Tập tản văn Góc tối

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Diên Vĩ, 27/7/17.

  1. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #20

    18.10.2016

    Hôm nay tôi lại ngồi nhớ về cậu, mối quan hệ của chúng ta dường như dần được cải thiện. Tôi không biết đó là tốt hay xấu, nhưng cảm giác khi cậu nhìn tôi cười hay có thể đáp lại lời chào... thực sự tôi vẫn còn cảm giác.

    Nực cười, cậu nhỉ?! Tại vì tôi vốn nghĩ nếu tôi sống theo guồng quay, cứ vui vẻ, cứ tiếp tục đeo mặt nạ và thay đổi thì tôi sẽ mất cảm giác với cậu. Nhưng không, dù có là ai, là sự kiện gì, chúng vẫn không quan trọng bằng những câu chuyện về cậu và tôi luôn có một phản xạ vô điều kiện khi nhắc tới tên cậu.

    Gần đây vì mối quan hệ của chúng ta tốt hơn, cái inbox cũng dài ra, dù là vài hôm mới nói nhưng tôi không muốn xóa nó, đẹp như vậy mà... Rảnh rỗi tôi đều ngồi xem lại, cứ gõ tin nhắn rồi lại xóa, không biết cậu đã từng như thế chưa nhỉ? Tôi thấy cậu cũng hay trêu một bạn nữ, nụ cười khi cậu nói chuyện với cô gái đó, làm tôi dõi theo mà muốn bật khóc. Giá như cậu lại có thể cười với tôi như vậy thì tốt biết bao.

    Tôi hay kể chuyện về cậu với đứa bạn ngồi cùng bàn, mỗi lần tôi kể xong nó đều cười nhưng lại không dám nhìn vào mắt tôi. Tôi biết chứ, đó là một sự an ủi mà những người chưa yêu có thể dành cho kẻ thất tình. Ừ, tôi cũng chỉ cần có thế, tại vì nó cũng nói với tôi nhiều lần rằng cậu không đáng để tôi phải đau khổ, vậy mà tôi vẫn cứ lao vào như con thiêu thân. Quả là ngu ngốc...

    Chúng ta luôn gặp gỡ, khi đi thi tôi cũng luôn gặp cậu. Ngồi ngay sau nhìn bóng lưng vững chãi ấy, tôi thấy có chút chạnh lòng. Hãy để tôi dần quên cậu từng ngày thôi, biết làm sao khi chúng ta còn nhiều lần gặp gỡ...

    Tôi muốn thực hiện lời hứa cuối cùng với cậu, chàng trai mà tôi từng yêu. Hè, tôi nhất định sẽ tặng cậu một quyển sách.

    Không dám nói với cậu, ngày mai, chúc cậu thi tốt ba môn còn lại.
     
    Cổ Trà Vô Hươngluthyeen thích điều này.
  2. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #21

    01.01.2017

    Hôm nay có người chúc tôi một năm mới đừng sống nội tâm nữa, tôi chỉ biết cười cảm ơn. Đó là thói quen đã hình thành, tôi nghĩ chẳng bao giờ bỏ được nữa rồi. Cũng khá là buồn cười, người chúc tôi lại là người đang theo đuổi cậu. Cô gái đó học ổn định hơn tôi về mấy môn tự nhiên, cao, gầy giống cậu, tuy nhiên tôi vẫn không thích cho lắm. Dù sao cô ấy cũng biết đến tình cảm cũ giữa tôi và cậu, nhưng vẫn bám tôi cả ngày chỉ để hỏi về cậu, hỏi về quá khứ của chúng ta, chính xác thì cô ấy muốn tôi làm bà mối cho hai người. Lần đầu tiên tôi trải qua cảm giác này, tuy giữa chúng ta chẳng còn cái gì ràng buộc nhưng tôi vẫn chẳng thể chấp nhận việc cứ có một cái đuôi ngày ngày bám theo như nhắc nhở về sự hiện hữu của người cũ, về những gì đã xảy ra trong quá khứ. Tôi không hề thích cảm giác này.

    Nhiều lúc chỉ muốn bảo cô ấy tìm cậu nói chuyện trực tiếp cho rồi, cậu biết không, cậu rời xa tôi mà còn muốn mang đến nhiều phiền phức hơn thế. Giờ tôi mới biết sức hút của cậu, chẳng trách tôi không thể giữ cậu trong vòng tay của mình, bởi vì tôi không xứng đi. Nói cậu nghe, cô gái đang thích cậu rất không biết điều, đối với một đứa khó ở dễ dàng bộc phát như tôi chẳng thể nào chấp nhận được. Cậu nghĩ xem, đã nhắn tin nói chuyện riêng trên facebook mà còn có thể cap màn hình gửi hết đứa này tới đứa khác thì ra làm sao? Liệu ai có thể chịu được cuộc nói chuyện riêng tư của mình, được mình coi là bí mật lại sẵn sàng được gửi tràn lan cho ai đó rồi ngồi bàn luận vớ vẩn? Cô gái đang thích cậu cũng rất phiền phức, tôi không muốn trả lời tin nhắn hay đọc những gì cô ấy gửi cho tôi. Cậu có thể chịu được không khi mà hai đứa con gái nói chuyện với nhau chỉ về một thằng con trai, một đứa hỏi lia lịa và buộc đứa kia phải trả lời? Tôi rất mệt mỏi, thực sự là không có thời điểm tốt để bộc phát nên cũng nhẫn nhịn khá nhiều đấy.

    Cô ấy đang cố gắng tán tỉnh cậu nhỉ?! Rồi một ngày đẹp trời hai người khoác tay nhau đến chào tôi, lúc đó không biết tôi sẽ làm thế nào đây? Cười cười trêu chọc? Lạnh nhạt bỏ đi? Cười trừ cho qua? Hay là lánh mặt dưới mọi hình thức? Bản thân tôi không rõ, nhưng tôi không nghĩ chuyện tình cảm thích hợp với cậu, cậu rời bỏ tôi vì lý do muốn cả hai học tập tốt, chẳng ai ngáng chân ai trên con đường thực hiện mơ ước đại học, bây giờ cậu cũng là học sinh tiên tiến, nếu như cậu lại vướng vào, không phải là tự bội ước chính mình à?! Cũng muốn an ủi cậu, nhưng mà nói vài câu lại thôi vì nghĩ có người khác rồi.

    Ừ thôi viết đủ dài, dù sao cũng không nên vấn vương nhiều. Tổng kết lại một vài điều tôi có thể làm vào năm 2017 đã nhỉ?
     
    Cổ Trà Vô Hươngluthyeen thích điều này.
  3. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #22

    1:10 - 08/01/2017

    Cảm xúc dồn nén và chồng chất trước sinh nhật, tôi trở về làm con người của đêm.

    Hôm nay là bảy năm từ khi bác mất, cũng bảy năm tôi luôn nhớ lại những gì đã cũ lúc còn nhỏ. Hồi đó nhìn thấy bánh sô-cô-la là thích lắm, bác biết nên mỗi lần xuống thăm mẹ con đều mua cho. Và cũng chỉ có những lúc ấy, với nụ cười ngô nghê của một con nhóc hai búi tóc, tôi có thể ăn bánh một cách ngon lành không kén chọn. Bác là người anh trai mà mẹ tôi thân thiết nhất, cũng là người bác mà tôi cảm thấy gần gũi nhất. Bác gầy và cao, rất hiền, bác nói bác thích con gái, cũng thích tôi như con ruột. Kí ức của tôi về bác rất vụn vặt, đôi lúc hiện lên dáng người gầy gò trong bộ áo mưa thùng thình, bờ môi tím tái vì lạnh và khuôn mặt xương xương, những nếp nhăn vì lo toan gia đình, công trình xây dựng. Lúc lại là bóng người cô đơn trong bộ quần áo bệnh nhân đẩy theo dây chuyền nước đi một mình trên hành lang, rồi những giọt nước mắt, cái nhìn xa xăm ngày còn trong viện. Đau xót nhất là lần cuối tôi nhìn thấy bác, phải dùng bình thở oxi, miệng tràn máu, rồi những trận ho sù sụ cả đêm mà tôi chẳng thể ngủ, cứ trằn trọc lắng nghe.

