Truyện dài Đôi cánh phượng hoàng - Cập nhật - Nguyệt Kiến

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Nguyệt Kiến, 25/7/18.

  1. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu thông thái

    Bài viết:
    110
    Đã được thích:
    605
    Điểm thành tích:
    93
    Chương 14: Lời tạm biệt tốt đẹp nhất

    - Em từng nghĩ nếu mình có thể thay đổi, hướng ngoại hơn thì mọi người sẽ thích em hơn nhưng em không thể. Em không thể thay đổi bản chất của chính mình được. Em quá lười để tham gia vào bất cứ âm mưu nào dù đang diễn ra hay chỉ là ở trên giấy. Em lười nhưng không ngốc, em đoán được tại sao. Cơ mà học trưởng, em vẫn chưa rõ, trong lá thư đó ruốt cuộc là chứa cái gì mà khiến anh tức giận như vậy?

    - Thư cô viết cô còn không rõ hay sao?

    Thẩm Quý Thuần trầm giọng quát. Mỗi lần nghĩ tới những tấm ảnh trong bức đấy là anh lại không khống chế được máu trong mình sục sôi. Anh không thích cảm giác này, càng không thích bị người khác gửi cho những thứ dơ bẩn như vậy.

    Xích Hỏa quay mặt đi, nhắm mắt cảm nhận cơn gió hạ mơn trớn da mặt mình. Có chút man mát. Cô đã từng thử đoán nhưng cũng không rõ bên trong chứa thứ gì, bây giờ nhìn phản ứng này có lẽ bên trong lại chứa mấy tấm ảnh bổ mắt của nguyên chủ được chỉnh sửa theo góc tự chụp. Thư đã để người khác nhìn thấy rồi thì khả năng còn nguyên vẹn như bạn đầu là bao nhiêu đây?

    Cô mở mắt nhìn những tán lá đang nhảy múa giai điệu của sự sống, như một lời từ biệt đẹp đẽ nhất của mẹ thiên nhiên giành tặng cho sinh mệnh ngắn ngủi của nguyên chủ ở thế giới này. Đẹp như vậy nhưng người thưởng thức được nó thì có được bao nhiêu đây?

    - Em vốn chẳng rõ gì cả, cũng chẳng muốn rõ. Mà thôi, chúng ta đừng nhắc tới nữa, thư qua tay người rồi lại về tay mình, sơ suất là do em.

    "Qua tay" - từ khóa đơn giản ấy dường như mở ra tất cả bí mật. Đúng vậy, chẳng cần nghĩ thêm cũng biết người mà Hạ An nói là ai. Không ai trong số họ nghĩ tới việc đó bởi họ không dám nghĩ và cũng bởi họ tin tưởng. Một lòng tin sai lầm giờ đây đã chứng minh nó tai hại tới chừng nào.

    Đầu nhỏ của Quỳnh Nhu chầm chậm chuyển động. Cô không tin cũng không dám tin người luôn ở bên ủng hộ cô, nhắc nhở cô, người bạn thơ ấu của cô lại làm như thế.

    - Hạnh Nhi, cậu, cậu có cầm lá thư của Hạ An lần nào không?

    - Không có! Sao hai người lại có thể tin cô ta được chứ! Mà có cầm tớ cũng không thèm sửa!

    Hạnh Nhi vội vàng hét lên thanh minh nhưng sau đó liền dừng lại, im bặt. Không ổn, cô nói như vậy khác nào tự mình thừa nhận.

    - Tớ, tớ buồn vệ sinh quá. Tớ đi vệ sinh một lát.

    Hạnh Nhi vội vã lách mình qua hai người nhưng khi cô sắp ra khỏi cửa lại bị bàn tay to lớn nắm lấy. Nước mắt từng giọt, từng giọt nhanh chóng chảy khuôn mặt cô. Tới đây thôi, không thể tiến thêm một bước nào được nữa. Con chó trung thành cô nuôi cũng sẽ có một ngày cắn ngược lại cô.

