Chuyển ngữ [Hoàn] Rojo - Quân Xuyên

Thảo luận trong 'Đã hoàn thành' bắt đầu bởi Dê Vô Tiện, 4/7/19.

  1. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    [​IMG]

    R O J O

    Tác giả: Quân Xuyên

    Chuyển ngữ: Du Ca

    Thể loại: Tiểu minh tinh tra công vs đại chủ trì lớn tuổi hay khóc thụ, giới giải trí, ngọt văn, niên hạ, hiện đại, đoản văn

    Nguồn bản gốc: Sosad

    Chú thích: Rojo là tiếng Tây Ban Nha, trong tiếng Trung là 《 红 》, nghĩa là màu đỏ.

    Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi.

    [​IMG]
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Cốm
    Cốm bởi Cốm, 19/7/19 lúc 18:39
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Muhakakakakaka, Lạc, Rùa5 others thích điều này.
  2. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Lăng Hạo run lẩy bẩy yên lặng chuyển mình, lui ra khỏi khuỷu tay của Mông Dịch, chất lỏng dinh dính thuận theo đùi mà chảy xuống…

    Mông Dịch trở người, nửa tỉnh nửa mê, vẫn hơi chếnh choáng, hỏi anh: “Đi đâu vậy?”

    Lăng Hạo đi từng bước tới phòng vệ sinh: “Đi móc ra.”

    Mông Dịch không cho, cử động nửa người trên kéo anh lại.

    Lăng Hạo nhẹ nhàng tránh ra: “Đừng phá nữa.”

    Trong mắt Mông Dịch sự giãy giụa kia chẳng khác gì con mèo cái vẫn còn xuân tình, thoáng cái lôi anh về giường, áp xuống dưới thân, bĩu môi thì thầm hỏi anh: “Của tôi có tuyệt không?”

    Lăng Hạo không đáp lời, khẽ đẩy vai hắn.

    Mông Dịch bỗng nhiên nổi nóng: “Sao thế kia? Càng ngày càng khó hầu hạ, tôi làm cho anh thoải mái cũng không được?”

    Lăng Hạo bị hắn gào cho mặt trắng bệch, rũ mắt xuống, cả buổi mới trầm giọng hỏi: “Sao cậu lại đi uống rượu?”

    Mông Dịch quay mình, mặc kệ anh, đi tới lấy thuốc và bật lửa ở đầu giường: “Đi cùng bọn Hoàng Đạo, hắn nói có kịch bản mới…”

    Lăng Hạo lấy thuốc và bật lửa khỏi tay hắn, không cho hắn sinh tâm tư: “Hoàng Đạo kia chẳng phải thứ người gì tốt, cậu không nên gần gũi với hắn quá.”

    Mông Dịch: “Hắn không phải thứ tốt, không lẽ là anh?”

    Lăng Hạo bị lời đó đâm cho sững sờ, tay cầm thuốc lá và bật lửa đột nhiên không còn lập trường, cúi đầu nhìn hai thứ ấy một lát, rồi trả lại cho Mông Dịch, lê đôi dép lê, thấp đầu đi vào phòng vệ sinh.

    Rửa sạch bên trong, trước lúc đi ra thì soi vào gương rồi dùng nước lạnh tát lên mặt, cặp mắt to trong gương kia hơi phiếm hồng. Mông Dịch thấy anh đi ra, bấm thuốc lá, duỗi cánh tay về phía anh, một bộ dáng dỗ dành: “Lại lén khóc nhè sao? Anh xem anh đi, sao cứ như mấy đứa nhóc vậy, động chút là khóc.”

    Lăng Hạo bò lên giường, ngoan ngoãn cho hắn ôm. Chốc sau, Mông Dịch lại hôn anh một cái, cố ý đè giọng hỏi: “Có còn muốn không?”

    Giọng Lăng Hạo mang theo chút ẩm ướt mềm mại, chậm rãi nói: “Mông Dịch, nếu cậu không muốn ở đây chờ đợi tôi, thì hãy đi đi.”

    “Phấn khởi lắm đúng không?” Mông Dịch bất chợt nổi giận, vén chăn đứng lên, “Còn không bỏ ra?”

    Hắn đạp chân trần trên mặt đất, vừa đi ra ngoài, vừa mắng, “Tôi đã mệt gần chết, về rồi còn phải hầu hạ anh, anh cũng là đàn ông lớn tuổi sao ngày nào cũng khóc sướt mướt như thế, nhiều chuyện như vậy?”

    Mũi Lăng Hạo chua xót, nước mắt vô thức rơi xuống, nghe thấy tiếng bước chân quay lại của Mông Dịch, lại vội vàng lau đi, nhưng lau thế nào cũng không lau khô được, thế là đem khuôn mặt đầy nước mắt nghênh tiếp vẻ tức giận của Mông Dịch.

    Mông Dịch có lẽ định nói gì đấy, nhưng thấy bộ dáng của anh, lời nói lại nghẹn ở yết hầu, cuối cùng chẳng nhiều lời thêm, cau mày quay người rời đi.

    Lăng Hạo nửa dựa vào trên giường, cúi đầu không nói một lời, chờ đến lúc nghe thấy tiếng cửa phòng mở, mới có thể mặc kệ nước mắt tuôn rơi, khóc chốc lát, tự mình đến phòng vệ sinh rửa mặt, trong gương hiện ra nếp nhăn trên khóe mắt.

    Lúc không có biểu hiện gì thì nó hoàn hảo, nhưng lúc cười lên liền lộ ra, đúng là không còn trẻ nữa rồi.

    Tám giờ sáng.

    Nước khoáng ở trong lò vi sóng, phát ra tiếng vo vo nhẹ. Trợ lý bấm chuông ngoài cửa, trong tay cầm theo thùng giữ ấm, thấy hai mắt anh sưng vù cũng không dám hỏi, chẳng nói một lời, chỉ quen tay lấy trong tủ lạnh một túi chườm đá đưa cho anh,

    Lăng Hạo vừa dậy, còn hơi lơ mơ, đã quên mất đôi mắt này tối qua khóc đến nửa đêm, lặng lẽ nhận túi chườm đá đắp lên, hỏi: “Bên kia chương trình đã sẵn sàng chưa?”

    Trợ lý lấy nước trong lò vi sóng ra giúp anh: “Sẵn sàng rồi, bên phía khách mời nói là trừ tình yêu ra thì cái gì cũng có thể hỏi.”

    Lăng Hạo gật gật đầu, những thứ này trong lòng anh luôn hiểu, chỉ là hỏi một câu theo thói quen thôi. Trợ lý thấy thế thì không nói gì thêm, mở bình phích nước ra, hỏi: “Uống sữa đậu nành hay ăn cháo?”

    Lăng Hạo: “Ăn cháo thôi.”

    Trợ lý: “Mua ba phần, có cần gọi anh Mông ra ăn không?”

    “Hắn không có ở đây.”

    Trợ lý không dám hỏi lại, yên lặng dọn hộp cơm ra. Hai người đang ăn thì nghe thấy tiếng chìa khóa cắm vào tiếng đóng cửa, Mông Dịch khoác sương sớm trên mình, cả mặt mệt mỏi, trông thấy trợ lý, lại nhìn về Lăng Hạo, nói: “Hôm nay phải quay chương trình sao?”

    Lăng Hạo ừ một tiếng, cúi đầu không nhìn hắn.

    Trợ lý tự giác đặt đũa xuống, quay người đi vào phòng bếp giả vờ bận rộn, nghe thấy bên ngoài Mông Dịch giảm thấp âm thanh xuống nịnh nọt: “Vợ à tôi sai rồi.”

    Lăng Hạo lại ừ một tiếng, tiếp tục không đáp lời. Mộng Dịch hình như hôn anh, tiếng nước bọt chầng chậc truyền vào.

    Lăng Hạo cho hắn hôn một chốc, đẩy hắn ra nói: “Có đồ ăn sáng, cậu ăn không?”

    Mông Dịch nghĩ vậy là dỗ được rồi, “Không ăn đâu, tôi đi ngủ một lát, hôm qua tôi cứ nghĩ xem có phải anh đang khóc hay không, mất ngủ một đêm trong nhà nghỉ.”

    Lăng Hạo ồ một tiếng, Mông Dịch lại vuốt ve cổ anh: “Đừng giận nữa mà bảo bối, tôi sai rồi.”

    Lăng Hạo lại gật đầu ừ nhẹ.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Lạc, Cốm, Đạo Nhân3 others thích điều này.
  3. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Quay xong phần mở đầu, tổ chương trình trực tiếp đi lên núi.

    Trên xe, điện thoại của Lăng Hạo bỗng vang lên, điện báo chỉ hiện lên một chữ “Dịch”. Anh không nhấc máy mà đưa di động cho trợ lý, cậu ấy ho hai tiếng rồi nhận cuộc gọi, cố ý thấp giọng: “Alo, anh Mông hả, anh Hạo đang quay chương trình.”

