Truyện ngắn Lời thề ba năm

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Glorially, 18/9/19.

  1. Glorially

    Glorially Uncountable

    Bài viết:
    68
    Đã được thích:
    271
    Điểm thành tích:
    53
    Lời thề ba năm


    • Author: Glo •
    • Category: General •
    • Rating [K] •
    • Length: Short-fic •
    • Status: Finished •

    • List chap •

    Một
    Hai
    Ba

    End.

    *


    “Chỉ cứu nàng một lần, nàng liền đáp ứng cả hai nguyện vọng của ta.

    Chỉ cứu nàng một lần, nàng liền ghi nhớ ba năm không khi nào quên.

    Nàng nói nàng nợ ta, nhưng thực ra ta mới là người nợ nàng, một cái nợ không bao giờ có thể trả được nữa.

    Nàng là nữ nhân tuyệt vời nhất ta từng gặp… trong suốt cả cuộc đời này.

    Gặp được nàng, kiếp này không còn gì hối tiếc.

    Một hồ ly lương thiện,

    Một hồ ly cô đơn.”

    *

    Một phần rất nhỏ của đống truyện ngắn nhảm :v

     
    Chỉnh sửa cuối: 22/9/19
    Aria, Diên VĩPansy Hy thích điều này.
  2. Glorially

    Glorially Uncountable

    Bài viết:
    68
    Đã được thích:
    271
    Điểm thành tích:
    53
    Một.

    Nàng là hồ ly tinh, ta biết.

    Cách đây ba năm, ta đã cứu nàng khỏi cái bẫy gấu trong rừng. Một nữ nhân thân vận bạch y, cổ khoác khăn lông, nhỏ nhắn mỏng manh, xinh đẹp vạn phần, thế nào mà lại lọt được vào cái bẫy gấu to tổ chảng?

    Khi đó ta không nghĩ gì nhiều, tìm đủ mọi cách phá bẫy, cứu người, loay hoay từ sáng sớm tới tối mịt, cuối cùng cũng giải thoát được cho nàng. Chân nàng không sao, chỉ bị trầy xước một chút, nhưng vừa mới được tự do đã liền quỳ xuống trước mặt ta đòi báo đáp.

    “Ta giúp người không cần trả ơn. Cô nương nhà ở đâu? Trời đã tối rồi, để ta đưa về, cẩn thận lại đạp trúng bẫy nữa thì khổ.”

    Nàng khi đó chỉ lắc đầu nhẹ, nhỏ giọng đáp “Không cần.”

    “Tiểu nữ mang ơn công tử, nhất định sẽ báo đáp. Chỉ cần công tử muốn, tiểu nữ sẽ cố gắng hết sức.”

    Ta thở dài thầm cảm thán cô nương bướng bỉnh trước mặt. Nữ nhi yếu đuối mà cứ nghĩ mình là thần tiên? Ước muốn của ta à? Khó lắm, chỉ sợ hết đời cũng không có cơ hội thực hiện. Bản thân ta không thể, sao người khác có thể giúp?

    Ta tặc lưỡi một cái, định khuyên nàng trở về nhà, nhưng lại bị ánh mắt kiên định ấy làm cho dao động. Cuối cùng lại nói điều mình không định nói:

    “Nghe nói trong rừng này có một con hồ ly chín đuôi, nên ta đã canh ở đây cả tháng, nhưng không bắt được. Trân nguyên của hồ ly chín đuôi có năng lực vô hạn, ai cũng muốn có nó mà chưa ai từng đoạt được, ta mơ mộng đến nó đúng là viển vông.”

    Lúc đó ta thật sự không để ý được, rằng nàng đang sợ hãi. Nàng lùi về một bước, rồi chững lại, vẫn hướng ánh mắt kiên định nhìn ta, có lẽ nàng đang run, đang lưỡng lự, nhưng cuối cùng vẫn nói:

    “Chàng muốn hồ ly chín đuôi, hay là chỉ muốn trân nguyên?”

    Ta bối rối gãi đầu. Ta chưa từng nghĩ đến điều đó, chỉ muốn chờ thử xem có gặp được hồ ly hay không. Có gặp được cũng chưa từng nghĩ sẽ bắt được, vậy nên mới nói là viển vông.

    “Thôi bỏ đi. Không cần phải nghĩ nhiều, cứu người là chuyện tất nhiên mà.”

    “Vậy, công tử, còn ước muốn nào khác không?”

    Ta đến chịu sự ngang bướng của nàng, đành chiều theo mà suy nghĩ một chút.

    “Ta là thợ săn không nhà, quanh năm săn bắn kiếm ăn, lang thang khắp rừng, giờ chắc chỉ mong có được một chốn đi về, đổi sang công việc ổn định hơn, an nhàn sống qua ngày thôi…”

    Nàng ngơ ngác giương mắt nhìn. Ta không hiểu biểu cảm đó là gì, lại chợt thấy mình vừa nói điều không thể, liền chữa lại:

    “À, ta lại nói linh tinh rồi. Mấy việc ta cần nàng không giúp được đâu…”

    “Vậy, nếu còn duyên gặp lại, tiểu nữ xin thề sẽ báo đáp người.”

    Cuối cùng thì nàng cũng chịu rời đi.

    Sau đó một vài ngày, khi ta đang lang thang trong rừng làm việc kiếm ăn hàng ngày, lại bắt gặp một nữ nhân đang bị một chú khỉ con trêu chọc. Nàng có vẻ hoảng sợ, càng chạy con khỉ càng đuổi, cố ý chọc tức nàng. Thân nàng khoác một bộ hồng y rực rỡ, đôi mắt trong vắt như nước mùa thu, ngũ quan cân đối, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ ngây thơ, chân tay đã lấm lem phần nào vì hồi lâu mắc kẹt trong rừng. Sau khi ta giúp nàng đuổi con khỉ đi, lại liền nhận được lời hứa báo đáp.

    Chậc, dạo này ta ăn ở tốt quá hay sao? Cứ liên tục gặp may thế này?

    Không lâu sau, ta biết được nàng chính là cô con gái yêu quý của Mạc tướng quân đương triều.

    Mạc tiểu thư cứ liên tục lấy cớ vào rừng, thăm ta, đưa đồ ăn cho ta, kiếm chuyện nói với ta. Ta tự nhận là mình cũng đẹp trai sáng sủa, nhưng được một đại tiểu thư để ý, phải có đến mấy vạn phần phúc chứ?

