Tập truyện ngắn Giấy trắng mực đen

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Ivy Adelaide, 13/5/19.

Tags:
  1. Ivy Adelaide

    Ivy Adelaide Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    13
    Đã được thích:
    64
    Điểm thành tích:
    13
    Tên tập truyện: Giấy trắng mực đen (tên cũ: Note)
    Tác giả: Ivy Adelaide/Jessica J.M.
    Cảnh báo: Có một số truyện mang tag "Cryptic" nhưng chủ yếu gây cười.
    "Nhất Chi Mai" có yếu tố liên quan đến lịch sử.
    Chỉ được đăng tải tại đây và Wattpad @Catty-berry
    Vào rồi thì đừng ra, tớ vã readers lắm rồiiiiiii.
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Nắng đang dần tắt
    Nắng đang dần tắt bởi Aria, 18/7/19 lúc 20:39
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Aria, Dê Vô TiệnAndrea thích điều này.
  2. Ivy Adelaide

    Ivy Adelaide Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    13
    Đã được thích:
    64
    Điểm thành tích:
    13
    Nhất Chi Mai
    CẢNH BÁO: Truyện mang yếu tố lịch sử nhạy cảm, pha với tí thần thoại Trung Hoa (chắc thế?), kèm hường phấn thiếu nữ.
    ***

    "Đợi người, rốt cuộc đã đợi cả ngàn năm. Nhưng mà, em không muốn đợi thêm nữa."
    ---​

    Ngày xửa ngày xưa, có ai còn nhớ bóng người năm ấy bước qua cầu độc mộc, tịch mịch đơn côi, bóng hắt lên đá Tam Sinh, đến Mạnh Bà cũng phải chua xót cho kiếp người lạnh bạc.

    Ngày xửa ngày xưa, có ai còn nhớ bóng người năm ấy mặc áo dài the màu thiên thanh, một phút bước qua, lại nhỡ mang đi trái tim của đóa mai vừa hé lúc còn sương.

    Ngày xửa ngày xưa.

    Có ai còn nhớ?

    ---

    Nhất Chi Mai.

    Một cành mai.

    Đó là tên nàng.

    Nàng không quá xinh đẹp, cũng không thực sự yêu kiều và dễ bảo như những gì nàng trưng ra. Đôi mắt đen huyền của nàng long lanh đầy bất chấp, nụ cười rực rỡ như nắng thu song lại chẳng có chút phục tùng.

    Quả là kì lạ.

    Chàng với nàng dường như có duyên nợ từ trước. Một chiều đánh cá về, chàng tình cờ thấy bóng ai viết dòng chữ Quảng hàn cung lý Nhất Chi Mai lên bờ cát. Thấy lạ, và cũng tò mò, chàng lẩm nhẩm học thuộc. Nhưng do nhịp sống quá vội vã, nên nước biển mặn và những cơn sóng bạc đầu dường như đã đánh tan trí nhớ của chàng về câu thơ lãng mạn ngày nào.

    Thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt. Chính sử bấy giờ đã ghi lại tên chàng với tư cách một người thăng quan tiến chức nhanh như thuyền gặp gió.

    Đó là một buổi chiều đẹp trước điện Thiên Thử trong rừng quế. Gắn với nó là một cặp câu đối mà chàng không thể quên được.

    "Thiên Thử điện tiền thiên thụ quế. Ai có thể đối được câu này?"

    Tất cả lặng im. Vị ngồi trên ngai cửu ngũ lại nhắc lại:

    "Thiên Thử điện tiền thiên thụ quế. Chẳng lẽ không ai đối được? Những trạng nguyên của ta đâu rồi?"

    Hương quế chi thoang thoảng như đưa chàng lại khi xưa, khi mà chàng nhìn thấy một bóng áo dài nghịch ngợm vạch lên cát dòng chữ nghiêng nghiêng và mềm mại ấy...

    "Bẩm hoàng thượng, thần xin đối!"

    "Ngươi cứ việc."

    "Thần xin đối rằng... Quảng Hàn cung lí Nhất Chi Mai!"

    Nghệ Tông có vẻ ngạc nhiên. Không phải ngạc nhiên vì chàng đối được... chàng biết.

    "Tại sao ngươi biết ta có đứa con gái hiệu Nhất Chi Mai, đang sống trong cung Quảng Hàn?"

    "Dạ bẩm hoàng thượng, chẳng là..."

