Chuyển ngữ Mùa xuân của Thay Thế Quân - Giang Khách Khanh

Thảo luận trong 'Tác phẩm phương Đông' bắt đầu bởi Du Ca, 12/5/19.

  1. Du Ca

    Du Ca
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,893
    Đã được thích:
    10,962
    Điểm thành tích:
    190
    [​IMG]

    Mùa xuân của Thay Thế Quân

    替补君的春天
    Tác giả: Giang Khách Khanh
    Chuyển ngữ: Du Ca
    Thể loại: Võng phối, tình hữu độc chung, ông trời tác hợp, tinh anh xã hội công x giả ngốc bẩm sinh thụ
    Độ dài: 39 chương

    Giới thiệu nội dung:

    Lần đầu tiên Thay Thế Quân xuất hiện trên YY là vì phải hát thay người bạn cùng phòng giường trên.

    Anh thật không ngờ, mình lại có thể một chân bước vào vòng võng phối, hơn nữa đối tượng hợp tác đầu tiên lại là nhân vật thần cấp sở hữu ba trăm ngàn người hâm mộ, Tắc Lăng.

    Hứa Mộ sớm phát hiện ra, dưới lớp mặt nạ của Tắc Lăng đại đại – thế tử âm thanh khiến nam nữ đều mê – giấu một con sói nhỏ không những dính người lại còn thích ăn dấm chua.


    “Thay Thế Quân, tôi sắp ra bài hát mới, nghĩ giúp tôi hai câu độc thoại (*) đi.”

    (*) là một dạng câu nói chen vào khi đang hát.

    “Thay Thế Quân, tôi vừa nhận một chủ dịch kịch, trong đó có một nhân vật rất thích hợp với cậu.”

    “Thay Thế Quân, tôi cũng muốn ăn cơm do cậu làm.”

    “Hứa Mộ, nhà bếp của tôi rất lớn, em có muốn tới ở cùng tôi không?”

     
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/19 lúc 18:55
    luthyeen, Đạo Nhân, Andrea3 others thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Du Ca
      Du Ca
      =)) người ta tinh anh xã hội đấy
      12/5/19 Báo cáo
    3. Hờ Lê
      Hờ Lê
      alo alo có con sói nhỏ muốn ăn tiểu thịt tươi nhà người taaa. (≧ω≦)
      12/5/19 Báo cáo
  2. Du Ca

    Du Ca
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,893
    Đã được thích:
    10,962
    Điểm thành tích:
    190
    Chương 1 Thay Thế Quân ra mắt

    Lúc cửa phòng bị đẩy ra, kim đồng hồ đã quét qua tám giờ rưỡi.

    Hứa Mộ đang ngồi trước máy tính, tập trung tinh thần nhìn cái gì đó, cầm lấy một quyển sổ ghi chép nhỏ, thỉnh thoảng cúi đầu mà ghi ghi vẽ vẽ. Anh nghiêng đầu nhìn sang, liền thấy bạn cùng phòng Đổng Thiên Thiêm xông từ cửa vào, dấy lên một hồi gió lo lắng.

    Cậu hiên ngang lẫm liệt mà ôm quyền, sau đó kêu rên: “Anh hùng… giang hồ cứu giúp!”

    “Sao vậy?” Hứa Mộ bị bộ dạng này của cậu làm cho hoảng sợ, vội tạm dừng video đang phát trên máy tính.

    Thật đúng lúc, hình ảnh cố định ở một chén mì cá hoa vàng mới ra lò, sợi mì mềm mượt trong bát, hành thái nhỏ cùng dưa muối rơi trên nước súp cá hoa vàng, bốc khói nghi ngút.

    Bạn học Đổng Thiên Thiêm vô thức mà khịt mũi một cái, tựa như có thể ngửi thấy được mùi vị khiến người ta thèm chảy nước miếng kia trong không khí.

    Cậu vẫn chưa ăn cơm tối, bụng liền lập tức không có cốt khí mà kêu lên hai tiếng.

    Khó khăn rời mắt khỏi màn hình, Đổng Thiên Thiêm hưng phấn nhảy hai cái rồi đáp: “Vừa nãy nữ thần gọi điện tới! Hỏi giờ tớ có rảnh không, cô ấy muốn cùng tớ đi ăn tối. Hôm nay lại còn là đêm giáng sinh, thời gian đặc biệt như vậy, cậu nói xem, cô ấy có phải... hay không hả?”

    Nữ thần của bạn học Đổng Thiên Thiêm là hoa khôi của lớp đại học. Cậu học khoa kĩ thuật, sinh viên nam cực kì không cân đối so với sinh viên nữ, thường bị thầy trò cả trường trêu chọc gọi là “hòa thượng” chuyên nghiệp.

    Nữ thần là một trong ba sinh vật nữ duy nhất trong lớp, khí chất ưu nhã, vẻ ngoài xuất chúng, tính cách lại ấm áp, người theo đuổi có thể xếp từ cửa Nam đến cửa Bắc của trường đại học, cho dù một năm thay mười bạn trai, cũng không đến lượt một người qua đường ném trong biển người liền không tìm ra được như bạn học Đổng Thiên Thiêm.

    Có điều Hứa Mộ luôn hiểu, người bạn cùng phòng này lại không phải kiểu thiếu niên ngây thơ bình thường, năm đó chỉ vô tình gặp được nữ thần ở nhà ăn, người ta hảo tâm mời cậu một bữa cơm vì quên mang theo thẻ ăn, từ đó về sau liền tình cảm sâu đậm, nhớ mãi không quên.

    Hứa Mộ vỗ vỗ bờ vai của cậu cổ vũ, tỉnh táo nói: “Tuy rằng tớ thấy cô ấy không có ý gì với cậu hết, nhưng có lẽ vừa mới bị bạn trai bỏ nên cô ấy nhất thời tâm tàn ý lạnh, cậu cũng không phải không có cơ hội.”

    Vẻ mặt Đổng Thiên Thiêm mờ mịt “Cậu nói cái gì tớ nghe không hiểu”, Hứa Mộ cũng chẳng nhiều lời thêm. Anh cúi người xuống, lấy ra một vật nằm trong góc tủ của ngăn kéo dưới cùng, nghiêm túc bàn giao cho Đổng Thiên Thiêm.

    “An toàn là trên hết.” Anh nghiêm túc nhắc nhở một câu.

    Đổng Thiên Thiêm cúi đầu, trong tay là một bao nhỏ sặc sỡ, bên trên in một logo nhãn hiệu sức khỏe Duxing.

    Cậu cảm giác gân xanh trên trán đang dùng sức mà nổi lên.

    Không đợi cậu kịp nắm tay lại, Hứa Mộ lại cầm vật đó về. Anh cau mày nhìn kĩ, sau đó buông lỏng thở phào một cái: “Cũng may, chưa hết hạn.”

    Hứa Mộ cười đến hồn nhiên, khiến cho Đổng Thiên Thiêm tự xưng là thiếu nam ngây thơ cảm thấy thua chị kém em.

    “Nhìn không ra đấy, cậu phải dùng tới cái này sao?” Đổng Thiên Thiêm ngượng ngùng bỏ cái đó vào túi mình, không có ý tốt mà hỏi thêm một câu. Trong ấn tượng của cậu, Hứa Mộ cũng giống mình, là cẩu độc thân lẻ loi một mình mới đúng.

    “Cẩu độc thân” thẳng thắn lắc đầu: “Lễ tình nhân năm ngoái bọn họ quảng bá ở trạm xe lửa, chị gái tuyên truyền nhất quyết nhét nó cho tớ, tớ nghĩ nói không chừng sẽ có khi cần đến nên chưa ném.”

    Trên mặt Hứa Mộ lộ ra dương dương tự đắc vì “phòng ngừa chu đáo”.

    Đổng Thiên Thiêm che mặt. Cũng qua một năm trời rồi mà cậu vẫn chưa dùng, cái này có gì tốt để đắc ý? Cậu đang muốn làm một con chó FA cả đời sao?

    Cậu một tay vò tóc, một tay nhanh nhẹn đánh chữ trên màn hình diện thoại, nói: “Tớ không lãng phí thời gian với cậu nữa, tóm lại hôm nay là tình huống đặc biệt, người anh em cậu phải giúp tớ đỡ nắp nồi… nói ngắn gọn là, ổ nhỏ tối nay đến lượt tớ hát, nhưng mà tớ thật sự không đi được. Vữa nãy đi hỏi một vòng trong xã đoàn, mọi người tối nay ai cũng có hoạt động, xã trưởng đại nhân phải nửa tiếng nữa mới về tới nhà, vì thế trong thời gian này liền nhờ cậu làm một Thay Thế Quân, lên mạch hát một lát đi.”

    Biểu lộ của Hứa Mộ dường như có chút mất mát.