    Nửa năm sau, ta được phép cưới Mạc tiểu thư làm thê tử. Mạc tướng quân nhận ra khả năng của ta, liền một mực muốn kéo ta ra trận cùng ông. Ta nhanh chóng trở thành phó tướng, sự nghiệp thăng tiến nhanh không kịp trở tay.

    Như vậy là, có phải ước muốn của ta đã trở thành hiện thực không?

    Ta chợt nhớ đến nàng. Gần ba năm kể từ ngày ấy ta không gặp lại nàng thêm lần nào nữa, không biết nàng thế nào, đã xuất giá chưa? Nàng xuất hiện trong đầu ta cũng chỉ một chốc lát như vậy, ta lại nhanh chóng quên đi.

    Bẵng đi một thời gian. Đến mùa thu, ngoài biên giới có quân xâm lược bất ngờ, triều đình gấp rút huy động quân đội, ta tất nhiên phải ra trận.

    Quân địch mạnh vô cùng, không ai ngờ tới, quân ta lại bị mai phục khiến quân tướng nhanh chóng rơi vào thế bị động, thương vong không kể xiết. Mạc tướng quân bị thương nặng, binh lính nháo nhào bỏ đội hình tháo chạy.

    Còn ta. Giữa đống đổ nát, chẳng biết lấy đâu ra quyết tâm cuối cùng, lao thẳng vào tướng địch cùng mũi thương trên tay. Đâm được hắn, cũng là lúc ta nhận được ba mũi giáo ghim vào thân thể.



    Ta chưa chết?

    Khi ta có thể mở mắt, đã nhận thấy toàn thân đều được băng kín, máu vẫn đang rỉ ra nhưng ta lại không hề thấy đau, không cảm nhận được đau dù chỉ là một chút. Tự hỏi có phải ta bị mất cảm giác rồi hay không?

    Ta mặc kệ vết thương mà ngồi dậy thử, và tất nhiên là không khó khăn gì, ngồi dậy được ngay, nhìn quanh mới nhận ra mình đang nằm trong một ngôi nhà nhỏ, xung quanh treo đầy đồ đi săn, những thứ quen thuộc mà ngày xưa ta luôn mang theo bên người. Ngôi nhà đã cũ, bụi phủ không ít, đồ đạc cũng bị mạng nhện chăng đầy, có lẽ chủ nhà đã bỏ đi từ lâu, bỏ khu rừng này mà đến nơi khác, hoặc bỏ nghề đi săn, giống như ta vậy... Nhìn cảnh nhớ cảnh, tâm trí ta bất chợt bị những kí ức khi xưa lấp đầy.

    Đáng lẽ giờ này ta vẫn còn an nhàn sống làm kẻ đi săn, ngày ngày lang thang trong rừng, tuy cuộc sống bấp bênh nhưng lại có được yên bình. Nếu như ta cưới một nữ nhân bình thường, cùng dựng một ngôi nhà nhỏ, săn bắn kiếm củi sống qua ngày, có khi lại dễ chịu, hơn cái cuộc sống liên quan đến triều đình, thường xuyên ra trận, không rõ sống chết ngày mai...

    Nhưng không, chính ta đã muốn từ bỏ cuộc sống ấy cơ mà. Ba năm trước, khi ta nói với nàng điều đó, tức là ta đã chán không còn muốn tiếp tục công việc đó nữa, vậy mà bây giờ lại bỗng nhớ nhung nó, ta thật không hiểu nổi ta.

    Cạch!

    Có tiếng cửa mở, mang theo ánh sáng yếu ớt từ ngoài, ta đoán giờ đã là chiều tối, mặt trời sớm không còn đủ sức chiếu ánh sáng mạnh. Bóng dáng nữ nhân nhẹ nhàng bước vào, thanh thoát đến mức không gây ra một tiếng động dù là rất nhỏ. Trong phút chốc ta chợt nghĩ, liệu có phải tiên nữ đã cứu ta?

    Nữ nhân ấy bước đến gần hơn, ta dần nhận ra khuôn mặt từng quen nhưng đã gần quên mất. Là nàng! Chính là nàng, ta đã gặp lại nàng sau hơn ba năm, không biết là vô tình hay do ai sắp đặt, chính nàng đã cứu ta ư?

    “Chàng tỉnh rồi sao? Chàng đã bất tỉnh nguyên một ngày đêm, chắc là đói lắm rồi.”

    Nàng mở giỏ thức ăn vừa mang tới. Ta nhìn thấy đồ ăn, bụng lập tức sôi lên, nói “Đa tạ.”, rồi không khách khí liền dùng bữa ngay trước mặt nàng, nhưng sau đó cảm thấy vô ý quá lại vội lên tiếng:

    “Nàng đã ăn gì chưa?”

    Nàng gật đầu:

    “Ta ăn rồi.”

    Ta gượng gạo gật đầu theo, ăn được vài miếng cho bụng đỡ khó chịu vì đói, rồi thấy không khí căng thẳng quá, ta mở lời:

    “Nàng đã cứu ta sao? Tại sao nàng lại cứu được ta? Khắp người ta toàn là thương tích, cứ nghĩ đã chết, nhưng khi mở mắt ra lại thấy mình ở đây, không còn đau đớn gì nữa cả. Rốt cuộc nàng đã làm cách nào vậy?”

    Nàng cúi đầu tránh ánh mắt ta, không đáp. Chờ ta ăn xong, nàng lui ra ngoài, để ta ở lại một mình với đầy thắc mắc khi đó.

    Gần một tuần nghỉ ngơi, nàng không hề nói cho ta biết nàng là ai. Nàng ân cần chăm sóc vết thương cho ta hàng ngày, mang đồ ăn tới, rồi lại rời đi. Đến khi không chịu nổi tò mò nữa, ta quyết định lén đi theo sau. Kinh nghiệm của một thợ săn lâu năm giúp ta dễ dàng bám theo mà không bị phát hiện. Nàng đi một lúc lâu trong rừng, rồi dừng lại, nhìn quanh như muốn chắc chắn rằng không có ai ở gần đây. Ta cẩn thận nấp sau thân cây lớn, chờ khi mọi thứ yên ắng, ngó đầu ra thì nàng đã biến mất, không để lại một dấu vết gì. Có điều khi xem xét kĩ hơn tại nơi ta nhìn thấy nàng lần cuối, có một cái cây bất thường. Thân của nó to cỡ hai người ôm, nhưng bị khoét một lỗ nhỏ ở gần gốc, chỉ bằng khoảng bàn tay của ta, có vẻ bên trong bị rỗng. Khi ta cho tay vào thì đúng là nó rỗng thật, toàn bộ thân cây đều rỗng!

