Chuyển ngữ [Hoàn] Tạm biệt, 382 Shin Dang Dong - Frances Park và Ginger Park

Thảo luận trong 'Đã hoàn thành' bắt đầu bởi luthyeen, 1/6/18.

  1. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140
    Tên gốc: Good-bye, 382 Shin Dang Dong (Tạm biệt, 382 Shin Dang Dong)
    Tác giả:
    Frances Park và Ginger Park
    Chuyển ngữ: luthyeen
    Thể loại: Truyện ngắn
    Tình trạng bản gốc: Đã xuất bản
    Độ tuổi: [G]
    Tình trạng bản dịch: Hoàn thành

    [​IMG]
    Minh họa bởi Yangsook Choi

    Giới thiệu:
    Jangmi bỏ lại ngôi nhà và bạn bè của cô ở Hàn Quốc để theo gia đình bắt đầu một cuộc sống mới ở Massachusetts, U.S.A. Mọi thứ thật khó khăn cho một đứa trẻ, Jangmi cảm thấy thật lạc lõng. Và đây là câu chuyện kể về cách Jangmi tiếp nhận cuộc sống mới, cũng như nhiều đứa trẻ khác khi phải thay đổi môi trường sống của mình.

    Lời của người chuyển ngữ: Một câu chuyện đáng yêu kể về một cô bé đáng yêu. Hãy thử lắng nghe tiếng nói của con trẻ nhé.


    Chú ý: Truyện được đăng tải phi lợi nhuận, mong các bạn không đưa truyện ra khỏi khuôn khổ diễn đàn.
     
    Bài viết mới
    Hogwarts
    Hogwarts bởi Truẫn Phiện, 5/12/18 lúc 19:20
    Mãi sáng tên anh
    Mãi sáng tên anh bởi Ria Nguyễn, 3/12/18 lúc 23:22
    Chỉnh sửa cuối: 1/11/18
    Sa., Diên Vĩ, Aki Hanabusa1 other person thích điều này.
  2. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

    Chuyển ngữ: luthyeen

    Nhịp đập con tim tôi dành cho hai nơi. Một ở nơi đây, nơi tôi đang sống. Nửa còn lại là ở đó, nơi tôi từng sống. Bạn thấy đó, Tôi sinh ra ở Hàn Quốc. Một ngày, bố mẹ nói với tôi về kế hoạch định cư Mỹ. Khi đó, tôi tám tuổi, đủ để giữ thật nhiều ký ức xinh đẹp về quê hương trong trái tim bé nhỏ mãi mãi. Nhưng cũng có những kỷ niệm buồn.

    Tôi đã khóc vào hôm ấy, “Tạm biệt, 382 Shin Dang Dong!”

    Vào một ngày mùa hạ, tôi thức dậy với tiếng mưa rơi đập vào khung cửa sổ. Một mùa mưa nữa lại bắt đầu. Tôi thậm chí chẳng cần mở mắt để biết điều đó. Nó đã được định sẵn là một mùa trong năm. Nó cũng được định sẵn là mùa để ra đi.

    Trong vài giờ đồng hồ tới, tôi sẽ ở trên máy bay.

    Khi bắt đầu mở mắt, lòng tôi nặng trĩu. Phòng ngủ của tôi trống rỗng quá! Chẳng có những bức vẽ tay hoặc cái quạt đầy màu sắc trên tường. Chẳng có đệm lụa hay chiếu trúc trên sàn nhà. Tất cả tài sản của tôi được đóng gói trong một cái hộp màu nâu lớn có đề là: “Những vậy đáng yêu”.

    Tôi nhíu mày và lắng nghe những giọt mưa. Một, hai, ba… chẳng bao lâu nữa, gió mùa sẽ tới và mang theo cả nghìn hạt mưa. Chúng sẽ rơi xuống cái mái ngói đất sét. Tất cả chúng sẽ rơi xuống cái mái ngói đất sét của chúng tôi. Nhưng không sao, tôi sẽ ở đây để lắng nghe chúng. Tôi sẽ ở nửa kia quả địa cầu, một nơi nào đó xa lạ gọi là số 112 Foster Terrace, Brighton, Massachusetts, U.S.A.

    Bố mẹ tôi rất phấn khích.

    “Jangmi, con sẽ thích Mỹ.” Bố cố gắng khẳng định với tôi.

    “Có phải các mùa sẽ giống nhau?” Tôi băn khoăn.

    “Ồ, tất nhiên rồi.”

    “Với mùa mưa nữa?”

