Tập truyện ngắn Mùa nắng chưa về

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Din, 13/9/17.

?

Có nên tiếp tục series Mùa nắng chưa về?

  1. 3 phiếu
    75.0%
  2. không

    1 phiếu
    25.0%
  1. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140
    Series truyện ngắn: Mùa nắng chưa về
    Tác giả: Lưu Thu Huyền (luthyeen)
    Thể loại: series truyện ngắn, lãng mạn, làng quê Bắc Bộ
    Tình trạng: Đang sáng tác

    [​IMG]

    Lời tựa:
    Một góc nào đó của thế giới đã đi qua. Yêu, thương, hận, ghét...đều đã đi qua...

    Danh sách tên truyện ngắn:
    Hồng dại bên hiên
    Pháo đỏ rượu nồng
    Cô Điên - Mùa xuân cuối cùng
    Mùa xuân, vẫn là hạnh phúc
    Vẫn đương chờ đón
    Gió chiều lồng lộng

    Danh sách tên nhân vật:
    Như - Trường
    ông Thắng
    bà Nghi
    Quyên
    ông Tư
    Thành - Nguyệt
    Lan
    Hiên
    Tuấn
    Hoan - Dương

     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Cốm
    Cốm bởi Cốm, 19/7/19 lúc 18:39
    Chỉnh sửa cuối: 19/5/19
    Black Bank thích bài này.
  2. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Mùa nắng chưa về: Hồng dại bên hiên
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Tình trạng: Hoàn thành

    [​IMG]

    ảnh bìa: @Du Ca

    Một số từ có thể bạn không biết dùng trong tác phẩm:
    Thầy: Bố/Cha
    U: Mẹ/Má
    Bẩu: Bảo
    Đánh tiếng: làm cho người khác biết được ý mình một cách gián tiếp
    Thưa chuyện: Nói chuyện (thường dùng với người trên)
    Buổi sớm: Buổi sáng
    Nom: Trông có vẻ
    Gạo mậu dịch: Gạo được bán cho công nhân thời đó. Gạo vì nhiều lí do, để lâu trong kho hoặc là thóc để lâu rồi xay ra nên có màu vàng.


    Miền Bắc, những năm đầu sau thống nhất

    Mùa hè, trời vẫn đương còn tờ mờ sớm, ánh nắng còn chưa thoát khỏi sự vây hãm của màn đêm, vậy mà u tôi đã lục đục thức dậy. U tôi làm công nhân ở nhà máy phân lân, thường thì phải lúc trời gần sớm, u mới thức dậy lo toan chuyện nhà rồi đi làm. Nghe chừng có chuyện không hay, tôi rón rén bước chân ra cái cửa thông tới phòng khách, liền nghe giọng u tôi loáng thoáng.

    - Thầy nó cũng buồn cười thật đấy! Con mình thì không lo, không quan tâm đi, lại đi quan tâm con nhà người khác!

    Thầy tôi nghe vậy đanh giọng lại:

    - U nó đừng có mà như thế! Mười năm chinh chiến bên nhau cũng đâu có phải là xa lạ nữa. Ngày ấy, đi bộ đội thiếu thốn đủ thứ, anh em chia nhau từ bát cơm, cái mắm, gắn bó nhau như gia đình... Đã hẹn... đã hẹn, sau chinh chiến, ai còn về được thì quan tâm, giúp đỡ vợ con người đi trước...

    Nói tới đây, thầy dừng lại một lúc lâu, lúc nói tiếp, đã là cái giọng nghèn nghẹn:

    - Cái lời thề ấy, thiêng liêng thế nào, u nó không biết đâu... Nhà chú ấy nay cũng chẳng còn ai, chỉ còn độc nhất đứa con gái đã trưởng thành. Tôi cũng gặng vời mãi, con bé mới hứa, sẽ coi đây như nhà nó, chịu khó về đây mỗi dịp nghỉ hè...

    Nói xong, thầy tôi khụt khịt mũi, đưa tay lên lau nước mắt lem nhem trên gương mặt đã già nua. Còn nhớ, ngày thầy về nhà, thầy với cái gương mặt đã chai sạm mùi thuốc súng cùng những nếp nhăn đã có tự bao giờ, tôi còn không dám lại gần. Mãi sau, thấy thầy hay mua quà cho anh chị, tôi liền cũng bạo dạn bám thầy đòi quà. Thầy tôi hiền lắm! Nhưng cũng bởi khói bụi chiến tranh khiến thầy hụt hẫng giữa cuộc sống hiện tại, thành ra, lúc nào thầy cũng lầm lũi như một ông cụ.

    U tôi thấy thầy tôi như thế nghe giọng cũng yếu đi nhiều:

    - Ơ kìa, sao thầy nó lại phải khóc. Thôi thôi, tôi không nói nữa, từ nay tôi không nói nữa.

    Lần nào lôi chuyện này ra, cuối cùng u tôi cũng nói như vậy. Cũng nói sau này sẽ không nói nữa, nhưng cuối cùng, khi gặp chuyện khó khăn, lại lôi ra kể lể như một bà cụ.

    Người con gái trưởng thành mà thầy tôi nhắc tới, là chị Như. Chị Như lớn lên ở Hà Nội, mang hơi thở Hà thành hiện đại xen lẫn cốt cách Tràng An không lẫn đi đâu được. Tôi còn nhớ, lần đầu gặp chị là mùa hè năm ngoái, khi ấy, tôi còn không dám thưa chuyện với chị. Vì quá đỗi mong manh, vì quá đỗi thanh nhã. Chị làm tôi nhớ đến bà Nghi làng mình hồi còn trẻ trong lời kể của u. Bà Nghi sinh ra và lớn lên ở chính nơi này thôi, là một tiểu thư con nhà phú hộ, am tường đủ điều, lễ nghi mà cũng rất cởi mở, thoát tục mà cũng rất gần gũi. Là viên ngọc quý của làng tôi thời ấy.

    Chị Như cũng giống như vậy, lại cũng không giống như vậy. Ở chị, tôi thấy được cả một Tràng An hào hoa và phồn thịnh thủa trước, cũng thấy được Hà Nội đầy chất thơ và duyên dáng thuở này.

    Thầy chị Như là một trong số những trí thức Hà thành đi vào chiến trận từ những năm sáu mươi để rồi hi sinh cho những hành trình cuối cùng đi tới thống nhất đất nước. Ngày mới về làng, thầy tôi chưa nghỉ ngơi được bao lâu, đã vội vã khăn gói lên Hà Nội quyết tìm con gái cho người anh em đã khuất. Tôi còn nhớ, vẻ mặt thầy những ngày ở nhà lúc nào cũng đăm chiêu, cũng lo lắng để rồi cuối cùng cũng không đợi nổi mà đi. U tôi cũng vì lẽ đó mà không bằng lòng, nên mới thường hay trách thầy không quan tâm con cái mình.

    Mãi sau này, tôi mới biết, thầy tôi khi ấy lo lắng không yên là bởi, có tin chỗ nhà chị Như ngày ấy là nơi Mỹ đánh bom vào năm 1972. Sau này, người ta hay viết báo, gọi đó là trận chiến Hà Nội mười hai ngày đêm...

    Thầy tôi thút thít như một đứa trẻ được một lúc, lại lên tiếng bằng một cái giọng sâu lắng, cái giọng mà tôi thường nghe được mỗi khi thầy kể về những người đồng chí thuở ấy.

    - U nó đừng nói thế nữa. Nếu mà, nếu mà ngày ấy tôi là người chết, thì chú ấy cũng sẽ về đây, cũng sẽ chăm lo cho u nó và mấy đứa thôi...
    ...

    Mấy ngày sau, đúng hẹn, chị Như với chiếc va - li cói xuất hiện trước cửa nhà tôi.

    Tôi vui lắm, chạy ra đón chị như một đứa trẻ lên ba.

    - Chị Như.

    Thấy tôi gọi, chị đáp lời bằng giọng thanh thanh vốn có:

    - Quyên đấy à.

    - Chị Như, lần này về chị có ở lâu không? - Tôi hỏi đầy mong chờ.

    Tôi thích chị Như ở đây lắm. Chị biết rất nhiều thứ. Tôi thích nhất chị kể chuyện về Hà Nội. Một Hà Nội có những hàng me xinh đẹp, có bờ hồ yên ả, rồi tiếng xe đạp kẽo kẹt, tiếng tàu điện leng keng và cả tiếng nói cười của những dòng người qua lại nữa. Chị luôn kể về nơi ấy bằng một giọng ấm áp đầy yêu thương. Cái sự yêu thương đó rất lạ, nó còn từ chị truyền sang tôi nữa. Thế là, tôi cũng yêu Hà Nội.

    Mặc dù, Hà Nội tôi biết đến của sau này không còn được như lời kể của chị nữa nhưng thứ tình yêu vùng đất ấy vẫn không thể lung lay. Có lẽ là bởi, trong tiềm thức, nó vẫn luôn được nuôi dưỡng bởi chất giọng êm ái của chị.

    - Chị ở đây với Quyên đến khi nào có kỳ học mới nhé. - Chị Như cười hiền đáp lại tôi.

    - Vâng, thế thì tốt quá. - Tôi vui sướng reo lên.

    Chị Như học Đại Học Tổng Hợp. Tôi hâm mộ chị lắm. Sau này, tôi cũng một lòng thi vào ngôi trường ấy.

    Vào đến nhà, thấy thầy tôi ngồi trong phòng khách, chị Như từ tốn tiến lại thưa chuyện:

    - Thưa thầy, con mới về ạ.

    Thầy tôi nghe vậy mừng lắm. Trên gương mặt đã hằn lên năm tháng của thầy nở một nụ cười đầy mãn nguyện.

    - Để thầy bảo cái Quyên dọn đồ giúp con.

    Tôi cũng nhanh nhảu nắm lấy cái va - li của chị toan bê vào.

    - Dạ thưa, thầy cứ để con thu xếp ạ. - Nói rồi, chị cầm lấy cái va - li rồi hướng về phía gian trong, không quên gọi tôi vào cùng.

    - Quyên có vào đây với chị không?

    Tôi nghe thế liền chạy theo ngay.

    Vừa vào đến phòng, tôi liền lân la hỏi chị.

    - Chị Như ơi, em nghe bảo anh Trường có thư cho chị?

    Chị Như nghe thấy cái tên này, mặt liền đỏ ửng lên, dáng vẻ ngượng ngùng của chị khiến tôi buồn cười. Nhớ hồi đầu mới về, đám trẻ con hàng xóm ăn nói sỗ sàng quá, chị Như nghe chúng nó nói chuyện lần nào cũng đỏ mặt như vậy. Mà cái nét ấy, vào trong mắt người khác lại gợi lên một vẻ dễ thương lạ kỳ.

    Anh Trường là người làng tôi, con nhà nông thôi. Nhưng anh ấy cũng giỏi, hay làm ra mấy thứ đồ hay ho, cũng hay chỉ cho mọi người mấy cái mẹo tốt để làm việc. Mặc dù nhà anh cũng như mấy hộ nông khác, sống quẩn quanh bên cái nghèo, cái đói, nhưng vẫn được lắm gái làng thương trộm lắm. Anh Trường đó mà thương chị Như nhà tôi.

    Chị Như cũng lạ, ấy vậy mà cũng có lòng với một chàng trai nghèo thôn quê như anh Trường.

    Nhưng kể ra, chắc do cách anh Trường tình tứ chị Như lạ nên thế. Không giống đám trai làng ngoài kia, cứ nói thẳng làm chị ngại, sau chị cũng không hay ra khỏi nhà nữa. Anh Trường thì hay viết thư, cho vào cái bì thư nhỏ, buộc với một bông hồng dại mà để bên hiên nhà tôi. Ngày nào cũng đều đặn như vậy. Chị Như mấy lần có đọc cho tôi nghe mà tôi vẫn nhớ.
    "
    Như là hoa sen trong bùn lầy,
    Như là đóa hồng dưới sương mai,
    Như là hoa quỳnh trong đêm tối,
    Thanh khiết, đằm thắm mà dịu hiền,
    Để bao người ôm giấc mộng Anh Thảo.
    Người có hay, người có hay?
    "
    Giữa năm tháng của giấc mộng làm trai,
    Tôi gặp em Tràng An người con gái,
    Thanh lịch một nét, hiền dịu mười phân,
    Dáng vẻ thời luôn ân cần,
    Sợ em không muốn tảo tần sớm hôm,
    Tương tư nán lại tâm hồn,
    Chỉ mong em nhớ giữa trăm bộn bề,
    "Sen hãy còn ở trong đầm,
    Bùn dẫu có nổi chẳng hề lấm lem."
    "

    Ngày ấy, tôi còn không biết vì sao những vần thơ quá đỗi rời rạc ấy lại làm chị động lòng. Chỉ cho đến khi nhiều năm sau, có lần tôi thử hỏi chị chuyện cũ, chị cười mà rằng: "Thơ của anh ấy thực ra rất vụng, nhưng anh ấy khiến chị nhớ về mẹ chị, mẹ chị cũng đã từng bày tỏ với cha chị bằng những lời thơ vụng về như thế. Không cầu đối phương tình cảm, duy chỉ thể hiện tấm lòng ngưỡng mộ."

    Tôi nghĩ, có lẽ anh Trường biết, hay anh Trường cũng yêu cái nét mộng mơ mà tế nhị trong tâm hồn chị.

    Thấy tôi ngồi yên một lúc không nói gì, chị Như liền hỏi lại tôi:

    - Quyên sao thế?

    Tôi giật mình phát hiện ra mình đã thả hồn đi đâu mất rồi, liền hỏi lại:

    - Chị Như vừa nói gì kia?

    - Ừ, thì chị đang bảo, sao em biết chuyện anh Trường thế? - Chị Như nhỏ giọng đáp lại tôi.

    Tôi trông vậy, cũng làm bộ thần bí, nhỏ giọng đáp chị:

    - Cái Hiên bẩu với em đó.

    Cái Hiên là em gái anh Trường, cũng trạc tuổi tôi thôi. Nó hay đi vớt bèo bên sông Tô Lịch cho mẹ nó, phải một hôm tôi cũng ra đó chơi, thế là quen nhau, thế là thân nhau. Tôi thương nó lắm, nhà đói khổ, làm đủ việc mà học hành cũng không được tới nơi tới chốn. Mấy lần, tôi đem cho nó mấy quyển sách cũ mà nó quý thấy thương. Nhưng u tôi thì không mấy ưng lòng chuyện tôi cho sách lắm. Cũng may, tôi biết chuyện u giấu thầy đổi gạo mậu dịch với gạo trắng của nhà nó nên u cũng không mắng tôi nhiều. Mà nói đến gạo mậu dịch, ngày đó có lần cái Hiên đưa cho tôi ăn thử mà kỳ thực tôi nuốt không nổi, nó như bã ra trong miệng và còn có một mùi hôi nồng nữa. Ấy vậy mà, nhà cái Hiên vẫn ăn nó như thức ăn chính trong ngày. Còn có cả món cơm độn ngô, cơm độn khoai, sắn nữa...

    Xong rồi, ngày anh Trường với chị Như có ý, hai chúng tôi thế là lại càng thân hơn. Cùng nhau giữ chúng một bí mật, liền lấy đó làm tự hào lắm.

    Chị Như thấy tôi làm bộ bắt chước chị, chị liền đỏ mặt, tay đưa lên miệng che đi nụ cười tủm tỉm:

    - Quyên lại trêu chị rồi.

    Lúc ấy tôi còn nghĩ, chắc sau này, tôi cũng sẽ yêu, cũng sẽ hiểu vì lẽ gì mà chị hay đỏ mặt thế. Nhưng tôi cuối cùng lại không hiểu được. Tôi không biết vì chúng tôi vốn khác nhau, hay vì cách chúng tôi nhận tình yêu khác nhau nữa.

    - Chị về đây rồi, sẽ lại có hồng dại bên hiên nhà nữa cho mà xem. - Tôi cười trêu chị.

    Chị Như nghe vậy mặt càng đỏ hơn.
    ...

    Khi nắng hè đã chiếu to, và chiếu thật nhiều hơn, tôi thấy chị Như đã bắt đầu ra khỏi nhà. Tôi thấy vậy, còn trêu chị rằng: "Anh Trường không biết lại làm ra cái gì mà thu được nắng hè, chiếu thẳng vào tim chị Như của em mất rồi."

    Chiều chiều, lúc tiếng ve kêu inh ỏi cả một góc làng, anh Trường với chị Như thường ngồi bên cánh đồng nhà anh ấy, nói những chuyện vu vơ. Tôi thấy anh Trường rụt rè lắm, mà chị Như cũng bẽn lẽn không kém phần. Cứ một lúc, lại thấy chị Như khẽ đưa tay che miệng, đuôi mắt cong lên đầy hạnh phúc.

