Chuyển ngữ [Hoàn] Đôi găng tay - Daven

Thảo luận trong 'Đã hoàn thành' bắt đầu bởi Cổ Trà Vô Hương, 15/6/18.

  1. Cổ Trà Vô Hương

    Cổ Trà Vô Hương Chí Tôn Hồng Nhan Thành viên BQT Cừu chuyển ngữ Comics Sheep

    Bài viết:
    159
    Đã được thích:
    1,564
    Điểm thành tích:
    100
    Đôi găng tay

    [​IMG]
    .coverbytui.

    *Xấu vãi beep*


    .author: Daven
    .category: fiction
    .status: completed
    .length: 10 parts
    .translator: Đông & Lưu Thu Huyền (luthyeen)
    .source: wattpad
    .permission: no

    - - - o O o - - -

    "Tháng 12 tới, họ sẽ chia xa."

    "Trái tim là một thứ ngớ ngẩn."

    (Ned Vizzini, It's kind of a Funny story)
    - - - o O o - - -

    Content

    i | ii | iii | iv | v
    vi | vii | viii | ix | x

    - - - o O o - - -

    Truyện chỉ được đăng tại diễn đàn CMS.
    Vui lòng không mang đi nơi khác khi chưa xin phép.
     
    Bài viết mới
    Hogwarts
    Hogwarts bởi Truẫn Phiện, 5/12/18 lúc 19:20
    Mãi sáng tên anh
    Mãi sáng tên anh bởi Ria Nguyễn, 3/12/18 lúc 23:22
    Last edited by a moderator: 8/7/18
    Hạ An, Lynn, Đàm Hy6 others thích điều này.
  2. Cổ Trà Vô Hương

    Cổ Trà Vô Hương Chí Tôn Hồng Nhan Thành viên BQT Cừu chuyển ngữ Comics Sheep

    Bài viết:
    159
    Đã được thích:
    1,564
    Điểm thành tích:
    100
    Chuyển ngữ: Đông
    i.
    tuyết - 12/1


    Dành cho defend

    Tuyết ở New York khác lắm. Ví dụ như, về độ dày: lớp tuyết ở Porland chỉ dày khoảng hai, ba inch một năm, nhưng ở đây, nó như phải dày đến hai mươi inch. Bây giờ em đang mặc ba lớp áo nỉ và mang đôi găng tay màu tím - cái đôi mà bị thủng mất một lỗ vì lần bị kẹt vào cửa ô tô của anh - mà vẫn cảm thấy lạnh. Em yêu tuyết, nhưng anh biết rồi đấy, em là một cô gái gốc Floria, vậy nên mùa đông sẽ không bao giờ là mùa yêu thích của em.

    Người New York cũng khác, hình như người ta vì quá bận rộn với công việc mà chẳng ai dành thời gian để ý đến tuyết. Thật đáng tiếc vì tuyết rất đẹp. Họ cứ vội vã đi làm, vội vã đến trường, vội vã ăn tối với cha mẹ mình và cứ kệ cho tuyết dính đầy vào đế giày mình. Tuyết khi rơi đẹp, nhưng nó cũng như bao thứ khác, mọi thứ đều chỉ đẹp trước khi nó chạm đất.

    Thực ra thì còn có rất nhiều thứ khác biệt ở New York. Nó rất đông đúc, ồn ào và náo nhiệt, và chẳng có gì là quá khi nói thành phố này không bao giờ ngủ - vì nó đúng như thế thật. Portland cũng là một thành phố lớn, nó lớn hơn nơi mà em sinh ra nhưng mà ở đó trồng nhiều cây hơn và ít người hơn và nó khiến em chẳng có cảm giác gì là mình đang thở chung bầu không khí với người khác khi hít một hơi thật sâu.

    Và ở Portland còn có anh nữa.

    Portland - đây là nơi mà em nên gọi là nhà, nơi có Sam và Ellery. Ellery và Sam. New York bây giờ chỉ có Ellery thôi. Tên của anh không chỉ là ba âm tiết mà nó còn là thứ chiếm một phần quan trọng trong lòng em.

    - - -

    Dành cho mariam. Tôi đã hứa với cô ấy sẽ viết một chương do Ellery kể và tôi chưa làm được điều đó, và giờ thì tôi viết điều này thay cho lời hứa đó. À, cũng bởi vì cô ấy quá đáng yêu nữa.
    BẠN ĐANG ĐỌC TRUYỆN TẠI FORUM CUUMOTSACH.COM
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/6/18
    Lynn, Đàm Hy, Bạch Tiểu Ngọc4 others thích điều này.
  3. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

    Chuyển ngữ: luthyeen
    ii.
    lấp lánh - 12/8


    dành riêng cho killyourcupcakes

    Bạn cùng phòng của em là Valentina. Cô ấy cao, xinh đẹp, hướng ngoại và luôn có những bữa tiệc tùng hay những thứ tương tự. Mỗi lần ra ngoài, cô ấy thường mời em đi cùng nhưng gần như suốt sáu tháng sống chung trong ký túc xá, em chưa từng đi. Sau mỗi bữa tiệc, cô ấy thường trở về với bộ váy xộc xệch, mùi cồn nồng nặc và điệu cười khúc khích. Và tất nhiên, em không bao giờ muốn chuyện đó xảy ra với mình. Em không nói một lời, nhưng thực sự là em rất thích cô ấy, ngay cả khi bọn em không phải cùng một loại người.

    Chuyên ngành của Valentina là tâm lý học và cô ấy thường thích đeo những chiếc vòng hạt handmade. Cô ấy từng làm cho em một cái trước khi chúng em gặp nhau nữa. Đó là một ngày của tháng chín, khi em đặt chân tới ký túc xá và cô ấy đã trao nó cho em, một chiếc vòng hạt có màu xanh, như màu mắt vậy. Khi đó, cô ấy thậm chí còn không biết em.

    Em đã nói với cô ấy tất cả về anh và cô ấy thích nghe những câu chuyện của em kể cả khi em không rõ là mình đã kể đi kể lại bao nhiêu lần. Em chưa bao giờ nói với cô ấy rằng em nhớ anh bao nhiêu nhưng vào sinh nhật của em, một ngày tháng mười, cô ấy đã tặng em một quyển sách về tính khoa học của sự nhớ nhung.

