Truyện ngắn [PHÓNG TÁC: Muốn làm thằng Cuội] Giấc mơ mộng ảo

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Hạ An, 8/6/18.

  1. Hạ An

    Hạ An Con nhợn của Tõ. Thành viên BQT

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    1,449
    Điểm thành tích:
    100
    BÀI DỰ THI EVENT PHÓNG TÁC

    [​IMG]

    Tác phẩm: Giấc mơ mộng ảo

    Tác giả: Lin

    Thể loại: Phóng tác, thời kỳ chiến tranh, SE

    Tình trạng sáng tác: Hoàn thành

    Độ dài: 3 chương.

    Lời tác giả: Nhân vật và sự việc trong tác phẩm thuộc về tác giả. Bối cảnh có thể khớp hoặc không với lịch sử. Nhân vật ở đây từ Nam di cư ra Bắc do hoàn cảnh gia đình.

    Tóm tắt nội dung bản gốc:

    Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi!
    Trần thế em nay chán nửa rồi.
    Cung quế đã ai ngồi đó chửa?
    Cành đa xin chị nhắc lên chơi.
    Có bầu có bạn, can chi tủi,
    Cùng gió cùng mây, thế mới vui.
    Rồi cứ mỗi năm rằm tháng tám,
    Tựa nhau trông xuống thế gian cười.
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Cốm
    Cốm bởi Cốm, 19/7/19 lúc 18:39
    Chỉnh sửa cuối: 29/6/18
    Diên Vĩ, Lynn, Din3 others thích điều này.
  2. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Nội dung bản gốc của Muốn làm thằng Cuội đâu phải vậy đâu? :(
     
    Diên VĩHạ An thích điều này.
  3. Hạ An

    Hạ An Con nhợn của Tõ. Thành viên BQT

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    1,449
    Điểm thành tích:
    100
    :'( Sorry thím, nãy trời mưa, tuôi gấp quá nên nhầm.
     
    Diên VĩDê Vô Tiện thích điều này.
  4. Hạ An

    Hạ An Con nhợn của Tõ. Thành viên BQT

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    1,449
    Điểm thành tích:
    100
    Chương 1
    Tự do đôi khi là thứ cả đời cũng không
    nắm bắt được...
    Buổi sớm, khi mặt trời vẫn còn say giấc ngủ nồng thì mẹ thiên nhiên như đã thức dậy. Tầng tầng lớp lớp cây xanh phủ nhòa lên mọi thứ và bầu không trung lúc này đang ướm mình trong màn sương mỏng manh, tinh khiết. Nằm sâu trên từng tán cây, kẽ lá là những giọt nước mát lành, lâu lâu lại nghe thấy tiếng lách tách do chúng rơi xuống. Và đâu đó, vài chú chim cất giọng đón chào ngày mới.

    Mới đó là đông đã sang, tiết trời ấm áp của mùa thu đã dần chuyển giao lại cho cái giá lạnh, tê buốt người của mùa đông. Vào những dịp này, đáng ra người phải ủ mình trong chiếc chăn ấm nóng chứ không phải co người trước những cơn gió bất phập phồng. Nhớ lại cảnh từng đợt gió rét da tái thịt thi nhau thổi qua căn nhà lá xập xệ, tôi lại rùng mình. Không biết, đợt rét này sẽ kéo dài bao lâu và cũng chẳng biết tôi có còn đủ thời gian để hưởng trọn hết mùa lạnh này không…

    Tôi mất ngủ từ đêm qua vì mải miết chạy theo mớ suy nghĩ vặt vãnh nhưng đóng một vai trò khá to. Điển hình như chuyện: Ngày mai mình và má phải phải ăn gì, nhịn đói hai ngày rồi, có thế chắc chết đói mất; rồi ngày mai mình phải lên tổ chức thăm dò thông tin, mà dạo này bọn lính canh gắt quá, mình phải đi đường nào; hay chuyện nhà ông bà cụ bên cạnh bị quan sai đánh đập vì không nộp đủ thuế, mình nên làm gì để giúp họ?... Hôm nay trời xanh thì chưa chắc ngày mai cũng thế và vào hoàn cảnh này mà nói thì sống được hết hôm nay đã là một chuyện đáng mừng rồi.

    Làn nước lạnh lẽo làm tôi thức tỉnh khỏi dòng suy nghĩ lửng lờ. Tôi dùng hai tay ghép lại làm gáo rồi khẽ ấn vào chậu nước. Những giọt nước rơi lấm tấm trên mặt, bết cả vào tóc. Vén tấm áo chi chít vết vá lên lau, tôi nhắc nhở bản thân rằng, hôm nay đi làm chuyện đại sự, mình phải thật tỉnh táo. Tôi vòng ra ngoài nhà bắt lửa nấu rau dại, đang chụm lửa, tôi nghe tiếng quát hùng hồn từ nhà bên vọng qua.