    Cái Hiên bảo hai người yêu nhau sao mà kỳ thế? Cứ ngại ngại ngùng ngùng thì sao mà được?

    Tôi thì lại thấy một cái gì đó rất duyên ở chị Như và một cái gì đó đầy tôn trọng và nâng niu ở anh Trường. Tôi thấy họ yêu nhau, mà lại như là tri kỷ. Là một cái gì đó hơn cả tình yêu, là sự am tường và thấu hiểu, là một cái gì đó hòa trộn giữa hai nhịp đập.

    Tôi cảm giác, họ như sinh ra là dành cho nhau vậy.

    Ai bảo cứ ở bên nhau lâu thật lâu mới là tình yêu thực sự? Tôi thấy, hai người họ, chính là tình yêu thật sự.

    Sau này, nhiều lúc tôi cũng muốn được như chị Như, cũng hay muốn đi tìm một tình yêu như chị. Thế nhưng, tìm hoài, tôi mới phát hiện, cái người mà có thể đồng điệu tâm hồn với mình, không phải ai trong cuộc đời cũng gặp được...

    Chị Như yêu vào nom lạ lắm. Chị hay cười vu vơ, hay ngồi bên hiên nhà chờ đợi. Đôi lúc cũng mạnh bạo bất ngờ, nhưng lại không hề giống như những cô gái làng tôi, vẫn thoang thoảng cái nét đoan trang lạ kỳ.

    Tôi nghĩ, vì lý ấy, mà chị thường khiến người khác nhớ thương, mà ngưỡng mộ.
    ...

    Đó là năm 1979, khi chị Như cùng anh Trường yêu nhau đã được hai mùa hè và thầy tôi cũng biết họ yêu nhau được một mùa hè. Lúc biết chuyện, thầy thường nhiều lần đánh tiếng với chị chuyện bố anh Trường năm xưa từng theo Pháp, bị người ta bắt đi tù mấy năm. Nói chính xác ra, thầy có ý nói không thích nhà bên đó, nhưng ngại nói thẳng, vì chị cũng không còn nhỏ, mà chị cũng không phải như tôi và các anh chị của tôi. Những lúc như thế, chị thường chú tâm nghe chuyện thầy nói, dạ thưa vâng ạ đầy kính cẩn rồi lại cậy thầy nom xem anh Trường tính tình thế nào, liệu có thể chăm sóc cho chị được hay không?

    Ngày ấy còn bé, tôi cứ không hiểu sao, chị hiểu ý thầy tôi nhưng lại nói như vậy. Rõ ràng hai người lúc ấy giống ông nói gà, bà nói vịt, vậy mà thầy cũng ưng lời. Mà sau này thầy còn khen chị ứng xử khôn khéo mà lễ độ nữa.

    Nhưng đó hẵng là chuyện của nhiều năm sau, khi chị Như không còn về đây thường xuyên nữa...

    Tôi còn nhớ, năm 1979, cả nước sục sôi khi cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam đi vào giai đoạn phản công sau nhiều tổn thất vì bị tấn công từ giữa những năm 1977. Thầy tôi bảo, cuộc phản công này, dù không muốn cũng vẫn phải xảy ra, đánh bọn Pol Pot, là sứ mệnh của Việt Nam mình. Vậy mà, khi tôi đã trưởng thành, đã kết hôn, đã sinh con và con của tôi đã lớn, người ta lại tranh cãi về cuộc chiến này, có mấy người bảo, nó là một cuộc chiến xâm lược. Nhưng tôi tin thầy tôi hơn.

    Vậy là, thanh niên trai tráng năm đó lại được gởi giấy triệu tập vào quân ngũ lần nữa. Anh Trường cũng thế. Tôi nghe cái Hiên bảo, thầy nó còn đương chạy vạy khắp nơi xin hoãn để anh nó không phải đi, nhưng tình hình không tốt lắm, vì năm ngoái cũng đã xin hoãn một lần.

    Vẫn chưa đến mùa hè, chị Như còn ở trên Hà Nội nữa. Tôi bỗng chốc dâng lên một niềm bất an lạ thường, lại không có cách nào liên lạc với chị. Nếu đánh tiếng với thầy, không biết có thầy có đem tôi ra mắng cho một bài hay không? Nhưng nếu cứ thế này thì lo quá, nghĩ bụng vậy, tôi liền cậy chị hai gửi thư cho chị Như.

    Kết quả, lúc biết chuyện, thầy tôi lại không có mắng, chỉ nói với tôi bằng một giọng xa xăm: "Thầy có gửi cho chị Như con rồi."

    Tôi không biết vì sao thầy lại như thế, hay thầy đã chấp nhận anh Trường rồi? Hay thầy cũng có nỗi bất an như tôi?
    ...

    Năm ấy, nghe cái Hiên bảo, chị Như có một hôm về thăm anh Trường, hai người nói chuyện với nhau lâu lắm, lâu hơn bất kỳ lần hò hẹn nào của họ. Nó thấy anh Trường ôm chị Như, nó nghe có tiếng thổn thức vang lên.

    Nó bảo, không biết tại sao nó lại khóc theo chị Như. Hình như, nó cũng phát hiện ra nỗi bất an chung của tôi, của thầy, của chị Như, cũng như của bất kỳ người thân nào khác có người đi lính thời ấy...
    ...

    Chị Như vẫn về nhà tôi mỗi độ Hè sang, nhưng tôi không thấy cái sự tươi tắn và tràn đầy sức sống của chị nữa, chỉ thấy man mác buồn. Tôi cũng buồn theo chị. Tôi nhớ những cái đỏ mặt dễ thương, những nụ cười vu vơ và những niềm vui nhỏ của chị quá!

    Còn chị Như, có lẽ, chị bận nhớ phong thư kẹp bên đóa hồng dại bên hiên nhà nên quên mất niềm vui rồi...

    Chị vẫn có thói quen ra khỏi nhà buổi sớm, đứng bên hiên chờ đợi, mặc dầu thứ chị chờ đợi sẽ không xuất hiện thêm nữa.

    Chị vẫn có thói quen viết thư, để vào phong thư nhỏ, nhưng không cất trong túi áo để mang đi nữa mà giấu trong một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.

    Chị vẫn sống bình lặng như thể tấm lòng chưa từng gợn sóng.

    Nhưng tôi thấy trong đôi mắt chị, là sầu thương không gì xoa dịu nổi.
    ...

    Vài năm sau đó, trước khi thầy tôi kịp ngỏ ý chị Như về vài đám hỏi, chị đã thưa chuyện với thầy sẽ đi sang Liên Xô tiếp tục học lên cao hơn. Thầy tôi thật lòng muốn chị ở lại gả chồng, muốn chị có một cuộc sống viên mãn, nhưng lại cũng không muốn ngăn cản bước tiến của chị. Dầu gì, thầy của chị Như, cũng luôn muốn chị Như được sống theo ý mình. Tôi nghe thầy bảo chị suy nghĩ kĩ thêm rồi hẵng quyết định.

    Nhưng rồi, chị vẫn đi.

    Ngày chị đi, u tôi buồn lắm. Bao năm nay, chị vẫn hay trò chuyện với u, hay cùng u làm những thức quà truyền thống mà u thích. U tôi vốn ban đầu không thích chị, nhưng ở chung đã lâu, u cũng không còn để tâm những chuyện cũ nữa...

    Từ ngày đó, mỗi năm chị Như về đây có một lần vào ngày giỗ thầy chị. Chị cơm nước, bày biện mâm cỗ, ôn chuyện với thầy u tôi, quỳ lạy cảm ơn thầy u tôi đã hương khói cho thầy chị, xong rồi rất nhanh rời đi. Tôi còn không kịp hỏi thăm chị thế nào.

    Mãi về sau, khi thầy tôi đã yếu đi nhiều, chị Như mới hay về đây chơi hơn.

    Rồi sau đó là mỗi năm hai lần, đều đều như vắt chanh...

    Cho tới khi tôi báo chị tin anh Trường về, sau đó, là mỗi năm ba lần...

    Tính ra, chị Như đi hết nửa đời người, tình yêu của chị mới quay trở lại.
    ...

    Tôi có nghe cái Hiên kể, từ khi chiến tranh qua đi, thầy nó bắt đầu liên lạc với người quen ở nhiều nơi để tìm con trai cả. Tôi nghe kể, mãi đến trút những hơi thở cuối cùng, thầy nó vẫn canh cánh một nỗi chưa tìm thấy con trai, có nắm tay u nó mà rằng: "Khi còn sống không tìm được thằng Trường, chết rồi tôi làm ma đi tìm nó về cho bà."

    Tôi nghe kể, anh em nó liên lạc với người quen ở mọi nơi, tìm anh nó.

    Tôi nghe kể, anh em nó liên lạc với cả chương trình tìm mộ liệt sĩ, tìm anh nó.

    Rồi, tôi nghe kể, nhiều năm sau đó, có một người đồng đội của anh nó đến tìm, kể cho gia đình nghe về anh Trường ở chiến trường đã làm tốt thế nào, đã qua đời ra sao, và hiện tại đang ở đâu. Hai năm sau, anh em nó mới đón được anh Trường từ nghĩa trang tỉnh Đồng Nai về ở nghĩa trang liệt sĩ cạnh đình làng.

    Sau đó, mỗi dịp giỗ anh Trường, nó thường hay thấy có phong thư cùng một bông hồng dại, đặt ngay ngắn cạnh bia mộ anh nó. Người nhà nó nghe được chuyện tình năm ấy, có mở thư ra xem, thì năm nào cũng vẫn là mấy dòng chữ nắn nót như vầy:
    "Mừng anh trở về.
    Thương mến,
    Như."

    Lưu Thu Huyền.
    ...
    Lời tác giả: Hồng Dại Bên Hiên là một tác phẩm tôi nung nấu kể từ khi nghe được đôi ba lời kể của chị gái về một người bác trai bên ngoại, hay là anh trai của mẹ tôi. Bác tôi là một người tài giỏi, hay có nhiều ý tưởng, là đứa con trai vàng bạc của bà ngoại. Bác tôi là một người lính, là một người liệt sĩ, ra đi ở trận đánh Pol Pot năm ấy...

    Bác cũng từng có người thương. Nhưng giờ cô ấy cũng đã gả chồng, sinh con, đã sống một cuộc sống viên mãn của cô ấy.

    Tôi vẫn nhớ, mỗi ngày giỗ, nhà ngoại thường hay bật một bài hát.
    "Có người lính. Mùa xuân đó ra đi từ đó không về..."

    Cảm ơn các bạn đã đọc tác phẩm của mình. Hãy ủng hộ mình bằng cách cho mình đôi lời động viên hoặc đôi dòng quan điểm khác nhé.
    Thân mến,
    @Nhược Tâm

    Danh sách truyện ngắn trong series:
    Hồng dại bên hiên
    Pháo đỏ rượu nồng
    Cô Điên - Mùa xuân cuối cùng
    Mùa xuân, vẫn là hạnh phúc

    Để lại votes và bình luận ủng hộ tác giả nha. <3

     
    Chỉnh sửa cuối: 19/5/19
    Ivy Adelaide, Andrea, Dê Vô Tiện8 others thích điều này.
  3. Umio.

    Umio. Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với Ma mặc áo giấy

    Bài viết:
    270
    Đã được thích:
    2,140
    Điểm thành tích:
    100
    Chị Tâm sửa lại tiêu đề nhá, không được viết hoa toàn bộ đâu ạ. Và không cần tên tác giả nữa =)).

    => Chỗ này là bị lặp từ hay chị cố ý vậy ạ?

    => Thời đó còn là Liên Xô ạ.

    Truyện lấy bối cảnh miền Bắc nhưng em tìm thấy có vài chỗ chị dùng những phương ngữ của miền trong như "ảnh", "gởi", "viết thơ".

    Truyện hay và cảm động lắm chị Tâm! Cốt truyện không kịch liệt, không cao trào mà nó cứ nhẹ nhàng dễ chịu, nửa đầu thì là cảm giác êm ả, dịu dàng của một câu chuyện tình dễ thương thuở xưa, nửa sau lại là sự man mác của chia li, cách trở.

    Lúc đầu em thực sự đã nghĩ một tác giả viết hiện đại tốt như chị thì có thể đem lại không khí đặc trưng của bối cảnh thời đó không? Và cuối cùng câu chuyện này còn ngoài sức tưởng tượng của em nữa.

    Với em, em rất thích nhân vật Như, cổ làm em nhớ tới những câu hát buồn: "Nhưng không chết người trai khói lửa / Mà chết người gái nhỏ hậu phương." Cả cái cách mà chị xây dựng hình tượng nhân vật ngay từ phút đầu, cái cách mà cô ấy ngóng đợi bên hiên nhà và cái cách mà cô ấy hành xử sau sự ra đi của người yêu.

    Nhân vật Trường trong câu chuyện này khá mờ nhạt, ít để lại ấn tượng gì nhiều. Câu chuyện có dung lượng ngắn mà hệ thống nhân vật tương đối nhiều nên có lẽ tất cả nhân vật không thể "đầy đặn" và tròn trịa hết được.

    Hi vọng chị sẽ tiếp tục có những câu chuyện như thế này ạ, em thích lắm đấy!!!

    Thả ngàn tym cho chị <3<3<3.
     
    Diên Vĩ, Rùa, Aki Hanabusa1 other person thích điều này.
  4. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140
    Chỗ đầu tiên là chị lặp, có lẽ nên thêm dấu ... để đỡ bị hiểu nhầm.
    À, đúng rồi, chị mới xem lại, chẳng hiểu tra kiểu gì lúc đấy lại tra ra là Liên Xô đã tan rã rồi, cũng thấy sai sai nhưng lại tin Wiki. Giờ mới thấy là chị nhìn nhầm, chưa tan rã. Nhầm to quá, cảm ơn em nha.
    Mấy từ này chị cứ xuôi xuôi viết mà không kịp nghĩ gì ấy, giờ xem lại có vẻ là có vấn đề thật, để chị sửa lại vậy.

    Truyện này lấy từ phía người nhà nhân vật Như kể, nên chị chú trọng vào khắc họa nhân vật Như nhiều hơn, vì Quyên hay tiếp xúc với Như nhất mà. Trường chỉ là loáng thoáng thôi, là một chàng trai có nhiều sáng kiến, nhưng những sáng kiến ấy chưa giúp được anh trong giấc mộng làm trai thì anh đã ra đi rồi. Là một tuổi trẻ khá vội vàng, chưa kịp được dấu ấn thật sự. Ý chị là thế ấy. ^^

    Cảm ơn em đã ủng hộ chị nhá. Đây là lần đầu chị viết dùng bối cảnh này ấy, chần chừ cũng lâu lắm rồi giờ mới viết, ban đầu chị còn định viết một truyện dài về những người ở làng năm ấy, nhưng lại nhận thấy có vẻ chị có lợi thế bên truyện ngắn hơn nên chạy qua truyện ngắn viết vầy. Một phần cũng khá tâm huyết cho cái cốt truyện này nữa.
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/4/18
    Diên Vĩ, Rùa, Aki Hanabusa1 other person thích điều này.
  5. Lạc Họa

    Lạc Họa Cừu thông thái

    Bài viết:
    270
    Đã được thích:
    2,944
    Điểm thành tích:
    100
    Má ạ. Thật sự con rất thích văn phong của má. Đó là văn phong thấm vị trải nghiệm. Một cái gì đó đi vào lòng người. Má con trưởng thành viết cũng trưởng thành.

    Tuy rằng nội dung câu chuyện không có điểm nhấn nhưng lại để lại một dư vị kỳ lạ. Không hẳn là buồn, là cảm giác yên bình toát lên qua câu chữ.

    Con thích câu chuyện này.

    Lạc Họa.
     
    Diên Vĩ, Dê Vô Tiện, Aki Hanabusa2 others thích điều này.
  6. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140
    Cảm ơn con đã tiếp động lực cho má nhé.
    Má sẽ lấy làm kinh nghiệm cho những lần viết sau.
    Cảm ơn con.
     
    Diên Vĩ, Dê Vô Tiện, Lạc Họa1 other person thích điều này.
  7. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140
    Hồng dại bên hiên
    (Thơ đề từ - lời của Như)

    Đồng thơm chốn cũ nguyên một vẻ
    Nắng vàng đổ xuống nhuộm nước non,
    Dăm ba đứa trẻ từng vuông tròn,
    Bây giờ hoang vắng, chẳng lon ton.

