Truyện ngắn Hồi kết linh hồn

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi luthyeen, 12/6/18.

  1. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

    HỒI KẾT LINH HỒN
    Tác giả:
    Lưu Thu Huyền
    Thể loại: Truyện ngắn.
    Tình trạng: Đã hoàn thành.

    Lưu ý: Địa điểm, địa danh trong truyện đều là giả tưởng
    Lưu ý: Truyện được tác giả viết từ hai năm trước, khi tay viết còn non và văn phong còn lậm Trung, nay đã được beta nhẹ lại. Nhưng vì tác giả quá lười nên không chỉnh sửa hết hoàn toàn mà chỉ sửa câu cú lời văn.

    Mùa đông bắt đầu với những cơn mưa phùn dai dẳng cùng một cái lạnh giá cắt da cắt thịt. Ngoài đường xe cộ lao đi vun vút vô tình mặc cho sự ngăn trở của mấy cái đèn xanh đỏ. Không khí có phần nặng nề.

    Đó là một vùng ngoại thành mới phát triển, người dân thậm chí còn tù mù không hiểu tại sao mình phải mất đất mất ruộng để tạo nên mấy cung đường tử thần mà ngày nào cũng có mấy mạng người bị cướp đi.

    Giữ tay ga thật vững, cô gái nhỏ với chiếc xe cà tàng lao đi vun vút. Mái tóc ngắn thấm đẫm mưa của cô bị gió thổi tạt sang hai bên để lộ ra gương mặt khắc khổ. Cái mắt sâu hoắm cùng mấy gợn cuồng thâm, gò má nhô ra trơ xương cùng cái cằm nhọn hoắt.

    Này, cô gái, cô là ai? Cô bao nhiêu tuổi? Cô về đâu?

    Chu Vinh, hai mươi bảy tuổi, về làng Mãn Ngũ...

    Mở chiếc điện thoại đen trắng đã ố vàng, dòng ngày tháng hiện rõ lên trước mắt Vinh, ngày hai mươi bảy tháng mười một năm hai nghìn không trăm mười sáu. Cô dựa vào chiếc võng rách tả tơi, để mình thư giãn một chút, vậy mà lòng vẫn không tránh được nghĩ suy.

    Hôm nay là sinh nhật thứ bảy Vinh không ở nhà. Họ, sống vẫn tốt chứ? Có lẽ là tốt. Cũng không biết cô đã tự trả lời câu hỏi này bao nhiêu lần nữa.

    "Chị Vinh. Chúc chị sinh nhật vui vẻ!!" Tiếng động ở đầu võng vang lên làm Vinh giật mình. Có mấy đứa trẻ quần áo rách nát miệng cười toe đứng đó.

    Nhìn mấy đứa trẻ đen nhẻm, Vinh rời võng, ngồi xổm xuống nhìn cái bánh nhỏ trên tay chúng nó mỉm cười: "Đại, Vân, Nam, Vũ, cảm ơn các em."

    Đó là mấy đứa trẻ cô quen hồi đầu đến đây... Chúng đều xuất thân bần hàn khốn khó, cái ăn cái mặc thiếu thốn thế nhưng lại rất giàu tình cảm. Phải rồi, trẻ con đều là một tờ giấy trắng, tính cách của chúng phản ánh phẩm chất người dạy dỗ chúng. Những người dân ở đây dù nghèo khó nhưng hiền lành chất phác, cuộc sống dù thiếu thốn vật chất nhưng no đủ tinh thần.

    "Chị Vinh, hôm nay có gì vui không ạ?" Con bé tên Vũ vui thích hỏi tôi. Nó rất tò mò thế giới bên ngoài, còn tôi thì lại không thích nói về điều ấy. Mỗi lần nó hỏi tôi lại bịa cho nó một câu chuyện đầy hoa mỹ. Có lẽ nó còn quá nhỏ để biết hiện thực ngoài kia mỗi ngày xảy ra chuyện gì.

    "Được rồi, cái đó chị nợ đến tối nhé, Vũ kể chuyện hôm nay đi đâu cho chị nghe nào." Vinh xoa đầu cô bé hỏi chuyện.

    Đại thấy tôi hỏi lại tranh nói trước: "Vũ hôm nay xấu lắm chị, còn dẫm phải một cục cức to bự chảng cơ."

