Book Sheep [Hoàn] Alice ở xứ sở thần kỳ - Lewis Carroll

Thảo luận trong 'Văn học phương Tây' bắt đầu bởi Panh, 20/11/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. AriesEdward

    AriesEdward Cừu năng nổ

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    63
    Dự án sách hiếm cuumotsach.com

    Chương 7: ĐỘI QUÂN SƯ TỬ VÀ ĐỘI QUÂN NGỰA SỪNG (2)
    Type: AriesEdward
    Nhà Vua trả lời có vẻ không yên tâm: “Một chút, một chút thôi. Mà nhà ngươi không nên đuối theo đội quân Sư tử với cái sừng như thế”.

    Chiến binh Ngựa sừng trả lời không chút đắn đo: “Thần không làm ai bị thương hết”. Hắn định nói tiếp nhưng mắt hắn bất ngờ nhìn thấy Alice. Hắn quay người lại ngay lập tức và đứng nhìn Alice chằm chằm với bộ dạng vô cùng chán ghét.

    Cuối cùng hắn hỏi: “Đứa trẻ này ở đâu ra thế?”

    “Đây là một đứa trẻ” – Haigha nói hồ hởi. Hắn đến trước mặt Alice để giới thiệu cô bé và mở rộng vòng tay về phía cô bé theo kiểu Anglo – Saxon – “Chúng ta vừa mới phát hiện ra nó hôm nay. Nó to lớn vĩ đại và gấp đôi người bình thường”.

    Chiến binh Ngựa sừng nói: “Ta luôn nghĩ rằng chúng là những con quái vật trong truyện cổ tích Nó còn sống chứ?”

    Haigha trả lời có vẻ trang nghiêm: “Nó có thể nói chuyện được”.

    Chiến binh Ngựa sừng nhìn Alice mơ màng rồi nói: “Nói xem nào cô bé”.

    Alice cũng không nhịn được toét miệng cười: “Ngài biết gì không, thần cũng luôn luôn nghĩ rằng chiến binh Ngựa sừng là những con quái vật trong truyện cổ tích. Thần chưa nhìn thấy chúng có thật bao giờ”.

    “A, thế bây giờ chúng ta đã nhìn thấy nhau rồi đấy. Nếu nhà người tin là ta có thực, ta cũng sẽ tin nhà ngươi có thực. Thoả thuận như vậy chứ?” – Chiến binh Ngựa sừng đề nghị.

    “Vâng, nếu ngài muốn như vậy” - Alice nói.

    “Hãy mang bánh nhỏ đến đây lão vua già kia. Và ta không ăn cái bánh mỳ chết tiệt của ông đâu” – Chiến binh Ngựa sừng quay sang nói với Nhà Vua.

    “Chắc chắn, chắc chắn rồi!” – Nhà Vua nói khẽ. Quay sang Haigha, Nhà Vua vẫy tay ra hiệu:

    “Hãy mở chiếc túi ra. Nhanh lên! Không phải cái túi đó. Cái túi đầy cỏ khô cơ”.

    Haigha lôi từ trong túi ra một chiếc bánh lớn và đưa cho Alice cầm để hắn lấy ra một chiếc đĩa đựng bánh và con dao cắt bánh. Alice không đoán được làm sao lại có những thứ này ở trong chiếc túi ấy. Cô bé nghĩ chắc đây là mấy trò ảo thuật lừa gạt thôi.

    Chiến binh Sư tử đến tham gia với mọi người. Trông hắn rất mệt mỏi và có vẻ buồn ngủ. Hắn buồn ngủ díp cả mắt lại.

    “Bây giờ chúng ta sắp có gì nào? Nhà ngươi không đoán được đâu cô bé. Ta cũng không thể.” Chiến binh Ngựa sừng thích thú thốt lên.

    Chiến binh sư tử nhìn Alice một cách dò hỏi. “Nhà ngươi là động vật, thực vật hay là nước vậy?” – Hắn gầm lên với mỗi từ nối tiếp theo.

    “Là một con quái vật trong truyện cổ tích đấy” – Chiến binh Ngựa sừng lên tiếng trước khi Alice kịp nói.

    “Vậy thì hãy đi chia đều chiếc bánh nho này đi” – Chiến binh Sư tử nói đồng thời ngồi xuống chống căm lên bàn tay mình. Quay về phía Nhà Vua và chiến binh Ngựa sừng, hắn nói: “Hai người cũng ngồi xuống đi. Phải chia chiếc bánh công bằng mà”.

    Nhà Vua rõ ràng là không thấy thoải mái khi phải ngồi giữa hai con vật to xác này. Nhưng chẳng còn chỗ nào khác để ngồi.

    “Bây giờ chúng ta mới chiến đấu để có được chiếc vương miệng đây” – Chiến binh Ngựa sừng ngước nhìn chiếc vương miện ở trên đầu Nhà Vua đáng thương đang đội. Nó gần như rơi khỏi đầu Nhà Vua vì người ông ta run như cầy sấy.

    “Ta có thể chiến thắng dễ dàng” – Chiến binh Sư tử nói.

    “Ta lại không chắc về điều nhà người nói” – Chiến binh Ngựa sừng đáp lại.

    “Này, ta đã đánh bại tất cả các ngươi trong khắp thị trấn rồi đấy, đồ nhát gan kia” – Chiến binh Sư tử quát lên giận dữ và nhổm người lên khi nói.

    Đến lúc này thì Nhà Vua phải chen ngang vào cuộc cãi vã để ngăn không cho nó tiếp diễn. Nhà Vua vô cùng lo sợ, ông ta run rẩy nói: “Khắp thị trấn sao? Đó hẳn là một chặng đường dài. Thế nhà người đi qua cây cầu cũ hay qua chợ? Hẳn nhà người nhìn được toàn cảnh rất đẹp khi ở trên cầu”.

    “Ta chắc mình không biết đâu. Nhiều bụi quá nên chẳng nhìn thấy gì cả. Đến lúc con quái vật cổ tích kia đi chia chiếc bánh rồi đấy” – Chiến binh Sư tử gầm lên khi hắn lại nằm đợi.

    Alice ngồi xuống bên bờ một con suối nhỏ, cô bé đặt chiếc đĩa đựng bánh trên đầu gối và dùng dao xắt bánh một cách cần mẫn. Cô bé đáp lại lời chiến binh Sư tử: “Thật là khó chịu. Thần đã cắt chúng thành miếng nhỏ rồi nhưng chúng lại dính liền lại với nhau”.

    Chiến binh Ngựa sừng bình luận: “Nhà ngươi không biết xử lý với chiếc bánh Soi gương rồi. Hãy đưa chiếc bánh đến từng người trước rồi sau đó hãy cắt bánh”.

    Điều này nghe có vẻ vô lý nhưng Alice rất biết nghe lời. Cô bé đứng dậy và đưa chiếc bánh đến từng người. Chiếc bánh quả nhiên tách thành ba miếng như là cô bé đã cắt. “Nào bây giờ hãy chia hết đi” – Chiến binh Sư tử nói với cô bé sau khi đưa lại cho cô chiếc đĩa trống trơn.

    “Thế này là không công bằng. Con quái vật chia cho Sư tử miếng bánh to gấp hai lần miếng của ta” – Chiến binh Ngựa sừng kêu lên trong khi Alice ngồi bối rối cầm con dao không biết bắt đầu thế nào.

    “Thế nhưng con quái vật không lấy miếng nào cả. Nhà người thích bánh nho chứ quái vật?” – Chiến binh Sự tử hỏi.

    Nhưng trước khi Alice kịp trả lời, tiếng trống bắt đầu nổi lên.

    Cô bé không biết những âm thanh của tiếng trống từ đâu ra. Khắp nơi đều vang tiếng trống và nó vang vọng trong đầu của Alice cho đến lúc cô cảm thấy như bị điếc tai.... và chỉ kịp nhìn thấy chiến binh Ngựa sừng và Sư tử đang đứng đó. Họ nhìn cô tức tối vì bị chen ngang... Trước khi cô bé quỵ gối xuống và bịt tai lại, cố gắng một cách yếu ớt để không nghe thấy những âm thanh đáng sợ đó.

    Cô nghĩ thầm: “... sẽ không đuổi được họ đi khỏi thị trấn và sẽ không bao giờ”.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/7/19 lúc 21:54
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  2. AriesEdward

    AriesEdward Cừu năng nổ

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    63
    Dự án sách hiếm cuumotsach.com

    Chương 8: ĐÓ LÀ SÁNG KIẾN CỦA TA (1)
    Type: AriesEdward
    Một lúc sau đó, tiếng trống ồn ã đó lắng dịu đi và cuối cùng tất cả đều tĩnh lặng. Alice cảm thấy lo ngại. Chẳng còn ai ở đó và ý nghĩ đầu tiên chợt đến với Alice là chắc hẳn mình đã mơ thấy chiến binh Sư tử, chiến binh Ngựa sừng và cả những người đưa tin Anglo – Saxon. Tuy nhiên, chiếc đĩa đựng bánh lớn mà cô cố gắng cắt bánh lại nằm ngay dưới chân. Alice lẩm bẩm một mình: “Cuối cùng thì đó cũng không phải là giấc mơ. Mình chỉ mong đó là giấc mơ của mình chứ không phải là giấc mơ của Nhà Vua. Mình không thích ở trong giấc mơ của người khác chút nào.” Cô tiếp tục nói với giọng phàn nàn: “Mình đủ can đảm để đi đến đánh thức Nhà Vua dậy”.

    Ngay lúc đó ý nghĩ của cô bé bị chen ngang bởi một tiếng thét chói tai “Đi! Đi! Dừng lại” và một hiệp sĩ trong bộ áo giáp sắt màu đỏ thẫm khua gậy tày phi nước đại về phía Alice. “Nhà người bị bắt làm tù binh” – Hiệp sĩ đó nói khi té nhào khỏi yên ngựa.

    Alice giật mình kinh hãi nhưng cô còn lo cho hiệp sĩ kia hơn là lo cho mình. Rồi cô lo lắng nhìn hiệp sĩ leo lên yên ngựa. Khi hiệp sĩ đã yên vị trên lưng ngựa, hắn ta lặp lại một lần nữa: “Nhà ngươi bị bắt...”. Nhưng một tiếng thét lớn lại vang lên. “Đi! Đi! Dừng lại” và Alice nhìn ra ngạc nhiên vì thấy một kẻ thù nữa.

    Lần này là hiệp sĩ Bạch Mã. Hắn ta cũng phi lại gần Alice và té nhào khỏi lưng ngựa giống như hiệp sĩ Mã Đỏ rồi lại leo lên yên ngựa. Hai kỵ sĩ ngồi đó nhìn nhau và không nói một lời. Alice hoang mang hết nhìn kỵ sĩ này rồi kỵ sĩ kia.

