Truyện dài Đôi cánh phượng hoàng - Cập nhật - Nguyệt Kiến

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Nguyệt Kiến, 25/7/18.

  1. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    373
    Điểm thành tích:
    53
    Chương 14: Lời tạm biệt tốt đẹp nhất

    - Em từng nghĩ nếu mình có thể thay đổi, hướng ngoại hơn thì mọi người sẽ thích em hơn nhưng em không thể. Em không thể thay đổi bản chất của chính mình được. Em quá lười để tham gia vào bất cứ âm mưu nào dù đang diễn ra hay chỉ là ở trên giấy. Em lười nhưng không ngốc, em đoán được tại sao. Cơ mà học trưởng, em vẫn chưa rõ, trong lá thư đó ruốt cuộc là chứa cái gì mà khiến anh tức giận như vậy?

    - Thư cô viết cô còn không rõ hay sao?

    Thẩm Quý Thuần trầm giọng quát. Mỗi lần nghĩ tới những tấm ảnh trong bức đấy là anh lại không khống chế được máu trong mình sục sôi. Anh không thích cảm giác này, càng không thích bị người khác gửi cho những thứ dơ bẩn như vậy.

    Xích Hỏa quay mặt đi, nhắm mắt cảm nhận cơn gió hạ mơn trớn da mặt mình. Có chút man mát. Cô đã từng thử đoán nhưng cũng không rõ bên trong chứa thứ gì, bây giờ nhìn phản ứng này có lẽ bên trong lại chứa mấy tấm ảnh bổ mắt của nguyên chủ được chỉnh sửa theo góc tự chụp. Thư đã để người khác nhìn thấy rồi thì khả năng còn nguyên vẹn như bạn đầu là bao nhiêu đây?

    Cô mở mắt nhìn những tán lá đang nhảy múa giai điệu của sự sống, như một lời từ biệt đẹp đẽ nhất của mẹ thiên nhiên giành tặng cho sinh mệnh ngắn ngủi của nguyên chủ ở thế giới này. Đẹp như vậy nhưng người thưởng thức được nó thì có được bao nhiêu đây?

    - Em vốn chẳng rõ gì cả, cũng chẳng muốn rõ. Mà thôi, chúng ta đừng nhắc tới nữa, thư qua tay người rồi lại về tay mình, sơ suất là do em.

    "Qua tay" - từ khóa đơn giản ấy dường như mở ra tất cả bí mật. Đúng vậy, chẳng cần nghĩ thêm cũng biết người mà Hạ An nói là ai. Không ai trong số họ nghĩ tới việc đó bởi họ không dám nghĩ và cũng bởi họ tin tưởng. Một lòng tin sai lầm giờ đây đã chứng minh nó tai hại tới chừng nào.

    Đầu nhỏ của Quỳnh Nhu chầm chậm chuyển động. Cô không tin cũng không dám tin người luôn ở bên ủng hộ cô, nhắc nhở cô, người bạn thơ ấu của cô lại làm như thế.

    - Hạnh Nhi, cậu, cậu có cầm lá thư của Hạ An lần nào không?

    - Không có! Sao hai người lại có thể tin cô ta được chứ! Mà có cầm tớ cũng không thèm sửa!

    Hạnh Nhi vội vàng hét lên thanh minh nhưng sau đó liền dừng lại, im bặt. Không ổn, cô nói như vậy khác nào tự mình thừa nhận.

    - Tớ, tớ buồn vệ sinh quá. Tớ đi vệ sinh một lát.

    Hạnh Nhi vội vã lách mình qua hai người nhưng khi cô sắp ra khỏi cửa lại bị bàn tay to lớn nắm lấy. Nước mắt từng giọt, từng giọt nhanh chóng chảy khuôn mặt cô. Tới đây thôi, không thể tiến thêm một bước nào được nữa. Con chó trung thành cô nuôi cũng sẽ có một ngày cắn ngược lại cô.

    Bốn người họ không ai nói gì cả bởi lẽ thời gian họ bên nhau là quá đủ để hiểu cảm xúc của nhau, vấn đề chỉ là họ muốn hiểu hay không thôi.