    Tiếng nó vừa dứt mấy đứa trẻ kia liền nháo nhào cười rộ lên thích thú.

    Nam lại còn nói cố: "Là phân trâu ấy chị. To lắm luôn."

    Cô bé Vũ phồng mặt lên nhìn bọn chúng: "Nói dối, nói dối, không phải đâu chị Vinh." Nói xong còn quay sang nhìn Vinh ai oán.

    Vinh thấy vậy lập tức ngậm miệng mà nói: "Được rồi, cười nhạo bạn mình không tốt đâu. Các em phải là bạn tốt của nhau cơ mà."

    "Em không thèm làm bạn với chúng nó. Huhu." Vũ chui vào lòng cô khóc oà lên làm Vinh bật cười. Những đứa trẻ này thật dễ thương...

    Vinh cô cũng từng có một đứa em dễ thương như vậy.

    Nhưng đó là chuyện của hơn mười năm về trước...

    ...

    "Chị ơi, em buồn ngủ rồi" Thằng bé mười bốn tuổi mặt phấn nộn nhìn Vinh ngáp dài. Cái má phúng phính co lại đáng thương.

    Vinh xoa đầu thằng bé đầy yêu thương: "Ra giường ngủ đi, lát chị ngủ."

    Năm nay là năm cuối cấp, chuyện thức khuya học cũng là điều đương nhiên. Thế nhưng thằng bé lại không hiểu mà bắt cô đi ngủ thì nó mới chịu ngủ.

    Vinh cũng không đành lòng nhìn thằng bé gật gù cố chấp như vậy đành tắt đèn rồi lên giường ru nó ngủ.

    "Khoa hôm nay đi học có cái gì?" Trẻ con thường nhiều chuyện, thường thích được hỏi, Vinh cũng bởi vậy mà chấp nhận nói những câu nhàm chán này.

    "Chị ơi."

    "Ơi."

    "Có phải sắp tới em không được ngủ cùng chị nữa không?" Ánh mắt non troẹt lơ đễnh nhìn lên trần nhà.

    Trong phút chốc Vinh giật mình với ánh mắt ấy. Thằng bé đang nghĩ gì?

    Cô không muốn thương tổn thằng bé.

    Mẹ đi biệt tích một năm nay. Bố cũng đang hạnh phúc ở ngôi nhà mới của bố. Ngôi nhà của bọn họ từ một vợ một chồng cùng đôi tẻ nếp nay đã không còn trụ cột.

    Bố đi với dì cũng được mấy năm nhưng không có con trai. Lần này bố lại nhà mục đích cũng là muốn mang Khoa đi, thằng bé cuối cùng cũng biết chuyện rồi. Vinh lại thấy lòng rối bời không biết trả lời nó thế nào lại vừa lo cho nó.

    Đời nào bánh đúc có xương, đời nào mẹ ghẻ lại thương con chồng. Liệu Khoa có được đối xử tốt trong ngôi nhà mới hay không?

    Đó cũng là lý do Vinh vẫn chưa đồng ý với bố.

    Nhưng quyết định của cô đâu có ý nghĩa gì...

    Chuyện nhà là thế, lại thêm chuyện học. Chỉ còn hơn tuần nữa là thi rồi, Vinh vẫn không dám chắc về tương lai của mình. Trong cái xã hội xô bồ này, liệu có chỗ đứng cho một kẻ như cô? Một kẻ không tiền, không quyền.

    Vinh biết. Chuyện thi vào đâu không quan trọng bằng việc ra trường làm gì, làm gì để không thất nghiệp?

    .

    Kỳ thi năm ấy trung bình điểm thí sinh cả nước hạ nên điểm chuẩn cũng hạ theo. Vinh cầm điểm đi nộp hồ sơ ở một trường công tốp đầu và nhanh chóng trúng tuyển. Đó cũng là lúc cô chuyển sang nhà cô họ ở.

    Ngôi nhà ấy cũng giống như nhà của cô lúc trước, thật hạnh phúc với đôi nếp tẻ.

    Chỉ là Vinh không cảm nhận được sự ấm áp khi ở nơi ấy.

    Khoa đi với bố rồi, có lẽ thật lâu thật lâu về sau cô sẽ không được gặp thằng bé nữa.

