Chuyển ngữ [Hoàn] Vị thần ồn ào - Tinh Dạ Tinh Lâu Trích Tinh

Thảo luận trong 'Đã hoàn thành' bắt đầu bởi Âu Dương Y Điểm, 5/5/19.

  1. Âu Dương Y Điểm

    Âu Dương Y Điểm Cừu Nuôi Mèo Thành viên BQT Cừu đọc bông Cừu chuyển ngữ Cừu thông tấn Cừu PR

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,576
    Điểm thành tích:
    100
    Tên gốc:
    吵闹的神

    Tên tiếng Việt:
    Vị thần ồn ào.

    Tên tác giả:
    星夜星楼摘星

    Dịch giả/Editor:
    Lãng.

    Thể loại:
    Truyện ngắn.

    Tình trạng bản gốc:
    Hoàn.

    Tình trạng bản dịch:
    Hoàn.

    Nguồn bản gốc: Đây.

    Gần đây trong thôn rất không yên ổn, mỗi ngày cứ khi đêm xuống, sẽ xuất hiện những hồi gào thét kinh hoàng đánh thức hết người trong làng. Sau khi phát hiện tiếng gào thét phát ra từ Thần Miếu ở cửa thôn, mọi người quyết định đi điều tra, trong Thần Miếu ngoại trừ thần linh thì không còn những sinh vật khác ở, nên nhất định tiếng gào thét này là của thần linh, sau khi thương lượng xong, các thôn dân quyết định đến Thần Miếu đòi lời giải.

    Màn đêm vừa buông xuống, thôn dân nam nữ, già trẻ trong làng, mang theo đuốc sáng và vũ khí xô nhau chạy tới Thần Miếu. Ta chỉ là một đứa trẻ, mặc dù chẳng ai quan tâm lời ta nói, nhưng ta vẫn đi theo sau để góp vui.

    Thần Miếu đã lâu năm không tu sửa, rách nát đến không chịu nổi, thôn trưởng đứng ở đầu dùng một chân đạp bay cửa chính của Thần Miếu, mọi người theo sau tràn vào Thần Miếu. Chỉ có điều Thần Miếu thực sự quá nhỏ, mới tiến vào bốn, năm người đã không còn chỗ đứng, mọi người không thể làm gì khác hơn là đứng chặn ngoài cửa, vây Thần Miếu chặt đến nỗi không con kiến nào chui lọt.

    May ta nhỏ bé nên cố sức chen vào vẫn được. Tất cả những gì có trong Thần Miếu là một cái giường, một cái bàn và một gốc cây chặt ngang làm ghế, chính xác là như vậy! Trên giường thần vẫn nằm im lặng. Thần mặc bộ y phục rách nát không đủ che lưng, thân thể già nua gầy yếu đến khó tả, nếp nhăn trên mặt và mái tóc bạc dưới ánh sáng của bó đuốc khiến hắn trông như những hồn ma đã chết. Ta có chút sợ hãi lùi lại phía sau người nọ, một thúc thúc dùng bàn tay ấm áp của mình xoa xoa đầu của ta, ý nói ta không cần phải sợ.

    "Các ngươi tới đây có chuyện gì?" Thần cất lời, động tác hắn chậm chạp di chuyển từ trên giường xuống: "Hơn nửa đêm không ngủ, đến chỗ ta làm chi? Có muốn tới thì tới ban ngày ấy! Lại còn nhiều người như vậy, để ta đi rót nước cho các ngươi, các ngươi cũng đã lâu chưa đến đây..."

    Nhìn hắn có chút vui vẻ.

    "Không cần! Gần đây mấy âm thanh kì quái đều do ngươi tạo ra?" Thôn trưởng đi thẳng vào vấn đề.

    "Hắc hắc... Ta tuổi tác đã cao, gần đây thân thể có chút bệnh tật, đến buổi tối liền đau đầu, thực sự là đau nhức đến không chịu được, nên phải kêu lên." Thần có chút ngượng ngùng.

