Tập tản văn Tàn và tan

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Nguyệt Kiến, 30/6/18.

  1. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    373
    Điểm thành tích:
    53
    Tên tác phẩm: Tàn và tan
    Tên tác giả: Nguyệt Kiến (Kẻ tội đồ)
    Thể loại: tản văn (có xen lẫn một chút kí)
    Tình trạng: tạm ngưng

    Giới thiệu:
    Có những thứ tàn rồi dần tan.
    Có những thứ tan rồi lại hợp.
    Lại có những thứ cứ vậy tan biến mãi mãi.

    Con người, bất kể là nam hay nữ đều rất kì lạ. Kì lạ đến khó hiểu nhưng sâu bên trong lại yếu đuối, mong manh tới đáng thương.

    Có những tính cách vì nhiều nguyên nhân mà biến mất ở hiện tại nhưng đôi khi chỉ là ngủ say chờ ngày tỉnh giấc.

    Và cũng có những đôi yêu nhau tan ra, hợp lại hoặc rời nhau mãi mãi... Chỉ bởi vì những tính cách của đối phương không hợp?

    (Con tác giả thấy phần giới thiệu mâu thuẫn và nhảm~)

    Đôi lời của tác giả: các bạn ới ời ơi. Mị không hiểu sao, mị trình bày trên máy thì OK mà lên điện thoại thì nó bị cách 1 khoảng nên bạn nào xài điện thoại sẽ bị mất 3 dòng đầu, mong các bạn thông cảm nhé.

    Mục lục:
    Phần 1: Tôi
    Kiêu ngạo
    Những chiếc lá (1) (2) (3)
    Lá thư cho tôi

    Phần 2: những lá thư không hồi kết.
    Lựa chọn, cảm xúc, tương lai.
    Một li cà phê
    Không đề
     
    Quan tâm nhiều
    About them - Nhiều tác giả
    About them - Nhiều tác giả bởi Aria, 14/6/19 lúc 13:20
    Lơ tơ mơ
    Lơ tơ mơ bởi Du., 16/6/19 lúc 00:46
    Miên trường
    Miên trường bởi Lạc, 13/6/19 lúc 19:15
    Mấy chuyện tình yêu
    Mấy chuyện tình yêu bởi luthyeen, 19/6/19 lúc 00:26
    Bài viết mới
    Mấy chuyện tình yêu
    Mấy chuyện tình yêu bởi luthyeen, 19/6/19 lúc 00:26
    Lơ tơ mơ
    Lơ tơ mơ bởi Du., 16/6/19 lúc 00:46
    Chỉnh sửa cuối: 18/6/19 lúc 11:36
    Cổ Trà Vô Hương, Đạo Nhân, Umio.3 others thích điều này.
  2. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    373
    Điểm thành tích:
    53
    Kiêu ngạo

    Kiêu ngạo là một liều thuốc độc nhưng lại ngon ngọt khó cưỡng.
    Trót uống quá liều, người chịu thiệt chỉ có ta mà thôi.

    Tôi lại lang thang trên những con đường quen thuộc, nhìn ngắm những cảnh vật dường như không đổi. Tôi đang đi đâu, tôi đang làm gì? Chính tôi cũng không rõ. Chỉ là tôi muốn đi, cần đi và khao khát được giải thoát khỏi chính bản thân đang bí bách.

    Tôi luôn thế. Luôn trốn chạy khỏi tính cách kiêu ngạo mong manh của bản thân. Tôi cũng như bao người khác, cũng có những mặt không muốn ai thấy và dùng sự kiêu ngạo ấy để giấu đi. Nhưng đôi khi đấy cũng là cái cớ của sự ngạo nghễ và nỗi sợ không dám đối mặt với bản thân nếu có trót thất bại một lần nữa.

    Ai cũng kiêu ngạo, dù là ít hay nhiều. Nhưng có người sẽ không thẳng thắn thừa nhận, không đối mặt với nó. Đó là sự trốn chạy, một sự trốn chạy hoàn hảo mà họ đặt tên cho cái kiêu ngạo là lòng tự tôn. Nhưng tự tôn là có thể chà đạp lên người khác hay sao? Tự trọng có thể phóng đại, to lớn tới mức đôi khi vênh mặt lên với kẻ mình ghét mà xỉa xói những tật xấu của họ trong khi chính mình cũng không hoàn hảo hay sao?

    Không...

    Khi bạn tự nhận bản thân là người khiêm tốn thì lúc đấy bạn chính là một người tự kiêu đáng ghét.

    Ai cũng bảo tự kiêu là xấu, là không nên nhưng chẳng phải chính họ cũng có chút ít tự kiêu hay sao? Kiêu ngạo vì bản thân có những thứ mà người khác không có được, kiêu ngạo vì mình xinh hơn người...

    Tự kiêu chính là con dao hai lưỡi. Khi tôi nghĩ bản thân hơn người khác ở điểm này, điểm kia thì cảm giác hạnh phúc lắm. Nhưng rồi cái hạnh phúc và vui sướng ấy chẳng thấm vào đâu khi có người hơn tôi, và người ta lại coi thường tôi.

    Núi này cao còn có núi kia cao hơn. Ai dám khẳng định 1000 năm sau đỉnh Everest vẫn là nóc nhà của thế giới trong khi bây giờ đây vẫn còn đang tranh cãi về việc Gangkhar Puensum có cao hơn Everest hay không?

    Tôi có một người bạn thành tích rất tốt, cô ấy có một người bạn trai mà ai cũng ngưỡng mộ. Nhưng đấy cũng chỉ là trong quá khứ. Hai người chia tay bởi vì cô ấy quá kiêu ngạo, kiêu ngạo tới mức chàng trai không chịu được. Rồi đường ai người nấy đi, tình yêu mà người người ao ước không còn. Chẳng những thế, chàng trai ấy chẳng lâu sau lại qua lại với một cô gái khác giỏi hơn, xinh hơn cô bạn tôi. Thế là sự kiêu ngạo trước kia biến cô ấy thành trò cười.

