[Đăng ký quyền tác giả] Chú ý đọc kỹ lưu ý

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Du Ca, 27/6/17.

  1. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Buôn sách xuyên quốc gia Thành viên BQT Cừu đăng sách

    Bài viết:
    300
    Đã được thích:
    3,895
    Điểm thành tích:
    120
    Cái nào là dụng ý của bạn? Lỗi chính tả và lỗi type cũng là dụng ý sao?
     
    Tường Vy thích bài này.
  2. Tường Vy

    Tường Vy Đừng Để Lỡ Nhau Được Không? Cừu tác giả

    Bài viết:
    59
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    33
    Lỗi chính tả thì đúng là nhầm lẫn. Mình cũng đã sửa. Còn những thứ khác thì không sửa được.
     
  3. Glorially

    Glorially Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    13
    - Tên tác phẩm: Bí mật gia tộc
    - Tác giả: Glo/Ally
    - Thể loại: Supernatural, mystery
    - Tình trạng (đang sáng tác/hoàn): đang sáng tác
    - Giới thiệu (tóm tắt) tác phẩm: Cuộc chiến dai dẳng và mệt mỏi của con người và Vampire kéo dài suốt hơn trăm năm qua, đã tạm lắng xuống mười năm nhờ hiệp ước hoà bình, nhưng lại bị lôi lên vì sự cố chấp và quyết tâm vượt kết giới của Vampire.
    Cuộc chiến khó khăn này, cứ nghĩ sẽ còn kéo dài mãi, nhưng cuối cùng lại kết thúc theo cách không ai ngờ tới.
    - Đính kèm CHƯƠNG MỘT:

    Tiếng chuông tang lễ vang lên giữa tĩnh lặng. Cả căn nhà bao phủ bởi không khí u ám và nặng nề. Gia chủ mang vẻ mặt tang thương đón khách. Khách cũng khoác lên vẻ ủ rũ bước vào. Người mất tuy không còn trẻ, nhưng cũng chưa phải là già, cái chết bất ngờ như cơn mưa rào hôm qua, mọi thứ ông làm vẫn còn đang dở dang, việc nghiên cứu còn chưa ra kết quả, giờ biết giao lại cho ai?

    Nơi này là một căn nhà không lớn cũng không bé. Chủ nhân của nó được khá nhiều người biết đến, bằng chứng là trong đám tang hôm nay, nếu mà rảnh rỗi ngồi đếm thì cũng phải gần trăm lượt khách ra vào, mà đó mới chỉ là tính mỗi buổi sáng thôi. Từ khách gần đến khách xa, ở cách nửa vòng trái đất cũng cất công tới dự, chỉ cần có quen, là hôm nay tất sẽ có mặt.

    Khách thì nhiều như vậy nhưng người nhà thì không đông mấy, chỉ có một goá phụ, một con gái, và vài người anh chị em họ hàng. Không rõ là do dòng họ này vốn ít người, hay vì chuyện gì mà số người bị giảm đi. Căn nhà này bình thường cũng chỉ có ba người ở, kiến trúc không mấy hiện đại, nhưng rất lịch sự và trang nhã.

    Khách khứa ra vào liên tục, gia chủ không lúc nào được nghỉ ngơi, ngoài người thân và họ hàng thì chẳng ai nán lại lâu. Chắc họ sợ không khí u ám này đây mà.

    Yếu vía thế à?

    Giờ đã gần trưa, người đến viếng giảm dần. Đến cuối cùng, khi nhà chủ chuẩn bị dùng bữa trưa rồi, lại có hai người bước vào, mắt đảo quanh như nhìn lại nơi quen thuộc đã lâu không gặp, nét mặt vẫn còn đầy ngạc nhiên. Chắc cũng như gia chủ, họ không tin người đang nằm trong quan tài kia đã mất.

    “Xin hỏi, ngài là…?”

    Người goá phụ bước ra. Nhìn hai người này có vẻ quen mà tạm thời chưa thể nhớ được.

    Mỉm cười nhẹ nhất có thể, anh khẽ đáp:

    “Tôi là Dangeroo Collins. Phu nhân còn nhớ chứ? Còn đây,...”- Anh chỉ sang người bên cạnh mình - “Ashley.”

    “À, phải rồi.”

    Nét mặt bà hiện lên một chút vui mừng. Lâu năm không gặp lại người quen cũ, không ngờ lại có ngày gặp nhau trong lễ tang thế này, không rõ nên vui hay nên buồn nữa.

    “Viện trưởng Collins và phu nhân. Cảm ơn ngài đã tới.”

    “Phu nhân đừng khách sáo. Dù sao cũng là chỗ quen biết đã lâu, thời gian qua không tới thăm, thật có lỗi với nhà viện trưởng Brown.”

    Phu nhân Brown gật đầu:

    “Vậy mà cũng gần mười năm rồi…”

    Phải, từ khi Dan và Brian Brown quen biết và hợp tác đến giờ cũng là gần mười năm rồi...

    Dan lướt mắt qua hàng người đứng xung quanh. Có vài người trước đây anh đã gặp, cũng có nhiều người lạ. Mười năm trôi qua thôi mà cái gì cũng khác. Mới mười năm thôi mà bao nhiêu thứ thay đổi.

    Toan bước lên trước vài bước, anh bỗng bị Ley giật tay áo:

    “Có gì đó không ổn...”

    Dan lại đảo mắt một vòng. Có vẻ “người bình thường” như anh không thể nhìn được điều khác thường. Lại quay lại nhìn Ley.

    “Khí lạ… Không phải, là khí quen.”

    Dan lại nghiêng đầu nghe ngóng thử…

    Vẫn không thấy gì! Bực mình thật! Sao anh lại không có khả năng cảm nhận khí như vợ anh, để giờ cảm thấy bất lực thế này.

    “Tại sao viện trưởng Brown đang khoẻ mạnh lại đi bất ngờ như vậy?” - Ley nhìn Dan, rồi lại hướng mắt về phía phu nhân Brown, ý muốn bảo anh tới hỏi chuyện đó.

    Đúng là cũng có chút kì lạ…

    “Phu nhân, tôi có thể xem thi thể của viện trưởng được không?”

    Phu nhân Brown hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng gật đầu. Quay người đi tới gần cái quan tài chưa đóng nắp. Dan cũng bước theo.

    Chuyên môn của anh không phải khám nghiệm tử thi, nhưng anh cũng từng tiếp xúc với thi thể người chết rất nhiều lần. Chẩn đoán với anh không phải việc gì khó, nhưng lần này thì thật sự rất khó để tìm ra một nguyên nhân thích hợp. Nhìn vào người nằm kia, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt nhắm như miễn cưỡng, do ông chưa sẵn sàng, hay do ông không can tâm?

    “Tại sao viện trưởng Brown đang khoẻ mạnh lại đi bất ngờ vậy?”- Dan lặp lại câu hỏi của Ley cho phu nhân Brown.

    “Chúng tôi cũng chẳng biết vì sao. Đêm hôm trước tôi có việc phải tới nhà họ hàng, đến sáng hôm sau trở về đã thấy người ông ấy lạnh ngắt, đưa vội đến bệnh viện thì… bệnh viện cũng không làm gì được nữa rồi...”

    “Bệnh viện không nói nguyên nhân sao?”

    Phu nhân Brown lắc đầu:

    “Họ cũng không tìm ra nguyên nhân chính xác, chỉ nói có thể là do làm việc quá căng thẳng, lại nhiều tuổi rồi nên gây đột quỵ…”

    Bệnh viện ở đây sao làm việc kém quá vậy, đến nguyên nhân bệnh nhân mất cũng không tìm ra. Dan lại bỗng thấy hối hận, nếu mười năm trước không quyết tâm lên thành phố làm việc, nếu bệnh viện của anh được mở tại nơi này, thì có khi bây giờ viện trưởng Brown đã không nằm đây.

    Từ nơi này, lên thành phố, đến bệnh viện của anh chỉ mất hơn nửa ngày đi nhanh, vậy mà mười năm qua anh không về thăm "bạn" cũ lấy một lần...

    Trách ai hay trách anh quá vô tâm?...

    Vẻ mặt tang thương của phu nhân Brown và người nhà khiến Dan không kìm được mà khẽ thở dài, đặt một tay lên thành quan tài.

    Vị tiền bối anh kính trọng ngày nào, giờ chỉ có thể nằm đây thôi sao?

    Nghĩ kĩ lại, thì thật sự không thể đột ngột đến vô lí như vậy được! Tại sao chứ?...

    Dan khẽ lắc đầu rồi lại quay người bước ra. Nghĩ thì cứ nghĩ, buồn thì cứ buồn, nhưng sự thật thì vẫn cứ là sự thật, dù nó có tàn nhẫn thì cũng phải chấp nhận thôi.

    Lại một đoàn khách nữa. Một nhóm mười người đang tiến vào. Ley nheo mắt nhìn với thái độ kì lạ. Liếc qua thì nhóm người này có năm nam và năm nữ, ai cũng một tông màu đen, mỗi người đội một chiếc mũ che hơn nửa mặt. Họ cúi mặt bước vào, thái độ không giống như đang buồn vì người mất. Mà không, nói họ không có cảm xúc thì đúng hơn. Thái độ lạnh làm người họ lạnh theo, nhưng cũng không phải lạnh theo cách thông thường...

