Tản văn Hối hận

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Tuyết Dương, 7/5/19.

  1. Tuyết Dương

    Tuyết Dương Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    8
    Đã được thích:
    33
    Điểm thành tích:
    13
    Hối hận
    ''Tưởng đâu chỉ có máu mới hôi tanh, ai dè lòng người cũng bẩn và tanh không kém.''


    Trước đây tôi cứ tưởng rằng những lời cậu nói với tôi đều là thật lòng. Đều là tiếng lòng từ trái tim cậu toát lên. Nhưng giờ đây, tôi nhận ra mình sai lầm nặng mất rồi! Tôi thật sự rất thất vọng. Không phải thất vọng vì cậu mà là thất vọng vì bản thân. Vì tôi tin cậu quá nhiều. Hi vọng quá nhiều để rồi... cậu đẩy tôi ngã từ trên cao ngã xuống. Thật đau vô cùng!

    ~o~

    Tôi tin tưởng cậu, tin tưởng cô ấy, bởi hai người là những người rất quan trọng đối với tôi. Một kẻ là người tôi yêu nhất. Kẻ còn lại thì là người bạn quan trọng nhất đối với tôi. Đối với tôi, cuộc sống thiếu hai người thì quả thật là vô cùng mất mát và đau khổ. Nhưng giờ hai người lại cho tôi thấy điều ngược lại, cuộc sống của tôi khi có hai người mới đau thương biết nhường nào!

    ~o~

    Đó là một ngày chủ nhật đẹp trời, có nắng, có mây, có tôi, có cậu và có cô ấy. Hôm nay là ngày hẹn của chúng ta. Tôi - cậu. Vì quá e thẹn trước cậu nên tôi mới rủ cô ấy đi cùng. Bởi lẽ tôi tin cô ấy - người luôn ở bên và an ủi tôi. Một thời gian sau, tôi phát hiện ra rằng... cậu và cô ấy đang lén lút quan hệ sau lưng tôi. Tôi không tin lời đồn. Tôi tin tưởng cậu và cô ấy. Để rồi đến khi mắt thấy tai nghe tôi suy sụp hoàn toàn. Hai người làm tôi quá đỗi thất vọng. Tôi thất vọng khi bản thân tin tưởng hai người quá nhiều. Khi cô ấy biết rằng tôi đã thấu mọi chuyên thì cô ấy giải thích rất nhiều, khóc không biết bao nhiêu nước mắt nhưng tôi chỉ bỏ ngoài tai. Tôi đã không còn tâm trí để để ý đến việc đấy nữa. Cậu và cô ấy thi nhau giải thích, cố làm tôi nguôi ngoai nhưng hành động của hai người chỉ làm cho tôi chán ghét hai người thêm thôi. Cái bát vỡ cũng giống tôi, khi đã vỡ rồi thì mọi lời xin lỗi đều không thể làm hàn gắn lại được, càng cố ghép càng làm nó mẻ đi thêm nhiều phần, tuyệt nhiên không thể lành lại! Sau này tôi chìm sâu vào quá khứ, luôn cô đơn một mình, không bạn, không bè, không sẻ chia. Đó là nguyên tắc ba không của tôi! Được sinh ra nhờ hai cậu hết đấy! Tôi hằng đêm đều tự nhớ đến hai người như là một phản xạ không điều kiện. Có lẽ vì tôi cô đơn quá! Lúc này, tôi chỉ có thể lặng lẽ cười dài trong hàng nước mắt. Tôi không quên được hai người. Giờ đây, tôi đang cố khắc ghi, khắc ghi cái tình cảm tốt đẹp mà tôi đã từng dành cho hai người!

    ~o~

    Tôi hối hận, hối hận nhiều lắm. Vì đặt tình cảm ở hai người quá nhiều, vì tin hai người quá nhiều, vì hivọng quá nhiều, để rồi thất vọng nhiều!


    "Niềm tin của tôi như cành hoa nhài trắng buốt để giữa một vũng máu hôi tanh, để rồi nó từ niềm tin trong sạch trắng buốt trở thành mối hận thù sâu - mang thẫm đỏ màu máu!"
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/5/19
    AndreaAria thích điều này.
    1. View all 3 comments
    2. Tuyết Dương
      Tuyết Dương
      Câu đó là trích dẫn nhé!
      7/5/19 Báo cáo
    3. Tuyết Dương
      Tuyết Dương
      Ý cậu nói câu đầu ý hả?
      7/5/19 Báo cáo
  2. luthyeen

    luthyeen mùa nắng chưa về Thành viên BQT

    Bài viết:
    903
    Đã được thích:
    5,543
    Điểm thành tích:
    140
    Bạn sửa lại lỗi chính tả nhé!

    Thứ nhất, sau dấu ngoặc kép viết liền.
    Thứ hai, trong văn chương hạn chế sử dụng số.
    Thứ ba, sau dấu chấm thì cách khoảng trống và viết hoa.

    Ngoài ra còn có lỗi type dính chữ nữa bạn sửa luôn nhé.

    '' Tưởng đâu chỉ có máu mớihôi tanh, ai dè lòng người cũng bẩn và tanh khôngkém.''

    Tôi không tin lời đồi

    Đó là nguyên tắc 3 không của tôi!

    Có lẽ vì tôi cô đơn quá!Lúc này, tôi chỉ có thể lặng lẽ cười dài

    vì tin hai người quá nhiều, vì hivọng quá nhiều. để rồi thất vọng nhiều!
     
    Tuyết DươngAndrea thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Tuyết Dương
      Tuyết Dương
      Đã sửa ạ! :>
      8/5/19 Báo cáo

Chia sẻ trang này