Truyện dài [PHÓNG TÁC: Tấm Cám] Mẫu nghi thiên hạ - Hoàn thành - Lưu Thu Huyền

Thảo luận trong 'Đã hoàn thành' bắt đầu bởi Din, 24/6/18.

?

Cặp đôi yêu thích của bạn trong Mẫu nghi thiên hạ?

  1. Cám - Quân vương

    2 phiếu
    20.0%
  2. Tấm - Quân vương

    2 phiếu
    20.0%
  3. Cám - Lang

    1 phiếu
    10.0%
  4. Cám - Vương gia

    1 phiếu
    10.0%
  5. Vương gia - Quý phi

    3 phiếu
    30.0%
  6. Cám - Tú???

    2 phiếu
    20.0%
  7. Vương gia - Quân vương??

    3 phiếu
    30.0%
Multiple votes are allowed.
  1. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chương 19: Hoàng hậu nương nương
    Tác giả:
    Lưu Thu Huyền​
    Quân vương khải hoàn, đem theo một người con gái thập phần giống Nguyên hoàng hậu khiến đám cung nhân được một phen náo loạn.

    Cám lặng yên ngắm mình trong gương, để Tú cài trâm phượng cho nàng lên búi tóc. Tú mắt rưng rưng nhìn nàng cố nặn ra một nụ cười:

    - Hoàng hậu nương nương, người rất đẹp!

    Cám vuốt ve trâm phượng trên đầu, lại nói:

    - Thật không?

    - Thật, thưa Hoàng hậu nương nương.

    - Tốt.

    Cám chưa từng cho phép ai quyết định cuộc sống của mình. Ngày Cám ra đời, mẹ Cám quyết định nhưng ngày Cám chết đi, sẽ là Cám tự quyết định. Sẽ không cần bất kỳ ai, nàng có thể tự viết cho riêng mình một cái kết hoàn hảo. Một cái kết thực sự có ý nghĩa.

    Một cái kết khiến nàng cất công suy nghĩ nhiều ngày qua.

    Một cái kết chu toàn cho tất cả mọi người.

    Lần đầu tiên, Cám thực sự tiếp nhận lời cha dạy: "Không cần biết sống như thế nào nhưng hãy chết như một đóa hoa, để hương thơm tỏa ngát đời đời."​

    Tiết trời vẫn chưa hẳn thuộc về mùa xuân mà hoa đào trong sân đã nở rực rỡ. Cám mỉm cười mãn nguyện nhìn chúng, ít nhất bọn chúng biết được ai mới là người đáng để bọn chúng cung phụng. Đáng tiếc, vẫn hơi muộn rồi!

    Nàng bước những bước thật chậm, váy đỏ trải dài trên nền đất, mỗi bước đi thật cẩn trọng.

    - Cả đời chỉ động tâm với một mình anh.

    - ...

    - Ta cho nàng một ngôi vị Hoàng hậu vì sự thú vị của nàng.

    - ...

    - Ta muốn thưởng đàn.

    - ...

    - Nàng, có chơi cờ với Hoàng thúc?

    - ...

    - Nàng có nghĩ, Quân vương có thể động tình?

    - Hoàng thượng, Quân vương cũng là con người.

    - Vậy... nàng có tin vào tình yêu của một Quân vương?

    - Thần thiếp tin nhưng không đặt kỳ vọng.

    - Vì sao?

    - Vì lòng người dễ thay đổi, lòng Quân vương, lại càng dễ thay đổi.

    - ...

    - Hoàng thượng, nếu chị Tấm quay về, Hoàng thượng cho rằng Hậu cung này sẽ ra sao?

    - ...

    - Người không trả lời được.

    - Cứ làm theo kế hoạch của nàng đi.

    - Hoàng thượng?

    - ...

    - Người sẽ không hối hận chứ?

    - ...

