Tập tản văn Mùa hè năm mười bảy

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi East, 26/4/18.

  1. East

    East Meow meow Thành viên BQT

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    2,838
    Điểm thành tích:
    100
    Tiêu đề: Mùa hè năm mười bảy
    Tác giả: Choi
    Thể loại: Tản văn
    Tình trạng: Đã hoàn thành

    ***

    Mùa hè năm mười bảy, em gặp được người

    Chưa từng gặp, nhưng người tốt lắm, giúp đỡ em rất nhiều, vì thế mà em trót đánh mất tim mình.
    Nói chuyện với người, em hiểu thêm một chút gì đó về người, vậy là tình cảm của em bắt đầu chớm nở khi mỗi tối người nhắn tin với em, nói đủ thứ đến tận ba giờ sáng. Liệu bây giờ người có nhớ không?

    Em đã dặn tim mình thích thôi, đừng thích quá nhưng mà hình như nó không nghe theo em, mỗi ngày trôi qua, tình cảm của em nó cứ lớn dần lên. Và khi em phát hiện ra thì nó đã lún sâu không còn đường lùi.


    ***

    Mùa thu năm mười bảy, em tỏ tình với người
    Em tỏ tình...

    Người không tin vào tình cảm ấy của em. Người đã không biết trước khi tỏ tình, em đã mất ba tháng để xác định rõ thứ tình cảm em dành cho người là thích hay chỉ là cảm nắng.

    Người đã không biết em đã buồn đến thế nào khi người không tin. Nếu là lúc trước, chắc em đã xấu hổ rồi block người và đem người trôi vào dĩ vãng. Vậy mà em lại không nỡ, tiếp tục thích người một cách ngây ngô đến ngu ngốc.

    Và rồi người cũng vu vơ nói bóng nói gió thích em. Nói thật, hạnh phúc lắm người ạ. Người chẳng biết em đã vui đến mức nào, suốt ngày cứ tủm tỉm cười, trong đầu óc cứ xoay quanh về người, về câu nói ấy.

    Nhưng việc bắt đầu thích một người cũng là bắt đầu việc đau buồn vì một người. Lạ lắm người ạ. Người làm em buồn, người không phải là người đầu tiên em thích nên cũng không phải là người đầu tiên làm em buồn. Nhưng mà lại là người đầu tiên làm em khóc. Em đã khóc vì người, người ạ. Nhưng những giọt nước mắt đó, người một chút cũng không biết đến.

    Em khóc khi nghĩ đến việc phải từ bỏ người, em khóc vì người vô tâm với em, em khóc vì nhớ người... Em khóc vì một người mà em chưa gặp bao giờ. Em điên quá, người nhỉ?


    ***

    Mùa đông năm mười bảy, em tặng quà cho người

    Lần đầu tiên em đi mua quà gửi qua bưu điện tặng người. Người biết không, cảm giác khi mua quà cho người, em cảm thấy hưng phấn trong lòng, chỉ cần nghĩ khi người nhận được quà Giáng Sinh của em là em lại vui vẻ. Lần đầu tiên trong suốt mười bảy năm qua, em bước chân vào bưu điện gửi đồ, cũng là vì người.

    Khi người nhận được, em đã rất vui vì người cũng thích món quà ấy. Hạnh phúc lắm, người ạ.

    ***

    Mùa xuân năm mười tám, người biến mất khỏi em
    Cảm giác khi người đột nhiên biến mất, nó trống rỗng người ạ. Trống trải đến đáng sợ.

    Em đã quen với cuộc sống có người, hàng ngày online là sẽ thấy nút xanh của người, xem những bài viết mới của người. Ấy vậy mà người lại nỡ biến mất.

    Em lại khóc, mỗi tối thức khuya, em lại vì nhớ người mà khóc, khóc rồi ngủ. Cứ thế lặp lại, em không nói, người chẳng biết.

    Khi trước, em thức khuya vì chờ tin nhắn của người, vì người phải đi làm về muộn, nên em cũng thức chờ người. Nhưng chưa bao giờ người vì thấy em thức khuya mà inbox nhắc em ngủ sớm, người chưa từng, ấy vậy mà em lại cứ ngày qua ngày chờ mong. Khi người đi rồi, em từ bỏ thói quen thức khuya, vì em biết nếu thức em sẽ khóc vì nhớ người. Vậy thì em ngủ sớm một chút, sẽ không khóc vì nhớ người nữa. Thời gian có lẽ sẽ làm nhạt nhòa mọi thứ, kể cả tình cảm này của em.