    Bốn người họ không ai nói gì cả bởi lẽ thời gian họ bên nhau là quá đủ để hiểu cảm xúc của nhau, vấn đề chỉ là họ muốn hiểu hay không thôi.

    Con người thường có thói quen giấu đi những cảm xúc chân thật và sâu thẳm bên trong bằng những lời hoa mĩ rỗng tuếch và những dòng suy nghĩ lệch lạc. Càng cố che đậy càng khiến mọi thứ trở lên phức tạp và rồi khi nhận ra mấu chốt, chúng ta lại cảm thấy chính lí trí mà mình tin tưởng lại là con dao hai lưỡi, cắt một nhát thật đau lòng.

    Bốn người họ đều là những kẻ ngu ngốc, những con hề thất bại, những cơ trưởng dẫn dắt con tàu vào trung tâm bão tố, tự tay hủy hoại tất cả những gì mình từng có.

    Sự tĩnh lặng bao trùm lên cả căn phòng. Gió cũng ngừng thổi. Một vòng luẩn quẩn này hóa ra ai cũng chỉ là người thứ ba, chỉ là đứng ở vị trí nào mà suy nghĩ mà thôi.

    - Nếu có thể, tớ ước chúng ta quay lại quãng thời gian trước đấy, khi tớ còn khỏe, khi chúng ta còn đơn thuần và sẵn sàng sẻ chia. Như vậy thì tốt nhỉ?

    Tròng mắt của Xích Hỏa có chút mờ sương. Phải, như vậy thì đâu đến bước đường cùng này đâu. Ba người con gái cùng thích một người con trai. Ba người con gái từng là bạn thân lại quay ra xa lánh nhau cũng chỉ vì một người con trai. Đáng hay không đây? Xích Hỏa thở dài một hơi. Hôm nay cô phá lệ nói hơi nhiều. Có lẽ người sắp chết thường như vậy sao?

    - Không có bất kì thủ thuật thần tiên nào có thể thay đổi quá khứ, vậy nên chúng ta chỉ đành đối mặt với thực tại khắc nghiệt này thôi.

    Xích Hỏa quay mặt qua phía ba người vẫn còn đương im lặng kia. Mắt cô bắt đầu mờ đi rồi.

    - Chúng ta bây giờ làm lại vẫn chưa muộn.

    Thẩm Quý Thuần sau khi sắp xếp lại câu chữ thật cẩn thận liền nói. Nhưng chính anh cũng biết là không thể. Tình cảm không giống như trò chơi nhiều lượt, hỏng rồi còn có thể chơi lại. Anh nắm thật chặt bàn tay của Quỳnh Nhu. Giây phút này anh đột nhiên cảm thấy sợ hãi. Sợ hãi bởi không chỉ thực tại mà có lẽ đến mãi về sau anh vẫn sẽ phải hối hận.

    - Ừ.

    Xích Hỏa lại híp mắt cười. Cô mệt mỏi tựa vào tường. Nhựa sống của cô đang cạn dần, não cô đang thiếu đi dưỡng khí. Thật mệt mỏi nhưng cô chưa muốn chìm sâu vào giấc ngủ. Cô muốn đợi, đợi người ấy trở lại. Cô muốn nhìn người ấy lần cuối.


    - Cạch... Hạ An, bố mẹ đến thăm em này.

    Mọi thứ trong mắt cô đều trở nên thật mờ nhạt, chỉ có hình bóng anh vẫn thật rõ ràng. Tai cô ù đi, không nghe được thêm bất kì âm thanh nào nữa, kể cả nhịp tim trong lồng ngực cũng dần dà chậm chạp hơn.

    Anh đang nhăn mày sao? Anh làm vậy không đẹp. Cô muốn nhìn thấy anh cười, khi anh cười giống như ánh nắng mặt trời vậy, phi thường ấm áp, phi thường rực rỡ. Cô muốn nói anh không cần cố gắng gọi bác sĩ đâu, bây giờ không còn tác dụng gì nữa đâu.