    Chốc sau lại đáp, “Gì cơ? Ảnh không có nói với anh sao? Chắc do hôm qua vội vào quay quá, khách mời khác đều đã đến, quay xong “Feeling happy” liền đi thẳng đến sân bay….”

    Đoán chừng đầu bên kia muốn Lăng Hạo nghe máy, trợ lý liếc Lăng Hạo, nói tiếp: “Anh Hạo bên này đang quay chương trình mất rồi á, không thể tiếp máy được.”

    Tiếng gào giận dữ của Mông Dịch xuyên qua ống nghe: “Chỉ là đồ hết thời! Làm như mẹ nó hiếm có!”

    Lăng Hạo lấy điện thoại trong tay trợ lý tắt máy, mặt hướng ra bên ngoài, vành mắt mơ hồ trên cửa sổ xe thoáng ửng đỏ.

    Chốc lát, Mông Dịch lại gửi tin nhắn tới, là bức ảnh quần áo và đồ dùng hàng ngày ném lộn xộn bừa bãi trên giường, kèm theo dòng: “Tôi đã dọn sạch ngăn tủ, trả lại anh nơi vui vẻ mới.”

    Lăng Hạo nhìn thoáng qua, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

    Trợ lý không dám lên tiếng, chỉ liên tục đem giấy cho anh, Lăng Hạo nhận lấy, ném điện thoại qua một bên không để ý nữa.

    Trên núi không có tín hiệu, Lăng Hạo nằm trên giường lướt điện thoại, không có tin tức gì mới.

    Trong tổ chương trình có một cậu nhóc trẻ, hậu 95 (1), còn nhỏ hơn Mông Dịch bảy tám tuổi, gọi là Trần Tiêu, tên tiếng Anh là Carlos, là một ABC (2), tính vốn buông thả nhiệt tình, đối với Lăng Hạo là tiền bối đứng vững trong thời đại hồng lưu thì lại càng quá mức hơn.

    (1) hậu 95 ý chỉ những người sinh sau năm 95, tươi trẻ và nhiệt huyết
    (2) ABC là ba chữ cái đầu của bảng chữ cái, ý chỉ người mới vào nghề

    Ngày quay cuối cùng, Mông Dịch với tư cách là khách mời đã bay đến, mang theo va-li, đứng trên cây cầu nhỏ bắc qua suối nước róc rách, vừa khéo bắt gặp Carlos đang hắt nước vào Lăng Hạo ở khe suối, hơi nước phản chiếu dưới ánh mặt trời, Lăng Hạo cười trong ánh nắng, những ngày này không hồi âm tin nhắn không bắt điện thoại đều có nguyên nhân. Lăng Hạo mang theo nụ cười mà ngẩng đầu, cách một tầng nước lấp lánh che chắn đối mắt với Mông Dịch, phút chốc, cả hai người đều dừng lại, không ai lên tiếng.

    Carlos quay đầu lại trông thấy Mông Dịch, không biết có phải cố ý nói giọng địa phương hay không mà gọi lớn: “Mãnh lão đại! Sao anh lại tới đây vậy?”

    Mông Dịch cố kéo khuôn mặt của mình ra nhếch mép cười: “Tới thăm mọi người thôi.” Lại nói với Lăng Hạo, “Thầy Lăng, đã lâu không gặp.”

    Lăng Hạo đã kịp phản ứng, cũng cố gượng cười, giả bộ như Mông Dịch là bạn bè đã lâu không gặp: “Họ không nói là cậu sẽ đến, tôi giúp cậu xách hành lý.”

    Carlos cướp lấy va-li, đứng giữa hai người hỏi: “Tổ chương trình nói mỗi kỳ chỉ có bảy khách mời, bọn em đủ bảy người rồi.”

    Mông Dịch cười lạnh một tiếng: “Đến thay cậu.”

    Carlos nghiêng đầu nhìn hắn: “Em không thể thay được.”

    Mông Dịch đưa tay bóp mày, thấp giọng nói: “Không ai là không thể bị thay thế.”

    Lăng Hạo muốn trầm mặc, lại không thể im lặng, đành phải giả vờ tinh thần tràn trề tỏ ra nhiệt tình chuyên nghiệp, thay đổi chủ đề: “Cậu có thể tới thì tốt quá rồi, mấy hôm nay chúng tôi ăn cơm đều không no.”

    “Phải không? Tôi đặc biệt tới đây để cho anh ăn no bụng đấy.”

    Lòng bàn tay Lăng Hạo siết chặt, mu bàn tay của Mông Dịch không biết vô tình hay cố ý dán lên, nóng đến mức da đầu anh run lên, trái tim cũng căng thẳng.

    Carlos ở một bên: “Không chỉ cho anh Lăng Hạo ăn no thôi đâu, bọn em cũng đói nữa, Mãnh lão đại anh nấu cơm rất ngon sao? Anh Lăng Hạo sao anh biết Mãnh lão đại nấu cơm rất ngon?”

    Lăng Hạo: “Trước đây anh từng tới nhà hắn ăn thử rồi.”

    Carlos: “Anh Lăng Hạo, sau này em cũng cố gắng học nấu nướng, tới làm cơm cho anh ăn được không?”

    Mông Dịch: “Giờ mới học chỉ sợ không đuổi kịp đâu.”

    Lăng Hạo nhẹ nhàng ra hiệu với hắn, nhắc nhở rằng vẫn còn máy quay.

    Trên mặt Carlos không hề có gì khúc mắc, chỉ nói: “Chỉ cần nỗ lực, không có gì là đuổi không kịp, bây giờ anh giỏi hơn em, tương lai thì chưa nói trước được…”

    Mông Dịch căn bản không thèm nghe lời cậu nói, thừa lúc Lăng Hạo đi tới đây, một phát bắt lấy tay anh: “Cầu hẹp, thầy Lăng cẩn thận không ngã đấy.”

    Cả người Lăng Hạo giật mình một cái, nhẹ giãy ra, cả buổi mới có thể tìm về giọng nói của mình: “… Cơm trưa còn chưa được ăn, mà một con cá cũng chẳng bắt được.”

    Mông Dịch cười cười với anh: “Đây không phải là bắt được rồi sao?”
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Lạc, Cốm, Đạo Nhân3 others thích điều này.
  4. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Đêm xuống, mọi người ngủ chung trên giường lớn ở trong nhà trọ, Mông Dịch luồn vào chăn của Lăng Hạo, mò mẫm xuống giữa hai chân, nhẹ nhàng vuốt ve xoa nắn.

    Lăng Hạo bắt lấy cái tay kia, không dám lên tiếng trong bóng tối, thừa lúc có ánh trăng, mới nén giọng nói: “Tiểu Ca (1) đang ở bên cạnh…”

    (1) Nguyên văn là Tiểu Tạp, Tạp có bính âm là Kǎ, nên mình nghĩ đây là cắt từ chữ Car của Carlos.

    Mông Dịch không thèm để ý, tiến vào đũng quần của anh, Lăng Hạo đỏ mặt, lặng lẽ dịch tới chỗ của Carlos, bỗng chốc bị miệng Mông Dịch nhanh chóng dán lên tai uy hiếp: “Anh muốn khiến cậu ta tỉnh lại sao?”

    Sợi tóc đẫm mồ hôi dính trên mặt Lăng Hạo, anh cầm chặt tay Mông Dịch, cầu xin: “Đừng vậy mà… Không muốn làm bên ngoài… Đừng làm trước người khác…”

    Thanh âm mềm mại yêu kiều quấn lấy tai Mông Dịch, hắn nói: “Không làm anh, nhưng anh chịu đựng đừng lên tiếng…” Nói xong, cả người chui vào chăn của Lăng Hạo, hơi thở bên trong vô cùng nóng ẩm và ngột ngạt…

    Lăng Hạo cắn ngón tay, ánh mắt không ngừng nhìn sang chỗ Carlos, rồi lại sợ hãi nhắm mắt lại, đưa tay xuống dưới nắm chặt tóc của Mông Dịch, không biết là đang từ chối hay gọi mời, yết hầu nhanh chóng phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào…

    Một hồi sau, Mông Dịch mới chui lên khỏi người anh, tóc bị mồ hôi thấm ướt, ánh mắt lấp lánh, ôm lấy anh, cúi đầu dán sát vào môi anh, mớm thứ kia vào miệng Lăng Hạo, Lăng Hạo níu lấy áo ngủ của hắn, rũ mí mắt, cả khuôn mặt đều ửng hồng, xấu hổ vùi đầu vào lồng ngực của hắn.

    Mông Dịch lại trêu chọc anh: “Thích không nào?”