    "Thần, ngươi thực sự quá ồn ào! Đêm nào cũng như vậy, chúng ta làm sao ngủ? Chúng ta đến ban ngày còn phải thức dậy làm việc, đi học a!" Thôn trưởng nói chuyện thực sự có đạo lý, mọi người liền nhao nhao hùa theo, cây đuốc lại đung đưa ánh sáng.

    "... Ta đã cố gắng hết sức để không phát ra âm thanh. Thế nhưng đầu thực sự đau nhứ quá mức! Lớn tuổi đều sẽ có bệnh tật như vậy..." Thần tựa trán vẻ bất đắc dĩ nói.

    "Vậy ngươi dọn nhà đi!" Lời nói của thôn trưởng khiến thần có chút sửng sốt, hắn nhìn qua thôn trưởng hết sức ngơ ngác, lời nói lắp bắp: "Vì... vì sao vậy?"

    "Bởi vì ngươi quá ồn ào!" Thôn trưởng nói ra lý do.

    "Thế nhưng ta ở đây cũng rất lâu rồi..."

    "Ngươi quá ồn ào!"

    "Ta đã vì cái thôn này làm rất nhiều chuyện..."

    Thần có chút nghĩ không ra, nỗ lực nhớ lại: "Mười năm trước, ta ngăn chặn đại hồng thủy giúp làng."

    "Thần ngươi đi đi thôi! Trẻ nhỏ nghe được âm thanh của ngươi liền không ngủ được, nghỉ ngơi không tốt cơ thể liền nóng ran!" Phía sau một thôn dân lên tiếng.

    "Hai mươi năm trước... Ta ngăn chặn ma quỷ tập kích ngoài thôn."

    "Thần, chỉ cần ngươi kêu la, bò sữa nhà ta không sinh cũng không nuôi con nhỏ!"

    "Ta vừa mới tới liền ban cho các ngươi thực vật phong phú..."

    "Thế nhưng ngươi bây giờ đã không còn cường đại như trước!"

    Thần Miếu trở nên yên tĩnh.

    Nhưng người bên ngoài Thần Miếu không thể yên lặng thêm, cất giọng nói.

    "Thần, chỗ ngươi đang ở là đất của nhà ta!"

    "Thần! Ngươi ăn nhiều như vậy, ta làm gì có đủ cho ngươi ăn?"

    "Thần, thân thể ngươi vốn không tốt chẳng nên lãng phí y dược, khỏe lên thì cũng không lâu, vẫn là nên đi nhanh lên đi!"

    "Đi đi! Chật đất..."

    Thần nghe bên tai thôn dân ai cũng ồn ào không dứt có chút bất ngờ, nếp nhăn của hắn lại xuất hiện thêm rất nhiều, xoa xoa tay hắn lúng túng cười rộ lên: "Ha ha... Ta thực sự đem lại cho làng nhiều phiền toái, nhưng ta còn đang bảo vệ làng, ta còn là thần a!"

    "Thôi dẹp đi! Ngươi già đến không nhúc nhích được, còn muốn bảo vệ chúng ta! Lão già, cút đi!"

    Thôn dân ồn ào lớn tiếng hơn, với âm thanh như vậy đến cả dặm xung quanh đều nghe được, thần lúng túng nhưng dáng tươi cười. Ta đột nhiên đối với thần có chút cảm giác thương cảm.

    Thôn trưởng hô to một tiếng: "Yên lặng lại!" Hắn nhìn về phía thần, tỏ ý mình cũng bất lực: "Đây là ý của mọi người, ta..."

    "Ta hiểu..." Thần cúi đầu thở dài: "Ta hiểu... Ta sẽ không để cho ngươi khó xử, ta sẽ đi."

    "Bây giờ lên đường luôn!" Thôn trưởng dè dặn nói: "Ta giúp ngươi thu dọn đồ đạc?"

    "Không cần! Ta cũng không có gì nhiều." Thần cuộn chiếc chiếu trên giường lại, cầm chiếu nhẹ nhàng tiến bước ra khỏi thần miếu.