    Thói quen của tôi rất khó bỏ, vì bác thích trà khô, tôi hay pha và cũng hay nếm thử, bác uống và ra máu nên tôi không bao giờ lại gần trà khô nữa, nó đắng chát và đáng ghét y như vị của nó. Bác không ăn trứng vịt lộn trong khi bị bệnh, mấy lần đều nhường cho tôi ăn, tự bản thân tôi cũng sinh ra cảm giác nhàm chán, nó không giúp ích cho bác, tôi cũng không muốn ăn, mỗi lần mẹ kêu tôi thử nó, phần lớn tôi đều bỏ dở. Tôi không hoàn toàn ghét bỏ chúng nhưng tôi không muốn lặp lại cái cảm giác bất lực khi nhìn người thân mình đau khổ, mình không giúp được gì, trái lại còn nhận lại những thứ người ta tặng cho.

    Hôm nay thay nhà mới cho bác, tôi không thể về, chỉ có thể ngồi viết vài dòng tưởng niệm. Giống như bảy năm trước đây, tôi chỉ về viếng đám tang bác vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ rồi đi, ngày giỗ bác tôi cũng chẳng thể về. Ngày bác mất, tôi đi nhận giấy khen thưởng "Cháu ngoan Bác Hồ", tôi vẫn nhớ lúc đứng lên nhận bằng khen, hoa, ảnh tôi đều miễn cưỡng, tay vẫn còn run và đầu óc chẳng còn tỉnh táo vì chuyến về quê vội vã chỉ kịp quỳ xuống nhìn quan tài.

    Thực ra tình cảm giữa tôi và bác không quá sâu đậm, hai bác cháu ít khi nói chuyện với nhau, nhưng những năm tháng bố vắng nhà, có lẽ chỉ có bác là người đàn ông quan tâm tới mẹ con tôi, là người duy nhất khiến tôi vơi đi thứ cảm xúc trống trải suốt từng ấy năm trời. Tôi cảm kích tấm lòng của bác, cũng thương xót cho tuổi đời còn trẻ ấy. Nhưng chuyện đã qua, viết cũng chỉ là hồi tưởng, tôi cũng không thể làm gì để đáp lại ơn huệ ấy cũng như dành nhiều tình cảm hơn từ một đứa cháu gái.

    "Hôm nay ngồi đây, cháu viết những dòng này, mong cho bác sang một ngôi nhà mới khang trang, yên nghỉ nơi xa xôi. Mong bác vẫn luôn dõi theo và ủng hộ cho hai người con trai yêu quý."
     
    Cổ Trà Vô Hươngluthyeen thích điều này.
  4. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #23

    14.01.2017

    Đã quá đủ cho những sự nhẫn nhịn.

    Tôi không phải là một người dễ tính, cũng không quá nóng nảy, tôi luôn tự dặn phải nhẫn nhịn giải quyết. Tôi luôn tự cố gắng hoàn thành trách nhiệm của bản thân bằng tất cả những gì có thể, tôi chẳng dám nhờ ai. Nhiều lúc tôi tự thấy mình là con người quá khắt khe, quá cầu toàn đến đáng thương.

    Tôi không dám nhờ ai vì tôi sợ nhận lại là lời từ chối. Tôi chẳng dám nhờ ai vì tôi sợ họ không hoàn thành được những việc đó theo đúng yêu cầu của tôi, đúng mục đích của công việc. Nhiều lúc tôi bật cười, nỗi sợ hãi về một thứ có nguy cơ sụp đổ rất đáng sợ. Vậy nên chỉ còn cách tự ngồi làm hoàn thành những trách nhiệm mình vốn có.

    Có rất nhiều người vô tư và hồn nhiên, họ có thể chỉ thẳng tay vào mặt tôi rồi nói: "Mày thật là vô trách nhiệm!", tôi rất lạnh nhạt không trả lời, tôi nhẫn nhịn và không chấp nhặt. Nhưng cứ vài lần như thế, tôi cảm giác người ta muốn tôi điên lên rồi.

    Hồi mới chân ướt chân ráo lên làm người quản lý một số việc, tôi cũng hay sơ sót, nhưng tôi không lấy nó làm mặc cảm, tôi chỉ ra sức trau dồi kinh nghiệm và cố gắng hoàn thành nó. Đứng đầu ngọn sóng, tôi tự biết có hậu quả và kết quả là gì, làm tốt thì bình thường mà làm dở thì y rằng có chuyện tùy theo mức độ nặng nhẹ. Tuy chưa lần nào làm hỏng nhưng có một số lần tôi không đạt được yêu cầu của công việc, tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác đứng hai tiếng đồng hồ ngồi nghe lãnh đạo trách mắng thậm tệ ở giữa mấy chục con người. Tôi không dám bộc lộ cảm xúc, tôi không khóc hay làm gì, chỉ ngồi lẳng lặng mặt đối mặt và nghe, một mình đứng lặng giữa bao người, hứng đủ mọi ánh mắt và những lời thị phi, có lẽ tôi đã quen.

    Hồi đó tôi tự làm rất nhiều việc, chẳng một ai giúp đỡ, họ cũng chưa nói tôi là kẻ vô trách nhiệm nhưng thị phi thì quá nhiều, tôi trở thành trung tâm của cái mà người ta gọi là "ghét cay ghét đắng". Tới bây giờ, đại khái là trôi qua mấy năm, người ta cũng chỉ vì một xích mích nhỏ mà sẵn sàng lôi những chuyện xưa cũ ra để đàm tiếu. Tôi đọc và cũng chỉ cười, họ nói hối hận vì đã để tôi làm, nhưng thử hỏi xem nếu họ có năng lực thì tại sao không sẵn sàng đứng lên nhận làm hoặc là cùng giúp đỡ tôi khi thực hiện mớ bòng bong đó? Lúc đó còn chưa tự tin thì dồn cho tôi, giờ đủ lông đủ cánh thì quay ra bới móc, tôi chẳng rõ khởi đầu của họ và tôi giống hay khác nhưng chẳng lẽ ngay từ lần đầu tiên không ai sai sót?

    Đến bây giờ thì còn vui hơn, trong khi mình cật lực hoàn thành công việc, người ta không làm gì chỉ ngồi nói mình vô trách nhiệm? Tôi cảm thấy rất buồn cười, bây giờ đâu phải trẻ con, ai ai cũng đều có tính tự giác, kể cả tôi không lên lịch giúp hay là chạy theo nhắc nhở thì cũng nên tự nhớ mà hoàn thành mấy cái deadline chứ? Chẳng lẽ muốn tôi kè kè nhắc nhở cạnh bên thì mới phán là tôi có trách nhiệm?

    Có việc thì tôi làm, không thì tôi cũng phải sống cuộc sống riêng của tôi, chẳng lẽ lúc nào cũng phải đi ôm việc vào mình? Ở đâu ra thể loại nhạt nhẽo như vậy? Đã không thể san sẻ công việc cho nhau thì làm ơn đừng có cứ chỉ tay vào mặt nhau rồi nói là vô trách nhiệm, không làm gì. Tôi nghĩ đến lúc nào đó không nhẫn được nữa.
     
    Cổ Trà Vô Hươngluthyeen thích điều này.
  5. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #24

    30.01.2017

    Hôm nay tôi bị nói rất nhiều, chỉ vì quá ít nói, quá đơn giản mọi vấn đề, tôi im lặng nhẫn nhịn, đã quen rồi. Tôi thích ngồi ngắm cảnh yên tĩnh một mình, cứ như vậy rồi suy nghĩ mà chẳng biết chán là gì. Tôi yêu cái cảm giác đưa tay lên khoảng không rồi lại buông xuống. Tôi thường làm như vậy, bởi vì nuối tiếc thời gian đã qua, đau thương vì những thứ là cũ kĩ đã bị xếp vào quá khứ, và hơn cả là khao khát về những thứ luôn hằng mong ước nhưng lại chẳng thể thực hiện vì những rào cản vững chắc.

