Tập tản văn Hạ chờ

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Lạc, 12/5/19.

  1. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,378
    Điểm thành tích:
    100
    |Tập tản văn|
    Hạ Chờ
    "Kí ức vẹn nguyên"
    ***

    Tác giả: Lạc Mỹ Xuyên Thu


    Thể loại:
    Tản văn, hồi kí

    Tình trạng:
    Đang sáng tác

    Nguồn ảnh minh họa: Pinterest

    [​IMG]

    Giới thiệu:

    Hạ đem giông tố kéo về đây
    Pha thêm chút nắng nhẹ vơi đầy
    Hẹn mai thu đến chưa tàn úa
    Đem tình giữ lại phút chia tay...

    Mục lục:

     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Nắng đang dần tắt
    Nắng đang dần tắt bởi Aria, 18/7/19 lúc 20:39
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Chỉnh sửa cuối: 14/5/19
    Aria, Din, Andrea1 other person thích điều này.
  2. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,378
    Điểm thành tích:
    100
    Hạ chờ năm thứ nhất:
    Lắc My
    (Hồi kí)

    Lắc My là cô mèo đỏng đảnh tôi từng nuôi, là đã từng, nói thế cũng đủ hiểu rằng, chúng tôi đã trải qua một cuộc chia ly buồn bã.

    Kể đến chuyện lần đầu gặp mặt thì tôi và cô mèo này rất có duyên.

    Gia đình tôi, hay nói chính xác là cha tôi không thích nuôi thú cưng, ông ghét chó mèo nhất, về nguyên nhân thì có lẽ xuất phát từ một lần mẹ tôi bị chó dữ cắn, nên cha tôi thành ra ghét lây luôn. Nói thế thì có vẻ quá phiến diện, nhưng mà, đối với người mình thương bị tổn hại, cái sự ghét này có thể thông cảm được.

    Tôi thì hoàn toàn ngược lại, tôi rất thích chó mèo, nhất là mèo, và chẳng có lý do nào cho một sở thích cả, thích, đơn giản là yêu thích thôi.

    Tuổi thơ tôi là những chuỗi ngày hết học rồi lại chơi, tôi từng nuôi rất nhiều loài kì dị, như chuột đồng, chuột tàu, thỏ, bươm bướm, chuồn chuồn, chim sẻ, chim sáo, dế, bọ cánh cam, sâu cuốn lá, sâu cuốn chiếu, mèo hoang,... trong số đó thì hơn một nửa đều chỉ nuôi đúng một ngày, bởi vì không bị ngộp chết thì cũng là bị cha mẹ tôi biết được rồi quăng đi. Trong số đó thì mèo hoang lại là "thú cưng" mà tôi nuôi lâu nhất, tầm ba ngày...


    Có những ngày chỉ cần nghe tiếng mèo kêu, là y như rằng tôi lại phát hiện ra dăm ba con mèo nhỏ mới sinh, bé tí teo, mắt còn chưa mở, mà có vẻ như bị mèo mẹ bỏ rơi, hồi ấy tôi nghĩ vậy, giờ thì mới biết, có thể mèo mẹ chỉ đang đi tìm thức ăn mà thôi, và tội thật, lại gặp tôi, có lẽ trong thời gian đó mèo mẹ đã phải đi tìm con nó rất lâu.

    Tôi ôm tất cả chúng về cái ổ lớn của mình, lấy quần áo cũ lót thành một cái ổ nhỏ, lại lôi ống heo đất ra lấy vài đồng rồi trốn ra tiệm tạp hóa mua sữa, đến khi dùng hết tiền mừng tuổi trong đó, sau này có lần không đủ tiền mua sữa, tôi lại bắt đầu kéo cả đám nhỏ trong xóm lại gom góp tiền, gọi nôm na là làm từ thiện, thực chất là uy hiếp kèm dụ dỗ, nghĩ lại mới thấy tính cách của tôi hồi ấy khác xa so với bây giờ rất rất nhiều.

    Đa phần tôi chỉ nuôi chúng được vài ngày thì bị cha mẹ phát hiện, thế là cả đám mèo bị tống hết ra đường, còn tôi, không có cơ hội mè nheo đã bị đánh ba roi, phạt quỳ úp mặt vào tường đến khi nào đến giờ ăn mới thôi. Thế mà tôi nào có chừa, vài hôm gặp mèo hoang tôi lại tha về, và những tháng ngày ấy cứ lặp đi lặp lại, cho đến một ngày, tôi gặp Lắc My.

    Tôi vẫn còn nhớ đó là một ngày mưa tháng năm, một buổi chiều không nắng. Trong lúc vô tình tôi nghe được cuộc nói chuyện của cha mẹ, nói về đám gà giống của cha dạo này cứ hay bị chuột cống cắn chết, là chuột cống nhé, chẳng liên quan gì đến đám chuột đồng tôi tha về nuôi cả. Chẳng biết nói thế nào mà tôi nghe được cha tôi buột miệng bảo, để hôm nào kiếm con mèo về bắt lũ chuột này. Tôi bụm miệng tí tửng chạy ra sau vườn dừa, chỗ ấy là nơi bình thường tôi hay nhặt mèo hoang về nuôi nhất, kì lạ là hôm ấy lại chẳng có con mèo hoang nào, lớn nhỏ đều không. Mưa bắt đầu nặng hạt, tôi đành chạy về nhà, ngồi nhìn mưa mùa hạ lất phất, chẳng mấy chốc mà mưa đã tạnh, mẹ tôi bảo giúp mẹ mua đồ, cụ thể là mua cái gì thì tôi không nhớ, chỉ nhớ trên đường mua đồ về mưa lại bắt đầu rơi, tôi chạy thật nhanh về phía nhà, đúng lúc này, tôi lại bắt gặp một em mèo lông trắng toàn thân, chỉ có phần đuôi cụt ngủn, trên lưng có một vết màu đen, trông chỉ hơn một tuần tuổi, cả người ướt sủng đang run rẩy nép vào một bụi hoa, trông rất đáng thương.

    Mặc dù cha từng nói sẽ bắt một con mèo về nuôi, nhưng đến khi có một con mèo rồi tôi vẫn sợ sẽ bị cha quăng đi, sợ bị đánh, sợ bị phạt quỳ, hồi bé ấy mà, nỗi sợ hãi chỉ có bấy nhiêu thôi. Trông bộ dáng nhếch nhác của nó, tôi vẫn liều lĩnh ôm bé mèo ấy về, rụt rè để nó nấp trong lòng mình, rồi dè dặt đưa cho cha mẹ xem, mắt còn rưng rưng, như thể chỉ cần cha mẹ nói một câu nào không vui thì tôi có thể lập tức khóc òa lên vậy.

    Mọi chuyện thuận lợi hơn tôi tưởng tượng, cha mẹ ấy vậy mà giữ bé mèo lại, còn tự lau khô mình và để nó vào một cái lồng nhỏ, cha bảo là để nó trong đấy cho quen dần, nếu thả ra ngoài thì dăm bữa nó lại bỏ đi. Chỉ cần được giữ nó lại, cha mẹ nói gì tôi cũng nghe, thậm chí còn ngoan hơn bình thường rất nhiều, không đi nghịch bên ngoài hay trộm quả sau vườn nữa. Nói vậy thôi, chứ được vài hôm tôi vẫn lại không yên thân, đi phá phách khắp nơi với tụi nhỏ trong xóm.

    Cha là người đặt tên cho bé mèo ấy, thật ra ngay từ đầu tôi muốn gọi nó là Mimi cơ, vì hầu như tôi đều nghe ai nuôi mèo cũng đều gọi như thế. Cha tôi lại không chịu, ông bảo phải đặt cái tên nào đó thật đặc biệt, vì đây có thể là con mèo duy nhất ông ấy nuôi. Cả nhà vây quanh con mèo trắng nhỏ, cho đến khi tôi đói bụng, bèn lấy một gói bánh ngọt ra ăn, chẳng hiểu thế nào mà con mèo nhỏ cứ kêu meo meo lên suốt, tôi nghĩ nó đang đói sữa, nhưng trời thì vẫn đang mưa tầm tã, tôi không thể chạy đi mua sữa được, bèn bẻ nhỏ miếng bánh ngọt đút cho nó ăn, ấy vậy mà nhóc con ăn ngon lành lắm, cái đuôi cụt ngủn lắc lên lắc xuống, trông rất thỏa mãn. Rồi bất chợt cha tôi gọi: Lắc My! Con mèo nhỏ thế mà chẳng nhát người tí nào, nghe gọi cũng chẳng thèm biết gọi ai đã meo meo dụi dụi vào người cha tôi, vậy là mọi người trố mắt nhìn một mèo một người ra, sau đó bắt đầu cười phá lên, Lắc My? Nghe thật sự rất kì dị. Thật sự, mặc dù sau này tôi đã gọi quen miệng rồi nhưng vẫn cảm thấy cái tên nó bị sao sao ấy.

    Sau ngày đó con mèo nhỏ, à, là Lắc My, cô nàng chẳng thèm uống sữa gì, chỉ ăn bánh ngọt, cơm và cá. Tôi nghĩ bụng, có phải màu lông nó khác với những con mèo mướp tôi trộm nuôi hay không, nên sở thích cũng khác nhau luôn, vì tôi hồi ấy cảm thấy sữa ngon hơn bánh ngọt rất nhiều.

    Bình thường cha mẹ cứ có thái độ ghét bỏ mèo lắm cơ, chẳng hiểu sao kể từ khi có Lắc My rồi thì ông bà lại như chẳng có đứa con gái này, cả anh trai cũng bị cho ra rìa, suốt ngày đụng một chút là Lắc My, ăn gì cũng Lắc My. Tôi cảm thấy tính đỏng đảnh và lười nhác của cô nàng chắc chắn là do cha mẹ tôi chiều hư đấy.

    Lắc My rất thích quấn tôi, hay nói đúng hơn là rất thích mè nheo đòi tôi chia bánh ngọt ăn, chịu thôi, ai bảo là tôi nhặt nó về kia chứ. Nói thế nhưng người yêu chiều Lắc My nhất không ai khác chính là tôi, đi đâu tôi cũng mang nó theo, ngủ cũng lén ôm nó vào giường, mặc dù sáng hôm nào cũng bị mẹ mắng là bị lông nó rụng cho đầy giường, nhưng hôm sau tôi vẫn như thế, tôi vốn cứng đầu mà. Hoặc hôm nào mẹ nhốt nó ngoài cửa phòng, nửa đêm nó cũng lén nhảy vào từ cửa sổ. Có lần cô nàng nhảy lên trần mùng trên đầu tôi ngủ ngon lành, khiến nửa đêm thức giấc tôi giật bắn mình, tưởng là... bạn biết đấy, hồi bé ai mà không sợ cái đó đó chứ. Đêm đó cả nhà thức giấc vì tiếng hét vang dội của tôi, sau đó thì... tôi bị mẹ mắng, rồi mẹ ôm Lắc My xuống bỏ luôn vào mùng tôi, mặc kệ bình thường mẹ hay bảo rằng lông lá dính người gì gì đó.