    “Ồ không, Jangmi, không có mùa mưa.”

    “Cũng không có cả bạn bè.” Tôi than.

    “Con sẽ làm quen với các bạn mới ở Mỹ.” Mẹ nói với tôi, “ở căn nhà mới của con.”

    Nhưng tôi yêu ngôi nhà của tôi ở đây! Ở ngay đây! Tôi không muốn đến Mỹ và làm quen với bạn mới! Tôi không muốn rời xa Kisuni, bạn tốt của tôi.

    Sau bữa sáng, Kisuni và tôi chạy ra ngoài dưới trời mưa và đến chợ trời. Mùa mưa cũng là một mùa ngọt ngào, dưa vàng được gọi là chummy. Kisuni và tôi thường lột vỏ và ăn chummy dưới cây liễu đối diện cửa phòng ngủ của tôi. Nhưng hôm nay, chummy là dành cho những vị khách đến ăn bữa trưa tạm biệt.

    Đến chợ, chúng tôi chúi đầu vào những dãy giỏ đồ dài vô tận và bắt đầu lựa chọn những chummy tươi và đầy đặn nhất mà chúng tôi có thể thấy.

    “Ở Mỹ có chummy không?” Kisuni băn khoăn.

    “Không.” Tôi trả lời. “Nhưng mẹ tớ nói họ có dưa lưới.”

    “Dưa lưới,” Kisuni cười khúc khích. “Một cái tên thật buồn cười!”

    Ngay sau khi chúng tôi trở về, bạn bè của bố mẹ tôi bắt đầu đến và mang theo nồi, đĩa thức ăn. Từng người, từng người một cởi giày và bước vào nhà. Bà tôi mặc chiếc hanbok đặc biệt nhất của bà và bày ra một hàng dài các món ăn phụ khiến tôi không kịp chớp mắt. Ở chính giữa là một nồi súp dumpling và những chiếc bánh gạo sặc sỡ nhất tôi từng thấy. Ki Sun và tôi bóc vỏ và thái chummy rồi cẩn thận sắp xếp ra các đĩa.

    Rồi mọi người bắt đầu ăn uống, hát những bài hát Hàn Quốc cổ truyền theo một cách nghe thật buồn. Tình yêu, nụ cười và nước mắt hòa trộn trong ngôi nhà của chúng tôi. Tôi thật sự muốn đóng gói giây phút này vào cái hộp lớn màu nâu rồi mang chúng cùng tôi sang Mỹ.

    Kisuni và tôi lẻn ra ngoài và ngồi bên cây liễu. Chúng tôi ngắm nhìn cơn mưa với khuôn mặt không mấy vui vẻ.

    “Kisuni, tớ ước tớ không bao giờ phải rời khỏi nơi đây.” Tôi nói.

    “Tớ cũng vậy,” Kisuni thở dài. “Jangmi, từ đây đến Mỹ cách bao xa?”

    “Mẹ tớ nói, nó ở nửa kia của trái đất. Và bố tớ thì bảo rằng, khi mặt trăng mọc ở đây thì mặt trời lên ở đó. Đó là cách chúng ta tưởng tượng nó xa thế nào.” Tôi than thở.

    “Xa thật đấy!” Kisuni đáp lại.

    Chúng tôi ngắm mưa lâu hơn và gương mặt thì cau có đi. Sau đó Kisuni đột nhiên tươi trở lại.

    “Vậy là, khi cậu ngủ, tớ sẽ thức. Và khi tớ thức, cậu sẽ ngủ,” cô ấy tuyên bố. “Ít nhất chúng ta luôn biết người còn lại đang làm gì.”

    Khoảnh khắc đó, gương mặt chúng tôi bừng sáng lên. Nhưng khoảnh khắc sau đó, chúng tôi phải nói lời tạm biệt.

    Kisuni giữ nước mắt. “Hãy hứa là sẽ viết cho tớ, Jangmi.”

    “Tớ hứa, Kisuni.”

    Đã đến giờ phải ra sân bay.

    “Sân bay Kimpo,” Bố chỉ địa điểm cho tài xế taxi.

    Chiếc taxi từ từ rời đi. Tôi nhìn về phía ngôi nhà xinh đẹp của chúng tôi thêm một lần nữa. Như những giọt mưa trên cửa sổ, nước mắt cũng lăn dài trên gương mặt tôi.

    “Tạm biệt, 382 Shin Dang Dong!” Tôi khóc.

    Một hành trình dài trên máy bay, bố hỏi tôi, “Con có muốn nhìn xem nhà mới của mình trông ra sao?”

