Truyện ngắn Hương vị café

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Lạc, 11/6/19.

  1. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    223
    Đã được thích:
    1,715
    Điểm thành tích:
    100
    Hương Vị Café

    Tác giả: Lạc Mỹ Xuyên Thu

    Thể loại: Truyện ngắn

    Độ dài: 3 phần (Hoàn)

    ***

    [​IMG]


    Giới thiệu:

    Tôi gặp anh vào một chiều nắng hạ, giữa phố thị đầy nhộn nhịp và xa hoa, dường như trong một thoáng khi anh quay đầu nhìn lại, tôi đã thầm nghĩ, một người như thế, hẳn sẽ khiến tôi biết đến yêu là gì.


    Anh mang đến cho tôi một tách café, cũng như cách anh mang cho tôi một chút dư vị của yêu thương.


    Đắng chát, xen lẫn ngọt ngào, và...


    Tôi không biết hình dung nó như thế nào.

    Rồi một thoáng, tôi bất chợt nghĩ đến, hẳn là nó giống với hương vị café đi.


    Đúng vậy, là hương vị café!

    ♧♧♧


    PHẦN MỘT: FK

    Thành phố vừa bước vào mùa hè nắng gắt, tôi lê bước chân chậm rãi từ cổng trường đại học đi về phía quán café First Night, nơi tôi đang làm thêm ngoài giờ học.


    First Night - đêm đầu tiên, tôi thích cái tên này, nó làm tôi liên tưởng đến những điều trụy lạc giữa phố thị phồn hoa, đâu đó trong sự điên cuồng còn là một sự cháy bỏng từ tâm hồn lẫn thể xác, tôi như thấy sự hòa quyện giữa hai con người Nga, thấu cảm và điên dại. Tất nhiên, đó chỉ là những suy nghĩ nhất thời của tôi mà thôi, bởi đây là một quán cafe mang phong cách Anh Quốc.


    Ông chủ quán Peter là một người Anh chính gốc, nhưng ông đã chuyển đến đây sống gần hai mươi năm. Tính cách ông khá hiền hậu và cởi mở nên rất được lòng mọi người, ngay cả tôi chỉ mới làm ở đây hơn nửa năm cũng có chút yêu mến với ông chủ thân thiện này.


    Quán café không lớn cũng không nhỏ, vừa vặn có thể bày trí một quầy nước lớn trải dài từ cửa ra vào đến phía trong cùng quán, chính giữa là mặt tiền dùng để trang trí khung cảnh theo mùa, những cây phong lá đỏ làm từ nhựa tổng hợp được trang trí khá bắt mắt, tôi luôn cảm thấy, dường như ông chủ Peter là một người hay nhầm lẫn giữa các mùa với nhau, ít nhất tôi nghĩ chỉ riêng mùa thu mới có lá phong đỏ, tuy nhiên tôi lại không ghét cách bài trí này, bởi tôi luôn yêu thích những khung cảnh hoài niệm. Tựa như lá phong đỏ chẳng hạn.


    Tôi bước chậm vào quán, nhìn lướt qua những dãy bàn được đặt ngoài trời, hiện tại là giữa trưa nên quán không đông khách lắm, quay bước về phía quầy pha chế, chưa kịp vào trong quầy đã nghe thấy giọng nói rất vang của cô bạn cùng làm thêm.


    "Hạ Thư, sao mặt đỏ thế kia, cậu lại dang nắng đấy à?"


    "Ừm, tớ đi vội nên không kịp mang theo ô, dù gì thì nơi này cách trường học cũng không xa lắm." Tôi lơ đãng đáp lời cô bạn, nhanh chóng thay đổi đồng phục quán rồi tiện tay nhét chiếc balo vào ngăn tủ riêng.


    "Ba mươi phút mà cậu bảo là không xa lắm à, cậu xem lại mặt mình xem, bị thiêu đỏ cả lên. Tớ bảo này, sao cậu suốt ngày lang thang ngoài đường mà không đen thêm tí nào thế, trong khi tớ suốt ngày trong nhà nhưng không trắng thêm được tí nào, cậu làm tớ ganh tỵ quá đấy."


    Vừa nói cô bạn vừa cầm tay tôi sờ đến sờ đi, khuôn mặt bầu bĩnh khẽ phụng phịu ganh tỵ trông mà đáng yêu. Tôi khẽ cười trừ, rồi lại chừng nhớ ra một việc, tôi liền hỏi: "Quỳnh này, tớ nhớ không lầm thì tuần này cậu trực ca sáng mà?"


    Giờ làm việc ở First Night được chia làm hai ca, quán mở cửa vào lúc 8 giờ và đóng cửa vào lúc 22 giờ nên thời gian thay ca là 15 giờ chiều, nhìn cô bạn đang chuẩn bị dụng cụ pha chế, tôi sực nhớ đến tuần này người nên làm cùng tôi là Lâm mới phải.


    Lâm là một nhân viên pha chế chính trong quán, nửa năm nay tôi vẫn thường theo cậu ta học tập thêm cách điều lượng hạt café.


    Cô bạn nghe tôi hỏi xong, chợt quay sang ngạc nhiên hỏi lại: "Ơ hay, cậu không biết gì sao, tuần trước Lâm đã xin nghỉ luôn rồi, nghe bảo mẹ cậu ấy đổ bệnh nên phải về quê gấp, hẳn là hết học kỳ này mới lên lại. Ngoài quán vừa treo bảng tuyển người đấy, cậu không thấy à?"


