Chuyển ngữ [Hoàn] Nếu kim cương là tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn

Thảo luận trong 'Đã hoàn thành' bắt đầu bởi Đẹp Chanh Sả, 14/5/19.

  1. Đẹp Chanh Sả

    Đẹp Chanh Sả Xuynh nhất Cừu ahihi

    Bài viết:
    378
    Đã được thích:
    3,296
    Điểm thành tích:
    120

    [​IMG]

    Tên gốc: 如果钻石就是爱
    Tên tiếng Việt: Nếu kim cương là tình yêu

    Tên tác giả: 匪我思存/ Phỉ Ngã Tư Tồn
    Chuyển ngữ: Choi

    Thể loại: Đoản văn, SE

    Tình trạng bản gốc: Hoàn
    Tình trạng bản chuyển ngữ: Hoàn
    Nguồn bản gốc: ĐÂY

    Truyện được đăng độc quyền tại diễn đàn Cừu Mọt Sách (cuumotsach.com). Vui lòng không re-up dưới mọi hình thức.

    Bảo Vịnh vừa bước vào phòng VIP, Leslie thừa cơ nháy mắt với cô. Cô thản nhiên bước hai bước, khách hàng là một nam một nữ, ánh đèn phản chiếu tấm nhung đen trước mặt họ, phía trên đều là những viên kim cương lấp lánh rực rỡ. Vị khách nữ còn rất trẻ, ngón tay thanh mảnh trắng nõn, cô đã thử rất nhiều nhẫn nhưng mãi vẫn chưa chọn được mẫu nào vừa ý, trực tiếp hỏi: "Còn có mẫu nào đẹp hơn không?"


    Bảo Vịnh mỉm cười nói: "Chúng tôi có 5 carat kim cương thô, không biết chị có yêu cầu gì về màu sắc và độ tinh khiết cho kim cương?"


    Vị khách nữ trẻ tuổi nửa do dự nửa hờn dỗi liếc nhìn bạn trai, anh dường như hơi lơ đãng gật đầu: "Lấy cho chúng tôi xem thử."


    Bảo Vịnh vẫn bình tĩnh, cô vào nghề chưa đến năm năm đã được lên làm quản lý, khách hàng nào mua loại kim cương nào cô đều nắm được hết.


    Cuối cùng vị khách đặt một viên kim cương thô 3.5 carat, tuy rằng không lớn nhưng màu D* rất đẹp, giá cả cũng vô cùng hợp lí, chọn mẫu cho nhẫn rồi hẹn ngày hoàn tất khảm nạm. Bảo Vịnh tự mình tiễn khách ra ngoài, đưa danh thiếp của mình: "Cảm ơn Vương tiên sinh, nếu có thêm nhu cầu gì, xin anh vui lòng liên hệ trực tiếp với tôi."


    Nghe được lời của Bảo Vịnh, người đàn ông kia quay mặt lại nhìn cô. Trong tích tắc Bảo Vịnh cảm thấy hai mắt anh như có dòng điện, dường như có thể xoáy thẳng vào tâm can cô, thế nhưng ánh mắt sắc bén đó chỉ xoẹt thoáng qua mặt cô rồi lập tức vụt tắt.


    Sau này, Vương Lệ còn cảm thấy cô rất nhanh trí: "Làm sao cô biết tôi họ Vương?"


    Bảo Vịnh mỉm cười không đáp.


    Ngày đó, trong tiệm anh ở cạnh bạn gái, chỉ nói vài lời, tuy rằng bộ quần áo trông rất bình thường, nhưng Bảo Vịnh lại biết rõ bộ đồ vest kia không phải tầm thường, nó ra đời từ một tiệm may lâu đời ở con phố Saviler Row, Luân Đôn. Ba lần đến tiệm đều là ba bộ vest của Royal Warrent, mà những bộ vest này khi đứng thẳng, nó sẽ lộ ra một đường may đặc thù rất độc đáo.


    Một người đàn ông sẵn sàng đến Luân Đôn để thử quần áo ba lần, còn chờ đợi ba tháng để may thủ công bộ vest, vậy thì sẽ mua cho bạn gái loại kim cương gì?


    Cho nên Bảo Vịnh không chút do dự đề xuất anh chọn kim cương thô trị giá triệu đô.


    Còn về sự phỏng đoán táo bạo kia của cô là vì trên cúc áo của bộ vest có khắc họ. Các tiệm may lâu đời xưa nay đều thiết kế mẫu riêng cho các vị khách của mình, hoặc là đính huy hiệu của gia tộc, hoặc là viết tính danh lên cúc áo.


