Book Sheep Nhật kí giấc mơ - Akira

Thảo luận trong 'Văn học phương Đông' bắt đầu bởi Diên Vĩ, 6/7/19.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Nghiệp dày hơn cả bề mặt vũ trụ Thành viên BQT

    Bài viết:
    295
    Đã được thích:
    4,398
    Điểm thành tích:
    120
    [​IMG]

    NHẬT KÍ GIẤC MƠ
    Tác giả: Akira
    Người dịch: Phạm Tiết Nguyên
    Nhà xuất bản: NXB Phụ Nữ
    Nhà phát hành: Quảng Văn
    Khối lượng: 286.00 gam
    Định dạng: Bìa mềm
    Kích thước: 13 x 18 cm
    Ngày phát hành: 03/2018
    Số trang: 292

    Typer: @Diên Vĩ
    Chụp sách: @Celina
    Sách thuộc dự án sách hiếm của Cừu Mọt Sách.
    Ebook và bản type thuộc về diễn đàn. Vui lòng không re-up dưới mọi thức.
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Cốm
    Cốm bởi Cốm, 19/7/19 lúc 18:39
    Celina, Andrea, Aria3 others thích điều này.
  2. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Nghiệp dày hơn cả bề mặt vũ trụ Thành viên BQT

    Bài viết:
    295
    Đã được thích:
    4,398
    Điểm thành tích:
    120

    CHƯƠNG 1: CĂN PHÒNG NHỎ
    Typer: @Diên Vĩ

    Bạn đang đứng trong một căn phòng nhỏ.

    Không có chút tiếng động dù là nhỏ nhất, nơi căn phòng u ám và hiu quạnh...

    Đơn giản là bạn chỉ đứng đó, vô cảm, giống như vẫn chưa nhận ra rằng mình biết đi.

    Với hai bím tóc tết kiểu trẻ con.

    Cùng bộ quần áo có màu tạng sống.

    Gương mặt luôn cúi, khó nhìn ra được biểu cảm.

    Bạn từ từ cử động đầu ngón tay, giống như đang run rẩy. Rụt rè quay đầu lại, tựa như đang hãi sợ một thứ gì đó. Và bạn tập tễnh bước vài bước rồi nhìn quanh, hệt như một đứa tre chỉ vừa mới chào đời.

    Chẳng bao lâu sau, bạn mạnh dạn bước đi, bắt đầu lần mò khám phá căn phòng mình đang đứng.

    Tới gần mọi thứ lọt vào tầm mắt, chạm đến chúng, dí mặt thật sát như muốn xác nhận mùi vị của chúng.

    Cứ như thế, bạn trông đợi rằng một câu chuyện vui vẻ và thú vị mà trước nay chưa từng có sẽ diễn ra.

    Cứ như thế, bạn tin chắc rằng những hành động của mình sẽ tạo ra phản ứng gì đó.

    Nhưng dù có quanh quẩn mọi ngóc ngách, bạn vẫn không khiến cho thế giới xung quanh có chuyển biến gì. Chẳng có gì thay đổi, cứ như thể bạn không thực sự sống trong nó.

    Đây chẳng phải giống như là đang mơ sao?

    Đây chẳng phải giống như là hư không vô nghĩa sao?

    Bạn bắt đầu bước đi với quyết tâm sẽ tìm được thứ gì đó, hay một mục đích nào đó. Đi qua rồi đi lại...

    Trông bạn cứ như thể một bóng ma ám lấy cả căn phòng nhỏ này.

    Cuối cùng, bạn tìm thấy một cánh cửa thủy tinh có vẻ như sẽ dẫn ra bên ngoài. Đứng ngay trước cảnh cửa, bạn nhìn lại căn phòng phía sau, phân vân. Thế rồi, dù hơi chút do dự, bạn vẫn đặt tay lên bề mặt cửa.

    Và bạn bước ra ngoài, qua cánh cửa thủy tinh được mở nhẹ nhàng ấy.

    Thế nhưng…

    Ở đó cũng trống không.

    Chỉ là một cái ban công chật hẹp nối liền với căn phòng.

    Chẳng có gì ngoài đó. Thậm chí đến một cái cây cho mấy chú chim mỏi cảnh nghỉ chân cũng không. Xung quanh hoàn toàn trống trải, cử như cả thế gian đều đã bị tuyệt diệt.

    Chẳng hề có dấu hiệu gì cho thấy có người từng sống ở là đây. Chỉ có những thứ tối thiểu cần có: một đường ống nước, dàn nóng của máy điều hòa và một cái chậu rỗng. Giống như người từng ở đây đã vội vã rời đi trong đêm vì sợ hãi, chỉ mang theo những gì có thể.

    Bạn bước sát đến chỗ tay vịn lan can và nhìn lại căn phòng mình vừa bước ra. Đây là một khu căn hộ cao nhưng hẹp - hoặc từa tựa như vậy. Khó mà đoán được độ cao từ nơi bạn đang đứng, và cũng không thấy có tòa nhà nào xung quanh. Thật sự mà nói, hoàn toàn chẳng có gì xung quanh cả.

    Một đám mây kín đặc treo lơ lửng trên trời, khiến ánh sáng chỉ vừa đủ lọt qua để nhận ra vầng trăng mông lung đằng sau nó.

    Rốt cuộc bạn cũng nhận ra đây không phải là “bên ngoài”. “Bên ngoài” thì phải tươi sáng và tự do, một thế giới với nhiều điều đáng trông đợi... Nhưng cái ban công này trông hệt như cảnh tượng trong tâm thức của một kẻ chán nản đến cùng cực. Đám mây và tay vịn tạo ra một cảm giác tựa như mọi thứ ở đây đã bị tách rời khỏi thế giới bên ngoài và bị đóng kín.

