[Đăng ký quyền tác giả] Chú ý đọc kỹ lưu ý

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Dê Vô Tiện, 27/6/17.

  1. Annabeth Marcynae

    Annabeth Marcynae Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    107
    Điểm thành tích:
    28
    Mình đã sửa câu hội thoại trên rồi. Nhưng lỗi dính chữ thì mình tìm không thấy. Thật sự đấy.
    Cậu coi lại xem sao?
     
    Dê Vô TiệnDin thích điều này.
  2. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160
    “Tiểu thư, xin cô vào nhà đi ạ, đừng để mấy đứa đầu đường xó chợ ấy làm bẩn mắt cô.” Người phụ nữ trung niên có vẻ là đứng đón cô gái ở trước cổng nhà, nhìn thấy cảnh ấy vội vàng khẩn khoản. “Quản gia, cho tiền rồi sao ông không đuổi mấy đứa kia đi?”
    Bạn sửa cả những lỗi hội thoại tương tự nữa nhé.
     
    Dê Vô Tiện thích bài này.
  3. Annabeth Marcynae

    Annabeth Marcynae Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    107
    Điểm thành tích:
    28
    Nhưng mình nghĩ những hội thoại như trên không cần sửa. Bởi vì dấu " ở đấy cũng giống như dấu gạch ngang ấy, dùng để phân biệt lời nói với lời kể.
     
    Dê Vô TiệnDin thích điều này.
  4. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160
    Đánh dấu hội thoại là hai chấm mở ngoặc kép mà bạn.
    Cách bạn trình bày là giống với truyện dịch rồi. (chính tả Trung khác chính tả Việt)
     
    Dê Vô TiệnAnnabeth Marcynae thích điều này.
  5. Annabeth Marcynae

    Annabeth Marcynae Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    107
    Điểm thành tích:
    28
    Thế sao :). Mình đã sửa nhé :).
     
    Dê Vô TiệnDin thích điều này.
  6. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160
    Được rồi bạn. Chào mừng bạn đến với đội ngũ tác giả của Cuumotsach.com.
     
    Dê Vô TiệnAnnabeth Marcynae thích điều này.
  7. Celina

    Celina Cừu năng nổ

    Bài viết:
    40
    Đã được thích:
    305
    Điểm thành tích:
    53
    Tên tác phẩm: Em không hối hận

    Tác giả: Tà Dương ( @Celina )

    Thể loại: Ngược, HE

    Tình trạng: Đang sáng tác

    Giới thiệu tác phẩm:
    Mười năm trước khi tình cảm của hai người còn sâu nặng thì có một người gọi là em gái nuôi của anh xuất hiện đã khiến cho mọi chuyện rối tung như tơ vò.

    Anh bị tại nạn, bác sĩ nói với cô anh không qua khỏi nhưng cô chưa từng tin.

    Mười năm sau, anh lấy danh nghĩa là em trai sinh đôi của Lâm Gia Huy quay trở về báo thù cô vì nghĩ vụ tai nạn là do cô dàn dựng.

    "Tôi hối hận vì đã yêu cô"
    Anh bóp chặt lấy cằm cô.

    "Còn em, chưa bao giờ hối hận khi yêu anh"
    Cô đáp.

    "Em chưa bao giờ hối hận khi yêu anh, chưa bao giờ hối hận!"


    Thảo Nguyên đi trên đường lớn, làn gió nhẹ thổi làm mái tóc cô tung bay. Cô mặc chiếc váy màu trắng, dài đến đầu gối, làm nổi bật làn da trắng nõn. Sự cô đơn, lạnh lẽo, bao phủ lấy thân thể nhỏ bé của cô. Ánh mắt cô xa xăm, nhìn về phía đôi tình nhân đang ôm nhau, cùng nhau ngắm nhìn bầu trời đen kịt, lấy lánh sao đêm. Chàng trai vòng tay ôm eo cô gái, đem đầu mình đặt trên vai cô, không biết anh ta nói gì khiến hai má cô gái đỏ bừng lên, cười đầy thẹn thùng.
    Một khắc đó, Thảo Nguyên bất giác nhớ đến anh, nhớ đến vòng tay ấm áp của anh, nhớ đến mùi hổ phách nhè nhẹ trên người anh, nhớ từng nụ hôn triền miên ướt át mà dịu dàng. Cô lắc đầu, thầm khinh thường bản thân. Ngày hôm qua, còn cô kiên định đứng trước mộ anh, nói sẽ quên anh, không nhớ đến anh nữa, hôm ấy mạnh miệng là thế, nhưng giờ, cô không làm nổi. Cô lẳng lặng nhìn đôi tình nhân, hạnh phúc vô hình vây quanh họ. Nếu như năm ấy, vụ tai nạn không cướp đi anh từ cô, chắc giờ cô rất hạnh phúc.

    Thảo Nguyên cứ đi, cô không biết mình muốn đi đâu nữa. Từng con phố, từng ngõ ngách đều im đậm bóng dáng anh. Mười năm rồi, anh đã rời khỏi cô những mười năm, nhưng bóng hình anh cùng đoạn ký ức chứa đầy kỷ niệm của hai người vẫn chôn chặt vào lòng cô, không có gì có thể gỡ bỏ.