    Khi các công ty tuyển dụng đến thuyết phục Bảo Vịnh đổi nghề, cô đã từng do dự. Cô thích nghề này, hoặc là cô rất thích kim cương. Khi còn bé nghe ông ngoại kể "Bá tước Monte Cristo". Cô thích nhất là phần miêu tả bên trong kho báu, những viên hồng ngọc lớn và kim cương lớn, đều giống như những quả nho sau khi thu hoạch đựng trong rương, khoác lên bộ trang phục mông lung huyền ảo, nhưng mọi thứ đều chỉ là tiểu thuyết.


    Khi được thực tập tại trụ sở chính ở Antwerpen, hầu hết mọi người đều cảm thấy rất vất vả, nhưng cô thì không. Bắt đầu từ đá thô, giám định, cắt, tạo hình, đánh bóng,... Cô luôn cảm thấy hứng thú khi được tận mắt nhìn một viên kim cương thô như tảng đá biến thành sáng chói lói mắt. Mức lương của các công ty tuyển dụng thật sự rất khả quan, Bảo Vịnh nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy không thể bỏ qua.


    Nhiều khi, con người muốn kiếm ra tiền thì phải biết chấp nhận.


    Công việc mới của Bảo Vịnh là trợ lý riêng của Vương Lệ, chịu trách nhiệm cuộc sống sinh hoạt của nhà họ Vương, nghe giống như là quản gia, nhưng lại khó khăn hơn so với làm người quản lí cửa hàng. Cô phụ trách quản lí tài sản ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Thành Đô, Thâm Quyến và Hồng Kông, sắp xếp hơn 20 người giúp việc, 4 tài xế, người làm vườn và gia sư dạy kèm ở nhà. Vương Lệ đã ly hôn nhiều năm, hiện vẫn còn độc thân. Chỉ có một cô con gái nhỏ 8 tuổi mắc chứng bệnh tự kỉ nghiêm trọng và bệnh tim bẩm sinh. Cô bé được chăm sóc bởi các bác sĩ tư và gia sư quanh năm.


    Khi Vương Lệ còn ở trong nước, Bảo Vịnh thường xuyên phải bay theo anh. Đôi khi sáng sớm ở Bắc Kinh, buổi chiều ở Thượng Hải, buổi tối trở về nhà ở Hồng Kông ăn cơm. Chung quy, Bảo Vịnh có thể sắp xếp tốt hết tất cả mọi thứ, từ việc lớn là tổ chức buổi party cho vài trăm người chè chén say sưa, đến việc nhỏ là hẹn nha sĩ đến tận nhà nhổ răng cho Vương Cẩn.


    Ngoại trừ thư kí của Vương Lệ, cô có thể là người ở bên cạnh Vương Lệ lâu nhất. Đôi khi rãnh rỗi tán gẫu điện thoại với Leslie, Leslie hỏi cô: "Công việc mới thế nào? Cậu đã yêu tên kim cương Vương lão ngũ kia chưa?"


    Bảo Vịnh rất dứt khoát: "Yêu? Quên đi, yêu loại người này so với đánh bóng 3000 gram đá thô còn khó hơn."


    Trước mặt người ngoài, Vương Lệ là một người đàn ông giàu có bí ẩn. Trước mặt cấp dưới của mình, Vương Lệ là một ông chủ nghiêm khắc. Trước mặt đối tác, Vương Lệ lại là một người sắc sảo. Vương Lệ trước mặt bạn gái lại là một quý ông phong độ.


    Trước mặt Bảo Vịnh, Vương Lệ lại là một người kén chọn. Khi thức dậy, anh muốn carvat và khăn tay phải được phối hợp phù hợp để sẵn, omelette phải chín để ở trước mặt ba phần, không uống cà phê mà chỉ thích uống hồng trà. Mỗi thứ bảy, dù có bận rộn cũng phải cùng con gái đi xem cá heo.


    Là người đàn ông rất đơn giản, nghiêm túc và nhàm chán.


    Vương Lệ dường như không thể tách khỏi cô, loại tách rời này giống như anh không thể nào rời xa thư ký của mình. Bảo Vịnh đã một lần trông thấy anh tức giận khi thư ký Trần xin nghỉ một ngày vì sốt cao, tạm thời mượn thư ký giám đốc nhưng cô ta lại mắc sai lầm lớn trong một hợp đồng quan trọng.