    "Vinh, tiền tháng này của con đâu?" Cô họ cô đon đả cất lời.

    Lại đến rồi! Vinh thở dài. Mỗi tháng, cô đều phải nộp cho cô họ một khoản, gọi là tiền gì nhỉ? Cho là ăn ở đi. Dẫu cho bố Vinh gửi cho cô họ cô không ít, nhưng việc này vẫn không tránh được. Lòng tham của con người là vô đáy mà, phải không?

    Ừ thì tiền, chấp nhận thôi. Nhưng điều khiến Vinh khó chịu nhất chính là hai đứa em họ của mình. Chúng thường như mẹ chúng, kiếm đủ cớ để đòi tiền cô, từ con chó đau chân đến con mèo bỏ ăn. Vinh của ngày ấy chưa bao giờ hiểu lý do tai sao khiến bọn chúng trở nên xấu tính như vậy.

    Vinh của bây giờ mới thấu được một chút, có thể vì cô với bọn họ không phải cùng một loại người. Hoặc cũng có thể, Vinh quá bận rộn để nghĩ đến lòng tham.

    "Mày là đồ con hoang! Thứ cặn bã cha mẹ vứt bỏ!" Hai đứa trẻ sau khi đòi tiền thất bại liền văng vài tiếng chửi rồi đóng sầm cửa bỏ đi.

    Đôi lúc vì nghe nhiều mà Vinh cũng tưởng là thật, tưởng mình là cặn bã, tưởng mình là thứ rác rưởi vô dụng trên cuộc đời này. Vậy rác rưởi thường làm gì nhỉ? Rác rưởi làm thế nào để tồn tại.

    Có lẽ vẫn có một cách nào đó. Nhỉ?

    Cuộc sống của Vinh lặp đi lặp lại từng ngày gò bó như trong ngục tù.

    Đến trường nghe giảng.

    Đến quán phục vụ.

    Về nhà gõ bài kiếm thêm.

    Cùng ti tỉ lời nói của người xung quanh.

    "Vinh là trẻ mồ côi sao?"

    "Cho tôi một matcha đá"

    "Cho couple số 2"

    "Chị đưa tiền cho tôi"

    "Đến ngày nộp tiền cho cô rồi con"

    "Chị Vinh, em muốn mua đồ chơi"

    "Chị không có tiền sao?"

    "Tiền của tôi đâu?"

    "Mày không chịu được thì cút ra khỏi nhà tao đi"

    "Học làm gì, mày nghĩ mày có tương lai chắc?"

    "Cô bảo này, ở khu bên cạnh có một cậu điều kiện cũng khá tốt, mỗi tội có hơi xấu xí và già một chút. Nhưng nhà đó rất tốt, cháu xem xem thế nào? Cô nói này, cháu học cũng vô ích. Giờ cầm cái bằng ra đều để úp mỳ tôm chứ làm gì. Nghe lời cô, chi bằng tìm một bến đỗ, có phải tốt hay không?"

    "Mày không nghe tao, rồi năm sau ra trường đấy. Tao xem mày làm gì để sống? Nói thì dép chịu nghe gì cả. Hay định giống con mẹ mày sang Tây làm đĩ?"

    "Con không muốn, thưa cô."

    Cầm trên tay tấm bằng đỏ, Vinh bắt đầu đi tìm việc làm. Mọi người đều nói có bằng đỏ không lo thất nghiệp, cô cũng hy vọng là có thể như vậy.

    Và quả đúng là như vậy. Vinh được nhận vào một công ty tư nhân, lươngổn định, đủ để thái độ của cô Vinh thay đổi. Ít nhất cô sẽ không ép Vinh gả cho người đàn ông bị đao khu bên nữa...

    Vươn vai một cái, Vinh rời mắt khỏi màn hình mà bắt đầu rời công ty đi ăn đêm. Hôm nay tăng ca hơi muộn. Tất cả cũng là vì dự án sản phẩm mới của công ty. Đây cũng là lần đầu tiên Vinh được nhận một dự án như vậy. Vinh vừa mừng vừa lo. Cô mới vào công ty chưa được bao lâu đã được giao việc lớn, e là sẽ có nhiều người dòm ngó. Mà cô loáng thoáng nghe dạo này công ty có vẻ căng thẳng, cũng không rõ là chuyện gì xảy ra...