    Ley bỗng lùi về sau hai bước, kéo Dan cùng lùi theo.

    “Gì thế?”- Dan quay lại hỏi nhỏ.

    “Họ… không phải người."

    Dan hơi giật mình. Trong đầu anh dần hiện ra hình ảnh của một “thứ”, một loài sinh vật, không phải người, nhưng lại giống người. Loài sinh vật, lúc nào cũng khát… máu.

    Nghiêng đầu tỏ vẻ nghi ngờ trước lời nói của Ley, rồi lại quay ra nhìn đám người kia thật kĩ.

    Nếu đúng là chúng, thì chúng tới đây làm gì?

    Phu nhân Brown bước ra đón khách. Hình như không chỉ có bà ngạc nhiên, những người còn lại đang đứng đây cũng giương đôi mắt tò mò về phía họ. Một đoàn người mang đầy vẻ u ám, từ phút đầu bước vào đến giờ chẳng nói một lời.

    “Xin hỏi, các ngài là…?”

    “CÓ NGƯỜI CHẾT!!!”

    Vào khi chưa ai kịp trả lời câu hỏi của phu nhân Brown, tiếng hét phía ngoài cửa đã khiến cả phòng khách cùng giật bắn mình. Những người yếu tim lúc đó kể ra có thể ngất xỉu ngay tại chỗ được. Đám người trong này xôn xao cả lên, thi nhau ngó nghiêng, nhưng lại chẳng ai dám dịch một bước chân. Chưa biết có chuyện gì thì tốt nhất nên đứng yên.

    Dan và Ley bất giác quay sang nhìn nhau, rồi chẳng ai bảo ai, cùng nhanh chóng tiến ra ngoài. Trong mắt những người ở đó bấy giờ, có khi cả hai đều đã trở thành những người can đảm nhất rồi.

    Nhưng đó cũng là việc cần làm thôi.

    Mần xác thôi mà.

    Để xem chuyện gì đã xảy ra ngoài đó.

    Một chiếc mũ đen được hạ xuống. Một khoé miệng khẽ nhếch lên.

    “Loài người ngu ngốc!”

    ------------++++------------


    Trụ sở của Hội đồng VF nằm giữa nơi đông đúc nhất, và cũng là nơi an toàn nhất đất nước Faraway này. Cứ nhắc đến điều này, người dân ở đây lại cảm thấy có gì đó hơi hư cấu. Hội đồng VF được trang bị đầy đủ cho mọi trận chiến bảo vệ người dân, mà lại chọn chỗ an toàn để làm việc.

    Ơ mà không phải. Trụ sở là điểm chốt cuối cùng thì phải an toàn chứ nhỉ.

    Nhưng đâu phải ai cũng nghĩ được như thế.

    Quay lại với phòng họp của hội đồng VF lúc này, họ đang bàn về việc kết hợp với chính phủ tổ chức lễ hội năm mới sắp tới.

    “Vậy mà cũng sắp sang năm mới rồi, Chính phủ sẽ tổ chức lễ hội lớn nhất năm, nhiệm vụ của chúng ta là đảm bảo tất cả được an toàn và nằm trong tầm kiểm soát. Chỉ còn gần ba tháng nữa thôi nên mọi thứ phải được chuẩn bị nhanh chóng từ bây giờ.”

    Yubeak- Chủ tịch Hội đồng VF đứng phía trên, hướng mắt xuống ba mươi chín nhân viên chính thức và thực tập của hội đồng VF đang ngồi dưới kia. Ba mươi chín người, mỗi người một tính cách, một độ tuổi, từ mười chín đến ba mươi, bất kể giới tính, gia cảnh và trình độ học vấn, chỉ cần đủ kĩ năng là có thể gia nhập Hội đồng.

    Một vài tiếng xôn xao xuất hiện phía dưới. Việc tổ chức lễ hội mừng năm mới cũng không phải chuyện gì lạ, hằng năm đều có, và năm nào VF cũng chịu trách nhiệm cho công tác bảo vệ. Chắc cũng chẳng ai có ý kiến gì, làm như mọi năm là được rồi.

    “Nếu không ai có ý kiến gì, thì mọi việc cứ vậy mà tiến hành…”

    “Khoan đã!”

    Sắp sửa chốt lại kế hoạch, thì từ bên dưới có một cánh tay giơ lên. Một thanh niên trông có vẻ nghiêm túc đứng dậy.

    “Gần đây đã có khu vực phản ánh lại là có dấu hiệu xuất hiện của… Vampire. Chúng ta cần lưu ý điều này chứ?”

    “Tất nhiên.”- Yubeak gật đầu.

    Bên dưới tiếp tục ồn ào. Chuyện này hội đồng cũng mới biết. Loài Vampire vốn đã kí hiệp ước hoà bình với con người, chấp nhận lui về sau khu rừng phía Bắc sinh sống từ mười năm trước, giờ bỗng quay lại, không rõ có phải muốn phá vỡ hiệp ước hay không, nhưng cũng cần phải đề phòng.

    “Việc ngăn chặn Vampire vẫn đang được triển khai.” - Yu tiếp tục nói - “Lễ hội vẫn sẽ được an toàn.”

    Thanh niên kia có vẻ không mấy hài lòng với câu trả lời đó.

    “Vậy nhỡ chúng lợi dụng lễ hội hỗn loạn mà tấn công bất ngờ, thì vài thứ ngăn chặn nhỏ bé yếu đuối kia sẽ làm gì được chúng? Xuất hiện lại sau mười năm ẩn tích chắc chắn không phải vì “chúng thích thì chúng làm”, chúng phải lên kế hoạch rồi mới hành động vậy chứ.”

    Xem ra lời nói của hắn cũng đã ít nhiều tác động đến những người còn lại. Giờ thì mỗi người một suy nghĩ rồi, lại càng bàn tán nhiều hơn. Ai cũng biết là Hội đồng này phải bảo vệ người dân khỏi loài Vampire đó, cũng như bảo vệ chính bản thân mình, nhưng bảo vệ theo cách nào thì lại là vấn đề cần bàn cãi nhiều. Mỗi người một suy nghĩ, mỗi người một hướng làm, nhưng chung quy lại, con người nơi này vẫn cần được hoà bình, nên khi còn có thể thì vẫn nên giải quyết bằng thương lượng.

    “Vậy theo cậu, chúng ta nên làm gì?”

    “Trước tiên hãy cứ theo dõi chúng, việc cho lễ hội chưa cấp bách lắm, tạm gạt sang một bên.”

    Yu chưa kịp trả lời, lại thêm một thanh niên nữa đứng dậy:

    “Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng theo tình hình báo cáo lại, mấy ngày nay dấu hiệu của Vampire ngày càng nhiều. Nếu chúng có điều gì khả nghi hơn, thì lễ hội đâu còn quan trọng bằng an toàn của người dân nữa?”

    Yu nheo mắt hỏi lại:

    “Tức là không tổ chức lễ hội mừng năm mới nữa?”

    Hai thanh niên cùng đồng lòng gật đầu.

    “Không được!” - Yu đập tay xuống bàn - “Lễ hội năm mới một năm chỉ có một lần, không thể bỏ đi được!”

    “Vậy chẳng lẽ bất chấp sự an toàn của người dân ở đây mà tạo ra một cơ hội cho chúng tấn công?”

    “Vampire không thể phá vỡ hiệp ước dễ dàng như vậy được!”

    Chỉ nghe tiếng bàn tán xung quanh cũng thấy là ba mươi chín người ở đây đang có tư tưởng chia làm hai phía. Một theo ý Chủ tịch Yu, và một theo ý hai thanh niên kia.

    Trong lúc trên này ba người đang tranh cãi về việc có tổ chức lễ hội hay không, thì bên dưới có hai người đang rất bình tĩnh, ngồi khoanh tay nhìn lên. Hai cô gái thuộc độ tuổi nhỏ nhất ở đây, hai nhân viên thực tập, có vẻ sắp hết kiên nhẫn trước tình hình kia.

    “Này… Cô kia.”

    Một trong số hai người lên tiếng gọi. Người còn lại có vẻ vẫn đang bình thản ngồi im.

    "Này. Gloria Collins. Bao giờ thì cô định đứng lên đây?”

    Gloria quay sang rồi lại quay lại, nhìn tập giấy tờ trước mặt mình, đáp:

    “Khi nào Chủ tịch không thể tức hơn được nữa.”

    Nói vậy thôi chứ cô cũng muốn đứng dậy lắm rồi. Tình hình đang ngày càng phức tạp hơn...

    Thôi đứng lên luôn.

    “Mọi người!”

    Cô phải gắng sức lắm mới nói lớn được như vậy, đủ để tất cả cùng nghe được và chú ý đến. Nơi này khi nãy ồn ào hơn cả lớp học cũ của cô.

    Glo quay lên phía Yu:

    “Về phần lễ hội, em thấy vẫn nên tiếp tục được tổ chức. Lễ hội lớn nhất năm không thể bỏ dễ thế được. Hơn nữa, Vampire vẫn chưa có động tĩnh gì rõ ràng, và em cũng đã có kế hoạch đề phòng chúng tấn công bất ngờ. Dù chúng có đông cũng không thể thành công được.”