    Cuối cùng, kỵ sĩ Bạch Mã cũng thốt lên: “Nhà ngươi cũng biết đó là tù binh của ta”.

    “Vậy thì chúng ta sẽ giao đấu để xem ai được” – Kỵ sĩ Mã Đỏ nói và đội lên đầu mũ sắt chiến đấu (nó được treo lủng lẳng bên yên ngựa và trông giống như đầu ngựa).

    “Tất nhiên là nhà người biết rõ quy ước giao đấu chứ?” – Kỵ sĩ Bạch Mã hỏi và cũng đội mũ sắt chiến đấu lên.

    “Ta luôn biết rõ” – Kỵ sĩ Mã Đỏ trả lời.

    Rồi họ lao vào nhau hỗn độn khiến Alice phải né vào sau một cái cây để tránh bị đâm.

    “Mình đang băn khoăn không hiểu quy ước giao đấu là thế nào” – Alice lẩm bẩm một mình. Cô quan sát trận giao đấu, thỉnh thoảng lo ra khỏi chỗ nấp để nhìn: “Quy ước thứ nhất là nếu một kỵ sĩ đâm kỵ sĩ kia, kỵ sĩ kia sẽ ngã khỏi ngựa. Còn nếu không, chính kỵ sĩ đó sẽ ngã ngựa. Quy ước thứ hai là họ giữ chặt gậy tày của kẻ thù trong tay như Punch với Juddy vậy. Ôi hãy nghe cái âm thanh của cú ngã ngựa. Nghe giống như những cục sắt nung rơi vào lá chắn. Còn mấy con ngựa mới ngoan làm sao. Chúng để cho bọn họ trèo lên trèo xuống như trèo lên bàn”.

    Alice không phát hiện ra một quy ước nữa là các kỵ sĩ luôn luôn ngã cắm đầu xuống. Trận đấu kết thúc cũng là lúc các kỵ sĩ ngã ngựa như thế, hết bên này đến bên kia. Họ đứng dậy, bắt tay và rồi kỵ sĩ Mã Đỏ leo lên yên ngựa phóng đi.

    Kỵ sĩ Bạch Mã thở hổn hển hỏi Alice: “Thật là một chiến thắng vẻ vang, đúng không?”

    “Ta không biết. Ta không muốn làm tù binh của ai cả. Ta chỉ muốn làm nữ hoàng thôi”.

    Kỵ Sĩ Bạch Mã nói: “Được thôi, nhưng chỉ khi nhà ngươi vượt qua con suối kia. Nhà ngươi sẽ an toàn khi đến cuối cánh rừng và ta phải quay trở lại. Đó là nơi xa nhất mà ta có thể đi”.

    “Cảm ơn rất nhiều. Ta có thể giúp anh tháo chiếc mũ sắt ra không?” Rõ ràng kỵ sĩ Bạch Mã gặp khó khăn khi tự mình tháo chiếc mũ đó ra nhưng cuối cùng cô bé cũng giúp kỵ sĩ tháo nó ra được.

    “Bây giờ thì ta thở dễ dàng hơn rồi” – Kỵ sĩ Bạch Mã nói. Anh ta lấy tay vuốt lại mái tóc bờm xờm của mình và quay khuôn mặt dịu dàng với đôi mắt thân thiện sang nhìn Alice. Cô bé nghĩ chưa bao giờ mình nhìn thấy một kỵ sĩ có bể ngoài kỷ quặc như vậy.

    Anh ta mặc bộ áo giáp nhỏ vô cùng vừa vặn với thân hình và ở trên vai có một cái hộp nhỏ kỳ lạ treo úp miệng xuống. Nắp của chiếc hộp đó mở và Alice nhìn nó đầy tò mò.

    Kỵ sĩ Bạch Mã nói thân mật: “Ta biết nhà ngươi thích cái hộp nhỏ của ta. Đó là ý tưởng của chính ta đấy. Nó dùng để đựng quần áo và bánh mỳ. Ngươi cũng nhìn thấy là ta treo ngược để mưa không rơi vào đó”.

    “Nhưng mọi vật có thể rơi ra ngoài chứ? Anh không thấy là cái nắp mở sao?”

    Kỵ sĩ trả lời có một chút phật ý thoáng hiện trên trên nét mặt: “Ta không biết điều đó. Mọi vật hẳn là đã bị rơi và ngoài và cái hộp trở thành vô dụng”. Anh ta bèn tháo chiếc hộp ra và khi vừa định vứt nó vào lùm cây, một ý nghĩ chợt loé lên và anh ta treo nó lên cây một cách cẩn thận. Kỵ sĩ hỏi Alice: “Nhà người biết tại sao ta làm như vậy không?”

    Alice lắc đầu.

    “Ta hy vọng bọn ong sẽ làm tổ trong cái hộp đó và ta sẽ thu được mật ong” – Alice hỏi.

    “Nhưng anh đã có một cái tổ ong, hay là một thứ giống như thế, buộc chặt bên yên ngựa rồi mà”

    Kỵ sĩ có vẻ phật lòng: “Phải, đó là một cái tổ ong rất tuyệt. Một trong những thứ tuyệt nhất đấy. Nhưng chưa có một con ong nào đến gần cái tổ ấy. Còn một cái bẫy chuột nữa chứ. Ta cho là bọn ong khiến bọn chuột sợ hoặc bọn chuột làm bọn ong sợ. Không biết cái nào đúng hơn”.

    “Ta băn khoăn không hiểu bẫy chuột dùng để làm gì? Có vẻ như chẳng có chuyện trên lưng ngựa có chuột” – Alice bày tỏ ý kiến,

    “Có lẽ là không xảy ra chuyện đó. Nhưng nếu có chuột thì ta không thích chúng chạy quanh lưng ngựa đâu” – Kỵ sĩ nói.

    Anh ta ngừng giây lát rồi tiếp tục nói: “Nhà ngươi cũng hiểu là nên trang bị mọi thứ cho mình. Đó là lý do tại sao ngựa của ta lại đeo vòng”.

    “Nhưng để làm gì?” – Alice hỏi bằng một giọng cực kỳ tò mò.

    Kỵ sĩ đáp: “Để tránh khỏi bị cá mập cắn chứ sao. Đó cũng chính là sáng kiến của ta. Nào bây giờ hãy để ta giúp nhà ngươi. Ta sẽ đi cùng nhà người đến hết cảnh rừng này. Cái dĩa đó dùng để làm gì vậy?”

    “Nó dùng để đựng bánh táo” – Alice trả lời.

    Kỵ sĩ để nghị: “Tốt hơn chúng ta hãy mang nó theo. Nếu tình cờ có chiếc bánh nào thì đã có chiếc đĩa đó rồi. Hãy bỏ nó vào cái túi này”.

    Việc bỏ chiếc đĩa vào túi khá mất nhiều thời gian mặc dù Alice mở chiếc túi ra rất cẩn thận. Kỵ sĩ quá rón rén khi bỏ chiếc đĩa vào túi nên thay vào đó dù cố gắng lần thứ hai, thứ ba rồi anh ta lại bị ngã chổng vó. Kỵ sĩ phân trần khi cuối cùng cũng bỏ được chiếc đĩa vào túi: “Ngươi cũng biết là chiếc túi khá hẹp”. Sau đó kỵ sĩ treo nó vào yên ngựa dù yên ngựa chất đầy cà rốt, đồ nung sắt và nhiều thứ khác nữa.

    Khi họ bắt đầu khởi hành kỵ sĩ hỏi tiếp: “Ta hy vọng là nhà người đã giữ chặt tóc rồi đấy chứ?”.

    Alice nhoẻn cười trả lời: “Như mọi khi, thưa ngài!”.

    “Không ổn đấu. Nhà ngươi cũng biết là gió thổi rất mạnh mà. Gió thổi mạnh lắm đấy” – Kỵ sĩ lo lắng nói.

    “Anh có sáng kiến gì để giữ tóc khỏi bị gió thổi bay mất không?” – Alice thắc mắc.

    “Ta chưa nghĩ ra. Nhưng ta lại có sáng kiến để tóc khỏi bị rơi xuống đấy” – Kỵ sĩ trả lời.

    “Ta rất mừng khi nghe điều đó, thưa ngài!”.

    Trước tiên nhà người hãy đặt một chiếc que hương thẳng lên trời. Sau đó quấn tóc ngươi quanh chiếc que, giống như một cái cây có quả vậy. Bây giờ lí do vì sao tóc bị rơi xuống là do nó bị treo lủng lăng xuống – và nhà người cũng biết mọi thứ chẳng bao giờ rụng lên. Đó chính là sáng kiến của ta. Nhà ngươi cứ thử xem nếu muốn”

    Alice nghĩ thầm kế hoạch đó không ổn chút nào và cô bé bước đi không nói một lời. Cô thấy khó hiểu khi nghĩ đến kế hoạch đó. Đôi lúc cô lại phải giúp kỵ sĩ ngồi trên lưng ngựa vì có vẻ như anh ta không biết cưỡi ngựa.

    Bất cứ khi nào con ngựa đứng lại (nó rất hay làm như thế) thì kỵ sĩ ngã nhào về phía trước. Và khi nó đi tiếp (thường rất đột ngột) anh ta lại ngả người về phía sau. Ngoài việc đôi lúc hay ngả người sang hai bên, kỵ sĩ cưỡi ngựa rất vững. Và kỵ sĩ đặc biệt hay ngã người về bên có Alice đứng. Cho nên cô sớm nhận ra rằng tốt nhất là không đi cạnh con ngựa.

    “Ta nghĩ rằng anh thường không hay cưỡi ngựa lắm” – Cô bé liều hỏi khi giúp kỵ sĩ ngồi thẳng lại trên lưng ngựa vào lần thứ năm bị ngã nhào xuống.

    Anh ta rất ngạc nhiên và cảm thấy có một chút bị xúc phạm khi nghe thấy Alice nói như vậy. “Điều gì khiến nhà người nghĩ như vậy?” – Kỵ sĩ hỏi khi trèo lên lưng ngựa, trong khi một tay nắm chặt tóc Alice để khỏi bị ngã sang bên kia.

    “Nếu ai đó thường xuyên cưỡi ngựa thì họ sẽ không hay ngã như vậy đâu, thưa ngài!”.

    “Ta đã cưỡi ngựa rất nhiều lần. Rất nhiều lần” – Kỵ sĩ nói hùng hồn.

    Alice không biết nói gì mà chỉ thốt lên: “Thật vậy sao?”. Họ đi tiếp một lúc nữa và không ai nói với ai câu gì. Kỵ sĩ nhắm mắt lại, lẩm bẩm nói một mình còn Alice quan sát anh ta và lo lắng về cú ngã nhào sắp tới.