    Tôi đã từng điên cuồng yêu một người, điên cuồng thích một người, cũng điên cuồng cảm nắng một người. Họ giống như là những chặng nghỉ của cuộc đời mà tôi buộc phải dừng chân, để rồi lại buộc phải rời đi trong luyến tiếc, họ vẫn đứng đó, sống cho riêng họ, tôi vẫn đi vì cuộc đời của riêng tôi. Cho tới khi tôi không còn cách nào cảm nhận lại hương vị ngọt ngào, những rung động đáng trân trọng ấy nữa... thì họ cũng đã có người mới.

    Cứ nhẹ nhàng như vậy, bình đạm như vậy. Cứ như thể rằng những năm tháng tôi khóc vì ai đó rời xa tôi, những giây phút tôi kìm nén vì bị tổn thương chỉ là mộng ảo. Đôi lúc tôi nghĩ mình thật là dễ đổi thay.

    Sau cùng tôi nhận ra rằng ai cũng sẽ thay đổi như thế, có người đi lên, lại có người đi xuống... còn tôi đứng ở nửa chơi vơi. Tôi dần mất đi rất nhiều thứ, tình cảm, nụ cười, sự hồn nhiên, nhiệt huyết cháy bỏng,... hay kể cả là sự yêu thương từ gia đình, người thân. Tôi cứ thay đổi từng ngày, từng giờ từ bên trong tâm hồn, tôi sống nội tâm hơn và dần như chẳng còn cảm thấy hứng thú với bất kì thứ gì, đối với tôi, cái gì cũng bình thản như vậy.

    Tôi không biết cái gì sẽ dẫn mình tới ngày hôm nay, sống nội tâm như vậy, tổn thương nhiều như vậy, khóc nhiều như vậy, kìm nén chịu đựng nhiều như vậy... Tôi dần tự thu hẹp mình trong nỗi cô đơn, tự gặm nhấm nó qua ngày. Tôi luôn mong ước có ai đó để sẻ chia, để ở bên cạnh, để cùng nhau đi tới mọi chân trời, tôn trọng nhau như là một phần trong đời. Nhưng lại không có, bởi vì chẳng ai hiểu tôi, rắc rối và phức tạp như vậy, chỉ càng thêm phiền toái cho họ, có thể tình cảm lại nảy sinh rồi kết thúc hoặc cũng có thể chỉ là tình bạn bâng quơ rồi lại rời xa?

    Dần dần tôi cũng biết sống chỉ là sự chống đỡ của cuộc đời, có rất nhiều thứ mình muốn vùng ra nhưng chẳng thể, muốn nắm bắt nhưng không có khả năng. Giống như tôi chẳng hề tin theo bất kì tôn giáo nào nhưng vẫn bị ép buộc tin vào Thiên Chúa, tin cái gì đây, tin rằng cuộc sống của tôi là do đấng tối cao ban tặng, tin rằng linh hồn và thể xác đều thuộc về nhân vật lịch sử ấy, tin rằng mọi dự tính đều có thể xoay chuyển bởi ngài? Nực cười, chẳng lẽ tình cảm hay sự rung động của con tim cũng chịu sự chi phối từ người ấy?

    Ngay cả khi muốn vươn tay chạm vào ước mơ của mình cũng không thể, tôi bị cha mẹ dập tắt tất cả để đi theo cái nghề nghiệp kiếm nhiều tiền, ở cái nơi công sở mệt mỏi, rồi lại xoay vần với cuộc sống vợ chồng, nữ công gia chánh. Rồi lúc muốn nắm tay một người đi trên đường, muốn ôm một người lại thấy người ta ngại ngùng cái danh tiếng, ngại sự khắt khe của mẹ cha, tôi từ bỏ, tôi cười, hóa ra người ta đến với mình vì muốn thử cảm giác rung động nhất thời, trai gái đến với nhau vì sự đụng chạm của thể xác, để thỏa mãn những nhu cầu thiết yếu chứ chẳng phải là vì con tim kêu gọi.

    Tôi rất chán ghét những lúc như vậy, song tôi vẫn lựa chọn sinh tồn theo cái cách ép buộc ấy. Tôi vẫn phải luyến tiếc rời xa những trạm nghỉ trên đường đời, vẫn phải từ bỏ thứ mình ao ước để đổi lấy nụ cười mẹ cha, đổi lấy cuộc sống có miếng ăn manh áo. Nhưng vẫn có một số việc tôi đi trái lại, đó là cá tính của tôi, có người đồng cảm hoặc không, tôi mặc, tôi buông, tôi ghét bò bó, tôi thích tự do.

    Tôi chẳng muốn vì những thứ ép buộc như vậy mà làm mất đi cái gọi là tự tại của mỗi người, một thời điên cuồng, giờ là phù du, tôi đã lựa chọn buông bỏ nhiều thứ như vậy nhưng chẳng thể thoát khỏi cái gọi khao khát tự do. Tôi khao khát theo đuổi nó cho đến hết đời, tôi nghĩ để sinh tồn thì dù sống trong ép buộc cũng không sao, nhưng cái khoảng không tự do của mỗi người thì chẳng ai có thể can ngăn.
     
    Cổ Trà Vô Hươngluthyeen thích điều này.
  6. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #25

    18.03.2017

    Có người bảo mình sống hai mặt và mình không phủ nhận điều đó. Ai chả có mặt trái? Mình cũng vậy thôi, một bên thì như lên cơn động kinh cả ngày, lắm miệng nhiều lời, sống bằng sự giả dối qua ngày và đôi lúc lo chuyện bao đồng để rồi lắm khi nhận lại toàn những thứ không đáng có. Còn mặt còn lại là trầm lắng, là nội tâm, thiếu thốn và tổn thương, nhẹ nhàng cười cho qua.

    Bản thân mình như nào mình hiểu rõ, không hiểu thì đừng nói nhiều, mình không quan tâm trong mắt bạn mình ra sao, bởi lẽ mình không sống chỉ để vừa lòng bạn và lúc nào cũng phải đối xử với bạn bằng con người thật nhất, bằng cả tấm lòng chân thành của mình.

    Mình không thích, đừng ép mình, đã đến lúc buông vì quá nhiều sự mâu thuẫn. Nếu thực sự là bạn bè với nhau, tốt với nhau, giúp được bao nhiêu thì làm hết đi, còn không thì cứ tạm để đó mà hời hợt cho qua, bạn giấu đi một góc, mình đưa ra một góc cũng chẳng sao, rồi có lúc lại đảo ngược lại... Đừng bạc bẽo kiểu bắt người ta vì mình mà làm tất cả, bắt mình phải bóc mặt nạ ra để đối xử đặc biệt với bạn.
     
    Cổ Trà Vô Hươngluthyeen thích điều này.
  7. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #26

    07.03.2017

    Đợi một ngày ai đó vĩnh viễn rời xa. Kỉ niệm chỉ còn tàn lụi trong những dòng tin nhắn cũ. Số điện thoại cũ muốn gọi lại sợ không biết nói gì, muốn nhắn tin lại sợ làm phiền. Không nhớ, không thương thì lại sợ cô đơn.

    -----------------------------------------------
    Nghĩ lại những chuyện đã qua, tự dưng thấy buồn. Nghe nhạc buồn cũng khóc, rồi lại tự thấy phải mạnh mẽ hơn, lại tỏ ra bình thường, lại sống cái cuộc sống mà người ta lợi dụng mình, sống khi mà chẳng có thứ gì gọi là thuộc về riêng mình, sống khi mà luôn luôn bị tủi thân và cho ra ngoài lề.

    Nhận ra lắm lúc mình chỉ còn những mảnh vỡ, và giữ khư khư cho mình nỗi cô đơn, cái cách sống nội tâm khó hiểu và những thói quen, sở thích quái đản khó bỏ.