    Đến cuối cùng, Quân vương cũng không cản nàng. Đến cuối cùng, cán cân của Quân vương cũng chẳng nghiêng về phía nàng. Trong lòng Cám thoáng có chút trống rỗng. Nàng phát hiện ra, trong suốt thời gian qua, nàng càng cố gắng nhìn vào đôi mắt Quân vương, càng cố tìm kiếm thâm tâm ngài, càng vô vọng. Quân vương chưa từng muốn chia sẻ, Cám cũng chưa từng muốn.

    Ừ thì, cả nàng và ngài đều có những suy nghĩ riêng, một kẻ đầy tham vọng và một người nhiều tính toán, chưa từng bỏ xuống những tâm tư để sống cho chính mình.

    Nhưng sống cho chính mình thì sẽ được gì? Cám chưa từng tìm câu trả lời cho câu hỏi này. Cuộc đời nàng là một kịch bản do chính tay nàng dệt nên vì thế mà nàng mãi mãi không thể rời khỏi vai diễn này...

    Nếu không thể rời khỏi, thôi thì đừng rời khỏi.

    Trải qua rượu nồng hợp tan,
    Ta ngài vẫn vậy chẳng san sẻ lòng.
    Thôi thì có gì chờ mong,
    Chất lại số kiếp đừng hòng oán than!

    Tú bước sau Hoàng hậu thật cẩn trọng, bằng tất cả sự tôn quý của nàng ta và bằng tất cả kìm nén để không ôm lấy vị Mẫu nghi trước mắt vào lòng. Nàng ấy không phải Quý phi, nàng ấy không xem nàng ta như thân cận nhưng nàng ta từ sớm đã xem nàng là chủ tử cả đời. Nàng ta biết lựa chọn của Hoàng hậu nhưng lại chẳng thể cản ngăn.

    Hoàng hậu của nàng ta lẩm bẩm:

    - Thiên địa luân hồi

    Nàng bước đến gương đồng, chải tóc:

    - Lòng người thay đổi.

    Dứt lời, váy đỏ lại chầm chậm kéo dài đến giường gỗ:

    - Trầu têm thêm vôi.

    Nàng lại khẽ chạm vào phía dưới của chiếc giường, đọc nốt câu cuối cùng:

    - Không còn thủ đối!

    Chiếc giường mau chóng dẹp sang hai bên, để lại một con đường sâu hoẳm phía dưới.

    Mật thất mở ra trước mắt, mảnh vải đỏ vẫn yên vị ở đó. Thím Thu nói, nó có màu sắc đẹp như vậy là nhờ sự bảo hộ của vô số linh hồn được buộc trong lọ bao quanh. Cám lướt qua từng cái lọ một, từng tiếng kêu ai oán từ đâu vọng lại, tiếng kêu của sự hối hận, của sự thống khổ, của cái dằn vặt từ rất lâu rồi. Mỗi người bọn họ, đều chỉ vì tham vọng trước mắt mà rơi vào giao ước với Quỷ, để chịu nỗi đau đến tận cao xanh.

    Cám từng nghĩ rất nhiều lần, tại sao mình phải giúp đỡ những kẻ ngu ngốc? Nhưng rồi thắc mắc lại buông xuống khi nhớ về thím Thu, nhớ về Vương gia ngày ấy. Bọn họ nào phải kẻ ngu, tất thảy cũng chỉ là bị dồn tới đường cùng mà ra nông nỗi vậy.

    Nhưng từ nay, sẽ không có chuyện đó nữa. Từ nay, sẽ không có Quỷ Hoàng thất nữa. Cũng sẽ không có thêm một nỗi đau đớn ngàn năm nào nữa. Nàng sẽ dùng cái thân sắp tận này của mình để lôi nó đi cùng.

    - Đi cùng ta đi.​

    Dứt lời, Cám nhận mồi lửa từ Tú mà ném thẳng vào mảnh vải đỏ phía trước. Lửa bắt vào vải cháy lên tạo một màu sắc quỷ dị. Nàng phẩy tay áo đi lên, để lại đằng sau hàng ngàn tiếng kêu như xé lòng.

    ...​

    Tẩm cung của Hoàng hậu cháy lớn, lúc đám cung nhân đi tới, chỉ thấy Hoàng hậu lộng lẫy đang đứng trên cao, phía dưới là nữ nhân được cho là giống Nguyên Hoàng hậu được Hoàng thượng đưa về. Cả hai đều tỏa ra một khí chất khiến người ta khó lại gần.