    Có thêm một thành viên mới khiến gia đình tôi cũng sôi nổi lên, tần suất tôi bị đánh hay bị mắng cũng tăng dần, ngoài việc hay cãi nhau với anh trai, tôi và Lắc My lại bắt đầu những trò quậy phá long trời lở đất. Bằng chứng là có lần tôi lấy một sợi chỉ, buộc vào một con bọ cánh cam, sau đó đem đến trước mặt Lắc My, cô nàng đang lười biếng nằm ngủ thì bị tôi phá, tức thời nhảy chồm lên định cào lấy sợi dây thì con bọ cánh cam bay lên, sau đó là một màn rượt đuổi khắp nhà, cuối cùng làm vỡ bình hoa của mẹ, tôi bị bắt quỳ gối úp mặt vào tường, còn Lắc My ấy à, bị ba vỗ đầu nhẹ một cái, bảo nó không được hư nữa, và rồi thả nó đi... lười biếng tiếp. Lúc đó tôi rất phẫn nộ, bảo cha mẹ không công bằng, còn quay sang bảo với cô nàng mèo đang lười biếng nằm trơ ra nhìn tôi quỳ gối mà mắng nó là đồ không có nghĩa khí, sau đó là lườm tên anh trai đáng ghét đang cười hả hê trước đau khổ của người khác, huhu, thật sự đến bây giờ tôi vẫn còn ấm ức lắm cơ.

    Mùa hè ba năm sau, lúc ấy Lắc My đã đẻ được mấy lứa rồi, cha tôi chỉ giữ lại một bé, đặt tên là Lắc Co, lại là một trận cười khắp nhà, mẹ tôi còn bảo, so với cái tên Lắc My còn xấu hơn. Cha lại bảo, tại cái đuôi nó y như mẹ nó, đuôi cụt ngủn mà cứ lắc qua lắc lại, trông ghét lắm. Lắc Co ở với gia đình tôi một năm thì tự bỏ đi, theo như anh trai đáng ghét của tôi bảo thì nó đi theo gái rồi. Trông Lắc My có vẻ chẳng chút để tâm nào, cô nàng cứ hết bắt chuột rồi bắt chim, có lần còn tha rắn về dọa tôi một phen khóc thét, mấy ngày trời không thèm để ý đến nó nữa. Mọi người thừa biết tôi sợ rắn nhất, cứ hay lấy việc này ra trêu tôi, sợ rắn thì sao, có ai mà không sợ chứ, à mà, có ngoại lệ là tên anh trai đáng chết của tôi, ổng chẳng sợ rắn chút nào, ngược lại là một tên cuồng bắt rắn chính hiệu, huhu, nghe kể đến đây thì có vẻ như mọi người đều biết tuổi thơ dữ dội của tôi rồi đấy.

    Mùa hè năm thứ tư, có một buổi sáng khi tôi đi học về, gọi mãi nhưng chẳng thấy cô mèo nhà mình đâu, chỉ nghĩ nó chắc đi quậy phá đâu rồi. Sau đó tôi mới biết, Lắc My bị cha đem cho người ta rồi, tôi vẫn không hiểu nguyên do, nhưng cha cứ bảo đã đến lúc nên đưa nó đi, không nuôi được nữa, tôi khóc mấy ngày liền, cũng trong mấy ngày đó không thèm nói chuyện với cha nữa. Tôi hỏi ông đem Lắc My cho ai, ông không trả lời, tôi đành vừa khóc vừa chạy khắp nơi tìm, ngay cả những quán nhậu cũng lén vào, chỉ sợ cha đem cho quán nhậu làm thịt, cái suy nghĩ này cũng bắt đầu từ khi anh trai tôi bảo có khi cha đem bán nó rồi, trông nó béo như thế kia mà. Và rồi, mùa hè năm mười ba tuổi, tôi mất đi một người bạn.

    Hạ chờ năm thứ nhất, tôi từ bỏ ý định đi tìm Lắc My, cũng không còn giận cha nữa, có đôi lần nhìn những dấu ấn cô mèo để lại, tôi chỉ biết âm thầm đau lòng, và không khóc vì nó nữa. Lắc My thích ăn nhất là bánh ngọt, và tôi cũng thế, đến bây giờ tôi vẫn thích ăn bánh ngọt nhất, đó là một loại tưởng niệm đấy, Lắc My nhỉ?


    Cứ như vậy, lần đầu tiên sau năm mười bốn tuổi, tôi bắt đầu cảm thấy, sẽ không có bất cứ thứ gì hay bất cứ ai theo mình mãi mãi, và rồi ở một đoạn đường nào đó, tôi sẽ phải đơn độc một mình, họ sẽ đi cùng tôi một đoạn đường, chỉ là, họ rồi sẽ bước đi trên đoạn đường khác mà họ chọn, tuyệt nhiên, bản thân tôi cũng vậy.

    Chúng ta ai rồi cũng sẽ chia xa, vẫn chỉ mong, những kỉ niệm bên nhau đều sẽ trở thành hồi ức đẹp nhất, không tiếc thương, không hối hận.


    Xuyên, hạ của năm mười bốn:
    "Tôi đã từng yêu mến cậu, và sẽ mãi yêu cậu, Lắc My, tạm biệt!"

    [​IMG]

     
    Chỉnh sửa cuối: 14/5/19
    Lạc Họa, Dê Vô Tiện, Din1 other person thích điều này.
  3. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,378
    Điểm thành tích:
    100
    Hạ chờ năm thứ hai:
    Nắng sẽ tắt
    khi hoàng hôn xuống

    (Hồi kí)

    [​IMG]

    Giới thiệu:

    Hạ chờ năm ấy bỗng xa xăm
    Mong chi hồi ức vội thăng trầm
    Xin người nán lại hoài thương nhớ
    Giữ chút ân tình với tháng năm...

    Mục lục: (2 phần)

    Phần I: Mưa Rào

    Phần II: Lạc Mỹ Xuyên Thu

     
    Chỉnh sửa cuối: 14/5/19
    AndreaDê Vô Tiện thích điều này.
  4. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,378
    Điểm thành tích:
    100
    Hạ chờ năm thứ hai:
    Nắng sẽ tắt khi hoàng hôn xuống

    [​IMG]

    Xuyên trong ánh nắng đợi đêm này
    Thu buồn lá đổ, cố chờ ai
    Hiền trong đôi mắt vầng dương sáng
    Thư lòng bỏ ngỏ với ai đây?


    Phần I: Mưa Rào

    Có người nói, thanh xuân là một cơn mưa rào cuối hạ, vừa tươi đẹp, lại vừa luyến lưu. Người ta luôn giữ trong lòng cơn mưa ấy, để hoài niệm, để khắc sâu, và... chưa bao giờ nguôi ngoai day dứt.

    ...

    Thu là cô bạn thân đầu tiên của tôi, chúng tôi quen nhau vào năm thứ nhất tiểu học, lúc ấy chỉ mới là những cô bé sáu - bảy tuổi, là khoảng thời gian dễ thương cũng dễ giận nhất, tình cảm khá mong manh, thế mà, chúng tôi lại có thể quen thân nhau đến những năm năm tiểu học, năm năm, không dài không ngắn, vừa đủ để tôi khắc tên cô ấy vào một góc trong tim mình.

    Những ngày đầu đến lớp, việc học đối với một cô bé hay nghịch ngợm như tôi là một việc quá nhàm chán và gò bó, tôi chỉ thích những ngày được rong ruổi ngoài đồng, cùng bọn trẻ bắt sâu bắt bướm, chỉ là, tôi thích ở trường một điểm, đó là tôi có thêm được rất nhiều bạn bè, biết được rất nhiều trò hay, cho nên, đó cũng là điều hiển nhiên khi điểm học của tôi luôn lơ lửng ở mức trung bình, không hơn không kém.

    Trái ngược với tôi lúc đó, Thu là một cô gái ít nói, hiền lành và an phận, thành tích của cô ấy cũng không hơn gì tôi, nhưng cô ấy chăm học và rất ngoan hiền. Đầu năm học, tôi không có ấn tượng gì với cô gái mờ nhạt này, sau đó, không ngờ lại là cô ấy chủ động bắt chuyện với tôi.

    Đó là một ngày hạ vừa qua, vào giờ sinh hoạt bị thầy bỏ trống, lớp trưởng bị phân lên đứng lớp, trông chừng người nào nói chuyện riêng sẽ bị ghi tên lên bảng, sau đó thầy về sẽ phạt. Mọi người đều có vẻ sợ bị ghi tên nên ngồi học rất chỉnh tề, tôi cảm thấy cũng không to tát lắm, phạt thì cứ phạt thôi, dù sao thì tôi cũng hay bị phạt mà, xem đi, hồi đó tôi chắc chắn là một học sinh cá biệt và cứng đầu, có khi còn hơn cả bọn con trai nữa. Đang nhàm chán vẻ linh tinh thì bất chợt cảm thấy sau lưng có ai khều nhẹ, tôi quay lại nhìn, trông thấy một cô bạn nhỏ nhắn với hai con mắt tròn xoe đang nhìn tôi, tôi lúc ấy không ấn tượng lắm với cô bé, chỉ nghiêng đầu ý dò hỏi?

    "Tên cậu có nghĩa là gì thế?"

    Tên tôi ấy à, tôi không rõ tên mình có ý nghĩa gì, tôi cảm thấy tên mình rất xấu, lúc bé còn hay bị lấy ra trêu cơ. Nhưng có một lần cha bảo, tên tôi có ý nghĩa rất đặc biệt...

    "Dòng sông. Cha tôi bảo thế đấy!"

    Cô ấy gật gù trông có vẻ như hiểu ra gì đó, rồi cô bảo: "Tên cậu đặc biệt lắm."

    Đó là lần đầu tiên có ai đó khen tên của tôi, mặc dù tôi vẫn cảm thấy cô ấy nói xạo, nhưng tôi lại thấy vui lắm. Thế là tôi cũng nhiệt tình cười hỏi cô ấy: "Vậy cậu tên gì?"