    Đối với một người đàn ông thành đạt trong sự nghiệp mà nói, để điều khiển các tổ chức thương mại phức tạp và khổng lồ, tất cả đều phải hoàn hảo như ốc vít vừa vặn, cẩn trọng, không bao giờ rỉ sét, không bao giờ phạm sai lầm, bởi vì chỉ có cách này anh mới có thể trụ lại lâu dài.


    Chu kỳ thay đổi bạn gái của anh khoảng nửa năm, vì thời gian đa số đều bị chiếm dụng vào việc anh đi nước ngoài, đi họp, kí giấy tờ,... Nói thật thì mỗi người phụ nữ ước chừng chỉ có thể ở chung khoảng 3 tháng. Mỗi lần cô gặp họ thì đều đến để chia tay, gương mặt Bảo Vịnh thản nhiên, sơ lược thì mỗi người phụ nữ anh đều chia tay bằng một viên kim cương đắt đỏ.


    Anh cũng không phải là người chơi bời, chỉ là công việc của anh rất áp lực, không thể chịu đựng được loại phụ nữ ngu ngốc.


    Ngày đó tiểu Cẩn gặp tai nạn, Vương Lệ lại đang ở Tokyo, lúc trở về thì đã muộn. Bảo Vịnh vẫn đứng trước phòng cấp cứu ở bệnh viện, nhìn anh trầm mặc, mệt mỏi đứng trước giường bệnh của con gái, hai đầu lông mày nhíu lại. Cô chưa từng thấy vẻ mặt này của anh, sắc mặt tái nhợt đến dọa người, đôi môi mím chặt đến mức hàm dưới cũng cứng ngắt. Thư ký Trần ra dấu hiệu, cô lặng lẽ bước ra ngoài phòng bệnh, anh nói: "Trên máy bay trở về đã biết tình hình không tốt, anh ấy im lặng suốt cả buổi, phiền cô để ý đến anh ấy một chút, đừng để anh ấy quá đau buồn."


    Nhưng một người cha mất đi con gái, làm sao mà không đau buồn được chứ?


    Bảo Vịnh làm tròn bổn phận an bài tang lễ, lo hết mọi hậu sự, cũng không dám đi làm phiền Vương Lệ - đã tự nhốt mình ở trong phòng.


    Nửa đêm cô còn đang kiểm tra lại mọi việc, anh lặng yên không một tiếng động xuất hiện ngoài phòng làm việc của cô, cất giọng mệt mỏi: "Sao cô còn chưa ngủ?"


    Ánh sáng màu cam xuyên thấu qua cánh cửa khép hờ, hơn một thước ánh sáng chiếu lên người anh, một nửa gương mặt của anh bị giấu trong bóng đêm, một nửa còn lại được ánh đèn chiếu sáng, nhưng nhìn thấy được chỉ là sự mệt mỏi trên gương mặt.


    Cô nói: "Vẫn còn một chút chuyện vẫn chưa làm xong."


    "Bảo Vịnh, nói chuyện với tôi đi."


    Nếu như không phải quá khó để chấp nhận, anh sẽ không tìm đến cô để trò chuyện. Bảo Vịnh trước nay đối với anh đều kiệm lời, lúc này cũng không quá đáng mà không lắng nghe. Dần dần cô biết được nổi khổ riêng tư của người đàn ông thành đạt này, nào là người yêu là thanh mai trúc mã, hôn nhân thuận buồm xuôi gió, rồi lại vì tiểu Cẩn được sinh ra mọi thứ đều sụp đổ.


    "Chúng tôi oán hận lẫn nhau, căm thù lẫn nhau, đều cảm thấy người kia sai, mới khiến cho tiểu Cẩn lớn lên phải chịu khổ như vậy. Mặc dù gia đình hai bên đều không có lịch sử bệnh tim, cuối cùng cô ấy cũng không chịu được nữa mà rời đi, ly hôn với tôi. Cô ấy nói cô ấy không chịu đựng thêm được nữa rồi. Bác sĩ đều nói tiểu Cẩn không thể sống quá ba tuổi, tôi đều nghĩ đến hết thảy các biện pháp, tìm chuyên gia bên ngoài giỏi nhất trên thế giới. Sau khi tham khảo ý kiến, tôi được xác nhận rằng con bé không thể cấy ghép tim. Họ còn nói con bé may mắn lắm mới có thể sống đến năm sáu tuổi ... "


    Hai đầu lông mày lộ vẻ mệt mỏi: "Sau đó bác sĩ lại phát hiện tiểu Cẩn có dấu hiệu bị tự kỉ nghiêm trọng, tôi cảm thấy bản thân thật sự sụp đổ rồi. Tôi từ khi sinh ra và lớn lên, mọi thứ đều rất tốt, nhưng sao con của tôi lại có quá nhiều khuyết điểm như vậy..."