    Xích Hỏa cố gắng cười một cách yếu ớt lần cuối. Cô chậm rãi nhắm nhắm mắt lại, đầu gục lên tay của Lâm Thiên Phong.

    Ánh hoàng hôn tắt hẳn và hơi thở của cô cũng theo đó mà biến mất. Nhân sinh suy cho cùng cũng đã tới điểm giới hạn rồi.

    Ngoài bệnh viện những trồi non mơn mởn vẫn đang phát triển, những sự sống vẫn ngày một mất đi. Kết thúc của người này lại là khởi đầu của người kia, không có nơi nào là điểm cuối, chỉ là chúng ta từ biệt nhau ở kiếp này, hẹn gặp nhau ở kiếp khác, khi mà chúng ta đều đã lựa chọn uống canh Mạnh Bà, quên đi quá khứ. Khi ấy, có lẽ tất cả chúng ta lại là bạn một lần nữa.

    Hoàn chính văn phần 1
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/6/19
    Pansy Hy, Dê Vô TiệnAria thích điều này.
  2. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu thông thái

    Bài viết:
    110
    Đã được thích:
    605
    Điểm thành tích:
    93
    Chương 15: Cho những ngày không còn mùa hạ.

    Tôi đi dọc con đường tới trường. Không ô tô, không xe cộ, không có người nào vào giờ này nữa cả. Cũng phải, đã quá nửa đêm rồi mà, ai còn ra đường nữa chứ. Sau cùng chỉ có tôi là làm theo một cách khác người, chỉ có tôi luôn tự phá hoại những gì mình có, chỉ có tôi luôn sai, luôn đơn độc một mình.

    "Này, cậu không nên ở đây vào giờ này đâu. Giáo viên sẽ trách phạt đấy." Tôi quay lại, chỉ có một màn đêm tối đen. Câu nói ấy thật quen thuộc. Làm sao tôi quên được chứ, cái lần đầu tôi gặp cậu ấy dưới tán cây, chỉ nhìn thấy bóng của cậu ấy trải dài trên đất cùng giọng nói có chút khó chịu. Tôi mỉm cười tự giễu, người chết rồi mới biết tiếc. Sao tôi không biết mình là loại người ấy nhỉ?

    "Help, I lost myself again
    But I remember you
    Don't come back
    It won't end well..."
    (Lời bài hát "Six feet under")

    Tôi rút điện thoại ra, chần chừ một lúc rồi mới nhấc máy.

    - Này, con bé đó có ở chỗ mày không?

    - Con bé nào cơ?

    - Cái con An gì gì đó ấy. Nó có ở chỗ mày không? Cho tao mượn chơi một đêm. Mà nghe nói nó còn trinh hả?

    Một giây tôi ngừng thở. Sợ hãi, bàng hoàng, tôi đã làm gì vậy? Tôi ngay lập tức cụp máy. Dường như không đủ sức hoặc quá kinh hoảng vì những gì mình đã làm, tôi thả tay. Chiếc điện thoại rơi xuống, một tiếng cộp vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.

    Lần đầu tiên suốt chừng ấy thời gian tôi tự hỏi chính mình:"Mình đã làm gì vậy?" Tôi như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng nhặt điện thoại lên, di chuyển tới mục danh bạ. Nhưng gọi cho ai? Lâm Thiên Phong? Để rồi nói với anh chính tôi là người thuê người chụp lén những bức ảnh khiêu dâm đó hay chính tay tôi cắt ghép ảnh của Quỳnh Nhu với những người con trai khác? Hay gọi cho cha? "Ha" cha sẽ nghe máy sao? Sẽ hay sao? Chỉ sợ cha đang cùng dì cụng phụng đứa trẻ kia như vàng ngọc, tôi thì coi là cái thá gì chứ! Rốt cuộc Hạnh Nhi tôi còn có gì đây?

