Tập tản văn Góc tối

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Diên Vĩ, 27/7/17.

  1. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    Tác phẩm: Góc tối

    Tác giả: Diên Vĩ

    Thể loại: tản văn, tâm sự, nhật kí, tùy bút,...

    Tình trạng: đang cập nhật

    Độ dài: chưa rõ

    "Một góc nhỏ cho tâm hồn.
    Một góc riêng cho những ngày quạnh quẽ."
     
    Bài viết mới
    Hogwarts
    Hogwarts bởi Truẫn Phiện, 5/12/18 lúc 19:20
    Mãi sáng tên anh
    Mãi sáng tên anh bởi Ria Nguyễn, 3/12/18 lúc 23:22
    luthyeenPhúc Phễu thích điều này.
  2. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #1

    13:00
    26/03/2016

    Có những...

    Có những điều muốn nói nhưng chẳng có cơ hội, những điều không muốn nói thì lúc nào cũng có thể tuôn ra.

    Có những điều muốn quên nhưng vẫn khắc ghi trong lòng, cũng có những điều không bao giờ muốn quên lại như kẻ đãng trí mà bỏ bẫng.

    Có những hồi ức rất đẹp mà ai cũng muốn quay về nhưng rồi cũng có những mảnh vở vô cùng tồi tệ mà chẳng ai muốn ghép lại.

    Có những quyển sách đọc xong là thanh thản tâm hồn, đọc đi đọc lại không chán; lại có những quyển sách luôn bị bỏ dỡ hay ném đi như phế vật.

    Có những con người luôn tỏ ra mình là nhất, nhưng sâu trong tâm can lại biết rõ mình là hạt cát giữa thế giới.

    Có những con người luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng chỉ mình họ hiểu: tất cả chỉ là vỏ bọc và họ thực sự rất yếu đuối.

    Có những con người luôn gồng mình lên chống chọi với mọi thứ, vượt qua vô số hiểm nguy không lùi bước nhưng có những con người sẵn sàng buông tay ngay khi thất bại, sẵn sàng buông thả nhường thành quả cho ai khác.

    Có những hạnh phúc tưởng như vô cùng nhỏ bé lại có thể sưởi ấm hàng ngàn con tim.

    Có những niềm tin dù là rất nhỏ lại có thể tạo thành chữ "tín" uy vũ.

    Có những đớn đau tưởng là bé nhỏ nhưng lại khiến cả trái tim tan nát.

    Có những sai lầm dường như không đáng kể lại có thể khiến ai đó rẽ sang con đường của bóng tối.

    Có những điều là vô hình, vô tri, vô giác lại khiến tâm hồn mục nát và thêm một người lại đổi thay.
     
    luthyeen, Aki Hanabusa, HalyWon1 other person thích điều này.
  3. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #2

    19/06/2016

    Lại mất ngủ liên miên...

    Hôm nay trời khá đẹp, có nắng nhưng vẫn dịu bớt vì cơn mưa đêm qua. Lâu lắm rồi tôi mới ngồi hí hoáy viết vài dòng tự bạch, cảm giác không tệ lắm.

    Trăm mối cảm xúc ngổn ngang, tôi không biết mình sẽ thoát khỏi nó thế nào. Có lẽ lớn rồi, tôi cần tự hoạch định mọi thứ rõ ràng chứ không phải tự do tự tại trôi qua như trước kia chăng?! Hẳn là vậy, bây giờ tôi phải học cách tự mình đi qua tất cả chứ không phải trốn tránh như trước kia.

    Tự nhận thấy mình khá nực cười. Trước kia là một đứa lập dị, chẳng quan tâm tới mọi thứ, chỉ cố gắng bảo vệ mình để không bị tổn thương. Giờ thì sao nhỉ?! Chắc có lẽ một lần đau đến chết đi sống lại đã tôi luyện thành một con người khác.

    Bây giờ mặc dù đau nhưng tôi vẫn còn thể đứng thẳng lưng, ngẩng cao đầu, với tư thế hiên ngang nhất đi qua tất cả. Tôi có thể tự tin làm mọi việc để quên đi những ưu thương hằng đêm.

    Mặc dù trăm mối cảm xúc ùa về, tôi cảm thấy mình vẫn chưa tìm ra lối thoát nhưng cũng có thể bình thản nói với mọi người: "Tôi ổn, cuộc sống của tôi vẫn thế. Mọi ngày chỉ trôi qua với việc hít thở không khí, nhàn hạ làm vài việc!".

    Thôi cho qua đi, chắc có lẽ tự sắp xếp được cả. Không phải vẫn ổn thoả sao?
     
    luthyeenPhúc Phễu thích điều này.
  4. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #3

    31/07/2016

    Hôm nay là ngày cuối của nghỉ hè, tôi không rõ tâm trạng mình ra sao.

    Một chút tiếc nuối và nhiều hơn là những dòng hồi tưởng về năm tháng cấp hai mới vừa qua đi.

    Cấp hai của tôi, tràn đầy sách vở nhưng nhiệt huyết của tôi vẫn có, và chẳng bao giờ tôi thấy mỏi mệt. Bởi vì tôi luôn có những tiếng cười của bạn bè, luôn có lời giảng của thầy cô, luôn có bóng dáng ngôi trường thân thuộc và có cả mối tình đầu tốt đẹp. Vậy nên tôi luôn cảm thấy mình không lạc lõng, mình luôn có thể vui vẻ, luôn có thể yêu mặc dù là đơn phương.

    Giờ thì khác, học tập là thứ mà tôi luôn nỗ lực vươn tới - tôi lại thấy nó quá mệt mỏi vì không biết bắt đầu từ đâu. Tiếng cười mà tôi luôn có giờ là kí ức nhạt nhoà - tôi khép mình trong câm lặng, đơn giản, tôi không có bạn. Mối tình đầu đẹp đẽ giờ là đoá hoa héo tàn trở về với đất mẹ, thay vào đó, tôi chìm trong đau thương, tôi chai sạn đối mặt với những mối tình trẻ con, vụng dại của mấy cậu nam sinh vào 10 - họ nghĩ tôi dễ dàng chấp nhận và cũng như bao cô gái khác.

    Nhưng tôi mệt mỏi và tôi khác họ, tôi ra sức cố gắng học tập, tôi vẫn có thể sống mà không có bạn bè ở cấp ba... Tuy nhiên tôi chẳng thể đáp ứng tình cảm của bất kì ai, vì tôi đau, vì tôi chai sạn, vì tôi chưa sẵn sàng và cả vì tôi mất cảm giác.

    Những năm về trước tôi có thể vùi mình vào diễn đàn mạng, viết truyện, dịch truyện, hoạt động tích cực, là một thành viên mẫu mực và thân thiện. Giờ tôi trầm lắng, tôi chỉ chọn aat là nơi dừng chân cuối cùng, tôi khép mình, tôi không còn online nhiều, nói nhiều như trước. Thời gian và mọi việc cuốn tôi đi, vậy nên tôi chỉ dám đứng một chỗ, làm ở một chỗ, đó là quá đủ. Tôi mệt mỏi vì năm tháng cống hiến của tôi không được người khác chấp nhận, đơn giản vậy thôi.

    Tôi buông lơi tất cả, thay đổi và trở thành con người mới, tôi nắm được và buông được - vậy nên không hối tiếc về điều gì. Tôi chỉ muốn làm một con cú, nhìn mọi người vui vẻ, chỉ muốn vùi mình vào đọc sách, vùi mình vào cái ổ ý tưởng để ấp ủ những câu chuyện cho sau này. Tôi chỉ muốn chậm rãi, im lặng làm việc trên mạng và hối hả, bất cần ở ngoài đời.