    Tôi ngây ra một lúc, đúng là tôi chẳng biết gì cả, tôi không thân với mọi người trong quán lắm, mặc dù đã làm ở đây hơn nửa năm, nhưng quan hệ chỉ dừng lại ở mức có thể trò chuyện đôi ba câu. Tôi không thích tiếp xúc với người lạ, hay nói trắng ra là tính tình khá trầm lặng ít nói, đối với mối quan hệ bạn bè chỉ dừng ở mức xã giao qua lại mà thôi. Cho nên đối với việc trong quán người đến người đi thì đều ít khi hỏi đến.


    Có lẽ đoán biết được tính tình của tôi nên cô bạn không nói tiếp nữa, chỉ khẽ lắc đầu xem như chẳng có gì rồi tiếp tục công việc của mình. Rất lâu sau tôi mới nghe thấy một tiếng thầm thì thật khẽ: "Người như thế nào mới khiến cậu để tâm đến đây..."


    Tôi lặng lẽ thu xếp lại một chút dụng cụ pha chế, đối với thái độ của mọi người của đã quen rồi, tôi không để tâm nhiều lắm. Đó chính là con người tôi, lạnh nhạt và dửng dưng. Không phải là tôi không muốn hòa nhập hơn với họ, chỉ là không biết phải nói gì, làm gì mà thôi. Đôi khi tôi cũng thầm nhủ, người trên thế giới này có thể đi vào lòng tôi, ngoài người thân ra thì có được ai nào? Tôi thật sự có thể yêu thương một người chứ?


    ...


    Trời bắt đầu sẫm tối, đèn đường lần lượt nối đuôi nhau bật lên, khách vào quán cũng ngày một tăng, vì người pha chế chính đã xin nghỉ nên cả nhóm pha chế và phục vụ thay phiên nhau xử lý các dãy bàn trống ở góc trong cùng, hôm nay còn có một party sinh nhật ở trong ấy nên phải chuẩn bị một chút, đang loay hoay thì chợt tôi nghe thấy một giọng nói trầm thấp khẽ cất lên.


    "Xin chào, cho tôi hỏi thăm một chút, có thể gặp ông chủ quán ở đâu vậy?"


    Tôi vừa đặt tách café lên quầy cho nhân viên phục vụ mang đi vừa lần theo giọng nói ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp một đôi mắt đen láy cũng đang nhìn thẳng về phía mình. Là một người thanh niên tuổi chừng hai mấy, bộ dáng dong dỏng cao và tóc cắt khá ngắn trông rất năng động, tuy nhiên khuôn mặt anh ta toát lên khí chất tao nhã, khiến người đối diện nhìn vào ít nhiều có thiện cảm.


    Dừng lại khoảng hai giây, tôi mới cất tiếng hỏi: "Anh tìm Peter à, ông ấy vừa ra ngoài một lúc, xin hỏi anh có việc gì không?"


    "Tôi đến làm việc." Người thanh niên cất tiếng nói, giọng vẫn khá trầm.


    Ngẩn ra một chút, lúc này tôi mới chợt nhớ ra về việc quán đang tuyển người. Đang định mở miệng thì chợt có tiếng ông chủ Peter vang lên từ phía cửa ra vào.


    "Nhật Bách, đến rồi à. Mẹ cháu vừa gọi cho chú rồi. Thời gian tới cháu cứ tạm thời làm việc ở đây đi." Vừa nói Peter vừa đi đến trước mặt tôi, tôi nghĩ rằng ông ấy sẽ nhờ vả tôi hướng dẫn công việc một chút cho cậu thanh niên xem chừng là họ hàng với Peter này, không ngờ ông ấy nói với tôi một câu rồi nhanh chóng đi vào quầy.


    "Nghe nói cháu rất thích café nhỉ? Vậy thì lần này mặc sức tận hưởng nhé!"


    Tôi có chút không phản ứng kịp với cái kiểu cười đầy ý nhị của ông chủ Peter này.


    ...


    Một tháng sau, cuối cùng tôi cũng hiểu được cái điệu cười của Peter ngày ấy là vì lý do gì. Tôi cũng không biết mình có nên thể hiện chút niềm vui này ra không.


    Phải, tôi thích café, nhất là các loại café pha chế vừa mang chút hương quyện của sữa vừa đậm đà chút vị đắng thanh thanh ở đầu lưỡi. Chính vì sở thích này mà tôi có mong muốn trở thành một barista.


    Barista - nhân viên pha chế café. Muốn trở thành một barista điều đầu tiên là phải học được cách pha café thông thường nhất, sau khi học được những thứ cơ bản thì mới dần học cách pha café nghệ thuật. Pha café nghệ thuật cũng là nội dung được đào tạo của một thợ pha cà phê và sữa, các khâu khác như việc lường, đếm trong việc xay các hạt café, liều lượng, nén, và các công việc chuẩn bị thường xuyên khác... trước khi phục vụ cho thực khách một tách café chất lượng.


    Và người thanh niên ấy đã đến như một phép màu, đôi tay của anh ta linh hoạt và đầy điêu luyện khi sử dụng các kỹ thuật như xay, nén café, đánh sữa, tạo hình chính xác đến từng milimet để cho ra các thức uống đảm bảo yêu cầu cả về chất lượng và hình thức. Để trở thành một barista chuyên nghiệp, ngoài việc phải nắm vững cách sử dụng máy pha, thuộc lòng các công thức pha chế thì còn cần sự cẩn thận và đôi bàn tay khéo léo. Chẳng hạn như khi đánh bọt sữa cho cappucino thì bông hơn, bọt sữa của latte thì mịn hơn để dễ tạo hình. Công đoạn đấy rất cần sự tập trung và tỉ mỉ. Hay khi pha một cốc espresso, tắt máy sớm hay muộn cũng sẽ ảnh hưởng đến hương vị của sản phẩm, với những cốc Latte Art có lớp bọt với lớp cà phê tạo thành hình trái tim, hình cái lá… Để làm được một cốc cà phê, các barista vừa phải nhanh tay, nhanh mắt, vừa phải bình tĩnh.


