói vậy chứ! Tôi đã cầu Chúa cho ngài bán được giá tốt cũng chỉ là để trông chờ vào điều đó thôi đấy!”

    “Vậy thì anh cầu chúc lộn địa chỉ rồi. Anh vốn chỉ nên cầu nguyện tôi mở rộng vốn đầu tư thôi.”

    Zheren ngước mắt lên, sắc mặt trông muôn phần bi thương. “Nào, bàn chuyện chính đi”, Lawrence nói.

    “À đúng”, Zheren hồi thần lại và nhìn Lawrence, đồng thời cũng trộm liếc Holo, bởi anh ta biết cô cũng là một người không thể xem nhẹ.

    “Anh sẽ bán cho tôi thông tin về đồng bạc sắp sửa được điều chỉnh tăng dộ tinh thuần và đổi lại, anh muốn một phần lợi nhuận từ phía tôi. Tóm lại là vậy đúng không?”

    “Chính xác.”

    “Thông tin về việc thay mới này có xác thực hay không?”

    Zheren có phần nao núng khi thấy anh đi thẳng vào vấn đề như vậy. “Chà, đây là những gì tôi suy đoán khi nhận được nguồn tin từ một làng mỏ. Cá nhân tôi thấy rất đáng tin cậy, nhưng… trong kinh doanh không có gì là hoàn toàn chắc chắn cả.”

    “Công nhận.”

    Lawrence gật dầu, khá hài lòng trước sự khép nép của Zheren. Anh nhón thêm một nhộng hầm và tiếp tục.

    “Nếu ban nãy anh tự tin khẳng định thì tôi đã bỏ đi rồi. Nếu nói cái gì khiến tôi hồ nghi nhất thì đó chỉ có thể là cái ‘chắc chắn’ kia.”

    Phù, Zheren thở phào nhẹ nhõm.

    “Được rồi thế anh muốn tỉ lệ hoa hồng bao nhiêu?”

    “Mười trenni là giá của thông tin, cộng thêm mười phần trăm lợi nhuận ngài thu được nữa.”

    “Với lợi ích tiềm tàng nó có thể mang lại thì đây đúng là một cái giá khiêm tốn đấy.”

    “Quả như vậy. Nhưng nếu ngài chẳng may thua lỗ thì tôi sẽ không tài nào bồi thường nổi. Có muốn đền bù thì chắc tôi cũng phải mang cả gia tài ra gán nợ. Vậy nên tôi quyết định chọn mức giá là mười phần trăm trên lợi nhuận ròng, nhưng nếu ngài kinh doanh bị lỗ thì tôi sẽ chỉ bồi thường phần giá trị của thông tin, vậy thôi.”

    Lawrence trầm tư một hồi, đầu óc của anh vẫn còn chuểnh choáng do hơi men.

    Lời đề nghị của Zheren chỉ có thể dẫn tới hai kịch bản.

    Kịch bản thứ nhất là anh, Lawrence, sẽ bị thua lỗ nghiêm trọng và Zheren sẽ tận dụng cơ hội đó mà thu lợi cho riêng mình.

    Còn kịch bản thư hai là những gì Zheren nói hoàn toàn khả thi.

    Tuy nhiên nhờ Holo mà Lawrence đã biết được rằng câu chuyện sắp sửa có một loại tiền tệ lên giá nhờ gia tăng hàm lượng kia là giả. Nếu vậy, Zheren hẳn đang lợi dụng lúc Lawrence thua lỗ để kiếm lời, nhưng Lawrence vẫn chưa hiểu anh ta định làm kiểu gì.

    Chưa hết, Lawrence cũng bắt đầu dao động, hoài nghi không biết phán đoán của Holo về tên Zheren này rốt cuộc có chuẩn xác hay không. Bản thân anh ta đã nói thông tin không phải hoàn toàn chắc chắn và thêm vào đó còn cần trả phí cho thông tin. Nếu mục tiêu của Zheren chỉ là mấy đồng bạc vụn trả cho thông tin thế này thì quá vô lý.