    “Đừng nói nữa…” Anh lúng túng, bàn tay đưa xuống dưới chạm vào hắn, cầm chặt, “Ở đây không được, vào phòng vệ sinh đi…”

    Dưới tấm mành che cửa phòng vệ sinh lộ ra bốn cái chân, dây dưa một chỗ, vang lên xôn xao lúc nửa đêm.

    Ngày hôm sau lên máy bay, Carlos mang một đôi mắt thâm quầng, lúc đi ngang Mông Dịch và Lăng Hạo cũng không ngẩng đầu lên.

    Lăng Hạo cảm thấy lo lắng không yên, cũng xấu hổ nếu bắt chuyện với cậu, Mông Dịch vẫn là một bộ dáng thản nhiên, đi cách Carlos một đoạn, hỏi nhỏ: “Tiểu Ca à, tối qua ngủ không ngon sao?”

    Carlos chẳng buồn phản ứng với hắn, cúi đầu lướt weibo, chốc sau, giọng nói rõ ràng: “Tiền bối Mông Dịch, anh lên hot search.”

    Mông Dịch muốn lấy máy của cậu để xem, thì tiếp viên hàng không đúng lúc nhắc nhở: “Xin lỗi ngài Trần, máy bay của chúng ta sắp phải cất cánh, làm phiền ngài tắt nguồn điện thoại lúc cất cánh.”

    Carlos nở một nụ cười với Mông Dịch: “Ngại quá.”

    Có rất nhiều người chờ đón ở sân bay, một số đón Carlos, những người còn lại đều giơ bảng đèn Mông Dịch.

    Họ vừa đi ra khỏi sảnh, đã nhìn thấy người đại diện Trương Nghiêu của Mông Dịch. Người đàn ông này kẹp một chiếc túi messenger Louis Vuitton ở nách, không biết tại sao cả người toát ra hơi thở của con buôn chết vì tiền tài, cũng chẳng nhờ chiếc túi kia mà có thêm được tí ti khí chất nào, trông cứ như dân bán vé tàu hỏa đi nhầm vào sân bay, bước nhanh tới không nói hai lời túm lấy tay Mông Dịch: “Đi đi đi.”

    Mông Dịch tưởng mình có scandal gì, đầu óc lập tức trống rỗng, quay đầu nhìn lại Lăng Hạo, Lăng Hạo cũng đang nghi ngờ nhìn hắn, bước theo được hai bước thì bị Trương Nghiêu ngăn lại: “Thầy Lăng à, Mông Dịch nhà tôi hai ngày nay có thông cáo, bận lắm, bận lắm, ngày khác chúng ta lại gặp, ngày khác lại gặp.”

    Trên weibo ùn ùn kéo đến toàn tin tức của Mông Dịch, nhiều năm qua như thế rồi, chỉ bằng một vai nam phụ trong đoạn phim ngắn đã kéo hắn lên, đóng phim bao lâu nay cuối cùng Mông Dịch cũng linh khí bốn phía, hiện ra tinh quang, chính thức được công chúng khai quật.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Lạc, Cốm, Đạo Nhân3 others thích điều này.
  5. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Ở trên xe, trợ lý ngồi ở chỗ lái nói: “Năm nay anh Mông hồng (1) rồi, từ hôm qua đến giờ, vẫn chưa xuống khỏi hot search.”

    (1) Hồng, đỏ: ý chỉ nổi tiếng, ở Trung Quốc người ta phân chia độ nổi tiếng theo màu sắc, tiểu trong suốt – hồng phấn – hồng – hồng đỏ… vv, càng nghiêng về sắc đỏ càng nổi tiếng.

    Mắt Lăng Hạo nhìn chằm chằm vào điện thoại, ừ một tiếng, trên màn hình náo nhiệt tột cùng, những bộ phim trước đây của Mông Dịch đều bị người ta đào bới ra, những đoạn phim ngắn kinh diễm kia được người ta chọn kỹ càng làm thành ảnh động, video, ai ai cũng khen hắn đóng phim xuất sắc.

    Lăng Hạo muốn hỏi hắn một chút, soạn chữ cả buổi, trên màn hình lại chỉ còn một câu: “Cậu có về nhà không?” Anh run sợ nhìn điện thoại một lát, nửa ngày sau, lại xóa sạch.

    Lúc ấy Mông Dịch vì giận dỗi anh, đã lấy hơn phân nửa đồ trong tủ, lúc này trong phòng chỉ còn áo ngủ và vài chiếc quần lót chưa kịp giặt, ném ở trong sọt quần áo bẩn ở phòng tắm. Lăng Hạo nhặt chúng lên, cầm trong tay chốc lát lại ném về, nằm dài ngẩn người trên giường, nước mắt chảy ra trong vô thức, xuôi theo khuôn mặt, thấm ướt một mảng gối, anh đưa tay sờ lên, rồi ôm gối của Mông Dịch vào ngực, chóp mũi ngửi ngửi mùi hương của hắn, nghĩ: “Bây giờ tách ra cũng tốt, hắn đã đỏ lên rồi, mình cũng không có hơi sức gì nữa cả, còn chẳng tính là một cái đùi đủ tiêu chuẩn.”

    Mấy ngày này, Mông Dịch tựa như con quay, bị Trương Nghiêu xoay vòng vòng, đủ các hạng mục đi tìm hắn, nào điện ảnh, nào kịch truyền hình, nào tống nghệ, thậm chí còn có công ty đĩa nhạc đưa ra một cành ô-liu. Một ngày phất cao, Trương Nghiêu chưa từng nếm qua tư vị như thế, cất bước hình chữ bát (八) đi ngăn trước người Mông Dịch làm cáo mượn oai hùm: “Anh nói với em rồi Mông Dịch, ngày đó nếu không phải anh quyết định nhanh mua thủy quân đẩy một chút, bây giờ không chừng em còn đang ngồi trát đất đấy.”

    Mông Dịch nắm chặt điện thoại, ồ một tiếng, hắn muốn gửi cho Lăng Hạo chút tin tức, nhưng lại không biết nên gửi cái gì. Hắn ôm đùi anh nhiều năm thế rồi, cuối cùng cũng có ngày đỏ lên, lại không phải nhờ anh, thì còn liên lạc với anh cái quỷ gì? Còn liếm anh cái quỷ gì?

    “Đang nói chuyện với em đấy, không tập trung à. Cấm ăn thịt, gần nhất chú ý ăn uống điều độ, cuối tuần này đi chụp tạp chí.” Trương Nghiêu lấy thịt trước mắt hắn đi, “Mà anh phải nói cái này, em đừng có liên lạc với Lăng Hạo nữa, em hầu hạ hắn ba năm, hắn cho em được cái gì? Trừ mấy vai diễn nhỏ bị vùi dập, không thì đi theo bồi rượu, sau này, không chừng hắn còn không bằng em…”

    Mông Dịch ngẩng đầu nhìn gã, “Không nên quan tâm chuyện anh không cần quan tâm.”

    “Chậc chậc, em không phải là có tình cảm với hắn chứ?” Trương Nghiêu cười khà khà, “Không phải em là trai thẳng sao? Hơn nữa, ‘lưu thủy tiểu thịt tươi, thiết đả Lăng chủ trì’ (2), em sao phải sợ hắn không tìm ra đối tượng mới nhỉ? Dạo này cậu nhóc Trần Tiêu kia không phải rất gần gũi với hắn sao?”

    (2) mình có ghi hẳn tiếng Việt không hay nên mình để hán việt một tẹo, chắc ý đại khái là tiểu thịt tươi nhiều như nước, Lăng chủ trì thì lão luyện rồi.

    “Bảo anh câm miệng con mẹ nó anh nghe không hiểu phải không?”

    Trương Nghiêu thấy hắn tức giận, mới không nhắc đến Lăng Hạo nữa, bĩu môi thì thầm, ăn một miếng thị kho tàu: “Anh đây không phải… tốt bụng nhắc nhở em sao…”

    Nửa tháng sau, hai người gặp lại ở nơi sản xuất “Feeling happy”.

    Trần Tiêu, cũng chính là Carlos, đang phấn khởi đứng cạnh Lăng Hạo, cậu nhóc còn trẻ, trưởng thành lại dễ nhìn, cứ hí hửng đùa giỡn, ai cũng không nỡ đẩy ra.

    Biểu cảm của Lăng Hạo cứ như uống phải “nước vong tình”, trên mặt không còn sót lại chút nào dấu vết của chuyện trước kia, còn nắm chặt tay Trần Tiêu, cười cười với Mông Dịch ở phía xa.

    Mông Dịch nhìn anh, một hồi sau, môi mỏng mới chua ngoa mà nói: “Nói ‘lưu thủy tiểu thịt tươi, thiết đả Lăng chủ trì’ quả nhiên không sai, mới nửa tháng đã không chịu nổi?”

    Lăng Hạo sững sờ, chua chát xộc vào khoang mũi, nước mắt muốn rơi xuống, khó khăn cắn chặt răng mới có nuốt tủi thân về trong lòng, giả vờ không nghe thấy.

