Truyện ngắn Những trái tim bên lề

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Tường Vy, 29/4/19.

  1. Tường Vy

    Tường Vy Đừng Để Lỡ Nhau Được Không? Cừu tác giả

    Bài viết:
    59
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    33
    Những trái tim bên lề
    Tác giả: Wei (Sói Hắc Ám)
    Truyện lấy cảm hứng từ tập thơ cùng tên.
    Cô gái ấy tên là Diệp Phàm, một cô gái mạnh mẽ và sôi nổi.
    Mười tám tuổi, cái tuổi mà người ta sẽ có những rung động đầu đời. Cô cũng vậy, cô cũng yêu một ai đó. Nhưng tiếc thay đó lại là một cô gái.
    Hạ Vũ, người con gái mà Diệp Phàm yêu lại đem lòng ngưỡng mộ một cậu bạn cùng lớp.
    Có lẽ do duyên số mà Dịch Khiêm lại thầm thích Diệp Phàm.

    Vòng xoay của định mệnh và cả tình cảm tam giác của ba người họ sẽ đi về đâu?

    Liệu Diệp Phàm có tiếp tục mối tình cùng giới với Hạ Vũ hay sẽ đón nhận tấm lòng của chàng trai Dịch Khiêm?
     
    Cẩn Niên thích bài này.
  2. Tường Vy

    Tường Vy Đừng Để Lỡ Nhau Được Không? Cừu tác giả

    Bài viết:
    59
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    33
    Khi tôi yêu
    Tên tôi là Diệp Phàm, là một kiểu con gái mạnh mẽ và sôi nổi. Tôi khá là được mọi người yêu mến. Có lẽ do tôi hòa đồng thân thiện chẳng?

    Lúc trước tôi luôn nghĩ nếu như mình thích ai thì chắc chắn tôi sẽ mạnh dạng tỏ tình với họ. Nhưng đến lúc tôi thích chị thì tôi chỉ biết âm thầm đứng quan sát chị từ xa.
    Chẳng giống với tính cách tôi một chút nào.

    Cũng có lúc tôi lại nghĩ có lẽ người tôi thích là chị nên trông tôi mới nhút nhát như vậy. Nếu người tôi thích là một anh trai nào đó. Có lẽ tôi đã mạnh dạng tỏ tình từ lâu rồi.

    Chắc do chị cũng là con gái. Ừm... tôi nghĩ như vậy.

    Tên chị là Hạ Vũ tôi rất thích tên chị. Giống như là yêu ai yêu cả đường đi vậy. Vì thích chị nên tất cả những gì liên quan đến chị tôi đều thích cả.

    Chị hơn tôi một tuổi, rất xinh đẹp và dịu dàng, nói chuyện với người lớn rất lễ phép. Chị hơi ít nói, nhưng trông không hề giống cold girl.

    Cách chị nói chuyện rất dịu dàng, đôi mắt hay chớp chớp. Trông yêu lắm.

    Tôi thường đến lớp chị chơi, chúng tôi cũng hay nói chuyện. Tôi cảm thấy như vậy cũng rất tốt.

    ***

    Đến một lúc nào đó con người ta sẽ yêu, sẽ thích một ai đó. Và chị cũng vậy. Chị thích một cậu bạn cùng lớp, hình như là cậu lớp trưởng lớp chị. Trai tài gái sắc, hợp quá rồi còn gì? Nhưng chả hiểu sao tôi lại thấy gai mắt.

    Dường như chị đã biết yêu. Chị yêu nhiều hơn. Chị trông có duyên hơn và đẹp hơn.
    Chị hay cười hơn trước. Chị nhờ tôi tư vấn cho chị những mẫu quần áo đẹp, hợp với chị. Ồ! Trông chị đẹp hơn bao giờ hết nhưng cái đẹp của chị, cái dịu dàng đó của chị. Không phải dành cho tôi.

    Tôi chỉ là một kẻ đứng bên lề hạnh phúc của chị mà yên lặng nhìn chị mà thôi.

    Tôi mộc mạc và giản dị như một hòn đất, lại thêm không biết cách ăn nói văn hoa như những người khác. Vậy nên tôi chỉ có thể đứng bên cạnh mà nhìn chị. Không thể tới gần.

    Đôi lúc tôi cảm thấy ông trời như vậy đã ưu ái tôi lắm rồi. Trời phú cho tôi một cái năng khiếu về thời trang cũng do vậy mà mỗi ngày tôi đều được gặp chị ít nhất là hai lần.

    "Phàm Phàm, hôm nay trời nóng như vậy chị nên mặc quần áo như thế nào để vừa không nóng lại vừa dễ nhìn đây?"