     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  17. Leo

    Leo Cừu năng nổ

    Bài viết:
    45
    Đã được thích:
    392
    Điểm thành tích:
    53

    Sói & Gia vị
    Typer: @Leo
    Nhưng lúc này có nghĩ thế chứ nghĩ nữa cũng không làm gì được. Chỉ khi có được thông tin từ phía Zheren thì anh mới có thể quan sát vấn đề dưới một khía cạnh mới.

    Nếu như nhận ra mình chắc chắn sẽ chịu lỗ, anh chỉ việc đòi lại phí thông tin là xong. Chỉ cần thận trọng suy nghĩ một chút là anh có thể dễ dàng tránh mọi phiền toái, vậy nên lúc này anh càng tò mò không biết kế hoạch của tay Zheren là gì.

    “Ừm, tôi thấy cũng được đấy.”

    “Ồ, ừm, cảm ơn ngài rất nhiều!”

    “Hỏi lại cho chắc, anh muốn mười trenni cho phần thông tin, và mười phần trăm lãi ròng tôi kiếm được. Tuy nhiên nếu tôi thua lỗ, anh sẽ trả tiền lại cho tôi, ngoài ra không phải chịu thêm bất kỳ trách nhiệm nào khác.”

    “Vâng.”

    “Và chúng ta sẽ kí hợp đồng trước công chúng viên.”

    “Đúng vậy. Còn về ngày thanh toán, ngài thấy thời điểm ba ngày trước hội chợ xuân như thế nào? Tôi tin tưởng mệnh giá của tiền sẽ dao động chỉ trong năm nay thôi.”

    Hội chợ xuân vẫn còn phải gần nửa năm mới diễn ra. Đó là khoảng thời gian cần thiết để loại tiền tệ kia biến động tỉ giá, có thể lên mà cũng có thể xuống. Nếu thật sự nó lên giá thì sự tín nhiệm đặt lên đồng tiền này cũng sẽ được đà tăng mạnh và mọi người đều sẽ vui lòng sử dụng nó để trao đổi và buôn bán. Mệnh giá thị trường của nó sẽ tăng như vũ bão. Đến lúc đó những người hấp tấp đem bán vội kiểu gì cũng tiếc hùi hụi.

    “Ừm, chừng đấy chắc là đủ thời gian rồi.”

    “Nếu vậy hy vọng có thể gặp ngài tại văn phòng công chứng vào sáng mai.”

    Chẳng có lý do nào để từ chối cả. Lawrence gật đầu sau đó nâng cốc. “Vì lợi ích của hai ta!”

    Nhìn cảnh hai người nâng cốc lên, cô nàng Holo cũng lãnh đạm mò tới cốc của mình.

    “Vì lợi ích!”

    Âm thanh vang lên đầy thâm thúy khi những chiếc cốc chạm vào nhau.

    Công chứng, đúng như tên gọi của nó, là một dịch vụ công cộng để chứng nhận tính hiệu lực của hợp đồng. Tuy nhiên, khi hợp đồng được kí trước mặt công chứng viên không có nghĩa là bất cứ ai vi phạm hợp đồng cũng sẽ bị lính thủ thành tới bắt. Kể cả hoàng gia, mang tiếng là người nắm giữ trật tự trị an trong tay, cũng sẽ không làm như vậy.

    Thay vào đó, danh tính của bên vi phạm sẽ được các công chứng viên này phát tán ra bên ngoài. Đây là một đòn chí mạng với bất kì thương nhân nào. Với các thương vụ lớn thì điều này càng được thể hiện rõ – một thương nhân mang tiếng xấu sẽ không thể nào buôn bán được với các thương nhân nước ngoài, ít nhất là các thương nhân ở thành phố đó.

    Với những thương nhân chuẩn bị thôi việc thì hậu quả để lại từ việc này cũng không nặng nề lắm, nhưng chỉ cần họ vẫn còn nghiệp buôn bán thì chừng đấy là quá đủ để răn đe rồi.