    Bỗng dưng cơn khó thở nghẹn lên từ cổ họng, bạn chạy ngược vào căn phòng để trốn khỏi nơi đó.

    Bạn có vẻ bối rối, ngắm nhìn xung quanh bằng đôi mắt hé như nửa tỉnh nửa mế, giống như bạn đang cực kỳ bận tâm đến ý nghĩa của căn phòng vậy, hoặc cũng có thể là bạn chỉ đang thấy chán ngán mọi thứ.

    Tấm thảm trong phòng có kiểu dáng sinh động mà kỳ dị, trông như từng tảng thịt người bị xé toạc rồi vá vào nhau. Bạn nhìn chằm chằm vào gương mặt như đang cười nhạo mình trên thảm, tựa như đợi nó cất tiếng nói. Nhưng dĩ nhiên, chẳng có gì xảy ra cả.

    Mọi thứ chìm trong sự trống rỗng.

    Một chiếc TV ống Braun(*) cổ lỗ sĩ. Máy điện tử với độc một trò chơi đơn giản đến nỗi muốn giết thời gian với nó cũng khó.

    (*) Còn gọi là Tivi CRT, dùng ống tia âm cực để phát hình.

    Những tấm nệm ngồi bị vứt bừa bãi trên sàn, dù rằng chẳng có vị khách nào để dùng tới chúng. Chiếc kệ sách được sắp xếp gọn gàng, chiều cao vừa tầm với bạn. Bạn đã đặt những quyển sách lên đó ư? Nhưng chúng đã bị bụi bám đầy, tựa sách cũng bị mờ hết, chẳng thể đọc được.

    Một quyển nhật ký đặt trên chiếc bàn đơn sơ trông như vừa được lấy ra từ phòng thẩm vấn.

    Và một chiếc giường mềm mại hấp dẫn đến đáng sợ.

    Đang rảo bước tới chỗ chiếc giường, bạn lại tìm ra cánh cửa phòng. Nhất thời, động tác của bạn trở nên chần chừ, như đang hãi sợ điều gì đó. Bạn cố sức tiến đến gần và đặt tay là cánh cửa. Ngay lập tức, cơn buồn nôn từ đâu xâm chiếm lấy bạn, khiến bạn cúi gằm mặt, lắc đầu một cách khổ sở.

    Bạn không thể ra ngoài, hoặc cũng có thể là bạn không muốn ra chăng?

    Bạn lại gần chiếc giường như thể đang chạy trốn, lối thoát duy nhất còn sót lại. Không còn gì khác trong căn phòng buồn tẻ và hiu quạnh này. Vậy thì có lẽ ít nhất bạn sẽ tìm được chút tự do trong thế giới mộng mị. Bạn bò lên giường, dù vẫn đang mặc bộ đồ khi nãy, rồi kéo chăn quá đầu.

    Như thể để che đi tất cả mọi thứ trước mắt.

    ...Và bạn thiếp đi chỉ sau ba giây.
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/7/19
    Celina, Andrea, Aria1 other person thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Diên Vĩ
      Diên Vĩ
      Lười quá :) mới thêm vào nó lỗi thôi bỏ
      6/7/19
    3. Dê Vô Tiện
      Dê Vô Tiện
      Code chống copy đâu má?
      6/7/19
  3. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Nghiệp dày hơn cả bề mặt vũ trụ Thành viên BQT

    Bài viết:
    295
    Đã được thích:
    4,398
    Điểm thành tích:
    120

    CHƯƠNG 2: PHÍA SAU CÁNH CỬA
    Typer: @Diên Vĩ

    Bạn đang mơ.

    Thế nhưng, khung cảnh quanh bạn vẫn không đổi.

    Giống như thời gian bị quay ngược, bạn thấy mình đứng trong căn phòng nhỏ một lần nữa.

    Bạn không khỏi thất vọng, lưỡng lự vì mất phương hướng. Bạn đi qua rồi đi lại, quay trái rồi quay phải trong vô ích. Cuối cùng, bạn dừng lại, chỉ đứng tại đó, ngây dại.

    Một cảm giác khó chịu lạ thường cuốn lấy bạn, khiến bạn chôn chân một chỗ.

    Khi có đủ thời gian, bạn chợt nhận ra một sự thay đổi rất nhỏ trong căn phòng, hệt như trong trò chơi đoán điểm khác biệt vậy.

    Những chiếc nệm không ở cùng một chỗ. Máy chơi điện tử đã biến đi đâu mất, tựa như thứ phương tiện để giết thời gian là không cần thiết. Phía sau cánh cửa thủy tinh, có thể thấy những tia sáng dịu nhẹ chiếu vào từ ban công. Đây không còn là một nơi bị đóng kín nữa. Căn phòng chẳng còn trống rỗng nó đem lại cho ta cảm giác của tự do.

    Nhưng sự thay đổi lớn nhất... chính là tiếng động.

    Khi cơ thể con người chuyển động, họ sẽ vô thức bỏ qua tiếng tim đập, tiếng hít thở, tiếng cọt kẹt cọ xát của nội tạng, các đốt ngón tay, xương cốt... Nhưng hiện tại chúng cất lên rất rõ bên tai bạn. Cứ như thể nhờ chìm vào giấc ngủ, bạn mới thực sự BẮT ĐẦU SỐNG.

    Dù là mơ, nó không hề có cảm giác của mơ.

