Truyện dài Một triệu khả năng - Cập nhật - Đanh Mộc

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Bacteria, 10/2/19.

  1. Bacteria

    Bacteria Người đi buôn nắng Cừu tác giả

    Bài viết:
    35
    Đã được thích:
    174
    Điểm thành tích:
    33
    Tên truyện: Một triệu khả năng
    Tác giả: Đanh Mộc
    Thể loại: Ngôn tình, đô thị
    Độ dài: Đang cập nhật
    Tình trạng (đang sáng tác/hoàn): Đang sáng tác
    Cảnh báo: Không

    Văn án:

    Một triệu khả năng, đúng là có rất nhiều khả năng, chúng ta gặp được nhau là một trong số đó.​
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/4/19
    Du Ca, Hạ An, Andrea4 others thích điều này.
  2. Bacteria

    Bacteria Người đi buôn nắng Cừu tác giả

    Bài viết:
    35
    Đã được thích:
    174
    Điểm thành tích:
    33
    Chương 1
    An Nhiên
    Thời tiết mùa thu dìu dịu, sáng sớm Hà Nội giăng đầy sương, phố vẫn còn lạnh tanh và chẳng có bóng người. A Mân vẫn mặc nguyên đồ ngủ, chân đi dép lê bắt đầu ra đường. Hình như, trong những năm sống ở Barcelona, cô đã quen với cái vồn vã đến chạnh lòng của thành phố này. Mãi rồi cô cũng không nhớ là bao lâu mình chưa được sải những bước chân chùng chình qua phố như thế này. Hôm nay là thứ bảy, đáng ra A Mân phải chuẩn bị đến chỗ làm, thế nhưng hôm nay vị khách vốn đã hẹn lại có việc bận nên cô được nghỉ. Cô thở một hơi dài, rồi ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây bằng lăng, trong màn sương mờ mờ, bỗng xuất hiện những bóng người chầm chậm lướt qua.

    Hà Nội đã bắt đầu thức dậy, trong cái không gian cổ xưa bỗng dần dần xuất hiện sự vội vã thường tình của dân thành phố. Dòng người cứ nhẹ nhàng lướt qua, A Mân vẫn ngồi đó, thưởng thức sự vội vã của họ. Cô bỗng nghĩ, chắc là cô của những năm ở Barcelona cũng thế này, cũng vội vã như thế.

    Có người hỏi cô vì sao lại chọn Barcelona, cô mỉm cười bảo bởi vì muốn nghe ngóng chút tin tức của người kia. Chẳng ai biết người kia ai, mà cô cũng không muốn giải thích.

    Ngồi thêm một lúc, cô đứng dậy đi đến quán ăn gần nhà mua đồ ăn sáng, vẫn là sữa đậu nành nóng và bánh đậu xanh. Cô trở về nhà, ăn sáng rồi thay quần áo. Đây là căn nhà cô mới thuê, vừa gần trung tâm thủ đô lại chẳng ồn ào, hệt như ngôi nhà ở Barcelona của cô. A Mân không biết vì sao mình lại quyết định trở về, cô chỉ nhớ cô đã cảm thấy nhớ Hà Nội vào một đêm cô đơn, thế là sáng hôm sau cô đã đáp máy bay về đây. Khi Jack hỏi cô về lần quay trở lại, cô nhớ mình đã bảo: "Em đến Barcelona không phải vì bản thân em. Thế nhưng, em tin là ngày nào đó em sẽ quay lại đây, vì em."

    Lúc đó Jack chỉ cười mà không nói gì thêm, và từ đó hai người chẳng có cuộc trò chuyện nào ra hồn cả.

    A Mân đi đến bên cửa sổ, cô bấm một dãy số, trên điện thoại hiện lên một cái tên, An Nhiên. Lịch sử cuộc gọi đã dừng lại vào bốn năm trước, tính ra cũng rất lâu rồi cô và An Nhiên chưa nói gì nữa.

    Điện thoại được nối thông, cô nghe thấy tiếng ngáp dài của An Nhiên.

    A Mân lên tiếng trước, "Mình thay quần áo xong rồi, hẹn nhau đi."

    An Nhiên lên tiếng, giọng vẫn còn ngái ngủ: "Hẹn ở đâu, chỉ chúng mình thôi à?"

    A Mân đáp "ừ" một tiếng, đầu bên có tiếng sột soạt, chắc An Nhiên đang gấp chăn.

    Thế là, cuối cùng họ hẹn nhau ở một quán cà phê gần nhà A Mân. Không gian của quán không quá tệ, không ồn ào náo nhiệt mà rất yên ắng. A Mân gọi một ly cà phê đen, An Nhiên uống một ly rượu vang đỏ. Họ ngồi trong quán cà phê, đã lâu rồi không ngồi đối diện nhau như thế này, dường như có chút gì đó ngượng ngùng dù họ đã từng sống cùng nhau.

    An Nhiên mở đầu cuộc trò chuyện, "Sao thế? Không phải cậu hẹn mình vì muốn nói chuyện hay sao?"

