Truyện dài Mười lần đứng đợi mùa thu - Cập nhật - Nguyễn Ý Thu

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Nguyễn Ý Thu, 14/11/18.

  1. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18

    MƯỜI LẦN ĐỨNG ĐỢI MÙA THU

    - Tên tác phẩm: Mười lần đứng đợi mùa thu
    - Tác giả: Nguyễn Ý Thu
    - Thể loại: Tình cảm
    - Tình trạng: Đang sáng tác
    - Giới thiệu (tóm tắt) tác phẩm: Tình yêu chỉ đơn giản là cảm xúc của hai người.​
     
    Bài viết mới
    Hogwarts
    Hogwarts bởi Truẫn Phiện, 5/12/18 lúc 19:20
    Mãi sáng tên anh
    Mãi sáng tên anh bởi Ria Nguyễn, 3/12/18 lúc 23:22
    Umio., Aria, Âu Dương Y Điểm2 others thích điều này.
  2. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 1

    Đà Lạt những ngày tháng đầu hè, bềnh bồng và mênh mông như một cơn mơ dịu dàng sáng loá. Nắng và mưa cứ đan xen vào nhau một cách mềm mại và đơn giản như thể cuộc sống vốn dĩ vẫn vậy.

    Làng hoa Vạn Thành và những con dốc thoai thoải giữa hàng cây phượng tím khiến cho bất cứ ai cũng muốn viết một vài dòng thơ hay trở thành họa sĩ. Cả làng hoa đang vào vụ nhàn rỗi, nhưng khách du lịch đến tham quan và cắt hoa tại vườn thì không bao giờ thiếu. Rộn ràng và tươi tắn như một thế giới bình yên thu nhỏ lại. Chẳng ai muốn rời đi.

    - Anh có bị điên không đấy? Gia Hân của nhà Bích Đào ở Lạc Dương sao? Nó đang học cấp ba. Anh muốn vào tù à?

    Giọng điệu cứng rắn và khó chịu của Thiên Thanh khiến bữa sáng của gia đình trở nên căng thẳng.

    - Bố! - Thanh quay sang bố, vẻ mặt thản nhiên của ông khiến cô thấy hoang mang. - Cả bố cũng ủng hộ điều này sao? Anh Lân và con gái nhà Bích Đào? Bố có biết cả huyện Lạc Dương không ai ưa nhà đó không? Bố định làm thông gia với bà Đào à? Hạ thấp phẩm giá của gia đình đến thế sao?

    - Anh con có tính toán riêng của mình. Con không cần bận tâm đâu.

    Nói xong, ông Khải đứng lên khỏi bàn ăn và đi thẳng vào phòng mình. Chỉ còn hai anh em, Thiên Thanh cầm đũa vừa gắp miếng ăn bỏ vào miệng vừa cười khẩy vẻ khinh bỉ.

    - Giờ hôn nhân cũng tính toán nữa à? Nó chưa đủ tuổi kết hôn đâu và nghe nói con bé đấy láo toét đua đòi, mới nứt mắt ra đã biết phá của bằng hàng hiệu và ăn chơi đủ món.

    - Nếu chỉ như vậy thì càng tốt chứ sao? - Lân nhìn Thiên Thanh đôi mắt không lộ chút cảm xúc nào. - Một cô vợ có cả trang trại hàng ngàn con bò sữa, đất trồng thâu tóm nửa làng hoa và là đối tác cung cấp hoa cho xưởng tinh dầu nhà mình nhiều năm rồi. Còn gì ổn định hơn? Đặc biệt là cô ta ngu dốt và ăn chơi đua đòi. Thứ anh bỏ ra chỉ là tiền, nhưng thu về rất nhiều tiền.

    - Tính toán của anh đấy à?

    - Đừng nhìn anh như quái vật thế. Nếu đã không thể mong hạnh phúc trong hôn nhân thì phải cưới một cô vợ đơn giản thôi em ạ.

    - Ồ ông anh thân mến... - Thiên Thanh ném đũa xuống bàn cười ngất. - Nó có một thằng anh trai, và chắc chắn nó không được thừa hưởng những thứ anh vừa kể đâu.

    Lân gọi người giúp việc đến dọn bàn ăn. Anh đứng lên và cùng Thiên Thanh đi đến bàn trà trên phòng khách, nơi mà ấm nước vối nóng hổi đang sẵn sàng đợi cả hai.

    - Trần Gia Hùng là một thằng công tử bột. Bị đám bạn học bắt nạt chỉ vì là con nhà Bích Đào trọc phú. Nó nếu làm được gì cũng là chuyện của chục năm nữa. - Lân ngồi xuống ghế sofa đối diện với Thanh. - Với một thằng nhóc học Nhạc Viện năm nhất thì anh không tin nó muốn ôm cái trang trại này thay vì ước mơ làm ca sĩ ở Sài Gòn.

    - Anh đánh giá nó quá thấp đấy. - Thiên Thanh nâng ly nước mà Lân rót cho cô lên nhấp môi. - Nó vừa ôm trang trại vừa làm ca sĩ không tốt hơn à? Sao phải chọn một trong hai khi nó được quyền chọn hết?

    - Vì anh hiểu nó hơn em. - Lân uống nhanh ly nước và kết thúc câu chuyện. - Hãy chịu khó hạ thấp phẩm giá gia đình xuống một chút cô ạ. Còn về chuyện tuổi tác ư? Hai năm nữa cưới cũng được. Anh chưa gấp.

    Vừa đi ra đến cửa, Lân quay lại nhìn Thiên Thanh.

    - Muốn đi Lạc Dương không? Hôm nay có buổi trao phần thưởng cho những học sinh xuất sắc của trường Gia Hân. Anh và Gia Hùng sẽ đại diện mạnh thường quân và cựu học sinh đến phát học bổng.

    - Miễn đi. - Thiên Thanh nhún vai. - Anh trở thành Mạnh Thường Quân cho quỹ học sinh xuất sắc của một trường cấp ba? Vì một xã hội trong sạch và tươi sáng. Xin anh bớt làm màu đi.

    - Vì một xã hội mà anh không thể có được em... - Lân nhấn mạnh. - Xin bớt tham gia vào cuộc đời của anh đi.

    Lân không quan tâm đến vẻ mặt của Thiên Thanh, đi thẳng ra khỏi cổng của biệt thự Cúc Quỳ, nơi mà tài xế của anh ta đã đậu sẵn xe ở đó chờ đợi.

    - Đi đâu anh Lân?

    - Đợi mười lăm phút, nếu Thanh không ra, thì chạy thẳng đến Lạc Dương.

    Thế nhưng chỉ mười phút sau, Thiên Thanh đã ăn mặc lịch sự bước ra từ cổng nhà. Lân với tay mở cửa xe cho cô và im lặng chờ đợi vẻ kênh kiệu khi cô bước vào ngồi xuống cạnh anh ở hàng ghế sau của chiếc xe BMW màu đen bóng loáng.

    - Mở hết cửa kính xe ra Kiên. - Lân ra lệnh cho tài xế.

    Chiếc xe lao vút đi trên con đường hoa rực rỡ ở Vạn Thành. Thiên Thanh dùng toàn bộ thời gian để nhìn ra cửa ngắm những luống hoa hai bên đường và hít thở không khí thoáng đãng của một vùng núi cao, đẹp đẽ, bình yên.

    - Phượng tím... - Thiên Thanh nhìn dãy cây rực rỡ trước mặt, đang lao nhanh về phía sau mình. - Năm nay phượng tím nở muộn. Tháng sáu rồi mà vẫn chưa tàn...
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/11/18
    Aria, Nguyệt Kiến, Âu Dương Y Điểm3 others thích điều này.
  3. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 2


    Sân trường ngày cuối cùng của năm học xôn xao trong cái nắng chói chang mùa hè. Gió lớn đặc trưng của vùng Tây Nguyên khiến cho những rặng thông bao quanh trường làng rú lên những âm thanh lúc to lúc nhỏ, tạo thành một bản nhạc kì lạ đôi khi gây khó chịu.

    Theo đúng kịch bản của buổi tổng kết năm học, Lân và Hùng phát phần thưởng và học bổng cho những học sinh xuất sắc trong năm học vừa qua. Đại diện cho hai gia đình có nhiều tài trợ cho hoạt động của trường là trang trại Bích Đào và Công ty Tinh dầu Vạn Thành. Nhìn tấm băng rôn quảng cáo to đùng cho đàn bò của Bích Đào chễm chệ ngay trên đầu của bảng hiệu buổi lễ tổng kết mà Lân không khỏi lắc đầu ngao ngán. Thậm chí Thiên Thanh còn cười khẩy vẻ khinh bỉ ra mặt đối với cách thể hiện kiểu trọc phú kém sang của bà chủ Bích Đào.

    Gia Hùng được giới thiệu lên trao năm xuất học bổng cho khối lớp mười một. Thật đáng tiếc, Hân không có tên trong danh sách này. Nhìn vẻ mặt lạnh tanh của Lân, Hùng đã phải ghé tai anh ta giải thích.

    - Gia Hân nhường lại cơ hội cho các bạn gặp khó khăn.

    Nhận được nụ cười hài lòng của Lân, Hùng sốc lại cổ áo sơ mi trắng đầy vẻ trịnh trọng cầm năm phong bì và năm bông hoa atiso bước lên sân khấu. Anh đặt sẵn trên môi nụ cười xã giao và ngẩng cao đầu khi phát quà cho những cô gái mặc áo dài tinh khôi giữa cái nắng tuyệt đẹp của phố núi.

    Tất cả đều rất ổn cho đến khi anh gặp trục trặc với cô nàng cuối cùng. Năm 2008 rồi mà vẫn còn kiểu con gái xoắn tay lại với nhau và cúi đầu bẽn lẽn? Hùng khẽ nhắc:

    - Đây là học bổng của em. Đưa tay ra nhận đi.

    Cô ta vẫn một mực cúi gằm mặt xuống, hai bàn tay đan vào nhau từ từ mở ra rất chậm. Gia Hùng sốt ruột, cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô bé đặt cả hoa và phong bì vào đấy. Chiếc phong bì đặc biệt được in logo quảng cáo của trang trại Bích Đào rơi khỏi tay và cô bé vội vàng cúi xuống nhặt lên. Đứng thẳng người nhưng vẫn nhất quyết không ngẩng mặt lên nhìn Hùng. Anh nhanh chóng nhìn vào bảng tên trên áo cô nữ sinh kì lạ. Cái tên Lưu Hạ An được thêu bằng chỉ tơ tằm rất tinh tế. Hùng thầm nghĩ, mẹ cô ấy là một người phụ nữ giỏi giang và rất yêu chiều con gái.

    Gia Hùng đứng cạnh năm nữ sinh để nhà trường chụp tấm hình lưu niệm. Hạ An vẫn cúi đầu, hai tay giữ chặt bông hoa atiso và phong bì quảng cáo đầy vẻ phô trương của nhà Bích Đào. Trước khi rời khỏi sân khấu, Hùng nói nhỏ vào tai Hạ An.

    - Tay em lạnh như vậy giữa mùa hè là không tốt đâu.

    Nhưng Hạ An lập tức co người lại vì sự gần gũi bất ngờ. Cô né người đến mức suýt té làm Trần Gia Hùng có chút tự ái và bực bội. Anh ngồi lại vị trí của khách mời và giữ vẻ mặt vô cảm cho đến khi buổi tổng kết chấm dứt.

    Nhìn những nam sinh và nữ sinh khối cuối cấp khóc lóc ngày bế giảng, Hùng muốn phì cười. Anh đứng cùng Gia Hân và đám bạn của nó ở cây phượng tím to nhất trường. Đứa nào đứa nấy xem anh như một ngôi sao, thay nhau xin chụp hình bằng điện thoại của Hân. Sân trường nhốn nháo mặc cái nắng gắt và gió vù vù.

    - Trông nó có vẻ của một ngôi sao ca nhạc đấy.

    Thiên Thanh và Trọng Lân đứng ở một góc nhìn anh em nhà Bích Đào thể hiện đẳng cấp con nhà giàu.

    - Anh nghĩ cho kĩ đi. Hân là đứa không thể làm vợ được đâu.

    Lân không trả lời Thiên Thanh. Anh đang mải để ý đến thái độ của Gia Hùng. Đứng trong một đám con gái mà cậu ta cứ đánh ánh mắt về cô nữ sinh đơn độc một mình.

    - Không nên để nó có lý do ở lại làng hoa. Em tìm hiểu xem cô bé kia là ai?

    Lân đưa điện thoại lên và phóng lớn để chụp cận cảnh bức ảnh đối lập giữa Gia Hùng và Hạ An. Một bên là cây phượng tím rực rỡ với một gã trai được vây quanh bởi hàng chục tà áo dài, một bên là cô bé gái nhỏ xíu đứng nhìn dưới gốc phượng không có một bông.

    - Trông như anh đang quan tâm đến bé gái đấy chứ không phải con nhà bà Đào. Để em làm quen cho.

    Thiên Thanh vừa nói vừa tiến về phía Hạ An. Nhưng cô bé bỗng giật mình như bị ai đó bắt quả tang làm việc xấu, lập tức quay người lao thẳng ra cổng trường. Không đợi quá một phút, Trần Gia Hùng cũng nhanh chóng rời khỏi đám đông đi theo Hạ An.

    Đường hoa tháng sáu ngai ngái mùi hoa cúc. Hùng đưa tay ngắt đại một chùm tường vi ngay hàng rào của trường học. Thiên Thanh quay lại nhìn Lân, nhún vai lạnh lùng.

    - Xem ra anh cần làm nhiều việc để ngăn nó gắn bó với Lạc Dương rồi.

    - Việc đơn giản mà em. Cứ tìm hiểu gia đình cô bé. Đợi tình cảm đôi trẻ sâu đậm thì tạo ra mâu thuẫn gia đình. Nó là đứa yếu đuối, tổn thương tình cảm sẽ không trở về nữa đâu.