    Bóng người gánh nước thời cắt ngọn,
    Hồng dại bên hiên chẳng còn tươi,
    Dáng trai vẫn vậy tuổi đôi mươi,
    Cớ sao em không nổi nụ cười.

    03.08.2018
    Lưu Thu Huyền
     
    Aria, Andrea, Rùa3 others thích điều này.
  8. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140
    Mùa nắng chưa về: Pháo đỏ rượu nồng
    Tác giả: Lưu Thu Huyền

    Tình trạng: Hoàn thành



    Mục lục Pháo đỏ rượu nồng
    Phần I
    Phần II
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/5/19
    Đạo Nhân, Cốm, Aria3 others thích điều này.
  9. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Mùa nắng chưa về: Pháo đỏ rượu nồng
    Phần I
    Tác giả: Lưu Thu Huyền

    Những năm sau đổi mới, việc trao đổi mua bán cũng dễ dàng hơn rất nhiều, không còn phải chui lủi như ngày trước nữa. U tôi được vậy cũng bày cho tôi mấy gánh rau đem ra chợ bán mỗi buổi sớm trước khi đi học. Cũng may, rau nhà tươi ngon đắt khách, tôi không bị muộn hôm nào. Lại còn được tiếng làm ra tiền trong nhà nên cũng lấy làm hưng phấn lắm.

    Nhưng ấy là suy nghĩ trẻ con của tôi thôi, còn chị Quyên, một người chị tôi quen từ bé thì không mấy đồng tình chuyện này. Chị Quyên mấy năm nay thường xuyên kể cho tôi nghe về Hà Nội, một Hà Nội xinh đẹp và đầy chất thơ. Chị nói, sau này, tôi lên Hà Nội học đại học được thì chị sẽ dẫn tôi đi bờ Hồ, ăn kem thủy tạ, đi dạo phố, ăn phở hàng rong... Tôi nghe thích lắm, nếu sau này lớn hơn, được một lần lên Hà Nội thì tốt quá, chứ còn chuyện đại học, tôi chẳng dám mơ xa. U tôi bảo, nhà chị Quyên có tiền nên mới có nhiều lựa chọn, còn nhà tôi, nuôi mấy miệng ăn còn chưa đủ, lấy đâu ra lựa chọn?

    Mà nhắc đến chuyện nhà chị Quyên, tôi lại nhớ về những ngày xa lắc xa lư về trước. Những ngày tôi cùng chị chạy ra cánh đồng canh cho anh Trường nhà tôi và chị Như nhà bên ấy hò hẹn. Thời gian thấm thoát trôi, tôi giờ cũng mười bảy, anh Trường đi được bảy năm, chị Như cũng chẳng mấy khi gặp nữa...

    Nay gánh rau hết sớm, tôi men theo con đường đất tắt qua cánh đồng về nhà cho kịp phụ u làm cơm. Đến nửa đường thì nghe tiếng thút thít làm tôi nán lại một chút. Hẵng còn sớm, ai lại ra ngoài đồng mà khóc thế không biết? Giời ạ. Lại còn chọn đúng ngày con Hoan không đi cùng tôi nữa! Tóc gáy tôi dựng hết cả lên, nghĩ bụng còn muốn vứt luôn đống đồ mà chạy té khói về nhà. Nhưng lại nghĩ, vứt ở đây xong đứa nào đi qua nhặt mất thì u sẽ đá tôi ra ngoài đường luôn cho mà xem. Thế là, tôi đành níu cái đòn gánh lại, bước chân nhanh hơn, miệng còn lẩm bẩm mấy câu nam mô a di đà cho bớt sợ.

    Đi thêm vài bước, tiếng khóc lớn hơn làm tôi ngờ ngợ, tinh thần cũng buông lỏng xuống. Là chị Nguyệt đây mà. Chị Nguyệt, chị gái con Hoan, người yêu anh Thành nhà tôi đây mà.

    Tôi thấy chị như vầy, liền buông cái đòn gánh xuống chạy ra hỏi chuyện:

    - Ơ kìa, sao mới sớm dở ra chị đã ra đây khóc lóc làm cái gì thế?

    Chị Nguyệt nghe giọng tôi thì giật mình nín khóc được vài giây, giật mình xong thì lại khóc tiếp:

    - Hức... Hiên đấy à... Hức. Chắc chị chết mất thôi. Chắc chị chết mất thôi...

    Ô. Chẳng lẽ hai anh chị có chuyện gì? Cãi nhau? Chia tay? Nào có lý đó? Mấy hôm trước thấy anh tôi vẫn còn phấn khởi lắm cơ mà. Tôi đần mặt ra hỏi chị:

    - Sao chị lại phải chết? Có chuyện gì thế? Chị nói với em coi? Em không nói với ai đâu.

    Chị Nguyệt nghe vậy lắc đầu, làn tóc xõa được vậy xòa từ bên này qua bên khác khiến tôi rùng mình một cái.

    - Em có nói cũng chẳng ích gì đâu... Anh Thành, anh Thành...Chị... Chị... Anh Thành còn không thưa chuyện, e là thầy chị gả chị đi mất thôi...

    Chị Nguyệt bị gả đi? Tôi giật mình hỏi lại:

    - Chị nói với anh Thành nhà em rồi à?

    Chị Nguyệt nghe tôi hỏi liền gật gật cái đầu trong tiếng nấc.

    Nhận được sự khẳng định của chị, lại thêm nghĩ đến ngày hôm nay, tôi tá hỏa túm ngay cái đòn gánh phóng thẳng về nhà. Nhưng tôi nào chạy kịp để ngăn anh Thành lại! Lúc về đến nơi, tiếng quát tháo của thầy đã phải được một lúc rồi.

    Anh Thành thì quỳ một góc sân nhà, mấy đứa nhỏ thì sợ hãi núp sau lưng u.

    - Thầy ơi, U ơi, con về rồi ạ. - Tôi lên tiếng cắt ngang lời thầy. Dầu biết, hành động này đồng nghĩa với việc chấp nhận những lời chửi bới tiếp theo của thầy nhưng tôi vẫn quyết tâm xen vào. Tôi ủng hộ anh Thành với chị Nguyệt. Cũng như cách tôi từng ủng hộ anh Trường với chị Như.

    Quả đúng như vậy, thầy nghe tiếng tôi càng bực tức thêm:

    - Mày! Cái thứ mất dạy, nối giáo cho giặc! Mày thấy không? Tao vẫn còn mài lưng đi tìm đi kiếm anh mày. Vong linh anh mày còn chưa biết đã về được đến đây chưa. Cỗ giỗ vẫn còn đương sắp đặt ở đó! Thế mà mày dám dung túng cho thằng này với con gái nhà thằng Tư với nhau? Mày có thương anh mày không? Anh mày trước thương mày bao nhiêu mày có biết không?

    - ...

    - Cả hai chúng mày! Chúng mày có thương anh chúng mày không? Ối giời ơi, chúng mày có biết, năm đấy thằng Trường nó đã được miễn đi lính rồi hay không? Rồi chúng mày có biết thằng Tư đó nhét tiền rồi cướp mất suất của anh mày ngay trước ngày nhập ngũ không? Chúng mày có biết anh mày vừa bước vào chiến trận được vài tháng đã thành nắm tro tàn không? Chúng mày có biết không? Có biết không?

    - ...

    - Ôi con trai tao. Cục vàng cục bạc của tao. Nó chết rồi! Nó chết rồi đấy!

    - ...

    - Còn mày, mày cũng là con tao, sao mày ngu thế? Sao mày đâm đầu vào cái nhà hại chết anh mày? Cái con đấy thì có gì hay? Nó có bằng không? Có bằng không? Có bằng máu mủ ruột thịt hay không?

    - ...

    - Chúng mày, tao không dạy nổi chúng mày nữa rồi!

    Thầy tôi nói đoạn, tay đưa lên đỡ trán rồi quay thẳng vào buồng. Lúc thầy quay đi, tôi còn thấy mắt thầy rưng rưng.

    Tôi thấy trái tim mình lặng đi mấy chốc. Thầy tôi đã sống bao năm kệ đời, chẳng quản chuyện mưa nắng, những tưởng chẳng có gì có thể động đến tâm can thầy nữa. Vậy mà cứ nhắc đến anh Trường, thầy lại yếu mềm đến lạ. Có lẽ vậy, anh Trường là con cả, là sự kỳ vọng đầu tiên của thầy và cũng là nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời thầy.

    Tôi nhìn sang phía u, lại bắt gặp ánh mắt u đờ đẫn nhìn mà như không về phía này. Tôi sờ lên mắt mình, đón lấy vài giọt nước trong tiềm thức. Tôi không nhìn nổi u mỗi lần u như vậy. Từ ngày anh Trường ra đi, u thường xuyên như vậy... Khi thì nhìn cái móc treo đồ anh Trường làm, lúc thì nhìn khóm hồng dại trước sân nhà, nhìn đến nỗi mắt mờ đi vẫn cứ nhìn.

    Anh Thành, Chị Nguyệt. Tôi tác thành cho hai người họ, có thực sự là đúng đắn?

    Anh Trường ơi, em có đang làm chuyện đúng đắn?

    ...​

    Mấy hôm sau ngày giỗ anh Trường, u tôi gọi tôi lại hỏi chuyện:

    - Hiên, thế thằng Thành với con nhà đấy được bao lâu rồi?

    Tôi giật mình, sao u lại hỏi chuyện này? U tính làm gì thế không biết?

    - Dạ, được gần một năm rồi u ạ.

    Anh Thành chẳng tài cán gì bằng anh Trường, nhưng được cái mồm miệng dẻo lắm, nên được nhiều cô trong làng mê. Con gái mà, yêu bằng tai. Chị Nguyệt cũng vậy thôi.

    - Gần một năm rồi cơ à... - U tôi thở dài một tiếng.

    - Ý u sao ạ?

    - Còn sao nữa. Nó thích thì cố mà hỏi cho nó thôi. Thầy mày, để tao xem sao...

    Bang!

    Lời nói của u như một cái búa đập thẳng vào đầu tôi khiến tôi choáng váng không tin nổi. U muốn hỏi chị Nguyệt cho anh Thành? Thầy tôi phản đối rõ rành rành, u nói thế sao được? Thầy cố chấp lắm, thầy đã nói thì sẽ không thay đổi đâu!

    - U định làm vậy thật ạ? Nhưng lỡ đâu thầy, lỡ đâu...

    U lại thở dài một tiếng nữa, bầu không khí lặng đi. Tôi biết, không chỉ thầy, mà chính u tôi cũng chẳng dễ dàng gì trước sự ra đi của anh Trường. Nhưng u tôi mềm lòng hơn, mềm lòng với những đứa con của mình.

    - Thì tao cứ cố chứ sao... Không sau... sau này... nó lại trách tao!

    - ...

    Ôi u ơi, nào như thế được u ơi! Anh con làm sao có thể trách đấng sinh thành của mình được. Dù anh có bồng bột, con cũng không thể nào cho phép anh trách u được u ơi. Sao chuyện đó có thể khiến u phiền lòng nhiều như thế u ơi?

    Tôi thấy hơi nước dâng đầy trước mắt mình, nhòa đi bóng dáng u đang từng bước nặng nề bước ra khỏi phòng.

    Cái nước đi liêu xiêu chẳng phù hợp với dáng người gầy yếu của u một chút nào. U ngoài bốn mươi nhưng trông vẻ lại như năm mươi. Quá nhiều chuyện đè nặng lên vai u khiến u mấy năm nay khiến u không thể quan tâm đến chính mình nữa. Mà u như vậy, lại càng làm tôi thấy bối rối hơn. Việc duy nhất tôi làm được từ bấy đến giờ, đó là duy trì vai trò của một gánh nặng nhỏ trên vai u.

    Độ mấy hôm sau quyết định ấy, u tôi làm thật. U đem gạo trắng đi đổi lấy ít đồ gọi là đem sang nhà chị Nguyệt để thưa chuyện cưới xin. Thầy giận lắm nhưng cuối cùng cũng phải chiều ý u, đem một bộ mặt lạnh tanh sang nhà chị Nguyệt, trước khi đi còn luôn miệng dằn anh Thành: "Ấy rồi, này mà không được, thì cấm có đòi hỏi gì thêm từ tao! Tao đây coi như điếc như mù, không biết gì hết!"

    Tôi thấp thỏm ngồi nhà đợi, mấy đứa trẻ con cũng biết nay là ngày trọng đại nên cũng im ắng lắm, không dám làm tôi bực mình. Nếu thành công, coi như tảng đá trong lòng tôi được trút bỏ mà u tôi cũng bớt đi một nỗi muộn phiền. Mà nếu không thành công... thì cũng coi như là anh Thành với chị Nguyệt có duyên không có phận mà thôi. Thầy u tôi cũng làm hết trách nhiệm rồi. Mà thú thực, tôi e là chuyện của hai người khó mà thành. Đó hồi, tôi có viết thư cho chị Quyên ở Hà Nội, chị cũng bảo rằng khó mà được. Nhà ông Tư trước giờ có tiếng ham của, e là khó chấp nhận một người con rể chẳng có gì trong tay như anh Thành. Đó là sự thật. Thầy u tôi biết, tôi biết mà anh Thành cũng biết. Nhưng đều vờ như không biết...

    Vậy mới nói, thầy tôi có chửi, nhưng thầy không nhẫn tâm được. Thầy biết không thành, thầy biết nhà người chê nhà mình, thầy biết có thể sẽ phải chịu nhục. Con người thầy vốn vô tư lự bấy giờ, tưởng như chẳng quan tâm nhưng lại rất để ý. Thầy đã đồng ý rồi. Tôi biết, đó không phải quyết định trong một sớm một chiều.

    Tôi thương anh Trường, anh Thành bao nhiêu, tôi thương thầy bấy nhiêu. Trước khi làm cha, thầy cũng là một người đàn ông, cũng có sĩ diện và tự tôn của riêng mình. Nhưng hết lần này đến lần khác, thầy vì các anh tôi mà cho qua. Người ta chê thầy tôi theo Pháp bị cộng sản bắt đi cải tạo mười năm, người ta chê thầy tôi nghèo túng không ngửa mặt lên với đời nổi...

    Nhưng tôi, tôi thương và kính trọng thầy bằng cả tấm lòng.

    ...​

    Ấy thế rồi, anh Thành quyết định nhập ngũ.

    Tôi còn chẳng dám bắt chuyện với anh thời gian này. Không khí gia đình lạnh nhạt vô cùng, đến bữa cơm cũng lặng ngắt như tờ.

    Mấy đứa trẻ ôm bát cơm vàng khè nhai trệu trạo, một lúc lại nhìn trước nhìn sau, dè dặt gắp một miếng cà mặn chát bồi thêm cho có vị. Tôi hết nhìn thầy u rồi nhìn anh Thành nhưng cuối cùng cũng chẳng nói nổi một câu. Chưa bao giờ việc mở lời lại khó khăn đến thế.

    Cơm nước xong xuôi, dọn dẹp tươm tất, tôi đi về phía phòng mình, lúc ngang qua phòng thầy u lại nghe tiếng thầy nạt:

    - Gớm mặt chửa! Bây giờ nó còn làm thế với thầy nó cơ đấy! Thôi thôi thôi! Cái ngày đấy tôi đã nói rồi. Tôi bây giờ tôi điếc, tôi mù, nó muốn làm gì tôi đây không quản nữa. Nhà này dột từ nóc dột đi...

    Tôi bỏ đi sau tiếng thở dài của thầy. Cái Lan - đứa em sau tôi, lật đật chạy vào hỏi tôi:

    - Anh Thành đi xa hở chị?

    - Ừ.

    - Chán nhỉ! - Nó thở dài thườn thượt, dáng vẻ như một bà cụ non. - Thế ảnh không lấy chị Nguyệt được rồi!

    Tôi vừa nghe đến chị Nguyệt liền đưa tay bịt miệng nó lại đe:

    - Không được nhắc đến chị Nguyệt biết chưa!

    Nó tròn mắt nhìn tôi gật gật rồi chạy thẳng ra ngoài.

    Chắc là tôi lúc ấy nom đáng sợ lắm! Nhưng buộc phải vậy! Cái nhà này đã đủ sóng gió rồi, thêm nữa chắc sẽ sụp mất.

    Tôi là người hiểu chuyện, không cố chấp. Tôi biết chị và anh Thành là thật lòng muốn ở bên nhau. Họ yêu nhau không có sai. Thế nhưng hoàn cảnh của họ thì sai hoàn toàn. Tôi biết nỗi đau của sự vỡ tan ngay khi hạnh phúc nhất sẽ gặm nhấm họ từng ngày. Nhưng tôi tin, thời gian sẽ làm dịu đi tất cả. Rồi ai cũng phải có cuộc sống cho riêng mình.