    "Nguyên!"

    Thảo Nguyên quay đầu, không thấy ai. Giọng nói ấy, con người ấy tựa như không tồn tại, đã sớm bị gió cuốn đi về một phương trời xa xôi. Thảo Nguyên cười khểnh, cô lại nhớ anh rồi, nhớ giọng nói rất đỗi dịu dàng của anh. Thảo Nguyên xoay người, tiếp tục bước đi.

    "Minh Thảo Nguyên!"

    Ngô Bảo Nhật thở hồng hộc chạy đến, anh cầm cuốn tiểu thuyết trên tay đưa cho cô, phấn khích nói:

    "Nguyên, em xem anh mang gì đến cho em đây?"

    Thảo Nguyên không đáp, cô nhìn chằm chằm cuốn tiểu thuyết Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau của Ân Tầm, hốc mắt đã sớm đỏ hoe, đôi mắt to tròn phủ nhẹ một tầng sương.
    Cuốn tiểu thuyết này cô rất thích, nó cũng chứa đựng đầy kỷ niệm giữa anh và cô. Đây là cuốn tiểu thuyết anh dành dụm tiền mua cho cô, cùng cô đọc nó. Anh cũng học Niên Bách Ngạn trong truyện, trêu trọc cô

    "Hoặc là lấy tôi, hoặc là rời xa tôi!"

    khiến cô cười không ngớt cả một buổi. Cô nhớ, cô đã đáp rằng:

    "Em sẽ ở bên anh cả một đời, cả một kiếp!"

    Cô nói, cô thích một đoạn thơ trong truyện đó, anh nói, cô thích nên anh cũng thích theo, rồi còn cùng cô đọc, anh một câu, cô một câu.

    "Niên hoa tố cẩm
    Tương phùng vị vãn
    An khai tịch hảo
    Tuế nguyệt an nhiên"


    Cô và anh đã từng mơ ước có một gia đình hạnh phúc, với hai đứa trẻ, một trai một gái, sống những năm tháng bình yên. Giờ anh đi rồi, cô biết cùng ai xây dựng ước mơ này chứ?
    Thảo Nguyên run run đón nhận cuốn tiểu thuyết. Cô không cản nổi nữa, nước mắt từng giọt từng giọt ướt đẫm khuôn mặt cô.

    "Nguyên, em sao vậy?"

    Ngô Bảo Nhật không hiểu vì sao cô khóc, anh cuống lên, cứ nghĩ là do cô không thích cuốn tiểu thuyết này

    "Nguyên, em đừng khóc, nếu em không thích nó, anh sẽ mua cho anh cuốn khác mà!"

    Vừa dứt lời, Thảo Nguyên càng khóc to hơn. Huy của cô cũng từng như vậy, chỉ vì cô khóc mà cuống lên, anh không biết làm gì, chỉ có thể dùng giọng nói ngon ngọt dỗ dành cô.
    Năm ấy, vào ngày sinh nhật cô, anh tặng cô một bức tranh do hoạ sĩ cô thích nhất vẽ, nhưng cô lại khóc, anh dỗ mãi cô không nghe, cuối cùng anh chỉ còn cách ôm chặt cô vào lòng, để cô nghe thấy nhịp tim đang đập mạnh của anh.

    "Nguyên nhỏ bé của anh, hôm nay ai làm em buồn sao?"

    Cô khóc nên thanh âm run run

    "Không có, tại vì lần đầu có người tặng em một bức tranh, lại còn là do hoạ sĩ em rất thích vẽ nữa..."

    Cứ thế, nguyên một ngày, anh ôm cô, cùng nhau ngắm nhìn bức tranh tuyệt đẹp ấy.

    "Em không sao, em về trước nhé!"

    Thảo Nguyên thoát khỏi ký ức, cô đưa tay lên lau nước mắt, nhẹ nhàng nói.
    ...

    Về đến nhà, Thảo Nguyên tra chìa khoá vào ổ, cánh cửa cũ mở ra, tạo nên tiếng kêu "két, két". Căn nhà tuy nhỏ bé nhưng lại rất ấm áp, có không khí đầm ấm của một gia đình. Chiếc ghế sô pha màu vàng nhạt, cùng chiếc ti vi đã cũ với chiếc bàn uống nước hình tròn đặt trong phòng khách.
    Thảo Nguyên buông người nằm xuống chiếc ghế sô pha êm ái, căn nhà này tràn ngập mùi hương của anh, mới khiến cô an tâm, bớt cô đơn.

    Huy! Anh cũng đã rời xa em mười năm rồi, có phải nên trả lại trái tim của em cho chủ nhân của nó hay không?