    Kỵ sĩ bất chợt nói oang oang, tay khua lên để diễn đạt: “Nghệ thuật cưỡi ngựa là ở chỗ…”. Nói đến đây thì câu nói đột ngột im bặt cũng như khi nó bắt đầu. Và anh ta ngã bịch xuống dưới đất ngay trước mặt Alice. Lần này cô bé thật tình sợ hãi. Vừa đưa tay đỡ kỵ sĩ đứng dậy cô bé vừa hỏi một cách lo lắng: “Ta hy vọng không có cái xương nào của anh bị gãy đấy chứ?”

    “Chẳng có cái nào bị gãy để mà lo lắng cả” – Kỵ sĩ đáp lại như thể nếu bị gãy hai hay ba cái xương cũng không sao hết – “Như ta đang nói, nghệ thuật kinh điển của cưỡi ngựa là… giữ được thăng bằng trên lưng ngựa. Như thế này này…”

    Anh ta buông dây cương ra và mở rộng cánh tay sang hai bên như để chỉ cho Alice thấy. Lần này kỵ sĩ lại ngã sóng xoài xuống đất, ngay dưới chân con ngựa.

    “Phải tập cưỡi nhiều hơn! Phải tập cưỡi nhiều hơn!” – Kỵ sĩ cứ nói đi nói lại câu đó mỗi khi Alice đỡ anh ta dậy.

    “Thật là nực cười. Anh nên có một con ngựa gỗ với chân gắn bánh xe đi. Anh nên như vậy.” Alice cứ thốt lên vì không kiên nhẫn được thêm nữa.

    “Nếu dùng con ngựa đó thì đi sẽ yên ổn chứ?” – Kỵ sĩ hỏi với một giọng quan tâm. Anh ta vừa hỏi vừa dùng hai tay ôm chặt cổ con ngựa để khỏi bị ngã nhào tiếp.

    “Tất nhiên là yên ổn hơn cưỡi một con ngựa sống rồi, thưa ngài” – Alice phì cười mặc dù cô đã cố gắng hết sức để không cười.

    Kỵ sĩ gật gù nói: “Ta sẽ kiếm một con ngựa như vậy. Một, hai hoặc vài con”.

    Một sự yên lặng bao trùm sau đó. Rổi kỵ sĩ lại lên tiếng “Ta là người cực kỳ sáng tạo. Ta dám chắc là nhà người đã thấy ta trầm ngâm suy nghĩ khi ngươi đỡ ta dậy lần cuối đúng không?”

    “Anh đã im tiếng như nấm mổ vậy” – Alice đáp.

    “Ta vừa mới khám phá ra một cách để trèo qua cổng đấy. Nhà người có muốn nghe không?”

    “Rất muốn thưa ngài” – Alice lịch tự trả lời.

    Kỵ sĩ giải thích: “Ta sẽ nói cho ngươi biết từ đâu mà ta khám phá ra điều đó. Nhà ngươi cũng hiểu là ta nói với chính mình thôi. Khó khăn duy nhất là bàn chân vì cái đầu đã với tới cổng rồi. Cho nên trước tiên ta vươn đầu qua cổng, và khi cái đầu đủ cao rồi thì ta đứng lên đầu. Ngươi cũng biết là khi bàn chân đủ cao rồi ta sẽ trèo qua”.

    Ta mong là anh sẽ trèo được qua cổng khi làm như vậy. Nhưng ta nghĩ nó có vẻ khó khăn đấy” – Alice băn khoăn.

    Kỵ sĩ hùng dũng nói: “Ta chưa thử bao giờ nên ta không dám nói chắc chắn. Dù vậy, ta e rằng cũng khó khăn”.

    Anh ta có vẻ lo âu nên Alice chuyển ngay để tài của câu chuyện. Cô bé reo lên: “Trong chiếc mũ sắt của anh mới lạ mắt làm sao. Có phải anh tự phát minh ra nó không?”
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/7/19 lúc 21:54
    Dê Vô Tiện, Diên VĩAndrea thích điều này.
  3. AriesEdward

    AriesEdward Cừu năng nổ

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    63
    Dự án sách hiếm cuumotsach.com

    Chương 8: ĐÓ LÀ SÁNG KIẾN CỦA TA (2)
    Type: AriesEdward
    Kỵ sĩ nhìn chiếc mũ sắt đang treo lủng lẳng bên yên ngựa rồi nói đầy tự hào: “Phải rồi, nhưng ta còn phát minh ra một thứ còn tuyệt hơn vậy nhiểu – một thứ có hình thù giống như chiếc đĩa. Ta thường đeo nó vào người vì nếu ta ngã xuống đất thì nó chạm đất trước tiên. Vì thế, nhà ngươi cũng hiểu là bị gì cũng không hề hấn gì. Nhưng ngã bị chui tọt đầu vào trong cái mũ đó thì thật là điều nguy hiểm. Ta đã ở trong tình huống đó một lần và điều tồi tệ nhất xảy ra là trước khi chui đầu ra khởi cái mũ đó, kỵ sĩ quân Trắng đi đến và đội nó lên đầu. Hắn ta nghĩ đó chính là cái mũ của hắn ta”.

    Kỵ sĩ trông có vẻ buồn rầu nên Alice không dám cười. Cô bé run run hỏi: “Ta đoán là anh đã kéo kỵ sĩ quân Trắng chui ra khỏi cái mũ đó?”

    Anh ta nói rất nghiêm trang: “Ta phải đạp hắn và rồi hắn cũng chui đầu ra được. Nhưng lại mất một lúc lâu sau để kéo ta chui ra khỏi cái mũ đó. Nhà ngươi cũng hiểu là ta hành động nhanh như tia chớp mà”.

    Alice phản đối: “Nhưng đó là nhanh theo một cách khác”.

    “Đối với ta, ta dám chắc là nhanh cách nào cũng như nhau thôi” – Kỵ sĩ lắc đầu. Và khi nói như vậy, kỵ sĩ khua tay trong niềm phấn khích đến nỗi ngay lập tức anh ta bị ngã khỏi yên ngựa và đâm đầu vào một cái rãnh sâu hoắm.

    Alice chạy nhanh đến cái rãnh để tìm kỵ sĩ. Cô cũng giật mình bởi cú ngã đó bởi vì cũng có lúc kỵ sĩ cưỡi ngựa rất tốt. Nhưng lần này cô e rằng anh ta bị đau thực sự. Mặc dù chẳng nhìn thấy gì ngoài đôi chân của kỵ sĩ thò ra, Alice vẫn thở phào khi nghe thấy anh ta vẫn tiếp tục phàn nàn như lúc trước: “Cách nào cũng vậy, nhưng hắn thật là bất cấn khi đội một chiếc mũ có người khác trong đó”.

    “Tại sao anh vẫn có thể nói chuyện bình thường trong khi đầu cắm xuống đất như vậy?” – Alice hỏi kỵ sĩ lúc cô bé kéo chân anh ta lôi ra và dìu anh ta nằm lên một mỏm đất cạnh bờ suối.

    Kỵ sĩ rất ngạc nhiên khi nghe thấy câu hỏi của Alice: “Người ta làm sao thì có ảnh hưởng gì đến đầu của ta chứ? Trí óc ta lúc nào cũng hoạt động. Thật ra, ta càng phát kiến ra nhiều thứ mới, nếu đầu ta càng hay lao xuống dưới”.

    “Điều thông minh nhất mà ta đã từng làm là tạo ra một chiếc bánh tráng miệng trong khi ăn bữa chính đấy” – Kỵ sĩ nói sau khi im lặng một lúc.

    “Vậy có đủ thời gian để làm thêm một chiếc bánh cho bữa tráng miệng đợt hai chứ? Làm nó cũng nhanh thôi.” – Alice nói.

    “Không phải là cho bữa tráng miệng lần sau. Không, chắc chắn không phải cho đợt hai đầu” – Kỵ sĩ nói trầm ngâm.

    “Vậy thì chắc là để cho bữa tráng miệng ngày hôm sau chứ, thưa ngài. Ta nghĩ rằng anh không định có hai đợt bánh tráng miệng cho một bữa tối phải không?”

    “À, cũng không phải để cho ngày hôm sau. Không phải cho ngày hôm sau” – Kỵ sĩ nói lặp đi lặp lại. – “Ta không chắc cái bánh đó đã được làm. Thực ra, ta không chắc cái bánh đó sẽ được làm. Mặc dù thế, đó là một chiếc bánh thông minh đáng được làm” – Kỵ sĩ cúi đầu và giọng nói ngày càng bé đi.

    “Anh có ý định làm chiếc bánh bằng gì?” – Alice hỏi với hy vọng sẽ khiến kỵ sĩ vui lên vì anh ta có vẻ không vui về chuyện này.

    “Trước tiên là bằng giấy vẽ hình” – Kỵ sĩ lầm bầm trả lời.

    “Điều đó cũng tốt thôi, ta e…”

    “Không chỉ tốt thôi đâu” – Kỵ sĩ thốt lên đây hào hứng – “Nhà ngươi cũng không tưởng tượng ra sự khác biệt đâu khi ta đem trộn lẫn nó với những thứ khác như thuốc súng và keo dính giấy. Đến đây thì ta không đi cùng nhà người nữa rồi”.

    Alice tỏ ra bối rối bởi cô đang nghĩ đến chiếc bánh tráng miệng.

    “Trông nhà ngươi có vẻ buồn. Để ta hát cho nhà ngươi vui lên nhé” – Kỵ sĩ lo âu đề nghị.

    “Nó có dài không, thưa ngài?” – Alice hỏi luôn vì cô bé đã phải nghe một bài thơ khá dài hôm đó rồi.

    “Nó khá dài đấy nhưng nó rất, rất tuyệt vời. Bất cứ ai nghe ta hát bài hát này hoặc là nuốt nước mắt hoặc ...”.

    “Hoặc là sao cơ, thưa ngài?” – Alice thắc mắc vì thấy kỵ sĩ im lặng một lúc.

    “Hoặc là không như vậy. Bài hát này có tên Đôi mắt của Haddock”.

    “Ô, bài hát đó có tên là như vậy ư?” – Alice lặp lại để cố gắng tỏ ra thích thú.

    “Không phải, nhà ngươi không hiểu đâu. Cái tên bài hát thì được gọi như vậy nhưng tên thực sự của nó là Người đàn ông già nua”.

    “Vậy ta nên hỏi Bài hát được gọi như vậy ư? Đúng không?” – Alice tự đính chính lại.