    Trần Tiêu cản trước mặt anh, nhìn về phía Mông Dịch: “Mới đỏ lên có vài hôm, đã đến mức đó rồi sao?”

    Lăng Hạo túm cánh tay cậu, “Đi nào, sắp bắt đầu quay rồi.”

    Trên sân khấu, Trần Tiêu vui đùa ôm lấy Lăng Hạo cọ cọ vài lần, anh đều cười không lên tiếng. Mông Dịch nhìn từ xa xa, khuyên chính mình: “Cái giày rách như thế, không đáng để mình phải nhớ thương, tương lai đóng phim mình sẽ quen được nhiều người hơn, không đáng…”
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Lạc, Cốm, Đạo Nhân3 others thích điều này.
  6. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Tiếng dầu bắn vang lên trong phòng bếp.


    Tay của chàng trai trẻ tuổi còn có sức hơn trong tưởng tượng, nhân cơ hội cầm chặt cổ tay Lăng Hạo, dạy anh: “Vắt khô rau rồi mới cho vào chảo, dầu sẽ không…” Tiếng Trung của cậu không tốt, rất vất vả mới nghĩ ra được một động từ phù hợp, “Ừm… sẽ không té lên.” Sau đó mới lại gần kề vai anh, “Anh ơi, sau này em dạy anh làm đồ ăn nhé?”

    Lăng Hạo giả bộ cười cười mà tránh né: “Em mới học được có mấy món? Còn muốn dạy anh? Mạnh miệng quá…”

    “Học từ từ sẽ tốt mà…” Carlos méo miệng nói, “Không phải ai sinh ra cái gì cũng tốt, chúng ta có thể cùng nhau thuần thục mà.”

    Lăng Hạo cười cười, mang hai đĩa đồ ăn trên bục mang ra, Carlos bưng nồi cơm điện theo cùng: “Chúng ta cùng nhau thuần thục có được không?”

    “Anh đã thuần thục lắm rồi, không muốn phải hầu em thuần thục nữa nữa.”

    “Vậy thì anh dạy em thuần thục đi.” Cậu kéo ghế ra ngồi xuống.

    “Được, hãy gọi anh là thầy đi.” Lăng Hạo cố ý nói.

    Carlos duỗi cổ đến trước mặt anh: “Thầy Lăng, em rất thích anh.”

    Lăng Hạo nở nụ cười: “Thật không? Anh cũng rất thích em.”

    Mới thế thôi mà mặt Carlos đỏ lên, dáng vẻ muốn nhìn lại không dám nhìn anh, lén nghiêng mình đưa mắt liếc anh, sau đó thẹn thùng cười cả buổi, Lăng Hạo thấy được mà sững sờ.

    Lúc Mông Dịch vào nhà, là khi hai người đang nói cười.

    Người bên trong cũng nghe thấy tiếng mở cửa phòng, chìa khoá nơi này của Lăng Hạo chỉ có hai bộ, anh bỗng đứng bật dậy. Carlos hỏi: “Anh Hạo, trợ lý của anh tới ạ?”

    “Không phải trợ lý, mà là người đàn ông của hắn.” Mông Dịch dựa vào cửa nhà ăn, nói: “Lần trước cậu nghe lén ở góc tường còn chưa nghe đủ phải không? Bây giờ còn chạy tới nhà người khác nghe?”

    Carlos cũng đứng lên, “Anh cũng lớn mấy chục tuổi rồi, có hiểu cách tôn trọng người khác không vậy?”

    “Tôi hiểu hay không, không cần cậu phải dạy!”

    “Tôi cũng lười dạy anh.” Carlos lườm hắn, “Cái đồ tinh trùng thượng não.”

    “Cậu nói cái gì?” Mông Dịch sững sờ một lát mới phản ứng được, “Cậu mắng tôi?”

    “Tôi mắng anh đấy, đồ tinh trùng thượng não!” Carlos mắng tiếp.

    Lăng Hạo: “…”

    Mông Dịch xông lên túm lấy cổ áo Carlos định vung nắm đấm, Carlos cũng định đánh trả, Lăng Hạo vội vàng ngăn ở giữa hai người: “Có chuyện gì thì từ từ nói, chớ mắng người, cũng đừng đánh nhau, đều là nhân vật công chúng cả, sau này hai người còn muốn lên sân khấu không vậy?”

    Mông Dịch buông lỏng tay trước, vốn đang khí thế hùng hổ, nhưng cứ nghĩ tới khẩu âm của Carlos là hắn lại buồn cười.

    Lăng Hạo trông thấy hai người họ đều đã buông ra, bèn hỏi Mông Dịch: “Sao cậu tới đây?”

    Mông Dịch vốn định đến trả chìa khóa, nhưng không ngờ anh ở nhà, càng không ngờ là có Trần Tiêu ở đây, bèn nói: “Nhà của tôi, tôi muốn về lúc nào thì tôi về lúc ấy.”

    “…” Lăng Hạo không muốn đánh mất mặt mũi của mình trước mặt người ngoài, cũng biết chắc chắn hắn không phải về nhà, nghĩ một lát, chẳng nói gì.

    Mông Dịch quay sang Carlos: “Cậu đi đi, nhà chúng tôi không chào đón cậu.”

    Carlos lại nói: “Đã tinh trùng thượng não còn không có giáo dục.” Nói xong quay sang liếc Lăng Hạo, Lăng Hạo đành nói: “Chúng ta ra ngoài ăn đi, dưới tầng có một quán lẩu rất ngon.”

    Carlos thấy mình đã thắng, nên không so đo nữa.

    Lăng Hạo vào phòng ngủ thay quần áo, Mông Dịch theo vào, áp sát cả người anh lên tủ: “Anh thật sự muốn ra ngoài cùng cậu ta?”

    “Tôi không quan tâm cậu về lấy đồ hay là trả đồ, tôi cho cậu thời gian một bữa cơm, lấy xong thì đi đi.” Lăng Hạo mặc hắn đè trên cửa tủ, ánh mắt nhìn sang chỗ khác, mắt long lanh hơi nước, “Tôi không muốn khiến cậu khó xử trước mặt người khác.”

    “Không cho anh ăn cơm cùng cậu ta!”

    “Bằng cái gì mà không cho phép?” Mắt Lăng Hạo ửng đỏ nhìn hắn, đuổi theo sâu vào đôi mắt hắn, “Cậu là cái gì của tôi?”

    Mông Dịch lúc này không nói nữa.

    Ánh sáng trong mắt Lăng Hạo đột nhiên ảm đạm, nở nụ cười, nhắm mắt lại, “Cậu quên mang cái gì của mình thì tìm đi, tôi đi ăn cơm với Tiểu Ca, chìa khóa để lên tủ giày, lúc nào ra ngoài thì đóng cửa lại là được.”
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Lạc, Cốm, Aria3 others thích điều này.
  7. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Lăng Hạo và Carlos cơm nước xong xuôi rồi, khi trở về Mông Dịch vẫn ở đó, ngồi bên bàn ăn cơm và đồ ăn bọn họ để lại trước đó, đang ăn chén cơm Lăng Hạo thừa lại, thấy anh trở về, nhỏ giọng nhẹ nhàng nói, cứ như hơi tủi thân: “Anh chưa từng nấu cơm cho tôi, mà thằng nhóc kia mới quen có vài ngày…”

    “Đây không phải tôi làm, là của Tiểu Ca, em ấy nói muốn học nấu cho tôi ăn, nên là đi học thật.” Lăng Hạo nhìn hắn một cái, nửa câu sau không biết có ý gì khác hay không, người ta nghe được khôi khỏi sinh ra liên tưởng khác.

    “Bảo sao khó ăn thế.” Mông Dịch lập tức để đũa xuống, còn nói, “Chẳng qua chỉ là một bữa cơm, tôi làm cho anh ăn bao nhiêu lần rồi?”

    “Làm bao nhiêu lần rồi thì có ý nghĩa gì sao?” Lăng Hạo nhíu mày nhìn hắn, dừng lại rồi nói chậm hơn, “… Sau này cậu cũng không thể nấu cho tôi ăn tiếp.”

    “…” Mông Dịch nuốt nửa miệng đồ ăn xuống, một hồi sau mới nói, “… Làm một pháo (1) không?”

    (1) làm tình

    “Pháo chia tay sao?” Lăng Hạo cười, mắt đỏ lên, “Không cần.” Anh cắn môi, cười vô cùng khó khăn, “Hồi hai chúng ta mới quen, tôi cũng không biết cậu là trai thẳng, khó xử cậu nhiều năm vậy rồi… mỗi lần làm… có phải đều rất buồn nôn không?”

    “… Không.” Mông Dịch lấy trên tủ bát xuống một cái bật lửa, đốt cây thuốc ngậm trong mồm.