    Tôi ngồi xổm xuống, ôm mặt khóc nấc lên. Ngực khó thở quá, bệnh tim lại bắt đầu tái phát rồi. Những lúc thế này, đã từng có người ngồi xuống, rụt rè nắm lấy tay cô, im lặng chờ đến khi cô ổn định lại mới chịu đứng dậy bỏ đi. Nhưng suy cho cùng cũng chỉ là đã từng mà thôi.

    - Hộc... hộc...

    Tôi khó khăn hít từng ngụm khí, khó chịu quá. Liệu rằng trước lúc chết cậu ấy có cảm thấy như này không. Ngực thật đau.

    Tôi bất chợt nhớ tới câu hỏi của cậu ấy ban chiều. Chúng ta phải đối mặt với hệ luỵ của những hành động mà chúng ta gây ra. Hệ luỵ của tôi là cô độc, quả báo của tôi là không còn bất cứ tình cảm nào từ mọi người nữa. Có lẽ, tôi không nên yêu anh ấy, không nên ghen tỵ, không nên ngu xuẩn như thế. Mà, có lẽ chẳng có tác dụng gì cả.

    Hạ An, mùa hạ an nhiên của tôi. Là tôi hại cậu. Là tôi ghen tỵ với cậu. Vì vậy nên bây giờ tôi tới bồi tội cho cậu đây. Đợi tôi, rất nhanh thôi...
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/6/19
    Pansy Hy, AriaDê Vô Tiện thích điều này.
  3. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu thông thái

    Bài viết:
    110
    Đã được thích:
    605
    Điểm thành tích:
    93
    Chương 16: Lửa đỏ

    Tôi sinh ra ở một ngôi làng nhỏ, cách biệt với thế giới ồn ã, tấp nập ngoài kia. Tôi đã từng có một tuổi thơ vô cùng vui vẻ, hạnh phúc. Cuộc sống của tôi cứ êm đềm trôi qua cho tới khi tôi mười tuổi…

    “Cháy, cháy rồi! Mau mau tới dập lửa!”

    “Bố mẹ! Thả cháu xuống! Thả cháu xuống! Bố mẹ cháu còn ở trong đó! Bố! Mẹ!”

    Chú tôi cật lực tránh khỏi những móng vuốt được chăm chút kĩ càng của tôi, hai tay dung lực giữ thật chặt tôi lại.

    “Ngoan nào, bố mẹ cháu sẽ không sao đâu.”

    “Không! Thả cháu xuống! Cháu muốn bố mẹ cháu cơ!”

    Tôi gào tới khản cả giọng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm về phía ngôi nhà đang bốc cháy đỏ rực. Lần đầu tiên, tôi hận lửa. Những tơ máu trong mắt tôi hằn lên, rõ rệt. Tôi muốn nuốt chửng ngọn lửa đó, muốn nhào tới đạp đổ tất cả để đến với bố mẹ. Bố mẹ tôi vẫn còn ở trong đấy.

    “Thả cháu xuống!”

    Tôi đấm thật mạnh lên vai chú một cái rồi ỉu xìu xuống, khóc nấc lên. Bố mẹ tôi vẫn còn ở trong đấy, vậy mà tôi không làm được gì cả, chỉ có thể ở đây khóc lóc, kêu gào một cách điên loạn. Tôi muốn bố mẹ tôi cơ!

    Không còn đủ sức kêu gào nữa, tôi gục mặt vào vai chú, hét lớn, nước mắt lien tục chảy xuống. Chú tôi đặt tay lên lưng tôi, vỗ nhẹ mấy cái. Chú không dám thả lỏng tay, sợ tôi tuột xuống rồi chạy vào trong đám lửa thì nguy. Nhưng mà tôi lấy đâu ra sức nữa.

    Tôi cứ thế lịm dần, lịm dần…

    Năm tôi mười lăm tuổi, người chú nhận nuôi tôi đột quỵ rồi thành người thực vật. Kinh tế cả gia đình đặt cẩ lên đôi vai gầy của thím.

