Tập tản văn Nhược Tâm

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi luthyeen, 27/6/17.

  1. Đàm Hy

    Đàm Hy Mèo con lon ton Cừu phát thanh Cừu chuyển ngữ Cừu PR

    Bài viết:
    42
    Đã được thích:
    749
    Điểm thành tích:
    83
    Có đâu ._. Em cắm sừng chị hồi nào huhu ddddddddrft5g
     
    Ly Tử Nam Kha, Cốm, Diên Vĩ1 other person thích điều này.
  2. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    Số 10: Khi nào ta không vội vã?
    Viết cho những phút vô cảm của cuộc đời

    Hôm trước, Hà Nội mưa lớn, mưa tầm tã, mưa xối xả, mưa đến nỗi cái mắt kính của tôi nhòe đi vì nước. Và chắc các cái mắt kính khác cũng nhòe đi vì nước. Chắc các đôi mắt khác cũng nhòe đi vì nước.

    Tôi lái xe tốc độ vừa phải, bất chấp chính mình đang điên lên vì trễ giờ. Lúc đi ngang Cầu Tó, qua lớp kính mờ mờ, tôi thấy có một cô gái không hiểu đi đứng thế nào mà ngã chỏng vó ở đó. Mấy tên thanh niên ngồi quán nước vỉa hè thấy cảnh lộ hàng có vẻ khoái chí lắm, chúng huých vai nhau cười dâm. Mấy chiếc xe vẫn đi đi lại lại như không có chuyện gì.

    Tại sao lại đi như không có chuyện gì? Có phải, do người ta đeo kính nên không nhìn rõ? Có phải, nước mưa đã che mất cô gái xấu số nọ?

    Có thể lắm chứ!

    Hoặc một trường hợp khác, giống như tôi, chưa kịp hành động thì cái xe đã đi trước, vèo một cái và chẳng kịp quay lại nữa. Rồi cũng giống như tôi, họ sẽ nghĩ ra một người nào đó, một người nào đó sẽ giúp đỡ cô gái ấy.

    Đó hẳn là một người không vội vã và có đôi mắt không ngại mưa gió...

    Đó hẳn là bất kỳ ai trong chúng ta, khi chúng ta không vội vã.

    Vậy đến khi nào chúng ta mới không vội vã?

    02062018 - Lưu Thu Huyền
     
    Celina, Ly Tử Nam Kha, Cốm3 others thích điều này.
  3. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    Số 12: Tâm sự
    Viết cho một trái tim bộn bề.


    Tôi hay nhận được những lời tâm sự. Chuyện yêu đương đôi lứa, chuyện cảm nắng cảm mưa, chuyện trên trời dưới đất. Nói chung, rất nhiều chuyện mà tôi chẳng nhớ được là bao. Mà thực ra là do tôi không mấy để tâm nên mới không nhớ nổi. Vẫn đáp lại vô cùng thâm tình nhưng trong lòng không chút gợn sóng.

    Kỳ lạ thật, chẳng lẽ họ không nhận ra được rằng, thở than về một chuyện gì đó đau khổ của cuộc đời mình với người khác là một điều vô nghĩa hay sao? Tất cả thứ họ nhận lại cũng chỉ là sự quan tâm chuẩn mực của đối phương, một thứ không mấy thật lòng. Mà có đôi khi, vạch áo cho người xem lưng lại còn có thể khiến mình bị người ta đâm cho một nhát cũng nên.

    Tôi chưa từng tâm sự với người thân quen. Tôi không dám nói những điều tận sâu trong trái tim tôi, những điều mà cứ lâu lâu lại cuộn trào lên, nghẹn ứ ở cổ, nuốt không được mà nhả ra cũng không xong. Tôi sợ, sợ mình lại phát hiện ra được một thứ gì đó không tốt của đối phương. Tôi sợ, sợ mình sẽ không thể tin tưởng được ai thêm nữa.

    Tôi chưa từng tâm sự với người lạ. Tôi không dám nói những điều tận sâu trong trái tim tôi không còn là vì sợ mất đi niềm tin nữa mà là sợ làm phiền người ta. Đến người thân quen đôi lúc còn cảm thấy không thoải mái, lý do gì để một người dưng bỏ thời gian của cuộc đời họ để lắng nghe tôi?

    Nhưng rồi, chúng lại đến, cuộn trào mạnh gấp vạn lần. Bờ đê tôi xây lại rạn nứt thêm một mảnh.