    “Mấy năm qua… xin lỗi, cũng chưa từng ra sức lấy cho cậu được tài nguyên tốt gì.” Lăng Hạo lấy ra trong tủ một chai rượu đỏ, “Cậu lái xe tới à? Có muốn uống một chút không?”

    Mông Dịch lắc đầu, nhìn anh rót rượu, dòng nước đỏ lưu chuyển trong chiếc ly thủy tinh, đặt vào tay hắn. Lăng Hạo cụng ly hắn một cái, không uống, chỉ tiếp tục nói: “May mà cậu tự cố gắng, cuối cùng cũng qua được khổ cực, phát sáng phát hồng.”

    Mông Dịch không biết mình nên nói cái gì, hút hết nửa điếu thuốc, liền uống một hớp rượu, vị trong miệng vừa chua vừa chát, lát sau mới bảo: “Rượu này không ngon.”

    “Thật à?” Lăng Hạo cũng nếm thử một hớp, rồi nhìn thân bình, “Chẳng biết nữa, người khác tặng đấy.”

    Mông Dịch nói ừ, lại uống thêm một ngụm mới bảo: “Không buồn nôn.”

    “… Cái gì?”

    “Lên giường với anh không buồn nôn.” Mông Dịch ngẩng đầu nhìn anh, “Rất thoải mái, rất chặt, rất ấm.”

    Không biết có phải do say hay không, Lăng Hạo cảm thấy hơi chếnh choáng, gương mặt đỏ bừng, ngồi ở đó không nhúc nhích, cũng chẳng đáp một lời. Bàn tay Mông Dịch với tới vuốt ve khuôn mặt anh, thấp giọng nói: “Lúc làm cũng rất dễ nghe, rất hăng hái.”

    “…” Trái tim Lăng Hạo đập bình bịch, chờ môi Mông Dịch kề tới, anh liền thuận theo mà nhắm nghiền hai mắt, hơi thở quen thuộc quấn quanh người anh, thoáng cái, anh đã cứng ngắc, anh nghĩ, đời này chắc anh cũng chỉ chơi mỗi người đàn ông này.

    Tiếng giường dao động ồn ã, kẽo cà kẽo kẹt. Lăng Hạo bị đè ở phía trên, cắn gối, nước bọt chảy ra, nức nở nghẹn ngào kêu rên. Mông Dịch cắn tai anh, tiếng gầm trầm thấp gợi cảm, mồ hôi trước ngực rơi lên người anh, nóng đến giật mình, lúc Lăng Hạo bắn ra, đã hoảng hốt không kìm lòng được mà bật khóc, trong miệng mơ hồ thốt ra một câu: “Tôi yêu cậu… Tôi rất yêu cậu…”

    Mông Dịch nghe thấy, động tác hơi dừng lại, sau đó lại tiếp tục làm mạnh hơn…

    Cái gạt tàn trên đầu giường vẫn còn, Lăng Hạo lưu luyến dựa vào người hắn, từ từ nhắm hai mắt, hai chân kẹp lấy chân hắn, nửa ngủ.

    Mông Dịch một tay kẹp điếu thuốc cháy, tay kia ôm cả vai anh, phun ra một vòng khói rồi nói: “Sau này… tôi không thể ở đây nữa, nhưng có thời gian sẽ tới thăm anh.”

    Lăng Hạo không nói gì.

    Mông Dịch véo nhẹ bắp tay anh: “Không cho anh lui tới với tên nhóc kia.”

    “Cậu không đến, cũng không cho phép người khác tới?” Giọng Lăng Hạo chậm rãi, trở mình, thu chân khỏi đùi hắn.

    “Tôi và nó, giống nhau được sao?” Mông Dịch nâng cằm anh lên, “Có phải anh định ngủ cùng nó?”

    Lăng Hạo không đáp, chỉ nhìn hắn, ánh mắt vẫn còn chút tình ái sót lại ban nãy, nói: “Trước đây cậu nói yêu tôi, giờ cậu nói lại lần nữa xem.”

    Mông Dịch không nói.

    Lăng Hạo cũng không yêu cầu lại, một hồi sau mới bảo: “Nếu lúc ấy cậu chưa từng nói thế thì tốt biết bao.”
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Lạc, Aria, Diên Vĩ2 others thích điều này.
  8. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Mông Dịch ở chỗ Lăng Hạo tắm rửa một lát rồi mới đi, bỗng nhiên Lăng Hạo nói: “Để chìa khóa lại.”

    “…” Hắn có lẽ định nổi giận, nhưng nhìn thấy hốc mắt ửng đỏ của Lăng Hạo, thì giận nào cũng chẳng lên nổi, “Tôi sẽ giữ lại, mất công sau này anh phải dậy mở cửa.”

    Lăng Hạo túm túi quần của hắn, lấy ra một chùm chìa khóa, có một con gấu nâu nhựa lung lay trên khuyên sắt, đó là cái bọn họ mua lúc đi du lịch nước ngoài trước đây, trên đây trừ chiếc chìa của nơi này, còn có một chiếc mới, có lẽ là chỗ ở bây giờ của Mông Dịch. Lăng Hạo lấy chiếc chìa khóa ấy xuống, trả lại cho hắn.

    Mông Dịch: “… Không đến mức cái khuyên cũng lấy chứ?”

    “Đó là của tôi, là của tôi mua cho cậu.”

    “Lăng Hạo…” Mông Dịch hét tên anh, lỗ mũi phập phồng vì tức giận, “Đến mức vậy không?”

    “Đến.” Nước mắt Lăng Hạo vẫn chưa khô, giấu chuỗi chìa khóa ra sau lưng như muốn bảo vệ nó, “Tôi không ép cậu làm bạn tình, năm đó… nếu cậu nói rõ quan hệ này với tôi, tôi cũng sẽ không bảo cậu đến đây ở.”

    Mông Dịch bất đắc dĩ liếm môi, bị buộc đến đường cùng mới bảo: “… Anh cho tôi chút thời gian, để tôi suy nghĩ, làm ơn?”

    Lăng Hạo muốn tin hắn, lại không dám tin hắn, cúi đầu do dự một hồi mới nói: “Cắt đứt đi, cậu không thích đàn ông thích khóc sướt mướt.”

    “Tôi…” Mông Dịch thở hổn hển, “Anh không nên ép tôi.”

    “Tôi không muốn cậu làm bạn tình nữa, tôi không muốn lúc đau khổ muốn khóc cũng không dám khóc…” Lăng Hạo nói, “Tôi đã bình tĩnh nghĩ lại, tối tối có người ở bên cạnh cùng mình, không phải vì tình dục, mà vì tình yêu. Bây giờ sự nghiệp của cậu lên cao rồi, cậu không làm được, cậu không dám, thì tôi tìm người khác có thể làm và dám làm.”

    Mông Dịch hung hăng trừng anh, đóng sập cửa rời đi.

    Gần một tháng trời bọn họ không liên lạc. Đôi khi Carlos sẽ gửi tin nhắn cho Lăng Hạo, cậu là lưu lượng tiểu sinh (1), mỗi ngay đương nhiên sẽ không rảnh rỗi bằng Mông Dịch, nhưng cậu nguyện ý bớt ra chút thời gian nói chuyện phiếm cùng Lăng Hạo, Lăng hạo nghĩ, Mông Dịch không thể, Tiểu Ca càng không có khả năng. Nhưng chàng trai trẻ tuổi vẫn có thể mang đến cho một người đàn ông lớn tuổi thất tình trong lòng thì vỡ vụn chút an ủi, hai người thường xuyên ân cần hỏi thăm lần nhau cũng ổn.

    (1) Lưu lượng tiểu sinh là cụm từ đặc biệt dành riêng cho những nam minh tinh sở hữu cho mình lượng fan hâm mộ hùng hậu. Có được họ rồi thì doanh thu phòng vé nhất định sẽ thắng lớn, có được họ rồi thì tỷ suất người xem phim truyền hình nhất định sẽ rất cao, có được họ rồi thì tin tức gì mới cũng sẽ được làm truyền với tốc độ “bàn thờ”, chỉ cần một chút động tĩnh dù chỉ là nhỏ nhất cũng có thể thu hút lương lớn người quan tâm, theo dõi.

    Chính thức liên lạc lại với Mông Dịch là vào hai tháng sau, Hoàng Đạo hít thuốc phiện bị bắt rồi, sau khi cảnh sát thông báo, có người đăng lên mạng một tấm hình, bối cảnh là phòng KTV, trong đó không chỉ có Hoàng Đạo mà còn có Mông Dịch, quan trọng là chiếc bàn trước mặt họ để đầy những chiếc bình và ống hút…

    Lúc trước Mông Dịch hot bao nhiêu, thì bây giờ thối bấy nhiêu. Hắn chủ động phối hợp kiểm tra, công khai bằng chứng xét nghiệm nước tiểu và tóc, hơn nữa liên tục thề chưa từng chạm vào thuốc phiện, cũng không biết chuyện Hoàng Đạo có hành vi trái pháp luật. Nhưng mà chiếc bình chói mắt trên tấm ảnh khiến người ta dễ để ý, người theo đuổi hắn một phần thì không làm fan nữa, phần khác thì tỏ thái độ chờ xem, nhiều dân mạng khác mỉa mai: Chẳng lẽ chọc vào hai cái ống hút là để chia sẻ đồ uống à? Là ngu hay mù?