    "Tít! Tít! Tít!"
    Thảo Nguyên lười biếng với lấy chiếc điện thoại
    "Alo"
    "Cô Minh Thảo Nguyên, vị trí thư ký tổng giám đốc đã thuộc về tay cô. Chào mừng cô đến với Lâm thị, ngày mai đừng đến muộn nhé!"
    "Được!"
    Thảo Nguyên vui mừng đáp.
    Nói rồi cô ngả người mình xuống gối, tự cho bản thân được nghỉ ngơi. Ngay mai thôi, cô sẽ phải bắt đầu làm việc trong tòa Lâm thị. Thế nên, phải giữ gìn năng lượng một chút.
    Thảo Nguyên mở di động lên, trượt màn hình khóa. Chẳng mấy chốc, màn hình điện thoại hiện lên trước mắt. Cô bất giác đưa tay sờ vào màn hình, những mảng kí ức năm ấy ùa về. Trong điện thoại chụp một cậu thanh niên với vẻ mặt tươi cười tay cầm vòi nước rửa xe ô tô, đầu đội mũ lưỡi trai màu xanh da trời, gương mặt tươi cười nhưng hơi nhăn nhó vì bắt nắng.

    Thuở ấy.

    "Á, anh làm gì vậy?!"
    " Này! Dừng lại đi!!"

    Cậu thanh niên tựa như mặt trời ấy không ngừng chĩa vòi nước đang phún ra về phía cô. Hớn hở như trẻ lên năm. Còn cô thì vừa chạy tránh vừa la hét như đuổi tà, nhưng sao mà vui đến thế. Cô ước phút giây này ngừng lại mãi mãi.

    Huy! Anh có còn nhớ em không? Còn em thì rất nhớ anh...
    Sau tai nạn 10 năm trước. Anh đang ở đâu? Còn sống hay là đã chết?. Anh có biết người ở lại đau lòng đến nhường nào không? Anh nhẫn tâm bỏ lại em giữa cuộc đời bao la này. Em phải làm sao khi đã lỡ xem anh như một phần sống của cuộc đời? Phải chi em biết anh ở đâu, dù là đã chết em vẫn muốn được gặp anh để em thôi mong ngóng trong vô vọng...

    Thảo Nguyên mơ một giấc mơ đẹp, đẹp đến nỗi cô không muốn tỉnh dậy.
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/9/18
    Dê Vô TiệnDin thích điều này.
  8. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160
    @Celina Một số lỗi:

    Ngô Bảo Nhật thở hồng hộc chạy đến, anh cầm cuốn tiểu thuyết trên tay đưa cho cô, phấn khích nói

    "Nguyên, em xem anh mang gì đến cho em đây?"
    => Hội thoại dùng dấu :"

    "Nguyên, em sao vậy?" - Ngô Bảo Nhật không hiểu vì sao cô khóc, anh cuống lên, cứ nghĩ là do cô không thích cuốn tiểu thuyết này
    => Đã trình bày theo cách dùng :" thì không có -.
    "Em không sao, em về trước nhé"
    => Thiếu dấu kết thúc câu trong hội thoại.
    Ngoài ra phần chia khổ, tách dòng của bạn có hơi loạn, có lẽ nên chỉnh sửa lại để dễ theo dõi hơn.

    Sau khi sửa xong lỗi thì bạn báo lại nhé.
     
    Dê Vô Tiện, CelinaÂu Dương Y Điểm thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Celina
      Celina
      Mình đã sửa xong rồi.
      3/9/18 Báo cáo
  9. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160
    @Celina
    "Hoặc là lấy tôi, hoặc là rời xa tôi"
    => Lỗi thiếu dấu kết thúc câu.
    Ngoài ra mình mới kiểm tra lại về số lượng từ thì chương 1 của bạn cũng chưa đáp ứng yêu cầu nữa. Số lượng từ của một chương phải từ 1200 từ đến 3000 từ nhé!
     
    Celina thích bài này.
    1. Bình luận
    2. Celina
      Celina
      Hic, mình lưu ý không kĩ. Bạn xem lại xem.
      3/9/18 Báo cáo
  10. Din

    Din mùa nắng chưa về

    Bài viết:
    1,063
    Đã được thích:
    7,185
    Điểm thành tích:
    160
    @Celina
    Sau tai nạn 10 năm trước. Anh đang ở đâu? Còn sống hay là đã chết?.
    => Thừa dấu kết thúc câu.
    => Hạn chế dùng số trong văn viết.

    Thảo Nguyên lười biếng với lấy chiếc điện thoại
    "Alo"
    => Thiếu dấu : mở đầu hội thoại.
    "Được!"
    Thảo Nguyên vui mừng đáp.
    => Ở đây có thể trình bày cho gọn lại:
    "Được!" Thảo Nguyên vui mừng đáp.

    Cô khóc nên thanh âm run run
    "Không có, tại vì lần đầu có người tặng em một bức tranh, lại còn là do hoạ sĩ em rất thích vẽ nữa..."
    => Thiếu dấu : mở đầu hội thoại. Ngoài ra chữ "nên" ở đây dùng không hợp lý lắm.
    Mình gợi ý bạn có thể sửa lại là:
    Vì khóc nên thanh âm cô run run: "..."
     