    Chẳng ai rõ chuyện gì xảy ra!

    Ngơi tay đánh máy một chút, Vinh lại chìm vào suy nghĩ mải mê. Cũng đã hơn bốn năm rồi, cô không còn gặp lại Khoa. Đến liên lạc cũng không có cách thức và đương nhiên bố cô cũng không còn xuất hiện. Mẹ Vinh lại càng không. Chuyện chuyển tiền cho cô họ cô có còn hay không chính cô cũng không rõ vì cô họ cô vẫn như vậy, vẫn chì chiết tiền nhà tiền ăn như thế. Vinh cũng không còn quan tâm nữa.

    Độ này, ở công ty có một người theo đuổi cô, Vinh dù biết bản thân cũng muốn gật đầu nhưng lại không thể. Cô cũng không biết điều gì đã ngăn trở mình nữa. Phải, chính cô đã bỏ qua hạnh phúc của mình...

    Vinh thở dài nhìn cốc mỳ đã trương lên mà chán nản. Lúc trước, khi cô còn có hạnh phúc, có người thường hay hỏi: "Yêu ai nhất nhà?"

    Vinh thường không nghĩ suy mà trả lời là mẹ. Mặc dù giờ mẹ không còn ở đây nữa, nhưng cô biết mẹ không vô tình, chỉ là mưu cầu hạnh phúc mà ai cũng muốn thôi.

    Sau câu hỏi ấy thường là: "Mai sau Vinh định làm gì?"

    "Vinh sẽ làm hướng dẫn viên du lịch để đi mọi nơi..."

    Lời nói thật vô tư mà ước mơ cũng thật xa vời.

    Đó là những thứ Vinh nhớ cho tới tận bây giờ.

    Người ta thường nói, thời gian sẽ xoá mờ tất cả, và đến khi bạn không còn đau lòng nữa thì tâm sẽ thanh thản mà có thể suy nghĩ về chuyện vui được.

    "...Hôm nay là ngày sinh nhật thứ hai mươi tám của tôi.
    Tôi sẽ nhớ những chuyện thật vui...
    Chuyện tôi đã từng thành công...
    Chuyện tôi đã từng hạnh phúc...
    Ngày mai sẽ là ngày đầu tiên của tuổi hai mươi tám, cũng là tôi bắt đầu lại lần thứ n."


    Ánh nắng sớm nhè nhẹ chiếu vào ngôi nhà xiêu vẹo của Vinh, hôm nay cô bắt đầu một hành trình mới.

    Thay ra bộ quần áo tử tế nhất của cô có, Vinh hài lòng ngắm nhìn mình trong chiếc gương cũ. Lần này xin việc được ở một nhà hàng trong thành phố, e là cô sẽ đi rất lâu mới quay lại. Mấy đứa trẻ kia vì thế mà luyến tiếc mãi. Chúng nó đòi cô rất nhiều thứ, Vinh đều đồng ý cả.

    "Vinh có nhà không? Vinh đi chưa?" Giọng nói oang oang vang lên từ cửa nhà gọi cô.

    "Có con." Cô đáp lại rồi chạy ra cười với mẹ của Vũ. Đó là một người trung niên, quần áo cũ rích, mặt mũi đen nhẻm. Cô ấy làm công nhân may ở một xưởng cách làng không xa. Thực ra mà nói, bề ngoài của Vinh lúc này cũng không hơn gì cô ấy nên cô cũng chẳng quan tâm mấy thứ đó. Cái mà cô cần là lòng người.

    Mẹ Vũ dúi cái hộp trong tay đưa cho tôi mà nói: "Lên ấy ý à. Khổ cực lắm. Cái này ăn dè được lâu phết, con mang đi mà ăn."

    Nhà Vũ đâu có khá khấm hơn gì Vinh, hầu hết những đứa trẻ này đều thiếu tình thương của cha. Nghe nói cha chúng đều đi xuất khẩu lao động cả chục năm nay không thấy về, ngay cả khi đã qua kỳ hạn rồi. Mấy mẹ con sống với nhau khó khăn thì sao Vinh dám lấy đồ của bọn họ. Nghĩ vậy cô liền từ chối: "Thôi mẹ cứ cầm về cho Vũ, con cũng có đồ ăn mà."