    Liên quan đến chất nghiện, đời này sẽ không có cách nào rửa sạch, bình thường hắn nóng tính, bây giờ lại không có bạn bè nào nói giúp hắn. Đầu tiên Lăng Hạo gọi cho hắn, có lẽ truyền thông gọi đến nhiều, điện thoại luôn bận, anh lại gửi tin nhắn, hỏi một câu: “Cậu từng chạm vào những thứ đó chưa?”

    Nửa đêm, Mông Dịch mới hồi âm: “Chưa.”

    Theo lý, lúc này không nên trả lời cái gì, chờ dư luận hạ nhiệt sẽ ổn, nhưng Lăng Hạo sợ hắn bị người ta hiểu nhầm cả đời, sợ hắn sau này sẽ không còn cơ hội nữa, nhận được hồi âm của hắn đêm đó, liền đăng xét nghiệm nước tiểu của hắn lên weibo, kèm theo đoạn chữ: “Có khi mắt thấy chưa chắc là thật, thanh giả tự thanh, tôi tin tưởng cậu ấy.”

    Lăng Hạo cũng bị chửi luôn.

    Đăng weibo xong, hai người mở điện thoại. Mông Dịch một hồi lâu không nói gì, chỉ có tiếng hít thở ẩm ướt nặng nề, lúc sau mới bảo: “Cảm ơn anh.”

    “Không cần cảm ơn.” Lăng Hạo nói, “Sẽ khá hơn thôi, cậu nhớ ăn ngon, chăm sóc bản thân cho tốt.” Giọng anh vừa mềm vừa chậm, vẫn giống như trước.

    Mông Dịch dường như hơi nghẹn ngào, hỏi: “Anh… anh tìm được người có thể ổn định cùng anh rồi sao?”
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Lạc, Aria, Diên Vĩ1 other person thích điều này.
  9. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Mông Dịch nói hồi lâu cũng không có lời đáp, hắn dĩ nhiên đã có thói quen, cảm thấy cho dù ra sao thì Lăng Hạo cũng sẽ ở đó chờ hắn, giờ phút này mới bỗng nhiên ý thức được, cái dĩ nhiên đó đáng ghét bao nhiêu, giọng run rẩy nói, “Xin lỗi, tôi…”

    Lăng Hạo không nói được, cũng không nói không được, chỉ dặn: “Thời gian này cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, chờ dư luận hạ nhiệt sẽ ổn thôi.”

    Mông Dịch muốn đi tìm anh, lại có cảm giác lúc này gặp anh sẽ cho anh thêm phiền toái, đánh phải ừ một tiếng, còn nói: “Anh…” Miệng há to, nhưng không biết nên nói cái gì.

    Lăng Hạo: “Không cần nói cảm ơn đâu, dù sao chúng ta cũng coi như là bạn bè?”

    Ở bên kia, Mông Dịch há miệng giật mình, mãi lâu sau mới đắng chát ừ một tiếng: “Vậy anh… cũng cố gắng lên, đừng lên tiếng thay tôi nữa, vô duyên vô cớ rước một thân tanh đấy.”

    Sau hai tháng, chuyện kia hạ nhiệt rồi, hắn mới đi tìm Lăng Hạo. Vốn không muốn đi sợ thêm phiền toái cho anh, lại sợ lúc này không đuổi theo, tương lai sẽ không còn cơ hội nữa, bèn mặt dày mang điểm tâm anh thích nhất đến, lại không có nhà, hắn cũng không có chìa khóa, đành ngồi chờ ngoài cửa. Trong lúc đợi, hắn lướt lại tin nhắn nói chuyện phiếm trước kia của hai người, rồi nhìn thấy tin anh đăng trong vòng bạn bè ngày hôm qua. Anh không đi công tác, ngày mai còn phải quay “Feeling happy”, hôm nay sẽ trở về.

    Lúc Lăng Hạo về đã là nửa đêm, Carlos dìu lấy anh. Mắt Lăng Hạo hơi mờ mịt, chắc là uống say, ngoan ngoãn tựa lên người Carlos, phẩm rượu tốt, nên không có hại lắm, chỉ là uống hơi say nên cả người mềm nhũn, muốn về nhà ngủ. Mông Dịch rất hiểu anh.

    Hai người đến gần trông thấy hắn, đều sững sờ, Carlos cười lạnh một tiếng, trào phúng: “Lại tới ôm đùi à?”

    Mông Dịch thẹn trong lòng, không đáp lời, chỉ nhìn Lăng Hạo. Lăng Hạo nhìn lại hắn, trong mắt chậm rãi đọng nước, dáng vẻ vô cùng tủi thân. Có lẽ đã say đến mức không rõ thời không, còn tưởng mình đang cãi nhau với hắn, giãy giụa đi tới chỗ hắn, đưa tay đấm liên tục vào ngực hắn, hai tay nhẹ nhàng túm cổ áo hắn, bĩu môi hỏi: “Tôi đâu có… tôi đâu có từng ép cậu? Là do cậu… do cậu tự nói… tự nói rằng cậu yêu tôi mà.”

    Mông Dịch đỡ được anh, ôm lưng anh, dán vào lỗ tai anh nhỏ giọng nói: “Là tôi nói, tôi sai rồi.”

    Nước mắt Lăng Hạo nhanh chóng rơi xuống, cách một tầng sương nước nìn hắn: “Vậy cậu lặp lại đi.”

    Mông Dịch ngẩng đầu nhìn thoáng qua Carlos, Carlos đã không còn lời nào để nói, quay đầu bảo: “Anh chăm sóc anh ấy đi, tôi về đây.”

    Vào phòng, Lăng Hạo vẫn khóc, nấc lên nghẹn ngào: “Cậu lại… lại gạt tôi… cậu không chịu nói… đồ lừa đảo…”

    Mông Dịch đặt anh lên giường, quỳ gối cạnh mép giường ngắm anh, nhỏ giọng nói, “Tôi yêu anh, cũng không biết giờ anh còn muốn nghe hay không.”

    Lăng Hạo giờ mới ngừng khóc, không biết đang say hay đã tỉnh, lông mày nhăn lại, hừ một tiếng: “Lừa đảo!”, liền trở mình ngủ luôn.

    Sáng sớm, Lăng Hạo nửa mê nửa tình nghe thấy âm thanh phát ra từ phòng bếp, xuống giường, đầu óc vẫn còn lơ mơ, cho tới khi trông thấy bóng lưng của Mông Dịch mới nhớ lại, lên tiếng chào hỏi. Mông Dịch quay đầu nhìn anh, nở nụ cười: “Anh dậy rồi à? Đi rửa mặt đi, xong rồi tới đây ăn điểm tâm.”

    Lăng Hạo ừ một tiếng, không hỏi thêm gì.

    Tám giờ trợ lý tới đón anh, nhìn thấy Mông Dịch thì hơi sững sờ, đáy lòng có hơi xem thường nhưng không dám lộ ra trên mặt, ngạc nhiên gọi một tiếng: “Anh Dịch, em không mang bữa sáng cho anh rồi.”

    “Không cần, tôi làm điểm tâm rồi.” Sau đó quay qua chỗ Lăng Hạo, “Anh coi, anh muốn ăn cái gì? Tôi làm bánh khoai tây đấy.”

    Lăng Hạo lắc đầu bảo: “Tôi không đói.” Rồi nói với trợ lý, “Cậu ra ngoài chờ tôi trước.”

    Lúc trong phòng chỉ còn hai người họ, anh mới tiếp: “Mấy tháng nữa chờ qua cơn gió này tôi sẽ liên lạc với đạo diễn thay cậu, nghe bảo bên kia đang có một hạng mục muốn khởi động, có điều chắc chắn không lấy được vai chính đâu, cậu…” Nói được một nửa, anh ngẩng đầu đánh giá hắn, thấy hắn gầy đi, trong lòng không hiểu sao rất đau, lại nói tiếp. “Cậu chịu khó tịch mịch một thời gian, rồi sẽ khá hơn thôi, tôi luôn ở đây, cậu không cần lo lắng, là bạn bè mà, tôi sẽ giúp cậu.”