    Như em đã nói, chuyên ngành của cô ấy là tâm lý học.

    Sao cũng được. Hôm nay, bọn em đang tân trang cho phòng ký túc. Valentina thì đứng ở trên ghế xoay và cố gắng treo những thứ "lấp lánh" lên quạt trần nhưng có vẻ không được hiệu quả lắm, mỗi lần cô ấy với lên thì cái ghế lại trượt đi một đoạn. Và tất cả những gì em có thể nghĩ là nếu có anh ở đây, anh sẽ có thể treo chúng mà không gặp vấn đề gì bởi vì anh đủ cao mà.

    Em thì đang trang trí cái cây nhỏ. Và...nhớ đến anh, có lẽ do cái cây, nó làm em nhớ về cây thông Noel chúng mình từng trang trí vào Giáng sinh năm ngoái. Và...tất nhiên cũng nhớ tới sự thật là hiện tại anh không ở đây. Điều đó khiến em buồn, thật đấy. Em thực sự đã ổn sau một vài tháng, như lời hứa của chúng ta. Hứa rằng, cả hai sẽ ổn mặc cho khoảng cách có là 3000 dặm.

    Nhưng bây giờ, lại tháng 12, và tất cả những điều em có thể nghĩ đến chỉ có thể là anh.

    ....
    cũng dành cho Farah cho phản ứng tích cực của cô ấy với câu chuyện này và vì tôi biết cô ấy yêu Sam

    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com



     
    Chỉnh sửa cuối: 8/7/18
    Lynn, Đàm Hy, Aki Hanabusa3 others thích điều này.
  4. Cổ Trà Vô Hương

    Cổ Trà Vô Hương Chí Tôn Hồng Nhan Thành viên BQT Cừu chuyển ngữ Comics Sheep

    Bài viết:
    159
    Đã được thích:
    1,564
    Điểm thành tích:
    100

    Chuyển ngữ: Đông

    iii.
    trà - 12/14


    Dành cho HerDemons

    Cả hai đều chấp nhận chuyện chia tay. Nó là một quyết định logic thôi khi mà anh chọn ở lại Portland, còn em chọn đi du học. Nhưng em đang bắt đầu nhận ra rằng cái gọi là logic và thông minh không phải hai từ đồng nghĩa bởi vì quyết định chia tay với anh có lẽ là điều ngu ngốc nhất trong đời em từng làm.

    Em không biết anh thế nào, nhưng em đã hẹn hò với người khác từ ngày đó, một anh chàng có mái tóc tối màu và đôi mắt xanh biển trong lớp Creative writing của em. Em đã quan sát anh ta một thời gian, anh chàng có cái tên rất đẹp - Aiden, hay viết về "nỗi sợ". Một lần em có nói rằng em nhớ quán trà ở nhà và anh ấy đã dẫn em đến một quán nhỏ ở góc phố.

    Trà sữa vani của họ khá được, nhưng nó không giống vị mà Krystal pha. Và Aiden cũng ổn, nhưng anh ấy không phải là anh.

    Tụi em đang ở quán trà, ngồi đối diện nhau và chú tâm vào những dòng chữ trong vở, vì cả hai đứa đều là người viết lách, và đây là những gì hai đứa làm. Anh ấy thực sự tập trung cao độ vào công việc của mình, rất ít khi ngẩng lên và cười với em. Anh ấy đọc Whitman, không phải Poe. Anh ấy thực sự rất thích Shakespeare. Em đã nghĩ rằng việc có một người có chung sở thích sẽ làm cho em vui hơn nhưng tất cả những gì em có thể nghĩ được chỉ việc hình như mắt anh ấy không hẳn là màu xanh biển.

    - - -

    Tôi muốn dành câu chuyện cho rất nhiều người, vì những bình luận tích cực của họ và tôi thực sự rất hạnh phúc khi nhận được những điều đó nhưng chương này tôi sẽ dành riêng cho Avriale thay cho một lời xin lỗi vì đã không nói cho cô ấy biết về tác phẩm này và cũng vì cô ấy là một cô gái ngọt ngào và tôi thích điều đó.
    BẠN ĐANG ĐỌC TRUYỆN TẠI FORUM CUUMOTSACH.COM
     
    Last edited by a moderator: 29/6/18
    Lynn, Đàm Hy, luthyeen2 others thích điều này.
  5. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

    Chuyển ngữ: luthyeen
    iv.
    nutcracker* - 12/20


    Dành cho PoppingBubbles

    Năm nay, em đã xem vở Nutcracker* thay vì biểu diễn nó. Thật lòng mà nói thì khá là xa lạ với em khi chỉ ngồi trên chiếc ghế đỏ sang trọng thay vì xoay tròn trên sân khấu như mọi lần. Thật đấy, em đã chỉ ngồi đó và ngắm nhìn các cô gái khác trong bộ tutu piqué màu trắng uyển chuyển theo điệu The Sugar Plum Fairy. Buổi biểu diễn rất tuyệt nhưng em nhận ra rằng mình thực sự muốn tham gia nó. Em đã không nhảy một thời gian kể từ khi kỳ học bắt đầu rồi.

    Hôm nay, khi về nhà sau bài kiểm tra cuối cùng của mình (là một bài kiểm tra Hóa, môn mà anh giỏi nhưng em thì không), em thấy một studio ballet cách quảng trường Washington không xa. Họ đóng cửa cho kỳ nghỉ lễ nhưng em nghĩ là năm sau em sẽ ghé qua đó thử. Nó có thể giúp em bắt đầu nhảy trở lại. Ít nhất thì nó cũng giúp em lược bớt một mục trong danh sách "thương nhớ" của mình.

    Găng tay của em có một lổ hổng và vì vậy nên lúc nào em cũng có cảm giác tay như bị đông cứng ở chỗ đó vậy. Em phải nhớ là mua một đôi mới. Cũng phải nhớ là phải gọi điện cho anh nữa. Chúng ta thực sự đã không nói chuyện một thời gian rồi.

    ...
    Dành cho nhóm nghiện chocolate của tôi (nó khá là tốt huh, tôi đã làm nó tại chỗ), Sophie vì cô ấy cuối cùng cũng đã trở lại wattpad và tôi thực sự nhớ cô ấy rất nhiều.