    "Cứ cầm lấy đi con." Một giọng nói khác đi tới.

    "Phải rồi. Cầm đi. Con cũng là con của các mẹ mà. Khách sáo gì chứ?"

    Vinh quay sang, thì ra là bọn trẻ cùng mẹ của chúng. Hai năm nay cô sống ở đây, cũng thân quen với bọn họ. Mà do vậy Vinh mới nhận ra rằng, khi con người ta chẳng có gì, lòng thương người mới thực sự được biểu hiện. Khác với những người ở thành phố xô bồ, họ đùm bọc lẫn nhau, bao dung cho nhau, một thứ tình cảm hiếm có trên đời, chỉ là yêu thương những người cùng khổ, không có bất kỳ ý niệm nào khác.

    "Chị Vinh cầm đi, về phải mua búp bê cho em ấy." Vân đu đu chân tôi vòi. Mắt nó lại rưng rưng buồn vì không muốn xa tôi.

    Mấy đứa khác như được mùa lại chạy đến ôm lấy tôi.

    "Chị Vinh về mua cho em cái mũ nhé."

    "Chị Vinh về mua cho em đồ hàng nhé. Em còn thiếu cái nồi con con nữa chị."

    "..."

    Ngôi làng ấm áp khuất sau tầng cây, Vinh lại vít tay ga lao đi trên con đường lớn. Nhà hàng ấy cách đây không xa, thật may vì chiếc xe này cũng đang chuẩn bị hết xăng mất rồi.

    Vinh bắt đầu với công việc rửa bát và dọn dẹp. Nhà hàng hải sản này khá đông khách mà bà chủ thì lại không có ý định nuôi nhiều nhân công nên lượng công việc gần như là quá sức đối với mọi người. Nhưng một kẻ đã sống chung với khổ như Vinh thì đó cũng chẳng phải chuyện để nề hà.

    Lúc trước, Vinh khá thích nấu ăn nên việc trong nhà bếp cũng không mấy làm khó cô. Có lương tàm tạm, có nhà ở và cơm ăn nên cũng được cho là công việc tốt.

    "Vinh, giúp tao xào nốt rau!" Tên đầu bếp béo ị xếch người Vinh lên ra lệnh. Hắn là một kẻ thô kệch, là chồng của bà chủ, tính tình khó chịu. Nghe nói có nhiều người ở trước đây bị hắn đuổi đi.

    Vinh hất tay hắn ra rồi đi đến cái chảo thuần thục đảo rau. Hơn nửa tháng nay, ngày nào hắn cũng ra lệnh cho cô làm việc này. Hứng lên thì hắn nhìn qua không thì ngồi một góc giở điện thoại ra chơi vẻ như không quan tâm người trước bếp là cô đang làm gì.

    Có lần cô bị bỏng vì xào rau, hắn cũng không tha. Cũng thật may là có cô bạn ở cùng cho thuốc nếu không Vinh cũng chẳng biết làm sao. Nói đến cô bạn cùng phòng, Vinh liền thấy vui vui cô với cô ấy ở đây cũng được cho là nương nhờ nhau mà sống. Được một thời gian thành ra thân thiết và cũng kể cho nhau nhiều chuyện. Cô ấy đến từ một ngôi làng nhỏ ở phía Nam, gia đình cũng gặp khốn khó mà tới đây mưu sinh.

    Liệu có phải là sự đồng cảm giữa những mảnh đời giống nhau?

    Quay lại chuyện xào rau hôm ấy, hắn lại có vẻ hứng thú đi qua đi lại sau lưng làm Vinh sởn cả da gà. Mấy năm nay gặp bao nhiêu loại người, dù cô không sợ nhưng vẫn không thích ứng nổi.

    "Đảo kỹ vào!" Hắn nhăn mặt quát, tay lại chạm vào cánh tay cô làm cô suýt nữa buông đũa.

    Giác quan thứ sáu của người phụ nữ là nhạy bén nhất, Vinh dự cảm chẳng lành nuốt nước bọt. Mà hắn lại càng lấn tới, bàn tay thô kệch lại chạm vào eo Vinh làm cô giật nảy mình quay lại: "Ông làm gì đấy?"