    Hai ba câu ngày hôm qua dường như đã bị vứt bỏ, Mông Dịch chỉ cúi đầu, hồi lâu mới nói: “Đừng giúp tôi, tôi không định làm nghề này nữa.”
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Lạc, Andrea, Diên Vĩ1 other person thích điều này.
    1. View all 4 comments
    2. Dê Vô Tiện
      Dê Vô Tiện
      T dùng điện thoại :).
      10/7/19 Báo cáo
    3. Andrea
      Andrea
      control F đi chị oaii
      10/7/19 Báo cáo
  10. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Lăng Hạo mấp môi, không biết khuyên hắn thế nào, chỉ nói: “Đừng nản chí, rồi sẽ tốt hơn thôi, sau này vẫn còn cơ hội.”

    Mông Dịch định nói thêm gì đó, trợ lý bên ngoài đã gõ cửa: “Anh, nếu anh không đi sẽ bị muộn đấy.”

    Lăng Hạo lo lắng nhìn hắn, muốn vỗ vai hắn an ủi, lại sợ hắn hiểu lầm cái gì, chỉ bảo: “Vậy tôi đi trước, cậu đừng vội quá, chờ tin tức của tôi.”

    Mông Dịch ừ một tiếng, đưa mắt nhìn hắn đi ra ngoài.

    Đi đến cửa, trợ lý hỏi: “Anh, anh Dịch không đi ạ?”

    Lăng Hạo giờ mới phản ứng lại, Mông Dịch bây giờ đang ở trong nhà anh, danh bất chính, ngôn bất thuận, nhưng cố ý về dặn hắn thì lại như đang đuổi hắn đi, bèn nói ừ, trong lòng không biết đang nghĩ gì, một mình đi tới chỗ để xe.

    Mông Dịch dọn một bàn điểm tâm xong định rời đi, đứng ở cửa ra vào nghĩ một lát, lại quay về phòng, mặt dày mày dạn ở lại. Trên giường ngủ lớn trước kia của hai người, có mùi của Lăng Hạo, dịu dàng, không sắc sảo, tức giận cũng như đang làm nũng.

    Lúc năm giờ, sáu giờ tối, hắn đợi Lăng Hạo về nhà, nấu cơm xong để lên bàn, quần áo chỉnh tề định rời đi. Lăng Hạo mở cửa ra, chỉ thấy hắn đang cầm túi, vẻ mặt như là không ngờ sẽ gặp anh, Mông Dịch bèn giả vờ ngạc nhiên, nhanh chóng nói: “Định sáng nay đi rồi, nhưng nghĩ tối anh về lại gọi đồ bên ngoài ăn, nên…” Trước đây hai người ở với nhau, trừ lúc mới bắt đầu thì Mông Dịch rất ít khi xuống bếp, mặc dù cả hai đều ở nhà thì phần lớn đều gọi đồ ăn bên ngoài, giờ phút này hắn lại khoác lên mình một bộ dáng hiền lành, “Anh ăn đi, tôi đi trước.”

    Lăng Hạo đứng đó sững sờ, mãi sau mới bảo: “Cùng ăn đi.”

    Mông Dịch đứng dưới bậc thang, ừ một tiếng, nhìn anh vào phòng ngủ thay đồ ở nhà, mình thì đặt túi xuống cởi áo khoác, vào phòng bếp rửa tay dọn bàn ăn.

    Lăng Hạo bị hắn lừa gạt, cứ sợ hắn lại giống như trước, vì muốn anh giúp mà hạ thấp mình, nhưng đến cùng cũng không đành lòng từ chối. Hai người ngồi chung một bàn, ăn sắp xong mới mở miệng: “Cậu không cần làm như vậy.”

    Mông Dịch không đáp, ánh mắt chăm chú nhìn vào đồ ăn, lại gắp hai đũa đồ ăn, ăn hết sức tập trung.

    Lăng Hạo không có lời đáp của hắn, cũng buông mắt, lặng yên bới cơm.

    Mông Dịch không quan tâm lời nói kia, hỏi mấy việc linh tinh: “Thích ăn thu quỳ sao?”

    Lăng Hạo gật gật đầu.

    Mông Dịch nói: “Trước đây tôi không biết, lần tới sẽ làm cho anh ăn.”

    Lăng Hạo sửng sốt, buông bát xuống, lát sau mới nói: “Cậu không cần làm vậy, tôi cũng sẽ giúp cậu.”

    Mông Dịch tiếp lời: “Không cần anh giúp, tôi nói không làm nghề này nữa.”

    Lăng Hạo nhìn hắn, đáy mắt chậm rãi dâng lên nước mắt, tủi thân hỏi: “Vậy bây giờ ý cậu là gì?”

    Mông Dịch cúi đầu không dám nhìn anh, thấp giọng nói: “… Theo đuổi anh.”

    Nước mắt Lăng Hạo rơi xuống, hung dữ nhìn hắn: “Nếu lần này cậu lừa tôi nữa, sau này tôi sẽ không bao giờ giúp cậu.”

    Mông Dịch thấy anh khóc, cũng không tỏ ra vô cùng thiếu kiên nhẫn như trước đây, cũng không vuốt ve an ủi như thường ngày, chỉ lằng lặng đưa giấy cho anh, giúp anh lau nước mắt.

    “Cậu không thích tôi khóc, không thích đàn ông, theo đuổi tôi làm gì? Không phải vì tài nguyên thì cậu theo đuổi tôi làm gì?”

    “… Trước đây cho rằng không thích, giờ mới biết… đã thích từ lâu.” Mông Dịch thấp giọng nói.

    Lăng Hạo lại khóc, sợ khóc lâu sẽ bị sưng mắt, nên chốc sau đã nín, hỏi: “Thật sao?”

    Mông Dịch gật đầu.

    Lăng Hạo nhớ lại tối qua mình ép hắn tỏ tình, rất muốn nghe lại lần nữa, nhưng lúc này không say, cũng không dám yêu cầu, nên chỉ đứng lên, nấc một cái hỏi: “Cậu… cậu ăn nữa không?”

    Mông Dịch đứng lên theo anh, xử lý sạch sẽ cơm thừa rượu cặn, bỏ bát vào máy rửa chén.

    Lăng Hạo rửa sạch tay, vẫn đứng ở đó chưa đi, Mông Dịch cũng không nhúc nhích, hai người đứng cạnh nhau nhìn vào máy rửa chén, lắng nghe âm thanh tẩy rửa bên trong. Lát sau, Mông Dịch mới dám quay đầu nhìn anh, nói: “Bây giờ tôi nói tôi yêu anh, anh còn tin không?”

    “Không dám tin… nhưng không nỡ không tin.” Ánh mắt Lăng Hạo đỏ lên, ngẩng đầu nhìn hắn, “Cậu nói xem, tôi nên tin hay không tin?”

    “Nên.” Mông Dịch cúi đầu xuống, khẽ hôn lên mắt của anh, “Xin anh, tin tôi lần nữa, ngay lúc này.”
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Aria, Lạc, Andrea1 other person thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Dê Vô Tiện
      Dê Vô Tiện
      =)) t cũng méo hiểu t bị gì nữa
      10/7/19 Báo cáo
    3. Andrea
      Andrea
      bỏ bát vào máy rửa chén :)?? chúng ta thực là những con ng đa vùng miền
      10/7/19 Báo cáo
  11. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    đứa con của sên và dê

    Bài viết:
    2,014
    Đã được thích:
    12,057
    Điểm thành tích:
    220
    Mông Dịch nhẹ nhàng hôn khẽ lên môi anh, dùng môi và lưỡi lau khô nước mắt cho anh. Lăng Hạo hơi ngứa nên né sang một bên, ngượng ngùng bảo: “Tôi rồi rồi, tôi muốn nghỉ ngơi.”

    “Có phải lại đau thắt lưng không?”

    Lăng Hạo lắc đầu: “Không sao, do đứng hơi lâu thôi.” Anh chọt lên cơ bụng của Mông Dịch qua lớp áo phông, nghiêng đầu, khóe mắt hơi nâng lên nhìn hắn, “Tôi muốn đi tắm, không cho phép cậu đi vào.”

    Trong lòng Mông Dịch, lời này có ý mời chào hắn tắm cùng, trái tim tức khắc đập thình thịch, nắm lấy tay Lăng Hạo: “Thật không muốn tắm chung sao?”

    “Không muốn.” Anh hé miệng nói, “Không cho vào.”

    Mông Dịch nghĩ anh miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo, đợi đi đến cửa phòng tắm lại thật sự bị cự tuyệt ở ngoài, bèn gõ cửa gọi: “Áo ngủ anh rơi ngoài đây này.”

    Có lẽ Lăng Hạo lục lọi trên giá áo của phòng tắm một hồi mới nói: “Rõ ràng không có.” Giọng anh như ẩn chứa tiếng vọng ướt át, không biết là do khóc, hay do nước tắm, hơi tủi thân lại tức giận, “Sau này không cho gạt tôi nữa, chuyện nhỏ nhặt này cũng không được.”