    Khi đó ta đã nghĩ, nàng có khi nào là một loài vật thành tinh?

    Mà không, nàng có là gì cũng không liên quan đến ta.

    Ta thở dài một tiếng rồi quay trở về.

    Sáng hôm sau, như thường lệ nàng tới. Ta cố tỏ ra bình thường, trong lúc ăn giả bộ nói vu vơ:

    “Vết thương chắc cũng đỡ nhiều rồi, ngày mai có lẽ ta nên về...”

    “Không được.” - Nàng vội ngắt lời ta - “Vết thương của chàng… mới chỉ lành phần ngoài. Còn bên trong…”

    Nhận thấy sự bối rối của nàng, ta liền đáp:

    “Nhưng ta cũng đi lại được rồi, cũng không nên làm phiền nàng nữa.”

    “Nhưng…” - Nàng ngập ngừng, rồi chợt thở hắt ra - “Cứ đợi đến khi chàng bình phục hoàn toàn hãy rời khỏi đây, và đừng thắc mắc thêm gì nữa. Chỉ cần chàng nhớ là ta đang trả ơn chàng, cái ơn cứu mạng từ ba năm trước.”

    Nàng nói xong liền lập tức rời đi. Ta không chịu nổi khúc mắc trong lòng, cố với theo hỏi:

    “Rốt cuộc là vết thương của ta nặng đến mức nào, và nàng làm cách nào để chữa khỏi nó?”

    Tất nhiên, nàng không đáp.

    Ta cũng dừng lại việc thắc mắc.

    Nhưng ta phải về nhà.

    Một tuần không có tin tức gì, cha mẹ ta, và cả thê tử của ta, chắc hẳn rất lo lắng. Ta chỉ định về một chút rồi quay lại, chắc cũng không sao đâu nhỉ?

    Nghĩ là làm, hôm sau, khi nàng rời khỏi, ta cũng lập tức lên đường.

    Người nhà ta nhìn thấy ta trở về thì vui mừng khôn xiết, nhạc phụ bị thương nặng nhưng được cứu kịp thời nên đã không còn nguy hiểm. Nước địch được nước ta hòa giải, cũng chấp nhận mà lui về, tình hình biên giới tạm thời ổn định. Nhạc mẫu thấy ta quấn băng đầy người, vội vàng mời đại phu đến xem. Ta từ chối không được, cuối cùng đành mặc vậy.

    Cứ nghĩ đại phu chỉ xem vết thương rồi dặn dò vài câu, nhưng sau khi xem xong lại bày ra biểu cảm ngạc nhiên vô cùng, khó hiểu hỏi ta:

    “Phó tướng đại nhân, người bị thương nặng như vậy, mà vẫn có thể đi lại bình thường thế này sao?”

    Chính ta cũng còn không hiểu thì sao giải đáp được thắc mắc của ông ta đây? Nhưng bởi không muốn để ai biết chuyện của nàng, ta cũng đáp qua cho xong chuyện:

    “Vết thương bên ngoài thôi, ta có thể chịu được.”

    “Mạch của ngài rất loạn, các vết thương đều như bị đâm sâu vào phủ tạng chứ không phải chỉ là bên ngoài đâu. Nếu ngài đã từng được đại phu nào chữa trị cho, xin cho ta biết để ta được mở rộng tầm mắt.”

    Ta tặc lưỡi, cố gạt qua:

    “Không phải đâu, vết thương của ta ta đều rõ. Vả lại vừa rồi được người dân địa phương cứu, chỉ là băng tạm thời vết thương lại chứ cũng không có gì cao siêu cả.”

    Đại phu có vẻ tiếc nuối, gật đầu vài cái, kê vài thang thuốc rồi lùi ra. Giải quyết được vấn đề với đại phu, bản thân ta lại càng thêm nhiều thắc mắc. Ta thật sự không hiểu nàng làm cách nào mà ta không hề thấy đau, vẫn cảm thấy khỏe mạnh, nhưng vết thương trong cơ thể thì còn rất nặng, đến nỗi mạch rối loạn.

    Người nhà ta nghe nói vậy cũng lo không kém, nhưng vì thấy ta vẫn bình thường, lại miễn cưỡng gạt cái lo lắng ấy qua một bên.

    Ở nhà cũng tạm ổn, sáng mai ta lại phải trở vào rừng thôi, để nói chuyện với nàng. Lần này dù nàng không muốn nói, ta cũng quyết phải tìm hiểu cho bằng được!
     
    Aria, Diên VĩPansy Hy thích điều này.
  3. Pansy Hy

    Pansy Hy Cừu thông thái Thành viên BQT

    Bài viết:
    220
    Đã được thích:
    1,023
    Điểm thành tích:
    100
    Hóng chương tiếp nha ~
     
    Diên VĩGlorially thích điều này.
  4. Glorially

    Glorially Uncountable

    Bài viết:
    68
    Đã được thích:
    271
    Điểm thành tích:
    53
    Cảm ơn bạn nhé banchymneeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeehttps://i.imgur.c
     
    Diên VĩPansy Hy thích điều này.
  5. Glorially

    Glorially Uncountable

    Bài viết:
    68
    Đã được thích:
    271
    Điểm thành tích:
    53
    Hai.

    Khu rừng vốn yên tĩnh sáng nay lại ồn ào náo nhiệt lạ thường. Từ ngoài bìa rừng đã có bốn, năm người đứng túm tụm, bàn tán điều gì rất sôi nổi, hình như họ đang bàn bạc với nhau việc bắt con gì đó ở đây, ai nấy đều hào hứng. Ta tò mò tiến tới hỏi thăm, liền nhận được một câu trả lời vô cùng bất ngờ:

    “Ngươi cũng là thợ săn sao? Là hồ ly chín đuôi, bọn ta đang định đi bắt hồ ly chín đuôi! Nghe nói con hồ ly này không dễ đối phó, ngươi có muốn hợp tác không? Có lợi cùng chia, không để ngươi thiệt đâu!”