    Tôi đã học pha chế ở đây hơn nữa năm, ngoài tách cafe đầu tiên được uống từ tay Peter pha chế lúc hướng dẫn tôi ra thì đến bây giờ tôi cũng chưa từng thưởng thức một tách cafe nào ngon như thế nữa.


    Cho đến khi một tách espresso được đặt trước mặt tôi, hương vị café dâng lên lưu luyến ở đầu mũi, cái vị thanh thanh ngọt đắng ấy khiến cho người khác chỉ muốn nâng tay mà uống cạn bằng hết.


    Cho dù vậy, tôi vẫn tỏ ra nghi hoặc mà nhìn người thanh niên kia, à không, nên gọi là Nhật Bách mới phải. Sau một tháng làm việc chung thì ngoài đánh giá tay nghề của anh ta ra tôi cũng nhớ được tên người thanh niên này. Dùng một tháng để nhớ tên một người thật khó, ít nhất là khó với tôi, vì hầu như đối với những thứ không quan trọng thì tôi rất hay quên.


    "Em nếm thử xem." Anh ta cất giọng có chút đều đều, vẫn thoang thoảng cái âm trầm khàn nhưng đã thoải mái hơn một chút so với lần gặp đầu tiên.


    Nhìn anh ta một cái, cuối cùng tôi cũng không kìm được mà khẽ nhấp một ngụm tách espresso trước mặt. Quả như tôi dự đoán, hương vị còn tuyệt vời cơn cả tách espresso mà Peter từng pha cho tôi uống, vị đắng tự nhiên từ đầu lưỡi chảy dọc đến cuốn họng, dừng một chút sẽ liền cảm nhận vị ngọt thanh còn quanh quẩn trong khoang miệng.


    Thật tuyệt!


    "Thế nào?"


    Giọng trầm thấp đột nhiên cạnh bên tai khiến tôi có chút giật mình.


    "Thật tuyệt." Tôi khẽ nói.


    Anh ta lại hỏi tiếp: "Tuyệt thế nào?"


    Dừng một chút, tôi lại khẽ nhấp một ngụm espresso nữa, liền thẳng thắn nói lên cảm nhận của mình.


    "Có chút ngọt quẩn quanh ở đầu lưỡi, vị đắng thanh thanh còn lưu lại nơi cuốn họng, một chút chát... và một chút..." Nói đến đây, tôi lại bỗng không thể nói lên cảm nhận của mình tiếp nữa. Lại nhấp một ngụm, tôi vẫn không thể hình dung ra loại cảm giác còn đọng lại dư âm này.


    "Một chút gì?" Anh ta lại hỏi, lần này giọng đã có chút nhẹ nhàng hơn.


    Tôi thoáng trầm tư, rồi khẽ lắc đầu, tay chợt đặt lên môi mình một chút, vị ấm ấm vẫn chưa tan hết. "Rốt cuộc là vị gì nhỉ?"

    Bất giác tôi đã hỏi ra nghi vấn trong lòng mình.


    Nhật Bạch nhìn tôi, khẽ cười. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nụ cười của anh ta sau gần một tháng cùng làm việc. Tôi nhận thấy khuôn mặt của anh ta nếu cười lên sẽ đẹp hơn rất nhiều so với khuôn mặt thâm trầm thường ngày.


    Một lúc sau, lâu đến nỗi khi tôi sắp uống cạn tách espresso trước mặt thì anh ta mới nói một câu rồi xoay người rời đi.


    "... vị cuối cùng của tách espresso vừa rồi, gọi là FK!"


    Tôi thoáng bần thần.


    FK!?


    PHẦN HAI: DIYU

    Hạ Thư!


    Lần đầu tiên tôi nghe đến cái tên này, là một chiều nắng hạ.


    Ngày hạ vừa chớm ở một thị trấn nhỏ tại thành phố Bangor - một trong những thành phố nhỏ nhất ở Vương quốc Anh. Tôi đến sống cùng ông nội ở đây khoảng ba năm, ngoài việc ôn lại các kiến thức lịch sử, kiến trúc cổ, đến những ngôi nhà thờ cổ kính thì tôi còn học từ ông cách pha chế café. Ông tôi từng là một barista trên một du thuyền Anh - Pháp vào giữa thế kỉ XIX, sau đợt cải cách chính trị, ông không trở về quê nhà mà tìm đến thị trấn này sinh sống. Sau đó nữa, ông gặp được tình yêu của mình.


    Hôm ấy vừa lúc Bangor đón những ánh nắng hạ gay gắt còn xen lẫn chút nắng ấm của mùa xuân vừa qua, trên con đường mòn hướng đến nhà thờ ở trung tâm thị trấn, tôi gặp được một cô gái với mái tóc đen tuyền, ánh mắt trong trẻo và lạnh nhạt đứng giữa dòng người ngoại quốc, trông cô vừa nổi bật vừa thoảng chút lạ lẫm.


    Cô gái vận một chiếc váy trắng dài đến mắt cá chân, đôi giày thể thao ngắn gót, và chiếc balo to đùng trên cái lưng gầy gò, trông cô như một thiên sứ đang lẫn chốn nhân gian. Giống như những du khách khác, cô nhìn dọc các quầy hàng trên đường, đôi lúc sẽ ghé lại cửa hàng bán tranh lưu niệm. Tôi chợt phát hiện cô gái ấy đứng ngắm một bức tranh khá lâu, lại gần một chút, tôi nhận ra đó là một bức tranh vẽ lại khung cảnh nhà thờ Cathedral trong sương sớm. Bức tranh dường như được pha trộn với những thứ màu sinh động, có chút đặc biệt khó hiểu và có gì đó không thực.


