Truyện dài [PHÓNG TÁC: Tấm Cám] Chuyện nàng Ỷ Lan - Cập nhật - Turtle

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Rùa, 7/8/18.

  1. Rùa

    Rùa Missing girl

    Bài viết:
    530
    Đã được thích:
    3,663
    Điểm thành tích:
    120
    Chuyện nàng Ỷ Lan
    Author: Turtle
    Genre: Phóng tác, dã sử Việt Nam thời Lý, kỳ bí, thần tích
    Rating: T
    Length: 20 Chương
    Status: Ongoing
    Brief fairytale:

    Truyện kể về nhân vật chính là cô Tấm và Cám. Tấm hiền lành, tốt ụng, chăm chỉ nhưng bố mất sớm nên phải ở với dì ghẻ và con của bà ta tên là Cám. Tấm luôn bị mẹ con Cám đối xử tàn nhẫn, bất công, phải làm hết mọi công việc. Một lần Tấm và Cám đi bắt tép, ai được nhiều sẽ thưởng, Tấm chăm chỉ bắt nên được giỏ được đầy còn Cám dong chơi nên giỏ trống không, sau đấy thấy vậy Cám lừa Tấm và trút hết giỏ tôm tép vào giỏ của mình. Tấm chỉ còn mỗi con cá bống và ngồi khóc nức nở, sau đó được bụt hiện lên giúp đỡ. Nhờ sự giúp đỡ của Bụt mà Tấm có người bạn để tâm sự là cá bống, có quần áo mặc đi chơi hội, được bầy chim sẽ giúp đỡ. Ít lâu sau, nhà vua mở hội, xem ai đi vừa chiếc dầy tìm thấy ở khúc sông hôm hội làng sẽ được làm hoàn hậu, và Tấm đi vừa vì đó chính là đôi dày nàng đánh rơi. Thấy vậy, mẹ con Cám ghen tị, nên nhân một lần Tấm về giỗ cha đã chặt cây cau khi Tấm đang trèo lên hái và hại chết Tấm. Sau lần ấy, Cám vào cung tiến vua thay Tấm, còn cô Tấm bị biến thành con chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi, và cuối cùng là trong quả thị để trở thành con gái của bà cụ. Đến cuối cùng, sau bao nhiêu khó khăn cô Tấm được trở lại làm người và quay trở về sống hạnh phúc bên vua. Mẹ con Cám chết. Đó là kết thúc có hậu mà nhân dân ta mơ ước.

    Intro:

    Có lẽ mọi người sẽ tò mò tại sao phóng tác Tấm Cám mà lại có Ỷ Lan ở đây. Đây là lần đầu Rùa viết dã sử, Rùa thường viết truyện theo cảm giác, cảm giác của Rùa về ý tưởng này khá tốt nên Rùa bắt đầu luôn. Gần đây, Rùa vô tình tìm hiểu được là Thái Phi Ỷ Lan có liên quan rất nhiều tới nhân vật Tấm, câu chuyện Tấm Cám và Thái Phi Ỷ Lan được lan truyền rất rộng rãi ở Bắc Ninh. Do rất thích nhân vật Ỷ Lan mà lại muốn phóng tác Tấm Cám nên Rùa quyết định viết bộ này.

    Đây có thể coi là dị bản Tấm Cám, vì nó chỉ được lưu truyền ở Bắc Ninh thôi, nếu không tìm hiểu thì ít người biết. Tuy nhiên khác với bản phổ thông, ở dị bản liên quan tới Ỷ Lan, Tấm là Cám mà Cám lại là Tấm, tức là Ỷ Lan là Cám. Vậy nên nó lược bỏ rất nhiều chi tiết các bạn đã từng được nghe và được biết.

    Nhưng mà đã gọi là phóng tác là được phép sáng tạo. Vậy nên Rùa sẽ lồng ghép hai câu chuyện lại với nhau và sửa lại đôi chút theo lối nghĩ của Rùa, dù sao thì sách sử cũng không ghi rõ ràng lắm. Tuy là thể loại kỳ ảo, nhưng đã là dã sử thì mọi chi tiết trong chuyện Rùa sẽ logic hóa, sao cho gần với lịch sử nhất, tất nhiên vẫn giữ nguyên cốt truyện Tấm Cám.

    Nhân vật trong truyện đều là nhân vật có thật trong lịch sử hoặc thần tích (không rõ có thật hay không).

    Note:
    - Truyện sẽ đi theo thời gian trong lịch sử, Tấm Cám rồi mới tới Ỷ Lan.
    - Truyện có lẽ sẽ thêm vài sự kiện tự sáng tạo, lịch sử không ghi lại.
    - Bối cảnh nhà Lý đời thứ ba, Lý Thánh Tông trị vì.
    - Mọi chi tiết trong truyện 80% sẽ logic, gần với thực tế nhưng có thật hay không thì Rùa cũng không biết.
     
    Diên Vĩ, Aria, Hạ An3 others thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Umio.
      Umio.
      Rùa bổ sung tình trạng và tên tác giả vào tiêu đề nha!
      7/8/18 Báo cáo
  2. Rùa

    Rùa Missing girl

    Bài viết:
    530
    Đã được thích:
    3,663
    Điểm thành tích:
    120
    Nhân vật chính:

    Note: Ở dị bản, nhân vật Tấm và Cám đảo ngược, hơi rối nên ở bộ này Rùa sẽ đảo lại cho khớp với bản phổ thông. Tấm là Ỷ Lan và Cám là Cám thôi.
    Đây là những nhân vật sẽ xuất hiện theo đúng nguyên tác cổ tích Tấm Cám. Sẽ có thêm những nhân vật mới có thật trong lịch sử nhưng Rùa sẽ cập nhập sau.

    Lý Thánh Tông (Lý Nhật Tôn): Nhà Vua
    Thái Phi Ỷ Lan (Khiết Nương): Tấm
    Cám
    Bụt: Sư Đại Liên, tu ở chùa Linh Nhân
    Lê Công Thiết: Cha Tấm
    Vũ Thị Tình: Mẹ Tấm
    Đồng thị (Dì ghẻ): Mẹ Cám


    Mục lục

    Một. Chị Tấm em Cám

    Chương 1: Người đàn bà nuốt mặt trăng
    Chương 2: Bống bống bang bang
    Chương 3: Nhân duyên kỳ ngộ
    Chương 4: Tâm kế của dì ghẻ. Mưu hại.
    Chương 5: Năm lần hóa kiếp [1] Vàng ảnh vàng anh
    Chương 6: Năm lần hóa kiếp [2] Xoan đào – Khung cửi
    Chương 7: Ly nhân sầu
    Chương 8: Năm lần hóa kiếp [4] Quả thị
    Chương 9: Năm lần hóa kiếp [5] Trầu này ai têm?
    Chương 10: Báo ơn báo oán.

    Hai. Ỷ Lan

    Chương 11:
    Chương 12:
    Chương 13:
    Chương 14:
    Chương 15:
    Chương 16:
    Chương 17:
    Chương 18:
    Chương 19:
    Chương 20:
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/8/18
    Andrea, Diên Vĩ, Aria3 others thích điều này.
  3. Rùa

    Rùa Missing girl

    Bài viết:
    530
    Đã được thích:
    3,663
    Điểm thành tích:
    120
    Chương 1
    Người đàn bà nuốt mặt trăng
    Ngày xửa ngày xưa, ở làng Thổ Lỗ có hai vợ chồng lấy nhau mười năm vẫn chưa có con. Chồng là Lê Công Thiết, vợ là Vũ Thị Tình, gia đình chuyên trồng dâu nuôi tằm. Họ tuy không khá giả gì nhưng ăn ở hiền lành, tốt bụng nên rất được lòng bà con trong làng xóm.

    Một buổi chiều nọ bà Tình đi chợ phiên, mua bán chán chê bà ghé vào quán nước dưới gốc đa. Cạnh quán nước có một ông lão ăn mặc rách rưới như ăn mày, cả người bốc mùi hôi rình, họ sù sụ không ngớt, nhìn qua rất đáng sợ nên chẳng ai dám tới gần. Con người bà Tình, tính nết giống như cái tên, giàu tình cảm lại hay thương người. Nhìn ông lão một hồi, bà xót quá bèn lấy hai cái bánh rợm vừa mua thả vào cái mũ đặt trên chân ông cụ.

    “Cụ ăn đi cho đỡ đói.” Bà thăm hỏi. “Cụ yếu thế này rồi sao còn ra đây ngồi cho khổ? Con cháu cụ đâu?”

    Ông lão trả lời: “Già có một thân một mình, lấy đâu ra con cháu.”

    Nghe ông lão nói tới con cháu, bà lại thở dài buồn rũ rượi.

    “Càng lớn tuổi mới càng thấy giá trị quan trọng của con cháu.” Bà tỉ tê. “Nhà con cũng giống cụ, mãi chẳng có nổi một đứa con. Cả nhà cả cửa vắng tanh, lúc nào cũng chỉ có hai vợ chồng lủi thủi ra vào với nhau.”