    Đoạn thời gian sau, tôi gặp cô ấy trong một quán ăn. Cô ấy vẫn kiêu ngạo như thế, thậm chí còn nhận xét rằng chàng trai kia không xứng với cô ấy. Tôi vẫn nhớ cô ấy hỏi tôi: "Tớ quen một người viết truyện hay lắm, cậu có muốn học hỏi kinh nghiệm không? Mặc dù cậu viết không tốt nhưng chắc chị ấy sẽ giúp cậu được." Tôi chỉ cười. Sau lần ấy, tôi cũng không gặp hay nghe thêm bất cứ tin nào của cô bạn cả. Có lẽ, cô bạn đã có một người yêu mới hoặc thành tích tốt hơn. Tôi không rõ, chỉ biết mẹ tôi đã ngừng việc so sánh tôi với cô ấy mà thay bằng một cô gái khác.

    Ngỡ tưởng khi thất bại người ta sẽ không còn kiêu ngạo nữa nhưng hóa ra chỉ là đợi cơ hội để tiếp tục khoe khoang mà thôi.

    Thực ra tôi đã nghĩ rất lâu rằng những người thành công liệu có kiêu ngạo với những gì mình có hay không? Có lẽ là có nhưng họ đã giấu đi hoặc uyển chuyển thể hiện theo một cách mà ta không thấy được.

    Những gì ta có ngày hôm nay có khi cũng chỉ như cách hồng rực rỡ một lúc rồi dần tàn phai. Vậy nên hãy che giấu kiêu ngạo thật tốt, kẻo khi vấp ngã, chính mình lại đau tới mức không thể dậy được...
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/12/18
  3. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    373
    Điểm thành tích:
    53
    Những chiếc lá (1)

    Tình yêu đôi lúc cũng như chiếc lá ngoài kia, đâu thể cứ nhìn từ ngoài vào mà đánh giá bên trong nó đơn giản hay phức tạp được.

    Tôi lục lại những cuốn sách dưới đáy hòm. Chẳng biết tự bao giờ tôi không động tới chúng. Có lẽ từ khi lấy anh tôi đã quên mất sở thích này của mình hoặc có lẽ tôi sợ phải đối mặt với những hồi ức vẫn còn nguyên vẹn...

    Tôi cười nhẹ, lật một cuốn sách. Chiếc lá phong vẫn nằm im ở đấy, tĩnh lặng và buồn bã. Nhưng nó đã khác xưa, nó già hơn, úa tàn hơn. Dường như chiếc lá ấy cũng giống như tình yêu của tôi với anh đã dần thành vô vọng.

    Chiếc lá ấy là kỉ niệm cho lời tỏ tình đầu đời của tôi. Một chiếc lá phong, tuy đơn giản nhưng lại là vật mà tôi trân quý. Thế mà... Tôi khép hờ mắt, để mặc những giọt nước mắt trong suốt chảy dọc theo khuôn mặt. Một lần nữa, tôi nhớ về kỉ niệm ấy.

    Dưới những ánh sáng nhàn nhạt của một ngày cuối thu, có một cô gái núp sau bước tường, ánh mắt say mê nhìn theo chàng trai. Trước đấy, tôi chưa từng tin câu nói:" Những chàng trai tập bóng rổ thường rất cuốn hút." Nhưng sau khi gặp anh, tôi biết mình sai rồi. Một lần sai để ngoảnh đầu nhìn lại đã thấy vạn năm trôi trong nuối tiếc.

    Nhưng lúc ấy tôi không biết. Phải thôi, nếu biết trước tương lai này tôi đã không chạy tới trước mặt anh, cúi đầu thật thấp, đứng sau lưng anh mà nói đứt quãng:" Em...thích anh. Thực sự...rất...thích...thích anh." Tôi cứ cúi gằm mặt xuống, tôi sợ. Sợ điều gì? Có lẽ sợ anh từ chối nhưng lúc này đây, khi nhìn lại chính mình, tôi lại muốn anh lãnh khốc hơn một chút, lạnh lùng mà từ chối.

    Nhưng. Anh vẫn là anh, dẫu ở quá khứ hay hiện tại vẫn cứ ôn nhu như thế, khiến tôi đắm chìm trong những mộng mơ đầu đời của người thiếu nữ. Anh lúc ấy chỉ vươn tay, chạm lên đầu tôi. Giây phút ấy, tôi thấy trái tim mình đang đập nhưng đập loạn, không rõ, chỉ có cơn gió mang theo mùi hương của anh thoảng thoảng trong không gian, mơn trớn da mặt đỏ hồng của tôi.

    Anh cúi người, đưa ra một chiếc lá phong. Chiếc lá phong vẫn còn đây, kẹp giữa cuốn sách mà tôi từng yêu thích nhất và cũng từng là vật tôi coi như trân bảo. Anh đã đồng ý, là lời đồng ý mà lúc bấy giờ tôi mong muốn nhất. Có lẽ, tôi bắt đầu thích lá phong từ lúc đó.

    Lá phong anh đưa tôi cũng giống như trò chơi tình ái này vậy. Anh là gió còn tôi là lá phong. Anh tách tôi khỏi những gì từng là bình yên, thức dậy trong tôi những mơ mộng thật đẹp như pha lê.

    Tôi yêu anh, hoặc đã từng là như thế...
    --------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Hai năm sau, chúng tôi kết hôn. Đối với những học sinh mới ra trường mà nói thì thời điểm này chẳng thích hợp cho lắm và tất nhiên, gia đình hai bên phản đối. Tôi biết trước nhưng vẫn cố chấp theo đuổi ước mơ ấy: có một gia đình hạnh phúc với anh.