    Dứt lời, cô cầm tập giấy tờ trước mặt bước lên trên. Trước khi đi còn không quên quay lại nói với cô gái ngồi cạnh mình kia:

    “Grey. Đi lên!”

    Yu nhận lấy tập tài liệu từ Glo, xem qua một lượt rồi quay sang:

    “Em trình bày lại cho mọi người.”

    Grey cũng bước lên:

    “Chúng tôi đã tính đến các khả năng của Vampire và đề xuất ra kế hoạch này. Có thể sẽ mất khá nhiều công sức, nhưng hiệu quả khá cao, có thể đảm bảo an toàn cho người dân tham gia lễ hội.”

    ...

    Phòng họp lớn giờ chỉ còn lại ba người, Chủ tịch Yubeak và hai nhân viên thực tập Gloria Collins cùng Grey. Hai người ở lại vì bản kế hoạch mới kia, và cũng vì một số vấn đề riêng.

    “Trong lúc Vampire còn chưa quay lại hẳn, thì tranh thủ mà vui vẻ chút chứ. Biết đâu lễ hội này là lần cuối được sống trong ánh sáng thì sao...”

    Grey vừa dứt lời, lập tức bị bốn con mắt kia liếc sang.

    “Phát biểu liều thế hả. Tập trung vào mà làm việc cho tốt này.” - Yu trừng mắt nói.

    Grey nhún vai.

    “Chị thấy kế hoạch này có thể thành công được không? Chúng ta sẽ phải tốn rất nhiều công sức đấy.”

    Glo gõ gõ tay trên tập tài liệu của cô. Muốn ngăn chặn thành công thì phải nhờ tới ít nhất mười “pháp sư” chống Vampire, trong đó có một pháp sư chính đóng vai trò chỉ dẫn, và rất nhiều thứ khác nữa...

    “Phải làm được! Đã mất công đưa ra kế hoạch thì cũng phải cố gắng mà thực hiện. Hơn nữa chúng ta làm vậy không chỉ để ngăn chặn tạm thời, mà cũng để cảnh cáo Vampire nếu chúng định phá vỡ hiệp ước.”

    Grey và Glo gật gật đầu. Thôi thì cứ liều làm lớn một lần. Chỉ cần thuyết phục được ba mươi bảy người còn lại là được.

    “Chị cũng mới nghĩ đến một pháp sư đủ khả năng dẫn dắt chín người còn lại.”

    Yu bỗng nhìn Glo rồi gật đầu cười.

    “Ý chị là… mẹ em?”

    “Phải. Ashley Collins.”


    Ủa hem được duyêt hả :((
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/4/19
    Du Ca, AlhambraAndrea thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Alhambra
      Alhambra
      Oke nha.
      16/4/19 Báo cáo
  4. Kiều Trăng

    Kiều Trăng Cừu vui vẻ Cừu chuyển ngữ Cừu tác giả

    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    57
    Điểm thành tích:
    13

    Tên tác phẩm: Nàng Thơ cầu Giang
    Tác giả: Kiều Trăng
    Thể loại: Truyện dài, tiểu thuyết Việt Nam, bối cảnh thập niên 70, trinh thám, lãng mạn
    Tình trạng: Đang sáng tác
    Giới thiệu

    Ở trấn xã Mỹ An có nàng Thơ, cô ba nhà ông thương gia buôn lụa nức tiếng, tính tình dịu dàng lại đoan trang, người theo người đuổi nườm nượp chẳng xuể.

    Nàng chẳng thích chốn sầm uất đô thành cũng chẳng tham thích của lạ mua vui.

    “Ông lính Pháp xã trên mời tôi qua trấn nhỏ tra án giúp ông ấy, cô Thơ có muốn đi chung không?”

    “Tưởng chi việc gì, mấy vụ này anh không mời tôi thì tôi cũng tự biết đi mà.”

    Ruộng đồng ngút ngàn cỏ xanh thênh thang, núi non von vót trời xanh ươm sắc mây, đồng quê bùng bùng khói bếp, chị em xóm làng túm tụm nô đùa.

    “Cánh đồng đã trổ bông vàng, hạ qua xuân sắp về, tôi sợ mai đây không còn được gặp cô Thơ nữa.”

    “Mỗi tháng anh nhớ gửi thư cho tôi, nhớ là phải kèm theo quà cáp đầy đủ, tôi vui ắt sẽ tới thăm anh.”

    Lời thương thỏ thẻ gửi nàng mà nàng biết chăng?

    “Cưới vợ phải cưới liền tay kẻo lỡ đến muộn nàng theo người."

    Sáng sớm tinh mơ, ánh bình minh trồi dậy từ sau dãy núi von vót, những tia nắng ban mai lách mình qua áng mây ngà rọi xuống cánh đồng bạt ngàn một màu vàng hươm thơm mùi sương. Gà gáy le te, chim hót líu lo, tiếng chị em làng xóm nói nói cười cười.

    Từ xa, cậu Bẩn xách chiếc cuốc ra đồng lúa, mồi hôi thấm ướt tấm lưng trần và tóc tai bù xù của cậu, nom thật trầy trật. Thím Tư vợ ông Tư Thông bán tre trong trấn đang hái ít ớt mọc sum sê bên ven bụi rậm, thấy cậu Bẩn bà bèn ngoắc ngoắc kêu to, cậu Bẩn dựng cuốc bên góc cây to, đi tới hỏi:

    "Thím gọi tôi có chuyện chi?"

    "Cậu Bẩn siêng năng thật, cáy lúa bắt sâu cả một đêm, trời mới sáng đã ra đồng rồi. Ui, thằng con tôi mà tham làm việc như cậu tôi mừng biết bao!"

    Thím huyên thuyên chẳng ngừng, khen cho đã rồi lại than vãn cả đống chuyện vụn vặt. Cậu Bẩn cười cười, đứng đó gãi đầu ráng nghe cho xong.

    "Mà này tôi bảo..." Thím túm tay cậu Bẩn lấm lét hỏi nhỏ: "Tin ông Bằng dạm hỏi dâu cho cậu hai là thật hả? Hổm rày trấn xã mình xôn xao tin này dữ lắm mà thật hư sao chẳng ai rõ cả."

    "Tôi chỉ là thằng cáy lúa thuê biết chi đâu mấy chuyện này, thím hỏi vậy tôi biết trả lời sao."

    Cậu Bẩn lắc đầu lia chia, "Huống chi có thật hay không thì đợi vài hôm là biết, ông định dạm hỏi thật thì tất nhiên sẽ báo cho hàng xóm để chung vui còn nếu ông vẫn im hơi lặng tiếng thì có lẽ chỉ là tin đồn nhảm do mấy bà tám dựng lên thôi."

    "Ông Bằng dạm hỏi dâu đã là việc như cơm bữa, dân mình còn lạ gì nữa, cái họ tò mò là ông Bằng lại nhăm nhe con gái nhà ai thôi, chứ ổng dạm hỏi dạm cưới mấy trăm cô cũng chẳng ai ngạc nhiên đâu."

    Thím Tư ngó nghiêng ngó trước, thỏ thẻ nói: "Cậu cũng biết rồi đấy, cậu hai nhà họ bị vậy... cô nào mà chịu gả."

    "Tật nửa chân chứ có phải què luôn đâu, mấy cô đó cứ làm quá lên!"

    Cậu Bẩn nhăn mày không vui, xách cuốc đi thẳng ra đồng bỏ lại phía sau tiếng kêu inh ỏi của thím Tư, trong lòng bực lắm, suốt đường đi vẫn nghĩ, đã già đầu rồi mà sao thị cứ thích tọc mạch chuyện nhà người ta hoài thế không biết.

    Hôm nay nhà ông Bằng làm cỗ lớn, từ sáng mấy cô hầu đã ra chợ mua cả ký heo, vịt, gà về để mần đãi khách, cửa nhà bếp chật ních người ra vào, khói bốc nghi ngút, lửa cháy phừng phừng.

    Bà Hiệu sai con Đào và con Hồng xắt lát phần đùi con heo, sai thằng Bèo và thằng Hồm khiêng bao thóc gạo kê mới mua từ trấn trên về vào bếp để rửa cho sạch, sau đó lại loay hoay túi bụi bảo xấp nhỏ ra vườn sau nhổ rau dưa. Bận rộn đến nỗi chẳng dư thời gian ngồi nghỉ mà tụi hầu vẫn chưa làm xong, tay chân đứa nào cũng vụng về chậm chạp, bụng mang tức bà chửi đổng cả lên, đứa nào đứa nấy cũng im thít nào dám hó hé.

    Quần quật suốt buổi trưa oi ả, cơm nước cuối cùng cũng mần xong hết thảy, đang lúc xấp nhỏ lấy chén đĩa ra nhà chính thì mợ Thảo đi vào, theo sau còn có nhỏ Kiều hay hầu mợ. Bà Hiệu đang nhai lá trầu thấy mợ dềnh dàng đi tới thì cun cút đến thưa dạ hỏi mợ cần gì. Mợ bảo bây đã hầm canh gà chưa, tự nhiên mợ thèm nên muốn húp một chén.

    "Thưa, canh gà đã đưa đến phòng của cô ba rồi ạ."

