[Đăng ký quyền tác giả] Chú ý đọc kỹ lưu ý

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Em 69, 27/6/17.

  1. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    - Tên tác phẩm: Xuyên kiếp độc tình
    - Tác giả: Lưu Thu Huyền
    - Thể loại: Viễn tưởng, hiện đại
    - Tình trạng (đang sáng tác/hoàn): Đang chỉnh sửa
    - Giới thiệu (tóm tắt) tác phẩm:
    Hai mươi tuổi, tôi gặp anh. Hai mươi tuổi, tôi yêu anh. Hai mươi tuổi ở trong lòng tôi cả một đời...
    Bạn biết không?
    Thứ duy nhất không mua được bằng tiền trên thế gian này chính là tuổi trẻ. Tuổi trẻ của tôi thì lại ngập tràn hình bóng anh...
    Do vậy nên hình bóng anh, tôi có cố đến mấy cũng chẳng mua nổi...
    - Đính kèm CHƯƠNG MỘT từ 1200 - 3000 từ của tác phẩm được thu gọn trong thẻ spoiler.

    Ánh nắng cuối ngày tắt hẳn, thành phố cũng bắt đầu lên đèn, không khí xung quanh tĩnh mịch như thuở ban sơ. Vài cơn gió mùa nhá nhem thổi qua lung lay những chiếc lá vàng cuối cùng rụng xuống. Tất cả được bao trùm bởi một vẻ rất đỗi bi thương.

    Phải rồi, có chớm nở, có xanh tươi thì rồi cũng sẽ có vàng úa lụi tàn. Đời người cũng chỉ giống như chiếc lá kia mà thôi, mãi mãi không thể thoát ra những quy luật của tự nhiên.

    - Trở gió rồi, mẹ vào nhà nhé. - Duyên đến bên tôi nhẹ nhàng nói, thuận tiện giúp tôi chỉnh lại chiếc áo len đã bạc màu. Chúng nó vẫn thường phàn nàn tại sao tôi cứ chung thủy mặc mấy chiếc áo đã cũ kỹ này mà không chịu thử mấy chiếc áo kiểu mới chúng nó mua. Mỗi lúc như thế tôi lại cười nhạt, có lẽ tôi vẫn muốn níu giữ tuổi trẻ, vẫn còn muốn lưu lại những ký ức đã qua. Mọi người vẫn thường nói cái gì đã qua hãy để cho nó qua đi, nhưng càng về già, tôi lại càng muốn hoài niệm mà không còn hứng thú với những thứ khác.

    Để cho con dâu đỡ, tôi bước từng bước chậm rãi vào nhà. Đó, mới đó mà tôi cũng đã đến cái tuổi đi cũng không vững rồi. Đôi lúc nghĩ cũng buồn cười, khi còn nhỏ thì luôn hy vọng bố mẹ, ông bà sống mãi, đến khi già cả rồi, tôi mới hiểu việc sống mãi cũng chẳng có gì hay ho. Mà còn là một nỗi dọa đày, đọa đày bởi ký ức, đọa đày bởi nhớ thương.

    Dùng xong bữa tối, tôi ngồi nghỉ một lát rồi đến bên giường nằm. Một ngày nữa lại trôi qua. Trong cái vòng luẩn quẩn nhàm chán.

    - Bà ơi! - Giọng nói nhỏ khe khẽ bên cửa gọi tôi. Là cái Phụng đây mà.

    Nó là con gái đầu lòng của Duyên, từ nhỏ đã đáng yêu hoạt bát dễ gần, mọi người đều nói nó giống tôi hồi trẻ. Đến nay con bé cũng tròn hai mươi rồi, tôi lầm nhẩm tính.

    - Vào đi con.

    Con bé chỉ được vậy liền "Vâng," một tiếng rồi bước vào phòng. Điệu bộ có vẻ khoái chí lắm.

    - Có chuyện gì vui à con? - Tôi hỏi khẽ cười hỏi con bé.

    Khi con bé còn nhỏ, cả con trai và con dâu tôi đều tối tăm mặt mũi bận rộn công chuyện nên nó cũng là do tôi một tay nuôi lớn. Mà sau này nó vẫn là đứa gần tôi nhất, hay tâm sự với tôi nhất, mỗi lần như vậy tôi và nó lại giống hai người bạn thân hơn là bà cháu. Những đứa trẻ cũng chỉ giống như những con hươu tràn đầy nhựa sống nhưng lại mịt mờ không rõ phương hướng vậy nên điều chúng cần là một người vẽ đường chỉ lối để chúng có lựa chọn tốt nhất cho bản thân.

    - Hôm nay con được một tỏ tình đấy bà. - Phụng khúc khích đáp lời.

    Nhìn dáng vẻ đắc chí của con bé, tôi chợt nhớ về tuổi trẻ của mình, cũng đã từng như vậy.

    - Vui thế sao? Con cũng thích cậu ta phải không? - Tôi khẳng định lại với con bé.

    Bị tôi nói ra tim đen, gương mặt con bé phiếm hồng thì thầm lại với tôi:

    - Con yêu đơn phương người đó lâu lắm rồi. - Xong còn bổ sung:

    - Sao bà lúc nào cũng biết hết vậy ạ?

    - Khi nào, răng con không còn nhiều, tóc con nhuộm màu thời gian và trái tim của con nhuộm bằng quá khứ, con cũng sẽ biết được như bà. - Tôi nói với con bé bằng một cái giọng xa xăm.

    Thật xa xăm...

    - Tao yêu đơn phương người đó lâu lắm rồi. - Tôi ngượng ngùng đưa chân thì thầm với cái Vân, miệng tủm tỉm cười.

    Vân giật lấy túi kem trong tay tôi đưa lên miệng đánh chén, cũng không quên đáp tôi cho phải phép:

    - Rồi thế nào? Mày đồng ý luôn à?

    Tôi trề môi đáp lại:

    - Không.

    - Sao không? - Vân mút mút kem nhìn tôi hỏi, ra vẻ tò mò lắm.

    Tôi thở dài một tiếng đẩy vai nó:

    - Mày dốt lắm, mình là con gái, phải làm giá chứ! Người ta nói là gật luôn à? Phải biết trả lời nước đôi chứ?

    Chẳng phải theo lý thì người ta vẫn thường làm như thế hay sao? Là tôi rườm rà hay là cô bạn của tôi quá đơn thuần đây?

    Vân vẫn chung thủy với túi kem không thèm nhìn tôi một cái mà đáp:

    - Thế nhỡ người ta chạy mất thì sao?

    Tôi giật mình, đúng là bạn thân có khác,mình chưa kịp nói nó đã biết ý mình rồi:

    - Thì thế, tao cũng hơi lo chuyện đấy nên mới tìm mày nói chuyện.

    - Thế thì phải đợi thôi. - Vân giật nốt mấy túi sữa chua trong tay tôi khúc khích cười:

    - Hôm nay tốt tâm thế, mua cho người ta rõ nhiều.

    Tôi thở dài một tiếng, đúng là chẳng nhờ cậy được cái gì con heo này. Cũng không hiểu vì sao thứ chua chua ngọt ngọt ấy lại hấp dẫn cô bạn đến thế. Sau này nghĩ lại, đến Vân cũng phàn nàn với tôi: "Không biết hồi ấy tao đã ăn bao nhiêu nước chanh đóng đá nữa!" Đúng thôi, ngày đó đâu có nhiều loại kem như hiện tại, đắt nhất cũng chỉ có kem Tràng Tiền ở bờ hồ, còn đâu các loại khác cũng như một, đều xuất xứ từ nước đóng đá cả!

    Tôi nhìn đồng hồ rồi quay sang nhắc Vân trước khi rời đi:

    - Cầm lấy chia cho Dương nữa đấy.

    - Tên đó không mua cho tao thì thôi, lấy đâu ra! - Vân bĩu môi trả lời.

    Đúng là dấu hiệu của việc tình lâu có khác, giờ bọn họ thật sự trông giống chị em nhiều hơn là người yêu. Đến chính cái Vân cũng chẳng thèm phản bác tôi vấn đề này. Còn Dương thì bất mãn điều duy nhất là họ nên giống anh em hơn là chị em.

    Nghĩ đoạn, tôi lại nhớ đến người sắp sửa sẽ thành người yêu của tôi. Đông Phong, không biết anh ấy đang ở đâu nhỉ? Rốt cuộc phải đồng ý thế nào đây? Chẳng lẽ lại đột ngột đến rồi nói em thích anh lâu lắm rồi sao? Vậy sao hôm trước còn nói em cần thời gian để suy nghĩ cơ chứ? Đường yêu thật là rối rắm mà! Hay tôi lại nôn nóng rồi nhỉ? Sao anh ấy vẫn chưa hỏi lại?

    Có cả ngàn suy nghĩ trong đầu tôi khi ấy, giờ nghĩ lại cũng cảm thấy trí tưởng tượng của mình cũng thật siêu phàm quá đỗi, chẳng phải chính tôi đã nói anh cho mình thời gian hay sao? Và anh đã rất nghe lời, cho tôi thời gian đó thôi mà.
     
    Diên Vĩ, Âu Dương Y ĐiểmEm 69 thích điều này.
  2. Âu Dương Y Điểm

    Âu Dương Y Điểm Người buồn phía nơi xa Thành viên BQT Cừu đọc bông Cừu thông tấn Cừu PR

    Bài viết:
    343
    Đã được thích:
    1,435
    Điểm thành tích:
    100
    Cảm ơn bạn đã đọc kĩ nội quy đăng kí và làm đầy đủ phần nội dung. Còn sau đây là một số lỗi còn tồn tại trong bài bạn.
    1. Một số lỗi type còn tồn tại.
    VD: voi tiền, dấu "‘’".
    => Sai.
    [/QUOTE]
    => Đúng.
    => Sai.
    => Đúng.

    2. Cách sử dụng dấu câu.
    - Dấu "!!!", "!!", "!?", "??",... không tồn tại, cậu chỉ cần dùng 1 dấu "!" cho câu cần dùng và "!" hoặc "?" tùy theo nghĩ của câu.
    => Sai.
    => Đúng.
    *Lỗi này, trong bài bạn mắc phải khá nhiều.

    => Sai.
    => Đúng.

    Về mặt trình bày đó là những lỗi bạn mắc phải, phần còn lại ổn.
    @Con Mòe
     
    Diên Vĩ, AriaEm 69 thích điều này.
  3. Âu Dương Y Điểm

    Âu Dương Y Điểm Người buồn phía nơi xa Thành viên BQT Cừu đọc bông Cừu thông tấn Cừu PR

    Bài viết:
    343
    Đã được thích:
    1,435
    Điểm thành tích:
    100
    Cảm ơn chị đã đọc kĩ #1 và điền đầy đủ nội dung. Bài làm của chị rất tốt, chỉ còn một số lỗi nhỏ như sau.
    1. Lỗi type.
    VD: "lầm nhẩm" => "lẩm nhẩm"
    => Sai.
    => Đúng.

    Phần còn lại đều rất tốt. .-. Và chị có nơ rồi.
     
    Diên Vĩ, Aki Hanabusa, Em 691 other person thích điều này.
  4. Ssunshinealone

    Ssunshinealone Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    71
    Điểm thành tích:
    13
    Tên tác phẩm: Vương gia đáng ghét! Coi chừng Bảo Bình lão nương ta.
    Tác giả: Ssunshinealone
    Thể loại: viễn tưởng
    Loạn rồi! Loạn rồi! Con mèo nhỏ đó đột nhiên bị xuyên qua một thế giới khác. Lại còn bị tên cáo già Vương gia đen tối ăn hiếp, ai đó cứu con mèo nhỏ này với! Meo meo!

    Chương 1

    Dự báo thời tiết hôm nay cho thấy khí hậu ở đây đang ngày càng lạnh dần, tuyết phủ trắng xóa một vùng.

