Truyện ngắn Genmaicha Macchiato

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi AriesEdward, 8/7/19.

  1. AriesEdward

    AriesEdward Cừu năng nổ

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    63
    Genmaicha Macchiato
    Author: AriesEdward
    Status: On going
    Rating: K
    Note: Nhân vật đều không có tên, một phần hư cấu, một phần là sự thực. Chủ yếu nói về cái nhìn của mình về mối quan hệ giữa người với người.

    *Genmaicha macchiato: trà gạo rang kem sữa

    List chap:
    I. Chị
    II. Tôi

    III. Genmaicha Macchiato

    ----O----
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Cốm
    Cốm bởi Cốm, 19/7/19 lúc 18:39
    Chỉnh sửa cuối: 12/7/19
  2. AriesEdward

    AriesEdward Cừu năng nổ

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    63
    Hôm nay là một ngày đầu hè nóng bức. Công việc trong văn phòng vẫn chẳng đâu vào đâu, từng xấp giấy tờ xếp lung tung nơi bàn làm việc. Chị khẽ gõ tay lạch cạch lên bàn phím, nhấp chuột vào nút "gửi", rồi lập tức tắt màn hình làm việc đi. Chị vừa gửi đi một bức email cho bạn trai cũ, chị nghĩ kỹ lắm rồi, tình hết tự nhiên buông thôi. Ánh mắt đột ngột dừng trên chiếc cốc sứ tinh xảo, đã bao lâu rồi chị chưa dùng chiếc cốc này để uống nước?

    Bầu trời ngoài kia hơi gợn mây, nhạc chuông điện thoại quen thuộc vang lên. Chị không buồn nhấc máy nữa, người gọi đến chắc chắn là anh ta. Chị buồn chứ. Anh ta là cả tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của chị, nhưng đã buông tay thì thôi, không nên lăn tăn thêm nữa. Chị quyết định nghỉ việc nửa ngày, có một nơi chị nhất định phải đến, có một người chị đặc biệt phải gặp và có một nỗi băn khoăn chị buộc phải hỏi ra.

    Trong lúc dọn dẹp lại mớ hồ sơ rắc rối kia, cũng như xóa cho bằng hết những hình ảnh chụp chung giữa chị và anh ta, bất giác chị nhớ lại những chuyện đã cũ. Chị không dám nghĩ đến những chuyện quá xa xôi. Chị không biết mình có nhầm lẫn gì hay không hoặc chỉ là do chị ảo tưởng nhưng người đó thật sự có chút thân thuộc.

    Một loạt hình ảnh chạy lướt qua trí nhớ, chị cảm thấy mông lung nhưng cũng rất đỗi quen thuộc. Thôi thì chị cũng nên kiểm chứng lại một chút vậy. Dù sao chị cũng không mất mát gì cả mà, chỉ là thực sự cảm thấy những câu chữ, những lời nói của người kì lạ lần đó quả thực chị đã từng nghe qua. Phải nói rằng chúng rất đặc biệt, rất chân thực và rất ấm lòng.

    Đường phố Sài Gòn vẫn tấp nập như thường dù bây giờ đã gần giữa trưa. Một con người vốn không rành đường xá như chị, vậy mà địa chỉ quán "Trà và Cà phê" lại như in hằn vào trí nhớ, chị không cần suy nghĩ gì nhiều mà có thể ngay lập tức chạy xe đến đúng chỗ. Phải nói rằng chị chỉ đến quán này mới được hai lần và cũng đã hơn ba tháng mới ghé lại đây. Vừa đậu xong chiếc xe, chị mới chậm rãi mở cửa bước vào.

    Không khí trong quán khá trầm lặng, dường như vừa hết một lượt khách. Chị bước đến quầy gọi nước, ngó sơ qua thực đơn, sau đó chị liền đi lên lầu. Nhân viên có vẻ quen với hành động này của khách nên cũng không mấy ngạc nhiên. Đây cũng chính là điểm đặc biệt của "Trà và Cà phê" giúp nơi đây thu hút khách, một khi vào quán, cứ tự nhiên như ở nhà. Chị thích nơi đây cũng vì lẽ đó, một cảm giác thư thả, không bị ép buộc.

    Chị chọn cái bàn nằm ngay sát góc, dù không có người nhưng chị vẫn không quen ngồi ở vị trí nổi bật. Một bạn nhân viên nhanh nhẹn tiến đến lau dọn bàn ghế, bạn ấy mỉm cười với chị và hỏi liệu chị có cần chỉnh lại điều hòa hay không. Chị khẽ lắc đầu và nói cảm ơn. Cô bạn nhân viên này làm chị nhớ đến một người. Ngồi khoảng mười phút, chị trở xuống quầy và gọi một ly genmaicha macchiato.