    Tên béo thấy cô quay lại giận dữ tiện tay đập vào đầu Vinh một cái: "Tao bảo mày đảo rau cơ mà!"

    Cô vứt đôi đũa sang một bên lùi cách xa ông ta nói: "Tránh xa tôi ra."

    Hắn nhìn trước ngó sau rồi lập tức lôi Vinh vào phía trong gằn giọng: "Mày thích chết à? Tao cho mày chết này!"

    Vinh không phải là một kẻ yếu ớt nhưng vì thiếu ăn, người gầy gò sức không chống được tên béo. Hắn giúi cô vào góc tường cười ha hả: "Trông như con cò hương nhưng cũng tạm được!"

    Nói đoạn tên béo chạy ra khóa cửa phòng bếp rồi uỳnh uỵch chạy lại phía Vinh.

    Còn cô sau cú đập đầu vào tường vẫn còn hoa mắt chóng mặt, lại chạm vào nền đất lạnh ngắt khiến Vinh muốn lịm đi cũng không lịm nổi mà giãy giụa cũng không xong.

    "Trông cũng được đấy."
    "Chà, được lắm."
    "Gái trinh cơ à."
    "Ha ha ha."


    Tiếng nói lão béo văng vẳng bên tai Vinh nghe sao thật chói tai, nghe sao thật đau đớn...

    Nước mắt rơi như mưa trên gương mặt gầy gò của Vinh. Tại sao? Tại sao lại tàn nhẫn như vậy?

    Hắn vẫn lảm nhảm trên người Vinh, thân hình đong đưa qua lại, tay thừa thãi tìm mọi chỗ trên cơ thể cô mà đánh đập rồi cười ha hả thích thú với những vết bầm do hắn tạo nên.

    Nền đất thật lạnh.

    Cũng thật đau đớn.

    Có lẽ chính Vinh cũng không ngờ sẽ có ngày này. Cô luôn cho rằng cố gắng thật nhiều, qua nạn khổ sẽ đến thành công, sẽ đến hạnh phúc...

    Nhưng hạnh phúc ơi, mày ở đâu mất rồi?

    ...

    Lại một buổi sáng mùa đông không nắng, bầu trời âm u ảm đạm. Không khí khu nhà người ở ẩm thấp khiến Vinh chun mũi mà thức dậy, cơ thể đã yếu nay còn yếu hơn. Khẽ nhắm mắt lại để mặc những dòng cảm xúc đi qua, nước mắt chảy ra từ lúc nào làm cô giật mình. Thì ra mình vẫn còn nước mắt.

    Giờ thì mới đúng là "không còn gì để mất".

    Phải, Vinh cô đã mất tất cả rồi.

    Cô không hiểu tại sao ông trời lại bạc với mình như vậy.

    Từ năm cô mất đi hạnh phúc, Vinh Y chưa bao giờ bỏ mặc, chưa bao giờ ngưng đấu tranh...

    Không phải đấu tranh vì ước mơ.

    Mà là đấu tranh để sống, để tồn tại.

    Giờ thì Vinh còn lại cái gì?

    Còn lại thân hình tàn tạ. Bị số phận tra tấn, bị con người tra tấn.

    "Vinh, cô không sao chứ?" Cô bạn nhỏ giọng hỏi Vinh.

    Cố nặn ra một nụ cười, Vinh lắc đầu ý nói mình ổn.

    "Cô cứ ở đây nghỉ, tôi ra ngoài trước nhé. Có cơm ở bàn kìa."

    Nói đoạn cô ấy đi như chạy ra ngoài. Vinh cũng không mấy để tâm mà đến bên mâm cơm đạm bạc.

    Thực sự phải cảm ơn cô bạn này nhiều. Cô ấy khiến Vinh nhớ đến làng Mãn Ngũ, các mẹ ở đó cũng thật tốt.

    Đó là lòng người...phải không?

    Nâng chén cơm trắng lên, lại không biết một lực ở đâu ấn đầu cô xuống thẳng mâm cơm :"Mèo mả gà đồng quyến rũ chồng tao lại còn đòi ăn cơm của tao!"

    Vinh khó khăn lắm mới thoát ra được vòng tay của bà ta mà đứng lên. Cũng giật mình nhìn thấy cô bạn kia không ngờ lại đứng đó cười.