  11. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    35
    Đã được thích:
    92
    Điểm thành tích:
    18
    - Tên tác phẩm: Mười lần đứng đợi mùa thu
    - Tác giả: Nguyễn Ý Thu
    - Thể loại: Tình cảm
    - Tình trạng: Đang sáng tác
    - Giới thiệu (tóm tắt) tác phẩm: Tình yêu chỉ đơn giản là cảm xúc của hai người.
    - CHƯƠNG MỘT
    Chương 1

    Đà Lạt những ngày tháng đầu hè, bềnh bồng và mênh mông như một cơn mơ dịu dàng sáng loá. Nắng và mưa cứ đan xen vào nhau một cách mềm mại và đơn giản như thể cuộc sống vốn dĩ vẫn vậy.

    Làng hoa Vạn Thành và những con dốc thoai thoải giữa hàng cây phượng tím khiến cho bất cứ ai cũng muốn viết một vài dòng thơ hay trở thành họa sĩ. Cả làng hoa đang vào vụ nhàn rỗi, nhưng khách du lịch đến tham quan và cắt hoa tại vườn thì không bao giờ thiếu. Rộn ràng và tươi tắn như một thế giới bình yên thu nhỏ lại. Chẳng ai muốn rời đi.

    - Anh có bị điên không đấy? Gia Hân của nhà Bích Đào ở Lạc Dương sao? Nó đang học cấp ba. Anh muốn vào tù à?

    Giọng điệu cứng rắn và khó chịu của Thiên Thanh khiến bữa sáng của gia đình trở nên căng thẳng.

    - Bố! - Thanh quay sang bố, vẻ mặt thản nhiên của ông khiến cô thấy hoang mang. - Cả bố cũng ủng hộ điều này sao? Anh Lân và con gái nhà Bích Đào? Bố có biết cả huyện Lạc Dương không ai ưa nhà đó không? Bố định làm thông gia với bà Đào à? Hạ thấp phẩm giá của gia đình đến thế sao?

    - Anh con có tính toán riêng của mình. Con không cần bận tâm đâu.

    Nói xong ông Khải đứng lên khỏi bàn ăn và đi thẳng vào phòng mình. Chỉ còn hai anh em, Thiên Thanh cầm đũa vừa gắp miếng ăn bỏ vào miệng vừa cười khẩy vẻ khinh bỉ.

    - Giờ hôn nhân cũng tính toán nữa à? Nó chưa đủ tuổi kết hôn đâu và nghe nói con bé đấy láo toét đua đòi, mới nứt mắt ra đã biết phá của bằng hàng hiệu và ăn chơi đủ món.

    - Nếu chỉ như vậy thì càng tốt chứ sao? - Lân nhìn Thiên Thanh đôi mắt không lộ chút cảm xúc nào. - Một cô vợ có cả trang trại hàng ngàn con bò sữa, đất trồng thâu tóm nửa làng hoa và là đối tác cung cấp hoa cho xưởng tinh dầu nhà mình nhiều năm rồi. Còn gì ổn định hơn? Đặc biệt là cô ta ngu dốt và ăn chơi đua đòi. Thứ anh bỏ ra chỉ là tiền, nhưng thu về rất nhiều tiền.

    - Tính toán của anh đấy à?

    - Đừng nhìn anh như quái vật thế. Nếu đã không thể mong hạnh phúc trong hôn nhân thì phải cưới một cô vợ đơn giản thôi em ạ.

    - Ồ ông anh thân mến... - Thiên Thanh ném đũa xuống bàn cười ngất. - Nó có một thằng anh trai, và chắc chắn nó không được thừa hưởng những thứ anh vừa kể đâu.

    Lân gọi người giúp việc đến dọn bàn ăn. Anh đứng lên và cùng Thiên Thanh đi đến bàn trà trên phòng khách, nơi mà ấm nước vối nóng hổi đang sẵn sàng đợi cả hai.

    - Trần Gia Hùng là một thằng công tử bột. Bị đám bạn học bắt nạt chỉ vì là con nhà Bích Đào trọc phú. Nó nếu làm được gì cũng là chuyện của chục năm nữa. - Lân ngồi xuống ghế sofa đối diện với Thanh. - Với một thằng nhóc học Nhạc Viện năm nhất thì anh không tin nó muốn ôm cái trang trại này thay vì ước mơ làm ca sĩ ở Sài Gòn.

    - Anh đánh giá nó quá thấp đấy. - Thiên Thanh nâng ly nước mà Lân rót cho cô lên nhấp môi. - Nó vừa ôm trang trại vừa làm ca sĩ không tốt hơn à? Sao phải chọn một trong hai khi nó được quyền chọn hết?

    - Vì anh hiểu nó hơn em. - Lân uống nhanh ly nước và kết thúc câu chuyện. - Hãy chịu khó hạ thấp phẩm giá gia đình xuống một chút cô ạ. Còn về chuyện tuổi tác ư? Hai năm nữa cưới cũng được. Anh chưa gấp.

    Vừa đi ra đến cửa, Lân quay lại nhìn Thiên Thanh.

    - Muốn đi Lạc Dương không? Hôm nay có buổi trao phần thưởng cho những học sinh xuất sắc của trường Gia Hân. Anh và Gia Hùng sẽ đại diện mạnh thường quân và cựu học sinh đến phát học bổng.