    Tại một khu vực hoang vu trong thành phố, bão tuyết đột nhiên ầm ầm đổ xuống và kéo theo vài sinh mạng mang đi, trong đó có Lạc Doãn - nữ nhân viên của công ty TP là chỉ bị bất tỉnh. Nhưng khi được đưa đến bệnh viện, ngay đến cả bác sĩ cũng chẳng biết được khi nào cô ấy mới có thể tỉnh lại.

    Thật ra, thân thể cô ấy nằm ở đó nhưng hồn lại hóa thành một ngôi sao bay đến một thế giới sống khác, trong nhân gian hành tinh này được gọi là "hoàng tinh đạo". Ở đây, mọi thứ đều được sắp xếp theo các gia cấp hoàng đạo khác nhau, đứng đầu là Ma kết, thứ hai là Bạch Dương và thứ ba là Thiên Yết, còn những cung còn lại chẳng đáng để quan tâm đến. Ba cung hoàng đạo này đã thống trị đất nước hơn hàng triệu năm qua và không hề có dấu hiệu bị thất thế.

    Nhưng khoảng một ngàn năm trước, khi mọi thứ đều đang yên ổn thì sự xuất hiện của một cung hoàng đạo mang tên Ophiuchus, còn được gọi là Xà Phu, có khả năng trị được bá bệnh, có thể nói Xà Phu là một cung hoàng đạo hoàn hảo may mắn chiếm hữu được sự thông minh, nhanh nhẹn, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý nhưng bên trong con người Xà Phu lại ẩn chứa một lòng tham vô đáy, khi lòng tham ấy nổi lên, cung hoàng đạo này có thể diệt hết mọi sinh linh. Hơn 100 năm về trước, khi hoàng đế vừa lên ngôi, hắn đã âm mưu sát hại bỏ chất độc Hoàn Liên Tán vào trà nhằm giết chết hoàng đế nhưng vì kế hoạch bại lộ, hắn bị tống vào nhà lao và tử hình sau hai ngày kế tiếp.

    ...

    Hôm nay, như mọi năm, hoàng cung tổ chức yến tiệc với sự có mặt của các lão chân nhân đại diện cho 12 cung hoàng đạo đến tham dự nhưng vì sự xuất hiện của Lạc Doãn đã làm gián đoạn bữa tiệc khiến hoàng đế vừa đăng cơ cũng không cười lấy nổi một cái.

    Lạc Doãn tâm trí mơ hồ, đôi mắt từ từ tờ mờ tỉnh giấc, thứ đập vào mắt cô đầu tiên chính là những người từ già đến trẻ đều ăn mặc một cách thật cổ quái nhưng tướng mạo thì cũng chẳng khác người thường, cô nghĩ:"Chẳng lẽ sau cơn bão, thân thể này bị cuốn tới một đoàn phim sao? Chẳng lẽ ông trời phát hiện ra tài năng thiên phú của mình, cho mình có cơ hội được dấn thân vào showbiz sao? Ha ha ha." Lạc Doãn vừa nghĩ vừa vô thức cười.

    Một nam tử đứng giữa đám người, tướng mạo nho nhã bất giác nhìn cô cười phì, vung tay một cái, đám tiểu tử hai bên liền nhanh chóng đưa cô đi. Trên đoạn đường, ngồi trong xe, cô liên tục kháng cự, la hét ầm ĩ:

    "Cho tôi xuống, tôi muốn về, các người như thế là bắt cóc, tôi sẽ báo cảnh sát tống các người vào tù."

    "Cảnh sát? Là cái gì? Nhưng xin lỗi cô nương, Diệp Phong ta xưa nay chưa ai dám động đến một sợi tóc của ta, nếu cô nương..."

    Chưa kịp dứt lời, hai bàn tay nhỏ nhắn của Lạc Doãn đã không cầm cự được cảm xúc, liên tiếp nắm tóc hắn kéo xuống, lại còn không biết sợ, tiếp tục cắn vào một tay hắn. Diệp Phong bị đánh đến ngây người, suốt đoạn đường chỉ biết la hét kêu cứu nhưng chẳng ai thèm để ý, ngay cả đám thuộc hạ ở bên ngoài cũng tưởng hai người đang làm chuyện đại sự gì đó nên chẳng thèm quan tâm.

    Khoảng một lát sau, màn đêm bao trùm cả không gian, trước cửa phủ chỉ còn nổi lên vào ánh đèn vàng vọt và cỗ xe ngựa của Diệp Phong. Hiện giờ đang là khuya, lại thêm thời tiết đang càng ngày càng trở lạnh nên Diệp Phong chẳng còn sức lực đâu mà cãi vã với Lạc Doãn nên đành hạ mình tựa đầu vào vai cô ngủ thiếp đi.

    "Đại ca, hai đại ca, phiền hai người đưa tên này vào trong, còn tôi bây giờ phải đi về nhà." Lạc Doãn nói.

    "Không được, đưa người vào phủ đúng là việc chúng tôi cần phải làm nhưng cô thì không thể đi được, cô chính là khách mà vương... à không, thiếu gia chúng tôi đặc biệt mời về, cho nên phiền cô... ở lại đây chờ thiếu gia chúng tôi xem xét." Một tên lính nói.

    Lạc Doãn hết cách bèn gật đầu đồng ý, dù sao trời cũng đã khuya nên ngủ lại một đêm chắc cũng chẳng sao, sáng mai cô có thể bắt xe trở sau cũng được.

    Sáng hôm sau...

    Trời se se lạnh, bất giác nổi lên vài cơn gió, ánh sáng len lỏi qua từng kẻ lá chiếu thẳng vào khung cửa sổ trong căn phòng cộng với tiếng ồn ào bên ngoài làm Lạc Doãn tỉnh giấc. Sự việc như được tái diễn, thứ đập vào mắt cô lại là vẻ mặt khó nuốt của tên Diệp Phong đáng ghét đó đang đứng tựa người vào cửa nhìn cô không chớp mắt.

    "Đứng đó làm gì?" Cô hỏi.

    "Phủ của ta, ta đứng ở đâu cần hỏi xem ý kiến của cô chắc." Diệp Phong nhếch mép.

    Lạc Doãn ngồi bật dậy, bước ra khỏi giường, mặt đối mặt với Diệp Phong, đôi mắt láo liêng nhìn từ đầu đến chân cũng chẳng thấy hắn có chút tài năng thiên phú gì về nghệ thuật nhưng sao lại được chọn làm diễn viên còn cô thì không được. Diệp Phong nhìn cô, thấy đôi mắt cô có vẻ mờ ám nên bước đến gần để nhìn rõ hơn.

    "Rốt cuộc thì cô thuộc hoàng đạo nào? Sao tính cách lại ngông cuồng đến vậy?" Diệp Phong chau mày.

    "Hoàng đạo? Bảo Bình, có liên quan gì đến anh?" Cô đáp.

    "À, thì ra chỉ là một tiểu nữ Bảo Bình thấp hèn nhưng so với tính cách này thì có chút giống..."

    "Giống gì chứ? Tôi nói cho anh biết, Bảo Bình là một cung hoàng đạo mạnh mẽ, làm Ma Kết say đắm đó."

    "Ma Kết say đắm?"

    "Phải, anh không đọc sách sao? Không chỉ có Ma Kết mà còn rất nhiều cung hoàng đạo khác nhưng mà Bảo Bình vốn tính đào hoa cho nên cũng chẳng biết thuộc về ai."

    "Không cần biết, ngồi đi, ta muốn nhờ cô một chuyện."

    Thật ra nếu Diệp Phong không nói thì cô cũng sẽ đặt mông xuống ngồi, mới ngủ dậy, đầu óc chưa tỉnh táo nếu còn đứng nữa cô sợ sẽ ngất xỉu nữa mấy, huống hồ đêm qua thức khuya đến thế sức lực giờ chắc cũng đã cạn kiệt.

    Mọi thứ đột nhiên tĩnh lặng đến bất thường, lúc nãy còn bảo có chuyện muốn nhờ nhưng bây giờ lại chẳng thèm nói câu nào, cứ cặm cụi cắm mặt xuống bàn, đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái.

    "Này, có chuyện gì? Nói mau giùm tôi một cái đi đại ca." - Cô nói.

    Diệp Phong nhìn cô, đôi mắt liền trở nên khác lạ, thân thể như mềm nhũn ra, gương mặt ngại ngùng đỏ như gấc, chậm rãi nói:

    "Ta muốn... muốn nhờ cô giả làm nữ nhân của ta trong lễ hội hoa đăng sắp tới."
    @Con Mòe
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/6/18
    Em 69Aki Hanabusa thích điều này.
  5. Em 69

    Em 69
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,898
    Đã được thích:
    10,665
    Điểm thành tích:
    190
    Những chỗ mình in đỏ là chỗ bạn cần sửa nha. Bạn sửa ngay bài đăng ký của bạn luôn, không cần tạo post mới nữa, sau đó tag mình vô là được.
    => Chỉ sử dụng dấu " hoặc dấu -, không sử dụng cả hai dấu, bạn thống nhất và sửa mấy câu có lỗi này giúp mình nhé.

     
  6. Em 69

    Em 69
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,898
    Đã được thích:
    10,665
    Điểm thành tích:
    190
    Còn lỗi này nữa thôi nhé.

    Bạn đã sửa bài rất tốt.

    Mình vừa cấp quyền tác giả cho bạn rồi đấy. Bạn đọc kỹ QUY ĐỊNH TRUYỆN DÀI của chuyên mục (chú ý phần đặt tiêu đề cũng như cách trình bày #1 hay độ dài tối thiểu của một chương) và bắt đầu đăng tác phẩm của mình nhé. Những chương sau bạn cũng cần làm tốt như chương này, mọi chương có phát sinh lỗi đều sẽ bị kiểm duyệt lại.

    Chào mừng bạn đến với Cừu tác giả votay.
     
    SsunshinealoneÂu Dương Y Điểm thích điều này.
  7. Lyn Louise

    Lyn Louise Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    59
    Điểm thành tích:
    13
    Tên tác phẩm: Amarante.
    Tác giả: Saboten.
    Thể loại: Slice of Life.
    Tình trạng: Hoàn.
    Giới thiệu: Câu chuyện kể về một con nhỏ u ám luôn tự xem mình là cặn bã của xã hội, tự tử vì thứ tình yêu giả dối không được đáp lại.
    Hôm nay tôi lại cúp học. Không biết đây là lần thứ mấy, nhưng chắc chắn không dưới hai mươi lần. Cứ nghỉ học như vậy, không sớm thì muộn, nhà trường cũng đuổi học tôi thôi. Một đứa học sinh mờ nhạt trong lớp như tôi, có biến mất vĩnh viễn, cũng chẳng ai thèm bận tâm.

    Tôi đến quán cà phê quen thuộc của mình. Chiếc bàn thứ bốn gần cửa sổ là chỗ ngồi gần như là độc quyền của tôi. Từ khi tôi ngồi ở đây, chẳng ai dám lên tiếng tranh giành. Có lẽ bọn họ cũng không muốn ngồi vào chỗ đứa cặn bã như tôi đã ngồi.

    Quán cà phê không lớn, tông màu chủ đạo là xám nhạt. Màu xám - u ám và buồn bã, nhưng tôi thích nó. Không khí ở đây thật yên tĩnh đến lạ thường, bản giao hưởng của Luz vang lên khắp góc phòng, đâm xuyên qua màng nhĩ tôi, thật tuyệt, of course. Tôi có thể thư giãn, hoặc làm bài tập về nhà ở chiếc bàn thứ bốn gần cửa sổ, tôi tập trung khi ở đây. Hơn thế, Cappuccino pha rất ngon, đây cũng là một lý do nhỏ khiến tôi thích nơi này.