    Thực, giờ đây tôi mới hiểu bản thân mơ mộng tới chừng nào. Phải chăng, trong cuộc hôn nhân này chỉ có tôi là người khao khát hạnh phúc, chỉ có tôi là người mong muốn? Có lẽ tới bây giờ tôi cũng chưa hiểu rõ.

    Chúng tôi có một cuộc sống hôn nhân êm ấm hoặc đúng ra là người ngoài thấy thế. Họ không phải là tôi, càng không phải là anh. Họ nhìn vào rồi nhận xét cuộc đời tôi thuận buồn xuôi gió nhưng có lẽ sự thật chỉ tôi mới hiểu được.

    Lá đâu chỉ mang một màu xanh. Chẳng qua người ta cứ quen với màu sắc thường trực ấy mà thôi.

    Anh có người khác, một người xinh đẹp hơn tôi, tài giỏi hơn tôi và... được anh yêu hơn tôi. Không, phải nói chính xác là anh đã từng yêu tôi đâu.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/12/18
  4. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    373
    Điểm thành tích:
    53
    Những chiếc lá (2)

    Lại một mùa thu nữa đến. Mùa thu năm nay hình như không còn gõ cửa để trao gửi những yêu thương mà thay vào đó là một nỗi buồn, sự chia cách giữa hai trái tim trong một ngôi nhà.

    Anh...
    Vẫn lại đi tới chỗ cô ấy - người anh coi là bến đỗ của cuộc đời mình, người anh thực sự... yêu.
    Vẫn dịu dàng mỉm cười, cho qua những lần nổi cáu vô cớ của tôi.
    Vẫn là người con trai ôn nhu như cũ trước mặt tôi và bao người khác.
    Nhưng...
    Dẫu tôi chỉ cách anh một sải tay nhưng chẳng thể nào với tới trái tim anh.
    Anh dành ít thời gian bên tôi hơn.
    Anh đi nhiều hơn, về trễ hơn, thậm chí... biệt tăm cả tuần trời.
    Giữa chúng ta đã hình thành một bức tường vững chãi.

    Tôi...
    Nhận ra sự có mặt của người con gái khác trong tim anh.
    Nhận ra mình đã quá đề cao bản thân trong tim anh.
    Nhận ra thực ra với ai cũng luôn ôn nhu như vậy.
    Nhưng tôi...
    Vẫn luôn chờ anh về cùng ăn cơm.
    Vẫn luôn kìm nén tiếng khóc trong căn phòng trống mỗi khi đêm về.
    Vẫn ngây ngốc tin tưởng rằng một ngày anh sẽ quay đầu lại, sẽ yêu tôi hơn cô ấy.

    Chẳng qua chúng ta đều biết rằng tôi đã sai.
    Dẫu có khóc cạn khô nước mắt thì anh cũng sẽ không quay đầu bởi lẽ anh chưa từng yêu tôi.

    Nhiều khi nhìn những chiếc lá đang rơi trước hiên nhà, tôi tự hỏi: "Phải chăng tình yêu của anh lại rẻ mạt như thế? Chỉ như lựa chọn giữa biển lá ngoài kia?" Thực ra, tôi chỉ tự gạt mình thế thôi. Tôi hiểu tình yêu của anh là vô giá, là một bí mật ẩn giấu sâu dưới lòng đại dương. Sâu tới mức dù tôi hay cô ấy cũng chẳng chạm tới được.

    Rồi cũng tới ngày ấy, ngày tôi và cô ấy gặp nhau.
    Cô ấy ưu nhã mỉm cười: "Tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao anh ấy lại chán cô rồi."
    Ừ, chính tôi khi nhìn cô ấy cũng đã hiểu.
    Tôi chẳng cao quý như cô ấy, chẳng dịu dàng được như cô ấy, chẳng thể thông minh như cô ấy. Nhưng biết chính mình điềm tĩnh hơn, hoặc ít nhất, đủ điềm tĩnh nở nụ cười chào tạm biệt cô ấy và viết đơn li hôn.

    Dẫu có yêu tới đâu thì tôi cũng có lúc quá mệt mỏi mà gục ngã.

    Không phải không yêu, không phải không đủ kiên nhẫn mà là không đủ sức lực cùng bao dung để chờ anh.

    Nhiều lúc nhìn lại chặng đường đã cùng anh trải qua tôi lại ôm mặt khóc. Khóc vì ấm ức bản thân đã dành cả thanh xuân cho một người không yêu mình, khóc vì giận bản thân không nghe theo lời khuyên của gia đình. Nhưng chính khi ấy tôi mới biết hối hận là thứ chẳng có giá trị gì cả. Nếu tôi đã trót quyết định thì tôi phải chấp nhận cái giá và những hệ lụy mà nó gây ra. Nhưng tôi lại phát hiện ra, mình không đủ dũng khí.

    Hai năm hôn nhân, tôi đã cố gắng chạy trốn khỏi kết cục mà mọi người dự đoán từ trước nhưng tôi thất bại.

    Canh bạc này tôi đã thua thật rồi...

    Tôi lại nhìn chiếc lá phong trong tay. Nó cũng như tình yêu của tôi, bắt đầu héo úa, lụi tàn và bắt đầu biến thành cát bụi.

    Sau cùng, tôi quá mệt mỏi và trở về nơi có gia đình thực sự của mình - nơi có những con người sẽ thực lòng với tôi, nơi tôi có thể thoải mái gào to mà khóc. Nhiều khi đau thương quá nhiều và cần điểm tựa thì người ta mới tìm về nơi mình coi là an toàn nhất, nơi mà phần đa chẳng mấy quan tâm cho tới khi đi đủ mệt, bay đủ xa.

