Truyện dài Nàng Thơ cầu Giang - Đang cập nhật - Kiều Trăng

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Kiều Trăng, 30/4/19.

?

Bạn thấy truyện thế nào?

  1. 10 điểm

    0 phiếu
    0.0%
  2. 7 điểm

    0 phiếu
    0.0%
  3. 5 điểm

    0 phiếu
    0.0%
  1. Kiều Trăng

    Kiều Trăng Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    58
    Điểm thành tích:
    13
    Nàng Thơ cầu Giang
    [​IMG]


    Tác giả: Kiều Trăng

    Thể loại: Truyện dài, tiểu thuyết Việt Nam, bối cảnh thập niên 70, trinh thám, lãng mạn

    Tình trạng: Đang sáng tác

    Giới thiệu

    Ở trấn xã Mỹ An có nàng Thơ, cô ba nhà ông thương gia buôn lụa nức tiếng, tính tình dịu dàng lại đoan trang, người theo người đuổi nườm nượp chẳng xuể.

    Nàng chẳng thích chốn sầm uất đô thành cũng chẳng tham thích của lạ mua vui.

    “Ông lính Pháp xã trên mời tôi qua trấn nhỏ tra án giúp ông ấy, cô Thơ có muốn đi chung không?”

    “Tưởng chi việc gì, mấy vụ này anh không mời tôi thì tôi cũng tự biết đi mà.”

    Ruộng đồng ngút ngàn cỏ xanh thênh thang, núi non von vót trời xanh ươm sắc mây, đồng quê bùng bùng khói bếp, chị em xóm làng túm tụm nô đùa.

    “Cánh đồng đã trổ bông vàng, hạ qua xuân sắp về, tôi sợ mai đây không còn được gặp cô Thơ nữa.”

    “Mỗi tháng anh nhớ gửi thư cho tôi, nhớ là phải kèm theo quà cáp đầy đủ, tôi vui ắt sẽ tới thăm anh.”

    Lời thương thỏ thẻ gửi nàng mà nàng biết chăng?

    “Cưới vợ phải cưới liền tay kẻo lỡ đến muộn nàng theo người."

    [​IMG]
    Mục lục:

    Quyển 1: Chuyện xóm giềng của nàng Thơ

     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Nắng đang dần tắt
    Nắng đang dần tắt bởi Aria, 18/7/19 lúc 20:39
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Chỉnh sửa cuối: 1/5/19
    Din, AndreaDê Vô Tiện thích điều này.
  2. Kiều Trăng

    Kiều Trăng Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    58
    Điểm thành tích:
    13
    Quyển 1:

    Chương 1:


    "Nhà có nàng ba Thơ, đẹp mà khó tính."

    Sáng sớm tinh mơ, ánh bình minh trồi dậy từ sau dãy núi von vót, những tia nắng ban mai lách mình qua áng mây ngà rọi xuống cánh đồng bạt ngàn một màu vàng hươm thơm mùi sương. Gà gáy le te, chim hót líu lo, tiếng chị em làng xóm nói nói cười cười.

    Từ xa, cậu Bẩn xách chiếc cuốc ra đồng lúa, mồi hôi thấm ướt tấm lưng trần và tóc tai bù xù của cậu, nom thật trầy trật. Thím Tư vợ ông Tư Thông bán tre trong trấn đang hái ít ớt mọc sum sê bên ven bụi rậm, thấy cậu Bẩn bà bèn ngoắc ngoắc kêu to, cậu Bẩn dựng cuốc bên góc cây to, đi tới hỏi:

    "Thím gọi tôi có chuyện chi?"

    "Cậu Bẩn siêng năng thật, cáy lúa bắt sâu cả một đêm, trời mới sáng đã ra đồng rồi. Ui, thằng con tôi mà tham làm việc như cậu tôi mừng biết bao!"

    Thím huyên thuyên chẳng ngừng, khen cho đã rồi lại than vãn cả đống chuyện vụn vặt. Cậu Bẩn cười cười, đứng đó gãi đầu ráng nghe cho xong.