    Thì ra họ nghe được tin có hồ ly chín đuôi xuất hiện trong khu rừng này, nên kéo nhau tới bắt. Giống như ta ba năm về trước, họ cũng có mong ước bắt được con hồ ly đó, có được trân nguyên, sau đó giữ lại, hoặc đem bán, làm gì cũng có lợi. Nhưng vào cái lúc nghe được tin đó, ta lại bất chợt nghĩ tới nàng, thật kì lạ, rằng ta có một liên tưởng giữa nàng và hồ ly tinh.

    Bọn ta đã ở đó một tuần, đâu có thấy điều gì lạ thường?

    Nàng là nữ nhân, tự ý đi lại trong rừng như thế, cũng chưa từng gặp phải điều gì nguy hiểm.

    Suy nghĩ không thông suốt, ta quyết định đồng ý hợp tác với đám thợ săn kia.

    Ta cùng đám thợ săn vào rừng, họ dường như có dấu hiệu đã đánh dấu sẵn, nên cứ thẳng đường mà đi, ai nấy đều biểu lộ rõ vẻ phấn khích trên mặt, không ai nói với ai câu nào. Vừa mới hôm qua có người vào rừng và nhìn thấy hồ ly, liền đánh dấu lại vị trí, tin tức nhanh chóng lan rộng, các thợ săn thi nhau đi bắt mà mãi cũng chẳng bắt được. Hôm nay lại đến lượt nhóm này. Nhờ có đánh dấu trước mà bọn ta nhanh chóng đến được vị trí đích, chỉ mất khoảng hơn một khắc di chuyển.

    Ta đứng phía sau nghe nói đã tới nơi, liền thò đầu ra nhìn thử. Cảnh vật nơi này sao mà có chút quen thuộc…


    Khoan đã.

    Hình như, cái cây kia…

    “Ngươi cũng biết nơi này rồi à. Vậy giờ bắt đầu giăng bẫy ngay, con hồ ly đó sẽ sớm xuất hiện thôi!”

    Tên thợ săn đứng đầu thấy ta có vẻ chú ý tới cái cây phía trước liền lên tiếng. Phải, ta biết, cái cây này, chính là cái cây bất thường hôm trước, và nơi này cũng chính là cái nơi lần cuối ta nhìn thấy nàng trước khi nàng biến mất, còn có chữ đánh dấu chính ta khắc lên thân cây đây.

    Chắc là trùng hợp thôi phải không?...

    Theo kế hoạch, bọn ta giăng sẵn một cái bẫy gấu ngay trước cây rồi tìm chỗ nấp kín. Nếu hồ ly có ra khỏi hang hay trở về hang cũng sẽ mắc bẫy, còn nếu bẫy không thành công, bọn ta sẽ phải đích thân chiến đấu với nó.


    Chờ đợi rất lâu, chắc cũng phải vài canh giờ trôi qua, trời chuyển dần về trưa, cái nắng oi bức giờ tỵ khiến ai cũng dần thấy mệt mỏi và sốt ruột. Ta tới đây chỉ vì tò mò, chứ thực ra đã cảm thấy trong lòng mình không còn muốn bắt hồ ly chín đuôi từ lâu lắm rồi. Nếu hồ ly xuất hiện thật, ta thực cũng không biết nên làm gì.

    Tên thợ săn ngồi cạnh ta hẳn đã ngứa ngáy khó chịu lắm, mặt hắn nhăn lại mất kiên nhẫn, chút nữa đã định bỏ về, nếu như không có sự xuất hiện của một người.

    Một nữ nhân.


    Là nàng. Chắc hẳn nàng đã tới chỗ ta, nhưng không thấy, trên tay cầm giỏ thức ăn vẫn còn nguyên. Như một phản xạ tự nhiên, ta rướn người định đứng dậy thì bị tên bên cạnh giữ lại:

    “Đừng, có khi đó là hồ ly đấy!”

    Ta lúc đó không kịp suy nghĩ, rất tự nhiên buông ra một câu rồi đứng bật dậy:

    “Đó là thê tử của ta, nàng đi tìm ta!”


    Ta vội chạy đến chặn trước, ngay sát cái bẫy, không cho nàng bước tiếp, lại vội lên tiếng:

    “Ta đã nói nàng không được tự ý đi lại trong rừng rồi mà, nơi này rất nguy hiểm!”

    Đám thợ săn xung quanh thấy ta phá vỡ kế hoạch có vẻ cũng tức lắm, nhưng chúng cũng chỉ dám ngồi yên, vẫy vẫy tay ra hiệu cho ta, ý nói đi ra khỏi đó mau, tránh đánh động đến hồ ly. Còn nàng ngạc nhiên nhìn ta, nhìn xung quanh, lập tức hiểu được sự tình, cúi đầu bối rối đáp:

    “Ta… mang cơm đến cho chàng…”

    “Được rồi, lần sau đừng vì ta mà bất chấp nguy hiểm như thế nữa. Chúng ta về thôi.”


    Ta nhanh chóng kéo nàng ra khỏi đó, hướng về căn nhà kia, thầm thở phào nhẹ nhõm. Nàng đã được cứu một lần khỏi cái bẫy gấu, giờ lại suýt nữa trúng phải bẫy gấu, có phải quá có duyên với bẫy rồi hay… không…

    Khoan đã, tại sao lại là bẫy gấu?

    Cái thắc mắc bao lâu của ta khi đó bỗng dưng tuôn ra ào ạt. Nàng là một nữ nhân, ngang nhiên đi lại một khu rừng đầy nguy hiểm để mà làm gì? Tại sao nàng lại chọn nơi này cho ta dưỡng thương? Mạc tiểu thư khi xưa bị khỉ con trêu mới lỡ chạy sâu vào rừng, không lẽ nàng cũng bị khỉ trêu? Cái bẫy to như vậy cũng chỉ đủ để chân nàng bị thương nhẹ, là do may mắn, hay là…


    Nghi ngờ của ta đã tăng lên đến chín mười phần. Trên suốt quãng đường đi, nàng không nói lời nào, ta thì mải suy nghĩ khiến không khí căng thẳng hơn bao giờ hết. Khi căn nhà gỗ vừa hiện ra trước mặt, nàng liền lên tiếng:

    “Chàng đã đi đâu vậy? Những người đó là ai?”