    “Không, nhà ngươi không nên nói như vậy. Đó là một bài khác. Bài hát được gọi là Cách thức và phương tiện nhưng nhà ngươi cũng biết đấy, người ta gọi nó như vậy thôi”.

    “À, vậy thì bài hát đó là gì, thưa ngài?” – Alice hỏi vì đến lúc này cô bé hoàn toàn ngơ ngác.

    “Ta sắp nói đây. Bài hát thực ra có tên là Người ngồi trên cánh cổng và chính ta sáng tác lời đấy” – Kỵ sĩ đáp.

    Nói xong, anh ta dừng ngựa và vắt dây cương lên cổ con ngựa. Kỵ sĩ chậm rãi đếm thời gian và khuôn mặt ngây ngô, thân thiện ánh lên nụ cười.

    Trong tất cả những thứ kỳ lạ Alice bắt gặp trong chuyến hành trình qua Gương soi thì đây là cuộc gặp gỡ mà Alice nhớ rõ nhất. Bao nhiêu năm sau này Alice vẫn nhớ rất rõ như thể nó vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Cô bé nhớ rõ đôi mắt hiền hậu xanh biếc và nụ cười trìu mến của kỵ sĩ, nhớ ánh sáng mặt trời lấp lánh trên tóc của anh ta và phản chiếu vào chiếc áo sắt khiến cho cô bé loé mắt, nhớ hình ảnh con ngựa tha thẩn gặm cỏ nhóp nhép dưới chân mình và trên cổ nó treo lủng lẳng chiếc dây cương, rồi nhớ những bóng râm trong cánh rừng đã đi qua. Cô ghép tất cả những hình ảnh này thành một bức tranh khi ngồi dựa lưng vào gốc cây, rồi dùng bàn tay che mắt để quan sát những thứ kỳ lạ và mơ màng lắng nghe giai điệu êm ái của bài hát.

    “Nhưng lời bài hát không phải do anh ta tự sáng tác. Đó là bài Ta trao nàng tất cả ta chẳng còn gì đấy mà” – Alice nói thầm. Cô bé đứng đó, lắng nghe rất chăm chú nhưng nước mắt thì chẳng thấy trào ra.

    Ta sẽ kể cho nàng những điều có thể
    Nhưng chỉ vài câu chuyện được thuật lại thôi
    Ta nhìn thấy một ông già
    Đang ngồi trên cánh cổng
    Ta bèn hỏi: “Ông là ai hỡi ông già?
    Và ông sống qua ngày bằng gì?”
    Câu trả lời len lỏi trong đầu ta
    Như dòng nước chảy qua sàng.


    Ông già đáp: “Ta bắt những chú bướm
    Đang ngủ vùi trên cây lúa mỳ
    Ta nấu chung cùng với thịt cừu
    Rồi đem rao bán ở trên đường
    Ta bán cho mọi người mà thôi”.
    Ông nói tiếp: “Những người ra khơi lúc bão
    Là lúc ta kiếm sống...
    Xin ngài cho tôi một ít tiền”.


    Nhưng ta đang nghĩ đến một dự định

    Nhuộm bộ râu thành màu xanh
    Và dùng một cái quạt lớn che đi
    Để không ai nhìn thấy nó
    Thế nên không biết đáp lại.
    Lời xin của ông già nọ.
    Ta hét lên: “Nào, hãy cho ta biết ông sống ra sao”
    Rồi ta đấm ông lão một cái vào đầu.


    Giọng nói hiền hậu của ông lão lại tiếp tục
    Ông lão nói: “Ta đi theo những con đường
    Và khi ta thấy một dòng suối chay qua núi
    Ta thổi bùng lên một đốm lửa.
    Rồi ta có được một thứ mà mọi người gọi là
    Dầu ướp hoàng lan cùng Roulands
    Nhưng tất cả chỉ có hai xu rưỡi
    Trả cho mọi công sức khó nhọc của ta.
    Nhưng ta đang nghĩ đến việc
    Ăn bột nhão để sống qua ngày
    Và rồi ngày này qua ngày khác
    Ta ngày một trở nên béo hơn”.
    Ta túm lấy người ông lão lắc lắc
    Đến khi ông lão chán nản
    “Hãy kể cho ta nghe ông sống bằng gì
    Và đó là cách để sống đấy” ta hét lên.


    Ông lão đáp: “Ta đi lùng mắt cá efin
    Trong những cây thạch nam tươi tốt
    Rồi ta lồng vào khuy áo gilê.
    Trong những đêm dài tĩnh mịch
    Nhưng ta không bán chúng đi
    Đổi lấy đồng tiền vàng hay bạc óng ánh
    Mà chỉ đổi lấy một đồng nửa xu bằng đồng
    Thế nhưng vẫn mua được vô số thứ


    Ta thỉnh thoảng kiếm tìm ổ bánh mỳ bơ,
    Hoặc đổi cành chanh nhỏ lấy táo dại
    Ta thỉnh thoảng lại kiếm tìm trên đồi cỏ
    Dấu vết của những chiếc xe hai bánh
    Và đó là cách ...” ông lão nháy mắt
    “... ta trở nên giàu có
    Và những lúc thật vui ta sẽ uống
    Chúc mừng sức khoẻ của Ngài”.


    Ta nghe ông lão kể bập bõm
    Vì ta vừa hoàn thành kế hoạch
    Ngăn không cho chiếc cầu Menai bị gỉ
    Bằng cách đun nó trong rượu vang
    Ta vô cùng biết ơn ông lão
    Vì kể cho ta biết cách làm giàu
    Nhưng chủ yếu bởi vì ông lão
    Uống rượu chúc mừng sức khoẻ của ta.


    Và nếu bây giờ vô tình
    Ta nhúng ngón tay vào keo dính
    Hay là ta ngớ ngẩn
    Xỏ chân phải vào chiếc giầy chân trái
    Hoặc ta làm để vật gì đó rất nặng
    Rơi trúng vào ngón chân của ta
    Ta sẽ khóc vì trí óc nhắc ta làm thế.


    Những điều ta thường biết về ông lão
    Có cái nhìn đôn hậu, giọng nói đều đều
    Mái tóc trắng hơn tuyết mùa đông
    Khuôn mặt sáng ngời như sắt đang nung
    Tấm lòng rối bời bởi những phiền muộn
    Thân hình run rẩy
    Miệng thì thào lẩm nhẩm điều gì đó
    Và nếu như mũi hít đầy bột
    Ông lão hắt xì hơi như chú bò mộng
    Buổi tối mùa hè đó đã lâu lắm rồi
    Có một người ngồi trên cánh cổng ra vào”.


    Khi kỵ sĩ đọc lời cuối cùng của bài hát xong liền túm dây cương và quay đầu ngựa trở lại con đường vừa mới đi qua. Kỵ sĩ nói: “Nhà ngươi chỉ phải đi vài dặm nữa thôi. Đi xuống ngọn đồi và băng qua con suối nhỏ kia. Rồi ngươi trở thành Hoàng hậu. Nhưng ngươi sẽ ở lại và tiễn ta trước khi đi chứ?”. Kỵ sĩ nói thêm khi Alice hăm hở quay đi: “Sẽ không mất nhiều thời gian đâu. Ngươi đợi một lúc và vẫy khăn tiễn biệt khi ta khuất sau con đường được không? Ngươi cũng biết là nó sẽ động viên ta mà”.

    Alice nhận lời: “Tất nhiên là tôi sẽ tiễn, thưa ngài. Và cảm ơn anh rất nhiều vì đã đưa tôi đi một đoạn đường xa. Còn bài hát nữa, tôi rất thích nó”.

    “Ta cũng mong như vậy. Nhưng nhà ngươi đừng khóc lóc nhiều đấy nhé”.

    Rồi họ bắt tay và kỵ sĩ cưỡi ngựa chậm chạp vào rừng. Alice nhủ thầm khi nhìn theo anh ta:

    “Mình hi vọng tiễn anh ta sẽ không mất nhiều thời gian. Ôi anh ta đi rồi. Lại đâm đầu xuống đất như mọi khi. Thế nhưng ông anh ngồi vững lại khá dễ dàng chắc vì do buộc quá nhiều thứ lên con ngựa đây”. Cô bé vẫn tiếp tục nhìn theo bóng con ngựa đang đi thong thả và nói thầm một mình. Còn kỵ sĩ lại hết ngã nhào về bên này rồi lại bên kia. Sau bốn hay năm cú ngã nhào như thế thì đến lối rẽ. Cô bé giơ khăn mùi xoa vẫy vẫy cho đến khi anh ta khuất bóng.

    Cô bé quay người chạy xuống ngọn đồi và nghĩ: “Hy vọng mình đã động viên anh ta. Bây giờ chỉ cần vượt qua con suối cuối cùng và mình sẽ trở thành Hoàng hậu. Ôi, điều đó mới tuyệt vời làm sao!”. Chỉ vài bước chân là cô bé đã tới bờ suối. “Ô thứ tám đây rồi!” – Cô bé kêu lên và băng qua con suối.

    Cô bé thả mình nằm duỗi trên đám cỏ mềm mại như nhung và điểm vài khóm hoa xinh xắn. “Ồ, mình thật vui sướng vì đã đến được đây. Và cái gì ở trên đầu mình thế này?”

    Cô bé thốt lên bằng một giọng hoảng hốt khi tay chạm vào một vật rất nặng và quấn chặt quanh đầu mình.

    “Tại sao mình không biết là nó có ở trên đầu nhỉ?” – Alice lẩm bẩm rồi nhấc nó ra khỏi đầu, đặt nó lên váy để xem hình thù nó thế nào.

    Thì ra đó là một chiếc vương miện bằng vàng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/7/19 lúc 21:53
    Dê Vô Tiện, Diên VĩAndrea thích điều này.
  4. AriesEdward

    AriesEdward Cừu năng nổ

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    63
    Dự án sách hiếm cuumotsach.com

    Chương 9: HOÀNG HẬU ALICE (1)
    Type: AriesEdward
    “Thật tuyệt vời!” – Alice kêu lên vui mừng. “Mình chưa bao giờ nghĩ đến việc là Hoàng hậu ngay bây giờ. Tôi sẽ nói cho lệnh bà biết đó là cái gì, thưa bà…” – Alice nói bằng một giọng tôn kính – (cô bé rất khoái tự chế nhạo mình) “... Bà không nên tha thẩn trên bãi cỏ như thế này. Hoàng hậu phải tỏ ra cao quý thưa bà”.

    Alice ngồi dậy và đi lại loanh quanh. Lúc đầu cô bé thẳng đơ người vì sợ rằng chiếc vương miện có thể rơi xuống đất. Nhưng rồi cô cũng an tâm khi nghĩ rằng chẳng có ai nhìn thấy mình. Cô bé lại ngồi xuống và tự nhủ: “Mình sẽ cư xử đúng mực nếu mình thực sự là Hoàng hậu”.