    Ông lão cầm cái bánh trong tay, nhìn bà một hồi, trầm ngâm một lát rồi nói: “Nhà con ăn ở hiền lành trời thương sẽ sớm cho một đứa con thôi.”

    Bà chép miệng: “Con cũng mong vậy.” Bà nhìn mặt trời đã ngả về Tây bèn xách làn đứng dậy. “Muộn rồi, chào cụ, con về đây.”

    Ông lão gật đầu, chăm chú lột vỏ bánh rợm.

    Tối đó bà Tình về nhà bà nằm mơ được một ông lão râu tóc bạc phơ tặng cho một cái bánh hình mặt trăng. Bà ăn xong cái bánh đó thì thấy trước mắt tối sầm, giật mình tỉnh dậy thì cảm thấy trong người nôn nao khó chịu. Cứ nghĩ là do ăn uống linh tinh nên bụng dạ không tốt, ban đầu bà mặc kệ, nhưng gần chục ngày sau phản ứng cơ thể càng rõ rệt hơn. Có lần đi chợ có người bảo bà giống như đang ốm nghén, bà đâm sinh nghi, bèn kéo chồng tới nhà thầy lang, tới bắt mạch mới phát hiện bà đã thụ thai.

    Cả nhà mừng lắm, không quên thắp hương cảm ơn trời đất. Càng nghĩ bà Tình càng cho rằng đây là trời thương vợ chồng bà giống như lời ông lão ăn mày nói. Bà kể cho chồng nghe chuyện mình gặp ông lão ăn mày, ngủ mơ thấy mình nuốt mặt trăng, sau đó phát hiện ra mình có bầu.

    Ông Thiết nghe xong không khỏi kinh ngạc, tuy không rõ câu chuyện của vợ kể có mấy phần thật giả, nhưng nghĩ tới đứa con sắp chào đời là ông không thể nào kìm được vui sướng. Hai ông bà cần cù làm lụng hơn, mong đứa con chào đời có một cuộc sống sung túc.

    Chín tháng mười ngày sau, bà Tình hạ sinh một bé gái. Nhìn đứa bé xinh xắn trong lòng, ông bà đặt tên là Khiết Nương, tên gọi ở nhà là Tấm.

    Tấm lớn lên trong sự chăm sóc và yêu thương của cha mẹ, càng lớn càng xinh đẹp, thông minh lại khéo léo, ai gặp cũng yêu thích. Cho tới tận năm Tấm mười hai tuổi, sau một cơn bạo bệnh, bà Tình qua đời bỏ lại hai cha con Tấm.

    Thương con gái vắng bóng mẹ, ông Thiết tuy chẳng còn trẻ trung gì nhưng vẫn quyết định đi bước nữa, mong muốn có người chăm sóc cho Tấm. Ông lấy một người đàn bà luống tuổi họ Đồng, ban đầu mối quan hệ giữa Tấm và dì ghẻ rất tốt đẹp. Ông Thiết trông hai dì con mà cũng thấy an lòng, ít lâu sau, ông và người vợ mới sinh thêm được một đứa con gái, gọi là Cám. Và kể từ ngày có Cám, mối quan hệ mẹ ghẻ - con chồng bắt đầu thay đổi, trước mặt ông Thiết dì ghẻ vẫn đối xử với Tấm tử tế, nhưng sau lưng chồng, bà luôn bắt Tấm làm lụng việc nhà rất vất vả.

    Dẫu có bị đối xử bất công Tấm vẫn là một đứa con gái ngoan ngoãn, hiếu thảo. Còn Cám lớn lên ngoại trừ gương mặt có nét hao hao giống Tấm vì cùng cha khác mẹ ra thì tính cách khác nhau một trời một vực. Tấm khéo léo, thông minh bao nhiêu thì Cám vụng về, dốt nát bấy nhiêu. Hai chị em dắt nhau ra đường một người thì được khen không ngớt, còn một người thì chỉ toàn chê trách dè bỉu. Thế nên thỉnh thoảng Cám hay ghen tỵ với Tấm, cùng với mẹ mình hùa nhau bắt nạt Tấm.

    Tấm và Cám mỗi ngày một lớn lên, sức khỏe ông Thiết cũng yếu dần, sau bao lần chống chọi bệnh tật ông cũng ra đi. Cả gia đình còn lại mỗi mẹ con Cám và Tấm, cuộc sống từ ngày mẹ mất tới giờ vốn khó khăn nay cha cũng mất, Tấm khổ càng thêm khổ. Mẹ con Cám càng ra sức bóc lột Tấm, tuy rằng trước mặt người khác, cả hai đều tỏ ra tử tế, đối xử với Tấm như ruột thịt.

    Một trưa nọ, dì ghẻ thèm ăn bống, bà gọi hai chị em Tấm và Cám lại và bảo: “Hai đứa mày ra đồng xúc tép cho tao, đứa nào xúc đầy trước mang về đây tao thưởng cho cái yếm đỏ.”

    Nghe được thưởng hai chị em bèn hí hửng chạy ra đồng xúc tép. Nhưng Cám vốn tính ham chơi, xúc được một lúc bèn chán nản chạy đi hái hoa bắt bướm, chỉ có Tấm chăm chỉ chịu khó đã quen, chuyên tâm xúc tép, chẳng mấy chốc giỏ của Tấm đã đầy. Cám thấy Tấm sắp xúc tép xong, lại tiếc cái yếm đỏ rõ đẹp bèn nghĩ cách lừa Tấm để cướp giỏ tép của Tấm.

    Cám bảo Tấm: “Chị Tấm ơi, chị Tấm, đầu chị lấm, chị hụp cho sâu, kẻo về mẹ mắng.”

    Tấm tưởng thật bèn ra chỗ sâu tắm gội. Cám ở trên bờ trút hết tép trong giỏ của Tấm sang giỏ của mình rồi chạy về trước. Lúc Tấm lên bờ mới nhận ra bị lừa, giỏ trống không. Tấm tủi thân thút thít khóc, một ông lão râu tóc bạc phơ bước tới hỏi Tấm: “Vì sao con khóc?”

    Tấm kể lại cho ông lão nghe, ông vuốt chòm râu bạc của mình và nói: “Đừng khóc nữa, con nhìn xem trong giỏ còn gì không?”

    Tấm nhìn vào giỏ phát hiện ra trong giỏ còn một con cá bống. Ông lão cười hiền lành nói: “Con đem con bống này về thả xuống giếng, mỗi ngày đáng ăn ba bát thì con ăn hai thôi, dành một bát cho nó. Lúc cho nó ăn nhớ gọi ‘Bống bống bang bang, mày lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà tao, chớ ăn cháo hẩm cháo hoa nhà người.’ Nó sẽ ngoi lên, nhớ nhé, gọi sai nó không lên đâu.”

    Dứt lời ông lão đi mất.
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/8/18
    Andrea, Diên Vĩ, Dê Vô Tiện3 others thích điều này.
  4. Rùa

    Rùa Missing girl

    Bài viết:
    530
    Đã được thích:
    3,663
    Điểm thành tích:
    120
    Chương 2
    Bống bống bang bang

    Tấm nghe lời tiên ông đem bống về nhà thả xuống giếng sau vườn. Ngày hai bữa mang cơm nuôi bống, lâu ngày như vậy mẹ con Cám sinh nghi. Dì ghẻ bảo Cám đi rình xem Tấm làm gì ngoài vườn sau bữa cơm. Cám nấp sau gốc chuối nhìn Tấm ở trước giếng cho bống ăn. Trước khi Tấm trở về thì Cám đã mách lẻo xong với mẹ.

    Dì ghẻ phe phẩy cái quạt mo trong tay, chanh chua nói: “Nhà đã chẳng đủ ăn, cơm gạo đâu đi nuôi cá bống.”

    Tối tới, dì ghẻ gọi Tấm lại bảo: “Làng bắt đầu cấm đồng rồi đấy, mai mày đi chăn trâu nhớ chăn đồng xa, chớ chăn đồng gần làng bắt mất trâu, nhớ chưa?”

    Tấm vâng dạ, ngày hôm sau đem trâu đi chăn thật xa. Mẹ con Cám ở nhà chuẩn bị sẵn cây xào vót đầu nhọn hoắt và một cái rổ. Hai mẹ con kéo nhau ra giếng, Cám bắt chiếc Tấm gọi bống: “Bống bống bang bang, mày lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta, chớ ăn cháo hẩm cháo hoa nhà người.”

    Mặt nước tĩnh lặng dưới giếng bắt đầu gợn sóng, một lúc thì một con bống to bằng bắp tay người hiện lên. Dì ghẻ chỉ chờ thế, cầm cây vào đâm xuống giếng xuyên qua bụng cá bống, máu của bống rơi xuống giếng, một hồi thì hòa tan, mặt nước lại trở về dáng vẻ tĩnh lặng ban đầu.