    Năm tôi mười sáu tuổi, tôi quyết định nghỉ học đi làm thêm. Thím không khuyên tôi bởi lẽ chính thím cũng biết bản thân mình không nuôi nổi hai đứa nhỏ cùng người chồng thực vật. Thím chỉ nhìn tôi, thở dài rồi nói lời xin lỗi.

    Khi ấy, anh xuất hiện.

    “Em gái, anh là Tống Ngạo, em có hứng thú làm võng hồng không?”

    Người con trai ấy đưa danh thiếp cho tôi rồi mỉm cười. Lần đầu tiên có một người con trai xa lạ cười với tôi. Tôi ngẩn ngơ một lúc, nhịp tim “thình thịch” ra tốc.

    Năm tôi mười tám tuổi, Tống Ngạo chỉ mất hai năm để đưa tôi thành một võng hồng nổi tiếng, khiến người người ghen tỵ.

    “Tống Ngạo, anh xem, em lại đứng đầu bảng doanh thu quý này của công ty.”

    Tôi cười, rảo cước bộ tới trước mặt anh nhưng anh chỉ “ừ” một tiếng rồi vòng qua tôi, đi mất.

    Nụ cười trên mặt tôi tắt ngúm, đã một năm nay rồi, anh ấy luôn đối xử với tôi lạnh nhạt như vậy. Tôi im lặng nhìn đồng hồ đôi trên tay. Có lẽ anh ấy chỉ bận thôi. Có lẽ thế. Tôi vỗ vỗ mặt xốc lại tinh thần rồi đuổi theo hướng anh ấy đi.

    “Bùm.”

    Một tiếng động thật lớn vang lên, câc mặt kính hành lang rung lên rồi vỡ vụn thành từng mảnh. Lửa bắt đầu bùng lên mỗi lúc một nhanh từ phía phòng thu âm trước mặt.

    Bình cứu hỏa. Tôi nhìn quanh nhưng không thấy.

    “Ngạo, Ngạo!”

    Tôi chạy thật nhanh, đôi giày cao gót tám phân không chịu nổi, liền nhanh chóng gãy.

    “Chết tiệt!”

    Tôi luống cuống tháo giày ra, đuổi theo anh. Cầu xin anh, cầu xin anh đừng có chuyện gì cả.

    “Ngạo!”

    Tôi hét lớn một tiếng nhưng dường như anh không nghe thấy. Anh đang che chở cho ai ở trong ngực kia? Một khắc, tôi chết sững. Anh không nhìn tôi, không quan tâm tới tôi, phảng phất chỉ có sự an nguy của cô gái trong ngực là quan trọng nhất. Ánh mắt ấy, tôi tính là gì đây? Lúc này đây tôi thật muốn bật cười chính mình tự đa tình, vì cớ gì ảo tưởng lâu như vậy? Vì cớ gì lại yêu anh tới như vậy? Vì cớ gì lại nhận ra sự thật ngay lúc này?

    Tầm mắt bị màn sương che khuất nhưng tôi lại cười một cách điên cuồng. Ngọn lửa sau lưng lan nhanh tới, nóng hổi, giống như nhiệt độ của nước mắt tôi lúc này vậy. Thực nóng, đốt tôi tới điên dại.

    Tôi cắn chặt răng, chạy vụt tới, đẩy anh xuống cầu thang thoát hiểm.

    “Rầm.”

    Tôi chẳng rõ thứ gì đang đè lên lưng mình nữa. Tôi bắt gặp gương mặt hoảng sợ của anh cùng cô bạn thân của mình. Nước mắt tràn ra nhanh hơn, tôi tận mắt thấy họ cùng nhau chạy đi, để lại một mình tôi bị ngọn lửa nuốt chửng.