    Mọi chuyện xảy ra vô cùng kỳ lạ đến nỗi Alice không mảy may ngạc nhiên khi thấy Hậu Đỏ và Hậu Trắn ngồi ngay cạnh mình. Hai người ngồi hai bên Alice. Cô bé rất muốn hỏi rằng làm sao họ đến được đây nhưng lại e hỏi như vậy có vẻ thô lỗ. Tuy vậy, cô bé nghĩ chắc cũng không sao nếu hỏi liệu trò chơi đã kết thúc chưa. Cô bé nhìn Hậu Đỏ rụt rè hỏi: “Lệnh bà có thể cho tôi biết…”

    “Chỉ được nói khi có ai đó nói chuyện với ngươi” – Hậu Đỏ cắt ngang lời Alice.

    Alieo có vẻ như lúc nào cũng sẵn sàng cho một cuộc đấu khẩu: “Nhưng nếu ai cũng làm theo là cứ chờ cho đến khi được bắt chuyện và người kia cũng lại chờ để được bắt chuyện thì chẳng ai nói gì cả. Cho nên…”.

    “Thật nực cười! Ngươi không hiểu sao cô bé…” – Hậu Đỏ nạt nộ rồi bỗng dưng nhíu mày suy nghĩ giây lát. Sau đó bà ta đột ngột chuyển đề tài câu chuyện: “Nhà ngươi có đúng là một Hoàng hậu không? Nhà ngươi có quyền gì mà phong cho mình như vậy? Nhà ngươi chỉ có thể là Hoàng hậu nếu vượt qua một bài kiểm tra. Và bắt đầu kiểm tra càng sớm càng tốt”.

    “Nhưng tôi chỉ nói là nếu thôi mà” – cô bé Alice tội nghiệp giải bày bằng giọng đáng thương

    Hai Hậu nhìn nhau dò ý và Hậu Đỏ chỉ hơi nhún vai nói: “Cô bé bảo là chỉ nói nếu như...”

    “Nhưng cô bé đó nói nhiều những thứ khác nữa cơ. Nhiều hơn thế nhiều” – Hậu Tràng vò đầu bứt tay quát lớn.

    Hậu Đỗ quay sang Alice nói: “Thì ra nhà ngươi đã nói nhiều như vậy. Nhà ngươi phải luôn nói sự thật. Suy nghĩ trước khi nói và sau đó viết nó ra”.

    “Tôi dám chắc là tôi không có ý...” – Alice đang định nói thì Hậu Đỏ ngắt ngang lời: “Đó là điều ta phàn nàn đấy. Đáng lẽ nhà ngươi phải nói có ý định nào đó. Nhà ngươi nghĩ sao nếu sử dụng một đứa trẻ mà không có ý nghĩa gì. Ngay cả một câu chuyện phiếm cũng có nghĩa. Nhưng ta hy vọng một đứa trẻ thì có ý nghĩa hơn một câu chuyện phim. Nhà ngươi không nên phủ nhận dù nhà ngươi cố gắng dùng đến cả hai tay”.

    “Tôi không dùng tay để phủ nhận lời nói” – Alice phản đối.

    “Có ai nói nhà người làm như vậy đâu. Ta chỉ nói nhà ngươi không thể nếu nhà ngươi cố gắng làm”.

    “Cô bé này lại thế rồi. Muốn phủ nhận điều gì đó nhưng lại chẳng biết là cái gì” – Hậu Trắng nói.

    “Thật là một đứa trẻ nóng nảy, xấu tính” – Hậu Đỏ nhận xét. Và có một sự im lặng khó chịu trong giây lát.

    Hậu Đỏ quay sang nói với Hậu Trắng để phá vỡ sự im lặng: “Ta mời lệnh bà đến tham dự bữa tiệc do Alice tổ chức tối nay”.

    Hậu Trắng mỉm cười yếu ớt nói: “Ta cũng mời lệnh bà đến”.

    Alice lên tiếng: “Tôi không biết là tôi có một bữa tiệc đấy. Nhưng nếu có, tôi nghĩ là nên mời thêm các vị khách khác nữa”.

    Hậu Đỏ gợi ý: “Chúng ta ban cho nhà ngươi một cơ hội đó. Tuy vậy, ta dám chắc là nhà ngươi không có nhiều bài học về tác phong quý tộc, đúng không?”

    “Tác phong quý tộc không có trong những bài học, thưa lệnh bà. Bài học dạy ta làm tính những thứ tương tự như thế”.

    Hậu Trắng hỏi: “Thế ngươi có biết làm phép tính Thêm vào không? Một với một với một với một với một với một với một với một với một với một là bao nhiêu?”.

    “Tôi không biết. Tôi không nhớ có bao nhiêu một” – Alice đáp.

    “Thế đấy, cô bé không biết làm phép tính Thêm vào. Thế nhà ngươi có biết làm phép tính Bớt đi không? Bớt chín từ tám chẳng hạn” – Hậu Đỏ nói chen vào.

    “Bớt chín từ tám thì tôi không thể nhưng...” – Alice đáp rất nhanh nhảu.

    “Cô bé cũng không biết làm phép tính Bớt đi. Thế nhà ngươi có biết làm phép tính Chia đi không? Chia một ổ bánh mỳ bằng con dao chẳng hạn. Câu trả lời là gì vậy?”

    “Tôi cho rằng...” – Alice định nói, nhưng Hậu Đỏ đã trả lời hộ cô bé: “Tất nhiên là bánh mỳ và bơ rồi. Hãy thử một phép tính khác nhé. Lấy một mẩu xương từ con chó. Ta còn lại gì nào?”

    Alice nghĩ ngợi: “Lẽ dĩ nhiên là chẳng còn gì cả. Nếu tôi lấy mẩu xương và con chó không để yên thì nó sẽ chạy đến cắn tôi. Tôi chắc rằng mình sẽ không còn luôn”.

    “Vậy thì ngươi nghĩ sẽ còn lại cái gì?” – Hậu Đỏ vặn hỏi.

    “Tôi nghĩ đó là câu trả lời”.

    “Nhà ngươi lại sai rồi. Sự tức tối của con chó vẫn còn” – Hậu Đỏ đáp.

    “Nhưng tôi không hiểu làm sao...”.

    “Này, hãy nghe đây. Con chó sẽ rất tức tối, đúng không?” – Hậu Đỏ lớn tiếng.

    “Có lẽ là vậy” – Alice đáp dè chừng.

    “Vậy nếu con chó bỏ đi chỗ khác thì sự tức tối vẫn còn ở lại là đúng rồi” – Hậu Đỏ thốt lên.

    Alice can đảm bày tỏ ý kiến: “Phải, chúng có thể bỏ đi theo các hướng”. Tuy vậy, trong lòng cô bé nghĩ thầm: “Bà ấy nói chuyện mới phi lý làm sao”.

    “Cô ta chẳng biết làm phép tính nào cả” – Hai Hoàng hậu nhìn nhau nói với giọng điệu nhấn mạnh.

    “Lệnh bà có thể làm phép tính được không, thưa lệnh bà?” – Alice đột ngột quay sang Hậu Trắng hỏi, vì cô bé không thích bị người khác chỉ ra nhiều thiếu sót như vậy.

    “Ta có thể làm được phép tính Thêm vào nếu như cho ta có thời gian. Nhưng ta không làm được phép tính Trừ bớt dù trong bất cứ trường hợp nào” – Hậu Trắng thở hắt ra một cái và nhắm mắt nói.

    “Chắc nhà ngươi biết các chữ cái ABC chứ” – Hậu Đỏ hỏi.

    “Chắc chắn là tôi biết chứ, thưa lệnh bà” – Alice đáp.

    Hậu Trắng thì thầm với Alice: “Ta cũng biết. Chúng ta thường hay đọc bảng chữ cái cùng nhau đấy cô bé. Ta nói cho nhà ngươi biết một bí mật nhé. Ta có thể đọc các từ có một chữ cái thôi đấy. Nhưng đừng lo lắng. Rồi nhà ngươi cũng sẽ biết đọc như thế nào”.

    Hậu Đỏ lại lên tiếng hỏi: “Nhà ngươi có thể trả lời những câu hỏi về ích lợi chứ? Bánh mỳ được làm như thế nào?”

    Alice háo hức: “Tôi biết điều này. Trước tiên ta hãy lấy một chút bột mì…”.

    “Thế nhà ngươi hái hoa ở đâu? Trong vườn hay ngoài bờ giậu?” – Hậu Trắng hỏi.

    “Nó không hể được hái thưa lệnh bà. Nó được trồng ở dưới đất…”

    “Bao nhiêu hécta đất vậy? Nhà ngươi không được bỏ qua nhiều câu hỏi như thế đâu” – Hậu Trắng nói.

    “Hãy quạt cho cô bé bớt nóng đi. Chắc cô bé sẽ phát sốt sau khi phải nghĩ nhiều chuyện” – Hậu Đỏ lo lắng cắt ngang lời Hậu Trắng. Và họ bắt tay hành động ngay lập tức. Họ dùng những cành cây để quạt cho Alice cho đến khi cô bé năn nỉ họ dừng lại vì nó làm tóc cô bé rối bù.

    “Cô bé sẽ ổn cả thôi. Thế nhà ngươi có biết Các ngôn ngữ không? Chuyện phiếm trong tiếng Pháp là từ gì?” – Hậu Đỏ hỏi Alice.

    Chuyện phiếm không phải là tiếng Anh thưa lệnh bà” – Alice nói rất tự tin.

    “Ai bảo như vậy chứ?” – Hậu Đỏ đáp.

    Alice bỗng nghĩ ra một kế để thoát khỏi tình huống khó khăn này. “Nếu lệnh bà nói cho tôi biết Chuyện phiếm là tiếng nước nào thì tôi sẽ nói cho lệnh bà biết từ đó là gì bằng tiếng Pháp” – Alice trả lời một cách đắc thắng.

    Nhưng Hậu Đỏ ngồi thẳng người lại và chỉ nói: “Hoàng hậu không bao giờ kỳ kèo!”.

    Alice nghe thấy vậy nên nhủ thầm: “Tôi lại ước gì Hoàng hậu không bao giờ đặt câu hỏi”.

    “Chúng ta đừng tranh cãi nữa. Hãy nói cho ta nghe chớp có từ đâu?” – Hậu Trắng nói có vẻ áy náy.

    “Nguyên nhân gây ra chớp là do sấm” – Alice quả quyết trả lời vì cô bé khá chắc chắn về điều này. “Không, không phải vậy. Tôi không định nói như thế” – Cô bé vội vàng đính chính lại.