    Những gì quá ngọt không bao giờ hợp gu chị. Chờ khoảng năm phút để lấy đồ uống, chị thong thả đi lên bàn mình. Hút một ngụm trà gạo rang, chút chát ngầm thanh thanh. Chấm một chút kem sữa, vị béo ngọt nhẹ nhàng lan tỏa. Chị cười nhẹ, lần đầu dùng món nước uống này là bốn tháng trước. Chị nhớ rõ, hôm đó trời cũng oi bức như hôm nay và tâm trạng của chị khá tồi tệ. Chị và anh ta cãi nhau, công việc thì bị rối tinh rối mù, điện thoại thì sắp hết pin.

    Đánh xe một vòng thành phố, chẳng hiểu vì nguyên cớ gì chị lại tìm được nơi này. Lần đầu đến đây nên chị hơi bất ngờ, cứ đánh mắt khắp thực đơn cho đến khi nghe một lời nói: "Genmaicha macchiato ở đây khá ngon, chị có thể dùng thử nếu chưa biết chọn loại nào."

    Chị ngoảnh đầu lại nhìn, hóa ra là một cô gái trẻ, xem chừng là khách quen của quán. Thôi được rồi, nghe theo sự gợi ý của người lạ một lần xem sao. Dù sao cũng chỉ là một ly nước thôi mà... Thế mà sau khi dùng ly nước đó, chị không tin rằng mình sẽ lại mê mẩn món nước này đến vậy. Mê mẩn đến mức vì nó mà thông suốt rất nhiều chuyện.

    Hiện tại, chị muốn gặp lại cô gái đó để gửi lời cảm ơn. Chị không có cách thức liên lạc với cô ấy, hai lần gặp nhau thì cô ấy đều từ chối chia sẻ số điện thoại hay nick facebook, chỉ nói thế này: "Có duyên nhất định gặp được, mỗi khi rảnh rỗi em sẽ đến đây. Một ly genmaicha macchiato, một chút se lạnh của điều hòa và một cái ipod đang phát bản nhạc của Taylor là chị sẽ nhận ra em thôi."

    Lại thêm một điều thú vị về cô gái trẻ kì lạ đó. Chị cũng không mấy để tâm, chị không nghĩ rằng sẽ có một ngày mình ngồi đây, trông ngóng một người đến như vậy. Chị vốn không tin vào mấy thứ duyên phận gì đó, chị cho rằng trên đời này chẳng ai ngoài bản thân biết được cuộc đời mình rồi sẽ ra sao. Thế mà, ngay thời điểm này, chị lại mong muốn thứ duyên phận đó thật sự xuất hiện.

    "Liệu mình làm vậy là đúng hay sai? Là bình thường hay điên rồ? Là xứng đáng hay không? Chờ đợi một người trong mơ hồ có kết quả thực sao?"

    Bản nhạc "Love story" vang lên, chị hơi ngẩn người. Thoáng buông tay cầm ống hút, bài nhạc này là lần đầu tiên đến quán chị được nghe. Nhanh chóng nhìn qua khe cửa sổ, chị thất vọng khi chỉ thấy mỗi chiếc xe của mình bơ vơ ở vị trí cũ. Ly genmaicha macchiato vơi được một chút, chị tiếp tục lướt điện thoại, trả lời một vài tin nhắn mang tính chất gấp rút trước.

    Ngồi được hơn một tiếng, ly nước cũng đã cạn đi, chị đắn đo xem mình có nên đợi chờ tiếp nữa hay không. Nửa muốn đợi, nửa muốn bỏ về. Trời vẫn cứ nắng chang chang. Nhân viên hỏi chị có muốn dùng một combo buổi trưa mới có của quán hay chăng, chị chợt muốn cười. Ông trời cuối cùng cũng tìm cho chị một cái cớ để nấn ná, níu kéo một điều gì đó quá mơ hồ.

    Liệu rằng, duyên phận có thật sự tồn tại hay không?
     
    Diên Vĩ, Muhakakakakaka, Hạ An4 others thích điều này.
  3. AriesEdward

    AriesEdward Cừu năng nổ

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    63
    Cuộc đời tôi là một cuốn sách toán. Chương mở đầu vô cùng thân thiện, hứa hẹn và khơi gợi sự tò mò. Những chương tiếp theo cũng rất dễ đọc, có nhiều thứ mới mẻ, lạ lẫm nhưng cũng không quá hàn lâm. Đến giữa cuốn sách thì bắt đầu nặng dần, nó không đơn thuần là những con số, những hình vẽ, những khái niệm thấy rõ mười mươi. Đó là những chương u ám, mơ hồ và đầy áp lực.

    Tôi những tưởng đã đến lúc mình phải gấp sách lại đi thôi, tôi sợ phải đi tìm câu trả lời cho những thứ mình từng cho là quen thuộc nhưng kết quả cuối cùng lại chệch hẳn khỏi suy nghĩ của tôi. Thế rồi, với chút can đảm, sự tò mò và niềm tin vào những tri thức "toán học" của mình, tôi đã đọc xong và chiêm nghiệm được phần lớn những gì cuốn sách cuộc đời nói đến.