    - Thật là dã man. - Thiên Thanh ném cho Lân cái nhìn kinh sợ. - Anh sớm đạt được những thứ anh muốn đi, để rồi xuống địa ngục. Hoá ra vì tiền và lợi ích cá nhân, con người ta không từ bất cứ việc đê tiện nào.

    Lân không trả lời thêm một câu chửi rủa nào của Thiên Thanh. Anh lặng lẽ ra xe và cùng cô trở về Vạn Thành giữa cái nắng trưa gay gắt.

    Xe đi ngang qua cổng căn biệt thự Lan Hoàn Viên ở cửa ngõ làng hoa, Lân nhìn thấy Gia Hùng đang đi sau lưng nữ sinh lạ lùng đó. Xem ra khẩu vị của con nhà Bích Đào cũng không bình thường cho lắm. Xe lao vút đi để lại làng hoa cái nắng và những cuộc đời dịu dàng yên ả.

    Cô gái đứng ở cổng biệt thự định mở cửa thì Gia Hùng bất ngờ nhảy đến trước mặt ngáng đường.

    - Ô ồ, thì ra em ở nhà này. Em gái thằng Nguyên sao?

    Hạ An quá bất ngờ vì biết Hùng đã đi theo mình một đoạn đường rất xa về nhà. Cô cúi đầu không trả lời.

    - Anh nghe nói em phải uống thuốc thần kinh. Em hơi điên điên à? Hèn gì hành động rất kì lạ.

    Những lời đơn giản và thẳng thắn của Hùng khiến Hạ An chới với không biết trả lời thế nào nên cứ im lặng và lùi lại vài bước giữ khoảng cách với anh ta.

    - Nhưng ai ở Lạc Dương chẳng điên nhỉ, điên và đẹp còn hơn điên và xấu. Em đẹp như vậy nên được quyền điên tẹt ga nhé.

    Gia Hùng tiến lại gần An thêm một bước, khom người xuống đưa tay cầm lấy vạt áo dài của cô móc vào bụi tigon trước cổng nhà. Hành động đột ngột làm Hạ An hoảng sợ suýt hét lên. Ánh mắt kinh hãi của cô khiến Gia Hùng bất ngờ và thả vạt áo dài xuống.

    - Anh sợ cành cây làm rách áo em thôi mà.

    Hạ An nép chặt người vào cổng sắt của biệt thự, trông như cô đang phải gồng mình lên chịu trận trước ánh mắt của Hùng. Anh ta cài cành tường vi vào ổ khoá lớn của căn nhà rồi quay lưng bước đi không nói thêm lời nào.

    Vừa đi anh ta vừa lẩm bẩm:

    - Rõ ràng là vừa đứng ở trường nhìn lén mình. Giờ làm như mình quấy rối. Con gái làng hoa đúng là khó chiều.

    Hạ An lật đật mở cửa để rơi cả chùm hoa dưới chân, cô chạy như bay vào nhà. Lan Hoàn Viên không có lấy một bóng người. Cả không gian chìm vào sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/11/18
  4. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    Giọng điệu cứng rắn và khó chịu củaThiên Thanh khiến bữa sáng của gia đình trở nên căng thẳng.
    => Dính chữ.

    Nói xong ông Khải đứng lên khỏi bàn ăn và đi thẳng vào phòng mình. Chỉ còn hai anh em, Thiên Thanh cầm đũa vừa gắp miếng ăn bỏ vào miệng vừa cười khẩy vẻ khinh bỉ.
    => Chỗ này chị nên thêm dấu phảy giữa "Nói xong" và "ông Khải".

    Ngoài ra chị để nội dung truyện vào thẻ spoil cho gọn và để người đọc theo dõi nhé.

    Chị cũng có thể tham khảo code chống copy cho tác phẩm:
    [box1 ] .... [/box1 ]
    Hoặc box2 nhé. Chị nhớ xóa khoảng trống cuối cùng nhé. Dùng giống như các code khung khác dưới phần trả lời ạ.[/box1]
     
    Âu Dương Y Điểm, TurtleEm là lá thích điều này.
  5. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Cảm ơn em.
     
    luthyeenÂu Dương Y Điểm thích điều này.
  6. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 3

    Hạ An cùng Nguyên ôm rất nhiều hoa cẩm tú cầu khô đến trang trại Bích Đào giới thiệu “sản phẩm”. Những bông hoa mà cô và dì Lan đã phải rất vất vả mới có thể nhuộm ra màu sắc tự nhiên và bền đến thế.

    Đón tiếp cả hai là cái nhìn bực bội khó chịu của bà Đào.

    - Ôi cái thứ hoa khô, không ai thích đâu mà sáng với tạo. Cứ trồng hoa đi, tôi đến cắt tại vườn. Kí nhanh hợp đồng bao đất của Lan Hoàn Viên là xong. Hoa trồng ra có người thu ngay không phải chắc ăn hơn à?

    Bà Đào ngồi giữa phòng khách của căn nhà to nhất làng hoa. Trông thiết kế mở rộng với thiên nhiên mới hiểu người có tiền thật biết cách tận hưởng cuộc sống. Bà thậm chí còn không thèm mời anh em Nguyên ngồi xuống ghế. Cả hai phải đứng ở ngưỡng cửa để chào hoa như một cách phân biệt đẳng cấp.

    Nguyên đặt những bông cẩm tú cầu nhiều màu lên bàn trang trí ngay gần chỗ hai anh em đứng. Anh cố gắng trình bày mong muốn và lợi ích đôi bên.

    - Cô có nhiều hợp đồng bao đất của làng hoa rồi, đất nhà cháu chỉ hơn hai héc ta đối với cô cũng không nhằm nhò gì. Nhưng cô thấy hoa khô nhà cháu làm không? Rất tự nhiên và bền màu. Nếu cô đồng ý lấy hoa nhà cháu thì cậu Hoàn sẽ kí hợp đồng từng vụ với cô. Nếu mất mùa nhà cháu sẽ chịu lỗ.

    - Đi về! - Bà Đào đứng bật dậy chỉ tay ra hướng cổng nhà. - Bảo cậu mợ chúng mày đến đây nói chuyện. Trẻ con như chúng mày biết cái gì mà nói? Tao là ai mà kí hợp đồng từng vụ? Ở cái làng hoa này làm gì có ai không muốn làm ăn với Bích Đào? Chúng mày sợ thiệt nên muốn bán hoa theo thời giá chứ gì? Không có hoa khô gì hết.

    Nguyên thấy vẻ sợ hãi của Hạ An liền một mình ôm hết đống hoa trên tay. Chưa kịp quay đầu đi ra cổng đã bị bà Đào ào ào chửi tiếp.

    - Cái loại trứng khôn hơn vịt. Tao nói cho mày biết nhé thằng ranh con kia. Âm mưu đối chọi với nhà tao chỉ có kết cục bi đát. Không có bố mẹ dạy dỗ nên láo lếu hả?

    Nguyên điên tiết ném hoa xuống sàn nhà, nhìn bà Đào một cái nảy lửa rồi nắm tay Hạ An kéo đi. Nhưng chỉ được vài bước, An đứng khựng lại rồi chạy đến nhặt từng bông hoa trước vẻ mặt coi thường của bà Đào.

    - Đúng rồi, nhặt hết đống rác đấy ra khỏi nhà tao.

    Hạ An ôm hoa cùng Nguyên rời khỏi trang trại Bích Đào. Trời Đà Lạt về chiều chuyển lạnh dù đang giữa tháng sáu nồng nàn. Hai anh em im lặng đi bộ không ai nói với ai tiếng nào. Tâm trạng có vẻ rất nặng nề.

    - Ê Nguyên....

    Cả hai quay lại, bên đường là những luống hoa hồng đủ màu sắc được xếp thành hàng dọc hàng ngang chờ ngày mai sẽ cắt. Gia Hùng chạy hồng hộc đến trước mặt Nguyên. Đứng bên cạnh, Hạ An bất giác lùi ra sau lưng anh, cúi thấp đầu che mặt bằng những cành cẩm tú cầu đa sắc.

    - Mày để hoa lại đi. Tao thuyết phục bố mẹ tao suy nghĩ lại.

    - Thật không?

    Nguyên nghi ngờ nhìn Hùng. Không biết có nên tin hay không. Nhất là trong khi còn học cùng trường với nhau, quan hệ bạn bè của hai đứa cũng chẳng tốt đẹp gì.

    - Sao mày lại giúp tao?

    - Tao thích em gái mày.

    Ôi cái cách thẳng thắn đến hoang đường của Hùng đã khiến Nguyên nổi điên. Anh sấn tới vài bước nắm cổ áo Hùng đe dọa.

    - Mày thích đùa không? Tao cho mày ăn hết hoa bây giờ.

    - Tao không đùa. Tao thích An thật mà.

    Hạ An sợ hãi ôm hoa chạy thẳng một mạch. Không biết đằng sau lưng cô cuộc ẩu đả vừa diễn ra theo đúng một chiều.

    - Tao nói cho mày biết nhé thằng trọc phú. - Nguyên đứng dậy sau khi đánh cho Hùng nằm lê lết trên đường. - Muốn trêu em tao thì phải bước qua xác tao. Loại công tử bột đến xe máy cũng không biết chạy như mày thì làm được tích sự gì?

    - Mày dám đánh tao?

    - Tao đánh mày đấy. - Nguyên tiện chân đạp thêm cho Hùng một cái ngã nhào. - Để tao gọi taxi cho mày về Bích Đào nhé. Hay gọi bà Đào để bà ấy điều xe ôm đến chở mày về?

    Gia Hùng bỗng nổi khùng, đứng bật dậy lao vào Nguyên nhưng nhận lại là thêm một trận đòn đau. Máu me be bét trên mặt, anh lững thững đi về trang trại. Vừa nhìn thấy con trai, bà Đào đã gào toáng lên.

    - Con làm sao thế này? Đứa nào đánh con?

    Hùng hất tay mẹ ra khỏi mặt, lẳng lặng đi vào phòng riêng. Ngồi một mình trên giường nhớ lại những lời của Nguyên mà Hùng cảm thấy bản thân bất lực không thể phản đòn. Nó nói đúng, đến xe máy anh còn không biết chạy. Sợ con trai gặp bất cứ nguy cơ tai nạn nào nên bà Đào không cho anh tập xe. Đi một bước là có xe đưa rước. Học ở Sài Gòn cũng có người đi theo chăm sóc. Ban đầu Hùng nghĩ mình giống ngôi sao và được bạn bè nể vì phong cách thiếu gia. Giờ thì có cái nhìn khác hơn một chút: Vô dụng.

    - Đứa nào dám đánh thằng Hùng?

    Giọng ông Trung gầm lên ở phòng khách. Biết không thể im lặng, Gia Hùng bước ra khỏi thế giới riêng nhìn từ ban công phòng mình xuống sảnh lớn, nơi bố mẹ anh đang nổi cơn tam bành.

    - Con bị cướp chặn đường. Chúng nó chắc từ thành phố xuống.

    - Có sao không?

    - Không bố. Chỉ cướp tiền thôi.

    Bà Đào chạy lên gần con trai, sờ soạng khắp nơi kiểm tra như đối xử với một em bé.

    - Có việc gì không con? Nó cướp tiền thì cứ đưa hết cho nó. Chống cự chúng nó làm gì để bị đòn thế này?

    - ....

    - Cái đồng hồ cả trăm triệu mà chúng nó không lấy của con à?

    Hùng giật tay ra khỏi mẹ, rút đồng hồ ném xuống đất.

    - Nó tưởng là đồ đểu nên không lấy đấy. Mẹ tìm chúng nó mà tra hỏi nguyên nhân.

    - Ơ cái thằng này... - Ông Trung chống tay vào hông gườm gườm nhìn con. - Mày ăn nói với mẹ thế à? Sướng quá nên điên phải không?

    - Còn bố nữa... - Gia Hùng nhìn lại bố. - Với bố lúc nào mẹ chẳng đúng.

    - Thế mẹ mày sai à? Yêu chiều chúng mày, hy sinh cho chúng mày là sai sao? Không có mẹ mày thì cả làng này bắt nạt anh em chúng mày.

    Hùng đùng đùng lao ra khỏi nhà. Trời đêm tối đen như mực, anh lao thẳng vào rừng thông trước mặt, bỏ lại những câu hỏi như phát điên của bà Đào phía sau lưng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/11/18
  7. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 4

    Gia Hân vừa bước chân ra khỏi nhà thì thấy Hùng đang đứng cạnh hàng rào gỗ nối liền với đồng cỏ dẫn đến trang trại bò sữa. Ánh bình minh như chỉ vừa ló rạng.

    - Anh đi suốt đêm, mẹ khóc như bà điên đấy.

    Hân đứng cạnh anh trai, nhìn ra mặt trời vừa nhú ra khỏi đỉnh núi trước mặt. Trông ông anh tàn tạ hết chỗ chê.

    - Em có hẹn đi ăn sáng với anh Lân. Anh muốn đi cùng không?

    - Lân nào?

    - Anh Lân Vạn Thành đó. Người ta đang có ý tán em. Bố mẹ ưng ý lắm.

    - Mày còn học năm cuối cấp, yêu đương sớm làm gì?

    - Anh thấy có đứa nào trượt tốt nghiệp nổi không mà phải lo. Em học hết lớp 12 rồi lấy chồng thôi.

    Hân mở toang cổng gỗ, bước hẳn vào đồi cỏ non còn ướt sương đêm. Vươn vai khoe đường cong nảy nở và một dáng người cao ráo như hoa hậu.

    - Con gái giỏi giang quá làm gì, nhà mình có tiền, em chỉ cần một anh chồng danh gia vọng tộc nữa thôi là bố mẹ nở mày nở mặt.