    "Úi giời, cô ba bộ tính ăn hết nguyên nồi luôn hay sao vậy, mà bây không nấu lẻ thêm nồi nào nữa à? Hay có đứa nào bớt xén tiền chợ rồi nên mới định cho mợ bây nhịn đói."

    "Dạ bầy này sao dám." Bà Hiệu run cầm cập, lắp la lắp bắp, "Tại cô ba đã dặn nấu bao nhiêu nồi canh gà thì bưng sang hết qua phòng bà tư, hầu nghe chủ nào dám cãi lại."

    Mợ lườm lườm từng đứa, bảo nhỏ Kiều gôm hết rổ hoa quả qua phòng mợ, còn dằn mạnh là đứa nào hó hé mợ cho ăn roi sát muối.

    Cu Bần núp ngoài cửa sổ ngóng tai nghe mợ Thảo giở giọng uy quyền ra sao, canh me lúc mợ đã đi xa cu bèn hối hả chạy tới phòng bà tư rồi gõ cửa rầm rầm.

    "Gõ chi cho lắm, bộ ai cướp tiền cướp nhà hay sao!"

    Cửa mở cái rụp, cu Bần không kịp phản ứng trượt chân ngã ngửa ra sau, mông nhỏ ăn ngay nền gạch cứng nhắc.

    "Ui, mông em tét rồi, cô ba hù em chết khiếp!"

    "Cho chừa cái tật hấp tấp! Đáng lắm cu!"

    Thơ đỡ cu cậu đứng dậy rồi nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, nháy mắt bảo cu cùng đi ra sau vườn.

    Tới một góc khuất nhỏ ở vườn rau, cu Bần nói ngay nói liền, Thơ nghe xong chỉ cười chứ chẳng nói gì khác, đưa cu mấy đồng nhỏ để cu ra chợ mua ít đồ ăn vặt, cu hớn hở nhận lấy, nhanh nhảu giấu trong túi áo cúi đầu dạ dạ cảm ơn rồi tung tăng chạy ra ngoài.

    Thơ về phòng gặp má tư, sắc mặt má xanh xao lắm, tóc tai nhễ nhại đầy mồ hôi, quần áo thì nhăn nhúm, má ngồi tựa vào đầu giường bần thần đến đỗi lạ.

    Thấy Thơ về, má hỏi: "Thằng cu Bần tìm con phải không? Vừa rồi má nghe thấy tiếng nó, bộ có chuyện chi hả con?"

    "Dạ phải, cu Bần tới tọc mạch với con vài chuyện vụn vặt trong nhà bếp, kể ra cũng không phải việc gì lớn."

    "Việc gì mà không phải lớn, kể má nghe thử."

    Thơ mỉm cười kéo ghế ngồi xuống, rót cho mình một ly trà ấm.

    "Cu chả kể chị Thảo tới nhà bếp làm phách làm lối với bầy hầu tớ, lúc chỉ nghe con dặn nhà bếp bưng canh gà qua sang phòng má thì đong đỏng nói bóng nói gió một hồi rồi mới chịu rời đi."

    Má tư cười khẩy:

    "Nó ra oai cho má xem đây mà, nhớ cái hồi nó mới về làm dâu ngày nào cũng cun cút theo sau má bợ đỡ, bây giờ đủ lông đủ cánh nên bắt đầu giở tính hạnh họe. Nó cũng không nghĩ thử bà tư này nào dễ chịu thua như thế, mới nhúm tuổi đầu đã bày đặt học trèo lên đầu người ta ngồi rồi!"

    "Như má nói chị ta còn non nớt lắm, ngoài ra oai với bầy hầu tôi tớ thì đâu còn biết làm gì. Má cứ mặc chị ta, nghĩ nhiều chi cho mệt mỏi."

    Thơ nói: "Huống chi trong nhà còn lắm chuyện cần quản, đợi má khỏe hơn rồi từ từ dạy dỗ chị ta cũng không muộn."

    Má tư không nói nữa nhưng lòng vẫn tức lắm, đợi Thơ về phòng má kêu con Cam vào, bảo nó chạy qua phòng bà hai thưa rằng bên đây có chuyện gấp cần mời.

    Lúc ông Bằng về có dẫn theo một vị khách quý, người ngoài ba mươi tuổi, ăn bận lịch sự lại ăn nói khách sáo khiêm nhường. Mấy đứa hầu tớ dóng mắt dòm đăm đăm, rủ nhau túm tụm xì xào đoán rằng là dân có học thức sống ở thành phố. Ông Bằng nổi tiếng là khó giao lưu thành ra bạn bè trong xóm chẳng có mấy người, nay thấy ông niềm nở tiếp đón người ta như thế hẳn là vị khách vô cùng đặc biệt.

    Ông mời khách một con heo quay sữa thơm nức mũi, tiếp đãi bằng hủ rượu thuốc đã ủ lâu năm còn hào phóng sai xấp nhỏ mời gánh hát có tiếng trong xã tới nhà biễu diễn. Hai người trò chuyện đến say xưa, hơi chiều chiều hai ông bạn chụm đầu cụm ly đã ngà ngà say mất, bà cả dặn con hầu đỡ khách vào phòng nghỉ, lại bảo nhà bếp hầm canh rừng giúp ông bây giải rượu, tối nay còn bày cỗ đãi khách khứa say bí tỉ vậy sao tiếp đón người ta đàng hoàng được.

    Tối nay nhà tiếp xóm giềng đến ăn cỗ, mợ Thảo loay hoay với đống tất lụa trên bàn, nào gấm nào vải, nào phấn nào hoa, chọn đi chọn lại mà vẫn chưa xong. Mợ bảo con Kiều qua phòng cô ba Thơ thưa chuyện cho mợ mượn bộ lữ trang ngọc trai để đeo dự cỗ, lúc con Kiều về thấp thỏm nói cô ba nói khéo không cho vì đã hứa cho bà tư mượn đeo rồi. Mợ giận tím mặt, đi qua đi lại trong phòng với vẻ bực tức.

    "Má hai cũng thật là, sắm đồ cho nó lắm thế không biết, sau này gả đi nó cũng mang hết cung phụng cho nhà chồng chứ đâu còn nhớ gì công ơn dưỡng dục của cái nhà này!"
     
    Andrea, Du Caluthyeen thích điều này.
  5. luthyeen

    luthyeen mùa nắng chưa về Thành viên BQT

    Bài viết:
    903
    Đã được thích:
    5,543
    Điểm thành tích:
    140
    @Kiều Trăng Chào mừng bạn đến với đội ngũ tác giả của Cừu Mọt Sách nhé.
    Bạn đọc qua một lượt về cách đăng truyện, trình bày truyện rồi tạo chủ đề ở mục truyện dài nha. Cảm ơn bạn.
     
    Andrea, Du CaKiều Trăng thích điều này.
    1. Bình luận
    2. luthyeen
      luthyeen
      Hì. Có gì đâu, vừa đúng lúc mình đang onl đó mà.
      30/4/19 Báo cáo
    3. Kiều Trăng
      Kiều Trăng
      Mod kiểm tốc hành quá, mình còn đang thấp thỏm không biết có bỏ sót lỗi nào không.
      30/4/19 Báo cáo
  6. Tuyết Dương

    Tuyết Dương Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    8
    Đã được thích:
    33
    Điểm thành tích:
    13
    - Tên tác phẩm: Vợ yêu... về nhà với anh nhé!
    - Tác giả: Tuyết Dương+Tiểu Đào
    - Thể loại: Ngôn tình
    - Tình trạng (đang sáng tác/hoàn): Đang sáng tác
    - Giới thiệu (tóm tắt) tác phẩm: Hai cô gái vì đi ăn không mang tiền nên phải ở lại rửa chén và gặp ma cà rồng trong đêm đó tại quán ăn nọ. Không những thế, họ còn bị bắt cóc. Cuộc sống của họ sẽ như thế nào? Liệu họ có bình an trở về?


    - Chi Ẩn đi ăn thôi. Sắp bảy giờ tối rồi kìa, ngươi cứ thích ngồi lì trong nhà tắm hả? - Ngọc Dương quát Chi Ẩn với vẻ mặt tức giận, đan xen vào đó một ít khuôn mặt ủ rũ vì chờ quá lâu và đói.

    Chi Ẩn nói vọng ra:

    - Rồi, rồi, sắp xong rồi.

    Mười lăm phút sau:

    Ngọc Dương tức giận đến nỗi mặt đỏ cả lên và quát lần hai:

    - Bao giờ thì cậu mới chịu ra hả? Hay cậu ngủ luôn trong đấy rồi.

    Ẩn bước ra từ phòng tắm và nói:

    - Làm như tớ đi đâu cũng ngủ được ý. Có bao giờ ai ngủ trong nhà tắm chưa hả, con khùng?

    - Thế cậu ở trong đó mấy tiếng rồi?

    Ẩn giả bộ ngây thơ nói:

    - Mấy tiếng ấy nhỉ? Có đồng hồ đâu mà nhìn. Mà có đi ăn không hay ở đấy bà tám?

    - Không ăn cho mà chết đói à? Đi! - Ngọc Dương ra lệnh với giọng vô cùng hung dữ.