    Nhưng mọi thứ hóa ra lại không đơn giản như tôi nghĩ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/12/18
    Umio., Cổ Trà Vô HươngKoinobori thích điều này.
  5. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    373
    Điểm thành tích:
    53
    Những chiếc lá (3)

    K
    hông có vòng tay nào dang ra đón tôi trở về, không có nụ cười hay giọt nước mắt nào chào đón tôi. Không có, không có tất cả những thứ ấm áp đó.

    Chào đón tôi là sự cười nhạo của mọi người, là những câu chửi của bố mẹ, là sự chế nhạo của những-người-tôi-không-biết-mặt.
    "Thấy chưa, nó là gái một đời chồng đấy."
    "Gớm, lúc cưới thì hùng hổ thế, giờ bị chồng bỏ lại còn mặt dày về nhà. Cứ như mình cao quý lắm ý."
    "Mẹ thấy chưa, có giỏi vẫn bị chồng bỏ thôi."
    ...

    Thật nhiều những lời nói cay độc vang lên bên tai tôi. Nhiều tới mức tôi không thể nghe và nhớ hết được. Nhưng tôi không khóc, hay nói đúng hơn tôi không còn nước mắt để khóc nữa. Đằng sau chiếc kính dâm là đôi mắt bị sưng đỏ, đau tới mức tôi không muốn nhìn bất cứ thứ gì nữa cả.

    Nhiều lúc nghĩ lại tôi lại gượng cười, là tôi bỏ anh ấy hay anh ấy bỏ tôi dường như cũng không quan trọng lắm. Bởi lẽ tội lỗi vẫn sẽ đổ lên đầu tôi. Và bởi lẽ họ không hiểu anh ấy, không phải người trong cuộc mà chỉ đơn thuần là những người-ngoài-thích-chế-nhạo-người-khác.

    Giải thích cũng không có người tin, khóc cũng không có người thông cảm. Quãng thời đó tôi như bị mắc kẹt, bị bóp nghẹn tưởng chừng không thể thở nổi. Họ nào biết gì đâu.

    Anh chỉ lướt qua tôi, dừng lại một chút như con tàu cập bến rồi lại vội vã ra khơi. Bến chỉ có thể ở một chỗ còn tàu thì luôn tự do trên mặt biển.
    Tôi và cô ấy không quan trọng trong cuộc sống của anh như chúng tôi tưởng. Hai năm đủ để tôi hiểu đến một tờ hôn thú cũng chẳng là gì đối với anh. Anh không cay nghiệt, chỉ là cái cách anh lựa người như lựa lá ngoài đường với một nụ cười trên môi lại càng khiến tôi thương tổn gấp bội.

    Chẳng thể hận cũng chẳng thể tiếp tục yêu. Chẳng thể bịt lại miệng lưỡi thế gian. Chẳng thể giữ bản thân tỉnh táo. Hơn cả đau đớn, có lẽ lúc ấy tôi đã tuyệt vọng, phát điên lên tìm đến cái chết.

    Chẳng qua, đừng bao giờ lãng phí sinh mạng vì một người không yêu mình.

    Ngoảnh đầu nhìn lại, mọi thứ rõ ràng nhưng cũng mơ hồ theo một cách nào đó. Chẳng rõ anh có từng rung động một lần nào hay chưa. Chẳng rõ bản thân đã khóc bao nhiêu lần. Càng chẳng rõ người sai là ai. Chẳng thể phân biệt nổi những cảm xúc trong lòng.

    Nhưng...
    Có những lúc như thế tôi mới có thể trưởng thành hơn, mới đủ dũng cảm để đối mặt với những lời đàm tiếu của thiên hạ.

    Tôi mở ra một cuốn sổ có bìa một lá phong nhưng bên trong chẳng có chiếc lá nào cả. Chẳng qua tôi muốn nhắc mình, không ai tặng tôi một cuộc đời cũng chẳng ai tặng không tôi một cuộc tình dễ dàng.

    Cho dù hiện tại đã chẳng mấy ai nhắc tới chuyện tôi và anh nhưng mọi người vẫn nhìn tôi bằng con mắt đó, chưa từng thay đổi. Có lẽ vạn sự vẫn luôn bất biến, chỉ có tâm tôi đã khác, đã không còn yêu, không mấy để tâm đến họ. Khi nhận ra miệng lưỡi thiên hạ luôn cay nghiệt và khắt khe với người phụ nữ bất kể đúng sai, tôi liền cảm thấy bình thản hơn.

    Mẹ từng hỏi tôi :"Đã bao giờ con hối hận chưa?" "Có chứ. Nhưng nó vô nghĩa. Mẹ biết đấy :không phải vì đại dương nhiều cá mà bởi vì con chẳng phải nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà mong gương vỡ lại lành, cũng chẳng phải những con người vĩ đại có thể thay đổi nhận thức của mọi người đối với những người có số phận giống như con"

    Đủ lớn sẽ hiểu mấy mơ mộng thời thiếu nữ rất đẹp nhưng cũng rất viển vông. Khi các cô nàng nghĩ cuộc sống của họ thật dễ dàng thì cuộc đời sẽ cho họ một bạt tay thật mạnh. Vậy nên căng mắt ra mà đối đầu với thực tại. Vậy nên đừng phán xét người khác bằng những suy nghĩ của mình. Bởi đến những người luôn miệng nêu gương tôi để con của họ không học theo cũng chẳng rõ tôi đã trải qua những gì. Họ đâu hiểu thực ra vấn đề của tôi tưởng khác nhưng cũng đơn giản là giống với vạn người ngoài kia thôi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/12/18
    Umio.Cổ Trà Vô Hương thích điều này.
  6. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    373
    Điểm thành tích:
    53
    Lá thư cho tôi

    Giữa những con đường dẫn vào từng lối rẽ khác nhau, tôi đang ở đâu?
    Giữa biển người đang nỗ lực không ngừng theo đuổi ước mơ của mình, tôi đang làm gì?
    Tôi không biết, không hiểu bản thân đã và đang đi trên con đường nào. Thậm chí tôi còn không rõ ước mơ của mình là gì. Người như tôi, sống thật vô dụng. Chẳng qua, tôi vẫn đang tồn tại theo một cách nào đó, một kiểu tồn tại vô nghĩa và thụ động, hoặc ít nhất là tôi cảm thấy vậy.