    Chủ quán là một người đàn ông trung niên góa vợ. Ông rất tốt bụng, rất biết cách quan tâm người khác. Tôi luôn đến đây khi tôi muốn, và cùng trò chuyện với ông. Chúng tôi đều rất thích đọc sách, tất nhiên chủ đề tranh luận của chúng tôi không bao giờ có thể thiếu những cuốn sách. Alex, người đàn ông xem sách là sinh mạng.

    "Amarante, cháu lại cúp học à?" Amarante là tên của tôi, trong tiếng Pháp, nó có nghĩa là hoa bất tử hoặc loài hoa không bao giờ héo tàn. Một cái tên hay, nhưng tôi ghét nó. Người ta thường nói cái tên nói lên con người bạn, nhưng nó không đúng với tôi.

    Tôi không để tâm lắm đến câu hỏi của ông chủ quán, tính tôi vốn bất cần, đừng nghĩ tôi vô lễ. Tôi tiến đến chỗ ngồi quen thuộc, lấy trong cặp ra một tập vẽ.

    "Oh, Ame, cháu vẽ bầu trời à?" Alex không biết từ khi nào đứng sau lưng tôi, nhìn bức vẽ vẫn chưa hoàn thành, xoa xoa cằm, bình luận một câu khách quan. "Vẽ rất đẹp. Nhưng màu sắc buồn quá."

    "Tất nhiên rồi, chúng phù hợp với cháu. Mà, đừng gọi cháu là Ame nữa, tên của cháu là Amarante." Mặc dù tôi ghét cái tên của mình, nhưng cũng không vui khi nó bị chế.

    "Bỏ qua chuyện đó đi, Ame. Cháu giống như một bà cụ non vậy." Alex nhún vai, lắc đầu đầy miễn cưỡng.

    Tôi định lên tiếng thuyết giáo cho ông một trận vì cái tật chế tên người khác, mặc dù Ame nghe có vẻ rất dễ thương, nhưng tôi không thích. Tôi không thích ai đó gọi tên tôi, cho dù là tên gì đi chăng nữa. Nếu nhất thiết phải có một danh từ xưng hô, hãy gọi tôi là con, để tôi còn biết, mình vẫn là con người.

    Nhưng ông trời đã không cho tôi thời gian làm việc đó, cửa quán mở ra. Một vị khách lạ mặt bước vào. Thằng con trai tóc đen, cắt xém chút nữa là thành quả đầu ân - đờ - cớt, khuôn mặt trắng và đẹp, ngũ quan thanh tú, trông cũng dễ nhìn.

    Chắc là khách. Tôi đinh ninh như vậy.

    Nhưng tôi đã nhầm. Cậu ta bước đến bên Alex, cúi đầu chào một cách kính cẩn.

    "Xin chào ông chủ, tôi là nhân viên mới ạ. Mong được giúp đỡ."

    Alex tất nhiên là đã biết đến sự tồn tại của nhân viên mới. Ông vỗ vỗ vai cậu ta, cười hào sảng.

    "Chào cậu, tôi là Alex. Còn cậu tên gì?"

    "Troy, thưa ông."

    "Troy, từ giờ hãy làm việc chăm chỉ nhé." Rồi ông chuyển tầm nhìn sang tôi. "Đây là Ame, con bé là khách hàng ruột ở đây đấy, có gì khó hiểu cứ hỏi con bé nhé. Đừng lo, nhìn nó lạnh lùng vậy thôi chứ sống tình cảm lắm."

    Tôi cau mày, cảm giác khó chịu chực trào dâng. Tại sao tôi phải giúp đỡ nhân viên mới của ông?

    Cậu ta nhìn tôi, đưa tay chào, kèm theo một nụ cười tỏa nắng mà bất kì đứa con gái nào cũng có thể bị mê hoặc.

    "Chào cô Ame, tôi là Troy. Rất hân hạnh được biết cô." Một gã lịch thiệp. Thường thì những gã như vậy cần phải đề phòng. Ai biết được ẩn sau vẻ ngoài điển trai chứa biết bao dã tâm?

    "Tên của tôi là Amarante."

    "Oh, vậy gọi tắt là Ame đi."

    Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu ta, một kẻ khó ưa.

    ...

    Troy làm việc ở đây đã được hai tháng. Troy có vẻ năng động và hài hước. Các cô gái rất thích cậu ta, họ đến quán cà phê chỉ để ngắm cậu ta là chính. Điều này khiến tôi rất khó chịu. Không phải tôi ghen, bớt đùa. Nếu bọn họ cứ ngồi suốt từ sáng đến tối và không gọi gì cả, doanh thu của quán sẽ giảm sút nặng nề. Tôi không muốn nơi mình yêu quý bị tổn hại. Cậu ta cần biết điều đó, hay cậu ta đang cố tình?

    Nhưng không thể phủ nhận, cậu ta hát rất hay và chơi violin rất ổn. Cậu ta có thể cover hầu hết các bài hát của Luz, thậm chí có phần giống hơn, hay hơn. Sherlock Home rất giỏi violin, vì vậy tôi thích chơi nhạc cụ này. Và, còn nữa, hình như tôi đã nghiện hương vị cà phê độc đáo của cậu ta.

    Tôi và Troy là hai con người thuộc hai thế giới khác nhau. Chúng tôi hoàn toàn không có điểm chung. Tôi lạnh lùng, nhạt nhẽo, Troy vui vẻ, ấm áp. Tôi nói ít, Troy nói nhiều. Tôi thích nhạc giao hưởng, Troy thích nhạc Rock. Tôi thích uống Cappuccino, Troy thì không. Tuy nhiên, chúng tôi chưa từng cãi nhau bao giờ. Troy luôn luôn nhường nhịn phụ nữ, còn tôi thì rất ghét vướng vào rắc rối.

    Tôi không thích sự im lặng. Im lặng tạo ra khoảng cách giữa chúng tôi. Nhưng tôi là người tạo ra khoảng cách đó.

    Troy đã nhiều lần ngỏ lời làm quen với tôi, tôi đều từ chối. Troy càng lại gần, tôi càng đẩy cậu ta ra xa. Hỏi tại sao ư? Ai mà biết được.

    Nhưng có gì đó đang thay đổi. Tạm thời tôi vẫn chưa biết nó là cái gì. Hy vọng không phải chuyện xấu.

    ...

    Hôm nay là một ngày mưa. Khi tôi đang trên đường đến quán, trên tay cầm cây dù màu hường và đôi ủng, tôi bắt gặp một cảnh tượng không mấy hứng thú.

    Troy đang được một cô gái tỏ tình. Không mất quá nhiều thời gian để tôi nhận ra cô gái đó là Violet, hotgirl trường tôi.

    "Troy, tớ thích cậu. Làm bạn trai tớ nha." Violet tỏ vẻ ngượng ngùng, đối với bọn nam sinh thì biểu cảm này rất đáng yêu, nhưng đối với tôi, chỉ có hai từ, buồn nôn. Giả tạo.

    Nước mưa chắn hết tầm nhìn của tôi. Tôi không thể nghe thấy cậu ta nói gì. Chỉ nhìn thoáng qua, khuôn mặt của cậu ta đỏ ửng lên.

    Chỉ vậy là đủ. Tôi không muốn nhìn tiếp nữa, tôi đi thẳng. Tôi thầm nghĩ, cô ấy xinh đẹp như vậy, chắc cậu ta sẽ đồng ý thôi.

    Nhói.

    Có gì đó mặn mặn. Tôi đưa tay lên khóe mi.

    Ơ... Không thể nào!

    Tôi...

    đang khóc.

    Hôm đó, tôi không đến quán.

    ...

    Troy và Violet chính thức quen nhau. Mọi người đều chúc mừng. Đúng là một đôi trai tài gái sắc. Rất xứng!

    Tôi cảm thấy mình thật giống nữ phụ thấp kém trong ngôn tình, yêu đơn phương nam chính, không đoạt được nam chính đành quay sang hại nữ chính, kết cục rất bi thảm. Nam chính và nữ chính sống hạnh phúc bên nhau trọn đời.

    Tôi vốn không thích ngôn tình. Phi thực tế và tồi tệ.

    Tôi cũng không thích hại nữ chính. Vì tôi vốn là nữ phụ trong cuộc đời của kẻ khác. Đây không phải lần là đầu tiên.

    Nhưng là lần đầu tiên...

    tôi biết khóc...

    tôi biết đau...

    tôi biết yêu...

    tôi biết từ bỏ...

    Tôi đã đủ mạnh mẽ để buông tay cậu chưa, Troy?

    ...

    Tôi mặc một bộ váy màu trắng, tinh khôi và thuần khiết, điểm chút son, trông tôi thật giống một thiên thần... Tôi cười nhạt một tiếng, vẫn là cặn bã. Tôi băng qua con đường, cột đèn giao thông nhấp nháy, báo hiệu chuyển sang đèn đỏ cho các phương tiện đi lại, đồng thời cảnh báo người đi bộ dừng lại và chú ý xung quanh.

    Cảnh tượng cuối cùng tôi trông thấy, vẫn là cậu ta và cô ấy, đang vui vẻ nắm tay nhau bước trên con đường đầy nắng.

    Hahaha. Khóe môi không tự chủ được, nhếch lên một nụ cười tự giễu. Một nụ cười lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong đời. Coi như là món quà dành tặng cho bản thân bao năm qua đã sống trong nỗi thống khổ tột cùng. Nhưng không sao, sắp được giải thoát rồi.

    Troy, rất tiếc khi cậu không thể trở thành ánh sáng của cuộc đời tôi. Tôi cũng không muốn vấy bẩn cậu.

    Violet, cô ta rất hợp với cậu. Một con đàn bà có tâm hồn rắn độc, nhưng vẫn tốt hơn tôi chán.

    Được rồi. Không còn gì để lưu luyến nữa.

    Tôi lướt qua... nhẹ như không khí...

    Tiếng thét của người qua đường xa lạ vang lên.

    "Cô bé kia, nguy hiểm lắm!"

    Chiếc xe tải chạy với vận tốc kinh khủng, lao đến như con thú gào thét, tàn nhẫn đụng vào người tôi. Tôi ngã xuống mặt đất, máu phun ra ngập cả mặt đường. Bắt đầu một giấc ngủ vĩnh hằng.

    Rầm!

    Dân tình xôn xao, người gọi cấp cứu, kẻ tò mò, người thương tiếc, kẻ thờ ơ.

    Máu chảy dài, lênh láng trên con đường nhựa.

    Troy thét lên, giọng khản đặc pha đầy sự đau xót.

    "AMARANTE!!!"

    Troy lao đến như tên bắn, bỏ quên Violet đằng sau. Cậu ta nâng đầu đã gần như bị dẹp của tôi lên, lay lay người tôi một cách điên loạn. Tôi vẫn nằm đó, máu đỏ vấy lên chiếc váy trắng thanh thuần, trên trán có vết rách dữ tợn rơm rớm màu máu, từng đợt chảy dài lên gương mặt xinh xắn.

    Troy đang khóc.

    "Ame, Ame, cố gắng lên..." Troy nói trong tiếng nấc.

    Sao cậu ta lại khóc? Tôi là gì của cậu ta chứ? Đàn ông con trai phải mạnh mẽ lên, khóc sẽ xấu lắm.

    Trong giây phút giữa sinh và tử, tôi có thể nhìn thấy một gã đàn ông đang đứng bên cạnh mình. Tôi biết hắn là Tử Thần Thực Tử. Bởi vì tôi đã nhìn thấy trên tay hắn, là một chiếc lưỡi hái bằng bạc dài 7 centimet, có thể chém đứt linh hồn kẻ sống, nếu họ chống cự. Tôi có thể thay đổi được gì đây?