    "Phàm Phàm à, cậu ấy nói thích kiểu người không quá thông minh nhưng cũng không được ngốc là như thế nào?"

    "Tiểu Phàm, cậu ấy thích bánh bông lan em làm lắm, em chỉ chị làm đi, nha."

    "Phàm, cậu ấy nói không thích cách ăn mặc của chị..."

    "Phàm, cậu ấy nói thích kiểu người như em. Chị nên làm gì đây?"

    "Diệp Phàm, chị sẽ tỏ tình với cậu ấy. Em giúp chị với."

    "Phàm..."

    "Phàm..."

    ....

    Chị luôn tìm đến tôi để nhờ giúp đỡ. Nhưng thế nào đây? Tôi không muốn giúp, tôi không muốn chị thích anh ta như thế. Tôi không muốn chị quá thay đổi vì anh ta.

    Nhưng tôi là ai chứ? Tôi không là gì cả. Tôi chỉ là một người đứng bên cạnh chị. Có lẽ như một người bạn. Và cũng có lẽ như một người dưng qua đường mà thôi.

    Ngày mai chị sẽ đi tỏ tình với anh ta. Thế nhưng tôi - một kẻ đứng phía sau chị - một trái tim bên lề - một kẻ luôn thầm lặng yêu chị và cũng chính là người sẽ giúp chị chuẩn bị cho một màn tỏ tình của chị. Dành cho một người con trai khác.

    Tôi luôn tự hỏi, tại sao lại là tôi? Tại sao tôi lại phải giúp chị? Và tại sao chị lại nhờ tôi chứ? Tại sao luôn là tôi?

    Nhưng tôi cũng lạ lắm. Tại sao tôi luôn tình nguyện giúp chị một cách vô điều kiện như thế? Chỉ cần chị nhờ là ngay lập tức tôi nhận lời. Không một chút đắn đo suy nghĩ.

    Ngày mai chị sẽ tỏ tình, hôm nay tôi dắt chị đến công ti của mẹ để lấy cái váy mà tôi nói mẹ nhờ các cô chú công nhân làm hộ. Làm gấp đấy. Tôi chỉ mới gửi mẫu hôm qua thôi nhưng hôm nay đã có hàng rồi.

    Đó là một chiếc váy ánh lên màu của biển. Chiếc váy đó chị mặc vừa như in, thướt tha, dịu dàng như mặt biển vậy. Chị rất đẹp.

    Tôi đưa chị đi mua một ít bóng bay hình trái tim cả bánh và hoa hồng nữa. Chẳng biết tại sao mình lại làm như thế? Đáng lẽ những thứ này là để con trai tỏ tình cho con gái chứ? Hoặc giả để tôi tỏ tình ai đó. Nhưng những thứ này để chị tỏ tình thì thật là không hợp.

    Đêm đó, chị call video với tôi đến tận sáng , chị bảo chị rất lo. Nhặt lại những vụn vỡ của trái tim, đau thật đấy. Nhưng tôi vẫn cười. Để chị vui.

    Chẳng biết tại sao mình lại phải chịu đựng như vậy. Nhưng tôi vẫn lựa chọn giúp đỡ chị, ở bên chị. Như một trái tim bên lề.

    ***

    "Chị ổn không đấy? Cần em đến không?"

    "Chị nghĩ chị ổn mà. Phàm đừng lo."

    "Hay là em đến nhé!"

    "Ngốc à? Chị tỏ tình thì em đến làm gì? Nào! Phàm chúc chị may mắn đi chứ?"

    "Good luck"

    Không đợi chị trả lời, tôi ngắt máy. Gió thoảng qua, trên mặt cảm thấy mát lạnh. Thử đưa tay lên sờ, đó là một chất lỏng, không màu, chẳng biết có mặn như nước mắt không vì tôi không có nếm. Vì sao ư? Bẩn lắm! Chị không thích bẩn nên tôi cũng không thích. Tôi không nghĩ đó không phải nước mắt. Tại sao ư? Vì tôi không có nước mắt. Phải. Tôi chưa bao giờ khóc vì bất cứ điều gì.

    Vậy những giọt nước này là gì đây? Tôi đang ở trong nhà nên không thể có mưa được.

    Có lẽ nó là máu của tôi. Sở dĩ nó không có màu vì nó đã mất đi màu hồng của hạnh phúc.

    "Tiểu Phàm, có người tìm con này!"