    Trong khi tôi nghĩ cô gái ấy sẽ mua bức tranh, hoặc ít nhất là hỏi về giá của nó, cô ấy lại trực tiếp đến hỏi ông chủ về tác giả của bức tranh và khi nhận được lời đáp, cô ấy liền nhanh chóng rời đi.


    Tôi kịp nhận ra phương hướng cô gái ấy rời đi, là con đường nhỏ dẫn đến bờ biển Bangor.


    Tôi trông thấy cô ấy đến ngôi nhà gỗ cạnh gò đất cách bờ biển không xa. Tôi biết ngôi nhà gỗ ấy, đấy là ngôi nhà của ông họa sĩ già Alfred mà ông nội thường nhắc đến, theo lời đồn, ông ấy là một người khá cô độc và bình dị, tranh của ông ấy đã không còn hợp với thời đại nên con đường sự nghiệp dường như rất trắc trở.


    Không lâu sau, cô gái ấy liền bước ra, tôi kịp thời nhận ra trong đôi mắt cô còn đọng lại chút u buồn không hợp tuổi, chiếc balo trên vai lúc này khiến người khác nhìn vào càng trở nên nặng nề. Cô gái dường như cũng cảm nhận được, cô khẽ buông chiếc balo ra, đặt khẽ bên thềm nhà gỗ, dừng lại một lúc như do dự, cô gái khẽ cởi đôi giày trắng trên chân, rồi bước nhẹ về phía bờ biển.


    Nắng hạ vừa khẽ buông, tia sáng nhạt dần xen lẫn với vài tia đỏ rực cuối chân trời, hoàng hôn sắp buông xuống, vài cơn thuỷ triều còn đọng lại dư âm mà đánh về phía bờ cạn. Bước chân cô gái cứ bước đều hướng ra đại dương xanh thẫm, sóng táp vào đôi chân trắng ngà của cô, rồi dần ngập nước, từ mắt cá đến bắp chân, dần đến đầu gối. Bước chân cô gái vẫn không dừng lại, thân thể nương theo nhịp sóng vỗ lúc lên lúc xuống. Tim tôi thắt lại, khi bước chân chực chạy ra ngăn cản thì cô gái khẽ quay đầu lại, chiếc váy trắng theo nhịp cơ thể khẽ tung bay, ngay khoảnh khắc cô gái quay đầu kia, tim tôi lỡ nhịp...


    ...


    Sau hôm đó tôi không còn nhìn thấy cô gái ấy nữa, có lẽ cô đã rời khỏi Bangor hoặc là cô đã đến một nơi mà tôi không tìm được. Tôi có ghé đến vài lần tại ngôi nhà gỗ của Alfred, nhưng dường như cả ông họa sĩ già ấy cũng biến mất.


    Vậy là trong một ngày nắng hạ, trái tim tôi đã bị đánh cắp bởi một cô gái xa lạ, chẳng biết tên.


    Một năm sau, ông mất. Tôi theo nguyện đưa di cốt ông trở về quê cũ. Ngày cuối cùng khi chuẩn bị trở lại London, tôi kịp ghé ngang quán cafe First Night của một người chú, là bạn quen thân mới mẹ.


    Ngay khoảnh khắc khi bước chân vào quán, bóng dáng tôi nhung nhớ bao ngày lại hiển hiện ngay trước mắt, ánh mắt ấy, khuôn mặt ấy dường như chẳng hề thay đổi. Và dường như cô ấy chẳng nhận ra tôi, cũng đúng thôi, nếu như tôi không gặp gỡ và dõi theo cô ấy vào ngày ấy, hẳn cả hai chúng tôi đều chỉ là những người qua đường của nhau.


    Sau này, tôi biết cô gái ấy có cái tên rất đẹp... Hạ Thư!


    Sau này, tôi biết cô gái ấy thích nhất là café...


    Café... tôi sẽ dùng chính hương vị mà cô ấy thích nhất, để cô cảm nhận được hương vị khác biệt. Hương vị tình yêu!


    ...


    "Hạ Thư! Em đã từng đến nơi nào ở Vương quốc Anh chưa?" Tôi gọi khẽ cô gái đang ngồi ngẩn người phía đối diện. Ánh mắt cô ấy lúc nào cũng chất chứa chút u buồn tĩnh lặng.


    "Đã từng." Cô khẽ đáp lại, giọng rất khẽ, tiếng nói nhẹ nhàng như muốn khắc sâu vào tâm khảm người đối diện.


    "Vậy em thích nơi nào ở đấy nhất?" Tôi chăm chú nhìn nét mặt cô gái trước mặt.


    Cô ấy bỗng liếc nhìn tôi một chút, rồi khẽ quay đầu về hướng cửa sổ. Hồi lâu sau, lâu đến nỗi tôi tưởng chừng như cô sẽ mãi im lặng như thế. Cuối cùng cô ấy cũng khẽ nói, lần này giọng càng khẽ khàng hơn trước: "Hẳn là Bangor đi." - Dừng lại một chút, cô lại khẽ bổ sung: "Là một thành phố thuộc xứ Wales."


    Tôi khẽ cười, cũng theo cô ấy hạ giọng: "Anh biết, anh đã từng đến đấy! Đó là một thành phố diệu kì."


    Lần này thì cô ấy cũng đối mặt với ánh nhìn của tôi, khóe môi khẽ hở, dường như định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi. Trầm mặc một chút, cô ấy mới gật nhẹ đầu: "Đúng vậy, rất diệu kì."


    Tôi biết trong lòng cô còn nhiều bí mật, tôi cũng không gặng hỏi, chỉ muốn cùng cô trải qua chút khoảnh khắc yên bình hiếm hoi.