    “Quá muộn để đính chính lại rồi. Khi nhà ngươi nói bất kỳ điều gì thì nó là như vậy và nhà ngươi sẽ phải gánh chịu mọi hậu quả” – Hậu Đỏ tuyên bố.

    “Việc này nhắc ta nhớ ra rằng chúng ta có một trận bão vào thứ Ba tuần trước... Ý ta là một trong những ngày thứ Ba của tuần trước” – Hậu Trắng cụp mắt nhìn xuống và hai bàn tay bà ấy vặn vẹo như đang lo âu điều gì.

    “Ở đất nước chúng tôi, chỉ có một ngày khi ta nhắc đến nó vào một thời điểm cụ thể” – Alice nhận xét.

    Hậu Đỏ không đồng tình với ý kiến đó: “Thật là thiển cận khi làm như vậy. Ở đây, chúng ta hầu như có ngày và đêm hai hoặc ba lần vào một lúc nào đó. Thỉnh thoảng vào mùa đông chúng ta còn có tận năm đêm cùng một lúc. Như nhà ngươi cũng hiểu, để cảm thấy ấm hơn”.

    “Và có lẽ năm đêm sẽ ấm hơn một đêm phải không, thưa lệnh bà?” – Alice liều hỏi xem.

    “Tất nhiên là năm đêm sẽ ấm hơn rồi”.

    “Nhưng nếu tính như vậy thì năm đêm chắc chắn sẽ lạnh hơn ...”

    “Đúng như vậy! Ấm hơn gấp năm lẩn và lạnh hơn gấp năm lần. Điều này cũng giống như ta giàu gấp năm lẩn nhà ngươi và thông thái cũng gấp năm lần nhà ngươi” – Hậu Đỏ nói.

    Alice thở dài và đành chịu thua các Hoàng hậu. Cô bé nghĩ: “Thật giống như một câu đố không lời giải vậy”.

    “Ngài Humpty Dumpty cũng nhìn thấy nó. Ngài ấy đi đến trước cửa với một cái mở nút chai trên tay…” – Hậu Trắng nói nhỏ nhẹ như thể bà ấy chỉ nói cho chính mình nghe.

    “Ngài ấy đến để làm gì?” – Hậu Đỏ hỏi.

    “Ngài ấy nói ngài xin phép được vào bởi ngài đang tìm kiếm một con hà mã. Buổi sáng hôm đó khi chuyện này xảy ra, chẳng có một con vật nào như vậy ở trong nhà chúng ta cả” – Hậu Trắng trả lời.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/7/19 lúc 21:48
    Dê Vô Tiện, Diên VĩAndrea thích điều này.
  5. AriesEdward

    AriesEdward Cừu năng nổ

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    63
    Dự án sách hiếm cuumotsach.com

    Chương 9: HOÀNG HẬU ALICE (2)
    Type: AriesEdward
    Alice hỏi bằng một giọng đầy ngạc nhiên: “Chuyện này thường xảy ra ư?”

    “À, chỉ vào những ngày thứ Năm thôi” – Hậu Trắng đáp.

    “Tôi biết ngài ấy đến vì lý do gì đấy. Ngài ấy đến để trừng phạt lũ cá vì...” – Alice giải thích.

    Bây giờ Hậu Trắng lại bắt đầu kể lể: “Ngươi không biết được đâu, giống như một cơn bão tràn đến vậy. Một phần mái nhà rơi xuống và sấm hung dữ tràn vào nhà. Nó cuộn quanh nhà thành từng đám xoáy rồi hất đổ bàn và mọi thứ. Ta sợ hãi đến nỗi ta không nhớ nổi tên của mình nữa”.

    Alice nghĩ thầm: “Mình sẽ không bao giờ cố gắng nghĩ ra tên của mình trong lúc đang gặp nạn. Điều đó thì giúp ích được gì cơ chứ?” – Nhưng cô bé không dám nói to vì sợ làm tổn thương bà Hoàng hậu tội nghiệp.

    “Ngươi phải thứ lỗi cho bà ấy. Hậu Trắng có ý tốt nhưng bà ấy lại chỉ nói ra những điều ngớ ngẩn như mọi khi” – Hậu Đỏ nói với Alice và vuốt ve bàn tay của Hậu Trắng một cách trìu mến.

    Hậu Trắng bẽn lẽn nhìn Alice và cô bé thấy nên nói điều gì đó để an ủi bà ta nhưng cuối cùng chẳng biết nói gì.

    “Bà ấy chưa thực sự là người lớn đâu. Nhưng bà ấy rất biết kiềm chế sự tức giận. Nhà ngươi hãy thử đánh vào đầu bà ấy một cái và xem bà ấy xử sự ra sao” – Hậu Đỏ tiếp tục câu chuyện. Dù nghe Hậu Đỏ nói vậy nhưng Alice cũng không tìm đâu ra can đảm để làm chuyện ấy.

    “Một hành động tốt bụng như buộc tóc cho bà ấy bằng giấy cũng đủ khiến bà ấy cảm thấy vui sướng...”.

    Hậu Trắng ngáp một cái thật dài và ngả đầu lên vai Alice. “Ta buồn ngủ quá” – Bà ấy kêu lên.

    “Tội nghiệp con người này, bà ấy mệt quá đấy mà. Nhà ngươi hãy vuốt tóc, cho bà ấy mượn chiếc mũ chụp đi ngủ rồi hát một bài hát ru đi” – Hậu Đỏ yêu cầu.

    “Tôi không có cái mũ chụp đi ngủ nào cả và tôi cũng chẳng thuộc một bài hát ru” – Alice nói với sự cố gắng làm theo lệnh của Hoàng hậu.

    “Thế thì ta phải hát ru rồi” – Hậu Đỏ đáp và bắt đầu cất tiếng ru:

    Bà hãy ngả vào lòng Alice ngủ đi
    Chúng ta ngủ một giấc đến khi bữa tiệc sẵn sàng
    Khi bữa tiệc tàn chúng ta sẽ đi khiêu vũ
    Hậu Đỏ, Hậu Trắng, Alice và mọi người khác


    “Bây giờ thì nhà ngươi đã biết lời bài hát ru rồi. Hãy hát cho ta nghe đi. Ta cũng buồn ngủ quá” – Hậu Đỏ cố nói vớt lại khi ngả vào vai bên kia của Alice. Chỉ trong chốc lát hai Hoàng hậu đã ngủ thiếp đi và họ đều ngáy rất to.

    “Mình nên làm gì đây?” – Alice thốt lên khi bối rối nhìn xung quanh. Trước tiên một bà Hoàng hậu ngả đầu từ vai để gối lên lòng Alice rồi đến bà Hoàng hậu kia. Họ nặng như hà mã vậy. “Mình nghĩ rằng từ trước tới giờ chưa bao giờ có ai đó phải ngồi canh chừng cho hai Hoàng hậu ngủ cùng một lúc. Không, chắc chắn điều này không có trong cuốn Lịch sử nước Anh vì không thể có hai bà Hoàng hậu cùng một lúc. Lệnh bà hãy tỉnh dậy đi” – Cô bé tiếp tục nói với vẻ nôn nóng nhưng chẳng có tiếng trả lời ngoài tiếng ngáy đều đều.

    Tiếng ngáy mỗi lúc một trở nên rõ rệt và nghe như có vần có điệu. Thậm chí Alice còn có thể nghĩ ra lời hoà theo. Cô lắng nghe háo hức quá đến nỗi khi hai chiếc đầu biến mất khỏi lòng cô mà cô cũng không hay.

    Cô bé thấy mình đang đứng trước một cánh cửa trông như của hoàng gia và trên đó có ghi hàng chữ lớn: “Hoàng hậu Alice”. Hai bên cửa có hai núm chuông, một cái ghi: “Dành cho khách” và cái kia ghi: “Dành cho người hầu”.

    “Mình sẽ đợi khi nào bài hát kết thúc. Sau đó mình sẽ nhấn cái ... cái... Mình phải nhấn chuông nào nhỉ?” – Alice lúng túng bởi hàng chữ ghi ở hai cái núm chuông. Cô tiếp tục nói lẩm bẩm một mình: “Mình không phải là khách, cũng không phải là người hầu. Đáng lẽ phải có một cái chuông ghi Hoàng hậu mới đúng...”.

    Ngay lúc đó thì cánh cửa hé mở và một sinh vật có cái mũi khoằm thò đầu ra. Hắn nói: “Không ai được vào sau hai tuần nữa” và lại đóng cánh cửa đến sẩm một cái.

    Alice gõ cửa trong vô vọng. Nhưng cuối cùng một ông ếch già nua đang ngồi dưới gốc cây đi tấp tểnh tới chỗ Alice, Ông ấy mặc bộ quần áo màu vàng choé và đi đôi giày to bự.

    “Chuyện gì vậy cô bé?” – Ông già Ếch hỏi bằng một giọng khàn khàn, đùng đục.

    Alice quay lại và có vẻ sẵn sàng hỏi tội bất kỳ ai. Cô bé nói: “Người hầu có nhiệm vụ phải đứng ở cánh cửa trả lời đâu rồi?”.

    “Cánh cửa nào cơ?” – Ông già Ếch không hiểu.

    Alice dậm chân tức tối bởi cái giọng nói dài lê thê của ông ấy: “Tất nhiên là cánh cửa này rồi”.

    Ông già Ếch ngước đôi mắt to thô lố và lờ đờ nhìn cánh cửa. Rồi ông ấy tiến gần đến, giơ tay xoa xoa vào nó như để xem liệu có mảng sơn nào tróc ra không. Ông ấy lại quay sang nhìn Alice và hỏi: “Trả lời cánh cửa ư? Thế nó đã hỏi cái gì vậy?”.

    Giọng ông Ếch già khàn đến nỗi Alice hầu như không nghe thấy ông ấy nói.

    “Ta không hiểu nhà ngươi muốn nói gì” – Alice đáp.

    “Ta đang nói tiếng Anh phải không? Hay là nhà ngươi bị điếc vậy? Cánh cửa hỏi nhà ngươi cái gì?” – Ông già Ếch nói.

    “Ta không hỏi gì cả. Ta chỉ gõ cánh cửa thôi” – Alice phân trần.

    “Không nên làm như vậy, không nên đâu. Hãy đánh thức nó dậy” – Ông già Ếch lẩm bẩm. Rồi ông ấy bước tới và đá một cái vào cánh cửa bằng bàn chân to lớn của mình. Sau đó ông ấy thở hổn hển có vẻ rất mệt và lại tấp tểnh quay về chỗ gốc cây: “Hãy để nó yên và nó cũng sẽ để nhà ngươi yên thôi”.