    Tôi nghĩ bây giờ là lúc tôi im lặng suy nghĩ về gia đình, nghe theo bố mẹ, nhớ về họ hàng thân thích còn sống và làm thân với hai cô bạn đáng yêu ở Hải Phòng và Vinh. Vậy là ổn, không cần cái mà con người ta gọi là tình cảm đôi lứa - loại tình cảm chỉ biết bào mòn trái tim, làm lú lẫn đầu óc và thối nát tâm hồn con người.

    Tôi chỉ muốn vậy thôi, 1/8 của tôi, chào cậu.
     
    luthyeenPhúc Phễu thích điều này.
  5. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #4

    01.08.2016

    Một ngày không mấy vui vẻ trôi qua với tôi, lần đầu tiên tôi ở trong tình trạng này.

    Khá là tồi tệ khi ở giữa những mâu thuẫn, nhất là những người mà mình đặt tấm lòng vào.

    Tôi không phải là người giỏi gỡ những nút thắt, tôi chỉ có thể nói bằng lòng mình, nói những gì mà mình tin rằng nó nằm trong khoảng của mình và có thể làm được. Đương nhiên, việc tôi an ủi được người khác quả là khó khăn, hay giả như là làm cố vấn tình cảm, điều đó càng không thể.

    Vậy nên khi hai đứa bạn thân cãi nhau, tôi chỉ nói những câu khuyên nhủ bình thường, gọi là loại rối bời chẳng thành lời. Tại vì tôi biết mình đã trải qua đủ loại cảm xúc, tôi chai sạn và chỉ sống với con tim rỗng tuếch, không hề có cảm xúc. Vậy nên tôi thờ ơ trước mọi cảm xúc của người khác, bởi tôi biết mình không thể quay lại như họ, bởi họ có còn tôi thì không.

    Nhưng khi nhìn thấy hai người này mâu thuẫn, tôi lại đau lòng, đơn giản thôi, tôi chai sạn nên tôi không sao còn họ thì khác, họ cũng như bao người, mâu thuẫn thì dễ tổn thương, rối bời chẳng thể kìm chế cảm xúc. Lúc ấy tôi đã ước, nếu họ như tôi có lẽ sẽ không sao cả. Nhưng không, nếu họ như tôi, chẳng phải chúng tôi sẽ sống với nhau như ba cái xác?! Họ nên là họ, đó mới là cái mà tôi yêu quý và trân trọng.

    NKN, PTD, hai đứa có thể bỏ qua là cái tốt, tình bạn là cảm thông và thấu hiểu. Tất nhiên chẳng có tình bạn nào không có tranh cãi, nhưng hãy ở mức bình thường, đừng tự dằn vặt nhau... Mau quay lại và hãy bình tâm.

    Ngày đầu tiên của cấp ba, tôi vẫn bị cô lập nhưng không đến mức thất vọng. 12 days, hello baby! Chuyên D chuẩn bị chào cậu.
     
    luthyeenPhúc Phễu thích điều này.
  6. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #5

    02.08.2016

    "Có biết không, người ta không cần mày đâu, đừng ảo tưởng nữa..."

    Lại thêm một lần tôi đau lòng, hóa ra là họ chỉ cần khi hứng thú, khi chơi chán rồi thì họ vứt tôi vào xó để đến với cái mới. Là tôi sai rồi...

    Ừ thì tôi không còn cảm giác, nhưng khi được cậu quan tâm, tôi chợt nhìn lại, và tôi nghĩ tôi sẽ chấp nhận cậu. Có vài ngày đi với nhau thôi, tôi dần tập cách quen với việc có mặt cậu trong cuộc sống, và tới hôm nay cậu đã ở một góc trong lòng.

    Tôi biết cậu sẽ không cho tôi thời gian, cậu... không phải dạng người thích chờ đợi, cậu muốn tôi chủ động vì cậu ghét thái độ như bị "bắt ép" của tôi. Tôi xin lỗi, nhưng nỗi đau của tôi cậu không có hiểu, cậu không có nghe tôi nói và về cơ bản là cậu không hiểu được tôi đã sống một cuộc sống ra sao suốt cái thời cấp hai - cái thời kỳ mà cậu vui vẻ nhất. Chỉ có tôi, tôi là kẻ bị vứt bỏ, tôi bị ghét, tôi bị cô lập trong cái vỏ của mình, tôi biết, vậy nên tôi mới chẳng thể có nỗi cảm giác bởi... tôi đau quá nhiều rồi.

    Cậu có từng đau không? Không, bởi vì cậu chưa yêu một ai thật lòng, cậu chưa toàn tâm toàn ý đem hết những yêu thương của mình gửi gắm nơi người ấy - cái người mà cậu coi đó là tôi, vâng, là tôi - là "người yêu" mà cậu vẫn gọi, là mối tình đầu của cậu. Cảm ơn, thật sự cảm ơn vì sự yêu thích mà cậu dành cho tôi, nhưng mà đó không phải là tình yêu cậu ạ... đó là "cảm nắng thất thường"! Khi con người ta cô đơn, họ có xu hướng tìm đến một đối tượng để làm giảm bớt nỗi cô đơn, gọi là bầu bạn với nhau, làm quen với nhau, cậu đến với tôi vì cái đó. Tôi có đủ tiêu chuẩn để cậu lựa chọn, ok i'm fine, có người yêu như tôi cậu không cần quá lo lắng - tôi nam tính quá mà, vậy nên cậu thích tôi chủ động? Ok?!

    Giờ thì cậu thấy khỏe re khi bơ tôi, nhỉ?! Thôi đừng quay lại nữa, còn 13 ngày nữa chuyển ban, tôi tự biết sẽ thế nào. Chỉ là tôi quá mức thất vọng, tôi đã quen rồi thì khó mà bỏ - quen với việc nhìn thấy cậu, quen với tiếng nói của cậu. Giờ thì thôi, cậu buông là đủ rồi, mặc kệ tôi.

    Cậu không hiểu yêu là gì đâu, chàng trai. Cậu đối xử với tôi, nhiều lắm chỉ dừng ở mức cảm nắng và một chút bối rối khi cô đơn thôi. Chứ đừng có kiểu như này...

    "Thế người yêu nghĩ như thế này là yêu hay thích?!".

    "Người yêu nghĩ nó yêu thì là yêu, thích thì là thích."

    "Thế là như nào, đang hỏi người yêu cơ mà!?".

    "Người yêu nghĩ thế nào thì nó lá thế, tùy."

    Tôi hối hận khi hỏi, sự thật quả mất lòng. Giờ tôi lại không ổn rồi. Thật buồn đời, muốn đập phá quá đi thôi...

    Ừ, lại chào cậu, vĩnh viễn đừng quay lại nữa, kết thúc đi thôi. Tôi lại tổn thương là được rồi, đừng làm đau thêm nữa.
     
    luthyeenPhúc Phễu thích điều này.
  7. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #6

    4.8.2016

    Lần đầu tiên có cảm giác ngồi viết truyện ngắn mà tay run không thể gõ được, lại bệnh cảm xúc...

    Bệnh này theo tôi có vẻ khá lâu rồi, từ cái lần đầu tiên cậu phản bội tôi, bạn thân cũ. Nay tôi ngồi viết truyện ngắn về hai đứa con gái thân với nhau, tôi lại nhớ quãng thời gian chúng ta còn gắn bó, đáng tiếc, đó lại là hồi ức kinh khủng nhất mà tôi từng biết.