    “Thằng Khá đâu hả, kêu nó về trả giúp chúng mày! Nên nhớ là chừng nào chưa đòi xong món nợ này, tao sẽ không đi đâu hết”.

    Những tiếng gậy gõ vào sàn nhà vang lên, xé toạt bầu không khí ngột ngạt. Bọn nó ở bển gần một tuần rồi, ngày nào cũng nghe tiếng quát tháo. Mấy lần rồi, nếu không có má can, tôi đã xông qua đó cự với chúng. Người già như vậy mà chúng còn không tha, phải chi chúng là người Pháp đâu, đằng này là người Việt, làm việc cho bọn quan sai thực dân. Đối với dân chúng tôi, những kẻ đó lương tâm đã chết từ lâu rồi.

    Khói từ lò bốc lên, làm mờ nhạt một khoảng không. Qua làn khói có thể thấy được một thằng trai ngùn ngụt lửa lòng, tay siết chặt, mắt ánh lên vẻ căm thù, thật sự ngay lúc này, nó chỉ muốn được tự tay cầm súng bắn chết bọn cai trị hung ác.

    “Má ơi, ra ăn đỡ miếng rau dại cho đỡ đói nè má!”

    Bằng chất giọng khàn khàn và lẫn đâu đó mùi đói, tôi gọi má. Bát, đũa, đồ ăn đã sẵn sàng, giờ bắt đầu ăn nữa thôi. Má men theo vách nhà đi ra, tôi lại đỡ má ngồi xuống cái chõng tre. Đó cũng là tài sản đáng giá nhất nhà tôi vì hầu như nó không bị sứt mẻ miếng nào sau mấy cuộc di dời chỗ ở.

    “Chà! Hôm nay có cả rau luộc sao? Lâu lắm rồi má mới nghe lại mùi này, con tìm đâu ra thế?”

    Nghe má nói mà lòng tôi không thôi xót xa, tiền mần ruộng mấy tháng trước tiêu hết rồi, giờ nhà lâm vào cảnh túng thiếu, rau luộc ăn cùng muối thôi đã thấy rất ngon. Má dạo này xanh xao hẳn ra, chắc cũng phải sụt mất mấy cân rồi.

    “Dạ, con tìm sau vườn nhà mình, ở đó rau dại mọc nhiều lắm. Tại mình hổng để ý đó má.”

    Nói rồi, tôi gượng cười cho má vui. Ít ra, từ giờ đỡ phải lo cái ăn nữa.

    ***

    “Anh Trung ơi!”

    Tôi đang chuẩn bị vác cuốc đi xới lại mảnh đất hoang gần nhà thì nghe mấy đứa đứa trẻ gọi. Mỗi lần nhắc tới chúng, lòng tôi lại dấy lên cái cảm giác nhói đau. Trẻ con gì mà không học, không chơi, không hồn nhiên, trong sáng gì hết. Ừ, bởi số phận chúng khổ, ra đời ngay thời chiến. Chúng khổ khi bọn thực dân Pháp mở trường học với mức học phí cắt cổ, thế là chúng phải ở nhà. Chúng khổ vì sống trên mảnh đất đầy bom đạn, cả khi đi vòng quanh sân nhà thôi cũng thấy nơm nớp lo sợ. Và chúng rất khổ bởi trong hoàn cảnh đó luôn có những ông bố, bà mẹ rượu chè trát tán, bài bạc lêu lổng, họ đánh đạp con cái của mình như cơm bữa. Đôi lúc, nhìn những vết thương trên người bọn trẻ mà tôi rơm rớm nước mắt. Rồi số phận của chúng sẽ ra sao?

    Quay trở lại, tiếng gọi nhỏ nhẹ vừa nãy là của cái Hoa. Tôi biết tỏng ý đồ này của chúng, chỉ cần ba mẹ chúng sao lãng, chúng sẽ trốn họ và chạy tới nhà tôi. Đơn giản vì chúng muốn nghe một câu chuyện cổ tích hay một câu chuyện ngụ ngôn. Chính tôi thật may mắn khi được giúp chúng giữ kín bí mật này. Hai ba ngày, chúng lại ghé qua nhà tôi một bận, lần nào ghé qua cũng mang theo vài viên kẹo, vài bông hoa để biếu người kể chuyện – là má tôi. Bà kể rất nhiều chuyện cho bọn trẻ nghe, đến nỗi tôi thể nhớ hết những câu chuyện đó và chúng có thật hay không vẫn là một câu hỏi không đáp án…

    “Anh đây, mấy đứa vào nhà đi nè.”