    - Không ngờ em lại tặng chị một món quà quý giá như thế này. - Nữ nhân lên tiếng, giọng nói pha chút đùa cợt.

    Hoàng hậu ở trên cao cười lớn, bóng nàng kéo dài trên nền gạch, trâm phượng rung rinh trước gió lại hòa quyện vào làng sương trắng ẩn ẩn hiện hiện tựa tiên cảnh. Mãi sau nàng mới đáp lại nữ nhân kia:

    - Nào có. Món quà này nặng lắm, e là chị giữ không nổi đâu. Em cầm vẫn tốt hơn.

    - Chết đến nơi còn già mồm. - Nữ nhân hừ lạnh một tiếng, ánh mắt tàn ác nhìn về phía Hoàng hậu.

    Mà Hoàng hậu lại chẳng quan tâm nàng ta, nàng chỉ chăm chăm nhìn vào ánh trăng sáng vằng vặc phía trước.

    "Gió đêm lạnh lẽo lùa vào tà áo ai,
    Đào hoa nở rộ giữa nền trời cô độc."

    Hoàng hậu nhìn đám người phía dưới một lần nữa, nàng cười mãn nguyện. Mọi thứ đều hoàn hảo rơi vào thế cờ của nàng. Chỉ thiếu... à, không thiếu. Đôi môi xinh đẹp nhếch lên tà mị:

    - Ta là Hoàng hậu.​

    Dứt lời, tà áo nàng tung bay, trâm phượng đắm mình vào làn nước trăng huyền ảo. Bóng dáng hoa lệ nhảy múa nổi bật cả một vùng. Hoàng cung đêm nay đẹp đến vô thực. Đám người phía dưới nín thở, quả thực nếu hỏi bọn họ trong đời ấn tượng với điều gì nhất thì có lẽ câu trả lời chính là khoảnh khắc này.

    - Hoàng hậu!!! - Long bào phất phơ trong gió, đáng tiếc không giữ nổi vạt áo giai nhân.

    - Hoàng hậu nương nương.​

    "Đào hoa sóng nước giữa trời,
    Hồng y, trâm phượng một đời mẫu nghi."

    Tú quỳ xuống, cẩn trọng hành lễ. Nàng ta cả đời này cũng sẽ không quên người trước mắt. Hoàng hậu duy nhất không có ấn ký trên trán từ trước đên nay cũng là Hoàng hậu duy nhất có thể xóa bỏ sự tồn tại của ấn ký này mãi mãi về sau.

    Phải, mọi chuyện Hoàng hậu của nàng ta làm đều rất đơn giản, nhưng lại chẳng vị cung phi nào trước đây làm được. Bọn họ đều không vượt qua nỗi cám dỗ, bọn họ tiếc rẻ cái thế lực mơ hồ có thể giúp bọn họ. Kết quả lại tự trầm mình vào nỗi đau đớn linh hồn.

    Hoàng hậu nương nương chết rồi. Hoàng hậu nương nương cùng tất cả linh hồn bị trói buộc ngàn năm đã bước tới chốn hoàng tuyền rồi...

    Mùi thơm vụt tắt, ảnh kiếm sắc lẹm.
    Bàn cờ vỡ tan, trái tim hoang tàn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/4/19
    Andrea, Lung Nguyệt, Aki Hanabusa2 others thích điều này.
  2. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Chương 20: Đại kết cục
    Tác giả:
    Lưu Thu Huyền​
    Vương gia.
    Gặp lại Quý phi.

    Hoàng thượng.
    Ban sủng muôn nơi. Không lập hậu.

    Tấm.
    Hưởng thọ bốn mươi, chết trong cô quạnh.

    Mẹ Cám.
    Quên hết tất cả.

    Lang
    ...

    Ta cẩn thận cất tờ giấy nhỏ vào trong lồng ngực, phi thân đến phủ Vương gia, chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ.