    - Danh gia con khỉ. Nhà đấy mà không cẩn thận thì phá sản đến nơi. Anh chỉ ngồi làm vài phép toán đơn giản là ra ngay đống lỗ và nợ kếch sù. Thứ họ có chỉ là cái nền tảng vài đời làm quan với gia phả vàng thôi. Một kiểu Quá Khứ Lẫy Lừng. Cái đấy bán ra mà ăn được thì mày hãy về làm dâu.

    Gia Hân bĩu môi, khinh khỉnh nhìn anh.

    - Khiếp, học nhạc mà như thiên tài toán học. Anh dốt lắm, giờ người ta thiếu cái gì sẽ bù đắp cái đấy. Nhà mình thiếu cái gia phả ba đời đấy, chứ có thiếu tiền đâu. Em sẽ nhận lời ngay nếu anh Lân ngỏ ý.

    - Anh nghỉ học nhạc rồi. Ngay và luôn. Mày cũng nên nghĩ về việc bổ sung kiến thức đi, chồng con cái gì?

    Hân hết hồn lao tới chỗ Hùng, mắt tròn xoe như nghe chuyện hoang đường.

    - Thế anh bỏ học về nhà chăn bò à?

    - Chăn bò?

    Hùng nổi đóa, cốc lên đầu em gái một cái đau điếng.

    - Mày bị úng não à? Anh sẽ chuyển sang học quản trị kinh doanh. Sẽ đưa công việc làm ăn của gia đình lên một tầm cao khác. Không để bất cứ đứa nào gọi mày là con nhà trọc phú nữa.

    Hân ôm đầu ngó anh với vẻ tức cười.

    - Đợi ba, bốn năm nữa hãy nổ đi anh Hai. Giờ đi ăn sáng với anh Lân không?

    - Không. Mày cũng cấm đi.

    Hùng phán một câu xanh rờn rồi bỏ vào trong nhà. Tắm rửa thật nhanh rồi xuống ăn sáng cùng cả gia đình ở phòng khách. Không một ai trong nhà dám nói gì về việc cả đêm Hùng mất tích.

    Sau khi chị giúp việc chuẩn bị bàn ăn, thì lập tức đứng bên cạnh bà Đào chờ sai bảo. Đôi khi chẳng cần đến việc gì bà cũng nghĩ ra cái cớ bất kì để cho chị phải bận rộn như thể mấy cung nữ đứng cạnh nương nương trong mấy bộ phim của tàu.

    Hùng chỉ tay vào ghế trống ngay bên cạnh mình và nói với chị giúp việc.

    - Chị Sanh làm xong rồi thì ngồi xuống ăn cùng đi.

    Bà Đào bà ông Trung nhìn con trai như thể quái vật ngoài hành tinh. Gia Hân cười sặc sụa.

    - Anh bị lên cơn gì đấy? Quản từ việc chăn bò đến việc con sen trong nhà nữa à?

    - Con sen? - Hùng đập tay xuống bàn nhìn Hân nghiêm khắc. - Mày ăn nói như vậy mà đòi bước qua cửa nhà họ Hoàng? Đến nhà ông Lân ăn sáng đi để trắng mắt ra. Người danh gia vọng tộc không đối xử với giúp việc như mày.

    - Hôm nay anh ăn phải bả à? Đụng vào là toé lửa. Bao giờ anh mới hết nghỉ hè?

    Gia Hân giận tím mặt đứng bật dậy, nhìn bố cầu cứu nhưng thấy thái độ của Hùng, ông cũng không biết phải nói gì. Chị Sanh sợ hãi lủi luôn vào bếp.

    Ngay trong lúc dầu sôi lửa bỏng thì điện thoại của Gia Hân có chuông. Nghe xong nó thông báo có hẹn với Trọng Lân và thản nhiên ra khỏi nhà.

    Bà Đào nhìn con trai, khuôn mặt vẫn còn sưng vù vì bị đánh, suốt đêm không về nhà và bây giờ chống đối cả thế giới xung quanh.

    Hùng cắm đầu ăn, cho đến khi ông Trung đứng lên và chuẩn bị một ngày làm việc ở trang trại bò sữa.

    - Hôm nay cho con đi với bố nhé.

    - Đi đâu? Bố phải làm việc.

    - Con học việc. Con muốn giúp bố làm việc.

    Cả ông Trung và bà Đào đều há hốc miệng ra nhìn con, như thể đang nghe một câu chuyện hoang đường.

    - Con định chuyển ngành học. - Hùng tuyên bố chắc nịch. - Thực ra con cũng thích hát nhưng làm người nổi tiếng không hợp với con. Áp lực rất lớn và hi sinh nhiều lắm.

    - Con học nông nghiệp nhé.

    Ông Trung mừng rỡ cười to như một cơn mưa rào, cả khuôn mặt bừng lên sự hy vọng và hài lòng.

    - Học nông nghiệp để làm gì hả bố? - Hùng bỏ qua hoàn toàn vẻ sững sờ thất vọng của mẹ. - Con học quản trị kinh doanh, trang trại Bích Đào phải được quản lý một cách phù hợp. Không thể làm theo kiểu hộ gia đình tự phát như vậy được. Nhà mình có thiếu kĩ sư nông nghiệp đâu mà cần con đi học?

    - Thế còn làm ca sĩ?

    Bà Đào hỏi xong mà muốn thở hắt ra vì cơn tụt huyết áp ập đến quá nhanh. Gia Hùng nhìn mẹ cười một cái rất nhẹ, thực ra đó chỉ là một nửa nụ cười.

    - Mẹ thân yêu, ca sĩ là ước muốn của mẹ. Con chỉ thích hát chứ không muốn làm ca sĩ.

    - Thích hát thì đương nhiên phải làm ca sĩ.

    - Thật à? - Hùng ôm lấy vai mẹ, hôn chụt vào má bà Đào. - Con thích cô Lan nhà Lan Hoàn Viên thì con phải xin làm con trai cô ấy à?

    - Mày...?

    Bà Đào nghẹn cả họng không biết có nên tát cho nó một cái không. Nhưng nhìn mặt nó đau đớn thế kia, đánh nó nữa thì chẳng khác nào bạo hành gia đình.

    - Đừng mơ có đứa con nổi tiếng nữa mẹ yêu. - Hùng vừa nói vừa hôn mẹ thêm mấy cái liên hoàn. - Con sẽ giúp bố quản lý trang trại này, giúp cho hợp đồng bao đất của mẹ sinh lời gấp nhiều lần.
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/11/18
  8. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 5

    Lan Hoàn Viên giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa mùa hè.

    Hạ An và bà Lan đang ngồi đan những chiếc áo len đồng phục màu xanh đen để làm quà ủng hộ cho học sinh nghèo trường tiểu học trong làng. Hai mợ cháu vừa làm vừa cười nói những câu chuyện nhẹ nhàng về mấy cô hàng xóm tốt bụng.

    - Tối qua An làm bánh ở nhà Hạnh có thành công không? Mợ tưởng cháu chưa làm bánh bao giờ cơ mà?

    Hạ An ngẩng đầu lên mỉm cười với mợ rồi gật nhẹ.

    - Ngon lắm mợ ạ. Cháu làm theo sách chỉ mà.

    - Nhưng có vẻ cháu về nhà hơi muộn. Hạnh tổ chức sinh nhật khuya vậy à?

    An hơi giật mình và không dám trả lời, cô sợ sẽ phải nói dối nhưng nếu không trả lời mợ sẽ càng lo lắng.

    - Cháu về sớm nhưng cháu gặp con trai bác Đào ở trong rừng thông.

    - Hùng à? - Bà Lan vẫn thoăn thoát đan áo. - Nó có trêu ghẹo cháu không?

    - Không ạ. Cháu thấy anh ấy khóc, nên đứng bên cạnh chờ cho anh ấy nín mới về.

    Bà Lan ngừng tay đan, nhìn Hạ An lắc đầu.

    - Không có lần sau nhé, không biết nó là người thế nào, không nên ở gần như vậy trong rừng. Cháu là con gái, phải biết cảnh giác.

    - Vâng ạ. - Hạ An cúi đầu lắng nghe - Cháu đứng rất xa, không lại gần.

    - Thói quen chạy vào rừng khóc của nó đúng là không thể bỏ. - Bà Lan tiếp tục công việc, mỉm cười nhớ về kỉ niệm cũ. - Nhiều năm trước mợ gặp nó đi lạc trong rừng, đứng khóc nức nở bảo là không biết đường về. Mợ dẫn nó về Bích Đào, trên đường kể rất nhiều chuyện vui cho nó đỡ sợ. Thằng bé rất thích đến Lan Hoàn Viên chơi, nhưng bố mẹ nó cấm. Lâu rồi không gặp, chắc nó đã lớn lên nhiều.

    - Anh ấy rất hiền và đẹp trai nữa.

    Hạ An buột miệng nói, sau đó tự giật mình xấu hổ, cô cúi đầu không dám ngẩng mặt lên.

    - Bé An nhà mình biết thích một chàng trai rồi?

    Bà Lan vui vẻ trêu chọc. Hạ An mỉm cười bẽn lẽn không phản đối hay thanh minh gì. Cô thích Hùng từ khi còn bé, đứng ở cửa sổ phòng mình nhìn Hùng mỗi buổi chiều chạy đến Lan Hoàn Viên xin bánh ngọt của mợ Lan, ánh mắt anh rất hiền và rất sáng. Thời điểm đó không ai dám cho cô ra khỏi nhà, hàng xóm láng giềng rỉ tai nhau vợ chồng cậu Hoàn cưu mang đứa cháu bị bệnh thần kinh.

    - Anh ấy rất thích mợ. Anh ấy lấy cớ xin bánh để được đến đây chơi.

    Bà Lan bất ngờ nhìn Hạ An, không tin là cô cũng biết cả chuyện đấy. Đó là thời gian Hạ An phải uống thuốc chống trầm cảm và ổn định thần kinh của bác sĩ, ngoài Nguyên ra nó không nói chuyện hay để ý đến ai. Vậy nhưng bằng cách nào đó Gia Hùng đã khiến con bé phải để tâm.

    - Cháu thích nó đến thế sao?

    Hạ An gật đầu thừa nhận, đôi mắt vẫn đặt vào những mũi kim đan.

    - Nó có biết không?

    - Không. Nhưng anh ấy nói là thích cháu.

    Bà Lan giật mình gặng hỏi:

    - Kể cho mợ nghe tối qua có chuyện gì?

    - Có gì đâu ạ? - Hạ An hơi bất ngờ về thái độ hoảng sợ của mợ. - Cháu chỉ nghe anh ấy hát thôi. Khóc xong rồi hát, hát xong rồi cười. Giống khùng vậy đó.

    - Thì nó khùng mà. Tốt nhất cháu không nên để ý đến nó nữa. Mẹ nó không cho chơi với nhà mình đâu.

    - Vâng, mẹ anh ấy quá dữ. Cháu sợ lắm.

    - Nó... nó... - Bà Lan hơi ngập ngừng. - Nó... có làm gì cháu không? Động tay, động chân gì không?

    Hạ An lắc đầu không trả lời, nhưng cô hiểu mợ Lan có vẻ không thích cô nói chuyện với Hùng nữa. Cả hai rõ ràng cũng không nói chuyện gì. Tối qua đi ngang rừng thông từ nhà Hạnh rẽ về phố chợ, nghe có giọng hát nên An mới đứng lại vì tò mò. Nhờ có ánh trăng mà cô gần như không cần đến đèn pin soi đường.

    Hùng nằm dài ra dưới gốc cây thông, xung quanh là những quả thông khô và anh ta thản nhiên hát hết bài này đến bài khác. Hát xong khóc rống lên như bị ai đánh rồi lại hát tiếp. Cứ thế anh ta thể hiện đủ hỉ nộ ái lạc và Hạ An cứ mải miết nghe.

    Bỗng nhiên Hùng quay sang hỏi, lúc đó Hạ An đã ngồi bệt xuống một gốc cây thông bên cạnh.

    - Em ngồi đấy từ lúc nào vậy?

    Hạ An lập tức đứng lên cắm đầu chạy. Hùng cũng lao theo và chắn trước mặt cô bất ngờ khiến An suýt lao thẳng vào người anh ta. Rất may cô đứng lại kịp, và tự động lùi ra sau vài bước. Nhưng An cứ lùi một bước, Hùng lại tiến một bước. Chỉ là anh ta không hề có ý định áp sát.

    - Sao em sợ anh quá vậy? Anh có làm gì em chưa?

    Hạ An cúi thấp đầu và lắc hai cái rất chậm.

    - Anh đến nhà em chơi được không?

    Lại hai cái lắc đầu.

    - Anh mời em đi uống cafe được không?

    Lần này chỉ lắc một cái. Hùng bật cười.

    - Em không thấy ở đây rất vắng sao? Chỉ một mình anh nói sẽ đáng sợ lắm. Anh sẽ nghĩ em là... ma đó.

    Hạ An không trả lời, chỉ lững thững đi về phía đường mòn dẫn ra khỏi rừng thông. Hùng cũng không nói nữa, đi cạnh cô hát những bản nhạc vui và lâu lâu mỉm cười khi cô khẽ quay sang nhìn anh.

    “Xin lỗi cơn mơ vừa qua,
    Xin lỗi cơn đau vừa xa lạ
    Xin lỗi nỗi vui còn vướng lại
    Nụ cười đôi khi đắng cay lòng này.

    Xin lỗi những đêm mùa đông
    Thân nóng ấp trong bàn tay hiền lành”
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/11/18
  9. Em là lá

    Em là lá Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    28
    Đã được thích:
    172
    Điểm thành tích:
    28
    Tính của Hùng càng ngày càng dễ xương a~~~ không thẹn là nhân vật em thích nhất. Đọc mà chỉ muốn cười to. ^^
     
    Âu Dương Y Điểm, luthyeenNguyễn Ý Thu thích điều này.
  10. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Hí hí. Mong em tích cực theo dõi.
     