    Là tiếng của mẹ. Mẹ đang ở ngoài cửa. Nếu thấy tôi trong bộ dạng này mẹ sẽ lo chết mất. Tôi vội trùng chăn giả vờ ngủ. Rất lâu sau không nghe thấy một tiếng động nào nên tôi mới yên tâm. Và tôi cảm thấy muốn ngủ. Tôi đã thức nhiều đêm lắm rồi. Và tôi ngủ thật. Trong cơn mê ngủ, tôi có cảm giác là ai đó đã bước vào phòng tôi, ai đó vuốt tóc tôi, khẽ hôn nhẹ vào má tôi và im lặng. Có lẽ chỉ là mơ. Ai lại vào phòng tôi giờ này.

    Trong giấc mơ tôi mơ thấy chị, chị xinh đẹp với chiếc váy màu của biển. Chị như một nữ thần của biển cả bao la vậy.
    Chị cười và gọi tôi lại. Tôi thấy mình đi lại như vô thức.
    Chị cười rất đẹp và chị ôm lấy tôi nhưng chỉ trong phút chốc, tôi thấy mình đứng giữa cơn xoáy của đại dương sâu thẳm. Tôi đã rất sợ hãi, tôi đã gọi tên chị rất nhiều lần nhưng đáp lại tôi chỉ là những cơn sóng ào ạt đang quấn lấy tôi ngày một chặt hơn. Tôi có cảm giác không thở nổi, chân tay đập loạn một cách vô thức. Cứu tôi với, ai đó cứu tôi với. Nước biển tràn vào mắt, mũi, miệng và cải hai tai. Mặn chát.

    Tôi sắp kiệt sức rồi. Đến khi tôi nghĩ mình không cố được nữa thì có một sức mạnh vô hình kéo tôi lên. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn lên. Thở một cách gấp gáp, hình như tôi đang ở trên đất liền. Biển xanh vốn đẹp như thế nhưng sao lại tàn nhẫn và ác độc quá, nó muốn nuốt chửng tôi, tự dưng tôi thấy mình sợ biển đến kì lạ.

    Tôi đang ở trong một cánh rừng, hoang sơ nhưng không kém phần rậm rạp. Nhưng có một điều rất kì lạ, cây cối rậm rạp như thế nhưng ánh nắng vẫn lan tỏa khắp khu rừng. Trông như mặt trời đang ở dưới tán cây vậy.

    Ánh mặt trời rõ ràng rất ấm áp, thế nhưng ngày một nóng dần, nóng đến độ không thể chịu nổi, rồi tôi như nghe được tiếng sóng biển gào ầm ĩ phía ngoài kia.

    Nóng đến không chịu được, tôi tìm đường ra khỏi rừng, thoát khỏi ánh nắng chói chang của mặt trời. Nhưng khi tôi ánh mặt trời không thể chiếu sáng đến người tôi được nữa, sóng lại bắt đầu vồ lấy tôi, nó muốn nuốt chửng tôi. Tôi bắt đầu vùng vẫy.

    Lần này, sóng không vây chặt lấy tôi nữa, nó dường như nhẹ nhàng hơn. Tôi cảm thấy thân người mình nhẹ bổng lên, có một sức mạnh vô hình nâng tôi lên cao, cao hơn nữa. Gió, hóa ra là gió, gió nâng tôi lên cao hơn, dễ chịu hẳn lên, khác hẳn với sóng cuốn chặt lấy tôi và nắng thiêu đốt tôi. Gió dịu dàng như bàn tay của mẹ vậy. Tôi biết mình thuộc về gió.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/4/19
    Cẩn Niên thích bài này.
  3. Tường Vy

    Tường Vy Đừng Để Lỡ Nhau Được Không? Cừu tác giả

    Bài viết:
    59
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    33
    Chị thích em
    ***
    Tôi tỉnh giấc thì trời đã gần tối rồi, mẹ gọi tôi xuống ăn tối. Có lẽ chị đã tỏ tình xong từ lâu. Chẳng biết anh ta có đồng ý không nữa? Chỉ mong là đừng làm chị tổn thương.

    ***
    Tôi nhìn đồng hồ trên tường, gần 22 giờ khuya. Chẳng biết chị đang làm gì?

    Khi tôi đang đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân, điện thoại tôi reo lên hồi chuông quen thuộc. Đầu dây bên kia là tiếng của một tên con trai. Lạ thật, sao chúng lại gọi cho tôi bằng số của chị?

    "Cô là người thân của cô Hạ Vũ? Xin lỗi đã làm phiền vào giờ này, nhưng cô Hạ Vũ đang say rượu ở quán chúng tôi, phiền cô đến đưa người nhà về nhé!"

    Giọng nam thanh niên nghe chói tai thật. Tại sao lại gọi cho tôi? Tại sao không gọi cho bạn trai chị? Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi vội hỏi địa chỉ rồi chạy ngay đến đó.