    - Miễn đi. - Thiên Thanh nhún vai. - Anh trở thành Mạnh Thường Quân cho quỹ học sinh xuất sắc của một trường cấp ba? Vì một xã hội trong sạch và tươi sáng. Xin anh bớt làm màu đi.

    - Vì một xã hội mà anh không thể có được em... - Lân nhấn mạnh. - Xin bớt tham gia vào cuộc đời của anh đi.

    Lân không quan tâm đến vẻ mặt của Thiên Thanh, đi thẳng ra khỏi cổng của biệt thự Cúc Quỳ, nơi mà tài xế của anh ta đã đậu sẵn xe ở đó chờ đợi.

    - Đi đâu anh Lân?

    - Đợi mười lăm phút, nếu Thanh không ra, thì chạy thẳng đến Lạc Dương.

    Thế nhưng chỉ mười phút sau, Thiên Thanh đã ăn mặc lịch sự bước ra từ cổng nhà. Lân với tay mở cửa xe cho cô và im lặng chờ đợi vẻ kênh kiệu khi cô bước vào ngồi xuống cạnh anh ở hàng ghế sau của chiếc xe BMW màu đen bóng loáng.

    - Mở hết cửa kính xe ra Kiên. - Lân ra lệnh cho tài xế.

    Chiếc xe lao vút đi trên con đường hoa rực rỡ ở Vạn Thành. Thiên Thanh dùng toàn bộ thời gian để nhìn ra cửa ngắm những luống hoa hai bên đường và hít thở không khí thoáng đãng của một vùng núi cao, đẹp đẽ, bình yên.

    - Phượng tím... - Thiên Thanh nhìn dãy cây rực rỡ trước mặt, đang lao nhanh về phía sau mình. - Năm nay phượng tím nở muộn. Tháng sáu rồi mà vẫn chưa tàn...
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/11/18
    Din, Em là láÂu Dương Y Điểm thích điều này.
  12. Âu Dương Y Điểm

    Âu Dương Y Điểm i love you baby Thành viên BQT

    Bài viết:
    488
    Đã được thích:
    2,666
    Điểm thành tích:
    100
    @Nguyễn Ý Thu
    => Ở những chỗ như thế này bạn vẫn cần phải sử dụng dấu kết câu nhé. Bạn sửa lại các lỗi như vậy đi ạ.
    => Hạn chế dùng số trong bài.
     
    Din, Em là láNguyễn Ý Thu thích điều này.
  13. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    35
    Đã được thích:
    92
    Điểm thành tích:
    18
    Ừ mình sửa cơ bản rồi nhé. Cảm ơn bạn.
     
    Em là lá thích bài này.
  14. Âu Dương Y Điểm

    Âu Dương Y Điểm i love you baby Thành viên BQT

    Bài viết:
    488
    Đã được thích:
    2,666
    Điểm thành tích:
    100
    => Bạn phải sửa tất cả lỗi tương tự chứ. ._. Huhu.
    => Sau các dấu câu đơn là 1 khoảng trắng.
     
    Em là lá thích bài này.
  15. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    35
    Đã được thích:
    92
    Điểm thành tích:
    18
    Ừ. Hehe.
     
    Âu Dương Y ĐiểmEm là lá thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Âu Dương Y Điểm
      Âu Dương Y Điểm
      "Vừa đi ra đến cửa, Lân quay lại nhìn Thiên Thanh" còn câu này thiếu chấm kết nữa nha cô.
      11/11/18 Báo cáo
  16. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cừu vui vẻ

    Bài viết:
    35
    Đã được thích:
    92
    Điểm thành tích:
    18
    Ôi vất vả quá. Kakaka. Xong rồi nhé bạn.
     
    DinRùa thích điều này.
  17. Âu Dương Y Điểm

    Âu Dương Y Điểm i love you baby Thành viên BQT

    Bài viết:
    488
    Đã được thích:
    2,666
    Điểm thành tích:
    100
    Nguyễn Ý ThuDin thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Âu Dương Y Điểm
      Âu Dương Y Điểm
      Dạ chị. :33
      14/11/18 Báo cáo
    3. Din
      Din
      Đã gắn nhé.
      13/11/18 Báo cáo
  18. Tường Vy

    Tường Vy Đừng Để Lỡ Nhau Được Không?

    Bài viết:
    68
    Đã được thích:
    206
    Điểm thành tích:
    33
    Tên tác phẩm: Tam thế: Hồng hạnh xuất tường
    - Tác giả: gôm các bút danh như Xiang Wei, Gió, Cẩm Vy. Tác phầm lần này lấy bút danh là Xiang Wei
    - Thể loại: Bách hợp
    - Tình trạng (đang sángtác/hoàn): đang sáng tác
    - Giới thiệu (tóm tắt) tác phẩm:
    Không ai biết thiên giới đã xảy ra chuyện gì. Chỉ biết một lần kia cả thiên đình náo loạn, tiên tử nhảy xuống tru tiên đài mất đi tiên cốt.
    Thượng thần bỏ cả thiên đình đi lịch kiếp, muốn tìm lại ái tình ở chốn nhân gian.