    Cô không phải kẻ ngốc, cô hiểu tình huống này là gì.

    Chỉ là... Con người thật tàn nhẫn...

    Vinh bất lực cười ha hả nhìn bọn họ rồi bỏ đi.

    Tàn nhẫn thật!

    Bọn họ cũng chỉ vì đồng tiền, vì muốn đuổi Vinh đi mà không mất đồng nào, vừa ham muốn lấy nốt chiếc xe cà tàng kia đi.

    Phút chốc nhận ra, xã hội càng cao lại càng không ai có tình người...

    Phút chốc nhận ra, ngoài làng nhỏ kia, không nơi nào có thể là điểm đến của Vinh.

    Vinh dùng nốt số tiền cuối cùng lên chuyến xe hướng về ngôi làng nhỏ kia mà vô thức quặn lòng. Mấy đứa trẻ, cô đã hứa với chúng rất nhiều, kết quả lại chẳng cho chúng được cái gì.

    Có đồ hàng...

    Có búp bê...

    Có đồ chơi...

    Mệt mỏi nhắm mắt, Vịnh nhanh chóng đi vào giấc ngủ.

    "Chu Vinh! Chính là cô ta đã xui tôi biển thủ công quỹ! Mọi người biết tôi thích cô ta mà, cô ta thì muốn tiền, muốn quyền! Cô ta đòi tôi biển thủ! Không tin à? Nói có sách, mách có chứng! Trong tài khoản của cô ta chẳng là tiền biển thủ tôi chuyển một phần vào hay sao? Không thì nhân viên mới có mấy tháng lấy đâu ra nhiều tiền như thế? Cô ta còn không có cha mẹ nữa! Không có giáo dục! Tôi ngộ ra rồi! Tại sao tôi lại thích một người như cô ta cơ chứ! Quá tham vọng!! Không xứng đáng là nhân viên công ty."

    "Chu Vinh, xin lỗi, chúng tôi không thể tiếp tục làm việc với cô."

    "Trông có đến nỗi nào đâu. Hoá ra lại là loại người ấy! Đúng là không có giáo dục!"

    "Chu Vinh! Mày xem mày thế nào! Lúc trước dì bảo đi lấy chồng thì không nghe! Giờ đấy! Mày xem! Mày làm tao xấu mặt, mày đi đâu được thì đi đi. Đấy cái xe cũ đấy, coi như tao cho mày! Đi được rồi đấy! Tiền bố mẹ mày cho mày có mấy đồng đấy, cho mày cầm đi!"

    "Xin lỗi, công ty chúng tôi không thể nhận một người biển thủ công quỹ vào làm việc được. Mong cô hiểu cho."

    "Việc của cô là bê hàng, tối rửa bát. Bao ăn bao ở nên một triệu rưỡi thôi nhé."

    "Vết đen này là cái gì đây? Gì cơ? Là từ đầu có á? Mày thích nói láo không? Đền! Đền cho tao nhanh! Tao không cần biết"

    "Đấy. Làm việc không ra gì được có ngần đấy thôi, cút đi."

    "Loại mày á, làm đĩ không? Tao giới thiệu cho! Mày ăn uống vào là cũng ngon phết ấy."

    "Mẹ nó! Tao nói tốt thì không nghe. Thế biến đi! Loại mày á? Không làm đĩ thì chả có nghề nào khác đâu!"


    ...

    "Cháu tên là gì?"

    "Vinh có nhà không, ra ăn cơm với các em này."

    "Hôm nay làm giết sâu bọ, con ăn nhiều vào chứ."

    "Vinh này, con không cần ngại gì hết, các mẹ ở đây cũng thế này, chúng ta làm gì có cái gì, dựa vào nhau mà sống thôi con ạ. Mẹ không quan tâm chuyện lúc trước của con, cũng chẳng cần biết con là ai. Từ nay làng Mãn Ngũ là nhà của con, con còn gì phải lo sợ chứ?"

    "Chị Vinh, con châu chấu này. Châu chấu bự luôn. Ấy này, Vũ, châu chấu cắn chết này..."

    "Chị Vinh, chị sống ở thành phố ạ?"