    "FK là hương vị gì thế?"


    Tôi nghe cô nhẹ giọng hỏi, tôi đoán là cô đã cân nhắc rất lâu để hỏi vấn đề này. Nghĩ đến đây tôi lại không dừng được, khẽ cười. Thật là một cô gái đáng yêu, ngay lúc này, tôi thật sự muốn nói rõ tình cảm của bản thân mình, nhưng dường như hiện tại không phải thời điểm thích hợp.


    "Chưa đến lúc, anh không thể nói cho em biết. Nhưng hiện tại anh muốn em nếm thử một hương vị café mới." Nói rồi tôi đi đến quầy pha chế bên cạnh, cẩn thận điều lượng hạt café, tỉ mỉ canh đúng lượng hạt và thời gian xay nhỏ, mực nước chỉnh vừa tới. Lớp bọt sữa được đánh mịn vừa đủ, tay tôi cố gắng xoay đều, tách café trở nên đẹp nhất từ trước đến nay, tựa như tôi đang cẩn thận miêu tả lên tình yêu của bản thân mình. Một cách trân trọng và nâng niu.


    "Là Latte Art!?"


    "Đúng vậy! Em nếm thử xem." Tôi khẽ đặt tách Latte Art đến trước mặt Hạ Thư, thoáng nhìn tạo hình trái tim trên mặt tách sứ, tôi chờ mong nhìn cô ấy nhấp khẽ một ngụm. Tôi cảm thấy bản thân hiện tại như một nam sinh đang chờ đợi khoảnh khắc tỏ tình đẹp nhất.


    "Thế nào?"


    Tôi nhìn thấy cô ấy khẽ nhắm đôi mắt lại, đôi mi cong vút run run, dường như cô ấy đang dần cảm nhận từng chút một hương vị café này... tim tôi lại bắt đầu lỡ nhịp.


    "Lớp bọt sữa đánh rất vừa vặn, không có cảm giác quá ngọt như latte bình thường, vị đắng không đậm cũng không nhạt, thoảng qua còn đọng dư âm ở đầu lưỡi. Có một chút cảm giác như đang phiêu dạt trên biển, bồng bềnh và... có chút cảm giác rất kì lạ..." Hạ Thư lại khẽ nhấp một nhịp, giống như lần trước, cô không thể nói ra dư vị cuối cùng còn đọng lại. Cô khẽ chau mày suy tư, chút thắc mắc và tò mò.


    Tôi nhìn cô một chút, lần này đợi cô thưởng thức cạn tách café xong tôi mới cất tiếng hỏi: "Em cảm giác thế nào?"


    "Em không biết phải diễn tả thế nào, dư vị ấy, dường như khiến người khác vừa có chút ngọt ngào, vừa xen lẫn..." Cô ấy nhìn tôi, chăm chú, rồi đột nhiên giọng trầm xuống, khẽ nói: "Giống hương vị của biển Bangor... rốt cuộc là hương vị gì?"


    "Đúng vậy, xen lẫn với hương vị của biển Bangor... hương vị cuối cùng của tách Latte Art này, gọi là Diyu!"


    PHẦN BA: DOVE

    "Sau đó thì sao ạ? Rốt cuộc bà có hiểu được những hương vị café đó không?"


    "Đợi đến khi bà hiểu được, thì người ấy đã rời đi..."


    Tôi nhìn nét u buồn trên khuôn mặt của bà lão trước mặt, rõ ràng bà chỉ mới bước qua tuổi năm mươi, nhưng khuôn mặt kia lại luôn bao phủ nhiều nỗi trầm tư không bao giờ vơi hết.


    Bà ấy là bà của tôi, nhưng không hề có chút quan hệ huyết thống nào. Là bà từ trong đám trẻ ở cô nhi viện chọn ra tôi, vì như bà nói, bà thích đôi mắt của tôi, nó khiến bà nhớ đến một vị cố nhân từng quen biết.


    Có đôi lần tôi gặng hỏi người ấy là ai, nhưng bà chỉ dùng sự im lặng để đáp lời. Tôi nghĩ hẳn đó là một quá khứ khiến bà đau khổ, nên ngần ấy năm nay, từ khi cùng bà đặt chân vào quán cafe First Night này và đến khi thay bà tiếp quản nó, tôi vẫn không hề biết chút gì về vị cố nhân kia.


    Cho đến hôm nay, trước một ngày khi bà chuẩn bị lên máy bay đến Bangor, bà mới chậm rãi kể cho tôi nghe về "người ấy".


    ...


    "Còn một hương vị nữa đúng không ạ? Vì bà từng nói "người ấy" đã mang đến cho bà ba hương vị café tuyệt nhất trong đời."


    ***


    Hạ Thư đặt tách café xuống mặt bàn, đôi tay lơ đễnh khiến nước café sóng sánh ra ngoài một ít, giật mình, cô vội vàng xin lỗi vị khách trước mặt rồi nhanh chóng bê một tách café khác lên.


    Trở lại quầy, vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt chăm chú của Nhật Bách, cô khẽ dời mắt đi, nhanh chóng xem yêu cầu của khách trên giấy dán rồi tiếp tục việc pha chế của mình.


    "Hạ Thư, hôm nay cậu sao thế? Cứ mãi thất thần. Đến cả công việc bê nước của tớ mà cậu cũng quên mất."


    Hạ Thư nhìn cô bạn đang nói bên cạnh, khẽ lắc đầu nói không sao rồi lại tiếp tục công việc trên tay. Cô bạn thấy vậy cũng không hỏi nữa, khẽ lầm bầm một chút rồi cũng đi làm việc của mình.


    Hạ Thư nhìn tách café vừa được pha chế xong, bần thần nhớ đến cuộc nói chuyện vô tình nghe được giữa Nhật Bách và Peter vào đêm qua.