    Lần giở những chương sau đó, tôi cảm thấy may mắn vì mình đã không bỏ cuộc quá sớm. Chúng thú vị, thiết thực và rất đời. Tôi không nhớ đã bao nhiêu lần mình bật cười khi nhớ về thứ trải nghiệm đầy áp lực và mông lung như thế. Nhưng tôi cũng không quá bản lĩnh để hiểu hết được những gì đã và đang xảy ra trong cuộc sống của mình, tôi cũng cần một người hướng dẫn, một đức tin và một chút may mắn. Và tôi thực sự có nó.

    Có lẽ, tôi của bây giờ khá phù hợp để làm một người biết lắng nghe. Còn tôi của quá khứ ấy à, xốc nổi, bướng bỉnh, cả tin và quá không biết điều. Tôi từng mưu cầu những thứ quá xa xỉ, từng ước ao một cuộc sống bằng phẳng và êm đềm. Cho đến khi tôi thực sự đứng trước những lựa chọn quan trọng của mình, tôi chợt hiểu ra, muốn bình yên chi bằng rèn luyện khả năng vượt qua gian khổ.

    Tôi không được học cách phải sống như thế nào mới hợp thời, đúng chuẩn. Tôi không được học cách làm giàu, học cách để nổi bật. Nhưng tôi được học cách sống tử tế và biết ơn. Lúc mà bạn bè được uống những ly trà sữa ngon lành, đắt đỏ, tôi cũng rất thèm thuồng, nhưng việc chi mấy chục ngàn cho một ly nước thời đó thật sự không mấy hay ho gì với kinh tế của nhà tôi. Và đó là lần đầu tôi biết đến thứ nước uống làm từ chút nước trà và gạo lứt rang. Vị hơi lạ, hơi chát, thơm thơm và có chút mùi khen khét. Ba tôi từng nói với tôi thế này: "Uống trà gạo rang không ngon như trà thường, nhưng cái vị đậm đà và lưu lại lâu hơn."

    Tôi gật đầu và phải mất một khoảng thời gian sau đó, tôi mới hiểu rõ những gì ba nói. Chính là nói cuộc đời này nếu quá ngọt sẽ chóng quên, còn nếu ban đầu có chút chát, thỉnh thoảng hơi đắng, thơm nhè nhẹ, chút bột bột, đọng lại nơi cuống họng là một vị ngọt đằm thì ắt hẳn sẽ khó mà quên được. Và uống trà gạo rang chính là lúc tôi chân thực cảm nhận được chân lí này.

    Lại nói đến năm đó. Vào một ngày thứ hai sáng sủa, mát mẻ. Tôi thong dong đạp xe đến trường, tất nhiên tâm trạng tôi không hẳn là hân hoan, nhẹ nhõm như vẻ mặt. Hôm đó là ngày thi đầu tiên của tôi, ngày mà tôi biết mình rốt cuộc cũng sắp chạm đến ước mơ rồi. Nhưng ông trời có lẽ cảm thấy vị đắng trong tách trà gạo rang mang tên "cuộc đời tôi" chưa đủ nên đã nhúng tay vào một chút.

    Chiếc xe đạp đang ngon trớn thì hỏng. Gần đó cũng không tìm thấy một chỗ sửa xe nào, tôi thật sự hoang mang lắm. Chẳng nhẽ 12 năm đèn sách của tôi coi như vứt sao? Tôi không cam tâm. Tôi tức tối đến mức bật khóc, dùng dặn lòng phải bình tĩnh nhưng nước mắt vẫn cứ rơi mãi không ngừng. Tôi không đem điện thoại nên cũng không tài nào liên lạc được với ai. Thời gian không ngừng trôi và tôi thì vẫn cứ đứng mãi trên vỉa hè với chiếc xe đạp cũ kĩ của mình.

    Đường phố không thiếu người qua lại nhưng có ai buồn lòng để ý đến một con nhóc lạ hoắc như tôi đâu. Chỉ còn gần 30 phút nữa là đến giờ lên phòng thi. Tôi không nhớ mình đã biểu hiện như thế nào. Tôi sợ hãi, thất vọng, hoang mang và cả điên tức, bực bội. Tôi ước giá mà trên đời có thiên thần thì tốt quá, thiên thần chắc chắn sẽ giúp tôi qua được sự trớ trêu này.

    Thế mà thiên thần đúng là có thật. Chị dừng xe bên đường, hoảng hốt nhìn tôi nước mắt lem nhem. Nhìn qua bộ đồng phục tôi đang mặc, chị liền bảo tôi lên xe để chị chở đến trường. Lúc đó, tôi không suy nghĩ gì được nữa. Dù bị lừa gạt tôi cũng mặc, ngay lập tức gửi chiếc xe đạp cũ vào một quán cafe gần đó, tôi lên xe chị. Tôi còn nhớ, chị đã chạy rất nhanh nhưng vững vàng lắm.

    Tôi đến trường vừa kịp giờ đóng cổng. Chẳng kịp nói một lời cảm ơn, đã nghe chị liên tục thúc giục: "Nhanh chân lên em gái! Thi thật tốt nhe!" Chuyện xảy ra tiếp theo cũng không có gì đặc biệt, chỉ là tôi cảm thấy mọi thứ thực đúng lúc quá. Vừa ném trái đắng cho tôi thì ông trời cũng tặng lại một viên đường ngọt lịm. Tôi mỉm cười, không biết còn có dịp gặp lại chị hay không?