    Tôi vẫn đi, giữa biển sương mịt mùng, giữa những điều thực lại hóa hư vô. Con đường này tôi vốn không hợp, thực sự. Nhưng tôi không biết nên làm gì để thoát khỏi nó, thực sự. Vậy nên tôi lại đi...

    Quờ tay vào biển sương, mong muốn chạm được một thứ gì đó, một thứ gì đó là của riêng tôi, do tôi tạo nên, chỉ một là đủ. Mở lòng bàn tay, vẫn chỉ có sương. Có lẽ tôi chưa từng cố gắng nên chưa từng đạt được cái gì là của mình, có lẽ luôn là thế.

    Gửi cho "tôi" khi hai mươi tuổi một lá thư, kể cho "tôi" nghe bản thân khi mười lăm đã từng như thế nào, thảm hại ra sao, ngu dốt như thế nào. Rồi tự hỏi "tôi" của hai mươi đang làm gì, sống ra sao? Giữa muôn vàn ngã rẽ xiên xẹo của cuộc đời "tôi" khi đó đã từng thành công, được công nhân hay chưa? "Tôi" của hai mươi, xin đừng kể cho tôi về quá khứ, vì đó là bí mật. Xin đừng nói cho tôi về thất bại vì tôi sợ vấp ngã. Xin gửi lại tôi một lá thư viết về một con đường.

    Và tôi hiện tại của mười lăm - cái ngưỡng tuổi vẫn còn đầy rẫy những mơ hồ lại chỉ nhận được vài dòng vỏn vẹn :"Hãy cứ thử bởi không còn gì để mất. Hãy cách biệt bởi chưa phải lúc. Hãy tạm biệt tôi cũ để chào đón tôi mới. Hãy thực sự cố gắng và trưởng thành. Mặc dù, hôm nay tôi lại thất bại." "Tôi" của hai mươi hay tôi của mười lăm cũng không có gì khác biệt hay trưởng thành. Bởi lẽ tôi nào cũng chưa từng thay đổi.

    Thế giới này không sai, mọi người không sai và nghịch cảnh cũng không sai. Chỉ có tôi luôn sai phạm. Lần này, tôi sẽ mở to đôi mắt để đón gió. Tôi sẽ gồng hết sức lực để đóng cánh cửa dẫn tới con đường mù sương và mở ra một cánh cửa mới. Những sở thích hiện tại, những thói quen hiện tại và tình cảm hiện tại không phải tôi từ bỏ, chỉ là tôi cần trưởng thành.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/12/18
    Umio. thích bài này.
  7. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    373
    Điểm thành tích:
    53
    Lựa chọn, cảm xúc, tương lai

    Ngày...., tháng...., năm

    Anh, anh

    Anh lại bay vào Nam từ khi nào thế? Sao không báo cho em một tiếng? Đến tận sáng nay em mới biết lận. Em không mong có làn sau một chút nào.

    Mùa đông năm nay có điểm lạ, nhưng lạ ở đâu thì lại có điểm khó diễn đạt, lấp lửng chẳng rõ. Tại người hay tại cảnh? Buồn từ tâm hay tâm bị nhuốm cảnh sầu? Câu hỏi này của em vốn dĩ không có lời giải đáp khốn hoặc nào cả, chỉ là em vẫn cố chấp hỏi ra mà thôi. Em ấy, thật kì lạ nhỉ!

    Em còn nhớ anh không thích mùa đông. Em không muốn biết lí do, bây giờ cũng thế. Đông khiến thể xác mà tâm hồn em cũng lạnh theo và trong tiềm thức, em mặc định anh cũng nghĩ thế.

    Mỗi ngày đến lớp, điều khiến em phiền lòng nhất không phải là việc em buồn ngủ ra sao, mỏi như thế nào mà là hôm nay có tiết Hoá không? Em sợ. Sợ phải nhìn thấy cô giáo dạy Hoá của mình. Sợ lại bị điểm thấp lần nữa. Như một bóng ma tâm lí dai dẳng, cuốn lấy, nuốt trọn lí trí của em. Để rồi mỗi lần lên bảng, không hiểu sao em lại không làm được. Chỉ môn Hoá thôi. Chẳng thể nào nhớ nổi nỗi sợ này bắt nguồn từ bao giờ. Có lẽ từ đầu năm học, khi những dạng bài khó dìm chết đam mê Hoá học của em. Và rồi, khi đông đến, mỗi lần nhìn thấy bài tập em lại cảm thấy lạnh hết cả người, nhớ tới tốc độ làm bài kinh khủng của các bạn trong lớp, nhớ tới thái độ phân biệt rõ ràng của cô, nhớ tới những lần đột nhiên đầu óc trống rỗng. Sợ lắm. Sợ tới mức em không muốn học Hoá nữa. Chút tâm tư nho nhỏ này, ai mà thấu? Anh sao? Không, chắc anh cũng chả thấu được.

    Em mỏi quá, em đang lết chứ không phải đang đi nữa. Nhưng em vẫn gắng trụ lại. Anh nói xem vì sao? Vì thích một người mà biết rõ chẳng bao giờ với tới được. Người ấy từng nói:"Nếu bạn học không tốt, thậm chí đừng nghĩ đến việc thích chúng tôi. Bây giờ có vẻ chúng tôi là cả thế giới đối với bạn nhưng chỉ một vài năm nữa thôi, bạn sẽ hối hận." Có vẻ thế. Con người thật là những sinh vật kì lạ, có thể vì cuồng nhiệt nhất thời mà quên đi định hướng ban đầu. Lại có thể chỉ vì chán rồi mà quay lưng lại với người mà mình từng coi là cả thế giới. Trong suốt hai quá trình ấy, ta quên đi thứ gọi là "tương lai của chính mình". Người ấy không ác, chỉ là nói thật. Nếu đem cả tâm tư đặt hết vào một người mà quên đi tất cả những việc khác thì sau này, chúng ta sẽ hối hận, chắc chắn.