    Chú thích:
    *nutcraker (dịch: Kẹp Hạt Dẻ): là vở ba lê gồm hai phần, ban đầu được dàn dựng bởi Marius PetipaLev Ivanov, với sự cộng tác về âm nhạc của Pyotr Ilyich Tchaikovsky (bản nhạc số 71). Vở kịch được chuyển thể từ truyện của nhà văn Đức E.T.A. Hoffmann: The Nutcracker and the Mouse King. Vở kịch được đưa ra công chiếu tại Nhà hát Mariinsky ở St Petersburg vào Chủ Nhật 18/12/1892, với bản ô-pê-ra "Iolanta" của Tchaikovsky. Theo wikipedia
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/7/18
    Lynn, Đàm Hy, Aria3 others thích điều này.
  6. Cổ Trà Vô Hương

    Cổ Trà Vô Hương Chí Tôn Hồng Nhan Thành viên BQT Cừu chuyển ngữ Comics Sheep

    Bài viết:
    159
    Đã được thích:
    1,564
    Điểm thành tích:
    100

    Chuyển ngữ: Đông
    v.
    tiếng chuông - 12/21

    Em không thể ngừng cười. Em biết là mọi người cứ bàn tàn về nó suốt nhưng em cố tình đấy. Em cứ cười toe toét như thế và Valentina nhìn em như một con ngốc, cả người đi trên phố cũng tránh xa em nhưng em kệ vì em đang hạnh phúc mà.

    Tất cả là lỗi của anh.

    Hôm nay em đi mua sắm cho Giáng sinh, ở đó rất đông, nó khiến em khó thở, còn có rất nhiều người nữa mà anh biết em nghĩ thế nào về mọi người rồi đấy Sam, và em - dù sao thì lúc em đang xếp hàng ở Macy để mua cho em gái em một cái khăn quàng cổ thì chuông điện thoại reo (chuông điện thoại là bản ghi âm chúng ta hát bài Total Eclipse of Heart, anh còn nhớ không?) - là mẹ em gọi. Bà ấy hình như không để ý chứ em đã cố hét lên để át đi tiếng nhạc Giáng sinh và tiếng nói chuyện. Dù em đã khá bối rối nhưng em không định cúp máy - bà ấy là mẹ em mà.

    Hàng chờ khá dài thế nên em có nhiều thời gian để nói chuyện, em với mẹ có nói qua vài chủ đề như thường lệ. Các lớp học của em, bạn bè của em, tuyết ở đây khó chịu như nào và hỏi việc anh có nhận được thiệp chúc mừng Giáng sinh từ dì Eliza không. Và sau đó, cả hai trở nên im lặng (hoặc chí ít thì nó là yên lặng khi em đang ở giữa một nơi ồn ào như thế này) khi mà em hỏi về anh.

    "À, Sam à..." Mẹ nói, "Thằng bé... nó vẫn tốt, như bình thường thôi."

    Rõ ràng là bà ấy đang giấu diếm gì đó. Thường thì khi thứ đó đang ở ngay gần bà hoặc trong tầm mắt của bà thì giọng nói của bà sẽ thay đổi. Em biết là mẹ đang giấu diếm thứ gì đó, em có thể đoán được và tự dưng em thấy hồi hộp.

    "Sao thế mẹ?" Em vội vã hỏi, "Sam ổn chứ?"

    Một khoảng yên lặng dài, trái tim em đập điên cuồng, lồng ngực như muốn vỡ ra. Tiếp đó là tiếng xào xạc, vài lời thì thầm khe khẽ và tiếng hắng giọng.

    Và rồi, "Ellery?" anh gọi.

    Em gần như làm rơi điện thoại khi nghe thấy giọng của anh. Đó là tất cả những gì em có thể phản ứng lại vì điều này quá bất ngờ. Gần một tháng rồi kể từ lần cuối cùng ta nói chuyện với nhau qua điện thoại - đều do công việc, cuộc sống, và tất nhiên là khoảng cách. Em gần như quên mất cảm giác tuyệt vời khi nghe thấy anh cười thế nào rồi.

    "Anh rất nhớ em!" anh nói, sau khi em đã có thể chào hỏi anh, và nó khác với cách người ta nói "Anh nhớ em" với nhau vì giọng của anh nhẹ nhàng hơn, nó khiến em hơi lung lay và hơi đau, lẫn với cảm giác sung sướng. Điều đó như đồng nghĩa với việc anh thực sự để ý việc em đã rời xa anh.

    "Em cũng nhớ anh."

    Em đã làm kẹt hàng đến gần một phút vì em không hề nghe thấy người ta gọi mình, em đã va vào một người phụ nữ có tuổi ở cửa ra vào chỉ vì đang chìm đắm trong sự hào hứng này, em còn đi theo một lũ trẻ khi đang mải cười to vì câu chuyện hài ngớ ngẩn của anh. Khi cúp máy rồi mà em vẫn cứ cười mãi.

    Nghe thấy giọng nói của anh làm cho một ngày của em vui vẻ hơn, thậm chí cho đến bây giờ khi đang ngồi nghe Valentina nhuộm đuôi tóc của mình thành màu hồng sáng, em chợt nhận ra anh cách xa em thế nào. Anh không có ở đây, mình chưa xa nhau lâu lắm, khi em nói em nhớ anh thì em hy vọng là anh hiểu đó là em cố tình nói thế.

    Dù sao thì hôm nay em đã dở hơi đủ rồi, nó không khác mọi khi là mấy, chỉ có điều lần này là lỗi của anh. Nhưng em tha lỗi cho anh. Em chưa bao giờ cao thượng như thế, nhưng em có thể cho anh một ngoại lệ.

    - - -

    Dành cho Jasmine đáng yêu bởi vì cô ấy tuyệt vời và vì những bình luận hài hước của cô ấy - LOL tôi yêu chúng lắm.

    P/s: Xin lỗi mọi người vì đã để họ chia tay. Nhưng nhìn xem, họ đã nói chuyện qua điện thoại rồi đó.