    Những ngày thi sau đó, tôi không tìm thấy chị, cũng chẳng biết chị tên gì, làm ở đâu, vì duyên cớ gì lại gặp được tôi. Thời gian làm tốt công việc của nó, dần dần tôi cũng quên khuấy mất chuyện năm xưa. Kết quả thi của tôi khá tốt, ba mẹ không thất vọng về tôi và tôi cũng không phải tự trách mình nữa. Điều duy nhất tôi muốn làm ngay lúc này là gửi lời cảm ơn đến chị. Một người lạ tốt bụng trên đường.

    Lại kể đến những ngày tháng tiếp theo trong cuộc đời mình. Tôi ngày càng mê mẩn món nước trà dân dã này. Cho đến một hôm khi vô tình lên mạng, tôi lại được mở mang tầm mắt khi thứ thức uống vốn rẻ bèo này lại trở nên thu hút đến như vậy. Quả là tuyệt vời. Một thứ có giá trị thì sớm muộn gì cũng sẽ được biết đến, sẽ được trả về đúng những gì nó đáng nhận được.

    Chớp mắt một cái đã ba năm kể từ ngày thi đại học. Tôi vẫn đi học, một ngành học đúng đam mê của mình. Tôi tập sống lành mạnh hơn, bình an hơn. Có nhiều thói quen tôi đã bỏ dần. Nhưng có một thói quen tôi không từ bỏ được, chính là dằn vặt bản thân sau những lần va vấp.

    Một chiều mưa tháng 4. Tôi mệt mỏi trở về nhà sau một ngày học dài. Hôm nay, tôi gặp xui xẻo. Bài vở chẳng đâu vào đâu, người yêu chia tay, bạn thân chơi đểu, xe thì hết xăng, điện thoại cạn pin và tiền thì không mang theo. Tôi muốn khóc lắm. Khóc cho vơi đi những mỏi mệt, những mong đợi, những kế hoạch riêng. Tôi cứ dắt xe rảo bước dưới mưa như thế.

    Rồi một giọng nói nửa quen nửa lạ vang lên: "Em mau mặc áo mưa vào đi, không lại cảm mất. Mà trời mưa lớn như vậy hay chị em mình vào quán đằng kia đục mưa đi." Chị nói rất nhẹ nhàng, tôi cứ mặc cho chị kéo đi. Lau khô gương mặt nhòe nước, tôi bất ngờ khi nhìn rõ mặt chị. Là người năm đó đã không ngại mà giúp đỡ tôi. Chị nhìn tôi chớp chớp mắt, dáng vẻ sẵn sàng nghe tôi tâm sự.

    Tôi cảm ơn chị nhưng lại không nói lí do. Tôi đoán, chị cho rằng tôi cảm ơn vì đã cùng tôi trú mưa, đã không ngại tôi trông thê thảm như vậy mà vẫn nói chuyện. Hôm đó, tôi đã rất nhiều, kể hết cho chị nghe những gì tôi vừa trải qua, những gì tôi đang nghĩ.

    Chị không nói gì nhiều, chỉ gật gù thông hiểu, im lặng một lúc lâu mới cất lời: "Em rất mạnh mẽ. Nếu là chị chắc đã khóc ngon lành ngay trên lớp. Nhưng mà giờ thì không sao rồi hen. Người với người là do hợp ý nhau mà đến, hiểu tính nhau mà ở, cưỡng cầu quá không hạnh phúc đâu. Còn với người đã đâm sau lưng mình thì bỏ đi cũng không cần tiếc. Bạn bè ấy mà, hỗ trợ nhau thì chơi chứ sống giả với nhau thì thà không có còn hơn."

    Tôi ngập ngừng, sụt sịt nói: "Nhưng em không đành lòng. Tại sao người phải chịu những chuyện này lại là em? Tại sao mọi người xung quanh em đều sống như ý còn em thì không? Tại sao lại bất công với em như thế? Em đã làm gì sai à? Em không cam tâm."

    Chị cười nhẹ: "Trên đời này không phải vì em đành lòng hay cam tâm hay không thì được. Mỗi người mỗi rắc rối riêng. Em thấy họ như ý nhưng chỉ chính họ mới rõ liệu có thực sự như ý hay không. Em nói ông trời bất công với em, vậy em đã bao giờ chân chính công bằng với mình, với người hay chưa? Em nói em không làm sai nhưng liệu cái em cho là đúng có thực sự đúng hay không? Em bất mãn, em bất lực, em muốn buông bỏ. Vậy em có phải quá ích kỉ rồi không? Em thà chọn cách dầm mưa để bị bệnh chứ không chấp nhận những gì đã xảy ra, làm như vậy là hay ho lắm sao? Em nghĩ thử xem, sống như vậy có xứng đáng với những người thực sự quan tâm, thực sự cần em chưa?"