    Bọn trẻ đồng loạt dạ vâng. Lâu lâu, vì ngại ngùng, chúng sẽ len lén chào hỏi tôi rồi mới vào nhà. Bữa nay sang hơn mọi bữa, cu Tèo đặt hai trái vải mọng nước lên bàn rồi chạy ùa vào nhà sau kiếm má tôi. Tự nhiên, tôi không muốn đi cuốc cày gì nữa, trời âm u quá, không chừng mưa xong, đất sẽ mềm và dễ cuốc hơn.

    Tôi gối tay xuống rồi nằm lên, trầm tư suy nghĩ. Hình như, đâu đó vừa thoáng qua mùi của màu trắng. Thực ra, cuộc sống có rất nhiều loại mùi hương, chỉ có cách ta nhìn nhận và đặt tên cho chúng là khác. Cũng như mùi của màu trắng, đó là cái tên tôi đã đặt cho hương vị của quá khứ. Ngoài chõng tre có tiếng kể trầm ấm vang lên, chẳng biết trong tôi, nó xuất phát từ hiện tại hay quá khứ…

    “Ngày xửa ngày xưa, ở ngôi làng nọ có anh nông dân nghèo, tên Cuội. Cuội cưới một cô vợ khá xinh, cả hai sống bằng nghề bán củi. Hằng ngày, anh sẽ vào rừng đốn củi, đến trưa thì về. Vợ anh sau đó sẽ buộc thành bó rồi mang ra chợ bán. Một ngày nọ…”

    Tiếng kể dần nhạt nhòa đi, đầu tôi trống rỗng. Câu chuyện này rất quen, tôi dường như đã từng nghe rất nhiều lần… Bất chợt, những thước phim buồn đau bày ra trước mắt tôi – là cảnh chiến tranh. Tôi nhìn thấy những mảnh đất hoang tàn, chết chóc đầy mùi thuốc súng, hòa với mùi máu ướm lấy bầu không khí. Cây cỏ trụi trơ, các căn nhà đổ như rác, khắp mọi nơi, thây người nằm vật vã. Hình ảnh nhẹ nhàng trôi mà thấy sao mang rợ quá! Đây là cách đối đãi giữa con người với con người sao? Tôi nghĩ mà lòng xốn xang, những đứa trẻ kia liệu có trở thành những chiến binh gục ngã nơi sa trường như bọn họ không? Chao ôi, hãy nhìn những gương mặt ngây thơ và nụ cười của bọn trẻ kìa, chúng có đáng để gồng mình nhận lấy trách nhiệm của số phận không?

    “Mạ Đông này, sao chú Cuội lại phải ở cùng chị Hằng trong khi có thể sống hạnh phúc với vợ của chú hả mạ?”

    Đó là câu hỏi của đứa nhóc mười tuổi, nó làm tôi ngập ngừng với dòng suy nghĩ to lớn của mình. Sau đó, tôi nghe má từ tốn trả lời:

    “Vì chú muốn được tự do và thanh thản, trên cung trăng đẹp lắm các con ạ. Khi con người ta hết vướng bận với lòng mình rồi thì họ sẽ buông thả bản thân mình vào những giấc mơ ấp ủ bấy lâu.”

    Một người có thể tự do sống một cuộc sống của mình, xung quanh quang cảnh như chốn bồng lai, lại có người bạn yêu kiều như chị Hằng quả là không còn gì bằng. Tự dưng, tôi muốn làm thằng Cuội quá!
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
    Đẹp Chanh Sả, Diên Vĩ, Lynn3 others thích điều này.
  5. Hạ An

    Hạ An Con nhợn của Tõ. Thành viên BQT

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    1,449
    Điểm thành tích:
    100
    Chương 2
    Có những đêm, người ta phải tự mình đối
    diện với bản thân mình.

    Chập choạng tối, tôi xin má lên tổ chức nhận thông tin. Tôi rời nhà, men theo lối đường mòn cũ. Con đường vẫn như mọi khi, cỏ cây um tùm, đất đá vương vãi hai bên lề, chỉ khác một chỗ, rìa rừng vừa bị bỏ bom, mùi hoang tàn ướm mình hòa vào làn không. Tôi vốn chẳng thích mùi này nên trong tâm chỉ muốn đi cho nhanh tới nơi. Khi cách trạm canh gác của bọn thực dân vài mét, tôi bước chậm lại và khẽ nhìn xung quanh. Người canh gác có lẽ đã đi tuần tra quanh rừng.

