Chuyển ngữ Tầng hầm - Natasha Preston

Thảo luận trong 'Tác phẩm phương Tây' bắt đầu bởi Em 69, 7/7/18.

  1. Em 69

    Em 69
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,898
    Đã được thích:
    10,665
    Điểm thành tích:
    190
    The Cellar
    | Tầng hầm |

    Author: Natasha Preston
    Translator: Em 69, Lưu Thu Huyền (luthyeen), vài chương đầu do người khác dịch
    Genre: Horror, mystery, psychological
    Status original – translate: Full – Ongoing
    Length: 27 chương + phiên ngoại
    Source: https://www.wattpad.com/story/73997-the-cellar
    Summary:


    Trong nhiều tháng liền, Summer mắc kẹt trong một căn hầm với người đàn ông đã bắt cóc mình và ba cô gái khác: Rose, Poppy và Violet.

    Những bông hoa mỏng manh thuần khiết, gia đình của hắn ta...

    Nhưng một bông hoa không thể nào sống được quá lâu nếu thiếu mất ánh mặt trời. Và thời gian thì đang cạn kiệt dần đi...


     
    Bài viết mới
    Hogwarts
    Hogwarts bởi Truẫn Phiện, 5/12/18 lúc 19:20
    Mãi sáng tên anh
    Mãi sáng tên anh bởi Ria Nguyễn, 3/12/18 lúc 23:22
    Last edited by a moderator: 14/7/18
    Aria, Aki Hanabusa, luthyeen2 others thích điều này.
  2. Em 69

    Em 69
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,898
    Đã được thích:
    10,665
    Điểm thành tích:
    190
    Chương 1
    Dịch: Lupin
    Hiệu đính: Em 69

    Đầu tiên là Summer.

    Thứ bảy ngày 24 tháng bảy năm 2010

    Phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, tôi lại phải đối mặt với bầu trời xám xịt nặng nề. Những đám mây dày đặc khiến nó trông quá tối tăm với mùa hè, nhưng ngay cả điều đó cũng chẳng thể phá vỡ tâm trạng hạnh phúc của tôi tối nay. GCSE cuối cùng đã kết thúc, và tôi sẽ không phải tham gia bất cứ kỳ thi nào khác cho đến tận năm sau. Tôi ăn mừng sự tự do của mình bằng cách cùng đi với bạn bè đến một buổi biểu diễn tại địa phương.

    "Này, mấy giờ em mới đi?" Bạn trai của tôi - Lewis từ tốn hỏi khi anh bước vào phòng và ngồi xuống phía cuối giường.

    "Trong khoảng nửa giờ nữa. Trông em có được không?" Tôi quay lại nhìn ảnh phản chiếu của mình trong gương và cau mày. Tóc tai chưa bao giờ thật sự giống như những gì tôi hình dung trong đầu cả. Lewis cười và đảo mắt phía sau lưng tôi.

    "Anh biết em có thể nhìn thấy anh trong gương mà, đúng không?" Tôi mở lời trêu chọc.

    "Em trông rất đẹp, như mọi khi." Anh trả lời. "Em có chắc là tối nay em không muốn anh qua chở không?"

    Tôi thở dài. Câu lạc bộ nơi buổi biểu diễn được tổ chức hầu như chỉ cần một hay hai phút đi bộ là tới, có vừa ngủ vừa đi cũng còn được.

    "Không cần đâu anh, em đi bộ được mà. Còn anh thì sao, mấy giờ hai người sẽ đi?"

    Lewis nhún vai.

    "Bất cứ khi nào ông anh trai lười biếng của em sẵn sàng. Nhưng em có chắc chắn chưa? Bọn anh có thể cho em quá giang một đoạn."

    "Không sao thật mà! Bây giờ em đi nhé, và nếu anh đang chờ Henry sẵn sàng thì sẽ mất một lúc đấy."

    "Anh vẫn nghĩ là em không nên đi bộ một mình vào ban đêm, Summer."

    Tôi lại thở dài và đập mạnh chiếc lược xuống bàn trang điểm - dù sao thì nó cũng chẳng cải thiện được mái tóc của tôi.

    "Lewis, em đã đi bộ một mình trong nhiều năm rồi. Em đi bộ từ nhà đến trường mỗi ngày và em sẽ làm điều đó một lần nữa. Những thứ này," Tôi tự tát vào đùi để nhấn mạnh "làm việc hoàn toàn ổn . "

    Anh mỉm cười, đôi mắt hư hỏng nhẹ nhàng trượt xuống chân tôi. "Hmm, anh có thể thấy điều đó."

    Cười toe toét, tôi đẩy Lewis xuống giường và ngồi lên đùi anh.

    "Anh có thể cất sự ‘quan cần thiết đến mức thái quá của bạn trai’ đi và hôn em không?" Lewis khúc khích khi đôi môi anh chạm vào môi tôi. Chúng tôi đã ở bên nhau được mười bốn tháng và tôi phải nói rằng mình hoàn toàn si mê anh.

    Tôi đã bắt đầu thích anh từ khi tôi mười một tuổi, anh trở về nhà với Henry sau khi tập bóng đá một ngày nọ và thế là gặp nhau. Khi đó còn quá nhỏ, tôi cứ nghĩ rằng nó chỉ là một thứ tình cảm ngớ ngẩn "gần như thích" thôi, cũng giống như thích ca sĩ Usher vậy. Nhưng khi anh vẫn làm tôi choáng ngợp đến tận bốn năm sau, tôi biết đó là một cái gì nhiều hơn thế.

    "Hai người thật là kinh tởm." Tôi cười khi nhớ lại giọng nói trầm khàn của Henry mỗi khi nhìn thấy chúng tôi hôn nhau.

    "Thôi em đi đây." Tôi nói trong khi chậm rãi đứng lên. Tặng cho Lewis một nụ hôn cuối cùng và nhanh chóng lẻn ra khỏi phòng.

    "Tạm biệt mẹ, tạm biệt bố." Tôi gọi rồi đóng sầm cửa lại sau lưng. Tôi không chờ để nghe họ trả lời trước khi đi.

    Tôi bắt đầu đi dọc vỉa hè quen thuộc, về phía con đường bên cạnh nghĩa trang. Đó là phần duy nhất của việc đi bộ một mình mà tôi không hề thích. Nghĩa trang là một nơi đáng sợ, đặc biệt là khi chẳng có ai đi cùng. Tôi liếc nhìn xung quanh một cách tinh tế trong khi đi dọc theo lối đi bộ. Tôi đột nhiên cảm thấy khó chịu, thậm chí sau khi đã đi qua đó. Chúng tôi chuyển đến khu phố này khi tôi lên năm, và tôi đã luôn luôn cảm thấy an toàn khi ở đây. Tuổi thơ của tôi đã được dành để chạy chơi trên đường phố với bạn bè, và khi đã lớn, tôi thường ở công viên hoặc câu lạc bộ xã hội.

    Tôi kéo áo khoác chặt hơn vào mình và tăng tốc. Câu lạc bộ đã gần như trong tầm nhìn, chỉ nằm ngay trong góc đường. Tôi liếc nhìn qua vai mình một lần nữa và thở hổn hển khi một bóng đen bất ngờ bước ra từ phía sau hàng rào.

    "Xin lỗi vì đã làm cháu sợ." Tôi thở phào nhẹ nhõm khi mà thấy người đó là ông Harold Fox.

    Tôi lắc đầu.

    "Cháu không sao ạ."

    Ông nhấc chiếc túi màu đen trông có vẻ nặng lên và ném nó vào thùng rác có gắn bánh xe của mình với một tiếng thở dài. Dáng người gầy guộc của ông được bao phủ trong lớp da nhăn nheo, và nó làm cho tôi có cảm tưởng rằng ông ta sẽ gãy làm đôi nếu cúi xuống quá thấp.

    "Cháu đang đi đến vũ trường?"

    Tôi cười toe toét và lựa chọn từ ngữ phù hợp.

    "Vâng, cháu sẽ gặp bạn bè của mình ở đó."

    "À, chúc cháu có một đêm vui vẻ nhưng nhớ cẩn thận đấy. Cháu không biết được các chàng trai ngày nay cho những gì vào thức uống của những cô gái trẻ đâu." Ông cảnh báo, lắc đầu như thể nó là vụ bê bối của năm.

    Tôi bật cười.

    "Vâng. Chào ông ạ."

    "Chúc ngủ ngon."

    Câu lạc bộ xã hội nằm trong tầm nhìn của nhà Harold. Tôi nới lỏng khi càng đến gần cửa ra vào. Gia đình và Lewis đã làm tôi trở nên nhát cáy, thật vô lý mà. Khi đến cửa, một người bạn của tôi, Kerri, nắm lấy cánh tay của tôi từ phía bên cạnh khiến tôi giật bắn mình. Cô ấy cười.

    "Xin lỗi. Cậu có thấy Rachel không?"

    Tim tôi đập chậm lại với tốc độ bình thường của nó khi tôi điềm tĩnh trả lời "Không. Mình chỉ mới đến thôi"

    "Chết tiệt. Nó chạy ra ngoài sau cuộc tranh cãi nảy lửa với gã ngốc, còn tắt nguồn điện thoại nữa chứ !" À, Rachel có một mối quan hệ rất thất thường với Jack.

    "Chúng ta nên đi tìm nó." Tôi rên rỉ khó chịu, chỉ mới vừa đến và hi vọng được có một buổi tối vui vẻ với bạn bè thôi mà...

    Thở dài, tôi đành từ bỏ thú vui bản thân mình để dành cho việc không thể tránh khỏi, tôi sẽ dành phần đầu tiên của đêm nay để tìm kiếm người bạn "cảm xúc thái quá" của mình. "Được rồi, mà nó chạy về hướng nào?"

    Kerri ném cho tôi một cái nhìn nhạt nhẽo. "Giá như tớ biết, Summer..."

    Đảo mắt, tôi kéo tay cô ấy và bắt đầu đi về phía đường. "Được rồi. Tớ đi bên trái còn cậu đi bên phải nhé. " Kerri giả vờ chào kiểu lính rồi hùng hồn bước đi. Tôi cười với cô ấy và quay người đi theo hướng của mình.

    Tôi bước qua giữa sân, hướng về phía cánh cổng ở phía sau để xem liệu cô ấy có đi ngang qua Trung tâm thể thao hay không. Mặc dù Kerri nói là Rachel đã tắt điện thoại nhưng tôi vẫn cố gọi vào. Tất nhiên, nó đã đi thẳng vào hộp thư thoại. Nếu cô ấy không muốn nói chuyện với ai thì tại sao chúng tôi đã cố gắng đi tìm cơ chứ ? Bởi vì đó là lẽ thường khi bạn là bạn của cô ấy và cô ấy đang buồn.

    Tôi đi qua cửa và băng ngang sân, đến phía sau gần đoạn đường trượt ván. Những đám mây đã chuyển hướng tự lúc nào, tạo ra hiệu ứng lốc xoáy xám xịt trên nền trời tối thẫm. Một làn gió ấm áp nhẹ nhàng quất ngang mặt tôi, làm cho mái tóc tung bay lòa xòa trước mắt.

    "Lily?" một giọng nói trầm thấp vọng lại từ phía sau, và thật kì lạ, tôi chẳng nhận ra là ai cả... Tôi quay đầu lại thì bất chợt có một người đàn ông tóc đen rất cao bước vào tầm nhìn. Dạ dày của tôi bớt nôn nao đi một chút. Hắn ta đã nấp sau những cái cây ư ? Hắn bước đến đủ gần để tôi có thể nhìn thấy nụ cười hài lòng trên khuôn mặt ấy, và mái tóc gọn gàng kia thì đang bay phất phơ trong gió nhẹ. "Lily," hắn lặp lại.

    "Không, xin lỗi." Nuốt khan rồi thận trọng bước lùi, tôi nhìn quét qua khu vực này với hy vọng hoang đường là một trong những người bạn sẽ ở gần đó.

    "Tôi không phải Lily," Tôi lầm bầm, đứng thẳng lưng và nhìn lên để trông mình tự tin hơn một chút mặc dù trong lòng đang dậy sóng. Hắn ta không nói gì mà chỉ im lặng nhìn xuống tôi với sự đe doạ cuộn trào trong đôi mắt.

    Hắn lắc đầu. "Không, cô là Lily."

    "Tôi tên Summer. Ông nhầm người rồi."

    Tôi có thể nghe thấy tim mình đập rộn lên bên tai. Tự cảm thấy thật ngu khi nói ra tên thật. Người đó tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi rồi mỉm cười. Nó làm tôi cảm thấy vô cùng bệnh hoạn. Tại sao hắn nghĩ rằng tôi là Lily? Với tất cả mọi thứ trên đời, tôi hi vọng rằng mình chỉ trông giống như con gái của hắn và hắn cũng không phải là một thằng điên lập dị nào đó.

    Tôi lùi thêm một bước và tế nhị nhìn ngó xung quanh nhằm tìm một lối thoát nếu cần thiết... Công viên này khá lớn, và tôi còn đang ở gần phía sau, chỉ ngay trước hàng cây. Sẽ chẳng ai có thể nhìn thấy tôi từ đây cả. Chỉ suy nghĩ tiêu cực đó thôi cũng đủ làm cho đôi mắt tôi tự nhiên trở nên đau nhói. Tôi bị cái quái gì mà lại đến đây một mình thế? Tôi muốn tự hét vào mặt chính mình vì đã quá ngu ngốc.