    Và trước mặt một công chức viên như vậy, Lawrence đã kí hợp đồng, trả cho Zheren mười trenni và nhận lấy thông tin anh cần mà không gặp chút trở ngại nào. Sau đó Lawrence và Holo chia tay Zheren rồi sóng vai đi tới khu phố chợ. Cứ kéo xe hàng trống không đi qua đi lại giữa phố xá đông đúc thế kia thì không tiện lắm, vậy nên họ gửi nó lại nhà trọ và cuốc bộ.

    “Đây là đồng bạc mà thằng nhóc khi nãy nói à?”, Holo mân mê một đồng trenni bạc trên tay. Đây là đồng tiền được sử dụng rộng rãi nhất trong vùng bởi vì trong hàng trăm loại tiền tệ khác nhau trên toàn thế giới, nó là một trong những loại tiền uy tín nhất. Ngoài ra còn có một lý do đơn giản khác, đó là thị trấn này cũng như những khu vực chung quanh đều lành lãnh thổ của nước Trenni.

    Những nước không có đồng tiền của riêng họ một là trở thành quân cờ cho những thế lực lớn mạnh hơn, nếu không thì chỉ có thể chịu kết cục suy tàn.

    “Đây là một loại tiền rất được tin dùng ở vùng này”, Lawrence nói.

    “Tin dùng?”, Holo ngước mắt lên nhìn Lawrence, hai tay vẫn đang táy máy đùa nghịch với đồng tiền có chạm trổ hình vị vua thứ mười một của Trenni.

    “Có hàng trăm loại tiền tệ trên toàn thế giới, hàm lượng bạc và vàng trong mỗi loại tiền cũng rất đa dạng. Độ tin dùng là một trong những nhân tố trọng yếu của mỗi loại tiền.”

    “Hừm. Tôi chỉ biết một vài loại tiền thôi. Ngày xưa người ta toàn trao đổi với nhau bằng da thú ấy chứ.”

    Lawrence tự hỏi không biết cái “ngày xưa” của cô cách đây đã mấy trăm năm rồi.


    “Chà, thế tóm lại là sao? Anh có suy đoán được gì sau khi hắn biết được loại tiền mà hắn ta muốn đề cập tới?”

    “Ừm có một vài tình huống có thể xảy ra.”

    “Ví dụ?”, Holo hỏi. Hai người đang rảo bước qua các quầy hàng trong khu chợ thì đột nhiên cô đứng khựng lại và thế là một người đàn ông nom có vẻ là công nhân đâm sầm vào cô. Anh ta định quát lên thì Holo đã để lộ mặt một chút từ dưới tấm khăn choàng, ngước ánh mắt cún con và lên tiếng xin lỗi trước. Thấy vậy, anh ta liền đỏ mặt và ngượng ngùng nói: “C-Chẹp, lần sau nhớ cẩn thận hơn đấy.”

    Tuyệt đối không được lung lạc trước độc chiêu này của Holo, Lawrence tự nhủ.

    “Sao thế?”, anh hỏi.

    “Ưm. Tôi muốn ăn cái kia.”

    Holo chỉ tay tới một cửa hàng bánh mì. Hiện tại vẫn chưa tới giữa trưa nên những ổ bánh mì mới nướng thơm phức vẫn đang xếp thành hàng dài trên kệ. Ở trước quầy hàng, một cô hầu gái đang lủi hủi mua bánh mì. Chỗ bánh mì này một mình cô không thể nào ăn hết được, chắc cô mua về để làm bữa trưa cho đám thợ và những người học việc.

    “Cô muốn ăn bánh mì?”

    “Ừm. Cái đó kìa, đấy, cái có phết mật ong ấy.”