    "Tớ tên Thu, Thu trong mùa thu ấy, chúng ta làm bạn nhé!" Cô ấy cười tít mắt, vào học cũng khá lâu, đó là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau, và cũng là lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình có chút yêu mến cô gái này, cái vẻ cười hiền ấy như in đậm vào trong trí óc tôi, mãi đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in dáng vẻ ấy, vết tích, hằn sâu vô cùng.

    "Ừm."

    ...

    "Thu, cậu vẽ gì thế?"

    "Tớ vẽ guốc."

    "Giày cao gót?"

    "Ừm, tớ thích gọi là guốc hơn. Cậu đừng sửa miệng tớ."

    "Tôi đang thắc mắc mà, cậu vẽ đẹp thật, giống như đôi giày bình thường mẹ tôi hay mang ấy."

    "Đẹp thật không? Tặng cậu này!"

    "Tặng tôi làm gì, cũng không mang được..."

    "Không lấy thì thôi."

    "Ấy, tôi lấy, có thể dán lên bìa tập học nha."

    ...

    "Cậu hay đùa nhỉ, đừng nói chuyện trong giờ học nhiều quá, sẽ bị thầy phạt đấy."

    "Vui mà, tôi chẳng thích học tẹo nào... Mà Thu này, cậu vẽ đẹp như thế, sau này muốn làm nhà thiết kế không? Hay họa sĩ gì đấy. Tôi cảm thấy những nghề đó rất ngầu nha."

    "Ừm, sau này tớ muốn làm nhà thiết kế guốc."

    "Hay đó, đến lúc ấy cậu phải tặng tôi một đôi nha, thiết kế thật đẹp vào, lúc trưởng thành như mẹ rồi tôi có thể mang. Trông dáng tôi này, mang giày cao gót... à, mang guốc, có đẹp không?"

    "Đẹp lắm!"

    ...

    Mùa hè năm ấy, từng lưu dấu rất nhiều kỉ niệm của chúng tôi, có cây bàng làm mái che nắng, có sân trường làm nơi vui chơi, trong góc lớp học sẽ có hai cô bé cặm cụi ngồi vẽ, lúc cười đùa, lúc thỏ thẻ. Mùa hè năm đầu tiên, tôi có một người bạn.

    Năm hai tiểu học, chúng tôi có hai người bạn mới, một cô gái tên Thư, dáng vẻ rất tiểu thư, xinh xắn, học giỏi, lại khéo tay, giờ thủ công tôi toàn nhờ cô ấy làm giúp. Một cô gái tên Hiền, cô gái ấy tính tình như đúc một khuôn với tôi, hiếu động và tinh nghịch, cô ấy được tính hung dữ lắm, chẳng sợ đám con trai bắt nạt, hoàn toàn chẳng ăn khớp gì với cái tên Hiền ấy cả. Bốn cô gái, hai chiếc bàn cuối lớp học, năm đó Thu nói chuyện nhiều hơn, cởi mở hơn, có lúc, trông cô ấy chẳng còn nét rụt rè ít nói như năm đầu chúng tôi quen biết.

    Cũng vào năm đó, là lần đầu tiên tôi trốn học. Kể ra cũng buồn cười, mặc dù tôi không thích học nhưng mỗi ngày đều ngoan ngoãn đến trường, ngoan ngoãn học đều đặn, chỉ có tính hiếu động không thích ngồi yên thôi, trong năm đầu thậm chí tôi chưa từng bỏ học buổi nào, vậy mà, vì một nguyên nhân rất buồn cười mà tôi phải trốn học - đi xem chó con.

    Hôm đó vào đúng mùa phượng nở, thời tiết oi bức đến mức khiến ai cũng bắt đầu thấy lười biếng. Tình cờ hôm nó Thu có nói rằng chó nhà cô ấy sáng nay vừa sinh được một bầy chó con, thế là cả đám liền nháo nhào muốn đi xem, ngặt nỗi đang trong giờ học, tan học lại được cha mẹ đón nên không có thời gian đi, người sốt sắng nhất là Hiền, biết nhà Thu gần trường, liền bảo cả đám giờ ra chơi đi xem, tranh thủ về, tôi lập tức tán thành, thứ nhất là tôi thích chó, thứ hai là chưa từng trốn học bao giờ nên rất ủng hộ. Hai người kia thì cứ lưỡng lự không thôi, Thư còn định không đi, bị tôi và Hiền lôi kéo hai bên. Thế là một cuộc trốn học ra đời.

    Chuyện đầu tiên là phải thoát khỏi mắt chú bảo vệ, cả đám phải leo tường ở cổng sau, đợi thoát được ra ngoài đã vơi dần nửa thời gian ra chơi rồi. May mắn nhà Thu cách đó không xa, bốn đứa chạy qua đường lớn rồi kéo nhau vào con hẻm nhỏ, nhà Thu ở đấy.

    Căn nhà cấp bốn không mới lắm, xung quanh còn có vách lá ngăn mưa gió, cha mẹ cô ấy đều đi làm hết cả, chị gái cũng đi học rồi, chỉ có một cô em gái ba tuổi trông nhà, cô bé ngoan lắm, thường đem bài ra trước sân vẽ vẽ, cổng ngoài thì khóa trái lại, chỉ thấy người nhà mới ra mở cửa thôi. Một đám kéo nhau đi xem chó con, tôi không nhớ rõ là bao nhiêu, chỉ nhớ là rất nhiều, chó mẹ bị nhốt trong một cái lồng to, nằm ườn ra đấy mặc cho mấy chú chó con nghịch trên người mình, trông thích lắm. Lần đầu tôi thấy chó con nhỏ như vậy, chơi đến là vui vẻ. Và chuyện gì đến cũng đến, một đám mất tích làm cả lớp xôn xao lên, đợi khi chúng tôi kéo nhau trở về lớp đã là hơn một giờ đồng hồ kể từ lúc giờ giải lao vừa hết. Bốn đứa bị thầy phạt quỳ úp mặt vào tường, còn bị thầy kẻ tay, cha mẹ tôi lúc này đã bị mời lên phòng hiệu trưởng, đợi khi về đến nhà còn bị đánh thêm lần nữa. Một lần trốn học nhớ đời, đó cũng là lần duy nhất chúng tôi để lại dấu ấn hằn sâu trong kí ức của nhau.

    Nhưng, ai rồi cũng đến với đời ta, và không hẹn một ngày, ta chia xa nơi ngã rẽ. Như cơn mưa rào cuối hạ, chớm thu rồi, cũng bỏ hạ phía sau thôi...
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/5/19
    AndreaDê Vô Tiện thích điều này.
  5. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,378
    Điểm thành tích:
    100
    Hạ chờ năm thứ hai:
    Nắng sẽ tắt khi hoàng hôn xuống

    [​IMG]

    Lạc mất nhau đây mới rỡ ràng
    Mỹ miều năm tháng đã sang ngang
    Xuyên kia dòng nước vô tình ấy
    Thu hoài nước chảy với thời gian...

    Phần II: Lạc Mỹ Xuyên Thu

    Năm thứ tư tiểu học, chúng tôi nếm qua mùi vị của giận hờn, của chia xa, và tiếc nuối.

    Hiền vì thành tích không tốt nên ở lại lớp một năm, tuy rằng cùng dãy phòng học ấy, nhưng giờ học lại hoàn toàn khác biệt, cho nên, rất ít khi chúng tôi gặp nhau. Thỉnh thoảng bắt gặp, cô nàng vẫn hoạt bát và vô tư, tựa như dù có ở lại lớp thì đối với cô cũng chẳng khác gì thay đổi món ăn trong ngày vậy. Tôi rất thích tính cách của cô ấy, cảm giác như có một người bạn như vậy ở bên sẽ không bao giờ cảm thấy nhàm chán.

    Thư, cô tiểu thư ấy luôn là tâm điểm của mọi người, cô xinh đẹp, học giỏi, lại khéo nói chuyện cho nên rất được mọi người trong lớp yêu thích, thầy cô cũng hay lấy cô ấy ra làm tấm gương giảng dạy. Mọi chuyện có vẻ như chẳng có gì thay đổi, nếu như từ cuối năm ba cô ấy không bắt đầu ngó lơ chúng tôi, những lúc giải lao chỉ còn ba đứa, còn bóng dáng Thư thì xen lẫn với những cán bộ lớp, cô có vẻ thân với lớp trưởng, thời gian này lúc nào cũng thấy họ đi chung với nhau.
    Thay đổi dù rất nhỏ, nhưng sau lần ấy, một người sống vô tư như tôi cũng bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng.

    Cuối năm lớp ba, những đứa trẻ sau kì thi đều đang háo hức chờ đợi một kì nghỉ hè hơn hai tháng, kể cả tôi khi nghĩ đến sẽ được cùng anh chị ra đồng chơi thì đã không muốn ngồi yên được nữa rồi. Đúng lúc bốn đứa đang bàn luận sôi nổi thì bất ngờ bị lớp trưởng ghi tên lên bảng, thế là, bốn đứa tôi đồng loạt bị bắt lên bảng quỳ, bên cạnh còn có khoảng năm sáu tên học sinh cá biệt đang trêu chọc nhìn ngó, có tên còn huýt sáo, bị Hiền đập cho một cái mới câm mồm lại. Đối với tôi thì mọi chuyện như thế này cũng quen rồi, hồi bé tôi bị bắt quỳ suốt, có lần đi trộm khoai bị người ta bắt được, trừ ba roi của mẹ thì tôi còn bị bắt quỳ trước bàn thờ gần hai giờ liền, chân tê nhừ, thế mà hôm sau vẫn nhảy nhót bình thường đấy thôi. Thế nhưng Thu và Thư lại không như vậy, Thư là học sinh ba tốt của thầy cô nên không nói, Thu lại chính là điển hình của cô gái nết na, dịu dàng, an phận, mặc dù thành tích không tính là giỏi, nhưng cô chưa bao giờ nghịch ngợm hay phá phách gì, hôm nay, có lẽ vì trò chuyện hưng phấn quá, hai cô nàng gương mẫu cũng bị bắt lên bảng quỳ, trông bộ dạng sợ sệt của cả hai mà tôi với Hiền thầm cười khúc khích, bảo hai cô nàng nhát gan quá.