    Ta ngập ngừng gãi đầu, không biết có nên nói thật không. Ậm ừ một hồi, ta lại quyết định nói dối:

    “Ta… à ta về nhà một chút… Sau đó định quay lại đây thì gặp vài bằng hữu cũ, họ đang định bắt một con thú lớn nên rủ ta cùng tham gia. Khi nãy nàng suýt nữa giẫm phải bẫy nên ta mới phải chạy ra.”

    Nàng có vẻ không ngạc nhiên, trên mặt thoáng qua một nụ cười gượng gạo, nói cảm ơn ta, rồi bước vào trong.

    Hôm đó, nàng không rời đi, cũng không hỏi thêm về việc ta đã về nhà. Bọn ta cứ im lặng ngồi đó hồi lâu, đến quá nửa buổi chiều, nhận thấy sự căng thẳng từ nàng, ta định lên tiếng nhưng nàng lại mở lời trước:

    “Cảm ơn chàng đã tin tưởng ta.”

    Ta khó hiểu hỏi lại:

    “Nàng đã cứu ta, ta không tin nàng thì tin ai?”


    “Một người không rõ thân phận như ta, trước giờ ai gặp qua cũng đều nghĩ những điều không chút tốt đẹp nào cả...”

    Trong đầu ta đầy những suy nghĩ mông lung, nghe nàng nói vậy, không hiểu sao lại bỗng dưng ngắt lời:

    “Chuyện đó ta không để ý đâu. Giờ ta đã về nhà, nên lát nữa sẽ phải về. Nàng cũng không cần phải mang đồ ăn đến cho ta nữa. Mỗi ngày ta vẫn sẽ đến đây để nàng xem vết thương, cho đến khi ta khỏi hoàn toàn. Nàng bớt việc đi lại trong rừng đi, sẽ bớt nguy hiểm hơn.”

    Nàng có vẻ hơi ngạc nhiên, không có lời nào để phản đối, nhưng vẫn chưa hẳn muốn chấp thuận. Ta mỉm cười nhẹ, khi đó chỉ là muốn trấn an nỗi lo trong nàng, không hề có ý gì khác.

    “Yên tâm, ta nhất định sẽ quay trở lại, cho đến khi khỏi hoàn toàn, cho đến khi nàng không cần giữ ta lại nữa.”

    Nàng có thấy bất thường trong lời nói của ta? Rằng ta muốn ám chỉ nàng đang sợ ta biến mất cùng thứ gì đó rất quan trọng với nàng? Thứ gì quan trọng của nàng mà ta lại đang giữ. Thứ gì? Ta không rõ, nhưng trải qua nhiều việc như vậy, chắc hẳn nàng cũng đã tin tưởng ta phần nào.

    Nàng gật đầu nhẹ, mỉm cười nói cảm ơn, rồi rời khỏi. Ta nhìn bóng dáng cô đơn ấy, lại chợt đồng cảm, bất giác nói với theo ba chữ cuối cùng, không rõ nàng có còn nghe được hay không:

    “Đi cẩn thận.”


    Một mình ta ngồi lại ngôi nhà, tâm trí hỗn loạn dần trở nên bình lặng.

    Nàng là hồ ly tinh. Ta biết.

    Là hồ ly chín đuôi. Là con hồ ly ta từng mong ước bắt được. Chính là nàng.


    Ba năm trước, bị kẹt trong hình hài hồ ly tinh, chỉ khi ta xuất hiện nàng mới cố gắng trở thành hình dáng con người, cầu cứu ta. Nàng đã khiến Mạc tiểu thư lạc đường, dẫn dắt con khỉ, dẫn dắt ta tìm thấy Mạc tiểu thư. Nàng luôn dõi theo ta suốt ba năm qua. Cũng chính là nàng, đã cứu ta về từ chiến trường.

    Và sau đó…

    Sau đó… Vết thương của ta…

    Khả năng lớn nhất đã xảy ra, là nàng đã trao cho ta viên trân nguyên duy nhất của nàng.

    Bởi vậy nên ta mới không cảm thấy đau, mới cảm thấy như đang khỏe mạnh bình thường. Nên nàng mới không muốn ta trở về trước khi hoàn toàn hồi phục.

    Thật trớ trêu thay. Hồ ly chín đuôi mà ta săn lùng bao lâu, lại là chính tay ta cứu thoát.

    Viên trân nguyên mà ta muốn có bấy lâu, lại đang nằm trong người ta.

    Ta biết, ta biết rồi, nàng chính là hồ ly tinh. Nàng còn lo ta bắt nàng, nên không dám nói ra.

    Vậy, ta cũng sẽ không nói ra. Mơ ước bắt được hồ ly chín đuôi của ta đã sớm không còn. Hồ ly không có tội, thì cũng không ai được động vào. Chờ khi nàng trả ơn xong, khi ta hồi phục, ta sẽ trả lại trân nguyên, để nàng tự do, giúp nàng an toàn.

    Duyên hay nợ, giữa chúng ta chỉ đến vậy là kết thúc.
     
    Aria, Diên VĩPansy Hy thích điều này.
  6. Pansy Hy

    Pansy Hy Cừu thông thái Thành viên BQT

    Bài viết:
    220
    Đã được thích:
    1,023
    Điểm thành tích:
    100
    Thằng này khôn quá, biết hết trơn, t tưởng nó cứ ngu ngu để con hồ ly bị khổ chứ =))
    Hóng tiếp nha <3
     
    Diên VĩGlorially thích điều này.
  7. Glorially

    Glorially Uncountable

    Bài viết:
    68
    Đã được thích:
    271
    Điểm thành tích:
    53
    Nu, người ta là quân tử mà, ai lại làm thế :v
    Okay luv <3
     
    Diên VĩPansy Hy thích điều này.
  8. Glorially

    Glorially Uncountable

    Bài viết:
    68
    Đã được thích:
    271
    Điểm thành tích:
    53
    Ba.

    Sau ngày hôm đó, thái độ nàng cũng bớt dè chừng ta hơn. Ta tìm cách nhẹ nhàng nói chuyện với nàng, kể nàng nghe chuyện của ta, rồi nàng cũng tự nhiên mà kể ta nghe chuyện của nàng.

    “Nhà nàng ở đâu vậy, cứ đi như thế cha mẹ nàng không lo lắng sao?”

    Ánh mắt nàng không rõ vui hay buồn, cúi đầu mỉm cười nhẹ:

    “Ta không có cha mẹ. Từ khi sinh ra ta đã được cô cô nuôi dưỡng, chưa từng biết mặt, hay bất cứ thông tin gì về cha mẹ. Cô cô cũng mất rồi, giờ chỉ còn mình ta thôi.”