    ~O~

    Đến quán ăn, Ẩn bước vào với vào trang trọng nhưng trong túi thì chẳng có đồng nào vì nghĩ Dương đã mang tiền.

    Ẩn ngồi xuống bàn, cầm menu và gọi rất nhiều món ăn. Dương thấy tự dưng Ẩn gọi nhiều thế mà không sợ cháy túi nên định hỏi nhưng thôi. Sau khi ăn xong, Dương lên tiếng:

    - Cậu mang bao nhiêu tiền vậy?

    Ẩn vừa uống nước vừa nói:

    - Ớ ả ang ồng ào ả. (Tớ chả mang đồng nào cả).

    - Hả? Tớ cũng không mang tiền. Bây giờ chúng ta phải làm sao đây? - Dương hốt hoảng nói.

    Dương tự trách mình. Thật là, đáng ra mình phải mang tiền mới đúng chứ có bao giờ nó mang đâu. Từ đây chạy về nhà trọ khá xa, giờ phải làm sao?

    Đến giờ đóng cửa, chủ cửa hàng đến chỗ họ và hỏi:

    - Chúng tôi sắp đóng cửa rồi, mời hai vị trả tiền rồi về cho chúng tôi nghỉ ngơi.

    Dương ấp úng nói:

    - Thật ra thì... tụi cháu quên mang tiền rồi ạ. Chúng cháu có thể làm gì để trả tiền cho bác đây.

    Chủ quán ở đây vốn là người hiền lành và Dương với Ẩn còn là khách quen thế nên ông ấy có thể cho nợ. Nhưng bỗng vợ ông ấy đi xuống và quát:

    - Bọn bây đi ăn mà không mang tiền à? Đừng có làm bộ mặt ngây thơ đó. Tao biết bọn bây cố tình rồi, khỏi phải chối. Không mang tiền thì rửa chén.

    Vợ ông ấy lúc nào cũng hung dữ nên ông chủ quán luôn nghe lời và không dám nói lại vì sợ vợ. Khi Ẩn thấy ông ấy định nói lại thì vội ngăn:

    - Bác không cần nói giúp chúng cháu đâu ạ. Sự việc này bọn cháu làm ra thì phải chịu. Chúng cháu sẽ rửa chén.

    Ông chủ quán ái ngại nhìn họ nhưng sau đó thở dài cho qua. Cũng đúng thôi, khó mà bênh vực nhau trong trường hợp này. Ông ấy dẫn hai người họ vào trong nhà bếp rồi cúi gập người xuống như thay lời xin lỗi về thái độ của vợ mình. Sau đó, ông đưa chìa khóa cho họ, dặn dò kĩ rồi mới về.

    Ngọc Dương bắt tay vào rửa chén trong khi Chi Ẩn lại ngồi chơi. Không phải là Ẩn không muốn làm mà vì Dương không cho động vào, sợ Ẩn rửa một chén vỡ đến mười cái chén. Ẩn từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng phụ thuộc vào Dương cả khiến cô rất lo lắng cho tương lai sau này của Ẩn. Không biết ai xui xẻo hốt phải Ẩn nhỉ? Haiz, đúng là Ẩn có quá nhiều thứ khiến Dương phải lo lắng. Sao cô lại vớt con này cơ chứ? Chắc lúc đó thần kinh nó hơi chập. Dương tự nghĩ và gật gù tán thưởng sự suy luận bá đạo của mình.

    Bỗng cả hai người đều có cảm giác hơi lạnh ở cổ. Cả hai đều quay lại và thấy hai người thanh niên tầm tuổi họ đứng đằng sau mình. Chi Ẩn bất giác hét lên vì thấy họ có mắt đỏ. Cô đã từng đọc qua một cuốn sách, những người có mắt đỏ chính là ma ca rồng. Dường như Dương hiểu được ý nghĩ của Ẩn, liền thốt lên:

    - Hai người là ai, tại sao lại ở đây?

    Người con trai với mái tóc đỏ đứng đằng sau Dương lên tiếng:

    - Ta là ai? Ta cũng không biết ta là ai nữa.

    - Ngươi là ma cà rồng chứ là ai, cái đồ ngu ngốc. - Ẩn ức chế với câu trả lời của chàng trai đó nên lập tức chửi lại.

    Sau câu nói của Chi Ẩn, cô bỗng dưng xỉu vì một chàng trai có mái tóc màu đen cắn vào cổ.

    - Thật thú vị. Dám chửi lại ma cà rồng mà không hề e sợ. Cô gái này sẽ là của ta. - Chàng trai đó nhếch môi, nói với giọng thích thú.

    Dương hoảng sợ, bắt đầu lùi dần, cầm con dao bếp gần đó lên chỉ thẳng mặt họ:

    - Bỏ Ẩn ra và cút ngay!

    Cô đã không biết mình vừa phạm sai lầm. Chàng trai tóc đỏ có vẻ rất tức giận. Chớp mắt một cái, hắn đã ở ngay sau Dương. Hắn cắn vào cổ của cô. Rất đau, đó chính là cảm giác trước khi cô mất đi hết ý thức.

    ~O~

    "Mình đang ở đâu đây?" Chi Ẩn ôm đầu và dần ngồi dậy. Cô giật mình vì đây không phải phòng của mình. Căn phòng này chủ yếu hai màu chủ đạo là trắng và đen, ngay cả đồ dùng trong phòng cũng vậy. Chắc hẳn chủ căn phòng rất lạnh lùng, cô thầm nghĩ và khẳng định với chính bản thân mình. Cô rón rén bước ra khỏi phòng. Nhìn xung quanh, Ẩn khẳng định rằng đây chắc chắn là một cung điện vì nhìn kiến trúc của nó giống cổ xưa và rất rộng lớn. Điều đặc biệt nhất, nó không giống cung điện của người mà là của ma cà rồng, nó thật giống y hệt trong một cuốn sách cô đọc. Cô thấy thật may mắn khi đọc sách. Phải chăng đó chính là sức mạnh của những cuốn sách?

    Bỗng Chi Ẩn nghe thấy tiếng bước chân, cô liền trốn xuống gầm giường. Bước chân càng ngày càng gần. Rồi cánh cửa phòng mở ra, một nam nhân đi vào. Cô cố im lặng và gắng không phát ra tiếng động để không bị phát hiện.

    "Mới đi có tí mà người đâu rồi?" Một giọng nam lạnh giá vang lên. Sau đó người đó liền đi ra khỏi phòng. Cô chui khỏi gầm giường, người dính đầy bụi và mạng nhện. Trời ạ! Cái gầm giường gì mà lắm bụi thế không biết, không chừng bị bệnh ho lao do hít phải quá. Cô bước ra ngoài rồi chạy tứ lung tung, mục đích là để khám phá cung điện này.

    ~O~

    Một tì nữ bước vào trong căn phòng vừa nãy của Ẩn và bắt đầu khóc ròng vì sàn nhà mới lau đã bẩn. Số tì nữ này nhọ thật, gặp ngay Ẩn mới đau. Đáng lẽ người đó không nên đảm nhận lau dọn căn phòng mà Ẩn nằm mới đúng.

    ~O~

    Chi Ẩn chạy gần hết cung điện mà vẫn chưa kiếm được Dương. Đi đến đâu, cô cũng vẽ lại để làm cái bản đồ. Một khi cô đã nắm bắt được hết cung điện ở đây thì chuyện bỏ trốn là dễ như chơi, chẳng khác gì trở bàn tay. Bỗng cô thấy một căn phòng mà mình không để ý. Cửa căn phòng trang trí có một cái đầu lâu khiến Ẩn muốn đạp nó một cái. Không biết thằng điên nào trang trí như vậy nhỉ? Nếu gặp được, chắc chắn Ẩn sẽ giết hắn, cái người không có mắt thẩm mĩ. Cô bắt đầu nghĩ lại rằng mình đã vẽ cái này vào bản đồ chưa nhưng không hề có. Sao kì lạ thế nhỉ? Chắn chắn, căn phòng này có gì đó bất thường. Cô đã đi qua nơi này nhiều lần mà không thấy, chẳng lẽ nó có kết giới chăng? Mà cũng kì thật, lúc nãy cô không thấy mà giờ lại thấy. Liệu trong căn phòng này có bẫy để cài trộm thì sao? Cô đã đọc qua rất nhiều cuốn tiểu thuyết liên quan đến ma cà rồng nên cô khá hiểu về họ nhưng có bao giờ họ sợ trộm đâu mà cài bẫy. Đang suy nghĩ thì bỗng Chi Ẩn nghe tiếng bước chân, liền chạy đi. Trước đó, cô đã đánh dấu lại căn phòng đó để tí quay lại tìm hiểu. Đúng là một cô gái hiếu kì và không biết sợ.

    ~O~

    "Cô gái đó rốt cuộc đi đâu rồi?" Chàng trai tóc màu đen tức giận nói với chàng trai tóc đỏ.

    "Anh không ngờ em có thể mất bình tĩnh như vậy đó, Phong à. Từ lúc sinh ra tới giờ thì đây là lần đầu anh thấy biểu hiện đó chỉ vì một đứa con gái." Chàng trai tóc đỏ nhìn đăm chiêu chàng trai tóc đen, trong đôi mắt đó có hàm ý trêu chọc.