    Bảo Vịnh không an ủi anh, để anh tiếp tục nói. Đêm hôm đó anh nói rất nhiều, đa số đều là về con gái của mình, về tiểu Cẩn, về việc anh cảm thấy tiếc nuối một số chuyện... Giong anh trầm thấp mà khàn khàn, thì thào kể. Bảo Vịnh cũng rất nghiêm túc lắng nghe.


    Trời đã sáng, anh dường như cũng cạn kiệt sức, cứ như vậy mà ngủ trên sofa. Bảo Vịnh không làm anh thức giấc, đi lên lầu đem chăn đắp cho anh.


    Vào tang lễ, Bảo Vịnh nhìn thấy vợ cũ của anh, quả nhiên là một cô gái xinh đẹp. Đứng trước mộ, gương mặt xinh đẹp ấy trắng bệch cực kỳ bi ai.


    Bảo Vịnh tự sắp xếp sau tang lễ để Vương Lệ và cô ấy gặp mặt một chút. Bảo Vịnh không quan tâm đến việc Vương Lệ trách cô nhiều chuyện, nhưng cô cảm thấy hai người họ cần gặp nhau một lần, dù sao đó cũng là con của cả hai.


    Mùa xuân đến, Vương Lệ lại quen một người bạn gái mới họ Chu, làm công việc nghiên cứu trong bảo tàng. An tĩnh như những người phụ nữ thế hệ trước, nhưng lại thanh lịch và có khí chất bình tĩnh. Vương Lệ đối với cô mười phần hài lòng, Bảo Vịnh cũng cảm thấy vị Chu tiểu thư này một người rất hiếm. Không chú ý chuyện vặt vãnh, biết cách tiến lùi, hơn nữa lại rất xinh đẹp, xử sự hào phóng.


    Có một ngày trời tối Bảo Vịnh theo Vương Lệ bay từ Thượng Hải trở về Bắc Kinh, ở độ cao 30.000 feet, anh chợt nhớ tới hỏi cô: "Nếu như tôi muốn kết hôn, cô cảm thấy thế nào?"


    Bảo Vịnh mỉm cười: "Anh cảm thấy vui vẻ là được."


    Đáp án này rất thỏa đáng, Vương Lệ suy nghĩ một chút: "Nếu rãnh rỗi cô giúp tôi đi chọn nhẫn cưới, tôi tin tưởng vào con mắt của cô."


    Bảo Vịnh lần đầu theo Vương Lệ ra nước ngoài đến xưởng gia công ở Antwerpen chọn kim cương. Antwerpen được mệnh danh là "Thủ đô kim cương của thế giới", toàn bộ kim cương trên toàn thế giới nguyên thạch 80% trở lên đều được gia công tại thành phố này, 50% kim cương thô ở đây được giao dịch trực tiếp. Bảo Vịnh và Vương Lệ đã ở đây cả nửa ngày mới chọn được một viên kim cương.


    Khi chiếc nhẫn được thử nghiệm, chủ cửa hàng trang sức không thể không nói với Bảo Vịnh: "Ce monde vous sont les plus chanceux fille."


    Bảo Vịnh mỉm cười, người phụ nữ may mắn nhất thế giới? Chu tiểu thư lúc nhìn thấy chiếc nhẫn này, nhất định sẽ cảm thấy rất hạnh phúc.


    Chọn xong kim cương, giao cho chủ cửa hàng đi khảm, Vương Lệ tỏ ra rất thoải mái: "Đi thôi, chúng ta đi tham quan Antwerpen."


    Bảo Vịnh đảm trách việc làm hướng dẫn viên, cô không thể không dẫn anh đến chợ quảng trường và thánh đường. Có lẽ là vì trở lại nơi cũ quen thuộc, nên cô cũng trở nên hoạt bát hơn. Trời dần tối, cô mạnh dạn hỏi Vương Lệ: "Anh có muốn nếm thử ẩm thực ở đây không?"