    "Cô là Lily." người kia lặp lại...

    Trong một tích tắc, hắn vươn tay về phía trước và túm lấy tôi. Tôi bắt đầu hét lên sợ hãi, nhưng hắn bịt miệng và chặn tiếng la của tôi lại. Hắn đang làm cái quái gì vậy? Tôi vặn vẹo, cố gắng vùng vẫy để thoát ra. Ôi Chúa ơi, hắn sẽ giết tôi mất. Nghĩ đến đó, những giọt nước mắt từ lúc nào đã ồ ạt trào ra, còn tim thì đập nhanh đến mức tôi có cảm tưởng rằng mình có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.

    Hắn mạnh mẽ kéo tôi về phía mình và sau đó xoay người tôi lại để lưng tôi ép chặt vào ngực hắn. Một tay hắn vẫn còn bị miệng tôi, tay còn lại siết lấy tóc của tôi và kéo đầu tôi ngược lại dựa vào vai hắn. Tôi không thể di chuyển hoặc hít thở đàng hoàng được. Tôi sắp chết.

    Hắn đẩy tôi qua cổng sau của công viên và sau đó là ngang sân. Tôi đã cố gắng hét lên lần nữa cầu xin sự giúp đỡ, nhưng lòng bàn tay hắn bóp nghẹt lấy những tiếng kêu của tôi khiến nó trở nên méo mó... Hắn liên tục lẩm bẩm từ "Lily" trong khi lôi tôi về phía một chiếc xe màu trắng. Ôi Chúa ơi, tôi cần phải thoát ra ngay bây giờ. Tôi dùng mũi giày cố cắm thẳng xuống đất và hét lên nhiều đến mức cổ họng trở nên đau nhói mặc dù hoàn toàn vô dụng. Chẳng có ai xung quanh nên tất cả tôi đang làm cũng chỉ là tự hành hạ bản thân thôi.

    Hắn kéo tay lại rồi ấn mạnh nó vào dạ dày tôi khiến tôi kêu lên đau đớn. Ngay sau khi hắn buông ra để mở cửa chiếc van, tôi liền hét lên cầu xin giúp đỡ.

    "Câm miệng!" Hắn quát, nhanh chóng đẩy tôi vào trong. Đầu tôi bất ngờ đập mạnh xuống sàn xe trong khi vật lộn với chính mình.

    "Làm ơn để tôi đi, làm ơn. Tôi không phải là Lily, làm ơn." Tôi cầu xin và ôm chặt lấy bên đầu đang sưng tấy. Cả cơ thể tôi đều run lên vì sợ hãi, cố hớp lấy từng ngụm không khí một cách khó khăn.

    Lỗ mũi của hắn phồng lên còn đôi mắt thì mở to. "Cô đang chảy máu. Lau sạch nó, mau." Hắn gầm ghè, giọng nói trở nên đầy đe dọa khiến tôi run rẩy.

    Hắn đưa cho tôi một mẩu giấy ăn và lọ thuốc khử trùng. Tôi đã rất sợ hãi và bối rối đến mức chẳng thể nào cử động.

    "Lau sạch nó ngay!" Hắn hét lên khiến tôi giật bắn mình.

    Tôi đưa mẩu giấy lên đầu và lau máu. Tay run đến nỗi gần như đánh đổ lọ thuốc sát trùng trong khi tôi xịt nó vào lòng bàn tay và chà xát miệng vết thương. Cảm giác châm chích đau nhói khiến cho tôi cắn chặt chặt quai hàm lại một cách khó chịu... Người đàn ông ấy nhìn tôi bằng ánh mắt thận trọng, hơi thở nặng nề và có vẻ như đang lùi ra xa hơn một chút. Hắn ta bị gì thế nhỉ?

    Tầm nhìn của tôi nhanh chóng mờ đi bởi nước mắt tràn qua và lăn dài trên má. Hắn giật lấy chiếc khăn, cẩn thận để không chạm vào phần dính máu, và ném nó xuống sàn xe. Hắn rửa tay của mình bằng thuốc sát trùng trước khi nhét cái chai nhỏ vào túi.

    "Đưa điện thoại cho tôi, Lily" Hắn nói một cách bình tĩnh và chìa tay mình ra. Tôi khóc to hơn nữa khi thò tay vào túi lấy điện thoại của mình đưa cho hắn.

    "Ngoan." Hắn đóng sầm cửa lại, nhấn chìm tôi vào trong bóng tối, tôi gào lên và cố đập mạnh cánh cửa. Một lúc sau, bên tai bỗng vang lên tiếng gầm rú không thể nào nhầm lẫn của động cơ và cảm giác bập bênh khi chiếc xe bắt đầu di chuyển. Hắn đang lái xe đưa tôi đi đâu đó, nhưng để làm gì cơ chứ?

    "Làm ơn giúp tôi!" Tôi hét lên và liên tục đấm cửa, mặc dù biết là vô ích nhưng tôi vẫn phải cố. Mỗi lần hắn quay góc là mỗi lần tôi ngã về một bên xe, nhưng tôi vẫn ngồi dậy và tiếp tục gào thét cầu xin giúp đỡ đồng thời đập mạnh vào cửa. Hơi thở của tôi trở nên yếu ớt và gần như là hổn hển. Có cảm giác như rằng chẳng có chút không khí nào lọt được vào phổi tôi cả.

    Hắn tiếp tục lái xe, và mỗi giây trôi qua là một phần hi vọng tiêu tan. Tôi sắp chết. Chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại và cơ thể của tôi đóng băng ngay lập tức. Vậy là đây - nơi hắn sẽ giết tôi.

    Sau một vài giây, cánh cửa bất ngờ mở tung khiến tôi thét lên hoảng sợ. Hắn mỉm cười khi nắm lấy cánh tay của tôi trước khi tôi kịp có cơ hội lùi lại. Chúng tôi đang ở giữa một nơi kì lạ nào đó với một căn nhà gạch đỏ tương đối lớn nằm ở cuối con đường lát đá và những bụi cây cao lớn bao bọc xung quanh. Ai có thể tìm thấy tôi ở đây chứ? Hoàn toàn không có gì ở đây mà tôi thấy quen thuộc cả, và cũng chẳng biết rốt cuộc hắn ta đem mình đến đâu.

    Tôi cố gắng chống lại khi hắn đẩy tôi về phía ngôi nhà và la hét ầm ĩ trong nỗ lực cuối cùng để tìm sự giúp đỡ. Và thật quái đản là lần này hắn ta cho phép. Nó mang một ý nghĩa đáng sợ hơn rằng sẽ chẳng có ai xung quanh mà nghe tôi kêu cứu cả.

    Tôi cứ lặp đi lặp lại trong đầu câu, "Em yêu anh, Lewis" khi chuẩn bị bản thân mình để sẵn sàng chết bởi bất cứ phương thức điên rồi nào mà hắn đã lên kế hoạch từ trước. Hắn đẩy tôi qua cửa chính và dọc theo hành lang, tôi không nhìn thấy gì nhiều, bởi vì tôi quá bận rộn đấu tranh để có thể thoát ra.

    Hắn nhặt thứ gì đó trên bàn rồi mở một cánh cửa khác. Tôi thở hổn hển khi nhìn thấy một cầu thang gỗ dẫn xuống tầng hầm. Tôi hét lên một lần nữa và giật lùi vài bước, nhưng hắn ta dễ dàng ép tôi đi vào bên trong.

    Hắn đóng cửa, bỏ lại tôi đứng trên cầu thang và run rẩy dữ dội. Mắt tôi mở to khi cố nhìn xung quanh. Tôi đang ở trong một căn phòng lớn được sơn màu xanh sáng rất đẹp. Căn bếp nhỏ chạy dọc theo một bên tường, hai chiếc sofa nâu làm bằng da và một chiếc ghế nằm trong góc, được đặt đối diện với một chiếc tivi nhỏ. Có ba cửa gỗ trên tường đối diện với nhà bếp. Tất cả mọi thứ đều sạch sẽ và không hề lộn xộn. Trên chiếc bàn nằm giữa phòng có bốn lọ hoa, một cắm hoa hồng, một Violet, một Anh Túc, cái thứ tư trống rỗng.

    Tôi ngồi ngồi sụp trên bậc thang, tay níu lấy bức tường để ngăn mình không ngã xuống. Tôi bật ra một tiếng kêu hoảng hốt khi ba cô gái bước vào tầm mắt mình và đứng ở phía cuối cầu thang. Một trong số họ mỉm cười buồn bã và chìa tay về phía tôi.

    "Đến đây nào Lily."
     
    AriaDiên Vĩ thích điều này.
  3. Em 69

    Em 69
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,898
    Đã được thích:
    10,665
    Điểm thành tích:
    190
    Chương 2
    Dịch: Lupin

    "Thôi nào Lily, ổn rồi," cô ấy nói, vẫn chìa tay ra.

    Tôi không di chuyển, dù sao cũng không thể nào di chuyển được. Cô chậm rãi bước lên cầu thang về phía tôi. Tim của tôi chùng xuống còn lưng thì tự động ép sát vào tường như một phản ứng tự nhiên để cố gắng tránh khỏi cô ta. Cuối cùng thì họ muốn gì ở tôi cơ chứ?

    "T-Tôi không phải là Lily. Hãy nói với ông ta, tôi không phải Lilly. Tôi cần thoát ra ngoài. Xin hãy giúp tôi," tôi nài nỉ khi nhận ra bản thân vẫn còn chút sức lực, vô vọng đập mạnh vào cánh cửa kim loại lạnh buốt.

    "Lily, dừng lại, hãy để tôi giải thích," người đó nói và chìa tay một lần nữa. Nhưng cô ta không thấy rằng tôi không và sẽ không có ý định nắm lấy nó hay sao?

    Tôi quay đầu lại và thở dốc khi nhận ra khoảng cách giữa cả hai đang gần như thế nào, chỉ đến khi cô ấy chậm rãi nâng tay lên thì tôi mới bình tĩnh lại đôi chút. "Không sao đâu. Chúng tôi sẽ không làm hại cô." Nghe những lời ấy, nước mắt tôi không thể ngừng đều đặn trào ra từ khóe mi. Cô ấy thở dài và ra hiệu cho tôi đi đến chiếc ghế sofa. Tôi băn khoăn nhìn chằm chằm vào nó trong vài phút khi đang suy nghĩ về những khả năng, và cuối cùng, tôi quyết định rằng mình cần phải biết việc gì đang diễn ra. Tôi giơ bàn tay run rẩy của mình lên và đặt vào tay cô ấy.

    Cơ thể tôi đang hoàn toàn căng thẳng. Cảm thấy mệt mỏi và vẫn còn run lên không ngừng. Tại sao lúc đó tôi lại không đi với Jess và Ethan cơ chứ? Tôi nên không bao giờ đi qua công viên một mình vào ban đêm. Tôi nên nghe lời Lewis khi anh ấy "lên lớp" tôi; Tôi nghĩ rằng anh chỉ là đang bảo vệ mình quá mức, và còn nghĩ bắt cóc là chuyện sẽ xảy ra với người khác chứ chẳng ngờ được một ngày mình cũng trở thành nạn nhân.

    "Được rồi, Lily-"

    "Đừng gọi tôi là Lily nữa! Tôi tên Summer," tôi ngắt lời. Tôi không phải là Lily, tôi chỉ muốn họ nhận ra điều đó và để mình đi.

    "Cô gái nhỏ, bây giờ cô là Lily. Đừng nói với ông ta rằng cô không phải, ông ta sẽ nổi giận đấy."


    Lòng nặng trĩu, những gì cô ấy nói có nghĩa rằng bây giờ tôi chính là Lily ư? "Có chuyện gì đang diễn ra vậy? Làm ơn hãy nói ông ta để cho tôi đi." Tôi ôm mặt, nước mắt từ lúc nào đã chảy dài trên má.

    "Tôi xin lỗi Lily, nhưng cô không thể đi được, không ai trong số chúng ta có thể. Tôi đã ở đây lâu nhất, gần ba năm rồi. Tên tôi là Rose, trước đây từng là Kayley. Đây là Poppy, từng là Rebecca và đằng kia là Violet, từng được gọi là Jennifer. " Cái quái gì vậy? Đúng là điên mà. Cô ấy đã bị nhốt dưới đây suốt ba năm? Tại sao chúng tôi chưa từng nghe bất cứ thông tin nào về việc có người mất tích cơ chứ?

    "T-Tại sao lại là trước kia? Vì điều gì mà chúng ta không được dùng tên thật?" Tôi cất giọng khàn khàn.

    "Vì Clover," cô ấy trả lời đơn giản.

    Tôi lắc đầu nguầy nguậy, cố vận dụng suy luận để hiểu những việc đang diễn ra. "Ai là Clover? Làm ơn hãy nói cho tôi biết, ông ta sẽ làm gì tôi?"