    BẠN ĐANG ĐỌC TRUYỆN TẠI FORUM CUUMOTSACH.COM
     
    Last edited by a moderator: 29/6/18
    Lynn, Đàm Hy, Aria2 others thích điều này.
  7. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

    Chuyển ngữ: luthyeen
    vi.
    bức thư - 12/23

    Anh gửi cho em một bức thư, dành cho sinh nhật thứ mười tám của em, một ngày tháng mười. Anh cũng gửi cho em một chiếc túi với chocolate đặc biệt của anh và cookie chip (nhân tiện, em đã ăn chúng trong vòng một giờ đồng hồ), nhưng bức thư thì có giá trị hơn cả với em.

    Chữ viết tay của anh thật cẩu thả nhưng bằng một cách nào đó anh vẫn viết chúng. Cả ba và một nửa trang thư đều không có gì đặc biệt nhưng khi tất cả chúng gộp lại lại thành một thứ quan trọng với em. Anh biết không? Em sẽ không bao giờ nói với anh rằng, mỗi khi nhìn thấy chữ viết tay của anh, em lại có cảm giác anh đang ở ngay đây.

    Ngay bây giờ, em đang rải những bức thư của anh trên giường và bắt đầu so sánh chúng với nhật ký của mình đnể nhớ về hành trình của chúng ta vào Giáng Sinh năm ngoái. Giờ thì Giáng Sinh có hai ngày và em cứ đọc thư của anh, một lần lại thêm một lần. Ước gì, anh đang ở đây.

    Anh có biết em đã nhận ra điều gì kỳ lạ không? Sự thật là chúng ta chỉ biết đến nhau khoảng hơn một năm một chút thôi. Khi em biết một số bạn của em đã chuyển đến Florida, em cũng chẳng ước ai trong số họ ở đây lúc này. À, điều đó không có nghĩa là em không muốn thấy họ, tất nhiên rồi, em chỉ muốn nói rằng em không muốn thấy họ nhiều như em muốn thấy anh. Và thấy họ cũng là phải nói một cái gì đó về anh, hoặc là về em. Hoặc là về chúng ta và cái cách mà ánh sáng cuộc đời mình gặp được nhau.

    Valentina đang đi dự một bữa tiệc khác nên nơi đây thật yên ắng. Em vừa mới thử gọi anh. Nhưng anh không nghe máy. Mới sáu giờ tối ở bên đó, em luôn luôn quên mất sự cách biệt về thời gian. Anh có thể đang ra ngoài với bạn hoặc đang dùng bữa tối với cô chú của anh. Với tất cả những gì em biết. anh có thể đang ở nhà cũ của em, anh và các anh trai em thì trở thành bạn tốt. Và sao cũng được, anh không có mang theo điện thoại bên mình.

    Em thật sự không rõ mình nói gì nữa, em nghĩ mình chỉ đang viết để có thể nghe được tiếng ma sát của bút lên giấy. Nó là một âm thanh thật đáng yêu, anh biết mà. Em tự hỏi, anh liệu có lắng nghe nó khi anh viết cho em bức thư này? Như em từng nói, thư từ khiến cho người ta có cảm giác đối phương đang ở đây. Nhưng thực tế là anh không ở đây. Thực tế là anh cách em cả một đất nước. Em vẫn chưa mua găng tay mới nữa, thật tệ. Nếu anh ở đây, em sẽ không cần chúng, em chỉ cần nắm lấy tay anh thôi.

    ...
    Dành cho Shany vì cô ấy thật ngầu. Cô ấy đã để lại năm bình luận ở chương trước và khen nó dễ thương.
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/7/18
    Lynn, Đàm Hy, Cổ Trà Vô Hương2 others thích điều này.
  8. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

    Chuyển ngữ: luthyeen
    vii.
    món quà. - 12/24


    Dành riêng cho afterthoghts

    Hôm nay, em và Valentina đã trao đổi quà cho nhau. Em tặng cô ấy một cái hũ đầy hạt cườm và một chiếc váy xòe sọc tutu, cô ấy từng phàn nàn về chuyện phải bỏ lại tất cả những chiếc váy tutu cô ấy từng mặc ở trường cấp ba khi cô ấy chuyển từ California đến New York. Valentina đã rất hào hứng, cô ấy còn mặc luôn nó ra ngoài chiếc quần jeans và còn bảo: "Đây là cách duy nhất để mặc tutu."


    À, em chắc với anh Valentina là bạn của em và cô ấy hẳn là một trong số ít người mà em có thể dựa dẫm vào khi ở New York. Nhưng em đoán là em không nhận ra rằng ở một đoạn nào đó trên còn đường tìm hiểu nhau, cô ấy đã thực sự hiểu em hơn cả những gì em có thể nghĩ đến. Em thực sự chưa bao giờ thấy được sự tập trung của cô ấy tốt như nào.


    Tất nhiên, em đang nói về món quà Giáng Sinh cô ấy tặng em. Em còn chẳng biết mình đã mong đợi điều gì khi em bóc lớp vỏ hộp quà, em đoán nó có thể là một lọ kem dưỡng da, một cái áo phông hoặc một cái thẻ quà tặng của hiệu sách. Nhưng nó chẳng phải.

    Cô ấy tặng em một bức ảnh in khá chuyên nghiệp được đặt vừa vặn trong chiếc khung làm từ những hạt đính cườm của cô ấy. Nó là một bức ảnh chụp chính diện của em và anh. Đằng sau chúng mình là cây thông Noel ở nhà anh vào Giáng Sinh năm ngoái. Có ánh đèn rủ xuống trùm lên vai hai ta và trên môi anh là một nụ cười rạng rỡ. Em dựa vào anh, nhưng có vẻ trông em hơi mất cân bằng. Ồ, là bậc thang bên cạnh đó, bậc thang nhắc em nhớ rằng mình đã ngã vào vòng tay anh khi đang cố treo vật trang trí lên cây thông.

    Em còn chưa bao giờ thấy bức ảnh này trước đây. Valentina nói rằng cô ấy đã tìm được nó tại facebook của dì anh và Sheridan vui vì có thể giúp cô ấy. Em đã khóc ngay lúc ấy, ngồi xuống giữa sàn nhà của ký túc mà khóc. Em không rõ rằng đó là nước mắt hạnh phúc hay đau khổ nữa, hoặc có thể là cả hai, một mặt là dành cho món quà tuyệt vời của Valentina, một mặt là cho nỗi nhớ anh, cho sự thật rằng em không thể trở về trong mùa Giáng Sinh này.

