Cảm nhận sách Tạm biệt, 382 Shin Dang Dong - Frances Park & Ginger Park

Thảo luận trong 'Cảm nhận sách' bắt đầu bởi luthyeen, 4/6/18.

  1. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140
    Tạm biệt, 382 Shin Dang Dong là tác phẩm đầu tiên tôi chuyển ngữ mà đến nơi đến chốn, tạm hiểu là hoàn thành. Nói về cơ duyên tôi đến với tác phẩm này, cũng không có gì quá đặc biệt, chỉ đơn giản là đi tìm kiếm một truyện ngắn nào đó để dịch thôi.

    Tạm biệt, 382 Shin Dang Dong là một tác phẩm hướng đến nhiều tầng lớp bạn đọc. Phụ huynh đọc nó để hiểu một chút về thế giới con trẻ. Thanh niên đọc nó để nhớ lại một chút về ký ức tuổi thơ.

    Tuổi thơ là gì? Là khi con người ta còn chưa biết đến "xã hội". Là khi mà thế giới của chúng ta là những người bạn, là quê hương, là xóm làng. Tuổi thơ là một thứ gì đó thật xinh đẹp, là những bước chân đầu tiên mà cả đời này chúng ta cũng không thể nào quên. "My heart beats in two places", câu mở đầu này khiến tôi bất giác nghĩ tới Havana của Camila Cabello, một ca sĩ Mỹ gốc Cuba. Đây là một bài hát rất nổi tiếng nói về sự lạc lõng của cô gái sau khi rời bỏ Havana để theo tiếng gọi của tình yêu đến miền Đông Atlanta. Nó cũng có câu "Half of my heart is in Havana". Nhưng tất nhiên, một cô gái trưởng thành sẽ khác với một đứa trẻ. Cách mà Jangmi trong Tạm biệt, 382 Shin Dang Dong tiếp nhận thế giới mới cũng khác với cách mà cô gái trong Havana tiếp nhận thế giới mới.

    Theo các bạn, sẽ là khó khăn hơn hay dễ dàng hơn?

    Tôi không đánh giá điều này.

    Tuổi thơ ai chẳng có những sự chia ly, mà về cơ bản thì chẳng cái nào là dễ dàng. Jangmi bỏ lại Hàn Quốc xinh đẹp và cô bạn Kisuni để theo cha mẹ đến Massachusetts, U.S.A cũng đồng nghĩa với bỏ lại cả một thế giới quen thuộc để đến với một thế giới xa lạ. Đó là một nơi chẳng có chummy ngọt ngào, chẳng có chợ trời đông đúc, chẳng có mùa mưa rất đỗi quen thuộc. Jangmi không thích điều ấy. Jangmi không thích ngôi nhà mới, chẳng có sàn ondol, chẳng có cửa giấy gạo và chẳng có cây liễu bên cửa sổ.

    Nhưng Jangmi còn nhỏ, Jangmi phải theo bố mẹ.

    Suốt hành trình, tôi thấy Jangmi khóc rất nhiều lần. Cô bé ý thức được những mái ngói đất sét đang xa dần, ý thức được biển xanh rộng lớn, ý thức được từng giây từng phút mình rời khỏi quê hương.

    Suốt hành trình, tôi thấy Jangmi chống cự rất nhiều lần. Chỉ qua vài cái nhún vai thản nhiên. Cô bé chẳng mấy hứng thú với U.S.A, đất nước mà cô sẽ gắn bó trong thời gian tới. Jangmi chẳng thích cái tên Rose, chẳng thích căn nhà mới và cũng quá đỗi xa lạ khi nhìn những gương mặt ngoại quốc trên đất U.S.A.

    Đỉnh điểm là khi Jangmi đối diện với một căn phòng trống rỗng. Trái tim cô bé cũng trống rỗng theo vậy. Và cái nỗi nhớ nhà dâng lên cao hơn bao giờ hết.

    Tôi cứ tưởng, cô bé sẽ khó chịu lắm. Sẽ khóc một trận lớn rồi bố mẹ sẽ phải vào dỗ cô bé như một đứa trẻ.

    Nhưng Jangmi không phải vậy. Tôi thấy cô bé hồi phục. Hồi phục một cách thần tốc, từ việc trang trí căn phòng hay đến việc làm quen với Mary và cả việc suy nghĩ về cây phong và cái tên Rose nữa.

    Ồ. Thì ra, những đứa trẻ là như vậy. Chúng dễ buồn, dễ khóc nhưng cũng dễ quên. Chúng giống như sóng nước, khi cuộn trào khi lại bình lặng. Chúng khác các cô cậu thiếu niên bướng bỉnh không chấp nhận sự đời. Chúng đơn thuần và tự biết cách chữa lành bản thân.

    Thì ra, đó là những đứa trẻ. Tôi chợt nghĩ, nếu tôi cũng có thể suy nghĩ đơn thuần như vậy, có phải mọi chuyện cũng sẽ dễ dàng hơn?
    03.06.2018 - Lưu Thu Huyền
    Đọc Tạm Biệt, 382 Shin Dang Dong
     
    Bài viết mới
    Hogwarts
    Hogwarts bởi Truẫn Phiện, 5/12/18 lúc 19:20
    Mãi sáng tên anh
    Mãi sáng tên anh bởi Ria Nguyễn, 3/12/18 lúc 23:22
    Diên Vĩ, Cổ Trà Vô Hương, Sa.4 others thích điều này.

Chia sẻ trang này