    Hôm qua khi lướt facebook của một người lạ, tôi thấy có một link bài báo ghi về việc một nam sinh đồng tính bị đọc nhật ký trước lớp, lúc ấy tôi đã đánh rơi cốc nước và thất thần. Vâng, sau bao năm khi một lần nữa thấy lại sự việc ấy xảy ra với người khác tôi vẫn không tránh khỏi bệnh cảm xúc - tâm lý ngày ấy, lúc ấy tôi nhìn những mảnh vỡ thủy tinh dưới chân... Tôi chỉ biết cười, cậu thấy không, nó giống như tình bạn của chúng ta - vỡ vụn trong chốc lát vì việc mà cậu làm với tôi.

    Cậu có biết cảm giác mà tôi biết toàn bộ nhật ký của mình bị đọc lên trước cả lớp như thế nào không?! Nó kinh hoàng, nó ám ảnh tôi suốt cả năm tiểu học, tôi đã phải nhập viện để điều trị chứng bệnh tâm lý nhưng không thể nào quên đi cú sốc mà một người bạn thân dành tặng. Lúc ấy tôi căm hận cậu kinh khủng, nếu không phải vì còn quá nhỏ, tôi không dám nghĩ mình sẽ làm gì với cậu, bạn thân cũ. Nhưng sau hết tôi nhận thấy cậu chẳng đáng để tôi căm hận, đáng để tôi để mắt tới.

    Ngẫm lại những giả tạo mà cậu cho tôi khi chúng ta còn là bạn, tôi thấy kinh tởm. Cậu quá đố kị, cậu chỉ nghĩ tới mình là nhất, cậu chỉ nghĩ muốn hủy hoại người khác và tôi cũng chỉ là nạn nhân mà thôi. Nhạt nhẽo, không dừng lại ở tiểu học, cậu chào đón tôi vào cấp hai cũng thật đặc biệt, tôi vẫn lưu giữ những thứ mà cậu nói về tôi trên confession của trường, ****, tôi thấy cảm ơn vì đã được nổi tiếng ấy, nhất là hai năm sau tôi mới biết mình được lên cfs số 01 của học sinh đầu cấp. Cậu ganh đua là việc của cậu, nhưng đừng lôi tôi vào, bởi những kẻ đố kị như cậu chẳng thể thắng nổi tôi, chí ít có thể nói như vậy, còn thực tế cậu có thể nhìn rõ. Cậu lấy tôi làm bàn đạp để tiến lên, lợi dụng tôi rồi lại tỏ vẻ cứu thế, không tưởng tượng nổi đâu. Nhưng tôi không chơi trò trẻ con với cậu, tôi chỉ biết nhẫn nhịn cho qua, im lặng để cậu làm mọi thứ.

    Tất nhiên, nhận lại những thứ vốn là của mình không có gì sai, tôi chẳng có gì là hận thù nên không cần phải tha thứ cho cậu... Nhưng mà T này, cái tôi không thể tin nổi là cậu có thể cướp mối tình đầu của tôi, nếu tôi không muốn nói thẳng những từ ngữ thô tục ra. Đó là cái giá quá đắt khi tôi yêu một đứa chẳng coi mình ra gì và khi quen với một đứa như cậu. Mãi sau này và ngay cả bây giờ chúng ta vẫn cứ rạn nứt như vậy, vĩnh viễn không thể quay lại.

    Đáng lẽ ngay từ lần gặp đầu tiên hay là trong quá khứ tôi cũng không nên quen biết cậu, cậu giúp đỡ cậu thì sẽ chẳng có chuyện gì cả. Thà rằng tôi cứ ngồi im một chỗ như đứa bị tự kỉ còn hơn là làm bạn thân với cậu để rồi nhận lại là tổn thương, là phản bội, là những cơn ác mộng kinh khủng mỗi đêm, rồi cả những giọt nước mắt vô ích nữa...

    Nhưng chẳng có điều gì là đáng lẽ hay giá như cả, chuyện rõ như gương, cũng là một phần kí ức của tôi cả rồi. Coi như là bài học đầu đời của tôi vì quá tin người, cũng quá ngây thơ.

    Ok i'm fine, và tôi sẽ không để cho nhân vật trong câu chuyện của tôi có cái kết khốn nạn như chúng ta, bởi vì cái mà tôi muốn gây dựng là những thứ tôi nâng niu, chắt góp từ bấy lâu, lại càng không mong muốn nó trở nên xấu xí trong mắt bạn đọc. Thế nhé?!
     
    luthyeenPhúc Phễu thích điều này.
  8. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #7

    23.8.2016

    Người thật lòng với bạn không bao giờ ép buộc bạn phải làm bất cứ thứ gì mà bạn không muốn, bạn chưa sẵn sàng để làm.

    Họ sẽ tôn trọng bạn và mong muốn rằng bạn cũng sẽ làm thế với họ.

    Yêu, thương, thật lòng với nhau đơn giản là thông cảm, chia sẻ nhưng vẫn dành cho nhau những không gian riêng tư.

    Vậy bạn đã bao giờ thử làm thế với người mà mình thương mến, bạn đã bao giờ thật lòng?! Hoặc giả như tôn trọng và lắng nghe họ trong những lúc họ rối bời nhất?!

    Bản thân bạn không làm được, chắc chắn cũng sẽ có người không làm được. Cái tình yêu thương mà chúng ta muốn hướng tới thì chúng ta phải thật lòng, phải trải nghiệm.

    Chứ đừng chỉ nói, đừng chỉ hành động theo những xúc cảm tức thời, nhận lại chỉ là tổn thương và chai sạn.

    Có một người cũng từng nói thích tôi, hiểu tôi, bỏ qua quá khứ và chấp nhận tôi, tôi cũng dần chấp nhận người ấy, nhưng đáng tiếc cái mà tôi nhận lại chỉ là tổn thương, thất vọng. Người ấy không hề thật lòng với tôi, đó chỉ là loại cảm nắng tức thời như bao cô cậu học sinh khác. Hoá ra chỉ có thế mà sẵn sàng làm thế với nhau... ép nhau làm những gì mà tôi không muốn, tôi chưa thực sự muốn bắt đầu, để rồi một khi tôi nhìn lại, từ lúc tôi nhận lời là khi tôi bắt đầu làm khuất đi ánh sáng của tôi. Cứ như vậy mà tan biến đi, tin tưởng, hi vọng, niềm vui, lại là tôi của quá khứ, lại chỉ có mình tôi với vết lòng.

    Kết thúc thực sự, nó buồn và cứ kéo dài mãi.
     
    luthyeenPhúc Phễu thích điều này.
  9. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #8

    26.8.2016

    "Thứ hai là ngày đầu tuần, bé hứa cố gắng chăm ngoan. Thứ ba, thứ tư, thứ năm, ngày nào bé cũng cố gắng. Thứ sáu lại đến thứ bảy, cô phát cháu phiếu bé ngoan. Chủ nhật cả nhà đều vui vì bé ngoan suốt tuần."

    Mỗi khi tâm trạng xuống dốc cực điểm, suốt ngày hát mấy câu vớ vẩn trẻ con, chắc là vì muốn quay lại thời hâm hâm ấy.

    Không có buồn đau, không có áp lực, không phải lo lắng về mối quan hệ quanh mình, lại càng không biết đến tình cảm, cũng không phải tránh mặt người từng làm tổn thương mình, và hơn hết đó là không bao giờ thấy thế giới xung quanh tưởng như sắp sụp đổ.
     
    luthyeen thích bài này.
  10. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #9

    27.8.2016

    Nếu đã xa rồi thì cho xa luôn đi.

    Đứng ngay sau người ta nhưng người ta cũng không có nhìn mình một cái, muốn bắt chuyện lại sợ không phản hồi. Khoảng cách rất gần nhưng lại quá xa.