    Cứ mỗi lần bước chân qua cầu Nại Hà là mỗi lần các nàng bắt đầu một cuộc đời mới ấy thế mà ba kiếp Họa Nhiễm và Mộc Lam đều gặp, đều yêu, một khắc gặp gỡ cả đời say luyến.

    Mộc Lam chỉ có ba kiếp để giúp Họa Nhiễm tìm lại tiên cốt, quay về Thiên giới.

    Nhưng uống bát canh Mạnh Bà, người có còn nhận ra nàng?

    Bộ truyện viết về từng kiếp làm phàm nhân của vị tiên tử và thượng thần ấy.

    Liệu sau ba kiếp họ có thể ở bên nhau?

    "Người ta thường nói nữ nhân yêu nữ nhân là sai nhưng ta thấy cũng chẳng có gì là sai cả. Bất quá ta yêu nàng nhiều thêm một chút để đền bù được không?"
    - Đính kèm CHƯƠNG MỘT từ 1200 - 3000 từ của tác phẩm

    Sau khi qua cập kê thì nam nhân sẽ thú thê, nữ nhân sẽ xuất giá. Mẫu thân thường nói với Tiểu Y như thế. Nhưng Tiểu Y không muốn, Tiểu Y không muốn lấy chồng, Tiểu Y muốn thú thê.

    "Ngươi điên rồi, nữ nhân ai lại thú thê. Ngươi xem Linh Lung nhi nữ của trưởng thôn kìa. Nàng ta bằng tuổi ngươi mà đã xuất giá rồi. Năm sau sẽ sinh con cho phu quân của nàng ta."

    Tiểu Y không muốn sinh con cho nam nhân, Tiểu Y không thích nam nhân.

    "Ngươi thật điên rồ. Ngày mai mẫu thân không cho ngươi ra ngoài chơi nữa."

    Tiểu Y không muốn ra ngoài chơi, Tiểu Y không thèm xuất giá, Tiểu Y là muốn thú thê tử.

    "Ngoan nghe lời mẫu thân. Ngày mai con trai của Trương viên ngoại sẽ đến để cầu hôn ngươi. Ngươi ngoan ngoãn lấy hắn, sau này ngươi không cần lo cái ăn cái mặc nữa."

    Tiểu Y không thèm lấy tên vô học đó. Tiểu Y có thể tự kiếm bạc để lo cho bản thân. Tiểu Y không thèm lấy hắn.

    "Các ngươi mau nhốt Tam tiểu thư lại, không được để nàng ta ra ngoài. Ngày mai Trương viên ngoại sẽ đến cầu hôn.

    Tiểu Y ngoan, nghe mẫu thân, ngày mai phải trang điểm thật đẹp nghe chưa. Mẫu thân là vì ngươi mà thôi."

    Tiểu Y không muốn xuất giá, Tiểu Y là muốn thú thê. Không cần mẫu thân. Tiểu Y muốn trốn đi. Không muốn gả cho con trai Trương viên ngoại.

    "Người đâu, Tam tiểu thư trốn rồi."

    "Mau tìm Tam tiểu thư."

    "Mau lên..."

    "Tiểu Y, mẫu thân là vì ngươi, ngươi không được trốn."

    ***

    Rừng đào.

    "Cảm phiền cô nương có thấy một nữ nhân mặc váy xanh chạy về hướng này không?"

    "..."

    "Cô nương có thấy..."

    "Mau cút ngay. Ngươi là ai lại dám làm phiền nơi tiểu thư nhà ta ngắm cảnh thưởng hoa hả?"

    Nữ nhân này giúp Tiểu Y trốn thoát, nữ nhân này che giấu Tiểu Y, nữ nhân này không giao Tiểu Y cho bọn người của mẫu thân.

    "Ta đã nói dối giúp cho ngươi. Từ nay ngươi phải đi theo ta."

    Nữ nhân này đã nói gì đâu? Nữ nhân này đâu có nói dối? Người nói dối là nha hoàn của nàng mà.
    Nữ nhân kì lạ, sao lại bắt Tiểu Y đi theo nàng ta. Nhưng... nàng ta xinh đẹp như vậy. Đi theo nàng ta hẳn không tệ đi.
    Nàng ta sẽ không bắt Tiểu Y xuất giá chứ?

    "Ngươi không ép Tiểu Y phải gả cho nam nhân khác chứ?"

    "Không gả ngươi cho nam nhân khác? Được. Ta không gả ngươi cho nam nhân."

    Nàng ta đồng ý rồi. Không gả cho nam nhân. Vậy Tiểu Y muốn đi theo nàng ta. Nàng ta chắc chắn sẽ không ép gả Tiểu Y như mẫu thân. Nghĩ đến mẫu thân, Tiểu Y lại đau lòng. Tại sao mẫu thân lại thích gả Tiểu Y đi đến như vậy?

    "Còn suy nghĩ gì? Sao lại không lên xe ngựa. Tiểu Y lại đây, ta bế nàng lên."

    Bế? Bế lên? Nàng ta muốn bế Tiểu Y lên. A! Bế lên rồi, nàng ấy thật khỏe.