    Con người thường có thói quen giấu đi những cảm xúc chân thật và sâu thẳm bên trong bằng những lời hoa mĩ rỗng tuếch và những dòng suy nghĩ lệch lạc. Càng cố che đậy càng khiến mọi thứ trở lên phức tạp và rồi khi nhận ra mấu chốt, chúng ta lại cảm thấy chính lí trí mà mình tin tưởng lại là con dao hai lưỡi, cắt một nhát thật đau lòng.

    Bốn người họ đều là những kẻ ngu ngốc, những con hề thất bại, những cơ trưởng dẫn dắt con tàu vào trung tâm bão tố, tự tay hủy hoại tất cả những gì mình từng có.

    Sự tĩnh lặng bao trùm lên cả căn phòng. Gió cũng ngừng thổi. Một vòng luẩn quẩn này hóa ra ai cũng chỉ là người thứ ba, chỉ là đứng ở vị trí nào mà suy nghĩ mà thôi.

    - Nếu có thể, tớ ước chúng ta quay lại quãng thời gian trước đấy, khi tớ còn khỏe, khi chúng ta còn đơn thuần và sẵn sàng sẻ chia. Như vậy thì tốt nhỉ?

    Tròng mắt của Xích Hỏa có chút mờ sương. Phải, như vậy thì đâu đến bước đường cùng này đâu. Ba người con gái cùng thích một người con trai. Ba người con gái từng là bạn thân lại quay ra xa lánh nhau cũng chỉ vì một người con trai. Đáng hay không đây? Xích Hỏa thở dài một hơi. Hôm nay cô phá lệ nói hơi nhiều. Có lẽ người sắp chết thường như vậy sao?

    - Không có bất kì thủ thuật thần tiên nào có thể thay đổi quá khứ, vậy nên chúng ta chỉ đành đối mặt với thực tại khắc nghiệt này thôi.

    Xích Hỏa quay mặt qua phía ba người vẫn còn đương im lặng kia. Mắt cô bắt đầu mờ đi rồi.

    - Chúng ta bây giờ làm lại vẫn chưa muộn.

    Thẩm Quý Thuần sau khi sắp xếp lại câu chữ thật cẩn thận liền nói. Nhưng chính anh cũng biết là không thể. Tình cảm không giống như trò chơi nhiều lượt, hỏng rồi còn có thể chơi lại. Anh nắm thật chặt bàn tay của Quỳnh Nhu. Giây phút này anh đột nhiên cảm thấy sợ hãi. Sợ hãi bởi không chỉ thực tại mà có lẽ đến mãi về sau anh vẫn sẽ phải hối hận.

    - Ừ.

    Xích Hỏa lại híp mắt cười. Cô mệt mỏi tựa vào tường. Nhựa sống của cô đang cạn dần, não cô đang thiếu đi dưỡng khí. Thật mệt mỏi nhưng cô chưa muốn chìm sâu vào giấc ngủ. Cô muốn đợi, đợi người ấy trở lại. Cô muốn nhìn người ấy lần cuối.


    - Cạch... Hạ An, bố mẹ đến thăm em này.

    Mọi thứ trong mắt cô đều trở nên thật mờ nhạt, chỉ có hình bóng anh vẫn thật rõ ràng. Tai cô ù đi, không nghe được thêm bất kì âm thanh nào nữa, kể cả nhịp tim trong lồng ngực cũng dần dà chậm chạp hơn.

    Anh đang nhăn mày sao? Anh làm vậy không đẹp. Cô muốn nhìn thấy anh cười, khi anh cười giống như ánh nắng mặt trời vậy, phi thường ấm áp, phi thường rực rỡ. Cô muốn nói anh không cần cố gắng gọi bác sĩ đâu, bây giờ không còn tác dụng gì nữa đâu.

    Xích Hỏa cố gắng cười một cách yếu ớt lần cuối. Cô chậm rãi nhắm nhắm mắt lại, đầu gục lên tay của Lâm Thiên Phong.