    Tôi ở đây, luôn đứng một chỗ nhìn về phía cậu, chờ cậu. Tôi tự đứng yên lại giữa guồng quay khắc nghiệt, tại vì tôi muốn tự mình tìm ra cậu, vì cậu quan trọng đối với tôi. Nhưng tìm ra và cậu lại vuột mất.

    Tôi không biết đến khi nào mới có thể ngừng dõi theo cậu, tôi nhìn ảnh đại diện của cậu nhiều tới mức đã có thể tự vẽ lại và khi nhìn thấy một cái ảnh khác cùng màu, tôi lại thấy nhói đau.

    Khi tôi chưa muốn bắt đầu, cậu là người khơi mào. Khi tôi là người bắt đầu, cậu lại muốn kết thúc. Thứ tình cảm mà tôi dành cho cậu, nó chưa bắt đầu đã phải kết thúc, nụ hoa mới nhú đã héo tàn... Tôi hiểu, tôi biết lý do, tôi thông cảm và tôi chờ...

    Nhưng chưa một lần, chưa một lúc, chưa một giây, một phút nào cậu ôm tôi khi tôi đau, an ủi tôi khi tôi khóc, đứng trước mặt tôi khi tôi nhớ cậu, và cũng chưa từng nói một câu với tôi kể từ khi cậu nói chúng ta là bạn tốt.

    Tôi nhận ra chỉ có một mình tôi, mình tôi chờ và đợi, mong và nhớ, thương và yêu. Cậu này, ba năm cấp hai của tôi, giờ là ba năm cấp ba của tôi, vẫn là vết xe cũ, vẫn là cách đối xử ấy.

    Cậu nói cậu thông cảm, cậu hiểu, cậu bỏ qua quá khứ của tôi mà, cậu ép tôi nói mà. Vậy giờ thì sao đây?! Là ruồng bỏ, là khinh bỉ, là tủi nhục, là không thể chấp nhận tôi, đây là cái mà tôi nên tin hay không tin đây?!

    Cứ như mọi lần, mọi thứ, mọi người trả cho tôi là hoài niệm nước mắt, là niềm tin vụn vỡ, là cõi lòng tan nát.
     
    luthyeen thích bài này.
  11. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #10

    29.8.2016


    Giật mình tỉnh giấc lúc ba giờ sáng và tôi không thể ngủ nổi, tôi nhìn một màn đen chưa có tia sáng và khóc.

    Cậu lại xuất hiện trong giấc mơ tôi, tôi những tưởng nó là giấc mộng hồng. Tôi mơ cậu chạy tới bên tôi trên con đường quen thuộc, ôm tôi và nói: "Xin lỗi, người yêu sai rồi!", tôi cũng đã khóc, khóc cho tất cả những gì mà tôi kìm nén khi cậu nói kết thúc. Tôi và cậu bắt đầu lại, tôi thấy mình hạnh phúc xiết bao khi lại có thể cùng cậu nắm tay đi trên con đường ấy, cùng cậu chạy đi khắp gian hàng của hội sách.

    Nhưng mà đến cuối cùng, nó là cơn ác mộng, tôi và cậu, chúng ta lạc mất nhau nơi đoạn đường ấy. Cậu ở ngoài ánh sáng, còn tôi là một góc tối, cậu giật mạnh tay tôi ra rồi chạy đi, tôi thấy tất cả lại là một khoảng không vô định, lại u tối như vậy.

    Tôi giật mình mở mắt ngồi dậy, tôi thấy nước mắt mình đã thấm ướt gối, và xung quanh tôi là một màu đen, nó hệt như lúc tôi ở trong cơn ác mộng. Tôi chỉ có thể ngồi bó gối và khóc, tôi đau lắm cậu ạ. Nó chẳng khác gì lúc cậu nói muốn kết thúc với tôi, tôi rất đau, muốn vỡ nát tất cả để khỏi phải sống mà cảm nhận nỗi đau tới xương tủy. Tôi chỉ muốn chạy đến nhà cậu, muốn gặp cậu ngay lúc ấy, nhưng không thể, vì cậu không còn cần tôi. Làm ơn, đừng đối xử với tôi như vậy, tôi mạnh mẽ nhưng tôi không thể chịu nổi đả kích thêm nữa, làm ơn hãy ở bên tôi một lần nữa...

    Hôm nay tôi nhìn thấy cậu, gần lắm, cậu ngồi cách tôi có một dãy, tôi liên tục đưa mắt nhìn cậu, những cái nhìn vụng trộm mà bấy lâu tôi vẫn dõi theo. Khi cậu nhìn thấy tôi, luôn như vậy, không cảm xúc và quay mặt đi. Tôi chỉ biết che giấu đi cảm xúc của bản thân nhưng con tim đã đủ rỉ máu rồi. Trước đây, cậu sẽ không bao giờ làm như thế, chẳng lẽ thật sự chỉ là trò đùa cậu muốn kết thúc thôi ư?!

    Thực sự quá đau đớn cho tôi, cho một kẻ luôn hi vọng nhỏ nhoi như tôi. Cậu ác quá rồi... sao có thể đối xử với tôi như vậy?
     
    luthyeen thích bài này.
  12. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #11

    03.09.2016

    Hôm qua tôi nhìn thấy cậu, là tự nhìn lén cậu sáu lần khi chúng ta cùng tập khai giảng. Tôi chỉ dám đứng một chỗ nhìn bóng lưng cao gầy của cậu, vẫn là đồng phục quần xanh áo trắng sơ vin như ngày nào, nhưng lại chẳng còn thân thuộc với tôi.

    Cậu không còn nói chuyện với tôi nữa, chúng ta cũng chỉ chào tay khi gặp mặt nhau. Tôi luôn tỏ ra không cảm xúc khi giáp mặt với cậu. Nhưng khi đi qua rồi tôi mới trùng mắt xuống, nén đi những giọt nước mắt sắp trào ra, tôi vẫn luôn chờ cậu, tại sao cậu chẳng bao giờ ngoái nhìn tôi?! Tôi vẫn luôn đau lòng vì cậu, con tim luôn khao khát cậu đáp lại nhưng tại sao cậu lại ngó lơ như không thấy?!

    Tôi luôn tỏ ra lạnh nhạt giống như cậu vì dù sao cậu cũng không muốn hai ta chung một chỗ. Nhưng mà tôi không buông được, tôi luôn tự kéo dài sợi dây nối hai ta nhưng cậu cứ cắt nó đi, từng chút, từng chút một... Tôi đau lắm, nhiều lúc đau tới nghẹt thở, chỉ cảm thấy bức bối, rất khó chịu trong lòng. Con tim tôi vốn bình thường nhưng mỗi lần như thế lại chẳng khác nào lên cơn đau, quặn thắt tưởng như sắp vỡ vụn. Tôi không chịu nổi, tôi chỉ cật lực thu mình vào một góc phòng, gục mặt vào bóng tối mà khóc.

    Tôi muốn buông tha cậu, cậu nói tôi không xứng để cậu bắt đầu, tôi chấp nhận từ bỏ nhưng không nghĩ nó đau tới mức vậy. Thật sự rất đau, rất đau mà! Nhưng là vì cậu, tôi câm lặng chịu đựng, bao tổn thương tôi cũng nuốt vào. Bởi vì tôi muốn nhìn cậu cười chứ không phải là khó xử với tôi, nhưng tôi không thể cười được nữa.