    Tuổi trẻ sai lầm, chưa bao giờ là điều to tát đối với người lớn, họ quan niệm là con nít thì làm sai cũng là chuyện bình thường, nó không hiểu chuyện thì dạy bảo. Nhưng sự phản bội hay lừa dối, đối với những đứa trẻ, đó là điều không thể tha thứ.

    Có lẽ tôi đã đánh giá thấp sự tự tôn và gương mẫu của một cô tiểu thư, có lẽ điều tôi cho là bình thường lại là sự xấu hổ mà một đứa trẻ cùng trang lứa chưa bao giờ nghĩ như thế.

    Cho nên, khoảnh khắc Thư nói với chúng tôi: "Tớ trở về bàn lấy một món đồ, các cậu cứ quỳ, tớ sẽ quay lại." Tôi đã tin, thật sự chẳng hề nghĩ đến một phương diện nào khác, dù sau đó cô ấy ngồi lại trên bàn, dù tôi thấy cô ấy ra hiệu xin lớp trưởng xóa tên, dù thấy dáng vẻ cắm cúi làm bài rất bình thản ấy, tôi vẫn một mực đinh ninh, cô ấy không hề cố ý đâu, chuyện bình thường thôi mà, một đám bạn, nếu như ai thoát nạn được thì nên cảm thấy may mắn cho người đó thôi, cũng bình thường mà, không phải sao?

    Tôi cho là như thế, Thu cũng vậy, dù ánh mắt cậu ấy tỏa ra nét mất mác và u buồn không hợp tuổi. Nhưng, Hiền lại khác, tính cách cô ấy nói một chính là một, ngay thẳng đến mức, một hạt cát cũng không muốn chứa, cô nàng rất tức giận, lúc được thầy tha cho về chỗ ngồi, cô ấy đi ngang và đá vào cái bàn của Thư một cái, tôi nghe âm thanh chói tai vang lên, tiếng sách vở rơi xuống đất, tựa như một giọt nước rơi vào mặt hồ phẳng lặng. Tôi kéo cô gái đã đỏ gai mặt ra sau mình, nhìn Hiền biểu lộ ý đừng quá nóng giận. Sự việc náo động không nhỏ, cả lớp được thể bàn tán xôn xao, thầy tức giận bảo Hiền ra cửa lớp quỳ úp mặt, đối với một đứa trẻ, đó là một hình phạt khá xấu hổ và tủi nhục. Hiền không nói một lời, cứ thế đi ra, tôi biết, cô ấy có vẻ giận dữ lắm. Tôi nhìn thoáng qua Thư một cái, nhẹ kéo tay Thu ý bảo về chỗ ngồi, lúc này, tôi mới để ý, cô gái luôn trầm lặng kia đã vò nhăn nheo vạt váy của mình, ánh mắt kia, nhìn bóng lưng của Thư trước mặt với ánh mắt gì đó rất tiếc nuối.

    Bản thân tôi dù cảm thấy chuyện này thật ra không to tát lắm, nhưng có vẻ cô bạn thân của tôi đã tổn thương. Với ý nghĩ như thế, có lẽ vì bản tính vô tâm vô phế, cho nên, một người như tôi cũng sẽ phạm phải một sai lầm tương tự, không cơ hội bù đắp, không một lời xin lỗi, càng chẳng bao giờ mơ ước được thứ tha.

    Sau ngày hôm ấy, dường như mọi thứ đã thay đổi, vì hành động hôm trước của Hiền, Thư được thầy chuyển sang chỗ ngồi mới, cách xa chúng tôi nhất, kẻ bàn nhất, người cuối lớp, tựa như khoảng cách cũng tự lớn dần, lớn dần, và... không hề giao nhau nữa.

    Mùa hè năm thứ ba, tôi mất một người bạn.

    ***

    Năm cuối cấp tiểu học, tôi và Thu lại như trở về lần đầu gặp nhau, tựa như ba năm qua chưa từng có hai người ấy xuất hiện trong đời của chúng tôi vậy.

    Năm ấy, vì ân tình của thầy, tôi quyết tâm học thật tốt, tất cả chỉ vì muốn thầy an tâm. Chẳng ngờ, học kì năm ấy tôi đạt được điểm tối đa tất cả các môn học, điểm đứng nhất toàn khối. Đến cả tôi cũng ngạc nhiên không kém mọi người, thầy vui lắm, còn mang vở bài tập của tôi ra làm gương trong giờ họp phụ huynh, cha mẹ tôi là người vui nhất, có lẽ họ cảm thấy con gái của họ đã trưởng thành rồi, vâng, đó là họ nghĩ thế thôi. Cha mẹ sinh con trời sinh tính, bản tính quậy phá của tôi thì có trời cũng không sửa được, tôi đã từng nghĩ vậy, nhưng, không ngờ, tôi lại có thể vì một sai lầm mà thay đổi nhiều như thế...

    Sau học kì đầu, tôi và Thu bị thầy tách ra, vì thành tích của cô ấy vẫn dặm chân như thế, trong khi thầy lại cảm thấy tôi nên ngồi cạnh những người thành tích tốt để không phải chểnh mảng việc học hành. Có năn nỉ hết lời, nhưng tôi vẫn bị phân lên bàn nhất ngồi cạnh lớp trưởng, đó là một cô gái rất nghiêm túc, và những đứa nghiêm túc thì thường chẳng bao giờ thích đứa lông bông, vừa may, hai chúng tôi lại trái ngược nhau như vậy đấy, huống chi, tôi lại vượt qua điểm số cô ấy, tự tôi còn nghĩ, không bị ghét mới là chuyện lạ.

    Thế là, những ngày đầu chuyển chỗ tôi đều canh lúc rãnh rỗi là chạy về chỗ của Thu, kể cô nghe lớp trưởng khó ưa thế nào, đáng ghét ra làm sao. Cô gái trầm tính ấy chẳng bao giờ chê trách tôi phiền hà cả, cô nói học kì sau sẽ cố gắng học để xin thầy ngồi cùng với tôi, tôi lại nghĩ, tôi cứ không học thì thành tích tuột xuống thôi, lúc đó thì lại có thể ngồi chung với Thu rồi. Suy nghĩ ấy vừa mới nhen nhỏm đã bị Thu giận dữ đập tan, cô nàng có vẻ giận vì tôi không xem trọng thành tích của mình, biết sao được, lúc ấy tôi còn quá bé để nhận ra, cô ấy chỉ vì quan tâm mình mà thôi.

    Từ hôm Thu giận, tôi ngại quay về chỗ của cô ấy nữa, dần dần, cô bạn lớp trưởng lại có vẻ không còn ghét tôi, có lúc sẽ kéo tôi đi trực đội cờ đỏ cùng, họp ban cán sự lớp cũng kéo tôi đi, còn xin thầy cho tôi vào đội cờ đỏ. Được vào đội cờ đỏ chính khao khát của hầu hết học sinh, đó là một vinh dự, cũng là một phần chức trách và bậc thang để tiến học trung học dễ dàng hơn, đương nhiên, tôi lại là một ngoại lệ, tôi không thích những gì quá nghiêm túc và gò bó, nên khi lớp trưởng kiến nghị với thầy, tôi đã từ chối. Dù rằng sau đó, có từ chối cũng như không, bị thầy đã ghi danh cho tôi vào đội cờ đỏ luôn rồi.

    Mọi thứ diễn ra như được lập trình sẵn, tôi bộn bề với việc học, việc trực ban, cả việc rong ruổi với những người bạn mới. Thời gian cứ thế bào mòn những góc cạnh riêng biệt của con người, tôi dần cảm thấy mình bị thay đổi, trở nên nghiêm túc và có gì đó khó chịu với những thứ không đúng khuôn khổ, một con người mà trước nay tôi ghét nhất. Rồi ai cũng sẽ thay đổi theo thời gian và môi trường sống, nhưng, có lẽ, người không thay đổi gì nhất chính là Thu.

    Cô ấy vẫn lặng lẽ chăm học, lặng lẽ nhìn tôi ngày một thay đổi, ngày một xa cách, lặng lẽ giấu những ưu tư trong lòng vào một góc nào đó kín đáo hơn. Mọi thứ như một viên thủy tinh cầu, được bao bọc trong suốt, nhìn thấy đấy, lung linh đấy, nhưng không cách nào chạm tay vào trong được, cho đến một ngày, viên thủy tinh ấy vỡ tan ra... rơi rụng từng mảnh nhỏ... xót xa.

    ...

    "Thu, cậu tìm tôi à. Có gì không?"

    "Cậu bận lắm sao?"

    "Hôm nay tôi có ca trực của đội cờ đỏ. Có gì cậu cứ nói đi, nhanh lên một chút nhé, sắp đến giờ rồi."

    "À, không có gì, định nói với cậu là chó nhà tớ lại sinh rồi, đàn chó rất..."

    "Ồ, vậy sao, hôm nào rảnh tôi ghé xem nhé. Giờ tôi phải đi rồi, cậu tan học đi, đừng để mẹ đợi. Tạm biệt nhé."

    "... ừm, tạm biệt."

    Khi quay người chạy đi, tôi chưa từng biết, bản thân đã vô tình tổn thương một người.

    ...

    "Cậu vẽ gì đấy?"

    "Không liên quan đến cậu."

    "Cho tôi mượn xem chút nào."

    "Trả lại cho tôi!"

    "Xem nào, là một đôi giày cao gót à, xấu chết đi được."

    "Đừng xé!"

    "Haha..."


    Những âm thanh văng vẳng bên tai, tiếng đùa cợt của bọn con trai trong lớp, tiếng cười hả hê của những cô cậu tuổi mới lớn, trong những âm thanh hỗn độn đấy, tôi nghe thấy tiếng giấy xé toạc ra, tiếng kêu yếu ớt của Thu vang lên, rất khẽ, tựa như một điệu sáo thanh nhàn hòa lẫn với tiếp trống đồng, đối lập như thế, nhỏ bé như thế.

    Còn tôi lúc ấy đang ở đâu? Tôi ở đâu? Mày ở đâu mà để cậu ấy bị ức hiếp như vậy?

    Tôi vẫn ở ngay đây, đứng lẫn trong đám đông ấy, im lặng chứng kiến tất cả.

    Tôi... đã không làm gì cả, không giúp cô ấy, không ôm cô ấy, cũng không hỏi cô ấy rằng cậu có buồn không...

    Tôi thừa nhận mình đã yếu đuối đi rất nhiều, tôi bỗng sợ sự cô lập của đám đông, sợ mọi người hô nhau dè bỉu, sợ những trò đùa dai không dứt của bọn con trai. Cho nên, vì một phút do dự nhất thời, tôi, đã đánh mất đi một thứ đẹp đẽ nhất trong cuộc đời mình...