    "Chị Vinh, sinh nhật Vân sắp đến rồi đấy, sinh nhật Vân chị cùng Vân đi hái quả nha."

    ...

    "Chị Vinh, em sống rất tốt. Em đã mở một công ty nhỏ gần tỉnh Nam Ca đấy. À hôm trước đi ăn với khách, em thấy một người rất giống chị, nhưng chắc không phải chị đâu, chị đang ở thành phố mà. Mùa xuân năm nay em sẽ có dịp lên thành phố. Chị phải đợi em đấy! Chà, bao nhiêu năm rồi, không biết chị còn nhớ Khoa không nhỉ? À đúng. Chị chỉ có em trai là em, không nhớ em thì nhớ ai? Em hiện tại có tiền rồi chị ạ. Chị sẽ không phải khổ nữa, hai chị em mình dựa vào nhau mà sống chị nhé..."

    "Chị Vinh, chúng em nhớ chị...Chúng em cũng lạnh nữa..."

    "Vinh, con có mệt không? Nếu mệt thì đến bên các mẹ nào. Ở đây rất tốt. Tốt hơn rất nhiều..."


    Ngày mười một tháng mười hai, làng Mãn Ngũ thuộc tỉnh Nam Ca xảy ra vụ chết đuối của bốn em bé bảy tuổi khi đi tắm ở ao gần làng. Vụ việc là hồi chuông báo động đối với hiện tượng trẻ em ở quê thường đi tắm ở ao, sông hay vào phải vùng nước sâu, xoáy nước...

    Đêm ngày hai mươi tháng mười hai, cháy rừng lớn ở tỉnh Nam Ca lan xuống làng Mãn Ngũ, hiện tại vẫn chưa định được nguyên nhân gây cháy cùng số người thương vong.

    Ngày hai mươi tám tháng mười hai, chuyến xe khách hướng lên tỉnh Nam Ca bị mất lái rơi xuống vực, nguyên nhân ban đầu điều tra là do lái xe ngủ gật...

    Vinh mơ màng tỉnh dậy trong bóng đêm, mùi máu tanh loang lổ bốn bề, ghế xe xiêu vẹo còn bay cả ra ngoài, vài người vẫn còn trợn mắt nhìn về phía trước. Em bé nhỏ trong tay mẹ ngủ thật yên lành... Khẽ nhắm mắt lại, cô mệt rồi, như đứa trẻ đó, cô muốn đi ngủ, một giấc thật dài, con mệt rồi, không còn sức để đấu tranh nữa rồi..
     
    Bài viết mới
    Hogwarts
    Hogwarts bởi Truẫn Phiện, 5/12/18 lúc 19:20
    Mãi sáng tên anh
    Mãi sáng tên anh bởi Ria Nguyễn, 3/12/18 lúc 23:22
    Chỉnh sửa cuối: 8/7/18
    Lung Nguyệt, Em 69, Aria2 others thích điều này.
  2. Đàm Hy

    Đàm Hy Mèo con lon ton Cừu phát thanh Cừu chuyển ngữ Cừu PR

    Bài viết:
    42
    Đã được thích:
    749
    Điểm thành tích:
    83
    Thật sự đoạn đầu vào em đọc thấy hài quá =)) Nhưng mà khi đọc dần xuống thì mới thấy thấm, cuộc đời của Vinh cũng quá đau khổ rồi. Đúng là từ "hạng phúc" nói thì dễ mà có được thì khó lắm, cả đời người đi qua chưa chắc đã cảm nhận được nó.
     
    luthyeen thích bài này.
  3. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140
    Truyện viết tận 2 năm rồi. Đọc lại nhiều lỗi quá. Mà thành phẩm cuối cùng cũng không ưng ý. Nhưng thôi. Đăng làm kỷ niệm.
     
    Đàm Hy thích bài này.
  4. Em 69

    Em 69
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,898
    Đã được thích:
    10,665
    Điểm thành tích:
    190
    Hồi đó mê truyện này, mà chỉ có giải 2, vì truyện chị Thiệp quá xuất sắc :'(.
     
    Đàm Hy, luthyeenAki Hanabusa thích điều này.
  5. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140
    Chị Thiệp của chị mà. <3 Chắc chắn phải hay rồi.
     
    Đàm HyEm 69 thích điều này.

Chia sẻ trang này