    Câu chuyện ngày ấy, chàng đã kể tất cả cho Nghệ Tông nghe. Ông vua thoáng ngẩn người:

    "Chao ôi, thực kỳ lạ. Ta chưa thấy điềm lạ đó bao giờ. Quý Ly, phải chăng giữa ngươi và Huy Ninh có mối duyên trời định?"

    Chàng không trả lời, chỉ đơn giản là đang nghĩ tới bóng hồng ngày ấy thoáng gặp trong vườn thượng uyển. Tiếng cười khúc khích ấy đã khiến chàng động lòng chỉ trong lần gặp đầu tiên. Tiếng cười ngây thơ và trong trẻo như tiếng phong linh treo trước cửa nhà ngày xưa, cái ngày chàng vẫn còn là một anh đánh cá đầy mồ hôi và mùi nước mặn. Cái ngày chàng nhìn thấy nàng vạch dòng chữ ấy trên cát ướt rồi chạy đi.

    Nghệ Tông cũng không cần chàng trả lời.

    Từng cụm mây đỏ hồng hắt ánh sáng lên đường chân trời. Hoàng hôn đã tới. Là kết thúc của một ngày, sao chàng ngỡ như là kết thúc một đời người.

    Chàng cũng chẳng phải chờ lâu. Đúng một tuần sau ngày đó, Nghệ Tông hạ thánh chỉ ban hôn cho chàng và nàng.

    Từ lúc vào phủ, trông nàng trầm lặng và có đôi nét buồn trong đôi mắt bồ câu với hàng mi cong vút. Nàng dường như đã nhớ tuổi trẻ vui chơi, nhớ các chị em thân yêu, nhớ những trò nghịch ngợm mà bây giờ nàng không thể làm lại một lần nữa. Nhìn nàng từ xa, chàng bất chợt cảm thấy hối hận. Chàng nhớ tiếng cười trong vắt như tiếng phong linh xưa, nhớ bóng dáng nhỏ bé của nàng trong đoàn cung nữ và quận chúa.

    Khi lấy nàng, phải chăng chàng đã sai?

    Khi ấy, chàng cứ tưởng đó là cực hạn của nỗi buồn rồi.

    Nhưng ...

    Khi Duệ Tông chết trên chiến trường, nàng không khóc. Nhưng nàng lặng lẽ tựa vào ghế, và thường xuyên nhìn về hướng đất Chăm. Đôi mắt ấy mang một nỗi buồn khó tả.

    Khi Phế Đế mất, nàng đã xông thẳng vào thư phòng của chàng.

    "Là do ngươi làm đúng không?" Nàng hỏi, đôi mắt ráo hoảnh. Không có một giọt nước mắt.

    "Huy Ninh, nàng đang nói gì thế?" Chàng muốn nói như vậy. Nhưng đôi mắt đen huyền kia đã biết tất cả.

    Nàng quay về phòng, nước mắt lăn dài.

    Không cho bất cứ ai bước vào, kể cả tỳ nữ thân cận nhất của nàng.

    Hận sao?

    Có lẽ vậy.

    .

    Sau lần khóc ấy, nàng lặng lẽ như một cái bóng. Nụ cười đã bị lấy đi khỏi gương mặt nàng. Nàng không nói gì cả, không cười, không để ý đến ai.

    Lấy nàng, chàng đã sai sao?

    Yêu rồi, sai rồi.

    Ước gì khi ấy chàng không lấy nàng. Có lẽ bây giờ chàng đã không chần chừ và day dứt như thế.

    .

    .

    .

    Sau khi truất hạ Thuận Tông, chàng lên ngôi cửu ngũ. Đúng vào đêm đó, nàng đã gặp bạo bệnh. Chàng bận bịu với chính sách quốc gia, chỉ có những người nữ tì thân thiết bên cạnh nàng.

    Chăm sóc cho nàng.

    Chỉ có họ mà thôi.

    Cho đến lúc chàng vội vã chạy tới, thì nàng đã tái nhợt, hơi thở yếu ớt. Nhưng đôi mắt ấy vẫn trong sáng lạ lùng.

    Nàng nói thật khẽ:

    "Nếu có kiếp sau, thiếp xin nguyện làm hoa dại. Mãi mãi ở dưới chân chàng, nhưng mãi mãi không được chàng để ý. Và thiếp sẽ mãi bình an."

    Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.