    Phòng riêng của Vương gia lúc này vẫn sáng đèn, một lúc lại có tiếng gỗ va chạm vào nhau nhè nhẹ, bóng hai nam nhân in lên cửa giấy tĩnh lặng. Ta nhìn hai bọn họ, lại chẳng biết phải nên có tâm trạng gì. Một người từng ở bên cạnh nàng, để nàng đùa cợt, một người từng lợi dụng nàng, cho nàng được như ý nguyện. Còn ta, ta từng sống vì nàng, để nàng mặc sức sai bảo không hề oán trách nửa lời. Mà đến bây giờ, ta cũng vẫn vậy, vẫn đang sống vì nàng, sống để đợi đến ngày được chết, được đoàn tụ bên nàng.

    - Chiếu bí. Hoàng thượng thua rồi.

    Quân vương thở dài một tiếng, đáp lời:

    - Nàng nói chưa từng chơi cờ với Hoàng thúc, trẫm còn tưởng Hoàng thúc cũng chỉ nhỉnh hơn trẫm một chút, ai ngờ... là trẫm quá tự cao rồi.

    - Hoàng thượng có đồng ý với ta hay không? - Giọng Vương gia có phần mệt mỏi.

    - ...

    - Hoàng thượng vẫn chưa nghĩ được sao? Ngài muốn để lại một Hoàng hậu hay muốn mất đi một quốc gia?

    Ta nghĩ lại, nàng đã từng nói, kết cục của Tấm, nàng đã lo phần đầu, phần cuối chỉ nhờ ta. Hóa ra là do chuyện này. Nàng đổi vị trí của Quý phi để lấy được danh hiệu Hoàng hậu mãi mãi.

    Quân vương trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng lại nói một câu không mấy liên quan:

    - Đó là di nguyện của nàng dành cho Hoàng thúc?

    Vương gia thở rất dài, mãi sau mới hỏi lại bằng cái giọng xa xăm:

    - Hoàng thượng, có từng yêu nàng?

    Tiên hoàng cướp Quý phi khỏi vòng tay Vương gia, sau này, Vương gia lại tặng lại cho Hoàng thượng một Hoàng hậu. Hoàng hậu này, rõ ràng là một kẻ quỷ kế đa đoan, đến lúc chết đi vẫn còn tính toán, thế nhưng, chẳng ai ghét nổi nàng. Chỉ nhắc về nàng bằng một nỗi nuối tiếc. Nuối tiếc. Mà lại chẳng biết nuối tiếc vì điều gì.

    Quân vương im lặng một hồi lâu, mãi sau ngài mới mở miệng:

    - Mẫu thân của ta thích nhất là đàn cầm. Mẫu thân của ta là Hoàng hậu được chọn. Mẫu thân của ta, đổi mạng cho ta, chịu giày vò ngàn năm... Ta từng nghĩ, một người như Cám rồi cũng bước tiếp con đường của Tấm, cũng sẽ theo Quỷ. Cho đến khi gặp nàng ấy. Cám tham vọng nhưng cũng ngang ngược, nàng ấy có đủ kiêu hãnh để không sa vào con đường của Quỷ. Nàng ấy là hy vọng duy nhất có thể giải cứu mẫu thân ta khỏi đọa đày... Nhưng càng hy vọng bao nhiêu, ta lại càng lo lắng bấy nhiêu. Lo lắng nàng ấy không dành trái tim cho ta, lo lắng nàng ấy sẽ bỏ ta đi mất... Nàng rõ ràng là Hoàng hậu của ta, không phải Hoàng hậu của Quỷ. Nàng rõ ràng là Hoàng hậu của ta nhưng lại không muốn dành tình cảm cho ta, lại khiến cho ta có cảm giác lo được lo mất. Ta... từng rất ghen tị với Hoàng thúc, nàng cũng không yêu Hoàng thúc nhưng ta chẳng biết tại sao ta lại ghen tị với Hoàng thúc nữa. Liệu, ấy có phải tình yêu? Liệu, bây giờ, ta nói yêu nàng, có còn nghĩa lý gì nữa không? Nàng bỏ đi rồi...