    "Mà này tôi bảo..." Thím túm tay cậu Bẩn lấm lét hỏi nhỏ: "Tin ông Bằng dạm hỏi dâu cho cậu hai là thật hả? Hổm rày trấn xã mình xôn xao tin này dữ lắm mà thật hư sao chẳng ai rõ cả."

    "Tôi chỉ là thằng cáy lúa thuê biết chi đâu mấy chuyện này, thím hỏi vậy tôi biết trả lời sao."

    Cậu Bẩn lắc đầu lia chia, "Huống chi có thật hay không thì đợi vài hôm là biết, ông định dạm hỏi thật thì tất nhiên sẽ báo cho hàng xóm để chung vui còn nếu ông vẫn im hơi lặng tiếng thì có lẽ chỉ là tin đồn nhảm do mấy bà tám dựng lên thôi."

    "Ông Bằng dạm hỏi dâu đã là việc như cơm bữa, dân mình còn lạ gì nữa, cái họ tò mò là ông Bằng lại nhăm nhe con gái nhà ai thôi, chứ ổng dạm hỏi dạm cưới mấy trăm cô cũng chẳng ai ngạc nhiên đâu."

    Thím Tư ngó nghiêng ngó trước, thỏ thẻ nói: "Cậu cũng biết rồi đấy, cậu hai nhà họ bị vậy... cô nào mà chịu gả."

    "Tật nửa chân chứ có phải què luôn đâu, mấy cô đó cứ làm quá lên!"


    Cậu Bẩn nhăn mày không vui, xách cuốc đi thẳng ra đồng bỏ lại phía sau tiếng kêu inh ỏi của thím Tư. Trong lòng cậu bực lắm, suốt đường đi vẫn nghĩ, thị đã già đầu rồi mà sao cứ thích tọc mạch chuyện nhà người ta hoài thế không biết.

    Hôm nay nhà ông Bằng làm cỗ lớn, từ sáng mấy cô hầu đã ra chợ mua cả ký heo, vịt, gà về để mần đãi khách. Cửa nhà bếp chật ních người ra vào, khói bốc nghi ngút, lửa cháy phừng phừng. Bà Hiệu sai con Đào và con Hồng xắt lát phần đùi con heo, sai thằng Bèo và thằng Hồm khiêng bao thóc gạo kê mới mua từ trấn trên về vào bếp để rửa cho sạch, sau đó lại loay hoay bảo xấp nhỏ ra vườn sau nhổ rau dưa. Bận rộn đến nỗi chẳng dư thời gian ngồi nghỉ mà tụi hầu vẫn chưa làm xong, tay chân đứa nào cũng vụng về chậm chạp. Bụng mang tức bà chửi đổng cả lên, đứa nào đứa nấy cũng im thít không dám hó hé.

    Quần quật suốt buổi trưa oi ả, cơm nước cuối cùng cũng mần xong hết thảy, đang lúc xấp nhỏ bưng chồng chén đĩa ra nhà chính thì mợ Thảo đi vào, theo sau còn có nhỏ Kiều hay hầu mợ. Bà Hiệu đang nhai lá trầu thấy mợ dềnh dàng đi tới thì cun cút đến thưa dạ hỏi mợ cần gì. Mợ bảo bây đã hầm canh gà chưa, tự nhiên mợ thèm nên muốn húp một chén.

    "Thưa, canh gà đã đưa đến phòng của cô ba rồi ạ."

    "Úi giời, cô ba bộ tính ăn hết nguyên nồi luôn hay sao vậy, mà bây không nấu lẻ thêm nồi nào nữa à? Hay có đứa nào bớt xén tiền chợ rồi nên mới định cho mợ bây nhịn đói."

    "Dạ bầy này sao dám." Bà Hiệu run cầm cập, lắp la lắp bắp, "Tại cô ba đã dặn nấu bao nhiêu nồi canh gà thì bưng sang hết qua phòng bà tư, hầu nghe chủ nào dám cãi lại đâu mợ."

    Mợ lườm lườm từng đứa, bảo nhỏ Kiều gôm hết rổ hoa quả qua phòng mợ, còn dằn mạnh là đứa nào hó hé mợ cho ăn roi sát muối.