    Âu Dương Y Điểm, luthyeenEm là lá thích điều này.
  11. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 6

    Bữa ăn kết thúc ở nhà hàng thủy tọa trên Hồ Xuân Hương, hai anh em Trọng Lân và hai anh em nhà Bích Đào ngồi nhâm nhi ly rượu vang Đà Lạt trong không khí cổ điển của phòng trà phong cách những năm trước giải phóng. Cảm giác vừa dễ chịu, vừa bình yên.

    - Bông hoa này là thật hay giả vậy?

    Gia Hân nhấc bông cẩm tú cầu khô ra khỏi bình được đặt trước mặt mình. Cả phòng trà chỉ có bàn của cô là cắm đến cả chục bông cẩm tú cầu đa màu sắc. Thấy màu lạ nhưng quá đẹp, Hân không khỏi tò mò.

    - Là hoa khô anh đặt người làm thủ công tặng Gia Hân.

    Lân nói với một vẻ đầy kiểu cách. Cái kiểu của mấy người biết mình có thế mạnh và ban phát cho người khác chút ưu ái. Thiên Thanh ngồi cạnh Lân không nhìn thấy nụ cười lạnh ngắt của anh, nhưng cô trông thấy vẻ sung sướng hả hê của Gia Hân và cái cười nhạt nhẽo của Gia Hùng.

    - Lần sau mình hẹn hò riêng nhé anh Lân. Như vậy nói chuyện sẽ tự nhiên hơn.

    Gia Hùng quay ngoắt sang nhìn em, cầm bông tú cầu màu cam trên tay cô thả lại bình.

    - Mày định đuổi anh và chị Thiên Thanh à? Con gái nhà có gia phong lễ nghĩa không nên thẳng thắn hẹn hò trai như vậy.

    Hùng thản nhiên bỏ qua khuôn mặt quê độ của em gái, anh chọn một bông hoa khác có màu xanh ngọc lục bảo ngắm nghía.

    - Hoa khô làm rất tinh xảo, màu đẹp và tự nhiên quá. Anh Lân đặt ở đâu vậy?

    - Anh đặt ở Lan Hoàn Viên, cùng làng bọn em có một cô bé rất có tố chất nghệ thuật. Làm hoa khô rất đẹp và giữ nguyên độ tươi. Anh lúc đầu không phân biệt được thật giả, còn tưởng nhà cô bé ấy mới tạo ra màu hoa mới.

    Lân vừa nói vừa nhìn Gia Hùng dò thái độ. Thiên Thanh bồi thêm vào câu chuyện một chút gia vị thông tin mới.

    - Sau này xu hướng của xã hội là trở về giá trị truyền thống và tôn vinh những sản phẩm thủ công. Chắc chắn Lan Hoàn Viên sẽ nhanh chóng được biết đến. Chị đã hẹn được chú Hoàn là chủ của vườn ươm Lan Hoàn Viên để kí hợp đồng thu hoa tươi và bao trọn gói hoa khô của họ. Sản lượng bao nhiêu cũng lấy hết.

    Gia Hùng nhún vai vẻ không quan tâm trong khi Gia Hân thì bực mình thấy rõ.

    - Sao chị lại để ý đến nhà đấy? Họ rất cứng đầu và khó kết hợp. Mẹ em còn chẳng thèm làm ăn chung nữa kìa. Hoa khô thôi mà, cứ phơi nắng không phải là thành khô hết hay sao?

    - Im đi cô nương. - Gia Hùng huých tay em. - Nghe mày nói anh đang liên tưởng đến mực một nắng hay hồng chín chẻ đôi phơi đầy trên đồi cho bò dẫm.

    - Thì cũng vậy cả thôi.

    - Mai mày lên đồi phơi thân hẳn một nắng xem có cháy đen không nhé? Mày nghĩ hoa tươi tắn thế này mà đem phơi nắng thì sẽ ra màu gì?

    - Vậy chứ nó làm cách nào?

    - Đó là lý do chị Thiên Thanh phải nhún nhường kí hợp đồng bao trọn vườn với giá mà Lan Hoàn Viên tính toán rồi đưa ra đấy. Thứ họ có là một công nghệ và tay nghề của cô Lan. Ai may mắn cưới được Hạ An thì biết đâu sẽ có cả cái phương pháp bí truyền ấy.

    Gia Hùng cười ha hả đầy tự mãn rồi uống cạn ly rượu vang xí muội.

    - Cái con điên ấy mà cũng có giá nhỉ? Cưới nó về lấy cái bí phương đấy xong ly hôn luôn thì có hơi ác với nó không?

    Gia Hùng định với tay lấy rượu để rót vào ly của mình, nhưng Trọng Lân nhanh tay hơn đã giúp anh làm việc đó.

    - Cậu thấy sao, Hùng? Hạ An của Lan Hoàn Viên ấy, đủ xinh đẹp để giới thiệu cho anh không?

    - Anh định cưới bé An vì bí phương đó rồi ly hôn à?

    Hùng cầm ly rượu chạm nhẹ vào ly của Lân. Trọng Lân lắc đầu còn Gia Hân tức tối đứng bật dậy.

    - Em và chị Thiên Thanh ngồi đây mà các anh bàn về việc tán tỉnh một con thần kinh hả? Nó phải uống thuốc của bác sĩ bệnh viện tâm thần đấy. Cái công nghệ hoa khô rẻ tiền đấy mà hay ho gì?

    - Chỉ vui thôi mà Hân. - Thiên Thanh nắm tay Gia Hân ấn con bé ngồi xuống. - Anh Lân không có ý với Hạ An đâu.

    - Nếu vậy thì tốt. - Hùng cười phá lên. - Anh mà nghiêm túc thì lại mất công em lên kế hoạch loại một đối thủ. Thực ra em chẳng quan tâm lắm đến cái phương pháp đấy đâu, vì cung cấp hoa tươi đã đủ mệt rồi. Thứ em muốn là một người vợ, xinh đẹp, thanh anh và là cô gái được dạy dỗ bởi người phụ nữ tốt bụng tinh tế.

    Gia Hân cười muốn sặc cả cái bánh đang ăn trong miệng.

    - Em xin giới thiệu với anh chị, đây là anh trai em, suốt ngày so sánh mẹ với cô Lan nhà đấy, khiến bà Vũ Bích Đào ôm mối căm hận, ghen tức và ghét Lan Hoàn Viên đến tận chân trời. Ước mơ của anh trai em là cưới được cô vợ xinh đẹp nết na như cô Lan. Thật là bi thảm quá, cháu gái cô ấy bị điên. Sợ là giấc mơ không thể thành sự thật mất rồi.

    Gia Hùng không những không giận mà còn cười theo em gái, nhả chữ đúng kiểu của Hân luôn.

    - Thật là quá may mắn, cả làng tưởng cô ấy điên nên anh trai em cứ từ từ chờ cô ấy lớn mà không cần bận tâm có thằng nào manh động.

    Thiên Thanh bật cười với vẻ tỉnh bơ của Gia Hùng. Cô bỗng thấy chàng trai này thật sự rất thú vị.

    - Kế hoạch tán gái của Hùng là cứ từ từ chờ à?

    - Vâng! - Hùng nhìn vào mấy bông hoa trên bàn như thể đang nhìn thấy Hạ An. - Em chờ An lớn chút nữa và sẽ tung tin khắp nơi là Hạ An bị bệnh thần kinh rất nặng, để yên tâm đi học vài năm ở Sài Gòn.

    - Sao phải phí phạm thế? - Trọng Lân đột nhiên thấy bị cuốn theo câu chuyện. - Tấn công luôn bây giờ, yêu thêm vài năm đồng thời trong lúc chờ lớn không tốt à?

    - Em sợ với một tâm hồn dễ bị tổn thương, Hạ An không mở lòng ra được. Hơn nữa em còn phụ thuộc gia đình, chưa thể bảo vệ cô ấy trước đòn roi của mẹ.

    Thiên Thanh bất chợt ngừng cười. Cô không thể hiểu vì sao Gia Hân có thể bĩu môi với anh trai, vẻ coi thường ấy không hợp để dành cho tình cảm chân thành này.

    - Gớm, mấy năm học ở Sài Gòn yêu vài ba cô là quên ngay em An nhà quê thôi anh trai ạ. Với cả anh thích nó vì nó là cháu cô Lan.

    Gia Hùng không trả lời, xin phép đi trước và nhờ Trọng Lân chở em gái về Lạc Dương. Một mùa hè đã qua rồi, ngày mai anh phải trở lại thành phố để học tiếp. Đi lại con đường khác, mới mẻ và đầy những kế hoạch dài hơi.

    Hơn hai tháng ở làng hoa với đủ cung bậc cảm xúc. Gia Hùng vừa đi lang thang đến khu chợ đêm của thành phố Đà Lạt, vừa hình dung ra vẻ dịu dàng của Hạ An và mỉm cười.

    Đứng từ xa Hùng đã nhìn thấy anh em Nguyên, An đang cầm hoa cẩm tú cầu bán cho du khách đi chợ. Cô nhanh nhẹn đon đả chào mời là thế, khác hoàn toàn với vẻ thẹn thùng sợ hãi mỗi khi gặp Hùng. Thứ anh nhìn thấy nhiều nhất trên khuôn mặt cô là hàng mi rợp xuống vì cúi đầu quá nhiều.

    Hùng lại gần chỗ Nguyên, đưa tay đòi mua một cành hoa. Ở cách đó một đoạn Hạ An đã nhìn thấy Hùng nhưng cô không thể nghe thấy câu chuyện của họ.

    - Một bông bao nhiêu? - Hùng hỏi.

    - Không bán cho mày. - Nguyên gay gắt.

    - Lần trước mày nói, chỉ cần tao đánh được mày thì sẽ được phép theo đuổi em gái mày phải không?

    Nguyên lờ tịt không thèm trả lời. Có vài người khách đến hỏi mua hoa, anh nghiêm túc giới thiệu sản phẩm, bán mỗi một cành anh lại đưa danh thiếp giới thiệu vườn ươm Lan Hoàn Viên cho họ. Gia Hùng đợi cho Nguyên xong việc mới nói tiếp, bất chấp ánh mắt dè chừng của Hạ An vẫn đang lén nhìn.

    - Đã nói ra không được phép rút lại. Tao gặp mày ở đâu đánh ở đấy. Cho đến khi mày thua thì thôi.

    - Thế à? - Nguyên hơi cười khẩy. - Mày cân vội cân vàng có được hơn năm mươi cân không? Cút đi trước khi tao bực, để yên cho tao bán hàng.

    -....

    - Và tránh xa em tao ra cho đến ngày đánh thắng tao.

    - Đồng ý!

    Nguyên nhìn Hùng bằng nửa con mắt như thể không hiểu thằng hâm này nó đang nghĩ gì.

    - Tao không muốn đánh nhau với mày. - Hùng phân trần. - Nhưng chắc chắn An không thừa nhận thích tao nếu mày phản đối. Tao chẳng quan tâm mày là thằng nào, giỏi hay ngu. Nhưng mày là anh của Hạ An, nên tao mới phải chơi cái trò mèo này với mày.

    - Mày tán gái như thằng dở hơi thế?

    - Tao dở hơi mà. Người bình thường thì ai mà thèm dây vào mày.

    Gia Hùng vẫy taxi ngay khi có xe vừa thả khách xuống bỏ lại Nguyên đang ôm đống hoa trên tay cùng khuôn mặt đờ ra chả hiểu gì.
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/11/18
    Aria, Âu Dương Y Điểm, Turtle1 other person thích điều này.
  12. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 7

    Tết Nguyên Đán ở làng hoa như một cuộc thi Ma-ra-tông khủng khiếp và cam go. Nhà nhà cắt hoa, người người ôm hoa. Họ ăn ngủ ở vườn và đêm ngày không còn quá nhiều phân biệt. Đến mức đôi khi trở thành cơn ác mộng và gục ngã với những căn bệnh về hô hấp do phấn hoa mang lại.

    Thiên Thanh tắt điện thoại sau cuộc trò chuyện ngắn, cô mỉm cười nhìn tờ lịch trên tường lẩm bẩm:

    - Gặp nhau thôi, Lạc Dương chắc đang rất đẹp.

    Và chỉ chưa đầy một tiếng chờ đợi cùng việc trang điểm nhẹ nhàng, Thiên Thanh đã bất ngờ khi Gia Hùng lao thẳng chiếc xe motor phân khối lớn qua cổng biệt thự Cúc Quỳ. Cô nhìn anh chàng đang dựng xe mà không khỏi bàng hoàng.

    - Không nhận ra em sao chị Thiên Thanh?

    Thanh lắc đầu với cái nhìn đầy vẻ ngạc nhiên lẫn thú vị.

    - Này Gia Hùng, cậu lừa tôi suốt nửa năm đấy à? Thằng bé gọi điện hàng ngày cho tôi để hỏi bài là cậu sao?

    - Dạ, cô giáo của em. Em đã chuyển ngành thành công và thi xong rồi. Không còn học lớp dự bị nữa đâu.

    Gia Hùng bước đến trước mặt Thiên Thanh, cao lớn và to con hơn rất nhiều so với lần gặp nhau cuối cùng ở phòng trà nhạc xưa. Và thậm chí còn biết chạy xe motor nữa cơ?

    - Cậu đã làm gì bản thân mình vậy?

    - Em ăn nhiều, tập thể hình nhiều, học lái xe motor và thi xong bằng xe hơi rồi. Tất nhiên em cũng học hành đàng hoàng để vượt qua kỳ thi dự bị của Đại Học RMIT.

    - Rất ấn tượng.

    - Xứng đáng là học trò của chị không?

    Thiên Thanh gật đầu hài lòng.

    - Không thể xứng đáng hơn.