    "Chúng tôi gọi ông ta là Clover vì không biết tên thật, cô chỉ cần làm tất cả mọi thứ chúng tôi bảo thì sẽ ổn cả. Tuyệt đối không được cãi lời ông ta, và không được nói cho ông ta tên thật của mình. Cô bây giờ là Lily, Summer không còn tồn tại nữa, "cô ấy nói, trên môi là nụ cười mỉm hối lỗi đầy gượng gạo. Tôi bắt đầu khóc nhiều hơn. Tôi không thể nào ở lại đây. Cô ấy đặt tay lên vai tôi và xoa nhẹ nhàng như một hành động an ủi. "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."

    "T-tôi muốn về nhà. Tôi muốn gặp Lewis," Tôi nghẹn lại giữa những tiếng nấc.

    Rose lắc đầu, "Tôi rất xin lỗi, Lily. Cô nên quên Lewis đi, tôi tin rằng cách đó sẽ dễ dàng hơn." Quên anh ư? Làm thế nào tôi có thể quên anh được? Hình dung ra khuôn mặt của anh ấy trong đầu là điều duy nhất đang giữ tôi bình tĩnh lúc này.

    "Chúng ta cần phải thoát ra. Tại sao các cô không cố trốn?"

    Tâm trạng họ đều chùng xuống, còn mắt thì dán chặt lên sàn nhà. "Một số đã từng...", Rose thì thầm buồn bã.

    "Điều đó có nghĩa là gì?" Tôi đã biết sẵn câu trả lời, nhưng tôi vẫn cần nghe cô ấy nói ra.

    "Cô là Lily thứ hai rồi, kể từ khi tôi đến đây. Đó là lý do vì sao cô cần phải làm những gì chúng tôi nói. Thoát ra không phải là một việc được phép lựa chọn; giết ông ta cũng vậy" Rose nhẹ nhàng lắc đầu và ngừng nói, mặc dù tôi có cảm giác mơ hồ rằng cô ấy muốn nói nhiều hơn. Người nào đã cố giết ông ta thế?

    Tất cả bọn họ dường như đã từ bỏ hy vọng được rời khỏi đây, nhưng tôi thì không. Tôi sẽ thoát ra và về với gia đình mình, tôi không thể nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ được nghe thấy Lewis nói yêu tôi một lần nữa. Khoan đã... tôi là Lily thứ hai ư? Điều đó có nghĩa gì?

    "N-những gì cô nói, tôi là người thứ hai tên Lily sao?"

    Rose nắm lấy tay tôi và nhẹ nhàng siết lấy nó, "Đã từng có một Lilly khác, cô ấy ở đây vào khoảng một tháng trước khi Clover tìm thấy tôi. Một đêm nọ, Lily đã cố giết ông ta nhưng không thành..." giọng Rose nhỏ dần rồi bất chợt hít một hơi thật sâu, cô ấy nói "Chỉ cần đừng thử làm bất cứ điều gì dại dột, có được không?"

    Trái tim tôi dường như vỡ tan thành hàng trăm nghìn mảnh nhỏ trong ngực. Tôi không muốn từ bỏ hy vọng, nhưng thoát ra nghe có vẻ rất khó khăn, người con gái không quá hai mươi ba tuổi trước mặt tôi đã nói thế, rằng không có gì chúng tôi có thể làm được. Cô ấy đã ở đây ba năm rồi!

    Tôi nuốt nước bọt và hỏi câu hỏi mà bản thân mình sợ nhất. "Clover muốn gì ở chúng ta?"

    "Tôi không hoàn toàn chắc chắn, nhưng tôi nghĩ rằng ông muốn một gia đình hoàn hảo. Clover đã chọn những cô gái mà ông ta nghĩ là hoàn hảo, giống như hoa." Hoa ư? Liệu đó có phải là lý do mà hắn đổi tên tất cả mọi người theo tên loài hoa không? "Clover thích những thứ tinh khiết và xinh xắn, ông ấy không chịu được sự bẩn thỉu và vi khuẩn." Thì ra vậy, đó là lý do tại sao hắn đã rất phẫn nộ khi đầu tôi bị chảy máu, và cũng phần nào giải thích tại sao nơi này có mùi như thuốc sát trùng và chanh tươi. "Chúng ta phải đảm bảo rằng ngôi nhà luôn được sạch sẽ và gọn gàng vào mọi lúc. Clover sẽ xuống ăn sáng lúc tám giờ, chúng ta cần phải tắm rửa, làm tóc và trang điểm sẵn. "

    "Cái gì? Ông ta đúng là điên mà!" Tôi hét lên và nhảy ra khỏi ghế sofa. Đôi chân tôi mềm nhũn như thạch và Rose có thể dễ dàng kéo tôi ngồi xuống, vì đơn giản, tôi chẳng còn chút năng lượng nào cả.

    "Lily, đừng bao giờ văng tục trước mặt Clover. Làm ơn lắng nghe những gì tôi nói," Rose nài nỉ. "Ông ta sẽ mang hoa tươi đến khi những cái cũ chết đi ..." Cô ấy khựng lại và dường như đang lưỡng lự trước một cái gì đó. Rose nhìn thẳng vào mắt tôi và hít một hơi thật sâu. "Khi ông ta yêu cô, ông ta sẽ muốn làm tình với cô."

    Tim tôi như ngừng lại. Tôi lắc đầu quyết liệt khi đôi mắt mình bắt đầu trở nên đau nhức. Hắn ta sẽ không thể đến gần tôi đâu, thà chết còn hơn. "Cái gì? Không! Ôi Chúa ơi, tôi phải thoát ra khỏi đây." Tôi bắt đầu chạy ngược trở lại lên cầu thang.

    "Lily, Lily. Suỵt, dừng lại." Rose gần như là gào lên điên cuồng, siết tay tôi và kéo xuống cầu thang. "Cô cần phải bình tĩnh lại trước khi ông ta nghe thấy." Tôi khóc rất nhiều và mệt đến mức thở hổn hển, chân khuỵa xuống nhưng Rose đã nhanh chóng đỡ lấy trước khi tôi ngã xuống sàn.

    "Tôi cần ... Tôi cần phải về nhà," Tôi khóc nức nở còn toàn thân thì run lên vì sợ hãi. Tôi không muốn hắn ta đến gần tôi. Tôi chỉ từng gần gũi với mình Lewis và tôi muốn giữ nó như vậy. Ý nghĩ rằng có bất cứ ai khác chạm vào mình khiến tôi sởn gai ốc, đặc biệt là hắn.

    "Tôi hứa với cô mọi chuyện sẽ không sao, nhưng cô cần phải làm theo những gì tôi nói, tôi đang cố giúp cô đấy Lily," Rose nói chắc chắn, và phải mất vài phút thì tôi mới bình tĩnh lại. Rose đã đúng; Tôi cần phải làm những gì cô ấy nói, nhưng chỉ cho đến khi tôi có thể tìm cách thoát ra khỏi đây. Phải có một cách nào đó, thoát ra không phải là không thể. Vì vậy, tôi chỉ cần giả vờ một chút thôi.

    Tôi để cô ấy mang tôi trở lại ghế sofa và lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt mình với một tờ khăn giấy nhỏ. Tôi mở mắt ra và nhìn thấy tất cả bọn họ đều đang chăm chú quan sát mình. "Cô có sao không Lily?" Poppy hỏi, mỉm cười một cách yếu ớt. Đây là lần đầu tiên cô ấy nói chuyện với tôi.

    Tôi lắc đầu liên tục, chắc chắn là mình đang không ổn. "Tôi xin lôi." Cô siết chặt tay tôi một cách đầy an ủi, cảm thông.

    Cánh cửa tầng hầm bật mở khiến tim tôi đập loạn lên như muốn bay ra khỏi ngực còn cơ thể thì tự động run rẩy như một phản ứng tự nhiên. Hắn ta từ từ bước xuống cầu thang, và bên dưới chút ánh sáng ít ỏi, tôi đã có thể nhìn thấy hắn ta rõ ràng hơn. Clover có mái tóc nâu ngắn được tạo kiểu kĩ càng, không một sợi nào lộn xộn hay rối cả. Hắn khá cao nhưng không lực lưỡng, tuy mạnh mẽ và thô bạo nhưng bề ngoài trông chẳng khỏe chút nào.

    Rose nắm lấy tay kia của tôi và siết chặt nó trấn an, tôi nghĩ rằng cô ấy đã cố gắng để ngăn tôi trở nên bấn loạn và làm ra loại chuyện gì đó khiến Clover tức giận "Xin chào những bông hoa, chuyện Lily giải quyết thế nào rồi?" hắn hỏi, mỉm cười với tôi nồng hậu như thể hắn không phải là người vừa bắt cóc tôi vậy. Cái quái gì đang xảy ra với hắn thế? Làm sao mà hắn có thể giả vờ rằng mọi chuyện đều ổn?

    Violet đứng lên và đi về phía hắn, khuôn mặt cô đỏ lên vì tức giận. "Clover, điều này là sai trái, ông cũng biết mà. Cô ấy còn quá trẻ, ông cần phải để cho cô ấy đi," Violet nói khẽ nhưng giọng nói vô cùng vững vàng. Nụ cười tắt lịm trên khuôn mặt hắn, đôi mắt siết lại khi hắn mạnh bạo nắm chặt lấy cánh tay cô. Violet rên rỉ trong đau đớn, "Clover, làm ơn đừng." Tôi ép cơ thể của mình vào Rose sát hơn, co rúm người lại vào bên cạnh cô ấy, nỗ lực làm cho bản thân mình nhỏ bé hơn để hắn không chú ý đến.

    "Con quỷ cái ích kỉ," hắn gầm lên rồi tát Violet. Cô ôm má và bắt đầu khóc nức nở khi cố đấu tranh để thoát ra khỏi hắn ta. "Sao mày dám nói thế với tao sau tất cả mọi thứ tao đã làm cho mày. Chúng ta là một gia đình!"

    Một cái gì đó trong Violet đột nhiên khựng lại, đôi mắt của cô ấy trở lạnh lùng sau khi dũng cảm ngẩng đầu lên và phun nước bọt vào mặt Clover, "Chúng ta không phải là một gia đình, đồ bệnh hoạn," cô ấy hét, cố gắng giật tay hắn ra khỏi tay mình.

    Hắn ném mạnh Violet vào tường khiến cô ấy ngã xuống và bắt đầu nôn khan. "Lau nó đi, nhanh lên," Clover hét lên điên cuồng. Tôi co rúm người lại và tiếp tục siết chặt tay lại thành nắm đấm để ngăn chúng run rẩy bấn loạn.

    Poppy ngay lập tức lấy một tờ khăn giấy và chai thuốc sát trùng lên từ bàn. Cô lau khuôn mặt của Clover và đưa cho hắn chai thuốc. Hắn xịt nó vào tay và bắt đầu chà xát nơi mà Violet đã nhổ nước bọt. Rose đã bắt đầu rơm rớm nước mắt khi nhìn thấy Violet như thế. Họ dường như đang có một cuộc nói chuyện trong im lặng, và tôi thực sự muốn biết điều gì đang xảy ra.

    Hắn quay mặt lại đối diện với Violet khi cô ấy từ từ đứng lên và tựa mình vào bức tường. Poppy dịch chuyển đến bên cạnh tôi một lần nữa và ôm lấy tôi trong khi Rose siết chặt lấy cánh tay tôi. Cả hai đều có chung biểu cảm đầy sợ hãi..

    Hắn rút một con dao ra khỏi túi của mình, Poppy và Rose đột nhiên rùng mình, còn tôi thì đông cứng người trong khi tất cả máu đều đóng băng hết. Hắn sẽ giết cô ấy. Tôi không muốn nhìn thấy những gì hắn ta sắp làm, nhưng lại không thể dời tầm mắt mình sang nơi khác.

    "Không, làm ơn. Clover, tôi xin lỗi, làm ơn... đừng mà...," Violet van xin trong khi hoảng loạn giơ tay ra chống đỡ. Hắn lắc đầu, thở dốc. Mắt Clover trở nên tối và lạnh đi, không có bất cứ cảm xúc nào khác trên gương mặt của mình ngoài cơn thịnh nộ tuôn trào.

    Hắn bước một bước về phía trước, gần như mỉm cười với cô; nó làm cho sống lưng tôi lạnh cóng, chẳng thể ngờ được rằng trên đời này cũng có một người lạnh lùng và độc ác đến như vậy. Tôi không thể nhìn thấy con dao vì hắn quay lưng về phía tôi, nhưng tôi có thể thấy cánh tay Clover giơ cao rồi đẩy mạnh về phía trước. Violet hét lên một tiếng rồi nằm vật xuống sàn nhà. Tôi đã cố gắng gào lên nhưng không có âm thanh nào bật ra. Rose và Poppy đưa tay ôm lấy tôi, giống như chúng tôi đang túm tụm lại với nhau vậy. Tôi đã khóc mà không thể kiểm soát được, vì tôi chưa từng thấy ai chết trước mặt mình.

    Hắn quay đầu về phía chúng tôi. "Dọn dẹp đi, ngay bây giờ." Hắn nhìn những vũng máu nhỏ trên sàn nhà trong sự ghê tởm trước khi nhanh chóng chạy lên cầu thang ra khỏi hầm.