    Tôi dùng chút sức lực còn lại, hét lên một tiếng thật lớn, đến cả dây thanh quản cũng ẩn ẩn đau. Nhưng chút đau đớn này chẳng thấm vào đâu so với cảm giác bị thiêu sống. Tôi không phục, không muốn sống một đời như vậy.

    Tôi hận tất cả. Nếu có thể sống lại, tôi muốn đứng trên đỉnh cao nhất, cao ngạo mà sống!

    ------------------------------------------------------------------------------

    Xích Hỏa mở mắt rồi cau mày. Một đầu bồn tắm trắng sứ. Cô nhìn xuống, thân thể này có chút gầy gò nhưng bù lại rất trắng, là kiểu trắng hồng khỏe mạnh chứ không phải trắng bạch ngọc yếu đuối như thân thể trước.

    Cô bước ra khỏi bồn tắm, từng giọt nước chảy dọc theo xương quai xanh tinh xảo. Cảnh sắc quả thực có thể nói là hoạt sắc sinh hương nhưng cô lại chẳng còn tâm trí để ý đến. Xích Hỏa đưa tay ra, đầu ngón tay do ngâm nước quá lâu nên đều nhăn lại, trông thật chẳng xinh đẹp chút nào.

    Cô mở cửa phòng tắm, tiện tay lấy chiếc áo tắm trắng mềm của khách sạn, giật hai ba cái khiến búi tóc xõa bung ra. Chân cũng chẳng buồn lau khô, người cứ ướt đẫm như vậy mà bước ra ngoài.

    Bây giờ cô không muốn suy nghĩ gì cả, cũng chẳng còn sức để suy nghĩ nữa. Cô quá mệt mỏi, chỉ muốn ngả lưng xuống rồi ngủ. Cũng không thấy hệ thống nhảy ra nói vài lời dài dòng thừa thãi như mọi khi nữa. Có lẽ nó bận gì đó hoặc có lẽ nó đã chán rồi cũng nên.

    Những ngón tay trắng dài tinh xảo nhưng lại gầy rộc tới mức có thể nhìn thấy xương quai xanh đưa lên, căn phòng liền chìm trong bóng tối. Xích Hỏa nặng nề ngã trên đệm mềm, quờ quạng lấy cái chăn phủ lên rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

    Ở một góc phòng nếu để ý kĩ sẽ thấy một đốm sáng nho nhỏ màu đỏ từ chiếc camera mini gắn ở trên tường. Đằng sau màn hình, một đôi mắt sâu thẳm chậm rãi thu hết tất cả mọi hoạt động của Xích Hỏa. Môi mỏng khẽ nhếch lên, nhiệt độ quanh thân lạnh lẽo tới sởn da ngà nhưng lại câu nhân tới cực điểm.
     
    Pansy HyAria thích điều này.
  4. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu thông thái

    Bài viết:
    110
    Đã được thích:
    605
    Điểm thành tích:
    93
    Chương 17: Biến thái?

     
    Chỉnh sửa cuối: 3/8/19
    Pansy Hy, Elite, Aria1 other person thích điều này.
  5. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu thông thái

    Bài viết:
    110
    Đã được thích:
    605
    Điểm thành tích:
    93
    Chương 18: Tôi là tôi

    Hít sâu một hơi. Bình tĩnh, làm một võng hồng đỉnh cấp phải thật tao nhã.

    Tống Ngạo đứng dậy, từng bước từng bước một tiến về phía cô.

    Cộp cộp, từng tiếng bước chân như đánh từng hồi trống trong long cô. Ực, Xích Hỏa nuốt một ngụm nước bọt. Sợ hãi, không cần cùng cô ở gần nhau.

    Mái tóc đen lộ vẻ cuồng dã hạ thấp xuống, đôi mắt màu hổ phách tiến gần hơn. Trong đồng tử của hắn phảng phất bóng hình của cô bị đè lên bởi một hình ảnh vốn dĩ không thuộc về hiện tại. Môi mỏng hé mở nhưng lại chầm chậm đóng lại. Hắn nhìn cô, dường như muốn xuyên qua đôi mắt đen thuần khiết đấy, xuyên tới linh hồn, xé toạc nó ra để xem xem trong đó có người hắn cần tìm hay không.