    "Ai ngờ cô ta tỉnh nhanh như vậy chứ. Anh thì hiểu được cái gì khi cuối cùng cũng tìm được cô gái làm mình hứng thú chứ Ân." Phong sốt ruột, cứ đi đi lại lại.

    "Em mà tìm được cô ta thì đừng trách với em." Trong mắt Phong có tia nhan hiểm, nếu ai nhìn vào đấy có thể sẽ rùng mình và chết lạnh mất.

    Không khí ở đấy bắt đầu lạnh lẽo một cách đáng sợ khiến ai cũng phải rùng mình khi đứng đó. Hai chàng trai này thật bí ẩn và nguy hiểm.

    ~O~

    Chi Ẩn tiếp tục cuộc trình tìm kiếm Dương và khám phá cung điện của ma cà rồng. Hầu như cô đã tìm hết tất cả mọi chỗ trừ căn phòng cô đánh dấu lúc nãy mà vẫn không tìm được lối thoát. Vậy thì lối thoát duy nhất chỉ có thể là cửa chính thôi. Chắc chắn cửa chính sẽ có mấy người canh gác chứ không thể nào không có được. Haiz, đành quay về căn phòng đó vậy, có lẽ đó là nơi trốn thoát thì sao. Nghĩ là làm, cô chạy thật nhanh về căn phòng vừa nãy. Mong là cái dấu vết cô đánh vẫn còn ở đấy, chứ không thôi thì toi mất.

    ~O~

    Đứng trước cửa phòng, cô rụt rè cho tay vào thử mở cửa. Không biết kết giới sẽ phản lại cô không nhỉ? Thôi thì cứ liều vậy, có gì thì bị phát hiện hoặc bị nó phản lại thôi chứ mấy. Cùng lắm là bị đập vào tường và ngất xỉu. Có khi để lại dị chứng sau này thôi, có gì to tát đâu. Nghĩ vậy, cô bắt đầu mở cửa ra không chút e sợ và điều ngạc nhiên là cô không bị gì cả. Mà thôi, rảnh quá mới quan tâm, chắc trời phù hộ đấy mà. Ẩn đi vào và giật mình khi thấy Dương trong đó. Hóa ra là Dương ở đây, hèn gì kiếm hoài không thấy. Bất giác, cô nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại căn phòng này. Cô nhanh chân trốn dưới gầm giường. Ngày gì mà xui vậy trời, toàn phải trốn dưới gầm giường không à. Không những thế, dưới đó toàn bụi với mạng nhện. Ẩn chửi rủa trong bụng. Tiếng bước chân càng ngày càng gần khiến cô cảm thấy lo lắng hơn. Cầu mong không phát hiện ra cô ở đây. Cánh cửa ngày càng mở ra, cô nghĩ thầm: "Đừng có đi về chỗ này, làm ơn đấy!" Nhưng không, bước chân càng ngày càng tiến gần đến chỗ cô.

    "Đừng trốn nữa, tôi biết cô ở đó rồi." Tiếng thanh niên cất lên làm Ẩn có vài phần giật mình nhưng cô không lên tiếng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/5/19
    Andrea thích bài này.
  7. Lạc

    Lạc Cừu hường huệ Cừu tác giả

    Bài viết:
    91
    Đã được thích:
    513
    Điểm thành tích:
    83
    MẪU ĐĂNG KÝ:
    - Tên tác phẩm: Story: Em, Anh và cô nàng Tóc Rối
    - Tác giả: Lạc Mỹ Xuyên Thu
    - Thể loại: Hiện đại, tự truyện, truyện luân phiên ngôi kể.
    - Tình trạng (đang sáng tác/hoàn): Đang sáng tác
    - Giới thiệu (tóm tắt) tác phẩm:

    Là một câu chuyện kể về quá trình yêu đương trên những cuộc tình không hồi kết của Em - một cô gái có cá tính phóng khoáng nhưng cũng mang một tâm hồn yếu đuối.

    Là quá trình yêu thương thầm lặng của Anh, một người có trái tim ấm áp nhất trên đời này, tình yêu của anh là bao dung, là thông cảm và cũng là tha thứ cho bao lần bị người mình yêu thương thương tổn.

    Là quá trình rất ư là thú vị giữa cô nàng Tóc Rối và cuộc sống luôn rối tinh rối mù của mình, y như cái tên của cô vậy.

    Là những story tưởng chừng như họ chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng lại có một sợi dây vô hình trở nên thắt chặt.

    - Đính kèm CHƯƠNG MỘT từ
    1200 - 3000 từ của tác phẩm
    được thu gọn trong thẻ spoiler.

    Sài Gòn, một buổi sớm trải đầy ánh nắng ấm áp và êm dịu. Tia sáng yếu ớt đôi lần cố len lỏi vào căn phòng qua bức màn che khuất ô cửa sổ chạm đất, một tia nắng, hai tia nắng, và...

    "Bịch..."

    "A..."

    "Meo!"

    Âm thanh phát ra liên tiếp khiến căn phòng buổi sớm đầy yên tĩnh trở nên hỗn độn. Tia nắng lúc này đã lan đến đầu chiếc giường được đặt cạnh ô cửa sổ, khẽ rọi vào khuôn mặt rất ư là khó chịu kèm theo bộ tóc uốn xù che khuất đi cái miệng đang lầm bầm chửi rủa của cô gái đang nằm dưới giường, đúng rồi, là dưới giường.

    Tóc Rối lồm cồm bò dậy, hai tay chống vào thành giường, cái chân khẽ dùng lực đẩy thân người lên, phịch, một lần nữa cô lại yên vị trên chiếc giường rộng gần bằng hai mét vuông của mình. Đôi mắt lèm nhèm chuẩn bị thiếp đi lần nữa, mặc kệ con mèo đen của mình đứng dưới giường nhìn lên với ánh mắt căm phẫn. Rõ ràng nó đang ngủ yên lành lại bị cô nàng kéo ngã xuống giường cùng, vậy mà cô cứ thế lại ngủ yên lành như chưa có chuyện gì, nó kêu vài tiếng phản kháng, thấy người trên giường chẳng có chút phản ứng gì, nó khẽ rườm rườm nhảy lên bụng cô, cuộn tròn người lại, sau đó... cũng ngủ thiếp đi.

    Mỗi buổi sáng đều phải trải qua sự tình như vậy ít nhất hai ba lần, Tóc Rối quen rồi, chú mèo tên Lười cũng quen rồi.

    ...

    Buổi sáng cuối tuần, nắng bắt đầu lên cao, trên con đường sách yên bình lác đác vài vị khách nước ngoài đi dạo quanh những cửa hàng sách hai bên đường, cách hai ba cửa hàng sách sẽ xuất hiện một quán cafe. Có quán được bày trí lung linh, trước quán treo đầy chuông gió, mỗi lần có một ngọn gió thoảng qua, khắp quán sẽ vang lên tiếng đinh đinh đang đang, rất vui tai. Cũng có những quán cafe trông rất nhã nhặn, trên tường treo vài bức tranh phong thủy, bàn ghế được bày trí theo kiểu bàn tròn, chính giữa sẽ đặt một chậu cây kiểng, cành lá xanh um, trông rất thích mắt. Điều đặt trưng ở những quán cafe này là mỗi quán đều có một kệ sách lớn được bày trí xen kẽ nhau, trên đó sẽ bày trí đủ loại sách, mỗi vị khách ghé đến đây đều sẽ chọn cho mình một hoặc vài quyển, gọi một tách cafe, vừa trò chuyện vừa nhâm nhi từng chút một.

    Lúc này, có hai vị khách nước ngoài vừa bước ra khỏi một cửa hiệu sách của một nhà xuất bản nổi tiếng, họ ngó quanh một lúc giữa hai con đường, dường như đang phân vân nên tìm quán cafe nào để nghỉ ngơi. Một lúc sau, họ bước vào quán cafe được trang trí nhã nhặn kia, ánh mắt vẫn còn liếc khẽ vào quán cafe đối diện, dáng vẻ như có người đang theo dõi mọi hành động của họ vậy.

    Tóc Rối thu lại ánh mắt ai oán của mình lại, chống cằm bặm môi nhìn lại quán cafe vắng tanh vắng ngắt của mình, phải rồi, quán cafe của cô chính là cái quán đối diện với cái quán trang trí nhặn kia đó. Cô thậm chí có chút muốn tự bạt tai mình một cái, rõ ràng lúc mua lại quán cafe này cô chỉ cảm thấy nó rất hợp mắt với mình, nào quan tâm tính cạnh tranh giữa các quán cafe ở đây như thế nào chứ, đợi đến khi cô trang trí xong xuôi, khai trương hơn cả tuần rồi mà vẫn chỉ có lác đác vài vị khách ghé thăm, được rồi, thật ra hơn nửa trong số đó là bạn bè và đồng nghiệp cũ của cô đến ủng hộ thôi.

    Quán cafe của Tóc Rối thật ra cũng rất có phong cách, bao quanh quán đều là cửa kính thủy tinh, những đường viền được kết hợp với loại gỗ lim Nam Phi, trông rất tinh tế, và thật sự tinh tế hơn nữa nếu như khắp quán không treo đầy dreamcatcher, mà không chỉ vài cái, hầu như nó được treo đầy khắp các nơi, chỉ cần ngẩng đầu lên sẽ thấy, nhìn phía trước cũng thấy, ra khỏi quán vẫn không thoát khỏi hàng dreamcatcher bay bổng trong gió.