    ***

    Tôi thấy chị nằm say khướt trên bàn, xung quanh là vỏ những chai bia đã uống hết. Nhìn thấy tôi chị chỉ cười rồi tiếp tục uống.

    "Về thôi."

    Trong khi tôi cố sức kéo chị đứng lên, chị chỉ vùng ra rồi lại tiếp tục uống.

    "Cút, tránh ra!"

    "Hạ Vũ, đã trễ rồi, về thôi, chị say lắm rồi."

    "Mặc kệ tao, mày đi đi, tránh xa tao ra."

    Chị gào thét như một con dã thú. Đến lúc này chỉ còn một cách. Tôi lấy di động của chị, gọi cho anh ta. Tên là gì nhỉ? Hình như là Dịch Khiêm.

    Đầu dây bên kia là một giọng trầm ổn, anh nói chuyện không quá nhiều cũng không quá ít. Là vừa đủ.

    "Tôi là Dịch Khiêm"

    "Tôi là Diệp Phàm, hiện giờ tôi gặp một ít rắc rối ở quán rượu. Anh có thể giúp tôi chứ?"

    "Được! Nhắn địa chỉ cho tôi. Tôi sẽ đến ngay"

    Nhắn xong địa chỉ tôi đứng đợi anh ta. Tưởng là sẽ lâu lắm, ai ngờ chưa đầy mười lăm phút anh ta đã có mặt trước quán rượu. Mặt thì đỏ bừng, giọng nói có vẻ gấp gáp lắm.

    "Em có chuyện gì sao?"

    Hỏi thừa, không có chuyện tôi gọi anh để làm gì? Tám chuyện phiếm à? Tôi đâu rảnh rỗi như thế.

    "Vào trong rồi biết."

    Bỏ mặc cái khuôn mặt ngơ ngác như nai tơ đó. Tôi đi vào trong, không quên xin lỗi những người phục vụ vì đã làm phiền họ. Chị vẫn say khướt, miệng lẩm bẩm gì đó. Tôi đưa mắt nhìn anh ta rồi lại nhìn chị, ý muốn nói rắc rối ở đây. Nhưng hình như lão thiên đang trêu tôi, người con trai này có IQ tuột nhanh đột xuất. Hắn im lặng và chả nói gì cả, ngược lại còn làm ra cái vẻ mặt 'tâm hồn vắt vẻo cành mây' đấy là theo cách nói của người miền Nam, còn nếu nói theo kiểu người Bắc thì phải là 'ngu ngơ như bò đội nón'.

    Phải! Ngu đầm đột xuất. Tức chết tôi mà.

    "Là Hạ Vũ. Chị ấy say rồi, anh giúp tôi đưa chị về với."

    "Lý do nào để tôi giúp em? Phải có lý do chính đáng chứ?"

    Tôi thật muốn chửi tục một lần. Giúp người cũng cần có lý do chính đáng nữa sao? Cái tên này, dẫu rất muốn băm vằm hắn ra trăm mảnh, nhưng tôi biết tôi cần hắn giúp đỡ. Và chỉ có hắn mới có thể đưa chị về. Bởi vì chị vốn không cần tôi.

    "Xem như tôi nợ anh một cái ân tình đi. Anh giúp tôi lần này, lần sau tôi sẽ trả ân cho anh."

    Tôi cắn răng cắn lợi nói ra câu này, hắn ta là thể loại gì mà chị lại thích hắn chứ?

    "Được! Quân tử nhất ngôn."

    Tôi vốn không phải quân tử. Tôi là con gái.

    ***

    Kể từ lần say rượu hôm ấy, Dịch Khiêm bắt đầu giở trò bám theo tôi. Hình như tôi làm gì, ở đâu hắn đều biết.

    Đồ biến thái.

    Đã ba tuần chị không đến tìm tôi như lúc trước nữa. Chị như bốc hơi khỏi thế giới này vậy.

    Chị đâu rồi? Sao tôi nhớ chị quá. Tôi muốn tìm chị, nhưng tôi lại không đủ lí do để gặp chị.

    Suy nghĩ đắng đo suốt mấy ngày, cuối cùng tôi vẫn quyết định đi gặp chị. Mua một bó hoa Oải Hương chị thích, xem như là quà tặng chị.
    Đứng trước cửa nhà chị, tim tôi đập rất nhanh, hồi hộp thật, sắp được gặp chị rồi. Chẳng biết chị có thích bó hoa này không nữa? Lỡ như chị không thích thì phải làm sao? Gặp chị nên nói gì nhỉ? Chẳng lẽ nói nhớ chị nên đến thăm sao?