    “Đừng có bày ra vẻ mặt khó xử như thế được không nào? “A bite of China” (*) lúc nào coi chẳng được, hôm nay là đêm giáng sinh đấy! Trong ổ nhỏ nhiều con gái như vậy, không thể so với một tô mì sao?” Đổng thiên Thiêm dùng sức lắc bạn cùng phòng thần trí có lẽ đang không tỉnh táo lắm.

    (*) một chương trình nấu ăn của Trung Quốc

    Tớ không hồ đồ đâu. Hứa Mộ ưu thương mà nghĩ, tớ thật ra không thích con gái.

    Cậu nài nỉ lôi kéo Hứa Mộ đến trước máy tính của mình, loa Mike cùng các thiết bị khác có khả năng sẽ dùng tới đã được cậu trang bị thỏa đáng. Đổng Thiên Thiêm nhắn nhủ vài câu liền hấp tấp rời đi, để còn kịp hẹn với hoa đào trong mùa đông khắc nghiệt này.

    Hứa Mộ mở trạm YY có tên là “Thanh Thanh Tâm Duyệt”, quản lý lập tức kéo anh vào mạch, một khung chat liền nhảy lên.

    Phụ đề Tiểu Phì Phì: Điềm Điềm Quân, hôm nay cậu đến muộn nha ~

    Anh thở dài một hơi, trả lời lại.

    Hàng thật giá thật Điềm Điềm: Tôi không phải là “Hàng thật giá thật Điềm Điềm”. Hôm nay cậu ấy có việc không tới được, tôi là bạn cùng phòng của cậu ấy, là Thay Thế Quân đêm nay.
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/5/19 lúc 10:53
    Hờ Lê, Đạo Nhân, Andrea1 other person thích điều này.
    1. View all 6 comments
    2. Du Ca
      Du Ca
      Ời, em cũng hay thế chị ạ, cứ chờ người ta sửa cho thôi.
      12/5/19 Báo cáo
    3. Lạc
      Lạc
      Chị cũng hay bị lỗi thế này lắm, em thì không biết sao, chứ chị viết rồi lười dò lại. :v
      12/5/19 Báo cáo
  3. Du Ca

    Du Ca
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,893
    Đã được thích:
    10,962
    Điểm thành tích:
    190
    Chương 2 – Giọng hát trong sáng của Thay Thế Quân

    Phụ đề Tiểu Phì Phì: ???

    Phụ đề Tiểu Phì Phì: A, thật xin lỗi, tôi vừa xem lại cuộc trò chuyện riêng của xã trưởng… Ok, tôi hiểu tình hình rồi.

    Thay Thế Quân: Không sao. Tôi cũng chỉ tạm thời hỗ trợ thôi, không có kinh nghiệm gì, có thể sẽ làm phiền cô nương, có gì xin bỏ qua cho.

    Phụ đề Tiểu Phì Phì: Thay Thế Quân đừng khách khí như vậy ~ tối nay chúng ta cùng nhau cố gắng nha. ヽ(ω )ゝ

    Sau khi Hứa Mộ đổi tên của mình thành “Thay Thế Quân”, lập tức có hội chị em treo máy phát hiện.

    “Ơ, tối nay người hát không phải Điềm Điềm Quân sao?”

    “Đúng mà, trên mạch đúng là ổng.”

    “Không sai chứ, ổng đổi tên rồi sao?”

    “Thay Thế Quân là ai???”

    Ngay sau đó chị em phát hiện người trên mạch đổi tên thành “bạn học ‘Hàng thật giá thật Điềm Điềm’ tạm thời có việc, tôi là người thay thế cậu ấy”.

    Bạn học Đổng Thiên Thiêm còn có một thân phận khác trong xã đoàn “Thanh Thanh Tâm Duyệt”, id: Hàng thật giá thật Điềm Điềm, gọi tắt Điềm Điềm Quân.

    Người cũng như tên, phần lớn Điềm Điềm Quân thích hát những ca khúc ngọt ngào.

    Tình ca nhỏ ngọt ngào, vô cùng phù hợp với tâm hồn thanh xuân của thiếu nam.

    Cậu ngây người trong giới ba năm, Hứa Mộ thỉnh thoảng nghe thấy cậu hát trong phòng, giọng hát không tệ. Chỉ là Đổng Thiên Thiêm bận nhiều việc quá, thường xuyên tăng ca, số bài hát sản xuất ra trên một năm có thể đếm trên đầu ngón tay.

    Tóm lại, bạn học “Hàng thật giá thật Điềm Điềm” chính là nằm ở giữa tiểu trong suốt và tiểu phấn hồng (*), giọng hát rất phổ thông.

    (*) Độ nổi tiếng của một người được con dân mạng xã hội TQ đánh giá bằng thang màu, tiểu trong suốt là kẻ vô danh, ít tiếng tăm, phấn hồng/hồng phấn là nổi tiếng, tử hồng/tím hồng là cực kỳ nổi tiếng, màu càng ngả về sắc tím thì càng nổi tiếng.

    Giờ này có hơn một trăm người nói chuyện trong kênh, may thật, không nhiều lắm. Phụ đề kiêm quản lý Tiểu Phì Phì giải thích tình huống trên khung bình luận, Hứa Mộ vừa tìm nhạc đệm trong tệp dữ liệu, vừa may mắn là không có chị em nào bỏ hẹn vì không chờ được giọng hát đêm nay.

    Ừ, tuyên dương đám fans hâm mộ sáng suốt một cái nào.

    Hứa Mộ ưu sầu mà lăn chuột, khó khăn chọn nhạc đệm mà anh định hát trong thư viện. Nhạc Nhật thì nhẹ quá, pass; tình ca nhỏ ngọt đến phát chán, pass; rap thì thở không ra hơi, pass…

    Cứ như vậy pass từ trên xuống dưới, nửa tiếng cũng sắp hết rồi.

    Âm thanh trò chuyện lại vang lên nhắc nhở, mấy dòng chữ nhỏ đều hỏi anh định hát bài gì đầu tiên.

    Hứa Mộ gửi tên bài hát tới, ngón tay nhấn mở nhạc đệm.

    “Thanh Thanh Tâm Duyệt” là một xã đoàn nhỏ bình thường ở trong giới, độ nổi tiếng không cao không thấp, tuy rằng ba năm qua cũng có một nhóm trung thành đáng tin đứng đầu, nhưng rất khó để vượt qua các xã đoàn lớn kì cựu khác. Huống hồ hôm nay là đêm giáng sinh, hầu hết những người có hẹn đều không có thời gian xem điện thoại, người treo ở trạm YY vốn rất ít. Cho dù là treo, thì đa số cũng đều chỉ xuất phát từ thói quen, chứ cũng không thật sự ôm chờ mong gì.

    Cho đến khi giọng hát trong sáng của Thay Thế Quân không rõ lai lịch vang lên.

    Khung bình luận lặng đi một lát, nhiều người mới hồi phục tinh thần, ném hạt dưa, khoai tây chiên trong tay qua một bên, phủi tay đánh chữ.

    “!”

    “!!”

    “!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

    “Đm!????”

    “woc…”

    “A!!!”

    Kín khung đều là những thán từ không rõ ý vị. Ngay cả Tiểu Phì Phì đang viết phụ đề tay cũng run lên một cái, không cẩn thận sai mất một câu.

    Đương nhiên, không phải bởi vì mấy cái bình luận. Thân là người hâm mộ khó tính của Tắc Lăng đại đại, cô cũng đã quen với cảnh mưa bom bão đạn spam màn hình này, bây giờ mưa đạn kia cùng lắm cũng chỉ là một cơn mưa nhỏ.

    Cô là bị thanh âm của Thay Thế Quân đánh trúng.

    Bài hát Thay Thế Quân chọn là một ca khúc chủ đề của bộ phim thanh xuân thần tượng đang hot trên đài Phiên Gia. Bộ phim này ratting rất cao, ca khúc chủ đề cũng là mời người nổi tiếng viết ra, giai điệu tiểu thanh tân, lời bài hát dễ thuộc, cơ hồ là bài hát mà đầu đường cuối ngõ đều có thể gặp.

    Với khẩu vị của Hứa Mộ, anh cũng đã nhiều năm không xem phim thần tượng rồi, nhưng không chịu nổi bạn cùng phòng Đổng Thiên Thiêm đêm nào cũng đúng giờ mở xem, nên cũng ngồi xem theo một tí, Đổng Thiên Thiêm bình thường không có gì làm sẽ rên rên hai câu của ca khúc chủ đề, Hứa Mộ bị “tẩy não” nhiều quá, không tình nguyện mà thuộc lòng bài hát này.

    Có nhiều người hát bài hát này rồi, ôn nhu thâm tình có, hoạt bát linh động có, cách đây không lâu Điềm Điềm Quân còn hát bài này trong ổ nhỏ.

    Theo lý thuyết thì bài hát này nhiều người hát rồi, không thể tạo thêm hiệu ứng mới gì.