    Giống như từ trước tới nay bạn đã ngủ mê và tới tận bây giờ mới mở mắt...

    Ranh giới giữa mơ và thực từ từ lẫn lộn…

    Đã tỉnh táo và trông như đang mong đợi chuyện gì mới sẽ xảy ra, bạn chậm rãi đi đến chỗ cánh cửa. Với những bước chân có vẻ gì đó tự tin, không chút chần chừ, bối rối.

    Bạn khẽ xoay tay nắm cửa.

    Ngay lúc ấy, màn hình TV chớp tắt. Một cặp mắt giễu cợt xuất hiện bên trong, nhấp nháy theo nhịp điệu kỳ dị. Chắc chắn là nó đang nhìn bạn.

    Nhưng bạn không hề để ý tới nó, mà chỉ tập trung vào việc thoát khỏi căn phòng chật chội đến nghẹt thở này. Và thế là, dùng hết sức nặng của cơ thể, bạn đẩy toang cánh cửa.

    Cánh cửa phát ra một tiếng rít uể oải, còn bạn chúi ngã về phía trước.

    Một cảnh tượng hoang đường trải ra ở phía bên kia cánh cửa. Bạn đứng ngây ra đó, đón nhận nó như người đang bị bóng đè.

    Xung quanh bạn là bóng đêm, trôi nổi dưới chân bạn là những hình ảnh chẳng ra thần cũng chẳng ra quỷ. Nhưng bạn đâu quan tâm tới chúng, nên những nụ cười ghê rợn ấy chẳng thể ảnh hưởng đến bạn.

    Khi thấy bạn không hãi sợ, chúng dần trở nên biết điều và thân thiện, mời mọc bạn đi tiếp.

    Bước thêm nữa, bạn chợt thấy mình đang đứng trước một chuỗi những cánh cửa. Dù không có ánh đèn, hình dáng của từng cánh cửa vẫn rõ ràng như không hề bị bóng tối che khuất. Bạn đếm được một, hai, ba... những mười hai cái, tạo thành vòng tròn như từng giờ trên đồng hồ, với bạn ở giữa.

    Chẳng có cánh cửa nào ra vẻ mời gọi bạn mở chúng - Hành động mở cửa, xét cho cùng, cần sự gan dạ, quyết tâm và điều đó càng đúng với những cánh cửa có thiết kế lạ lùng và đáng nghi ngại thế này. Dẫu vậy, mặc cho đang do dự, bạn đồng thời cũng háo hức muốn tìm hiểu xem có gì ở sau chúng. Bạn có thể nhận thấy nhịp tim rộn rạo trong lồng ngực - tựa như khi một người đang thổn thức vì yêu, hay khi bị kích động trước một phát kiến vĩ đại.

    Nó đập nhanh đến độ, nếu cơ thể bạn có một vết thương đang há miệng, hẳn máu sẽ ồng ộc chảy ra từ đó.

    Một cánh cửa dường như có chân nhện quấn xung quanh. Cánh cửa khác lại trông như đã bị hàng chục bàn tay nhuốm máu đập lên để mở tung ra. Một cánh cửa thì như đang nhìn bạn với cặp nhãn cầu ướt át còn sống. Cánh cửa nữa thì được trang trí đèn neon lòe loẹt, giống những khu phố đèn đỏ nhộn nhịp, nơi chỉ cần nhìn ánh đèn sáng rực thôi cũng đủ khiến ta cảm thấy choáng váng...

    Bước một vòng quanh những cánh cửa, bạn chăm chú dò xét từng cái.

    Có vẻ bạn vẫn chưa vượt qua được nỗi lo lắng và không muốn chạm vào chúng. Vì vậy, lúc này bạn chỉ dám nhìn thôi.

    Thực sự, có thể bạn đang cố tìm một gợi ý, một thứ gì đó chợt nảy ra trong đầu bạn – nếu có – để nhắc bạn xem nên mở cánh cửa nào là tốt nhất.

    Ví dụ, khi coi đây như một chiếc đồng hồ, tốt nhất nên bắt đầu từ cánh cửa phía một giờ, và đi theo chiều kim đồng hồ chăng? Hoặc có lẽ nên chọn cánh cửa bắt mắt nhất, hay cánh cửa bạn muốn mở nhất. Ngược lại, hẳn cũng không tệ nếu xem xét thứ đằng sau cánh cửa trông đơn giản nhất...

    Nhưng bạn không thể suy nghĩ quá lâu.

    Bạn thừa hiểu tính lô-gíc không được áp dụng tại đây và dường như cũng chẳng có đáp án chính xác nào. Mà cũng chẳng có ai để hướng dẫn cho bạn. Xét đến chuyện ấy thì chẳng có lý gì phải nghĩ ngợi nhiều.

    Tuy không có ai thúc giục, nhưng bạn cũng ghét đụng phải một nụ cười kỳ quặc của kẻ nào đó đang ẩn nấp trong bóng tối... với ý định sử dụng cánh cửa đúng với mục đích của nó, bạn khẽ đặt tay lên nắm cửa gần nhất.

    Bạn mở nó.

    Và rốt cuộc, bạn đã bước sang phía bên kia.
     
    Aria, Celina, Dê Vô Tiện1 other person thích điều này.
  4. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Nghiệp dày hơn cả bề mặt vũ trụ Thành viên BQT

    Bài viết:
    295
    Đã được thích:
    4,398
    Điểm thành tích:
    120

    CHƯƠNG 3: CHIẾC Ô ĐỎ
    Typer: @Diên Vĩ

    Bạn đứng ở một nơi tù mù sáng.

