Tập thơ Mộng táng hoa

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Lạc, 7/5/19.

  1. Lạc

    Lạc Cừu hường huệ Cừu tác giả

    Bài viết:
    91
    Đã được thích:
    513
    Điểm thành tích:
    83
    Mộng Táng Hoa
    Tác giả: Lạc Mỹ Xuyên Thu
    Tình trạng: Đang sáng tác
    ***

    Đào ghen mấy cảnh xuân tàn
    Đem mai gieo chốn nhân gian vẫy vùng
    Trải đời khổ ải mông lung
    Thân nay héo rũ mà không lệ nhòa.

    Ngày xưa Đại Ngọc táng hoa
    Tang thương dâu bể biết là về đâu
    Ngày nay vốn chẳng đau sầu
    Cớ sao ta vẫn khóc câu chia lìa.

    Gió hờn bể cuộc phân chia
    Năm canh thức đợi sao khuya mỏi mòn
    Đến nay thân đã chẳng còn
    Hoa rơi yên mả, mộ tròn xác xơ.

    Đào nay tránh cội bùn nhơ
    Gieo hoa nơi chốn nên thơ Giả lầu
    Bệnh căn nào bởi thuốc đâu
    Mà lòng xót dạ canh thâu nhún nhường.

    Mộng cho hoa táng mà thương
    Ai đem ngọc thố đọa thường nhân sinh
    Đến nay tan tác duyên tình
    Đất này phỉ dạ gói mình nơi xa.

    Hạ sang vẫn khóc xuân qua
    Níu thân chua xót đời ta với người
    Kịch vui kẻ diễn tự cười
    Trách sao phận bạc một đời truân chuyên.

    Âu là bởi lẽ không duyên
    Nên nay ta táng thuyền quyên với trời
    Mộng xưa nay cũng xa vời
    Tiếc thay tay thắm một đời chôn hoa.

    ***
    Một giấc mộng, kẻ cười, người khóc. Táng hoa này, kẻ giễu, người thương. Ai xót thân, gieo lòng hoa chốn bạc. Lại chẳng trách đời, lạc cõi kiếp bùn nhơ...
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/5/19
    Aria, Andrea, Du Ca1 other person thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Lạc
      Lạc
      Đã sửa. =))
      7/5/19 Báo cáo
    3. luthyeen
      luthyeen
      Nhún nhường cô ơi.
      7/5/19 Báo cáo
  2. Lạc

    Lạc Cừu hường huệ Cừu tác giả

    Bài viết:
    91
    Đã được thích:
    513
    Điểm thành tích:
    83
    Trà Hoa

    Bước về đèo núi sơn nguyên
    Thăm qua lối nhỏ điền viên giữa rừng
    Trà hoa hương ngát thơm lừng
    Cánh hoa như quạt rủ từng bướm ong.


    Chân quen thả bước thong dong
    Hỡi cô váy trắng giữa đồng trà hoa
    Cánh hoa như ngọc như ngà
    Hay cô là nắng là hoa giữa đời!


    Bạch trà tinh khiết buông lơi
    Tấm lòng cha mẹ, chẳng vơi thâm tình
    Lời yêu như bóng vô hình
    Trắng trong tâm dạ đinh ninh một màu.


    Hồng trà vị đắng thanh tao
    Nhạt hồng nhưng vẫn khơi mào ái ân
    Hoa kia vướng bận dương trần
    Vương thân như thể xác thân trả trời.


    Thanh trà khổ lạc nơi nơi
    Thẳng ngay tựa trúc hương vời thế gian
    Người tham gặp cảnh lỡ làng
    Kẻ lành thanh thản vững an cõi lòng.


    Cô nàng chẳng đặng về không
    Tay ôm một bó hoa hồng trà thanh
    Chân nàng gõ nhịp cho nhanh
    Dâng hoa như tấm chân thành tặng ai...


    Vô tình người lại chẳng hay
    Thân em trao gửi duyên này cho anh
    Oán thay bỏ mặc không đành
    Chàng trao một bó trắng thanh hoa trà.


    Tình đầu đứt đoạn duyên ta
    Sông kia một khúc phủ nhòa hoa rơi
    Chân nàng đảo bước chơi vơi
    Hóa thành sắc trắng giữa đồi trà hoa.


    Lạc Mỹ Xuyên Thu
    ***
    Lòng ta vẹn một màu trong trắng, chỉ hóa xanh khi nắng nhạt ân tình, rồi đỏ hồng chỉ bởi kẻ đinh ninh, dạ chẳng thương nên trả màu hoa trắng.
    Thương cho màu hoa trắng, chỉ là tình bạn hữu.
    Thương cho phận hoa nàng, chỉ hóa bởi tinh khôi.
     
    Aria, luthyeen, Andrea1 other person thích điều này.
  3. Lạc

    Lạc Cừu hường huệ Cừu tác giả

    Bài viết:
    91
    Đã được thích:
    513
    Điểm thành tích:
    83
    Liên Hoa

    Hóa sinh kiếp nguyện làm đóa sen
    Lặng thầm nở lánh xa trần ái
    Hương thanh nhàn truân qua khổ ải
    Trút duyên đầu đoạn tuyệt trần ai.

    Dưới bồ đề tâm thành thoát xác
    Cạnh chân người liên tử hóa thân
    Hoa nở rộ không lời than oán
    Lúc xa rời lại chẳng bày phân.