    Kết quả là Vương Lệ cùng cô đi ăn mực và lưng cừu. Bầu không khí của nhà hàng rất yên tĩnh, tọa lạc tại góc nhỏ của quảng trường, ngồi trên sân thượng, ngửa đầu lên có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao.


    Vương Lệ hỏi cô: "Cô đã từng đến đây chưa?"


    "Cùng bạn trai cũ." Bảo Vịnh hào phóng nói cho anh biết: "Là một người con trai Bỉ rất tuấn tú."


    Ánh mắt của cô phiền muộn, phảng phất là thổn thức lại có chút hoài niệm, ánh mắt cô như nước, phản chiếu ánh nến trên bàn ăn, làm cho Vương Lệ nhớ đến những viên kim cương anh đã nhìn thấy hôm này, sáng chói và rực rỡ.


    Cơn gió đêm thổi qua trán cô, lớp trang điểm không còn hoàn hảo như ban ngày, màu son nhạt đi một chút, khóe môi dính một chút nước sốt mực, không quá khó coi, ngược lại trông giống như là một cô bé ngây ngô hơn.


    Anh dường như nghe thấy mình đang tự thì thào.


    "Vương tiên sinh?" Cô không nghe rõ lời anh nói, cẩn thận hỏi lại. Đây là thói quen nghề nghiệp của cô, đó là nghe không sót một câu nào của anh, vì khi anh đã nói ra điều gì, đều chỉ nói một lần.


    Không đợi cô kịp phản ứng, anh đã cúi người, nhẹ nhàng hôn cô.


    Bây giờ là 3 giờ sáng, trong nước đã là 10 giờ sáng, Leslie vừa lên lớp không lâu lại trốn ra toilet gọi điện cho cô, xì xào an ủi: "Chắc vì cậu dẫn anh ta đến nhà hàng trông khá lãng mạn, cho nên anh ta hiểu nhầm ý cậu chăng?"


    Bảo Vịnh cảm thấy đầu rất đau, có lẽ là do lệch múi giờ. Cô không muốn mất đi công việc lương cao như này. Anh vốn rất ghét tình yêu công sở, cho nên đến cả thư ký cũng là đàn ông.


    Bảo Vịnh đem việc này là tai nạn ngoài ý muốn, cũng may là Vương Lệ cũng rất phối hợp, trên máy bay trở về nước, cô điềm nhiên xem như không có việc gì, xem nụ hôn dưới bầu trời đầy sao ở Bỉ kia như chưa từng xảy ra.


    Đêm đó Chu tiểu thư đặt một bàn ăn ở nhà hàng, nói là muốn mời Vương Lệ ăn cơm, Bảo Vịnh cảm thấy đây là thời cơ tốt để cầu hôn, cho nên nhắc nhở Vương Lệ: "Vương tiên sinh, anh có muốn đặt một bó hoa?"


    "Hoa hồng đi, lấy màu champagne."


    Bảo Vịnh thầm thở nhẹ, đến phòng làm việc giao cho trợ lý gọi đến cửa hàng bán hoa đặt. Không lâu sau, trợ lý nói với cô: "Chị Phương, cửa hàng bán hoa nói vì chuyến bay đến trễ nên hôm nay không có hoa hồng màu champagne."


    "Các cửa hàng khác thì sao?"


    "Đều không có." Trợ lý này là do một tay cô đào tạo, lanh lợi hỏi: "Em có quen một người bán hoa ở Thượng Hải, chị có muốn em gọi điện hỏi xem có loại hoa này không?"


    "Không kịp rồi, có hay không cũng vô ích." Bảo Vịnh chán nản, bất kì công việc nào giao đến tay cô đều làm rất tốt, vì vậy mà Vương Lệ mới tín nhiệm cô, đem toàn bộ việc ở nhà giao cho cô quản lý. Không nghĩ tới đến thời điểm quan trọng nhất cô lại thất bại như vậy.


    Bảo Vịnh lên thư phòng ở tầng trên, cửa không khóa, nhìn thấy Vương Lệ đứng ở ban công hút thuốc lá.


    Vào những lúc không vui, anh sẽ hút một điếu thuốc.


    Bảo Vịnh lại cảm thấy tệ hơn, vì anh ghét nhất khi tâm trạng không vui lại nghe được tin xấu.


    "Vương tiên sinh?"


    Anh quay lại nhìn cô, sau đó cầm lên chiếc hộp nhung, Bảo Vịnh biết rõ bên trong là nhẫn cưới.


    "Bảo Vịnh, nói chuyện với tôi một chút."