    Càng đi vào rừng, mùi thuốc súng càng nhạy hơn, mũi tôi xộc cay, thật khó chịu! Không khí ở đây dịu mát, những cây cổ thụ cao bằng nửa ngọn núi bên làng Hoa, đông sang rồi nên lá già rơi đầy cả mặt đất. Tôi di chuyển thật nặng nề, biết sao được, chỉ cần sao lãng một giây thôi tôi cũng có thể bị phát hiện. Nói gì có đấy, một bàn tay vỗ nhẹ lên vai tôi, sống lưng tự đâu rơi xuống loạt mồ hôi lạnh. Tôi khựng lại, một giọng nói òm òm vang lên bên tai:

    “Này, tối rồi, anh vào đây mần chi hả? Mật báo hay người đưa tin gì đây?”

    Đôi mày tôi khẽ nhíu chặt, môi bặm khít lại. Đầu tôi ve vò trong những câu hỏi bắt đầu bằng cụm “mình phải làm sao”. Gã đứng phía sau tôi, lặng lẽ nhưng cũng thật đáng sợ. Dường như, gã chỉ đang đợi tôi trả lời rằng, “tôi là người đưa tin”, sau đó, gã sẽ còng tay tôi và đưa về đồn cho bọn chủ quyền cấp cao xử lý. Rồi, tôi sẽ sống phần đời còn lại trong những nhà tù ở Côn Đảo. Càng tưởng tượng tôi càng sợ hơn, mồ hôi không hẹn mà thi nhau rơi xuống từ thái dương.

    Chẳng biết phải làm sao, tôi cố gắng quay người lại với nụ cười thật tự nhiên.

    “Hì hì, anh thông cảm, ban sáng em làm rớt chiếc vòng tay mới mua của vợ, giờ nó la quá, em mới phải vào đây tìm. Hồi sáng, cấp em đi bộ qua trạm hổng thấy ai nên chưa báo…”

    Gã đưa ánh mắt dò xét quét lên người tôi, tim tôi đập nhanh hơn, như thể muốn nhảy ra ngoài. Đây là lần hi hữu nhất tôi gặp gã này, mấy lần trước tôi đều đi qua trót lọt cả. Gã không nói gì nhưng mắt cứ ghim chằm chằm vào tôi, cả người gã toát lên vẻ ghê sợ lạ kỳ. Lần kia, đi qua thấy ai qua trạm cũng phải dang hai tay ra cho người ta khám xét, tôi bắt chước làm theo. Gã men theo hai cánh tay gầy gộc trượt xuống hông rồi vòng ra trước… Khi đã chắc chắn rằng tôi không mang theo bất cứ vũ khí cũng như thư mật gì, gã mới khoát tay cho tôi đi.

    Mân ma trong tiếng sột soạt của mỗi bước chân, tôi dừng lại, dưới chân đụng phải vật gỗ cưng cứng, là cửa hầm. Cẩn thận nhìn xung quanh, tôi mở nắp hầm thật khẽ rồi chui xuống. Bên trong, ánh đèn vàng len lỏi mọi ngóc ngách. Căn hầm nhỏ đắp đất mà nên, mấy vật dụng cổ ngự trị ở đây đã khá lâu, đa số là đồ của tổ chức dùng để bán để mua thức ăn và các thứ cần thiết cho cấp trên. Không biết từ lúc nào mà nó như một vật vô hình, bụi bám sờn cũ. Các ông lớn ngồi nhìn bản kế hoạch thật nghiêm nghị, bầu không khí yên tĩnh đến nghẹt thở. Chưa bao giờ tôi thấy cuộc họp nào căng thẳng như cuộc họp này.

    “Sao em vào trễ thế Trung? Mà thôi, em ngồi đi, kế hoạch lần này cấp trên có chỉ thị em tham gia đấy!”

    Mặt tôi đơ lại, anh Sơn nhấn vai tôi đè xuống chiếc ghế gỗ. Mọi người lập tức nhìn tôi như một kẻ xa lạ, bên ngoài là vậy nhưng tôi thấu hiểu được ánh mắt đó chứa nhiều niềm hi vọng đến chừng nào. Mấy anh em trong tổ chức, ai cũng biết lần nào có kế hoạch gì mới, tôi đều đòi tham gia cho bằng được. Tuy vậy mà sao giờ đây tôi thấy hoang mang quá! Thực sự là các lần trước chỉ là các buổi đi thăm dò thông tin thôi, còn lần này nghe nói là một cuộc chiến có tính quyết định rất lớn.