    Ngượng lắm. Tôi cũng chả đủ can đảm mà nói.

    ***

    Lúc tôi vừa định bấm chuông thì cùng lúc ấy chị mở cửa. Hình như chị muốn ra ngoài. Có lẽ tôi đến không đúng lúc rồi.
    Trong khi chưa nghĩ ra nên nói những gì thì chị đã mở lời.

    "Phàm đến chơi với chị à?"

    Chị cười như mọi ngày. Nhưng hôm nay có cái gì là lạ... lạ chỗ nào? Không biết. Nhưng chị rất lạ. Có lẽ lạ ở nụ cười. Là gượng gạo.

    "Em... em đến thăm chị. Tặng chị này, em thấy hôm nay hoa rất đẹp nên mang đến cho chị."

    Chị nhẹ nhàng đỡ lấy bó hoa, cười nhẹ cảm ơn tôi. Nhớ đến chị hình như muốn ra ngoài thì phải.

    "Chị định ra ngoài à?"

    "Không có! À mà có. Chị nhớ em."

    Chị... chị vừa nói gì thế? Chị nói nhớ tôi. Chị vừa nói nhớ tôi đó. Tôi nghe nhầm phải không?

    "Phàm Phàm. Em không nghe nhầm. Chị... chị thích em. Chị thích Phàm."

    Chị vừa nói thích tôi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/4/19
    Cẩn Niên thích bài này.
  4. Tường Vy

    Tường Vy Đừng Để Lỡ Nhau Được Không? Cừu tác giả

    Bài viết:
    59
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    33
    Khởi đầu hay kết thúc?
    Không phải tôi không vui, mà là vui đến nổi không thể nói được nên lời. Tôi có thể cảm nhận được trái tim mình đập mỗi lúc một nhanh. Cảm nhận được chị khẽ nắm lấy tay tôi, hai má chị đỏ lên. Chị đẹp lắm.

    "Phàm, em thích chị mà, phải không?"

    Tôi ư? Chỉ biết gật đầu như một con rối đang có người giật dây. Chị dịu dàng, có lẽ tôi bị tình cảm che mờ lí trí nên không thấy được giá lạnh trong đôi mắt xinh đẹp ấy của chị.

    Chị cười đẹp lắm nhưng hôm nay chị lại không cười. Chị có đôi mắt như hai viên pha lê nhưng đôi mắt ấy lại không hướng về tôi.

    Còn tôi ư? Tôi yêu chị đến điên mất rồi làm sao để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt ấy.

    "Phàm... mình... quen nhau đi." Chị ngập ngừng như một cô gái lần đầu biết yêu, biết thẹn thùng. Lúc ấy tôi chỉ biết ôm thật chặt lấy chị, tôi đã nghĩ nếu như đây mà một giấc mộng thì tôi cũng không muốn tỉnh lại nữa.

    "Em có thích chị không?"

    "Hạ Vũ, em thích chị, rất thích chị."

    Ngày chúng tôi chính thức quen nhau cũng là ngày trời bắt đầu đổ những cơn mưa nặng hạt.

    Những buổi chiều tan học lại là lúc mưa càng ngày càng lớn, có thể mưa đến tận tối và tôi thì luôn quên mang theo ô.

    Nhưng may mắn thay, trên xe của tôi lại có một chiếc ô màu trắng, chẳng biết người bạn nào tốt bụng đã để lại cho tôi. Liệu đó có phải là chị hay không? Miệng tôi khẽ nói nhỏ hai chữ Hạ Vũ. Nhưng tôi lại thấy Dịch Khiêm nhìn tôi với ánh mắt trống rỗng, hình như xe của hắn để kế xe tôi. Cũng hình như cái ô trắng quen thuộc của hắn không còn ở đó nữa. Chắc hẳn là hắn quên mang rồi.

    ***

    Tối, như thường lệ tôi thường gọi điện cho chị, nếu như mọi lần chị đã bắt máy rất nhanh nhưng lần này tôi chỉ nghe được một hồi chuông dài, thật dài. Không nghe được tiếng chị.

    Tôi bổng thấy sợ, có khi nào chị gặp chuyện rồi không? Chẳng kịp nghĩ nhiều, tôi vội xin phép mẹ rồi phóng xe một mạch đến nhà chị.

    Cảm xúc lúc này của tôi rất lạ. Tôi thấy sợ vô cùng, rất sợ. Tôi có cảm giác sẽ mất đi chị, mất đi cái hạnh phúc mà bản thân vừa tìm được. Rồi lại sợ chị gặp chuyện không may

    Đến đường Hoàng Diệu, chỉ còn một cái ngã rẽ nữa là sẽ đến được nhà chị. Tôi chỉ thấy mình muốn đến nhanh hơn, muốn nhìn thấy chị nhanh hơn.