    Bỗng dưng cánh cửa mở toang và một giọng hát the thé cất lên:

    Alice nói với thế giới trong gương soi
    Ta có cây trượng trong tay, vương miện trên đầu
    Hãy để tất cả thần dân trong thế giới gương soi
    Đến đây ăn tiệc với Hậu Đỏ, Hậu Trắng và ta.


    Bao nhiêu giọng hát đồng ca hoà theo:

    Hãy đổ đầy cốc rượu nếu có thể
    Và rắc nụ hoa với cám lên bàn
    Bỏ chú mèo vào cốc cà fê, con chuột vào tách trà
    Chào mừng Hoàng hậu Alice lần thứ ba mươi nhân ba.


    Sau đó là một loạt những âm thanh vui nhộn và Alice thầm nghĩ: “Ba mươi nhân ba là chín mươi. Không biết có ai đang làm tính không nhỉ? Một thoáng im lặng rồi lại giọng hát the thé ban nãy cất lên:

    “Những sinh vật trong gương soi hãy đến đây” – Alice nói
    Đây là một vinh hạnh khi gặp và nói chuyện với ta
    Đây là một vinh hạnh khi ăn tối và uống trà
    Cùng với Hậu Đỏ, Hậu Trắng và ta.


    Bản hoà âm lại cất lên tiếp:

    Hãy đổ đầy cốc với mật đường và mực
    Hay thứ khác ta có thể thưởng thức
    Hãy đổ cát với rượu táo và len với rượu vang
    Và chào mừng Hoàng hậu Alice lần thứ ba mươi nhân ba


    “Ôi chín mươi lần cơ đấy. Sẽ chẳng bao giờ được chừng đó. Mình nên vào đó thôi” – Alice thất vọng nói. Cô bé bước vào và mọi thứ đều im bặt.

    Alice lo ngại liếc nhìn dọc theo chiếc bàn lúc cô bé bước đi trong đại sảnh rộng lớn. Alice nhận thấy có mặt vô số khách mời: động vật này, chim thú này và thậm chí cả những bông hoa ngồi xen lẫn trong đó. Cô nghĩ: “Mình rất vui vì mọi người đến dự mà không cần đợi có lời mời. Nếu không mình cũng không biết nên mời những ai”.

    Ở phía đầu bàn có ba chiếc ghế đặc biệt. Hậu Đỏ và Hậu Trắng đã ngồi đó, còn chiếc ghế ở giữa thì trống. Alice ngồi xuống chiếc ghế trống đó và cảm thấy hơi lo lắng vì sự im lặng kéo dài. Cô bé cầu mong có ai đó lên tiếng.

    Cuối cùng Hậu Đỏ cũng lên tiếng: “Nhà ngươi bỏ lỡ món xúp và món cá rồi. Hãy mang một cái đùi gà ra đây!”. Người hầu bàn đem một cái đùi gà đến đặt trước mặt Alice. Cô bé nhìn nó lo ngại vì cô bé chưa bao giờ cắt thịt gà thành miếng cả.

    “Nhà ngươi trông có vẻ hơi rụt rè. Để ta giới thiệu nhà người với cái đùi gà vậy. Alice, đây là đùi gà! Đùi gà, đây là Alice!” – Hậu Đỏ để hai bên làm quen với nhau. Chiếc đùi gà nhỏm dậy khỏi chiếc đĩa và cúi đầu chào Alice. Cô bé cũng cúi đầu chào đáp lại nhưng không biết nên sợ hãi hay ngạc nhiên vì chuyện này.

    “Lệnh bà có muốn ăn một miếng không, thưa lênh bà?” – Alice cầm dao với dĩa lên và đưa mắt dò hỏi hai Hoàng hậu.

    “Không được. Đó không phải là cách xã giao khi cắt ai đó mà ngươi vừa được làm quen. Hãy đem chiếc đùi gà đi!” – Hậu Đỏ nói quả quyết. Người hầu bàn mang đi và thay vào đó là một chiếc bánh nho to bự.

    Alice vội vàng nói: “Mong lệnh bà đừng giới thiệu tôi với chiếc bánh nho. Nếu không chúng ta sẽ chẳng được thưởng thức bữa tối. Lệnh bà có muốn ăn chút bánh không?”.

    Nhưng Hậu Đỏ có vẻ bực tức và hờn dỗi: “Bánh nho, đây là Alice! Alice, đây là bánh nho! Hãy đem bánh nho đi chỗ khác!”. Người hầu bàn lại đem chiếc bánh đi trước khi Alice kịp cúi chào chiếc bánh.

    Tuy vậy, Alice không hiểu tại sao chỉ có Hậu Đỏ mới có quyền ra lệnh. Vì thế, cô bé thử gọi xem thế nào: “Này hầu bàn, hãy mang chiếc bánh nho lại cho ta”. Đây giống như một trò phù thuỷ lừa gạt vậy. Chiếc bánh to đến nỗi nó khiến cô bé cảm thấy hơi ngại ngùng như lúc cô nói với chiếc chân gà. Thế rồi cô bé cũng gắng sức vượt qua được sự ngại ngùng của mình để lấy một miếng đưa cho Hậu Đỏ.

    “Thật là phi lý! Ta tự hỏi lệnh bà cảm thấy như thế nào nếu có ai đó cắt đi một phần cơ thể của lệnh bà?” – Chiếc bánh nho vặn hỏi.

    Alice chỉ biết nhìn chiếc bánh và ngạc nhiên đến nghẹt thở.

    “Nhà ngươi nói gì đi chứ. Thật là buồn cười nếu cứ để chiếc bánh nho trò chuyện một mình” – Hậu Đỏ nhắc nhở.

    Alice bắt đầu kể và cảm thấy lo sợ khi tất cả đều im phăng phắc, mọi ánh mắt dồn về phía Alice: “Mọi người biết không, hôm nay tôi đã được nghe rất nhiều bài thơ. Có một điều tôi rất tò mò vì tất cả các bài hát đều nhắc đến lũ cá. Lệnh bà có biết tại sao người ta lại thích cá như vậy không?”

    Cô bé quay sang hỏi Hậu Đỏ và bà ấy trả lời chẳng có vẻ gì giống với một câu nhận xét: “Về lũ cá ư? Hậu Trắng đáng kính của chúng ta biết một câu đố rất dễ thương về cá đấy – đều bằng thơ – đều nói về lũ cá. Lệnh bà có thể đọc nó chứ?”.

    Hậu Trắng thì thào với Alice bằng một giọng nghe như tiếng gù của chim bồ câu: “Hậu Đỏ thật là tốt bụng khi nhắc đến bài thơ. Điều đó thật vinh dự cho ta. Ta có thể đọc nó chứ?”

    “Vâng thưa lệnh bà” – Alice lịch sự đáp.

    Hậu Trắng phá lên cười đầy hài lòng và xoa nhẹ má Alice trìu mến. Và bà ta bắt đầu đọc:

    Phải bắt được con cá đầu tiên
    Thật dễ dàng: một đứa trẻ cũng có thể bắt được.
    Phải mua thêm một con nữa
    Thật dễ dàng: một xu cũng có thể mua được.
    Hãy nấu cho ta món cá
    Thật dễ dàng: mất chẳng đến một phút đâu.
    Hãy để món cá lên đĩa.
    Thật dễ dàng: nó đã ở sẵn trên đĩa rồi.
    Hãy mang đến đây! Ta sẽ ăn.
    Thật dễ dàng khi đặt một chiếc đĩa lên bàn.
    Hãy mở nắp đậy chiếc đĩa
    Nhưng thật khó khăn nên ta sợ không làm nổi
    Nó chắc như keo dính vậy
    Và hãy nhấc cái nắp lên khi đang băn khoăn.
    Làm gì dễ dàng hơn đây
    Mở đĩa cá hay khám phá câu đố?


    “Hãy suy nghĩ về câu đố đó và đoán xem nó là gì” – Hậu Đỏ nói – “Trong khi chờ, chúng ta sẽ uống vì sức khoẻ của nhà ngươi – vì sức khoẻ của Hoàng hậy Alice”. Hậu Đỏ hô to lên và uống cạn ngay ly rượu. Tất cả khách khứa cũng cạn ly nhưng bọn họ uống rất kỳ quặc. Người thì đổ rượu lên đầu mình giống như đang dập lửa và rồi uống những giọt rượu chảy từ trên đầu xuống mặt. Người khác lại úp bình rượu xuống và uống những giọt rượu chảy từ mép bàn xuống. Trong số đó có ba vị khách (trông như những con chuột túi) trèo hẳn lên chiếc đĩa đựng đùi gà quay và bắt đầu liếm nước chấm. “Ôi trông họ giống như lợn đang sục máng ăn vậy!” – Alice nghĩ thầm.

    Hậu Đỏ nhíu mày nói với Alice: “Nhà ngươi nên có một lời cảm ơn trịnh trọng với mọi người”.

    “Chúng ta sẽ trợ giúp nhà ngươi, đừng lo cô bé” – Hậu Trắng thì thầm. Alice nghe theo và đứng dậy nhưng trong lòng hơi hoang mang.

    Cô bé lí nhí đáp lại: “Cảm ơn lệnh bà rất nhiều. Nhưng ta cho rằng ta có thể làm tốt mà không...”

    “Đó không phải là vấn đề đâu” – Hậu Đỏ tỏ ra cương quyết. Vì vậy Alice cố gắng diễn đạt bài phát biểu của mình một cách duyên dáng.

    (“Họ đã đẩy em đấy! Ôi, chị phải biết là họ đã muốn ép thành mỡ vậy” – Alice kể về câu chuyện bữa tiệc cho chị của cô bé nghe sau này).

    Thật sự là cực kỳ khó khăn cho cô bé phải làm sao đứng yên một chỗ khi phát biểu tại bữa tiệc. Lý do là vì hai Hoàng hậu đều huých cô bé ở hai bên đến nỗi họ gần như nhấc bổng Alice lên khỏi mặt đất. “Tôi xin phép đứng dậy để nói lời cảm ơn…” – Alice nói. Và cô bé thực sự nhô lên khỏi mặt đất vài inch, nhưng rồi cô bé đã nắm được lấy mép bàn và xoay sở để đứng xuống đất.

    “Hãy cẩn thận. Sắp có chuyện xảy ra với nhà ngươi đấy, cô bé” – Hậu Trắng cảnh báo trong khi dùng hai tay ôm chặt đầu cô bé.

    Thế rồi (lời Alice kể lại sau đó) mọi chuyện liên tiếp xảy đến. Những ngọn nến trở nên cao lớn chạm đến cả trần nhà, giống như những cây bấc có gắn pháo hoa ở trên ngọn. Còn những chiếc bình rượu lại kết hợp với những chiếc đĩa để gắn vào hai bên như hai cái cánh, gắn những chiếc dĩa vào như hai chân và đập đập cánh đi quanh bàn. “Trông chúng như những con chim vậy” – Alice nói thầm và cô bé bối rối trước những gì đáng sợ đang xảy ra.