    Sau một lúc trấn tĩnh bản thân, tôi ngộ ra mình trông thật không tự nhiên chút nào. Quay qua anh Ba, tôi thấy anh đang trỏ tay vào bản kế hoạch. Biết ý, tôi chòm mình nhìn sơ qua bản kế hoạch. Đợt này tổ chức đánh vào cơ quan nhỏ của Pháp ở phía Đông của rìa rừng. Cơ quan đó tuy nhỏ nhưng đóng vai trò khá quan trọng trong các đầu não của bọn chúng. Nếu triệt được nó thì đó sẽ là một chiến thắng lớn của tổ chức…

    ***

    Đêm nay rằm, trăng sáng quá trời! Tôi ngồi ngắm trăng thật lâu và khi nhìn thật rõ, tôi thấy trên đó có một cái cây, cùng một cái bóng mờ nhạt. Là chú Cuội và cây đa sao ta? Gió thổi hiu hắt làm những hàng cây dao động, tôi tựa như muốn đong đưa theo chúng. Khoảng sân trước nhà phủ rợp bóng trăng, rồi còn có cả những hoa văn đẹp mắt do các tán lá xen kẽ nhau mà thành. Tiếng côn trùng ở mảnh vườn hoang phía sau kêu râm rang, nhớ hồi xưa ở trong Nam, tôi thường cùng má đi bắt dế, vui ơi là vui. Còn bây giờ, muốn lắm mà đi không được. Cảnh thanh bình, dịu nhẹ đến vậy mà sao lòng tôi băn khoăn quá đỗi.

    Có lẽ, vì cái nao nao khi sắp xa nhà, xa người thân. Mùa trăng này có chăng là mùa trăng cuối? Nhớ tới ngày rằm là tôi lại nhớ tới cái Tết Trung thu tháng trước. Làng này được cái nhà ai cũng khốn khó như nhà ai, trẻ con không đi mần việc cho mấy hộ nhà giàu ở làng bên thì cũng quanh quẩn quanh nhà. Vì muốn tạo cho chúng một chút niềm vui, nên tôi mới tập tành làm cái lồng đèn như ông Năm hồi đó làm cho tôi. Bữa đó, lúc trăng lên cao, vài đứa trẻ lỉnh khỉnh mang theo mấy cái khung lồng đèn ngồi trước thềm nhà tôi. Kế bên là các món quà vặt be bé dặt trên tàu lá chuối do tôi và má đã chuẩn bị sẵn. Đó đều là những món quà chúng biếu “người kể chuyện” và “người kể chuyện” để dành chứ không ăn. Vậy thôi, chứ nhìn cảnh đấy tôi thấy hiện rõ lên từng khuôn mặt của bọn trẻ niềm vui và hạnh phúc bất tận. Cái lồng đèn – nói rõ hơn là khung lồng đèn, tôi làm cho bọn nhỏ ngộ lắm! Nó không phải hình hộp chữ nhật, không phải hình lập phương mà nó cứ méo mó thế nào. Có ai ngờ, hôm tặng chúng cho tụi nhỏ, đứa nào đứa nấy miệng cười toe toét. Nụ cười đó làm tôi ấm lòng.

    Ngắm trăng được một lúc, tôi để lại một cái ngáp dài rồi vào nhà ngủ. Thế mà, trằn trọc mãi chẳng chợp mắt được, tôi tỏ ra cáu gỏng. Không hiểu sao, mỗi lần nhắm mắt lại là tôi lại nghe vanh vảnh bên tai câu nói của anh Sơn. Nhìn lên trần nhà lợp lá chỗ rách chỗ không, tôi ngộ ra rằng: vậy là ba ngày nữa mình sẽ được tham gia vào cuộc chiến, ba ngày nữa thôi, mình sẽ có thể tự cầm súng và giết bọn thực dân khốn kiếp… Tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì những sự rộn ràng sôi trong ruột gan khi lần đầu được tham gia một cuộc chiến lớn, mừng vì ba ngày nữa thôi, tôi chẳng sẽ chờ đợi ai đến bảo vệ cho gia đình và cả những đứa trẻ nữa, tôi sẽ tự tay làm điều đó. Còn lo là lo cho má, ngộ nhỡ tôi chết trong trận chiến thì má phải làm sao?

    Tôi từng rèn luyện một số kĩ năng mềm như những đòn tay, đòn chân phòng khi bị tấn công. Thêm nữa, tôi dùng súng và ngắm bắn khá chuẩn nên mọi chuyện sẽ tốt thôi. Đúng vậy, mọi chuyện sẽ tốt thôi! Tôi trấn an bản thân mình như một cách làm vững tinh thần trước khi những thời gian chút ít còn sót lại.