    //Mục câu votes: 5 votes đăng phần tiếp nha. :<//
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/5/19
    Kiều Trăng, Aria, Đạo Nhân2 others thích điều này.
  10. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Mùa nắng chưa về: Pháo đỏ rượu nồng
    Phần II
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Anh Thành đã nhập ngũ.

    Chị Nguyệt không biết là có ý hay vô ý lại hay đi cùng con Hoan gặp tôi, hay nói chuyện vu vơ. Tôi cũng tiếp chuyện chị, dù sao anh Thành không còn ở đây, chị cũng chẳng còn là vấn đề ảnh hưởng đến gia đình tôi nữa. Nghĩ bụng vậy, tôi cứ thế mà thân thiết với hai chị em nhà họ.

    Từ khi anh Thành nhập ngũ, chị Nguyệt cùng con Hoan xin làm công nhân may, công việc vất vả nhưng tiền kiếm được cũng không đến nỗi nào. Gọi là cũng có vốn riêng. Chẳng biết hai chị em họ có dự định gì, nhưng thấy họ vui, tôi cũng vui lây...

    Mấy bữa nay nhà có con gà phải gió chết, lũ trẻ con mừng rơn trong lòng, u tôi thì thở dài thườn thượt nghe theo thầy mổ ra làm bữa cải thiện. Xương gà ninh thành nồi cháo lớn, thịt gà đem rang mặn chát, bày lên cả nhà ăn uống cười nói đủ chuyện. Tôi nhìn nụ cười của thầy u mà lòng nao nao, giá như, anh Thành cũng ở đây thì tốt biết mấy. Thịt gà ngon như thế này, anh không được ăn, uổng biết bao. Nụ cười của thầy u vui vẻ như thế này, anh không được thấy, uổng biết bao.

    Tại sao, anh lại quyết định như vậy? Điều gì khiến anh sẵn sàng bỏ lại gia đình của mình để ra đi như thế? Tôi muốn hỏi anh câu đấy đến cả vạn lần.

    Nhưng tôi biết, anh chỉ muốn bình tâm, anh sẽ trở về...

    Nhìn nồi thịt gà để dành cho bữa sau, tôi bỗng muốn khóc lên, thịt này liệu có đợi anh về để ăn được không?

    Tôi thở dài một tiếng...

    Cả năm trôi qua, đi đi lại lại cũng hay gặp chị em nhà Hoan, tôi bỗng dưng lại nhớ tới ngày đó bên cánh đồng, chị Nguyệt từng nói ông Tư sắp gả chị đi, vậy mà giờ vẫn chưa có động tĩnh gì.

    Mấy lần tôi thử hỏi con Hoan, nó đều trả lời rất quyết liệt.

    - Ấy chửa! Con điên này! Chẳng lẽ mày cũng như người khác, cũng muốn ép chị tao lấy mấy thằng ở đâu đâu à? Chị tao không thích, lấy chồng phải lấy người mình yêu chứ!

    Tôi giật mình, làm gì mà nó phải giãy nảy lên thế?

    - Dào. Tao sao ép được chị mày. Dạo trước thấy chị mày kêu thầy mày đòi gả chị đi với tao nên tao hỏi chứ sao.

    - Kệ thầy tao. Thầy tao có hiểu gì đâu... - Con Hoan hậm hực đáp lời tôi.

    Tôi im lặng gật gù, rồi lại hỏi:

    - Còn mày, sao mày làm may? Không đi làm đồng với tao nữa. - Thiếu mất một đứa đi đi về về cùng, nghĩ nhiều lúc cũng tôi thấy cô đơn ra phết!

    - Tao phải kiếm thật nhiều tiền... Rồi tao sẽ...

    - Sẽ làm gì kia?

    - ... Sống cho tao.

    Nó cười toe nhìn tôi làm tôi quên mất việc thở trong vài chốc.

    Hoan đẹp thật. Đôi mắt nó chứa cả bầu trời mà tôi chưa biết đến.

    ...​

    Anh Thành chuẩn bị xuất ngũ.

    Đây cũng là thời điểm mà không khí trong nhà tôi căng thẳng nhất. Tôi cũng thư cho anh Thành cả rồi. Thầy ốm nặng, cũng thăm khám vài lần nhưng chẳng đâu vào đâu.

    Ngày anh Thành về nhà, thầy chuyển bệnh còn nặng hơn, hơi thở yếu ớt, hễ một lúc lại nghe tiếng ho khản đặc.

    Tôi nhìn anh Thành, gương mặt anh sạm đi, dáng người cứng cỏi và trưởng thành hơn nhiều so với lúc trước. Anh nhìn thầy với một bộ dạng bất lực, trong mắt anh là cả ngàn đợt sóng trào. Đây là lần đầu tiên tôi thấy ảnh có dáng vẻ như vậy. Quân ngũ, đúng thật sự là một nơi kỳ lạ!

    Anh Thành ngồi xuống bên giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của thầy tôi:

    - Con về rồi đây thầy ơi.

    Thầy tôi chậm chạp đưa bàn tay còn lại đặt lên trên tay anh thều thào:

    - Về là được rồi! Về là được rồi. Tao đây, cũng chưa yên tâm nhất là mày...

    - Thầy... - Anh Thành nghẹn ngào đáp.

    - Thằng Trường nó đi rồi, đi không về được nữa. Mày cũng nhất quyết muốn đi. Mày giờ là cả, mày chưa có gì trong tay, mày chưa có gì cả... - Thầy tôi cứ lẩm bẩm mãi như thể sợ sẽ quên đi mất vấn đề quan trọng này. Đôi mắt bất lực của thầy khi ấy hằn sâu trong trái tim tôi mãi sau này.

    Có phải thầy sắp rời đi hay không? Nhưng ngôi nhà này vẫn còn quá nhiều lỗ hổng... Thầy không an lòng nổi!

    U tôi đứng bên cạnh giường lặng lẽ rơi nước mắt. Thật lâu rồi, tôi chưa thấy u yếu lòng như vậy. Ngay cả khi thầy tôi bệnh, bao nhiêu lo toan, bao nhiêu vất vả, u cũng chưa từng khóc. U rất mạnh mẽ, tôi đã luôn nghĩ vậy. Cho đến giờ, cho đến giờ tôi mới hiểu, u chỉ là một người phụ nữ yếu đuối đang cố gồng lên với đời. Nhìn thì có vẻ mạnh mẽ sắt đá, nhưng chỉ cần một lời nói trúng yếu điểm, tất cả cố gắng che đậy của u sẽ sụp đổ. Giống như bây giờ. Lời nói của thầy là một sự thật. Một nỗi băn khoăn khắc khoải trong lòng thầy u đã lâu lắm rồi chưa thể gỡ bỏ.

    - Thầy ơi... Con... - Anh Thành bối rối, không biết làm sao.

    - Mày chưa có gì cả... - Thầy tôi thở dài.

    U tôi bên giường cũng thở dài.

    Tiếng thở dài kéo từ hai năm trước đến bây giờ vẫn chưa thể dừng lại.

    Tôi cúi đầu, chẳng biết làm gì hơn. Nhường này tuổi đầu, tôi vẫn chẳng biết làm gì hơn...

    Nhưng anh Thành thì có thể làm.

    Anh Thành hiểu ý thầy tôi, anh có thể làm ước muốn cuối cùng của thầy.

    ...​

    Tôi thấy anh gặp chị Nguyệt.

    Họ thì ra, vẫn chưa hề chấm dứt.

    Tới lúc bấy giờ, tôi mới hiểu ra ý nghĩa của hai năm này. Hai năm đánh dấu những nỗ lực trong thầm lặng của hai người. Tôi đã không biết rằng, tình yêu có thể làm được những điều kỳ diệu như vậy.

    Hóa ra, không phải là quân ngũ kỳ lạ mà là xã hội kỳ lạ.

    Anh Thành không đi quân ngũ.

    Anh một thân một mình vào nội thành, bắt đầu một hành trình với hành trang duy nhất là tình yêu và niềm hy vọng. Anh làm đủ các loại việc, từ phụ hồ đến bốc vác, từ chạy xe đến phụ bếp... Tất cả những người anh từng gặp qua, tất cả những kham khổ mà anh từng chịu đã làm nên cái vẻ rắn rỏi của anh bây giờ...

    Chị Nguyệt vui vẻ lao vào làm công nhân may, tích góp từng đồng từng hào, dè xẻn mọi thứ không phải vì kiếm cho mình, mà là dành cho tình yêu của anh chị. Cho một đám cưới trong tương lai mà chị triệt để tin tưởng.

    Hai năm này, không phải là thời gian để xoa dịu nỗi đau chia ly mà là nỗ lực cố gắng để tôn lên một điểm tựa mạnh mẽ cho tình yêu của hai người.

    Tôi đã không thể tin được. Không thể tin được rằng một người như anh Thành có thể hy sinh nhiều như vậy. Cũng không thể tin được chị Nguyệt đã cho đi nhiều đến thế.

    Tôi không còn nhỏ, không phải không biết đến tình yêu, nhưng tình yêu giống như của hai người họ, đây là lần đầu tiên tôi biết đến.

    Một tình yêu mạnh mẽ đến đau lòng!

    ...​

    Ba tháng trời vật vã đi qua, dằn vặt trái tim của tất cả những người trong cuộc...

    Anh Thành... lấy chị Tâm. Một người cùng xóm quen biết từ nhỏ.

    Chị Tâm chăm lắm, hiền lắm, những ngày tôi đi làm đồng về mệt đứt hơi, chị thường pha một cốc nước chanh mát lành cho tôi. Xưa nay, mỗi khi nhắc tới anh Thành, chị lại tủm tỉm cười rất duyên. Chị thương anh Thành, thương trộm...

    Còn tôi thương chị, thương cả ba người và thứ tình cảnh rối ren mà họ vướng vào. Ông trời, quá đỗi nghiệt ngã!

    Ngày hôm ấy có pháo đỏ, có rượu nồng, nhưng không có nhạc cưới ầm ĩ suốt đêm, thay vào đó chỉ có tiếng nói chuyện to nhỏ đến chập tối là dứt.

    Anh Thành nắm tay chị Tâm hẵng còn mặc đồ cưới đưa vào buồng trong, ngồi bên giường thầy gọi nhỏ:

    - Thầy ơi.

    Thầy tôi chậm chạp mở mắt dậy. Tôi thấy thầy gật đầu với anh một cái. Anh Thành lại nói tiếp:

    - Vợ con đây ạ. - Nói đoạn, anh nhìn sang chị Tâm bên cạnh.

    Chị Tâm nhìn anh rồi quay sang nhìn thầy, chị nói bằng giọng rất nhỏ, sợ thầy tôi giật mình:

    - Thưa thầy, con là vợ anh Thành đây ạ.

    Thầy tôi gật đầu, vươn bàn tay gầy khô nắm lấy tay chị, khó nhọc nói:

    - Nhờ cả vào con!

    Tôi nhìn thầy mắt rưng rưng. Thầy tôi đã đợi rất lâu rồi, rất lâu rồi mới có được ngày này. Ngày mà anh Thành có gì đó trong tay. Trong những giây phút anh Thành đấu tranh để đi đến đám cưới ngày hôm nay, thầy tôi cũng đang đấu tranh với Diêm Vương dưới kia để nhìn thấy ngày hôm nay.

    Thầy nắm tay anh Thành thật chặt, thở hắt ra nói chầm chậm:

    - Thầy an tâm ở đây rồi. Thầy còn phải đi tìm anh mày nữa... Mày... phải cố gắng... lo cho cái nhà này...

    Tôi nhìn thầy, nhìn u, nhìn đôi vợ chồng trẻ mà nước mắt lăn dài. Tôi thương thầy tôi, đã phải sống một cuộc sống đầy vất vả. Tôi thương u tôi cho những ngày tảo tần phía trước. Tôi thương đôi vợ chồng trẻ, thương những cái tủi thân của cô dâu khi vừa chân ướt chân ráo về nhà chồng đã vội vã chuẩn bị đám tang cho cha chồng, thương chàng rể vừa ôm vợ ra mắt thầy đã nước mắt ngắn nước mắt dài tiễn người về cõi xa xăm.

    Rồi ai, cũng sẽ kết thúc cuộc đời mình. Để lại dấu ấn những nơi mình từng đi qua, để lại con dấu trong những trái tim từng gắn bó. Để lại minh chứng rằng mình đã từng tồn tại.

    Hôm sau nhà có tang, tôi cũng chẳng thiết tha gì chuyện bên ngoài nữa, mãi đến khi tang sự xong xuôi, tôi mới hay tin bên ông Tư có chuyện. Mà chẳng ai khác vào đây ngoài chị Nguyệt.

    Mọi người bảo, hôm anh Thành đám cưới, chị Nguyệt tự sát, giờ vẫn đang trong viện, không biết tình hình ra sao. Tôi định hỏi con Hoan nhưng lại chẳng biết phải mở lời thế nào. Lần cuối cùng tôi gặp nó là trước ngày cưới anh Thành. Nó không tiếc lời mắng chửi anh em nhà tôi mà tôi thì lại chẳng nói được gì... Đối diện với hai chị em nhà họ, tôi chỉ có sự hổ thẹn và đau lòng...

    Chỉ có anh Thành, nghĩ vậy tôi liền về nhà xem anh Thành tính sao, lại thấy anh lọ mọ với cái quạt điện. Hồi mới "giải ngũ", anh Thành nghỉ ở nhà một thời gian sau đó lại lên Hà Nội tiếp tục mở cửa hàng bán máy móc, học thêm về động cơ, sửa chữa máy móc để hoàn thiện hơn.

    Mãi đến giờ cơm nước, rồi đến tối, tôi cũng chẳng thấy có gì khác thường.

    Chẳng lẽ anh Thành chưa hay tin? Vớ vẩn! Cả làng người ta đồn ầm lên rồi, anh không hay sao được?

    Tôi nhìn anh Thành đầy hoài nghi, cuối cùng anh không chịu được nữa, đành kéo tôi ra góc bếp nói chuyện.

    - Mày đừng có nhìn anh như thế nữa!

    Tôi nheo mắt nhìn anh:

    - Anh tính sao? Có đi thăm hỏi gì chị ấy không?

    Anh Thành lắc đầu mệt mỏi:

    - Anh không làm được... Anh sợ... sợ sẽ làm chuyện có lỗi với chị dâu mày.

    - Nhưng chị ấy thế kia... Không biết thế nào...

    Anh Thành thở dài một tiếng, tôi có thể thấy được cả ngàn nỗi đau tỏa ra từ sâu thẳm trái tim anh.

    - Anh không còn trẻ nữa. Anh cũng không còn thầy nữa. Không còn ai can ngăn anh nữa cũng là lúc tự anh phải can ngăn chính mình. Anh phải sống có trách nhiệm với cái nhà này. Có trách nhiệm với Tâm. Nguyệt... Rồi Nguyệt cũng sẽ hiểu ra thôi... Anh bây giờ... không nên gặp Nguyệt...

    - ...

    Sao một con người có thể thay đổi nhanh đến vậy? Rốt cuộc điều gì đã khiến anh Thành dứt khoát như thế? Tôi khi đó không hiểu nổi. Chỉ mãi về sau này, nhìn ánh mắt anh Thành hướng về phía lũy tre làng, tôi mới hiểu rằng anh không thay đổi. Anh chỉ giống như u tôi, cất giấu mọi lợi ích tình cảm của riêng mình vào nơi sâu thẳm trái tim để sống một cuộc sống vì những người thân thiết xung quanh. Sao mà đắng cay đến thế!

    Anh Thành không quên chị Nguyệt. Hơn ai hết, tôi hiểu ánh mắt của anh, đó là ánh mắt của sự hồi tưởng, của nhớ thương. Lũy tre làng năm ấy, là nơi anh buộc phải chặt đứt những tơ tưởng về tương lai hạnh phúc bên người mình yêu. Là lần chia tay nảy lửa nhất của hai người. Đêm mà trước khi anh Thành lấy chị Tâm...

    Tôi nghe loáng thoáng chị Nguyệt nói với giọng hoang mang:

    - Thật ư? Anh định lấy Tâm thật ư? Anh nói cho em biết đi? Không phải đúng không anh?

    - ...

    - Không phải đúng không? Tại sao anh không trả lời? Tại sao anh lại làm thế với em? Anh có yêu Tâm không? Anh có yêu Tâm không? - Chị nghẹn ngào chất vấn, dường như tất cả những uất ức hai năm vừa rồi đều dâng lên như từng đợt sóng phá tan tất cả sự bình tĩnh những ngày vừa qua. Chị vẫn không thể tin được, đám cưới của mình lại bị hủy hoại như vậy... Trong làn nước mắt, chị Nguyệt nỉ non. - Anh có yêu em không?