    Khi câu đầu tiên của Thay Thế Quân chưa ra khỏi miệng, nhiều người vẫn còn nghĩ như vậy.

    “Anh hay nói một cách qua loa về nguyện vọng của mình cho mình em nghe, cũng luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến mà không có lời nào diễn tả được.”

    Cũng bởi chưa có kinh nghiệm, nên khoảng cách của anh với microphone hơi gần, gần như có thể nghe thấy hơi thở mỗi lần thở ra, khí lưu và sóng điện hòa cùng một chỗ, nhẹ nhàng lướt qua bên tai.

    Hơi thở của anh vững vàng, nhả chữ rõ ràng, âm thanh cao thấp không tìm ra được lỗi sai.

    Giọng của anh là thanh âm của thiếu niên không thể bắt bẻ, trong sáng, sạch sẽ, không có chút tạp chất. Không khiến cho người ta cảm thấy hiền lành quá, cũng không ra vẻ tùy tiện quá, đúng vừa khéo.

    Nếu như có thể hình dung, sẽ khiến người ta nhớ tới nam sinh mặc sơ mi trắng ở sân trường, đạp xe đạp mang theo cơn gió nhẹ.

    Lỗ tai của vô số nhóm “thân kinh bách chiến” đều cảm thấy được tẩy rửa và tinh lọc.

    Hứa Mộ hát xong, lúc vừa tắt lời bài hát thì đã nhìn thấy trên khung bình luận rất náo nhiệt mà xoát… vừa bắt đầu, anh còn chưa kịp nhìn thì màn hình đã bị xóa rồi.

    Anh còn đang suy tư là có phải vừa rồi mình lỡ tay nhấn vào nút khóa gì đó không, thì một phông chữ lớn màu đỏ đậm đã nhẹ nhàng hiện ra trước mắt anh.

    “Không cần nói thêm cái gì nữa, chư vị rút kiếm đi! Thay Thế Quân là của tôi!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/5/19
    Hờ Lê, Andrea, Lạc1 other person thích điều này.
    1. View all 7 comments
    2. Du Ca
      Du Ca
      Xoát là Hán Việt mình đang để nguyên á.
      14/5/19 Báo cáo
    3. Ivy Adelaide
      Ivy Adelaide
      :v "chà" thì em nghĩ là "xát" chứ không phải "xoát".
      14/5/19 Báo cáo
  4. Du Ca

    Du Ca
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,893
    Đã được thích:
    10,962
    Điểm thành tích:
    190
    Chương 3 – Điểm đặc biệt của Thay Thế Quân

    Hứa Mộ nhìn id kia, cảm thấy rất quen, nhưng khi nhìn thấy cái áo tím (*) trước id, anh lập tức hiểu ra.

    (*) Kênh YY phân chia cấp bậc bằng màu áo, áo màu tím là chủ phòng, mỗi phòng chỉ có duy nhất một áo tím.

    Vị Thủy Hàn, người sở hữu kênh YY ổ nhỏ này, xã trưởng đại nhân của “Thanh Thanh Tâm Duyệt”.

    Cái ghế ngự tỷ âm thanh trong giới hát này, Vị Thủy Hàn không ngồi, không ai dám ngồi.

    Trước đây Hứa Mộ cũng từng bơi trong giới một thời gian, biết rõ Vị Thủy Hàn là một vị đại đại rất nổi tiếngtrong giới cổ phong. Có điều mấy năm gần đây cô rất bận rộn, nên đã tuyên bố rằng không nhận làm cái gì nữa, dự định từ từ rời khỏi giới.

    Trước khi đi cô đã mở một xã đoàn, nói muốn dùng chút sức lực yếu ớt cuối cùng, bồi dưỡng thêm người mới. Xã đoàn đó chính là chỗ “Thanh Thanh Tâm Duyệt” của Đổng Thiên Thiêm.

    Sau đó, cô ấy chưa từng xuất hiện lại.

    Hồi xã “Thanh Thanh Tâm Duyệt” vừa thành lập có thể nói là đông đúc, trong đó phần lớn đều là những người hâm mộ bướng bỉnh của Vị Thủy Hàn, chạy vào xã để ngắm thần tượng. Thế nhưng, Vị Thủy Hàn nói rời giới liền thật sự rời giới luôn, ba năm trôi qua cũng quay về có một hai lần, thời gian dần trôi, những người kia đều mất hi vọng, liên tiếp ra đi.

    Hứa Mộ không ngờ tới, Đổng Thiên Thiêm nói xã trưởng đến cứu giúp không phải là xã trưởng đại diện Giang Lê, mà là xã trưởng chính quy Vị Thủy Hàn.

    Theo lý mà nói, người bình thường khi nhìn thấy một vị thần ở ẩn xuất hiện, dù sao cũng nên kích động một chút, tận dụng cơ hội đi tới mà sờ này nọ một tí.

    Đáng tiếc, Hứa Mộ không phải người bình thường, anh là một thiếu niên cốt cách thanh kỳ (trong sạch, tươi mát).

    Vị Thủy Hàn áo tím vừa mới lên mạch, Thay Thế Quân cũng nhanh nhẹn xuống mạch, trong khi cô ấy còn đang chân tay lúng túng, loay hoay chuẩn bị lời bài hát và thiết bị, thân thiết gửi tới một inbox riêng.

    Thay Thế Quân: Xã trưởng đại nhân, chị đã tới cứu trận, em đây cũng rời đi sớm thôi.

    Sau khi gửi cho phụ đề Tiểu Phì Phì một câu cảm ơn, liền đạp cửa mà chạy.

    Này, như vậy gọi là ghẹo xong rồi chạy đấy!

    Vài ngày sau đó, Đổng Thiên Thiêm nhận được oanh tạc từ bốn phương, trên weibo có rất nhiều chị em nhắn hỏi cậu Thay Thế Quân đến cuối cùng là ai.

    Thật ra thì đêm đó người treo YY ở ổ nhỏ cũng không nhiều, nghe được giọng hát của Thay Thế Quân càng không nhiều. Chuyện này tại sao lại khiến dư luận huyên náo xôn xao như vậy, chủ yếu là do hai nhân vật lớn ở phía sau giúp đỡ…

    Lúc inbox riêng, Vị Thủy Hàn đại nhân đặt thanh đao dài 40 mét trên cổ cậu, ép cậu phải đưa được Thay Thế Quân vào xã đoàn.

    Bạn học Đổng Điềm Điềm đau khổ bày tỏ: Không phải em không muốn, mà cậu ấy thật sự không có hứng thú với ca hát mà.

    Vị Thủy Hàn: Vậy em ấy hứng thú với cái gì?

    Hàng thật giá thật Điềm Điềm: … Nấu cơm.

    Vị Thủy hàn: ???

    Hàng thật giá thật Điềm Điềm: Thật mà, em không có lừa chị đâu.

    Tiếp đó, Điềm Điềm Quân miêu tả kĩ càng một phen từ khi Thay Thế Quân trở thành bạn cùng phòng của cậu, đã vỗ béo cậu như thế nào, khiến cho cậu tăng tận mười cân (*) trong vòng một năm, đứng trước mặt nữ thần thiếu chút nữa không ngẩng đầu lên được.

    (*) 10 cân TQ = 5 cân VN

    Hàng thật giá thật Điềm Điềm: Không tin em sẽ nói chuyện cũ cho chị nghe. Em thuê một phòng diện tích cũng khá lớn, tiền thuê so với phòng khác cao hơn một chút, sau khi bạn thuê phòng hồi trước của em rời đi, em liền dán thông báo tìm bạn cùng phòng suốt ba tháng mà chẳng ai thèm để ý, đợi mãi đến khi Thay Thế Quân xuất hiện. Cậu ấy đi một vòng quanh nhà, không nói hai lời liền ký hợp đồng luôn.

    Lý do là, cậu ấy thích phòng bếp của em.

    Vị Thủy Hàn trợn mắt há mồm trước máy tính.

    Cái đó gọi là muốn tìm cũng tìm không ra, thế gian thật bi ai. Lưỡi câu của Vị Thủy Hàn không câu được con cá lớn mình muốn, chỉ cảm thấy trăm vuốt nhiễu tâm, nhịn không được mò lên weibo đã không dùng hai năm rồi, đăng một câu: “Không nghĩ rằng ở cái thời đại này, vẫn còn một tinh linh xanh hiền lành như vậy…”

    Lúc đám fans hâm mộ load ra hoạt động mới của cô, suýt nữa tưởng mình đang nằm mơ, mấy hàng phía trước đều là bình luận giành ghế, sau đó là bát quái mà ưu thương rằng Vị Thủy Hàn nhất định vì nhân sinh nên mới rời giới.

    Có điều đợi sau khi cô reply bình luận của một người quen, mọi người mới buông bỏ ưu thương, bắt đầu kịch liệt mà bát quái.