    Một lần nữa, bên tai tôi lại vang vọng tiếng kể tha thiết, vẫn là câu chuyện cũ, một câu chuyện nhẹ nhàng và cuốn hút đến lạ kỳ. Sẽ thật hay nếu mình là thằng Cuội. Đó là điều duy nhất hiện lên đầu tôi lúc bấy giờ. Tự nhiên, tôi thấy mệt mỏi với cuộc sống này quá! Tại sao tôi không sinh ngay thời bình mà là thời chiến? Tại sao dân tộc ta có nhiều cơ hội vậy mà vẫn chưa đánh được bọn quân xâm lược? Máu chảy thành sông, nước mắt đong thành làn dài trên má, rồi những ngôi mộ được dựng lên, những thây người trải qua một khoảng thời gian sẽ còn xương cốt. Ừ, tôi tin chắc dọc trên dải đất xưa kia tôi sống hẳn đã lấp đầy bởi những bộ xương trắng đục. Và bao nhiêu đó dường như vẫn chưa đủ cho cuộc chiến tranh của bây giờ và cả sau này…
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
    Diên Vĩ, Dê Vô TiệnAki Hanabusa thích điều này.
  6. Hạ An

    Hạ An Con nhợn của Tõ. Thành viên BQT

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    1,449
    Điểm thành tích:
    100
    Chương 3
    Nếu có kiếp sau, xin cho tôi được
    làm thằng Cuội.


    Tôi day dứt trong thâm tâm, lăn qua lăn lại, đầu tôi đầy ắp những câu tự vấn bản thân.

    “Sao mày lại muốn làm thằng Cuội hả? Sao mày lại mày lại chọn cách tìm cuộc sống mới?”

    “Mày có biết hai mươi lăm năm qua chưa một ngày tao thấy thực sự vui vẻ? Lo ăn, lo mặc, lo đủ mọi thứ hết. Chung quy lại, kiếm tìm cuộc sống mới với tao như vậy là sai à?”

    “Ồ, ra là thế. Mày lo nhiều thứ như vậy chỉ tốt cho một mình mày sao? Mày đánh đổi tất cả chỉ vì bản thân mày thôi à? Còn má mày thế nào? Mày chết rồi má mày sẽ ra sao?”

    Một nụ cười dửng dưng thiêu nát bầu không khí tĩnh mịch, tôi lan man chìm trong khoảnh lặng.

    “Thôi đi… Mày đừng lấy má tao ra làm cái cớ ràng buộc tao nữa, rõ ràng là cuộc sống này không thích hợp với một thằng như tao. Mày nhìn ngoài kia kìa, bệnh tật, bạo loạn đếm không xuể ấy, thế mà chúng ta có đá động gì được chúng không? Mày xem kìa, bao nhiêu người chết rồi, bao nhiêu người đổ máu rồi?”

    “…”

    Mạch suy nghĩ trôi vào không trung, lẳng lờ mà thấy sao nặng nề quá! Cơn đau đầu nổi lên, tôi bây giờ chẳng thiết tha gì với chúng nữa. Xoa xoa hai bên thái dương, tôi cố gắng bình tĩnh và rồi thiếp đi từ lúc nào…

    ***
    Hai ngày lướt qua nhanh như một ngọn gió…

    Đêm nay là đêm cuối rồi, tự dưng tôi thấy lòng mình vấn lên cảm giác thanh thản đến kỳ lạ. Nhưng đó chỉ là giây lát trước khi tôi nói với má về chuyện mình sẽ tham gia trận chiến lần này. Má hôm nay vui vẻ hơn hẳn mọi ngày, ấy vậy mà tim tôi nhói lên từng đợt khi nghĩ đến chuyện nụ cười ấy sẽ vụt tắt sau ngày mai. Máu mủ ruột thịt mà, ai lại đồng ý cho con mình va vào những chuyện nguy hiểm.

    Má nghiêng đầu, tay cầm chiếc áo sờn màu của ba, miệng tíu tít kể chuyện hồi xưa. Những câu chuyện đó thấm đẫm gia vị ngọt ngào và đầy ắp yêu thương. Lúc má cười, trán hiện rõ vài nếp nhăn, khóe mắt tạo thành các rãnh gợn sóng. Tóc má bạc hơn nửa, rồi mắt cũng dần mờ đi… Có lí nào người đầu bạc đi tiễn kẻ đầu xanh?

    Cho đến khi má im lặng một hồi lâu, tôi mới nặng lòng cất giọng:

    “Má, cấp trên có chỉ thị xuống bảo sớm mai, con sẽ tham chiến cùng họ…”

    Phút chốc, má nhìn tôi ngơ ngác, hai mắt ầng ậng nước. Trên đôi má lốm đốm tàn nhan khẽ hiện lên giọt nước mắt nhỏ. Hàng ngàn cây kim đâm vào tim tôi, sóng mũi tôi cay xòe. Má vội giơ tay lau hai mai mắt, chúng đỏ hoe, tôi lại chỗ má ngồi, tay phải choàng ra phía sau vuốt vai má. Tôi hiểu được cảm giác của má, ba ra đi đã là một nỗi đau quá lớn với má, má dù thế nào cũng không thể để tôi đi theo bước đường cũ của ba.