    Cái bóng áo trăng trắng ấy quen quen, hình như là Khiêm, hắn ta làm gì ở đây? Nếu như là thường ngày tôi sẽ chẳng ngần ngại mà lướt qua hắn nhưng người đứng bên hắn lại là chị của tôi. Là Hạ Vũ của tôi.

    Chị đang ôm lấy hắn, chị ấy ôm hắn. Nhưng buồn cười là ở vị trí mà tôi đang đứng lại có thể nghe rõ mồn một những gì họ nói với nhau.

    "Khiêm, thật nhớ cậu."

    "Cậu đã làm gì Phàm?" Tôi thấy Khiêm đưa tay đẩy chị ra. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy một Dịch Khiêm lạnh lùng và dứt khoát như thế.

    Từ trước đến nay lúc nào hắn cũng tỏ vẻ lớn hơn với tôi. Đôi lúc thì lại trêu chọc tôi. Chưa bao giờ hắn dùng thái độ như thế này để đổi diện tôi.

    Dịch Khiêm như thế này cũng quá xa lạ đi.

    "Hóa ra cậu tìm tớ là vì con bé ngu ngốc đó à?"

    "Hạ Vũ, cậu nên nói chuyện đàng hoàn và tôn trọng người khác đi."

    "Hoàng Dịch Khiêm, cậu đừng nghĩ tớ thích cậu là cậu có thể lên giọng với tớ nhé. Tớ nói cho cậu biết, con nhỏ Diệp Phàm ngốc nghếch ấy đang trồng cây si vì tớ ấy chứ.

    Bây giờ chắc nó đang luống cuống ở nhà vì tớ chưa nghe điện thoại của nó đấy.
    Nhưng nếu tớ nhớ không lầm thì Khiêm thích con bé ấy nhỉ?"

    "Cậu nên có chừng mực."

    Tôi chạy trốn!

    Không chỉ có Khiêm mà còn cả Hạ Vũ nữa. Chị xa lạ như vậy... chị như vậy... tôi chưa từng nhìn thấy chị như vậy. Chị nói tôi là con nhỏ ngốc nghếch. Ha ha...

    Cũng đúng thôi! Tôi ngốc thật, hóa ra là như vậy. Tình cảm của tôi ư? Nó chẳng là gì cả. Nó chủ là một thứ phiền phức với chị, như một thứ để chị đùa bỡn trong lúc rảnh rỗi.

    Tôi vốn không là gì trong mắt chị cả. Chị cũng chưa từng nói yêu tôi.

    A! Hóa ra tất cả là do tôi tự ảo tưởng. Ảo tưởng rằng chị cũng thích tôi, ảo tưởng rằng có người mang ô cho tôi vì sợ tôi ướt mưa sẽ bị cảm, ảo tưởng có người luôn chờ cuộc gọi của tôi mỗi tối.

    Nhưng tôi lại không nhận ra, phải nói là do tối quá mù quáng nên không thấy được giá lạnh trong đôi mắt đẹp mà tôi hằng mơ thấy trong từng cơn mộng mị. Là cố chấp nên không muốn chấp nhận việc chị chưa bao giờ chủ động gọi cho tôi.

    Nếu như là thật lòng yêu thương tôi thì chí ít chị cũng sẽ nhắn tin cho tôi mỗi ngày phải không? Nhưng chị lại viện cớ bảo là chị bận, không thể gặp tôi cũng như không thể nhắn tin cho tôi. Chị đâu biết rằng tôi là đứa ít giao tiếp, chỉ khi ai đó chủ động gọi điện cho tôi trước thì tôi mới trả lời cuộc gọi của họ.

    Ấy vậy mà tôi lại luôn là đứa gọi cho chị mỗi đêm.

    Chị ác lắm. Chị biết không? Hạ Vũ?

    "Tình yêu gì chứ, hóa ra chỉ là một trò đùa. Nhưng vốn dĩ đã không yêu tôi tại sao lại muốn trêu đùa tình cảm của tôi?"

    Tôi muốn kết thúc sự thật đáng nguyền rủa này.

    Tôi không muốn yêu chị nữa.

    Két... két... két... ting... ting...

    Tiếng kèn xe thật chói tai hòa lẫn với tiếng bánh xe ma sát với lòng đường nghe thật khó chịu.

    Tôi chỉ thấy mình như rơi vào trạng thái không trọng lực, chỉ nghe được tiếng mọi người xung quanh hét lên in ỏi. Hình như có người bị tai nạn... là tôi sao?