    “ Tống tổng, chúng ta hơi quá gần.”

    Xích Hỏa chống lại tầm mắt nóng rực nhưng lại khiến cô muốn toát mồ hôi lạnh. Mày liễu của cô khẽ nhăn, cô không thích cảm giác này, tựa như nhìn vào mắt hắn có thể cảm giác được bản thân chỉ là thế thân của một người đã chết.

    “ Ha ha, anh không có sở thích đấy.”

    Nhưng tôi chính là cảm thấy anh có! Xích Hỏa hung hăng phỉ nhổ hắn một câu trong lòng.

    “ Chỉ là em thực sự rất giống một người em gái của anh.”

    Xích Hỏa yên lặng nhìn hắn, bầu không khí liền rơi vào trầm mặc quỷ dị.

    “Tống tổng, tôi là tôi, không phải là một ai hay một cái gì khác, mong ngài hiểu cho. Hôm nay nếu không có việc gì thì tôi xin phép về.”

    Xích Hỏa đứng dậy, không muốn nhìn thấy mặt hắn nữa. Bây giờ cô đang rất giận nhưng cô biết, mình phải kiềm chế. Cô không nói lại, cũng chẳng có địa vị gì để nói chuyện to tiếng với hắn.

    Cô không nhớ bản thân trong cơn tức giận tột cùng đã rời khỏi đó khi nào. Cô còn chẳng nhớ nổi bản thân mình đã nói những gì, chỉ biết không hiểu sao lại cảm thấy cảm giác tức giận đó thật quen thuộc. Dường như trước đây cô đã từng bị coi là người chết vậy.

    Xích Hỏa co người lại, để chân lên ghế đá. Đôi mắt to tròn mở ra nhưng lại nhìn vào khoảng không vô định. Hình ảnh mờ mờ, ảo ảo như lạc trong sương, chẳng thể phân biệt thực hư, chẳng thể lưu lại chút ấn tượng. Cô là ai? Câu hỏi này bao giờ mới có lời giải đáp khốn hoặc?

    Chầm chậm, một giọt nước từ mắt trái chảy xuống, vỡ tan trên mu bàn tay gầy gò của cô. Đầu lại bắt đầu đau rồi. Cô vẫn chưa thể làm quen được với loại cảm giác như bị kim châm ở đại não như này. Những mảnh hình ảnh này dường như là kí ức thất lạc của cô. Tim tại sao lại đau nhói như vậy? Mắt trái tại sao lại không ngừng đổ lệ. Ai sẽ giải đáp cho cô đây?

    [ “Boss, tôi không phải cô ấy. Ngài có thể nghiêm khắc với tôi nhưng đừng dịu dàng với tôi như cách ngài đối xử với cô ấy. Tôi là thuộc hạ chứ không phải thế thân!”

    “Boss, tôi xin lỗi. Tôi thực sự không chịu nổi. Tim tôi thực sự rất khó chịu. Ngài có thể giáng chức tôi xuống một bộ phận khác được không?”

    “Xích Hỏa tôi một đời này người phải hướng tới cầu xin nhiều nhất chính là ngài! Thế nhưng tại sao ngài không bao giờ chịu nguyện ý đáp ứng?”

    “Xin lỗi. Đây sẽ là lần duy nhất tôi thất hứa. Tôi rời khỏi. Ngài… xin lỗi.”]

    Xích Hỏa dùng sức vò nát ống tay áo của mình. Khó chịu, thực sự rất khó chịu! Người đàn ông kia sao lại mờ nhạt tới thế? Cô muốn biết rõ người đã từng làm mình hèn kém tới vậy. Nhưng cô cũng cảm nhận được bản thân thế nhưng một chút cũng không hận hắn, chỉ có nuối tiếc cùng đau lòng vương lại nơi đây, trong tiềm thức, trong trái tim này. Có nhớ, có thống khổ lại có chút chấp niệm mong manh. Cô đây là bị làm sao vậy?