    Vì chăn trâu ở xa, tối Tấm mới về tới nhà. Lo bống đói, ăn xong Tấm bưng ngay bát cơm ra giếng, như mọi khi gọi bống. Nhưng gọi mãi chẳng thấy bống ngoi lên, mặt nước lại nổi lên một lớp váng nước màu đỏ như máu. Tấm hoảng hốt, linh cảm được điều chẳng lành, nàng dựa giếng ngồi khóc hu hu.

    Khóc chán chê, Tấm mệt quá ngủ thiếp đi cạnh giếng. Nàng mơ thấy tiên ông râu tóc bạc phơ ngày hôm qua tới xoa đầu nàng hỏi: “Vì sao con khóc?”

    Nàng lau nước mắt kể lại mọi chuyện cho tiên ông, người bảo nàng: “Con bống của con bị người ta thịt mất rồi, thôi, về kiếm xương bống thả vào bốn cái lọ, sau đó đem chôn xuống bốn chân giường con nằm.”

    Tấm tỉnh dậy, nhớ lời tiên ông dặn dò trong mộng, nàng bèn đi tìm xương bống, tìm mãi trong bếp xung quanh vườn cũng chẳng thấy. Tấm ngồi nghỉ trước hiên nhà một lúc, bỗng một con gà mái đi qua nó kêu: “Cục ta cục tác, cho ta nắm thóc, ta bới xương cho!”

    Tấm ngỡ ngàng nhìn con gà biết nói một hồi rồi mừng rỡ chạy vào nhà bốc nắm thóc. Ăn xong, con gà mái chạy vào bếp, Tấm đi theo thấy nó bới ra một đống xương trong đống tro bếp. Biết đó là xương bống, Tấm kiếm bốn cái lọ như lời tiên ông bảo, thả bốn cái xương vào và nhân lúc tối không ai để ý nàng đem chôn bốn cái lọ xuống dưới chân giường.

    Ít lâu sau vua Lý Thánh Tông mở hội, ngài đi vi hành khắp chùa triền để cầu tự. Phụ nữ gái trai bất kể già trẻ đều sắm sửa quần áo đẹp đẽ kéo nhau đi hội, ai cũng mong muốn nhìn thấy long nhan của nhà vua. Trong không khí náo nước ở nơi nơi, Tấm cũng háo hức muốn đi. Dọn dẹp xong nhà cửa, nàng rón rén bước lại gần chỗ mẹ con Cám đang thay quần là tới áo lượt.

    “Dì ơi, cho con đi hội với được không?”

    Cám đứng trước gương bĩu môi một cái, dì ghẻ nhìn từ đầu xuống chân Tấm một hồi, nói: “Mày ăn mặc thế này đi cùng xấu mặt mẹ con tao.”

    Thấy mặt Tấm xịu xuống, dì ghẻ cười nói: “Mày muốn đi cũng được.”

    Tấm chưa kịp vui mừng thì thấy dì ghẻ đi vào trong bếp lấy một đấu gạo trộn với một đấu thóc đổ ra sân rồi bảo Tấm: “Mày nhặt được thóc ra thóc gạo ra gạo thì tao cho mày đi. Không nhặt được thì ở nhà.”

    Dì ghẻ nói xong kéo Cám mặc váy áo sặc sỡ đi hội.

    Tấm ở nhà nhìn đống gạo thóc vừa buồn vừa tủi, ngồi nhặt một lúc thì Tấm thấy mệt mỏi, ngả lưng dựa cột nhà một lúc thì thấy mắt muốn nhắm lại. Trong mơ màng, nàng nhìn thấy tiên ông từ xa bước lại, bảo nàng: “Con muốn đi hội lắm phải không?”

    Tấm vâng dạ rồi chỉ đống gạo thóc thưa: “Nhưng dì bắt con phải nhặt thóc ra thóc gạo ra gạo mới được đi.” Mắt Tấm rơm rớm nước mắt. “Con chẳng biết bao giờ mới nhặt xong, mà nhặt xong có khi hết hội rồi.”

    Tiên ông cười bảo: “Đừng khóc, ta gọi một đàn chim sẻ xuống nhặt giúp con. Con chỉ cần bảo nó ‘Rặt rặt xuống nhặt cho tao, ăn mất hột nào thì tao đánh chết.’”

    Dứt lời tiên ông phất tay, một đàn chim sẻ không biết từ đâu sà xuông sân nhà Tấm, nghe thấy lời Tấm bảo, nó lúi húi nhặt thóc nhặt gạo một loáng là gạo ra một bên thóc ra một bên.

    Tấm mừng lắm nhưng đột nhiên nghĩ ra nàng không có gì mặc đi hội thì lại buồn. Tiên ông lại bảo: “Con đào bốn chân giường lên, lấy bốn cái lọ ra sẽ có đồ đi hội.”

    Nói xong tiên ông cũng biến mất.

    Nghe lời tiên ông, Tấm đào bốn chân giường lên, xương bống ngày nào chôn chẳng thấy đâu nữa, giờ trong lọ là giày hoa, áo gấm, váy lụa, bạch mã nhỏ nhắn xinh xắn. Tấm lấy bạch mã ra, vừa đặt nó xuống giếng thì nó hí lên một tiếng to rồi hóa thành ngựa thật. Giày hoa, áo gấm, váy lụa cũng thế, nàng vừa cầm ướm lên người thì nó biến thành giày thật, áo thật, váy thật.

    Tấm mặc đồ lên người trong một thoáng trở thành một mỹ nhân xinh đẹp vô cùng. Nàng leo lên ngựa, thúc ngựa chạy tới nơi diễn ra hội. Lúc qua cầu, chiếc giày gấm thêu hoa bên chân phải của nàng bị người ta chen lấy làm rơi xuống hồ. Tấm muốn chạy đi lấy thì thấy một con quạ từ đâu bay tới cắp giày của nàng bay đi. Tấm chẳng thể đuổi theo bèn mặc kệ, một chân đeo giày, một chân không leo lên ngựa đi tiếp.

    Cùng lúc đó, trong hoàng cung.

    Lý Thánh Tông đi dạo ở ngự hoa viên, đang mải mê thưởng hoa ngắm trời thì thấy một con quạ bay qua thả một chiếc giày xuống. Thấy lạ, người cầm lên ngắm nghía một hồi rồi tấm tắc khen: “Lần đầu ta thấy chiếc giày đẹp như thế, người đeo giày này hẳn là một mỹ nhân tuyệt sắc.”

    Lý Thánh Tông gọi người hầu bên cạnh mình, tâm trạng vui mừng bảo: “Truyền lệnh ta, khi ta đi vi hành sẽ tuyển vợ, ai đeo vừa chiếc giày này ta sẽ lấy làm phi.”
     
    Andrea, Diên Vĩ, Dê Vô Tiện3 others thích điều này.
  5. Rùa

    Rùa Missing girl

    Bài viết:
    530
    Đã được thích:
    3,663
    Điểm thành tích:
    120
    Chương 3
    Nhân duyên kỳ ngộ

    Ngày hội, khắp nơi nô nức, người người qua lại náo nhiệt vô cùng. Tấm cưỡi ngựa nửa ngày cũng thấm mệt, trước mắt thấy một ngôi chùa, nàng bèn ghé vào nghỉ chân. Chiều chiều nắng vàng hoe, bóng râm dưới các tàn cây lá xum xuê trong chùa rất mát, Tấm buộc ngựa vào gốc lan rồi cũng dựa lưng vào gốc cây nghỉ ngơi luôn.

    Gió hiu hiu thổi qua cuốn trôi đi biết bao mệt mỏi, ban đầu Tấm chỉ định bụng ngồi nghỉ một lát thôi mà gió mát quá, không khí lại quá trong lành, nàng cảm thấy buồn ngủ. Trong mơ màng, bên tai giống như có tiếng hát ru của người mẹ đã khuất, mắt khép hờ, Tấm dựa gốc lan cất giọng hát theo. Tiếng hát nàng trong trẻo thu hút ánh nhìn của một nam nhân mặc y phục màu lam.

    Lý Thánh Tông đi chùa cầu tự, thấy cảnh trong chùa đẹp bèn đi dạo thưởng thức, không ngờ gặp được giai nhân có giọng hát hay tới như vậy. Người tới gần lại nhận ra nữ nhân này một chân trần một chân đeo chiếc giày giống hệt chiếc người nhặt được ở trong cung.

    Vui mừng quá đỗi, người lại gần hỏi: “Nàng tên gì?”

    Lúc này Tấm mới giật mình nhận ra có người tới gần, thấy đó là một người đàn ông anh tuấn, dáng vẻ hơn người lại hỏi tên nàng, Tấm hoảng vội cúi đầu đáp: “Dân nữ họ Lê tên Khiết Nương.”

    Lý Thánh Tông gật đầu bảo: “Ngẩng đầu lên ta nhìn rõ mặt.”

    Tấm ngẩng đầu, gương mặt nàng trắng trẻo, đoan trang, người vừa nhìn qua đã yêu thích. Bèn gọi người hầu mang chiếc giày thêu hoa tới, người cầm chiếc giày hỏi Tấm: “Chiếc giày này là của nàng?”