    Đối với cậu thứ tình cảm ấy chẳng là gì nhỉ? Nhưng tôi thì không, ba năm rồi tôi mới lấy lại được cảm giác ấy, và lại đau đớn chịu đựng một mình, lúc nào cũng là tôi. Nực cười nhất là vào lúc này, người luôn ở bên tôi lại là thằng bạn thân hồi cấp hai, tất nhiên tôi đã nói với cậu, người yêu cũ rất tốt với tôi - vì muốn bù đắp cho tôi. Tôi cũng nguôi ngoai, nhưng lại một lần đau vì cậu.

    Cậu biết không, nực cười nhất là người ở bên tôi không phải là người tôi cần nhất, đau lòng nhất là người tôi cần nhất lại ruồng bỏ tôi. Cậu ta cho tôi tiếng cười, cậu ta nhìn thấu tâm trạng tôi, cậu ta biết rõ mọi sở thích của tôi, cậu ta chưa bao giờ ép buộc tôi bất kì thứ gì như cậu, cậu ta hiểu tôi còn hơn cả tôi hiểu bản thân mình.

    Trong khi đó cậu chỉ coi tôi như món đồ vất đi, tôi chưa bao giờ dám khóc trước mặt cậu. Nhưng tôi lại có thể kìm nén rơi nước mắt trước mặt cậu ta và tôi nhận được sự an ủi, khi lạnh cậu ta khoác áo cho tôi ngủ, cậu ta biết tôi thích yên tĩnh nên không bao giờ làm ồn hay luôn ưu tiên mọi thứ để tôi được yên bình.

    Nhưng cậu biết không, tất cả giữa chúng tôi đã không còn gì, không thể cứu vãn vì tấm gương đã vỡ vụn vài năm, chúng tôi chỉ thấu hiểu nhau mà thôi. Bởi vì một khi tình yêu đã chết, con người ta lại có thể dành cho nhau nhiều sự đồng cảm hơn cả, chịu nghe nhau tâm sự hơn cả. Trong khi đó người mà tôi yêu, cậu à, chúng ta là gì đây?! Cậu sẽ nói với tôi điều gì về tình cảm hai ta đây?
     
    luthyeen thích bài này.
  13. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #12

    15.09.2016

    Tôi đang tự nhủ phải tự mình sống tốt, tôi không muốn cứ mãi yêu một người chẳng thương mình, càng không muốn phải đứng mãi trong bóng tối chờ đợi cậu.

    Có thể tôi vẫn sẽ dõi theo cậu, nhưng tôi muốn thời gian làm phai mờ đi mối quan hệ vốn luôn không rõ ràng của hai ta, tốt cho việc học hành mà cậu mơ ước, và là cái kết cuối cho một đứa con gái luôn sống nội tâm như tôi. Cảm ơn về những yêu thương chúng ta vốn có, cảm ơn vì những xúc cảm khi cậu nắm tay tôi, ôm tôi. Tất cả là những điều đã cũ, giống như khoảnh khắc chúng ta bước vào thế giới của nhau đã là quá khứ không thể quay lại.

    Tôi nhận ra tôi không thể mãi theo đuổi một người không muốn bắt đầu với tôi, tôi sẽ tự làm đau mình, tự lãng phí ngày tháng đẹp nhất của mình vào mối tình đơn phương. Mỗi lần đọc sách tôi đều tự hỏi lòng rằng tại sao mỗi khi buồn tôi mới đọc sách, tại sao tôi không thể đọc sách khi vui, tại sao không thể ra ngoài hít thở không khí thay vì cứ đọc sách lại nhớ tới cậu và thay vì tất cả tại sao tôi lại không thể ngừng rơi nước mắt khi đọc những trang sách nói lên tâm trạng mình, tại sao không thể ngừng đau thương vì cậu...

    Tất cả đã thay đổi tôi, giống như mối quan hệ của chúng ta đổi thay, kết thúc. Tôi không muốn là cô gái chồng chất những thương đau ngày trước, tôi muốn bước ra ngoài ánh sáng, bỏ lại kí ức vào đêm đen và vươn tới những thứ mà tôi đang vun đắp cho tương lai. Vậy đấy, tôi sẽ cố quen với việc không có cậu, người không thương tôi... Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên cậu, người tôi từng thương.

    Có rất nhiều người đối tốt với tôi, tôi không muốn cứ tự khép mình mà phải đối xử không phải với họ, tôi không muốn cứ vì tích tụ lâu ngày mà tự nhiên bộc phát với họ chỉ vì không kiềm chế được cảm xúc. Tôi thấy như thế mới là có lỗi, mới là đáng đau thương, tại vì tôi luôn bỏ qua thứ tốt đẹp nhất trong đời để ảo tưởng về những gì không tốt, tôi luôn trao mọi thứ cho người không thương tôi mà lại đối xử tệ bạc với những người thương tôi. Tôi muốn trở lại là mình, muốn thử sống lại quãng thời gian không có bất kì mối tình nào, hòa nhập với xung quanh. Bây giờ lý do sẽ là vì tôi muốn làm mờ đi vách ngăn của hai ta, sau này sẽ là vì tôi sống cho chính mình, chỉ vậy thôi.

    Vậy nên tôi sẽ chào tạm biệt cậu, người tôi từng thương, tôi sẽ làm mờ đi kí ức về cậu, giống như ta tự xóa đi bóng hình nhau trong tâm trí. Một lúc nào đó quay lại, tôi muốn mình có thể dũng cảm đối mặt với cậu, trở thành bạn tốt như cậu mong muốn và hãy xem như chúng ta đã từng bước qua đời nhau như thế.
     
    luthyeen thích bài này.
  14. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #13

    17.09.2016

    Hôm nay tớ nhìn thấy cậu, lâu lắm rồi chúng ta mới gặp nhau, bạn thân cũ. Thực ra với tớ cậu chỉ là người dưng thôi, và dĩ nhiên tớ chẳng bao giờ còn sót lại bất cứ thứ gì gọi là tình bạn, giờ chuyển cả thành thương hại rồi.

    Cậu ạ, giờ lên cấp ba, cậu chắc chỉ còn một mình, cậu khó hòa nhập, cậu không thể tự thích nghi được. Tớ biết điều đó, vậy nên tớ mong muốn rằng cậu đừng lãng phí ba năm tới, tự tin lên, một ngày nào đó cậu sẽ lại tỏa sáng như những năm trước. Cậu luôn muốn vượt tớ mà, mọi cách và mọi việc, vậy nên giờ cũng như thế nhé.

    Tớ thấy cậu luôn lao vào những mối tình ảo, tớ biết cậu quá đau một lần và những cuộc tình sau chỉ là cái để cậu lấp đầy sự cô đơn, trống trải. Cậu cũng đã từng lấy đi người thương của tớ mà, nhưng tớ không trách cậu, đơn giản thôi, thứ cậu cần tớ không bao giờ muốn tranh, nhiều hơn cả, tớ sẽ nhường cậu. Nhưng đừng làm thế, con gái phải tự quý trọng bản thân mình, không phải lúc nào cậu cũng được nâng niu như cục vàng giống khi ở nhà mẹ cậu nâng cậu. Mình không thương mình, trời tru đất diệt, chẳng ai thương cậu như bản thân cậu. Tớ đã từng nói rồi, nếu như không biết quý trọng bản thân mình, cậu chẳng thể quý trọng bất cứ cái gì khác. Sáng suốt lên cô gái, tự bước đi trên thành quả của mình chứ đừng mãi dùng lại những thứ người khác tạo lập sẵn, thụ động là điều không ai muốn.