    Giang Lê: Ồ, cô tìm được bạn trai rồi à? Sao tui lại không biết ta.

    Vị Thủy Hàn trả lời Giang Lê: Tìm được bạn trai cái quỷ gì! Hôm qua ấy, có một Thay Thế Quân trong ổ nhỏ, cô nhất định phải nghĩ cách kéo cậu ấy vào tổ cho tui!

    Qua con mắt của người ngoài, vốn cũng chỉ là một cuộc thảo luận công việc cẩu thả bình thường mà thôi, cho tới khi một đại đại nổi tiếng khác chuyển phát bình luận của họ, còn bày tỏ ý kiến của mình, hết thảy thoạt nhìn liền trở nên không đơn giản như vậy.

    Tắc Lăng: Thú vị. [chuyển phát weibo]
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/5/19
    Đạo Nhân, AndreaLạc thích điều này.
  5. Du Ca

    Du Ca
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,893
    Đã được thích:
    10,962
    Điểm thành tích:
    190
    Chương 4 – Thay Thế Quân ra mắt lần hai

    Vị Thủy Hàn nhìn thời gian chuyển phát weibo, cảm thấy thật kì diệu, xuất phát từ tò mò, cô lập tức inbox cho đối phương.

    Vị Thủy Hàn: Cậu muộn như vậy rồi còn chưa ngủ, lại đi nhìn lén bình luận?

    Tắc Lăng trả lời lại rất nhanh: Em bị lệch múi giờ, không ngủ được.

    Vị Thủy Hàn: Về nước rồi à? Sao không thông báo sớm một tiếng, chị em nhà cậu nhất định sẽ thu xếp thời gian làm tiệc đón gió (*) cho cậu.

    (*) từ xa trở về sẽ làm tiệc đón gió tẩy trần

    Tắc Lăng: Không cần gióng trống khua chiêng như vậy, em còn có nhiều việc lắm, sắp tới chưa rảnh được.

    Vị Thủy Hàn: Được rồi (;′⌒. ) cũng hết cách, Tắc Lăng đại nhân công tác nặng nề (*)…

    (*) nguyên văn nhật lý vạn ky ám chỉ những người chăm chỉ quá mức, ngày nào cũng có chính sự.

    Vị Thủy Hàn: Ài, đợi chị tí, chị muốn hỏi, làm sao cậu biết Thay Thế Quân nhà chị vậy?

    Tắc Lăng: Cậu ấy là của nhà chị à?

    Vị Thủy Hàn: Tạm thời… thì chưa…

    Tắc Lăng: Ừm, vậy em an tâm rồi.

    Vị Thủy Hàn: ???

    Tắc Lăng: Hôm qua trong nhóm fans hâm mộ có người nhắc đến cậu ấy, em vừa khéo nhìn thấy.

    Tắc Lăng là một tên cuồng đọc lén bình luận, lại còn là một tên cuồng đọc lén bình luận thích ẩn mình.

    Bởi vậy tối hôm qua Tiểu Phì Phì không biết rằng lời nói của mình trong nhóm người hâm mộ đã lọt vào mắt xanh của đại đại.

    Vị Thủy Hàn: Tò mò ghê, cảm thấy giọng như thế nào?

    Tắc Lăng nhớ lại, chậm rãi gõ xuống vài chứ.

    Tắc Lăng: Thanh âm thiếu niên rất hoàn mỹ, ôn nhuận như ngọc.

    Vị Thủy Hàn chợt vỗ đùi: Cực kì tán thành!

    Tắc Lăng có vẻ như đang suy nghĩ.

    Trước khi kết thúc đối thoại, hắn nói thêm một câu: Hôm nào chị tóm được cậu ấy, nhớ gọi cho em. Em giúp chị giữ cậu ấy lại.

    Đổng Thiên Thiêm ngồi phịch trên ghế sô pha, uể oải nói: “Hứa Mộ, cậu vẫn còn làm được sao. Vị Thủy Hàn đã không còn kiên nhẫn đợi nữa rồi, cậu còn không xuất hiện chắc chị ấy sẽ phát lệnh truy nã toàn quốc quá.”

    Hứa Mộ vừa nhào bánh mật, vừa bình tĩnh trả lời: “Tớ không có ý định đi hát đâu, cho dù đi, thì cũng sẽ khiến người ta không vui một cuộc, hà cớ gì chứ?”

    Đổng Thiên Thiêm là một người không có lập trường, lúc này cảm thấy anh nói rất có lý, có lẽ sẽ thuyết phục được xã trưởng, liền đem nguyên lời nói của Hứa Mộ gửi qua.

    Lát sau, điện thoại nhận được thông báo, Vị Thủy Hàn trả lời lại bằng sáu cái chấm nhỏ (*).

    (*) nghĩa là im lặng tuyệt đối

    Phung phí của trời mà, chuyện đó thật phung phí của trời mà. Vị Thủy Hàn đại đại cắn khăn tay khóc lóc kể lể với CP nhà mình.

    Lúc này, Giang Lê đại đại xuất hiện cứu vớt vũ trụ.

    Chị xoa đầu Vị Thủy Hàn, vung tay nhắn tin riêng cho Điềm Điềm Quân.

    “Điềm Điềm Quân, kịch truyền thanh sắp ra thiếu mất giọng của áo rồng (*), cậu có thời gian đến giúp một tay không?”

    (*) nhân vật qua đường

    Trong giới, Giang Lê là một tài nữ nổi danh, cũng là người hỗ trợ kiêm CP của Vị Thủy Hàn, sau khi Vị Thủy Hàn rời giới, Giang Lê cũng hiếm khi xuất hiện lại trong giới hát, mà bắt đầu cảm thấy hứng thú với kịch truyền thanh, liền hạ thấp tên tuổi của mình xuống, lập sẵn bảng kế hoạch cho tổ kịch rồi lui về.

    Đương nhiên, chị không giống Vị Thủy Hàn, hoàn toàn bỏ mặc việc quản lý. Khi nào gặp được OP hoặc ED (*) phù hợp, chị đều tiến cử cho xã đoàn nhà mình, cũng đôi khi, còn mời họ làm mấy vai áo rồng không quan trọng, làm CV (người lồng tiếng) một lần liền nghiện.

    (*) bài hát mở đầu và kết thúc của phim

    Tóm lại, Giang lê là hình tượng chị lớn nhà bên dịu dàng động lòng người, cũng là người giám hộ của “Thanh Thanh Tâm Duyệt”, chỉ cần chị đưa ra đề nghị, bình thường sẽ không ai từ chối.

    Đổng Thiên Thiêm vừa mở máy tính, đã thấy Giang Lê nhắn một câu: “Bạn cùng phòng của em rảnh không? Bảo cậu ấy đi cùng, đúng lúc cần hai người đối thoại.”

    Bạn học Đổng Điềm Điềm không phải lần đầu tiên phối âm áo rồng. Cậu trời sinh tính cách thích diễn, bất luận là nhân vật nhỏ cạnh cạnh góc góc gì cũng có thể phối một cách thích thú.

    Giang Lê cũng không phải lần đầu hỏi cậu bạn cùng phòng có đi cùng hay không. Dù sao cũng chỉ vài ba câu kịch không quan trọng, hồi trước cậu cũng hay lôi Hứa Mộ qua cùng, Giang Lê cũng hiểu rằng tổ hợp bọn họ vừa dễ dàng vừa hiệu quả cao, lúc có tình huống đối thoại phù hợp, thường nghĩ đến họ.

    Đổng Thiên Thiêm không đề phòng chút nào quay đầu hỏi: “Hứa Mộ, rảnh không? Đi phối âm áo rồng nào.”

    Hứa Mộ đang làm bánh mật, không phải nấu bánh mật hay chiên bánh mật, anh thật sự “làm” bánh mật, trộn bột nếp và bột gạo lại với nhau, chậm rãi đổ nước vào giữa, dùng đũa khuấy đảo bên cạnh, rồi dùng tay từ từ nhào nặn, nén nhiều lần, cho tới khi dáng bột biến thành một khối bột núc ních mềm dẻo.

    Sau đó, anh lấy ra một cái lồng hấp làm bằng trúc, bỏ khối bột vào, đắp lên một miếng gạc thấm qua nước, nhìn thoáng qua thời gian hiện tại, đối với sự dò xét hiếu kì quan sát từ đầu đến giờ của Đổng Thiên Thiêm, nói: “Tớ thừa ra nửa tiếng.”

    Mùi gạo nếp mộc mạc lan ra cả phòng, Đổng Thiên Thiêm không tự chủ được nuốt nước bọt một cái, chân chó mà mời Hứa Mộ ngồi cạnh mình, mở máy tính vào phòng chat chuyên bàn chuyện công việc trên YY, thông thường, người phụ trách Giang Lê đại đại sẽ nghe bọn họ trình bày hai lần, kiên nhẫn đưa ra ý kiến, sau đó tiến hành thu chính thức.