    Rose và Poppy chạy đến bên Violet ngay sau khi ông đã đi, nhưng tôi vẫn không thể di chuyển mà tiếp tục đứng yên tại chỗ. "Ôi Chúa ơi, cô ấy đã chết." Rose khóc nức nở khi nhẹ nhàng kiểm tra Violet. Cô vuốt ngón tay mình trên khuôn mặt cô ấy, nhắm mắt lại và hôn lên tay cô. "Tạm biệt Violet," Rose thì thầm.

    Poppy dùng tay ép lên vết thương do bị đâm, cố gắng để cầm máu nhưng không làm được gì, máu đỏ tươi tràn ra từ Violet, chảy xuống cơ thể cô ấy. Các vũng máu lan ra nhiều hơn chỉ trong phút chốc.

    "Poppy, hãy đem một cái túi lớn và những dụng cụ làm sạch đến đây" Rose nhỏ giọng.

    Đôi mắt của tôi chưa từng rời khỏi Violet dù chỉ là một giây. Hắn đã lạnh lùng sát hại cô ấy. Tầm nhìn của tôi bỗng dưng mờ đi do nước mắt không biết từ lúc nào đã bắt đầu tuôn rơi. Bây giờ tôi có thể nào thoát ra khỏi đây không?
     
    AriaDiên Vĩ thích điều này.
  4. Em 69

    Em 69
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,898
    Đã được thích:
    10,665
    Điểm thành tích:
    190
    Chương 3
    Dịch: Lupin, Isaki

    Rose và Poppy đỡ lấy cơ thể Violet và cẩn thận đặt cô ấy vào trong chiếc túi lớn. Mặc dù rất vất vả nhưng họ chưa từng nhờ vả tôi, dù sao tôi cũng chẳng biết làm gì để có thể giúp đỡ được họ. Tôi không thể di chuyển, nhưng vẫn nhận thức được rằng toàn bộ cơ thể mình đang run rẩy dữ dội. Họ chuyển động theo lượt và nhịp nhàng, tôi chợt nhận ra đó không phải là lần đầu tiên họ nhồi nhét xác một người đã chết vào trong túi. Đã bao nhiêu lần họ phải 'dọn dẹp' sau những vụ giết người của ông ta?

    Mắt tôi dán chặt vào Violet. Cô ấy nhìn thật bình yên như thể chỉ đang chìm vào giấc ngủ thôi, mặc dù tôi biết cô ấy không phải. Rose kéo khóa túi lên còn tôi thì rũ xuống đầy nhẹ nhõm, trong lòng thầm cảm ơn Rose vì đã tạo ra một lá chắn bằng nhựa giữa khuôn mặt cứng đờ của Violet và đôi mắt mình.

    "Tạm biệt," Poppy thì thầm, khẽ đặt tay lên chiếc túi, ở nơi trái tim Violet.

    Tôi trừng mắt kinh hoàng khi thấy họ đứng lên rồi cầm lấy cái xô và giẻ lau. Họ đang thực sự dọn sạch đống máu trên sàn.

    Nước trong xô nhanh chóng chuyển màu hồng khi bị trộn lẫn với máu. Bụng tôi quay cuồng khi Poppy nâng miếng giẻ lên - đập vào mắt tôi là một chuỗi máu kéo dài giữa sàn và lớp đệm xốp, sau đó thánh thót rơi lại xuống sàn.

    Một mùi kim loại nồng nặc khủng khiếp nhanh chóng lấp đầu không gian. Tôi thờ dốc và nặng nhọc bịt miệng mình lại. Máu rơi xuống sàn nhanh bao nhiêu thì biến mất cũng nhanh bấy nhiêu. Họ hành động vội vã nhưng vô cùng kỹ lưỡng, không chừa lại chỗ nào bẩn cả. Đã bao nhiêu lần họ làm điều này rồi?

    Nếu không có Violet nằm trong một cái túi lớn được đặt trong góc phòng thì bạn sẽ không bao giờ biết rằng một người nào đó vừa bị sát hại ngay tại đây. Đó là điều đáng sợ và khủng khiếp nhất mà tôi đã từng chứng kiến. Và họ thì nhanh chóng phi tang mọi thứ, dễ dàng như thể chỉ lau đi những dấu chân dính đầy bùn.

    "Ông ta sẽ trở lại sau khi đã tắm rửa sạch sẽ và đem cơ thể Violet đi," Poppy nói trong khi đưa tay lau một giọt nước đọng trên khuôn mặt mình.

    "Có bao nhiêu người mà ông ta ... đã g-giết?" Tôi thì thầm, nhìn trân trân vào chiếc túi như vẫn chưa tin được vào điều vừa diễn ra. Tôi thậm chí còn không nhận ra giọng nói của chính mình vì nó đã trở nên khàn đặc. Tôi nín thở và chờ đợi câu trả lời của họ.

    Rose cúi đầu, khẽ thở dài, không dám ngẩng mặt nhìn tôi: "Kể từ khi tôi đến, Clover đã giết chết tám."

    Tôi lắc đầu trong sự hoài nghi. Nhiều vậy sao. "Cái gì? Làm thế nào mà ông ta có thể thoát tội cơ chứ?" Tôi không hiểu tại sao hắn ta đã giết quá nhiều người như thế mà vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được?

    "Các cô gái được Clover chọn thường sống trên đường phố. Nếu không ai nhận ra rằng một trong số họ đang mất tích thì sau đó sẽ chẳng có ai nghi ngờ bất cứ điều gì," Rose nói trong khi nhẹ nhàng vén tóc qua tai. "Tôi chán nản với gia đình mình từ khi tôi mười sáu, chúng tôi đã chẳng bao giờ thân thiết với nhau. Không lâu sau sinh nhật lần thứ mười tám thì tôi rời khỏi nhà. Tôi đã sống trên đường phố và trong ký túc xá khoảng mười tháng cho đến khi Clover tìm thấy tôi. Tôi đã ở đây gần được ba năm rồi." Tôi sững sờ, nước mắt không hẹn mà thi nhau chảy dài trên khuôn mặt của tôi rồi rơi xuống đùi tạo nên những mảng nước loang lổ. "Làm ơn đừng khóc, Lily, dưới đây cũng không quá tệ mà." Không phải là tệ ư? Hắn ta đã bắt cóc chúng tôi và nhốt chúng tôi trong hầm rượu của mình. Hắn ta thậm chí sẽ hãm hiếp chúng tôi khi cảm thấy "yêu", và nếu chúng tôi dám chống lại thì sẽ bị giết. Làm thế quái nào mà điều đó không được gọi là xấu?

    "Xin đừng nhìn tôi như thế, Lily. Tôi biết cô đang suy nghĩ điều gì, nhưng nếu cô làm theo những gì ông ta nói thì mọi thứ sẽ ổn cả. Clover sẽ đối xử tốt với cô."

    "Ngoài việc cưỡng hiếp tôi thì chắc tốt!"

    "Đừng gọi nó là cưỡng hiếp trước mặt ông ta." Cô ấy nhẹ giọng cảnh báo.

    Tôi quay mặt đi khỏi Rose, không thể tin vào những gì cô ấy đang nói. Làm thế nào mà Rose có thể nghĩ rằng điều này là "ổn"? Cô ấy không thể luôn điềm đạm như vậy được. Chắc chắn đã có một khoảng thời gian nào đó, khi mà cô ấy cũng ghét hắn ta hệt như tôi lúc này. Cuối cùng thì phải mất bao nhiêu lâu để hắn hoàn toàn tẩy não Rose và khiến cho cô ấy nghĩ rằng hắn tốt vậy?

    Cô ấy và Poppy đứng lên rồi đi về phía bếp. Họ bắt đầu nói chuyện với nhau bằng ngữ điệu trầm lắng. Tôi thậm chí không cố gắng nghe xem họ nói gì mặc dù biết rõ đó là về mình. Tim tôi cảm thấy nặng nề như thể sắp rơi ra khỏi ngực. Tôi đã quá khiếp sợ việc ông ta sắp trở lại đây.

    Nhưng cũng sẽ sớm có người tìm thấy tôi thôi. Vì tôi không sống đường phố, tôi có gia đình và bạn bè, những con người sẽ biết rằng tôi đã mất tích. Ngay sau đó, họ sẽ gọi điện cho cảnh sát và bắt đầu tìm kiếm. Tôi tự thắc mắc ai sẽ là người nhận ra đầu tiên? Cha mẹ khi tôi không trở về nhà? Hoặc là Lewis khi tôi không nghe máy hoặc trả lời tin nhắn?

    Xoa xoa mắt mình lại với nhau, tôi cố gắng đẩy hình ảnh khuôn mặt đang dần vụn vỡ của Lewis ra khỏi đầu. Tôi thậm chí không thể nghĩ về bố và mẹ... Nuốt khan cục nghẹn dâng lên trong cổ họng, tôi ép mạnh móng tay vào lòng bàn tay mình như một cách cố giữ bản thân bình tĩnh lại. Đúng rồi, đừng khóc.

    "Cô đã ở đây bao lâu rồi, Poppy?" Tôi thì thầm.

    Cô ấy mỉm cười và bước vài bước từ bàn ăn trở lại ghế sofa. poppy ngồi xuống bên cạnh và nắm lấy bàn tay tôi. "Chỉ hơn một năm thôi. Tình trạng của tôi cũng giống như Rose, đang sống trên đường phố khi Clover tìm thấy, và lúc đó, tôi cũng mười tám tuổi."

    "Vậy tại sao hắn lại bắt tôi? Nó không có nghĩa lí gì cả!" Tôi lắc đầu dữ dội khi cảm giác tức giận bắt đầu nổi lên trong lòng. "Gia đình tôi sẽ đi tìm tôi. Họ sẽ tìm thấy chúng ta." Họ bắt buộc phải tìm được, vì tôi chẳng nghĩa mình có thể chịu đựng loại chuyện này thêm một phút giây nào nữa.

    "Có lẽ," Poppy nói, đồng thời ném cho tôi một nụ cười yếu ớt. Cô ấy chẳng cần phải tin tôi. Tôi nhất định sẽ không ở lại đây nhiều năm như họ, chắc chắn là không. Tôi sẽ không bao giờ đi đến giai đoạn nghĩ rằng mọi chuyện cũng không đến nỗi tệ.

    Một tiếng động vang lên nơi cửa hầm khiến tôi giật mình hoảng hốt. Trái tim tôi nhảy loạn lên còn dạ dày thì xoắn lại đầy ghê rợn. Hắn đã trở lại, tôi không thể nghe thấy bất cứ tiếng động nào cho đến khi tay nắm bị vặn một vòng còn cánh cửa thì bật mở. Làm thế nào mà tôi không nghe thấy hắn ta từ bên ngoài? Không khí nhanh chóng rời khỏi hai lá phổi của tôi như thể tôi vừa bị đấm mạnh vào bụng vậy.

    Phòng này được cách âm. Chúng tôi không thể nghe thấy bất cứ điều gì ngoài đó, và không ai có thể nghe thấy chúng tôi trong này.

    Rose đứng dậy và đi về phía cuối cầu thang để gặp hắn. Làm sao cô ấy có thể chịu đựng được việc đến gần hắn chứ?

    "Tôi sẽ đặt hàng bánh pizza cho bữa ăn tối," hắn tuyên bố. "Tôi nghĩ rằng tất cả chúng ta xứng đáng được thưởng tối nay, và chúng ta cần phải hoan nghênh Lily đến với gia đình này một cách đàng hoàng." Bụng tôi lại sôi lên một lần nữa, gia đình sao? Chuyện quái gì đang xảy ra với hắn vậy! Clover quay sang tôi và mỉm cười. "Lily, chúng tôi thường xuyên gọi một cái margarita, một pepperoni, và một con gà nướng. Như vậy có được với em không ? Tôi cũng có thể gọi một loại khác nếu như em muốn?"

    Tôi nhìn chằm chằm vào hắn, chẳng nói được lời nào vì đang bị sốc nặng. Có thật là chúng tôi đang bàn về chuyện ăn tối trong khi xác Violet nằm lạnh lẽo trong góc không vậy ? Hắn ta thật bệnh hoạn, xấu xa và loạn trí. Tôi không muốn nói chuyện với hắn ta chút nào, KHÔNG BAO GIỜ. Poppy kín đáo thúc nhẹ vào lưng tôi, bắt tôi phải trả lời hắn. Hít một hơi thở run run, tôi chậm rãi mở miệng. "Đ-đó là... tốt"

    Clover mỉm cười. "Vậy là hoàn hảo rồi, tôi biết nó sẽ phù hợp với em. Tôi đi đặt hàng ngay đây. Sẽ không quá lâu đâu."

    Chẳng nói thêm một lời nào nữa, hắn cúi xuống hất người Violet lên rồi ôm lấy trong tay mình. Chỉ cần nhìn biểu cảm trên gương mặt hắn ta thôi cũng đủ biết rằng Violet rất nặng. Clover mím môi mình lại với nhau và từ từ bước lên cầu thang với xác cô ấy. Cánh cửa hầm đã được mở suốt khoảng thời gian hắn xuống đây.