    Đau quá! Thật đau, trong cơ thể có thứ gì đó đang chảy ra ngoài. Tôi cảm thấy choáng váng.

    Buồn ngủ quá! Tôi muốn ngủ. Khi đôi mắt tôi dần khép lại hình như tôi thấy bóng ai đó... là Hạ Vũ. Là chị! Nhưng muộn rồi, muộn mất rồi.

    Hạ Vũ... em mệt rồi, em không muốn tiếp tục yêu chị nữa... giá như chúng ta đừng gặp nhau.

    "Giá như chưa từng quen biết."

    ***

    "Thưa cô, chuyện gì ồn ào thế ạ?"

    "Có một vụ tai nạn, chiếc ô tô này vừa đâm vào một cô gái."

    "Cô gái sao rồi?"

    "Chúng tôi đã gọi xe cấp cứu đưa cô ấy đến bệnh viện."
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/4/19
    Cẩn Niên thích bài này.
  5. luthyeen

    luthyeen mùa nắng chưa về Thành viên BQT

    Bài viết:
    903
    Đã được thích:
    5,543
    Điểm thành tích:
    140
    Bạn soát lại lỗi chính tả và căn chỉnh lại khoảng cách dòng nhé.
    Ngoài ra, rốt cuộc bạn nữ là Hạ An, Hạ Anh hay Hạ Vũ, bạn nam là Lập Khiêm hay Dịch Khiêm vậy ạ? Tên nhân vật bị loạn hết cả rồi.

     
    Cẩn NiênTường Vy thích điều này.
  6. Tường Vy

    Tường Vy Đừng Để Lỡ Nhau Được Không? Cừu tác giả

    Bài viết:
    59
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    33
    Chị thực sự muốn tôi chết vậy à?
    Cậu bé cầm cái kẹo huơ huơ trước mặt cô bé, cười nói:

    "Nói thích anh đi! Anh cho em ăn kẹo."

    "Không nói."

    "Diệp Phàm không thích anh sao?"

    "Không thích."

    Nói rồi cô bé chạy đi, cậu bé vội đuổi theo.

    Cậu thấy cô chạy băng qua đường, phía xa một chiếc xe tải đang dần lao đến. Cậu hét lên gọi cô bé nhưng hình như cô không nghe thấy.

    "Diệp Phàm!"

    Giật mình tỉnh giấc, lại là một cơn ác mộng. Lập Khiêm với tay lấy cốc nước uống một ngụm, cậu lại mơ thấy Diệp Phàm. Cậu thấy hai người chơi với nhau như lúc bé.

    Diệp Phàm rất ít khi cười, lại rất khó gần. Hay nói đúng hơn thì Diệp Phàm không hề thích cậu. Phải đúng như vậy Diệp Phàm rất không thích chơi với cậu.

    Nhưng đánh chết Lập Khiêm cũng không ngờ Diệp Phàm lại thích Hạ Vũ, một người bạn cùng khối với cậu.

    Hạ Vũ rất đẹp, cậu không thể không thừa nhận là vị đồng học này rất thông minh. Hạ Vũ cái gì cũng tốt, cũng thấy xứng với Diệp Phàm chỉ có điều Hạ Vũ tính tình cô bạn này vô cùng không tốt.

    Quan trọng nhất Hạ Vũ lại là con gái.

    Có lẽ đó là một trong số những lý do khiến Lập Khiêm không thích Hạ Vũ.

    Nhưng khi cậu biết Hạ Vũ thích cậu, đó lại là một chuyện khác. Cậu muốn lợi dụng điều đó để thức tỉnh Diệp Phàm.

    Phải! Là cậu đã cố tình kéo Hạ Vũ ra ngoài để nói chuyện, là cậu cố tình để cho Hạ Vũ không nghe được điện thoại của Diệp Phàm, là cậu cố tình sắp xếp để Diệp Phàm có thể nghe được cuộc trò chuyện của Hạ Vũ. Để Diệp Phàm thấy rõ bản chất xấu xa của Hạ Vũ.

    Cậu đã sai sao?

    Nhưng cậu đã sai ở đâu?

    Cậu dành cả thanh xuân cho một người con gái. Người cậu yêu.

    Cậu thà bản thân bị tổn thương cũng không muốn nhìn thấy người đó phải rơi dù một giọt nước mắt.

    Cậu cố tình để lại chiếc ô cho người đó. Dẫu bên ngoài trời đang mưa rất to.

    Cậu đã sai ở đâu? Sai ở đâu mà người cậu yêu phải nằm bệnh viện, từng giây từng phút tranh giành sự sống.