    “Được ạ.” Tôi nhún vai.

    “Xem nào,” Bố bắt đầu, “Nó là một ngôi nhà theo hàng.”

    “Một ngôi nhà mà gắn liền với những ngôi nhà khác.” Mẹ giải thích.

    “Và bên trong căn nhà là sàn gỗ.” Bố bổ sung thêm.

    “Không có sàn ondol* ạ?” Tôi hỏi. “Làm thế nào chúng ta có thể giữ ấm trong mùa đông nếu không có sàn ondol?

    *Ondol (온돌), còn gọi là gudeul (구들), là hệ thống sưởi sàn được dùng trong kiến trúc nhà truyền thống của Hàn Quốc.

    “Có một bộ tản nhiệt ở mỗi phòng.” Mẹ tôi nói với những tiếng vỗ tay nhiệt tình. “Và cả lò sưởi ở phòng khách! Hãy tưởng tượng xem.”

    Không, tôi không thể tưởng tượng nổ, trong căn nhà của tôi có một ngọn lửa ở trong hầm được gọi là ondol. Nó thắp sáng mọi lúc. Nhiệt từ ondol đi qua những đường ống và giữ cho sàn nhà ấm cúng. Một lò sưởi ở phòng khách nghe có vẻ xa lạ với tôi.

    “Và các phòng sẽ được ngăn cách bằng cửa gỗ.” Mẹ nói thêm.

    “Không có cửa bằng giấy gạo ạ?” Tôi băn khoăn.

    Bố mẹ tôi đồng thanh: “Không, Jangmi.”

    Tôi nhắm mắt lại với sự thất vọng. Thật khó mà hình dung ngôi nhà mới này. Liệu có thể thoải mái như ở nhà?

    Trên máy bay, tôi ngồi cạnh cửa sổ. Chúng tôi bay trên đồng lúa và những mái ngói đất sét. Tôi bắt đầu thấy nhớ nhà.

    Tiếp theo, chúng tôi bay qua đại dương. Đầu tiên, tôi có thể nhìn những thuyền đánh cá trên biển.

    Khi chúng tôi bay cao lên trên những đám mây, những con thuyền cũng bắt đầu nhỏ dần, nhỏ dần. Đột nhiên, thế giới có vẻ thật lớn đối với tôi.

    “Goodbye, 382 Shin Dang Dong.” Tôi lại khóc.

    Bố ngồi xuống ghế và bắt đầu đọc một tờ báo Mỹ. Tất cả trong đó đều là tiếng nước ngoài.

    “Bố,” tôi hỏi, “Làm sao để con có thể học tiếng Anh?”

    “Nó không quá khó,” bố nói. “Con có muốn học một vài từ tiếng Anh?”

    “Được thôi ạ.” Tôi nhún vai.

    Sau khi tạm dừng, bố đưa ra –

    “Rose.”

    “Rose?” Tôi lặp lại. “Nó nghĩa là gì ạ?”

    “Đó là tên tiếng Anh của con.” Mẹ nói.

    “Rose nghĩa là Jangmi ạ?” Tôi hỏi.

    “Đúng rồi.” Bố mẹ tôi gật đầu.

    “Rose.” Tôi lặp lại.

    “Con có ưng ý để Rose làm tên ở Mỹ của con không?” Mẹ tôi hỏi.

    “Không, con thích tên của con.” Tôi nài nỉ.

    Vào một buổi sáng đầy sương mù bốn ngày sau, chúng tôi đến Massachusetts. Sau khi tập trung hành lý, chúng tôi lên một chiếc taxi sân bay.

    Thậm chí là có sương mù, tôi vẫn có thể thấy nhiều thứ vô cùng khác ở Mỹ. Có những con đường rộng lớn được gọi là đường cao tốc. Mái nhà được đính lên thay vì đất sét. Mọi người mua sẵn ở các cửa hàng kín bên ngoài là kính thay vì chợ trời. Không có cánh đồng lúa, không có mưa theo mùa. Thật nhiều gương mặt ngoại quốc.

    Chầm chậm, chiếc taxi tiến vào một ngôi nhà theo hàng trên một con phố yên tĩnh. Những viên gạch màu đỏ dẫn tới một cánh cửa gỗ.

    “Đây rồi, Jangmi,” bố nói, “112 Foster Terrace, Brighton, Massachusetts, U.S.A.”