    Mưa rào mùa hạ đã tạnh từ lâu, xen lẫn trong đó là cái lạnh đìu hiu của mùa thu buồn bã. Tôi vẫn nhớ như in ánh mắt của cô ấy, xuyên qua đám đông, lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt ấy an bình và thấu hiểu, lại như có tiếng vỡ vụn nào đó vang lên. Đôi mắt ấy chứa cơn sóng cuộn êm đềm, ướt át, và đau thương cùng cực.

    Giây phút đó, tôi hiểu, mình sẽ hối hận.

    ...

    Mùa hạ năm ấy, Thu không tham gia lễ bế giảng, tôi cũng không.

    Mùa hạ năm ấy, kì nghỉ hè đối với tôi, dài vô tận, chưa bao giờ, tôi ước mình được đi học như thế, chỉ vì, tôi muốn gặp cô ấy, muốn xin lỗi, muốn bù đắp, muốn nói với cô ấy rằng: tôi muốn một cơ hội để được bên cạnh cậu lần nữa.

    Mùa hạ năm ấy, Hiền nói với tôi, Thu chuyển đi rồi.

    Mùa hạ năm ấy, lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau, cô ấy vẫn lặng lẽ mỉm cười với tôi, tựa như... tựa như, ánh mắt lần đầu tiên chúng tôi gặp gỡ.

    ...

    Mùa hạ năm thứ năm, có một chiếc lá thu rời cành, lặng lẽ và cô tịch, nhẹ nhàng rơi trên dòng nước vô tình.

    ...

    Lạc

    Mỹ

    Xuyên

    Thu

    ...

    Hạ chờ năm thứ hai: "Xin lỗi!"

    END
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/5/19
    Dê Vô TiệnAndrea thích điều này.
  6. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,378
    Điểm thành tích:
    100
    [​IMG]

    Khoảnh khắc gió giao mùa
    (Tản văn)

    Hương vị cafe, đó là hương vị nồng ấm và tươi mát trong kí ức của em về anh, một tuổi thanh xuân như mưa rào gõ nhịp.

    Anh biết không, mưa đầu mùa chính là kí ức đẹp nhất của em, cho dù, cái lạnh lẽo đó đang dần thấm sâu vào trong cốt tủy, bồi hồi, tiếc thương, day dẵng.

    Lần đầu tiên gặp nhau, ánh mắt anh như sương mùa trĩu hạt, long lanh tinh khiết, nhưng lại mơ màng với những cảm xúc không tên, khoảnh khắc đó, em chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một người.

    Ngày anh rời đi, hương vị của capuchino vẫn còn lưu lại từng ngóc ngách quanh đây trong tâm trí, tưởng niệm cho một cơn mưa rào cuối hạ, hòa quyện, đắm say, và... day dứt.

    Một lần ngoảnh mặt, hóa ra đã là mười năm, một lần quay lưng, chẳng ngờ đó lại là một đời một kiếp.

    Có ai đó đã từng nói, tình yêu như một bát canh rau đắng, đắng chát đó, nhưng khi đắm say, ta lại thấy ngọt ngào.

    Tình yêu của em, lại như tách espresso không đường, không vị ngọt, chỉ có vị đắng chát, chua thanh, lại khơi gợi lên một nụ hôn đầu thuần túy, chơi vơi không dứt.

    Diyu, anh bảo đó là một lời tỏ tình của biển Bangor, em từng đến đấy, nhưng không sao cảm nhận được. Có lẽ, là do chúng ta còn vướng bận quá nhiều điều, và, tình yêu của chúng ta không đủ vững chãi để vượt qua khó khăn thử thách. Thế nên, dù cho anh nói rằng, anh yêu em, như vị của latte art hòa quyện, thì cuối cùng, vẫn để lại đắng chát ở bờ môi. Chúng ta thuộc về hai ngã rẽ, hồi kết cuối cùng, là chia tay...

    ***

    Ngày mưa cuối hạ, ở một góc quán quen xưa cũ, hương vị của hơi đất quanh quẩn bên tai, em nghe gió, nghe mưa, nghe từng giọt tí tách rõ vào ô cửa sổ, mang mác buồn bởi những ngày chờ đợi trong vô vọng. Đâu đây bên tai, tiếng ca của nàng con gái cất lên, tha thiết, bồi hồi...


    Gió chiều nhẹ hôn đôi môi hồng cánh phượng
    Ve sầu vì đâu về cho nắng hạ buồn
    Đây bóng ngôi trường xưa phố mờ màu rêu xanh
    Đâu tiếng nói cười của những bạn bè thân thương.

    Bước mòn thời gian sao quên thời hoa mộng
    Ru lại ngày mơ tìm vui tuổi học trò
    Áo trắng sân trường đôi lúc vụng về yêu thương
    Nay cách đôi đường để nỗi niềm sầu hoài vương.

    Bên khung trời tím buồn
    Ai buông phím đàn khúc nhạc lòng miên man
    Từng giọt sầu trên mi
    Bâng khuâng nói gì hạ buồn khi biệt ly.

    Góp nhặt buồn vui ghi đôi dòng kỷ niệm
    Ai còn chờ ai để trong giấc mộng tìm
    Đôi cánh phượng hồng xin ép vào lòng thu đêm
    Ghi dấu trong đời mối tình sầu vào tim.

    ...

    Tình hạ, em hát bằng câu thơ buồn, nhặt cành phượng rơi bao năm trời giã biệt, còn buồn nào hơn.

    Con đường xưa cũ, em bước chậm rãi, như đợi bóng ai, bên thềm cất tiếng kêu tên. Nơi phố nhỏ giữa lòng phố thị bao la, em gồng mình đơn côi đứng đó, chỉ mong, một cái ngoáy nhẹ đầu, em gặp người cũ mỉm cười, nói với em, anh đã về.


    Anh có biết niết bàn là gì không? Là tự bản thân vùi mình trong đau khổ để trưởng thành.

    Anh có biết phượng hoàng và thiêu thân khác nhau thế nào không? Phượng hoàng là kẻ lao đầu vào đau thương để học được cách tồn sinh, nó mạnh mẽ lắm. Còn thiêu thân, dù nó biết rõ bản thân sẽ không được toàn mạng trở ra, nhưng vẫn ngu ngốc lao đầu vào.

    Em... muốn được niết bàn, và lửa kia, chính là anh.

    Tâm tình của Hạ Thư, có thể xem là một ngoại truyện của truyện ngắn Hương Vị Cafe.
    LMXT, 15/5/2019
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/5/19
    Dê Vô Tiện, AndreaLạc Họa thích điều này.
  7. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,378
    Điểm thành tích:
    100
    |Blog Radio |
    Tản văn - Tùy bút

    Dư Vị Trà Chiều:
    Hạnh phúc của những kẻ đơn côi!
    ***

    [​IMG]


    >> Số 1: Yêu <<

    "Yêu mình để được yêu."

    Cô gái tôi thương vừa chia sẻ một câu thế này, "Lần nào, tôi cũng là kẻ nặng tình nhất, dù người bắt đầu không phải là tôi."

    Có lẽ, yêu một người không phải cứ yêu là đủ, ban đầu có thể là yêu, nhưng dần dần, chúng ta phải học cách chịu trách nhiệm với tình yêu của mình. Khi yêu nhau, hai bạn đã là một phần gì đó quan trọng trong đời nhau, tựa như một vạch xuất phát lại bắt đầu, cả hai sẽ cùng nhau chạy về đích, người luôn muốn chiến thắng trong cuộc đua này chưa phải là người yêu trọn vẹn, người bỏ cuộc giữa chừng, đó cũng không phải là người bạn đang kiếm tìm. Hay yêu một người sẽ nắm tay bạn cùng nhau chạy, cùng nhau bước đi, sẽ không bỏ lại bạn phía sau lưng, cũng sẽ không vội vàng kéo bạn đi đến vạch đích trong sự vô tâm và hờ hững, đó là người, dù cho bạn nói rằng, bạn mệt rồi, không muốn chạy tiếp nữa, người đó cũng sẽ đứng lại nơi đó đợi bạn, nói rằng, sẽ đợi bạn đến khi nào bạn sẵn sàng cùng nhau bước đi. Đừng dễ dàng là người bỏ cuộc, khi bạn chưa hoàn toàn cố gắng, đừng dễ dàng buông đôi tay ấy sẽ, vì biết đâu chỉ cần một bước cuối cùng này thôi, bạn và người ấy đã đạt được hạnh phúc rồi.

    Đừng bao giờ nghĩ rằng, người yêu ta sẽ bỏ qua tất cả những sai lầm của ta, không đâu, tình yêu thực chất là sự cho đi từ hai phía, chứ không phải là một người ích kỷ nghĩ cho riêng mình, sau đó lại bắt buộc người ta phải cảm thông. Đừng lợi dụng từ yêu ấy bao dung cho sai lầm của mình.

    Tình yêu là một tách cafe thuần túy, thêm đường sẽ ngọt, kẻ quen đắng chát thì sẽ ngày một lạnh nhạt với những thứ ngọt ngào. Họ biết cách dung hòa hơn, nhưng trái tim lại chai sạn với từng ấy năm chịu đừng, nếu cảm thấy không còn trọn vẹn, đừng níu kéo quá nhiều ngọt ngào trong quá khứ, buông tay nhau ra, đó cũng là một loại yêu.

    Nếu đã yêu nhau, hãy nên hiểu rằng, cho đi không phải là kẻ ngu ngốc, cho đi chính là một phương thức của những kẻ yêu theo cách trưởng thành, nhưng, cô gái ơi, chàng trai ạ, đừng bao giờ cho đi bằng sự mù quáng, hãy học cách yêu mình trước, thế mới có thể yêu người khác trọn vẹn hơn, đừng bao giờ ích kỷ với bản thân mình, có như vậy, tình yêu của bạn sẽ không vướng mắt những sai lầm không đáng có. Trân trọng bản thân, yêu bản thân, đó cũng là một cách cho đi với người thật lòng yêu bạn, vì nếu yêu bạn, họ sẽ hạnh phúc nếu bạn hạnh phúc.