    Cái mà Holo chỉ tay tới là loại bánh mì dài và mỏng treo lủng lẳng bên dưới mái hiên. Loại bánh phết mật ong này gần như ở vùng nào cũng có. Lawrence nhớ mang máng đây là truyền thống khởi nguồn từ một thị trấn nọ, ở đó một người thợ làm bánh treo những ổ bánh mì dài lủng lẳng dưới mái hiên và phết mật ong lên để mời gọi khách hàng. Chiến lược này hiệu quả tới mức những khách mua bánh mì thậm chí còn lao vào gây gổ, tranh cướp với nhau, cũng từ đó liên đoàn thợ làm bánh đã chính thức tuyên bố rằng mọi ổ bánh mì mật ong đều sẽ được treo dưới mái hiên.

    Ổ bánh mì kia quả thật trông rất ngon mắt, nhưng cá nhân Lawrence không thể nào nhịn cười nổi khi thấy máu hảo ngọt của Holo lại trỗi dậy.

    “Cô có tiền cơ mà”, anh bảo. “Thích thì cứ lại mà mua đi thôi, ngại ngùng gì.”

    “Tôi nghĩ giá của bánh mì và táo không chênh nhau mấy đâu ha. Thế tí nữa anh có phụ tôi mang núi bánh mì mà tôi mang về được không? Hay là tôi nên phá bĩnh bác thợ làm bánh bằng cách bắt bà ta thối lại cả rổ tiền?”

     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  18. Grace

    Grace La vie est faite de petit bonheur

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    2,336
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: An Nhật Hy​
    Thì ra là vậy, Lawrence cuối cùng cũng ngộ ra. Lúc này trên người Holo chỉ có độc những trenni bạc - mỗi đồng này đều có giá trị vượt xa ổ bánh mì con con kia. Hôm qua, chỉ với một đồng này cô đã mua được cả một túi táo mà đến bản thân cũng không ôm hết được.

    “Được rồi, được rồi. Để tôi đổi cho cô ít tiền lẻ vậy. Đây, cầm lấy này. Với mỗi đồng tiền màu đen này cô có thể mua được một ổ bánh mì.”

    Lawrence lấy đồng bạc trên tay Holo và đổi lại bằng vải đồng cắc màu nâu và đen, sau đó chỉ tay về phía đồng tiền mà cô nên dùng.

    Holo chăm chú xem xét những đồng tiền kia một lượt. “Chớ có dại mà lừa tôi đó.”, cô cảnh giác lên tiếng.

    Anh thật sự muốn đạp cho cô một phát, nhưng chưa gì Holo đã hối hả bỏ chạy tới quầy bánh mì.

    “Chỉ được cái mồm mép là nhanh”, Lawrence càu nhàu, nhưng thực ra anh cũng không thể phủ nhận rằng mình cũng có phần thích thú.

    Khi thấy Holo quay trở lại, thấy vẻ mặt căng tràn sảng khoái khi cô cắn ngập răng vào ổ bánh mì, anh không nhịn được mà phá lên cười.

    “Đừng có đụng vào ai nữa đấy”, Lawrence nói. “Tôi không muốn xử lý mấy vụ gây gổ ẩu đả đâu.”

    “Nè, tôi không phải là trẻ con nha.”

    “Nhìn bộ dạng cô lúc này xem, miệng dây đầy mật ong, không phải trẻ con thì là gì.”

    ‘…”

    Trong một khắc, Lawrence cứ tưởng cô đang hờn dỗi, nhưng hóa ra chỉ là tưởng bở thôi, một con sói lão luyện dễ gì bị khiêu khích như vậy.

    “Thế anh thấy tôi có xinh không?”, cô ngước mắt cún con lên nhìn Lawrence, đầu cũng hơi nghiêng, thế là bị anh vỗ cho một cái.

    “Anh quả là chẳng biết đùa tí nào”, cô càu nhàu.

    “Tôi lúc nào mà chẳng nghiêm túc”, Lawrence nói.

    May mắn thay cô có vẻ không để ý đến chút bối rối trong lòng anh.

    “Thế anh đã nhận ra được gì chưa?”