    [​IMG]

    Dự định từ đầu năm của anh đã hoàn thành hết chưa? Đừng hỏi em, em đã bao giờ làm được gì đâu. Em thường nói với anh:"Chúng ta đang sống một cuộc đời và nuối tiếc cho chính cuộc đời ấy vào những giây phút cuối cùng." Nhưng ruốt cuộc thứ gì sẽ khiến chúng ta nuối tiếc hơn? Nếu bây giờ anh vì mệt mỏi với mối tình nơi phương xa mà lựa chọn buông tay thì anh có hối hận không? Còn nếu anh lựa chọn tình yêu mà bỏ đi cơ hội thăng tiến mà anh đã cố gắng ba năm, sau này vĩnh viễn chỉ có thể ở một vị trí tầm thường ấy thì anh có dám không? Cố một chút vì dự định mà lại vì một người đột nhiên xuất hiện mà phân vân. Anh chắc hẳn phải khó xử lắm phải không?

    Nhưng dẫu có không muốn, anh vẫn phải chọn lựa. Tình và tương lai, anh chỉ có thể lấy một vào lúc này. Cán cân chọn lí trí hay con tim luôn chông chênh như thế. Dù muốn hay không, chúng ta đều sẽ hối hận. Mọi việc diễn ra như việc xếp domino vậy, nếu không xếp thì sẽ không biết nó thú vị và hồi hộp ra sao nhưng nếu xếp không cẩn thận, quân đặt chưa xong thì đã đổ hết, ngã rạp như những ngây ngô thuở nhỏ.

    Anh và em, chẳng thể nói là thân, cũng chẳng thể nói là lạ. Nhưng giữa chúng ta cứ chùng chình một cảm giác gì đó. Đấy không phải thích hay yêu, đấy có lẽ là chút ỷ lại. Ỷ lại vào người giống mình, cũng ôm tình đơn phương và rồi khi cơ hội đến lại chẳng giám nắm lấy. Và rồi thì ta bỏ lỡ mất một người, đôi khi, ta bỏ lỡ mất tất cả. Chạy theo cũng không kịp, ngồi lại từ đầu càng không thể. Đó là bài học của đường đời, nhưng sao nó thường đến muộn quá! Chỉ khi chẳng còn gì nữa mới nhận ra, rồi lại tìm lại, rồi lại chót lỡ mất. Cứ thế, bao hoạch định của chúng ta bị chùng chình giữa biển khơi rộng lớn. Mệt, chẳng muốn đi nữa nhưng sóng lại xô ta, từng nhịp, từng nhịp dữ dội trên mặt biển mênh mông, nhắc ta phải gượng dậy. Dù chúng ta có ngã thì chúng ta hoàn toàn có thể chọn cách nằm bị động ở đấy, hay đứng lên đi tiếp, hay cao hơn một chút là nghĩ lại về chặng đường đã đi rồi nhấc chân, bước ra khỏi vòng luẩn quẩn đó.

    Vậy nên, anh à, đừng do dự nữa. Cứ chọn đi, chọn cái mà anh cho là ít hối hận nhất đấy. Có thể sai, cũng có thể đúng, dù sao cũng hơn việc anh ngồi một chỗ và suy nghĩ, mặc thời gian trôi. Em cũng chọn và chấp nhận lựa chọn của chính mình.

    Đôi khi ta chẳng có quyền được lựa chọn dù thứ ấy có là của ta đi chăng nữa. Cứ bảo là nếu không muốn thì không cần đi học nữa. Lời đe doạ ấy mấy khi thành hiện thực đây anh? Mọi vật, mọi việc, mọi cảm xúc, mọi người đều bị ràng buộc với nhau bởi một mối liên kết vô hình, rối như cuộn len của những chú mèo trong bức tranh treo tường phòng anh vậy. Mối liên kết không hẳn là bền vững nhưng nếu muốn tháo gỡ thì không hề dễ dàng.

    Vậy nên khi có thể, hãy lựa chọn đi anh. Bởi vì ít nhất nó là của anh chứ không phải ai khác. Bởi mọi quyết định sẽ dẫn tới con đường mà anh tin tưởng, không phải con đường mà người khác muốn anh đi đến.

    Đôi khi, được quyền quyết định là cả một hạnh phúc nhưng cũng là một bất hạnh. Hạnh phúc vì được sở hữu cuộc sống của chính mình giữa muôn vàn những con người bị động, nổi trôi vô định. Nhưng lại bất hạnh vì đâu biết bấu víu vào đâu để trút hết những lầm lỡ nếu một lần trót dại.


    Anh có thể chọn cách mà anh sống từ giờ cho đến suốt quãng đời còn lại và tự mình chịu trách nhiệm cho phần đời đấy. Anh đã đủ lớn để quyết định những con đường mà mình sẽ đi, người mà mình sẽ yêu. Nhưng trong mắt em và mọi người, anh chưa đủ trưởng thành, chưa đủ dứt khoát.

    Cứ chọn đi anh, ngã rồi đứng dậy, không chọn không tài nào đi tiếp, không đi tiếp thì không thể trưởng thành.


    Anh biết vì sao phượng hoàng phải tái sinh trong lửa không? Vì ngọn lửa không chỉ là sự thanh tẩy mà còn tượng trưng cho những khó khăn, thử thách mà nó đã, đang và sẽ trải qua. Mỗi lần tái sinh, sức mạnh của phượng hoàng lại tăng lên, cũng như mỗi lần vấp ngã, anh lại càng trưởng thành hơn. Rồi cái trưởng thành ấy sẽ giúp anh trong những lựa chọn sau này.

