Truyện ngắn Khi chuyện xưa được kể lại

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi AriesEdward, 5/7/19.

  1. AriesEdward

    AriesEdward Cừu năng nổ

    Bài viết:
    131
    Đã được thích:
    390
    Điểm thành tích:
    63
    [​IMG]
    Tên truyện: Khi chuyện xưa được kể lại
    Tác giả: AriesEdward
    Cảnh báo: Nhân vật có thể bị biến thể ít nhiều
    ---o---
    “Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ…”

    Nàng là một thôn nữ tính tình có chút kiêu căng, nhưng hẳn nhiên nàng có quyền như vậy vì nàng sống trong sự bảo bọc đến quen mất rồi. Nàng có một người chị, cô ấy hoàn toàn trái ngược với nàng, cô đoan trang và biết nhún nhường. Nàng cũng rất yêu quý chị gái của mình, dù rằng hai người chẳng hề chung huyết thống. Phải, mẹ của nàng theo lời người đời nói chính là mẹ ghẻ, nhưng mấy ai biết được thật ra mẹ nàng làm vậy cũng chỉ vì sợ nàng thiệt thòi, dẫu sao mẹ con nàng cũng chỉ phận vợ lẽ, con riêng.

    Có lẽ, người đời chẳng lạ gì cảnh ngày ngày mẹ nàng đều lớn tiếng bảo chị: “Tấm ơi!” rồi sai chị làm từ việc nọ đến việc kia, từ sáng sớm đến tối mịt. Tuy nàng thỉnh thoảng vẫn hay thắc mắc bởi nàng tin mẹ của mình không cay nghiệt đến thế, nhưng mẹ chỉ lắc đầu cười trừ, mỗi lần như thế đều xoa nhẹ mái tóc mỏng manh và đen tuyền của nàng rồi thầm thì: “Cám ơi, con hiểu cho mẹ, những gì mẹ làm đều muốn tốt cho con.” Nàng ngày ấy đã không hiểu, thứ mẹ nàng lo lắng không chỉ là miệng lưỡi thế gian mà còn là người chị nàng vẫn luôn ngưỡng mộ.

    “Hễ đứa nào bắt được đầy giỏ thì thưởng cho một cái yếm đỏ!” – Cám nhớ rõ từng lời mẹ nói ngày hôm đó khi bảo nàng cùng Tấm ra sông bắt tôm cá. Nhưng nàng nào có bắt được nhiều như chị, nàng lo lắng khi nghĩ mình sẽ làm mẹ thất vọng, nàng sợ hãi và cứ nhìn chằm chằm sang giỏ của chị. Tấm cũng đoán được suy nghĩ của Cám, nàng ta khẽ cười, rồi lội ra xa, bỏ mặc Cám đấu tranh với hành động lấy trộm của mình. Và cuối cùng, phần thưởng cùng lời khen ngợi của mẹ đã chiến thắng tất cả, Cám đã ra tay.

    Chiếc yếm đỏ đã về tay Cám, nàng không vui như mình đã tưởng tượng. Nàng ân hận vì đã cướp đoạt đi vật lẽ ra phải thuộc về Tấm. Chiều hôm đó, nàng thấy chị rơi nước mắt, hình như nàng làm sai rồi. Nàng phải sửa lỗi của mình thôi.

    - Chị Tấm ơi! Em trả chị cái yếm, em không nên giành công với chị. Em xin lỗi chị.

    - Đồ dối trá. Mày nghĩ tao tin mày, thứ mày chạm vào còn muốn đưa cho tao.

    Lần đầu tiên trong suốt từng đó năm, Cám không cảm thấy người đứng trước mặt mình là Tấm. Chị đã thay đổi rồi hay vốn dĩ đó mới là chị? Tấm dằn mạnh chiếc yếm, không chần chừ cắt xén nó nát bươm, chiếc yếm đào đẹp đẽ trong phút chốc tan thành từng mảnh vải vụn. Nụ cười của Tấm thoáng cuồng dại và lạnh tanh. Nàng ta đang sống thật với bản ngã của mình hay chỉ là một thoáng ganh tỵ và ấm ức?

    Số phận lại một lần nữa cố tình dằn xéo những lương tâm vốn phải rất thiện lương. Buổi lễ hội sặc sỡ và rôm rả diễn ra khá suôn sẻ, đúng ngày cuối cùng của hội cả Tấm và Cám đều gặp được hoàng thượng – chân mệnh thiên tử của một trong hai người. Hoàng thượng nhìn về phía hai chị em nàng, nhưng ngài ấy nhìn ai, nàng và chị cũng chẳng biết, hay nói chính xác là nàng không cần phải biết.

    Bầu trời đổ mưa, Tấm cầm nhẹ tay nàng và bắt đầu bỏ chạy trong màn mưa trắng xoá, nàng biết chẳng phải Tấm muốn cùng nàng tránh mưa mà chị đang cố ý gây ấn tượng với hoàng thượng. Nàng bật cười, được thôi nếu đó là vì chị, nàng sẽ sẵn lòng chiều theo bởi nàng là Cám – kẻ phản diện chẳng đáng được yêu thương.