    “À, đúng rồi đúng rồi. Chuyện đó…”, tốt hơn hết là nên quay lại chủ đề cũ, chứ bầu không khí lúc này thật sự gượng gạo quá. “Quay lại vụ đồng trenni nhé. Zheren rất có thể đã nói thật”

    “Ồ?”

    “Có rất nhiều lý do để tăng hàm lượng bạc trong tiền. Đây… cầm lấy đồng này thử xem, một đồng bạc firin đấy. Đồng bạc này tới từ đất nước cách đây ba con sông về phía Nam. Trong nó chứa hàm lượng bạc tương đối lớn và nó khá thông dụng trên thị trường. Cô có thể coi nó là đối thử của đồng trenni.

    “Hừm. Dù đã mấy trăm năm trôi qua nhưng có vẻ như chân lý này vẫn chưa từng thay đổi. Sức mạnh của một quốc gia nằm trọn trong chính đồng tiền của nó.” Cô nàng Holo vừa gặm bánh mì vừa nhanh nhảu đáp.

    “Chính xác. Các vương quốc không phải lúc nào cũng giao tranh với nhau bằng sức mạnh quân sự. Nếu đồng tiền của quốc gia cô bị đè bẹp bởi đồng ngoại tệ thì đất nước ấy xem như đã bị xâm lược rồi. Tất cả những gì những vị vua ở các nước khác vẫn làm chỉ là cắt giảm nguồn cung ứng tiền tệ, sau đó thị trường nước cô cũng tự động đóng băng luôn. Không có tiền, cô không thể mua mà cũng chẳng thể bán. Họ sẽ kiểm soát hoàn toàn nền kinh tế của cô.”

    “Vậy là họ tăng hàm lượng bạc để giành lợi thế trước đối thủ.”. Holo mút sạch từng đầu ngón tay sau khi ăn xong ổ bánh mì và nói.

    “Quả nhiên có những chuyện đến đôi tai của tôi cũng không thể thấu triệt toàn bộ được.” Đúng là cô đã đoán được.

    “Những lời Zheren nói hoàn toàn có khả năng là thật”, Lawrence đồng ý.

    “Ừm. Tôi cũng nghĩ vậy.”

    Holo ngoan ngoãn đến lạ thường khiến Lawrence đâm ra lại chần chừ. Mặc dù cô đã thừa nhận rằng bản thân không phải lúc nào cũng chính xác tuyệt đối nhưng anh vẫn tưởng rằng cô sẽ phải nổi đóa lên khi thấy anh nghi ngờ trực giác của cô cơ.

    “Sao, bộ anh nghĩ tôi sẽ giận à?”

    “Ừ, tất nhiên.”

    “Chà, nghe anh nói vậy tôi lại thấy hơi giận dỗi rồi đó nha!”, cô nhoẻn miệng cười tinh nghịch.

    “Mà nói chung thì đấy, Zheren chưa chắc đã nói dối đâu.”

    “Hừm. Vậy giờ chúng ta phải làm gì?”

    “Giờ đã biết được loại tiền nào cần được xem xét, vậy thì bắt tay vào xem xét nó thôi.”

    “Tức là tới xưởng đúc tiền á?”

    Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô khi nói câu đó, Lawrence không khỏi phì cười. Điều này có lẽ khiến cô hơi bực mình. Holo bĩu môi và lườm anh một cái nảy lửa. “Nếu một thương nhân như tôi xuất hiện tại xưởng đúc tiền, thứ duy nhất chịu chào đón tôi chắc chỉ có đầu thương mũi giáo. Không, chúng ta sẽ tới tìm người đổi tiền.”

    “Hừm. Có vẻ như vẫn còn những thứ đến cả tôi cũng không biết.”

    Lawrence cảm giác mình càng lúc càng thấu hiểu tính tình của Holo hơn. “Sau khi tới đó, chúng ta sẽ biết được tình hình biến động của tiền tệ dạo gần đây.”
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên Vĩ, AndreaPanh thích điều này.
  19. Grace

    Grace La vie est faite de petit bonheur

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    2,336
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: An Nhật Hy​

    "Bằng cách nào?"

