Tập tản văn Một góc thân quen

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Primavera, 14/5/19.

  1. Primavera

    Primavera Người đi buôn nắng

    Bài viết:
    89
    Đã được thích:
    485
    Điểm thành tích:
    53
    Một góc thân quen
    Tác giả: Đanh Mộc
    Thể loại: Tản văn, hồi kí

    Có một sự thật là, cho dù cố gắng cách mấy thì chúng ta của những năm đó sẽ chẳng thể thay đổi được chúng ta của sau này. Và cho dù chúng ta của sau này có cố gắng thế nào cũng không thể ôm lấy chúng ta của ngày xưa.

    Các cậu ấy, đều là những điều đẹp đẽ trong suốt bốn năm qua. Cho dù tháng năm đậm sâu hay mờ nhạt, một góc thân quen này, có tớ và các cậu, có tuổi thanh xuân...
    Đanh Mộc
    14.5.19
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Nắng đang dần tắt
    Nắng đang dần tắt bởi Aria, 18/7/19 lúc 20:39
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Âu Dương Y Điểm, Hạ An, Andrea2 others thích điều này.
  2. Primavera

    Primavera Người đi buôn nắng

    Bài viết:
    89
    Đã được thích:
    485
    Điểm thành tích:
    53
    1.
    Có những điều đã phải quên đi

    [​IMG]

    Có một khoảnh khắc nào đó mình bỗng nhận ra đã có những điều đã bị mình lãng quên. Dù là vui, hoặc buồn, thì mình cũng đều đã loại bỏ những điều đó khỏi cuộc sống của bản thân.

    Con người ta đôi khi rất kì lạ, bẵng đi một thời gian, họ đã quên đi những điều mà vốn dĩ họ nghĩ rằng sẽ không bao giờ làm thế. Họ đối xử tệ bạc với kí ức mà đôi khi họ không hề nhận ra điều đó. Cho dù vô tình hay cố ý, thì cuối cùng có những điều xinh đẹp bị mình lãng quên giữa cuộc sống hối hả và bừa bộn những mối quan hệ chằng chéo này.

    Có nhiều lúc mình nghĩ bản thân thật tệ hại, vì đáng ra mình không nên lãng quên đi những điều bản thân đã đi qua và những người mình đã từng trân trọng. Mình đinh ninh thế, nhưng cho đến khi mình nhận ra, à, mình đã quên mất rồi.

    Giống như con người ta sẽ quên mất lí do mà vì sao thời thơ ấu, họ lại thích tiếng ve sầu mùa hạ. Thích được đắm mình trong cơn mưa đầu mùa, hay thích những món quà bánh mà bây giờ chỉ nhìn thôi cũng đã phát ngán. Đó là bởi vì, mình của những năm tháng ấy, đã từng xem những điều mà mình của bây giờ khinh bỉ là những điều tươi đẹp nhất.

    Mỗi một thời điểm, con người ta sẽ có những điều xinh đẹp muốn gìn giữ mãi. Nhưng những điều đó không phải là mãi mãi trong đời, hoặc là, khi có thêm những điều tươi đẹp khác, người ta bắt đầu quên mất đi một phần của sự trân trọng vốn có.

    Dù sao thì, cuối cùng mình cũng đã quên đi một số điều xinh đẹp. Nhưng mà, mình lại chẳng biết đó là gì. Chỉ biết rằng cảm giác mất mát cứ lan dần, lan dần.

    Và rồi, thật đáng tiếc.
     
    Hạ AnAndrea thích điều này.

Chia sẻ trang này