    Thật ra quán cafe có phần... ừm, cá tính này lại rất hợp với những cô cậu ở lứa tuổi học sinh hay sinh viên, chỉ là, nó lại có phần lạc nhịp với con đường sách thường đón những vị khách thuộc phần tri thức và khách du lịch này. Đa số họ đều sẽ chọn những nơi yên tĩnh, nhã nhặn như quán cafe đối diện kia.

    Tóc Rối rất thích dreamcatcher, vật có đặc tính thu hết những giấc ác mộng, và sẽ bảo vệ người ta bởi những giấc mơ đẹp. Thật ra cô không mê tính gì gì đó, cô chỉ cảm thấy, mỗi lần đi vào giấc ngủ, nếu như có nó bên cạnh, cô sẽ không gặp phải những cơn ác mộng của quá khứ. Và giải thích đơn giản hơn vậy, dreamcatcher chính là món quà duy nhất của Mối Tình Đầu tặng cho cô. Tuy rất lâu rồi cả hai không còn liên lạc, nhưng cô vẫn giữ nó bên cạnh như một điều gì đó của tưởng niệm.

    Chú mèo Lười lúc này đang cuộn mình trên một giá sách cạnh quầy bar, toàn thân nó đều là bộ lông màu đen bóng mượt, dưới cái nắng hè thoang thoảng chút gay gắt, nó quẩy quẩy chiếc đuôi dài thượt lên xuống đuổi theo những tia nắng như một trò chơi vô vị. Mắt híp híp nhìn cô chủ đang thở dài thườn thượt của nó, ngáp ngáp cái miệng nhỏ một cái, điệu bộ chẳng quan tâm, chuẩn bị đánh một giấc dài.

    Lúc này, quán cafe của Tóc Rối bất ngờ đón một vị khách, người nọ là một thanh niên tầm hai mười lăm, hai mươi sáu tuổi, dáng cao gầy, cặp kính mắt dày cộm che đi đôi mắt có phần thâm quầng lơ đễnh, trên tay cầm một chiếc cặp táp Nobleton đắt đỏ, dáng vẻ như chỉ tùy tiện bước vào một quán cafe nào đó mà chẳng để tâm cách bày trí xung quanh, anh ta bước đến quầy bar, gọi một tách espresso rồi tùy tiện ngồi một góc cạnh cửa kính, cúi mặt vào cái laptop gõ liên hồi.

    Nếu là bình thường Tóc Rối sẽ chẳng để tâm đến, nhưng kể từ ngày khai trương đến hôm nay đã một tuần hơn rồi, vị khách này đều chẳng gián đoạn ngày nào mà cứ tầm giờ này sẽ đến, gọi một tách espresso, và cứ ngồi như thế đến chiều muộn, cô dám chắc nếu như quán cô mở 24/24 giờ thì anh ta sẽ ngồi như thế mãi ở quán cô luôn. Được rồi, thật ra thì có một mặt hàng như thế khiến cô được an ủi được phần nào trước tình hình vắng khách thế này, cho nên rất tự nhiên, cô đợi vị khách kia nghỉ tay nhấp một ngụm cafe rồi mới lân la đến bắt chuyện.

    "Chào anh trai, từ bây giờ anh chính là khách Vip ở quán tôi rồi đấy nhé! Đây, quà tặng kèm cho khách Vip."

    Cô nói với giọng nửa đùa nửa thật, đặt một đĩa bánh ngọt nhỏ xinh lên bàn chàng trai trẻ, mái tóc uốn xù màu tràm của cô khẽ lay động, như muốn trốn vào những tia nắng mai, mặc sức tỏa sáng.

    Chàng trai ngẩn ngơ nhìn cô một cái, rồi bối rối đẩy cặp dày cộp của mình, ngập ngừng đáp hờ một tiếng rồi lại cắm đầu vào cái laptop gõ gõ, thỉnh thoảng lại ngước nhìn khẽ cô một cái rồi lại cúi xuống, cứ lặp lại như thế, trông dáng vẻ như một cậu trai mới lớn đứng trước giáo viên mình với vẻ chột dạ.

    Tóc Rối bỗng cảm thấy dáng vẻ của chàng trai này có gì đó rất quen thuộc, nhưng lại chẳng nhớ nổi đã từng gặp ở đâu, sau đó cô lại có chút ác ý mà cứ đứng mãi ở đó, mặc dù cô cảm thấy hành động như vậy rất vô duyên, ừm, cho nên khi bị chàng trai nhút nhát kia nhìn đến lần thứ chín, da mặt của cô cũng không thể dày hơn được nữa, Tóc Rối quay lại quầy bar, chống cằm nhàm chán, khẽ lầm bầm, thật là một người vô vị.

    Chú mèo Lười thu hết mọi thứ vào mắt, cái miệng phát ra vài tiếng meo meo như trêu cợt cô rồi lại tiếp tục vẫy vẫy đuôi, tiếp tục lười biếng.

    Lúc này, chiếc dreamcatcher treo trước cửa đón một ngọn gió nhẹ, lay động qua lại, giữa ánh nắng phát ra thứ ánh sáng dịu dàng, êm đềm.
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/5/19
    luthyeen, Du CaAndrea thích điều này.
  8. luthyeen

    luthyeen mùa nắng chưa về Thành viên BQT

    Bài viết:
    903
    Đã được thích:
    5,543
    Điểm thành tích:
    140
    Cô sửa lại một số đoạn sai chính tả nha. <3

    nó kêu vài tiếng phản khán, thấy người trêngiường chẳng có chút phản ứng gì,

    chính giữa sẽ đặt một chậu cây kiểng,

    Thật ra cô không mê tính gì gì đó, cô chỉ cảm thấy, mỗi lần đi vào giấc ngủ,nếu như có nó bên cạnh,

    cặp kính mắt dày cộm che đi đôi mắt có phần thâm quần lơ đễnh,
     
    Lạc thích bài này.
  9. Lạc

    Lạc Cừu hường huệ Cừu tác giả

    Bài viết:
    91
    Đã được thích:
    513
    Điểm thành tích:
    83
    Tôi sửa rồi nhé, cô check lại nha.
     
    luthyeen thích bài này.
  10. luthyeen

    luthyeen mùa nắng chưa về Thành viên BQT

    Bài viết:
    903
    Đã được thích:
    5,543
    Điểm thành tích:
    140
    Chào mừng @Lạc đến với team Tác giả của Cừu Mọt Sách nha. <3
     
    Lạc thích bài này.
  11. Âu Dương Y Điểm

    Âu Dương Y Điểm Cừu Nuôi Mèo Thành viên BQT Cừu đọc bông Cừu chuyển ngữ Cừu thông tấn Cừu PR

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,576
    Điểm thành tích:
    100
    Phần trình bày rất tốt, chỉ có 1 lỗi chính tả, sửa lại để được duyệt nhé.
    Lỗi chính tả:
    => Trêu chọc.

    @Du Ca chị gắn nơ cho bạn ấy nhé.
     
    Andrealuthyeen thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Âu Dương Y Điểm
      Âu Dương Y Điểm
      Rồi chị ạ.
      6/5/19 Báo cáo
    3. Du Ca
      Du Ca
      Chương 1 đủ 1200 từ chưa em.
      6/5/19 Báo cáo
  12. Tuyết Dương

    Tuyết Dương Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    8
    Đã được thích:
    33
    Điểm thành tích:
    13
    Đã sửa ạ!
     
    Âu Dương Y Điểm thích bài này.
  13. Ivy Adelaide

    Ivy Adelaide Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    53
    Điểm thành tích:
    13
    Tên tác phẩm: The stories of Adelaide
    Tác giả: Ivy Adelaide/Jessica J.M.
    Thể loại: Fantasy
    Tình trạng: Đang sáng tác
    Giới thiệu tác phẩm:
    Adelaide Rachel, cô gái rảnh rỗi bậc nhất trong Hiệp hội Pháp sư Chiêm tinh, sống ở đảo Elysium trong sự lãng quên của mọi người - và của chính cô.

    Tôi đến thăm Adelaide vào một ngày trời nắng, rất đẹp.

    Căn nhà gỗ của Adelaide nằm bên bờ biển, ở nơi nào đó mà cái la bàn của tôi không còn xác định được Bắc Nam, nó quay vù vù như một cái quạt hỏng. Tôi nghĩ là cái smartphone dùng để ghi âm và liên lạc của tôi chắc cũng sập luôn, nhưng mà may mắn thay, nó vẫn dùng được.

    Adelaide sống ở một nơi quái đản như thế. Mặc cho việc nó không phải là chỗ thuận lợi để bạn sống một cuộc sống hối hả, nhưng tôi cũng biết vì sao Adelaide lại định cư ở đây.

    Biển rất đẹp, màu xanh óng ánh, bãi cát vàng như nghệ. Căn nhà nằm dựa lưng vào rừng dừa xanh mơn mởn, rất gần có một nhà thờ bằng cẩm thạch trắng toát viền đen mà tôi tin chắc nó bị cuốn vào "đảo Thời gian" chắc cũng phải từ khi nữ hoàng Jane Grey bị chém đầu.

