Truyện dài Tâm - Cập nhật - Marc

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Annabeth Marcynae, 22/8/18.

  1. Annabeth Marcynae

    Annabeth Marcynae Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    106
    Điểm thành tích:
    28
    Tác phẩm: Tâm

    Tác giả: Annabeth Marcynae (Marc)

    Thể loại: Không xác định (General)

    Tình trạng: Cập nhật

    Rating: K

    Giới thiệu chung:

    Đó không phải câu chuyện từ ngày xửa ngày xưa.
    Và nó cũng chẳng phải từ ngày nảy ngày nay...
    ---
    Chuyện kể rằng, ở cung điện vàng son ấy, có một công chúa bé nhỏ tên là Tâm.
    Công chúa đáng thương ấy, đã trót đem lòng yêu hoàng tử địch quốc.
    Trái tim này không thể nói lời muốn nói.
    Xin hãy để nó cất giấu bí mật đến ngàn năm...



    Mục lục:
    - Chương 1
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Nắng đang dần tắt
    Nắng đang dần tắt bởi Aria, 18/7/19 lúc 20:39
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Chỉnh sửa cuối: 23/8/18
    Andrea, Dê Vô Tiện, Cốm3 others thích điều này.
  2. Annabeth Marcynae

    Annabeth Marcynae Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    106
    Điểm thành tích:
    28
    Chương 1: Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến

    “Tiểu thư, mời.” Ông quản gia cúi đầu, cung kính mở cửa cho người phía trong xe. Những đứa bé rách rưới - hình như đi ăn xin - túm tụm đằng xa, nhìn về phía chiếc xe với vẻ ngưỡng mộ. Chúng lao xao nói điều gì đó, nhưng câm bặt khi người trong xe bước ra, ngó về phía chúng.

    Đó không hẳn là một cô bé, cũng chẳng phải một cô gái. Nó trông chừng mười lăm, mười sáu tuổi, hơi gầy, da trắng bệnh, nhưng đôi mắt nó rất đẹp. Chúng màu nâu sẫm, to, sáng, và có hồn.

    “Ông cho bọn nó vài hào đi.” Nó chỉ tay về phía bọn trẻ: “Tội nghiệp bọn nó lắm.”

    Người quản gia hừ một tiếng, lầm bầm: “Cái quân ma cà bông mà tội nghiệp nỗi gì.” nhưng vẫn bước lại, rảy một nắm xu xuống trước mặt mấy đứa trẻ và nhìn chúng với ánh mắt khinh bỉ lắm. Những đứa trẻ thì không quan tâm nhiều đến thế, chỉ riêng một đứa cao, gầy nhỏng nhìn ông một cách căm hận.

    Nhưng nó cũng gia nhập vào bầy đoàn tranh giành từng hào bạc quý báu.

    “Tiểu thư, xin cô vào nhà đi ạ, đừng để mấy đứa đầu đường xó chợ ấy làm bẩn mắt cô.” Người phụ nữ trung niên có vẻ là đứng đón cô gái ở trước cổng nhà, nhìn thấy cảnh ấy vội vàng khẩn khoản: “Quản gia, cho tiền rồi sao ông không đuổi mấy đứa kia đi?”

    "Không cần đâu, vú." Cô gái nhắm mắt lại rồi vụt mở ra: "Nghề nghiệp của tụi nó ấy mà, coi như cho dăm cái bánh mì thôi chứ có gì to tát. Chúng ta vào trong thôi, kẻo đêm đông, con lạnh."

    "Vâng, thưa tiểu thư." Người vú cúi đầu.

    Tâm nhìn quanh đại sảnh. Cô có cảm giác nó rộng lớn hơn ngày cô ra đi, dù căn nhà chưa sửa kiến trúc lần nào từ khi được xây dựng, hay bét ra là từ bảy năm trước, khi con bé tên Tâm ngây thơ hồn nhiên mới chín tuổi.

    “Ôi, Tâm, con đã về rồi đấy à?”

    Giọng ngọt xớt của bà hai vang lên, cái giọng mà Tâm ghét cay ghét đắng từ lúc còn bé tí. Nhưng vì phép lịch sự mà cô học được ở Pháp, và những trận đòn “giáo dục” của bà hai, cô vẫn phải mỉm cười rạng rỡ như con gái yêu gặp mẹ ruột mình:

    “Mẹ hai!”

    “Ôi, sao lại là mẹ hai, phải là mẹ chứ!” Bà ta giơ tay áo lên che miệng, cười khúc khích: “Bảy năm trời con chưa về, mẹ biết là con không quen nhà, nhưng phải nhớ mẹ chứ, đúng không?”

    “Vâng, đúng...” Bàn tay Tâm siết chặt, nhưng vẫn nhẫn nhịn trả lời.
    Tôi không nhớ bà sao được!


    “Để mẹ chỉ phòng cho...”

    “Mẹ, con ở phòng cũ là được rồi!” Tâm ngắt lời. Nhưng bà ta chẳng có vẻ gì giận dữ: “Ôi, con gái yêu quý của mẹ, em gái của con đã dọn tới phòng con rồi. Mẹ đã di chuyển đồ của con sang phòng em gái con, bây giờ con tới đó nhé!”

    Đổi phòng? Móng tay Tâm cắm sâu vào da thịt, bật máu. Phòng của Tâm, căn phòng mẹ Tâm từng ở, nơi có hơi ấm của mẹ, bây giờ Tâm cũng chẳng còn nó nữa sao?