    Rất nhiều năm về trước, tớ luôn oán trách cậu... Tại sao cậu lại phản bội tớ, lại đối xử với tớ như con ở trong nhà? Nhưng rất nhanh, tớ chẳng còn cảm giác ấy nữa, tớ sẵn sàng tha thứ cho cậu dù đó là nỗi ám ảnh của tớ. Đơn giản thôi, tớ suy nghĩ khác cậu, tớ chỉ biết rằng nếu gương vỡ thì không cần cố gắng làm lành, dứt khoát sẽ tốt cho mọi thứ. Vậy nên tớ vẫn làm bạn với cậu, nhưng đúng như mọi người nói, tớ luôn lạnh lùng và thôi cười tươi, thay vào đó là kiểu cười nhếch mép. Thực xin lỗi, cái gọi là niềm tin đã không còn, tất cả đều là sự khinh bỉ, vì sao ư, vì chúng ta đổ vỡ lâu rồi.

    Tớ có thể vẫn đối xử tốt với cậu, chúng ta vẫn nói chuyện nhưng không thể quay về năm tháng đầu tiên quen nhau. Vì sự phản bội tàn khốc của cậu, tớ không muốn nhét thêm loại tình bạn nào ngay trong khi mình không muốn. Nhưng tớ vẫn mong mỏi, sau tất cả những gì cậu làm với tớ, tớ mong cậu vui vẻ vì những gì mình có, như thế mới là có nghĩa cho cả hai. Cậu hiểu mà, nhỉ?!

    Cái tớ tiếc không phải là hoài niệm, mà là lúc chúng ta còn thân thiết nhất, chúng ta đã chẳng thể cùng nhìn về một hướng. Cậu đã va chạm và lớn lên từ trong suy nghĩ, trong khi tớ còn ngây ngô và vụng dại với những game nhỏ năm lớp bốn. Và tới khi tớ thật sự nhìn đời dưới con mắt bình thản thì cậu lại thay đổi như muốn trở về quãng thời gian thơ ấu. Quả là đối nghịch. Vậy nên không thể tiếp tục cũng là điều đương nhiên.

    Dù sao hãy vui tươi lên cô gái, tự thương mình nhiều một chút mới bõ công cho năm tháng cậu cố gắng. Tớ nói lời cuối, từ bây giờ chúng ta sẽ chẳng còn là bạn bè hay người quen đại loại gì đó, bơ nhau đi thôi. Chào tạm biệt cậu, cô gái bé nhỏ! Chúc cậu sớm tìm được người thương mình thật lòng.
     
    luthyeen thích bài này.
  15. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #14

    Thực ra "quan tâm" và "giả tạo" nó cũng đồng nghĩa như nhau. Tôi không muốn ảo tưởng hai cái riêng biệt, vậy nên cái tôi nhận lại hoá thành "tổn thương".

    Vứt hết tất cả để đi tìm sách đọc nhưng chẳng thể khá lên, buông bỏ lấy xe đạp đi lượn vẫn không khá được.

    Vậy nên tôi lựa chọn cách viết ra rằng... họ không cần tôi, ok i'm fine, bố mẹ cần tôi nhất. Thay vì tôi đau thương thì tôi nên nhìn lại những việc bố mẹ đã và đang làm cho tôi, vậy là đủ rồi. Vậy là quá đủ rồi. Tôi chỉ cần có gia đình, tôi sẽ ổn. Tôi không cần mấy lời nói suông của quý vị.

    Không nhất thiết cứ hỏi thăm, nói chuyện là quan tâm nhau, là hiểu nhau. Hơn tất cả là biểu lộ bằng hành động - học cách lắng nghe, không nghe sao quý vị hiểu suy nghĩ của một người?! Quý vị chỉ nói và nói như ép buộc, không hề quan tâm tới cảm nhận của người ấy, cũng không biết người ấy đang sống ra sao. Quý vị cố tình không nghe những gì người ấy nói, quý vị chỉ ép buộc và ép buộc, liên tục chà đạp lên nỗi đau của người đó.

    Tôi đã nói là tôi đau, tôi còn chưa thể quên đi đau thương của những năm về trước, vậy nên việc tiếp nhận sự yêu thích của quý vị là điều không thể. Bởi vì tôi đã bị phản bội, bị vứt bỏ quá nhiều và đó là những thứ mà gia đình tôi không có. Quả thực là vậy, tôi trải nghiệm, tôi vượt qua nhưng vẫn không có cách nào tiếp nhận quý vị khi mà ngay lúc này tôi nhận ra sự giả dối của quý vị. Tôi chỉ muốn nói rằng tôi ổn nhưng tôi mệt rồi, tôi không muốn quý vị bước vào cuộc sống của tôi, nó đã thanh bình được hai năm nay rồi và tôi không muốn đảo lộn nó.

    Làm ơn, đừng chà đạp vào nỗi đau của tôi, cũng đừng ép buộc sự yêu thích lên người tôi hay là sự quan tâm đầy giả dối đó! Tôi chẳng còn gì để quý vị có thể lợi dụng, chẳng có gì trong tôi vừa mắt quý vị. Vậy nên đừng nói với tôi cũng đừng để mắt tới tôi, tránh xa ra đi.

    Nói nhiều là cái mà tôi không thích, vậy nên tôi chọn viết lách, đừng quá thắc mắc khi đọc mà không hiểu. Dần sẽ thấm thôi.

    22.07.2016 - hiu quạnh
     
    luthyeen thích bài này.
  16. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #15

    "Bình bình an an sống qua ngày."
    Đối với tớ nó là cả một hạnh phúc lớn lao.
    Nhưng vì cậu bước chân vào cuộc đời tớ, vậy nên tớ chẳng còn ngày nào bình an, cũng vĩnh viễn không còn được hạnh phúc nữa.
    Tớ chỉ muốn hận cậu, chứ không muốn cảm ơn.

    "Tình đầu" - Diên Vĩ.

    ---

    "Mày điên rồi! Mày yêu, yêu đến mức cuồng si, yêu một cách mù quáng. Thậm chí còn ngu ngốc thay đổi cả tâm tính để làm một cái bóng của ai kia, làm máy cảm xúc cho kẻ ấy. Nhưng đáng thương thay, người ta chỉ coi mày là rác rưởi. Thật sự... quá rác rưởi!".

    Trích "Truyện không tên" - Thiểm Hạ.

    ---

    ''Cảm xúc đan xen quá rối bời
    Tôi thấy mình tựa như chơi vơi
    Cố níu những thứ không thể với
    Rồi chợt vấp ngã giữa dòng đời…"

    -PMD-
     
    luthyeen thích bài này.
  17. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #16

    15.10.2016

    Không hiểu ăn ở ra sao vẫn bị ghét. Cũ hay mới người ta cũng ghét mình, bạn cũ bạn mới sống giả tạo vì nhau.

    Mệt mỏi lắm mấy cậu, lúc được lòng nhau thì không sao, lúc cho đi thì không sao, đến lúc nhờ vả, lúc cần một sự nhận lại dù chỉ là giúp đỡ, là an ủi thì các cậu quay lưng lại.

    Các cậu đối với tớ là lợi dụng, là nơi dồn trách nhiệm lên, có bao giờ các cậu chân thành nghĩ rằng khả năng của tớ có hạn chưa? Chắc chắn là chưa, lúc nào các cậu cũng bảo tớ giỏi lo vẩn vơ, ừ tớ lo vẩn vơ, một phần vì tớ sợ ảnh hưởng tới lớp, tớ lo thì tớ được gì đâu.

    Lúc nào các cậu cũng kêu tớ nghiêm túc, mặt tớ nghiêm khắc, vậy sao các cậu không thử ngồi yên một chỗ, không nói, không hoạt động cơ mặt xem có được ai đó nói là nghiêm túc không? Thử đi, còn tớ nghiêm túc tớ nhận, tớ khó tính tớ nhận, là bản chất của mỗi người, tớ là một dị bản thôi.