    Tôi giật mình theo từng câu chị nói, tôi yên lặng lắng nghe thật kĩ từng lời của chị. Thấy tôi không nói gì, chị cũng không để tâm. Chị chỉ nhìn ra ngoài trời, vỗ vai tôi một cái rồi chào tạm biệt khi thấy đã bớt mưa. Tôi ngồi thừ ra đó, thứ duy nhất đọng lại trong đầu tôi chỉ có mỗi một câu: "Sống như vậy liệu có xứng đáng với những người thực sự quan tâm, thực sự cần em hay chưa?" Rõ ràng lời này chẳng khác nào bị mắng nhưng tôi lại tỉnh táo ra rất nhiều.

    Chị lại giúp đỡ tôi một lần nữa. Có vẻ như chị chính là thiên thần, là viên đường trong lý trà gạo rang của tôi rồi. Thêm một lần tôi nợ chị lời cảm ơn. Hi vọng sẽ lại có cơ hội gặp được chị trong thời điểm tâm trạng tôi tốt nhất có thể.

    Và tôi thật sự gặp lại chị. Đó là chuyện của hai năm sau đó. Giờ tôi đã đi làm, mọi việc đều thuận lợi hoặc chí ít không quá tồi tệ. Tôi luôn đặt câu nói của chị trong lòng, có lẽ cả đời này, câu hỏi đó là câu nói khiến tôi cảm động nhất, khiến tôi học được cách sống như thế nào cho xứng đáng với cuộc sống mà ba mẹ trao cho tôi.

    Nhìn chị loay hoay với tờ thực đơn tôi lại thấy có chút buồn cười. Chị làm tôi nhớ về mình của hai năm trước, chính cái thời điểm chị tạm biệt tôi. Lần đầu vào "Trà và Cà phê" tôi cũng lóng ngóng y như chị, bạn nhân viên hết sức kiên nhẫn gợi ý cho tôi nên chọn loại đồ uống nào. Và lần đầu tôi biết đến sự kết hợp mới lạ này giữa trà gạo và kem sữa tạo nên một ly genmaicha macchiato độc đáo, ngon lành.

    Tôi đã gợi ý cho chị chọn món uống yêu thích của mình. Sau đó còn to gan chỉ chị cách thưởng thức. Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên, lạ lẫm của chị khiến tôi chỉ muốn cười mãi thôi. Tôi không dám nói, cách uống đó là do tôi tự nghĩ ra mà để cho chị lầm tưởng ai cũng đều uống như thế. Nói thật, tôi là một đứa cầu kì trong chuyện ăn uống bởi vì với tôi, những thứ nhỏ nhặt cũng giúp mình thưởng thức trọn vẹn nhất cuộc sống.

    Chị lặp lại theo động tác và lời nói của tôi. "Hút trước một chút trà, gạt một lớp kem sữa cho vào miệng, rồi khuấy đều lên và thưởng thức sự hòa quyện của cả hai. Như thế thì sẽ cảm nhận được vị chát, vị đắng của trà, vị béo ngậy của kem sữa, sau cùng là một vị ngọt dịu, thanh mát và thơm tho của gạo rang."

    Tôi nhớ, hôm đó trông chị chất chứa đầy tâm sự nhưng tuyệt nhiên không than vãn nửa lời. Chị chỉ tường thuật lại cho tôi những điều còn khúc mắt, giọng điệu đều đều như đang kể chuyện của một người không quen. Tôi cũng không bình luận gì thêm ngoài chuyên tâm lắng nghe chị. Bởi tôi tin, chị không cần một lời khuyên ngay lúc đó mà thứ chị cần là một người biết lắng nghe.

    Sau đó tôi vẫn gặp được chị. Xem ra chị rất hiếu kì về tôi, nhưng chẳng biết sao tôi thích để chị tò mò như vậy hơn là nói rõ ràng ra. Tôi đoán bởi tôi sợ khi chị đã biết quá rõ về mình thì chị sẽ không thể thoái mái trò chuyện, thoải mái giãi bày tâm sự nữa. Lần thứ hai gặp chị ở "Trà và Cà phê", tôi giật thót tim khi nghe về cái dự định bỏ sang nước ngoài một mình của chị, tôi như kẻ gàn dở khi nói: "Chị bỏ đi như vậy có ích kỉ quá không? Làm như vậy liệu có xứng đáng với những người thực sự quan tâm, thực sự cần chị hay không?"

    Vẻ mặt ngỡ ngàng của chị làm tôi nhận ra mình đã lỡ lời. Sợ chị ghét bỏ mà không thèm nói chuyện với tôi, không ngờ chị chẳng la tôi một lời mà còn cảm ơn rối rít và hỏi cách liên lạc với tôi. Hút thêm một ngụm trà, tôi lắc đầu nói: "Có duyên nhất định gặp được, mỗi khi rảnh rỗi em sẽ đến đây. Một ly genmaicha macchiato, một chút se lạnh của điều hòa và một cái ipod đang phát bản nhạc của Taylor là chị sẽ nhận ra em thôi."