    12/03/2017

    -----------------------------------------------
    Khi chẳng có gì được như ý, khi người ta nhìn mình với con mắt không vừa lòng, người ta ghét mình, người ta nói xấu mình... cũng không biết sẽ phải vượt qua thế nào.

    Rạn nứt là không thể tránh khỏi, và câm lặng, nín nhịn là điều tất yếu. Nói ra sợ lại mất lòng bạn bè, sợ lại cãi nhau, sợ là chẳng còn duy trì kiểu bằng mặt không bằng lòng được nữa. Cứ muôn vàn cái sợ như vậy, và rồi tự buồn đau.

    24.03.2017
     
    Cổ Trà Vô Hươngluthyeen thích điều này.
  8. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #27

    27.03.2017

    Lâu lâu không viết, hóa ra cũng có một ngày bí lí tưởng viết.

    Thói đời rất hay có những chuyện lạ, cái tuổi học sinh mới lớn thường chỉ hay quanh quẩn ở mấy cái từ "cảm nắng", "thích", "yêu", "thất tình", "đơn phương". Tôi cũng nằm vùng trong từng ấy từ, tội thay là còn nâng theo cấp độ, đến khi có ai đó ở ngoài cuộc thực sự vả mình một cái thật đau thì mới nhận ra tất cả.

    Năm lớp bốn, tôi từng ở bên một người, chúng tôi cứ ở bên nhau đến hết năm lớp sáu, cậu ta thích tôi rất nhiều, tôi cũng thế, nhưng sau này, chúng tôi nhận ra đó là sự ngưỡng mộ. Cậu ta ngưỡng mộ tôi vì học giỏi, khuôn mặt trắng trẻo, được nhiều người yêu quý và rất tự tin, còn tôi ngưỡng mộ cậu ta vì có cuộc sống khá giả nhưng được ba mẹ thương yêu, ông bà che chở. Thực ra tôi không còn thân thiết với cậu ta nữa cũng một phần vì học hành, một phần vì mẹ cậu ta đến tìm tôi nói nhiều chuyện dông dài, tôi nghèo, tôi là đứa nhà quê lên thành phố học nhưng tôi không cho phép ai sỉ nhục đến tôn nghiêm của mình, tôi chấp nhận lời của người phụ nữ đó, vĩnh viễn không bao giờ thân cận với cậu ta nữa. Tôi còn nhớ ngày mà ba mẹ bỏ tôi lại Hà Nội bơ vơ một tuần, tôi đã tự lang thang đi mua đồ sinh nhật cho cậu ta với số tiền ít ỏi rồi đến tặng cậu ta vào một ngày mưa tầm tã. Đó cũng là lần cuối cùng tôi tặng quà sinh nhật cho con trai cũng như đánh dấu mối quan hệ ấy chính thức rạn nứt, từ đó về sau, tôi và cậu ta chỉ chào nhau bằng nụ cười xã giao, chẳng còn bất kì sợi dây liên kết nào nữa.

    Năm lớp bảy, nghe có vẻ hơi sớm, tôi thích một người, cậu ta cũng thích tôi, chúng tôi bắt đầu cái kiểu quan hệ dở hơi này từ học kỳ hai, được ba tháng hết nhắn tin, chat Zing, chơi game, đùa nghịch này nọ ở lớp, kết thúc vỏn vẹn dừng lại ở việc cậu ta có hứng thú với đàn chị trên tuổi rồi đá phăng tôi đi. Lúc ấy tôi mới nhận ra chỉ có mình tôi tự cảm động cái tình cảm thơ ngây ấy, tôi bị cậu ta lợi dụng để làm cái công cụ chép bài, cậu ta muốn thử cái cảm giác xưng anh gọi em nhưng tôi từ chối, cậu ta dễ dàng gắt gỏng với tôi vì bất cứ lí do gì, ấy vậy mà tôi vẫn cứ ngu ngơ ra đâu vào đấy như thể đó là người quan trọng nhất với mình. Ba ngày tôi khóc liên miên, một tuần sau chúng tôi níu kéo lại mối quan hệ đó nhưng cuối cùng cậu ta vẫn rời đi, sau đó tôi cũng dần trở về bình thường, suốt năm lớp tám tôi trở về với căn bệnh khó gần của mình và hoàn toàn không tiếp xúc với cậu ta suốt một năm học. Đến năm lớp chín, chúng tôi được sắp ngồi cùng bàn, lúc đó tôi chẳng còn đau thương gì nữa, một năm học qua đi dạy cho tôi đủ thứ, tôi dần buông bỏ và trở thành người bạn thân của cậu ta, có chút nực cười, việc học của cậu ta phụ thuộc vào sự quản lí của tôi, rồi mẹ cậu ta cũng nhờ tôi khuyên nhủ cậu ta. Tôi chấp nhận, cũng chẳng biết vì lí do quỷ gì, mối quan hệ dần tiến triển, chúng tôi thực sự trở thành bạn tốt, tôi vẫn là người hiểu cậu ta hơn cả, và rất nhiều lần cậu ta kêu gào rằng cậu ta chẳng biết tí chút gì về tôi. Tôi có từng hỏi lại vì sao cậu ta lại bỏ rơi tôi lúc đó, cậu ta im lặng, sau đó tôi không hỏi lại nữa, chỉ nhìn cái dòng chữ cay nghiệt lúc cậu ta nhắn tin chia tay với tôi rồi mỉm cười. Mãi sau này, khi đã thi đỗ vào cấp ba, cậu ta có cơ hội tỏa sáng tất cả năng lực của mình, cậu ta thay đổi và trở thành con ngoan trò giỏi chính thức. Dĩ nhiên tôi trở thành người mà cậu ta "tôn thờ", cảm ơn nhiều nhất, ngày cuối cùng chúng tôi ở bên nhau, cậu ta trả lời lại tôi câu hỏi cũ: "Mày quá chững chạc, khi tao thích mày, vẫn luôn yêu nhất từng cử chỉ đanh đá, cái trừng mắt hay tiếng mày đốc thúc tao làm mọi việc. Nhưng sau đó tao nhận ra rằng chúng ta không hợp nhau, tất cả đều không hợp với mày, những đứa con trai còn thích rong chơi như chúng tao không thể phù hợp với một người giỏi giang, đứng đắn như mày. Là con trai, đứa nào cũng sẽ thấy bị tự ái nghiêm trọng khi đứng cạnh một người con gái giỏi hơn mình, vĩ đại hơn mình, đó là lí do mà tao rời bỏ mày, cũng là trả lời hộ cho những đứa từng thích mày mà không thổ lộ. D ạ, đôi khi chẳng có ai hiểu nổi mày, mày xa quá, không ai với được. Xin lỗi và cảm ơn mày nhiều lắm!". Tôi không khóc nữa, nhẹ nhàng bắt tay cậu ta, chúc lời chúc tốt đẹp nhất và đánh dấu chấm hết cho thứ tình cảm tôi luôn gìn giữ trong câm lặng.

    Đầu năm lớp mười, tôi lại đặt chân vào một mối tình "tự kỉ", lại tự cảm động mình. Người đó đến với tôi vì đang lúc cô đơn nhất, tôi đến với người đó vì đang lúc bơ vơ nhất. Cứ thế, mối tình vỏn vẹn bốn ngày, ba ngày hẹn hò, nhắn tin rồi kết thúc vĩnh viễn bằng những giọt nước mắt của tôi, những dòng tản văn viết hằng đêm và cả những ngày lang thang ở con đường hai đứa từng đi cùng. Sau đó chúng tôi làm bạn bình thường, mãi tới lúc gần như xa lạ, cậu ta mới nhắn cho tôi vài dòng: "Thực ra đó không phải là tình yêu, đừng ngộ nhận, chỉ là chút cảm nắng tức thời. D quá lạnh lùng, nên chúng ta có thể không thích hợp với nhau đâu, hơn nữa chúng ta còn có việc học hành quan trọng hơn cả, chắc D cũng nghĩ vậy nên chúng ta làm bạn thôi nhé!". Tôi chấp nhận cho qua, thấy mình cũng đủ rồi, buông tha cho nhau mới là điều tất yếu.