    À phải rồi. Ta nghe nói hồ ly thường sống thành bầy đàn, nhưng hồ ly chín đuôi thì thường chỉ có một mình, vì là cá thể đặc biệt, vài trăm hay vài nghìn năm mới xuất hiện một lần. Nàng cũng cô đơn như ta của ngày trước vậy.

    “Nàng chỉ có một mình, làm sao kiếm ăn hàng ngày được?”

    “Ta đi làm thuê trong làng, vài công việc như dệt vải hay thêu thùa, chỉ cần làm tốt thì họ trả công không tệ.”

    Khi hỏi nàng câu này, ta cũng đã nghĩ đến trường hợp nàng tự bắt thú rừng làm thức ăn, nhưng có vẻ như… ta sai quá rồi. Nhìn nàng không có gì giống như đang nói dối, vậy cũng tức là nàng sống chẳng khác gì một người bình thường. Một hồ ly lương thiện.


    Mỗi lần ta chỉ dám hỏi nàng vài câu, chỉ sợ nàng bị hỏi nhiều, lại né tránh rồi đi mất. Ta cố gắng nói những điều hết sức bình thường, để nàng không nhận ra rằng ta đã biết nàng là ai.

    “Nàng không có ý định tìm một chốn nương thân sao?”

    “Ta không phải không muốn, chỉ là bao lâu qua tìm kiếm một nam nhân phù hợp vẫn chưa xuất hiện.”

    Ta chợt bật cười, không hiểu vì sao, không biết mình khi đó có phải là vô duyên không. Một nữ nhân xinh đẹp như nàng, dù là người hay là hồ ly, muốn tìm được “nam nhân phù hợp” đâu phải là khó?

    Không phải là, ý nàng là, một nam nhân mà nàng có thể moi nội tạng ăn để tăng cường sức mạnh đấy chứ? Giống như những câu chuyện ta từng nghe về hồ ly chín đuôi?

    “Chàng đang nghĩ gì vậy?”

    Ta giật mình. Nàng nghe thấy suy nghĩ của ta hay sao?

    “Nam nhân đúng là không thiếu, nhưng nam nhân tuyệt vời nhất đối với ta thì khó gặp lắm.”

    “Thế nào mới là “nam nhân tuyệt vời nhất của nàng”?”

    Nàng chợt cười, nhìn ta, khiến ta có một cảm giác thật kì lạ. Chưa khi nào ta thấy biểu hiện này của nàng, biểu hiện như là mọi đề phòng trước đây đều đã không còn nữa, như là nàng đã hoàn toàn tin tưởng ta.

    “Thông cảm cho hoàn cảnh của ta. Chấp nhận ta. Đối xử tốt với “người thân” của ta.”

    Ta chờ nàng nói tiếp. Nhưng không, chỉ có vậy thôi. Điều kiện của nàng nghe qua thật đơn giản. Nhưng khi ta đối chiếu nó vào thân phận của nàng mới cảm thấy đúng là người này khó xuất hiện thật.

    Chấp nhận việc nàng không phải con người, chấp nhận việc nàng là hồ ly chín đuôi, đã sống qua bao nhiêu năm không rõ, có khi lại quay sang tấn công mình bất cứ lúc nào không hay, có mấy ai đủ can đảm chấp nhận. Và còn “người thân” của nàng, ý nàng là những con hồ ly khác, hay là, tất cả những con vật khác?

    “Vậy còn chàng thì sao?” - Nàng cắt mạch suy nghĩ của ta - “Mạc tiểu thư có phải “nữ nhân tuyệt vời nhất của chàng” không?”

    Nhắc đến chuyện này, ta mới nhận ra đây là lần đầu mình nghĩ đến điều đó. Vốn dĩ ta là một thợ săn ít tiếp xúc với người lạ, Mạc tiểu thư là do chính nàng “mai mối” cho ta. Cũng coi như lần đầu biết đến nữ nhân, khi đó ta không nghĩ gì nhiều, có cơ hội thì lập tức đồng ý hôn sự. Mạc tiểu thư xinh đẹp, hiền lành, lương thiện, đối với một người như ta thì còn mong gì hơn. Ta cũng cố gắng đối xử với nàng thật tốt, thực hiện đủ nghĩa vụ của một phu quân.

    “Có thể là tốt, nhưng tuyệt vời nhất với ta thì cũng chưa hẳn.”

    Vì có thể nói, ta chưa từng có tình cảm với Mạc tiểu thư. Ba năm bên cạnh nhau chỉ khiến cho tình nghĩa phu thê thêm bền chặt, còn tình cảm, chính ta cũng chưa từng hiểu nó là thế nào.

    “Ngày đó bởi vì cảm thấy mình đã sát sinh quá đủ, muốn từ bỏ công việc thợ săn, nên khi có cơ hội ta cảm thấy mình có phúc quá rồi, chẳng dám mong gì hơn nữa. Khi ấy muốn có được trân nguyên của hồ ly, một phần cũng là mong kiếm được một khoản tiền mà đổi nghề. Ai ngờ lại đổi từ giết thú rừng sang giết người.”

    Nàng nghe lời ta nói, bất chợt lặng người đi một lát. Không biết nàng nghĩ gì, nhưng lát sau lại mỉm cười:

    “Chàng săn bắn thú rừng để phục vụ cho bản thân, còn ra chiến trường giết người thì là phục vụ cho đất nước, khác nhau chứ.”

    Ta ngẫm nghĩ một hồi cũng thấy đúng, gật gật đầu đồng tình.

    Nàng lại nói:

    “Chàng hài lòng với cuộc sống này chứ?”

    Ta hơi ngạc nhiên, chững lại một chút rồi đáp:

    “Hài lòng.”

    “Vậy thì tốt rồi.”

    Có lẽ nàng cảm thấy yên tâm vì đã giúp được ta. Chỉ mắc nợ ta có một lần, mà nàng trả cho ta quá nhiều. Ít lâu nữa vết thương lành lại, lại phải tạm biệt nàng, ta chợt có chút không nỡ.

    Dù vậy, đó cũng là chuyện tất nhiên sẽ xảy ra thôi.