    Cũng đã bốn tháng không gặp chị. Hôm nay tôi quyết định đến đó xem sao nhưng lại cố tình đi trễ hơn mọi hôm. Chiếc xe quen thuộc đập vào mắt tôi. Bất giác tôi bật cười.

    Duyên phận quả thực có tồn tại.
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/7/19
  4. Hạ An

    Hạ An Con nhợn của Tõ. Thành viên BQT

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    1,449
    Điểm thành tích:
    100
    @AriesEdward Cô ơi, còn một số lỗi chính tả ở chương hai nè, cô sửa lại nha. <3

    => Dấu ngoặc kép (") phải đặt sát vào dấu chấm hỏi (?).

    => "Nhìn".
     
    Diên Vĩ, Muhakakakakaka, AriesEdward1 other person thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Hạ An
      Hạ An
      :3 Không có gì. Lỗi chính tả thì chỉ có nhiêu thôi á cô.
      12/7/19 Báo cáo
    3. AriesEdward
      AriesEdward
      Cảm ơn cô đã nhắc nhe, tui gõ trên điện thoại nên soát không hết. Không biết còn lỗi chỗ nào nữa không cô?
      12/7/19 Báo cáo
  5. AriesEdward

    AriesEdward Cừu năng nổ

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    63
    Chị thoáng sững lại vài giây. Rồi như một loại phản xạ vô điều kiện, chị nhoẻn miệng cười, đưa tay lên vẫy vẫy gọi tôi đến. Tôi có chút không tin vào mắt mình, không phải tôi không muốn gặp chị nhưng tôi cũng không dám tin chị lại xuất hiện trước mặt tôi như thế này. Vài tháng không gặp nhưng sao trông chị có chút gầy gò, có chút muộn phiền.

    "Chào em, đúng là có duyên thật!" - Chị nhẹ giọng mở lời. Tôi gật đầu, từ từ đi về phía chiếc bàn ngay trong góc đó, ngồi đối diện chị. Bầu không khí im lặng bao trùm cả hai, nhưng tôi biết điều đó không làm chị khó chịu, vì tôi cũng cảm thấy y như vậy. Ly genmaicha macchiato trên tay tôi tỏa hơi lạnh, cảm giác mát mẻ miên man nơi lòng bàn tay.

    Chị nhìn tôi chăm chú và an tĩnh. Tôi đoán hẳn chị đã ngồi chờ ở chỗ này khá lâu rồi, nhìn xem, ly trà gạo của chị đã là ly thứ hai rồi. Tôi ngập ngừng, lắng nghe giai điệu yêu thích trong giây lát rồi hỏi nhỏ: "Tại sao lại chờ em? Chị biết là em nhất định đến đây sao? Cũng đã bốn tháng rồi mà."

    Nhìn dáng vẻ rụt rè của tôi, chị chống tay lên cằm, lơ đãng đáp: "Chị không biết nhưng chị tin em sẽ đến. Bốn tháng đúng là không quá dài nhưng cũng đủ thứ chuyện xảy ra. Chị thật sự rất mệt mỏi." Thấy tôi khẽ gật gù, chị ngừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, định nói gì đó rồi lại thôi. Tôi nghĩ chắc là cái giao ước lạ lùng giữa chúng tôi ngăn chị nói tiếp.

    Lần đầu trò chuyện cùng nhau, chúng tôi đã đặt ra một quy tắc chính là đôi bên sẽ không can thiệp quá sâu vào cuộc sống cá nhân của đối phương. Vì theo chúng tôi, chuyện của ai người nấy rõ và chúng tôi cũng không đủ thân để có mặt trong mọi chuyện của nhau. Giờ đây, chính cái giao ước này khiến chị chùn bước.

    "Cuộc sống của người lớn đúng là rắc rối nhỉ? Cái giao ước đó cũng không phải buộc chị không được tâm sự gì?" - Tôi hút một ngụm nước, trông chờ vào nét mặt như trẻ con của người đối diện. Chị biết tôi đang mở đường để chị kể tiếp câu chuyện dang dở của mình: "Em cũng là người lớn còn gì? Cũng không có gì nghiêm trọng, chút trục trặc không đáng có thôi. Còn em, có gì cần lắng nghe hay không?"

    Chị dường như nhìn thấu tâm trạng của tôi. Thật nực cười! Những người ngày đêm gặp mặt còn chưa chắc đã hiểu tôi, vậy mà chị lại nhìn ra tôi có tâm sự. "Công việc không thuận lợi. Người yêu không tâm lí và tò mò chuyện của em? Trục trặc của chị là vậy phải không? Thật ra em cũng không phải có tâm sự gì, chỉ là còn chưa quen mấy với đồng nghiệp mới thôi. Chuyện nhỏ mà hen."

    Chị khoác tay, rõ ràng là rất ngạc nhiên khi nghe câu hỏi của tôi nhưng lại cố tỏ vẻ mình biết sẵn đáp án rồi. Chị không nhanh không chậm nói tiếp: "Em là thầy bói à, sao mà đoán hay thế? Nhìn em có vẻ cũng mới đi làm đúng chứ? Mà em hờ hững thế, làm như không tò mò về chị ấy. Hay là thật ra em có biết chị. Không lẽ em theo dõi chị sao?"