    Anh thường gọi cô là "Cô Phương", chỉ vào ngày tiểu Cẩn xảy ra chuyện, anh mới gọi thẳng tên cô, cô cẩn thận ngồi xuống, nghe anh nói.


    Nhưng rất lâu sau anh vẫn không mở miệng, chỉ ngồi thật lâu, lại lần nữa cầm hộp thuốc, lịch sự hỏi cô: "Tôi có thể không?"


    Anh chỉ luôn tỏ ra phong độ trước mặt bạn gái, khiến Bảo Vịnh có chút hoảng hốt.


    Anh bật lửa, phun ra một làn sương mù trắng nhạt, qua hồi lâu mới nói: "Bộ dạng em như vậy, sẽ khiến tôi cảm thấy mất tự tin đấy."


    Bảo Vịnh mỉm cười ngờ nghệch, anh mở hộp ra: "Đây là do em chọn, hẳn là em rất thích."


    Dưới ánh đèn sáng chói, kim cương 18 carat được tỏa sáng rực rỡ. Cô cùng anh đến cửa hàng trang sức và biết được phí bảo hiểm của nó lên đến 40.000 euro. Một chiếc nhẫn như vậy được đặt trước mặt bất kỳ người phụ nữ nào, có lẽ cô ấy chính là người phụ nữ hạnh phúc nhất.


    Bảo Vịnh không cử động, hồi lâu mới nói: "Chu tiểu thư nhất định sẽ rất thích."


    Anh là người thông minh, vẻ mặt có chút phức tạp rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ mất mát: "Vì sao?"


    "Trên đời không có người phụ nữ nào không thích kim cương, thế nhưng thứ tôi muốn không phải viên kim cương 18 carat kia. Vì nó rất lớn, mang lên tay sẽ có cảm giác bất an."


    "Sở dĩ Cinderella được lọt vào mắt hoàng tử, là vi cô không phải là cô bé lọ lem, mà là con gái của bá tước. Cuộc hôn nhân đòi hỏi rất nhiều tình yêu để có thể vượt qua khó khăn." Bảo Vịnh có chút áy náy mỉm cười "Tôi nghĩ là bản thân không có đủ can đảm để vượt qua."


    Qua hồi lâu, Vương Lệ mới cười rộ lên: "Bảo Vịnh, em là người phụ nữ can đảm nhất mà tôi từng gặp."


    Bảo Vịnh biết rằng cuối cùng anh cũng buông tha cho cô, mỉm cười thản nhiên: "Từ chối kim cương 18 carat thật sự cần rất nhiều sự can đảm."


    Thật ra, can đảm lớn nhất đó chính là chờ đợi tình yêu đích thực, trong cái cuộc sống xô bồ, coi trọng vật chất này, để giữ được lòng mình, chờ người phù hợp với bản thân cần một sự can đảm rất lớn.


    Tựa như kim cương, màu sắc, độ tinh khiết, khảm nạm,... mỗi viên đều không giống nhau. Mặc dù nó không phải là lớn nhất, rực rỡ nhất, được khảm tốt nhất nhưng mà là thứ mà chỉ cần bạn nhìn thoáng qua là cảm thấy thích nhất.


    Dường như tình yêu, đã được định trước là duy nhất.

    -Hết-​


    *màu D: màu sắc của kim cương được phân theo cấp độ bảng chữ cái từ D-Z, trong đó D là trắng nhất (không màu, hiếm nhất, đắt nhất) và Z là vàng nhất (kém giá trị nhất).

    BẠN ĐANG ĐỌC TRUYỆN TẠI FORUM CUUMOTSACH.COM

     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Nắng đang dần tắt
    Nắng đang dần tắt bởi Aria, 18/7/19 lúc 20:39
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Diên Vĩ, Đạo Nhân, Dê Vô Tiện3 others thích điều này.
    1. View all 7 comments
    2. Đẹp Chanh Sả
      Đẹp Chanh Sả
      Okay bé =)), để chị sửa lại <3 tốc độ edit thế là để dằn mặt bọn kì thị chị Ọ A Ọ
      14/5/19 Báo cáo
    3. Andrea
      Andrea
      thấy ngiu dịch nên mới lao vô sửa lỗi đó <(“) à cái câu tiếng Pháp mà dính nhau là Ce monde vous sont les plus chanceux fille đó chị, tách ra cho dễ đọc xD
      14/5/19 Báo cáo

Chia sẻ trang này