    Tôi tròn mắt nhìn trong nỗi kinh hoàng khi cánh cửa đóng sầm lại sau lưng hắn và bị khóa lại. C-cái gì?" Tôi lẩm bẩm. Đôi mắt tôi cay xè và chẳng thể nào chớp được vì quá sốc. Đây là một giấc mơ, chắc chắn là vậy. Những điều như thế này không thể nào xảy ra với tôi được.

    Poppy mỉm cười. "Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi."

    Tôi nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu. Nếu tôi mau chóng được ra ngoài thì ừ, những chuyện này sẽ "ổn". Tôi cảm thấy rất mệt, ngay cả nghĩ đến việc ăn thôi thì cũng đã buồn nôn rồi. Không đời nào mà tôi có thể nuốt trôi cái thứ pizza khốn nạn đó! Hình ảnh của con dao cắm xuyên qua ngực Violet, cái cách cô ấy ngã xuống sàn , máu phun ra từ vết thương rồi bám vào giẻ lau liên tục chạy ngang qua tâm trí của tôi như một vòng lặp không hồi kết.

    Tôi khóc nức nở và bất lực vòng tay ôm lấy đôi chân mình. "Suỵt, Lily, đừng khóc mà." Poppy cất tiếng, nhẹ giọng như muốn xoa dịu tâm tình đang dậy sóng của tôi.

    "Lewis..." Tôi khóc nấc lên trong khi cố gắng hít thở một cách bình thường.

    "Đừng tự hành hạ bản thân mình chứ Lily. Cô cần phải quên đi tất cả mọi người. Như thế sẽ dễ dàng hơn, như tôi này."

    "Tôi không thể quên được. Tôi cần anh ấy.

    Tôi tỉnh dậy khi ai đó nhẹ nhàng lắc cánh tay tôi một cách đầy khó chịu mà tôi đã quá quen thuộc với nó. Tôi mỉm cười và nhìn qua, mong rằng đó sẽ là Lewis đang nhìn lại mình. Tôi hoảng hốt đến mức thở hổn hển khi rơi vào tầm nhìn lại là một cặp mắt xanh và mái tóc nâu dài. Đó không phải Lewis, mà là Rose. Làm thế nào mà tôi có thể ngủ được trong lúc này vậy?

    Tôi sốc khi nhận thức được rằng tất cả những việc này không chỉ là một giấc mơ khủng khiếp, nhanh chóng đẩy bản mình lùi về phía sofa.

    "Xin lỗi vì đã làm cô sợ, Lily. Clover đang ở đây với cái bánh pizza." cô ấy thì thầm. "Hãy đến ngồi với chúng tôi nào." Tôi ngừng thở, phổi cảm thấy như thể chúng đang đồng loạt bị nghiền nát. Tôi không muốn, nhưng liệu tôi có được lựa chọn không? Rose đặt tay lên vai tôi và đẩy nhẹ tôi về phía trước. "Ở đây, cô hãy ngồi cạnh Poppy."

    Cơ thể tôi căng lên khi bước đến gần bàn. Hắn đối diện với tôi và ngồi đó như không có gì sai trái cả, vì đối với hắn, chuyện này là bình thường. Việc nhận ra cũng giống như một cái tát vào giữa mặt vậy. Điều này là "bình thường" của hắn.

    Chiếc bàn gỗ sồi được phủ một tấm khăn trải trắng và lọ hoa loa kèn cũng trắng nốt, còn bánh Pizza đã được lấy ra khỏi hộp và xếp đều trên hai chiếc đĩa lớn.

    "Cứ ăn tự nhiên." Clover nói, đồng thời chỉ tay về phía những món ăn. Hắn làm cho nó nghe như rằng tôi có thể tự lựa chọn xem mình có muốn dùng bữa hay không, nhưng cái nhìn sắt đá trong đôi mắt lạnh lẽo ấy lại nói khác. Hắn muốn chúng tôi cùng ăn như một gia đình bình thường, và tôi thực sự không muốn tìm hiểu xem hắn sẽ làm nên loại chuyện gì nếu mình từ chối

    Tôi với lấy miếng bánh gần nhất với mình rồi nhanh chóng rút tay lại để tránh hắn càng xa càng tốt. Clover mỉm cười ấm áp, đôi mắt thì sáng rực lên vui vẻ như có pháo hoa. Tôi hạ tầm nhìn xuống chiếc đĩa nhựa của mình và cắn nhẹ vào phần rìa miếng pizza.

    Trong khi Rose và Poppy đang thảo luận những gì chúng tôi sẽ nấu vào buổi tối từ bây giờ cho đến cuối tuần với hắn, thì tôi gượng gạo ép bản thân mình nuốt vài miếng trong im lặng. Mùi vị thức ăn trở nên vô cùng xa lạ trong bụng tôi, nó khiến tôi phải tự bịt miệng lại để không nôn thốc nôn tháo đống hỗn độn ấy ra.

    Rose giơ tay lên làm tôi chú ý, mặc dù rõ ràng là cô ấy không phải đang nói chuyện với tôi. "À, Clover, tí nữa thì quên mất, chúng tôi sắp hết sách đọc rồi."

    Hắn chỉ khẽ gật đầu. "Tôi sẽ lấy thêm cho các em."

    "Cảm ơn." Rose mỉm cười và nhấp một ngụm nước nhỏ. Tôi thật sự muốn hét vào mặt cô ấy, làm sao mà Rose không thấy rằng chuyện này nhảm nhí đến độ nào cơ chứ?

    "Cảm ơn vì đã cùng ăn tối với tôi nhé các cô gái. Tôi sẽ gặp lại các em vào sáng mai," hắn nói và nhanh chóng ngồi dậy. "Chúc các em một buổi tối tốt lành."

    Toàn thân tôi đóng băng như thể nó đã bị khóa trong tủ lạnh được vài ngày. Clover nghiêng người một chút và hôn lên má Rose, sau đó là Poppy. Không phải tôi, làm ơn đừng hôn tôi.

    Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập loạn xạ bên tai, thậm chí còn dội mạnh lên cổ họng khiến tôi gần như nghẹt thở. Hắn chỉ cúi đầu về phía tôi rồi quay lưng bước đi mà không nói gì thêm.

    Tôi bật ra một tiếng thở dài nhẹ nhõm khi hắn không chạm vào mình. Tôi không rời mắt khỏi Clover cho đến khi hắn ra khỏi phòng và khóa cửa lại từ phía bên kia. Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng hắn đã thực sự rời đi.

    Rose và Poppy đứng dậy gom tất cả chén dĩa lại để làm sạch. Tôi chợt nhận ra rằng hắn chỉ có một mình còn chúng tôi thì đến tận ba người. Chúng tôi hoàn toàn có thể chế ngự hắn nếu như chúng tôi phối hợp với nhau. Trước đây họ từng thử chưa nhỉ, hay là họ đã luôn quá sợ hãi? Tôi thậm chí còn không chắc rằng liệu Rose có muốn thoát ra hay không.

    "Đến xem phim với chúng tôi nào Lily," Poppy nói. Tôi ngước lên nhìn cô ấy và nhận ra rằng họ đã dọn dẹp xong tất cả mọi thứ. Rose thì bây giờ đang ngồi trước màn hình TV.

    Tôi cùng ngồi với họ trên ghế và nhìn chằm chằm vào màn hình nhưng thật sự chẳng tiếp thu được bộ phim đang muốn nói những gì. Vòng tay ôm lấy đầu gối, tôi thu mình vào ghế Sofa và cố làm cho bản thân nhỏ bé hết mức có thể. Mọi thứ đều trở nên quá mờ ảo và không thật chút nào. Tôi cứ như vậy một lúc lâu, chắc cũng phải một hay hai tiếng trôi qua rồi, vì Rose đã tắt tivi và cả hai người bọn họ đều đồng loạt đứng lên

    "Lily?" Poppy nhẹ giọng như thể mình đang nói chuyện với một đứa trẻ. "Nào, chúng ta cần phải tắm rửa và đi ngủ. Tôi sẽ dẫn cô đến phòng tắm nhé." Poppy dắt tôi vào bên trong và đưa cho tôi một vài bộ đồ ngủ. Chúng là của ai vậy, Violet ư?

    Cô ấy để tôi lại với chúng rồi đi ra ngoài. Trên cửa không có ổ khóa, tôi bỗng ước gì nó có, vì như vậy thì tôi mới có thể tự khóa bản thân mình trong đây và tránh xa khỏi bọn họ. Bật vòi hoa sen lên, tôi đặt tay xuống nước để chờ nó ấm lên một chút. Tại sao tôi lại làm những việc này cơ chứ? Đơn giản, bởi vì hắn ta có thể giết chết tôi mà chẳng cần một lí do nào cả.

    Sau khi cởi quần áo, tôi bước vào phòng tắm và ngồi bệt xuống sàn. Tôi bắt đầu khóc, thở hổn hển khi nước mắt rơi một cách không thể nào kiểm soát. Tôi siết chặt tóc của mình và nhắm mắt lại khi những giọt lệ dần hòa lẫn với dòng nước ấm nóng trên đỉnh đầu.

    Cuối cùng, tôi đành buộc bản thân mình bước ra khỏi phòng tắm và mặc quần áo. Khóc cũng chẳng làm được gì, và tôi cũng không muốn được thêm bất cứ sự "quan tâm đặc biệt" nào khác. Tôi quấn khăn xung quanh mình và mở tủ nhỏ trong phòng tắm. Tôi nhận thấy ngay rằng không hề có dao cạo, ở vị trí của nó là hai hộp đựng gel wax. Không có thứ gì ở trong này có thể gây ra thương tích cho bất cứ ai.

    Đóng cửa lại, tôi tự thấy sai lầm khi quyết định nhìn ảnh phản chiếu của mình trong gương. Mắt tôi đỏ ngầu và sưng húp, trông giống như vừa có mặt tại một bãi phế liệu hoặc mới vật lộn trong lồng sắt xong. Tôi quay lại, không muốn nhìn thấy mình khủng khiếp như thế nào nữa và mặc bộ đồ ngủ lên.

    "Cô muốn ngủ chưa?" Rose hỏi khi tôi bước trở vào phòng. Tôi gật đầu đáp lại và vòng tay tự ôm lấy mình. "Được rồi, tôi sẽ dẫn cô đến giường của cô." Rose dắt tôi vào một căn phòng nhỏ cạnh nhà tắm. Các bức tường được sơn màu hồng sáng còn đồ nội thấy thì trắng toàn bộ, có bốn giường đơn với những vỏ chăn, gối cũng màu hồng nốt. Trên bàn cạnh giường là những cây đèn y hệt nhau. Tất cả đều hoàn toàn hòa hợp và chính xác đến từng milimet, giống như nó được trang trí cho gia đình có con sinh ba hoặc sinh bốn. "Cái này là của cô," Rose nói và chỉ vào chiếc giường nằm sát tường bên trái.

    Đã quá kiệt sức để tranh luận, tôi mệt điếng người bước tới giường và leo lên tấm drap. Nhắm mắt lại, tôi thầm cầu nguyện giấc ngủ sẽ đến sớm và kéo tôi ra khỏi nơi đây. Mong rằng sáng mai, những chuyện này sẽ chỉ là một giấc mơ, và tôi sẽ được thức dậy trong phòng riêng của mình.
     
    AriaDiên Vĩ thích điều này.
  5. Em 69

    Em 69
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,898
    Đã được thích:
    10,665
    Điểm thành tích:
    190
    Chương 4
    Dịch: Lupin, Isaki

    Lewis

    Thứ bảy ngày 24 tháng bảy năm 2010

    Đã gần ba giờ sáng, và hiện tại chúng tôi vẫn còn đang lái xe vòng quanh mặc dù đã tìm kiếm suốt nhiều tiếng liền. Câu nói của Henry liên tục vọng lại trong đầu tôi kể từ khi cậu ấy nhận được cú điện thoại từ mẹ mình, 'Summer mất tích rồi'. Mất tích!. Summer không thể nào mất tích được!

    Anh trai tôi, Theo, đã lái xe chầm chậm dọc theo những con đường. Mọi thứ đều tối đen như mực, ánh đèn mờ ảo hầu như chỉ làm sáng lên phần đường phía dưới chúng tôi một chút thôi. Nhưng không quan trọng, tôi thật sự là quá lo lắng để có thể về nhà và nghỉ ngơi.

    "Lewis, em không sao chứ?" Theo cất giọng hỏi và cứ mười phút thì lặp lại. Đương nhiên là hiện tại tôi không hề ổn!

    "Không," tôi lầm bầm đáp lời, hai hàng lông mày từ lúc nào đã cau lại khó chịu. Em đang ở đâu cơ chứ? Summer chắc chắn đã không trốn chạy, em không phải là loại người sẽ trốn chạy trong bất cứ tình huống nào. Summer có ý chí mạnh mẽ, thậm chí là cứng đầu, và em ấy sẽ luôn ở lại giải quyết mọi vấn đề khi nó chỉ vừa mới xảy ra. Đó là lý do vì sao chúng tôi không bao giờ tranh luận với nhau nhiều hơn một hai phút, em sẽ không để cho nó kéo dài lâu.

    "Chúng ta sẽ sớm tìm thấy cô ấy thôi mà."