    Gia Hùng hơi hất nhẹ đầu ra hiệu cho Thiên Thanh đi theo mình.

    - Ăn uống ở nhà hàng năm sao nhé. Em muốn đãi chị một bữa thật tươm tất.

    - Chỉ năm sao thôi à? Tôi muốn ngàn sao.

    Gia Hùng quay đầu xe ra hướng cổng biệt thự đang mở toang trước mặt. Thiên Thanh lập tức nhận nón bảo hiểm và ngồi lên phía sau anh.

    - Có chạy được không đấy? Tôi chưa thấy bằng lái của cậu.

    - Chạy thì được, nhưng có tai nạn hay không thì em không dám chắc. Chết biết ngay, cô giáo.

    Chiếc xe lao vút ra khỏi biệt thự Cúc Quỳ sau khi lướt qua chiếc BMW của Trọng Lân đang chạy vào sân nhà.

    Làng hoa Vạn Thành những ngày cuối năm rực rỡ sáng loá dù mặt trời đã tắt nắng từ lâu. Thiên Thanh ngắm nhìn tấm lưng rộng của Gia Hùng mà vẫn không thể tin được cậu ấy chính là anh chàng gầy gầy thư sinh của 5,6 tháng trước. Quá vạm vỡ và nam tính.

    - Chị có muốn đến chỗ nào đặc biệt không? Hay đến thẳng Lạc Dương và ăn bánh mì chấm sữa tươi của trang trại Bích Đào?

    Gia Hùng vừa nói vừa quay nhẹ ra phía sau, tiếng của anh lẫn vào tiếng gió, bị mất vài âm thanh nhưng cơ bản Thiên Thanh vẫn nghe rất rõ.

    - Đến Lạc Dương. - Thanh cũng nói lớn tiếng hơn một chút. - Đến nơi rừng thông mà cậu hay tới luyện thanh để ăn khoai lang nướng. Trời lạnh thế này, không ăn thì uổng.

    Gia Hùng cười phá ra.

    - Ôi cô giáo, trời tháng Tết lạnh như cắt thế này mà chị muốn vào rừng thông à? Đừng nghe em quảng cáo vớ vẩn, trông nó nhếch nhác hơn là lãng mạn đấy.

    Cả hai liên tục nói chuyện trên đường đến Lạc Dương, thậm chí vào đến khu vực làng hoa mà vẫn chưa đưa ra được địa điểm nên đến. Gia Hùng bỗng chạy xe chầm chậm khi ngang qua Lan Hoàn Viên rồi dừng hẳn và tắt đèn xe trước cổng biệt thự. Anh hơi nghiêng đầu ra phía sau hỏi:

    - Chị nghe thấy gì không?

    Thiên Thanh hơi nhắm mắt lại tập trung. Vài giây sau cô mới trả lời Hùng.

    - Âm thanh của công nhân đang cắt hoa. Mùi hoa lily rất nồng.

    - Em đoán là chú Hoàn không cho chị kí hợp đồng bao ly rồi. Quả thật là một vụ cá cược lớn, nhưng nếu thành công cô chú ấy thắng đậm trong mùa Tết.

    - Em vẫn theo dõi hoạt động của Lan Hoàn Viên à? Đúng là chị không được bao ly, và cũng không định bao ly. Vì sợ lỗ, cả làng hoa Lạc Dương không ai dám trồng. Thời tiết năm nay được dự đoán không hợp để trồng ly. Nếu ly mất mùa chị sẽ thu giá thấp để chế tinh dầu.

    Gia Hùng ngước mặt lên nhìn ban công của căn nhà đằng sau hàng rào hoa tigon như chờ đợi điều gì đó. Nhưng sau đó rất nhanh anh cụp mắt xuống.

    - Chị ngửi thấy mùi chưa? Rất nồng. Ly đang đúng vụ để thu hoạch, khan hiếm hoa nên nhà chú Hoàn không đủ để bán, giá lên ngất trời. Chú ấy là một người có kĩ thuật rất tốt, cộng thêm sự liều lĩnh của thằng Nguyên và hậu phương luôn ủng hộ sẵn sàng sống trong nghèo khó của cô Lan. Không lâu nữa sẽ trở thành đối thủ của Bích Đào trong việc thâu tóm đất trồng.

    - Cũng chỉ hơn hai héc ta. Không thể phát triển hơn được đâu.

    - Chị sai rồi. - Hùng lắc đầu. - Chú ấy đã thuê lại đất của bảy nhà vườn. Nếu tất cả đều nở đúng dịp Tết, em tính sơ sơ lợi nhuận của Lan Hoàn Viên là hơn hai mươi tỷ. Chắc chắn chú ấy sẽ trả được khoản nợ lớn của ngân hàng và giữ lại Lan Hoàn Viên trước nguy cơ bị mua đứt.

    Thiên Thanh bất ngờ trước thông tin mà Hùng vừa nói.

    - Em thực sự không thể sở hữu Lan Hoàn Viên rồi.

    Vừa đúng lúc đó ban công tầng hai bất chợt mở ra và Hạ An xuất hiện cùng Nguyên với hai ly trà nóng trên tay. Hai anh em vừa uống trà vừa trò chuyện. Những câu chuyện nhẹ nhàng và cùng mỉm cười với nhau.

    Thiên Thanh khẽ nhìn biểu cảm trên gương mặt của Hùng.

    - Chị nghe nói Nguyên không phải anh ruột của Hạ An.

    - Họ hàng xa ngàn cây số. - Gia Hùng lạnh lùng phán. - Nhưng em biết đó chỉ là tình thân thôi. Hạ An thích em.

    - Của bây giờ á? Có hoang tưởng không đó?

    Thiên Thanh bật cười. Gia Hùng hơi quê nổ máy xe phóng vút đi khiến hai người trong nhà bất ngờ phải nhìn xuống.
     
    Aria, Âu Dương Y Điểm, Turtle1 other person thích điều này.
  13. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 8

    Thiên Thanh và Gia Hùng đứng ở hàng rào gỗ ngăn cách giữa căn nhà và đồng cỏ thả bò ở Bích Đào. Cảnh về đêm dịu dàng và hoang sơ như trong những câu chuyện Nghìn Lẻ Một Đêm cũ kĩ xưa xưa. Thanh nhìn vào hình xăm trên mu bàn tay của Hùng sau khi anh cởi bỏ lớp găng tay da dùng để chống gió trong lúc chạy xe. Một kiểu họa tiết là lạ và vô nghĩa.

    - Hùng xăm cái gì lên tay vậy?

    Gia Hùng quay sang nhìn Thiên Thanh cười lớn.

    - Hình xăm đầu tiên của em. Em xăm tọa độ nơi em gặp Hạ An.

    - Ôi, cuồng tín. Chẳng lẽ chỉ vì là cháu của cô Lan mà em thích đến thế?

    - Chị nghe con Hân thì phá sản trong một nốt nhạc. - Hùng vẫn cười, nhưng nhẹ nhàng hơn. - Em thích ánh mắt của Hạ An khi nhìn em. Dù cô bé ấy chẳng mấy khi dám nhìn. Nhưng mỗi lần nhớ đến lúc cô ấy đứng bên cây phượng khô là em cảm thấy rất thân thương và quen thuộc. Giống như đã thấy hình ảnh ấy từ lâu rồi, từ vài nghìn năm trước ấy. Chị nên nhớ lúc đó em không biết An là cháu cô Lan.

    - Vậy sau khi biết thì sao?

    - Thì em gần như biết luôn cả quá khứ đau buồn mà An từng trải qua. - Gia Hùng tì tay lên thành lan can gỗ, nhìn ra đồng cỏ phía xa xa. - Khoảng năm, sáu năm trước em từng bị bạn bè bắt nạt và giận bố mẹ là nguyên nhân cho việc đó nên đã muốn kết thúc cuộc sống khi chỉ mới 15 tuổi. Trẻ con được chiều hư nên thích ra vẻ nghiêm trọng mà. “Tình cảm mà chúng ta mong muốn ở cha mẹ chưa chắc đã được đáp ứng, dù rõ ràng họ cũng yêu chúng ta theo cách của họ. Chỉ là thứ mà bên này cho đi thì bên kia không thấy phù hợp.”. Em gặp cô Lan ở trong rừng và cô ấy đã nói với em như vậy, rằng bố mẹ em sẽ lo lắng, nếu em không về nhà thì rất có thể cả đời sau này của bố mẹ em sẽ dằn vặt mà đau khổ. Cô ấy khuyên em nên chết vào thời điểm khác để bố mẹ nhẹ lòng hơn, coi như trả cho họ ơn nghĩa sinh thành. Chị nghĩ xem, một người phụ nữ chưa từng sinh con, cô ấy đã khuyên em như vậy.

    -...

    - Suốt cả buổi chiều cô Lan đã dành cho em dù cô ấy đang phải đi giao hoa cho khách ở chợ làng. Cô kể rằng cô biết một đứa bé gái ít hơn em hai, ba tuổi đang phải đấu tranh từng ngày với bệnh trầm cảm và những cơn sợ hãi vô hình do sự tàn nhẫn của người lớn để lại. Em rất may mắn được bố mẹ yêu thương cho dù em không ưng ý với cách yêu thương của họ. Suốt tuổi thơ cô bé ấy chỉ biết đến những trận đòn vô lý không nguyên nhân và chưa từng được bố mẹ ôm ấp yêu thương. Cuối cùng bị bỏ rơi và không dám mở lòng với bất cứ ai đưa tay ra với mình. Sau này em mới hiểu cô bé đó là Hạ An. Do phải học ở trường chuyên dành cho trẻ tự kỉ suốt bốn năm cấp hai nên cả làng hoa mặc nhiên nghĩ cô ấy bị điên.

    Thiên Thanh khẽ chậm nước mắt, tiếp tục nghe Hùng kể về một câu chuyện ngay gần sát bên mình nhưng dường như lại rất xa lạ.

    - Tổn thương tình cảm chỉ có thể hàn gắn bằng tình cảm. Nếu cô Lan hàn gắn vết thương trong lòng em, thì tại sao em không hàn gắn vết thương trong lòng của Hạ An được? Giá như chị nhìn thấy bảng tên trên áo dài của An, chị sẽ hiểu cô Lan yêu thương và trân trọng Hạ An đến mức nào. Và nếu Nguyên là người mà Hạ An tin tưởng để giúp cô ấy mở lòng ra với thế giới bên ngoài, thì chắc chắn nó là một người anh tốt.

    - Nghe như là em muốn trở thành một thành viên trong gia đình ấy.

    - Em rất muốn.

    Gia Hùng quay lại nhìn Thiên Thanh.

    - Nhưng em đã hành động rất ngu xuẩn. Em lấy cớ đến nhà cô Lan chơi và so sánh cô ấy với mẹ khiến Lan Hoàn Viên gặp rất nhiều khó khăn trong việc tìm người mua hoa. Kinh tế kiệt quệ nhiều năm nay do bà Đào cản trở.

    - Cho nên em đã tránh xa họ?

    - Vâng, cho đến ngày em gặp được An. - Hùng cười bằng cả ánh mắt. - Em nghĩ lại rồi, em mua luôn Lan Hoàn Viên thì muốn đến lúc nào cũng được. Tất cả họ sẽ thành gia đình của em. Khi chị làm vua thì chị nói gì cũng thành đúng mà.

    Thiên Thanh bật cười.

    - Vậy cuối cùng em yêu Hạ An hay chỉ muốn làm người nhà với gia đình tốt?

    - Sao phải phân biệt? Em thích cả hai.

    - Nếu phải chọn thì sao?

    - Sao phải chọn?

    Gia Hùng bật cười, trở về cái vẻ bông đùa thường thấy.

    - Chị nghĩ xem Hạ An có nhận ra em không nhỉ? Em đẹp trai và hoành tráng thế này. Em to bằng thằng Nguyên chưa? Con gái thường thích đàn ông mạnh mẽ và cool ngầu. Em sẽ lên kế hoạch tán tỉnh Hạ An suốt kì nghỉ Tết này.

    - Em cần chia rẽ tình cảm Hạ An với Nguyên trước.

    Thiên Thanh bỗng đưa ra lời đề nghị mà chính cô cũng không nghĩ mình đã nói ra.

    - Cô ấy mà biết điều đó em hết cơ hội bước chân qua hàng rào chắn.

    Tuy nhiên, lời nói của Thiên Thanh cũng có chút ám ảnh và khiến Gia Hùng suy nghĩ. Suốt cả đêm hôm đó anh đã không thể gạt bỏ sự đen tối trong toan tính của mình.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/11/18
    Âu Dương Y Điểm, TurtleEm là lá thích điều này.
  14. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 9

    Gia Hùng canh đúng thời điểm Hạ An đi bộ từ trường học về nhà. Khi cô vừa rẽ ngang qua con dốc hoa cúc quỳ là anh liền vờ như vô tình đi ngược chiều với cô. Vẻ mặt tỉnh bơ như thể trông thấy không khí của Hùng khiến An hơi bất ngờ và sững cả người lại vì không tin vào mắt mình.

    Gia Hùng hơi mừng thầm trong bụng, tự tin cho rằng cô gái đang bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp trai và thu hút của mình. Kiểu ăn mặc sặc mùi các ca sĩ thần tượng Hàn Quốc khiến Hùng có một sự mới mẻ và thời trang kinh khủng. Chỉ là có lẽ nó không hợp mắt của Hạ An.

    Sau vài giây chập chờn như thể bị ngắt nguồn wifi thì cuối cùng Hạ An cũng lấy lại bình tĩnh và ôm cặp đi tiếp. Cô không biết rằng mình vừa đẩy sự hoang mang sang Gia Hùng. Anh chàng đang trong trạng thái ngất ngây thì tụt hết cả sắc khí, lập tức quay lại đi cùng chiều với Hạ An.

    - Chào em!