    Lúc ấy vì là người cuối cùng rời khỏi quán nên cô tiện tay thu dọn chút dụng cụ trên quầy, định đi vào nói với ông chủ Peter một tiếng rồi ra về, ai ngờ lại nghe thấy giọng nói của Nhật Bách phát ra từ sau cánh cửa dẫn đến nhà chính.


    "Cha mẹ cháu cả tháng nay liên tục thúc giục cháu trở lại London, chú mặc dù muốn giữ cháu lại nhưng mà..."


    "Cháu không định về Anh Quốc sớm như vậy..." Giọng Nhật Bách rất khẽ khàng, dường như đang cân nhắc điều gì đó.


    "Cháu cũng đã hoàn thành di nguyện của ông nội rồi, còn có lý do gì để ở lại nào? Thật ra cha mẹ cháu cũng là thương nhớ cháu quá thôi, dù gì thì cháu cũng đã sống với ông nội mấy năm ở Bangor..."


    "..."


    Sau đó họ nói gì, Hạ Thư không còn nghe thấy nữa, trong lòng cô lúc này chỉ quanh quẩn những vấn đề vừa nghe thấy.


    Trở lại Anh Quốc... anh ấy sẽ rời đi sao? Còn nữa, Bangor!? Thì ra anh ấy từng sống ở đấy... vậy có khi nào... Hạ Thư vội bỏ những suy nghĩ hoang đường kia lại, làm sao có thể kia chứ.


    ...


    "Hạ Thư!"


    Tiếng Nhật Bách vang lên bên tai khiến cô giật nãy mình, suýt làm đổ tách café cầm trên tay. May mắn Nhật Bách nhanh nhẹn đưa tay giữ lấy, trong một thoáng khi chạm đến tay cô, anh dừng lại một chút rồi thả lỏng, khẽ cười nói: "Hôm nay em thất thần tất thảy bốn lần, rốt cuộc là đang gặp vấn đề gì vậy?"

    Dừng một chút, anh lại bổ sung: "Đừng bảo không có gì với anh. Hiện tại trên khuôn mặt em đang hiện lên trạng thái "tôi đang có gì" đấy!"


    Đối với lời vui đùa của anh, Hạ Thư cũng gắng nhếch môi cười nhạt rồi khẽ đáp: "Thật sự không sao, em chỉ đang lo một chút về đợt thi cuối kì sắp tới thôi."


    Nhật Bách nhìn cô, không hỏi nữa, thu lại chút tươi cười, anh nói: "Nếu không vui thì đừng cố cười."


    Hạ Thư ngẩn ra, rồi chợt thu lại nụ cười gượng trên mặt, ánh mắt liếc về phía xa xăm, lồng ngực cô lúc này vang âm ỉ, vừa như rung động, vừa như đơn côi. Anh luôn biết cách quan tâm đến cô như vậy đấy, và rồi anh cũng sẽ ra đi...


    "Hạ Thư này, anh có chuyện muốn nói với em, ra về đợi anh nhé!" Anh bỏ lại một câu rồi nhanh chóng rời đi.


    ...


    "Đây sẽ là hương vị cuối cùng anh muốn dành tặng em, nếm thử xem."


    Lúc này trong quán không một bóng người, ánh đèn trần hắt lên khung cửa bên cạnh, chiếu vào ánh mắt của cả hai, có chút mờ ảo, Hạ Thư nhìn tách café vừa giống như Mocha lại vừa giống như Cappuccio trước mặt, tâm trạng ngổn ngang dần lắng xuống, cô khẽ nâng tách, hương vị café như có như không còn vương lại nơi chớp mũi, nhấp một ngụm, rồi dần cảm nhận hương vị của nó.


    "Có hương vị của espresso, chút quyện của sữa nóng, sữa sủi bọt và chút vị của bột cacao... có chút thanh thanh của chocolate sauce... chút béo ngọt của kem tươi... và một chút..."


    Tựa như hai lần trước, Hạ Thư lại chẳng thể nói lên hương vị gì còn đọng lại ở khóe môi. Cô khẽ hỏi: "Vừa mang chút hương vị của cappuccio lại vừa có dư vị dây dưa của mocha... Đây rốt cục là café gì thế?"


    "Em cứ thưởng thức thêm chút đi, nói chút cảm nhận của riêng mình, rồi anh sẽ nói cho em biết." Nhật Bách chăm chú nhìn vào mắt cô, khuôn mặt anh lúc này nghiêm túc đến lạ, ngay cả nét dịu dàng trên mặt cũng vơi đi ít nhiều, thay vào đó là vẻ trầm tư, ánh mắt kia, thoảng có chút buồn.


    Hạ Thư nhìn anh, lòng lại chợt xao động. Chẳng lẽ anh định nói...


    "Hương vị của cappuccio thoảng qua, khiến lòng người dịu ngọt như cảm giác tình yêu vừa chớm nở. Lớp mocha đọng lại phía sau lại mang cảm giác vừa như không thể thưởng thức nó một cách trọn vẹn, cảm giác như đang chờ đợi, có chút hụt hẫng và gian nan, giống như cảm giác của sự từ chối hương vị..." Hạ Thư nhắm mắt lại, lòng buông thả theo hương vị café, nói từng chút một cảm nhận của riêng mình.


    Nhật Bách ngắm nhìn cô, anh thích nhất một Hạ Thư như thế này, khi cô thưởng thức café, anh cảm tưởng như cô đang đứng trước người yêu của mình, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày dường như được thả lòng. Trông cô lúc này và khoảnh khắc ngày ấy khi cô quay đầu, có gì đó giống lại không giống, nhưng lại khiến lòng anh xao xuyến đến lạ.