    Dứt lời, Quân vương đứng dậy, rời khỏi Vương phủ, giọng nói não nề vang lên trong không trung:

    - Nàng không những đi rồi, nàng còn chẳng để lại cho ta một thứ gì... Đến một di nguyện cũng hoàn toàn không có.

    Nàng, rốt cuộc, có từng yêu ta?

    ...​

    Ta phi thân khỏi Vương phủ, trước khi đi chỉ để lại một mẩu giấy nhỏ cho Vương gia. Y như lời nàng từng nói, ngài ấy lập tức lên đường đến phương Bắc.

    ...​

    Hoàng cung từ ngày Hoàng hậu ra đi lạnh lẽo hơn nhiều, tiếng đàn Mị Hoặc đã thay bằng Ái Tình nhưng chẳng được thiết tha. Bốn bề lặng im như tờ, nữ nhân có tiếng giống Nguyên hoàng hậu vẫn ngụ tại một tẩm cung bình thường, hoàn toàn trái với suy nghĩ của mọi người.

    Tấm đóng rèm lại, tẩm cung không có Hoàng thượng khác nào lãnh cung? Rốt cuộc nàng đã làm sai điều gì? Để cuối cùng Quân vương lại đối xử với nàng như vậy?

    - Nàng có biết... chơi cờ không?

    - ...

    - Mị Hoặc, nàng đã từng nghe trọn khúc đó chưa?

    - ...

    - Tại sao nàng không ngăn cản Cám?

    - Cám đã giết thần thiếp không biết bao nhiêu lần!

    - Nhưng... nàng là Tấm mà?

    - ...

    - À, ừ... nàng vẫn phải trả thù.

    Bóng Quân vương đổ dài trên nền gạch, cô độc đến khôn cùng. Phía sau ngài, hoa lệ tuôn rơi không ngớt.

    ...​

    Sinh thần thứ bốn mươi của Tấm, ta phi thân vào tẩm cung của nàng ta, đúng như hẹn ước. Tấm lúc này tóc đã điểm hoa râm, đôi mắt mờ đi vì ưu thương quá nhiều, nàng ta thấy ta liền cười như điên dại:

    - Ngươi cuối cùng cũng đến!

    - Ngươi muốn tự tử hay để ta ra tay. - Ta lạnh lẽo nói với nàng ta.

    Tấm cười lớn hơn, cười đến chảy cả nước mắt đáp lại:

    - Bao năm qua, ngươi luôn cản ta tự tử.

    Ta cười, tuyên bố:

    - Cám nói, ngươi sẽ hưởng dương bốn mươi năm.

    - Cám! Lại là Cám! Luôn luôn là nàng ta! Nàng ta đã hại ta thành ra như thế này! - Tấm lẩm bẩm như tụng kinh.

    Ta nhìn nàng ta, chẳng rủ lấy một chút xót thương:

    - Ngươi chỉ phải chịu sự trừng phạt của riêng mình nàng ấy.

    Nói đoạn, ta lướt qua nàng ta một lượt rồi cười:

    - Ta ở đây để thay nàng ấy tặng ngươi sự trừng phạt cuối cùng.

    Tấm nghe vậy cười ha hả:

    - Còn sự trừng phạt nào sao? Haha, chết? Ta dành ngần ấy năm chỉ để chờ đợi điều này!

    Ta lắc đầu nhìn nàng ta, chết quá đơn giản rồi! Phải chết trong sự thống khổ mới được!

    - Tại sao mẹ ngươi chết?

    Tấm nghe đến mẹ ruột liền bừng tỉnh, trợn mắt nhìn ta vẻ khó mà tin nổi:

    - Ngươi? Ả ta? Haha? Ngươi nói đùa gì thế! Khi đó ả ta vẫn còn là một đứa trẻ! Không thể nào! Không thể nào!

    Ta chẹp lưỡi nhìn bộ dạng sợ hãi của nàng ta mà vu vơ:

    - Ta không hiểu tại sao Cám lại cho ngươi làm kẻ thù cả đời của nàng. Ngươi nhìn từ trong ra ngoài cơ bản không xứng làm đối thủ của nàng ấy... Nghe cho rõ đây.