    À, tôi đoán là mình sắp phải đi rồi. Sinh khí của tôi, đang thi nhau rời khỏi thân xác vốn đã mong manh như một cánh hoa tàn, tôi không còn đủ sức làm gì nữa, chỉ có tình cảm tôi dành cho Troy, vẫn còn quá mãnh liệt và sâu sắc. Tôi nắm lấy bàn tay ấm áp của Troy, nhìn cậu ta một hồi lâu. Tôi không biết bộ dạng khi đó của mình tệ hại thế nào, tôi cũng không muốn biết. Nhưng tôi tin là, Troy sẽ mất một thời gian khá lâu để quên đứa con gái đầy ám ảnh như tôi. Vậy là quá đủ.

    "Tôi... thích... cậu..."

    Cuối cùng, cũng nói được rồi. Nhẹ nhõm thật.

    "AME!!!"

    Tiếng thét của Troy, vang vọng khắp con đường, như một mũi tên bạc, đâm xuyên qua bầu trời, chạm đến Chúa.

    Trên đời này đúng là chẳng có Chúa mà, nếu có thì đã chẳng ác đến thế.

    Amarante, hoa bất tử đã chết. Một cái chết thật đẹp.


    ...

    "Ame, tôi cũng vậy."
     
    Em 69Ssunshinealone thích điều này.
  8. Em 69

    Em 69
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,898
    Đã được thích:
    10,665
    Điểm thành tích:
    190
    Bạn đăng ký của bạn rất tốt.

    Mình vừa cấp quyền tác giả cho bạn rồi đấy. Bạn đọc kỹ QUY ĐỊNH TRUYỆN DÀI của chuyên mục (chú ý phần đặt tiêu đề cũng như cách trình bày #1 hay độ dài tối thiểu của một chương) và bắt đầu đăng tác phẩm của mình nhé. Những chương sau bạn cũng cần làm tốt như chương này, mọi chương có phát sinh lỗi đều sẽ bị kiểm duyệt lại.

    Chào mừng bạn đến với Cừu tác giả votay.
     
    Lyn Louise thích bài này.
  9. Lucrezia

    Lucrezia Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    24
    Đã được thích:
    75
    Điểm thành tích:
    13
    Tên tác phẩm: Trường ai huyễn dạ
    Tác giả
    : Lucrezia
    Thể loại: High-fantasy, Historical, Romance
    Tình trạng: Đang sáng tác
    Rating: 16+
    Summary:
    Mắt người như hồ sâu, làm cố nhân chìm đắm
    Nụ cười ai khinh bạc, đùa bỡn cả giang sơn
    Môi son vẽ một nét cười
    Sa trường nơi đó, phồn hoa nơi nào.

    *Lảm nhảm:
    Truyện này là tác phẩm fantasy về lục địa Nihonji, các chi tiết liên quan đến lịch sử văn hóa địa lý vv được phát triển trên các câu chuyện cổ tích thần thoại cùng trí nhớ chắp vá của tác giả. Tác giả chắc chắn là Nihonji có nhiều điểm giống với toàn bộ vùng Đông Bắc Á nói chung, ngoài ra có một số là giống vùng Nam-Trung Á cùng Châu Âu. Và đây là một lục địa fantasy nên nó chắc chắn KHÔNG phải Nhật Bản, và các nhân vật dùng các kí tự Latin mặc dù có làn da châu Á :'>

    Thứ hai: Đây là một tác phẩm viết theo kiểu sến súa lan man bày tỏ tâm trạng, nếu ai thích hành động bộp luôn vào thẳng vấn đề thì chúng ta khó làm bạn của nhau :'>

    Thứ ba: Đây là câu chuyện có cốt truyện cũ rích liên quan đến một đám quý tộc nhàn nhã lại rảnh vch, yêu hận tình thù tranh đoạt vương quyền chiến tranh, có điều, không có hành động, nhấn mạnh, chỉ có cực sến :'>

    => Nếu bạn chịu được sến cùng máu cún, về với đội của tui, tui hứa sẽ tặng bạn cả một bầu giời lê thê hoa mỹ :'>

    P/S: Đừng thấy tui giới thiệu hay mà tưởng truyện hài, tui mém gắn tag tragedy rồi có điều sợ mọi người bỏ đi sớm quá nên tui không gắn tag đó :'>


    Chương 1: FUYUMI

    Từ khi Fuyumi còn nhỏ, nàng đã luôn nghe mọi người nói về ngày nàng sinh ra. Phu nhân Rinshi – mợ nàng, cũng đồng thời là vị nhũ mẫu *(1) ở bên nàng trong suốt những năm tháng ấu thơ, nói rằng khi nàng sinh ra thì khắp nước Jinji đã đổ tuyết lông ngỗng. Lúc đó nàng còn nhỏ, cái gì cũng không hiểu, bèn hỏi:


    “Thế tuyết lông ngỗng là gì hả mợ?”


    “Là một loại tuyết mà con sẽ không bao giờ nghĩ nó có thể xuất hiện ở đất nước này, cho dù là trong tiết Đông chí. Ở Phương Đông chúng ta, tuyết rơi như bông gạo, thưa thớt rải rác, chúng đậu xuống những mặt ruộng khô mùa đông và rắc lên đó mầm đợi mùa xuân. Còn “lông ngỗng”, là chỉ tuyết rơi lớn, bông tuyết nặng. Đó là một mùa đông kì lạ, trăm năm hiếm thấy một lần.”


    “Vậy có nghĩa là con đã sinh ra trong một dịp rất đặc biệt?”


    “Đúng vậy, Công chúa ạ.”


    Fuyumi đem câu chuyện của nàng với Phu nhân Rinshi kể lại cho mẫu hậu. Mẫu hậu lúc ấy đang ôm em Shojirou hãy còn ẵm ngửa, cười bảo nàng:


    “Ngày đó, người của Phủ Tông thân*(2) nhìn thấy sắc trời, lại thấy mái tóc màu bạc của Fuyumi sáng lên lấp lánh, ai cũng đều tấm tắc cho là chuyện lạ. Trong số các tông thân, có vị vương công đã già nua, nói rằng trong bảy trăm năm của nhà Hyuuga, chỉ có trong một trăm năm đầu vương thất mới có thánh cốt tóc màu bạch kim, về sau thì không thấy nữa. Sau rồi, một vị thầy cả*(3) từ thần điện đã phán rằng: Công chúa của chúng ta hẳn là một tinh linh tuyết lạc vào trong nhụy bông sen.”


    Fuyumi bé nhỏ nghiêng đầu ngẫm nghĩ. Nàng nhón chân rồi giơ ngón tay cho Shojirou nắm, bàn tay em bé nhỏ lại mềm mềm, nắm chặt nàng không buông. Khi nhìn thấy mái tóc nâu đã óng dày trên mái đầu nhỏ xinh của em, Fuyumi lại bĩu môi:


    “Shoji tóc nâu, mẫu hậu cũng tóc nâu nè~ Phụ vương tóc màu đen, chị Harumi tóc cũng màu đen nè~ Tóc của con như này, trông như người già ấy, ứ thích à ~”


    “Nihonji có người Fujiwara đến chết tóc vẫn còn đen, lại có người Konishiki bạc đầu khi còn thơ dại. Đặc biệt là người nhà Konishiki, ai nấy đều xinh đẹp tuyệt trần. Fuyumi của mẫu hậu, vốn là người nhà Hyuuga có đôi mắt đẹp nhất Phương Đông, nay lại có mái tóc như dệt từ bạc vàng của Konishiki Phương Tây. Tin mẫu hậu, khi Fuyumi lớn lên, nhất định sẽ là đệ nhất mỹ nhân.”


    Cô gái nhỏ nào chẳng mơ ước mình sẽ lớn lên thành giai nhân, Fuyumi lại càng không ngoại lệ. Nhưng “đệ nhất mỹ nhân” ư? Fuyumi tuy chưa hiểu thế nào là “đệ nhất mỹ nhân”, nhưng nàng luôn cảm thấy chị gái Harumi của mình rất đẹp. Tóc của Harumi dài chấm gót chân, đen tuyền óng ả, chảy xuôi như nước. Đôi má chị hồng ngọt như hoa đào tháng ba, đôi mắt đẹp lại mênh mang như đồng lưu ly tím ngát. Năm nay chị mười ba tuổi, vừa mới cài trâm được hai tháng. Chị lại thích cài trâm vàng bộ diêu, thợ khéo khắc lên chuỗi những cánh hoa rơi, hoa vàng cứ như theo từng bước chân của chị mà đung đưa leng keng, lại thoáng trông như là đang điêu tàn lạc đọa.


    Chị Harumi có đôi mắt tím, mái tóc đen, tuy Fuyumi còn nhỏ nhưng cũng biết Phủ Tông thân rất coi trọng chị, tuy không biết có hơn em trai Shojirou hay không, nhưng chắc chắn là hơn nàng, bởi vì chị là một “thuần chủng Hyuuga” chân chính. Mẹ chị Harumi đã qua đời nhiều năm trước, cũng là một vị vương hậu, nhưng xuất thân từ chi Hyuuga Nam Jinji. Mặc dù mẫu hậu Fuyumi là người của nhà chính Đại tộc Yamada, nhưng ở đất nước có truyền thống tôn thờ Luật Thuần chủng hẹp như Jinji thì cũng khó lọt được mắt xanh của Phủ Tông thân. Mười hai năm trước, khi mẹ chị Harumi qua đời, Phủ Tông thân vốn đã định nâng đỡ một công nương nội tộc Đông Jinji lên thay thế, nhưng cuối cùng Yamada no Otsumi của Đại tộc Yamada quyền lực lại được gả đến, khiến Phủ Tông thân lao đao. Thân ở trong cung thành, Fuyumi dù ngây thơ nhưng cũng đã được chứng kiến nhiều vòng xoáy thăng trầm. Nàng sẽ không bao giờ quên được, vào một ngày mưa năm nàng ba tuổi, mẫu hậu đã ôm nàng cùng dựa trên ngai bạc, bên phải là phụ vương ngự trên ngai vàng, bên trái dưới bậc thang, người chẳng ngồi trên bất cứ cái ngai nào, là Yamada no Hitsuji – phu quân của phu nhân Rinshi, Đại công nhà Yamada, Nhất đẳng Vương công Nihonji*(4), đồng thời cũng là huynh trưởng của mẫu hậu, bác cả của nàng, đã phất tay một cái, để rồi dưới cơn mưa rào gào thét, máu của ba mươi ba vị tông thân tóc đen mắt tím đã đổ xuống, vốn phải đỏ rực thành sông, nhuộm tanh cung thành, vậy mà dưới cơn mưa như trút nước, gió sét rền vang đánh giật tan tác hoa sen, máu thuần cao quý theo dòng nước xiết tựa thác lũ đã phải câm lặng vùi trôi xuống hầm cống đen nhơ bẩn.


    Fuyumi lên ba, bước chân nàng ngắn ngủi, chập chững. Phu nhân Rinshi vẻ mặt từ ái thả nàng xuống trước cửa cung chị Harumi. Khi Fuyumi lên ba, Harumi lên chín. Tên của Harumi vốn có nghĩa là “hoa nở mùa xuân”, còn tên của Fuyumi, lại có nghĩa là “tuyết lông ngỗng mùa đông”*(4).


    Phu nhân Rinshi bảo:


    “Chắc bây giờ Công chúa Harumi đang rất buồn, Công chúa Fuyumi hãy thử vào xem hoàng tỷ của người như thế nào đi.”


    Trên hành lang cung điện của Harumi đầy hoa lưu ly, hoa lưu ly sắc màu tim tím lại xanh ngát, vốn dĩ là đóa hoa mảnh mai dịu dàng, mưa rào phải rụng cánh, nhưng trong sắc xám của mưa gió, màu tím nhiễm xanh lại càng thêm lạnh lẽo, thở vào vòm trời nhỏ xám xịt tuyệt vọng thành băng sương. Fuyumi rũ mắt bước chậm, nàng bước qua khúc quanh có rèm trúc rung lạch cạch, đẩy cánh cửa giấy vẽ hoa đào dính nước mà nhòe sơn. Nàng còn rất nhỏ, nàng không hiểu cũng không nhớ gì nhiều. Nhưng ngoài phụ vương và mẫu hậu, ngoài phu nhân Rinshi, thì chỉ có Harumi là đã bế nàng. Thậm chí, khi chị đến chơi, chị còn cầm theo trống con, đôi mắt đẹp dịu dàng, đùa nàng cười khanh khách.