    Không cần bà hai chỉ dẫn, Tâm cũng đủ sức tới phòng cũ của em gái mình. Lòng cô sục sôi lửa giận khi mở cửa ra.

    Phòng của em gái cô nói lớn cũng chẳng lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ, tóm lại là vào cỡ trung bình. Phòng bày biện giống hệt như phòng cũ, chỉ khác một chút là chiếc ghế đu của mẹ không được bày ra. Nhưng nó dính đầy mạng nhện như bao nhiêu năm không được ai quét dọn. Tâm sởn gai ốc khi thấy năm, sáu con nhện đang bò trên cửa.

    Tâm sợ nhện.

    Và bà hai biết điều đó.

    “Ôi, con gái đáng yêu của mẹ, sao mấy con sen nhà ta lại vô dụng thế này? Mẹ đã bảo bọn nó dọn rửa phòng con rồi cơ mà, mẹ nhất định sẽ phạt bọn nó!"

    “Vâng...” Phải cố gắng lắm Tâm mới nhả được từ ấy ra giữa hai hàm răng nghiến chặt.

    Cô ả vẫn còn non, chưa phải đối phó nhiều, bà hai tự nhủ khi thấy cái nghiến răng. Môi bà ta nở nụ cười rạng rỡ:

    “Con gái yêu của mẹ, nó sẽ được dọn dẹp xong nhanh thôi...”

    Một hàng người giúp việc mang theo nước và giẻ tới lau dọn. Khổ nỗi, bọn họ đều là những kẻ vụng về. Họ làm nhỏ nước lên sách lúc đang lau, và Tâm phải nhắc nhở họ rất nhiều lần để không làm bẩn bức thư pháp treo trên tường.

    Tâm biết, họ làm như thế theo lệnh bà hai.

    Nhưng có nơi sạch sẽ để ngủ là tốt lắm rồi. Ga thì vừa mới được thay - Tâm tin là bà hai sẽ không làm gì trên ga giường, bà ta ít ra còn có lương tâm, bà ta chỉ muốn cha ghét bỏ cô chứ không muốn làm tổn hại đến tính mạng cô - còn thơm mùi nắng, và sách tuy ướt nhiều nhưng những quyển quan trọng nhất vẫn còn trong valy của cô.

    Cô định lấy một cuốn sách ra đọc cho đỡ buồn. Nhưng rồi cô lại đổi ý, lấy cuốn sổ tay ra, cuốn sổ cô thường dùng để xả nỗi buồn...

    Nhìn bức thư pháp trên tường, cô nhớ mẹ. Mẹ cô là một người phụ nữ tài sắc, lại là con gái của một địa chủ giàu có, nên không biết bao nhiêu người muốn kết hôn với mẹ, nhưng mẹ lại chọn ba, kẻ nương nhờ vào chính quyền miền Nam. Mẹ yêu ba vô kể - Tâm chắc chắn thế - vì khi cô bốn tuổi, kí ức đầu tiên cô có là mẹ thong thả mặc áo cho ba, rồi cẩn thận gài cúc, nụ cười rực rỡ trên gương mặt mẹ. Khi ấy Tâm thấy ấm áp làm sao.

    Hồng nhan, từ xưa đã định với hai từ bạc mệnh.

    Mẹ cô mất khi mới hơn hai mươi tuổi, vì bạo bệnh quấn thân. Căn bệnh kéo dài hơn một năm rồi bỏ đi khỏi căn nhà vàng son, cùng với tính mệnh của mẹ cô. Cái tên của mẹ cô sao mà ứng nghiệm như thế! Lạc Nguyệt, Lạc Nguyệt... Lạc có nghĩa là vui vẻ, nhưng cũng có nghĩa là rơi... Từ đó, căn nhà ngày càng quạnh quẽ, Tâm nhớ mẹ vô cùng.

    Rồi ba Tâm cũng lấy vợ hai, chính là người phụ nữ bây giờ. Ngày đầu khi bà ta về, bà ta cũng là một cô gái dịu hiền đáng yêu, Tâm cũng có thiện cảm với bà ấy. Nhưng rồi dần dần bà ta cũng lộ nguyên bản chất của mình, khi tạo ra cho Tâm những rắc rối khó gỡ.

    Bà ta ghét Tâm, vì Tâm là một đứa con ngoan trong mắt ba, nên ba sẽ cho Tâm nhiều quyền thừa kế hơn. Tâm chẳng muốn quan tâm đến chúng. Tấm bằng danh giá trong tay cô sẽ giúp cô mở ra con đường khác. Sẽ khác...

    Mải suy nghĩ, Tâm cầm cây bút lỏng tay, làm nó rơi xuống đất. Cô cúi đầu nhặt bút, rồi lại ngồi thẳng lên.

    Trong vô thức, cô đã viết lên sổ một câu, một câu cô mãi mãi không thể quên được, một câu mà mẹ cô đã căn dặn cô ngay trước khi bà mất.
    “Mẹ đặt tên con dựa theo câu nói này. Mẹ chỉ xin con một điều, giữa thế gian vô tận, hãy coi nó như lẽ sống của chính mình...”


    Tâm miết tay lên hàng chữ quốc ngữ mềm mại được viết bằng bút mực xám. Cô khẽ nhẩm đọc theo.

    “Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.”​
     
    Cốm, Andrea, Dê Vô Tiện1 other person thích điều này.

Chia sẻ trang này