    Ta dừng lại một chút, túm lấy vai Tấm để nàng ta đối diện với mình:

    - Mẹ ngươi vì xạ hương mà sảy thai, cơ thể yếu ớt mà cha ngươi lại hiểu nhầm rằng mẹ ngươi cố tình muốn bỏ đứa bé. Sau đó mẹ ngươi suy nhược cơ thể mà chết! Và, xạ hương đó là chính ta kiếm về cho Cám, cũng chính ta thay Cám đưa nó đến tay mẹ ngươi!

    Nghe đến đây, nàng ta vùng ra loạng choạng được vài bước rồi ngã khụyu xuống lẩm bẩm:

    - Tại sao?

    Ta thở dài một tiếng:

    - Mẹ ngươi từ khi biết đến sự tồn tại của Cám, nhiều lần thuê người đến phá hoại nhà cửa, bêu giếu, hành hạ mẹ Cám. Mẹ ngươi trước kia đã làm bao nhiêu chuyện xấu, cũng đã là chuyện của người đã chết, ta không nói nhiều thêm nữa...

    - Mẹ ả là đĩ! Mẹ ả cướp cha của ta!

    - Đĩ cũng là con người. Còn cha của ngươi, cha ngươi không vào chốn phấn hoa thì lấy đâu hoa phấn buộc mình?

    - Hoa phấn buộc mình? Hoa phấn buộc mình? Hahaha.

    Tấm cười điên dại. Cười đến khi lục phủ ngũ tạng sôi lên, lộn qua lộn lại.

    Ta lắc đầu, phất tay lên để lại cho nàng ta một dải lụa trắng rồi bỏ đi.

    - Nàng ta sao so được với Cám? Mẹ nàng ta cướp của Cám một tuổi thơ bình yên, Cám cướp đi mạng sống của bà. Nàng ta cướp của Cám một ngôi vị, Cám cướp đi hạnh phúc của nàng ta mãi mãi.

    Tấm chết! Xác nàng được đem ra ngoài thành chôn cất.

    Tấm chết! Không được truy phong lấy một danh hiệu.
    Nhiều năm sau, trong dân gian thường nói về nàng thế này. Nàng là một Hoàng hậu vô cùng đặc biệt, đặc biệt đến nỗi, dù chỉ tại vị chưa đến một năm nhưng sau khi nàng ra đi, Hoàng thượng không lập thêm một Hoàng hậu nào nữa. Có lẽ, Hoàng hậu này cùng Hoàng thượng nghĩa nặng tình sâu, thực là một tấm gương cho người đời.

    Ta lại nhớ đến lời đồn về Vương gia và Quý phi ngày đó mà lòng gượng cười. Lời đồn không phải là không đúng, chỉ là bị thêu dệt quá nhiều. Tựa như bọn họ đồn Vương gia yêu Quý phi, quả thực Vương gia vô cùng yêu người ấy. Tựa như bọn họ đồn nàng và Quân vương nghĩa nặng tình sâu, quả thực dù nghĩa không nặng, tình không đủ sâu nhưng giữa hai người không phải là không có. Nàng có thể lừa ta, lừa dối rằng nàng chỉ yêu mình ta nhưng trái tim của Quân vương không thể qua mắt ta. Nếu nàng không dành cho ngài ấy một chút tình cảm, lý gì mà ngài ấy lại tặng nàng một tấm chân tình? Ta biết mà, nhưng đó không phải vấn đề, vấn đề chỉ là, nàng không tin vào cả tình yêu của ta...

    Nàng biết không? Dù nàng có độc ác thế nào, dù nàng có dối lừa ta như thế nào, ta cũng chưa từng một lần hối hận vì yêu nàng. Chưa một lần nào ta muốn biết không yêu nàng ta sẽ ra sao...

    Nhưng giờ, ta lại vô tình biết được rồi.

    Không yêu nàng, cuộc đời ta chẳng có ý nghĩa gì nữa...