    Tôi không hiểu được hết nỗi lòng chị, nhưng tôi hiểu được nỗi trống vắng và tuyệt vọng trong chị lúc này. Mọi thứ ập đến quá nhanh, anh Thành đã buông tay khi chị vẫn còn đang cố gắng. Chị đã sống trong niềm tin suốt hai năm qua, đám cưới của hai người đối với chị chính là điều tất nhiên, sẽ chẳng bao giờ có vấn đề gì hết... Chị yêu anh như vậy, chị cũng biết anh yêu chị như vậy, nhưng cho đến nay, điều tất nhiên ấy lại trở thành một nghi vấn... Hai năm cùng nhau vất vả, bỗng hóa thành mây bay để lại một nghi vấn đáng sợ nhất.

    Tôi ngẩng mặt lên bầu trời, cố gắng tập trung nhìn những vì sao để nén đi tiếng nấc nghẹn của mình. Tại sao chị lại khờ thế hả chị? Tại sao lại phải hy sinh nhiều đến thế? Tình yêu rốt cuộc tại sao làm người ta đau khổ đến thế! Giá như! Giá như hai năm qua tôi biết việc chị đã làm, tôi sẽ ngăn cản chị. Tôi sẽ bảo chị đừng hy vọng nhiều đến thế! Đừng tự làm khổ mình như thế... Tôi sẽ mắng anh Thành một trận, mắng anh nuôi hy vọng cho chị, mắng tình yêu của anh làm chị phải tủi khổ. Tôi sẽ đánh anh Thành, đánh thay cho chị Nguyệt. Đánh một kẻ đáng hận trong tình yêu...

    - Anh yêu em... Nhưng... anh có lỗi với thầy u nhiều lắm rồi... thầy anh... thầy anh cũng không đợi được nữa rồi...

    Không đợi được anh tiếp tục sai lầm nữa rồi...

    Không biết đêm đó tôi đã về nhà thế nào, tôi chỉ biết mình đã lặng đi rất lâu sau câu nói của anh Thành. Sau đó, tôi bật khóc.

    Tôi bật khóc.

    Pháo đỏ rượu nồng thêm rạp hồng,
    Từ nay duyên tình về số không,
    Tiễn người thuyền hoa hai hàng lệ,
    Tre làng năm ấy chẳng ngóng trông.


    ...​

    Mấy tháng sau, làng tôi lại có đám cưới. Trẻ con chạy ra chạy vào, ca nhạc mở suốt đêm, không khí vô cùng náo nhiệt. Nghe nói, cô dâu lấy chồng ở Hà Nội, hôm rước dâu còn có xe ô tô xa hoa đến đón. Nhưng từ ấy về sau, cũng chẳng mấy khi thấy cô dâu về làng nữa...

    Sau này tôi lớn lên, cũng không gặp được nữa.

    Mỗi người rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình...

    Chuyện cũ sẽ qua mà người cũ cũng sẽ thanh thản.
    ...​

    Pháo đỏ rượu nồng

    Pháo đỏ rượu nồng, gái theo chồng,
    Từ nay đời thế là có công.
    Rộng cửa cao nhà, má chọn thế,
    Đấy con ngoan hiền, có thiệt không?


    Rượu nồng pháo đỏ, con nhận chồng,
    Từ nay là thế, về được không?
    Người ta tận đó, có hai họ,
    Thân con một mình, má thấy không?

    Trích tập "Đạo Thơ Ý'', Lưu Thu Huyền


    Đôi lời: Mình nung nấu Pháo đỏ rượu nồng từ năm ngoái, chính xác là sau khi viết Hồng dại bên hiên nhưng đến năm nay mới viết được. Cả quá trình chỉnh sửa rất nhiều lần nhưng đến hiện tại vẫn chưa ưng ý cho lắm. Truyện vẫn còn nhiều thiếu sót, mong các bạn bỏ qua cho.
    Cũng nhờ Pháo đỏ rượu nồng mình mới có động lực viết Cô Điên. Cũng từ đó mà mình thấy Làng vẫn còn có rất nhiều thứ để khai thác nên Mùa nắng chưa về mới được sinh ra.

    Danh sách truyện ngắn trong series:
    Hồng dại bên hiên
    Pháo đỏ rượu nồng
    Cô Điên - Mùa xuân cuối cùng
    Mùa xuân, vẫn là hạnh phúc

    Để lại votes và bình luận ủng hộ tác giả nha. <3
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/19
    Dê Vô TiệnAndrea thích điều này.
  11. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140
    Mùa nắng chưa về: Cô Điên - Mùa xuân cuối cùng
    Tác giả: Lưu Thu Huyền (luthyeen)
    Tình trạng: Hoàn thành


    [​IMG]

    Mục lục Cô Điên - Mùa xuân cuối cùng
    Phần I
    Phần II
    Phần III
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/5/19
    Dê Vô TiệnAndrea thích điều này.
  12. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Mùa nắng chưa về: Cô Điên - Mùa xuân cuối cùng
    Phần I
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Hà Nội những ngày đầu hè vẫn chưa kịp oi ả, lâu lâu lưu luyến tiếng mưa rơi, thi thoảng nhặt lấy đôi cơn gió mát. Bóng cây rậm rạp phát ra tiếng rì rì, dăm ba bà hàng nước nói chuyện to nhỏ. Cửa nhà rộng mở, phố xá đông đúc tiếng còi xe và động cơ, thủ đô của nhiều năm sau, đã thoát ra khỏi cái cảnh tiêu điều mà ngày một phát triển.

    Bên kia đường là hàng hoa với lộn xộn sắc màu khác nhau sắp xếp vào một chỗ.

    "Cô ạ. Để cho tôi hai bó hoa hồng."

    "Bác mua cho ai mà những hai bó kia..."

    "Dạ. Tôi thăm bạn..."

    "Hoa hồng ấy à, người ta tặng người yêu, tặng vợ chứ bác..."

    "..."​

    ...​

    Tôi tên Tuấn. Năm ấy thế nào lại nghe lời cô bạn học cùng mà đến Làng, vốn chỉ định chơi vài ngày, ngờ đâu gặp được cô Điên lại dần dà đến mấy tháng mới đi. Cô Điên cũng chẳng có công việc gì, hay đi làm thuê, ai thuê gì thì cô làm nấy, tiền nong bèo nhèo được mấy đồng, cô cũng chẳng quản. Tối ngày cô Điên vật vờ quanh làng khiến lũ trẻ con phát sợ.

    Ngày tôi gặp cô Điên, cô đang ở nghĩa địa tảo mộ, trông bộ dạng khác hoàn toàn người ta vẫn hay kể. Cô mặc một cái áo bà ba màu lục nhạt, quần đen, tóc tết sam lệch sang một bên, dáng vẻ nhu thuận như nước, nổi bần bật một vùng. Đứng trước nấm mồ nhỏ, ánh mắt cô chất chứa đầy ưu tư nhìn về nơi xa xăm. Trong ánh mắt ấy, tôi như thấy cả một thế giới đã từng... Trong ánh mắt ấy, tôi thấy hồn mình đã bị cuốn đi...

    Tôi vô thức đưa máy ảnh lên, cẩn thận căn chỉnh lấy một tấm thật vừa vặn. Có lẽ đây là tấm ảnh đẹp nhất tôi bắt được trong suốt hai năm lang thang vừa qua.

    Tiếng kêu của máy ảnh làm cô Điên giật mình quay ra phía này, tặng cho tôi một ánh mắt đề phòng:

    - Ai đấy?

    Giờ thì đến lượt tôi giật mình. Cô Điên đẹp thật. Đẹp như thế, sao người ta lại gọi là cô Điên?

    - Ơ... Chào đằng ấy... Tôi đi ngang qua đây. - Tôi bối rối chào hỏi, lấm lét như kẻ trộm bị bắt quả tang.

    Cô Điên nhíu mi đánh giá tôi một loạt, hỏi:

    - Hình như không phải người làng?

    - Vâng. - Tôi nhanh nhẹn đáp lại. - Tôi ở Minh Khai. - Mà không biết cô ấy có biết Minh Khai không, tôi lại sửa lại. - Tôi ở Hà Nội, đến đây chơi thôi.

    - Tôi biết Minh Khai. Sao lại đến đây chơi?

    Cô Điên biết Minh Khai là một điều bất ngờ đối với tôi. Tôi từng buột miệng nói ra con phố này với mấy người nhưng đa số họ đều không biết nó ở đâu, thế mà cái người điên mà họ hay nói lại biết.

    Thấy tôi có vẻ bất ngờ. Cô Điên lại nói thêm:

    - Tôi không bị điên.

    - ...

    - Nhưng anh cứ gọi tôi như mọi người là được rồi. Tôi thấy... cũng được.

    - Sao mà được. Gọi như thế không hay lắm...

    Một người bình thường như thế, lại còn có hiểu biết, lại gọi là "Điên" thì sao được? Không được một tý nào.

    - Kệ đi. Gọi sao cũng được.

    Cô Điên phủi tay định bỏ đi. Tôi lại luống cuống giữ cô lại, mặc dù chính bản thân cũng không hiểu để làm gì.

    Thì... giống như đứa trẻ con, tò mò với những thứ xa lạ, những bí mật, nhỉ?

    - Làm gì đấy? - Cô Điên hỏi tôi, nhìn xuống bàn tay đang níu giữ của tôi.

    Tôi bỏ tay cô ra, gãi đầu nhất thời không biết nói sao cho vừa.

    - Tôi không bị điên nhưng cũng không giống người bình thường đâu. - Cô Điên cười nhìn tôi mà ánh mắt lại chứa muôn phần mỏi mệt...

    Bi thương.

    Tôi cuối cùng cũng có thể tìm một từ phù hợp với cô. Cô quả thực không giống những người bình thường ở nơi đây, quanh năm lo cơm áo gạo tiền, cô tách biệt, cô như một nốt trầm trong bản nhạc tươi vui của thời kỳ mới. Cái thứ chất chứa trong lòng cô, còn hơn cả một đời người.

    Tôi hít vào một hơi, sắm sửa cho mình một bộ dáng trang nghiêm nhất mà giới thiệu.

    - Tôi tên Tuấn.

    Cô Điên nhìn tôi, đôi mắt có chút hoảng hốt.

    Tôi loay hoay không biết nói sao.

    - Ờ... Tôi không phải người xấu đâu. Tôi... Tôi chỉ muốn làm quen với cô thôi. À. Ừm. Thật đấy. Tôi không có ý xấu đâu...

    - ...

    Tôi bất lực nhìn cô. Nhìn máy ảnh trong tay, tôi mới nảy ra một ý, liền giơ máy ảnh trước mặt cô.

    - Đây này. Cô thấy không. Tôi thích đi chụp ảnh. Nãy thấy cô và khung cảnh rất đẹp nên đã chụp lại. Không biết cô có đồng ý cho tôi giữ lại ảnh không?

    Cô Điên đến lúc này mới hết ngỡ ngàng. Đôi mắt cô linh động lên, nhìn về phía cái máy ảnh, chần chừ đáp lại tôi:

    - ... Nếu có rửa ảnh ra... cho tôi một bức, được không?

    Tôi nghe vậy lia lịa gật đầu như gà mổ thóc.

    - Được chứ! Được chứ!

    Cô Điên liền mỉm cười.

    Mà nụ cười ấy, lại làm tôi quên mất việc hít thở của mình.

    "Ngôi làng ấy, đã cho tôi những ký ức tuyệt vời nhất trong cuộc đời. Biết đâu, cũng có thể cho cậu một cái gì đó thật ý nghĩa, như cậu vẫn hằng mong..."

    Hình như tôi thấy rồi. Tôi thấy điều mà cô bạn của tôi nói đến rồi...

    Chính là người con gái trước mặt...

    - Này...

    Cô Điên khua khua tay trước mắt tôi.

    Tôi giật mình phát hiện mình đã ngẩn ngơ những hai lần trước một người con gái. Thật buồn cười.

    - À. Ừm. Tôi đang ở nhà ông Thắng ở giữa làng. Cô ở đâu vậy?

    Cô Điên nghĩ nghĩ một lúc, hỏi lại tôi:

    - Ông Thắng có chị Như ấy hở?

    Tôi gật đầu:

    - Đúng rồi. Tôi là bạn của Như.

    Nói đến chuyện quen biết Như, cũng là một điều may mắn đối với tôi. Ngày đó tôi hẵng còn ham chơi, sang Liên Xô học mà vẫn cứ la đà khắp nơi. May cái học với Như, bị cô ấy bắt lại nên mới tốt nghiệp mà về Việt Nam đến nay. Kể ra hai chúng tôi cũng coi như là hợp tính nên thành ra thân nhau. Thấy tôi cứ lông bông hết chỗ này chỗ khác, Như chỉ đủ đường không được, cuối cùng chỉ tôi về nơi này tìm cảm hứng. Ban đầu, tôi còn cho rằng Như hết cách rồi nên tùy tiện chỉ, sau này mới biết, Như chỉ cho tôi, là tâm can của cô ấy. Chỉ khi thực sự coi tôi như người thân, cô ấy mới đưa tôi về nơi này, nơi trái tim cô ấy thuộc về.

    - Anh là bạn chị Như ấy hở? - Cô Điên hỏi lại tôi, vẻ như rất khó tin.

    - Đúng rồi. Cô không tin à? Tôi với Như quen biết hồi ở Liên Xô. Cũng thân nhau lắm. Cô cũng biết Như à?

    - Biết chứ... Chị ấy là người yêu anh Trường... Tôi xin lỗi. Tại thấy anh khác chị Như nhiều quá.

    Cũng phải. Tính tôi thoáng, lại còn tùy tiện, nhìn thế nào cũng không giống bạn Như. Hồi mới về nhà ông Thắng. Nhà họ còn nhìn tôi lạ lắm, cho rằng tôi là người yêu của Như, vẻ mặt không bằng lòng. Tôi giải thích mãi họ mới chịu hiểu. Chúng tôi chỉ là bạn. Trái tim Như đã thuộc về người khác rồi.

    Có thể, chính là anh Trường mà cô Điên nói...

    - À ừ. Tôi cũng thấy tôi không giống lắm. Haha. Thế mà không hiểu sao lại quen thân.

    Cô Điên nhìn tôi gật đầu tán thành.

    - Chắc chị Như coi trọng anh lắm.

    Tôi có chút bất ngờ nhìn cô. Không nghĩ được cô sẽ nói câu này.

    - Cô quen thân Như lắm sao?

    Cô Điên lắc đầu, giải thích.

    - Hàng năm chị Như chỉ về một hai lần, lần nào cũng chỉ đi một mình. Nay sắp giỗ anh Trường, anh đến vào thời gian này chắc chị ấy cũng sắp đến thôi. Nhất định chị ấy phải coi anh như người nhà chị ấy mới làm vậy. Tôi không thân với chị Như. Nhưng tôi thân... - Cô Điên đột nhiên dừng lại, giọng nói có chút hoang mang.

    - Thân với ai cơ? - Tôi hỏi.

    Cô Điên cười gượng đáp lại:

    - Tôi từng thân với cái Hiên, em gái anh Trường.

    Từng thân... Hẳn là một câu chuyện không vui vẻ. Tôi nhìn cô Điên có vẻ buồn buồn liền đánh trống lảng:

    - À, Như đáng lẽ tính đưa tôi về đây, nhưng lại vướng công chuyện nên để tôi về trước, vài ngày nữa cô ấy sẽ về. À mà... cô vừa nói giỗ... vậy là anh Trường qua đời rồi hả?

    Kỷ niệm tuyệt vời nhất của Như... Hẳn là về người này. Một người đã sớm không còn trên dương thế... Chẳng trách, Như lại khoác trên mình một dáng hình cô đơn như vậy.

    - Được hơn chục năm rồi... Chết trong chiến trận, vẫn chưa tìm được xác ở đâu.

    - ...

    Giống như sử sách, cuộc đời mỗi con người vốn là rất dài, nhưng một khi đã đi qua lại thành rất ngắn. Nhìn qua nhìn lại cũng chỉ bằng mấy dòng chữ đơn giản. Ai may mắn sống lâu, sẽ nhiều hơn một chút, ai không may thọ ít, sẽ ngắn đến đau lòng.
    Like èn Vote nha. <3
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/5/19
    LạcDê Vô Tiện thích điều này.
  13. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Mùa nắng chưa về: Cô Điên - Mùa xuân cuối cùng
    Phần II
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Như về làng rồi, cái Quyên, em gái Như cũng về. Vốn dĩ anh Trường là một người chẳng họ hàng thân thích gì với nhà ông Thắng, nhưng vì là ngày Như về nhà chơi nên ai về được cũng về để gia đình quây quần bên nhau.