    Chiếc giày thêu hoa của nàng bị rơi mất, nàng cười. Có lẽ số phận đã định sẵn, chuyện gì đến cũng phải đến thôi. Hoàng thượng mở buổi kén vợ bằng cách thử hài. Có trời mới biết, nàng và Tấm đều mang hài giống nhau, từ hình dáng, màu sắc cho đến kích thước. Nếu nàng đoán không lầm, Tấm đã sớm đến thử hài rồi. Thôi thì chúc chị ấy tìm được hạnh phúc như chị hằng mong ước.

    - Chúc mừng chị, chúc chị hạnh phúc.

    - Tất nhiên rồi, tao sẽ làm hoàng hậu, sẽ thoát khỏi mẹ con mày.

    Cám chỉ lặng lẽ cười, chị ấy lẽ ra không nên như vậy. Có lẽ, do chịu áp bức từ mẹ mình mà chị ấy mới đổi thay, nàng nên thay mẹ bù đắp cho chị ấy. Chỉ cần là điều chị muốn, nàng sẽ không đắn đo, dù cho phải trả bằng cả sinh mạng này. Cám đâu có ngờ, nàng thật sự phải mang cả cuộc sống để dâng lên cho Tấm, cuộc đời khắc nghiệt đến như vậy đó.

    Rồi thì như những gì dân gian kể lại, mẹ ghẻ đã chặt cây cau và khiến Tấm từ giã cõi đời. Cám lặng yên, rút vào một góc và nhẩm tính ngày mình phải trả giá. Nàng biết rõ, Tấm đã không còn là Tấm, không còn là cô gái đoan trang và từ bi nữa rồi. Cám thay chị tiến vào cung cấm, nàng đã cất giấu nụ cười của mình kể từ hôm đó.

    - Đây là cuộc sống chị mong muốn sao? Được thôi, em sẽ sống thay chị.

    Hoá ra thánh thượng cũng là gã đàn ông tầm thường, dễ dàng chấp nhận sự thay thế của Cám. Nàng không biết và cũng không dám tin đây là gã mà mọi người tôn là minh quân. Sự dày vò mỗi đêm khiến nàng hao mòn đi nhiều, Cám vui vẻ của ngày nào đã chết rồi. Kẻ bạo tàn đó không ngừng điên cuồng trên thân xác của nàng, hắn gọi nàng là Tấm, nàng thật sự chẳng thể khóc nữa rồi, kẻ mà Tấm yêu lại tầm thường như thế sao?

    - Phơi áo chồng tao phơi lao phơi sào, chớ phơi bờ rào, rách áo chồng tao.

    Mỗi lần Cám giặt đồ cho vua thì con vàng anh kia lại không ngừng réo rắt, nàng biết đó chính là lần hoá kiếp đầu tiên của Tấm. Được thôi, nàng không dám làm chị bực mình, nàng toàn tâm toàn ý làm theo lời chú chim nhỏ xinh đẹp kia. Nàng quá mệt mỏi để đôi co với một con chim rồi, nhưng xem ra tên hoàng thượng kia lại rất yêu thích tiếng hót lạnh đến buốt óc của vàng anh.

    - Xin lỗi Tấm, chị chịu đau một chút nhé, sẽ mau chóng xong thôi. Em không thể làm trái lời mẹ dặn được.

    - Mày dám giết tao, tao nhất định không tha cho mày. Chờ đó.

    Tấm lại chuyển kiếp và hoá thành gốc xoan đào vững chãi, nhưng rồi cũng bị đốn bỏ. Người ta nói là do Cám sai người chặt đứt nhưng nào có ai hay kẻ nhẫn tâm đó lại chính là nhà vua kính quý của chúng ta. Hắn dùng gỗ xoan đào làm thành khung cửi và buộc Cám ngày ngày dệt áo cho mình. Cám không biết mình đã bao lần rời nước mắt bên khung cửi đó, nhưng Tấm nào có thấu lòng nàng:

    - Cót ca cót két. Lấy tranh chồng chị, chị khoét mắt ra.

    - Xin lỗi Tấm, tha lỗi cho em, mẹ sẽ không để yên nếu em không làm theo lời bà.

    Một lần nữa Cám lại xuống tay với người chị mà nàng vẫn luôn yêu mến. Ngày nào cũng thế, đêm thì chịu dày vò thể xác, ngày thì lại đeo mang nỗi ám ảnh bị trả thù, Cám mệt mỏi, nàng muốn buông tay. Tội nhân thiên cổ sao lại chỉ mình nàng gánh tội đó, nàng không cam tâm, nàng phải thay đổi, nhưng sẽ được sao. Cám không chắc.

    Lần hoá kiếp cuối của Tấm chính là biến thành một quả thị, Cám đã nhanh tay hái đi mất, nàng không muốn Tấm phạm phải sai lầm nữa, thứ nàng xuống tay là xuống tay với chim chóc, cây cối, đồ vật nhưng nếu để Tấm trả thù thì đó là mạng người, Tấm sẽ không thể hoàn thiện hình tượng từ bi của chị ấy được. Nàng phải giúp chị.