    "Nhật Bách, anh sẽ đi sao?"


    Đấy là lần đầu tiên cô gọi tên anh, tiếng nói thật khẽ và xa xăm khiến người ta có gì đó nhói đau.


    Nhật Bách nhìn cô, không trả lời. Đây là lần đầu tiên anh không đáp lại lời cô ngay. Trầm mặc một lúc lâu, khi cô tưởng như anh sẽ im lặng mãi, anh bỗng cất tiếng, giọng đã khàn đi:


    "Tách café này gọi là Dove. Hạ Thư, em thích hương vị của cappuccio hay là mocha?"


    Dove... Hạ Thư thoáng thất thần, Dove sao?


    Cô từng đọc qua một quyển sách, kể về câu chuyện của một đôi yêu nhau nhưng họ không hề biết tình cảm của đối phương, và người con trai kia đã để lại một dòng chữ cho cô gái trước khi từ bỏ mối tình ấy. Là Dove!


    Dove...


    Do you love me...


    Em có yêu anh không?


    Hạ Thư nhìn chăm chú vào ánh mắt của anh, trái tim theo ánh nhìn dường như không kịp khống chế mà loạn nhịp. Cô bỗng nhớ đến lời Peter từng nói, Nhật Bách không thuộc về nơi này. Gia đình, sự nghiệp và ước mơ của chàng trai này là ở một nơi khác, mà nơi đấy, chắc chắn không cùng bầu trời với cô.


    Từ khởi đầu này, cô chợt nhớ đến những hương vị lần trước. Dường như cô đã hiểu ra tất cả.


    Anh vẫn nhìn cô, ánh mắt như đêm đen như đang xoáy vào linh hồn cô, thấu cảm hết mọi suy nghĩ lẫn con người cô, anh lại hỏi: "Hạ Thư, em thích hương vị của cappuccio hay là... mocha?"


    Cappuccio... sự khởi đầu cho một tình yêu nồng nhiệt. Mocha... lại như một sự chối từ hương vị đối với người không thể thưởng thức nó.


    Là Cappuccio... hay là mocha?


    ...


    "Bà đã từ chối ông ấy sao? Bằng cách chọn hương vị của mocha?"


    "Không. Bà đã chọn cappuccio..."


    ***


    Buổi sớm đầu hạ hôm ấy, tôi tiễn bà đến sân bay. Mỗi năm vào khoảng thời gian này bà đều đi đến Bangor một thời gian ngắn, bà nói nơi ấy còn lưu dấu nhiều kỉ niệm, đối với bà, hay cả với người ấy.


    Tôi đã hỏi bà, có phải bà luôn đi tìm kiếm người ấy hay không?


    Bà chỉ im lặng, ánh mắt dần xa xăm.


    Tôi gần như đã biết đáp án cho câu hỏi của mình.


    ...


    Vài ngày sau, First Night đón chào một vị khách, là một người đàn ông khá lớn tuổi, trên tay luôn ôm một bức tranh được bọc gọn gàng trong bao giấy lót. Tôi nhận ra người đàn ông này, mỗi năm vào khoảng thời gian này tôi đều thấy ông ấy đến đây, ngồi ở vị trí sát cửa sổ mà bà tôi vẫn hay ngồi ngẩn người. Mỗi năm một lần, không hơn không kém.


    Nhìn chăm chú bức tranh trên bàn, đó là bức tranh vẽ một cô gáy mặc váy trắng dài đang tung bay trong gió, một phần người của cô đã bị che lấp bởi nước biển trong veo, đôi mắt cô gái mang đậm nét buồn, mái tóc dài buông xõa uốn lượn theo từng cơn gió nhẹ phất qua, trông cô như một thiên sứ lạc vào chốn nhân gian, người họa sĩ đã khắc họa bức tranh bằng một khung màu sáng tối rất hiệu quả, ngay cả tôi không am hiểu về nghệ thuật cũng cảm giác được sự điêu luyện từ người họa sĩ vẽ nên bức tranh này.


    "Ông lại đến rồi à." Tôi đến bắt chuyện với ông ấy, tôi không biết ông ấy có nhớ tôi không, nhưng tôi đoán hẳn là có đi.


    "Chào cô chủ nhỏ." Người đàn ông cười đôn hậu đáp lời. Và tôi vẫn cảm thấy may mắn vì ông ấy còn nhận ra tôi, không thì thật xấu hổ nhỉ.


    "Lần này ông vẫn gọi trước một tách espresso chứ nhỉ?" Mỗi lần ông ấy đến đây đều ngồi lại cả ngày, gọi đúng ba tách cafe, và thứ tự luôn lần lượt là espresso, latte art và mocha... Khoan đã. Dường như có điều gì đó lóe lên trong đầu tôi.


    Không kịp đợi người đàn ông trả lời, tôi vội nói: "Xin lỗi, nhưng có thể cho tôi biết bức tranh kia ông đã từ đâu mà có được không?"


    Người đàn ông trầm mặc, suy nghĩ một lúc rồi ông nói: "Bangor. Tôi đã mua lại bức tranh từ một lão họa sĩ ở Bangor nhiều năm trước."


    Tôi như hiểu ra được điều gì đó.


    "Người con gái trong bức tranh kia có là gì của ông không?"


    Người đàn ông lại trầm mặc, bỗng trên mặt ông thoáng qua nét buồn: "Có. Cô gái ấy là linh hồn của tôi."


    "Vậy ông có muốn biết người con gái ấy ở đâu không?"


    "Cô chủ biết cô ấy ở đâu?" Người đàn ông trở nên kích động, sự bình tĩnh từ đầu đến cuối dường như chẳng còn thấy.


    "Hương vị của espresso là gì thế ạ?" Tôi không trả lời câu hỏi của ông, chỉ nói ra nghi vấn trong lòng mình.