    Cu Bần núp ngoài cửa sổ ngóng tai nghe mợ Thảo giở giọng uy quyền ra sao, canh me lúc mợ đã đi xa cu bèn hối hả chạy tới phòng bà tư rồi gõ cửa rầm rầm.

    "Gõ chi cho lắm, bộ ai cướp tiền cướp nhà hay sao!"

    Cửa mở cái rụp, cu Bần không kịp phản ứng trượt chân ngã ngửa ra sau, mông nhỏ ăn ngay nền gạch cứng nhắc.

    "Ui, mông em tét rồi, cô ba tính hù em chết khiếp hả!"

    "Cho chừa cái tật hấp tấp! Đáng lắm cu!"

    Thơ đỡ cu cậu đứng dậy rồi nhẹ nhàng đóng cửa phòng, nháy mắt bảo cu cùng đi ra sau vườn. Tới một góc khuất nhỏ ở vườn rau, cu Bần nói ngay nói liền, Thơ nghe xong chỉ cười chứ chẳng nói gì khác, đưa cu mấy đồng nhỏ để cu ra chợ mua ít đồ ăn vặt, cu hớn hở nhận lấy, nhanh nhảu giấu trong túi áo cúi đầu dạ dạ cảm ơn rồi tung tăng chạy ra ngoài.

    Thơ về phòng gặp má tư, sắc mặt má xanh xao lắm, tóc tai nhễ nhại đầy mồ hôi, quần áo thì nhăn nhúm, má ngồi tựa vào đầu giường bần thần đến đỗi lạ.

    Thấy Thơ về, má hỏi: "Thằng cu Bần tìm con phải không? Vừa rồi má nghe thấy tiếng nó, bộ có chuyện chi hả con?"

    "Dạ phải, cu Bần tới tọc mạch với con vài chuyện vụn vặt trong nhà bếp, kể ra cũng không phải việc gì lớn."

    "Việc gì mà không phải lớn, kể má nghe thử."

    Thơ mỉm cười kéo ghế ngồi xuống, rót cho mình một ly trà ấm.

    "Cu chả kể chị Thảo tới nhà bếp làm phách làm lối với bầy hầu tớ, lúc chỉ nghe con dặn nhà bếp bưng canh gà qua sang phòng má thì đong đỏng nói bóng nói gió một hồi rồi mới chịu rời đi."

    Má tư cười khẩy: "Nó ra oai cho má xem đây mà, nhớ cái hồi nó mới về làm dâu ngày nào cũng cun cút theo sau má bợ đỡ, bây giờ đủ lông đủ cánh nên bắt đầu giở tính hạnh họe. Nó cũng không nghĩ thử bà tư này nào dễ chịu thua như thế, mới nhúm tuổi đầu đã bày đặt học trèo lên đầu người ta ngồi rồi!"

    "Như má nói chị ta còn non nớt lắm, ngoài ra oai với bầy hầu tôi tớ thì đâu còn biết làm gì. Má cứ mặc chị ta, nghĩ nhiều chi cho mệt mỏi."

    Thơ nói: "Huống chi trong nhà còn lắm chuyện cần quản, đợi má khỏe hơn rồi từ từ dạy dỗ chị ta cũng không muộn."

    Má tư không nói nữa nhưng lòng vẫn tức lắm, đợi Thơ về phòng má kêu con Cam vào, bảo nó chạy qua phòng bà hai thưa rằng bên đây có chuyện gấp cần mời.

    Lúc ông Bằng về có dẫn theo một vị khách quý, người ngoài ba mươi tuổi, ăn bận lịch sự lại ăn nói khách sáo khiêm nhường. Mấy đứa hầu tớ dóng mắt dòm đăm đăm, cả bầy túm tụm thử đoán xem ông khách lạ hoắc này có phải từ thành phố về không mà sao trông ổng oai quá. Ông Bằng nổi tiếng khó tánh thành ra bạn bè trong xóm chẳng có mấy người, vì vậy người được ông tiếp đón nồng hậu bằng thái độ hân hoan thế kia ắt hẳn là vị khách vô cùng đặc biệt.