    Cái dáng vẻ đầy cảnh giác của chị khiến tôi phì cười. Cái người này sao lại đáng yêu và ngây ngô đến thế! Tôi chớp mắt, bỏ ngoài tai những gì chị vừa nói, khuấy nhẹ ly genmaicha macchiato của mình. Thấy tôi không quan tâm gì, chị có chút giận dỗi bắt bẻ: "Nè nhóc, chẳng phải em có thứ tự uống trà gạo rang kem sữa à? Sao nay không theo thế? À mà nhóc bao tuổi rồi ấy nhỉ, nhìn có vẻ già dặn nhưng chị đoán tuổi em nhỏ hơn chị."

    Tôi không nói gì, chỉ dùng chút nước đọng lại trên bàn nguệch ngoạc con số 23. Chị trố mắt, hết nhìn mặt bàn lại nhìn tôi, dường như tôi đã thành công trong việc làm chị ngạc nhiên. Tôi hơi nghiêm mặt: "Chị làm em tổn thương đó. Thỉnh thoảng nên phá cách một chút mà chị. Sao nào? Chị cần em đưa chứng minh ra so không? Đúng là em có biết chị."

    "Nhanh chân lên em gái! Thi thật tốt nhe!" - Chị lặp lại câu nói ngày trước: "Cô bé đứng khóc bên đường năm năm trước là em sao? Thảo nào trông quen thế. Em nhớ chị mà đúng không, sao không nói sớm." Chị có hơi trách móc tôi. Nhưng có sao đâu, tôi không để bụng lắm: "Nói hay không cũng đâu có quan trọng. Chẳng phải bây giờ chị biết rồi sao. Không lẽ chị định giận em rồi không thèm nói chuyện nữa à."

    Chị lấy tay dí trán tôi. Hút ly nước cái rột rồi dùng tay véo má tôi một cái: "Ngốc! Không ngờ cô gái bí ẩn mà chị luôn tò mò lại là người chị từng giúp đỡ trước đây. Thế bây giờ em sống tốt chứ? Ý chị là mọi việc đều suôn sẻ ấy. Nhớ lúc em khóc thảm thương như vậy, khiến chị nhớ lại bản thân năm năm trước. Sợ không kịp giờ mà khóc lóc um sùm."

    Tôi định nói với chị thật ra tôi đã gặp lại chị cách đây hai năm và bốn tháng nhưng rồi lại thôi. Để chị tự phát hiện chắc sẽ thú vị hơn nhiều, như lúc nãy vậy đó. Tôi nhìn ly nước vơi dần của mình: "Chị đúng là thiên thần của em đấy! Hôm đó nếu không có chị thì tiêu rồi. Mà nè, chị thấy ly genmaicha macchiato em giới thiệu có ok không? Em đã tìm thấy nó vào cái ngày em chán nản nhất đó."

    Chị bật cười ha hả. Lắng nghe tiếp câu chuyện tôi định kể. "Chị có cảm thấy chúng ta có duyên lắm không? À mà em được như hôm nay là nhờ câu hỏi mà lần đầu gặp chị ở "Trà và Cà phê" mà em đã nói với chị ấy. Với cả, chị có thấy genmaicha macchiato nó rất đời không? Cái cảm giác mà nó đem lại cho em y hệt như cuộc sống mà em đang sống vậy. Khi thì đắng chát, khi thì ngọt ngào nhưng luôn thơm nhè nhẹ."

    Chị gật đầu hưởng ứng vô cùng nhiệt tình. Sau đó chúng tôi còn kể cho nhau vô vàn những câu chuyện, dường như chẳng bao giờ hết đề tài để nói vậy. Chị một câu, tôi một câu. Thoáng chốc trời đã ngả chiều, mặt trời cũng đã lặn rồi. Quán cũng đông khách dần lên, bất quá, chỗ chúng tôi ngồi vẫn yên lặng lạ thường.

    "Mình sẽ còn gặp lại nhau chứ?" - Chị chợt hỏi một câu không rõ ràng. Tôi không thừa nhận cũng không từ chối, chỉ chậm rãi ngẫm nghĩ. Tôi không biết chị có đang cùng suy nghĩ với tôi hay không nhưng tôi hi vọng là không, một hi vọng khá lạ lùng vào thời điểm này. "Sẽ." - Tôi đáp.

    Chị trông vui vẻ hẳn sau câu trả lời của tôi. Chị đã không biết rằng tôi cũng không mấy chắc chắn về câu trả lời của mình. Tôi chỉ đưa ra một lời hứa hẹn để chị không mất vui, chẳng rõ tại sao tôi lại không muốn thấy chị buồn, cảm giác rằng điều đó sẽ khiến tôi hối hận lắm.