    Phía sau là cánh cửa bạn vừa đi qua đang nổi dập dềnh trên không. Trừ bạn và cánh cửa ấy, mọi thứ khác đều chìm trong màn đêm đen kịt, mông lung vô tận.

    Nó khiến bạn liên tưởng đến một đêm cuối đông, ngay sau khi cơn mưa vừa dứt.

    Im lặng và ướt át, không một bóng người.

    Khung cảnh cũng gợi nhớ đến những lúc bạn trở về nhà sau một ngày dài học hành hoặc làm việc, và rốt cuộc mới được tận hưởng chút yên bình thanh thản – một khoảng trống khi hạnh phúc đan xen giữa hạnh phúc, bình yên đan xen giữa bình yên, nơi mà sự bồn chồn có thể khiến bạn phát ốm.

    Có vẻ bạn đang hơi bối rối.

    Bạn bắt đầu đi qua lại xung quanh cánh cửa, nhưng vẫn chú ý đến nó trong tầm mắt, không đi quá xa như thể đã tự buộc nó vào mình. Đây giống như cách để giúp bạn chắc chắn rằng nó sẽ không bốc hơi khi bạn quay lưng đi. Chỉ là biện pháp an toàn thôi mà. Hay là do bạn nhát chết?

    Nhưng chẳng có gì đặc biệt xảy ra. Khung cảnh vẫn không đổi, và không có thứ gì động đậy xung quanh – ngoài cơ thể của chính bạn.

    Bạn đã yên tâm, hoặc cũng có thể chỉ là muốn tìm kiếm sự đổi thay nào đó, bạn bước ra xa hơn.

    Trong bóng tối, vốn không có lấy một cột mốc để xác định phương hướng, bạn bắt đầu đi theo một đường thẳng, dùng cánh cửa làm điểm tham chiếu. Bạn cứ bước tiếp, bước tiếp, đôi giày trắng dần hóa đen bởi nước bùn, hai bím tóc tết đung đưa qua lại.

    Đôi lúc, bạn có thể thấy những vũng nước dưới chân. Chắc trời cũng vừa mưa xong thật. Bạn bình tĩnh đi tiếp, không quan tâm nước bùn đang thấm ướt qua tất và làm bẩn chân bạn.

    Những vũng nước xoáy tròn – một gợi ý cho điều gì sâu xa hơn, như thể chúng đang nắm giữ bí mật về tương lai của bạn.

    Giống như mặt nước trong veo đẹp tuyệt kia đang hứa hẹn về một sự hạnh phúc, đủ đầy.

    Hay như vũng bùn lầy lội ấy, chôn giấu bên trong là dự cảm về khó khăn và mệt mỏi.

    Ai cũng sẽ thấy khó chịu khi đạp phải một vũng nước đọng. Mọi người đều biết trong nước bẩn chứa đầy vi khuẩn và bọ gậy, hơn nữa nước còn làm ướt bên trong giày. Có thể coi việc đạp phải nước đọng là dấu hiệu của điểm gở. Ít nhất nếu nước trong, bạn còn có thể nghĩ đến chuyện nào đó lạc quan, như thanh tẩy tâm hồn chẳng hạn.

    Tựa như muốn quyết định số phận của bạn, bề mặt các vũng nước liên tục thay đổi, từ trong vắt thành bùn lầy, rồi lại từ bùn lầy sang trong vắt. Trong ảnh phản chiếu khi nước gợn sóng, bạn có thể thấy một đám mây đen đặc, giống với đám mây bạn nhìn thấy ở trước ban công của căn phòng nhỏ, thứ nuốt trọn tia sáng của ánh trăng và chỉ để cho một nụ cười ghê tởm hé qua.

    Không màng bận tâm, bạn bước qua các vũng nước. Cứ mỗi lần như thế, hình ảnh của bạn lại phản chiếu trên mặt nước. Từng đợt sóng gợn lên theo những bước chân, vặn xoắn những gì chúng thể hiện. Ngay cả lúc bạn đã đi qua, những hình ảnh đảo ngược quỷ dị vẫn lưu lại đó, không về tương ngừng biến dạng.

    Hình ảnh phản chiếu của bạn cũng biến dạng, rồi tựa như được tạo ra bằng đất sét, nó xoay chuyển và trở thành một cặp nam nữ trưởng thành ăn vận sang trọng. Họ vẫn cứ bước đi mà chẳng hề lia mắt tới bạn, chỉ chăm chăm nhìn nhau, như hai kẻ đối địch giữa chiến tuyến.

    Hình ảnh méo mó phản chiếu lại bạn ấy, hay có thể gọi là cặp nam nữ từ bạn mà biến thành, đang cau mày phỉ nhổ và mắng nhiếc lẫn nhau.

    Nhưng bạn lại chẳng hề nhận ra.

    Bạn không thấy, cũng không cảm nhận được, hay nhận thức được.

    Dù sao, ừ thì, đó chính là con người bạn...

    Trông họ như một cặp vợ chồng thân thiết. Thân đến độ có thể cãi nhau mà chẳng cần kiêng nể bất cứ điều gì. Sau mỗi lần vũng nước gợn lên, bóng dáng của họ cũng biến đổi, cho đến khi chân tay mềm nhũn ra, còn khuôn mặt thì vỡ tán loạn, càng lúc càng giống một cặp quái vật.

    Nhưng bạn không nhìn đến chúng, bạn cứ đi tiếp, xa hơn và xa hơn nữa.