    Vương Dịch rẽ vào công viên, trên tay vẫn còn cầm điếu thuốc. Hắn chắc mẩm giờ này chẳng có ai ở đây cả nên cũng chẳng buồn dập điếu thuốc. Chỉ là người tính không bằng trời tính, hắn khựng lại khi nhìn thấy một cô gái đang co người ngồi trên ghế.

    “…”

    Hình như đã qua tháng cô hồn rồi, chẳng lẽ vận xui bám lấy hắn không rời? Vương Dịch ném điếu thuốc vào thùng rác, dựa lưng lên thân cây sần sùi, ngửa mặt nhìn bầu trời qua những kẽ lá. Thu về rồi, nắng vẫn cứ gắt gỏng như thế, khiến hắn không tài nào mở to mắt nổi.

    Hắn hơi nghiêng đầu, nhìn cô gái ở kia.

    “Chậc.”

    “Cô không sao chứ?”

    Không có tiếng đáp lại, hắn cũng không buồn nói chuyện nữa. Lòng hắn bây giờ kì thực cũng rất loạn, không có tâm tư quan tâm tới người khác nữa.

    Xích Hỏa không phải không nghe thấy, chỉ là cô quá mệt mỏi, không nghĩ muón nói lúc này.

    Hai con người chỉ cách nhau chưa đầy mười bước chân nhưng dường như khoảng cách đó dài như hai thế giới.

    Không ai nói câu nào, chỉ có gió vẫn thổi lá xào xạc đong đưa. Gió lướt qua, chạm nhẹ rồi lại đi mất. Gió nhanh quá, chẳng kịp lau khô giọt nước mắt của ai. Nắng gắt thế nhưng lại chẳng khiến người quan tâm tới mình.

    Chẳng rõ qua bao lâu, Vương Dịch đứng thẳng dậy, liếc qua Xích Hỏa một lần nữa.

    “Cô nên về đi. Sắp trưa rồi.”

    Vẫn yên lặng như thế. Vương Dịch chậc lưỡi bỏ đi. Người ta đã không cần thì hắn cũng không khăng khăng mặt nóng áp mông lạnh làm gì.

    Đợi tới khi Vương Dịch đi khỏi, Xích Hỏa mới ngẩng đầu lên rồi cho chân xuống. Cảm giác tê dại ngay lập tức ập tới khiên cô giật giật chân một chút. Thật sự rất tê. Có lẽ cô đã ngồi hơi lâu quá.

    “Tiểu kí chủ, cô không sao chứ?”

    Xích Hỏa nghĩ một chút, chậm chạp lắc đầu hai cái. Cô lảo đảo đứng dậy. Có chút cảm giác đôi chân không còn là của mình nữa, mắt cũng có chút hoa. Trước mắt có lẽ cô nên tìm gì đó để ăn, nếu không cô sợ bản thân sẽ chết đói trước khi kịp hoàn thành nhiệm vụ.

    Xích Hỏa dựa theo kí ức, tìm về chỗ của dì nguyên chủ. Người cô bây giờ rất nặng, rất đói. Thân thể đã đến cực hạn, gương mặt dần tím tái vì bị tụt huyệt áp. Thật may, lúc cô nghĩ mình sắp không xong thì đã thấy bản thân trước nhà dì.

    “Xích Hỏa! Cháu làm sao vậy?”

    Dì Chu vội vàng tiến tới, đỡ lấy thân thể tím tái của cô. Nhiệt độ của cô quá thấp, dọa dì Chu hoảng sợ. Đứa chị cả vừa xuống lầu cũng bị dọa hoảng.

    “Đợi chút, đợi chút, để để dì đưa cháu đi viện.”
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/9/19
    Pansy HyDương Hàn Phong thích điều này.

Chia sẻ trang này