    Có hôm trời mưa, ta bị vướng một vài việc nên đến muộn, khiến nàng phải đợi. Khi ta đến trời vừa vặn nắng lên, không can tâm bỏ qua thời khắc tiết trời dịu mát vô cùng dễ chịu này, ta rủ nàng cùng đi dạo. Từ một mỏm đá cao trong rừng có thể nhìn thấy bầu trời, nhìn thấy cầu vồng thất sắc bắc ngang đẹp rực rỡ. Lần đầu ta thấy nàng vui vẻ, ngắm cầu vồng phía trước, khuôn mặt rạng rỡ không thôi.


    Nàng chỉ ra phía xa, nơi có một ngọn núi cao ẩn hiện sau đám mây trắng, nói rằng đó là quê hương của nàng. Đôi mắt nàng trở nên nhớ nhung và buồn bã khi nhắc đến hai từ “quê hương”, chắc hẳn nơi đó từng là sơn động của hồ ly. Không biết vì sao nàng phải rời đi, nhưng ta chắc rằng không lúc nào nàng không nhớ về.


    “Nàng muốn trở về lắm phải không?”

    Nàng gật đầu thật nhẹ.

    “Phải. Ta muốn lắm, một ngày được trở về quê hương, cùng phu quân của ta sống một cuộc sống bình thường. Vui vẻ hàng ngày, vô lo vô nghĩ.”

    Quê hương của nàng…

    Ta cũng muốn…

    *

    Gần hai tuần kể từ ngày bị thương, bản thân ta không cảm nhận được vết thương của ta, nhưng nàng nói nó vẫn còn rất nặng, tức là ta vẫn chưa thể rời khỏi trân nguyên. Bởi vậy hôm nay ta giống như mọi ngày, căn đúng giờ trở vào rừng, thẳng bước đến ngôi nhà quen thuộc. Nhưng thật lạ, nàng không có ở đây.

    Mọi lần nàng rất đúng giờ, dù là khi trời mưa hay trời nắng, ta đến sớm hay đến muộn, nàng đều không sai dù chỉ một khắc. Nhưng hôm nay thì…

    Không lẽ nàng gặp chuyện gì rồi?

    Nói là muốn nàng bớt đi lại cho bớt nguy hiểm, nhưng chừng nào còn ở trong khu rừng này thì còn không tránh khỏi nguy hiểm. Trong rừng bây giờ có vô số thợ săn muốn lấy mạng nàng, nếu như có người lỡ bắt gặp trong bộ dạng hồ ly thì phải làm thế nào?

    Mà không, nhất định nàng có cách. Hồ ly chín đuôi bao người muốn có mà không được, đâu có dễ dàng bị bắt như vậy!

    Suy nghĩ mông lung một hồi, ta nhận ra mình đã đi đến chỗ cái cây đó - lối vào “nhà” nàng - từ khi nào không biết. Xung quanh đều im lặng, không một bóng người, không một tiếng động, cũng không còn cái bẫy nào. Có lẽ chúng đã bỏ cuộc rồi, cũng coi như là may mắn.

    Bất chợt, giữa cái yên lặng tuyệt đối này, lại có một vài thứ âm thanh lọt vào tai ta.

    Thứ gì, giống như tiếng reo hò.

    Có lẽ nào là đám thợ săn…?

    Nghĩ tới đây, ta chợt thấy ngực trái nhói đau. Cảm giác này thật lạ, đã gần hai tuần nay rồi ta không biết đến đau là gì, nhờ có trân nguyên của nàng trong người. Tại sao bây giờ bỗng dưng… Có phải là do linh cảm của ta với điều gì bất thường, hay do linh cảm của nàng, gặp điều bất thường truyền tới trân nguyên này?

    Không thể nào!

    Lòng ta bất an, liền tức tốc chạy đi, đi đâu ta cũng không biết, có lẽ là nhờ linh cảm dẫn đường, hoặc nhờ những tiếng động bất thường giữa khung cảnh yên ắng này dẫn đường, tìm tới chỗ nàng.

    Ta chạy không biết mệt, thầm hi vọng mình chưa đến muộn. Cứ chạy mãi, không biết bao lâu sau, cuối cùng cũng thấy được.

    Nàng, đứng đó, tỏa sáng như một tiên nữ, cùng mười thợ săn giương cung vây quanh, mười mũi tên đồng loạt lao tới, chín cái đuôi đánh bật ngược tám mũi tên, chỉ còn lại hai mũi tên, chỉ hai mũi tên thôi…

    Một vào chân, và một vào ngực trái.

    Ta chính mắt nhìn thấy, một màu đỏ thẫm.

    Nàng ngã xuống đất.

    Có phải ta tới muộn rồi không?

    Ta bất chấp mười tên thợ săn đang cùng chen nhau xông vào, chạy đến đỡ lấy nàng. Nàng nhìn thấy ta, ánh mắt còn hiện lên nét kinh ngạc, gắng gượng không vội khép lại. Mười tên kia vì tham lam mà tranh nhau, phá bỏ sự hợp tác, chém giết nhau như diễn một vở kịch đáng buồn cười trước mặt bọn ta.

    “Có chuyện gì vậy? Tại sao chúng lại vây bắt được nàng?”

    Nàng chưa kịp trả lời, ta đã nhận thấy sát khí từ phía sau, vội đặt nàng dựa vào gốc cây, quay lại thì thấy vài tên đang đầy khí thế xông vào, tức tối định giết ta. Tên cầm kiếm, tên cầm dao, tên chỉ dùng tay không. Lòng ta đang nóng như lửa đốt, gặp cảnh này lại càng thêm phẫn nộ, kinh nghiệm chinh chiến không thể thua đám người quanh năm chỉ quen dùng cung tên này, tay không cũng nhanh chóng khống chế được bọn chúng. Chúng cứ thế lần lượt lăn ra đất, do ta và cả do chúng tự giết nhau.

    Đến khi chỉ còn một tên sống sót cuối cùng. Hắn mắt long sòng sọc nhìn ta, tức giận vì ta từ đâu chen chân tới cướp, nổi điên mà xông vào. Ta không cần một chút nương tay, nhặt mũi tên dưới đất đâm thẳng vào ngực hắn.

    Một lũ ngu xuẩn.

    Một lũ tham lam.

    Một lũ không còn nhân tính!

    Chúng muốn giết nàng, cuối cùng cũng tự hại nhau mà chết hết.

    Nhìn cảnh này, nhìn nàng, ta lại bỗng thấy ngực nhói đau.