    Có một tình yêu gọi là đơn phương, bắt đầu từ một phía, nhưng kết thúc lại là một phía khác. Yêu của họ đau khổ lắm, họ suy nghĩ rất nhiều, cũng tự làm đau mình rất nhiều, ai cũng bảo, cô ấy/anh ấy ngốc nghếch quá, sao cứ mãi yêu người không yêu mình, trân trọng những người xung quanh đi. Nhưng, bạn ơi, hãy hiểu rằng tình yêu không phải vật chất, cứ tốt hơn thì ta sẽ yêu, tình yêu là một thứ gia vị trong cuộc sống, đã nhận định một người là thứ ngọt ngào nhất, vậy thì những thứ gia vị khác đều trở nên vô nghĩa, chẳng ai muốn thế thay hạnh phúc của mình bằng hạnh phúc của người khác cả, chỉ khi bạn đã yêu, vậy thì thiệt hơn đã chẳng hề quan trọng nữa rồi.

    Tình yêu là thứ gia vị trong cuộc sống bộn bề này, có người bảo, "Tôi chẳng cần tình yêu làm gì, sống tốt cho phần đời mình có phải tốt hơn không."; bạn ơi, có lẽ trong quá khứ bạn đã nhận được quá nhiều đắng cay, hoặc thời gian mà cuộc đời bạn trải qua trong sự nhạt nhẽo, vậy thì đừng kết luận vội vàng, vì, tình yêu thật ra còn có thứ tuyệt vời đang đợi chờ bạn đến, ngọt ngào, đó là thứ bạn nên trải qua một lần, thì mới hiểu được, vì sao có biết bao người dù trải qua cay đắng cũng muốn được yêu, bởi vì, họ đã từng hạnh phúc.

    Bạn không thể khiến người khác yêu mình, và ngừng yêu người khác, đó là một cảm xúc giao nhau từ khoảnh khắc của tâm hồn, là tình yêu theo một nghĩa đen là giao cảm. Có thể, chỉ là trong lúc vô tình, ai đó liếc nhìn bạn, trái tim bỗng loạn nhịp, ánh mắt không thể dời, và thế là yêu, chẳng cần ai nói hay làm điều gì cả. Hoặc, có một loại tình yêu bên lề, gọi là cảm động, đấy là kết quả từ sự nổ lực và kiên trì yêu của một người, họ bày ra mọi thứ tốt đẹp trước mặt bạn, họ cố bày tỏ rằng họ là người yêu bạn nhất, và bạn sẽ thật hạnh phúc nếu yêu họ, lúc này, đừng vội vàng phủ nhận, học cách thử yêu một vị đắng đi, biết đâu nó sẽ là chocolate nhân rượu thì sao, lỡ say rồi, lỡ ngọt ngào rồi, thì đừng quay đầu nhìn lại tách cafe đắng chát ấy nữa.

    Bạn đã yêu chưa? Bạn yêu mình trước hay là yêu người trước? Đừng để mình phải đau khổ vì tình yêu của mình đấy, ngốc ạ.

    Cảm ơn bạn đã đến với dư vị trà chiều, tạm biệt và hẹn gặp lại bạn ở những số sau.

    Lạc Mỹ Xuyên Thu

     
    Chỉnh sửa cuối: 1/7/19
    Dê Vô Tiện, AndreaLạc Họa thích điều này.
  8. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,378
    Điểm thành tích:
    100
    |Blog Radio |
    Tản văn - Tùy bút

    Dư Vị Trà Chiều:
    Hạnh phúc của những kẻ đơn côi!
    ***

    [​IMG]

    >> Số 2: Cho những ngày vội vã <<
    "Lạc lõng giữa dòng đời, học cách yêu mình thôi."

    Sẽ có đôi lúc bạn cảm thấy tủi thân đến cực điểm.

    Bạn có bao giờ trải qua cảm giác như thế này chưa? Đó là sau một ngày làm việc vất vả, chỉ nuốt vội vài ba miếng cơm, lại tiếp tục lao đầu vào học, tất bật đi làm thêm, rồi bạn chợt nhận ra rằng, từ bao giờ những bộ quần áo khoát lên người đã chẳng còn được chủ nhân của nó chọn lựa cho phù hợp, kiểu tóc uốn lọn hai năm trước giờ đã chẳng còn nhìn ra hình dạng, màu son môi hằng ngày vẫn dùng đã lỗi thời tự bao giờ...

    Có những ngày đứng trước gương rất lâu, nhìn ngắm lại bản thân mà những ngày lao đầu vào cuộc sống, đã bị chính mình quên lãng. Nhìn đi, vết thâm quầng dưới mắt đã đậm hơn tự bao giờ, nơi khóe mắt đã ẩn hiện vài nét chân chim, bờ môi nhợt nhạt khi lau đi lớp son phấn hàng ngày vẫn tô điểm. Bạn chợt nhận ra rằng, bản thân đã không đủ can đảm để bước ra khỏi nhà trong bộ dạng như thế.

    Đã từ rất lâu rồi, lâu đến mức bạn đã không còn nhớ rõ, lần cuối cùng bạn diện những bộ váy tinh tế để đến những buổi hẹn trà chiều là từ bao giờ, quên mất lần cuối cùng bạn khoát tay người cũ chọn mua quà kỉ niệm, hoặc thậm chí bạn đã chẳng nhớ được đã bao lâu rồi bạn không còn nhận được cuộc gọi hay tin nhắn từ những người bạn cũ, những mối quan hệ đã từng rất thân trước kia.

    Đã bao lâu rồi, bạn đã vùi dập bản thân trong bộn bề của cuộc sống bao lâu rồi?

    Có lẽ đến chính bạn còn không nhớ rõ.

    Những ngày hối hả qua đi, bỗng nhiên bạn lại có một ngày nghỉ ngoài dự định. Ngày nghỉ, đã bao lâu rồi bạn mới có một ngày nghỉ dành cho riêng mình thế?

    Khi đó, bạn chợt nhận ra rằng, bạn đã chẳng biết phải làm gì với một ngày nghỉ nữa, khi bạn đã quen với việc dậy sớm từ sáng tinh mơ, chạy nhanh đến chỗ làm và cắm đầu vào ôn tập, có lúc bận rộn đến chẳng nhớ nổi bữa cơm nuốt vội vừa rồi là bữa sáng hay cơm chiều.

    Nhìn một lượt danh bạ trong điện thoại, những cái tên quen thuộc ngày xưa giờ trở nên lạ lẫm, ngón tay dừng lại trên số điện thoại của một người, dù biết đầu dây bên kia sẽ chỉ còn tiếng thuê bao lạnh lẽo, và máy móc của chị tổng đài báo máy bận.

    Bạn sẽ nhớ đến những ngày trước, bạn đã từng dành trọn một ngày để đi mua sắm cùng nhóm bạn thân, dùng ngày cuối tuần để hẹn hò cùng người yêu cũ, những khi lang thang cả ngày trên đường sách, hay đơn giản là những phút giây lười biếng đến chẳng muốn ra đường, nằm ì ịch ở nhà cả ngày cày phim thần tượng, lướt web đến quá giờ cơm trưa...

    Có những ngày tan tầm tối muộn, mưa đầu mùa bất chợt kéo về, chẳng còn ai nhắc bạn phải mang theo áo mưa trước khi ra đường, chẳng một dòng tin nhắn rằng, "đừng đội mưa kẻo bệnh, đợi mưa tạnh rồi hẳn về."

    Đã chẳng còn gì cả...

    Khi người ta nấp vội trong chiếc áo mưa cồng kềnh chạy ngang dọc trên đường, chỉ một mình bạn, cô độc và chậm rãi, mặc cho nước mưa lạnh lẽo táp vào mặt, vào người. Đôi mắt bị nước mưa thấm vào, cay xè và... đắng, vị mặn đắng thấm vào môi, rồi tràn vào cuốn họng. Bạn đã chẳng còn phân biệt được đó là nước mưa hay là... nước mắt. Tiếng gió rít bên tai ồ ồ, át đi cả tiếng nấc nghẹn ngào, cô gái à, sao bạn lại bỏ bê mình như thế.

    Những ngày như vậy, bạn chỉ thèm một bát canh cua đồng từ tay mẹ, thèm mùi khói thuốc vấn vít nơi đầu mũi của ba, thèm cả tiếng càu nhàu không thôi của cô bạn cạnh bàn ngày trước. Bạn nhớ những ngày đội mưa cùng lũ bạn khi tan trường, nhớ bóng dáng một người từng nghiêng ô cho bạn mà ướt cả nửa vai.

    Những ngày như thế, bạn chỉ mong có thể trở về.

    ***

    Trong cuộc sống bộn bề này, ai rồi cũng quen với con người cô độc, tự lập và mạnh mẽ, và, đó chỉ là thói quen mà thôi, chẳng ai muốn bản thân vùi dập mình trong mớ hỗn độn của cuộc sống này. Đôi lúc, một cô gái mạnh mẽ như bạn, vẫn cần lắm một bờ vai để dựa vào, vẫn cần những lời ủi an và thăm hỏi, dù thừa biết rằng đó chỉ là những câu nói sáo rỗng, thế nhưng, có những ngày, một cô gái mạnh mẽ, cũng muốn nghe thấy ai đó hỏi rằng: "Hôm nay, em có ổn không?"

    Bạn ơi, đừng vô tâm với cảm xúc của riêng mình nữa, học cách yêu mình hơn đi, đừng để những lo toan vùi lấp tuổi xuân thì, trong khi, những chiếc bóng của thời tuổi dại đã xếp chồng lên nhau, chúng đã qua và biến mất không còn vết tích, đừng cố hoài niệm về cái gì đó đã quá xa xăm. Bạn đứng trước gương xem, nhìn đi, cô gái ơi, bạn thấy gì trong tấm gương ấy? Có phải, ánh mắt kia đang lạ lẫm nhìn bản thân mình không, có thấy bản thân đang dần mỏi mòn trong ánh mắt ấy không? Cô gái ạ, bạn đang cần một bờ vai, đừng mạnh mẽ nữa, hãy thử yếu đuối một lần, đưa tay một lần, biết đâu, vẫn đang có rất nhiều người đang cố vươn ra mà nắm lấy tay bạn, trân trọng bạn, mang đến cho bạn hạnh phúc êm đềm, là bờ vai mỗi khi gục ngã, là sự ấm lòng những phút đêm đông...