    "Luôn có những tín hiệu bất thường xuất hiện mỗi khi giá trị của một loại tiền chuẩn bị có sự biến động mạnh mẽ."

    "Như thời tiết trước cơn giông á?"

    Ví dụ ngộ nghĩnh của cô khiến Lawrence mỉm cười thích thú: "Đại khái là vậy. Khi thành phần bạc hay vàng trong tiền sắp sửa tăng mạnh, nó sẽ tăng mỗi lúc một ít, còn khi nó chuẩn bị giảm thì nó sẽ giảm một cách từ từ."

    "Hmm..."

    Có vẻ như Holo vẫn chưa hiểu lắm, thế là Lawrence được dịp giở giọng giáo viên ra và bắt đầu thuyết giảng:

    "Tiền tệ được xây dựng trên cơ sở của sự tín nhiệm. Đồng tiền luôn luôn có giá trị gấp bội phần so với giá trị của bản thân hàm lượng bạc và vàng dùng để đúc ra nó. Tất nhiên giá trị đó luôn được cân nhắc và định giá hết sức cẩn thận, nhưng có nói gì đi chăng nữa thì đây vẫn đơn thuần là hành động tự áp đặt giá lên một đồ vật không hề có giá trị tương xứng. Chính vì vậy mà cô có thể xem nó là một 'tín vật' phụ thuộc chủ yếu vào lòng tin. Trên thực tế, nếu hàm lượng kim loại quý trong tiền không có sự biến động đáng kể thì rất khó để xác định được. Kể cả dân buôn tiền cũng sẽ gặp nhiều khó khăn. Cô buộc phải nung chảy đồng tiền ra nếu muốn xác định chắc chắn. Nhưng bởi vì tiền tệ được xây dựng trên lòng tin, một khi nó trở nên phổ biến thì giá trị thực của nó có thể vượt xa giá trị danh nghĩa - hoặc ngược lại. Có rất nhiều nguyên nhân do có thể khiến độ thông dụng của tiền dao động, nhưng một trong những lí do quan trọng nhất là sự thay đổi tính ròng của bạc và vàng trong tiền. Chính vì vậy mọi người đều rất nhạy cảm với sự biến động này – nhạy cảm tới mức chỉ cần một thay đổi vụn vặt tới mức mắt thường không nhận ra vẫn sẽ được phóng đại lên nhiều lần."

    Bài giảng dài dằng dặc của anh cuối cùng cũng tới hồi kết. Holo trầm ngâm nhìn về phương xa, có lẽ cũng đang chìm trong suy tư. Lawrence nghĩ dù là một người từng trải lõi đời như Holo cũng chưa chắc đã có thể thấu triệt vấn đề khi mới chỉ nghe lần đầu. Anh đã lên dây cót sẵn sàng lắng nghe bất kì câu hỏi gì, thế nhưng mãi vẫn chưa thấy cô cất tiếng hỏi.


    Khi để ý kĩ sắc mặt của cô, anh cảm giác cô đang xác thực lại những lời anh nói chứ không có vẻ gì là đang vắt óc suy nghĩ vấn đề cả.


    Dù lòng không muốn thừa nhận nhưng có thể cô đã hoàn toàn thấu hiểu dù chỉ mới nghe lần đầu.


    "Hừm. Vậy là nếu có ai muốn khiến thành phần kim loại trong tiền tệ thay đổi, họ sẽ bắt đầu một sự thay đổi nhỏ để quan sát phản ứng của thị trường, sau đó mới bắt đầu điều chỉnh tăng hoặc giảm, đúng không?"


    Có một người đệ tử như thế này quả thực vừa là một niềm vinh hạnh vừa là một nỗi bi ai. Đào tạo được một đệ tử xuất chúng là niềm tự hào của mọi thương nhân đồng thời cũng mang lại cho họ một đối thủ đáng gờm.