    Hứa Mộ bưng chén trà gạo đen lên nhấp một ngụm, quan tâm tình hình bạn cùng phòng một chút: “Cậu cùng nữ thần tiến triển ra sao rồi?”

    Đổng Thiên ưu thương ngẩng đầu 45 độ nhìn lên bầu trời: “Không ổn lắm, nữ thần bị bạn trai bỏ, vừa xin quay lại, vừa coi tớ là bánh xe dự phòng. Cậu đoán không sai, tối đó cô ấy chỉ là tâm trạng không tốt nên mới muốn say, chứ chả có ý gì với tớ cả.”

    Tự xưng là chính nhân quân tử, bạn học Đổng Điềm Điềm đương nhiên sẽ không nhân cơ hội mà lợi dụng, tối đó nhìn không chớp mắt, đưa nữ thần về trước cửa nhà rồi ảo não quay về.

    Ngoài ý muốn, có rất nhiều người ở trong ổ nhỏ YY, Đổng Thiên Thiêm nhanh nhẹn vào phòng, mở microphone lên, ngạc nhiên nói một câu: “Hôm nay có hoạt động gì mà nhiều người vậy nhỉ…”

    Khi cậu nhìn thấy một id nào đó trong phòng, đầu lưỡi suýt nữa uốn cong luôn, bản thân đã tự thấy cái kết của mình.

    Hứa Mộ đặt chén xuống, lơ đãng nói: “Tớ đoán là họ đang đợi tớ.”

    Tác giả có lời muốn nói: Bạn học Hứa Mộ có tuệ nhãn như đuốc sao?
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/5/19
    Aria, Đạo Nhân, Andrea1 other person thích điều này.
    1. View all 5 comments
    2. Lạc
      Lạc
      Ứ ừ ư. Nếu chưa tìm thấy người đàn ông của đời mình thì ai cũng nghĩ mình thẳng. =))) chị vẫn đang chờ một cao lãnh công đến thu phục ẻm. :>
      15/5/19 lúc 07:53 Báo cáo
    3. Du Ca
      Du Ca
      =)) mỗi tội ổng thẳng chị ơiiii
      14/5/19 Báo cáo
  6. Du Ca

    Du Ca
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,893
    Đã được thích:
    10,962
    Điểm thành tích:
    190
    Chương 5 – Thay Thế Quân hát nhạc cổ phong

    Vị Thủy Hàn cùng Giang Lê đều ở đó, còn có một ID Mắt hai mí quân nào đó.

    Giang Lê dịu dàng cười: “Điềm Điềm, người vừa lên tiếng là bạn cùng phòng của em hả?”

    “Vâng ạ…” Cậu lo lắng đáp lại.

    Đổng Thiên Thiêm nghĩ thầm, mình chân trước vừa nói với Vị Thủy Hàn cậu ấy không muốn, chân sau liền mang cậu ấy tới gặp Giang Lê, cái tội này thật sự có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch mà.

    Quả nhiên, Vị Thủy Hàn bắt đầu chất vấn, cô giảm thấp âm thanh ngự tỷ công kích mười phần xuống, lạnh lùng nói: “Điềm Điềm, em đây là không để xã trưởng đại nhân là chị vào mắt sao?”

    Đổng Thiên Thiêm vô thức run rẩy, lúc này Hứa Mộ mới đến trước bàn phím, nhắn một câu vào khung bình luận: “Một cái mặt □□, một vai phản diện, mấy người không phải đã thông đồng tốt với nhau từ đầu rồi sao, cứ ở chỗ này gậy ông đập lưng ông hả?”

    Đổng Thiên Thiêm mang vẻ mặt “cậu nói gì vậy tớ nghe không hiểu”.

    Biểu tình của Hứa Mộ thì có vẻ cũng không phải ngoài ý muốn. Anh đã sớm biết Giang Lê chỉ là lấy cớ rồi sao? Vậy tại sao anh còn vui vẻ đến hẹn như thế? Không phải anh còn chẳng có hứng thú gì với cành ô-liu Vị Thủy Hàn đưa ra sao?

    Đổng Thiên Thiêm kinh hồn bạt vía mà nghĩ, sau đó trông thấy Hứa Mộ lấy điện thoại ra, mở đồng hồ tính giờ, cài đặt ba mươi phút, lại nhắn thêm một câu: “Tôi có ba mươi phút, mời mọi người nắm chắc.”

    Được rồi… hình như anh thật sự rảnh quá nên mới đồng ý…

    Vị Thủy Hàn sợ con vịt vừa nấu chín lại bay đi, hắng giọng một cái: “Chuyện là, bạn cùng phòng quân? Thay Thế Quân? Chị nên xưng hô với cậu thế nào? Cậu có thể mở mic nói được không?”

    Bên kia trầm mặc một lát, đèn xanh sáng lên (*), đối phương tích chữ như vàng mà nói một câu: “Được.”

    (*) khi mở voice thì chấm xanh bên cạnh id sẽ sáng lên.

    Sau đó liền nhạt nhẽo.

    Này anh bạn kia, sao cậu ra bài không theo lẽ thường vậy?

    Giang Lê dũng cảm phá vỡ trầm mặc: “Là thế này, từ lúc xã trưởng nghe qua bài hát em hát hôm trước, rất thích giọng của em. Điềm Điềm cũng nói bọn chị nghe tình huống của em rồi, không muốn ép gì em đâu, chỉ là Vị Thủy Hàn đang lên kế hoạch cho một bộ kịch truyền thanh, bọn chị nghe nhiều giọng rồi, nhưng bả vẫn thấy không hài lòng, cho đến khi em xuất hiện đấy.”

    Vị Thủy Hàn liền nói tiếp: “Không sai, bộ kịch này bọn chị bỏ ra rất nhiều tâm huyết, Giang Lê cũng đã viết xong bài hát chủ đề rồi, chỉ đợi giọng hát thích hợp nhất xuất hiện thôi. Lần đó nghe cậu diễn xong, cá nhân chị cảm thấy giọng cậu không ai thay thế được, có điều Giang Lê và Tắc… à Mắt hai mí quân này lại đúng dịp không nghe được, vậy nên có thể nhờ cậu hát lại một đoạn không?”

    Hứa Mộ cảm thấy hơi ngoài ý muốn. Công việc sau khi Vị Thủy Hàn nhậm chức lại là lên kế hoạch bộ kịch truyền thanh với Giang lê?

    Chỉ cần tưởng tượng là có thể thấy một hàng ID đều lóe kim quang biểu diễn, ừ, nhất định sẽ là một tác phẩm kinh thế.

    Hứa Mộ đánh ra một hàng chữ trên màn hình: “Em thật ra không hay hát tình ca lưu hành lắm, hát cổ phong được không chị?”

    Vị Thủy Hàn kích động trả lời: “Có thể! Hoàn toàn có thể! OP kịch truyền thanh của bọn chị chính là nhạc cổ phong mà!”

    Đổng Thiên Thiêm giúp anh hạ nhạc đệm sau đó tự giác ra ngoài, vào phòng khách đúng giờ đài Phiên Gia đang phát bộ phim thần tượng đang hot.

    Khúc nhạc dạo bằng tiếng tiêu chậm rãi vang lên trong kênh nói chuyện, Mắt hai mí quân vẫn luôn online nghe xong vài giây liền nhanh nhẹn nói tên ca khúc trên khung bình luận.

    “Thiên mệnh phong lưu.”

    Vị Thủy Hàn không ngờ anh sẽ chọn bài hát này, càng không ngờ lúc anh hát nhạc cổ phong, lại có thể tự nhiên thành thạo như vậy.

    “Chén rượu trời nghiêng đổ văng đầy một hồ rượu, nhân gian đổi thay bao nhiêu, thiên mệnh vẫn phong lưu.”

    Âm thanh trong veo nhưng không yếu ớt, càng không ra vẻ thanh cao. Giọng anh phóng khoáng tự tại, như một hiệp sĩ vô danh hành tẩu trên giang hồ, rũ áo bước đi, mặc kệ công danh.

    “Nhân thế đa sầu, mấy ai có thể ung dung tự tại. Một mình nơi lầu cao, cất tiếng hát cao đợi chờ người.”

    “Tâm sinh vốn cuồng dại, khó mà giữ ta lưu chân một nơi. Cười người không hiểu tham sân si nên chẳng thể nhìn thấu.”

    Người có một đôi tuệ nhãn nhìn thấu đời hư ảo, nhưng cũng có một phàm tâm chìm đắm trong hồng trần.

    Hiệp khách đại giả, tự hỏi lương tâm, không hỏi đạo.

    Lúc anh hát xong phần đầu, Mắt hai mí quân nhanh chóng inbox cho Vị Thủy Hàn, nội dung chỉ có ba chữ.

    Là cậu ấy.