    Cơm nước xong xuôi, tôi cầm lấy cái máy ảnh chạy ra hiên nhà ngồi. Nhà ông Thắng có một cái mái hiên tương đối rộng, bên cạnh còn có một cái vườn nhỏ trồng rau cỏ linh tinh. Nghe bảo mẹ nuôi Như làm công nhân, bận bịu tối ngày ở nhà máy nên không cày cấy gì được, song bà vẫn cố để một cái vườn nhỏ trồng rau ăn. Tôi nghĩ, tôi có thể gọi đó là nhiệt huyết nhà nông.

    Có vẻ như thấy tôi nhìn chăm chăm vào vườn nhà, Như sợ tôi chán nên tiến tới ngồi cạnh kiếm chuyện:

    - Vườn đẹp đúng không? Cả cái hiên này nữa. Tôi thích hiên nhà lắm đấy.

    Đẹp chứ, sắc màu của sức sống, bao giờ cũng là đẹp nhất. Nhưng không bàn tới chuyện ấy, tôi quay sang hỏi vế sau:

    - Sao thế? Như nhớ ai à?

    - Cậu nghe chuyện rồi à? - Như hỏi ngược lại tôi.

    - Ừ. Em vô tình nghe được.

    Như hơn tôi một tuổi. Nhưng vì hồi mới quen cả hai đều không biết nên thành ra quen gọi tên nhau. Đến bây giờ tôi xưng em vẫn còn hơi gượng.

    - Ừ. Nhớ. Làm sao mà quên được...

    - Anh ấy là người như thế nào?

    Như lặng im một lúc lâu. Đôi mắt chị sáng lên, miệng vô thức vẽ một nụ cười hạnh phúc. Chỉ cần nhớ đến thôi, cũng đã hạnh phúc như thế.

    - Ừm. Anh ấy à. Làm thơ tệ lắm, nhưng ngày nào cũng viết thơ tình tặng tôi. Vì biết tôi thích làm thơ. Đã tặng thơ, sẽ tặng thêm một bông hồng. Không biết anh ấy lấy ở đâu mà nhiều thế. Mấy lần tôi trêu ảnh cẩn thận không có ngày bị người ta mắng vì hái trộm. Gia cảnh nghèo khó, ảnh chẳng có điều kiện học hành, nếu mà có, nhất định sẽ rất giỏi...

    - ...

    - ... Anh ấy yêu tôi nhiều lắm.

    Đây là lần đầu tiên Như nói về tình yêu của mình với tôi. Với một giọng si mê và giàu sức sống.

    Tôi không có cơ hội gặp anh Trường nữa. Nếu có thể, tôi rất muốn cho anh ấy biết, Như đã mạnh mẽ thế nào khi anh ra đi.

    Phải một lúc lâu sau, ánh mắt Như mới tĩnh lặng trở lại mà quay sang tôi trêu đùa:

    - Thế đã tìm được cái gì hay ho ở chốn này chưa, công tử?

    Tôi gãi đầu cười cười:

    - Thì. Chắc là có một chút chút rồi...

    - Đừng có làm hại con gái nhà người ta đấy!

    - Như cứ đùa...

    Tôi gãi đầu không biết nói gì hơn. Không biết đã làm gì mà khiến mình trong mắt người khác lại là một kẻ phong lưu đến thế.

    Không khí im lặng một lúc, đột nhiên Như nhớ ra cái gì đó quay sang tôi:

    - Nói đến chuyện này tôi mới nhớ. Cái Quyên nhà tôi muốn xin chữ ký của cậu đấy.

    Quyên là con gái ông Thắng, em gái nuôi của Như. Nghe bảo, ông Thắng và bố ruột của Như là đồng đội nâu lăm, sau này bố Như hi sinh, ông Thắng một mực nhận Như làm con gái, cho Như một chỗ gọi là gia đình ấm áp để trở về. Như không hay kể chuyện của mình nhiều cho lắm, tôi cũng chỉ đại khái biết Quyên cũng học Tổng Hợp rồi đi du học. Nhưng như thế liên quan gì đến việc cô bé muốn xin chữ ký của tôi kia?

    - Sao lại thế? - Tôi hỏi lại Như.

    Không vội trả lời tôi, Như chỉ quay vào nhà gọi Quyên ra.

    Quyên rất nhanh đi tới, tay còn cầm một bức ảnh tôi trông mà quen quen.

    - Anh Tuấn.

    Giọng Quyên cho dù cố dấu nhưng vẫn hơi nặng, không nhẹ nhàng thanh nhã như Như. Nhưng dáng dấp cô bé lại vô cùng trưởng thành, rất giống ngày tôi mới gặp Như lần đầu tiên. Tôi nghĩ bụng, có lẽ là do ảnh hưởng của cuộc sống xa nhà.

    Tôi cười đáp lại Quyên:

    - Ơi, em có việc gì thế?

    - Anh ký cho em vào đây được không ạ? - Quyên giơ tấm ảnh ra trước mặt tôi, cười khách sáo.

    Tôi bây giờ mới nhìn thấy rõ, đó là đường phố Moscow với những tòa nhà xinh đẹp san sát nhau cùng dòng người qua lại tấp nập. Màu phim đen trắng không làm giảm bớt đi không khí rộn ràng ấy mà còn tăng thêm phần quyến rũ lạ thường. Khi có người khen tôi vì tấm ảnh này, tôi đã cười và lắc đầu: "Ôi không, không phải do người chụp đẹp đâu. Là bởi cảnh sắc vốn dĩ đã trên mức tuyệt vời rồi."

    Đó là bức ảnh tôi chụp. Từng đem đi thi một cuộc thi nhỏ hồi còn rong chơi ở Moscow. Không hiểu sao lúc này lại nằm trong tay Quyên.

    - Đây là một bản sao lại thôi ạ. Bạn của em được một người tặng, biết rằng anh là tác giả của nó nên muốn xin chữ ký của anh ạ. - Quyên giải thích.

    Tôi gật đầu cười, đón lấy tấm ảnh rồi khua múa vài đường vào mặt sau của nó, bất giác lại nghĩ đến cô Điên. Đó hồi tôi có lấy giấy ra kí chơi, cô Điên chê tôi chữ xấu như gà bới, tôi còn đùa rằng đầy người muốn cái chữ xấu như gà bới của tôi. Vốn chỉ là nói đùa, ai ngờ bây giờ thực sự có người đến xin thật này, tôi bỗng có cảm giác tự hào muốn đem đi khoe khoang với cô Điên cho thỏa.

    ...

    Mấy hôm nay, tôi lảng vảng quanh cô Điên thường xuyên hơn. Người làng chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt lạ kỳ, không tiếp chuyện gì. Có mấy đứa trẻ ranh ma tốt bụng nhắc nhở tôi tránh xa cô Điên, cẩn thận không lây bệnh. Rồi lại có một đứa trẻ nhìn tôi chằm chằm nói tôi hãy tốt với cô Điên. Tôi cố giữ chúng lại giải thích cùng hỏi han, mà cuối cùng cũng chẳng đến đâu. Nghĩ bụng cũng hơi bực, dân trí ở đây thấp quá!

    Cô Điên là con gái nhà ông Tư, tên là Hoan. Cái tên hay như vậy, mà không ai gọi. Tôi lấy làm lạ, một lần thử gọi cô như vậy. Cô Điên liền tặng cho tôi một cái nhìn khó chịu, tiếng nói cũng gắt hơn:

    - Đừng gọi tôi là Hoan. Thà gọi tôi là Điên còn hơn.

    - Sao lại vậy? Tên cha sinh mẹ đẻ mà cô cũng ghét bỏ như thế. Cha mẹ cô sẽ buồn lắm đấy.

    Nghe đến đây, cô Điên đứng phắt dậy, mặt giận lắm:

    - Còn gọi như thế thì đừng nhìn mặt tôi nữa. Cút đi đi.

    - ...

    Cô Điên bỏ đi. Tôi cũng không biết phải làm sao. Cô Điên không phải người gắt gỏng. Cô thân thiện, hay đùa, thích tìm tòi và cũng rất cá tính. Giữa chốn thôn quê, e rằng khó có thể tìm một người có tư tưởng đặc biệt như cô ấy.

    Nhưng ở vấn đề tên gọi, cô ấy lại cố chấp như thế. Cô Điên thật sự rất ghét tên thật của mình... Tôi nghĩ, một ngày nào đó, tôi sẽ cố gắng để cô ấy thay đổi suy nghĩ này.

    ...

    Giỗ anh Trường xong xuôi, Như cũng thu dọn về thành phố, còn tôi hẵng còn chần chừ muốn ở lại. Như không hỏi gì thêm, chỉ bảo khi nào đi thì báo cô ấy một tiếng.

    Tôi còn muốn gặp lại cô Điên. Chẳng biết là vì hiếu kỳ hay vì cái gì khác, chỉ là muốn gặp lại.

    Mà cô Điên thì hẳn vẫn còn giận tôi chuyện hôm trước lắm. Nghĩ vậy, tôi liền mua lấy vài bông hồng, cẩn thận gói lại thành bó, mang theo một thái độ thành khẩn đến xin lỗi cô.

    Thấy tôi như vậy, cô Điên bất ngờ. Cô cứ nhìn bó hồng trong tay tôi mãi mà không nói lên lời.

    Ban đầu tôi nghĩ, có lẽ chưa được ai tặng hoa bao giờ nên cô Điên mới như vậy. Nhưng cô Điên cứ nhìn mãi cũng không được, tôi liền đánh tiếng gọi.

    - Cô.

    - ...

    - Cô có thích không? - Tôi đưa hoa đến gần cô Điên hơn.

    Cô Điên không nhìn tôi, chỉ cẩn thận đưa hai tay đón lấy bó hồng, ánh mắt của cô đầy si mê và thương nhớ khiến tôi giật mình. Ánh mắt này, thực sự tôi đã nhìn thấy ở đâu đó rồi nhưng nhất thời không thể nhớ ra nổi.

    - Cảm ơn...

    Tôi nghe đâu có tiếng nghèn nghẹn. Cô Điên rưng rưng nước mắt nhìn tôi:

    - Tôi bây giờ có được khóc không?

    - ...

    Tại sao phải hỏi điều này? Khóc là điều bình thường ở mỗi con người. Từ bao giờ đến việc khóc cũng phải xin phép. Tôi ngây người nhìn cô Điên, trong phút chốc nói không lên lời.

    Cô Điên ngồi một chỗ, cúi đầu xuống bó hồng, tiếng thút thít rất nhẹ.

    Tôi cẩn thận ngồi xuống bên cô, dè dặt vòng tay ôm lấy đôi vai gầy của cô mà trịnh trọng nói:

    - Không ai có thể cấm cô khóc. Cô khóc đi. Bao nhiêu cũng được. Nếu mà sợ người khác nhìn thấy, tôi sẽ nhắm mắt lại.

    Tôi không biết điều gì khiến cô Điên đau khổ đến vậy. Nhưng tôi biết, tôi không muốn nhìn thấy cô như thế. Cô là một cô gái đẹp, cô xứng đáng với những điều tốt đẹp trên đời...

    Cô Điên thôi không khóc nữa.

    - Tôi xin lỗi vì hôm trước làm cô giận. Thế, cô tha thứ cho tôi nhé? - Tôi nhỏ giọng hỏi người con gái trong vòng tay mình.

    Cô gật đầu.

    - Có thể cho tôi biết tại sao cô khóc không? - Tôi dè dặt hỏi thêm.

    Cô Điên rời khỏi vòng tay tôi, dùng đôi mắt vẫn hẵng còn ngấn lệ nhìn tôi rất lâu.

    Cuối cùng, cô cụp mắt xuống, hỏi tôi giọng rất nhỏ:

    - Nếu tôi nói ra, anh có thể... Anh có thể đưa tôi rời khỏi đây hay không?

    - ...

    Rời khỏi làng quê, rời khỏi gia đình là một chuyện không hề dễ dàng. Một kẻ ngông cuồng như tôi, khi tách khỏi gia đình, đến một đất nước xa lạ còn phải trải qua bao nhiêu là suy nghĩ, là trăn trở chứ đâu có dễ dàng gì. Đằng này,... tôi cam đoan cô Điên không phải một kẻ tùy hứng như tôi. Nhất định, đã có chuyện gì đó xảy ra. Ngôi làng này,...chuyện gì ở ngôi làng này khiến cô sợ nó đến thế?

    Như sợ tôi sẽ nghĩ gì đó kinh khủng lắm, cô Điên lo lắng nói thêm:

    - Tôi không phải loại con gái bám lấy đàn ông đâu. Tôi chỉ... Tôi chỉ nhờ anh đưa ra khỏi đây, đi xa một chút, tôi sẽ tự nuôi bản thân mình. Tôi sẽ không bám lấy anh đâu.

    Tôi thở dài một tiếng, nắm lấy bàn tay cô Điên mà rằng:

    - Tôi không bao giờ nghĩ vậy về cô. Được rồi. Chỉ cần cô nói lý do. Tôi sẽ giúp cô đi.

    Cô Điên lặng yên nhìn tôi rất lâu, tựa như đang cố gắng lấy hết can đảm mình có. Cô nhắm mắt lại thật chặt.

    Giữa không gian tĩnh lặng, tôi nghe tiếng thở nặng nề của cô. Cô đang cố gắng đẩy gánh nặng đè nén bản thân bao lâu ra mà thành thực với lòng mình. Nhưng khi vừa cất tiếng, giọng cô lại vô cùng kiên định:

    - Tôi từng yêu con gái.

    - ...

    Lặng như tờ! Cái không khí này tựa như có thể bóp chết trái tim đang thấp thỏm của cô Điên.

    Trong đầu tôi vỡ vụn từng đợt. Người trước mặt tôi đây, cái người mà khiến tôi vấn vương mãi chốn này đây, Cô Điên đây, từng yêu con gái... Vì cô yêu con gái, nên người ta gọi cô là đồ điên...

    Hai người con gái yêu nhau là một chuyện chẳng hề dễ dàng gì ở cái đất nhỏ này hay thậm chí ở cái đất to hơn. Tại sao bọn họ lại yêu nhau được? Bọn họ hấp dẫn nhau bằng cái gì? Rồi kết quả của cái tình yêu đấy sẽ là cái gì? Có quá nhiều nghi vấn mà chẳng ai có thể ngồi lại giải đáp hết tất thảy. Vậy nên họ tự cho mình cái quyền tóm gọn tất cả những câu trả lời thành ba chữ ''bất bình thường''.

    Sự ''bất bình thường'' trong tình yêu của Cô Điên hẳn đã từng là một câu chuyện rúng động chốn này, trở thành tâm điểm bàn tán, thành tâm điểm của sự tò mò cũng thành tâm điểm của sự chỉ trích. Giống như những gì tôi từng thấy ở cái đất nước xa xôi kia, với cái người đã từng thân thiết kia và những chuyện tôi đã từng kia...

    Thế gian này, vẫn còn quá nhiều nghiệt ngã.

    Những số phận, vẫn còn quá khổ đau.

    Tôi quyết định.

    Tôi thở dài một tiếng, đưa tay lên khẽ chạm vào đôi mắt ấy, dịu dàng vuốt ve an ủi. Đôi mắt này, hẳn đã từng có cả một bầu trời hy vọng, giờ chỉ còn bóng tối mịt mù.

    - Cô mở mắt ra đi. Nhìn tôi này.

    - ...

    Tôi đợi cô Điên mở mắt, đặt cô ngay trước mặt tôi trịnh trọng tuyên bố:

    - Cô không sai. Tôi sẽ đưa cô đi.

    Cô Điên nhìn tôi với ánh mắt ngỡ ngàng.

    Mặc dù là ý nghĩ vụt sáng trong đầu nhưng tôi dám chắc đây sẽ là một trong số hành động mà tôi phải làm trong cuộc đời lang bạt của mình. Giải cứu người con gái này khỏi tất thảy những đau khổ mà cô phải chịu cũng giải cứu trái tim đang bị bóp nghẹt của tôi. Tôi biết, người con gái trước mặt này không bốc lửa quyến rũ như những cô gái ngoại quốc tóc vàng, cũng không năng nổ nhanh nhẹn những cô gái Việt du học, cô chỉ là cô, thuần lương chất phát với hơi thở của đất trời. Tôi biết, tại giây phút này, không dừng lại ở sự đồng cảm, bàn tay làm lụng quanh năm đến chai sạm này đã hoàn toàn khiến tôi đổ gục.