    Ánh hoàng hôn tắt hẳn và hơi thở của cô cũng theo đó mà biến mất. Nhân sinh suy cho cùng cũng đã tới điểm giới hạn rồi.

    Ngoài bệnh viện những trồi non mơn mởn vẫn đang phát triển, những sự sống vẫn ngày một mất đi. Kết thúc của người này lại là khởi đầu của người kia, không có nơi nào là điểm cuối, chỉ là chúng ta từ biệt nhau ở kiếp này, hẹn gặp nhau ở kiếp khác, khi mà chúng ta đều đã lựa chọn uống canh Mạnh Bà, quên đi quá khứ. Khi ấy, có lẽ tất cả chúng ta lại là bạn một lần nữa.

    Hoàn chính văn phần 1

    Sẽ up phiên ngoại vào chủ nhật tuần này hoặc thứ sáu tuần sau.
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/6/19
    KoinoboriAria thích điều này.
  2. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    373
    Điểm thành tích:
    53
    Chương 15: Cho những ngày không còn mùa hạ.

    Tôi đi dọc con đường tới trường. Không ô tô, không xe cộ, không có người nào vào giờ này nữa cả. Cũng phải, đã quá nửa đêm rồi mà, ai còn ra đường nữa chứ. Sau cùng chỉ có tôi là làm theo một cách khác người, chỉ có tôi luôn tự phá hoại những gì mình có, chỉ có tôi luôn sai, luôn đơn độc một mình.

    "Này, cậu không nên ở đây vào giờ này đâu. Giáo viên sẽ trách phạt đấy." Tôi quay lại, chỉ có một màn đêm tối đen. Câu nói ấy thật quen thuộc. Làm sao tôi quên được chứ, cái lần đầu tôi gặp cậu ấy dưới tán cây, chỉ nhìn thấy bòng của cậu ấy trải dài trên đất cùng giọng nói có chút khó chịu. Tôi mỉm cười tự giễu, người chết rồi mới biết tiếc. Sao tôi không biết mình là loại người ấy nhỉ?

    "Help, I lost myself again
    But I remember you
    Don't come back
    It won't end well..."
    (Lời bài hát "Six feet under")

    Tôi rút điện thoại ra, chần chừ một lúc rồi mới nhấc máy.

    - Này, con bé đó có ở chỗ mày không?

    - Con bé nào cơ?

    - Cái con An gì gì đó ấy. Nó có ở chỗ mày không? Cho tao mượn chơi một đêm. Mà nghe nói nó còn trinh hả?

    Một giây tôi ngừng thở. Sợ hãi, bàng hoàng, tôi đã làm gì vậy? Tôi ngay lập tức cụp máy. Dường như không đủ sức hoặc quá kinh hoảng vì những gì mình đã làm, tôi thả tay. Chiếc điện thoại rơi xuống, một tiếng cộp vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.

    Lần đầu tiên suốt chừng ấy thời gian tôi tự hỏi chính mình:"Mình đã làm gì vậy?" Tôi như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng nhặt điện thoại lên, di chuyển tới mục danh bạ. Nhưng gọi cho ai? Lâm Thiên Phong? Để rồi nói với anh chính tôi là người thuê người chụp lén những bức ảnh khiêu dâm đó hay chính tay tôi cắt ghép ảnh của Quỳnh Nhu với những người con trai khác? Hay gọi cho cha? "Ha" cha sẽ nghe máy sao? Sẽ hay sao? Chỉ sợ cha đang cùng dì cụng phụng đứa trẻ kia như vàng ngọc, tôi thì coi là cái thá gì chứ! Rốt cuộc Hạnh Nhi tôi còn có gì đây?

    Tôi ngồi xổm xuống, ôm mặt khóc nấc lên. Ngực khó thở quá, bệnh tim lại bắt đầu tái phát rồi. Những lúc thế này, đã từng có người ngồi xuống, rụt rè nắm lấy tay cô, im lặng chờ đến khi cô ổn định lại mới chịu đứng dậy bỏ đi.
     
    Koinobori thích bài này.

Chia sẻ trang này