    Mạng ảo là thế, chỉ cần chặn facebook, zalo, số điện thoại là cắt đứt mọi thứ người nhỉ? Chính vì thế mà người không tin vào tình yêu qua mạng, và rồi người chọn rời bỏ em, khiến em đau buồn suốt hai tháng liền?

    Hai tháng người rời bỏ em, em đã quen dần với cuộc sống không có người, nhưng mà đâu đó trong em vẫn là một khoảng trống dành cho người. Không có người, em vẫn có thể sống tiếp qua ngày nhưng nó không hoàn thiện, có lẽ có người, em sẽ sống tốt hơn.

    Và em đã níu kéo người... Kìm nén sau hai tháng, em đã níu người lại. Người quay trở lại, cảm giác đó lạ lắm, em không biết đó là gì, cũng không biết miêu tả thế nào cho đúng.

    Một câu "Anh còn đợi em" của người làm em hạnh phúc vỡ òa.

    Nhưng mà... người hình như lại lạnh nhạt với em như trước... Em lại buồn. Người cứ thích làm em buồn như thế.

    Nhưng em vẫn mặt dày inbox cho người, chắc người thấy phiền lắm. Nhưng em thích người nhiều đến thế, người bảo em phải làm sao?

    ***

    Mùa hè năm mười tám, liệu em có thể gặp người?
    Còn hai tháng nữa là hè tới rồi, cũng là lúc tròn một năm em thích người, liệu em có thể gặp người?

    Chờ đợi suốt một năm, cố gắng suốt một năm cũng chỉ vì muốn gặp người... Người liệu có muốn gặp em không? Có muốn gặp đứa con gái suốt ngày inbox làm phiền người, lâu lâu lại nổi cơn sến súa, bày đặt chơi trò giận hờn với người?

    Một năm qua, người có bao giờ nhớ tới em và muốn gặp em không?

    Có lúc nào người thật sự thích em chưa? Và người có chắc rằng đó là thích em chứ không phải là cảm động?

    ***

    Người là người đầu tiên em thích lâu như thế... Thích đến mức ngay cả một mối quan hệ rõ ràng em cũng không cần. Bạn bè bảo em lụy, trách em sao lại vì một người như người mà lại thành thế này. Nhưng mà, em chỉ biết mỉm cười, họ đâu phải em, họ đâu biết tình cảm em dành cho người nó như thế nào, họ cũng đâu có nếm được nỗi buồn nỗi đau em phải chịu đựng?

    Người sẽ không biết được, em đã vì người khóc bao lần, buồn bao lâu, tàn tạ đến thế nào. Người không biết, cũng tốt mà. Như thế, người sẽ không thấy phiền, đúng không?


    Em thật lòng thích người, chàng trai tháng bảy ạ.
    VTP
    0:40
    26/04/2018
     
    Bài viết mới
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/18
    Cổ Trà Vô Hương, Sa., Truẫn Phiện6 others thích điều này.
  2. East

    East Meow meow Thành viên BQT

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    2,838
    Điểm thành tích:
    100
    Mùa hè năm mười tám, em lựa chọn từ bỏ người em yêu
    Người có biết việc lựa chọn từ bỏ một người mình yêu nó đau đến mức nào không? Cố gắng mỗi ngày sống thật tốt, thật vui vẻ. Em đã cố gắng mỉm cười mỗi ngày, nhưng đâu đó trong em vẫn cảm thấy trống rỗng.

    Nỗi đau mà em chỉ có thể tự mình gặm nhấm. Mỗi ngày em đều khiến bản thân bận rộn một chút, như vậy em mới không nhớ đến người nữa. Đêm đến không ngủ được em sẽ tự mình học bài... Không phải suy nghĩ lung tung rồi khóc sưng cả mắt như trước nữa.

    Em không online facebook nhiều nữa là để không phải thấy nút xanh online của người. Không thấy nữa thì sẽ không phải không kìm lòng được mà inbox. Em hôm nay đã đủ mạnh mẽ để rời đi. Không làm phiền cuộc sống của người nữa, người có cảm thấy thoải mái không?