    Bề mặt nước giống như chiếc gương vậy, nó phản chiếu vạn vật trên cõi thế gian. Thực sự thì, phía bên kia là một thế giới hoàn toàn khác. Nhưng bạn làm bộ chẳng để tâm, chỉ nhắm mắt và không nghe gì nữa, cứ mãi bước tiếp.

    Rốt cuộc từ khi nào con người bắt đầu nhìn vào gương? Tự soi lại kiểu tóc, tự trang điểm, thoa son và bôi kem dưỡng da... Họ nhìn vào bản thân và nghĩ: ồ, mình còn thiếu thứ gì đó; ồ, giá mà mất đi gì đó thì tốt. Rồi thì họ nghĩ ra cách để chữa chúng. Và khi những sai lệch ấy ngày một nhiều hơn, người ta bắt đầu biến đổi thành một kẻ khác.

    Đôi lúc là vì tự xét lại mình, đôi lúc vì cố gắng thay đổi mà vội vàng quyết định, đôi lúc còn không phải do chính mình lựa chọn nữa.

    Nhưng bất kể kết cục ra sao, nhờ nhìn vào gương, người ta mới có thể tự trông thấy bản thân mình.

    Tuy nhiên, bạn sẽ không làm thế.

    Bạn bước thật nhanh, vờ như không thấy chính mình. Nhưng rồi một thứ ở bên cạnh chân bỗng khiến bạn phải để mắt tới, và bạn phải dừng bước.

    Tò mò, bạn vén mái tóc che quanh mắt và khom người xuống để nhìn kỹ vật mình suýt chút nữa giẫm phải.

    Đó là một chiếc ô nhỏ.

    Giữa khung cảnh trời mây đầy ảm đạm, màu đỏ của chiếc ô trông rất nổi bật. Không hề do dự, bạn nhặt nó lên và mở tung ra.

    Tất nhiên, thời điểm để mở ô phải là lúc trời mưa, nên hành động trên có lẽ trông vô ích đến nực cười. Dẫu vậy, như thể định luật nhân quả đã bị đảo ngược - tựa như bạn là Alice trong Cuộc phiêu lưu của Alice ở xứ sở thần tiên (*) – không hẹn mà rằng, trời bất ngờ đổ mưa.

    (*) Alice trong truyện Cuộc phiêu lưu của Alice ở xứ sở thần tiên.

    Cơn mưa đến cùng với sấm chớp thét gào, như thể đang nổi cơn thịnh nộ muốn đánh sập thứ gì đó.

    Không muốn bị ướt, bạn che chiếc ô đỏ sát vào người.

    Mưa là biểu tượng của ân huệ. Chúng rơi xuống như những giọt nước mắt từ bầu trời. Nước mắt có thể hút hết bi ai giống như bọt biển và kéo chúng ra ngoài cơ thể. Chúng có công năng tích cực, và trận mưa này cũng giúp cho tương lai của bạn tươi sáng hơn.

    Những vũng nước tựa như bất an chồng chất đã bị cơn mưa đuổi dần, từ từ mờ đi và cuối cùng hòa lẫn vào làn nước. Cặp đôi bên trong, cùng những trận tranh cãi vô nghĩa khó coi của họ cũng tan chảy giữa các con sóng.

    Bạn tiếp tục con đường mình đã chọn, không một manh mối về nơi mà mình đang hướng đến, và nỗi phiền lòng sẽ gặp phải khi tới được đó. Bao nhiêu bất an nay đã chôn tận sâu vào lồng ngực, hai tay bạn khẽ xoay xoay tay nắm ô.

    Ở nơi chẳng ai có thể nghe thấy, bạn ngân nga một điệu nhạc vui tươi.
     
    Aria, Celina, Dê Vô Tiện1 other person thích điều này.
  5. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Nghiệp dày hơn cả bề mặt vũ trụ Thành viên BQT

    Bài viết:
    295
    Đã được thích:
    4,398
    Điểm thành tích:
    120

    CHƯƠNG 4: CON ĐƯỜNG THẲNG TẮP
    Typer: @Diên Vĩ

    Cứ thế, bạn bước đi.


    Giữa cơn mưa, trông bạn như đứa trẻ vào một ngày đông vừa tan trường được cha mẹ đón về, hạnh phúc nhảy cóc trên vệ đường, hai tay nắm lấy tay cha mẹ.


    Có lẽ cơn mưa chẳng phải điều gì phiền toái với bạn.


    Nhưng, thay vì được cha mẹ đi cùng, chẳng có ai bên cạnh bạn lúc này. Hoàn toàn cô độc, bạn vẫn bước đi trong màn đêm trống rỗng, như chẳng hề để tâm đến cơn mưa đang trút xuống.


    Trong những vũng nước ngày một lớn dần nhờ cơn mưa, cặp vợ chồng cãi cọ đã gần như bị hòa tan, nhưng dẫu cho đã mất đi hình dạng và đang tan chảy cùng đám bùn, họ vẫn tiếp tục oán hận và mắng chửi nhau. Dù gì, nhờ có tiếng mưa lộp độp đánh vào ô, những tiếng chửi rủa ấy hầu như chẳng thể truyền tới tai bạn.


    Ngoài tiếng mưa đang đổ xuống, xung quanh im lặng đến đáng sợ.


    Bước chân bạn vẫn tiếp tục nhàn nhã, chỉ dừng lại khi đến phải một thứ trông như bậc thang.


    Lối vào cực kỳ cao và hẹp trồi lên khỏi mặt đất. Từ đó, chiếc thang dẫn xuống một nơi không rõ. Đã chán phải lang thang vô định, bạn đi thẳng vào trong, có lẽ đang trông đợi một điều gì đó.