    Tôi bắt đầu tưởng tượng ra một người, một người vô cùng hiểu tôi, có một bờ vai thật rộng, chỉ nói với tôi rằng "Không sao đâu." và tôi sẽ òa khóc. Thật lớn. Thật trong. Thật ngây thơ. Như một đứa trẻ.

    Và tôi sẽ lại thấy ổn.

    Đôi khi, mọi thứ thật khó khăn, cái chúng ta cần lại chỉ đơn giản là một trận khóc.
    21.06.2018
    Lưu Thu Huyền
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/6/18
    Celina, Diên Vĩ, Đàm Hy3 others thích điều này.
  4. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    Số 11: Là lòng người chật chội do xã hội lắm bon chen
    Viết cho những định kiến làm con người ta mệt mỏi.

    Tôi có quen một người chị, mới hai ba, ra trường được một năm, bố mẹ thúc ép ghê quá, thế là lên xe hoa. Ngày tôi đi ăn cưới, trông chị có vẻ hạnh phúc lắm. Con gái ấy mà, hạnh phúc nhất là khi được xinh đẹp mà xinh đẹp nhất là lúc mặc váy cưới. Tôi cũng thích mặc váy cưới lắm, nhưng tôi không thích hôn nhân.

    "Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu." Người chị tôi quen ấy, cưới được hơn năm, có cô con gái gần bảy tháng, về nhà mẹ đẻ số lần không xuể, đầu luôn đinh ninh chờ đến một ngày có thể ly hôn.

    Tôi hỏi sao phải chờ?

    Chị ấy nói ly hôn không dễ, chẳng kể đến chuyện pháp luật tài sản, nuôi một đứa trẻ cũng đã là không dễ rồi. Và hơn hết là chính bố mẹ chị cũng chẳng dễ với chị nữa. Nào ai muốn mang tiếng có con bỏ chồng? Có thể nói, ngày chị lên xe hoa cũng đã chính là ngày chị để cho bố mẹ ruột mình cách mình cả một xã hội rồi. Mà xã hội bon chen và ích kỷ nào có chấp nhận những sai lầm? Bố mẹ chị nào có dễ buông bỏ cái sĩ diện để ôm cô con gái đầy vết thương của mình vào lòng?

    Đúng là chẳng dễ dàng.

    Từ khi nào mà xã hội lại trở nên nhỏ nhen như thế?

    Do dân số tăng? Do quá nhiều người nhập cư? Do một sự ích kỷ? Do nhiều sự ích kỷ?

    Tôi cũng chẳng rõ nữa. Chỉ biết rằng, nó nhỏ nhen, nó được giăng bởi quá nhiều tơ rối đến nỗi chẳng thể gỡ nổi nữa.

    Tôi hay nhớ về những lời bà ngoại kể, nhớ về cái thời mà xã hội còn đơn giản lắm và chúng ta cũng còn dễ dàng với nhau nhiều lắm. Đó là cái thời mà thấy hợp thì ta đến với nhau, thấy không hợp thì ta buông tay ta tìm người khác. Ta chẳng lo, chẳng sợ. Chẳng ai nói gì ta. Chẳng có định kiến cũng chẳng có mệt mỏi.

    "Yêu nhau, cởi áo ấy à cho nhau"

    Như thế nào nhỉ? Nếu người chị tôi quen sống trong thời ấy, phải chăng sẽ hạnh phúc hơn? Sẽ có thể giống như bà tôi, làm vợ người này, thấy không ở được với nhau thì có thể làm vợ người khác?

    Chắc là có thể.

    Chúng ta cứ cho là mình phát triển, đâu biết rằng chính chúng ta còn mang nhiều định kiến hơn thế hệ cũ.

    Là lòng người chật chội do xã hội lắm bon chen...

    15.06.2018
    Lưu Thu Huyền
     
    Celina, Đàm HyDiên Vĩ thích điều này.
  5. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    Số 13: Sai số
    Viết cho cái hứng bất chợt
    Bạn có biết, cái cân phân tích lợi hại đến sau dấu phảy đến bốn chữ số có sai số là bao nhiêu không? Bạn có biết một giọt dung dịch dính vào tay gây ra sai số là bao nhiều không? Và, bạn có xóa bỏ được sai số hay không?

    Giảng viên tôi bảo là không, chẳng bao giờ có thể xóa sạch được tất cả sai số. Mọi phép đo, mọi thao tác đều có sai số mà việc duy nhất chúng ta có thể làm chỉ là hạn chế sai số và chấp nhận sai số.

    - Tại sao?

    - Vì đó là thực tế.