    Vào mười rồi, tôi cũng từng có ấn tượng với một bạn nam, đầu năm khá thân thiết. Nhưng sau đó cậu bạn đó cũng không muốn thân với tôi nữa vì sợ người yêu cậu ta hiểu lầm. Tôi cũng không thấy làm sao, sau đó cậu ta mới nói rằng đầu năm cậu ta thích tôi nhiều lắm, nhưng một phần vì tôi khó gần, một phần vì cậu ta nhìn thấy những dòng tản văn đầy bi thương của tôi nên cũng không hi vọng gì nữa. Giờ thì cậu ta yên vui bên cô bạn thân của tôi, sau đó... sau đó thì chẳng có gì nữa, chúng tôi vẫn làm bạn bình thường, tôi cũng có thể vững bước qua những lần ngã đau kia và chẳng còn tin vào thứ tình cảm ấy nữa.

    Thấy không, cũng bi tráng nhỉ?! Tôi cũng không biết lúc viết những dòng này tâm trạng phập phồng thế nào, nếu là trước đây chắc cũng chẳng còn nghị lực viết được một đoạn. Vậy mới nói được người ở ngoài cuộc giác ngộ mới là điều đáng trân trọng, tôi phải cảm ơn người anh kết nghĩa thật lòng rồi.

    Kết thúc cho tất cả, cảm ơn những hồi niệm đẹp đẽ theo năm tháng.
     
    Cổ Trà Vô Hươngluthyeen thích điều này.
  9. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #28

    Hôm nay là một ngày hè nắng đẹp rạng ngời, tôi chợt nhớ đã lâu rồi mình chưa về trường cũ ôn lại kỉ niệm tuổi học trò, và cả mối tình đầu thơ ngây. Khẽ mỉm cười, khoác thêm cái ba lô cùng với mũ lưỡi trai, tôi quay về nơi mà từ lâu rồi đã ủ yên trong tâm hồn.

    Tôi đi dọc theo dãy hành lang không một bóng người, chậm rãi bước tới lớp học xưa kia, nhớ lại lúc còn ngồi cùng một người xưa cũ ở gần cuối lớp học, vẫn luôn có vạch chia bàn bằng bút xoá ở đó, ghế băng gỗ đã mất đi tựa lưng lạnh tanh và mơ hồ dính bụi. Chút hồi ức mong manh trở về bên tôi. Những tia nắng màu vàng cam nhẹ nhàng xoay chuyển trên mặt đất, phủ thêm một lớp màu cho những chiếc lá khô rụng rải rác trên nền gạch đỏ. Tôi khẽ mở cánh cửa sổ màu xanh đã bạc màu, tia nắng hắt lên ô kính đập thẳng vào mắt tôi... một chút chói lóa.

    Tôi học chung với cậu từ đầu cấp, nhưng quan hệ của chúng tôi vẫn chỉ dừng ở mức có quen biết, không hề giao tiếp nhiều. Cho tới năm thứ hai, sau khi đi học thêm có một số va chạm, ở trên lớp chúng tôi cũng đã nói chuyện nhiều hơn. Tôi là cô nhóc chỉ biết học hành, thành tích luôn đứng đầu lớp, còn cậu chỉ là tên nhóc cao kều láu cá và học bình thường. Ưu điểm giữa chúng tôi đó là nước da trắng và học tiếng Anh ổn. Hồi đó cậu còn đang thầm thích một cô bạn khác trong lớp, một cô gái nhí nhảnh với mái tóc ngắn và cặp kính cận. Tôi không mấy quan tâm vì nghĩ yêu đương lúc học hành sẽ khiến thành tích học tập tệ hơn, và vừa đúng tôi không thích chen chân vào tình yêu hai người.

    Để nói cụ thể về quá trình chúng tôi tự tạo dựng mối quan hệ thân thiết thì rất khó, nó cứ tự nhiên mà có chứ chẳng thể lí giải hay tường thuật lại. Chỉ biết rằng sau khi cô gái kia từ chối lời tỏ tình của cậu thì chúng tôi mới thân hơn, nhưng trong lòng tôi biết, đó là cách cậu xoá đi sự đau lòng của mình và tôi-chỉ-là-người-thay-thế. Tôi chấp nhận vì có lẽ đó là điều duy nhất mà tôi có thể làm cho cậu với tư cách là một người bạn.

    Nghĩ lại thì vẫn thật thần kì, có lẽ mãi sau này tôi chẳng thể chấp nhận làm kẻ thay thế được nữa, duy chỉ đối với cậu là ngoại lệ, một ngoại lệ dựng lên mối tình đầu của tôi, nghĩ lại vẫn có chút chua xót trong lòng, tôi là người đến sau của cậu sau bao thất vọng tràn trề, còn cậu cứ đẹp đẽ lại rạng rỡ như tia nắng ngày hè tiến vào lòng một đứa ngây ngô như tôi. Người ta nói thời gian sẽ thay đổi tất cả, bao gồm cả tình cảm con người, không hề sai; cậu dần quên đi và tiến tới với tôi, còn tôi thì bỏ đi suy nghĩ lúc cũ mà để con tim nhận lấy những rung động đầu đời.

    Chúng tôi bước vào “tình yêu học trò” theo đúng nghĩa. Trên lớp hay ngồi học bài với nhau những giờ nghỉ, đi qua nhau với nụ cười và những câu nói thân thiết. Chúng tôi cùng nhau đi học, chỉ tách ra ở lối rẽ hai ngả, ríu rít đèo nhau đi đây đi đó dù trong túi chẳng có một xu. Tôi nhớ mỗi sáng đều đứng đợi cậu ở ngã ba đường, vì nặng cân nên nhận đèo cậu, tôi thích cái cảm giác có người ngồi đằng sau ôm cặp của mình, tay túm vạt áo trắng của mình rồi nói chuyện trên trời dưới bể cho tôi nghe, nghe ngược đời so với những đôi khác nhưng tôi thích một người hay ỷ lại, trẻ con và năng động như cậu, bởi lẽ tính cách chân thật của tôi khá là trầm lắng, không giỏi ăn nói và không thích nói nhiều. Bù trừ cho nhau là điều thiết yếu khi yêu nhau, phải không nhỉ? Tôi cũng thích lúc cùng nhau tới thư viện tự học hoặc tìm sách đọc, chủ yếu là tìm sách để đó rồi nói chuyện phiếm hoặc sẽ có cảnh tượng cậu nằm ngủ gục trên bàn còn tôi thì ngồi học. Tia sáng mặt trời chiếu qua cửa kính bao phủ lên người cậu, sợi tóc ngắn ngắn bay bay và tấm áo sơ mi trắng như nhuộm thêm vài sắc màu ấm áp. Chúng tôi cũng thường hay véo má rồi nghịch tóc nhau, không nắm tay hay làm gì khác, cứ trong sáng thể hiện tình cảm như vậy là được. Rung động vì một người là luôn để hình ảnh của đối phương bao trùm tâm trí, từng hành động, nụ cười đều có thể khiến tim mình rung lên từng nhịp, chỉ cần được ở bên người là đủ, cho dù có ra sao. Và chúng tôi cứ bình yên trôi qua tháng ngày như thế, cho tới khi bão gió ập tới đưa tôi rời xa cậu - mối tình đầu đẹp đẽ…

    Hôm đó trời thế nào nhỉ? Vẫn trong xanh như thế nhưng không có một gợn mây nào, tôi đứng lặng ở một góc đường nhìn cậu hẹn hò thân mật với một cô gái lạ có khuôn mặt trang điểm tinh xảo và chiếc váy hở vai màu đỏ. Tôi quên đi mọi cảm giác của mình, cứ chết đứng ở bên đường cho tới khi cậu đèo ai đó rời đi mà không nhìn thấy tôi. Tim tôi như bị ai đó bóp thật chặt, tưởng chừng không thở nổi. Tôi biết không thể cứ nghi ngờ cậu như thế nhưng nỗi lo trong lòng cùng với cảnh tượng đâm vào mắt kia khiến cho tôi không có cách nào chịu được. Ngày hôm đó tôi ngồi khóc thật lâu ở bên bờ sông Hồng, ôm theo nỗi đau và cô đơn một mình cùng những cảm xúc chồng chéo.