    Đôi mắt đen huyền ấy khép lại mãi mãi, khép lại tiếng cười như tiếng phong linh chàng tưởng nhớ ngày đêm, khép lại cả dòng chữ vạch trên cát mười mấy năm về trước.

    Có lẽ, đó là ngày cuối cùng chàng thực sự sống.

    ---
    Ngày xửa ngày xưa, bông mai vàng ấy vẫn còn đó, người kia đã đi mất rồi.

    Hữu duyên, vô phận, em không thể cùng chàng đợi kiếp sau.

    Ngày xửa ngày xưa, có ai còn nhớ một Hồ Quý Ly, một Nhất Chi Mai trong tẩm cung vắng vẻ. Ngày xửa ngày xưa, có ai còn nhớ người năm ấy, từng bước trên nền đá Địa phủ, lại cướp nổi trái tim của bông mai vàng.

    Ngày xửa ngày xưa.

    Có ai còn nhớ?

     
    Umio.Andrea thích điều này.
  3. Umio.

    Umio. Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với Ma mặc áo giấy

    Bài viết:
    270
    Đã được thích:
    2,140
    Điểm thành tích:
    100
    Well, chào @Ivy Adelaide, mình cũng từng định viết mẩu truyện dã sử này thành một cái gì đó hay ho mà cuối cùng nó mãi chỉ nằm ở dự định ^^.

    Có vẻ cậu rất thích dùng những câu văn ngắn, gãy gọn, nhưng trong trường hợp này nó không đem lại tác dụng đáng kể. Ngược lại, nó làm cho câu chuyện bị chia vụn nhỏ và ngắt quãng, thậm chí có thể là làm đứt mạch cảm xúc của người đọc nữa. Nhìn toàn bộ truyện ngắn thì mình không tìm thấy một bố cục nào rõ ràng. Câu chuyện này dường như đang thiếu sự liên kết, nó đơn giản chỉ là một vài đoạn văn rời rạc, mơ hồ chắp ghép lại với nhau. Mình nghĩ là người nào chưa từng tìm hiểu qua thông tin về mẩu truyện này thì cũng khó mà hiểu được toàn bộ nội dung đó.

    Thêm nữa là, cậu chưa phát triển đào sâu được mấy về cốt truyện này thì phải. Nó chưa có sự khác biệt rõ rệt nào so với mẩu truyện được trích dẫn trong cuốn sách lịch sử mà mình đọc. Theo mình, điều quan trọng nhất khi viết về lịch sử là gì, đó là bên trong những sự kiện lịch sử tác giả phải khai thác được diễn biến tâm trạng của các nhân vật, và làm cho những diễn biến đó hòa hợp với dòng chảy của lịch sử. Do đó, dã sử là một thể loại cực kỳ khó có thể viết hay và viết trọn vẹn.

    Điều cuối cùng nhé, đó là cậu chưa biết cách làm cho câu chuyện mang được cái hồn Việt. Vì đây là dã sử nên mình rất mong muốn có được không khí đó, hương vị đó. Ngay từ mở đầu câu chuyện mình đã thấy cậu nói tới đá Tam Sinh hay canh Mạnh Bà, những hình ảnh này dễ làm người ta liên tưởng tới văn hóa Trung Hoa hơn là dân tộc mình (mặc dù cậu có đề cập tới ở phần đầu truyện nhưng mình vẫn muốn góp ý một chút).

    => Hơi thắc mắc chút về trang phục trong truyện. Ở cuối thời Trần mình nghĩ không thể là áo dài the (?). Mình cũng không tìm hiểu sâu về trang phục cổ đại lắm nên cũng chỉ dừng ở thắc mắc thôi ^^.

    Thứ nữa là cách xưng hô cũng như câu từ của cậu mang nặng hơi hướm Trung Hoa, mà thời kỳ này đất nước chúng ta chưa có sự ảnh hưởng quá sâu sắc của Trung Hoa. Khi viết dã sử, cậu nên viết mềm mài và dân dã hơn một chút thì sẽ hay hơn, Việt hơn đó ^^.

    Trên đây là một số góp ý của mình, chúc cậu viết ngày càng hay hơn nhé ^-^.
    Umio.
     
    Dê Vô TiệnIvy Adelaide thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Ivy Adelaide
      Ivy Adelaide
      Cảm ơn cậu, mình sẽ cố gắng. ^-^
      16/5/19 Báo cáo

Chia sẻ trang này