    Harumi ngồi tụt phía sâu sau bình phong, vạt áo đuôi tóc không hiểu sao ướt đầm. Hai bàn tay chị mảnh dẻ, run rẩy như cành hoa trong gió, khư khư giữ lấy tai. Dường như chị muốn bịt chặt tai lại, nhưng tay cứ run rẩy, như không có sức để làm bất cứ điều gì, lại như muốn hé ra một khoảng, để không bỏ lỡ đi âm thanh gì đó. Khi chị ngẩng đầu lên trông nàng, mái tóc đen rối bời quanh thái dương, đôi mắt tím thẫm lại, long lanh nhưng nát vụn.


    Fuyumi không hiểu gì cả, thậm chí khi Harumi phóng đến, ánh thép lóe lên trong lòng bàn tay chị ấy. Nàng ngẩng đầu lên, phu nhân Rinshi ngay đằng sau vẫn cười từ ái, bàn tay nõn nà quanh năm chỉ thích hái hoa thâu hương, nay đã nắm chặt lấy lưỡi dao nhọn, máu đỏ sền sệt từ kẽ tay mợ chảy xuống bầu má non tơ của nàng, cảm giác nóng hổi lại lạnh lẽo xuyên tim, sâu sắc khắc tủy, đến chết không quên.
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/6/18
    Âu Dương Y ĐiểmEm 69 thích điều này.
  10. Em 69

    Em 69
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,898
    Đã được thích:
    10,665
    Điểm thành tích:
    190
    @Lucrezia

    Bạn đăng ký của bạn rất tốt. Chỉ có một lỗi nhỏ hi vọng bạn không mắc ở các chương sau.

    => không sử dụng dấu ~ không tồn tại trong tiếng Việt.

    Mình vừa cấp quyền tác giả cho bạn rồi đấy. Bạn đọc kỹ QUY ĐỊNH TRUYỆN DÀI của chuyên mục (chú ý phần đặt tiêu đề cũng như cách trình bày #1 hay độ dài tối thiểu của một chương) và bắt đầu đăng tác phẩm của mình nhé. Những chương sau bạn cũng cần làm tốt như chương này, mọi chương có phát sinh lỗi đều sẽ bị kiểm duyệt lại.

    Chào mừng bạn đến với Cừu tác giả votay.
     
    Âu Dương Y Điểm thích bài này.
  11. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    72
    Đã được thích:
    305
    Điểm thành tích:
    53
    - Tên tác phẩm: Đôi cánh phượng hoàng.
    - Tác giả: Nguyệt Kiến (Kẻ tội đồ)
    - Thể loại: hệ thống văn
    - Tình trạng (đang sáng tác/hoàn): đang sáng tác
    - Giới thiệu (tóm tắt) tác phẩm:
    Nhân vật chính là người cổ đại, thân phận đặc thù. Đơn giản chỉ là xuyên.
    Nhã Lan được toại nguyện ước muốn tự do của mình, nhưng có gì đó sai sai. Nàng sao lại xuyên qua nhiều thế giới như vậy!
    Hệ thống: Cái này cũng không phải do ta quyết định nha.
    Nhã Lan: Vậy ít nhất cũng nên để cho ta được chết đẹp một chút chứ.

    - Đính kèm CHƯƠNG MỘT từ 1200 - 3000 từ của tác phẩm được thu gọn trong thẻ spoiler.
    Nàng nhìn đôi chim đang bay lượn trên bầu trời mà lòng trĩu nặng. Nhân duyên hay tình kiếp phải chăng là do trời định sẵn, muốn không được mà không muốn cũng phải nhận? Một chữ "ái" này hóa ra lại phức tạp đến không ngờ. Rốt cuộc đời nàng dài bao lâu, tình sử của nàng được Ti Mệnh viết như thế nào? Những điều ấy có lẽ chính Ti Mệnh cũng không nhớ nổi.
    - Tiểu thư, lão gia cho gọi người.
    - Này, A Phụng, ngươi nói xem, ngoài kia có bao nhiêu người sẵn sàng chết vì yêu? - Nàng cụp mắt nhìn hồ nước trong veo phản chiếu bầu trời. Đôi chim kia nhanh vậy đã bay đi mất rồi.
    - Tiểu thư, thứ cho nô tì mu muội không trả lời được.
    - Vậy à? Có lẽ câu hỏi này của ta thực khó trả lời... Đi thôi, nghĩa phụ không thích đợi lâu đâu.- Nàng quay người, hướng về phái nhà khách. Chữ "hỉ" cùng chữ "ái" này bao giờ nàng mới hiểu thấu được đây? Vạn sự chắc đành tùy duyên.

    Nàng bước vào phòng.
    - Nghĩa phụ, con tới rồi.
    Người ngồi trên trường kỉ chầm chầm mở mắt, thở nhẹ một hơi.
    - Tới rồi thì tốt. Mau lại đây ngồi xuống.
    Nàng lẳng lặng nhìn nghĩa phụ mình, lời muốn hỏi tới miệng lại đành thôi. Phận làm nghĩa nữ, nàng hiểu rõ lúc nào nên hỏi, lúc nào không nên. Tuy chính nàng hoài nghi nghĩa phụ gọi mình là có chủ ý nhưng nhìn nét mặt người chỉ đành giấu đi tâm tư, lại ghế ngồi.

    - Lan nhi, con nói xem, con bao tuổi rồi?
    - Nghĩa phụ, Lan nhi còn ba ngày nữa là tròn mười sáu tuổi, cũng là độ tuổi cập kê. Chẳng hay...
    - Ừm, sắp mười sáu tuổi rồi. Nữ nhi nhà ta lớn thật rồi.
    - Tất cả là nhờ ơn dưỡng dục của nghĩa phụ. - Nàng khéo léo đáp lại.
    - Ừm.

    Nhã Chiến nhấp một ngụm trà, khép mắt dưỡng thần. Quá nhiều biến cố trong triều làm ông không để ý lắm đến thời gian. Chớp mắt, vậy mà đã qua mười bốn năm. Nghĩa nữ đã lớn mà ông cũng đã già. Nhã Chiến phóng tầm mắt ra xa, trầm tư.
    - Phía Nam nạn cướp hoành hành, thổ phỉ ngang ngược, điêu dân lũng loạn, lại thêm việc trên triều làm ta đau đầu không dứt. Con nói xem nên làm thế nào để giúp dân chúng thoát khỏi cảnh lầm than? Vấn đề này ta đã suy nghĩ thật lâu rồi. - Nhã Chiến thở dài, ánh mắt đăm chiêu.

    Nhã Lan hơi biến sắc.Tới nước này nàng sao không hiểu ý của nghĩa phụ. Nhưng chính nàng không muốn bị gả cho một tên thổ phỉ không rõ mặt mũi, suốt ngày đánh đánh giết giết. Nàng cũng rõ bản thân chỉ là một nghĩa nữ, không có quyền quyết định. Đấu tranh nội tâm một hồi, Nhã Lan cắn răng.
    - Thứ cho con mu muội, không thể chia sẻ nỗi bận tâm cùng người.
    - Không sao, không sao. Nữ nhi làm sao hiểu được việc triều chính. Ha ha. Nhưng con rồi sẽ giúp được thôi. - Nhã Chiến ung dung uống một ngụm trà rồi cười sảng khoái.
    - Nghĩa phụ... - Sắc mặt nàng đại biến.
    - Được rồi. - Nhã Chiến phất tay áo. - A Phụng, đưa tiểu thư về phòng. Ta thấy sắc mặt của tiểu thư không tốt, ngày mai mời đại sư về khám.
    - Vâng, lão gia. - Đáy mắt A Phụng thoáng bối rối nhưng đây không phải việc nàng muốn là có thể can dự. Tiểu thư lần này khả năng bị gả đi rồi.

    Đáy lòng nàng lộp bộp vài cái, khó tin nhìn nghĩa phụ mình đang trầm tư phóng tầm mắt ra xa. Chẳng phải đã rõ ràng rồi sao, nàng còn mong gì nữa? Nhã Lan cắn môi, cáo lui về phòng. Chỉ nàng mới hiểu lòng mình bây giờ lạnh ngắt, dường như đã chết lặng. Lấy hạnh phúc nửa đời sau của nàng để đổi cho hạnh phúc của bách tính phía Nam, quả là đáng giá. Nàng cười lạnh, từng giọt, từng giọt nước mắt rơi xuống. Chữ "hỉ" nàng chưa thấu nhưng chữ "nộ" nàng lại khắc sâu đến thế. Giận, rất giận. Nhưng vẫn là bất lực, chỉ có thể tự khóc thương cho bản thân. Ai bảo số phận nàng đã định trước như vậy cơ chứ. Ti Mệnh hóa ra lại là người nhẫn tâm như thế. Muốn trách? Vậy cũng chỉ có thể tự trách nàng sinh ra một gia đình nghèo hèn, bị nghĩa phụ nhặt về nuôi mà thôi.

    - Tiểu thư, người... - A Phụng nhìn tiểu thư nhà mình đờ đẫn nhìn phương xa mà sinh lo lắng. - Hay để A Phụng dặn phòng bếp làm chút điểm tâm cho người?
    - Khỏi đi, ta muốn ở một mình. Ngươi lui ra đi.
    - Nhưng tiểu thư, người đã khóc rất lâu rồi, vẫn là nên ăn chút gì đó.
    - Lui ra. Cút! Để ta một mình!
    - Vậy... nô tì cáo lui. - A Phụng cẩn thận nhìn tiểu thư nhà mình lần nữa, chắc chắn không xảy ra việc gì nghiêm trọng mới dám ra ngoài. Khi đi ra nàng còn đóng cửa lại. Có lẽ đợi tiểu thư suy nghĩ thông suốt sẽ ổn thôi.
    - Đi đi.

    Đôi lúc nàng ghen tỵ những động vật nhỏ kia, muốn đi đâu thì đi, muốn sống thế nào thì sống, không cần quản thế sự. Còn nàng quanh năm chỉ giáp mặt bức tường. Cái gọi là bảo vệ, không để nữ nhi nhiễm bụi phong lưu so với giam lỏng chẳng khác là bao, chỉ là cách gọi hoa mĩ hơn mà thôi. Mà nàng lại chẳng cần những thứ hoa mĩ đó. Phận làm nghĩa nữ đại thần chính là như thế, không có quyền nói, không thể phản bác.
    Nhã Lan cố nhìn thật rõ gian phòng qua lớp sương mờ ảo trước mắt. Gian phòng này đã giam cầm nàng mười bốn năm rồi. Cầm, kì, thi, họa, nàng cũng đã học đủ. Lễ nghi, phép tắc nàng cũng đã thuộc lòng. Chẳng qua tất cả những thứ đó chẳng thể đổi lại cho nàng nổi một ngày tự do bay nhảy mà không có sự quản chế của người khác. Nàng sống vậy khác nào quân cờ được nuôi dưỡng, chờ ngày đổi lại công danh cho nghĩa phụ? Cuối cùng ngày này cũng đến. Đã biết trước nhưng vẫn là không tránh khỏi chữ "ngờ". Nào ngờ nàng sẽ phải gả cho một tên thổ phỉ, không có tương lai chứ.
    Thật mệt mỏi. Nhã Lan khép hờ mắt, ngủ thiếp đi. Ngủ đi, nếu ngủ một giấc rồi khi tỉnh dậy hóa thành chim bay tự do được thì tốt biết bao. Nhưng chính nàng cũng hiểu điều ấy là mơ mộng viển vông cỡ nào.