    Ngày hôm sau tôi bị cậu “đá” không thương tiếc, vỏn vẹn hơn sáu tháng yêu nhau cũng chỉ bằng vài câu thoại ngắn ngủi rồi vô tình hai người hai ngả. Chúng tôi cứ thẳng thừng cắt đứt đi sợi tơ duyên mà trời se cho, chúng tôi lạc mất nhau ngay cả trong lớp học.

    “Tớ nghĩ chúng ta chia tay đi thôi. Chúng ta không hợp nhau đâu D à.”

    “Cho tớ một lí do vì sao lại không hợp.”

    “Cậu ít nói quá, cứ kiểu lớn rồi, còn tớ thì trẻ con và kiểu luôn theo sau cậu. Tớ thích người khác rồi, một người hợp với tớ. Mình thế này thôi nhé?!”.

    “Ừ… Cậu và người đó phải hạnh phúc đấy!”.

    Có trời mới biết tôi đau đớn như nào, khóc nhiều thế nào. Tôi giận cậu và hoàn toàn cắt đứt mối quan hệ này, tâm trạng tôi tồi tệ nhất từ trước tới nay, tôi khép mình lại và cứ làm bạn với nước mắt về đêm. Đôi lúc nhìn mây nhìn trời cũng không tự chủ rơi nước mắt, hoá ra tình đầu của tôi lại dễ dàng bị buông bỏ như vậy. Tôi chỉ có thể vùi đầu vào học để quên đi nỗi đau trong lòng. Rồi một năm sau đó chúng tôi học chung lớp mà chẳng biết đến nhau, nhiều lúc muốn bấm điện thoại gọi cho cậu rồi lại câm nín ngồi khóc. Đã như vậy còn níu kéo làm chi để thêm tổn thương?! Đến năm cuối khi đã chuẩn bị thi cuối cấp, chúng tôi lại không tình nguyện bị sắp ngồi cạnh nhau. Một năm với tôi là đủ dài để chôn cậu vào sâu trong tim, tôi mất dần cảm giác và lại dửng dưng đối mặt với mối quan hệ tạm bợ, giúp đỡ nhau đi lên này. Đôi khi tôi nghĩ chuyện này thật nực cười, cảm giác làm bạn thân của người yêu cũ khiến tôi có đôi phần bối rối, nhưng tôi hiểu đó cũng là cái duyên, có lẽ là cố tình để cho cậu về lại bên tôi vào năm cuối của tháng ngày ngây ngô. Nếu nói giận cậu cũng phải, còn yêu cũng phải bởi lẽ nhớ nhung đã chết sau tổn thương tôi có, chắc cậu giờ chỉ là hồi ức hoặc một thứ tình bạn đơn thuần.

    Tôi giúp cậu đỗ vào ngôi trường mình yêu thích, chúng tôi học chung trường nhưng cách xa nhiều thứ, gặp nhau không nhiều, cậu đã làm Bí thư, rất năng động và học khá hơn, mẹ cậu cũng mừng rồi cảm ơn tôi rối rít, tôi nhận làm con nuôi của mẹ cậu cũng vì sự yêu thích giản đơn này. Cậu toả sáng theo đúng như ý nguyện, trưởng thành hơn và tất nhiên đã có người yêu mới, tôi vẫn bước tiếp con đường của mình, chỉ học và học, tôi biết mình khó có thể rung động thêm một lần nữa, vì đâu ai dám chắc mình sẽ tìm được một người chung tình cùng mình đi đến hết đời mà không có đau khổ?! Tôi cười, lặng lẽ cất giấu mối tình đầu và hình ảnh của cậu vào lòng, như vậy là đủ để tiến về phía trước rồi.

    Bước xuống sân trường nhìn hàng ghế đá trước khi ra về, tôi nhớ lại ngày chia tay cuối cấp thật sự của chúng tôi. Hoa phượng rơi đỏ rực khoảng sân, tán lá xanh um che đi những chói chang cái nắng mùa hè, tôi và cậu kí áo cho nhau rồi ngồi nói chuyện thật lâu, sau đó đứng ôm nhau lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng ở sân trường. Chúng tôi sẽ mãi nhớ về nhau như là hồi ức đẹp đẽ nhất của thời áo trắng, tôi là một người bạn đúng nghĩa giúp cậu đạt được cơ hội để toả sáng, cậu là mối tình đầu với những kỉ niệm một thời thương nhớ, là chàng trai với nụ cười rạng rỡ luôn trở thành động lực để tôi tiến về phía trước.

    Tôi không hề hối hận vì đã yêu cậu, bởi vì tháng ngày bên nhau dù là người thay thế, là người yêu, là bạn thì vẫn là quãng thời gian khiến tôi vui vẻ và bình yên nhất. Sau này dù có trải qua thêm nhiều những yêu thương hay giận hờn sân si thì tôi sẽ không lãng quên hồi ức và cả chàng trai như ánh mặt trời, chói lóa và rạng rỡ kia. Cảm ơn vì đã đến bên tôi, chúc cậu luôn vui vẻ và hạnh phúc!

    Gửi về nơi phương xa ấy, tình đầu thơ ngây…
    Diên Vĩ - 08/07/2017
     
    Cổ Trà Vô Hươngluthyeen thích điều này.
  10. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #29

    27.04.2018

    Trên đời này không thiếu nhất chính là chuyện cười. Đôi lúc cứ nói một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, còn tôi, tôi chỉ thấy càng cười nước mắt càng ra. Cái điệu cười sao mà miễn cưỡng, khó coi quá chừng... nhưng vẫn phải cười cho họ xem. Cười để mà làm chuyện hài cho thiên hạ.

    Trên đời, không thiếu nhất cũng là sự tàn nhẫn. Nó không phải kiểu tàn nhẫn khiến cho con người ta lớn lên, dời xa cái tuổi thơ chẳng lo âu bộn bề, mà là kiểu tàn nhẫn gạt người ta ra khỏi cuộc sống, ép người ta tới mức đường cùng. Nghĩ mà xem, đôi lúc bạn chỉ muốn chen chân vào một góc nhỏ của xã hội, nhưng ai ai cũng gạt bạn qua một bên. Không ai ngó nhìn, không một cánh tay cứu vớt, bạn cứ như mảnh ghép thừa lẻ loi bên đời, đáng thương mà hiu quạnh. Đôi lúc tưởng chừng như chẳng phải làm kẻ thừa thãi nữa, vui mừng rồi, cười rồi thì trớ trêu thay đời lại dồn ta đi tới bước đường cùng.