    Lần đầu tiên, tôi gục ngã trước một người mà thậm chí người đó còn chưa từng ra tay tán tỉnh.

    Lạ thật đấy! Nhưng cũng kỳ diệu thật đấy!

    Tôi để mình đến gần cô hơn, vuốt thật nhẹ lọn tóc mai của cô, cẩn thận in lên trên trán cô một nụ hôn nhẹ nhàng.

    - Hoan. Em là một cô gái đẹp. Từ đáy lòng mình, tôi trân trọng em. Mong em cũng vậy, trân trọng chính bản thân mình.

    Đáy mắt cô lại dâng lên một lớp sương mù. Tôi đưa tay lên đôi mắt xinh đẹp ấy, cười:

    - Tôi nghĩ là cũng vì tôi thích em nữa. Vậy nên, tôi bằng lòng giúp em rời khỏi đây, bắt đầu một cuộc sống mới.

    ...
    Like èn Vote nha. <3
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/5/19
    Lạc, AndreaDê Vô Tiện thích điều này.
  14. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Mùa nắng chưa về: Cô Điên - Mùa xuân cuối cùng
    Phần III
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Nghe nói, Làng từng có một cái cổng rất đồ sộ, dân ở đây lấy đó làm hãnh diện lắm. Nhưng chiến tranh hung dữ quá, tàn phá hết thảy cái sự hãnh diện đó của họ chỉ để lại một cái cọc sắt cô đơn. Sau chiến tranh, dân giàu cũng hoàn nghèo mà dân nghèo lại càng nghèo hơn, chẳng ai còn quan tâm đến cổng Làng nữa, chỉ đặt thêm vài cái cọc tạm bợ và dựng thêm bụi tre bên cạnh cho có gọi là. Tre mọc thành tầng tầng lớp lớp, chẳng mấy chiếm cả một vùng, bãi đất ngay dưới đó liền trở thành chốn tụ tập của lũ trẻ mỗi lúc chiều buông.

    Trưa hè nắng rất gắt, bóng tre dưới đất nhìn như in, không khí xung quanh cũng hừng hực lên. Tôi ngồi dưới gốc tre, cầm cái nón quạt qua quạt lại chờ đợi. Thư từ nhờ Như chuẩn bị chỗ ở đã xong, thời gian tôi ở Làng cũng đã lâu, đã đến lúc rời đi rồi. Chỉ còn đợi Hoan thu dọn xong xuôi là khởi hành. Mà ngày khởi hành chính là ngày hôm nay.

    Tôi có hỏi Hoan sao không đi ban tối, sợ bị phát hiện, kết quả cô ấy lại bảo không sao, dù gì cũng chẳng ai để ý. Hoan vật vờ trong Làng nhường ấy thời gian, mọi người cũng đã biến cô thành kẻ vô hình rồi.

    Trong lúc hồi hộp, tôi còn mở hành lý ra kiểm tra lại mấy loạt liền. Tất cả đã sẵn sàng.

    Ngoại trừ Hoan.

    - Sao em lại không đi nữa?

    - Em không muốn đi nữa. Em xin lỗi.

    - Nhưng mà tại sao? Bọn họ đã rất tồi tệ với em? Có ai đã ép em điều gì chăng? Anh không sợ gì cả! Anh nói là giúp em anh nhất định sẽ giúp em...

    - ...

    - Xin em, đi cùng anh đi...

    - ...

    - Xin em...

    - Rồi sẽ ra sao? Đi cùng anh rồi sẽ ra sao. Rời khỏi Làng, em có thể làm được gì. Rời khỏi đây em có gì? Em sẽ hoàn toàn tay trắng...

    - Có anh... cùng em...

    - Anh đảm bảo cho em được đến đâu? Tại sao anh phải giúp em? Anh giúp em anh đâu được cái gì, cũng đâu phải trách nhiệm của anh... Còn em lấy gì để tin tưởng vào lời hứa hẹn của anh... Rốt cuộc... anh cũng chỉ là một người qua đường... anh làm sao hiểu được... sao phải cố gắng tỏ ra là mình hiểu...

    - ...

    Tôi không biết làm gì cả. Giây phút ấy, tôi ngó lại chính mình, đột ngột nhận ra tôi chẳng có gì để em tin tưởng... Em chẳng có lý do gì để nghe tôi. Tôi cũng chẳng có gì để đảm bảo cho em thật lâu về say này. Trong cuộc đời, tôi vẫn là kẻ lang thang, vẫn là một kẻ ích kỷ sống cho ham muốn của chính mình.

    Tôi, rốt cuộc, tôi đang đóng vai trò gì giữa thế gian này? Đấng cứu thể ư? Nào phải! Hay kẻ đi tìm cảm hứng trên cuộc đời của người khác...

    Em... Thì ra... em nói đúng.

    Tôi bàng hoàng, hình như, đây là lần đầu tiên tôi nhận ra điều này... Chưa một ai chất vấn ngược lại tôi như vậy, họ chỉ nhận sự giúp đỡ và cảm ơn... chưa hề hỏi lý do của sự giúp đỡ...

    Tôi bỏ đi trong sự hoang mang vô định.

    Tôi bỏ đi vì một câu trả lời phù hợp cho em, cho chính tôi...

    Nhưng tôi ước, tôi ước mình đã không ích kỷ như vậy...

    ...


    Vũ Thị Hoan
    Sinh: 1969
    Mất: 20 - 7 - 1992
    Hưởng dương: 23 tuổi

    Bia mộ qua loa bằng bê tông cắm trên một nấm mồ nhỏ nằm giữa tách biệt tận sâu trong nghĩa địa của Làng. Tay tôi cầm bó hồng mới toanh còn chân thì dính lấy nền đất nhão toẹt sau mưa. Gió thổi qua làm mái tóc dài của tôi tung bay...

    Thế này là thế nào? Mới năm ngoái thôi, em còn đứng ở nơi đây, xinh đẹp tựa như tranh khiến tôi quên cả hít thở. Còn bây giờ, tôi đứng đây, đối diện em, đến việc thở cũng đau vô ngần...

    Em. Đã không còn trên thế gian này nữa.

    Tôi đặt bó hoa xuống, kèm theo tấm ảnh như lời đã từng hứa hẹn. Vốn định vịn vào tấm ảnh để nghe lời nói của em thêm lần nữa nhưng có lắng nghe đến mấy, cũng không được một lời bình phẩm.

    Ngày tôi biết tin em đã qua đời, tôi lục lọi hết thảy đống phim ảnh đã chụp hồi tôi còn ở làng, cuối cùng chỉ có duy nhất bức ảnh em ngày đầu chúng tôi gặp nhau. Tôi giận mình sao lại ngu ngốc thế, chụp mây chụp cỏ mà lại quên mất chụp người đẹp nhất ngay bên cạnh.

    Giữa cái nắng đầu hè, em vờ nghiêm túc ẩn cái máy ảnh của tôi xuống mà rằng:

    - Thứ ghi lại kỷ niệm tốt nhất, không phải là máy ảnh mà là bộ não của con người. Những cảnh đẹp nhất xứng đáng để con người dùng toàn bộ giác quan cảm nhận và khắc ghi.
    Tôi cẩn thận vuốt nhẹ tấm bia bỏng rát, khẽ nói:

    - Anh biết mình đã sai ở đâu rồi... Anh hiểu mình phải làm gì rồi... Anh... Cuối cùng cũng chọn cho mình một con đường của riêng mình rồi... Nhờ em cả... Thế rồi, em có tha thứ cho anh không?

    - ...

    Em chẳng nghe được lời tôi nói nữa, chẳng thể biết những gì tôi đã làm nữa, càng chẳng tha thứ cho tôi được nữa. Tôi hoảng hốt phát hiện ra điều này. Mọi thứ, đều là chuyện đã rồi.

    Tôi hãy còn đang đứng, em đã mãi mãi nằm yên.

    Một mình.

    Đến khi em chết đi rồi, người ta vẫn không chịu an táng em ở gần người kia, người em yêu, người yêu em.

    Tôi phóng tầm mắt ra vài chục mét, ngôi mộ của cô gái kia im lìm tại đó, cũng chẳng hơn gì em, chỉ có đám cỏ dại làm bạn.

    Nhưng tôi tin là khoảng cách sẽ không ngăn cản được em. Em sẽ về với người kia, em sẽ hạnh phúc, ở một nơi nào đó tôi chưa từng đến.

    Chỉ là, tôi luyến tiếc em. Tôi ích kỷ muốn em tiếp tục cuộc sống này, muốn em tiếp tục trải nhiệm tất cả những điều tốt đẹp mà tôi biết. Không nghĩ rằng, đối với em, ở bên người em yêu mới là trải nhiệm tốt đẹp nhất.

    Tôi đốt mấy nén nhang cho em, còn thừa, tôi chậm chạp đi trên nền đất ướt mang ra ngôi mộ của người kia. Khói từ đầu nhang lượn lờ mang theo một mùi hương nhè nhẹ, người ta nói, khi tảo mộ, thắp cho người thân xong còn phải thắp cho hàng xóm xung quanh nữa. Tôi nghĩ, chắc em chỉ muốn tôi thắp cho người kia thôi nhỉ? Bọn họ đều xa lánh em, tôi sẽ chẳng thắp cho bọn họ đâu.

    Lúc tôi còn đang suy nghĩ lung tung về mấy vấn đề tâm linh, bỗng có tiếng sột soạt phát ra ở phía sau.

    Tôi quay lại hướng người đang đi tới chỗ này. Là một người phụ nữ trung tuổi, dáng vẻ có phần khắc khổ. Thấy tôi, cô ấy vẻ như bất ngờ lắm.

    - Chú là ai?

    - ...

    - Chú là người quen của Dương à?

    Tôi nhìn về phía bia mộ.

    Trình Thị Dương.

    Tôi đã quên mất nhìn tên cô gái này.

    Tôi thở dài một tiếng lắc đầu.

    - Dạ. Không phải. Tôi quen Hoan.

    Người phụ nữ kia vẻ mặt phức tạp nhìn tôi. Cuối cùng cũng lại gần đây giới thiệu.

    - Tôi là Nguyệt. Chị gái của Hoan. Chắc chú là Tuấn phải không?

    - Dạ. Chị biết em ạ?

    Tôi nhìn kỹ chị một lần nữa. Hoan còn chẳng nhắc tôi mấy về gia đình cô ấy, đó giống như một nỗi đau của cô ấy vậy. Chị Nguyệt này tuy ăn mặc có phần chỉnh chu hơn những phụ nữ ở làng nhưng gương mặt lại không toát lên vẻ cao sang như người thành thị. Hẳn là người làng lấy chồng thành phố. Tôi đã từng nhìn thấy nhiều cô gái như vậy. Gặp duyên, gặp người tốt thì sống sướng. Vô duyên, gặp người không tốt thì sống cũng vất vả không kém gì những nông phụ thôn quê.

    - Ừ. Tôi biết chú. Hoan nó có nhờ tôi gửi chú đồ.

    Trái tim tôi lặng đi một nhịp. Cô ấy, không trách tôi sao?

    - Chắc chú phải quan trọng với nó lắm. - Nói đến đây, giọng chị Nguyệt lạc đi. - Đến người nhà, nó cũng không để lại cái gì...

    Tôi đón lấy phong thư chị Nguyệt đưa thật cẩn thận. Đây cùng với bức ảnh kia và trí nhớ của tôi là những thứ ít ỏi chứng minh sự tồn tại của Hoan trong cuộc đời của tôi.

    "Gửi anh Tuấn,
    Đọc thư này, anh đừng buồn nhé.
    Đừng tự trách mình nhé.
    Anh đã làm cho em những điều tốt đẹp nhất rồi.
    Em cảm ơn anh!
    Cảm ơn tất thảy những nụ cười, những cái ôm và những bông hoa của anh.
    Cảm ơn sự trân trọng của anh, sự yêu mến của anh.
    Cũng cầu xin anh hãy tha thứ cho tất thảy những ích kỷ, những tính toán bẩn thỉu trong lòng em.
    Hy vọng anh, sẽ gặp được hạnh phúc mà anh đáng được hưởng. Khi linh hồn em đã trở nên sạch sẽ, em nhất định sẽ cầu nguyện cho anh những điều tuyệt vời nhất.
    Thương anh,
    Hoan."


    Tôi đánh vần từng con chữ một trong đầu, âu yếm từng đường nét trên tờ giấy trắng được em gấp cẩn thận.

    Hoan ơi!

    Em đã thế nào khi viết ra những dòng này?

    Hoan ơi!

    Có thật là, em đã hạnh phúc hay không?

    Hoan ơi!

    Có thể cho tôi biết được hay không?

    - Chị... Tại sao, Hoan lại... vậy chị?

    Hai chữ "tự sát" nghẹn lại trong cổ họng, tôi không nói ra được. Thật lòng trong thâm tâm tôi vẫn không thể tin em đã lựa chọn con đường đau đớn như thế. Chủ động kết liễu cuộc đời mình.

    Tại sao một cô gái như em lại tự sát? Tại sao không đợi tôi trả lời câu hỏi của em?

    Chị Nguyệt nhìn tôi, cất tiếng nghèn nghẹn:

    - Nó mệt lắm rồi. Mệt với cái cuộc đời này lắm rồi.

    - ...

    - Chú biết nó yêu cái Dương này nhỉ.

    - Vâng.

    Rất yêu. Hoan rất yêu cô gái tên Dương này. Mỗi lần nhớ về Dương, Hoan thường nở một nụ cười rất ấm áp, ấm áp bằng cả một đời người.

    - Chúng nó yêu nhau lâu lắm rồi. - Chị Nguyệt thở dài một tiếng, nhìn xa xa. - Từ cái hồi tôi còn đi làm công nhân may. Nó cũng đi. Nó kiếm tiền để rời khỏi cái gia đình này, cái làng này. Chúng nó biết, ở cái làng này thì không giấu được, chỉ có rời khỏi cái làng này thì mới được...

    - ...

    - Thầy tôi tìm đám cho nó. Nó một mực không nghe. Cuối cùng cũng lộ ra chuyện yêu đương với Dương.

    - ...

    Tôi biết, tôi đã đoán được chuyện xảy ra với em tồi tệ thế nào...

    - Nó bỏ trốn với Dương. Bị thầy tôi bắt về, đánh cho thừa sống thiếu chết. Dương bị vứt ra nghĩa địa một đêm, vì cảm mà chết. Nó biết chuyện giống như người điên, khóc lóc không ngừng, đòi ma chay cho Dương.

    - Người nhà của cô gái ấy thì sao chị?

    Tôi biết người nhà Dương cũng không chấp nhận nổi chuyện này. Nhưng chẳng lẽ thực sự có nhiều người làm cha làm mẹ nhẫn tâm đến vậy ư?

    - Dương là dân tứ xứ đến đây, không thân thích chú ạ.

    - ...

    - Thầy tôi làm ma chay cho Dương, lấy đó mà ép con bé "chữa bệnh". Thầy mời hết người này người kia đến chữa. Rồi đến ông thầy nọ bảo rằng, cho người đến quan hệ với con bé sẽ chữa được bệnh. Tôi một mực can ngăn, thầy tôi nhất quyết làm. Cho thằng Năm..., trẻ khỏe nhất làng hồi ấy đến... hãm hiếp con bé.

    - ...

    - Rồi cứ như vậy... Cậu nói xem... ai sẽ coi trọng nó nữa? Người ta bắt nạt nó, nó nào còn tiếng nói gì... Người ta có cưỡng ép nó, nó cũng nào còn được ai thương xót?

    Nói đến đây, chị Nguyệt khóc nấc lên.

    Tôi cũng không chịu được nữa, tay nắm chặt tưởng chừng có thể rách da. Cục tức nghẹn ở cổ khiến tôi hít thở không thông. Làm sao? Làm sao một người cha có thể làm thế với con gái của mình! Làm sao có thể? Làm sao có thể một cô gái như Hoan chịu đựng những điều như thế!

    Em đã thật rực rỡ giữa thế gian này. Và rồi em bị đẩy xuống chốn nhơ nhuốc bẩn thỉu, tất thảy tiếng cười của em bị thay thế bằng tiếng gào khóc, tất thảy hạnh phúc của em bị thay thế bằng bất hạnh khôn cùng...

    Em đã tuyệt vọng giữa thế gian này.

    Làm sao? Làm sao tôi không thể xuất hiện để kịp thời đưa em rời khỏi những đau khổ ấy...