    Đúng vậy, nơi này tên là Đảo Thời gian, hay còn gọi là Elysium. Ở Elysium, tất cả luôn luôn tươi đẹp và yên bình, thành thị không xâm lấn nổi. Một nơi quá phù hợp để nghỉ dưỡng, nhưng từ rất lâu rồi, trừ những phù thủy có ma lực đủ mạnh để hiểu về thần thoại, cũng chỉ có Adelaide ở đây cùng vài đứa trẻ. Từ rất lâu rồi, từ khi Thần thoại Hy Lạp hoàn toàn biến mất khỏi đời sống tín ngưỡng của người dân, linh hồn chết đến đây càng ngày càng ít, rồi mất hẳn.

    Tôi gõ cửa nhà Adelaide. Căn nhà bằng thân dừa sơn màu gỗ, trước cửa treo một chùm hoa dừa khô tỏa hương nhè nhẹ, hương gì đó mà chỉ có Adelaide mới biết được. Có một chiếc chuông nhỏ bằng bạc cùng sợi dây kéo nằm lấp sau chùm hoa phòng khi có người đến gõ cửa mà người trong nhà không nghe.

    Cánh cửa mở ra, bản lề trơn, không hề nghe tiếng cót két. Tôi chào đứa trẻ vừa mở cửa - Douglas Gray - rồi bước vào nhà. Adelaide chuộng sự tối giản và sạch sẽ. Mặc cho căn nhà hơi nhỏ, vẫn có đủ bốn phòng ngủ, một phòng cho Adelaide, hai phòng cho hai đứa trẻ Douglas Gray và Anne Grey, phòng ngủ cuối cùng dành cho khách. Phòng khách được trang trí bằng một bình chuông xanh đặt trên bàn gỗ, chiếc hộp trắng đựng đồ trang sức của Anne đặt sát bên chiếc hộp đen đựng vài thứ lặt vặt dễ thương của Douglas. Kệ trên cùng có một đàn chó sứ đốm nâu và trắng, con đứng con ngồi, con nằm, trông rất thật. Trần nhà treo những chiếc túi to bằng bàn tay người lớn được tết từ rơm vàng óng, và Adelaide đặt đèn vào đó. Phòng sách nối liền với phòng ngủ của nàng, nhưng phải ra hành lang mới có cửa thông với phòng bếp, và cái bếp thì quen thuộc với Douglas và Anne hơn là Adelaide. Chúng rất vui lòng phục vụ cho nàng, vì chính nàng đã cứu chúng khỏi một cơn hỏa hoạn trong nhà thờ. Chắc cũng phải năm mươi năm rồi, nhưng chúng vẫn không lớn lên. Ngay cả Adelaide cũng không hiểu lí do.

    Douglas giữ ngoại hình mười ba tuổi của mình, tóc đen xù, da trắng, mắt màu huyền, và trông có vẻ nổi loạn của một đứa con trai. Anne mười một, tóc vàng ươm như rơm tươi, tết bím và cột lại bằng một dải ruy băng màu trắng chấm bi xanh dương mà Adelaide đã bóc lột được của Larissa. Da cô bé hơi sẫm màu một chút, đôi mắt xanh dương rất hợp với dải ruy băng của cô. Cô thường mặc chiếc đầm ở nhà bằng vải trúc bâu trắng điểm những chiếc lá màu tôm luộc.

    Anne đã thông báo với Adelaide việc tôi đến chơi nhà. Cửa cọt kẹt mở, và nàng bước ra, duyên dáng trong bộ đầm màu hoa cà nhã nhặn với điểm nhấn là dải ruy băng đỏ tím buộc quanh eo. Nàng vẫn tươi tắn y như ngày xưa với mái tóc màu đỏ rực thả xuôi xuống thắt lưng, da trắng muốt như hoa huệ, đôi mắt đẹp như hai viên ngọc bích có chút mộng mơ. Ngồi đối diện tôi, nàng châm cho tôi chén trà, rồi hỏi:

    "Elaine tới đây thăm Ade?"

    Tôi luôn lúng túng khi ở trước Adelaide. Nàng giống như một thiên thần, không thể xâm phạm, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Nhưng rồi tôi cũng nặn được ra vài từ:

    "Ừ... ừm... Đúng thế..."

    Adelaide khẽ cười, đẩy chén trà sát hơn về phía tôi:


    "Elaine uống trà đi. Trà hoa cúc có hương dừa, Ade hy vọng Elaine sẽ thích."

    Tôi thử nhấp một chút trà. Nó rất thơm. Xem ra tôi đã coi thường tài phối hương của Adelaide. Nàng sống ba phần tư đời trong nhung gấm, qua ngày với trà đạo, hoa cỏ, thêu thùa và những nụ cười ngọt lịm như mật ong trong bộ váy dài thật đẹp. Chẳng giống như tôi, tôi sinh ra trong môi trường của những kẻ sống bằng bản năng.

    Thô lỗ và cục cằn, hoặc cái gì đấy tồi tệ hơn, đấy là những năm tháng đầu đời của tôi.

    Adelaide vẫn giữ nguyên nụ cười, nàng dịu dàng:

    "Elaine không thích nó sao?"

    "K... không." Tôi lắp bắp. "Ừm... tôi rất thích nó."

    Chúa ơi, tôi lại sai về quy tắc giao tiếp cơ bản rồi. Trước mặt Adelaide, tôi không bao giờ bình tĩnh được, cứ như học sinh trước mặt giáo viên trong khi kiểm tra bài cũ ấy.

    Adelaide cười khúc khích. Nàng cười rất nhiều, và ai cũng thoải mái khi ở bên nàng. Giọng nàng không cao vút, nó hơi khàn, nhưng điều đó làm giọng nàng trở nên ấm hơn và ngọt lịm như nắng ban mai.

    Adelaide hỏi thăm tôi về tình hình lũ mèo đen nhà tôi, rồi ngó ra cửa sổ. Trời đã ngả chiều.

    Đảo Thời gian có sáng, trưa, chiều, tối. Nó có bốn mùa. Cây sẽ ra quả, sẽ héo, và sẽ chết. Tóm lại là giống y như một hòn đảo bình thường. Điều duy nhất không bình thường của nó, là đôi khi, trong một vài cơn lốc thời gian, nó cuốn cả những sinh vật bình thường vào. Hậu quả tất yếu của chúng, là...

    Quên.

    Nhà thờ vang tiếng chuông trầm bổng. Những bà sơ, cha xứ và em nhỏ đang làm gì đó. Bọn họ bị mắc kẹt trong thời gian, từ rất lâu rồi. Không ai già, không ai chết, nhưng hầu như tất cả đều phát điên, vì mớ kí ức chồng chéo lên nhau. Adelaide không muốn giữ lại những người ấy, nhưng đáng tiếc, họ bị phong ấn trong nhà thờ.

    Vì vậy, Anne và Douglas mới trồng hoa lưu ly quanh nhà thờ, một vạt rất rộng. Loài hoa của trí nhớ.

    Adelaide kéo hồn tôi về hiện thực bằng cách kêu Anne và Douglas chuẩn bị đồ ăn chiều. Nàng đưa tôi ra ngoài bờ biển, nơi mà hoàng hôn chiếu óng ánh những hạt cát vàng kim. Những vì sao bé xíu đã hiện lên trên bầu trời màu tím nhạt. Kéo tôi ngồi xuống bờ cát, Adelaide vốc những hạt cát lên lòng bàn tay:

    "Elaine đến đây chỉ để thăm tôi? Có lẽ Elaine đã phải đi một quãng đường xa lắm, và thật bất lịch sự biết bao nếu Elaine phải thức cho tới khi mặt trăng chếch về hướng Tây. Nhưng mà Elaine ạ, tôi không thể trả ơn cho Elaine nhiều hơn việc kể cho Elaine những câu chuyện hay nhất mà tôi biết, và tôi chỉ kể nó khi mọi chuyện trong nhà đã xong, trăng ngả màu bạc và chếch về hướng Tây của bầu trời đêm mát lạnh. Elaine có muốn nghe tôi kể không? Những câu chuyện của tôi có lẽ không thể đẹp đẽ và lộng lẫy như muôn ngàn vì sao đính trên tấm áo nhung mềm của Nyx, nhưng mà Elaine thân mến của tôi, tôi tin là nó sẽ làm Elaine vui, ở một phần nào đó."

    "Tôi rất sẵn lòng, Adelaide." Tôi vội vã nói và hổ thẹn nhận ra mình đã quá vồ vập. Adelaide chỉ khẽ cười. Nàng dẫn trước tôi, đi vào trong nhà.
     
    AndreaDu Ca thích điều này.
  14. Du Ca

    Du Ca
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,893
    Đã được thích:
    10,962
    Điểm thành tích:
    190
    @Ivy Adelaide bài đăng ký của bạn rất tốt, mình đã set quyền tác giả cho bạn rồi nhé. Đọc kĩ nội quy trước khi đăng truyện nha.

    Chào mừng bạn đến với nhóm Tác giả :3.
     
    luthyeenIvy Adelaide thích điều này.

Chia sẻ trang này