    Người con gái khiến anh đợi một năm ấy, là cô gái của một năm trước chứ không phải hiện tại. Anh cũng chính là thích con người của một năm trước hơn con người của hiện tại. Em biết, anh lựa chọn tin tưởng rằng có thể khiến cô trở về như trước, hồn nhiên và thơ ngây. Nhưng anh à, quân cờ đã đổ rồi thì không có quyền dựng lại. Cô ấy quyết tâm lựa chọn như vậy thì có thể tồn tại khả năng để bị thay đổi sao?

    Giữa sự cố gắng ba năm và tình cảm một năm rưỡi thì anh quyết định sao? Cứ kệ đi anh, làm những gì mình thích, dù cho không sống được cuộc đời mình muốn thì tâm hồn cũng phần nào thoải mái hơn.


    Thôi, em sẽ để anh suy nghĩ lại một chút. Giờ thì, ngủ ngon, anh trai của em.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/6/19 lúc 11:38
  8. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    373
    Điểm thành tích:
    53
    Một li cà phê
    Ngày..., tháng..., năm...

    Anh, anh đang làm gì vậy? Anh có đang thưởng thức li cà phê nóng không? Hay anh bận quá không có thời gian?

    Em không nhàn rỗi nhưng cũng không hẳn bận bịu, quay cuồng với công việc và tình cảm như anh, nên em dành ra chút thời gian để pha một cốc cà phê, nhấp từng ngụm, từng ngụm nhỏ một. Khi vị đắng của cà phê bắt đầu lan tỏa trong khoang miệng, em liền thấy thoả mãn. Ấm và đắng. Cảm xúc ấy anh chắc cũng hiểu, cảm thấy bản thân thật biết hưởng thụ cuộc đời, sống chậm lại để ngắm nhìn dòng thời gian chảy nhanh.

    Hôm nay em lại thèm cà phê. Như một kẻ nghiện, nghiện thứ đắng nghét, đầy độc hại, em thèm uống cà phê mỗi ngày, thèm chút ấm nóng trước khi bắt đầu công việc. Nghiện rồi thật khó cai! Anh có tin rằng trong cà phê có chất gây nghiện không? Có đấy, nếu anh uống mỗi ngày thì về sau sẽ không bỏ được. Em tự hỏi anh có đang giật mình nhìn cốc cà phê trên tay khi đọc những dòng này của em không nhỉ? Chúng ta đều giống nhau, trong lúc vô thức đã quen với hương vị này tự lúc nào không hay. Cà phê dù đắng mấy, thích cũng thành ngon, nhưng không thích vậy thì không tài nào thưởng thức nổi. Người khi yêu thấy đối phương thật đẹp, nhưng người ngoài lại chưa chắc cảm thấy thế. Như anh nhìn cô ấy, cả thế giới của anh liền thu nhỏ bằng một bóng lưng, còn em nhìn cô ấy, chỉ đơn giản là hờ hững.


    Hôm nay em lựa chọn ngồi uống cà phê trong một quán quen thuộc, quán mà em và anh hay ngồi ấy. Tuy nhiên, lần này chỉ có mình em thôi. Nâng cốc cà phê nóng còn đương có khói toả lên, một hương thơm liền lan toả trong không gian. Em thích mùi hương này, thích làn khói trắng mỏng lượn lờ trước mắt, thích nhấp một ngụm nhỏ rồi nhìn ra ngoài cửa kính. Trời lại mưa, từng giọt nước vội vã đáp xuống, vội vã chảy đi, vội vã rồi vỡ thành từng giọt nhỏ hơn. Cảm giác thật thú vị phải không anh?


    Em nhớ anh từng nói sẽ cai cà phê, nhưng rồi sao? Có ai trong anh em mình làm được đâu. Nhưng em nghĩ cách thưởng thức của chúng ta đang dần trở nên khác nhau. Em thích chậm lại còn anh lại thích nhanh chóng. Em sẵn sàng đợi hơn mười phút cho một tách cà phê phin bởi lẽ cà phê ngon cần nhiều thời gian, còn anh lại giống như những vị khách kia, luôn nhìn chằm chằm đồng hồ để canh me xem đã qua bao nhiêu phút rồi. Em tự hỏi họ bận đến thế nào mà không muốn thưởng thức trọn vẹn từ hương vị đến cảm xúc của cà phê? Cà phê không thể vội vàng được. Cà phê với em giống như mùi vị của tình yêu và cuộc đời vậy. Anh yêu một người thì nên dành thời gian cho người ấy còn nếu xác định bản thân quá bận rộn thì đừng nên yêu. Quá vội vàng sẽ vấp ngã, sẽ sai lầm, sẽ nóng giận, sẽ chẳng tìm được vẻ đẹp của tình yêu.


    Vị đắng của cà phê cũng như vị đắng của cuộc đời vậy. Cà phê mà nhạt thì đâu thể là cà phê, cuộc đời mà toàn mật ngọt thì đâu thể là cuộc đời. Cà phê đắng mới ngon, cuộc đời phải có nhiều thách thức mới thú vị.


    Trong lúc anh đang quay cuồng với đủ mọi suy nghĩ thì thế giới ngoài kia vẫn đang chuyển động không ngừng. Và cả người ấy nữa, người ấy cũng đang theo đuổi ước mơ của mình. Nhưng anh thì đang theo đuổi điều gì vậy? Là anh đã từ bỏ hay là em không nhận ra anh vẫn đang cố gắng. Anh à, anh đang sợ phải lựa chọn sao? Anh đang không dám bước tiếp sao? Anh đang hèn nhát trốn tránh sao? Nếu không thì sao anh lưỡng lự thế? Cả thư của em anh cũng chưa trả lời nữa.