    Người đàn ông chợt nhắm chặt mắt, dường như đang cố kèm nén điều gì đó.

    "Là FK, chính là từ viết tắt của First Kiss, hương vị của nụ hôn đầu. Hương vị của lần đầu tiên." Không đợi tôi hỏi tiếp, người đàn ông lại tiếp lời: "Hương vị còn đọng lại của Latte Art, gọi là Diyu, mang hương vị của biển Bangor, là từ viết tắt của tiếng Wales: Dw i'n dy garu. Nghĩa là... anh yêu em."


    Tôi chợt thấy nghẹn lời. Những oán trách trước đó của tôi về sự ra đi của người đàn ông này đột nhiên tan biến, cuối cùng chỉ còn lại thổn thức và tiếc nuối.

    Có lẽ trên đời này, yêu và được yêu là hai khái niệm đối lập nhau, song, nếu như nó cùng dừng lại trên một người. Vậy chỉ có thể nói, đó là điều tuyệt vời nhất.

    Họ yêu nhưng không ràng buộc vì tình yêu. Họ cho nhau tự do thể xác nhưng linh hồn lại vẫn gắn chặt, cho dù đã già đi, cho dù không ước hẹn. Duyên nợ đến rồi, họ sẽ biết đường tìm đến nhau thôi.


    ...


    "Ông chắc là sẽ đi ngay bây giờ chứ? Đến Bangor?"


    "Tất nhiên rồi."


    "Vậy... chúc ông may mắn nhé!"


    "Cảm ơn cô vì tất cả, cô chủ nhỏ."


    "Cháu thật sự muốn thưởng thức qua những tách café kia của ông."


    "Rồi một ngày sẽ có người mang đến cho cô những hương vị mà cô mong muốn. Những hương vị ngày ấy tôi chỉ có thể làm ra vì một người, gửi đến một người duy nhất. Và tôi đang chờ đợi người ấy mang đến cho tôi một hương vị."


    "Là hương vị của cappuccio sao?"


    "Không. Tôi đã nhận được hương vị đấy từ nhiều năm trước rồi."


    "Vậy ông muốn nhận từ bà tôi hương vị gì?"


    "Hương vị tình yêu!"


    ♧ THE END ♧


    Dear Me, nắng hạ, 11/5/2018
     
    Quan tâm nhiều
    Sổ tay Tiêu Thố Thố
    Sổ tay Tiêu Thố Thố bởi Lạc, 14/9/19 lúc 23:50
    Tình thơ hoa sữa
    Tình thơ hoa sữa bởi Tường Vy, 13/9/19 lúc 21:40
    Cảm hứng trung thu
    Cảm hứng trung thu bởi Tường Vy, 13/9/19 lúc 19:06
    Lời thề ba năm
    Lời thề ba năm bởi Glorially, 18/9/19 lúc 21:42
    Bài viết mới
    Lời thề ba năm
    Lời thề ba năm bởi Glorially, 18/9/19 lúc 21:42
    Sổ tay Tiêu Thố Thố
    Sổ tay Tiêu Thố Thố bởi Lạc, 14/9/19 lúc 23:50
    Chỉnh sửa cuối: 18/7/19
    Đàm Hy, Pansy Hy, Aria4 others thích điều này.
  2. Pansy Hy

    Pansy Hy Cừu thông thái Thành viên BQT

    Bài viết:
    218
    Đã được thích:
    1,010
    Điểm thành tích:
    100
    Chào Lạc!
    Đây là lần đầu Hy đọc truyện của Lạc và Hy có vài nhận xét nhé <3
    Đầu tiên thì cách viết của Lạc rất gây ấn tượng cho người đọc, đặc biệt là trong truyện này, làm cho người khác muốn tìm một truyện khác của bạn, tìm lại một chút dư vị của cảm xúc mà bạn mang đến. Chắc là cuối cùng thì hai nhân vật ấy vẫn gặp lại nhau chứ nhỉ? Lúc đầu đọc thì Hy cứ tưởng là nam chính là Lâm cơ :)
    Và Hy cũng có vài góp ý. Nhiều chỗ, nhất là ở chương 1 và 2 thì câu còn dài quá, đôi khi Hy phải đọc lại vài lần thì mới hiểu được. Ngoài ra còn có một vài lỗi nhỏ, bạn xem rồi sửa lại cho truyện hay hơn nhé <3

    => và

    => chợt (sẽ hay hơn)

    Mình nghĩ nên bỏ chữ "nhất" này. Đã là "điều đầu tiên" còn thêm "nhất" nghe hơi thừa. Vả lại từ này gây lặp với từ "nhất" ở sau nữa.

    Thiếu "ra" đúng không? => Tôi nhận ra người đàn ông này.

    Mình rất thích truyện này, đặc biệt là cái kết ấy, kết mở khiến người ta phải tự suy diễn và mong chờ một điều gì đó...
    Mong rằng bạn sẽ có nhiều truyện hay nhé!
    Ngày lành <3
     
    Đàm Hy, Dê Vô Tiện, Aria1 other person thích điều này.
  3. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    223
    Đã được thích:
    1,715
    Điểm thành tích:
    100
    Cảm ơn những lời nhận xét và góp ý của bạn. Chúc bạn một ngày an lành. <3
     
    Đàm Hy, Dê Vô TiệnPansy Hy thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Lạc
      Lạc
      Không nhiều, mình chỉ là thích uống café nên hay tìm hiểu một chút.
      18/7/19 Báo cáo
    3. Pansy Hy
      Pansy Hy
      cơ mà chắc là bạn biết nhiều về cafe lắm nhỉ?
      18/7/19 Báo cáo

Chia sẻ trang này