    Chuyên ngành của Valentina là tâm lý học và em đoán rằng điều đó có nghĩa là cô ấy biết một cách gì đó, hoặc hai về cách giải quyết vấn đề cảm xúc của cô bạn cùng phòng. Cô ấy đã nắm lấy tay em và giữ chặt lấy nó cho đến khi những giọt nước mắt lăn dài.

    Ngay bây giờaaysValentina đang ở một bữa tiệc cho đêm Giáng sinh, thêm một bữa tiệc em từ chối cô ấy. Cô ấy cũng sẽ đi một bữa tiệc nữa vào ngày mai, nhưng không thấy cô ấy mời em. Em đoán là Valentina nhận ra rằng việc mời em chỉ liên tục làm cô ấy thất vọng.

    Em có gửi cho anh một tấm ảnh về món quà của Valentina nhưng chưa nhận được hồi âm. Anh có vẻ bận rộn vì chuẩn bị cho Giáng Sinh nhỉ? Mọi người đều vậy mà. Em cũng chắc rằng mẹ em đang nấu cả một bữa ăn lớn, tất cả người thân của em sẽ đến nhà em, chị gái em thì cố gắng chọn xem sẽ mời ai làm partner cùng dự tiệc để chị ấy có thể có một nụ hôn dưới cây tầm gửi.

    Có lẽ, em nên suy nghĩ tích cực hơn, Giáng Sinh mà, chính là nó, sau tất cả, đây thời gian tuyệt vời nhất trong năm mà. Nhưng cũng thật lạnh lẽo và cô đơn nữa. Em đang nhìn chằm chằm vào bức ảnh của chúng ta và nghĩ về gia đình em, em yêu New York, Sam, thật đấy, nhưng nơi này không cho em cảm giác như ở nhà.

    ...

    Dành cho fatima vì tôi yêu cô ấy rất nhiều vì cũng vì cô ấy đã viết cho tôi một câu hỏi khó về vấn đề này. Ồ, chúc mừng giáng sinh mọi người, nếu nó là giang sinh ở chỗ bạn. (Chỗ tôi vẫn còn 1 tiếng nữa.)

    Chú thích:

    a candy cane triped tutu (tạm dịch: váy sọc tutu)
    [​IMG]
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com

     
    Chỉnh sửa cuối: 8/7/18
    Lynn, Đàm Hy, Cổ Trà Vô Hương1 other person thích điều này.
  9. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

    Chuyển ngữ: luthyeen
    viii.
    mass - 12/25

    dành cho ultraviolace

    Em đến nhà thờ vào giữa đêm bởi lời hứa với mẹ. Anh biết đấy, có một số loại luật ở đâu đó nói rằng anh không thể phá bỏ lời hứa với mẹ của mình. Dù chưa bao giờ theo tôn giáo như bố mẹ em, hay anh trai em, Greg nhưng vì đây lại là một trong số những điều đặc biệt làm nên đêm Giáng Sinh nên hơn cả, em vẫn thấy nó quan trọng. Ồ. Em nghĩ đó là những cảm xúc em cần có.

    Em luôn luôn gặp khó khăn khi thức vào đêm midnight mass: âm nhạc chầm chậm, nhà thờ ấm áp còn em thì vừa ăn vội bữa tối Giáng Sinh. Nhưng hôm nay, nó đã khác. Có thể sự thật là em đã có thể trải qua midnight mass mà không phải cần bờ vai của anh trai thay cho gối bông. Em đã tỉnh táo, đúng vậy và đứng một mình trong hàng ghế thứ bảy của nhà thờ, để cho âm thanh của đàn organ tưới lên người mình.

    À. Em không hẳn là một mình đâu, không hẳn. Xung quanh em là các gia đình, những đôi tình nhân và một số người cũng buồn ngủ khác. Ồ, thêm cả cái lạnh lẽo ngoài kia (tuyết đã bắt đầu rơi vài giờ trước), và những nhóm người tụ tập trong sự chắp vá của pea-coat và áo len Giáng Sinh nữa. Em đã không thấy cô đơn khi đứng đây. Kéo tay áo xuống một chút để giữ ấm, em lặng lẽ lắng nghe thầy tu ở phía trên, người phụ nữ ở phía sau và cả em bé đang khóc ở phía bên của căn phòng nữa. Em chưa một lần mở miệng nói: "Merry Christmas" với những người xung quanh em nhưng em không cảm thấy mình phải làm việc đó. Khi bài hát của mọi người cất lên, em cũng đã góp giọng trong đó.

    Cuối mỗi lượt, họ đều hát Silent Night, một bài hát rất hay, tuy em không thể giúp gì những lại thấy có gì đó sai sai. Sẽ chẳng có cái gì gọi là "màn đêm yên tĩnh" ở một thành phố không bao giờ ngủ và chắc chắn không thể yên lặng khi bên cạnh nhà thờ là một tiệm bánh thuần chay. Thành phố ngập trong âm thanh ở tất cả các tone khác nhau và chắc là những âm thanh đó đủ để làm nên sự kỳ diệu của Giáng Sinh. Và rồi tất cả chúng sẽ góp phần vào năng lượng cho chiếc xe trượt tuyết của ông già Noel lăn bánh đến hết đêm. Có một thứ gì đó thật đặc biệt, Sam ạ, nó thực sự đặc biệt. Em chỉ ước rằng anh cũng ở đây để cùng em thấy nó. Và ý em là, dù anh không có ở đây, thật buồn, nhưng em bắt đầu cảm thấy bằng một cách nào đó Giáng Sinh này vẫn thật đúng đắn.

    ...
    cũng dành cho Gray cho lời bình luận dễ thương của cô ấy. Nó khiến tôi rất vui.
    p.s. đang là Giáng Sinh chính thức tại California, chúc mừng giáng sinh.
    Chú thích:

    midnight mass: Nhiều gia đình tôn giáo đi nhà thờ trong mùa Giáng sinh. Đối với các gia đình Công giáo, sự kiện này được gọi là “mass”, thường diễn ra vào nửa đêm Giáng sinh gọi là “midnight mass”.
    pea-coat:
    [​IMG]
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com



     
    Chỉnh sửa cuối: 8/7/18
    Lynn, Đàm Hy, Cổ Trà Vô Hương2 others thích điều này.
  10. Cổ Trà Vô Hương

    Cổ Trà Vô Hương Chí Tôn Hồng Nhan Thành viên BQT Cừu chuyển ngữ Comics Sheep

    Bài viết:
    159
    Đã được thích:
    1,564
    Điểm thành tích:
    100

    Chuyển ngữ: Đông

    ix.
    Giáng sinh - 12/25


    Dành cho timeisnow

    Em chọn ra một playlist nhạc cho Giáng sinh, và trong đó chỉ có hai bài là: White Christmas và Blue Christmas. Em chọn "White" vì tuyết ngoài trời là màu trắng, còn chọn "Blue" là vì đây là một mùa Giáng sinh không có anh. Một giáng sinh có cả "trắng" và "xanh", hơi nực cười, cơ mà thực ra đó là hai màu của lễ Hanukkah*.