    Mọi người nhường ra một con đường cho thần, thần đi tới đám người bên ngoài quay đầu lại nhìn thoáng quá thần miếu nhỏ nhoi của hắn, ngắm nhìn bốn phía, ánh mắt của hắn đảo qua trên gương mặt mọi người, cuối cùng đừng lại trên mặt ta.

    "Nam nữ già trẻ, nên tới, không nên tới, đều tới đủ..." Thần lắc đầu: "Mọi người chờ ngày này chắc cũng lâu rồi! Đều ngóng trông ta rời khỏi đây. Mà thôi mà thôi..." Hắn xoay người rời đi.

    Mọi người nhìn bóng lưng cô quạnh của thần, đều trầm mặc. Cuối cùng đến lúc bóng thần biến mất ở cửa thôn, cả làng đều nhảy cẫng lên hoan hô, làm ánh lửa chập chờ bất định.

    "Thật tốt quá, từ giờ sẽ là ngày lành tháng tốt!"

    "Lão già này sớm đã nhìn không thuận mắt! Rốt cuộc hắn cũng rời đi rồi!"

    "Ở nhà của chúng ta ăn đồ của chúng ta, đã không biết xấu hổ còn nói là bảo vệ chúng ta."

    "Ta đã sợ hắn sẽ nổi giận! Hắn dù sao cũng là thần, ai biết hắn có thể giữ mình hay không. Không ngờ hắn cứ như vậy mà bước đi, thật sự là không thể tưởng tượng nổi."

    Ta nhìn mọi người sung sướng, tâm tình lại có chút u sầu, nhưng nhìn thôn dân cùng nhau vui vẻ cười rộ lên, ta lại thật sự rất vui, cười đến mức rơi nước mắt, ta đưa tay lau nước mắt, lại không cẩn thận để đuôi lộ ra phía sau, đang tính giấu trở lại. Nhưng mà chợt nhớ tới thần đã đi rồi, ta sợ gì nữa?

    Ta vươn người một cái, đôi cánh được giấu trên lưng lộ ra, thôn dân rốt cuộc cũng phát hiện ta quái dị. Bọn họ hoảng hốt kêu la: "Yêu quái! Có yêu quái!"

    "Suỵt! Chớ ồn ào!" Ta ý bảo mọi người im lặng lại, nhưng bọn hắn vẫn cứ ầm ĩ, không thể yên lặng. Ta thuận lợi lúc ầm ĩ lôi lục phủ ngũ tạng từ trong bụng một thôn dân ra. Tim của hắn còn đang đập, ta cắn một miếng, vừa tanh lại vừa mềm, khó ăn quá!

    Thôn dân phân tán bốn phía chạy trốn.

    Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời một chút, đêm vẫn còn rất dài, ta còn có rất nhiều thời gian, hắc hắc...

    Hoàn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/5/19
    luthyeen, Du CaAndrea thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Âu Dương Y Điểm
      Âu Dương Y Điểm
      Vậy giờ ổn chưa? :vv
      5/5/19 Báo cáo
    3. Andrea
      Andrea
      cả truyện nhưng lại ghi văn án là thế nào =))
      5/5/19 Báo cáo
  2. Du Ca

    Du Ca
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,893
    Đã được thích:
    10,962
    Điểm thành tích:
    190
    Truyện cuteo vờn =)) kiểu lối viết ấy, còn nội dung nó cứ trừu tượng kiểu gì.
     
    luthyeenÂu Dương Y Điểm thích điều này.
  3. Âu Dương Y Điểm

    Âu Dương Y Điểm Cừu Nuôi Mèo Thành viên BQT Cừu đọc bông Cừu chuyển ngữ Cừu thông tấn Cừu PR

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,576
    Điểm thành tích:
    100
    =)) Đúng rồi. Em cũng thấy thế.
     
    luthyeenDu Ca thích điều này.

Chia sẻ trang này