    - Cuối cùng cũng tìm được rồi. - Từ một góc nào đó, giọng nói lạnh ngắt vang lên. Nó đã tìm rất lâu mới tìm được người này, không ngờ thân phận của người này so với lời nó được nghe lại... một trời một vực đến thế. Khiến nó còn hao tổn tâm tư, chỉ sợ tìm không được người lại bị quở trách.
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/7/18
    Em 69 thích bài này.
  12. Em 69

    Em 69
    ❝dẩy đầm đê❞

    Bài viết:
    1,898
    Đã được thích:
    10,665
    Điểm thành tích:
    190
    Bài đăng ký chưa đủ 1200 từ.
     
    Nguyệt Kiến thích bài này.
  13. Nguyệt Kiến

    Nguyệt Kiến Cừu năng nổ Cừu tác giả

    Bài viết:
    72
    Đã được thích:
    305
    Điểm thành tích:
    53
    Đã sửa ạ.
     
  14. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    @Nguyệt Kiến

    Bạn còn một số lỗi sau:

    Nhân duyên hay tình kiếp phải chăng là do trời định sẵn, muốn không được mà không muốn cũng phải nhận?Một chữ "ái" này hóa ra lại phức tạp đến không ngờ.

    => Lỗi type.

    - Vậy à? Có lẽ câu hỏi này của ta thực khó trả lời... Đi thôi, nghĩa phụ không thích đợi lâu đâu.- Nàng quay người, hướng về phái nhà khách. Chữ "hỉ" cùng chữ "ái" này bao giờ nàng mới hiểu thấu được đây? Vạn sự chắc đành tùy duyên.

    - Nghĩa phụ, con tới rồi.

    => Lỗi type. Nếu muốn chia đoạn bạn nên đặt dấu để người đọc dễ phân biệt. Nhưng theo mình đoạn này nên thêm lời diễn tả để đỡ bị ngắt quãng truyện.

    - Nghĩa phụ, Lan nhi còn ba ngày nữa là tròn 16 tuổi, cũng là độ tuổi cập kê. Chẳng hay...
    => Hạn chế dùng số trong văn viết.

    Nhã Chiến nhấp một ngụm trà, kép mắt dưỡng thần.
    => khép mắt.

    Nhưng chính nàng không muốn bị gả cho một tên thổ phỉ không rõ mặt mũi, suốt ngày đánh đánh, giết giết.
    => Chỗ này không cần dấu phảy.
     
    Nguyệt Kiến thích bài này.
  15. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    Gian phòng này đã giam cầm nàng 14 năm rồi.

    @Nguyệt Kiến
    Bạn đọc kỹ QUY ĐỊNH TRUYỆN DÀI của chuyên mục (chú ý phần đặt tiêu đề cũng như cách trình bày #1 hay độ dài tối thiểu của một chương) và bắt đầu đăng tác phẩm của mình nhé. Những chương sau bạn cũng cần làm tốt như chương này, mọi chương có phát sinh lỗi đều sẽ bị kiểm duyệt lại.

    Chào mừng bạn đến với Cừu tác giả!
     
    Nguyệt Kiến thích bài này.
  16. Bacteria

    Bacteria Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    69
    Điểm thành tích:
    13
    - Tên truyện: Tình yêu đang chờ em
    - Tên tác giả: Đanh Mộc
    - Thể loại: Hiện đại, ngôn tình
    - Tình trạng (đang sáng tác/hoàn): Đang sáng tác
    - Giới thiệu (tóm tắt) tác phẩm:
    Ai trên đời này cũng đều có ngoại lệ, chỉ là chúng ta chưa gặp được ngoại lệ của mình thôi.
    Nam Lăng bảo vệ Giao Hưởng, dù là anh của thời niên thiếu hay của những năm tháng sau này.
    Giao Hưởng dựa dẫm vào Nam Lăng, dù là cô thời thiếu nữ hay là cô của những năm tháng sau này.
    Anh nói: "Giao Hưởng, thật ra tôi chưa từng nghĩ đến ngoại lệ. Nếu có ngoại lệ, thì tất cả đều là vì chị."
    - Đính kèm CHƯƠNG MỘT từ 1200 - 3000 từ của tác phẩm được thu gọn trong thẻ spoiler.

    Lúc Nam Lăng đang nấu ăn, điện thoại anh đặt trên bàn bỗng đổ chuông. Giao Hưởng đang nằm bò trên sô pha nghe thấy tiếng chuông thì lật người ngồi dậy, thấy tên người gọi thì nuốt nước bọt. Cô xỏ dép lê, cầm điện thoại chạy vào trong nhà bếp gọi Nam Lăng.

    "Có điện thoại!"

    Nam Lăng lúc này đang rửa rau, hai tay anh dính đầy nước. Vốn định bảo Giao Hưởng bắt điện thoại giúp mình thì phát hiện cô đang chăm chú nhìn anh, thế là Nam Lăng đành dừng công việc, lau khô tay rồi cầm lấy điện thoại. Vừa nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình là anh đã muốn ném điện thoại, hoàn toàn không chút hứng thú với cuộc gọi này.

    Anh áp điện thoại vào tai, hời hợt hỏi: "Anh nghe đây?"

    Người bên kia vừa khóc vừa gào lên với Nam Lăng, "Anh có biết lần này anh tự ý chạy đến thành phố A, làm ông cụ tức đến nỗi trút giận lên người em không?"

    Nam Lăng gõ nhẹ ngón tay lên cửa sổ, không nhanh không chậm đáp: "Đương nhiên là biết, nhưng anh có việc gấp."

    "Việc gấp gì?"

    Nam Lăng quay đầu, anh ngoắc ngoắc tay với Giao Hưởng, gọi cô đến bên cạnh. Sau đó áp điện thoại vào tai cô. Giao Hưởng biết ý cười cười, nói vào trong điện thoại, "Nam Lệ, là mình đây!"

    Nam Lệ vừa nãy còn gào thét trong điện thoại, bây giờ đã dịu dàng hơn hẳn. Vừa cười vừa hỏi han Giao Hưởng. Hai người nói chuyện một hồi thì Nam Lệ bảo có chuyện muốn nói với Nam Lăng, thế là Giao Hưởng lại áp điện thoại vào tai anh. Yên lặng đứng bên cạnh chờ hai người nói chuyện xong mới ngoan ngoãn đem cất điện thoại.

    Sau khi đặt điện thoại về chỗ cũ, Giao Hương lại chạy vào phòng bếp, đứng bên cạnh Nam Lăng xem anh thái thịt. Cô nhìn một hồi, vẫn không nhịn được hỏi: "Nam Lệ nói gì với cậu thế?"

    Nam Lăng thái xong miếng thịt cuối cùng, áng chừng nước đã sôi liền cho mì sợi vào, động tác nhẹ nhàng thành thạo. Anh quay lại cười với Giao Hưởng: "Nó nói, chăm sóc tốt cho chị một chút. Đừng làm phí công nó bị nghe mắng hơn một tuần."

    Giao Hưởng nửa tin nửa ngờ, Nam Lệ đúng là rất quan tâm cô. Nhưng tên Nam Lăng không phải kiểu người hỏi gì là khai nấy, cô cân nhắc một hồi quyết định đổi chủ đề: "Ngày mai rảnh không?"

    Nam Lăng vừa trở mì vừa đáp, "Muốn đi đâu à?"

    Giao Hưởng không vòng vo, đáp ngay thẳng: "Trung tâm thương mại."

    Anh tắt bếp, đổ mì ra bát rồi gật đầu với cô, "Vậy cũng được."

    Trời đã tối, tuyết cũng đã ngừng rơi. Nhưng thời tiết vẫn se se lạnh, rất dễ bị cảm. Nam Lăng đặt bát mì trên bàn ăn, giúp cô kéo ghế rồi mới đi lấy áo khoác. Lúc quay lại thấy cô đang ăn ngon lành, anh mỉm cười: "Ăn trông ngon thế, đói lắm hả?"

    Giao Hưởng đang bận bịu chiến đấu với bát mì nóng hổi, cũng không buồn đáp lời anh. Nam Lăng vuốt lại tóc cho cô, tiện thể khoác cho cô cái áo rồi mới quay ra phòng khách. Anh bật máy tính xem lịch làm việc rồi mới cân nhắc gọi điện thoại, anh nói với người bên kia mấy câu. Từ đầu chí cuối đều không mỉm cười, chỉ có chất giọng trầm thấp vang vọng trong không gian ấm áp của căn nhà.

    Nam Lăng đặt điện thoại lên bàn, vừa chuyển kênh vừa nghĩ. Giao Hưởng đến thành phố A đã hơn nửa tháng, mà nửa tháng này anh không có ở đây. Lúc cô chuyển đến cũng không nói với anh, lúc nhận điện thoại cũng chỉ bảo vẫn ổn, vẫn ở chỗ cũ, còn anh thì chẳng hề nghi ngờ gì cả, cứ thế mà an tâm cho rằng cô vẫn ổn. Cho tới khi Nam Lệ gọi điện cho anh, bảo thật ra Giao Hưởng đã đến thành phố A rồi, anh mới tức tốc chạy đến đây.

    Anh day trán, cô không biết, kể từ lúc nghe tin cô chuyển đến thành phố A anh đã bực bội cỡ nào. Nhưng thật ra, chỉ mình anh hiểu, bực bội thì ít, mà xót xa thì rất nhiều. Anh vốn muốn đi tìm cô, nhưng anh thừa biết tính tình của Giao Hưởng. Chỉ khi cô tuyệt vọng nhất cô mới tìm đến anh. Điều này anh hiểu rõ, nhưng anh vẫn không kìm được mà lo lắng cho cô.

    Giao Hưởng ăn xong bát mì, lúc quay lại phòng khách thì phát hiện Nam Lăng đang ngồi ngây ngẩn trên sô pha, ti vi đang phát mục tin tức quốc tế. Còn anh thì đang nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng không biết là đang nghĩ chuyện gì.

    Cô tiện tay cầm một cái gối, ném lên người anh, "Đang nghĩ gì thế?"

    Nam Lăng lúc này mới hoàn hồn, anh nhặt chiếc gối lên đặt lại trên sô pha, lắc đầu: "Không có gì. Chị buồn ngủ chưa? Nếu buồn ngủ thì về phòng ngủ đi."

    Giao Hưởng nằm vật ra sô pha, lười biếng đong đưa chân, "Không buồn ngủ, tôi còn phải xem chương trình phỏng vấn các nhà khí tượng học."

    Nam Lăng cúi đầu nhìn cô, đột nhiên hỏi: "Có muốn làm việc ở Tương Viễn không?"

    Tương Viễn là Trung tâm dự báo khí tượng - thủy văn cấp quốc gia đầu tiên trên cả nước. Cũng là Trung tâm dự báo đầu tiên của thành phố A. Hiện nay, Tương Viễn là Trung tâm dự báo đang được các tập đoàn lớn hướng tới, đặc biệt là Tưởng gia. Giao Hưởng thừa biết ý đồ của Nam Lăng, vì Tương Viễn sớm muộn cũng được Chính Lực thu mua, trở thành Trung tâm dự báo dưới quyền của Tưởng gia. Đồng nghĩa với việc tháng ngày sau này của cô ở Tương Viễn sẽ dễ dàng hơn, bởi nếu là của Tưởng gia, Nam Lăng nhất định có thể nhúng tay vào.

    Giao Hưởng vừa chuyển kênh vừa lắc đầu: "Tôi đã có tính toán từ trước rồi, đợi một thời gian nữa sẽ xin chuyển công tác."

    "Chị định chuyển đến đâu?"

    Giao Hưởng lắc lắc ngón tay, cười ma mị: "Viện nghiên cứu khí tượng - thủy văn đại học A."