    Hạ An hơi quay sang gật đầu chứ không chào lại hoặc nhìn thẳng vào Hùng.

    - Em không nhận ra anh đúng không? Anh Hùng nè.

    An bước chậm lại một chút và khẽ gật đầu như thừa nhận là mình đã nhận ra anh.

    - Anh biết là trông anh hơi khác. Nhưng đẹp trai hơn và manly hơn một chút thôi mà. Vẫn là Anh Hùng Của Em.

    Hạ An suýt phì cười nhưng mím chặt môi lại kiềm chế.

    - Hôm nay là ngày học cuối cùng trước khi em nghỉ Tết phải không?

    - Còn ngày mai nữa.

    Hạ An buột miệng trả lời. Ngay lập tức Gia Hùng vỗ tay một cái rõ to.

    - Thế tốt quá, mai vẫn được đi về cùng em.

    - ...

    - Sao đi học xa như vậy em không nói thằng Nguyên đưa đón? Đi bộ sẽ mệt lắm.

    - Không mệt.

    Hạ An vừa nói vừa cố ý đi chậm hơn một chút. Lâu lâu khẽ liếc sang nhìn Hùng qua hàng mi cụp xuống. Cô chỉ trông thấy từ cổ áo Hùng trở xuống nhưng vẫn nhận ra anh cao lớn và khác nhiều quá.

    - Anh đoán nhé, em thích ngắm hoa trên đường.

    Hạ An gật đầu.

    - Nhưng không được đâu. - Gia Hùng có vẻ rất nghiêm trọng. - Em cứ đi bộ hàng ngày như vậy nhiều người ở làng hoa sẽ ghét đấy.

    - Vì sao?

    - Hoa thấy em sợ quá không dám nở, người trong làng sẽ đổ lỗi cho nhan sắc của Hạ An. Tại em mà “Hoa ghen thua thắm”.

    Hạ An hết hồn quay phắt sang nhìn Gia Hùng. Lần đầu tiên cô nhìn anh trực diện ở cự ly gần như vậy. Ánh mắt như thể đang nghe một chuyện hết sức hoang tưởng. Rằng ở đâu mà lòi ra một ông dở hơi tán tỉnh quê mùa như vậy.

    - Rất may là em không đi ngang qua Bích Đào. Anh sợ với vẻ đẹp này thì bò cũng không thể tiết ra sữa.

    Hạ An phì cười. Không biết có nên đi thật nhanh để biến khỏi cái màn dạo đầu sến sẩm này không.

    - Mình đi uống nước nhé An.

    - Không. - Hạ An vẫn bước những nhịp rất chậm. - Tôi phải về giúp cậu mợ cắt hoa.

    - Thế thì đi vòng qua rừng thông đi, em sắp về đến nhà rồi kìa.

    Gia Hùng nói xong cũng thấy mình vớ vẩn. Lan Hoàn Viên đã ở trong tầm mắt, chỉ rẽ thêm hai con đường là tới nơi rồi, có đứa thần kinh nào lại đi vòng qua rừng thông mua đường giữa tiết trời tháng Chạp lạnh lẽo và đầy sương chiều?

    - Có gì trong rừng thông?

    Nhận được tín hiệu mở đường, Gia Hùng liến thoắng giới thiệu lý do càng to càng tốt.

    - Hoa. Hoa. Và đương nhiên là rất nhiều hoa.

    Cả làng hoa đang vào vụ thu hoạch mà không đi lại rẽ vào rừng thông ngắm hoa?

    - Anh sẽ hát à?

    - Ừ, nếu em thích. Anh sẽ hát cho đến khi em bảo ngừng.

    - Nhưng ở nhà còn rất nhiều việc.

    - Một lúc thôi.

    Gia Hùng năn nỉ với vẻ mặt tội nghiệp không thể tả. Hạ An lắc đầu đi về phía con đường dẫn đến Lan Hoàn Viên. Nhưng bước chân chậm hơn rõ rệt. Cô đang kéo dài thời gian bên Hùng?

    - Anh nghĩ mình nên đi đánh võng hai bên đường cho nó xa hơn một chút.

    - Đường xa thế nào cũng phải về nhà mà.

    Hạ An vừa nói vừa đứng lại khi ánh hoàng hôn đằng sau dãy núi phía xa đang dần thu mình lại. Gia Hùng cũng nhanh chóng nhận ra vẻ đẹp của ráng chiều. Anh rút điện thoại ra chụp một tấm hình rồi đưa An xem.

    - Đẹp không bé An?

    Hạ An gật đầu, khẽ cúi mặt khi thấy Gia Hùng đang đứng rất gần mình.

    - Đường xa thế nào cũng phải tạm biệt em ở cửa nhà.

    “Nhưng nếu cưới nhau rồi thì mình được đến cùng một nơi”. - Hùng tự lẩm bẩm một mình rồi tủm tỉm cười như gã khùng.

    Và rồi cũng đến lúc cả hai đứng trước cổng tigon. Hạ An vừa đặt tay lên cổng để đẩy ra thì Hùng đã kéo tay cô lại. Thực ra cũng không phải kéo tay mà là kéo tay áo len khoác ngoài của cô.

    - Anh đứng đây gọi điện cho em nhé. Lát nữa em vào nhà đừng để ai nhấc máy.

    Hạ An lắc đầu. Điện thoại của Lan Hoàn Viên mấy ngày nay luôn bận rộn vì những cuộc đàm thoại công việc của cậu Hoàn.

    - Em không có di động, anh chỉ gọi được vào số máy bàn thôi. Hay là anh mua điện thoại cho em?

    - Không.

    - Em không nghe anh sẽ gọi trực tiếp cho thằng Nguyên để xin gặp em đấy.

    Lời đe dọa quả nhiên có hiệu quả. Hạ An gật đầu thật nhanh rồi đẩy cửa chạy thẳng vào phòng khách đứng canh cái điện thoại. Rất may cho cô mọi người đều đang tất bật ở ngoài vườn.

    Chỉ chưa đến ba phút là điện thoại kêu lên và Hạ An phải nhấc máy lập tức vì quá sợ bị phát hiện.

    - Alo...

    - Giọng em qua điện thoại rất nhẹ nhàng.

    Hạ An cầm ống nghe không trả lời mà chỉ đợi xem anh ta muốn nói gì.

    - Anh rất thích em. Đứng trước mặt em quá run mà không nói được nên phải nói qua điện thoại đấy.

    Cả một bầu trời như đang run rẩy trong tay Hạ An, cô cầm điện thoại không cả chắc, như thể muốn rớt xuống vậy. Lần đầu anh nói thích An là với Nguyên trên đường hoa gần Bích Đào, lúc đó cô đã quá sợ vì sự bất ngờ. Nhưng lần này đúng là chạm hẳn vào sự rung động đầu tiên của cô gái vừa trải qua tuổi dậy thì sóng gió. Được người mình thích tỏ tình nhưng lại không dám gật đầu.

    - Em cũng thích anh đúng không?

    Hạ An thở gấp vì sự va chạm trực tiếp vào trái tim. Anh đang đứng rất xa nhưng có cảm giác như đang nắm lấy bàn tay của cô vậy.

    An dập máy lập tức và chạy lên phòng. Đứng ở cửa sổ cô hé mở tấm rèm che để nhìn xuống cổng nhà. Vừa đúng lúc Gia Hùng ngẩng đầu lên nhìn thấy, Hạ An sợ hãi thả tay xuống và trốn vào góc tường.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/11/18
    Aria, Âu Dương Y ĐiểmEm là lá thích điều này.
  15. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 10

    Gia Hùng vừa về đến cửa nhà đã nghe oang oang tiếng của Gia Hân. Con bé vừa gào lên vừa như muốn đập phá bất cứ thứ gì trong tầm tay.

    - Mày làm sao đấy?

    - Anh Hùng...

    Gia Hân lao thẳng ra cửa để bíu tay anh trai, nước mắt đầm đìa trên mặt nó.

    - Em đã nói mà mẹ không tin, anh Lân bên Vạn Thành nửa năm nay cứ như mèo vờn chuột với em. Em không thích anh ấy nữa.

    - Sao mày không nói thêm cả chuyện mày yêu thằng không cha không mẹ cho anh mày biết.

    Bà Bích Đào có vẻ rất điên tiết, bao nhiêu máu nóng dồn hết cả lên mặt. Ngồi phịch xuống ghế sô pha phân trần.

    - Nó và thằng Nguyên đang hẹn hò đấy. Trời ạ, mẹ có nên chết đi không? Nó còn dám xin mẹ đi chơi với thằng kia kìa.

    - Nó hẹn hò thì mắc mớ gì mẹ phải chết?

    Gia Hùng có chút bất ngờ trước thông tin động trời này. Gia Hân và thằng Nguyên? Chuyện tưởng chỉ có trong truyền thuyết.

    - Mày có thể bình tĩnh như vậy à? - Bà Đào như muốn tăng xông.

    - Khi nào nó bảo cưới mẹ hãy nghĩ đến việc chết hay sống. Nhưng mẹ yên tâm đi, nhà cô Lan cũng cấm trước mẹ rồi. Không phải lo nhé.

    - Cấm cái gì? - Bà Đào lại như bị động đến dây thần kinh tự trọng ngút ngàn. - Được người nhà mình để mắt không đi giết bò ăn mừng, ở đó mà cấm cản?

    - Ôi, cô Đào xinh đẹp. - Gia Hùng bước vài bước đến bên cạnh mẹ, ôm vai bà cười ha hả. - Cô có biết rằng cô Lan là cháu ruột ba đời duy nhất của ông giáo Cường, mà theo như con được đọc lịch sử làng hoa thì chẳng có ai không muốn làm thông gia với một nhà như vậy. Mẹ nên mừng nếu con gái mẹ được thằng Nguyên để ý.

    - Tao cần cái danh hão đó à?

    - Cần hay không cũng chẳng được mẹ ạ. - Hùng lùi ra xa mẹ vài bước. - Nhà mình về cơ bản mấy đời làm nghề nông, may mắn đến đời bố phất lên nhờ đàn bò liên hợp với công ty sữa Đà Lạt. Người ta mà khắt khe gia cảnh, thì con Hân đừng hòng được viết tên vào cái gia phả vàng đấy.

    Gia Hân nãy giờ đứng im nghe, chẳng hiểu ông anh đang đứng về phía nào. Nhìn vẻ hoang mang của bà Đào, Hân lao đến đấm vào người anh trai.

    - Anh bị làm sao đấy? Em còn trẻ và sống sờ sờ lại bảo ghi tên vào gia phả.

    - Im đi, con ngu.

    Gia Hùng gườm gườm em, rồi quay sang mẹ tiếp tục.

    - Mẹ nhìn cái nhà gỗ mấy đời của Lan Hoàn Viên đi, biệt thự đấy là của hiếm bây giờ. Nếu con đoán không nhầm thì có người đến đặt vấn đề mua lại của chú Hoàn với giá cả triệu đô. Con nhấn mạnh nhé, chỉ là cái nhà gỗ chứ không phải trọn vẹn Lan Hoàn Viên đâu.

    - Xời, cái nhà nát đấy mà hai chục tỷ?

    - Vâng, hai chục tỷ ai mà bán? Chắc chỉ mua được cái cổng biệt thự bằng gỗ hương trăm tuổi nguyên khối của họ thôi.

    Gia Hùng ngồi xuống ghế tự rót nước uống, trong khi Gia Hân hào hứng thấy rõ sau khi nghe thông tin mới mẻ.

    - Oaaa, anh Nguyên sau này sẽ là đại gia đó mẹ.

    - Đại gia con khỉ. - Bà Đào quát con bằng chất giọng đanh đá chói tai khiến Hùng phải nhăn cả mặt vì khó chịu. - Nhà của con Lan, lấy đâu đến lượt thằng Nguyên động vào. Nó là cháu bên nhà lão Hoàn chứ có phải ruột thịt gì đâu? Mày cứ tìm hiểu thằng Lân đi, nó dù sao cũng là người thừa kế Vạn Thành.

    - Cái công ty chỉ đẹp mỗi cái vỏ còn bên trong rỗng tuếch mà mẹ cũng để ý à?

    Gia Hùng uống ực ly nước rồi đứng lên.

    - Con không quan tâm con Hân hẹn hò với ai, nhưng nếu kéo sự nghiệp của Bích Đào xuống thì đừng hòng con đồng ý.

    - Mày to nhỉ?- Bà Đào liếc con trai bằng nửa con mắt. - Bao giờ đến lượt mày quyết chuyện trong nhà?

    - Theo lý thuyết của mẹ thì con thừa kế Bích Đào chứ ai? Hay con là con nuôi?

    - Mày...?

    Bà Đào uất nghẹn đến mức phải rót ly nước để nuốt trôi cục tức. Máu dồn hết cả lên mặt đỏ bừng bừng. Gia Hùng lập tức xà đến bên mẹ, hôn chụt lên má bà.

    - Ôi con thừa hưởng hết nét đẹp của mẹ thế này, con nuôi làm sao được. Thôi đi ngủ sớm đi chị Đào, da dẻ căng bóng thế này, mẹ phải làm người mẫu quảng cáo sữa cho trang trại mình đấy. Thuê mấy đứa hoa khôi làm gì mất cả tính thực tế.

    - Ừ, dạo này nhiều người khen da mẹ đẹp...

    Quên sạch những gì vừa nói, bà Đào hăm hở khoe con về câu chuyện với mấy bà hàng xóm và nhóm bạn thân thích chăm sóc sắc đẹp của mình. Hùng lắng nghe và cười sung sướng như thể anh rất quan tâm đến cái chuyện vớ vẩn đấy.

    Nhận được cái nháy mắt của anh trai, Gia Hân lẻn ra khỏi nhà lập tức trong khi câu chuyện của bà Đào đang ở tiết mục chê bai những người bà vừa chợt nghĩ đến.