    Qua lâu sau Mông Dịch mới ừ một tiếng, quay người đi lau bàn ăn, thay áo ngủ chờ anh.

    Lúc Lăng Hạo đi ra, mắt hơi đỏ, Mông Dịch ngồi ở mép giường nhìn anh mà nói, “Sau này tôi không bao giờ lừa anh nữa, anh đừng khóc mà.”

    Anh gật gật đầu, bò lên giường. Mông Dịch vỗ vai anh nhè nhẹ, ghé lại gần nhỏ giọng bảo: “Tôi đi tắm một chốc, anh chờ tôi nhé, sẽ nhanh thôi.”

    Mông Dịch tắm đúng là rất nhanh, tầm mười phút, lúc đi ra tóc vẫn ướt, quấn khăn tắm quanh mình. Lăng Hạo nằm nghiêng, từ từ nhắm hai mắt, lông mi vì giả ngủ mà rung rung giấu đầu hở đuôi. Mông Dịch giật khăn tắm trên người xuống, lần mò bước tới, lâu lắm rồi họ không gặp nhau, cũng đã lâu chưa làm, Mông Dịch hơi căng thẳng, hắn không biết khoảng thời gian này Lăng Hạo có từng lui tới với ai hay không, không dám nghĩ, cũng không dám biết, dứt khoát không hỏi, chỉ hy vọng có thể đánh dấu anh lần nữa. Dò vào trong áo ngủ của anh, tìm kiếm đến lồng ngực, thuần thục bóp nhẹ hai cái, Lăng Hạo mẫn cảm ưm một tiếng, túm tay hắn: “Không làm.”

    “… Tại sao?”

    Lăng Hạo mở mắt ra, cẩn thận quay đầu nhìn hắn, thấy dáng vẻ dục vọng chưa thỏa của hắn đành nói: “Được rồi, cậu làm đi.”

    Mông Dịch thấy anh thật sự không muốn, thu tay lại, lặng yên chốc lát, một hồi sau mới hỏi: “Tại sao? Có phải…” Hắn không nói hết, dừng lại một chút, môi hơi run rẩy, “Có phải anh có người khác rồi không?”

    Lăng Hạo không ngờ hắn lại nghĩ như thế, vội vàng lắc đầu, chống tay ngồi dậy, “Không có người khác, sao cậu lại nghĩ vậy?”

    “Anh và Trần Tiêu…” Mông Dịch buông mắt xuống, không tự tin hỏi, “Không có gì sao?”

    “Đương nhiên không có, chúng tôi là bạn bè, cậu nhóc kia vẫn còn nhỏ.” Lăng Hạo trông thấy vẻ uể oải của hắn, nhỏ giọng hỏi, “Cậu ghen sao?”

    Mông Dịch không lên tiếng.

    Lăng Hạo nhẹ nhàng đụng vào tay hắn, giọng vui mừng hỏi, “Có phải cậu ghen hay không?”

    Mông Dịch cúi đầu ừ một tiếng.

    Lăng Hạo nói: “Tôi rất vui vì cậu ghen, nhưng sau này cậu chỉ có thể ghen như bây giờ ấy, không được giống trước kia nữa.”

    Mông Dịch bây giờ mới ngẩng đầu nhìn anh, mắt hơi đỏ: “Trước kia làm sao?”

    “Trước đây cậu chẳng phân tốt xấu gì cả, cũng không hỏi tôi một câu, cứ như cún con đánh dấu lãnh thổ, nhục nhã tôi trước mặt người khác…” Lăng Hạo ủy khuất lên án hắn, “Cái hôm ở Nông gia vui vẻ cũng thế.”

    “Tôi còn tưởng…” Mông Dịch hơi dừng lại, “Tôi còn tưởng anh sẽ thích.”

    “Đúng là kích thích thật, nhưng tôi cũng đã nói không cần rồi… Hơn nữa chúng ta yêu đương đứng đắn, không phải vụng trộm…” Lăng Hạo nói đến đây bèn ngẩng đầu liếc hắn, “Đương nhiên, đây cũng chỉ có mình tôi tình nguyện… tình nguyện cho rằng hai chúng ta đang nói yêu thương.”

    Mông Dịch hỏi: “Vậy giờ anh có nguyện ý nói yêu thương cùng tôi lần nữa không?”

    Lăng Hạo nhìn hắn: “Sau này cậu sẽ tôn trọng tôi chứ?”

    Mông Dịch gật gật đầu.

    Lăng Hạo nhìn sâu vào mắt hắn chốc lát: “Không cho lừa tôi nữa.”

    Mông Dịch lại ừ một tiếng, gật gật đầu.

    Lăng Hạo nở nụ cười: “Tôi tin tưởng cậu lần nữa.”

    Mông Dịch vốn đã nói sẽ không làm nghề này nữa, chốn đời phồn hoa đều là bọt biển, “mắt thấy hắn lên Chu lầu, mắt thấy hắn bày tiệc mời khách, mắt thấy lầu nhà hắn sụp đổ”, đó là giới giải trí. Chỉ là Lăng Hạo không đành lòng để hắn buông bỏ chuyện mình thích, chờ phong ba qua đi, lại bôn tẩu giúp hắn. Bây giờ tâm tính Mông Dịch đã bình lặng, không còn suy nghĩ đến công thành danh toại, tập trung nghiên cứu nhân vật và hành động, trầm ổn hơn so với quá khứ, bởi vì lúc trước chỉ bằng một tấm hình đã dẫn đến huyết án, không có đầy đủ chứng cứ thật sự, cư dân mạng cũng dễ quên, mặc dù đôi lúc đề cập lại, nhưng phần lớn đều đã tha thứ bỏ qua cho hắn.

    Hắn đổi người đại diện làm việc thận trọng hơn, người đại diện nói: “Năm nay đạo diễn Trương chiếu phim đó, nói không chừng có thể hot lên một chút.”

    Mông Dịch không bận lòng mà lắc đầu: “Đừng mướn thủy quân, cũng đừng mua hot search.”

    Người đại diện cười nói: “Đúng là giờ cậu chẳng màng gì danh lời rồi.”

    Mông Dịch đáp lời: “Chạy theo những thứ đó không có ý nghĩa gì cả. Trên đời này người thật lòng với tôi tính không quá một bàn tay, chỉ có cha mẹ và người yêu mà thôi, họ đều muốn tôi mạnh khỏe vui vẻ là đủ rồi. Vợ tôi nói, người thực sự thông minh sẽ không truy cầu cái thành công gọi là ‘kiếm tiền cho người ta biết’ này.”

    Người đại diện cười: “Tôi nhớ câu đó là Vương Sóc nói mà.”

    Mông Dịch không hề cảm thấy lúng túng, lẽ thẳng khí hùng nói: “Tôi chỉ từng nghe vợ tôi nói thôi.” Đang nói, điện thoại của hắn liền vang lên, bên kia không biết nói cái gì mà hắn đáp lời không ngớt, “… Đừng sợ, đừng hoảng, tôi tới ngay.”

    Người đại diện: “Chuyện gì vậy?”

    Mông Dịch vừa đứng dậy đi ra ngoài, vừa trả lời gã: “Vợ tôi nổ lốp giữa đường, tôi đi đón anh ấy.”

    “Lăng Hạo không phải đang chụp tống nghệ ở trong núi sao? Tổ chương trình không ai lo cho hả?”

    “Họ lo với tôi lo làm sao giống nhau được? Còn nói một mình anh ấy ở đó, tôi không qua, anh ấy sẽ sợ lắm.” Mông Dịch dứt lời, người đã ra khỏi cửa.

    Người đại diện: “…”

    – Hết –

    Lời cuối: Bộ này mình có thể hoàn thành ngay trong 1 tuần, nhưng do bận đi dịch truyện tranh nên mới ngâm hơi lâu xíu =)) nay một ngày làm hết luôn 3 chương cho kết truyện. Nếu hỏi vì sao bộ này dịch không mượt bằng Tiểu Cửu thì phải đi hỏi tác giả =)) bộ này bả không đăng Tấn Giang, nên chẳng thèm trau chuốt gì luôn, câu cú cụt lủn cực, mình hỏi thì bả bảo bả lười, nên mình chỉ dám chỉnh đôi chút cho câu dễ nghe hơn thôi, còn lại vẫn nguyên văn tác giả nha ><.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Last edited by a moderator: 11/7/19
    Aria, Lạc, Diên Vĩ1 other person thích điều này.
    1. View all 3 comments
    2. Lạc
      Lạc
      Không biết có phải dạo này chị ác lên không, chứ mỗi lần ông thụ khóc là ngồi cười như đúng rồi. =))))
      10/7/19 Báo cáo
    3. Dê Vô Tiện
      Dê Vô Tiện
      Tác giả lười quá nên vứt đại thế đó chị =)).
      10/7/19 Báo cáo

Chia sẻ trang này