    "Ý chị là Viện nghiên cứu trực thuộc đại học A?"

    Giao Hưởng gật đầu, hoàn toàn chìm đắm trong mơ mộng. Nam Lăng gõ ngón tay lên bàn trà, thoải mái đồng ý: "Được thôi, chị cứ xin chuyển công tác đi."

    Không phải anh không biết, Viện nghiên cứu khí tượng - thủy văn đại học A là nơi làm việc của sinh viên đại học A sau khi tốt nghiệp. Với chỉ tiêu 99% sinh viên của trường và 1% sinh viên khác thì không phải ai cũng có thể vào được. Cho dù Giao Hưởng có tốt nghiệp học vị cao cỡ nào đi nữa thì cũng không thể được nhận vào, huống chi chỉ với tấm bằng cử nhân của cô.

    Nam Lăng vắt chéo chân, xoa đầu Giao Hưởng: "Thế này đi, tôi cho chị thời gian một tháng. Nếu một tháng sau chị bị đuổi việc, vậy thì phải nghe tôi sắp xếp. Sao?"

    Giao Hưởng tự tin ngoắc tay với anh, ý chí chiến đấu bừng bừng: "Quân tử nhất ngôn, không làm là con rùa rụt cổ!"

    Buổi tối hôm đó, đến lúc đi ngủ Giao Hưởng vẫn còn băn khoăn. Nam Lăng này sao dễ dàng đồng ý vậy? Không lẽ lại đang âm thầm tác chiến ở bờ cõi nào đó mà cô không biết? Suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn không thắng nổi cơn buồn ngủ. Giao Hưởng từ bỏ khi cách mạng còn chưa hoàn thành, cuộn mình trong chăn ngáy khò khò.
     
  17. Élio

    Élio Cừu vui vẻ Cừu chuyển ngữ Cừu tác giả

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    125
    Điểm thành tích:
    33
    - Tên tác phẩm: A new story
    - Tác giả: @Élio
    - Thể loại: Lãng mạn
    - Tình trạng: Đang sáng tác
    - Giới thiệu tác phẩm:

    Claire Crimson, con gái chủ tiệm sách lớn nhất Vương quốc Ánh Sáng, lạc vào vòng xoáy tình yêu với chàng lãng tử bí ẩn, Elio Kavinsky.

    Twist Marvey, con gái ngài Công tước quyền lực nhất Vương quốc Ánh Sáng, bạn thân từ thuở bé của Claire, nuôi dưỡng tình cảm bí mật với người đã có vị hôn thê, Eugene Harrison.

    Và Vương quốc Ánh Sáng, đất nước của hòa bình và tự do, đang bị đe dọa bởi sự xâm lăng của Vương quốc Bóng Đêm.

    Nhưng liệu có phải là như thế?

    Liệu Claire và Twist, chỉ mới mười sáu tuổi đầu, có tìm được cho mình một tình yêu chân chính giữa chốn hiểm nguy gian nan?
    - Đính kèm CHƯƠNG MỘT:
    Claire ghét nhất là đi dự tiệc cưới. Với cô, tiệc cưới thật nhạt nhẽo và phí thời gian. Mỗi khi gia đình cô nhận được một tấm thiếp mời đi dự tiệc cưới, bất kể là của ai, bạn bè hay họ hàng của gia đình, cô đều không hứng thú. Và đương nhiên là cô có lý do cho chuyện đó. Cứ mỗi lần cô tham gia một bữa tiệc cưới là mẹ cô - bà Laura, lại cứ nhăm nhe xem chàng trai nào ở tiệc cưới phù hợp làm con rể bà nhất, và nằng nặc dẫn cô đi làm quen. Thật khó chịu. Cô thích thứ tình yêu xuất phát một cách tự nhiên, chứ không phải thứ tình yêu xuất phát từ điều kiện gia đình hay con mắt của mẹ cô. Trước đây cũng thế, và bây giờ cũng thế. Chẳng có gì thay đổi cả.

    Và cũng chẳng dễ dàng gì để cô có thể thoát khỏi những bữa tiệc cưới, hay nói đúng hơn, là thoát khỏi mẹ cô. Cô ghét phải xúng xính trong những bộ đầm váy không hợp tuổi mà mẹ cô lựa chọn, chứ không phải cô. Cô ghét nhất là trét cả tấn phấn lên gương mặt, nó làm cô già đi trông thấy. Chỉ trang điểm đơn giản một chút là được. Cô ghét và rất ghét, bị mẹ cô đem đi làm quen giới thiệu với những chàng công tử bột, những người được nhắm cho vị trí hôn phu của cô. Từ gã trưởng nam tự cao nhà Bá tước Windsor, đến "con lợn" háu ăn của ông chủ nhà hàng ba sao trên phố Rực Rỡ, và hàng ngàn cái tên không thể chấp nhận khác. Cô ghét tất cả mọi thứ của tiệc cưới từ việc chuẩn bị, cho đến việc cứ giữ một nụ cười giả tạo trên môi để tránh không làm mất mặt người mẹ quyền lực của cô. Tất cả mọi thứ.

    Cơn ác mộng một lần nữa lặp lại. Năm ngày trước, nhà cô lại vừa nhận thêm một tấm thiếp mời dự tiệc cưới. Nhưng tiệc cưới này lại trang trọng hơn những cái trước đó.

    Lần đầu tiên nhà cô được mời tham dự một tiệc cưới Hoàng gia.

    Hiệu sách của gia đình cô là nơi cung cấp sách chủ yếu cho Hoàng tộc, nên nếu nói cô có quen biết với Hoàng tộc thì cũng không khó tin lắm. Và cô có muốn bỏ trốn khỏi tiệc cưới lần này thì cũng không thể được. Vì chủ nhân của tiệc cưới Hoàng gia lần này là bạn đọc sách thân thiết của cô, Công chúa Louisa. Đích thân Công chúa đã chỉ đích danh cô, Claire Crimson, mời cô phải tham dự ngày trọng đại của cô ấy. Công chúa biết, cô rất ghét tiệc cưới, và Công chúa cũng biết, nếu đây là tiệc cưới của cô ấy, thì cô không thể nào không góp mặt.

    Nhưng đây cũng không hẳn là một cơn ác mộng thật sự. Vì mẹ cô - bà Laura, sẽ không tham dự được. Bà đang phải nằm viện vì chứng bệnh thoát vị đĩa đệm của bà. Bà rất buồn vì không thể đi cùng cô, nhưng cô lại cảm thấy điều này thật may mắn làm sao. Không phải là cô vui mừng vì mẹ cô bị bệnh, mà cái may mắn ở đây là nhờ có nó mà cô có thể thoát khỏi sự kiểm soát gắt gao của bà. Cô có thể tự do vận bộ váy mà cô ưng ý, có thể tự do trang điểm cho gương mặt, tự do lựa chọn mọi thứ.

    Twist, người bạn từ thuở bé thơ và cũng là người bạn thân nhất của cô, cũng vinh hạnh được nhận lời mời tham dự. Cả nhà Công tước Marvey đều được mời tham dự. Và cô đang trên đường đến nhà Công tước Marvey để cùng Twist chuẩn bị cho việc tham dự tiệc cưới. Chuẩn bị một mình cũng được thôi, nhưng vì cha cô cũng không thể tham dự được vì ông đang có công tác ở dưới thị trấn Le Lói và không thể trở về ngay lập tức, nên cô phải đến nhà Công tước Marvey và cùng đi với họ. Vậy là cả gia đình cô chỉ có một mình cô tham dự, dù đây là một tiệc cưới Hoàng gia.

    Lúc cô đến nơi, Twist đang mải mê vờn mèo trên ghế sô-pha. Claire thấy con mèo xù lông lên với Twist vì cô nàng lấy mất cuộn len mà nó đang muốn vồ lấy để chơi, nhưng rồi nó chả còn hứng thú nữa. Con mèo đỏng đảnh tên Rosie đó của Twist liếc nhìn Claire một cái trước khi nó nhảy phóc khỏi ghế sô-pha và lần mò ra phía bếp. Thật khó ưa. Claire chưa bao giờ thích mèo, đặc biệt là những con mèo chảnh chọe như Rosie.

    "Tới rồi à, Claire yêu dấu." Twist ngước lên và tươi cười với Claire. "À, cứ để món quà ở đó." Cô nói.

    Claire mỉm cười đáp lại, đặt món quà cưới đã được bọc gói bằng giấy nhám kĩ càng và đẹp đẽ trong một cái giỏ xách đầy những bông hoa ly xinh xắn mà cô đã chuẩn bị lên chiếc bàn thủy tinh bên cạnh.

    "Để tôi gọi người hầu chuẩn bị cho chúng ta." Twist đứng lên và ra hiệu cho Claire đi theo mình.

    "Gia đình cô đã chuẩn bị món quà gì thế, Twist?" Claire hỏi. Độ thân thiết của cô và Twist đủ để cô có thể bỏ đi chữ "Tiểu thư" trịch thượng và đầy phép tắc trong lời nói. Và Twist cũng xưng hô như thế với cô.

    "Việc đó tôi vẫn chưa hỏi cha mẹ. Còn cô?"

    "Một vài cuốn sách hiếm thôi." Claire nói. "Nhà tôi có truyền thống tặng sách cho người khác vào các dịp, dù cho họ có ở tầng lớp nào đi chăng nữa. Mọi người đều xứng đáng để được đọc sách." Cô tiếp tục.

    "Tôi biết mà, tôi đã quá hiểu cô rồi. Hỏi lấy lệ thôi." Twist cười nhẹ. Cô rẽ vào phòng ngủ của mình và Claire theo sau.

    Twist ra lệnh cho một cô người hầu chuẩn bị những thứ cần thiết cho cô và Claire. Cô người hầu vội vã lui.

    "Cô đã gặp Hoàng tử Flynn chưa?" Claire ngồi xuống giường ngủ của Twist, đung đưa hai chân trong không khí.

    Người sẽ trở thành đức lang quân của Công chúa Lousia chính là Hoàng tử của Vương quốc Chạng Vạng, Flynn William. Công chúa kể với cô, hai người yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, lúc Công chúa Louisa đại diện cho Vương quốc Ánh Sáng sang giao lưu với Vương quốc Chạng Vạng về văn hóa của hai nước. Công chúa nói cô đã bị vẻ thông minh sáng lạng và tinh thần thể thao khỏe khoắn của Hoàng tử làm đổ gục, và Công chúa cũng không ngờ rằng Hoàng tử cũng có cảm tình với mình. Họ tìm hiểu nhau trong vòng một năm và cuộc hôn nhân của họ cũng nhanh chóng được chấp thuận mà không có bất kì sự cản trở nào. Và cả hai nước đều đồng ý lựa chọn Vương quốc Ánh Sáng thơ mộng này làm địa điểm tổ chức đám cưới. Claire khi nghe câu chuyện tình yêu này cảm thấy rất vui mừng cho Công chúa vì cuối cùng, Công chúa cũng đã tìm được bến đỗ của đời mình.

    Twist trút bỏ bộ dáng tiểu thư khi nãy đối với cô người hầu, trở lại với một Twist tự do và phóng khoáng - một mặt khác của cô mà chỉ bộc lộ ra khi ở gần Claire và con mèo Rosie. Cô ngả lưng bên cạnh Claire, nói: "Tôi có thấy ngài ấy một lần, nhưng là từ phía xa. Cô chắc biết, lúc tôi cùng gia đình sang Vương quốc Chạng Vạng du ngoạn ấy. Lúc đó tôi đi ngang qua quảng trường lớn và nhìn thấy ngài ấy đang truyền bá thứ gì đó cho mọi người, nhưng vì ngài ấy nói ngôn ngữ của đất nước họ nên tôi không hiểu lắm và cũng không thể nán lại nghe được."