    Tấm nhận ra chiếc giày mình đánh rơi, lại không biết vì sao lại trong tay nam nhân này, nàng đáp: “Vâng, là của dân nữ.”

    Lý Thánh Tông đặt chiếc giày vào tay nàng: “Vậy nàng đeo vào ta xem.”

    Là giày của mình nên Tấm đeo vào chiếc giày vừa như in, người tấm tắc khen: “Đã có cả trăm nữ nhân thử chiếc giày này nhưng không ai vừa được như nàng. Ta nói không sai, chủ nhân của chiếc giày này quả nhiên là một mỹ nhân.”

    Cả trăm người thử giày nàng? Tấm ngạc nhiên sau đó chợt nhớ ra một chuyện.

    Hồi trưa cưỡi ngựa qua hội Tấm có nghe thấy dân chúng lao xao thử giày tuyển vợ cho vua. Nàng cứ nghĩ là chuyện cười bèn đi qua, không ngờ... Lẽ nào, người trước mặt nàng là... ?

    Tấm kinh sợ mở to mắt nhìn nam nhân trước mặt, mãi một lúc nàng mới tìm được tiếng nói của mình: “Ngài là?”

    “Ta họ Lý, tên Nhật Tôn.”

    Vua Lý Thánh Tông cũng tên là Lý Nhật Tôn!

    Tấm vội quỳ xuống thỉnh tội: “Dân nữ có mắt không thấy núi thái sơn, không biết trước mặt là hoàng thượng nên không hành lễ, xin ngài thứ tội.”

    Lý Thánh Tông đỡ nàng dậy: “Ta cũng đâu có muốn trách phạt nàng. Khiết Nương, nàng có muốn vào cung với ta không?”

    Tấm đi hết từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, giờ nàng cũng không còn sức để mắt chữ O mồm chữ A. Nàng chỉ giật mình một cái rồi run run lặp lại: “Ngài nói là dân nữ vào cung với ngài sao ạ?”

    “Phải, trẫm lấy nàng, nàng có muốn không?”

    Tấm lại vội quỳ xuống: “Dân nữ sao dám không muốn. Dân nữ tạ ơn hoàng thượng.”

    Lý Thánh Tông nắm tay Tấm, ôn tồn nói: “Đi thôi, muộn rồi, nay ta đưa nàng vào cung trước. Mai sẽ phái người tới nhà nàng thông báo và đem sính lễ đàng hoàng.”

    Chuyện vua đã tuyển được phi ngay trong chiều hôm đó lan truyền khắp kinh thành. Xe ngựa của vua và Tấm đi qua chợ, đúng lúc mẹ con Cám ở đó, qua rèm thưa phấp phơ, Cám vô tình nhìn thấy dung mạo của phi tần mới.

    Cám kinh hãi quay qua bảo mẹ: “Mẹ ơi, ai trong xe ngựa kia giống chị Tấm lắm.”

    Dì ghẻ nhìn lướt qua rồi bĩu môi nói: “Chuông khánh còn chẳng ăn ai nữa là mảnh chĩnh vứt ngoài bờ tre.”

    Nào ngờ tới lúc hai mẹ con Cám về nhà thì chẳng thấy Tấm đâu, sáng hôm sau người trong cung mang lễ vật tới và thông báo với hai mẹ con Cám rằng, Tấm đã được gả vào cung, tước hiệu Phu Nhân, được vua yêu quý ban tên mới Ỷ Lan.

    Mẹ con Cám bàng hoàng, người dân trong làng tới chúc mừng không ngớt lời nhưng hai mẹ con chẳng vui nổi. Có ai ngờ cái đứa hai mẹ con coi như con ở trong nhà giờ leo lên cao, chẳng biết nó có nhờ chuyện xưa, quay về đè đầu cưỡi cổ hai mẹ con không.

    Dì ghẻ xoa đầu Cám: “Mày yên tâm, mẹ sẽ không để mày thiệt thòi đâu. Ai chứ riêng con Tấm mà hơn mẹ con mình thì mẹ đây ức không chịu được.”

    Trong cung, Tấm đang rất hạnh phúc, Lý Thánh Tông yêu thích nàng, đối đãi với nàng vô cùng tốt. Người và nàng ngồi trong Du Thiền Các [1], người hỏi nàng: “Ỷ Lan, nàng có biết đánh cờ không?”

    [1] Nơi ở của Ỷ Lan

    Tuy Tấm mất cha mẹ và chịu khổ từ nhỏ nhưng trời phú cho thông minh, khi cha mẹ còn sống cũng nhìn thấy cha đánh cờ, nàng cũng học hỏi được chút ít. Nàng thành thật đáp: “Thần thiếp chỉ biết một ít nhưng hy vọng có thể bồi hoàng thượng vui vẻ.”

    Lý Thánh Tông gật đầu tán tưởng, sai người mang cờ và bàn cờ tới.

    Hai người đánh năm ván, Tấm chỉ thắng một, người thắng bốn. Nhưng ngài vẫn tấm tắc khen nàng: “Nàng là nữ nhân rất thông minh, đây là lần đầu có nữ nhân đánh cờ thắng trẫm.”

    “Thần thiếp không dám nhận mình thông minh, là do hoàng thượng nương tay nhường nước.”

    Lý Thánh Tông cười càng vui vẻ. Hai người đánh cờ xong, người dẫn Tấm đi ra ngự hoa viên thưởng hoa ngắm cảnh.

    Trời xuân cây cối đâm trồi nảy lộc, trong ngự hoa viên chim hót véo von, hoa thơm cỏ lạ đủ sắc màu, Tấm nhìn qua đã mê mẩn. Người đưa nàng tới gốc cây lan, nắm tay nàng, dịu dàng hỏi: “Nàng có biết tại sao ta ban tên cho nàng là Ỷ Lan không?”

    Tấm lắc đầu: “Thần thiếp ngu muội, không hiểu được ý hoàng thượng.”

    Lý Thánh Tông nhìn nàng rồi lại nhìn gốc lan: “Lần đầu ta gặp nàng chính là lúc nàng dựa gốc lan ngâm nga hát. Ta vẫn nhớ như in dáng vẻ của nàng lúc ấy, xinh đẹp vô cùng. Ỷ Lan có nghĩa là dựa gốc lan, ta ban cho nàng cái tên này chính là để nàng và ta luôn nhớ mãi kỷ niệm gặp gỡ này.”
     
    Andrea, Diên Vĩ, Dê Vô Tiện2 others thích điều này.
  6. Rùa

    Rùa Missing girl

    Bài viết:
    530
    Đã được thích:
    3,663
    Điểm thành tích:
    120
    Chương 4
    Mưu hại
    Tấm vào cung được sủng hạnh sớm đã quên cuộc sống trước kia, mãi tới ngày dỗ cha, nàng mới thu xếp trở về nhà. Lý Thánh Tông thương yêu nàng, sai người hầu theo nàng về nhà. Về tới cổng, Tấm đã thấy Cám đon đả chạy ra đón nàng, Cám cười tươi như hoa, chẳng còn dáng vẻ khinh khỉnh khi xưa mỗi khi nhìn nàng.

    Tấm cũng gật đầu, hỏi Cám: “Dì đâu?”

    Cám đáp: “Mẹ đang dọn bàn thờ trong nhà, chị mau vào nhà đi.”

    Nàng vào nhà, trong nhà khói hương nghi ngút, mẹ Cám quỳ trước bàn thờ, khóc lóc: “Ông nó ạ, Tấm nó đã bay lên cành cao rồi, cuộc sống không lo nghèo khổ nữa. Lúc sắp ra đi ông xót mãi cái Tấm, giờ nó sung sướng rồi, ông an lòng nhắm mắt. Tuy chẳng phải người đứt ruột đẻ ra nó nhưng nhìn nó như thế mẹ kế tôi đây cũng vui mừng thay ông.”

    Tấm nhìn dì ghẻ, nhớ lại trước kia tuy bà thỉnh thoảng đối xử với nàng không công bằng nhưng cũng không có đánh đập hay làm gì quá đáng với nàng. Nghĩ tới cảnh cha nàng nắm tay nàng đặt vào lòng bàn tay bà lúc sắp lâm chung, khóe mắt Tấm lại ươn ướt, nàng đứng trước cửa lấy khăn tay lau lệ nhòa.

    Dì ghẻ quay đầu, thấy nàng liền gọi: “Tấm, con về rồi, mau lại đây thắp cha con nén nhang.”

    Tấm nhận thẻ hương trong tay bà, lại nhìn qua bàn thờ, nàng thấy là lạ bèn hỏi: “Dì, sao trên bàn thờ không có cau?”

    Dì ghẻ ngồi sụp xuống ghế lại khóc: “Con tha chứ cho dì, dì sức yếu, Cám lại nhỏ quá không trèo cây cau được. Dì tính chạy qua hàng xóm nhưng lại lo đón con về nên vẫn chưa xin được cau. Con... con đợi dì một lát, dì chạy ra hàng xóm...”