    Những ngày mưa đến vội và cũng qua mau, bỏ lại sự ướt đẫm của quá khứ đi nào, hiện tại, bạn nên là một ngày nắng hạ, tỏa ra ánh sáng xuân thì của mình. Hãy chọn một chiếc váy bạn thích, hoặc những bộ đồ bạn cảm thấy thoải mái nhất, chuẩn bị cho mình một hành trang nho nhỏ, xỏ vào một đôi giày thật vững chắc, và bước đi thôi. Nếu như không có một điểm đến cố định, vậy học cách tìm vui cho mình bằng những chuyến lang thang, khi gần, khi xa, khi là quán quen bên đường, hay là ô cửa kính trên tòa nhà cao nhất thành phố, học cách yêu mình bằng việc trải nghiệm, bạn sẽ thấy, ừ thì, dù hiện tại chưa tìm được bờ vai nào vững chãi, tôi vẫn có thể tự dựa vào chính mình, tự yêu bản thân mình, rồi mọi thứ sẽ ổn hết thôi.

    Cô gái ơi, đừng để bản thân mệt mỏi quá nhiều với cuộc sống của mình đấy!

    Cảm ơn bạn đã đến với dư vị trà chiều, tạm biệt và hẹn gặp lại bạn ở những số sau.

    Lạc Mỹ Xuyên Thu
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/7/19
    Andrea thích bài này.
  9. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,378
    Điểm thành tích:
    100
    |Blog Radio |
    Tản văn - Tùy bút

    Dư Vị Trà Chiều:
    Hạnh phúc của những kẻ đơn côi!
    ***


    [​IMG]

    >> Số 3: Lưu Hạ <<
    "Tháng sáu, mùa nhớ cho ai..."


    Có ai đó đã từng nói rằng, nắng hạ đẹp nhất là khi tháng sáu về, cái nắng trinh nguyên và trong trẻo, nắng rất hạ, hạ ở những tia nắng vàng phản phất chút gay gắt, chút bốc đồng, chút oi ả. Khác với những ngày nắng tháng năm đầy vội vã, nắng tháng sáu xen lẫn mùa nhớ, rộn ràng với tiếng ve râm rang, tiếng nắng gọi hè, tiếng của hạ. Đôi khi những vệt nắng vàng tháng sáu ghé vào ô cửa sổ, tỏa sáng chậu hoa lan rừng nơi ấy, cái màu vàng dịu nhẹ lại pha chút nghịch ngợm của hơi sương, đọng vào lòng người dư vị trong lành nhất.

    Có những ngày tháng sáu âm u không một tia nắng, cái nhịp sống hối hả của trở nên chậm rãi hơn, khi ta đã quen với những ngày chạy nắng, những ngày vội vã trong cơn nắng gắt chói chan, thì khi những giọt nắng trong ngày vơi mất, ta lại có chút nhớ cái ánh sáng vừa yêu vừa hận ấy đến lạ kì.

    Có những ngày tháng sáu đón mưa đêm, cái không khí ẩm ướt và trong lành ấy lại như xoa dịu cho một ngày nắng gắt, nắng và mưa tháng sáu tựa như hai người bạn, chúng hòa quyện và bù trừ cho nhau, tạo nên cái sắc thái giao mùa, khi những ngày hạ đầy tiếc nuối qua mau, chúng lại gieo vào lòng ta một nỗi buồn man mác.

    Hạ tháng sáu vừa trắng trong, vừa thanh khiết, những tia sáng lập lòe khắc họa vào trang thơ, lưu bút, hoặc đôi dòng hoài niệm. Cái tháng sáu của thanh xuân nó đẹp với màu hoa phượng vĩ, xanh ngát với bầu trời cao, trắng trong với những gợn mây lành, và cả cái màu vàng tương tư ấy cũng đọng lại trong lòng người nhiều dư vị.

    Và tháng năm đã vội trôi đi, ta cũng tạm biệt những áng thơ tình đầy chan chứa, những trang sách thuở xuân thì cũng khép lại phút chia ly, cho đến khi một mùa lại đến. Chiều nay, tháng sáu nhẹ nhàng qua với những cơn mưa lất phất pha lẫn hoàng hôn buồn bã, phượng chẳng buồn rơi, nắng cũng chẳng hồng, tháng sáu nhớ ai? Người tháng sáu ra đi để lại nơi đây nặng lòng một người tháng sáu, mưa mùa này rất khác, nắng chiều nay rất lạ, tháng sáu về làm chi? Để lòng thêm khắc khoải...

    Tháng sáu trong tôi là tháng của hoài niệm, tháng của chờ mong, của khát vọng. Những ngày hạ cuối mới vừa sang thôi, tôi lại chập chờn hy vọng ngày thu sẽ về. Nhưng ôi, sau những ngày thu êm dịu, ta lại hoài niệm làm sao với cái nắng hạ qua rồi... hoặc như bây giờ, khi Sài Gòn đón một mùa nắng chói chan nhất tháng ba, ta cũng chờ mong quá những ngày hạ xuôi về của tháng sáu, nghe tiếng ve còn ngâm nga, tiếng lật vở hòa cùng giai điệu đọc bài, tiếng cười đùa của cô cậu học trò áo trắng, tháng sáu đến chậm rãi, nhưng lại qua mau với những ngày cuối cùng, khi ta bước ra khỏi cửa phòng thi tốt nghiệp, ta mới chợt nhận ra, hạ của tháng sáu, chẳng biết đã âm thầm qua mau như thế nào...


    Ngày hạ bâng khuâng khép nắng

    Khách khi xưa mang chút vắng trong lòng

    Tựa như chưa từng hoài vọng

    Về phương xa, nơi gió lộng ngoài hè

    Phượng đỏ thương một tiếng ve

    Nắng thấp thỏm tựa như nghe giọng nói:

    "Nắng ơi! Xin đừng đi vội...

    Để phượng buồn buông tiếng gọi, hạ ơi!"

    ...

    Tháng sáu có những ngày mưa tâm tư ướt đẫm.

    Những ngày nắng vội vã qua mau, nhường lại cho những áng mây u ám và màn mưa trắng xóa mơ hồ, những giọt mưa va vào ô cửa sổ, tí tách, tí tách... nhỏ vào lòng ta một miền nhớ rất xưa. Tôi nhớ một người mang tên tháng sáu, là cô gái có mái tóc dài óng ả, mượt mà, nụ cười duyên với hai lúm đồng tiền, giọng yêu kiều thỏ thẻ, tôi cho rằng nắng tháng sáu là tia nắng rực rỡ nhất, chỉ đến khi em mỉm cười, tôi mới nhận ra, nụ cười em còn sáng trong và xinh đẹp hơn rất nhiều so với nắng hạ.

    Cô gái tháng sáu đơn thuần, em như những tia nắng rực rỡ sáng soi vào lòng ta nhiều dư vị, có lúc em hững hờ khiến ta khó xử, có lúc em mong manh ngọt ngào khiến ta ngất ngây.

    Em cũng là những ngày mưa tháng sáu, dai dẳng trong tim với những nỗi buồn, mưa gào thét trong gió, lại như tiếng lòng em trỗi dậy những cảm xúc bốc đồng và điên dại, nhưng cũng có lúc em yên ả, tựa như mưa rào, thấm vào lòng người những vết đọng ngây ngô, khờ dại.

    Cô gái tháng sáu như em, tựa như một bức tranh pha màu rối loạn, khiến người ta tò mò và lý giải, lại như hiểu rồi, mới chợt nhận ra, em như một bức tranh thiên nhiên sống động và đa chiều, khiến ta mê say, cuồng nhiệt.

    Tôi chợt nhớ đến nhạc khúc "Bài Ca Tháng Sáu" của Đỗ Bảo...

    “Bên nhà ai từ ra-đi-ô những bài hát vui tai
    Tháng sáu nóng như đổ lửa
    Cây sấu già thả chiếc lá xanh..."



    Tháng sáu nóng như đổ lửa
    Nên chúng mình chẳng ai nói gì
    Đã lâu lắm rồi ta không tới những mặt hồ công viên
    Hay mình đã qua thời cuồng nhiệt...


    Ta tự hỏi phải chăng đã đến lúc thay đổi tìm kiếm cho mình chân trời mới để thoát khỏi những cảm giác tẻ nhạt trong tâm hồn, và rồi những cung bậc hoài niệm về tháng sáu trở thành những nốt thăng, nốt trầm trong lời ca tiếng hát, như bài giải, như oán trách, lại xen lẫn những cảm xúc nhớ nhung điên cuồng...

    Và rồi trong những suy nghĩ êm đềm ấy, đọng lại là những kỹ niệm xưa cũ về tình yêu:

    Rồi bất chợt khi những bản nhạc đã tắt
    Sự yên tĩnh mới thật dễ chịu
    Em gặp chúng ta khi đã quá già bên những gương hồ.
    Một ngày tháng sáu những thập kỷ sau
    Mùa hè tiếng ve sầu làm mình nhắc tới những kỷ niệm tháng sáu

    Ta lại nghe thấy tất cả tình yêu còn lại dành cho nhau, tình yêu thật sự còn cháy trong trái tim mình, tình yêu của tháng sáu, của hạ, của chúng ta...

    Và bây giờ em nghe bản tình ca anh

    Trong những điều ta không nói


    Sự yên tĩnh mới thật dịu êm

    Em gặp chúng ta một đôi lần ta vẫn thoáng nhìn

    Chỉ để biết chắc ta còn gần nhau

    Niềm tin vẫn đong đầy và lòng ta bình yên

    Ôi những ngày tháng sáu

    Ồ những ngày tháng sáu

    Những ngày tháng sáu

    Trái tim đỏ lửa…


    Trong lòng mỗi người đều có một mùa hạ, hạ giấu trong lòng, biết nhớ nhung, biết hoài niệm, hạ của khắc khoải, hạ của lòng...

    (Trích trong tập truyện ngắn - tản văn Đi Giữa Đời Người)
    Cảm ơn bạn đã đến với dư vị trà chiều, tạm biệt và hẹn gặp lại bạn ở những số sau.


    Lạc Mỹ Xuyên Thu

     
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/19
    Andrea thích bài này.
  10. Lạc

    Lạc "22588 - nhất diệp tri thu"

    Bài viết:
    194
    Đã được thích:
    1,378
    Điểm thành tích:
    100
    Hạ chờ năm thứ ba:

    Mưa Sài Gòn... không khóc!
    (Hồi kí)

    ***

    [​IMG]
    Kí họa bút mực: Huỳnh Thọ HT.art

    Mưa Sài Gòn trở lại một chiều hôm
    Em đứng đó lấp chôn hoài niệm cũ
    Phố lên đèn, mờ phai năm tháng cũng...
    ... nhớ một người, không khóc, Sài Gòn mưa.


    Năm 2016, tôi mười bảy, anh mười chín. Tuổi thanh xuân trôi qua vội vã, anh để lại nơi tôi dòng lưu bút cuối cùng, sau đó, không lời từ biệt.