    Ngôi nhà cũng giống bố mẹ tôi giới thiệu. Tôi cởi giày và bước lên sàn nhà bằng gỗ. Chúng thật lạnh lẽo! Tôi tiến đến mở cánh cửa gỗ. Chúng thật nặng nề! Bên ngoài, sương mù đã lên cao mà bên trong mọi thứ đều tối lạ.

    “Nhìn này,” bố tôi chỉ ra ngoài cửa sổ, “Cái cây kia giống với cái cây ở nhà.”

    “Không, bố, nó không phải. Nó không phải cây liễu.” Tôi nói.

    “À, không,” bố tôi đồng ý. “Đó là cây phong. Nhưng nó đẹp mà, phải không?”

    382 Shin Dang Dong, 382 Shin Dang Dong. Tôi muốn về 382 Shin Dang Dong ngay bây giờ. Chỉ có tiếng gõ cửa mới giúp tôi giữ được nước mắt.

    Mẹ tôi thông báo: “Những người vận chuyển đang ở đây.”

    Căn nhà nhanh chóng được lấp đầy bởi đồ nội thất và chiếc hộp màu nâu lớn. Chiếc hộp “Những đồ vật đáng yêu” là đồ vận chuyển cuối cùng.

    Tôi mở hộp. Tôi treo những bức vẽ tay và cái quạt sắc màu lên tường. Tôi trải tấm đệm lụa và chiếu lên sàn nhà.

    Sau đó lại có một tiếng gõ cửa khác. Chúng tôi bất ngờ trước sự xuất hiện của những người hàng xóm với những đĩa kỳ lạ. Những chiếc bánh kem trắng và hồng và những chiếc chảo ấm chứa một cái gì đó gọi là thịt hầm.

    Một cô gái trạc tuổi tôi lơ đễnh cầm một chiếc bát thủy tinh nhỏ. Bên trong là những quả bóng đầy màu sắc và chúng có mùi trái cây.

    Cô ấy chỉ vào một quả bóng màu đỏ và nói, “dưa hấu!”. Cô ấy chỉ vào một quả màu cam và nói, “dưa vàng!”. Cuối cùng, cô ấy chỉ vào quả bóng màu xanh lá cây và nói, “dưa lưới!”

    Tôi lấy quả bóng màu xanh lá cây và ăn thử nó. Mmm… nó ngọt và ngon giống như chummy.

    Cô gái hỏi tôi cái gì đó nhưng tôi không hiểu.

    “Cô bé muốn biết loại quả nào con ăn ở Hàn Quốc.” Bố tôi lại gần.

    “Chummy.” Cô gái lặp lại và cười khúc khích giống như Kisuni.

    Cô ấy hỏi tôi một câu hỏi khác.

    “Cô bé muốn biết tên của con.” Bố nói.

    Có thể một ngày nào đó tôi sẽ chấp nhận Rose là tên Mỹ của tôi. Nhưng không phải hôm nay.

    “Jangmi.” Tôi đáp lại.

    “Jangmi,” cô gái cười. “Tên tớ là Mary.”

    “Mary,” tôi cười lại.

    Tôi vừa mới làm quen với bạn mới.

    Sau khi các vị khách đã rời đi, tôi ra ngoài và ngồi dưới cây phong. Bố nói đúng, nó rất đẹp. Có lẽ một ngày nào đó tôi và Mary có thể ngồi dưới cây này và ngắm mưa rơi. Và có thể một ngày nào đó tôi sẽ bắt đầu thích nó nhiều như thích cây liễu ở Hàn Quốc. Nhưng không phải hôm nay.

    Tôi bắt đầu viết.

    Thương mến Kisuni…

    Người bạn tốt đang ở thật xa, thật xa. Nhưng ít nhất tôi biết Kisuni ở đâu và cô ấy đang làm gì. Cô ấy ở nửa kia quả địa cầu và ngủ trong âm thanh của hàng ngàn tiếng mưa rơi đập lên trên một cái mái ngói đất sét...

    Một số thứ trong truyện nhắc đến có thể bạn không biết.
    Chummy (chamoe (참외)) là một loại dưa có vỏ màu vàng của Hàn Quốc. Ăn có vị ngọt. Và hình dáng bên ngoài của nó trông giống như thế này:
    [​IMG]

    Honeydew (dưa lưới):
    [​IMG]
    Cantaloupe (dưa vàng):
    [​IMG]

    Súp dumpling: theo mình nghĩ thì nó dạng như súp há cảo, còn hình ảnh thì trông nó như thế này:
    [​IMG]

     
    Chỉnh sửa cuối: 1/11/18
    Sa., Đàm Hy, Em 692 others thích điều này.
  3. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

Chia sẻ trang này