    Các cậu nói tớ thiếu trách nhiệm, ừ có đôi lúc tớ công nhận tớ làm sai, gây ảnh hưởng tới mọi người. Nhưng các cậu chẳng lẽ không bao giờ làm sai, thiếu trách nhiệm? Các cậu có bao giờ san sẻ với tớ dù là một ít chưa, hay chỉ đẩy tớ lên đầu để đỡ đạn, để hưởng thụ thành quả từ công sức của tớ? Đã bao giờ các cậu mở miệng ra chủ động nói làm đỡ tớ chưa hay chỉ có vài người tớ nhờ hoặc họ rảnh họ giúp tớ?

    Các cậu luôn nói tớ mạnh mẽ, tớ giỏi giang. Ừ cũng có mặt tớ trội, nhưng cũng có mặt các cậu trội, tớ không phải là thánh nhân cái gì cũng làm được. Tớ mạnh mẽ vì tớ muốn tự tin, muốn đơn giản hoá mọi việc ngay từ bản thân để không ảnh hưởng tới các cậu. Nhưng cũng có lúc tớ khóc, tớ uất ức vì oan uổng tớ khóc, tớ tủi thân vì bị nói xấu tớ khóc, tớ bị thất tình tớ khóc, tớ bị phản bội tớ hận tớ khóc. Chỉ là tớ muốn giấu nó đi, các cậu cũng đâu thể tự tiện khóc trước mặt người khác?

    Các cậu nói tớ nhiều lúc sống rất chó với bạn bè, tớ nhận cũng có nhiều lúc tớ sống chó thật. Nhưng khái niệm sống chó của tớ không giống với các cậu. Trong mắt các cậu, tớ sống chó là khi tớ không nhắc bài, tớ không cho chép bài, tớ không thể giúp các cậu vì tớ bận... Còn với tớ, tớ sống chó chỉ khi tớ không thể làm các cậu ngừng khóc, tớ không thể chia sẻ hết các cậu những thứ khó khăn, bực bội trong đời sống hay là khi các cậu nhờ tớ chưa thể giúp ngay. Còn tớ nói thật, tớ chưa từng nghĩ tớ sẽ phản bội các cậu, tớ làm con bạn khốn nạn nhất khiến các cậu điên lên.

    Các cậu, tớ cũng chỉ là con người, tớ cũng như các cậu, chúng ta đều như nhau, chẳng ai quá nổi bật trong cùng trang lứa. Vậy tại sao lại không thể đối xử công bằng với nhau hơn, cố gắng nhẫn nhịn nhau một chút?

    Nhiều lúc tớ rất nản, tại vì gọi là bạn bè, thực chất chỉ là bè, chẳng có ai là bạn thân thật sự với tớ, nhiều lắm chỉ có vài người là bạn. Tớ luôn áy náy mỗi khi hơi quá lời hay hét to với các cậu, đôi lúc muốn xin lỗi nhưng lại ngại, luôn muốn dõi theo các cậu nhưng mà nhận lại chỉ là "người quen qua đường".

    Hôm nay tớ viết những lời này là lời thật lòng của tớ, các cậu nếu có thể thì chúng ta là bạn bè, nếu không thì là người lạ từng quen. Tớ chưa bao giờ ghét các cậu, con người tớ rất thoải mái, nhưng cũng luôn có giới hạn về tất cả. Mong rằng có thể lại gần nhau vì tất cả chứ không phải như món đồ chơi, chán rồi bỏ, hỏng là đồng nát.
     
    luthyeen thích bài này.
  18. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #17

    29.09.2016

    Nghĩ mình không cần làm thế đâu. Chảnh lên thôi mấy cậu.

    Tớ chỉ sống vừa phải thôi, sống đúng với tớ thôi, vào ra mấy cái diễn đàn tớ dính lắm thị lắm, hốt lắm phốt lắm, mấy cậu thông cảm. Cái mặt tớ mà lên cfs chỉ thêm nổi tiếng thôi, lan ra cả hệ Mặt Trời các cậu lại bảo tớ pr khỏe.

    Tớ cũng học mấy cậu này, tớ xông lên núi tu luyện. Giờ tớ ngồi type bộ tớ thích, tớ làm vài bài thơ, viết đôi dòng tâm sự, convert hay edit để dành cho blog của mấy ss nhà tớ. Cứ cho là tớ chui vào ổ làm kẻ lười biếng đi, ừ thì tớ thích tớ làm thôi.

    Phiền muộn lắm khi cứ phải giải quyết mấy vấn đề của các cậu như làm trước nghĩ sau, mệt nhọc lắm khi cứ ngồi nói ba lời mấy ngày rồi lại công cốc. Thời gian đó thà tớ chăm chỉ ngồi cày mấy thứ hay là vùi đầu với bài vở để quên đi thời gian thì tốt hơn.

    Tớ cũng không thích làm những thứ tớ ghét, không muốn nghe những lời thị phi của các cậu sau lưng, cũng không muốn phải giống ai, trở thành fake version của người ta. Đương nhiên, ai chả muốn mình là một dị bản, nhỉ?! Vậy nên tớ chẳng cần lạnh lùng nữa, tớ chẳng cần phải hạn chế cái miệng của mình, tớ nhây sẵn, tớ thích icon cho vui nhà vui cửa, tớ muốn tạo không khí và cách nói chuyện của riêng tớ. Các cậu không thích thì các cậu bơ đi, hoặc có thể nói thẳng vào mặt tớ này.

    Tớ chẳng tội gì phải xóa thêm cái face, lập thêm cái mới, tớ không muốn lãng phí cơm áo gạo tiền vào mấy việc vô bổ, chỉ là cái mạng ảo thôi mấy cậu.

    Các cậu cứ quan trọng hóa làm như tớ thích để cảm xúc lên trên đầu, não tớ nhỏ, chỉ có thể bị cảm xúc chi phối lí trí chứ không nhét thêm vào được. Vậy nên sẽ có những lúc tâm trạng tớ bất ổn, thực sự lúc đó tớ không thích nói chuyện. Và đương nhiên tớ sẽ không xem, cũng không rep bất kì cái gì, tớ đợi đến khi bình ổn tự tớ sẽ làm những việc đó. Nhưng các cậu đã bao giờ làm thế với tớ? Hoặc đã bao giờ nói thẳng những gì tớ chưa đúng ra chưa?

    Tớ thích viết dài, tớ thích văn vẻ, tớ thích truyện, thích nhạc, thích tự kỉ kệ tớ, mấy cậu cứ coi như tớ trốn trại đi, tại sao cứ phải nhìn rồi chỉ chỉ làm gì thế? Mấy cậu nói tớ nghiêm túc quá đà, thế việc mấy cậu viết tắt, sử dụng teencode, chửi mấy cái tế nhị đến bộ phận "chấm chấm" thì nó là thế nào? Nói thẳng chứ không phải, trước khi nói, nên để máu kịp lưu thông lên não đã nhé!

    Tớ làm được một số việc và cũng không làm được một số việc, tớ không thể perfect được, tớ chỉ có thể cố gắng hết mức có thể thôi. Nhưng tớ không muốn tự ti, không muốn ganh tị, đơn giản, người khác làm được tớ thấy vui vẻ, và tớ muốn tự mình học để làm, người khác làm được không có nghĩa lý gì tớ không thể.