    Ông mời khách một đĩa heo quay sữa thơm nức mũi, tiếp đãi bằng hủ rượu thuốc đã ủ lâu năm còn hào phóng sai thằng hầu mời gánh hát có tiếng trong xã tới nhà biễu diễn. Hai người trò chuyện đến say xưa, hơi chiều chiều hai ông bạn chụm đầu cụm ly đã ngà ngà say mất. Bà cả dặn con hầu đỡ khách vào phòng nghỉ, lại bảo nhà bếp hầm canh rừng giúp ông bây giải rượu, tối nay còn bày cỗ đãi khách khứa say bí tỉ vậy sao tiếp đón người ta đàng hoàng được.

    Đến tối trong nhà sẽ tiếp xóm giềng đến ăn cỗ mà theo thường lệ vào những dịp như thế này thì không thể thiếu việc chăm chút bề ngoài. Mợ Thảo loay hoay với đống tất lụa trên bàn, nào gấm nào vải, nào phấn nào hoa, chọn đi chọn lại mà mãi chưa xong. Mợ bảo con Kiều qua phòng cô ba Thơ thưa chuyện cho mợ mượn bộ lữ trang ngọc trai để đeo dự cỗ, lúc con Kiều về nét mặt vừa thấp thỏm vừa lo sợ. Nó thưa: Cô ba nói khéo không cho vì đã hứa đưa bà tư mượn đeo rồi ạ.

    Mợ giận tím mặt, đi qua đi lại trong phòng với vẻ bực tức.

    "Má hai cũng thật là, sắm đồ cho nó lắm thế không biết, sau này gả đi nó cũng mang hết cung phụng cho nhà chồng làm gì còn nhớ đến công ơn dưỡng dục của cái nhà này!"

    Nhỏ Kiều nói nhỏ: "Sao mợ không kêu cậu Hải sắm cho mợ bộ trang sức mới, dạo này mấy cô mấy bà ai cũng hùa hùa mua vàng ở chợ tỉnh hết đó mợ. Con nghe nói vàng ở đó chế tác đẹp lắm, thợ tỉa tót trong tiệm đều là dân trên Sài Thành không à!"

    Mợ trách: "Cậu bây ngu bỏ xừ, tiền nong tiền riêng đều đưa hết cho cô ba bây giữ rồi, trên người cậu còn đồng nào đâu mà tao xin."

    Nói xong mắt mợ đỏ hoe, mợ giận đến mức nghẽn ngực đứt hơi, mang tiếng con dâu cả của nhà ông tá điền buôn lựa nức tiếng ở xã mà cuộc sống của mợ không khác gì con người hầu, phải khúm núm đủ điều, phải nín nhịn đủ việc, hết hầu cha chồng đến hầu má chồng, rồi còn phải hầu em chồng. Mợ khổ mà có ai hiểu cho.

    Mợ lau nước mắt ướt nhèm trên má, hút hít bảo con Kiều đi hâm nóng rượu thuốc để mợ bưng qua cho cậu hai dùng.

    Chập tối, khách khứa rồi xóm giềng đến nhà. Má hai mặc chiếc áo bà ba màu nâu sồng và quần lụa trắng đi cùng cô ba Thơ ra cửa đón khách, người đến đông lắm, ai cũng mặc lụa là rực rỡ, đeo vàng đeo bạc, đội nón mang dù, người hầu kẻ ở theo sau hầu không xuể.

    Bầy hầu làm việc trong bếp thi thoảng lại ngó đầu ra cửa sổ xem, tà áo của mấy bà mấy cô phiêu phiêu nom thật đẹp, tụi nó nhìn mà lòng nôn nao chẳng yên, có đứa còn rướn cổ ngướn người để nhìn được rõ. Mấy xấp nhỏ xúm xít ngoài vườn hái rau củ, bữa nay nhà đãi cỗ nên ông cho phép bầy nhỏ hái đầy một giỏ rau ăn cho đã bụng. Đứa nào đứa nấy cũng hớn hở ra mặt, xòe tay xòe chân nhổ rồi giật mạnh mấy quả rau nằm sâu trong lùm cỏ xum xuê, có khi làm quá say xưa mà ngả nghiêng cười vang.