    Anh đã chấp nhận vị đắng của cà phê thì cũng nên thử chấp nhận vị đắng của cuộc đời. Khi vừa vào miệng thì sẽ đắng nhưng ngẫm một chút thì lại thành ngọt, thành điều tuyệt vời. Em khuyên anh sống thong thả một chút nhưng anh cũng nên hoàn thành những dự định của mình.


    Bắt đầu đi anh, bắt đầu pha cốc cà phê của mình đi anh. Cho dù hương vị của nó có thể không như anh mong muốn nhưng nó vẫn sẽ ngon theo một cách nào đó. Em chắc chắn đấy. Nhưng nếu anh không pha thì làm gì có cốc cà phê nào cho anh đâu.


    Thôi, nghỉ uống chút cà phê nóng và nhìn dòng đời đi anh. Rồi anh sẽ nhận ra đáp án mà mình đã giấu dưới đáy lòng kì thực lại đơn giản và dễ thấy đến vô cùng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/12/18
  9. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    373
    Điểm thành tích:
    53
    Không đề

    Từ một ngày mưa Hà Nội

    Em!

    Anh thử điện cho em vài lần mà không thấy em nghe máy, facebook cũng không thấy em lên. Nếu không phải mở mail ra chắc anh nghĩ em muốn vô hình trong cuộc sống của anh luôn quá.

    Thực ra cũng không hẳn là anh còn yêu cô ấy, chỉ là còn chút luyến tiếc. Vào lúc anh đau khổ nhất, cô ấy xuất hiện, vô tư bước vào thế giới của anh rồi khi anh muốn ôm cô ấy thì cô ấy lại đi mất, rất nhanh, không hề luyến tiếc. Sau cùng anh phát hiện ra, không phải cô ấy vô tình mà cô ấy quá tốt, tốt tới mức đối xử với mọi người đều như nhau. Hóa ra chỉ anh ảo tưởng mình là ngoại lệ. Nực cười thật nhỉ? Anh thế mà vẫn luôn mơ mộng cô ấy sẽ một lần quay đầu lại, nhìn xem anh đã thích cô ấy bao nhiêu, chân thành tới mức nào rồi sẽ đối xử với anh như lúc trước.

    Anh thực ra không ghét mùa đông, chỉ là cô ấy và anh bắt đầu khiến mối quan hệ này trở nên tồi tệ vào mùa đông ở thành phố Hà Nội này nên anh có chút không thích nổi. Mỗi lần đến là một lần nhớ, một lần cảm khái. Dần dà thành một thói quen khó bỏ.

    Nhưng bây giờ thì mọi thứ đã khác, anh không muốn giống thiêu thân cố chấp lao vào ánh sáng nữa, anh muốn trở lại là chính mình khi xưa, ung dung, tự tại. Có lẽ đó là lựa chọn của anh. Có lẽ như vậy cô ấy sẽ không còn khó xử nữa mà anh cũng sẽ không nóng tính nữa.

    Mối quan hệ của con người suy cho cùng cũng giống dòng nước, hợp rồi lại tan. Trong một khoảnh khắc nào đó, chúng ta gặp nhau, ngồi lại nói chuyện hoặc thân thiết hơn thì ôm nhau một cái rồi đứng lên, chia mỗi người một ngả.

    Anh buông cô ấy lần này thì chắc sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa. Như thế cũng tốt. Tỉnh mộng sớm, đứng dậy và đi tiếp con đường mình phải đi. Em nói đúng, anh lựa chọn con đường này bởi anh muốn tự lập chứ không phải vì cô ấy. Anh sẽ không rời khỏi thành phố này, sẽ không thay đổi công việc như cách mọi người bảo anh, anh sẽ tiếp tục đi, chả có lý do gì phải bỏ cả. Cô ấy đến rồi đi như những người khác trong cuộc đời anh. Không ai ngoại trừ chính anh có thể biến những ước mơ thuở nhỏ của mình thành hiện thực.

    Anh đã trưởng thành, đã đủ lớn để thoát khỏi những cám dỗ của cuộc sống, nhưng em thì sao? Cô gái nhỏ? Em dám tự hỏi mình không?

    Đừng nói với anh mọi thứ sẽ ổn thôi vì câu nói ấy vô nghĩa. Ổn hay không, không phải chính em tự biết hay sao? Vậy nên hãy dùng hành động mà nói với mọi người rằng không gì có thể cản được bước chân em. Đấy mới là đáp án mà chúng ta nên đưa ra.

    Viết một hồi lại thành anh ngồi kể lể cho em nghe mất rồi. Để tháng sau anh về, chúng ta lại ngồi nói chuyện được không? Tĩnh tâm lại đi, cô gái nhỏ, anh biết tâm em dậy sóng hơn anh nhiều.

    Anh trai của em​

     
    Chỉnh sửa cuối: 18/6/19 lúc 20:50
    AndreaMarilène Céline thích điều này.
  10. luthyeen

    luthyeen mùa nắng chưa về Thành viên BQT

    Bài viết:
    932
    Đã được thích:
    5,690
    Điểm thành tích:
    140
    Bạn ơi theo mình biết thì Sài Gòn chỉ có hai mùa chính là mùa khô và mùa mưa, không có mùa đông ạ. Bạn sửa lại nhé.
     
    Nguyệt Kiến thích bài này.
    1. View all 4 comments
    2. luthyeen
      luthyeen
      Không có gì đâu mà. ^^
      18/6/19 lúc 21:21 Báo cáo
    3. Nguyệt Kiến
      Nguyệt Kiến
      Éc. Em chỉnh lại ròi ạ. Em cảm ơn chị ạ. ^^
      18/6/19 lúc 20:50 Báo cáo

Chia sẻ trang này