    Bất chợt lúc đó Alice nghe thấy một tràng cười vang lên ở bên cạnh mình. Alice quay sang để xem có chuyện gì với Hậu Trắng nhưng thay vào chỗ ghế ngồi của Hậu Trắng là chiếc đùi gà. Rồi Alice lại nghe thấy một tiếng thét: “Ta đến đây” từ chiếc đĩa đựng xúp. Alice quay người theo hướng đó và chỉ kịp nhìn thấy nụ cười tươi rói đầy phúc hậu của Hậu Trắng qua nắp đĩa đựng xúp trước khi bà ấy biến mất vào đĩa xúp.

    Đây đúng là khoảnh khắc không thể bỏ qua. Một vài vị khách đã nằm trong những chiếc đĩa thức ăn. Chiếc thìa súp đang nhún nhảy trên bàn và líu lo bảo Alice tránh đường cho nó.

    Cô bé thốt lên: “Mình không thể chịu được nữa”. Cô dùng hai tay giật mạnh chiếc khăn trải bàn khiến cho những chiếc đĩa, chén, nến và các vị khách ngã nhào chồng chất lên nhau ở dưới đất.

    “Còn bà nữa...” – Alice tức tối quay sang phía Hậu Đỏ bởi cô cho rằng chính bà ấy là nguyên nhân của tất cả sự rối rắm này. Thế nhưng bà ta không còn ở đó nữa. Hậu Đỏ bỗng nhiên bị thu nhỏ lại chỉ bằng một con búp bê và đang đứng giữa chiếc bàn to lớn. Bà ta chạy tung tăng với chiếc khăn choàng lướt thướt ở đằng sau.

    Lúc khác thì Alice chắc sẽ cảm thấy ngạc nhiên về những chuyện như thế này, nhưng bây giờ cô bé háo hức đến nỗi không còn ngạc nhiên nữa. “Còn nhà ngươi, ta sẽ biến nhà ngươi thành một chú mèo con đấy” – Alice nói và nhặt lên một vật bé xinh nào đó khi nhảy qua chiếc bình vừa rơi xuống bàn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/7/19 lúc 21:47
    Dê Vô Tiện, Diên VĩAndrea thích điều này.
  6. AriesEdward

    AriesEdward Cừu năng nổ

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    63
    Dự án sách hiếm cuumotsach.com

    Chương 10: ĐÁNH THỨC HOÀNG HẬU
    Type: AriesEdward
    Vừa nói Alice vừa nhảy xuống bàn và lắc lắc con búp bê Hoàng hậu bằng hết sức mình.

    Hậu Đỏ không hề mảy may cử động. Khuôn mặt của bà ta chỉ ngày một trở nên nhỏ lại, đôi mắt thì mở to, xanh biếc hơn và tĩnh lặng. Alice càng lắc lắc bà ta thì bà ta càng ngắn hơn, béo hơn, mềm hơn và tròn hơn và...

    Mình đã mơ chăng?

    “Nhà người không nên kêu grừ như vậy. Nhà ngươi đã đánh thức ta dậy đấy. Ôi, giấc mơ mới kỳ lạ làm sao. Nhà ngươi đã ở bên ta suốt trong cuộc phiêu lưu qua thế giới Gương soi đấy, mèo con của ta. Nhà ngươi có biết điều đó không nhỉ?” – Alice dụi dụi mắt và nói với con mèo rất tôn kính, có vẻ kính cẩn nữa là khác.

    Bọn mèo có một thói quen rất khó ưa là dù có nói gì với chúng đi nữa, chúng chỉ kêu grừ grừ (trước đây Alice đã từng nhận xét như vậy). Cô bé nghĩ: “Nếu chúng grừ có vẻ là và meo có nghĩa là không thì ta có thể bắt chuyện với chúng. Nhưng làm sao có thể nói chuyện với người lúc nào cũng nói mỗi hai từ?”

    Lần này chú mèo con cũng chỉ grừ một tiếng, nhưng không thể đoán ra nó muốn nói hay không.

    Vi vậy Alice đi tìm kiếm khắp bàn cờ cho đến khi cô bé gặp Hậu Đỏ. Cô bé quỳ xuống tấm thảm bên lò sưởi và đặt chú mèo con đối mặt với Hậu Đỏ. Cô vỗ tay một cách hoan hỉ và nói: “Nào mèo con! Nhà ngươi phải công nhận đây là người mà nhà ngươi đã biến thành đấy”.

    (Sau này Alice giải thích với chị của mình: “Nó chẳng nhìn như em bảo. Nó quay đầu đi và giả vờ như không nhìn thấy gì. Nhưng nó có vẻ xấu hổ nên em nghĩ nó chắc hẳn là Hậu Đỏ)

    Alice cười thích thú: “Ngồi thẳng lưng một chút mèo con của ta! Và nhún gối chào trong lúc nhà ngươi băn khoăn không biết grừ vì cái gì. Hãy nhớ như vậy sẽ đỡ mất thời gian”. Rồi cô bế nó lên và hôn nhẹ một cái: “Chỉ vì nhà ngươi có vinh dự được làm Hậu Đỏ thôi nhé”.

    “Ôi mèo con trắng như tuyết của ta” – Cô nói lúc ngoảnh đầu nhìn Mèo Trắng đang cần mẫn liếm bộ lông của mình. – “Ta đang băn khoăn không hiểu lúc nào thì Dinah trang điểm cho Hậu Trắng xong? Đó hẳn là lý do tại sao mọi vật đều hỗn độn trong giấc mơ của mình. Dinah! Nhà ngươi có biết là nhà ngươi đang làm sạch cho Hậu Trắng không? Nhà ngươi là kẻ bất kính nhất mà ta từng biết và ta thất vọng về nhà ngươi lắm”.

    “Thế sau đó Dinah sẽ biến thành cái gì nhỉ?” – Alice hỏi một cách ngây thơ. Cô nằm thoải mái xuống chiếc thảm lò sưởi, tay chống vào cằm và quan sát hai chú mèo con – “Nói cho ta nghe xem, Dinah. Liệu nhà ngươi sẽ biến thành ngài Humpty Dumpty chứ? Ta cho là như vậy, nhưng tốt hơn hết nhà ngươi đừng nói chuyện này với bạn của nhà ngươi vì ta cũng không chắc chắn”.

    “Nhưng này mèo con, chỉ khi nhà ngươi thực sự ở trong giấc mơ của ta thì nhà ngươi mới có dịp thưởng thức một thứ. Ta đã được nghe rất nhiều bài thơ, toàn về lũ cá thôi. Sáng mai ta sẽ đọc lại cho nhà ngươi nghe. Trong lúc nhà ngươi ăn bữa sáng, ta sẽ đọc bài Con hà mã và người thợ mộc. Rồi nhà ngươi sẽ tin đó là những con sò, mèo con yêu quý.

    “Nào mèo con, hãy nghĩ xem rốt cuộc ai đã nằm mơ vậy. Đây là một vấn đề nghiêm túc và nhà ngươi không nên cứ tiếp tục liếm vuốt như vậy. Có vẻ như Dinah không vệ sinh lúc buổi sáng nay. Nhà ngươi nói xem, hoặc ta hoặc Vua Đỏ đã nắm mơ. Tất nhiên, ngài có trong giấc mơ của ta và ta cũng có trong giấc mơ của ngài. Nhà ngươi là vợ của ngài nên nhà ngươi phải biết chứ. Ôi mèo con, hãy giải quyết chuyện này trước đi. Ta tin là vuốt của nhà ngươi có thể chờ để lúc khác liếm đấy”.

    Nhưng chú mèo ương ngạnh kia chỉ tiếp tục liếm vuốt của bàn chân kia và giả vờ như nó không nghe thấy Alice nói.

    Nó nghĩ nó là ai cơ chứ?

    Một chiếc thuyền giữa bầu trời nắng chói
    Bồng bềnh như trong giấc mơ
    Vào giữa buổi trưa tháng Bảy.


    Ba đứa trẻ nép vào nhau
    Mắt háo hức và tai dỏng lên
    Để nghe một câu chuyện nhỏ.


    Câu chuyện dài như bầu trời nắng chói kia
    Âm thanh lắng dần và ký ức nhoà đi
    Sương mù mùa thu đã giết đi tháng Bảy.


    Bóng ma vẫn ám ảnh tôi
    Alice đang đi dưới bầu trời đó
    Và đôi mắt không bao giờ thức dậy để nhìn.


    Bọn trẻ vẫn lắng nghe câu chuyện
    Đôi mắt háo hức và dỏng tai nghe
    Nép vào nhau tràn đầy yêu thương.


    Nếu đã từng trôi theo dòng nước chảy
    Bồng bềnh trong ánh sáng bàng bạc
    Cuộc sống là gì hay là giấc mơ thôi?
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/7/19 lúc 21:47
    Dê Vô Tiện, AndreaDiên Vĩ thích điều này.
  7. AriesEdward

    AriesEdward Cừu năng nổ

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    63
    Dự án sách hiếm cuumotsach.com

    NHỮNG LỜI CHÚC MỪNG GIÁNG SINH CỦA MỘT BÀ TIÊN ĐẾN TẤT CẢ TRẺ EM
    Type: AriesEdward
    Những cô bé cậu bé đáng yêu
    Hãy đặt sang một bên những câu chuyện cổ tích
    Những trò nghịch ngợm và hành động láu lỉnh
    Giáng Sinh đã đến đây rồi.


    Chúng ta nghe thấy bọn trẻ nói với nhau
    Những đứa trẻ mà chúng ta yêu mến
    Rằng Giáng Sinh năm trước đó
    Có lời chúc mừng từ những bà tiên.


    Khi Giáng Sinh đến gần kề
    Bọn trẻ vẫn nhớ đến lời chúc mừng
    Vang lên trong niềm vui rộn rã
    “Hoà bình cho trái đất, hạnh phúc cho mọi người”.


    Dẫu cho tất cả trái tim vui như những đứa trẻ
    Lúc những vị khách trên thiên đường chờ đợi
    Tất cả bọn trẻ trong niềm hân hoan
    Giáng Sinh đến khắp cả năm.


    Không còn những trò nghịch ngợm và láu cá
    Vì phút giây thiêng liêng này đây
    Xin gửi lời chúc mừng đến các bạn
    Giáng Sinh an lành và Năm Mới vui vẻ.


    Giáng Sinh năm 1887

     
    Dê Vô Tiện, Diên VĩAndrea thích điều này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này