    Nhà ông Bằng đẹp nhất trấn xã hỡi ai đã đến một lần là suýt xoa khen miết, tường cao nhà rộng vườn ruộng thênh thang, ai thấy cũng thích.

    Mấy cô hầu dọn mâm lên bàn, xấp gái thì gọt trái cây mời khách, xấp trai thì bưng vác từng hủ rượu đãi khách, mấy bà mấy cô thì trò chuyện bàn dành cho nữ, còn đấng mày râu thì thỏa thích cụng ly cười nói hăng say. Má hai bảo Thơ vào bếp pha trà nóng mời cậu ba nhà ông Lý, Thơ thưa dạ với má rồi theo con hầu ra ngoài. Mợ Thảo ngồi bên cạnh hết dòm má hai lại ngó cậu ba nhà ông Lý, chẳng nói chẳng rằng mà miệng tủm tỉm suốt.

    Canh me lúc không ai để ý mợ thỏ thẻ bên tai con Kiều: "Mợ mày dám cá bà hai bắt đầu nhăm nhe bắt con rể rồi."

    Hổm là cậu hai nhà ông Hòa, nay lại là cậu ba nhà ông Lý, hổng chừng mai đây sẽ là cậu tư, cậu năm nào đó nữa. Ông nhà muốn gả cô ba lên Sài Thành, bà hai thì muốn tìm tấm chồng gần quê nhà cho cô ba, bà ba thì nghĩ rằng nên để cô ba gả cho người vùng miền Bắc Bộ giàu có, bà tư lại nói gả cho người Tây là sướng nhất.

    Mợ chua chua nghĩ trong lòng, gả chỗ nào cũng sướng hết, đúng là con gái rượu trong nhà có khác.

    Thơ bưng khay trà mời cậu Lý dùng, cậu Lý ngắm nhìn cô ba Thơ đến điếu đổ ngớ ngẩn. Cô Thơ đẹp như tiên vậy, tóc dài óng ả, da trắng nõn nà, giọng nói nghe sao mà ngọt cả lòng. Cậu thấy tay chân mình run quá, nói có một câu mà mãi chưa xong.

    Nghe lời má hai Thơ ngồi trò chuyện với cậu Lý, dăm ba câu đã oải đã mệt, người gì đâu mà nói ngọng nói nghịu, lắp la lắp bắp, mặt mày còn đỏ hoen hoét.

    Có cô hầu chạy đến nói nhỏ bên tai Thơ, chuyện là thế này, cậu hai cứ nằng nặc đòi tham gia cỗ với khách khứa, bầy hầu khuyên cậu mãi mà cậu không chịu nghe. Thơ nhờ má hai tiếp cậu Lý hộ rồi theo cô hầu đến phòng cậu hai.

    Sau vụ té ngựa ở trường đua Sài Thành khiến một bên chân phải bị đứt xương nặng từ đó tính cậu hai Hải thay đổi rất nhiều, nóng nảy vô cớ thi thoảng còn la hét đập đồ trong phòng, ông và bà sầu lo ngày đêm khuyên sao cậu cũng không nghe. Ban nãy nghe con hầu tọc mạch nên cậu mới biết ông mở tiệc cỗ mời khách còn để cậu năm Văn đứng ra thay ông tiếp đón khách khứa. Nghe xong những lời con hầu kể cậu giận đến điên người, bầy hầu sợ quá mới gấp gáp đi gọi cô ba Thơ đến.
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/5/19
    AndreaDê Vô Tiện thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Kiều Trăng
      Kiều Trăng
      Mình đã sửa rồi, tại cái màu hơi nhạt làm mình tưởng màu hồng cam.
      1/5/19 Báo cáo
    3. Dê Vô Tiện
      Dê Vô Tiện
      Bạn không được sử dụng màu đỏ trong bài viết nhé.
      1/5/19 Báo cáo

Chia sẻ trang này