    Nàng vẫn cố gắng duy trì hình dáng con người trước mặt ta, tựa vào gốc cây, ngẩng đầu nhìn ta, mỉm cười rất nhẹ. Trạng thái này của nàng rất đẹp, đẹp đến mê hồn, đẹp đến say đắm lòng người. Toàn thân nàng vận bạch y trắng muốt, mái tóc đen mượt buông dài sau lưng. Phía sau nàng vẫn là chín chiếc đuôi, trải dài dưới đất, không còn đủ sức cử động. Tất thảy chỉ khiến vết máu đỏ thẫm trên ngực nàng càng thêm nổi bật.

    Ta ngồi xuống trước nàng, cố giấu đi vẻ mặt khó coi để bình tĩnh nói chuyện:

    “Nàng bị thương nặng quá, ta phải trả lại trân nguyên cho nàng. Nói cho ta biết, làm sao để trả lại?”

    Khuôn mặt nàng lại thoáng hiện một nụ cười, cố kìm lại hơi thở yếu ớt ngắt quãng, không trả lời ta mà hỏi lại:

    “Chàng biết từ khi nào?”

    “Điều đó không quan trọng, vết thương của nàng mới quan trọng, nói cho ta biết, mau lên!”

    “Không phải chàng muốn có được trân nguyên của ta sao?”

    Ta ngày càng sốt ruột trước những lời không liên quan kia, lớn giọng nói:

    “Nàng đang bị thương! Chuyện khác tính sau!”

    “Không…” - Nàng lắc đầu - “Chàng cũng đang bị thương…”

    Ta không kiềm chế được nữa, giữ vai nàng nói lời như đe dọa:

    “Mau nói cho ta biết! Làm sao để trả lại trân nguyên cho nàng! Không thể chậm trễ được, nàng sẽ bị nguy hiểm!!”

    Nàng im lặng.

    Đôi mắt nàng, kiên định không một gợn sóng, phẳng lặng, xanh thẳm như hồ nước, phản chiếu bầu trời cao, phản chiếu cả ánh mắt ta. Ta soi mình trong đó, bất chợt thấy hổ thẹn.

    “Nếu trả cho ta, chàng sẽ chết.”

    Giọng nói nàng yếu ớt, nhưng không chút dao động. Nàng đang đối mặt với cái chết, vậy mà chỉ nghĩ cho ta.

    “Cái mạng này đã được chàng cứu một lần, giờ chết đi cũng có gì đáng sợ? Ngày ấy được chàng cứu thoát, ta giữ nỗi áy náy suốt ba năm, cuối cùng… cuối cùng thì cũng trả được ơn cho chàng rồi.”

    Hơi thở nàng càng lúc càng yếu, đôi mắt khép hờ gắng gượng mở ra nhìn ta. Thân người nàng không trụ vững được mà đổ ra sau, ta vội với tay đỡ lấy, cố gắng tìm cách thuyết phục nữ nhân ngang ngược này:

    “Nàng đã cứu ta về từ chiến trường, vậy là hết nợ rồi. Lần này mà để nàng chết, là ta nợ nàng một mạng, không thể được!”

    “Phủ tạng của chàng bị hủy hoại chưa thể lành lại. Nếu không có trân nguyên, chàng cũng không sống được. Như vậy cũng là ta chưa thể trả nợ.”

    “Không…”

    “Chàng luôn muốn có trân nguyên của hồ ly chín đuôi, vậy bây giờ, có thể rồi…”

    Đôi mắt nàng dần khép. Bàn tay lạnh ngắt nắm lấy tay ta cũng dần buông lỏng.

    “Chàng… là nam nhân tuyệt vời nhất ta từng gặp… suốt mấy trăm năm qua. Gặp được chàng, kiếp này… không còn gì hối tiếc.”


    Ta đến muộn rồi.

    Ta thật sự đến muộn rồi!

    Tại sao?

    Chỉ cứu nàng một lần, nàng liền đáp ứng cả hai nguyện vọng của ta.

    Chỉ cứu nàng một lần, nàng liền ghi nhớ ba năm không khi nào quên.

    Chỉ cứu nàng một lần, nàng đã đánh đổi cả tính mạng cho ta được sống.

    Trân nguyên của nàng, ta giữ.

    Khi nàng cần nó nhất, cũng quyết không cho ta trả lại.

    Một hồ ly như nàng, đã làm sai điều gì, đã làm hại người nào, để chúng đuổi giết tận cùng thế này?

    TẠI SAO??


    “Ta muốn lắm, một ngày được trở về quê hương, cùng phu quân của ta sống một cuộc sống bình thường. Vui vẻ hàng ngày, vô lo vô nghĩ.”


    Tại sao lại không thể?

    Tại sao nàng không thể trở về, tại sao ta không thể trở về đó cùng nàng? Sống một cuộc sống bình thường, mặc kệ sự đời, mặc kệ tất cả…

    Vì ta đã đến muộn sao?

    Một người như ta, có được bao nhiêu may mắn, có một cuộc sống sung túc, có một thân phận mà ai cũng mơ ước. Tất thảy những thứ đó, ta đều không cảm nhận được. Những thứ đó, có cũng được, không có thì ta cũng không cần!

    Nhưng đến khi cần một thứ, thì may mắn cũng cạn.

    Lần đầu muốn có một thứ, lại không thể nào nắm lấy.

    Lần đầu hiểu được cái gì gọi là tình cảm, nó cũng lập tức tan biến.

    Ta có hạnh phúc không?

    Ta không biết.


    *

    Người ta nói, hồ ly khi chết phải hướng về quê nhà. Ta giúp nàng yên nghỉ trên ngọn núi này, coi như nàng được hoàn thành một nửa nguyện vọng, mong nàng từ nay về sau luôn được bình yên.

    Nàng không còn, vết thương của ta cứ nhức nhối không thôi, có lẽ không còn chủ nhân, trân nguyên bị giảm phần nào uy lực. Trải qua bao nhiêu chuyện, cuối cùng chỉ còn lại mình ta, và một phần linh hồn nàng lưu lại trong ta.

    Nàng là nữ nhân tuyệt vời nhất ta từng gặp… trong suốt cả cuộc đời này. Gặp được nàng, kiếp này không còn gì hối tiếc.


    End.
     
    tịch lạcPansy Hy thích điều này.

Chia sẻ trang này