    - Chị Tấm ơi, chị Tấm. Chị nghe lời em, em van chị hãy buông tay đi.

    - Mày nghĩ tao dễ bị lừa gạt sao? Mày nghĩ tao sẽ vì mấy lời ngon ngọt của mày mà buông tha mẹ con mày sao? Mày lầm rồi, mày lầm rồi.

    - Nhưng hoàng thượng không phải là người tốt. Chị tỉnh dậy đi.

    - Tao thừa biết hắn chẳng tốt lành gì, nhưng đứng dưới một người trên vạn người có gì mà không tốt, có gì mà không xứng đáng để từ bỏ.

    - À ra là vậy, được thôi như chị muốn.

    Cám lại cười, đôi mắt ngây dại ngắm nhìn mảnh vải đỏ mà nàng cất lại sau cái đêm Tấm cắt vụn chiếc yếm đào kia. Tấm thay đổi rồi, nàng cũng vậy, nàng không trách chị ấy bởi người làm sai trước là mẹ của nàng. Thôi thì để cho nhân gian khỏi điên đảo, nàng nên cam phận làm một kẻ phản diện chân chính thôi, nàng sẽ phải chết, đó chính là số phận của nàng rồi. Nàng phải từ biệt mẹ, nàng phải từ biệt cuộc đời rồi.

    - Chị Tấm ơi, sao da chị lại trắng như thế? Sao chị lại xinh đẹp như thế?

    - À, chị tắm nước sôi. Em có muốn được trắng trẻo và xinh đẹp như chị không?

    - Được sao chị. Em cảm ơn. Tại sao ngay từ đầu chị không hóa kiếp làm người mà lại làm những thứ đó để ám ảnh cuộc đời em?

    Tấm nắm chặt bàn tay thon, nàng ta không hiểu cớ vì sao mà con Cám kia lại bình thản đến như vậy, nó phải sợ hãi xin tha mạng mới đúng chứ. Nhưng nó không làm vậy, nó còn tự tìm đến nàng để xin được ban cái chết, một cái chết đớn đau và nhục nhã. Được thôi, như ý nó muốn, dù sao thì thứ xấu xí như nó cũng không đáng để nàng bận tâm. Nàng là Tấm, là nàng tiên nữ thuần khiết trong lời đồn thổi của dân gian kia mà.

    - Em xin chị đừng gửi xác thịt thối rữa của em về nhà mẹ. Mẹ em sẽ chết mất, em van cầu chị.

    - Mày còn tâm tư để lo cho mụ ta sao? Mụ ta cũng chẳng yêu thương gì mày đâu?

    - Chị sai rồi, mẹ rất thương em. Trên đời này không có người mẹ nào không thương con cả. Chẳng qua là bà ấy không đủ bao dung để thương luôn cả con của người khác thôi…

    Chuyện sau đó, Cám không còn biết nữa. Nàng không còn quan tâm đến sự đời nữa rồi. Có lẽ Tấm đã gửi hủ mắm làm từ thân xác của nàng đến cho mẹ và hẳn là bà đã đau đến chết mất rồi. Thôi thì số kiếp của bà đến chừng đó là hết rồi và nàng cũng như thế. Còn về phần Tấm thì sao? Nàng không muốn biết, nhưng nàng đoán bây giờ chị ấy chắc sẽ vui lắm vì cuối cùng người được truyền tụng và ngưỡng mộ là chị ấy mà nhỉ?

    “Ngon ngỏn ngòn ngon! Mẹ ăn thịt con, có còn xin miếng?...”

    - Mẹ ơi, mẹ ơi, tại sao Cám lại cười khi bị giết? Tại sao Tấm lại tàn nhẫn đến thế? Tại sao mẹ ghẻ lại không biết đã ăn thịt con mình?

    - Ôi con gái bé nhỏ, mẹ cũng không biết nữa vì cổ tích là như thế, người đời trước kể thế nào thì người đời sau biết thế đó thôi con.

    Người mẹ bồng con, ôm ấp vỗ về cho đến giấc ngủ nhẹ nhàng đến. Cô ngồi yên đó, ánh mắt thất thần nhìn ra cửa sổ, tấm vải đỏ khe khẽ bay bay trước sân nhà, giọt nước mắt trong veo không chút lưu luyến mà trôi tuột xuống đất: “Chị bây giờ có hạnh phúc không Tấm?”

    ---o---
     
    Pansy Hy, Aria, Lạc7 others thích điều này.
    1. Bình luận
    2. AriesEdward
      AriesEdward
      lúc cần có ý tưởng thì lại không có mới nói ấy chứ =))).
      5/7/19 Báo cáo
    3. Dê Vô Tiện
      Dê Vô Tiện
      Truyện này mà đăng hồi phóng tác thì hay rồi =)).
      5/7/19 Báo cáo

Chia sẻ trang này