    - Đấy con xem, mẹ có bao giờ ăn mặc như cái Lan đâu, quê mùa lỗi mốt. Nó kém mẹ gần chục tuổi mà cứ như bà lão không bằng. Khổ, nó ngoài cái biệt thự cổ ra thì làm gì có tiền mà sửa soạn. Không chừng cái nhà cũng chẳng giữ được nếu năm nào cũng lỗ hoa....

    - Ôi mẹ so sánh với cô ấy làm gì, cô ấy làm sao đẹp được bằng mẹ.

    - Thì đó, may mà ngày xưa bố mày không chịu nó....

    - Bố chê cô Lan hả mẹ?

    - Chứ sao, có mẹ thì làm gì đến lượt nó cơ chứ...

    Gia Hân vừa biến khỏi cổng là Gia Hùng đứng lên kết thúc câu chuyện.

    - May quá mẹ nhỉ, nếu không đã chẳng có sự kết hợp của trứng và tinh trùng thượng hạng, sản sinh ra hai kiệt tác là con và Gia Hân.

    -....

    - Chúc mẹ ngủ ngon.

    Gia Hùng đi thẳng lên lầu không thèm quay lại nhìn vẻ ngơ ngác nhưng đầy thỏa mãn của bà Đào.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/11/18
    Em là láTurtle thích điều này.
  16. Em là lá

    Em là lá Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    28
    Đã được thích:
    172
    Điểm thành tích:
    28
    May quá! Em cứ hóng mãi, cứ tưởng hôm nay không có cơ... Yêu chị nhắm nhắm!!!
     
    Nguyễn Ý Thu thích bài này.
  17. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Hihi. Đà Lạt đang bão em ạ.
     
    Em là lá thích bài này.
  18. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 11

    Ngày 27 Tết Nguyên Đán cả Lan Hoàn Viên đã thu hoạch xong hoa và thực sự được xả hơi sau hơn một tuần chạy đua cùng thời gian và mưa nắng. Nguyên hoàn thành công việc tổng kết doanh thu và chạy từ phòng làm việc giữa vườn ươm về phòng khách của căn biệt thự gỗ màu nâu cổ xưa, nơi cả nhà đang hồi hộp chờ kết quả.

    - Mình giữ được vườn ươm rồi cậu ạ.

    Cà nhà như được thả một gánh nặng nghìn cân trên vai xuống. Trên mỗi gương mặt của các thành viên trong gia đình là niềm vui và sự mong đợi thành quả, nhưng trên gương mặt của hơn mười công nhân làm việc ở Lan Hoàn Viên, Nguyên đọc được sự hân hoan và đầy niềm tin vào công việc mà họ chọn.

    - Mọi người được thưởng hai tháng lương để ăn Tết, nghỉ hết tháng Giêng luôn. Những công nhân thời vụ ở bảy nhà vườn liên kết cũng được thưởng công gấp đôi.

    Cậu Hoàn hào phóng thưởng cho mọi người và mở tiệc ăn mừng lập tức ở sân vườn của Lan Hoàn Viên. Nguyên và An người gọi điện, người chạy đi thông báo với những hộ gia đình cho cậu Hoàn thuê đất trồng ly.

    Cả một buổi tối thắp sáng ánh đèn điện nhưng không phải tiếng làm việc cắt hoa hay tiếng xe tải ra vào liên tục vận chuyển mà là tiếng cười đùa, tiếng hát trong trẻo của những cô gái, chàng trai làng hoa hiền lành chất phác.

    Hạ An tất bật cùng mợ Lan chuẩn bị những món ăn nhẹ để mọi người tráng miệng trước khi trở về nhà nghỉ ngơi chờ đón một năm mới ấm áp an lành. Cuối cùng thì khó khăn đã qua thật rồi, bao nhiêu năm không trả được khoản nợ lớn của ngân hàng, cậu mợ đã ngày đêm thao thức lo lắng. Giờ thì cũng có một năm cả nhà đón năm mới bằng vẻ hân hoan và thảnh thơi thực sự.

    Hai anh em Hạ An đứng ở cổng lớn tiễn mọi người về, bất chợt nhìn nhau mỉm cười và cùng hét lên sung sướng. Nguyên ôm nhẹ vai em, ánh mắt đầy vẻ tự tin.

    - Sau này cậu mợ sẽ không còn những đêm mất ngủ nữa rồi. Mình sẽ cùng nhau làm việc đưa Vườn Ươm trở thành một quy trình sản xuất hoa khép kín.

    - Vâng.

    - Anh sẽ khiến cho những kẻ coi thường chúng ta phải cảm thấy xấu hổ.

    Hạ An tựa nhẹ lưng vào cổng hoa tigon, nghĩ về những năm tháng sống đơn giản sắp tới.

    - Em đã chọn được trường để thi chưa?

    - Em không thi Đại Học đâu. Em muốn học mợ làm hoa khô và nghiên cứu ở vườn giống trong trường đại học Đà Lạt. Em muốn sống với nghề hoa.

    - Không có năm tháng sinh viên sẽ phí đi của em tuổi trẻ đẹp nhất.

    - Anh cũng hy sinh rồi mà. Giờ anh hãy đăng kí học Đại Học ở một trường gần nhà đi. Giấc mơ của anh vẫn còn dang dở.

    Nguyên cười, nhìn về phía chân trời rất xa để định hướng cho bản thân một con đường mà vẫn giúp sức được cho cậu mợ trong việc quán xuyến và sản xuất hoa. Bây giờ công việc mới thực sự bắt đầu và cần xây dựng nền tảng mới.

    - Chúc mừng nhé, một mùa hoa thành công mỹ mãn.

    Cả hai anh em giật mình nhìn sang người vừa xuất hiện phía sau cổng rào dẫn đến nhà lồng của vườn hoa cúc đối diện với Lan Hoàn Viên. Vừa trông thấy Hùng, nguyên đã hằm hè.

    - Mày tới đây làm gì? Không ai mời mày đến nhà tao.

    - Ô, tao đang đứng ngoài đường. - Hùng phá ra cười. - Khi nào tao bước qua cổng nhà này thì hãy đuổi nhé.

    - Mày đến để đánh nhau à?

    Vẻ cà khịa coi thường của Nguyên khiến Hùng nhún vai bỏ qua.

    - Mày mới làm việc suốt mấy ngày không nghỉ, tao không nên chơi thiếu công bằng. Trông mày hốc hác hẳn đấy, còn đủ sáu mươi cân không?

    Hạ An định im lặng rút lui đi vào nhà nhưng Gia Hùng đã nhanh chân đứng ngáng ngay cổng nhà.

    - Mai em rảnh rồi nhỉ, anh mời em đến Bích Đào chơi.

    Hạ An chưa cả kịp lắc đầu thì Hùng đã bị Nguyên đẩy một cái vào ngực suýt té vì sự bất ngờ.

    - Tao không cần nghỉ ngơi, vẫn có thể đập mày te tua ngay lập tức.

    - Đánh nhau trước mặt phụ nữ thật là thiếu lịch sự. Tao không phải là mày.

    Hạ An sợ hết hồn kéo tay Nguyên thật nhanh vào nhà trước khi anh nổi điên. Cô nhanh chóng đóng cổng lớn trước mặt Gia Hùng, nhưng vẫn kịp nhìn thấy ánh mắt anh nhìn mình chờ đợi câu trả lời.

    Hẹn hò là thứ xa xỉ với cô, quả thực rất khó để từ chối người mình mong ngóng, nhưng gật đầu thì Hạ An ngàn lần không dám. Với tâm lý còn nhiều bất ổn và vẫn phải điều trị bằng những lần gặp trực tiếp để nói chuyện với bác sĩ, thì cô không phù hợp cho việc mở lòng đón tiếp bất cứ ai. Thậm chí chỉ nghĩ đến việc mình sẽ hành động kì lạ mỗi lần gặp anh là đã thấy khủng khiếp. Biết đâu ở cạnh cô lâu hơn quãng đường về nhà sẽ khiến anh nhận ra và sợ hãi rút lui không chừng.

    Gia Hùng đứng một lúc trước cửa Lan Hoàn Viên rồi cài cành hoa nãy giờ anh giấu sau lưng lên tay nắm vòng tròn bằng sắt của khung cửa gỗ dày.

    - Hoa cẩm tú cầu khô màu tím có gợi cho em về cây phượng không nhỉ?

    Chẳng có ai trả lời câu hỏi nên Hùng đành tự giải thích với chính mình.

    - Không nhớ thì mình nhắc thường xuyên.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/11/18
    Em là lá thích bài này.
  19. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 12

    Thiên Thanh đột ngột đẩy cửa phòng làm việc của Trọng Lân ngay trong biệt thự Cúc Quỳ, bất chấp vẻ bực dọc của anh và sự bất ngờ của vị khách trong phòng.

    - Em có việc cần nói. Ngay - Bây - Giờ.

    Trọng Lân mỉm cười đứng lên khỏi bàn sô pha tiếp khách, đưa tay ra với người đàn ông trước mặt.

    - Chuyện đấy mình bàn sau nhé, tôi có chút việc nhà.

    Anh ta đồng ý đứng lên và chào Thiên Thanh trước khi ra khỏi phòng. Trọng Lân tiễn khách ra đến cửa rồi đóng nhẹ lại phía sau lưng, ánh mắt trở nên khó chịu.

    - Em nói nhanh trong vài phút thôi. Anh sắp có cuộc họp ở công ty cần phải đi.

    - Anh là người xúi bẩy cô Đào trả giá cao để thuê đất của những nhà vườn liên kết với Lan Hoàn Viên phải không? - Thiên Thanh vào thẳng vấn đề.

    - Anh không xúi bẩy, anh chỉ đưa ra chút ý tưởng để cô ấy nghĩ đến. Anh đâu có ngờ mọi việc nghiêm trọng như vậy.

    Thiên Thanh ném lên bàn làm việc của Lân một mớ hợp đồng được kí kết giữa Bích Đào và những nhà vườn cho Lan Hoàn Viên thuê đất.

    - Anh chơi cú này quá lớn rồi. Một mặt anh kí hợp đồng thu hoa của Lan Hoàn Viên với sản lượng lớn, mặt khác đâm sau lưng để Bích Đào cướp hợp đồng thuê đất. Nếu họ không có đất để trồng hoa, lấy đâu ra đền cho anh?

    - Một thằng nhóc con mà đòi đấu với anh à? - Trọng Lân vừa nói vừa thu dọn đống giấy tờ tung toé trên bàn. - Vừa qua vụ hoa Tết, nó ngựa con háu đá, nên anh cho một bài học thôi. Nếu đã thuê đất đừng thuê theo vụ mà phải tính theo chục năm. Nó nghĩ cho nó thuê giá thấp như vậy, người ta sẽ chịu thiệt hoài hay sao?

    - Thiệt hay không là họ tự tính toán. Với khả năng tài lực lúc đó Lan Hoàn Viên làm sao dám làm hợp đồng thuê theo năm? Giờ họ trúng hoa Tết mới nghĩ đến việc kí hợp đồng lớn. Anh có cần làm đến mức này không?

    Thiên Thanh gần như không thể chịu đựng được những tính toán có phần độc ác của Trọng Lân. Anh ta vẫn thản nhiên cười, như thể chiến tích đấy là một cách khẳng định anh ta tài giỏi và độc tôn.

    - Em lạ thật đấy, nếu suy nghĩ kĩ việc này rất có lợi cho em.

    - Đừng lôi em vào những việc bẩn thỉu của anh.

    - Thật sao? - Lân bật cười, nụ cười có chút chế nhạo. - Nếu hai nhà đó trở nên đối nghịch, chẳng phải anh sẽ có cơ hội với Gia Hân hoặc ít nhất là em có cơ hội với Gia Hùng à?

    Thiên Thanh lắc đầu vẻ thất vọng và chán nản, đến mức đôi mắt cô còn ánh lên sự coi thường.

    - Em không giống anh. Em quý mến Gia Hùng nhưng là sự quý mến nhân cách của cậu ấy. Còn anh? Anh coi khinh Gia Hân đến mức chẳng thèm tán tỉnh nó. Anh nghĩ nó phải im lặng chờ đến lúc đủ tuổi kết hôn rồi vác xác đến nhà anh ở à?

    - Đừng nghĩ tình cảm hay hôn nhân là thứ gì ghê gớm cô em ạ. - Lân bắt đầu nổi nóng, đến gần Thiên Thanh gầm gừ. - Em cả ngày chỉ giả vờ giả vịt. Sống thật với mình đi.

    Thiên Thanh bỗng bật khóc, toàn bộ những điều vừa biết chỉ khiến lòng cô vụn vỡ, tan hoang.

    - Anh quá xấu xa rồi. Em không còn nhận ra anh nữa.

    - Anh xấu xa từ khi nào em là người biết rõ nhất. Đừng cho rằng mình vô tội. Chỉ khiến cho con quỷ trong anh lớn hơn thôi.

    Thiên Thanh mở cửa sổ phòng nhìn ra cây phượng tím trong khuôn viên rộng lớn của biệt thự. Tháng ba rồi, hoa đang bắt đầu nở. Những cơn gió nhè nhẹ và nắng trưa gay gắt khiến mùa xuân như bị đẩy lùi về quá khứ.

    - Anh nói đúng, có con quỷ lớn đang từ từ thoát ra để bao trùm lên căn nhà này.

    - ....

    - Nếu anh đã làm thế thì em nên quyến rũ Gia Hùng hay đợi anh cưới Gia Hân? Chỉ cần một đứa làm là đủ nhỉ?

    Trọng Lân khoá trái cửa chính lại, đi phăm phăm đến đóng chặt cửa sổ mà Thiên Thanh vừa mở toang ra. Không để cô lùi lại thêm bước nào, anh ôm chặt lấy Thiên Thanh hôn ngấu nghiến, đến mức cô suýt ngạt thở và bàn tay không kịp bấu vào lưng anh, cứ chới với.