    Nói rồi bà vội đứng bật dậy chạy ra ngoài, Tấm giữ tay bà lại: “Thôi, để con trèo câu cau hái cho, dẫu sao trước kia cũng toàn con hái cau.”

    Dì ghẻ lau nước mắt, nắm tay Tấm: “Dì nhờ con vậy.”

    Ngoài cửa có một cung nữ bé nhỏ đứng đợi Tấm, thấy nàng đi ra muốn trèo cau bèn can ngăn bảo con làm cho nhưng Tấm thấy nàng ta quá nhỏ bé, leo lên có khi không hái được lại ngã đau bèn đuổi cung nữ đó ra sân, nàng vào vườn xắn tay áo trèo lên cây cau.

    Tấm vốn khéo léo lại nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc leo được lên đến buồng cau. Đang định hái thì nàng thấy cây cau rung rung, cúi xuống nhìn thấy gì ghẻ đứng ở gốc lúi húi làm gì đấy.

    Nàng hỏi: “Dì ơi sao cây rung thế?”

    Dì ghẻ vội đáp: “Dưới này lắm kiến quá, dì sợ nó bó lên cắn con nên đang đuổi.”

    Tấm ngờ vực hái một buồng cau, vừa định leo xuống thì thấy cây đổ về phía trước. Nàng tái mặt, bám chặt vào cây cau nhưng cây cao rơi mạnh, nàng không thoát được, nàng thấy đầu đau điếng rồi trước mắt tối sầm, nàng không biết gì nữa.

    Dì ghẻ kéo Tấm tới một gốc cau khác, đem thân cau bị chặt giấu đi rồi mới gào khóc đánh động người bên ngoài.

    Cung nữ đang ở bên ngoài chờ bỗng nghe thấy tiếng dì ghẻ khóc bèn chạy vào xem, thấy Tấm nằm dưới gốc cau, đầu chảy máu, nàng sợ tới nỗi chân muốn nhũn ra.

    Nàng ta lại gần lay gọi: “Phu nhân, phu nhân đừng làm con sợ. Người tỉnh lại đi, phu nhân.”

    Nhưng Tấm vẫn mê man, hơi thở của nàng yếu ớt dường như có thể dừng lại bất cứ lúc nào.

    Cung nữ và dì ghẻ dìu Tấm vào giường, mắt dì ghẻ đã đỏ hoe, bà tự trách: “Là dì không tốt, lẽ ra dì không nên nhờ con hái cau, hại con trượt chân ngã ra nông nỗi này.”

    Cung nữ vội an ủi bà: “Phu nhân sẽ không sao đâu, bà đợi con, con đi tìm thầy thuốc cứu phu nhân.”

    Nói rồi nàng vội chạy ra cửa, đúng lúc Cám đi vào, cả hai va vào nhau. Cám thấy cung nữ đó hớt hải, còn mẹ mình thì ngồi bên giường khóc lóc bèn chạy vội vào xem.

    Thấy cung nữ đó đi khuất, dì ghẻ lau nước mắt, kéo Cám lại gần: “Cơ hội của mày tới rồi, nếu con Tấm nó chết, mẹ sẽ có cách đưa mày vào cung, một bước lên trời.”

    Cám kinh ngạc hỏi: “Cách gì cơ?”

    Dì ghẻ cười: “Mày sẽ sớm biết thôi.”

    Thầy thuốc tới nơi, bắt mạch, xem xét vết thương một hồi rồi lắc đầu: “Phu nhân nguy kịch, khó qua đêm nay.”

    Cung nữ quỳ sụp xuống. Mẹ con nhà Cám ngoài mặt khóc lóc nhưng trong lòng vui mừng vô cùng.

    Tối đến, cung nữ đang ngồi ngủ gật cạnh giường Tấm nằm bỗng nghe thấy tiếng người gọi mình: “Châu ơi, châu ơi, em dậy đi.”

    Cung nữ đó mở mắt, thấy Tấm ngồi trước mặt mình, nàng chưa kịp vui mừng thì ngay lập tức thấy có gì không ổn. Đưa mắt nhìn lên giường, thấy Tấm vẫn nằm yên lặng, nàng giật mình một cái: “Phu nhân... phu nhân...”

    “Đây là hồn ta, không phải ta.”

    Cung nữ đó run sợ ngẩng đầu lên nhìn Tấm: “Tại sao phu nhân không tỉnh dậy?”

    “Ta không tỉnh được.” Tấm lắc đầu. “Ta bị người ta hại chết, em mau đem xác ta lên chùa Linh Nhân giấu đi, đừng để họ chôn ta.”

    “Phu nhân... còn hồn người thì sao?”

    “An tâm, ta sẽ không sao đâu. Em nhớ lời ta dặn là được.”

    Dứt lời, Tấm biến mất.

    Cung nữ kia bừng tỉnh, hóa ra là một giấc mộng. Nàng từng nghe về chuyện hồn người chết báo mộng cho người sống, nay chính bản thân trải qua, nàng vô cùng sợ hãi. Nhớ lời phu nhân nói trong mơ, trong đêm nàng khiêng xác Tấm trốn đi.

    Sáng hôm sau mẹ con Cám tỉnh dậy không thấy Tấm và cung nữ đâu, lo sợ Tấm đã tỉnh dậy và hồi cung. Cả một tháng trời hai mẹ con Cám thấp thỏm, cho tới khi nhận được lệnh vua nói Tấm dỗ cha xong rồi thì phải mau chóng hồi cung, hai mẹ con mới thở phào, hóa ra Tấm vẫn trưa về cung.

    Vậy thì nàng đã đi đâu?

    Hai mẹ con Cám tuy tò mò nhưng cũng không buồn tìm hiểu sâu, dì ghẻ may cho Cám một bộ váy áo rực rỡ, trang điểm cho nàng xinh đẹp rồi dẫn nàng vào cung.

    Lý Thánh Tông tưởng Tấm trở lại nên đi đón, tới nơi thì thấy mẹ con Cám, vua chưa kịp tức giận thì mẹ con Cám đã quỳ xuống.

    Mắt dì ghẻ lệ nhòa thưa: “Bẩm bệ hạ, phu nhân về nhà dỗ cha, không may trượt chân bị ngã, vì tai nạn mà sinh bệnh khó qua, hai mẹ con nhà già đã chôn cất phu nhân. Trước khi phu nhân qua đời có chăng trối, sợ không làm tròn đạo nghĩa phu thê với bệ hạ nên bảo già mang em gái vào cung thay phu nhân chăm sóc người.”

    Lý Thánh Tông đau lòng khôn cùng, giai nhân ngày nào người yêu thương, tai kề vai ấp giờ đã không còn. Nghe thấy lời dì ghẻ nói, người bèn nhìn qua Cám quỳ dưới đất, Lý Thánh Tông mơ hồ thấy bóng dáng Tấm lần đầu gặp gỡ, khi biết người là hoàng thượng cũng quỳ xuống khép nép như Cám bây giờ.

    Nuốt chua xót vào lòng, người bảo Cám: “Nhà ngươi ngẩng mặt lên cho trẫm xem.”

    Cám ngẩng đầu, Cám tuy không xinh đẹp được như Tấm nhưng cũng thuộc loại ưa nhìn, hơn nữa Cám nhỏ hơn Tấm rất nhiều tuổi, năm nay đúng tuổi cập kê, cả người toát ra hương vị thiếu nữ. Lý Thánh Tông nhìn nàng hao hao giống Tấm, lại trẻ đẹp, trong lòng cũng có chút xao động.

    Người gật đầu nói: “Trước mắt ngươi cứ ở trong cung đi.”

    Hai mẹ con Cám mừng rỡ: “Tạ ơn bệ hạ.”

     
    Andrea, Diên Vĩ, Dê Vô Tiện2 others thích điều này.
  7. Rùa

    Rùa Missing girl

    Bài viết:
    530
    Đã được thích:
    3,663
    Điểm thành tích:
    120
    Chương 5
    Vàng ảnh vàng anh

    Lại nói về Tấm, sau khi cung nữ kia đem thân xác Tấm tới chùa Linh Nhân, Tấm cũng theo tới đó, trong chùa gặp được tiên ông. Hóa ra tiên ông giúp đỡ nàng bấy lâu chính là sư Đại Liên trong chùa, thấy nàng bị người ta hại, tiên ông hóa phép giúp nàng hóa thành một con chim vàng anh.

    Tiên ông bảo: “Ta chẳng thể giúp được con cải tử hoàn sinh, điều duy nhất ta có thể giúp con là giúp con ở bên người con yêu thương.”

    Tấm cúi đầu cảm tạ rồi vỗ cánh bay vào hoàng cung.

    Cám ở trong cung, tuy không được phong phi nhưng cũng được cung nhân đối xử vô cùng tốt, sống sung sướng hơn lúc còn ở nhà. Lý Thánh Tông có đôi lần tới Du Thiền Các, nhưng chỉ nhìn nàng cả buổi không nói năng gì. Cám cũng chẳng biết gợi chuyện ra sao nên đành im lặng ngồi cạnh.