    "Nhẹ thật. Tiểu Y thật nhẹ."

    Mẫu thân thường nói Tiểu Y rất nặng mà. Sao nàng lại nói Tiểu Y nhẹ?

    "Về phủ thôi. Tiểu Y không thích gả cho nam nhân khác. Vậy gả cho ta đi. Ta không phải nam nhân lại càng không ngu ngốc."

    Gả cho nàng? Nàng muốn Tiểu Y gả cho nàng. Tại sao vậy? Chẳng phải họ chỉ mới gặp sao?

    Nhưng nàng đâu phải nam nhân, nàng là nữ nhân. Tiểu Y có thể gả được rồi. Gả ai cũng vậy. Thôi thì gả cho nàng đi.

    "Tiểu Y đồng ý rồi nhé! Ta gọi Tử Lam. Sau này sẽ là tướng công nga."

    Tướng công? Tử Lam? Vậy tóm lại là phải gọi như thế nào?

    "Ngốc quá. Gọi tướng công."

    ***

    Một năm sau.

    Mẫu thân tìm đến rồi, mẫu thân sẽ bắt Tiểu Y đi. Không muốn. Tiểu Y không muốn xa tướng công. Tiểu Y phải đi tìm tướng công.

    "Tiểu Y nha. Tại sao bao nhiêu nam nhân thích ngươi ngươi lại không chịu gả. Nào về với mẫu thân, con trai Trương viên ngoại đã thề là không phải ngươi không cưới. Tiểu Y ngoan theo mẫu thân về đi.
    Mẫu thân tìm ngươi lâu lăm rồi."

    Không muốn. Tiểu Y muốn tướng công. Tiểu Y đã gả cho người ta rồi. Tiểu Y phải đi tìm tướng công.
    Tướng công, tướng công. Tiểu Y không muốn theo mẫu thân về đâu.

    "Ngoan, Tiểu Y lại đây với tướng công."

    "Các người! Các người điên rồi. Điên hết rồi. Các người đều là nữ nhân tại sao lại dám làm ra chuyện như vậy. Tiểu Y mau theo mẫu thân về."

    "Tiểu Y không về! Tiểu Y muốn tướng công."

    "Nhạc mẫu đại nhân, Tiểu Y đã gả cho ta thì là người của ta. Huống hồ nàng không muốn đi theo người. Mời người về cho. Tiểu Y đã có Tử Lam chăm sóc, người đã có thể yên tâm."

    "Các người điên rồi. Điên rồi."


    Mẫu thân thất thểu đi ra ngoài. Vừa đi vừa cười. Mẫu thân thật đáng sợ.

    "Dám hỏi nhạc mẫu, yêu thì có gì là sai? Muốn ở bên cạnh người mình yêu thì có gì là sai? Tiểu Y muốn ở bên cạnh Tử Lam, Tử Lam muốn chăm sóc Tiểu Y cả đời. Vậy thì có gì là sai?

    Dám hỏi chúng ta đã sai ở chỗ nào?
    Nếu như yêu là sai vậy tại sao lại còn yêu?"

    Ơ... mẫu thân quay lại. Chẳng lẽ lại muốn bắt Tiểu Y đi hay sao?

    "Tiểu Y, phụ thân nhớ ngươi lắm. Ngày mai về thăm phụ thân đi."

    Mẫu thân lại đi rồi, mẫu thân vuốt tóc Tiểu Y. Mẫu thân không muốn gả Tiểu Y nữa phải không? Tiểu Y đã có thể bên cạnh tướng công rồi.

    "Tiểu Y ngoan, ngày mai chúng ta cùng về nhà."

    Tướng công, Tiểu Y rất thích tướng công. Rất rất thích.
    ***

    Giờ Ngọ ba khắc Tiểu Y đã về đến nhà, đúng như lời mẫu thân nói, phụ thân thực sự rất nhớ Tiểu Y.

    Phụ thân và mẫu thân đối xử với tướng công rất tốt, còn bảo tướng công phải chăm sóc tốt cho Tiểu Y. Tướng công có vẻ cũng rất vui.

    Tiểu Y không biết lý do nhưng Tiểu Y biết nàng hiện tại rất hạnh phúc.

    "Vì nhạc phụ nhạc mẫu đều rất thương Tiểu Y nên vi phu mới được họ thương thôi."

    Vậy là tướng công được thương là nhờ Tiểu Y nha.

    ***
    Tiểu Y không biết, cái hôm mẫu thân Tiểu Y đi tìm nàng là do Tử Lam cố tình cho người đi báo tin cho họ biết.

    Tiểu Y cũng không biết phụ mẫu nàng đã tìm nàng vất vả thế nào.

    Sau khi gặp Tiểu Y, trở về nhà, gia nhân trong nhà đều nghe tiếng mẫu thân nàng khóc.

    "Ta... không... muốn Tiểu Y lấy nàng ta."

    "Phu nhân, bà cứ xem như là có thêm một nữ nhi nữa đi."

    "Nếu như Tiểu Y không hạnh phúc, chẳng phải đến cả nữ nhi tôi cũng không còn sao?"