    Nơi người có phật cao muôn trượng
    Phận ta hèn chỉ vẹn tình thương
    Người chấp mê chúng sanh khổ ải
    Liên hoa này, chỉ mãi miên trường.

    Hỡi bồ đề độ kiếp chúng sinh
    Liên hoa nay nguyện kiếp si tình
    Ngày người cởi vân hòa bốn cõi
    Nát thân hoa xin chỉ riêng mình.


    Liên hoa khởi, dục cầu buông bỏ
    Giữ tâm thiền phiêu bạt gió mây
    Chỉ cần người tâm ta tựa sống
    Chốn dương trần liên tử còn đây.

    Nguyện hóa kiếp tam sinh giữ vẹn
    Tấm chân tình ước hẹn cố nhân
    Bát hoang kia còn tình ta giữ
    Hóa thân này ly biệt trần gian.

    Đề: Lệ tuôn ra hay là sương trắng bay
    Thân kia nát tan hóa thành tro tàn
    Nguyện cùng di nhân hòa vào liên thân
    Huyết dọc chiến bào... đẫm lệ giai nhân!

    Lạc Mỹ Xuyên Thu

    Trần ai của bồ đề, là chúng sinh, là độ kiếp.
    Ái thương của liên hoa, là bồ đề, là tình si.

     
    Chỉnh sửa cuối: 7/5/19
    Aria, Du CaAndrea thích điều này.
  4. Lạc

    Lạc Cừu hường huệ Cừu tác giả

    Bài viết:
    91
    Đã được thích:
    513
    Điểm thành tích:
    83
    Quỳnh

    Đề: "Khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên."


    Em là hoa giữa đêm phỉ dạ
    Nhụy trắng trong thanh khiết nhu hòa
    Dù nở rộ cùng sương cùng gió
    Lại chóng tàn, úa rũ đêm qua.

    Người ta gọi em là tinh tú
    Chẳng đem so với ánh trăng tà
    Vẻ thanh nhàn sao càng rực rỡ
    Ai gói lòng thương mến Quỳnh hoa.

    Hương hoa kia quyện hòa đêm tối
    Xóa nhạt nhòa lòng dạ đơn côi
    Ai xót thương hoa này tịch mịch
    Vẫn ngóng trông đợi mấy thu rồi.

    Em dịu dàng ngóng một tình yêu
    Dẫu biết đêm dung hòa lạnh lẽo
    Chông gai còn truân qua mấy nẻo
    Lại dỗi hờn những phút cô liêu.

    ...

    Xưa tích rằng vua Tùy vô đạo
    Mộng thấy hoa vẻ đẹp khuynh thành
    Truyền lệnh khắp nơi nào họa bút
    Dâng hoa này luống cõi liêu nhân.

    Lạc Dương thành vang tiếng danh hoa
    Đêm trăng sáng quyện hòa thương nhớ
    Người thốt tên hoa Quỳnh bỡ ngỡ
    Dẫn mê người tẩy sạch bùn nhơ.

    Tùy vương đế nào màn dân quốc
    Phá đê điều thỏa nguyện lòng tôi
    Trời như thấu hoang tàn khắp cõi
    Khiến xuôi mưa tàn cánh hoa rồi.

    ...

    Người gọi em là vì tinh tú
    Chỉ đêm thâu rực rỡ giao triền
    Như thẹn thùng cùng ai thỏ thẻ:
    "Muốn ân tình, hãy đợi trăng lên."

    Lạc Mỹ Xuyên Thu


    Thương tặng cô mèo nhỏ, Lạc.
    Quỳnh, 9/5/2019
     
    AriaAndrea thích điều này.
  5. Lạc

    Lạc Cừu hường huệ Cừu tác giả

    Bài viết:
    91
    Đã được thích:
    513
    Điểm thành tích:
    83
    Hoa Đăng

    Nếu dòng sông hóa đời thành nẻo vắng
    Có phải chăng nhân quả chẳng luân hồi
    Bởi cố nhân đâu hiểu miền thế sự
    Nguồn cội nào để kẻ bước đời trôi.


    Nếu liên hoa nhân danh dòng thanh khiết
    Vậy nước trong sao bì được sắc hồng
    Bỏ qua nhau trên đôi đường trần thế
    Hỏi chăng người bước vội thấy vui không?


    Nếu bùn lầy chẳng lấp nổi thân hoa
    Mà cớ sao bụi trần còn đeo bám
    Một bước chân hóa đời thành giông bão
    Hỏi thế nhân sao tại xác thân phàm?


    Nếu ai tin bồ đề gieo nhân quả
    Độ chúng sinh mau thoát kiếp mê đồ
    Rồi một ngày ta xót phận liên hoa
    Thả trôi sông lênh đênh đời gian khó.


    Nếu hoa đăng chúng sinh đều phổ độ
    Ta nguyện cầu nhân thế bớt thương đau
    Giải u mê theo đường tu chính đạo
    Thoát dương trần, phật tử hướng trời cao.

    ...

    Đề:
    Hoa đăng nở rực dòng sông
    Nổi trôi một kiếp vẫn mong quay về
    Quay về bến cội nguồn mê
    Chân tu đâu tỏ đường về trần ai.

    Lạc Mỹ Xuyên Thu
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/5/19
    AriaAndrea thích điều này.

Chia sẻ trang này