    Đôi lúc tớ có tự tin thái quá, mấy cậu thông cảm, lúc đấy mỡ chèn vô máu tớ rồi, tớ bị điên lên tí thôi. Khi mà mỡ nó trở về đúng vị trí thì tớ lại bình thường thôi, tớ không điên mãi được, càng không thể tích thêm mỡ cho nó chèn vô máu được.

    Nói mấy cậu nghe, giờ là độ tuổi hồn nhiên, các cậu cứ hồn nhiên, chỉ cần có thể ý thức được mọi việc là ổn, vậy nên tớ nhây hơn tí cũng kệ tớ nhé! Tớ mới cấp ba thôi mà, tớ còn yêu đời và trẻ trâu lắm.
     
    luthyeen thích bài này.
  19. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #18

    #tâm_trạng_trước_ngày_bế_giảng

    20:00 pm - 27/05/2016

    Tôi muốn viết những dòng này, gửi lời cảm ơn của tôi, gửi những lời tôi không bao giờ đủ dũng cảm để nói tới một thằng em khoá 2002.

    Cảm ơn thằng nhóc đã động viên tôi suốt năm lớp 9, hẹn gặp lại!

    Đi mua chút đồ, đi chậm, rất rất chậm... Không hiểu cơ may nào cứ hết lần này tới lần khác đi bộ một mình đều chỉ gặp một người duy nhất.

    Thằng bé lớp dưới, ấn tượng của nó trong tôi đó là đàn em, lưỡng tính, gần nhà. Nhưng cái cách mà nó nói chuyện với tôi, nói nhiều nhưng tôi không đáp lại khiến tôi thấy mình có một đứa em.

    Tôi đi bộ đi học, nó dừng lại kêu tôi lên xe, tôi từ chối, nó lại đi chầm chậm lại lảm nhảm vài thứ.

    Tôi mắt nhắm mắt mở đi xem số báo danh và tìm phòng thi, rất coi thường thi thử. Nó chạy qua trước mặt hét to: "Chị thi tốt nhé!". Cũng rất bình thản vào phòng thi nhưng nhận thấy kết quả tốt hơn mọi lần.

    Tôi mệt mỏi vì chọn trường thi, nó chạy từ tầng ba xuống chỉ để hỏi tôi: "Chị thi Thụ thật á? Thi khu 4 á? Thật là uổng công đơn xanh, thôi chị thi vào lớp chọn cũng được!". Vì thế ngày tôi viết đơn xanh, ngày tôi quyết định không đổi nguyện vọng, trong đầu tôi chỉ nghĩ ít nhất cũng phải vào A3, tôi không lo lắng thêm nữa.

    Tôi chán nản vì kì thi thử, đi bộ chơi... Nó đi xe đạp qua hét như chưa bao giờ được hét: "Chị phải thi tốt đó! Thi tốt, thi tốt là thi tốt!". Tôi khẽ gật đầu, còn chưa đầy hai tuần nữa tôi sẽ thi, nhất định sẽ chọi đến cùng, bán sống bán chết với đơn trúng tuyển.

    Tôi sẽ nhớ mãi, sẽ không quên ngày nào đi học cũng có đứa chào mình trên đường, có đứa lúc nào cũng nhận ra bà chị nấm lùn.

    Và ngày mai, tôi sẽ hát, hát cho bốn năm thân thương nhất, quen thuộc nhất thời học sinh.

    ---

    Nếu như có một ngày bất chợt, tôi không tiếp tục xoè bàn tay ra, mỉm cười thật tươi chào cậu... Lúc ấy, có thứ gì đó thực sự đã chết rồi.

    Nhưng với những người khác, tôi sẽ chỉ chào họ những lần vui vẻ ít ỏi, sau đó thì trở về bình thường... Lúc đó, tôi bắt đầu chấp nhận việc họ xoay quanh cuộc sống của tôi.

    Cậu và những người khác luôn có sự khác biệt, thực sự khác biệt tới não lòng.
     
    luthyeen thích bài này.
  20. Diên Vĩ

    Diên Vĩ For SUGA, for life Thành viên BQT

    Bài viết:
    292
    Đã được thích:
    3,683
    Điểm thành tích:
    120
    #19

    23: 35 pm - 14/05/2016

    #Mẩu_stt_đêm_khuya

    Có đôi lúc bạn chỉ muốn thu mình trong một góc, không màng tới tất cả sự việc xảy ra xung quanh. Đôi khi đó là cách làm rất tốt để bảo vệ chính bản thân mình, nhưng thực ra nó sẽ giết chết chính bạn.

    Thu mình một góc, chẳng hay ho chút nào. Ở thế giới hội nhập và phát triển dựa trên sự hợp tác, tự cô lập mình chính là cách làm ngu ngốc nhất. Lựa chọn nó đồng nghĩa với việc bạn biến mình thành kẻ lạc hậu nhất, thành kẻ cô đơn nhất, nghèo về mọi thứ nhất và có khả năng chết sớm nhất. Vì sao? Bạn không đi ra ngoài học hỏi sao có thể biết những cái mới, không giao lưu với mọi người sao có thể có bạn bè, tự gặm nhấm những vật cản mà chẳng sẻ chia cho ai sao có thể phát triển mối quan hệ, mất đi mối quan hệ bạn thành kẻ nghèo túng nhất rồi... Thu mình trong góc cũng tựa như bông hoa không có ánh sáng mà úa tàn, cuộc đời bạn, con đường bạn đi không ánh sáng, không sự sống thì lối thoát chỗ nào, sinh tồn ra sao?

    Không màng tới mọi sự... Bạn để mặc cho người ta tát một bên má phải rồi đưa nốt một bên má trái ra cho người ta tát ư? Bạn có thể không màng mọi sự vì nghĩ nó không liên quan tới mình, kể cả có liên quan cũng kệ. Sai lầm, đó là sự trốn tránh, mà những kẻ trốn tránh thường chẳng làm nên việc gì, cứ chết dần chết mòn qua ngày vì tránh hết cái nọ tới cái kia. Nói rằng mặc kệ mọi thứ, chẳng lẽ không màng tới sinh mạng của người thân mình, không cần biết họ ra làm sao, cần mình như thế nào? Đó là sự vô trách nhiệm, họ là những người mà bạn nên thương yêu, nên trân trọng, nên giúp đỡ, nên bảo vệ nhất thì bạn lại không thể cho họ những thứ đó.


    Không màng tới mọi sự, dù bạn có cố không quan tâm, hay không liên quan tới mình đi chăng nữa thì đến một lúc nhất định, tất cả chúng sẽ gộp lại ập xuống người bạn. Chúng dồn bạn vào con đường cùng, bạn chỉ có thể chọn xử lý nó hoặc kết thúc cuộc đời của bạn ngay tức khắc.

    Nếu chỉ biết bảo vệ mình theo hai cách đơn giản: thu mình trong góc và không quan tâm mọi sự thì quá ích kỷ, nó chỉ giúp bạn bảo vệ bản thân trước những sóng gió mà bạn không dám đương đầu. Không những nhút nhát, trốn tránh mà còn cả ích kỷ, ích kỷ cực hạn.


    Chẳng ai có thể sống với sự ích kỷ lâu dài, tựa như chẳng có bệnh nhân ung thư máu giai đoạn cuối nào sống tới mười năm.

    -------
    Ai rồi cũng sẽ lướt qua đời nhau…

    Thật đấy, chỉ là không biết ấn tượng hay là người dưng mà thôi.
    --------

    Hồi niệm lại mọi thứ của quá khứ.

    Bao thời gian chăng nữa ta cũng chẳng thể nhớ lại tất cả.

    Càng không thể quay lại năm tháng xưa cũ sát cánh bên nhau.
     
    luthyeen thích bài này.

Chia sẻ trang này