    Bữa rồi cô có kể cho tôi về một chị gái học hơn tôi hai khóa, đã mất từ bốn năm trước. Chị ấy có vẻ ngoài không được mỹ mãn, chị ấy béo, lùn nhưng nước da rất trắng, lần đầu tiên gặp chị tôi thấy dễ thương lạ. Nhưng mỗi lần chị về trường, lúc nào cũng chỉ có một mình, đôi mắt chị vốn to tròn xinh đẹp lại luôn đượm nỗi buồn. Mọi người ai cũng tỏ ra ghét bỏ chị chỉ vì ngoại hình không được mỹ mãn, đôi lúc tôi tự hỏi người đời còn có thể tàn nhẫn hơn được không? Tôi cũng gần như biết thêm về chị qua lời kể của cô dạy Anh, chị tài giỏi, chăm chỉ nhưng lại hay tự ti về ngoại hình, chị gần như chẳng có lấy một người bạn thân thiết chỉ vì cái nỗi lòng "quá cân", lúc đó tôi cũng thấy xót trong lòng. Con người, nào có ai không muốn một vóc dáng đẹp, thói đời chỉ lo chuyện bao đồng rồi làm tổn thương nhau. Cô bảo lúc đó chị ấy cũng đau khổ lắm nhưng chẳng dám nói với ai, bố mẹ thì đi làm nhiều không quan tâm tới con cái. Tới gần ngày thi đại học đợt hai, cả lớp biết chị ấy quen với một bạn trai khá cao ráo trắng trẻo cũng được hơn ba tháng, sau đó chị ấy quyết định giảm cân vì sau bao lần người yêu kêu ca phàn nàn về cái ngoại hình quá khổ, cha mẹ nói ra nói vào, bạn bè khinh bỉ. Tôi thấy con người ta có được tình yêu nhưng chưa chắc đã thật lòng mà cứ lao đầu theo thật đáng thương, nhưng với chị, tôi chỉ thấy đáng giận, đáng trách. Trong vòng mười ngày liên tiếp, chị ấy chỉ uống một chút sữa và mật ong pha chanh để thanh lọc cơ thể, nhịn ăn như thế mà chẳng ai hay, chẳng ai phát hiện ra... Tới ngày cuối cùng, chị ấy lên phòng như bình thường và ngất xỉu, tới sáng hôm sau người nhà mới thấy và đưa đi cấp cứu, nhưng tất cả đã quá muộn, chuẩn đoán chết não, dạ dày và ruột bị axit hóa nghiêm trọng. Tuy nói lời này có thật xin lỗi người đã mất nhưng tôi vẫn muốn nói, trong mọi thứ chị đều sáng suốt nhưng trong một lúc đau đớn, chị lại ngốc nghếch đến lạ. Một con người hiểu biết như thế thế nhưng lại chọn cái cách giảm cân sai lệch rồi tự thương tổn bản thân mình.

    Tôi cũng hiểu, quãng thời gian qua chị cũng chịu đựng đủ điều, chị bị dồn tới bước đường cùng và vớ đại lấy một cành ô liu cứu vớt mình. Đáng tiếc, những thứ mang tên vội vàng đều chỉ khiến người ta đau lòng. Chị ra đi như thế khiến ai ai cũng bất ngờ vì người ta cứ thấy chị bình thản trôi qua từ năm này qua năm khác thì cuối cùng vẫn sẽ chịu được thôi. Nhưng đó là người đời chỉ nhìn một cách phiến diện, còn người trong cuộc mới đau đớn hiểu ra mọi thứ. Trong lúc chị tuyệt vọng nhất mới nhận ra bộ mặt thật của người đời, nụ cười giả dối, tàn nhẫn một cách vô hình đẩy con người ta vào chốn bế tắc, lại cũng âm thầm gạt người ta ra khỏi cuộc sống.

    Chị chọn cách đau đớn như thế để thoát khỏi nghịch cảnh, còn tôi, tôi chẳng biết chọn gì. Tôi vẫn đang là một mảnh ghép thừa chẳng biết nhét vào đâu, vì họ có muôn màu muôn vẻ, đầy đủ dáng hình, tôi - ở trong đó chỉ như làm xấu thêm đội ngũ. Và hơn cả, họ cũng chẳng cần tôi, có lần họ đùa cợt cho tôi một cái phao, tôi hào hứng đón lấy như một người chết đuối được cứu sống, vừa lên được bờ, tôi lại phải chết đuối vì đống nước miếng của bàn dân thiên hạ. Tôi cứ sững sờ đón nhận tất cả, rồi lại bị gạt ra ngoài lề, còn cái phao thì đã biến mất từ trong ảo tưởng. Con người ta đau đớn đến thế nhưng vẫn lại chấp nhận tồn tại vô hình trong đời, vì họ phải sống, là sống cho qua cái kiếp đời tàn nhẫn này đi. Tôicũng thuộc loại đó, chỉ có điều tôi may mắn hơn, tôi còn gia đình không gạt mình ra, nhưng tôi đủ hiểu, gia đình chẳng thể che chở cho tôi khi tôi trởthành một mảnh ghép chính thức cho đời vào năm mười tám. Nhưng cũng chẳngsao, có nhà là có tất cả, còn bộn bề và những đớn đau ngoài kia... khép lại trong lòng là được rồi.
     
    Cổ Trà Vô Hươngluthyeen thích điều này.
  11. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #30

    05.05.2018

    Cũng lại là một chuyện cười viết vào những ngày mỏi mệt.

    Anh quen chị vào một ngày mưa gió, cũng chỉ là cuộc gặp mặt tình cờ giữa hai sinh viên cùng trường. Cơn mưa mùa hạ đến nhanh mà lại chậm chạp chẳng rời đi cũng đủ kết duyên cho hai con người vốn cô đơn trong thế giới của mình. Họ trao đổi số điện thoại và quen nhau như bao cặp đôi khác. Tôi chỉ nghĩ rằng cuộc tình chóng vánh như thế chắc cũng chẳng mấy hiếm lạ, và chắc cũng chẳng có cái nền móng vững chắc nào để tiếp tục. Tôi đọc câu chuyện của chị, dù là mới mở đầu nhưng đã biết cái kết sẽ chẳng có hậu, nhưng đọc thì vẫn đọc, và rồi lại bị cuốn vào thôi.

    Hai người cứ quen nhau như thế, những cuộc hẹn hò, cái nắm tay cũng nhiều hơn,nhưng hôn môi thì chưa từng một lần. Chị cũng từng thắc mắc nhưng anh chỉ im lặng không nói gì, chị nghĩ anh ngại cũng thôi, sinh viên ấy mà, hay có cái ngượng ngùng nên có. Nhưng đó cũng là khởi đầu cho chuỗi những đau khổ sau này. Chị kể một tối anh nói anh đi thực tập cho một công ty nên bỏ buổi hẹn hò, chị vui vẻ đồng ý và đi ăn quán vỉa hè với hội chị em cùng xóm trọ. Bước vào quán vỉa hè đông nghẹt người nhưng cặp đôi nắm tay nhau ngay ở cửa ra vào chưa bao giờ lại bắt mắt như thế, bởi vì cô gái thì ăn mặc mát mẻ còn chàng trai lại mặc cái áo sơ mi chị mới mua tặng hôm qua. Chị thẫn thờ đứng đó, đẹp đẽ thay một mối tình, bỏ mối hẹn này để đi với mối hẹn kia và trang hoàng bằng chính những món quà cũ được tặng.

    Ngay sau đó họ cãi vã và chia tay, điều thường thấy thôi. Đâu ai có thể để cuộc tình tiếp diễn khi biết đối phương đã là kẻ hai lòng, chị nói chia tay, anh vui vẻ đồng ý. Chị chỉ bình thản cười, rồi ngồi viết tiếp mấy câu từ đăng lên mạng, tôi đọc rồi như nhìn thấy vẻ mặt của chị và nụ cười chói mắt của anh. Cuộc tình thì luôn như thế, kẻ cười bình thản mà rỉ máu trong lòng, kẻ lại tươi cười vui sướng trong lòng nở hoa. Rồi chị nhận ra, chàng trai kia cũng như bao kẻ lăng nhăng khác, chơi chán thì bỏ, chẳng qua là chị mù quáng khi chưa bao giờ được đón nhận tình cảm khác giới mà thôi. Mối tình thời đại học chỉ có thể nhưng lại đủ khiến người ta mang vết thương lòng.

    Tôi đã quá quen, vì thời còn đi học, hầu như chẳng ai là không có lấy một lần đau khổ vì tình cảm, đơn phương hay từ hai phía, cái kết đôi khi chẳng trọn vẹn. Nhưng biết nói sao khi trái tim rung động? Đến và đi như cơn mưa mùa hạ, người thì còn sót vài hạt nhỏ nhoi, người thì là cả một cơn mưa trong lòng. Chúng ta chẳng trách ai, chúng ta cũng chẳng hối tiếc, có chăng là chút cảm xúc thoáng qua rồi thôi? Cuộc tình dù đúng dù sai, đau vẫn là kẻ ở lại. Chắc đã thành quy luật, nên cuộc tình đủ chóng vánh, đủ đau sẽ đến với từng người, dù muốn hay không muốn.