    Nàng thấy không? Khi đã nhìn thấu nàng, ta cũng không thể buông nàng!

    Đó là điều đáng ra nàng nên tin tưởng!​

    À, không chỉ mình ta. Không biết nàng có dự liệu ra điều này không, mấy lần ta có hay đến Hoàng cung, thường thấy Quân vương ngẩn ngơ đi lại trong Tẩm cung cũ của nàng, nay đã hóa thành tro. Nàng cũng ác lắm, Quân vương không cho nàng một đáp án xác đáng, nàng chẳng để lại cho Quân vương một thứ gì. Không một thứ gì trong Hoàng cung này còn thuộc về nàng, không một thứ gì có thể gợi nhắc cho ngài ấy về sự tồn tại của nàng. Vì thế, nàng hóa hư vô rồi, ngài ấy phải dùng chính ký ức của mình để gợi nhớ về nàng.

    Lặp đi lặp lại, mãi cho đến cuối đời.

    "Biển cả cũng hóa nương dâu,
    Ngoảnh đi ngoảnh lại tìm đâu chân tình?"


    ...​

    Ta ôm rượu trong tay, ngắm nhìn ánh trăng tròn vằng vặc ở vùng núi phía Bắc, miệng mỉm cười. Ngày ta gặp lại nàng, tặng nàng xiêm y, trăng cũng tròn như vậy. Mà ngày nàng chọn lấy cái chết, trăng cũng tròn.

    Nàng viết cái kết cho tất cả mọi người, bọn họ đều vừa vặn nhận được.

    Nàng không viết cho ta một cái kết nào, ta biết phải quyết định ra sao?

    Kiếp này chẳng đợi kiếp sau,
    Nói sao cho thỏa tình cau với trầu.

    Ta ngửa cổ, để rượu đắng tràn vào, để giọt nước mắt nóng hổi khẽ rơi xuống.

    Nàng thất tín với ta rồi, nàng còn lừa dối ta, đến cuối đời vẫn lừa dối ta.

    Tại sao không chịu hiểu, ta yêu nàng như nào, dù nàng có không lừa dối ta, ta vẫn sẽ làm tất cả vì nàng...

    Nàng không hiểu, không hiểu.

    Kiếp này, nàng không phụ Quân vương, chỉ phụ mình ta.

    Kiếp sau, ta muốn đòi nàng.

    "Được."
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/4/19
    Andrea, Lung Nguyệt, Aria4 others thích điều này.
  3. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140
    Đôi lời của tác giả: Sau khoảng hai tháng vừa đăng tải vừa sửa chữa bổ sung, cuối cùng mình cũng vì quá nản mà không thèm sửa nữa. =))
    Cứ để như vậy thôi, hy vọng những gì mình muốn truyền tải có thể đến được với bạn đọc.
    Cuối cùng, cảm ơn bạn đã theo dõi truyện Mẫu nghi thiên hạ.
    Lưu Thu Huyền.
     
    Andrea, Aria, Fia.3 others thích điều này.
  4. Fia.

    Fia. Độc Kim

    Bài viết:
    72
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    53
    Chúc mừng chị đã hoàn thành bộ truyện *tung bông*
     
    Din thích bài này.
  5. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140
    Cảm ơn em nhé.
     
    Fia. thích bài này.
  6. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Em đã đọc xong tác phẩm của chị, cả sáng nay đọc một mạch hết luôn. Kể từ sau Tấm Cám do một bạn bên Gác phóng tác, em mới đọc lại được tác phẩm hay như thế này. Nội dung mới mẻ, sáng tạo rõ ràng, hành văn lưu loát. Cám sát nguyên tác, độc ác và mưu mô, ở đây thêm một phần quỷ kế và thông minh. Tuyến nhân vật hợp lý, kết hợp rất hài hoà với diễn biến. Đúng là một Tấm Cám phiên bản cung đấu. Kết thúc hơi hẫng một tẹo nhưng nó không làm ảnh hưởng đến nội dung truyện. Cảm ơn chị về câu chuyện.

    BGK Phóng tác
     
    Andrea, DinAria thích điều này.

Chia sẻ trang này