    Mãi cho tới một lần người uống rượu ngà ngà say, tới Du Thiền Các ngồi nghỉ rồi hỏi Cám: “Ngươi có biết đánh cờ không?”

    Cám từ bé tới giờ ham chơi, chỉ thích nhảy dây, hái hoa, bắt côn trùng, mấy cái như múa hát, đánh cờ, vẽ tranh, một chút nàng cũng không biết.

    Nàng thành thật lắc đầu: “Dân nữ không biết.”

    Lý Thánh Tông cười khổ sở: “Nàng ấy đánh cờ rất giỏi.”

    Rồi người lại trầm tư.

    Tuy Lý Thánh Tông không nói “nàng ấy” là ai nhưng Cám biết rõ, người người nhắc tới là Tấm. Trong lòng Cám không khỏi nảy sinh ghen tỵ, rõ ràng Tấm đã chết, nàng đã được vào cung, tuy nàng không xinh đẹp bằng Tấm nhưng nàng cũng không coi là xấu xí lại thêm trẻ trung, tại sao bệ hạ không ngó ngàng tới nàng dù chỉ một lần?

    Lý Thành Tông lại hỏi nàng: “Ngươi có biết hát không?”

    Lần này Cám gật đầu: “Dân nữ biết đôi chút.”

    Chân mày Lý Thánh Tông giãn ra một chút, ánh mắt nhìn nàng trở nên khác lạ: “Hát trẫm nghe đi.”

    Cám nhớ mấy bài hát ngày xưa nàng thường xem ở các quán ăn có văn nghệ và vài bài nàng cùng mấy thôn nữ ở quê hát. Suy nghĩ một hồi nàng chọn bài hát của các quán ăn có văn nghệ.

    Nàng cất tiếng hát lanh lảnh của mình, nàng nghĩ bệ hạ sẽ vui khi nghe tiếng hát của nàng, nhưng không, khi nàng quay đầu qua nhìn thấy ánh mắt của người đã nhìn đi hướng khác. Đáy mắt chứa đựng ưu thương, nhung nhớ vô cùng. Giọng hát của nàng lạc đi rồi im bặt.

    “Bệ hạ... dân nữ hát xong rồi.”

    Lý Thánh Tông gật đầu rồi đứng dậy rời đi. Cám nhìn theo bóng lưng cao lớn của người, nghe thấy tiếng người thở dài: “Ngươi rốt cuộc cũng không phải là nàng.”

    Tấm hóa vàng anh bay vào cung, nàng đậu trên mái hiên tẩm cung của hoàng đế. Thấy Lý Thánh Tông đi qua nàng bèn sà xuống hót ríu rít, Lý Thánh Tông ban đầu không để ý, mãi một lúc sau mới cảm thấy có con chim cứ bay theo mình.

    Người quay đầu lại nhìn thấy một con chim vàng anh có bộ lông vàng óng, thấy ánh mắt của vua nó liền tiếng hót thánh thót. Nghe thấy tiếng hót này không hiểu sao lòng Lý Thánh Tông lại xao động, cảm xúc này giống như khi nghe thấy giọng hát của Tấm.

    Người vươn tay, chim vàng anh liền đậu lên ngón tay người. Lý Thánh Tôn ôn tồn hỏi: “Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh, chui vào tay áo.”

    Dứt lời, vàng anh đã nằm gọn trong tay áo vua.

    Lý Thánh Tông vui mừng sai người làm một cái lồng vàng cho chim vàng anh, người lại giống như trước kia ở bên Tấm, ăn ngủ cùng chim vàng anh. Người cũng lãng quên mất Cám.

    Thấy đã lâu Lý Thánh Tông không qua chỗ mình nữa, Cám ở Du Thiền Các nảy sinh cảm giác cô đơn buồn bực, nhờ cung nhân nghe ngóng mới biết bệ hạ say đắm một con chim vàng anh. Cám xin phép vua về nhà vài hôm. Về tới nhà, nàng khóc lóc kể lể với mẹ chuyện vua yêu vàng anh quên nàng.

    Dì ghẻ suy nghĩ một lúc rồi nói: “Con nuôi lấy một con mèo, nhân lúc bệ hạ đi vắng thì giết con vàng anh kia đi, lúc bệ hạ trở về thì nói con mèo đã ăn thịt vàng anh.”

    Cám nghe lời mẹ trở về cung, sai người mua một con mèo về nuôi, chờ đợi lúc Lý Thánh Tông đi vắng rồi ra tay bóp chết vàng anh, sau đó vứt ra ngự hoa viên.

    Tấm một lần nữa trở thành linh hồn, nàng không nghĩ tới Cám ác độc tới thế. Cứ cho rằng chỉ dì ghẻ hại mình thôi, không ngờ được rằng Cám cũng như thế. Vì ghen tỵ và đố kỵ Cám sẵn lòng bóp chết vàng anh mà vua yêu quý. Tấm chẳng mong mỏi gì nhiều, chỉ mong chết đi được ngày đêm bên người mình yêu mà Cám cũng hủy hoại đi cơ hội ấy của nàng.

    Tấm trở về chùa Linh Nhân, sư Đại Liên thấy nàng hồn lìa khỏi xác chim vàng anh, biết nàng lại bị người ta hại chết, trong lòng cũng ấm ức thay nàng. Sư bảo nàng: “Nếu làm chim bị người ta giết thì thôi con làm cây đi, ta hóa con thành xoan đào trong cung, con vẫn có thể ở bên người con yêu mà không lo bị ai ghen tỵ hãm hại.”

    Sau đó, sư hóa phép cho nàng hóa thành hai cây xoan đào từ chỗ xác vàng anh. Thời gian thấm thoát qua, chẳng mấy chốc hai cây xoan đào đã xum xuê cành lá. Hè tới, trời oi ả nóng bức, dưới bóng xoan lại mát mẻ vô cùng.

    Một lần Lý Thánh Tông đi dạo ngự hoa viên, trời nóng nên ghé bóng xoan nghỉ ngơi một lát. Đứng dưới gốc cây, gió lùa qua như thổi tan mỏi mệt nhọc, nóng bức. Người bèn kêu ngước mắc võng giữa hai cây xoan để nằm đọc sách.

    Mùa hè, trời ngày càng nóng bức, Lý Thánh Tông càng thường xuyên ra gốc xoan nằm. Thỉnh thoảng người ngủ thiếp đi, Tấm hóa thành linh hồn ngồi cạnh ngắm gương mặt người cho thỏa nỗi nhung nhớ.

    Tấm từ ngày mất mẹ mất cha, chẳng còn ai yêu thương nàng, cho tới khi gặp hoàng thượng. Người đối xử với nàng lúc nàng cũng dịu dàng, yêu thương hết mực, bỏ qua thân phận dân đen thấp hèn của nàng, lấy nàng làm phi. Trong lòng Tấm cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Đáng tiếc, ái ân chưa được bao lâu thì nàng lại bị người ta hãm hại, suýt chút nữa phải vĩnh viễn xa rời người. Thật may, có sư Đại Liên giúp nàng hóa thành chim vàng anh và xoan đào để ở mãi bên người.

    Nàng nhớ ngày nàng ngã từ cây cau xuống, lúc sắp lìa hồn khỏi xác nàng có cầu xin rằng: “Đời này mong ước lớn nhất của nàng chính là ở cạnh người nàng yêu thương.”

    Quả nhiên, ông trời có mắt có tai, đã nghe được tiếng lòng của nàng.
     
    Andrea, Diên Vĩ, Dê Vô Tiện2 others thích điều này.
  8. Rùa

    Rùa Missing girl

    Bài viết:
    530
    Đã được thích:
    3,663
    Điểm thành tích:
    120
    Chương 6
    Xoan đào – Khung cửi

    Giết chết vàng anh, Cám ngày ngày ngóng trông Lý Thánh Tông một lần tới Du Thiền Các thăm nàng như xưa. Cám cho người đi thăm dò, hoàng đế vô tình còn chẳng một lần nhớ tới nàng, ngày ngày thích ra gốc xoan đào nằm võng đọc sách, xử lý công việc, ngâm thơ, ngắm cảnh.

    Hết chim rồi tới cây, lẽ nào một nữ tử xinh đẹp, trẻ trung như nàng lại thua một chim cỏ, cây cối, lẽ nào chỉ vì những thứ vô vị đó nàng phải bỏ lỡ thanh xuân đẹp đẽ của thiếu nữ trong hoàng cung lạnh lẽo này?

    Chỉ nghĩ thôi Cám đã thấy không cam lòng.

    Nàng viết thư về cho mẹ, hỏi người nàng nên làm gì bây giờ. Dì ghẻ rất nhanh gửi thư trả lời, chờ ngày có bão chặt cây xoan đó đi làm khung cửi, bệ hạ hỏi thì nói nàng cây đổ vì bão nên nàng lấy thân xoan làm khung cửi may áo cho vua. Cám nghe lời, chờ một đêm mưa to gió lỡn, trong đêm sai người chặt xoan đào, làm một cái khung cửi lớn.