    Như nhớ ra điều gì, má nức nở quay sang nhìn tôi:

    “Con… sao con hông nói trước với má hả? Để má lên tổ chức xin họ…”

    Nói rồi, má vén hai ống quần đứng lên, chạy ra cổng. Tôi choàng dậy chạy theo má, tôi ôm má, miệng liên tục nói câu xin lỗi má. Má khóc, hốc mắt nhắm khít lại, ép từng giọt nước mắt rơi ra. Tôi chua xót trong lòng, khẽ dìu má vào nhà. Sau khi má đã ngồi yên trên chõng, tôi mới lấy chiếc áo của ba đắp lên tay má. Đông rồi, tay má lúc nào cũng lạnh cả, mà như vậy thì dễ ảnh hưởng đến sức khỏe.

    “Má… sau này má phải ráng giữ ấm cho cơ thể nha!”

    “Cái gì mà sau này hả, đi rồi về với má… Không có sau này gì hết…”

    Má siết chặt lấy tôi, lời nói cứ thế lặp lại không thôi.

    Đêm nay, tôi lại thức trắng.

    ***
    Sáng sớm, anh Ba qua nhà gọi tôi. Tôi định đi lấy vài thứ thì thấy má vừa thức. Má lườm tôi rồi ra nhà sau. Dù gì những gì cần nói hôm qua đã nói hết rồi… Đến điểm tập kết, tôi thấy mọi người đều đến cả rồi. Mặt mày ai cũng mang vẻ căng thẳng, chỉ có anh Ba là cười không thôi. Anh bảo với tôi rằng, trận này tổ chức chuẩn bị kỹ lắm rồi, đánh mau thắng mau thôi. Những lời này truyền qua nhiều trận lắm, nó giống như một câu thần chú vậy. Và trong phút giây nào đó, tôi mong câu thần chú đó sẽ linh nghiệm. Anh Ba loay hoay một hồi quanh cái thùng gỗ, mở ra mới biết, đó là thùng chứa súng. Anh quay qua phân chia đội hình rồi bắt đầu phát súng. Tôi nhận lấy cây súng trường, luyện thử vài động tác nhỏ. Theo lời anh Ba thì tôi sẽ theo anh tập kích ở ngoài vì bên ngoài thường nguy hiểm hơn, có gì thì còn có thể hỗ trợ kịp thời.

    Từng cơn gió thổi nhẹ, bầu trời hôm nay tĩnh lặng đến thế. Giờ tôi suy nghĩ được rằng, mình phải sống, nhất định phải sống.

    Rồi, bầu không khí lặng im được thay thế bằng những phát súng thưa. Trong khi vài người xả súng vào những tên lính gác bên ngoài, thì một cậu tiến vào căn cứ bằng cửa sau, vài phút trôi qua, tiếng “cộp… cộp…” vọng ra.

    “Anh ơi, bên trong không có ai cả”.

    Cậu ta đến chỗ anh Ba rồi mới dám cất tiếng, anh quay sang nhìn đăm đăm vào tôi – thật khó hiểu mà.

    “Chết rồi, chắc chắn là bị phục kích rồi!”

    Chân mày tôi nhíu tịt lại, rõ ràng tổ chức thực hiện kế hoạch này rất bí mật, tại sao lại có phục kích được. Anh Ba định ra lệnh gì đó thì bọn quân phục kích đã xông ra từ các bụi cây. Xung quanh chúng là những tán lá ngụy trang, súng chúng dùng chủ yếu giống chúng tôi, mép bên phải đối diện đội quân của tổ chức, chúng đã đặt sẵn cổ súng liên thanh. Một loạt tiếng súng rền vang, tôi không còn sức nhìn được nữa, vác khẩu súng lên, tôi chăm chú ngắm bắn. Anh Ba tập trung vào những kẻ đeo quân hàm mà bắn, miệng lại không thôi ra lệnh cho các anh em. Những giọt mồ hôi nhỏ giọt trên thái dương của anh, tôi chỉ liếc khẽ được một lúc. Ngoài bụi cây tôi đang núp, máu đỏ thẫm văng tứ tung trên mặt đất, xác người nằm vất vưỡng, chẳng hiểu họ còn sống hay đã chết. Bầu không khí đắm mình trong mùi thuốc súng nồng nắc. Tiếng đạn vẫn rít lên từng hồi, bỗng…

    “Đoàng… đoàng… đoàng.”