    Bóng dáng tử y nữ tử bước vào phòng, tiếng nàng dịu dàng nhưng lại rất cương quyết.

    "Tử Lam xin hứa với nhạc phụ nhạc mẫu, Tử Lam sẽ không để Tiểu Y phải chịu ủy khuất."

    "Tại sao ngươi dám hứa như vậy? Ngươi là đang lấy một nữ nhân."

    "Yêu thì có gì là sai? Tử Lam yêu nàng không phải vì nàng là nữ nhân. Mà là chỉ vô tình nàng ấy là nữ nhân.
    Vả lại Tử Lam là tướng công của Tiểu Y. Cả đời này tướng công sẽ đem lại cho nàng ấy hạnh phúc."

    ***
    Nghe nói Linh Lung cô nương rất hạnh phúc. Nàng sinh hạ được một cặp long phượng.
    Nghe nói tướng công nàng ấy rất sủng nàng ấy.
    Trong thôn truyền tai nhau rằng Linh Lung là người hạnh phúc nhất.

    Nàng ấy có hạnh phúc hay không có lẽ chỉ mình nàng ấy biết.

    Tử Lam dắt Tiểu Y dạo bên sông, Tiểu Y lại thấy Linh Lung cùng tướng công của nàng ta đi đến. Thoạt nhìn ai cũng nghĩ bọn họ rất hạnh phúc.

    Linh Lung thấy phu thê nhà Tử Lam, nàng đứng lặng hồi lâu. Hình như người bên cạnh nàng không còn là tướng công của nàng nữa, mà thay vào đó lại là một nữ tử khác. Hình như là Thiên Thiên khuê mật của nàng.

    ***

    Tiểu Y hỏi Linh Lung có hạnh phúc không? Nàng ta chỉ im lặng.

    Tử Lam vội kéo tay Tiểu Y đi về nhà. Tử Lam bảo Tiểu Y đừng nghịch nữa.

    ***
    Linh Lung đứng lặng người. Hình như nàng thấy Thiên Thiên của ba năm về trước. Thiên Thiên đang cười với nàng. Thiên Thiên đang nói chuyện với nàng.

    "Linh Lung có muốn gả cho ta không?"

    "Mẫu thân nói nữ nhân không thể lấy nhau. Ta sẽ gả cho một nam nhân khác. Ngươi về đi."

    Nếu như lúc đó Linh Lung đồng ý có lẽ khi Tiểu Y hỏi nàng đã cười thật tươi gật đầu.

    "Hóa ra yêu thì chẳng có gì là sai cả. Thiên Thiên, Linh Lung nhớ ngươi. Linh Lung không hạnh phúc."

    ***
    Sau này, người ta thường nghe Linh Lung nói với con của mình:

    "Yêu thì không cái gì là sai cả, nếu đã dám yêu thì hãy dũng cảm đón nhận. Đừng vì cái nhìn của mọi người xung quanh mà bỏ lỡ một tình yêu đẹp."

    "Như phụ thân và mẫu thân phải không?"

    Nghe con hỏi, Linh Lung chỉ lắc đầu.

    "Như Tử Lam cô cô và Tiểu Y cô cô vậy."
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/3/19
    Din, Diên VĩAndrea thích điều này.
  19. Diên Vĩ

    Diên Vĩ Không có liêm sỉ Thành viên BQT

    Bài viết:
    320
    Đã được thích:
    4,647
    Điểm thành tích:
    120
    Bạn chú ý một số lỗi sau nhé.

    => nữ nhân
    => "bất quá" bạn có thể chuyển thành "nhưng", "nhưng mà" cho thuần Việt.

    => xưng hô ở đây là giữa mẹ - con với nhau, bạn có thể dùng ngôi "ta" "con".
    => nữ nhi (con gái), nhi nữ (ý chỉ một nam một nữ, nói về hai người con)

    => thiếu sự đồng nhất, ở trên dùng "nữ nhi" mà ở dưới lại dùng "con trai", nếu đã dùng Hán thì Hán hẳn, Việt thì Việt hẳn, bạn dùng "nhi tử" cũng được.

    => đang mẹ con thân thiết không dùng "nàng ta", dùng "nàng"

    => lắm

    => thểu

    => lậm convert, bỏ từ "là".

    => bỏ từ "là"

    => lắc

    Nhìn chung truyện có ý tưởng rất mới, độc đáo ở bối cảnh cổ đại, thể loại bách hợp. Tuy nhiên bạn bị lậm convert quá nhiều và hơi ỷ lại vào vốn từ Hán vốn dĩ có thể thuần Việt, ngắt nghỉ câu cũng chưa ổn, nhiều chỗ quá dài không có dấu chấm phẩy. Bạn sửa lại rồi mình sẽ set nơ Tác giả cho bạn nhé.
     
    Din, AndreaTường Vy thích điều này.
  20. Tường Vy

    Tường Vy Đừng Để Lỡ Nhau Được Không?

    Bài viết:
    68
    Đã được thích:
    206
    Điểm thành tích:
    33
    Không thể sửa được. Đó là dụng ý của mình rồi.
     
    Andrea thích bài này.

Chia sẻ trang này