    Giáng sinh năm nay, Valentina và em đã ngủ, sau đó đi ra vài giờ đồng hồ để xem phim chiếu trong kỳ nghỉ lễ, nhưng cuối ngày Valentina đã đi tham gia một bữa tiệc khác. Bữa tiệc này theo lời cô ấy nói thì nó khá nghiêm túc, chuyện là: anh chàng mà cô ấy đang hẹn hò cùng mời cô ấy về nhà gặp bố mẹ mình. Cô ấy chọn một bộ đồ màu đỏ và xanh sáng, kết hợp với chân váy tutu mặc bên ngoài quần jeans. Nhìn cô ấy rất háo hức khiến em phải mỉm cười.

    Sau khi cô ấy rời đi lúc 4 giờ, chỉ còn lại mình em.

    Sau đó không lâu, mẹ gọi chúc em Giáng sinh an lành và mẹ bảo em nói chuyện với vài người họ hàng (tất cả là 33 người - và tất cả đều là người bên ngoại) rồi hỏi xem em sẽ làm gì vào buổi tối. Em thấy lạ vì mẹ chẳng phản ứng gì khi em nói em chưa có kể hoạch gì cho buổi tối cả. Mẹ không nhắc gì về anh, và em cũng không nói chuyện với anh qua điện thoại dù em khá chắc là anh đang đón Giáng sinh với gia đình em.

    Anh không hề gọi.

    Vì thế nên em đã cố gọi cho anh vài lần, thậm chí chuông điện thoại còn không reo và nó chuyển sang hộp thoại luôn. Em hơi bối rối, lo lắng và thấy đau lòng vì dù chúng ta không còn bên nhau nhưng anh vẫn là một người bạn thân thiết của em.

    Em tự bảo bạn thân bỏ chuyện đó qua một bên và lên giường với một cốc cacao nóng và xem "It's a Wonderful Life" trên máy tính. Khoảng bảy giờ Valentina gọi về, hỏi rằng em có đang làm gì đó không. Và khi em trả lời là không, sau đó thắc mắc tại sao cô ấy lại hỏi như vậy thì cô ấy chỉ trả lời, "Ồ, không có gì đâu." rồi cúp máy luôn.

    Em định gọi cho bố mẹ lần nữa khi dường như Jimmy Stewart cũng không khiến em có cảm giác đây là Giáng sinh nhưng rồi em nhận ra việc nghe mọi người tụ họp với nhau ở đầu dây chỉ càng khiến tâm trạng em tệ hơn. Rồi không kiềm chế, em đã bật khóc, việc này thật ngu ngốc vì hôm nay là Giáng sinh và việc em cần làm đáng nhẽ phải là cười thật tươi. Nhưng em không thể ngừng cho dù đã cố gắng hít vào và dụi mắt, lấy giấy ăn thấm nước mắt trên mặt vậy nên anh hoàn toàn có thể tưởng tượng em trông thảm hại cỡ nào khi tiếng chuông phòng ký túc vang lên.

    Em không định ra mở cửa nhưng người bấm chuông có vẻ rất kiên nhẫn. Em cố gắng khiến mình khá hơn trong 5 giây nhưng việc đó dường như không thành công nên em chỉ quẹt má lần cuối rồi chạy ra cửa.

    "Đợi một chút!", em trả lời bằng giọng khàn khàn, chầm chậm mở khóa.

    Lúc mở cửa, em không hề nhìn lên. Em kéo tay áo của mình, cố gắng khiến không để cho người vừa đến thấy diện mạo của mình - dù người đó là ai đi chăng nữa. Nhưng khi cửa vừa mở, em nghe thấy tiếng hắng giọng rồi nghe thấy một giọng nói quen thuộc gọi tên em.

    "Chào em, Ellery."

    Ngay lập tức, em ngẩng lên nhìn thật nhanh, là anh. Anh đứng ở đó - ngay trước cửa phòng ký túc của em, mặc một cái áo nỉ cho Giáng sinh với tuyết còn vương lại ở trên tóc cùng với một cái túi in hình tuần lộc, nhìn em và cười như thể anh chưa từng làm điều gì khiến em bất ngờ.

    Em không thể thốt ra lời nào. Em đứng đó, cứng đơ, cứ há mồm mà mở to mắt nhìn anh kể gì đó về việc anh lái xe cả chặng dài đến đây nhưng bỏ quên mất cục sạc điện thoại ở nhà, đó là lý do tại sao anh không gọi, anh xin lỗi em, nhưng giờ anh ở đây rồi và Chúa ơi anh rất vui khi thấy em, trừ việc...

    "Ellery, em đã khóc đấy à?" Anh vội vàng hỏi. "Chuyện gì đã xảy ra à?" Giọng anh chất chứa sự quan tâm, anh đặt tay lên vai em, nhìn em với đôi mắt đầy lo lắng và đột nhiên em lại bật khóc, hoặc có thể là em đang cười, khóc cười lẫn lộn, em đánh lên tay anh.

    "Anh thật ngốc nghếch." Tôi xì một tiếng. "Em nghĩ là anh không hiểu đâu, Sam, em thực sự rất ghét anh, đồ ngốc, đồ đáng ghét, đồ..."

    Em còn bao như thứ để nói nữa nhưng anh đã nhanh chóng dừng em lại bằng việc đặt môi mình lên môi em.