    Dù đã gấp ô, bạn vẫn nghe được tiếng mưa rơi lộp độp phía sau lưng. Thế rồi như bị các bậc thang cuốn hút, bạn bắt đầu đi xuống.


    Rũ hết nước đọng bám trên hai bím tóc tết, bạn bước tiếp xuống chiếc thang giờ đã trở nên ẩm ướt và trơn trượt. Vì xung quanh tối mù nên bạn chẳng nhìn thấy gì, cũng không rõ thứ gì đang chờ đợi mình ở bậc thang cuối cùng.


    Đi xuống, đi xuống, rồi lại đi xuống. Ở phía xa, có thể thấy một tia sáng nhỏ. Bạn lại gần, tia sáng càng lớn dần thêm, cho đến khi tới được lối ra.


    Chào đón bạn là một khu rừng rập rạp như thể một biển cây cối.


    Dù bạn vừa đi xuống một chiếc cầu thang, rõ ràng hiện tại bạn lại đang ở ngoài trời. Thật vô lý, nhưng bạn cũng chẳng bận tâm. Bạn chỉ nhìn quanh, tò mò.


    Cây xanh trải dài đến vô tận quanh bạn, ẩn giấu đi những thứ phía sau chúng. Những tán cây đủ để che đi tầm nhìn, nhưng lại mang dáng vẻ vô hồn. Chẳng hề có lối đi giữa biển cây này, nhưng bạn bỗng nhiên thấy một thứ lạc lõng đến quái gở, đủ để khiến bạn đánh rơi chiếc ô.


    Trước mắt bạn là một máy bán hàng tự động.


    Như thiêu thân bị hút vào ánh đèn, bạn bước lại gần nó. Dù trông mới cứng, nhưng chiếc máy bán hàng xem chừng cũng chẳng có gì đặc biệt. Bên trong có cà phê, trà và nước trái cây, không thứ gì là quá nổi bật. Bạn áp sát má vào cánh cửa thủy tinh như một đứa trẻ háo hức trước cửa hàng bánh kẹo, cố nhìn kỹ hơn bên trong.


    Bạn lục tìm tiền lẻ trong túi, và khi chẳng tìm ra được gì, bạn lắc đầu ngao ngán.


    Có lẽ thứ này giống như nơi mà các nhân vật chính trong trò chơi điện tử thưởng thức đồ uống ngon lành, mát lạnh để giải khát và hồi phục thể lực, hoặc để tìm kiếm các nhiệm vụ hay gặp gỡ các nhân vật khác. Nhưng do lựa chọn ấy đã bị chặn lại, bạn chỉ có thể đưa tay sờ lên cổ họng khô khốc, nuốt nước bọt thèm thuồng.


    Dù có đáng tiếc, rốt cuộc bạn không còn cách nào khác ngoài việc bỏ cuộc và rời khỏi đó. Mặt đất phía dưới gồ ghề và đầy sỏi đá, nhưng chẳng hiểu sao bạn có thể bước qua không vấn đề gì.


    Sau khi đã kiểm tra mọi ngóc ngách giữa các gốc cây, cuối cùng bạn cũng tìm ra một kẽ hở đủ rộng cho cơ thể mình lên qua. Khi bạn sang được phía bên kia, lối đi mới liền trải ra.


    Đó là một con đường trải nhựa, nhưng có vẻ đã lâu không được duy tu sửa chữa. Đây đó là các khe nứt xum xuê rêu cỏ. Đã không còn xe cộ đi qua, con đường trông như cái xác thối rữa của một loài dã thú khổng lồ.


    Đặt chân lên mặt đường, bạn lại nhìn quanh.


    Con đường thẳng tắp trải dài như vô tận, cắt ngang qua một rừng cây. Như mọi khi, không thể biết nó dẫn tới đâu, hay nơi nó bắt đầu. Nhưng việc tự nhiên nhất chẳng phải là bước đi tiếp sao? Nghĩ đến đó, bạn lại bước đi.


    Tiếng bước chân của bạn vang trên nền đường.


    Con đường dài tít tắp không đoạn kết, tựa như một xa lộ cao tốc vắng bóng xe qua lại.


    Đi trên nó chẳng dễ dàng gì.


    Bạn cứ đi, đi mãi, đi nữa... Con đường vẫn không thay đổi mà trải dài vô biên dưới chân, và dần dà, bạn bắt đầu thấy chán và mệt mỏi. Bạn chợt hiểu ra mình sẽ chẳng đến được đâu với con đường này. Nó là một cao tốc “khép kín”.


    Thế rồi bạn nhận ra...


    Ở một góc đường, sát trong tầm nhìn của bạn, có một thứ rất lạ lẫm.


    Nó đứng đó, trông như đang lơ lửng, không tạo ra sự chú ý và dễ dàng hòa lẫn vào cảnh vật xung quanh. Thảo nào bạn chẳng thể nhìn ra nó. Thực sự thì nó đã ở đó từ khi nào nhỉ?


    Những làn sơn trắng vẽ trên con đường giống như có tác dụng thôi miên khi ta nhìn vào thật lâu. Điều này cũng được biết đến như là lý do khiến cho các tài xế ngủ gục giữa lúc lái xe. Nên khi đi quá lâu và dán mắt vào mặt đường, bạn cũng mất đi khả năng chú ý theo cách đó.


    Nhưng một khi đã nhận ra, bạn khó lòng mà bỏ qua nó được. Đó là một thứ gây ra cảm giác chẳng lành.