    Tôi nhớ lại những giọt nước mắt e dè của em khi thú nhận với tôi, nhớ lại những nụ cười của em khi tôi chấp nhận tất cả. Em chỉ muốn sống mà thôi. Em cũng chỉ muốn hạnh phúc mà thôi. Em bị chính người thân của mình chà đạp, nhục nhã như vậy...

    - Con bé bị HIV rồi tự sát.

    HIV... Chính cái "chữa bệnh" của cha em đã đẩy em vào con đường không lối thoát.

    Câu nói của chị như một lưỡi dao cùn cứa đi cứa lại vào trái tim tôi, khoét thành một mảng.

    Một mảng trống vắng.

    Tôi tưởng mình đã chết tại nơi nghĩa địa ấy. Chết trong sự đau đớn vì cuộc đời người tôi thương...

    Tôi theo chị về nhà ông Tư, nhìn ông vẫn bình thản không có gì, tôi lắc đầu bất lực.

    - Nó chết rồi thì thôi chứ còn sao nữa. Nó bệnh tật như thế, tôi làm sao mà biết được.

    - ...

    - Chú có điều kiện như thế. Đến sớm hơn một tý, tôi đã gả nó cho chú rồi.

    - Nghe nói, khi chuẩn bị rời khỏi dương thế này, con người sẽ thấy được hết tất thảy những chuyện đã qua một lượt. Tôi tin là ông sẽ phải hối hận vì đã sống một cuộc đời tồi tệ như thế!

    - Ơ này, cái chú này ăn nói kiểu gì thế. Tôi tôi...

    Để lại tiếng nói ông Tư ở đằng sau, tôi rời khỏi làng trong ánh chiều tà. Cố gắng căng hết tất thảy các giác quan của mình lên, tôi thực sự muốn cảm nhận thật kỹ nơi này một lần nữa. Nơi mà cô gái đầu tiên rung động trái tim tôi từng sinh ra, lớn lên và chết đi...

    Tôi cảm nhận được cơn gió mùa xuân quyến luyến mái tóc mình.

    Tôi nhìn thấy lớp lớp nhà cửa phủ kín rêu phong.

    Tôi ngửi thấy đâu đây mùi thơm của nồi cơm mới nấu.

    Tôi nghe thấy tiếng trẻ con ríu rít chơi đùa.

    Tôi nếm được vị mặn của giọt nước mắt đã rơi tự bao giờ...

    Hoan ơi. Mùa xuân đã đến rồi em à. Thôn làng của em, đã được tưới vào sức sống bất tận của đất trời. Hai chữ "bình yên" mà tôi tốn bao nhiêu phim để bắt, đã lại một lần nữa xuất hiện rồi em ơi.

    Em có thấy không, em ơi?

    Sao tôi... không còn dạt dào cảm xúc nữa em ơi?

    "Ngôi làng ấy, đã cho tôi những ký ức tuyệt vời nhất trong cuộc đời. Biết đâu, cũng có thể cho cậu một cái gì đó thật ý nghĩa, như cậu vẫn hằng mong..."

    "Ngôi làng ấy, quả thực đã cho tôi một cái gì đó thật ý nghĩa như tôi vẫn hằng mong. Nhưng lại lấy đi mất phần trái tim có thể cảm nhận nó."

    Mùa xuân cuối cùng của em, cũng hóa mùa xuân cuối cùng của tôi.

    Xót xa thay!

    31.03.2019
    Lưu Thu Huyền


    Hoa hồng hai bó mua vì nàng,
    Đặt đó chỗ hẹn mỗi hè sang.
    Thầm thì dăm ba chuyện làm được,
    Đợi nàng khen một tiếng vẻ vang...​
    Sau tất cả, mình quyết định không chỉnh sửa nữa và đăng lên luôn, truyện ngắn nhỏ tiếp theo chỉ là những lời để lại của nhân vật Hoan.
    Mình có dự định cho một truyện ngắn khác bối cảnh Làng cho Mùa nắng chưa về, cũng từ tháng trước rồi nhưng không biết hè này có động lực viết hay không. Hy vọng là có và có thể ra một sản phẩm trau chuốt và đầu tư hơn những sản phẩm đã viết.
    Ngoài ra, cũng hy vọng các bạn có thể để lại cho mình chút động lực sau khi đọc truyện. Hay cũng có thể đề cử nhân vật nào đó để mình có thể khai thác thêm. Cảm ơn các bạn đã đọc hết những dòng này. <3
    Vài phút cho quảng cáo:

    Danh sách truyện ngắn trong series:
    Hồng dại bên hiên
    Pháo đỏ rượu nồng
    Cô Điên - Mùa xuân cuối cùng
    Mùa xuân, vẫn là hạnh phúc
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/19
    Hờ Lê, Dê Vô Tiện, Lạc1 other person thích điều này.
  15. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,387
    Điểm thành tích:
    100
    Đây có lẽ là truyện ngắn đau lòng nhất mà tôi từng đọc, vẫn như những truyện trước, không cao trào cũng không quá trau chuốc tình huống, nhưng, truyện này lại khiến tôi cảm thấy nhói lòng từ đầu cho đến cuối, từ cách dựng tình huống và câu chữ, nó dẫn dắt tôi vào sương mù rồi dò đoán, nhưng, kết quả lại lần nữa khiến tôi không ngừng thản thốt, và cuối cùng là lặng đi, ngay từ khoảnh khắc Hoan bảo cô từng yêu con gái, tôi đã nghĩ, à, thì ra bi kịch chính là như thế, nó cho tôi đáp án về sự "điên" của Hoan. Nhưng, Tâm à, cô lại một lần nữa khiến tôi kinh ngạc, không phải về cách hành xử mê tính và cổ hủ của gia đình Hoan, mà là câu nói "Khi linh hồn em đã trở nên sạch sẽ, em nhất định sẽ cầu nguyện cho anh những điều tuyệt vời nhất." Phải hiểu nhân vật như thế nào thì cô mới có thể viết lên câu này? Tôi thấu hiểu, cảm nhân vật từ khoảnh khắc ban đầu, tôi đã thấu hiểu phần nào đó, nhưng, cô viết câu này thật tâm tôi rất bất ngờ. Tôi thích câu chuyện này, cảm ơn cô vì đã viết nó, một giá trị rất nhân văn. Đợi khi rãnh tôi sẽ viết tặng một bài thơ về nó. <3 À, khi đọc còn mấy lỗi nhỏ về chính tả, mà vì đọc nhập tâm quá nên tôi lười cop lại, cô dò lại rồi sửa nhé.
     
    Din, AndreaDê Vô Tiện thích điều này.
  16. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140

    Mùa nắng chưa về: Mùa xuân, vẫn là hạnh phúc
    Tác giả: Lưu Thu Huyền
    Tình trạng: Hoàn thành

    /ảnh bìa/
    Khi ánh lửa cuối cùng dập tắt, cả khoảng trời của tôi cũng sẽ biến mất mãi mãi...

    Dương đi rồi, mang theo khát vọng hạnh phúc của tôi đi mất. Tôi cứ nghĩ thế giới này là vô hạn không điểm dừng, chỉ cần tôi cố gắng, nhất định sẽ có một nơi cho tôi yên bình. Thế nhưng, tôi chẳng cố gắng được, hoặc có thể tôi chưa cố gắng đủ.

    Lúc biết Dương đã không còn ở đây bên tôi nữa, trái tim tôi vỡ ra thành trăm mảnh, hòa cùng dòng nước mắt mà trôi ra khỏi cơ thể. Tôi thấy mình không sống nổi nữa, tôi hận Dương để tôi lại một mình ở cái nơi lạnh lẽo này. Tôi hận, tôi hận chính mình không thể chạy theo Dương.

    Dương từng nói tên của Dương là mặt trời, cả đời của Dương sẽ mãi mãi mạnh mẽ như cái tên ấy. Và Dương làm được rồi, cho đến cuối cùng, Dương vẫn luôn mạnh mẽ, luôn đấu tranh và luôn bảo vệ.

    Nhưng tôi thì không làm được. Tôi không mạnh mẽ nổi, tôi thấy chính mình sụp đổ, tôi thấy khoảng trời sao trong đáy mắt mình sụp đổ, mãi mãi.

    Tôi nghe văng vẳng đâu đây tiếng khóc thảm thương của chị Nguyệt ngày ấy. Chị khóc, chị nấc nghẹn, tưởng chừng như không thể khóc thêm được nữa, tưởng chừng như là nước mắt của cả đời chị. Tình yêu của chị đau đớn đến thế. Chị mặc bản thân mình nhếch nhác, chị mặc những cái thanh cửa làm chị nhói đau, chị vùng vẫy trong chính căn nhà của mình.

    ''Thầy ơi, con xin thầy, con xin thầy cho chúng con được lấy nhau thầy ơi.''

    ''Thầy ơi, chúng con có tiền, chúng con có tiền mà...''

    Chị Nguyệt của tôi mạnh mẽ như vậy, chị Nguyệt của tôi đau đớn như vậy.

    Đứng trước song cửa, đôi mắt chị dại đi, cuối cùng, chị cũng không thể làm gì thêm được nữa.

    Đến người đàn ông kia, cũng đã buông xuống rồi... Một kẻ phụ bạc như thế!

    Khi ấy tôi hỏi Dương, rằng Dương có chắc chắn sẽ ở bên cạnh tôi cả đời, không bao giờ phụ tôi hay không? Dương che đi đôi tai đã mệt nhoài và đôi mắt còn hoang mang của tôi mà đáp, Dương chắc chắn.

    Bây giờ, tôi đứng trước song cửa, nghe những lời dâm dục nhục mạ, nước mắt lăn dài, chẳng còn ai giúp tôi che mắt bịt tai nữa.

    Tôi phải nghe, phải nhìn, phải thấy cả thế giới này quay lưng lại với mình. Tôi phải nghe người ngoài chê cười, chửi rủa tôi. Tôi phải thấy người bạn thủa ấu thơ để lại cho mình một cái nhìn dè dặt. Chúng tôi tuyệt giao rồi, vì người đàn ông phụ bạc chị gái tôi mà cũng vì chính tôi muốn giữ lại tự trọng cuối cùng của mình.

    Thật lòng mà nói, đau đớn lắm!

    Nhưng, tôi làm gì hơn được...

    Cất lại giọt nước mắt tận sâu trong trái tim khô cằn, tôi không chống cự thêm nữa...

    Giữa năm tháng hỗn độn, tôi mờ mịt đi về phía trước, sống một cuộc sống vô định của kẻ điên.

    Tôi nghĩ, mình sẽ sống, đến khi mình chết.

    Một ngày nào đó đi giữa trời mưa, có lẽ ông trời sẽ ban tặng tôi cái chết.

    Hoặc có thể tôi sẽ bệnh mà chết.

    Tôi nghĩ, lúc đó tôi sẽ thanh thản mà đón nhận.

    Chưa từng nghĩ, nó sẽ dằn vặt đến thế...

    Giữa cái không khí trong lành của tiết thanh minh, giữa cái cuộc sống u uất bẩn thỉu, tôi gặp được một người nọ. Có lẽ đó là thiên thần, thiên thần mà Dương nhờ vả đến cứu rỗi cái cuộc đời cùng cực của tôi.

    Rồi tôi cũng từng nghĩ, giá như người đó đừng xuất hiện. Đừng để tôi xem người đó như một cái phao cứu sinh giữa lòng sông lạnh ngắt này.

    Nhưng người đó xuất hiện rồi. Từ từ đến gần cái cuộc sống tẻ nhạt của tôi. Từ từ kéo tôi về với cuộc đời này.

    Tôi nhớ Dương, nhớ những bông hồng và những nụ hôn của Dương, nhớ cả những ước hẹn vẫn còn dang dở. Tôi đau đớn nhìn cuộc sống khiến người ta phát khiếp của mình hiện tại. Tôi như thấy được trái tim của Dương cũng đang đau đớn vì tôi...

    Và điều đó làm tôi bật khóc.

    Và điều đó làm tôi muốn sống.

    Tôi không muốn tiếp tục như thế này nữa. Không muốn sống một cuộc sống tạm bợ để người ta giày xéo lên thân mình nữa. Tôi muốn sống như một con người, tôi muốn sống như tương lai mà tôi cùng Dương đã từng vẽ ra.

    Nhưng sao mà tôi lại ích kỷ quá. Tôi lừa dối, tôi che dấu người ta về thân thể nhơ nhuốc của mình, tôi hèn mọn cầu xin người ta giúp đỡ mình, tôi lợi dụng tình cảm người ta dành cho mình. Người ta yêu tôi, người ta sẽ chờ đợi tôi nhưng biết làm sao khi mà tôi không thể quên đi Dương cho được? Tôi sao có thể trói buộc trái tim một người cả đời chỉ vì lòng tham của chính mình?

    Tôi không làm vậy được.

    Tôi nhìn cái nắng hè gay gắt trước mắt. Gay gắt như vậy mà chẳng thể nào soi tỏ cho tôi một đường đi phù hợp.

    Tôi nhìn tờ giấy in đầy mực trước mắt. Cái sắc màu lạnh nhạt mà quật ngã những đen tối trong lòng tôi.

    Cuối cùng, tôi cũng nhìn ra được rồi.

    Cuối cùng, cao xanh kia cũng nhìn thấy cuộc đời khổ hạnh của tôi rồi...

    Tôi nhìn cái nắng vàng rọt của mùa hạ, từng hàng cây lung lay tiếng ve ào ạt, từng cánh đồng nặng trĩu lúa đến thì và từng nhịp thở nơi con tim mình.

    Hơn hai mươi năm đi qua ngay trước mắt. Hạnh phúc, ước mơ, khát vọng tuổi trẻ. Khổ đau, nhục nhã, thân thể mệt nhoài.

    Tất cả, đều đã qua rồi...

    Tôt nhấc bút, nắn nót những nét chữ đẹp nhất có thể. Tôi quyết định để lại một cái gì đó cho người nọ. Một lời cảm ơn, một lời xin lỗi. Cảm ơn người đã mang đến cho tôi những tháng ngày hạnh phúc cuối đời, xin người hãy tha thứ cho những ích kỷ hèn mọn của tôi...

    Ánh nắng vàng vụt tắt nơi cuối chân trời, tôi thấy mình đứng giữa mùa xuân trong trẻo. Ngọn lửa cuối cùng cũng cắn nuốt sạch sẽ những thứ thuộc về tôi, để chúng hóa thành tro, tự do giữa đất trời này.

    Rồi, tôi sẽ thấy linh hồn mình nương vào hơi thở của đất trời mà trong sáng lại như thuở ban sơ...

    Rồi, tôi sẽ thấy mình đứng giữa quê hương thân thương đang một ngày lại một ngày phát triển. Tôi sẽ thấy những người xung quanh tôi lại hạnh phúc...

    Và chính tôi, chính trái tim tôi cũng sẽ lại đập, lại khát khao và lại hạnh phúc...

    Mùa xuân, vẫn là hạnh phúc.
    Đôi lời: Mùa xuân, vẫn là hạnh phúc, lời tạm biệt của nhân vật Hoan với thế gian này. Có lẽ Hoan là nhân vật đầu tiên được tôi dành riêng cho một tựa đề để tưởng nhớ lại cuộc đời của cô ấy.
    Mong rằng, các bạn có thể cảm nhận được vẻ đẹp của nhân vật này cho đến những giờ phút cuối cùng.

    Danh sách truyện ngắn trong series:
    Hồng dại bên hiên
    Pháo đỏ rượu nồng
    Cô Điên - Mùa xuân cuối cùng
    Mùa xuân, vẫn là hạnh phúc
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/19
    AndreaLạc thích điều này.
  17. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    996
    Đã được thích:
    6,734
    Điểm thành tích:
    140
    Cảm ơn cô đã để lại bình luận nhé. <3 Để có thời gian tôi lại dò lại một lần, cứ sửa mấy lần rồi đó những chẳng hiểu sao vẫn sót. Trong số những nhân vật tôi lên, Hoan cũng là một nhân vật tôi yêu thích và thực sự tôn trọng. Ở cô ấy, tôi muốn truyền tải sự yêu đời, sức sống dai dẳng và lòng vị tha đối với thế giới.
    Theo quy luật của đất trời, mùa xuân vẫn luôn đến, không có Mùa xuân cuối cùngMùa xuân, vẫn là hạnh phúc.
     
    AndreaLạc thích điều này.
    1. View all 3 comments
    2. Din
      Din
      <3 Tôi sẽ cố gắng làm giàu cho tập truyện này.
      17/5/19 Báo cáo
    3. Lạc
      Lạc
      Đóng dấu lại và chờ đợi truyện ngắn sau của cô. <3
      17/5/19 Báo cáo

Chia sẻ trang này