    Điện thoại tôi khẽ rung lên. Bằng ánh mắt đồng ý của chị, tôi mới nghe máy, rồi sau đó mới chào chị ra về. Lần này, chị không cố gắng tra hỏi thông tin của tôi nữa, nhưng tôi cũng không hiểu sao lại trình bày rõ với chị: "Em đi với bạn. Cậu ấy là một người siêu ấm áp, là người mà em vô cùng yêu, vô cùng thương. À em đoán chị nhận ra ý nghĩa khác của genmaicha macchiato rồi phải không? Hãy viết nó vào tờ giấy này. Em sẽ đến nhận lại nó đó nhe! À quên mất, chúc chị sinh nhật vui vẻ!"

    Chuyện sau đó, có lẽ tôi không thể biết rõ nữa. Chỉ là, tôi không thể gặp lại chị thêm lần nào. Ngày hôm đó, ngoài một đoạn hồi đáp trong giấy, chị chẳng để lại một thứ gì khác nữa. Cũng chính ngày hôm đó, tôi thật sự tin rằng chị là thiên thần được ông trời phái xuống gặp tôi. Nhâm nhi ly genmaicha macchiato trên tay, tôi không cách nào ngăn mình rơi nước mắt.

    "Gửi em gái kì lạ,

    Chị không tin vào duyên phận cho đến khi gặp em. Cuộc đời chị là một mớ bòng bong chứ không hề đơn giản như em nghĩ. Mà có lẽ, em cũng không sống một cuộc đời nhàm chán đúng chứ? Cảm ơn em vì ba lần tâm sự với chị, à còn phải cảm ơn vì lời chúc nữa chứ nhỉ?

    Em đúng là một đứa mê trà. Hay phải nói là chúng ta. Em biết gì không, chị từng quên mất vài việc xảy ra trong vòng vài năm trở lại đây. Chị quên mất cả sở thích của mình. Quên mất genmaicha macchiato và quên mất... em.

    Chị không phải kiểu người quá ưa thích việc than vãn, nhưng mỗi lần gặp em, trái tim chị lại muốn được yếu mềm. Cuộc sống hiện tại đối với em thật sự rất tốt đó. Tin chị đi vì chị đã trải qua nó mà. Đừng làm đau những người luôn bên cạnh mình, em nhé. Chị tin em làm được, chỉ là muốn nhắc nhở bản thân chút thôi.

    Chị từng thắc mắc tại sao mỗi khi muộn phiền thì chúng ta mới gặp được nhau. Và rồi chị đã tìm thấy câu trả lời. Hãy trân trọng cậu bạn siêu ấm áp của em nhé, trân trọng và yêu cậu ấy nhiều hơn, thay cả phần của chị. Có lẽ em sẽ ngạc nhiên lắm khi chị nói thế, nhưng rồi em sẽ hiểu ra ngay thôi bởi em thông minh mà.

    Tương lai của em sẽ có chút vất vả nhưng yên tâm đi, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Chị nói thật đó, cô bé à. Em xứng đáng với những gì em đã làm, đang làm và sẽ làm. Cuộc đời này dài lắm, va vấp là tất nhiên nhưng hãy cứ sống sao cho xứng đáng với những người luôn quan tâm, luôn cần em, em nhé!

    Chị cuối cùng đã hiểu rõ một điều, em là trà, còn chị là kem sữa. Trà và kem sữa, tuy hai mà một, tuy một mà hai. Hòa quyện vào nhau không thể tách rời. Nếu trà quá chát thì kem sữa sẽ thêm vị ngọt, nếu kem sữa quá béo ngậy thì đã có chút đắng của trà làm dịu đi. Cuộc sống có khó khăn quá thì chờ chị nhé, chúng ta nhất định sẽ lại gặp nhau để biết mình đã ổn, vẫn ổn và sẽ ổn thôi.

    Tuổi 23 hạnh phúc bên người thương em nhé. Tuyệt đối đừng đánh mất cậu ấy bởi đánh mất người đó là tiếc nuối lớn nhất trong những tháng ngày bồng bột của chúng ta. Đừng rời xa nhau nhé, hãy nắm tay nhau thật chặt để tuổi trẻ không gì phải nuối tiếc.
    Genmaicha Macchiato, chúng ta là một."

    "Chào em, mọi chuyện đều ổn chứ?" Tôi đã khóc khi ôm lấy bản thân mình của năm năm sau. "Chị không cần phải hối tiếc đâu bởi cậu ấy luôn ở cạnh em."

    Genmaicha Macchiato, chúng ta là một.
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/7/19 lúc 22:30
    Diên Vĩ, Muhakakakakaka, Andrea2 others thích điều này.
  6. Hạ An

    Hạ An Con nhợn của Tõ. Thành viên BQT

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    1,449
    Điểm thành tích:
    100
    @AriesEdward :v Hú cô, cô sửa nốt mấy chỗ này nè.
    => "chùn bước."

    Đoạn này khá tối nghĩa cô ạ, "mặt trời lặn" hay ý nghĩa đại loại vậy sẽ rõ nghĩa hơn đó. ^^
     
    Diên VĩAriesEdward thích điều này.

Chia sẻ trang này