    Anh Ba ôm cánh tay của mình, tôi trợn mắt nhìn máu chảy ướt đẫm chiếc áo màu nâu sờn. Tôi xé áo mình, quấn vết thương ở tay của anh lại. Nhẩm tính lại, một phát trúng tay, một phát hụt, còn một phát… trúng tim. Tôi khóc, nước mắt trào ra trong vô thức. Tôi lay người anh, đỡ anh dậy dựa vào lòng tôi, máu ướt đãm tay anh, lan sang cả tôi.

    “Anh Ba, anh tỉnh lại đi… Anh Ba… Anh có nghe em nói không hả?”

    Tôi thét lên, tay chân anh xụi lơ rồi lạnh dần. Tôi không ngừng gọi anh, mà sao anh không trả lời… Những lời nói của tôi, trôi ngược về phía quá khứ rồi. Tôi lấy tay vuốt mắt anh, nước mắt nhỏ từng giọt xuống da thịt của anh. Tôi lay người anh thêm lần nữa, nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Như nhớ ra điều gì, tôi để anh nằm xuống rồi nhấc bổng cây súng lên. Tôi xả đạn vào người bọn chúng, bọn chúng có còn là con người không hả? Mắt tôi đỏ ngầu, nhìn những tên giặc ngã quỵ mà lòng tôi vẫn đau như cắt. Từng cơn gió thoáng thổi qua, cái tôi cảm nhận được là mùi của hận thù, đau xót.

    Mắt tôi nhòe đi, cảnh vật mờ ảo hiện lên, tay tôi vẫn làm thành thục các động tác như được lập trình sẵn. Cho đến khi…

    “Đoàng… đoàng…”

    Tôi ngã xuống, đưa tay lên thái dương của mình, sau đó tới tay, máu ướt đẫm, thật đau. Máu chảy rất nhiều, có lẽ tôi sắp đi xa thật rồi. Tự nhiên, tôi muốn đặt một vé lên cung trăng quá, ở đó tôi sẽ được tự do biết bao. Tiếng súng đan xen vào nhau vọng vào kí ức, một cách liên hồi. Ngước nhìn bầu trời trong xanh, nước mắt tôi lại rơi, tôi sắp xa má thật rồi. Má ơi, con xin lỗi… Tôi đã hét lên trong lòng như thế. Vậy là, câu thần chú kia đã không ứng nghiệm nữa.

    Ước gì, bây giờ ở đây có cung quế, có cây đa, có chị Hằng, có gió, có mây… Rồi đêm trăng rằm tháng tám, tôi sẽ được xem các em nhỏ vui chơi, thật hạnh phúc. Một khoảng trời tự do ngay phía trước, chúng đang chờ tôi. Tôi lịm đi khi khóe mi vẫn còn ướt nước.

    Nếu có kiếp sau, xin cho tôi được làm thằng Cuội.

    ***

    Cuộc đời tôi cứ như một giấc mơ, nhắm mắt lại thì mọi thứ đã tan biến.
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/19
  7. Đẹp Chanh Sả

    Đẹp Chanh Sả Xuynh nhất Cừu ahihi

    Bài viết:
    360
    Đã được thích:
    3,242
    Điểm thành tích:
    120
    ,
    Một vài lỗi nhỏ nhé.

    Cá nhân tôi thì chưa từng đọc tác phẩm "Muốn làm thằng cuội" bao giờ. Nhưng câu chuyện bạn viết lại rất hay, ấn tượng và lôi cuốn người đọc. Thương xót cho số phận những người sinh ra trong thời chiến, vì ít nhiều chúng ta sẽ gặp phải cảnh vợ mất chồng, con mất cha, thậm chí cả cảnh người đầu bạc tiễn kẻ tóc xanh. Làm gì có cái đau nào qua được nỗi đau người ở lại? Phong cách viết của bạn mang đậm chất Việt Nam, từ ngữ rất dân giã, quen thuộc. Bộc lộ được nội tâm nhân vật rất tốt. Cảm ơn bạn vì đã viết nên tác phẩm này. Chúc bạn may mắn.
     
    AriaHạ An thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Hạ An
      Hạ An
      5/7/19 Báo cáo
  8. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Cảm ơn vì tác phẩm của bạn. Thật sự rất xúc động. Truyện có ý nghĩa nhân văn cao. Thời chiến tranh, chốn hậu phương thì đau đớn chờ đợi, nơi tiền tuyến thì khói tranh lửa đạn. Ngôn ngữ dân dã, gần gũi. Nội tâm nhân vật thể hiện tốt. Diễn biến cũng lưu loát. Mình không có gì để chê về câu chuyện. Cảm ơn bạn.

    BGK Phóng tác
     
    Andrea, DinHạ An thích điều này.

Chia sẻ trang này