    Một sinh vật không thể lý giải, dù có nhìn ở góc độ nào đi nữa cũng không rõ là thứ gì. Thoạt trông, dù chỉ trong một giây ngắn ngủi, bạn đã nghĩ nó là người – cao cũng gần bằng bạn, và rất dễ bị nhầm với ai đó đang phủ áo mưa kín toàn thân. Dù sao cũng mong sẽ gặp được người nào khác, bạn bước đến gần hơn, rồi bỗng hoảng hốt sững lại.


    Thứ ấy đâu phải con người. Mà nói đúng hơn trông nó như một con sứa.


    Mọt con sứa có kích cỡ to bằng con người.


    Qua làn da trong mờ như một lớp túi nhựa, bạn có thể nhìn rõ những mạch máu chảy bên trọng nội tạng của cái thứ có hình dáng giống con người ấy. Chỉ chừng đó cũng đủ khiến bạn cảm thấy buồn nôn. Đại tràng, ruột non, cùng các bộ phận khác cứ thế trôi bồng bềnh trước mắt bạn, ngập ngụa trong máu tươi. Sinh vật trông như lát cắt giải phẫu kia vẫn đứng nguyên tại chỗ, chẳng hề phản ứng khi bạn tới gần.

    Vừa ghê tởm và vừa sợ hãi, bạn vội lùi ra xa, quay đầu chạy thẳng theo hướng mình vừa đi tới. Giữa chừng chỉ một lần duy nhất, bạn ngoái lại nhìn.

    Phía cuối con đường trải dài vô tận, tương lai của bạn, vận mệnh của bạn như được gợi lên. Nó giống như một xác chết đẫm máu chứ chẳng hề giống một trò đùa. Đâu đó ở xa xa phía sau, một âm thanh như tiếng chuông nguyện hồn trong tang lễ ngan vang. Hơi chút bi ai. Hơi chút thương xót.

    Và bạn vẫn tiếp tục bỏ chạy, bịt chặt cả hai tai.
     
    Aria, Dê Vô TiệnAndrea thích điều này.
  6. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Nghiệp dày hơn cả bề mặt vũ trụ Thành viên BQT

    Bài viết:
    295
    Đã được thích:
    4,398
    Điểm thành tích:
    120

    CHƯƠNG 5: ĐÈN GIAO THÔNG
    Typer: Diên Vĩ

    Bạn đang mơ.

    Một cơn ác mộng bất tận.

    Bạn... cảm thấy ghê tởm và quay lưng chạy trốn khỏi con quái vật được tạo ra từ một đống nội tạng nhão nhoét, chạy trốn trên chính đoạn đường mình vừa đi qua. Ít nhất nhờ vậy, bạn sẽ thấy cảnh tượng có phần quen thuộc với mình mà yên lòng hơn.

    Lẽ ra phải như vậy.

    Trước khi nhận ra, bạn đã đi qua một nơi rất lạ lẫm.

    Rõ ràng bạn đang quay về trên con đường thẳng tắp khi nãy, đáng lý sẽ không thể xảy ra chuyện thế này.

    Mặt đường dưới chân bạn không hề thay đổi, nhưng cây cối xung quanh đã biến đâu mất. Mắt bạn chỉ thấy độc một màn đêm vô tận, đôi lúc bị ngắt nhịp bởi những hạt mưa.

    Nghi hoặc, bạn ngẩng lên nhìn những thứ đang lơ lửng trên đầu. Chúng là những cây thập giá cực lớn. Một biểu tượng của tội lỗi... nhưng cũng là tượng trưng cho sự đền tội. Hãy tin, và bạn sẽ được cứu rỗi. Vậy thì quay lại con đường ban nãy là chính xác. Nhất định, việc tránh xa đống ngũ tạng tởm lợm kia hẳn là một quyết định đúng đắn.

    Nhịp chân bạn dần rõ ràng, như thể muốn thúc đẩy bạn tiến xa hơn. Xét cho cùng, nếu nó xuất hiện để cứu bạn thì trông đám thập giá này cũng đáng sợ chẳng kém gì con sứa - chúng cao vút, dựng đứng lên như bia mộ, với mùi xác chế phớt thối rữa phảng phất bao quanh.

    Các thập giá ngày một nhiều hơn, nhưng chúng không tới ai gần bạn, hay đưa tay ra cứu vớt gì bạn. Như thể những con mắt của chúng đang mở ra không ngừng dõi theo nhất cử nhất động của bạn. Dù chúng chỉ lẳng lặng nhìn bạn, nhưng cũng đủ tạo ra cảm giác áp bức khó diễn tả, khiến bạn bước chân nhanh hơn, tiến tới trước hòng rũ bỏ toàn bộ chúng.

    Các thập giá không ngừng nhiều thêm cùng với những ánh mắt của chúng. Như chưa đủ quái đản, khi nhìn kỹ, bạn nhận ra chúng có đường nét trần trụi đầy nhục cảm. Một sự nhục là cảm đầy lộ liễu... nói dễ hiểu, nó giống như các sinh thực khí... Dù chỉ vừa nãy còn là biểu tượng cho sự cứu rỗi, vậy mà giờ đây chúng đã biến thành thứ mà bạn chắc chắn sẽ không bao giờ muốn nhờ cậy vào.

    Con đường vẫn trải dài không có điểm dừng, còn đám thập giá ngày một nhiều hơn. Tựa như khi Chúa Giê-su bước từng bước nặng nề trên thập giá ở ngọn đồi Golgotha (*), chẳng những đã không có ai đến giúp mà xung quanh bạn còn đầy rẫy những ánh mắt ti tiện liên tục rì rầm và xúc xiểm.