    Tác giả có lời muốn nói: Công quân mặc áo giáp nhỏ lên sàn rồi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/5/19 lúc 11:35
    Đạo Nhân, Hờ LêLạc thích điều này.
    1. View all 3 comments
    2. Lạc
      Lạc
      Trông thụ có dáng nhân thê lắm, niên hạ sẽ thú vị hơn. Vì sự nghiệp tiếp máu cho con dân, cố lên em iu. =)))
      15/5/19 lúc 14:25 Báo cáo
    3. Du Ca
      Du Ca
      Em cũng nghĩ niên hạ công, vì có chỗ cung cấp thông tin là vậy, nhưng đọc qua qua em thấy công là người đi làm đàng hoàng mà thụ đang đại học :((. Sau này có sai gì chắc phải sửa mệt.
      15/5/19 lúc 13:32 Báo cáo
  7. Du Ca

    Du Ca
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,893
    Đã được thích:
    10,962
    Điểm thành tích:
    190
    Chương 6 – Thay Thế Quân bị thẩm định

    Anh hát xong “Thiên mệnh phong lưu” kinh diễm kia, Vị Thủy Hàn vẫn chưa lấy lại được tinh thần.

    Biểu hiện của vị Thay Thế Quân này còn tốt hơn so với cô tưởng tượng. Nếu như không biết được chắc chắn giọng hát kia là người mới, cô còn cho rằng đây là đại thần nào đó khoác áo giáp nhỏ (*) đang đùa cô.

    (*) ý là dùng tên giả, nick clone

    Những bài hát cổ phong chiếm hơn một nửa giang sơn trong giới, nhưng hầu hết mọi người cũng chỉ quanh quẩn được dưới chân núi. Yêu cầu của khán giả nghe nhạc cổ phong đều rất cao, thanh âm phải tốt, nhấn nhá rõ ràng, khí thế phải vững, cảm xúc phải sâu. Muốn hát ra thâm ý hàm súc trong câu chữ, nó khó hơn so với mấy cái câu tình tình yêu yêu treo bên miệng, khó hơn nhiều lắm.

    Vì vậy những giọng nổi tiếng trong giới đều có hơi rất khỏe, ví dụ như là ngự tỷ âm thanh là cô, hay như đế vương âm thanh Quân Mạc Tiếu. Hoặc là thế tử âm thanh phong lưu Tắc Lăng cũng có một nhóm fans lớn, nhưng mà nói đến giọng hát thiếu niên ôn nhuận như ngọc, đào ba thước đất ở trong giới cổ phong này cũng tìm không ra.

    Giờ phút này, Vị Thủy Hàn đang phản ánh sâu sắc thành kiến của mình: Ai bảo giọng thiếu niên đều là thư sinh văn nhược tay trói gà không chặt? Nghe lại đi, âm thanh của thiếu niên cũng rất mạnh mẽ đấy chứ!

    Trong một lúc chẳng có ai nói chuyện, Giang Lê không nhịn được mở mic hỏi: “Thay Thế Quân, em còn ở đấy không?”

    Khoác ID của Điềm Điềm Quân, bạn học Thay Thế rất nhanh nhẹn mà gõ ra một câu trên khung bình luận “Còn”.

    Ừm, vị Thay Thế Quân này, hình như có hơi ngốc bẩm sinh… Giang Lê nghĩ như vậy, rồi tốt bụng nhắc nhở: “Em có thể mở mic nói chuyện mà.”

    Im lặng một lát, đèn xanh trước id của anh phát sáng: “Thật xin lỗi, em vẫn chưa quen…”

    Giang Lê dừng một lát, lặng yên gửi tin nhắn riêng cho Vị Thủy Hàn.

    Giang Lê: Âm thanh bình thường của cậu ấy, nghe cũng được đấy.

    Tuy rằng so với giọng hát của anh thì cũng không thể khiến cho hai mắt người ta tỏa sáng, có điều đánh giá “không tồi” từ một người thiên phàm kì cựu như Giang Lê, đối với người mới mà nói thì quả thực rất tốt.

    Vị Thủy Hàn: Cô không hiểu! Tui muốn ca sĩ thôi, giọng nói không sao cả!

    Giang Lê: Biết rồi, không phải tất cả mọi người đều giống cô, nói và hát đều rất dễ nghe.

    Cái cảm giác thú cưng nhỏ được vuốt ve cưng chiều này là gì vậy?

    Sao cái đuôi sau lưng mình cứ run lên vậy!

    Vị Thủy Hàn khó khăn kìm lại máu sói đang sôi trào, bụm lấy trái tim bé nhỏ đang loạn chiến mà bò lên mạch: “Vậy, bạn học Thay Thế, chị cảm thấy cậu không tồi đâu, có tiền đồ đấy! Cậu không cân nhắc gia nhập bọn chị sao? Chị tuyệt đối nắm chắc, ở đây em sẽ nổi tiếng trong giới.”

    Đối phương nhanh chóng gửi một khuôn mặt cười lên màn hình: “Cảm ơn, có điều em thật sự không có thời gian.”

    Vị Thủy Hàn quyết theo không bỏ: “Không có thời gian hát theo lịch thì vẫn có thời gian thu một ca khúc chủ đề chứ?”

    “Không sao đâu, cậu với Điềm Điềm ở chung một nhà, chỗ của nó thiết bị gì cũng có, có thời gian thì bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh cậu tới chơi.” Giang Lê giảng hòa, sau đó nói đến chủ đề chính, “Là thế này, chị với Vị Thủy đang lên kế hoạch cho một bộ kịch truyền thanh cổ phong, cải biên lại từ bộ tiểu thuyết nổi tiếng “Quy Tàng”, khúc chủ đề cũng viết xong rồi, bọn chị muốn mời em hát.”

    Cũng bất ngờ đấy, lần này Thay Thế Quân không im lặng lâu, cũng không tiếp tục gõ chữ. Lời nói của anh mang theo kinh ngạc xác nhận lại lần nữa: “Quy Tàng sao?”

    Vị Thủy Hàn cho là anh không biết đây là tiểu thuyết gì, vội vàng giải thích: “Đúng vậy, ‘Quy Tàng’ là tiểu thuyết huyền huyễn hot nhất trên bảng xếp hạng cổ phong một năm nay rồi, rất nhiều người đọc! Nó kể về một Tiểu Hầu gia của thế gia tướng quân với hai đệ tử của phái Hi Hòa cùng nhau hành tẩu giang hồ, điều tra phá huyền án cổ xưa, tổng cộng có sáu quyển, mỗi quyển cố sự riêng biệt thì vô cùng đặc sắc, còn đan xen lại với nhau thì vô cùng có liên kết, lên xuống trầm bổng…”

    Cô nói đến mức suýt nữa dừng không được, cho đến khi giọng nam sạch sẽ bất đắc dĩ cắt lời cô: “Em biết rồi, em cũng từng đọc ‘Quy Tàng’ rồi.”

    “Trách không được lại tìm em… Mấy chị gọi em tới hát bài hát của nhân vật Phàn Bạch Chu sao?”

    Giọng điệu của anh thật sự quá chắc chắn, nếu không phải Vị Thủy Hàn xác định bản thân mình làm việc rất bí mật, thì suýt nữa còn tưởng đối phương dùng thuật đọc tâm thấy hết cơ.

    “Chính xác mà nói, là bài hát chủ đề của cả nhóm…” Trong lòng cô sợ hãi hỏi thêm một câu, “Có điều là sao cậu lại biết chị gọi cậu tới hát Phàn Bạch Chu.”

    Đối phương hời hợt trả lời: “Nếu chị bỏ ra nhiều tâm tư như vậy, nhất định sẽ phải tìm âm thanh tương xứng với nhân vật trong sách. Giọng của em khá trẻ con, mà tuổi của nhân vật trong ‘Quy Tàng’ cũng tương đối nhỏ, so sánh nặng nhẹ một chút thì cũng nhìn ra, nên em liền mạnh dạn đoán thử.”

    Sau đó anh lại hậu tri hậu giác “được chiều mà sợ”, đổ mồ hôi thay cho việc Vị Thủy Hàn tự dưng đi tìm người mới: “Mấy chị thật sự muốn mời một người mới vào chưa bao giờ được nhắc tới hát cho nam chính số một sao? Tiểu thuyết này nhiều người hâm mộ lắm, lỡ bọn họ không hài lòng về em, thì chẳng phải mấy chị cũng thất bại trong gang tấc sao?”

    Vị Thủy Hàn than thở: “Thay Thế Quân em không biết được bọn chị cũng khó xử, CV Phàn Bạch Chu thật ra đã sớm quyết định là Diệp Miên rồi, nhưng mà Diệp Miên đại đại ngũ âm không đầy đủ, ổng không biết hát… Nếu như CV nào cũng hát hay giống Tắc Lăng thì tốt rồi, Tắc Lăng đại đại, cậu nói đúng không?”