    Cậu không thấy mình sai. Hay đúng hơn cậu không làm gì sai cả. Tất cả những gì cậu làm đều vì Diệp Phàm.

    Nhưng cậu lại quên mất rằng cậu chỉ vì duy nhất một người mà làm tổn thương những người còn lại. Cậu vì Diệp Phàm mà năm lần bảy lượt tổn thương Hạ Vũ... là cậu sai sao?

    ***
    Phòng 210, bệnh viện trung ương XX
    Cánh cửa phòng bệnh được mở ra, người con gái nằm trên giường có khuôn mặt thật xinh, nhưng trông nó thật xanh xao và tiều tụy.

    "Phàm à! Em ngủ đã bảy năm rồi. Tại sao lại chưa chịu tỉnh. Em muốn anh chờ đến bao giờ nữa đây?"

    ***

    Cánh cửa phòng bệnh 210 lại mở, cô gái trẻ bước lại bên giường bệnh, nơi Diệp Phàm đang nằm.

    "Tại sao mày không bị xe tông chết đi? Mày ngủ cũng đã ngủ ba năm rồi."

    Hạ Vũ không biết tại sao mình lại nói như vậy. Chỉ là thực sự muốn người con gái này chết đến vậy sao?

    Có lẽ là vậy rồi. Chỉ vì nó, nếu không có nó Dịch Khiêm chắc chắn sẽ yêu chị.

    Chỉ vì nó không chết nên Dịch Khiêm mới không quên được nó. Ba năm này, người ở bên anh là chị chứ không phải Diệp Phàm. Nhưng anh vẫn không chấp nhận chị.

    "Hạ Vũ, chị thực sự muốn tôi chết vậy à?"

    Có tiếng nói chuyện, tiếng nói rất khàn. Giọng nói này đã bao lâu rồi Hạ Vũ không nghe được, là tiếng Diệp Phàm.

    Diệp Phàm đã tỉnh.

    "Mày tỉnh từ khi nào?"

    "Khi chị mắng tôi tại sao không chết đi."

    Diệp Phàm nói dối, thật ra hôm qua cô đã tỉnh, nhưng vẫn chưa thích ứng được nên mới vờ ngủ.

    Cô không nghĩ bản thân lại ngủ lâu như thế. Ba năm rồi, hóa ra bản thân lại ngủ lâu như vậy.

    Ba năm, cô chìm trong những cơn mộng mị, cô cảm thấy bản thân lại quá mù quáng cho tình yêu ấy, cô có lỗi với cha mẹ, với... Dịch Khiêm. Cô nhìn thấy Hạ Vũ, chị im lặng, nhìn cô.

    Tình yêu ư? Nó là gì nhỉ? Là thứ cô cho Hạ Vũ nhưng chị lại không cần ấy sao?

    Cô không thể không hận chị. Chị chà đạp lên trái tim và tâm hồn yêu của cô. Chị xem tình cảm của cô là một trò chơi. Chính chị đã giết chết tình yêu của cô dành cho chị.

    "Chị còn muốn lấy Dịch Khiêm sao? Còn yêu anh ta sao? Tôi có cách giúp chị."

    Rõ ràng là mục tiêu mà bản thân theo đuổi bao lâu nay nhưng tại sao nghe Diệp Phàm nói như vậy chị lại thấy lòng hơi nhoi nhói.

    "Mày có thể giúp được gì chứ?"

    Diệp Phàm chỉ khẽ cười, một nụ cười nhàn nhạt. Mắt cô đã không còn đau khổ, cũng chẳng còn chỗ cho tình yêu.

    "Đều có lợi cho chị. Chẳng phải tôi yêu chị sao? Vì yêu nên luôn muốn chị hạnh phúc."

    Lại là một lời nói dối nhưng giờ phút này trái tim cũng chỉ còn một khoảng trống. Vậy thì dù có nói dối bao nhiêu cũng có sao đâu.

    ***
    "Chị nhớ kĩ những gì tôi nói, phải đưa anh ta đến đây. Thời gian cũng không được sai lệch."

    Cửa phòng bệnh khép lại, ánh mắt của Diệp Phàm cũng đã không còn lúc nào cũng lưu luyến theo bóng hình Hạ Vũ nữa.

    Trái tim này đã không còn yêu như lúc trước. Nó chỉ còn hận.

    Ba năm chìm trong cơn ác mộng, mơ đến cạn tình với một người, cảm giác này ai sẽ hiểu cho cô?

    Đã cạn tình rồi, Diệp Phàm bây giờ tỉnh lại chỉ để trả thù chị thôi. Hạ Vũ.
     
    Andrea, Du CaCẩn Niên thích điều này.

Chia sẻ trang này