    Sắp tới sinh nhật người rồi... Em tặng quà sinh nhật cho người nhé? Em mua tặng người một đôi giày. Em nghe người ta bảo hai người yêu nhau nếu tặng nhau giày thì sẽ chia xa... Nhưng mà em và người có là gì của nhau đâu nhỉ? Nên có phải khi em tặng giày cho người, hai ta sẽ dần trở thành người dưng? Ừ, món quà cuối cùng em tặng người đấy, xem như đấy là lời từ biệt...

    Em biết nếu em trực tiếp gửi quà cho người, người biết em tặng, người nhất định sẽ thấy rất khó xử... Nếu là em, em cũng thế mà. Nên em nhờ đến bạn của người. Chị ấy thật tốt, nhận lời giúp đỡ em. Vậy là người có thể nhận món quà đó mà không phải cảm thấy khó xử rồi nhỉ? Em không cần người biết chủ nhân thực sự của món quà ấy là em, em chỉ cần người vui vẻ nhận lấy món quà ấy... Cho đến cuối cùng, em vẫn luôn muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho người.

    Người của những ngày qua sống có tốt không?

    Có lẽ người sống rất tốt mà... Nhưng nếu người có thực sự sống tốt đi nữa, cầu xin người đừng cho em biết. Vì em không biết em phải đối mặt với cảm xúc của bản thân ra sao nếu biết được người vẫn sống tốt khi không có em?

    Người ta thường nói, biết ít thôi nếu biết quá nhiều thứ không cần biết sẽ đau lòng đấy. Vậy mà em luôn cố chấp muốn biết những thứ không cần biết ấy. Thứ em nhận lại đó là những lần đổ vỡ và những tổn thương.

    Người không sai, là do em cố chấp mà thôi.

    Người không yêu em, em không trách.

    Người chưa từng hứa hẹn với em điều gì cả... Cho nên người không cần phải bận tâm nhiều về em...

    Em luôn ổn với cuộc sống mình đang có. Thật sự, em ổn. Chỉ là có những thứ em muốn lấy lại cũng chẳng thể lấy lại được nữa rồi. Em đã không thể trở về lại em như lúc trước nữa.

    Có lẽ bây giờ em chẳng muốn yêu thêm một ai. Có thể rằng việc yêu anh đã khiến em mệt mỏi, em lười phải đi tìm kiếm thêm một mối quan hệ mới, lười để bắt đầu một mối quan hệ mới, cũng chẳng muốn mở lòng cho bất kì ai... Em luôn là đứa cố chấp như thế. Cũng giống như khi viết một bài văn, khi đã viết đến phần kết bài thì bị cô giáo xé mất và yêu cầu viết lại. Chữ vẫn còn trong tâm trí đấy, nhưng đã chẳng muốn viết nữa. Em của lúc này chính là như thế đấy.

    Em của những ngày này, không có người, rất nhẹ nhàng.

    Không còn những đêm trằn trọc chờ đợi tin nhắn của anh.

    Không còn phải đắn đo, dằn xéo lòng mình giữa việc nên hay không nên inbox.

    Không còn mỗi ngày thức dậy là xem người có online hay không.

    Không còn những giận hờn vu vơ do bản thân tự tạo ra.

    Không còn mãi đăng story cho một mình người xem nữa.

    Tất cả... đã không còn nữa...

    Em giờ đây rất nhẹ nhàng và bình thản.

    Em biết có những thứ không thể nào miễn cưỡng ép buộc, ví như rằng tình cảm của người... Em đâu thể ép buộc một người không yêu mình phải yêu mình, người nhỉ?

    Trả lại cho người cuộc sống của người đấy, em không chen vào nữa.

    Và nếu sau này người có gặp được một cô gái khiến người yêu và muốn ở bên cô ấy. Người hãy giữ cô ấy lại người nhé. Cũng đừng tự ti về bản thân, nếu người cố gắng, em tin chắc người sẽ vươn xa hơn nữa. Đời người tuy không dài, nhưng cũng đủ để người vực lại chính mình. Nhưng người ơi, nếu như người thật sự yêu ai khác, đừng để cho em biết nhé. Vì em chưa từng dám nghĩ đến một ngày em phải đối diện thế nào với sự thật ấy.

    Chúc người có một cuộc sống mà người mong muốn.