    Đèn xanh trước ID Mắt hai mí quân sáng lên, giọng nam hoa lệ thuận theo sóng điện len vào lỗ tai Hứa Mộ,

    Hắn ẩn chứa ý cười nói: “Yên tâm, có tôi ở đây, bọn họ không dám không hài lòng về cậu.”
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/19 lúc 18:47
    Aria, Hờ LêLạc thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Du Ca
      Du Ca
      Em cũng nghi nghi :((.
      16/5/19 lúc 16:43 Báo cáo
    3. Lạc
      Lạc
      đổ mồ hôi thay cho việc Vị Thủy Hàn tự dưng đi tìm ngưới (người) mới: *** nghe có mùi bách hợp. :>
      16/5/19 lúc 13:36 Báo cáo
  8. Du Ca

    Du Ca
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,893
    Đã được thích:
    10,962
    Điểm thành tích:
    190
    Chương 7 – Tắc Lăng đại đại trở về

    Hứa Mộ cứng mặt trước màn hình máy tính.

    Vị Thủy Hàn âm u mà than một câu: “Tui cảm thấy… tại sao tui cứ thấy mình thừa ra vậy? Giang Lê bảo bảo à, hay là chúng ta về nhà đi.”

    Mắt hai mí quân, cũng chính là Tắc Lăng phát ra một tiếng cười ngắn ngủi từ máy tính, từ chối cho ý kiến với sự chế nhạo của Vị Thủy Hàn.

    Họ hàn huyên thêm hai câu, tiếng chuông điện thoại từ chỗ Tắc Lăng vang lên, vội vàng nói: “Xin lỗi nhé, nhiều việc quá, em phải đi rồi.”

    Vị Thủy Hàn lập tức đáp: “Đi đi đi mau đi, chỉ mấy phút thôi mà đã hàng trăm tỷ doanh nghiệp gọi rồi đấy.”

    Giang Lê cũng săn sóc nói: “Tắc Lăng em đi mau lên, hôm nay bọn chị cũng phiền em quá rồi. Chừng nào quyết định thời gian chị sẽ nhắn tin riêng cho em nhé.”

    Thay Thế Quân không mở micro, chỉ gửi một sticker bé gái rưng rưng phất khăn tay trên màn hình.

    Tắc Lăng nhìn hai giọt nước mắt lớn của bé gái kia, liền tưởng tượng ra biểu hiện của người ở bên kia màn hình, mỉm cười nói thêm: “Hẹn gặp lại, Thay Thế Quân.”

    Hứa Mộ kinh ngạc nhìn áo giáp nhỏ Mắt hai mí quân rời phòng, chỉ để lại bé gái đang ra sức phất khăn tay nằm trên màn hình.

    Cái sticker ranh mãnh lại moe moe kia… anh chỉ đánh hai chữ “tạm biệt” thôi mà nó tự động nhảy ra… Anh chưa kịp nhìn đã nhanh tay gửi đi mất rồi.

    Hứa Mộ nhất thời sơ suất, quên mất chủ nhân của cái máy tính này là một thiếu niên ngây thơ.

    Anh không thể giải thích nổi thẩm mỹ của Đổng Thiên Thiêm nữa, chỉ có thể yên lặng cõng nồi (*).

    (*) mang tiếng oan

    Sau khi Tắc Lăng rời phòng, Vị Thủy Hàn lại “lộ nguyên hình” lần nữa, giọng điệu trêu chọc: “Sao nào Thay Thế Quân, có phải lực sát thương của Tắc Lăng đại đại nhà chị không tầm thường không, có phải cảm thấy… bị hắn mê hoặc, phải không? Hắn cười một tiếng, xương cốt như nhũn ra, hử?”

    “Đừng trêu chọc anh bạn nhỏ nữa.” Giang Lê nhanh chóng cấm mạch của Vị Thủy Hàn, dịu dàng nói, “Em đừng coi là thật nhé, Tắc Lăng vừa nãy chỉ thuận miệng nói thôi, thằng nhóc đó phối nhiều vai công tử phong lưu quá, nên không tự chủ luôn thích dùng miệng chiếm tiện nghi của người ta.”

    Vị Thủy Hàn bị tước đoạt niềm vui, tức giận đánh chữ, thể hiện sự bất mãn của mình.

    Vì vậy, Giang Lên thuận tay cấm luôn quyền lên tiếng của cô trên khung bình luận.

    Không tưởng tượng nổi… Giang Lê lại “lòng dạ độc ác” như vậy. Hứa Mộ cảm thấy rằng mình đã không cẩn thận biết được bí mật động trời, hình tượng “nữ thần cổ phong” Vị Thủy Hàn trong lòng anh liền sụp đổ thành một “cô vợ nghiêm khắc”.

    Im lặng một lát, Hứa Mộ bỏ mặc lòng hiếu kì của mình, chủ động mở mic lên, phá vỡ bầu không khí có hơi vi diệu: “Em nhớ là Tắc Lăng… cũng lâu lắm rồi không xuất hiện nhỉ?”

    “Lâu lắm rồi đấy, cũng xấp xỉ ba năm rồi.” Giang Lê lặng yên nhớ lại, bùi ngùi nói, “Hắn cũng tùy hứng lắm, năm đó một câu tạm biệt cũng chẳng thèm nói, cứ như vậy vứt bỏ một đống fan yêu hắn chết đi sống lại mà rời đi, bây giờ vẫn thế, không lộ ra chút tin tức nào liền kinh thiên động địa trở về.”

    “Làm người hâm mộ của Tắc Lăng, phải cần một trái tim kiên cường chịu khó.” Không biết Vị Thủy Hàn được bỏ cấm mạch lúc nào, đau lòng thở dài, “Hồi chị rời giới ấy, tốt xấu gì cũng ‘tiêm phòng’ săn cho fans rồi, còn hát khúc ly biệt cả đêm, tốn vài lít nước mắt.”

    Mà khi đó, ở trong giới Tắc Lăng đã là một đại thần, thế mà lại gió nhẹ mây bay mà rời đi.

    Vào một hôm vô cùng bình thường nào đó, hắn đã đăng một bức ảnh của mình lên weibo, định vị ở Heidelberg. Trong ảnh bầu trời ươm nắng sáng sủa, phố cảnh rất khác lạ, trông như mấy ảnh phong cảnh được chụp lại trong quá trình du lịch.

    Chỉ là từ đó về sau, Tắc Lăng liền biến mất. Trong tiếng khóc than của người hâm mộ, một khoảng thời gian sau bạn tốt trong giới của hắn mới lộ ra là Tắc Lăng đi du học rồi, trong vài năm này, có lẽ sẽ không về được.

    Tắc Lăng là người vào giới muộn nhất trong nhóm đó, vừa ra mắt, hắn đã lồng tiếng cho một vài nhân vật nổi tiếng, từ từ tích lũy nhân khí, trong một lần bạn tốt mời đi nghe hát đã vô tình mở mic nói, sau đó liền một đường đỏ (*) lên. Âm thanh của hắn ưu nhã hoa lệ, toàn lồng tiếng cho mấy nhân vật là công tử không phong lưu thì lại bạc tình, hành vi phóng đãng, chốn chốn lưu tình, trên thực tế lại là nội tâm người lạnh lùng tàn nhẫn, khiến người ta vừa yêu vừa hận, muốn ngừng mà không được.

    (*) có note ở chương 2, độ nổi tiếng tính bằng màu sắc: trong suốt – hồng – đỏ – đỏ tím – càng ngả về màu tím thì càng nổi tiếng.

    Hầu hết những lão nhân vào giới cùng hắn cũng đã rời đi rồi, mà đám người hâm mộ vẫn không chịu từ bỏ tài khoản đã nhiều năm không được chú ý kia, vẫn trông coi cho những bài hát và kịch truyền thanh của Tắc lăng, giữa trời người xung đột, trong lòng họ vẫn có chút “luyến tiếc”.

    Tâm tình Hứa Mộ vô cùng phức tạp lôi điện thoại ra, lên weibo mà mình đã bỏ xó vài hôm rồi.

    Là hoạt động của Tắc Lăng, thời gian là vài ngày trước. Hắn vẫn đăng một bức ảnh phong cảnh như trước, là một cảnh đêm khuya ở trong nước chụp từ tầng hai.

    Vẫn không nói một lời nào.

    Bởi vì biết rõ sẽ quay lại, cho nên không cần nói tạm biệt. Tắc Lăng nghĩ như vậy sao?

    Rõ ràng không phải là người nhẫn tâm. Hứa Mộ nghĩ vậy, cảm thấy tựa hồ mình đã chạm đến vùng biển thâm tình ẩn giấu sau bức ảnh.

    Tay anh khẽ động, trước khi ấn vào chuyển phát, lặng yên gõ thêm mấy chữ.