    Lúc cây bị chặt, Tấm muốn thoát đi tìm sư Đại Liên nhờ giúp đỡ lần nữa, nào ngờ lúc chuẩn bị lìa hồn khỏi thân cây thì trên bầu trời một tia xét đánh xuống trúng ngon cây, Tấm sợ quá chui lại vào thân cây và chẳng biết thế nào lại không ra được nữa.

    Cho tới lúc thân xoan đã trở thành khung cửi, Tấm vẫn bị nhốt. Khung cửi bị bỏ một xó trong Du Thiền Các, chẳng ai đoái hoài, Lý Thánh Tông từ lâu đã chẳng tới nơi này, Tấm chẳng thể nào gặp người được nữa.

    Vốn sinh ra hiền lành thiện lương nhưng lần này Tấm cũng không kìm được tức giận. Nàng không muốn báo thù, hóa vàng anh, xoan đào chỉ muốn ở bên bệ hạ, tại sao mẹ con Cám vẫn không tha cho nàng?

    Bao nhiêu ngày tháng tĩnh mịch Tấm ở trong khung cửi chỉ biết rơi nước mắt, buồn bã.

    Cho tới một ngày Cám chán nản vì không có việc gì chơi liền bảo người chuẩn bị sợi mắc để nàng ta dệt vải thử thì lòng phẫn nộ trong Tấm bùng cháy giống như củi khô gặp lửa, lúc này nàng nghĩ tới một chuyện, nếu như mẹ con Cám không tha cho nàng thì vì sao nàng phải tha cho họ? Lần đầu tiên trong đời, Tấm có ý muốn hại một ai đó.

    Cám ngồi dệt vải, tiếng sợi mắc kẽo kẹt vang lên trong tẩm cung vắng lặng. Dệt được một đoạn vải ngắn, Cám nghe từ trong khung cửi truyền ra tiếng nguyền rủa độc ác: “Cót ca cót két, lấy tranh trồng chị, chị khoét mắt ra.”

    Cám nghe thấy giọng Tấm khi xưa, hoảng sợ tới nỗi ngã ngồi ra đất. Nàng đã không chạm vào khung cửi nữa mà khung cửi vẫn kêu cót ca cót két như có ai đó đang điều khiển. Cám bò ra ngoài cửa phòng dệt gọi người, cung nhân rất nhanh chạy tới, thấy cảnh tượng trong phòng, mọi người chết lặng.

    Cám gào lên, chỉ chỉ khung cửi: “Đốt... đốt nó cho ta. Có yêu quái... có yêu quái.”

    Cung nhân sợ hãi không dám lại gần, Cám cứ gào lên, đe dọa rồi kêu khóc, mãi một lúc mới có một người gan dạ cầm một mồi lửa ném lên tấm vải đang dệt dở. Khung cửi bùng cháy, trong ngọn lửa cam rực rỡ, người ta mơ hồ nghe thấy tiếng kêu đau đớn của một người đàn bà.

    Lúc ngọn lửa bao trùm khắp khung cửi, có người bỗng hét toáng lên, tái mặt nhìn vào khung cửi: “Phu nhân... phu nhân...”

    Cám mới hoàn lại hồn lại nghe cung nhân nói thế, nàng sợ muốn nhũn chân ra, nhìn vào ngọn lửa, nàng thấy Tấm đang đứng trong đó, nhìn nàng mỉm cười độc ác. Ngọn lửa mỗi lúc càng lớn, Cám nhìn thấy Tấm chỉ vào nàng: “Tao sẽ không bao giờ tha cho mày đâu!”

    Cám ngã sụp xuống đất, ngọn lửa cháy một hồi, khung cửi đã thành tro, lửa cũng tắt. Nhìn đống tro tàn trên mặt đất, Cám run rẩy sai người: “Đem... đem đổ đi. Thật xa vào, đừng để ta nhìn thấy nữa.”

    Cung nhân vâng lời đem đống tro rải tận ngoài cổng thành. Sau khi bình tĩnh lại, Cám nghĩ lại chuyện hôm nay tuyệt đối không thể người nào biết. Cung nhân nhìn thấy hồn Tấm trong khung cửi, lại nguyền rủa nàng, ắt sẽ truyền ra truyền vào những lời đồn đại không hay, lỡ truyền tới tai bệ hạ thì nàng không gánh được. Cám sai người tới hỏi ý kiến dì ghẻ, suy nghĩ một lúc, dì ghẻ viết thư hồi âm, thiêu hết bọn họ đi, một người cũng không được sống, tránh cản đường của nàng.

    Ngay tối sau hôm nhận được thư, Cám sai hai cung nữ thân cận mình đi phóng hỏa nơi ở của cung nhân trong đêm. Hai cung nữ không dám trái lời, lại được thưởng hậu hĩnh, ngay trong đêm đó cả hai châm một mồi lửa lớn, cháy rụi nhà sau Du Thiền Cung, hơn ba mươi cung nhân trong cung chết trong vụ hỏa hoạn, tất cả những người biết chuyện khung cửi cũng không còn. Cám còn tính kế bày ra bộ dạng nàng thương người, giả bộ lao vào đám cháy cứu người, cố tình làm bản thân bị thương, mong Lý Thánh Tông một lần để mắt tới.

    Quả nhiên, hôm sau nghe tin nhà sau Du Thiền Cung cháy lớn, Cám cứu người bị thương Lý Thánh Tông có tới thăm nàng.

    Nhìn Cám nằm trên giường sắc mặt nhợt nhạt, Lý Thánh Tông chợt nhớ tới Tấm xưa kia cũng nhân hậu, lương thiện, giàu lòng thương người, ngay cả một con mèo nhỏ cũng cứu giúp. Nỗi nhớ nhung Tấm hóa thành thương xót Cám, hai chị em tuy nhiều cái không giống nhau, nhưng lòng thiện lương thì cả hai đều có.

    Lý Thánh Tông thở dài nói với Cám: “Ngươi đỡ hơn nhiều chưa?”

    Cám yếu ớt đáp lại, trong lòng vô cùng vui sướng: “Dân nữ đã đỡ nhiều rồi, tạ ơn bệ hạ quan tâm.”

    Lý Thánh Tông ngồi đầu giường, trầm tư một lúc rồi nói: “Nàng cũng vào cung lâu rồi phải không?”

    “Thưa bệ hạ, dân nữ vào cung đã ba năm rồi.”

    Ba năm, Ỷ Lan cũng mất ba năm rồi!

    Người hỏi Cám tiếp: “Năm nay nàng bao nhiêu tuổi?”

    “Thưa bệ hạ, năm dân nữ vào cung là năm mười bốn tuổi, năm nay đã mười bảy rồi.”

    Mười bảy, lúc Ỷ Lan theo ta vào cung cũng mười bảy!

    Lý Thánh Tông ôn tồn nói: “Nàng vào cung đã ba năm, không thể không có danh phận gì.” Người quay qua nhìn thái giám đứng ngoài. “Truyền lệnh trẫm, Lê thị nhân hậu thiện lương, trong cung có hỏa hoạn mà cũng không sợ hãi liều mình cứu người, sắc phong Lê thị thành Phu Nhân.”

    Cám mừng rỡ ngồi dậy, ba năm nhẫn nhịn chịu đựng của nàng cuối cùng cũng có kết quả. Khóe mắt nàng rưng rưng, muốn quỳ xuống lại bị Lý Thánh Tông giữ lại, nàng đành e thẹn nói: “Thần thiếp tạ chủ long ân.”
     
    Andrea, Diên Vĩ, Dê Vô Tiện2 others thích điều này.
  9. Rùa

    Rùa Missing girl

    Bài viết:
    530
    Đã được thích:
    3,663
    Điểm thành tích:
    120
    Chương 7
    Ly nhân sầu

    Sang thu, trời trở lạnh, cây cỏ đã úa vàng. Tấm cũng đã mãn tang tròn ba năm, Cám được phong phi nhưng Lý Thánh Tông đối với nàng cũng vẫn có phần nào xa cách. Sắp tới trung thu, Lý Thánh Tông quyết định đi vi hành, người cho cung nhân tới Du Thiền Các truyền lệnh Cám theo hầu.

    Lý Thái Tổ xuất thân từ chùa Lục Tổ nên Phật giáo trong nước thời Lý rất phát triển, Lý Thánh Tông đi vi hành cũng thường xuyên ghé qua các chùa, miếu, tự cầu cho dân chúng bình an, đất nước hưng thị, con cháu hoàng thất giỏi giang. Lần này vi hành, khi Lý Thánh Tông và Cám ghé qua làng Thổ Lỗ, quê cũ của Tấm và Cám, thay vì về nhà mẹ đẻ của Cám, hai người tới nghỉ ngơi một đêm ở chùa Dâu.

    Đêm khuya, Cám đang ngủ say chợt bừng tỉnh, nhìn qua bên cạnh không thấy ai bèn cầm áo choàng ra ngoài sân. Quả nhiên tìm thấy Lý Thánh Tông, người đang đứng cạnh gốc lan, bóng lưng to lớn dường như gánh vác nỗi cô đơn, buồn bã và thương nhớ.