    Lawrence cố ém nhẹm đi sự khổ sở trong lòng - ngày trước anh phải mất hẳn một tháng mới có thể hiểu được cái khái niệm định giá tiền này. "Ừ-ừ, đại khái thế"


    "Thế giới loài người quả lắm điều phức tạp." Dù vừa cười khổ vừa nói vậy, nhưng rõ ràng khả năng tiếp thu của Holo tốt một cách khủng khiếp.


    Hai người cứ tiếp tục đi cho tới khi họ tới một nhánh sông hẹp. Đây không phải là sông Slaude chảy qua Pazzio mà chỉ là một con kênh nhân tạo để dẫn nước từ sông Slaude vào, nhờ vậy mà hàng hóa từ trên sông có thể dễ dàng vận chuyển vào trung tâm thị trấn mà không cần phải cập cảng để đưa hàng hóa xuống nước.


    Ở phía bên kia con sông là từng đoàn người trôi nổi bồng bềnh trên thuyền, mỗi chiếc đều có một anh chèo thuyền, tiếng hò hét í ới của họ vang vọng tới tận đây.


    Chỗ Lawrence muốn tới là một cây cầu bắc qua sông. Những người buôn tiền và những tay thợ kim hoàn từ trước đến nay vẫn thường hoạt động trên những cây cầu. Ở đây họ sẽ kê bàn, đặt cái cân ra và bắt đầu làm ăn. Và hiển nhiên mỗi khi trời đổ mưa thì họ buộc phải thu sạp nghỉ làm.


    "Ố ồ, đông vui nhộn nhịp quá ta", Holo trầm trồ khi hai người đặt chân tới cây cầu lớn nhất ở Pazzio. Một khi cửa thoát nước đóng lại thì ở đây sẽ không bao giờ bị ngập cả, vậy nên người ta đã cho xây một cây cầu lớn đến bất thường trên một nhánh sông lại có phần bình thường, nối liền hai bờ con kênh. Ở đây, những người thợ kim hoàn và người đổi tiền ngồi sát lại bên nhau dọc hai bên.

    Quầy nào quầy nấy đều trông rất đắt khách và những thương nhân buôn tiền ai ai cũng bận bịu đổi đủ thứ hầm bà lằng tiền tệ ở khắp các miền gần xa. Còn bên cạnh họ, những người thợ kim khí thì đang loay hoay với những viên đá quý và việc rèn đúc tinh luyện kim loại của mình. Ở đây không có một lò luyện kim nào, tuy nhiên những công việc nhỏ và đơn đặt hàng cho các công việc lớn hơn thì lại không thiếu. Đúng như những gì người ta hình dung về một nơi hàng hóa cũng bị đóng thuế, chỗ này đâu đâu cũng sặc mùi tiền.


    "Nhiều quầy quá vậy, người ta sẽ chọn kiểu gì?"
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên Vĩ, AndreaPanh thích điều này.
  20. Grace

    Grace La vie est faite de petit bonheur

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    2,336
    Điểm thành tích:
    100

    Sói & Gia vị
    Typer: An Nhật Hy​

    “Bất kì một thương nhân lão luyện nào cũng có một anh bạn hàng buôn tiền ở mỗi thị trấn. Theo tôi.”

    Lon ton theo chân Lawrence, hai người họ len lỏi trên cây cầu chật ních.

    Phần lớn thời gian trong ngày, cây cầu này luôn đông nghịt người và mặc dù hiện nay hành vi này được duy là phạm pháp ở mọi vùng miền nhưng những người thợ học việc của các thợ kim khí và dân buôn tiền vẫn bất chấp mà chạy ra khỏi cây cầu để chào hàng hộ sư phụ của họ, khiến nơi đây tấp nập như hoi. Nhưng những hành động như vậy thực chất chỉ để làm màu thôi. Đã đông đúc nhộn nhịp thì kiểu gì cũng sẽ có lừa đảo – và các khách hàng luôn luôn là những người phải chịu thiệt.

    “A, anh ta đây rồi.” Bản thân Lawrence trước giờ đã bị gạt vô số lần, và mãi cho tới khi anh kết bạn được với một số người đổi tiền thì chuỗi lừa đảo kia mới kết thúc.