    Năm 2018, tôi mười chín, người ấy đã già, tôi biết được, thì ra cảm giác muốn ở bên cạnh một người, muốn gần gũi, muốn chia sẻ mọi thứ với một người, mà người ấy không hề biết lại khó chịu, lại đau lòng như vậy.

    Năm 2019, tôi hai mươi, người ấy nói rằng chỉ xem tôi là em gái, người ấy không thích tôi, vì tôi còn quá trẻ, còn người thì đã già, người không muốn mộng mơ, còn tôi lại không đủ trưởng thành để khiến người ấy tin tưởng.

    Năm 2019, tôi thất tình, lần đầu tiên tôi thấu hiểu, thì ra, có lúc, yêu một người, ngoài hạnh phúc, còn có khổ đau.

    Năm 2019, người ấy để lại một vết trong đời tôi, giống như anh - một tháng năm kí ức đầy nhiệt huyết, thì người, chính là điều chân thật cuối cùng của tháng tư đầy dối trá.

    Hôm nay, tôi xin tạm buông bỏ phần thương ấy, trở về năm mười bảy tuổi, tôi viết về anh, cho anh, và...

    ...

    "Cuối tuần này anh có trận đá bóng ở sân vận động, em muốn đi xem không?"

    "Chắc không, em bận ôn bài rồi, tuần sau em phải kiểm tra tập trung."

    "À... vậy, để khi khác, đợi anh vào vòng đá tỉnh đến lúc ấy em đến xem nhé."

    "Vâng."

    Mãi sau này tôi mới biết, hôm đó anh bị chấn thương do đỡ một bàn bóng của đội đối thủ, chân bị nứt khớp, phải bó bột, một tháng ấy, tôi chưa từng gặp lại anh thêm lần nào, anh không đến, tôi cũng không tìm.

    Từ lần đó, anh không nhắc gì đến bóng đá thêm lần nào nữa, tôi không hỏi.

    Sau này, có người nói với tôi, đá bóng chính là niềm đam mê duy nhất của anh trong suốt mười chín năm cuộc đời mình.

    Tôi không biết.

    ...

    "Em không kết bạn sao? Vào học cũng hơn nửa năm mà anh đều thấy em chỉ lủi thủi một mình."

    "Vâng."

    "Ừm? Thật ra em không phải là người lạnh lùng, sao phải tự lầm lũi mình như vậy?"

    "... đó là điều em phải trả giá."

    "Anh có thể biết nguyên nhân không?"

    "... em từng bỏ rơi một người bạn, bây giờ, em nên chịu quả báo đến với mình."

    Hôm ấy, tôi và anh nói rất nhiều chuyện, nói về Thu, nói về anh, nói về ước mơ của chúng tôi. Anh không thích gia đình mình, anh thấy mệt mỏi với nó, anh muốn rời đi... không ít lần anh trốn tránh tâm sự về điều này, nhưng hôm ấy, anh nói rất nhiều, tôi im lặng nghe anh nói, cuối cùng, tôi khóc, anh lại là người an ủi ngược lại tôi.

    Anh, là người kéo tôi khỏi bản án của lương tâm mình. Một lần nữa đắp nặn vào lòng tôi một niềm tin về tình bạn, ừm, tình bạn.

    ...

    Dưới sân trường bóng cây bàng trải đầy khắp ngỏ, hàng phượng vào mùa lá trổ của tháng ba, lá xanh um, hòa quyện sắc trời đêm đen tối, tạo thành một khung cảnh cô liêu, vắng vẻ.

    Vừa kết thúc một buổi học thêm ở trường, tôi nhấc chiếc xe đạp từ trong góc dẫn bộ từng bước chậm rãi ra khỏi cổng, cho đến khi người cuối cùng ở lớp học thêm bảy giờ tối rời đi, tôi vẫn còn nán lại một lúc, trông thấy ánh đèn trên tầng ba vẫn còn bật mở, nếu như không lầm, hẳn là lớp học thêm của anh đã sớm kết thúc từ nửa giờ trước. Tôi tần ngần ở lại cạnh cổng nhỏ phía sau trường một lúc, cuối cùng, cũng trông thấy một vài người từ phòng học trên tầng ba bước ra, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc xa xa, tôi thầm thở phào, vì sợ anh đã sớm về trước, cũng may, tôi đã đợi ở đây.

    "Em chưa về sao, hôm nay lớp tan muộn thế?"

    Tiếng anh vang lên phía sau, tôi quay đầu lại, kịp bắt gặp khuôn mặt dịu dàng với nét cười rất nhẹ nơi đáy mắt, anh rất thích cười, tôi nghĩ.

    "Vâng, hôm nay thầy có cho thêm vài bài tập mới, em ở lại làm xong mới về. Hôm nay anh cũng tan muộn thế?" Tôi ngậm cười, dắt chiếc xe chầm chậm bước về phía trước, xác nhận anh đang đi sau lưng mình, tôi thầm thở nhẹ, hôm nay có vẻ tâm trạng anh không tồi nhỉ.

    "Ừm, hôm nay anh ở lại họp nhóm làm vài đề thi thử, còn mấy tháng nữa là thi tốt nghiệp rồi, bây giờ phải ôn nhiều hơn chút nào hay chút ấy." Nói đoạn, anh bước nhanh chút đến cạnh tôi, ngồi lên yên sau rồi nói với giọng điệu khá vui vẻ: "Hôm nay tâm trạng anh rất tốt, mình ra công viên trò chuyện một chút nhé, uống nước mía nha, anh khao."

    Tôi phì cười, ngồi lên yên rồi chạy xe chậm chậm về hướng ngược lại đường về nhà, cách trường chỉ tầm năm trăm mét, một đoạn công viên được xây dựng bao quanh con sông lớn, người ta thường thích đi dạo quanh đó, thưởng ngoạn với gió đêm, cảm giác rất êm đềm.

    Chúng tôi ngồi cạnh một gốc me tây, cây me già cổ thụ đã ở đây mấy chục năm, có thể là lâu hơn, từ thời bà nội, bà cũng nói nó đã sớm mọc ở nơi này, cho nên, tôi cũng không rõ, nó đã sống như vậy bao năm, nhìn con đường đất ngày xưa giờ đã trải nhựa đường sạch đẹp, từ lúc con đập này còn sạc lở, cho đến khi nó trở thành con đường công viên đẹp nhất nơi này, nhìn con đò đưa rước khách ngày đêm, nhìn cảnh vật, con người dần dần biến chuyển, thế mà, nó vẫn can cường ở đấy, chẳng một ai nghĩ rằng sẽ có lúc nó biến mất khỏi cái thị trấn nhỏ bé này.

    "Dạo này em thế nào? Hơn tháng rồi chúng ta mới gặp nhau nhỉ." Anh cầm ly nước mía đưa cho tôi, khẽ dựa vào thân cây cổ thủ, ngã đầu trông ra bờ sông trước mặt, nói chuyện với tôi, nhưng ánh mắt lại trải đầy một màu xa xăm vô định.

    "Em tốt lắm, tuần trước em vừa làm quen một người bạn mới." Tôi nhìn anh, rồi cũng học anh dựa lưng vào gốc cây, ánh mắt thả trôi vào màn đêm, tự dưng, tôi thấy lòng mình lại mang chút nhẹ nhõm.

    "Thật sao, vậy là anh yên tâm rồi, anh còn tưởng, đợi đến khi anh đi rồi, em lại thu mình một góc như trước, may mắn nhỉ, chắc người bạn kia rất đặc biệt..."

    Anh nói rất nhẹ, tựa như có gì đó đang đè nặng nơi anh, tôi chợt thấy lòng cũng theo đó nặng nề, anh sắp đi rồi, ừ, anh sắp đi rồi.

    Tôi im lặng rất lâu, không đáp lại, cũng không phát ra chút âm thanh nào, an tĩnh nhìn con nước trước mặt, nhìn những ánh đèn phía bờ bên kia lúc sáng lúc tối, nhấp nhô tựa con nước này, lại sâu thẳm một đoạn sóng đang muốn dâng trào.

    Tôi kìm nước mắt, nhẹ thở ra rồi nói khẽ: "Em sẽ sống thật tốt."

    Anh phì cười, ánh mắt lại không có chút ánh cười quen thuộc nào, anh nhìn tôi chăm chú, rồi đáp: "Ừ."

    ...

    Trời tháng sáu mang đầy sắc đen u ám, những ngày mưa kéo về như nổi bão, giông kéo mạnh về hướng gốc me tây cổ thụ đầu công viên, sáng hôm sau, tôi nghe có người bảo, cây me ấy vừa bị bão đánh mất hai đoạn cành lớn, một bên gốc cũng bị nhổ lên một đoạn rễ to, giống như lần bị sạc lở nhiều năm trước, cũng may, nó vẫn ở đấy, còn đấy, và vẫn sống đấy.

    Khi nghe mấy cô bạn bàn trên kể về chuyện này, tôi thẩn người một lúc, rồi thôi. Ừ, rồi thôi.

    ...

    Cuối năm học, anh đến tìm tôi, người ngồi bên trong, kẻ đứng bên ngoài, hai chúng tôi cách nhau một khung cửa sổ, anh chìa cho tôi một quyển lưu bút, trên đấy chi chít những lời chúc, những lời chào, những tâm tình rất cảm động của một thời niên thiếu sắp sửa qua đi. Anh bảo tôi viết cho anh một dòng lưu bút, và tôi viết, chẳng có điều gì đặt biệt ngoài chúc anh thi tốt và sớm đạt được điều anh luôn mơ ước.

    Cuối cùng, giây phút anh rời đi, tôi không nghe được điều anh muốn nói, hoặc như không muốn nghe, cũng không thể nghe...

    ...

    Đêm Sài Gòn tĩnh mịch, lâu lắm rồi tôi chưa viết thư, mấy bức thư đều không có hồi âm, à, tôi nào có gửi đi bao giờ.

    Anh đi rồi.

    Ừ, đi rồi.

    Tiếc thương không?

    Có...

    Nhớ nhung không?

    Có...

    Ừ, thế thì sao, anh đi rồi.

    Hạ chờ năm thứ ba: "Xin lỗi, mưa Sài Gòn... đừng khóc!"

    Ta gặp nhau nhưng chẳng biết về nhau
    Lướt qua mau, nhớ không, người xưa cũ?

    Lạc Mỹ Xuyên Thu
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/5/19
    Andrea thích bài này.

Chia sẻ trang này