    Cám lại gần khoác áo lên vai người, nàng nói nhỏ: “Bệ hạ, trời lạnh, xin người chú trọng long thể.”

    Lý Thánh Tông quay qua nhìn nàng, đôi mắt người vụt qua sự kinh ngạc, vui sướng nhưng chỉ trong chốc lát, sắc mặt người lại trầm xuống, đượm buồn.

    “Ta cứ nghĩ là nàng ấy...”

    Cám hồ nghi hỏi: “Bệ hạ, nàng ấy là?”

    “Chị gái nàng.”

    Sắc mặt Cám tái đi.

    “Đây là nơi ta và nàng ấy lần đầu gặp nhau, nàng ấy mặc một bộ xiêm y rất đẹp, dựa lưng vào gốc xoan này ngâm nga hát. Lúc ta nhìn thấy nàng ấy, cứ ngỡ rằng tiên tử trên trời đã hạ phàm. Vậy nên khi nàng ấy vào cung ta mới ban hiệu Ỷ Lan, có nghĩa là dựa gốc lan, bởi vì lần đầu gặp gỡ ấy, ta đã khắc cốt ghi tâm dáng vẻ của nàng.”

    Cám đưa mắt nhìn về gốc lan, cánh tay buông thõng cuộn lại, nàng kìm nén cơn run rẩy từ trong đáy lòng. Từ ngày thiêu khung cửi, giết ba mươi cung nhân, lúc nào nghe thấy có người nhắc tới Tấm nàng đều thấy sợ hãi. Nay bệ hạ lại tới nơi người và Tấm gặp gỡ kể cho nàng nghe kỉ niệm của hai người, nàng không khỏi thấy ganh ghét và chột dạ.

    Lý Thánh Tông thở dài một tiếng: “Đáng tiếc duyên phận ta và nàng mỏng, bên nhau chưa được bao lâu, nàng đã bỏ ta mà đi.”

    “Bệ... bệ hạ, chị Tấm cũng đã yên nghỉ, xin người đừng đau buồn nữa.”

    Lý Thánh Tông nhìn Cám, trong đáy mắt là ưu thương vô cùng: “Mỗi lần nhìn nàng ta lại thấy bóng dáng của nàng ấy, tuy nàng vào cung đã lâu, nhưng mỗi khi trẫm nghĩ sẽ đối xử tốt với nàng, trong lòng lại thấy vô cùng khó chịu. Trẫm tìm hình bóng nàng ấy trên người nàng nhưng nàng vốn dĩ không phải nàng ấy.” Người nắm tay Cám: “Trẫm rõ, nàng ở trong cung đã chịu vô vàn ủy khuất.”

    Cám trước giờ cứ nghĩ bệ hạ không sủng hạnh nàng vì chê nàng quá nhỏ, người quá bận việc triều chính, nàng không hề nghĩ tới tất cả những lạnh nhạt, cô độc nàng phải gánh chịu là do Tấm.

    Trong lòng Cám tức giận và thù hận vô cùng nhưng nàng nín nhịn, cúi đầu, từ khóe mắt một giọt lệ chảy xuống.

    “Bệ hạ, trước khi chị Tấm mất có nhờ thiếp vào cung, thay chị làm tròn đạo nghĩa phu thê với người. Người cảm thấy áy náy với chị, thiếp hiểu rõ, thiếp cũng mừng cho chị bởi có thể gặp được một người nặng tình như bệ hạ. Những ủy khuất thiếp chịu có là gì đâu, thiếp chỉ hi vọng có thể ở cạnh hầu hạ bệ hạ, làm tròn lời nhờ cậy của chị. Thiếp không muốn chị ở dưới suối vàng lại không thể nhắm mắt vì nỗi lo lắng, buồn tủi vì không thể chăm sóc, làm tròn đạo nghĩa phu thê với bệ hạ.”

    Lý Thánh Tông nâng khuôn mặt Cám lên, thấy mắt nàng nhòe nước, người đau lòng lấy tay lau đi. Rồi ôm Cám vào ngực, người thở dài buồn bã, thương tiếc: “Trẫm hứa với nàng, sau này trẫm sẽ đối xử với nàng thật tốt, không để nàng chịu thiệt thòi nữa.”

    Gió thu thổi qua, lá rụng xào xạc, lòng ai cũng buồn hiu hắt.

    Tấm không rõ bản thân ở đâu, nàng chỉ biết mình không còn ở trong cung, không được ở bên hoàng thượng nữa. Từ lúc sét đánh cây xoan, Tấm không thể nào rời khỏi vật nàng hóa thành nữa. Tấm ngồi cạnh đống tro vụn khung cửi tủi nhục khóc, nỗi oán hận của nàng với mẹ con Cám ngày càng sâu. Tấm không biết nàng khóc bao lâu, cho tới khi từ xa thấy sư Đại Liên trong vạt áo trắng xuất hiện.

    Sư nói: “Khổ cho con rồi, con không trở về ta cũng không biết đi đâu tìm con, mãi cho tới khi nghe thấy tiếng con khóc.”

    Tấm lau nước mắt nói: “Con không cam lòng chết, con muốn được sống.”

    “Thân xác con ta vẫn thay con bảo toàn nguyên vẹn trong chùa. Trước con chỉ nói muốn ở bên bệ hạ, không cầu mong gì khác, ta mới mách con giấu xác đi, đừng để người khác chôn bởi làm tang mà không có xác thỉ quỷ sai mới không tới bắt hồn con đi được, Diêm Vương cũng không biết con đã chết, hồn con mới có thể ở lại nhân gian, hóa thành vàng anh, xoan đào và khung cửi. Giờ con muốn sống ta cũng có thể giúp con, nhưng con phải chịu khổ thêm một chút.”

    “Con chết cũng đã chết qua một lần rồi, có khổ sở hơn nữa với con có là gì đâu. Con chỉ mong được sống lại trở về bên cạnh người con yêu.”

    Sư Đại Liên gật đầu, phất tay áo một cái, Tấm thấy bản thân được một luồng sáng bao lấy, trong chốc lát nàng hóa thành một cây thị cành lá xơ xác. Sư Đại Liên ở dưới gốc cây căn dặn nàng: “Sang năm, cây thị sẽ đơm hoa kết quả, cả cây này chỉ có một quả thị, thân xác con ở trong đó, khi có quả con chỉ cần chui vào quả thị, con sẽ có thể xác mới, nhưng con không thể rời cây thị cho tới khi quý nhân của con tới. Con chỉ cần đợi bảy bảy bốn chín ngày, quý nhân của con từ phía Nam sẽ tới, con theo người đó về nhà, người đó sẽ giúp ước nguyện của con thành sự thật.”

    Nói dứt lời, sư Đại Liên xoay người biến mất.
     
    Andrea, Diên Vĩ, Dê Vô Tiện2 others thích điều này.
  10. Umio.

    Umio. Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với Ma mặc áo giấy

    Bài viết:
    281
    Đã được thích:
    2,195
    Điểm thành tích:
    100
    Bóc tem chương 1 trước :v.
    => thiếu chữ sau chữ "nhà".
    Tui nghĩ thời đó chưa đi chợ bằng làn đâu, có thể là cắp theo cái thúng á, mua gì bỏ zô thúng.
     
    Diên Vĩ, Dê Vô TiệnRùa thích điều này.
  11. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    Bác Quân Nhất Tiêu

    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    12,228
    Điểm thành tích:
    220
    Nói sao nhỉ, câu chuyện không mới mẻ. Nó đi lại lối mòn của Tấm Cám bản gốc. Trong chuyện nên luôn có 1 ác 1 tốt để độc giả dễ phân biệt cá tính, hoặc chỉ tập trung vào một nhân vật thôi. Bên đây, Rùa viết kiểu gì mà mình thấy Cám độc ác, Tấm thì ích kỷ. Đọc có cảm giác hơi khó chịu. Hoặc vì mới 7 chương mình không thấy hết được cái mà Rùa muốn truyền đạt. Có thể nói truyện này khiến cách viết của Rùa như trượt khỏi đường băng. Cảm ơn vì câu chuyện.

    BGK Phóng tác
     
    Andrea, Diên VĩRùa thích điều này.
  12. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Không có liêm sỉ Thành viên BQT

    Bài viết:
    320
    Đã được thích:
    4,647
    Điểm thành tích:
    120
    Tâm sinh oán hận, Phật khó lòng thương.
    Cảm thấy đại sư đi ra khỏi vòng luân hồi mất rồi, dù Tấm có sinh lòng oán hận thì vẫn một mực giúp đỡ. Dân gian có câu "Ở hiền gặp lành", nếu theo nguyên tác thì đúng nhưng khi phóng tác thì nó làm cho tất cả các nhân vật đều lặp lại lối cũ, làm kẻ lương thiện nhưng bản chất bên trong vẫn là ích kỉ, oán hận. : )))
     
    Rùa, AndreaHạ An thích điều này.

Chia sẻ trang này