    (*) Còn gọi là Đồi Sọ một cảnh tả trong Kinh Thánh, khi Chúa Giê-su vác thập giá đi qua đoàn người.

    Bạn không chịu đựng nổi cảnh này nữa.

    Dù chẳng rõ đã đi được bao lâu, bỗng nhiên bạn dừng bước, quay ngược trở lại. Đi tới rồi lại đi lui, trông bạn như một đứa trẻ bị lạc đường.

    Phớt lờ hết thảy những ác ý và miệt thị, bạn cứ cúi đầu mà đi tiếp. Một lát sau, con đường bị gián đoạn, và biển cây lại hiện ra trước mắt bạn.

    Rừng rậm là nơi nổi tiếng bởi những vụ tự sát. Bên trong có hoa cỏ, côn trùng, chim muông và đủ mọi loài vật sinh sống, lẽ ra chúng phải là cái lò tôi luyện sinh mệnh... thế nhưng hình bóng và hơi thở của cái chết vẫn cứ vất vưởng ở đó. Rời xa đô thị và nền văn minh, giữa một nơi mà nhân loại không còn được bảo bọc bởi lý trí, kẻ yếu lòng sẽ tìm cách tự kết liễu đời mình.

    Nếu chết đi tại đây, bạn sẽ hòa cùng dòng xoáy của sự sống, và sẽ chẳng còn gì được lưu lại sau khi nó đã nuốt trọn mọi thứ từ bạn.

    Giống như đang mong mỏi chính điều ấy, bạn bắt đầu đi lang thang, hơi thở gấp gáp như một kẻ muốn để quyên sinh. Khu rừng ngày một dốc hơn, con đường hẹp cũng càng trở nên khó đi. Chẳng rõ từ lúc nào, trên con đường cao tốc xuất hiện những ánh đèn vàng đỏ nhấp nháy báo hiệu “Dừng lại” và “Nguy hiểm” ở đằng xa.

    Như muốn níu kéo hết mọi thứ đang diễn ra quanh mình khỏi tầ mắt, bạn mở chiếc ô và nắm chặt lấy nó.

    Nhờ chiếc ô che chắn khỏi cơn mưa không dứt bạn khẽ thở phào và cảm thấy yên tâm hơn.

    Rồi bạn chợt nhận ra.

    Có một thứ đang ở trước mắt bạn.

    Một thứ trông như là thi thể của một người đàn ông.

    Cái xác đã phân hủy gần hết, làn da chuyển sang một màu xanh độc hại.

    Kế bên còn có một con ếch bị xe cán qua. Thứ ấy chính là hình tượng rõ nét về cái chết đầu tiện với hầu hết trẻ con nơi thôn quê. Tứ chi loài ếch trông khá giống chân tay người, nội tạng bên trọng lại có vị trí tương đồng. Đó là lí do tại sao chúng thường được lấy làm mẫu vật thí nghiệm giải phẫu… và phải gánh chịu một cái chết thảm thương.

    Có thể là do ảnh hưởng của cơn mưa, nên quanh đây chẳng hề bốc mùi hôi thối.

    Bạn cau mày, tựa chiếc ô lên vai rồi ngồi xổm xuống cạnh cái xác. Lúc ấy, giống như muốn nói lên điều gì đó, đôi môi bạn cố mấp máy nhưng chẳng thành lời.

    Quyết tâm.

    Như thể bạn đang cố hứng chịu cơn đau đầu, như thể bạn đang định cất lên một lời sám hối.

    Trong thế giới thật, bạn sẽ không bao giờ gặp lại được

    người chết. Bạn không thể thấy họ ở trên đường, cũng không thể nhìn được ánh mắt của họ lần nữa. Vì vậy, khi tái ngộ một người đã chết trong mơ, thường nó đồng nghĩa rằng bạn thật sự lưu luyến, còn đang lưu giữ cảm giác tội lỗi, hay có mối liên hệ mật thiết với họ.

    Bạn đang ở đó, bất động.

    Cứ như thế, khi nhìn vào thi thể ấy, bạn nhận ra một sự thật rằng. BẤT CỨ AI RỒI CŨNG SẼ CHẾT. Ở phía cuối sự sống luôn có một cái chết đón đợi. Không một ai tránh được khỏi kết cục bi thảm ấy. Thứ mà bạn nhìn thấy đang ám chỉ cho một tương lai chẳng lành.

    Thi thể đó, dĩ nhiên sẽ chẳng có phản ứng gì.

    Âm thanh duy nhất phát ra là từ hơi thở khẽ đi qua môi của bạn. Rõ ràng còn đang chất chứa nhiều điều cần được giải bày, nhưng rốt cuộc bạn lại không thể cất nên lời mà giữ nó vào tận sâu trong tim.

    Cắn chặt hai hàm, bạn như đang cố nói ra điều gì đó. . Nhưng cuối cùng nó đã bị chặn lại.

    Cột đèn giao thông ở trên đầu bạn, có lẽ vì đã quá cũ, rung lắc trước một cơn gió thổi qua rồi chợt gãy đổ. Ngay đúng chỗ mà bạn đang ngồi.

    Chẳng kịp phản ứng, và trước thứ âm thanh kỳ quặc đang phát ra, bạn chỉ đủ thời gian để nhìn lên... Với những tình tiết như được lấy ra từ một vở hài kịch, cột đèn giao thông đã rơi trúng đầu bạn. Chỉ còn lại một dòng điện sau cuối chạy qua ánh đèn báo hiệu chớp nháy xanh đỏ rồi tắt ngúm.

     
    Andrea thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này