    Tạm biệt...
    em của những ngày yêu anh...
    Cô gái tháng tám và chàng trai tháng bảy.
    VTP

     
    Umio., Cổ Trà Vô Hương, Sa.2 others thích điều này.
  3. East

    East Meow meow Thành viên BQT

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    2,838
    Điểm thành tích:
    100
    Mùa thu năm mười tám, em đã gặp người

    Hai lần gặp mặt, em đều rất vui và hạnh phúc. Người không đẹp, cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng nó có quan trọng sao? Chỉ cần em yêu người là đủ rồi.

    Người biết được món quà bí mật em gửi tặng người. Người ngọt ngào với em, em chỉ ước thời gian ấy có thể ngừng lại. Để em có thể hưởng thụ cái hạnh phúc ấy lâu thêm chút nữa. Nhưng thời gian mà, có vì ai mà dừng lại?

    Thật ra, người rất giỏi làm cho người ta đang chìm đắm trong hạnh phúc rồi đạp họ xuống tận cùng của nỗi đau.

    Đã nhiều lần người đối xử với em như thế, nhưng em cứ mù quáng yêu người, cho nên không chút đề phòng lại bước vào vết xe đỗ của bản thân.

    Kết quả là em toàn thân thuơng tích, người ạ.


    Mùa đông năm mười tám, em mất niềm tin vào tình yêu

    "Em đừng làm phiền anh nữa được không?"

    Em biết ngôn từ có thể gây ra thuơng tích cho người khác. Nhưng lần này, em phải cảm ơn người đã cho em được trải nghiệm thế nào là ngôn từ bóp nghẹn con tim.

    Chỉ một câu nói, em sụp đổ hoàn toàn.

    Đứng trước mặt bạn bè, em cười nhạt tỏ vẻ chẳng sao cả. Nhưng chỉ có em mới biết, câu nói đó đã đả kích em như thế nào, ám ảnh em ra sao...

    Tình cảm của em, làm phiền người. Ngại thật, vậy mà em không biết. Em xin lỗi vì đã làm phiền người lâu như thế.

    Từ đó, em chỉ có thể ở đằng xa dõi theo người, không còn làm phiền, đả động đến cuộc sống của người một lần nào nữa.

    Cũng từ lúc đó, em đã giấu mọi người, tiếp tục thích người theo một cách lặng thầm. Đôi khi đọc được vài bài đăng đúng tâm trạng, chỉ biết cười nhạt rồi thôi. Biết sao được? Em đâu thể làm phiền người thêm nữa?

    Đôi lúc sẽ vì quá nhớ người, lôi những kỉ niệm cũ kĩ giữa em và người rồi bật khóc để giải tỏa mọi thứ. Sau đó lại xem như chẳng có gì, tiếp tục yêu người theo một cách ngu ngốc.

    Người có biết? Ai cũng chửi em thế này thế nọ, em nghe em hiểu nhưng chỉ có thể nghe và tiếp thu chứ không thể thực hiện. Họ bảo em quên người đi, đâu phải em không muốn quên? Chỉ là em không biết làm cách nào để quên khi mà mỗi ngày em đều nhớ đến người một cách đáng thuơng.

    Mỗi ngày theo dõi trang cá nhân của người, cảm nhận người sống thật tốt. Em chỉ biết chấp nhận rằng không phải em còn vấn vương người thì người cũng sẽ như thế với em. Đời mà.

    Mùa xuân năm mười chín, em sẽ quên được người chứ?
    Người đã tồn tại trong tim em xuyên suốt từ năm em mười bảy cho đến mười tám, và sắp tới là mười chín. Liệu lúc đó, em sẽ quên được người và tìm cho mình một người thực sự yêu em chứ? Hay vẫn cứ luẩn quẩn trong cái hố sâu tình yêu với người?

    Em mệt rồi, em chỉ muốn quên người thôi. Cho nên chỉ hi vọng lúc đó, khi ai đó nhắc đến tên người, khi nhớ đến những kỉ niệm với người, em có thể cười nhẹ nhàng và tự hào nói rằng, quên rồi không còn đau nữa.


    Yêu anh là điều em không thể ngờ.
    VTP
     
    Umio., Truẫn PhiệnCổ Trà Vô Hương thích điều này.

Chia sẻ trang này