    “Hoan nghênh trở về.”
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/5/19 lúc 18:26
    Aria, LạcHờ Lê thích điều này.
  9. Du Ca

    Du Ca
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,893
    Đã được thích:
    10,962
    Điểm thành tích:
    190
    Chương 8 – Lần đầu tiên hợp xướng

    Trước khi Hứa Mộ rời khỏi tài khoản YY của Đổng Thiên Thiêm, phát hiện có mấy tin nhắn riêng nằm trong hợp thư, đến từ áo giáp nhỏ Mắt hai mí quân Tắc Lăng.

    Anh mở khung đối thoại ra.

    ==: “id: xxxxxx, đây là số tài khoản của tôi.”

    ==: “Mã xác nhận là xxxxxxx.”

    ==: “Chờ cậu tạo tài khoản YY của mình thì hãy thêm tôi.”

    Avatar của đối phương đã tối. Hứa Mộ vẫn khoác ID của Điềm Điềm Quân, do dự một chút, để đề phòng việc lần sau Tắc Lăng online nhầm lẫn, nên anh dứt khoát không trả lời.

    Nhớ kĩ mấy tin nhắn quan trọng, Hứa Mộ u buồn nghĩ, lần này nhất định phải thể hiện thật tốt, ngàn vạn không thể gây cản trở.

    Điều quan trọng nhất là, nếu như hát không tốt, sẽ bị một đám fan hâm mộ của đại đại điên cuồng đuổi giết.

    Tin tức về kịch truyền thanh “Quy Tàng” vừa ra, đã phát tán rất nhanh trên mạng.

    Vị Thủy Hàn hừng hực khí thế bắt đầu tuyên truyền, phát hành bảng diễn viên để thu hút sự chú ý. Những thành viên tham dự bộ kịch truyền thanh này quả nhiên kim quang lấp lánh như trong tưởng tượng của Hứa Mộ, chủ dịch nào cũng đều là xương sống của bộ kịch truyền thanh này, bọn họ tụ họp lại, dành riêng cho người nghe một buổi thịnh yến.

    Trong đó, ba chữ “Thay Thế Quân” mộc mạc bị dìm xuống vài dặm rất khoa học, không khiến ai chú ý cả.

    Người hâm mộ của Tắc Lăng từ lúc biết lão đại của họ không chỉ về nước, mà còn nhận kịch mới, còn là kịch truyền thanh cải biên từ tiểu thuyết hot như vậy, ngày nào cũng bùng nổ.

    Mặc dù Vị Thủy Hàn tỏ ra thật đáng tiếc, Tắc Lăng bận việc nhiều quá nên không có thời gian tham gia đoàn lồng tiếng kịch truyền thanh, nên đồng ý hát bài hát chủ đề đã là cho bạn già này mặt mũi rất lớn rồi, thì đám fans cũng cảm thấy thỏa mãn, chỉ cần cõi lòng tràn đầy sự biết ơn, kì tích sẽ xuất hiện.

    Bọn họ ngày nào cũng đưa ngón tay lên tính nhẩm xem còn bao nhiêu lâu nữa sẽ tới tối thứ sáu, bởi tám giờ tối thứ sáu này, các thành viên chính sẽ mở tiệc trà trên kênh YY, đồng thời sẽ công khai bài hát chủ đề ở đó luôn.

    Đêm đó, Hứa Mộ không khéo lại tăng ca, lúc tan làm cũng đã muộn rồi. May mà anh và Vị Thủy Hàn đã nói trước rồi, không chắc anh sẽ về kịp, nên không cần chờ anh.

    Huống hồ anh cảm thấy mình chỉ là người mới không thể mới hơn, có lẽ không cần tham gia buổi tụ họp của mấy đại thần, mà ngay cả khi có thể, anh cũng chỉ đến làm nền thôi.

    Hứa Mộ nghĩ thế, nhân lúc ở trên tàu điện ngầm, thay vì mở YY, anh đeo tai nghe chen chúc trong xe, mở liên kết âm thanh mà Vị Thủy Hàn vừa phát lên weibo.

    Anh vẫn chưa nghe thành phẩm của bài hát này.

    Sau khi đáp ứng yêu cầu của Vị Thủy Hàn và Giang Lê, Hứa Mộ nhanh chóng nhận được lời và bgm của bài hát chủ đề, Giang Lê rất tri kỷ làm nổi bật mấy câu mà anh sẽ hát, Hứa Mộ đếm đếm, trừ phần điệp khúc của toàn bộ thành viên hợp xướng, tổng cộng… chỉ có bốn câu.

    Vì nó là bài hát chủ đề của một nhóm nhân vật, nên tình huống như thế rất bình thường. Hứa Mộ rất nhanh điều chỉnh tâm tình, mở bgm ra, đắm chìm trong bài hát.

    Bài hát này sáng tác vô cùng hoành tráng, bút pháp thần kì sinh hoa, là một tác phẩm tuyệt vời. Lúc nghe đến lần thứ tư, Hứa Mộ cảm thấy vô cùng may mắn vì Vị Thủy Hàn đã chọn anh, mà anh cũng bởi vì đủ loại nguyên nhân mà đồng ý, bằng không mà nói, đây sẽ là một điều đáng tiếc.

    Bên người Đổng Thiên Thiêm còn có một bộ thiết sau khi thay mới không dùng nữa, cậu rất hào phóng tặng bộ đó cho Hứa Mộ. Tuy đã hơi cũ, nhưng công năng vẫn đầy đủ, hiệu quả ghi âm cũng tốt, Hứa Mộ vô cùng nghiêm túc, mỗi ngày sau khi tan sở liên giam mình trong phòng nhỏ, ghi đi ghi lại giọng hát nhiều lần.

    Hậu quả trực tiếp của chuyện này lạ, Hứa Mộ ghi suốt một tuần, Đổng Thiên Thiêm cũng ăn mì tôm suốt một tuần.

    Đột nhiên không được cho ăn đồ ăn ngọt nữa, bạn học Đổng Điềm Điềm cảm thấy lưu luyến khó quên, chỉ có thể dùng suy nghĩ “ăn uống điều độ giảm béo để theo đuổi nữ thần” an ủi dạ dày bị tổn thương của mình.

    Hứa Mộ gửi hai phiên bản cảm thấy tốt nhất cho Vị Thủy Hàn, hơn nữa còn chuẩn bị tinh thần bị chuyên gia phê bình và làm lại. Có điều, Vị Thủy Hàn vô cùng thỏa mãn với bản thu, còn rất tán thưởng thái độ của anh nữa.

    Người nghiêm túc làm việc thì ở bất cứ đâu cũng sẽ được tôn trọng, đây là chân lý không thể thay đổi.

    Âm thanh đàn cổ vang lên bên tai anh, mở đầu là khúc độc thoại, giọng Diệp Miên CV Phàn Bạch Chu vô cùng thanh thoát ôn hòa, chậm rãi đọc lời mở đầu của truyền kì thời loạn này.

    “Ba phép biến đổi của Thái Bặc chưởng bao gồm: Một là Liên Sơn, hai là Quy Tàng, ba là Chu Dịch. Quy Tàng là sách của dòng họ Hiên Viên. Được viết từ năm Hy Hòa, mất tích vào năm Tuyết Dã, sách bị thiếu chữ và bị lộn trang rất nhiều, khó có thể giải thích lại được. Người nào hiểu được nó thì có thể nắm giữ thiên mệnh.”

    Tiếng hát cùng lời độc thoại đan xen nhau, đã mở ra được những gì tinh hoa nhất của quyển tiểu thuyết, phác họa hình tượng nhân vật vô cùng sống động, mà giọng nói nào cũng đều diễn giải hoàn hảo các nhân vật trong cuốn sách, cho họ sinh mệnh, cho họ yêu hận.

    Anh nhanh chóng nghe thấy đoạn mà mình hát, âm thanh trong trẻo điềm đạm có hơi lạ lẫm với anh, nghe giọng mình mà dường như có thể trông thấy một thiếu niên ôn nhuận như ngọc, không kiêu ngạo không siểm nịnh đứng giữa tuyết trắng.

    Hừm, hát không tệ đấy chứ. Hứa Mộ lặng yên nghĩ vậy, một khắc sau, anh nghe thấy tiếng ca của Tắc Lăng.

    So với âm thanh tao nhã nhẹ nhàng của anh, giọng hắn quả thực tựa như một cuốn sách giáo khoa họa lệ. Công tử phong lưu bạc tình cầm quạt, mở ra bầu trời đêm xanh thẳm, thiêu đốt sinh mệnh ngắn ngủi của mình rồi trở thành pháo hoa rực sáng cả mảnh trời.

    Âm thanh cuối của hắn tựa như pháo hoa rơi xuống, in lại dấu vết nóng hổi trong tim anh.

    Chú thích: Đổi tên Trở về Tây Tạng thành nguyên văn là Quy Tàng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/19 lúc 22:29
    AndreaLạc thích điều này.

Chia sẻ trang này