    Vì thực tế là chúng ta bất lực trong chuyện này.

    Vì thực tế có cả ngàn tình huống khiến ta bất lực.

    Bất lực không phải vì nhìn thấy là bất lực, bất lực vì giãy dụa trong một cái hình hộp lập phương vững chãi.

    Thật buồn cười, cuộc đời là tổ hợp của vô số biến cố, uốn lượn hơn cả rắn trườn nhưng lại cứng cáp hơn cả vonfram.
     
    Diên VĩCelina thích điều này.
  6. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    Số 14: Chỉ là tâm thấy bình an
    Viết cho chút cảm hứng đã cũ

    Tôi quen chị ấy khi chúng tôi cùng làm nhân viên phục vụ cho một quán trà sữa. Chị ấy không xinh đẹp nhưng lại đặc biệt có nhiều người theo đuổi. Có lẽ, là cái duyên đó chăng? Chị ấy thuộc tuýp người hướng ngoại, có nhiều mối quan hệ lại thẳng tính, rạch ròi và cẩn thận trong nhiều chuyện.

    Chị ấy tín Phật, mỗi lần có người mặc áo nâu, đeo túi vải cùng tràng hạt là chị ấy lập tức tiến đến để biếu tiền đi đường. Đó cũng là chuyện một thời gian sau tôi mới biết.

    Tôi lấy làm lạ lắm. Ở cái chốn đô thành xô bồ này, mẹ tôi luôn dặn tôi phải cẩn trọng, phải đề phòng, không để người khác lợi dụng. Mẹ tôi từ bé đến giờ chẳng bao giờ mua tăm từ thiện vì mẹ cho rằng, đó toàn là những kẻ mua tăm rồi đem đi bán với giá cắt cổ. Tôi cũng tin là vậy. Tôi cũng nghĩ, ai cũng như mẹ tôi. Những còn người chịu nhiều vất vả sương gió đều hiểu được đồng tiền đáng giá thế nào và thế nào là cảm giác bị người ta lừa tiền.

    Hồi, bạn tôi có nói với tôi thế này: “Chị ấy làm thế có sao đâu. Chỉ cần để tâm chị ấy thấy bình an là được rồi.”

    Tôi ngớ người ra một lúc, xong lại thấy hổ thẹn quá.

    Tâm thấy bình an là được rồi. So tính thiệt hơn, có làm tâm ta thấy bình an hay không? Chẳng phải, hồi còn bé, ta vẫn thường hạnh phúc khi giúp được người lớn? Chẳng phải, lớn lên rồi, ta hạnh phúc khi nhận được lời cảm ơn?

    Ơ… thế tại sao, tự nhiên trái tim ta sao lại hẹp hòi như thế?
     
    Sa., Diên VĩCelina thích điều này.
  7. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    Số 15: Ảo tưởng
    Viết cho những vụn vỡ
    Hà nội những ngày đầu đông mang một khoái cảm lạ kỳ. Hãm một tách trà nóng, nhìn ngắm thành phố xinh đẹp qua cái làn khói mờ mờ bốc lên từ chén nhỏ và lặng im để thính giác được thể hiện chỗ đứng vài chốc. Cái sự trong trẻo của nắng sớm rót vào tai những thanh âm ngọt ngào. Đó hẳn là một cảm giác mà những bản nhạc quy củ chẳng hề có thể mang lại. Đong đưa đong đưa, mặc thiên nhiên gợi cảm kéo thời gian chìm hẳn vào dòng nước mát lành. Rồi thế là, trong cái thời khắc si mê đó, dăm ba ý tưởng sẽ bật ra một cách tức thì, vẽ tranh, nấu nướng hay có thể dũng cảm bỏ qua tất cả những rào cản và lười biếng đế chạy theo ước muốn còn dang dở... Không gian sẽ sống dậy với mùi của bụi tiên lấp lánh và dáng hình của mộng tưởng. Gương mặt si mê sẽ vẽ nên một nụ cười. Một nụ cười thục nữ, một nụ cười xảo trá hoặc một nụ cười nhạt nhẽo... Lại phơi mình giữa thềm nhà thêm chút nữa, đợi khi nắng trở nên gay gắt, có lẽ dòng máu chậm chạp chảy trong huyết quản sẽ ấm áp hơn một chút nữa?

    Giữa sự lạnh lùng của bóng tối, tôi vẫn đợi một chút gì đó, một chút gì đó thanh thuần như một buổi sáng đầu đông...
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/11/18
    Truẫn Phiện thích bài này.

Chia sẻ trang này