    - - -

    Hai đứa đã nói chuyện với nhau sau khi khóc hết nước mắt (anh cũng đã khóc rồi, đừng có cố phủ nhận điều đó) và em đẫ phủi đi chỗ tuyết dính trên tóc anh. Anh đã lái xe đến tận đây, từ Portland đến New York bằng cái xe ô tô cũ kỹ mà anh mua sau khi tốt nghiệp. Còn có rất nhiều người trên chiếc xe đó: chú và dì của anh, gia đình của em và thậm chí là Valentina. Anh kể là anh đã xin được học bổng ở một học viện về ẩm thực ở đây, nhờ vài mối quan biết của Krystal. Kỳ học thứ hai tận giữa tháng một mới bắt đầu nhưng anh đi sớm hơn để tọa cho em một bất ngờ. Và nó thực sự là một bất ngờ.

    Mình đã tặng quà cho nhau, may mắn là em chưa gửi quà của mình đi. Em mua cho anh một cái khăn choàng. Em mua quà cho tất cả mọi người đều là khăn choàng. Anh đã nướng cho em một ít bánh cookies nhưng do chuyến đi dài, và từ một quãng nào đó nó đã biến mất một cách bí ẩn. Vì vậy anh đã dừng lại ở cửa hàng tạp hóa để mua nguyên liệu và chúng ta có thể cùng nhau làm bánh.

    Sau khi lục tung túi đồ lên, anh lấy ra một đôi găng tay dày dặn bằng len.

    "Anh chọn cái này cho em." Anh nói, "Vì anh nhớ là có một lần em làm kẹt đôi găng cũ vào cửa ô tô của anh và anh nhận ra là em không có ý định đi chọn một đôi mới."

    Em nở nụ cười đầu tiên trong ngày, "Cứ như là anh đọc được em nghĩ gì vậy."

    - - -

    Em vẫn có chút không tin được, thực sự đấy: sáu tháng chẳng có gì ngoài vài cuộc gọi và vài dòng tin nhắn, giờ thì anh ở đây, chưa bao giờ thật hơn, tay của anh ôm lấy vai em và cằm của anh để trên đỉnh đầu em. Tất cả những gì em biết là anh có thể đang đọc mấy dòng chữ nghuệch ngoạc của em trong cuốn sổ này, thực ra em biết là anh đang làm như thế. Ngày xửa ngày xưa, vào tháng mười hai năm ngoái, em có thể sẽ gập cuốn sổ này lại và quăng nó qua một bên, nhưng bây giờ thì khác rồi. Bây giờ là Giáng sinh và anh đang ở ngay bên cạnh em, không phải là qua một cuộc điện thoại hay một lá thư hay trong một bức ảnh. Anh thực sự đã ở đây, ở đây để ở lại bên em.

    - - -

    TẤT CẢ MỌI NGƯỜI ĐỀU ĐƯỢC CHÀO ĐÓN. dfsdlkfjsd tôi đang gặp vấn đề to lớn đó là phải nghĩ xem mỗi chương mình viết là dành cho ai, nhưng chương này là dành cho the lovely sunset dù cô ấy chưa từng là điều gì đó quan trọng như rất tốt bụng và cô ấy là một cô gái tuyệt vời.

    P/s: một lời cảm ơn đặc biệt dành cho valarie (@coexistence) vì đã tìm được món quà hoàn hảo.

    Chú thích

    Hanukkah (tiếng Hebrew: חנוכה) là một lễ hội truyền thống kéo dài tám ngày của dân tộc Do Thái. Lễ hội bắt đầu vào ngày thứ 25 của tháng Kislev, vốn có thể rơi vào bất kỳ lúc nào giữa tháng 11 đến cuối tháng 12. Hanukkah còn có tên gọi là Lễ hội Ánh sáng.

    Đặc điểm nổi bật của lễ hội là người dân sẽ thắp một ngọn đèn vào mỗi đêm của lễ hội, cho đến đêm thứ 8 sẽ có 8 ngọn đèn được thắp sáng.
    BẠN ĐANG ĐỌC TRUYỆN TẠI FORUM CUUMOTSACH.COM
     
    Last edited by a moderator: 29/6/18
    Lynn, Đàm Hy, luthyeen1 other person thích điều này.
  11. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,064
    Điểm thành tích:
    140

    Chuyển ngữ: luthyeen
    Hỗ trợ chuyển ngữ: Hờ Lê
    x.
    giao thừa - 12/31
    Tối nay không có tuyết, thay vào đó là làn sương giá lạnh trên mặt đất và cảm giác lạnh đến rùng mình trong không khí. Theo lý thì em cũng nên thấy lạnh nhưng sự thật là em đang mặc những năm lớp áo, đeo đôi găng tay của anh và cả choàng bên mình vòng tay ấm áp của anh nữa. Một vòng tay chắc chắn sẽ khiến em cảm thấy ấm áp. Bên dưới ánh sáng của những vì sao và đèn pha, Quảng trường thời gian được bao bọc bởi dòng người đang chờ đợi chờ đợi những quả bóng lấp lánh rơi xuống.

    Chỉ một vài phút sau đó.

    "Em có cảm thấy phấn khích không?" Anh hỏi, chiếc cằm khẽ ấn trên đỉnh đầu em. Em nhìn anh, mỉm cười để anh cúi đầu xuống đặt một nụ hôn nhẹ nhàng.

    "Vô cùng phấn khích." Em cười toe, khẽ xoay vòng tay anh để mình vừa vặn rơi vào lồng ngực ấm, lại mỉm cười.

    Hình ảnh của năm 2014 khẽ lướt qua gương mặt hai đứa và chúng mình cùng nhau tận hưởng sự mơn trớn của cái lạnh. Tất cả xung quanh trở nên vô hình, chỉ còn tiếng nói qua lại xây chuỗi với nhau tạo thành một bản nhạc du dương nhưng không kém phần rộn ràng trong gió. Chỉ còn lại những khoảnh khắc cuối cùng trước khi hơi thở của chúng mình thuộc về năm mới. Và khoảnh khắc này, em sẽ chỉ dành cho anh mà thôi.

    "Anh biết không? Thật khó mà tin được là chúng ta đang ở đây." Em phải lên giọng cao hơn để anh có thể nghe được tiếng mình giữa sự hỗn loạn của âm thanh xung quanh. "Đây luôn luôn là giấc mơ của em, ngắm nhìn cảnh này cùng một người duy nhất."

    Anh tặng em một nụ cười nửa môi. "Anh đã nói chúng ta có thể, một ngày nào đó mà."