    "Ừ." Tôi đồng ý với Theo, nhưng trong thâm tâm lại không chắc chắn. Tôi hy vọng sẽ mau được gặp lại Summer hơn bất cứ điều gì, nhưng dạ dày tôi lại sôi lên như muốn nói rằng đã có chuyện gì đó xảy ra với em rồi. Tôi không bao giờ muốn bất cứ điều gì như vậy cả. "Cô ấy có thể đang ở bất cứ đâu." Đã hơn bảy tiếng kể từ khi Summer biến mất mà không để lại dấu vết nào.

    "Summer sẽ không chạy trốn đâu," Theo nói.


    Trái tim của tôi đột nhiên chùng xuống khi nghe đến đó. " Điều em đang sợ là, cô ấy không bỏ chạy, vậy thì chắc chắn là đã bị bắt bởi ai đó." Hoặc là người đó đã làm điều gì xấu với Summer.

    "Bình tĩnh lại, Lewis, chúng ta chưa biết được gì rõ ràng mà." Tôi không biết, đó là sự thật. Nhưng tôi hiểu Summer. "Em muốn tiếp tục và đi vào thị trấn hay là quay trở lại và đi theo một con đường khác?"

    "Đường khác." Kerri cho biết là Summer đã đi về phía bên trái câu lạc bộ. Chúng tôi đã kiểm tra ở đó trước khi đến đây, nhưng cũng có khi chúng tôi đã bỏ lỡ điều gì đó.

    Cảnh sát đã cử người tìm xung quanh khu vực được báo là nhìn thấy em lần cuối. Nhưng vì em chưa mất tích quá 24 giờ nên họ đã không điều đến quá nhiều sĩ quan. Nhưng, một số hàng xóm gần đó đã bắt đầu tự mở những cuộc tìm kiếm và đi đến từng nhà với hy vọng rằng ai đó sẽ nhìn hay nghe thấy điều gì. Tất cả mọi người ngoại trừ mẹ của Summer - Dawn, đều đã ra ngoài tìm em. Bà ấy đã được nói là phải ở nhà phòng trường hợp Summer quay về hay gọi điện.

    Tôi rút điện thoại ra khỏi túi quần và kiểm tra hàng triệu lần - không có bất cứ cuộc gọi nhỡ nào. Tôi thở dài và bấm phím số hai để "gọi nhanh" em ấy. Nó bắt đầu reo và tôi nín thở. Làm ơn hãy trả lời anh đi, Sum. Trái tim của tôi chùng xuống khi cuộc gọi đi thẳng vào hộp thư thoại của em. "Em yêu, làm ơn gọi lại cho anh ngay sau khi nghe được tin nhắn này. Anh cần biết rằng em vẫn ổn, anh sắp điên lên mất. Anh yêu em, Summer." Tôi cúp máy và nắm chặt chiếc điện thoại trong tay. Thật là tồi tệ mà.

    Chúng tôi lái xe thâu đêm và đến tận sáng hôm sau. Đôi mắt tôi trở nên cay xè vì đã quá mệt mỏi. Ngay sau khi các cửa hàng tiện lợi mở cửa, Theo liền mua một số thức ăn và nước uống cung cấp năng lượng. Tôi đã không về nhà hay đến nhà của Summer kể từ khi nhận được cuộc gọi từ hộp đêm. "Em sẽ đỗ xe tại đây, chúng ta có thể kiểm tra khu vực đằng sau và công viên," Tôi nói với Theo và anh gật đầu, đồng thời vội vã nhồi phần cuối cùng của cái xúc xích cuốn vào miệng.

    "Em không ăn gì thật à?"

    Tôi lắc đầu khi đỗ xe lại bên cạnh nhà thờ. "Không đói. Hãy thử tìm chỗ công viên trước." Theo gật đầu và bước ra khỏi xe. Tôi đi trước, vừa đi vừa gọi tên em thật lớn. "Summer!!!". Tất nhiên là không có tiếng trả lời, vì nếu em ở đây thì chắc chắn đã được tìm thấy rồi. "Nhanh nào, Theo," Tôi hét lên qua vai mình. Anh ta dường như không vẻ cấp bách như tôi, vì đơn giản, Theo không yêu Summer.

    Với mỗi phút trôi qua, tôi càng trở nên lạc lối. Bụng thì lúc nào cũng giống như đang lộn lên hết cả, và cái cảm giác khó chịu đến muốn phát bệnh ấy không định rời đi sớm. "Lewis," Theo hét lên. "Còn dưới đó thì sao?"

    Tôi nhìn theo hướng anh ấy chỉ - Lối đi đầy cỏ mọc chạy sát bên công viên và nằm giữa khu vực trồng cây nông nghiệp. Tôi gật đầu và đi về phía cổng. Công viên đã được tìm kỹ rồi, nhưng còn con đường cỏ mọc nhiều quá mức sẽ không được tìm kiếm đủ kỹ trong bóng tối.

    Nhưng cuối cùng, kết quả cũng bằng không…

    "Có gì không?" Tôi hỏi Dawn trong khi theo Theo qua cửa.

    Bà lắc đầu và thì thầm, "không." Đôi mắt Dawn từ lúc nào đã trở nên đỏ hoe và sưng húp, phấn trang điểm nhoe nhoét trên gương mặt, tạo thành hai bệt dài nơi gò má. "Dù sao thì hôm nay cảnh sát sẽ bắt đầu mở một cuộc tìm kiếm "đúng nghĩa" Rồi họ sẽ tìm thấy Summer thôi." Bà gật đầu như thể đang tự nói, tự thuyết phục bản thân mình tin tưởng.

    "Đúng thế.", Mark - cha của Summer quả quyết như vậy. Ông dừng bước lại khi nhìn thấy tôi. "Lewis, lại không có gì nữa sao?" Tôi lắc đầu tuyệt vọng, giống hệt như thể em đã tan biến vào lớp không khí mỏng, biến mất chẳng có lấy tăm hơi. "Tôi sẽ quay lại sau," ông nói và trao cho Dawn một nụ hôn phớt lên má trước khi mở cửa ra ngoài.

    "Các cháu có đói không?" Bà hỏi, thừ người nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước. "Mẹ các cháu đang làm thức ăn trong bếp, cô cũng không biết món gì."

    "Cảm ơn, Dawn," Theo nói. "Vậy chúng ta xuống bếp thôi." Anh nhẹ nhàng dìu bà, như thể đang chăm sóc một đứa trẻ lớn xác.

    Nhưng tôi không muốn ở lại chơi.

    Tôi chỉ muốn biết kế hoạch tiếp theo như thế nào và lao ngay ra ngoài đó. Nếu chỉ ngồi đây và ăn uống thì Summer sẽ chẳng bao giờ trở về. "Theo, Lewis," mẹ tôi - Emma lên tiếng, đồng thời ném một chiếc khăn ăn lên bàn. "Ngồi đi."

    Tôi lắc đầu. "Con chỉ muốn biết những con cần phải làm. Liệu có ai đó đang đến để mở một cuộc tìm kiếm đàng hoàng không?" Chắc chắn cảnh sát đã phải có một kế hoạch thay vì chỉ nhờ tất cả mọi người tìm kiếm ngẫu nhiên.

    "Họ đã, con yêu." mẹ trả lời. "Họ đang bắt đầu tìm kiếm kỹ lưỡng nơi mà họ tin rằng Summer đã được nhìn thấy lần cuối-"

    "Mặc dù vậy, làm sao họ biết chắc?"

    "Biết gì cơ?"

    "Nơi mà cô ấy được nhìn thấy lần cuối?"

    Emma nhún vai. "Có lẽ đó là sự kết hợp giữa hướng con bé đi tới, nơi mà một cô gái trẻ sẽ đến, đã được bao lâu từ lúc Kerri nhận ra rằng Summer không trả lời điện thoại, để từ đó suy ra con bé có khả năng đi được bao xa. Mẹ không biết chính xác lắm ".

    "Vậy thì họ chỉ "đoán" thôi sao? Họ thậm chí còn không biết Summer, và bây giờ thì đang đoán nơi cô ấy có thể đã đến để tìm bạn mình ư?"

    "Lewis, bình tĩnh," Theo ra lệnh.

    "Không, mẹ kiếp!" Ai cho họ được quyền quyết định điều này? Họ không có đầu mối nào, và bây giờ Summer có thể đang ở bất cứ đâu! Chỉ trừ khi bằng một cách thần kì nào đó mà em ấy đi theo con đường họ "đoán"! Cảnh sát đang tập trung tìm kiếm trên một khu vực nhỏ, nơi mà Summer có thể đến, nhưng là đến vào ngày hôm qua!

    Tôi lao ra khỏi nhà, mặc dù không biết mình sẽ đi đâu nhưng chỉ cần thoát ra khỏi đây. Bạn gái tôi đang mất tích nhưng tôi lại không biết nơi em đã đến hoặc làm thế nào để tìm được em. Và có vẻ như cảnh sát cũng không có manh mối nào dù là nhỏ nhất.

    "Lewis!" Theo hét lên. Tôi nghe tiếng bước chân của anh càng lúc càng lớn. "Chờ một chút." Anh nắm lấy đầu cánh tay tôi và xoay người tôi lại. "Em không thể chỉ chạy loanh quanh như vậy. Nghe này, bây giờ anh sẽ đến hội trường làng, đó là nơi mọi cuộc tìm kiếm dựa vào. Đi với anh, rồi chúng ta có thể hỏi bao nhiêu câu em muốn cũng được, xong xuôi trở ra đó vẫn còn kịp"

    Tôi thở dài và ôm lấy khuôn mặt mình. "Theo, sẽ như thế nào nếu cô ấy ..." Đã chết.

    "Không đâu, Summer sẽ ổn mà."

    "Anh làm sao biết được," tôi kêu lên, tim đập nhanh tuyệt vọng. "Đã nhiều tiếng trôi qua mà chẳng có ai nghe ngóng được điều gì về cô ấy. Summer sẽ không bao giờ đi đâu mà chẳng nói tiếng nào, và-"

    "Lewis, dừng lại! Em ngồi đây than vãn cả ngày cũng chẳng giúp ích được gì cho cô ấy. Summer cần em, vì vậy hãy bỏ việc huyên thuyên nhảm nhí này ngay đi"

    Anh ấy đúng. Tôi gật đầu. Đôi mắt dù đã cay xè nhưng tôi từ chối việc khóc lóc ỉ ôi. Tôi cần phải mạnh mẽ vì em, bị đánh gục lúc này sẽ không thể khiến Summer trở về.

    "Anh nói đúng." Tôi thở dài, cảm thấy tim mình chùng xuống mệt mỏi. "Em chỉ là không thể để mất cô ấy," tôi thì thầm. Dù nghe vô cùng sến sẩm, nhưng nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi là mất em - bằng bất kỳ cách nào. Tôi yêu em hơn mọi thứ trên thế gian này. Với tôi, Summer thật hoàn hảo.

    "Em sẽ không mất cô ấy, nhưng cần phải ngừng tỉ tê lại đã."

    "Vậy thì đi thôi."

    Theo mỉm cười và mở khóa xe. "Đây này." Anh đưa cho tôi một cái gì đó được bọc trong giấy bạc nhà bếp. Là bánh thịt xông khói. "Ăn đi." Tôi ngồi bên ghế lái phụ và ép buộc bản thân mình nuốt vài miếng. Mỗi nhát cắn làm cho bụng tôi sôi lên khó chịu đến mức muốn nôn ra, nhưng mà Theo đúng, Summer cần tôi, và tôi phải mạnh mẽ vì em.

    "Cô ấy sẽ ổn thôi, đúng không?"

    Theo gật đầu. "Cô ấy sẽ ổn." Nhưng em sẽ đang ở đâu khi chúng tôi tìm thấy?

    Em đang ở đâu? Đáng lẽ tôi phải biết chứ.

    Tôi yêu Summer, cho nên đáng lẽ người đầu tiên biết em ở đâu phải là tôi?

    "Anh nghĩ chuyện gì đã xảy ra?"

    "Lewis, đừng như vậy. Em đang tự khiến mình phát điên đấy." Bây giờ mới nói là đã quá muộn. "Chúng ta đến nơi rồi," Theo lẩm bẩm và kéo vào một chỗ đậu xe đông đúc, cũng may mắn là còn đúng một khoảng trống. Có rất nhiều người đang ở đây, họ đều đến để giúp chúng tôi ư?

    Tôi nhảy ra khỏi xe và tiến về phía hội trường. Khi vừa bước vào căn phòng đó, nhìn thấy tất cả các loại bản đồ tìm kiếm liên quan... Tôi nặng nhọc nuốt nước bọt và đi qua cửa cùng Theo.

    Sảnh chính đông đúc những người. Ngay phía trước là một cái bàn dài chất đầy các bản đồ và vật dụng. Một bức ảnh của Summer được gim vào chiếc bảng nằm ngay bên cạnh. Trái tim tôi như muốn rơi tuột xuống dạ dày khi chậm rãi hít một hơi thật sâu và bước về phía các nhân viên cảnh sát.

    Trên bức ảnh của Summer ghi một câu. 'Summer Robinson, 16 tuổi, đang mất tích."
     
    Aria, Diên Vĩluthyeen thích điều này.
  6. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

    Chương 5.1
    Dịch: luthyeen
    Summer

    Chủ nhật ngày 25 tháng 7 năm 2010.