    Lân đẩy em gái nằm hẳn xuống ghế sô pha dài, nằm đè lên cô không cho Thiên Thanh nhúc nhích, toàn bộ kí ức về lần đầu tiên bị anh ruột lạm dụng ùa về trong cô đến đau đớn, uất nghẹn. Thiên Thanh không hiểu sao bản thân đã coi việc đó là một phần trong cuộc đời mình, suốt nhiều năm. Chấp nhận và chịu đựng. Để rồi bây giờ trở thành thói quen và nếu không thấy anh sẽ phát điên lên vì nhớ.

    Trọng Lân bất ngờ dừng lại không hôn Thiên Thanh nữa, dùng cả hai tay kéo cô đứng dậy, vừa cài lại nút áo sơ mi trắng cho cô vừa dụi mặt vào cổ cô đe dọa lẫn âu yếm.

    - Không có chuyện em quyến rũ thằng Hùng nhé. Ở nhà này cho đến khi anh chết.

    - Sống cùng anh và chị dâu à?

    Trọng Lân gật đầu, tay cài xong nút áo cuối cùng cho cô. Ngẩng mặt lên nhìn em, trong ánh mắt vẫn còn nguyên đam mê chưa dứt.

    - Bất kể là ai, cũng chỉ là vỏ bọc.

    - Em không muốn.

    Thiên Thanh bật khóc, ôm ngang người Lân.

    - Em muốn lấy chồng và rời khỏi đây. Em không chịu đựng được cuộc sống kinh khủng này....

    Chưa kịp nói hết ý, cô đã bị anh đẩy lại xuống ghế sô pha, chiếc áo sơ mi vừa được cài nút đã bị giật tung ra.

    - Anh đang rất bận, nhưng em cũng đáng bị trừng phạt.

    Lân không dành thời gian cho việc ôm ấp và hôn môi Thiên Thanh, anh cởi quần Jean của cô ra rất nhanh vì có sự hợp tác của đối phương. Cả hai cuốn vào nhau, nhưng cũng đẩy nhau ra, như một cuộc thi về cảm xúc và sự tội lỗi. Hai luồng cảm xúc chưa bao giờ ngừng kêu gào trong tâm trí của Thiên Thanh. Cô sợ hãi, đau đớn nhưng cũng ham muốn và hả hê. Không biết bao giờ thì dây thần kinh nhục nhã của mình sẽ đứt và phát điên một cách thực sự.

    Trọng Lân hôn cô rất sâu sau khi cả hai mặc lại quần áo và anh ngó đồng hồ lắc đầu.

    - Anh trễ quá rồi. Em về phòng thay quần áo đi, bố chắc đang ngủ rồi.

    - Anh nên tắm đi hãy đến công ty họp.

    Lân nhìn cái dẻ lau nhăn nheo trên người mình mà lắc đầu ngán ngẩm. Nhưng vẫn vuốt má Thiên Thanh nhè nhẹ.

    - Mai mình đi Nha Trang nhé, anh dành hai ngày cuối tuần cho em.

    - Không cần đâu. Anh đang bận nhiều việc mà.

    - Nhưng anh muốn thoải mái được ngủ với em. Cả ngày.

    Thiên Thanh khẽ rùng mình nhưng không sao ngăn bản thân nghĩ về không gian chỉ có hai người, ở một nơi xa và quên đi hiện tại.
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/11/18
    TurtleEm là lá thích điều này.
  20. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    18
    Chương 13

    Gia Hùng im lặng bước bên cạnh Hạ An trên con đường đi học về, hoa mimosa nở vàng rực sườn đồi những ngày cuối tháng ba đẹp đẽ.

    Cả hai đi chầm chậm đến ngã rẽ về khu nhà kính, tà áo dài trắng của Hạ An bay bay trong gió chiều, chạm nhẹ vào chân Gia Hùng. Cô bé với tay giữ lại, tay kia bận rộn ôm cặp sách nên gió hất tung mái tóc dài của Hạ An. Gia Hùng khẽ chạm vào mái tóc rối khiến Hạ An hơi ngại ngùng bước nhanh.

    Gia Hùng bất chợt trông thấy ánh trăng chiều và cất tiếng hát khe khẽ, đủ để cả hai nghe thấy...

    “Loài hoa không tên như mắt người thương
    Tình yêu không tên như nắng khôn lường
    Bài hát đang vui em ơi giữ lòng sáng đẹp
    Đẹp như trăng mới lên xanh đường yêu
    Đường yêu chông chênh em bước cho đều
    Rồi sẽ qua hết chuyện buồn thương tâm... Qua hết...”

    Gia Hùng ngưng bặt không hát tiếp khiến Hạ An có chút tiếc nuối, khẽ dừng chân quay sang anh nhìn như muốn hỏi bài hát còn nữa không hay đến đấy là hết rồi?

    - Muốn nghe tiếp thì tối nay đi uống cafe với anh.

    - Không được đâu. Anh Nguyên bị người ta đánh nằm viện rồi...

    - Cho nên... - Gia Hùng tiếp lời khi thấy An ngập ngừng. - Em phải vào viện chăm nó à? Em có nghĩ anh cho người đánh nó như tin đồn không?

    - Không.

    Hạ An đáp nhỏ và lại bước tiếp. Nhưng nhóm người chặn đường đánh Nguyên rõ ràng tuyên bố rất lớn tiếng rằng “Anh Hùng cảnh cáo mày không được tán tỉnh Gia Hân, nếu còn thấy hai đứa đi với nhau thì trận đòn không nhẹ như lần này”.

    - Cả làng hoa đều nói anh làm, sao em lại nghĩ khác?

    Hạ An không trả lời, nhìn thấy cổng Lan Hoàn Viên ở trong tầm mắt nên quay sang nhìn Hùng.

    - Anh đi tới đây thôi, nếu cậu Hoàn hay mấy công nhân của vườn ươm nhìn thấy anh sẽ không hay đâu.

    - Nhìn thấy thì anh giải thích thôi. Anh không có làm việc đấy, ngay cả chuyện cướp hợp đồng thuê đất của nhà em, anh cũng không làm.

    - ...

    - Tin anh đi, bé An.

    - Tôi tin hay không cũng chẳng có gì quan trọng.

    - Rất quan trọng. - Gia Hùng định đưa tay chỉnh lại tóc cho Hạ An trước cơn gió vừa thổi qua nhưng cô đã chủ động lùi lại một bước tránh né. - Anh không cần ai cảm thông, nhưng em nhất định phải tin điều đó.

    - Anh về đi...

    Hạ An nói xong là chạy nhanh về phía trước, một vài cây phượng đang chuẩn bị những chùm nụ chờ cho ngày rực rỡ sắp tới. Gia Hùng lững thững đi sau cho đến khi đứng trước cửa Lan Hoàn Viên và bất ngờ thấy bà Lan dặn dò Hạ An.

    - Cháu ở nhà để sáng mai còn đi học nữa, cậu mợ vào với Nguyên xem tình hình thế nào, nếu bác sĩ kiểm tra không có gì nghiêm trọng thì mai Nguyên về thôi.

    - Vâng ạ.

    - Đừng tơ tưởng đến thằng Hùng nữa đấy, nó không còn là đứa trẻ ngày xưa cháu thấy đâu.

    Hạ An không trả lời, chỉ cúi thấp đầu chấp nhận. Gia Hùng nấp sang một góc sau dàn tigon chờ chiếc xe chở bà Lan ra khỏi cổng và lao vút trên đường làng. Vừa thấy Hạ An định đóng cổng anh đã chạy thật nhanh tới đứng ngáng ngay cửa.

    - Em định nghe lời mợ em, tin vào những gì thiên hạ đồn đoán hay sao?

    - Không phải....

    - Vậy tại sao em không giải thích? Sao em không bênh vực anh?

    Hạ An bỏ tay ra khỏi cổng, đi những bước chậm buồn vào chòi canh ở giữa vườn cẩm tú cầu. Gia Hùng đi theo cô sau khi cài then cổng gỗ. Cả hai ngồi xuống ghế băng ở chòi canh, Hùng nhìn bao quát Lan Hoàn Viên vào buổi chiều tối đang sập dần vào bóng đêm và nghĩ về kí ức đã rất cũ nhưng thân quen như vừa xảy ra tức thì.

    - Anh từng rất thích đến đây, từng góc nhỏ của Lan Hoàn Viên đều còn in nguyên trong trí nhớ.

    Hạ An vừa nghe vừa đan bàn tay lại bối rối.

    - Nhưng lúc đó anh chưa từng trông thấy em. Anh đã muốn làm bạn với Nguyên nhưng nó luôn khó chịu và tránh xa anh. Anh không bao giờ có ý định thuê người đánh nó, dù thực sự anh muốn đánh gục nó gấp ngàn lần như vậy.

    - ...

    - Em tin anh không làm nhưng đến một lời bênh anh cũng không dám nói. Em thích anh mà không đứng về phía anh?

    Hạ An bất ngờ đứng bật dậy lớn tiếng.

    - Ai nói tôi thích anh? Anh đừng nói bậy nhé, tôi vẫn còn đi học.

    - Trời ơi, làm hết hồn. - Gia Hùng cũng đứng lên. - Em thích hay không nhìn mắt em là biết, đâu ai cần nói ra?

    - Bất cứ thứ gì không nói ra nghĩa là suy đoán và anh không được phép quy chụp.

    Hùng cười phá ra thích thú, kéo kéo tay áo len khoác ngoài bộ đồng phục áo dài trắng của Hạ An.

    - Nhà không có ai, xem như mình hẹn hò nhé.

    - Anh bị điên hả? Anh về đi....

    - Về làm sao được? - Gia Hùng cắt ngang lời An. - Cơ hội ngàn vàng, nhà em không có ai, công nhân về hết rồi, anh muốn làm gì em cũng không ai biết.

    Hạ An giật mình há miệng ra nhìn Hùng và quá sửng sốt khi nhận ra mình để anh ta bước vào nhà một cách quá đơn giản và hồn nhiên.

    - Anh nói vậy là ý gì?

    Gia Hùng cũng hơi choáng váng vì thái độ sợ hãi của Hạ An.

    - Anh đùa thôi, sao anh có thể làm gì em được chứ? Anh thương em còn không hết. Thương đến mức chỉ cần thấy em buồn và đi về cô đơn trên đường là xót xa rồi.

    - Đừng nói nữa, tôi không nghe đâu.

    Hạ An bỏ chạy ra khỏi chòi canh. Cả Lan Hoàn Viên đang chìm vào bóng tối. Cô đi vào sảnh chính của biệt thự gỗ, mở điện sáng choang để ngăn cảm giác sợ hãi lo lắng đến run rẩy.

    Gia Hùng chỉ đứng ở ngưỡng cửa mà không vào hẳn trong nhà.

    - Anh thật sự không làm gì đâu mà. Em đừng đề phòng như vậy, sẽ khiến người khác tự ái và tổn thương.

    Hạ An thấy anh ta khép cửa lại ngăn cách hai người nhưng khung cửa kính chưa kéo rèm che của phòng khách vẫn tạo ra một không gian chung giữa hai thế giới mà họ đang đứng. Hạ An vẫn trông thấy Gia Hùng, và đột nhiên nhận ra ánh mắt anh rất buồn.

    - Anh không muốn ở lại đây thêm giây nào vì cái cảm giác bị nghi kị rất đáng ghét. Nhưng ai bảo em quá xinh đẹp, nên anh sẽ tha thứ cho em mà ở lại đến khi mợ em về. Không thể để em một mình ở nhà như vậy được.

    - Anh cứ về đi, tôi vẫn thường xuyên ở một mình không sao cả.

    - Em ở một mình khi nào vậy, báo cho anh để anh còn tới. Anh thích ở bên em không có ai quấy rầy.

    Trời ạ, Hạ An bỗng mất hết cả cảnh giác mà mỉm cười. Anh ta cứ như gã khùng, vui đó rồi buồn đó, tự ái rồi lại trơ ra, chẳng biết đường nào mà lần.

    - Anh không phải lo đâu, cứ về đi mà.

    - Anh lo thì ít, mà muốn ở lại nhiều hơn. Không có nhiều cơ hội thế này, nên đừng đuổi anh nhé, mai anh phải đi Sài Gòn rồi, vài tháng nữa mình mới gặp lại đó.

    Hạ An rơi nước mắt mà không hiểu vì sao mình lại yếu đuối như vậy. Gia Hùng thực sự muốn mở tung cửa bước vào bên cạnh cô nhưng không dám, chỉ đứng im bất lực.

    - Anh biết nói ra em sẽ không tin đâu, nhưng anh nhớ em rất nhiều, cả ngày ra vào như thằng quên não chỉ mong đến giờ em tan học để cùng em đi về con đường ngắn.

    - Tôi không nghe đâu...

    - Em không nghe thì bịt tai lại, anh có miệng anh thích nói kệ anh. Lỡ nói đến đây rồi mà bắt người ta im, em cũng biết cách làm người ta mất hứng lắm.

    - Là tại anh, cả làng hoa đồn thổi chuyện anh và tôi đấy.

    - Đứng sau cánh cửa em nói chuyện lưu loát hơn hẳn. - Gia Hùng hơi giận dỗi. - Giờ thì anh hỏi em, người ta nói thế có gì sai? Anh thích em và sẽ để cả huyện biết việc này. Còn em, thấy người ta vu oan cho anh cũng thản nhiên gật đầu. Anh có thể tha thứ, nhưng anh sẽ rất buồn đấy.

    - Kệ anh chứ.

    Hạ An nói xong chạy lên lầu không thèm chờ anh ta nói thêm câu nào. Nhưng trong lòng thấy an lành và bình yên khi không phải ở một mình giữa căn biệt thự cổ rộng lớn và hoang lạnh thế này.
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/11/18
    Em là lá thích bài này.

Chia sẻ trang này