    Chẳng qua cái nực cười là ở chỗ, vốn sẽ kết thúc nhưng lại không kết thúc vì cả hai mà là kết thúc vì một người, vì một người mà cái duyên nợ cũng đứt. Chóng vánh nhưng cũng đau, nhưng lại có một loại chóng vánh nhưng chẳng hề đau tí nào... Vậy nên trời đất bao la, đi đâu để kiếm được mối tình chẳng bao giờ kết thúc giữa hai người?
     
    Cổ Trà Vô Hươngluthyeen thích điều này.
  12. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #31

    20.05.2018

    Thà rằng chúng ta cứ câm lặng như thế mà trải qua cuộc sống này còn hơn nói ra để rồi làm tổn thương nhau.

    Thấu hiểu, đâu phải ai cũng làm được.

    Nhưng tổn thương thì dễ lắm.

    Chúng ta được dạy rằng không được khóc, nhưng chúng ta lại không được dạy rằng không được làm người khác khóc. Chính vì thế, chúng ta chẳng thể hiểu tổn thương một người dễ đến thế nào.

    Có thể là không nói nhưng là cứ phải chôn trong lòng, cũng khó chịu nhưng chẳng có ai để nói. Bởi vì chúng ta bị ngăn trở bởi quá nhiều bức tường, là bức tường về địa lí, về mối quan hệ, và cả về thời gian.

    Tôi chẳng có cách nào ngăn việc người khác làm tổn thương mình, nhưng lại cứ phải ám ảnh về việc mình nói, mình làm có khiến ai tổn thương không.

    Đôi lúc lỡ tay viết vài câu chữ lại khiến người khác khó xử, tổn thương thì thà rằng mình cứ câm lặng suốt đời. Tốt cho tất cả, trọn vẹn đôi đường.

    Tôi chẳng cần ai thấu hiểu mình quá nhiều, vì người hiểu nhất, tin tưởng nhất thì lại lần lượt theo các bức tường rời xa mình, dù sớm dù muộn, nếu không thì lại là phản bội. Hi vọng càng nhiều thất vọng càng nhiều, yêu thương cho lắm rồi lại tổn thương thật nhiều.

    Đôi lúc tự thấy quá là mệt mỏi với cái dòng đời này, còn chưa mọc cánh đã không còn khả năng bay thì sau này sẽ sinh tồn thế nào? Giữa người và ta cứ có một bức tường, rồi lại được bao bọc bởi sự tàn nhẫn và hiểu lầm.

    Đời người là gì à, đời người là chuỗi những tổn thương.

    Ai là nạn nhân của đời người, hỏi thừa, đương nhiên là con người... à không, là mọi thứ.

    Ai là kẻ khiến đời trở nên như thế, đương nhiên lại là con người. Vì sao? Vì họ sinh ra đã mang trong mình sự tàn nhẫn.

    Chớp mắt là mấy đã qua một đời người, nhưng đọng lại, chỉ là cát bụi phù du. Đời người, đau đớn như thế đấy.

    Đời người hay hỏi tôi, nên khóc hay nên cười. Tôi lặng thinh. Và đời người trả lời hộ, nên khóc.
     
    Cổ Trà Vô Hươngluthyeen thích điều này.
  13. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #32

    16.07.2018

    Dạo này Hà Nội mưa nhiều lắm em à, cứ như là nước mắt của ai đó cất chứa quá lâu vừa kịp trào dâng trong những ngày hạ nóng bức.

    Anh ốm mất rồi, tuy chẳng phải ốm vì tương tư em nhưng lại ốm vì cái thời tiết thất thường của thành phố. Người ta thường ví tình yêu như trời mùa hạ, nắng mưa thất thường. Anh nghĩ phải chăng trời cũng đang yêu, một tình yêu trong xanh mà luôn có những đổi thay bất ngờ?

    Anh ở ngoài này dù mưa hay nắng vẫn luôn thích đi dạo phố, Hà Nội không còn em nhưng vẫn đẹp lắm, nơi mình sinh ra mà em nhỉ?! Anh thích đi dọc ngang phố cổ, dù chẳng mua gì mấy nhưng cứ đi xiên xiên xẹo xẹo để tận hưởng đủ hương vị cổ xưa cùng với cái nắng, mưa hoà quyện mùi nhựa đường. À, anh không ăn lại những quán cũ mình hay tới nữa, dù biết món ngon phố cổ luôn có sức hấp dẫn đến lạ. Bởi vì không em, anh cũng không có hứng ăn, chẳng còn ai để anh vừa ngắm vừa thưởng thức mỹ vị nữa rồi.

    Tối cuối tuần anh sẽ đi dọc phố đi bộ rồi băng qua chợ đêm lên tận Đồng Xuân, cũng thú vị lắm em, dù có khi cứ ngắm mãi, đi mãi qua những gian hàng quen thuộc nhưng anh vẫn cứ thích. Bởi vì đâu đó anh lại thấy bóng dáng em hay kéo anh vào gian hàng nọ xem món đồ này, thử món đồ kia. Rồi cả góc phố có cây bằng lăng hay che khuất nắng mưa cho mình khi trao nhau nụ hôn vội vã mà ngọt ngào khó quên. Nhớ quá em à, nhưng chỉ là anh tự tua lại thước phim quá khứ thôi.

    Ngày thường mà rảnh anh vẫn đi quanh quanh hồ Gươm, chạy ra chỗ bán kem Thủy Tạ gọi cây kem bạc hà chanh nhấm nháp một mình. Hương bạc hà mát lạnh làm tan đi cái cay cay, nóng nóng đang trực trào trong mắt anh khi đi đến chỗ bán nước tự động thấy bóng hình em lướt qua cửa kính với nụ cười rạng rỡ. Vị chanh chua chua chát chát vấn vương nơi đầu lưỡi như nhắc nhở anh về với thực tại, với cõi lòng tan nát. Anh nhớ bóng hình em nhiều lắm nhưng mà chắc không có cơ hội nhìn thấy thật sự nữa rồi, cái mà anh nhìn chỉ là tưởng tượng mà thôi. Ngốc quá em nhỉ?!

    Anh đi nhiều, mỏi chân quá, lại vào mấy tiệm sách ở phố Đinh Lễ. Anh không vào nhà sách Tràng Tiền nữa, vì em vẫn hay nhắc anh phải tiết kiệm tiền, mua sách đã được chiết khấu vẫn còn tốt lắm. Anh vẫn vô thức nghe theo lời em, vậy mà giờ chẳng còn ai kéo tay đứng kề bên nhắc anh tiết kiệm nữa rồi. Em sẽ nhắc chồng em tiết kiệm cho gia đình chứ đâu nhắc “đứa trẻ to xác” như anh nhỉ?!

    Đi vào chỗ nhà sách Huy Hoàng, cô chủ vẫn vừa cười vừa hỏi anh như mọi lần: “Bạn gái đâu rồi, lần này cháu lại đi một mình à? Đọc sách gì nhớ mua hai quyển cho cả cô bé nữa nhé.” Anh chỉ khẽ mỉm cười hỏi lảng sang vấn đề khác rồi đi chọn sách. Ngón tay anh miết nhẹ lên bìa sách rồi chợt thấy tim rung lên một nhịp mạnh mẽ… cô à, bạn gái cháu ấy mà,... có lẽ cô ấy sẽ không bao giờ tới nữa đâu, dù cho là cháu có luôn tới đây chờ đợi thì cô ấy cũng không đến. Sài Gòn và Hà Nội cách xa nhau như thế, cô ấy ngại khoảng cách địa lý mà.
     
    BacteriaÂu Dương Y Điểm thích điều này.

Chia sẻ trang này