    A Mân nghe ra được giọng điệu châm chọc của cô ấy, thế nhưng cô vẫn bình thản mỉm cười: "Bao năm rồi cậu vẫn còn nhớ chuyện năm xưa à?"

    "Không, mình chỉ nghĩ là, sao cậu có thể quên nhanh như thế".

    Cô cười đáp: "Mình không quên, chỉ là mình không muốn tiếp tục nữa."

    "Đó là cách cậu chọn để kết thúc một mối quan hệ ư? Trốn chạy trong lúc tình yêu của chúng ta đang nồng nhiệt?"

    Phải, họ từng yêu nhau, nồng nhiệt và thác loạn. A Mân bỗng bật cười lạnh nhạt, cô từng trốn chạy ư? Không phải ngay cả khi họ ở bên nhau, thì cả cô và An Nhiên đều muốn tìm cho bản thân một lối thoát hay sao? Thế thì vì sao còn phải tiếp tục ở bên nhau nữa?

    A Mân mấp máy môi, thế nhưng cô chỉ đáp nhẹ tênh: "Ừ".

    An Nhiên thu lại nụ cười, lạnh nhạt chất vấn: "A Mân, sao cậu lúc nào cũng tỏ ra bình thản như thế? Cậu không cảm thấy bản thân cậu rất buồn nôn sao?"

    "Phải, mình rất buồn nôn, bởi vì đã yêu cậu, bởi vì đã rời đi."

    Nhưng cô chưa từng hối hận, luôn luôn như thế. A Mân chưa từng hối hận vì đã chọn yêu An Nhiên, cũng chưa bao giờ hối hận vì cô đã rời xa cô ấy. Cô không phải một cô gái tốt, nhưng ít ra, cô không nực cười đến mức dây dưa hết lần này đến lần khác. Bởi vì không còn yêu nữa, nên cô chọn cách dứt khoát rời đi. Trong lòng cô, đó không phải là trốn chạy, mà là giải thoát.

    An Nhiên bật cười, vậy mà chẳng hiểu sao nước mắt vẫn chảy trên mặt cô ấy: "Cậu biết không? Sau khi cậu đi, mình thật sự cảm thấy rất đau. Mình không hiểu vì sao cậu lại dứt khoát như thế, dứt khoát rời xa mình, dứt khoát chấm dứt tình yêu của bọn mình. Rõ ràng chúng ta đã từng ở bên nhau, nhưng mình cảm thấy chúng ta xa lạ đến xót xa".

    A Mân cảm thấy nụ cười của An Nhiên rất chói mắt, những giọt nước mắt của cô ấy cũng chói mắt đến đáng ghét.

    "An Nhiên, chẳng phải cậu luôn tìm lối thoát cho bản thân sao? Kể cả khi chúng ta bên nhau, cậu vẫn luôn tìm kiếm điều ấy, giờ thì ổn rồi. Chúng ta không ai ràng buộc ai nữa."

    "Cậu còn yêu mình không?"

    A Mân nói: "Không, kể từ khi chọn chấm dứt tình yêu của chúng ta, mình đã không còn yêu cậu nữa".

    An Nhiên nức nở: "Mình yêu cậu".

    Cô mỉm cười, ánh mắt vẫn lạnh nhạt nhìn cô ấy: "Lần này mình quay về không phải để bắt đầu lại với cậu, mà vì mình muốn bắt đầu lại một lần nữa cuộc đời mình. Tại thành phố này, ngay chính nơi mình từng đã từng sai hết lần này đến lần khác. An Nhiên, mình chưa từng hối hận vì đã yêu cậu, nhưng giờ mình không yêu cậu nữa. Mình nói ra những điều này không phải muốn làm tổn thương cậu, mà vì mình hi vọng cậu không trông mong gì ở mình nữa."

    An Nhiên đứng dậy, cô ấy lau nước mắt rồi mỉm cười, "A Mân, cậu vẫn tàn nhẫn như vậy."

    Nói rồi cô ấy quay người đi thật nhanh ra khỏi quán cà phê. Những bước chân của An Nhiên cứ xiêu xiêu vẹo vẹo, không phải cô ấy say, mà vì cô ấy đang khóc. A Mân mỉm cười, đó là hình ảnh cuối cùng còn sót lại mà cô nhớ về An Nhiên. Thật lạ là cô đã không còn đau lòng khi nhìn thấy cô ấy rơi nước mắt, mà chỉ lạnh nhạt dõi theo bóng lưng của An Nhiên. Cô mỉm cười, thật ra, con người ta luôn rất tàn nhẫn khi đã hết yêu, cô cũng như thế.

    A Mân tính tiền rồi ra khỏi quán cà phê, cũng đã gần mười giờ trưa. Cái nắng mùa thu không quá gay gắt, nhưng cô vẫn gọi một chiếc taxi mặc dù đoạn đường về nhà không quá xa. Cô ngồi trên xe, cửa sổ mở một nửa, để ánh nắng hắt vào và những cơn gió thổi bay làn tóc.

    An Nhiên, tạm biệt.
     
    Du Ca, luthyeen, Diên Vĩ3 others thích điều này.

Chia sẻ trang này