    Tôi xốc lại tinh thần và dùng mu bàn tay lau đi nước mắt. Tôi vẫn ở căn phòng đó. Đây thực sự không phải một giấc mơ. "Chào buổi sáng, Lily," Giọng của Rose từ phía cái giường đối diện tôi. Chào buổi sáng không phải là cái mà tôi có thể nói lên lời được. Đây thuwcj sự là một buổi sáng từ cơn ác mộng mà tôi chẳng thể dậy nổi.

    Tôi cười, mặc dù chắc là tôi không còn miệng nữa. Cái gì sẽ xảy ra kế tiếp? Kế hoạch gì cho ngày hôm nay? Tôi muốn nói với Rose một điều gì đó nhưng lại chẳng biết nó là gì. Tôi thậm chỉ không biết tôi đang nghĩ gì, đang cảm giác ra sao. Mọi thứ vẫn như một giấc mơ vô thực.

    Rose cười cả thông và mở cái tủ quần áo đơn đằng sau tôi. "Đây, cô có thể mượn quần áo của Violet cho đến khi Clover mua quần áo mới cho cô."

    Mặt tôi chảy đầy máu. Rose đặt hai cái quần Jeans oversized Lilac Jumper lên giường. Tôi lắc đầu. Cô ấy trông mong gì việc tôi có thể mặc đồ của một cô gái mà tôi tận mắt chứng kiến bị giết chưa quá 24 giờ đồng hồ?

    "Không," tôi từ chối. "Tôi không thể." Đầu của tôi như muốn nổ tung ra.

    Cô ấy cau mày gật đầu. "Phải. Tất nhiên rồi. Tôi xin lỗi, Lily, tôi chưa nghĩ được như vậy."

    "Cô có thể mượn của tôi," Poppy gợi ý và đưa cho tôi một bộ đồ tương tự từ tủ đồ của cô ấy.

    "Được rồi, tôi sẽ đi tắm. Poppy, làm ơn, cô có thể giải thích với Lily được không?" Rose hỏi và lấy đồ của cô ấy và khăn tắm. Giải thích cái gì kia? Tôi hoài nghi rằng tôi thậm chí muốn biết cô ấy phải giải thích cho điều gì.

    Poppy chờ dợi cho đến khi chúng tôi ở một mình và ngôi lên giường của tôi. "Lịch trình buổi sáng," cô ấy nói. "Chúng ta phải tắm và sẵn sàng mọi thứ vào lúc tám giờ. Và đó là lúc Clover xuống đây dùng bữa sáng."

    Tôi lắc đầu không tin nổi. "Cái gì? Chúng ta phải ăn diện cho hắn!" Đó là một điều thật sự điên dồ! Hắn ta bị thần kinh gì vậy!

    "Không hẳn là ăn diện. Hắn thích chúng ta sạch sẽ, ăn mặc một cách trang trọng, chỉnh trang đầu tóc và make-up để hắn tới. Hắn thích chúng ta trông đẹp mắt vì hắn."

    Dạ dày của tôi trào lên. Hắn ta thực sự là một thằng khốn. "Tôi không muốn phải đẹp mắt vì hắn!"

    "Thật lòng, Lily, tôi cũng vậy. Tin tôi đi, mặc dù là như vậy nhưng làm thế sẽ tốt hơn là ngược lại."

    Tôi nuốt nước bọt và nhắm mắt lại. Câu trả lời cho câu hỏi tiếp theo của tôi đã rõ ràng nhưng tôi vẫn muốn hỏi. "Ngược lại thì như thế nào?"

    "Cô biết Violet đã có kết cục thế nào," cô ấy nói nhỏ và nhìn về phía chiếc giường trống trơn.

    "Hắn ta sẽ giết tôi nếu tôi ăn diện cho hắn," Tôi đáp lại lớn hơn.

    Poppy thở dài. "Hắn ta sẽ không giết cô lần đầu, nhưng hắn ta sẽ trừng phạt cô."

    Tim tôi như ngừng thở. "Trừng phạt?" Tôi lắc đầu. Không có ý nghĩa. Chuyện đó dường như chỉ xảy ra trong phim, không có ở đời thực. "Tôi chỉ muốn về nhà." Tôi nức nở và nhắm chặt mắt lại mường tượng về gương mặt của Lewis. "Tôi muốn được thấy Lewis."

    "Bạn trai của cô sao?"

    Tôi gật đầu.

    "Cô có yêu anh ấy?"

    "Có." Tôi còn đã yêu anh ấy trước khi chúng tôi bên nhau. Anh ấy thật dễ dãi và vui tính. Anh ấy có thể biến mọi sự rắc dối trở nên giản đơn và mạnh mẽ bảo vệ người anh ấy yêu.

    Cô ấy nhìn xuống và tự mân mê ngón tay mình mà cười buồn. "Tốt thật."

    "Anh ấy sẽ tìm tôi." Tôi tự tin nói. Lewis sẽ không ngồi yên, anh ấy sẽ làm mọi thứ để tìm ra tôi.

    "Hy vọng là vậy."

    Poppy không bị lung lay như Rose. Liệu cô ấy có giúp một tay để cùng trốn thoát? Tôi muốn hỏi cô ấy ngay lập tức nhưng tôi biết mình phải tìm hiểu thêm. Tôi phải chắc chắn cô ấy muốn thoát ra trước khi tôi nói bất cứ điều gì. Hắn nhất định sẽ giết tôi nếu Poppy nói với hắn tôi định làm gì.

    "Sao cũng được, cô cần phải chỉnh trang lại đầu tóc. Hắn không thích cô để đầu tóc lộn xộn và chỉ make-up nhẹ, chính xác là một chút mascara." Tôi phát ốm lên được, Ăn diện cho một gã đàn ông - một tên bệnh hoạn - khiến tôi muốn vứt bỏ tất cả.
     
    Diên Vĩ, AriaEm 69 thích điều này.
  7. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

    Chương 5.2
    Dịch: luthyeen
    Rose trở lại phòng, lo lắng nhìn quanh rồi nằm dài lên ga giường. Liệu tôi có trở thành cô ấy nếu sống ở đây ba năm? Tôi thở dài rồi tiến đến phòng tắm chuẩn bị đi tắm. Việc tắm trước khi đi ngủ rồi lại tắm lại một lần nữa vào sáng sớm là một điều thật ngớ ngẩn , nhưng tôi không có ý định tranh luận về việc này. Xịt nước qua lên người mình trong vài phút, tôi đi ra.

    Đứng trước tấm gương đang nhòe đi vì hơi nước, tôi thậm chí còn có thể mường tượng rằng mình đang ở nhà, chuẩn bị cho một cuộc hẹn với Lewis hoặc là một buổi chơi đêm với bạn bè. Tôi lau đi mascara và bắt đầu lo lắng rốt cuộc mình cần dùng bao nhiêu cho đủ. Nhiều quá sẽ khiến tôi trông giống gái mại dâm nhưng ít nhất cũng phải đủ để lông mi nổi bật. Liệu hắn có trừng phạt tôi nếu dùng quá ít hoặc quá nhiều? Tôi thở dài, mặc lấy quần áo của Poppy và sấy khô tóc. Nhìn lại gương một lần nữa, tôi gần như không thể nhận ra chính mình. Kiệt sức. Tôi kiệt sức và quầng thâm ở hai đôi con mắt khiến tôi trông già hơn nhiều so với số tuổi mười sáu.

    Tôi cúi đầu quay đi. Nhìn chính mình trong gương khiến tôi cảm thấy chán nản. Chỉ mới ở đây có một ngày đã khiến tôi cảm thấy mình như một người khác rồi. Poppy đi ngang qua tôi để vào phòng tắm, đến lượt cô ấy.

    Tôi dừng lại ở phòng khách, nhìn Rose chiên thịt xông khói và để mấy quả trứng vào nồi cơm. Cô ấy làm mọi thứ thật thuần thục còn thuận miệng ngân nga vài câu khi lật thịt. Hình ảnh của cô ấy khiến tôi nhớ mẹ tôi khi bà nấu một bữa sáng kiểu Anh vào chủ nhật. Trái tim tôi cứng lại. Mẹ bây giờ đang làm gì? Ắt hẳn là không phải nấu ăn.

    Rose nắm lấy thìa silicon và lật trứng. Mọi thứ trong phòng bếp đều được chọn cẩn thận. Trên thực tế, cả cái tầng hầm này đều được chọn cẩn thận. Chẳng có một vật nhọn hay nguy hiểm nào cả. Thứ duy nhất mà tôi nghĩ có thể đầu độc hắn là mấy thứ đồ tráng rửa. Nhưng làm sao mà bạn có thể không ngửi thấy mùi hương nồng nặc của thuốc tẩy cơ chứ? Và thậm chí nếu chúng tôi cùng đầu độc hắn thì cũng chẳng có gì đảm bảo hắn sẽ gục xuống ngay lập tức. Mà nếu hắn thực sự chết thì chúng tôi cũng rơi vào cảnh chết đói ở đây. Và có vẻ như chẳng có mấy hy vọng nếu Rose và Poppy không về phe tôi.

    Tôi ngồi xuống sô-pha và cuộn tròn lại như một quả bóng nhỏ. Chúng tôi không ở quá xa so với ngôi làng, chẳng mất mấy thời gian đi đường. Chắc hẳn phía cảnh sát phải kiểm tra đến địa điểm này chứ?

    Cửa phòng tắm mở khiến tôi dựng lên, tim đập thình thịch. Poppy cười nhẹ rồi đến bên Rose giúp cô ấy chuẩn bị bữa ăn. Đồ có vẻ ngon và tôi thì đã đói, ý nghĩ về chuyện ăn uống khiến dạ dày của tôi kêu gào. Trùng hợp, âm thanh tương tự từ cánh cửa tầng hầm cũng vọng tới và quanh quẩn trong căn phòng.

    Hắn tới. Tôi hít mạnh một cái và siết chặt đôi tay run rẩy của mình vào với nhau.

    "Buổi sáng, những bông hoa," hắn nói và cười ấm áp và đến bên ghế, tay còn ôm một bó hoa ly trắng. Hắn tiến lại gần tôi. "Cho em, Lily," hắn nói.

    Tôi nhìn Rose và Poppy cầu cứu. Rose nhìn về phía bó hoa gật đầu một cái và tôi biết rằng mình phải nhận chúng. Chỉ chơi với em, Summer. Tôi đứng lên và chậm rãi đưa đôi tay đang run rẩy của mình đón lấy bó hoa từ hắn. "Cảm ơn," tôi lí nhí và quay trở về sô-pha.

    "Em không cần phải ngại, Lily. Chúng ta là gia đình. Và tại sao em không để chúng vào nước bây giờ nhỉ?" Hắn cau mày, đôi mắt tăm tối. "Tôi không muốn chúng phải chết đâu." Rose và Poppy nhìn ra chỗ khác và chuẩn bị bữa sáng. Điều đó nghĩa là gì thế?

    Nhưng đương nhiên, tôi không nên làm hắn tức giận, nghĩ đến dây tôi liền tìm một cái lọ hoa rỗng và thêm nước vào. Nó được làm từ nhựa nhưng phản chiếu rất tốt. Tôi đặt hoa vào lọ và để nó vào giữa hoa anh túc tưởng niệm (weltering red poppies) và hoa hồng (pink roses). Hoa Violet ngày hôm qua đã biến mất, chỉ còn lại cái lọ trống trơn. Điều đó nghĩa là gì?

    Tôi ngồi vị trí giống như hôm qua, đối diện hắn. Cơ của tôi căng cứng lên, vết thương bắt đầu đau nhức. Nhưng cũng nhờ nó mà tôi tạm quên đi tình hình hiện tại.

    "Ăn thôi," Rose nói.

    Thức ăn chiên gián chẳng giúp gì được cho dạ dày của tôi, nó làm tôi buồn nôn hơn. Và ánh mắt của hắn bắt đầu đổ vào tôi, nó làm tôi sởn gai ốc. Tôi cố gắng nhanh chóng chuyển suy nghĩ của mình sang Lewis. Không biết anh đang làm gì? Bình thường có lẽ anh ấy vẫn đang ngủ nhưng tôi nghĩ bây giờ thì không. Bố mẹ tôi luôn luôn uống cà phê tách vào buổi sáng cuối tuần. Không biết họ có uống qua không khi tôi đang bị bắt cóc.

    "Lily?" Ai đó lên tiếng kéo tôi về từ giấc mơ. Cả Rose và Poppy đều đang nhìn tôi chằm chằm.

    "Xin lỗi," tôi thì thầm và bắt đầu lấy thức ăn vào đĩa như thể tôi sẽ làm gì với chúng. Có nhất thiết tất cả sự chú ý đều phải đổ dồn vào hắn?

    "Vậy, Colver, hôm nay anh định làm gì?" Rose hỏi như thể đố là một câu hỏi bình thường. Làm sao mà cô ấy có thể hỏi hắn một cách bình thường như vậy? Tôi thậm chí không chắc được là cô ấy có sợ hắn hay không nữa. Có phải cô ấy đã quên mất hắn thực sự là ai?