    Và nó đã đến, cuộn trào như một cơn lũ trong trái tim bé nhỏ. Đêm nay, tại Shop trà Krystal, chúng mình cùng ngắm nhìn khoảnh khắc năm cũ qua đi và năm mới thay thế trên màn hình TV. 365 ngày giữa chúng mình tưởng chừng như là một con số thật lớn lại chẳng có vẻ là xa xôi gì. Một năm trước, trong quán trà, chúng mình ngồi trên chiếc ghế tình yêu ngớ ngẩn và hứa hẹn, nghĩ mọi thứ thật đơn giản. Còn bây giờ chúng ta biết được phần đơn giản không phải sự thật, nhưng bằng một cách nào đó chúng ta vẫn tạo ra nó.

    Một phút nữa trôi qua, và ngay bây giờ, những quả cầu lấp lánh chầm chậm rơi xuống. K
    hông khí chắc là đang có một hương vị buồn bã như dãy cà phê vẫn còn lại trên quầy. Chúng đính kèm với năm cũ và trộn lẫn cả sự hưng phấn của năm mới. Những giọng nói bắt đầu xuất hiện, nhỏ ở số đầu tiên và dần to hơn, mạnh mẽ hơn, tất cả xung quanh chúng tôi đều đếm ngược.

    "Gần đến rồi." Anh thì thầm. Em quay trở lại đối mặt với anh, em để những ngón tay của mình chạm vào cổ anh và khóe mắt em tỏa sáng. Không khí New York quấn quýt má em, khác với Portland và hẳn là từ Florida(*), nhưng giờ ổn rồi, em bắt đầu cảm thấy mình có thể nắm trong lòng bàn thay những thời tiết này.

    Ở một chốn đông đúc nào đó, Valentina sẽ đứng và tay trong tay người yêu cô ấy. Ở một nơi nào đó xuyên qua quốc gia này, trong một vài giờ, bố mẹ em sẽ thưởng thức champagne để chúc mừng. Ở một nơi nào đó, một vùng đại dương xa xôi,có người đang thức dậy cho ánh mặt trời đầu tiên của năm mới.

    Và ở đây, giữa lúc đám đông của cả ngàn người, em và anh đang đếm ngược.

    10, với những giọng nói trong đám đông. 9, 8, 7, 6, 5.

    Em hít một hơi sâu ở những giây phút cuối cùng bởi em biết chúng sẽ trôi qua rất nhanh và những khoảnh khắc cuối cùng là quan trọng đến không tưởng. Chúng ta sẽ cùng vỗ tay, một điều ý nghĩa.

    3, đám đông đồng thanh, 2. 1.

    "Chúc mừng năm mới!"

    Tiệc cổ vũ bùng nổ ở tất cả mọi nơi tại lúc đó, thông qua những giọng nói và thông qua đôi môi của em và anh. Em hôn anh dưới trận mưa của tiếng người hò hét, hoa giấy và đứng trên tiptoes. Đó chính là năm mới.

    "I love you."

    Chúng mình hét lên đồng thanh và cười. Thật ngu ngốc, em không biết anh nghĩ thế nào nhưng em nghĩ đến khi chúng ta lần đầu nói cụm từ đó "i love you", khi chuyện tình của chúng ta bắt đầu. Và cho tới hiện tại, chúng ta vẫn bên nhau.

    "Jinx,"

    Tôi đập vào vai anh: "Jinx lần nữa. Đồ ngốc."

    Với một nụ cười tinh quái, anh chọc vào eo em để em gập người lại với một tiếng cười khúc khích và rơi vào vòng tay anh. Chúng mình vấp ngã về phía sau, rơi vào làn tuyết.

    "Chúc mừng năm mới, Sam." Em nói nhỏ, không biết anh có nghe rõ hay không. "Và cảm ơn anh. Đối với tất cả mọi thứ." Anh kéo em đến gần anh hơn để khuôn mặt của em áp vào áo khoác của anh. Em lặng im cảm nhận, tận sâu trong trái tim em hiện tại đang nói cảm ơn anh một triệu làn cho tất cả mọi thứ anh đã làm cho em. Và hãy để em nói với anh, tất cả chúng đều là vô hạn.


    Tại một lúc nào đó của cuối tháng mười hai, em nhớ em nói với anh rằng đôi khi tiểu thuyết phải hư cấu. Và vẫn là em đó thôi, em lại nghĩ rằng đôi khi tiểu thuyết phải thay thế hiện thực, chỉ trong một thời gian ngắn...

    Nhưng không phải bây giờ. Không phải ở đây, trong không khí lạnh giá, đám đông đầy mồ hôi và đôi môi của anh trên trán em. Trong một khoảnh khắc, Sam, anh không thể là hư cấu. Bởi vì ở đây, ngay bây giờ, với anh - không phải là một chương mới của tiểu thuyết.

    Đây là thực.

    ...

    dành riêng cho varsha vì cô ấy thật tuyệt vời và biểu ngữ ở bên cạnh (mà cô ấy tạo ra, btw). Đây là phần cuối cùng trong câu chuyện của sam và ellery (lần này thì là thật), vì vậy tôi hy vọng tất cả các bạn sẽ thích nó! Tôi yêu các bạn, hồi đáp của bạn về câu chuyện này là thế giới đối với tôi,
    Hãy có một năm mới tuyệt vời, được không?
    p.s bài hát ở bên cạnh là bài tốt nhất tôi từng nghe mà thấy nó phù hợp với sam ellery (đặc biệt là vì hansanna trông giống như phiên bản hoạt hình của sam ellery) vì vậy tôi khuyên bạn nên nghe nó.


    Chú thích:
    (*) Câu này theo mình hiểu là nhân vật đang hướng đến ý nghĩa của 3 địa điểm trên. New York là nơi hai nhân vật đang ở tại thời điểm nói, Portland là nhà, là nơi dành cho Sam và Ellery còn Florida là quê hương của nữ nhân vật. Theo mình hiểu là nữ nhân vật đang nói tới không khí New York hiện tại làm cô ấy nhớ đến quê hương của mình. (vì đang là đêm giao thừa.)
    Chào mừng đến với diễn đàn cuumotsach.com
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/7/18
    Diên Vĩ, Đàm HyLynn thích điều này.

Chia sẻ trang này