    Nhìn bề ngoài thì người đổi tiền mà anh quen ở Pazzio này chắc là trẻ hơn anh vài tuổi. “Hô, Weiz. Lâu quá rồi nhỉ”, Lawrence đánh tiếng chào hỏi một người đổi tiền với mái tóc vàng hoe, anh ta vừa mới giao dịch với một khách hàng khác xong.

    Nghe thấy có người gọi tên mình, Weiz ngẩng mặt lên và sau đó mỉm cười tươi roi rói khi nhận ra Lawrence. “Ồ, đây chẳng phải là Lawrence sao? Lâu quá rồi nhỉ! Anh tới đây từ khi nào thế?”

    Mỗi tương giao giữa hai thương nhân chuyên nghiệp lúc này đã có từ rất lâu rồi. Một mối quan hệ giống tình bạn, không hình thành dựa trên cơ sở tình cảm mà dựa trên việc cả hai đều cần tới nhau.

    “Mới hôm qua thôi.”, Lawrence đáp. “Vừa mới vòng qua Yorenz để làm vài vụ buôn bán.”

    “Anh chẳng bao giờ thay đổi cả, anh bạn của tôi. Trông anh có vẻ vẫn ổn đấy nhỉ!”

    “Ừm, tôi vẫn vậy. Còn anh thì sao?”

    “Ôi bạn tôi ơi, tôi bị trĩ rồi. Cuối cùng vẫn không thể nào tránh khỏi cái bệnh nghề nghiệp xúi quẩy này! Thật sự là đau lắm luôn.”

    Weiz vừa nói vừa cười khổ, nhưng đây quả thực là một tấm bằng chứng nhận của một người buôn tiền thực thụ phải tự đứng trên đôi bàn chân củ mình. Để tránh không bỏ lỡ bất kì khách hàng nào, họ luôn phải ngồi lì một chỗ hết ngày này qua tháng khác, để rồi ai nấy cũng đều mức phải căn bệnh trĩ oái ăm.

    “Thế hôm nay anh tới đây làm gì? Đến vào giờ này chứng tỏ anh muốn trao đổi tiền với tối đúng không.”

    “Ừ, thực ra, tôi có một việc này muốn hỏi… Ở, anh không sao đấy chứ?”, Lawrence hỏi. Cứ như một người vừa bước ra khỏi cơn mộng mị, mắt Weiz nhìn Lawrence mà cứ dại ra. Không lâu sau hai mắt của anh đảo về hướng khác.

    Cái anh ta đang nhìn là người đang đứng bên cạnh Lawrence.

    “Cô gái này là ai?”

    “Tình cờ lượm được trên đường từ Pasloe tới đây thôi.”

    “Hử. Anh nói là ‘lượm được’ á?”

    “Chà, đại khái là vậy đấy. Cô thấy sao?”

    “Hửm? À ừm… dùng tử như vậy chắc cũng không chuẩn xác lắm, nhưng nói chung tôi cũng đồng ý”, đang hiếu kì nhìn khắp đó đây, Holo miễn cường dừng lại và quay sang trả lời Lawrence.

    “Vậy cô gì đó ơi, tên cô là gì?”

    “Tôi á? Tôi là Holo.”

    “Holo à? Một cái tên mới hay làm sao.”

    Weiz cười trơ trẽn và đáp lại là nụ cười cũng không-hẳn-là-khó-chịu của Holo khiến Lawrence cảm thấy không được thoải mái cho lắm.

    “Chà, nếu hiện giờ cô chưa có ý định đi đâu thì tại sao không làm việc với tôi ở đây? Đột nhiên tôi là nổi hứng muốn mướn một cô hầu gái. Trong một ngày không xa, rất có thể cô sẽ nối nghiệp tôi, hoặc thậm chí trở thành vợ của t-”
     
    Last edited by a moderator: 12/7/19
    Diên Vĩ, AndreaPanh thích điều này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này