    Hắn cười với cô ấy, gần như là yêu chiều. "Sau khi chuẩn bị xong một số thứ cho công việc, tôi sẽ bắt đầu ra ngoài." Hắn đi làm? Ồ, tất nhiên hắn sẽ phải đi làm, hắn phải đi làm để nuôi năm con người. Hắn sẽ đi đâu? Tìm ai đó thay thế Violet? Tôi thật sự muốn khóc cho cô gái tiếp theo, dù cô ấy là ai cũng được.

    "Tại sao anh không nói với Lily về công việc của mình nhỉ? Cô ấy có vẻ có một chút bối rối," Rose gợi ý.

    Mắt hắn chuyển sang phía tôi cười. Dạ dày tôi cồn cào lên. "Tôi làm kế toán cho một luật sư trong thị trấn."

    Tôi gần như cười thật. Hắn làm việc cho một luật sư nên là hắn phải có một vẻ bề ngoài có vẻ am hiểu luật. Khác hoàn toàn với hắn - công việc của hắn - nó gần như thật bình thường.

    Không ai có thể đoán được rằng người kế toán lịch sự, ăn mặc bảnh bao lại có một cuộc sống riêng bệnh hoạn và tàn bạo. ầng ngày, hắn ngồi ở bàn làm việc, trò chuyện với đồng nghiệp và làm công việc của mình, sau đó về nhà với những người phụ nữ trong hầm rượu của hắn.

    "Cậu nên ăn đi, Lily. Chúng tôi không muốn cậu gầy đi."

    Hắn ta nhìn tôi chằm chằm trong một giây, khiến tôi không dám không vâng lời. Nuốt đi nỗi sợ hãi lại, tôi cắt một miếng xúc xích nhỏ và nhét nó vào trong miệng. Tôi không muốn làm ch hắn tức giận như Violet đã làm như vậy, đồng nghĩa với việc tôi phải ép thức ăn xuống dạ dày và cầu nguyện mình sẽ không bị bệnh. Thức ăn trượt xuống cổ khiến tôi gag.

    "Phải rồi, những bông hoa của tôi, tôi cần phải đi làm. Tôi sẽ có một ngày tốt lành và gặp lại các em vào bữa tối. Tối nay gà nướng nhé Rose."

    "Vâng, Clover." Cô đồng ý, và gật đầu.

    Anh đứng dậy và hôn lên má Poppy và Rose.

    Đừng, đừng có là tôi. Làm ơn đi. Tim tôi đập ra khỏi ngực.

    "Tạm biệt, Lily." Hắn bước lên cầu thang và tôi thở dài. Tôi có thể làm gì nếu hắn ta cố hôn tôi?
     
    Aria, Diên VĩEm 69 thích điều này.
  8. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

    Chương 6.1
    Dịch: luthyeen
    Summer

    Chủ nhật ngày 25 tháng 7 năm 2010

    "Dọn dẹp nào," Rose vỗ tay rồi nói. Tôi sắp xếp lại suy nghĩ của mình, cố gắng không nghĩ về gia đình và làm như hắn muốn. Rose rửa sạch cái chảo, kéo và những cái đĩa nhựa, tôi làm khô và Poppy thì cất chúng đi. Chúng tôi rửa sạch các vết bẩn còn lại trong im lặng mặc dù tôi thì có cả ngàn câu hỏi trong đầu.

    Cuối cùng, chúng tôi ngồi lại trên sô-pha sau khi đã dọn dẹp xong. Thật đồng điệu và nhịp nhàng. Việc nhận ra mình đã phối hợp với Rose và Poppy thật đồng điệu và nhịp nhàng khiến tôi có cảm giác mình là một trong số họ. Thật đáng buồn. Tôi cuộn tròn như quả bóng mà khóc nức nở. Đây không phải cuộc sống của tôi.

    "Ôi, Lily, tất cả sẽ ổn thôi mà." Poppy nói và vuốt lưng tôi.

    "Không... Không hề ổn một chút nào." Tôi khóc lớn hơn, nước mắt lăn dài trên má và thấm vào đầu gối.

    "Shhh," Rose thì thầm. "Thở sâu và bình tĩnh nào, Lily, cô không cô đơn."

    "Còn có chúng tôi, chúng ta đều đang phải chịu một nỗi đau," Poppy bổ sung.

    Tôi hít một hơi thật sâu và cố gắng lấy lại bình tĩnh để ngừng thút thít. "Hắn sao có thể?" Lau đi nước mắt, tôi nhìn mọi thứ rõ ràng hơn. "Đêm nay hắn ra ngoài chơi. Làm sao hắn có thể làm tất cả mọi thứ điên khùng kia mà vẫn có thể tỏ ra bình thường với những người khác?"

    Rose thở dài. "Hắn không đi chơi hay đến quán rượu, Lily."

    "Đừng có gọi tôi là Lily." Tôi gầm gừ.

    Rose mặc kệ việc tôi đang điên lên. "Theo như tôi biết thì hắn không tiếp xúc nhiều với bên ngoài. Phần lớn hắn dành thời gian cho công việc hoặc ở đây.

    "Thế hắn sẽ làm gì vào buổi tối?" Tôi hỏi. "Và làm thế nào cô biết hắn không ra ngoài?"

    "Hăn thực sự là một người trầm lặng và trung thực. Nếu cô hỏi hắn cái gì, hắn sẽ trả lời thẳng với cô cái đó. Hãy nhớ rằng, phải suy nghĩ trước khi hỏi," Rose cảnh báo. "Clover không thích một số loại người nhất định và những gì hắn thường làm với bọn họ..." Cô ấy dừng lại, cau mày nhìn vào không trung.

    "Là?" Tôi gợi.

    "Hắn xử lý những kẻ xấu."

    "Hắn giết bọn họ?"

    Rose thở dài. "Ừ. Đó không hẳn là cách hắn ta nhìn nhận mọi chuyện. Những phụ nữ, gái mại dâm đang làm tổn hại đến gia đình của những người đàn ông vô tội mua bọn họ."

    "Cô có biết mình đang nói gì không?" Tôi thì thầm. "Tại sao cô lại nói tốt cho hắn?

    "Tôi không nói tốt cho hắn, Lily."

    "Đúng rồi, đúng thế! Cô đang khiến mọi chuyện hắn làm trở nên bình thường."

    "Không, tôi không hề. Tôi chỉ cố gắng giải thích hắn ta đã làm gì, tất cả chỉ có vậy thôi."

    "Vậy nên hắn dành buổi tối của mình ra ngoài để giết gái mại dâm?"

    Rose nhăn mặt lại: "Cô nói cứ như ngày nào hắn cũng làm thế vậy và điều đó không đúng." Làm sao cô biết? Ồ, tất nhiên nó không thể là sự thật. Hắn ta không thể giết người hằng ngày bình thường mà vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Thật tình!

    Tôi không thể tin mình đã nói chuyện bình tĩnh như thế nào. Tôi có nên phát cáu lên và cào xé cửa ra vào? Tôi có nên lo lắng về việc tôi nên nghĩ thế nào hay không nên nghĩ thế nào? "Hắn làm chuyện đó như thế nào?"

    "Đó là gái mại dâm, Lily. Hầu hết bọn họ đều trốn khỏi nhà hoặc là sống một mình." Nhưng vẫn có một số khác thì không. "Hắn nghĩ bọn họ thật bẩn thỉu và đại diện cho tất cả sự sai trái của nhân tính." Rose nhìn Poppy. "Chúng tôi nghĩ đã có chuyện gì đó xảy ra khi hắn còn trẻ nhưng chúng tôi không bao giờ hỏi." Tất nhiên, họ không thể hỏi. Điều đó sẽ ảnh hưởng xấu đến mạng sống của họ mà.

    "Hắn làm gì với bọn họ? Bao nhiêu rồi?" Tôi hỏi. Trong phút chốc, mọi chuyện trở nên thật điên dồ. Hắn y như là nhân vật trong phim kinh dị vậy.

    "Hắn mang một số về đây. Chúng tôi cũng không chắc hắn có giết thêm ở ngoài hay không," Poppy trả lời.

    Từng mạch máu của tôi đông cứng lại. "Hắn mang họ về đây để giết họ?" Tooi sẽ phải chứng kiến điều đó thêm lần nữa. Liệu hắn có yêu cầu tôi dọn sạch sẽ? Không thể nào nào có chuyện tôi có thể cho thi thể vào túi và lau sạch máu. Nước mắt lăn dài trên má. Đây không phải sự thực.

    Poppy nhắm mắt và gật đầu. "Đúng thế. Và đó là cách chẳng ai tìm được bằng chứng hay giọng hét của nạn nhân."

    "Thật điên dồ! Chúng ta cần phải rời khỏi đây. Chúng ta có thể làm điều ấy, cùng nhau! Tôi biết chúng ta có thể nếu cùng nhau."

    "Không, Lily," Rose lảo đảo nói."Chúng ta không thể! Không bao giờ có chuyện đó xảy ra nên hãy bỏ ngay cái ý tưởng ấy ra khỏi đầu của cô đi. Cô phải biết hắn có thể làm gì. Hắn không bao giờ biết được đúng sai là gì. Hắn có thể vô cùng tàn bạo và bất cần."

    Cơn rùng mình chạy khắp người tôi. Tàn bạo và bất cần. Tôi đã chứng khiến những gì hắn làm với Violet. Còn điều gì có thể tồi tệ hơn cả như thế?

    Rose hít một hơi mạnh rồi đứng dậy. "Rồi, bây giờ hãy dọn dẹp phòng tắm và sau đó chúng ta có thể nghỉ ngơi và xem phim.

    Lau đi nước mắt, tôi nuốt nước bọt, dạ dày lại ớn lên. "Tôi không thể ở đây. Tôi cần phải về nhà."

    Poppy lắc đầu và giữ tay tôi. "Tôi hy vọng là cô có thể làm được. Nhưng đừng làm gì ngu ngốc. Tôi không muốn phải vứt thi thể cô vào túi," cô ấy nói và đứng dậy. Từng câu của cô ấy lòng vòng quanh đầu tôi. 'Tôi không muốn phải vứt thi thể cô vào túi.' tôi lập tức nhớ đến những hình ảnh rùng rợn đã khảm vào tận xương tủy.

    "Tối nay mình xem phim gì, Poppy?" Rose hỏi.

    Poppy nhún vai. "Một vài phim lãng mạn cũ." Đó chẳng phải là việc tối nào cũng làm hay sao?

    Rose mở phim và họ bắt đầu ngồi xuống sô-pha cùng tôi và cũng rất nhanh chóng bị thu hút bởi những thứ trên màn hình. Làm sao mà họ có thể ngồi đó và chú tâm vào phim trong khi hắn đang ra ngoài săn các cô gái xấu số?

    "Chúng ta có thể xem TV bình thường không?" Tôi hỏi. Một vài tin tức chăng? Tôi cần phải xem chúng bây giờ.

    Poppy lắc đầu. "Không." Tất nhiên là không thể. Chúng tôi gần như là biệt lập với tất cả mọi thứ, tất cả mọi người. Tất cả những gì chúng tôi có thể chú tâm chỉ là hắn. Tôi ước rằng tôi chưa bao giờ ra khỏi nhà vào tối hôm đó. Tôi nên nghe lời Lewis, nghe những lo lắng của gia đình tôi và để một trong số họ đưa tôi ra ngoài. Tôi đã luôn xua đi vào bảo họ đừng có ngu ngốc nữa khi họ cảnh báo ra ngoài một mình vào buổi đêm là không an toàn. Tại sao tôi lại như thế! Tại sao tôi lại không nghe lời họ!

    "Chúng ta phải làm bữa tối," Rose nói và tắt ti-vi. "Cô có muốn chuẩn bị cùng chúng tôi, Lily?" Summer!

    Tôi có được lựa chọn à? Tôi thở dài và gật đầu. Làm cùng nhau sẽ tốt hơn là ngồi một mình và suy nghĩ linh tinh. Mặc dù tôi thích nhớ về gia đình vì nó cho tôi cảm giác hiện tại không phải sự thật nhưng đôi lúc tôi phải ngừng lại để làm việc khác để tránh khỏi nỗi nhớ thương.

    "Tôi có thể làm gì cho các cô?" Tôi hỏi. Họ đã làm xong tất cả mọi thứ và đang đổ đầy nước vào hai cái chảo. Họ làm việc thật nhịp nhàng. Trông họ cứ như đầu bếp ở nhà hàng vậy.

    "Cô có thể gọt cà tốt và khoai tây không?" Poppy đưa cho tôi cái nạo. Nó cũng làm từ nhựa ngoại trừ lưỡi dao ở chính giữa. Nó không có vẻ đặc biệt, nhưng cũng có thể dùng được. Liệu có thể gây sát thương đủ không? Cảm giác đang bị hai người họ nhìn, tôi rời mắt khỏi cái nào và bắt đầu với lấy một củ khoai tây

     
    Chỉnh sửa cuối: 14/7/18
    Aria, Diên VĩEm 69 thích điều này.
    1. Bình luận
    2. luthyeen
      luthyeen
      Bệnh hoạn v ấy.
      13/7/18 Báo cáo
    3. Em 69
      Em 69
      Hay quạ hic :<.
      13/7/18 Báo cáo

Chia sẻ trang này