    Tất cả các Vương quốc của Xứ Sở Thiên Nhiên đều có chung một ngôn ngữ để giao tiếp, nhưng mỗi đất nước thì đều có ngôn ngữ riêng. Và Hội Đồng Liên Hiệp Thiên Nhiên Xứ đã lựa chọn ngôn ngữ của Vương quốc Ánh Sáng để sử dụng làm ngôn ngữ chung vì chúng dễ nói và dễ học nhất.

    "Tôi chưa từng được gặp ngài ấy bao giờ. Trông ngài ấy thế nào?" Claire háo hức hỏi.

    "Tạm ổn." Twist chau mày khi cố nhớ lại dung mạo của Hoàng Tử Flynn. "Rồi tối nay cô cũng sẽ được chứng kiến thôi, vội vàng làm gì. Giờ thì chuẩn bị thôi nào." Twist ngồi bật dậy và tiến về phía phòng tắm, nơi đã có những người hầu đứng đợi.

    "Tiểu thư Crimson, hãy để tôi phục vụ cô." Một người hầu tiến lại gần Claire và cúi đầu cung kính.

    Claire để người hầu chuẩn bị cho cô mọi thứ, từ trang phục đến việc trang điểm cho gương mặt. Đúng là người hầu nhà Marvey, họ biết cô thích gì và cô muốn gì. Cô cũng có thể tự do ra lệnh cho họ làm theo ý mình mà chẳng lo rằng sẽ có mẹ cô càm ràm bên tai.

    Claire được người hầu giúp mình mặc chiếc đầm đen trễ vai bằng lụa, trông sang trọng và tôn dáng. Cô xõa mái tóc cúp đuôi ngang vai và đeo bộ trang sức đá mặt trăng yêu thích. Còn Twist, cô khoác lên mình một bộ váy chấm gót chân không tay trắng tinh khiết, búi gọn mái tóc đen dài lên trên, cài thêm chiếc kẹp bằng bạc hình chiếc lá mà Claire đã tặng mùa hè năm ngoái, trang điểm nhẹ và đeo đôi khuyên tai kim cương nhỏ nhắn.

    Sau khi xong xuôi, Claire và Twist xuống nhà, nơi mà cha mẹ Twist, Công tước và Phu nhân Marvey đang đứng đợi.

    Claire và Twist nhún gối chào.

    "Chúng ta đi nào." Phu nhân Marvey mỉm cười với Twist và Claire khi trông thấy.

    Và họ lên xe ngựa thẳng tiến đến Hoàng cung, mang theo những món quà cưới.
     
    Umio.Turtle thích điều này.
  18. Âu Dương Y Điểm

    Âu Dương Y Điểm Người buồn phía nơi xa Thành viên BQT Cừu đọc bông Cừu thông tấn Cừu PR

    Bài viết:
    343
    Đã được thích:
    1,435
    Điểm thành tích:
    100
    @Em 69 Gắn nơ cho hai bạn này nha chị.

    Chào mừng hai cậu đến với Cừu tác giả. <3
     
    Hạ An, Em 69Élio thích điều này.
  19. Annabeth Marcynae

    Annabeth Marcynae Cừu vui vẻ Cừu tác giả

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    102
    Điểm thành tích:
    28
    - Tên tác phẩm: Tâm

    - Tác giả: Annabeth Marcynae (Marc)

    - Thể loại: Không xác định (General)

    - Tình trạng (đang sáng tác/hoàn): Đang sáng tác

    - Giới thiệu (tóm tắt) tác phẩm:


    Đó không phải câu chuyện từ ngày xửa ngày xưa.
    Và nó cũng chẳng phải từ ngày nảy ngày nay...
    ---
    Chuyện kể rằng, ở cung điện vàng son ấy, có một công chúa bé nhỏ tên là Tâm.
    Công chúa đáng thương ấy, đã trót đem lòng yêu hoàng tử địch quốc.
    Trái tim này không thể nói lời muốn nói.
    Xin hãy để nó cất giấu bí mật đến ngàn năm...

    - Đính kèm chương I

    Chương 1:

    “Tiểu thư, mời.” Ông quản gia cúi đầu, cung kính mở cửa cho người phía trong xe. Những đứa bé rách rưới - hình như đi ăn xin - túm tụm đằng xa, nhìn về phía chiếc xe với vẻ ngưỡng mộ. Chúng lao xao nói điều gì đó, nhưng câm bặt khi người trong xe bước ra, ngó về phía chúng.

    Đó không hẳn là một cô bé, cũng chẳng phải một cô gái. Nó trông chừng mười lăm, mười sáu tuổi, hơi gầy, da trắng bệnh, nhưng đôi mắt nó rất đẹp. Chúng màu nâu sẫm, to, sáng, và có hồn.

    “Ông cho bọn nó vài hào đi.” Nó chỉ tay về phía bọn trẻ: “Tội nghiệp bọn nó lắm.”

    Người quản gia hừ một tiếng, lầm bầm: “Cái quân ma cà bông mà tội nghiệp nỗi gì.” nhưng vẫn bước lại, rảy một nắm xu xuống trước mặt mấy đứa trẻ và nhìn chúng với ánh mắt khinh bỉ lắm. Những đứa trẻ thì không quan tâm nhiều đến thế, chỉ riêng một đứa cao, gầy nhỏng nhìn ông một cách căm hận.

    Nhưng nó cũng gia nhập vào bầy đoàn tranh giành từng hào bạc quý báu.

    “Tiểu thư, xin cô vào nhà đi ạ, đừng để mấy đứa đầu đường xó chợ ấy làm bẩn mắt cô.” Người phụ nữ trung niên có vẻ là đứng đón cô gái ở trước cổng nhà, nhìn thấy cảnh ấy vội vàng khẩn khoản: “Quản gia, cho tiền rồi sao ông không đuổi mấy đứa kia đi?”

    "Không cần đâu, vú." Cô gái nhắm mắt lại rồi vụt mở ra: "Nghề nghiệp của tụi nó ấy mà, coi như cho dăm cái bánh mì thôi chứ có gì to tát. Chúng ta vào trong thôi, kẻo đêm đông, con lạnh."

    "Vâng, thưa tiểu thư." Người vú cúi đầu.

    Tâm nhìn quanh đại sảnh. Cô có cảm giác nó rộng lớn hơn ngày cô ra đi, dù căn nhà chưa sửa kiến trúc lần nào từ khi được xây dựng, hay bét ra là từ bảy năm trước, khi con bé tên Tâm ngây thơ hồn nhiên mới chín tuổi.

    “Ôi, Tâm, con đã về rồi đấy à?”

    Giọng ngọt xớt của bà hai vang lên, cái giọng mà Tâm ghét cay ghét đắng từ lúc còn bé tí. Nhưng vì phép lịch sự mà cô học được ở Pháp, và những trận đòn “giáo dục” của bà hai, cô vẫn phải mỉm cười rạng rỡ như con gái yêu gặp mẹ ruột mình:

    “Mẹ hai!”

    “Ôi, sao lại là mẹ hai, phải là mẹ chứ!” Bà ta giơ tay áo lên che miệng, cười khúc khích: “Bảy năm trời con chưa về, mẹ biết là con không quen nhà, nhưng phải nhớ mẹ chứ, đúng không?”

    “Vâng, đúng...” Bàn tay Tâm siết chặt, nhưng vẫn nhẫn nhịn trả lời.

    Tôi không nhớ bà sao được!

    “Để mẹ chỉ phòng cho...”

    “Mẹ, con ở phòng cũ là được rồi!” Tâm ngắt lời. Nhưng bà ta chẳng có vẻ gì giận dữ: “Ôi, con gái yêu quý của mẹ, em gái của con đã dọn tới phòng con rồi. Mẹ đã di chuyển đồ của con sang phòng em gái con, bây giờ con tới đó nhé!”

    Đổi phòng? Móng tay Tâm cắm sâu vào da thịt, bật máu. Phòng của Tâm, căn phòng mẹ Tâm từng ở, nơi có hơi ấm của mẹ, bây giờ Tâm cũng chẳng còn nó nữa sao?

    Không cần bà hai chỉ dẫn, Tâm cũng đủ sức tới phòng cũ của em gái mình. Lòng cô sục sôi lửa giận khi mở cửa ra.

    Phòng của em gái cô nói lớn cũng chẳng lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ, tóm lại là vào cỡ trung bình. Phòng bày biện giống hệt như phòng cũ, chỉ khác một chút là chiếc ghế đu của mẹ không được bày ra. Nhưng nó dính đầy mạng nhện như bao nhiêu năm không được ai quét dọn. Tâm sởn gai ốc khi thấy năm, sáu con nhện đang bò trên cửa.

    Tâm sợ nhện.

    Và bà hai biết điều đó.

    “Ôi, con gái đáng yêu của mẹ, sao mấy con sen nhà ta lại vô dụng thế này? Mẹ đã bảo bọn nó dọn rửa phòng con rồi cơ mà, mẹ nhất định sẽ phạt bọn nó!"

    “Vâng...” Phải cố gắng lắm Tâm mới nhả được từ ấy ra giữa hai hàm răng nghiến chặt.

    Cô ả vẫn còn non, chưa phải đối phó nhiều, bà hai tự nhủ khi thấy cái nghiến răng. Môi bà ta nở nụ cười rạng rỡ:

    “Con gái yêu của mẹ, nó sẽ được dọn dẹp xong nhanh thôi...”

    Một hàng người giúp việc mang theo nước và giẻ tới lau dọn. Khổ nỗi, bọn họ đều là những kẻ vụng về. Họ làm nhỏ nước lên sách lúc đang lau, và Tâm phải nhắc nhở họ rất nhiều lần để không làm bẩn bức thư pháp treo trên tường.

    Tâm biết, họ làm như thế theo lệnh bà hai.

    Nhưng có nơi sạch sẽ để ngủ là tốt lắm rồi. Ga thì vừa mới được thay - Tâm tin là bà hai sẽ không làm gì trên ga giường, bà ta ít ra còn có lương tâm, bà ta chỉ muốn cha ghét bỏ cô chứ không muốn làm tổn hại đến tính mạng cô - còn thơm mùi nắng, và sách tuy ướt nhiều nhưng những quyển quan trọng nhất vẫn còn trong valy của cô.

    Cô định lấy một cuốn sách ra đọc cho đỡ buồn. Nhưng rồi cô lại đổi ý, lấy cuốn sổ tay ra, cuốn sổ cô thường dùng để xả nỗi buồn...

    Nhìn bức thư pháp trên tường, cô nhớ mẹ. Mẹ cô là một người phụ nữ tài sắc, lại là con gái của một địa chủ giàu có, nên không biết bao nhiêu người muốn kết hôn với mẹ, nhưng mẹ lại chọn ba, kẻ nương nhờ vào chính quyền miền Nam. Mẹ yêu ba vô kể - Tâm chắc chắn thế - vì khi cô bốn tuổi, kí ức đầu tiên cô có là mẹ thong thả mặc áo cho ba, rồi cẩn thận gài cúc, nụ cười rực rỡ trên gương mặt mẹ. Khi ấy Tâm thấy ấm áp làm sao.

    Hồng nhan, từ xưa đã định với hai từ bạc mệnh.

    Mẹ cô mất khi mới hơn hai mươi tuổi, vì bạo bệnh quấn thân. Căn bệnh kéo dài hơn một năm rồi bỏ đi khỏi căn nhà vàng son, cùng với tính mệnh của mẹ cô. Cái tên của mẹ cô sao mà ứng nghiệm như thế! Lạc Nguyệt, Lạc Nguyệt... Lạc có nghĩa là vui vẻ, nhưng cũng có nghĩa là rơi... Từ đó, căn nhà ngày càng quạnh quẽ, Tâm nhớ mẹ vô cùng.

    Rồi ba Tâm cũng lấy vợ hai, chính là người phụ nữ bây giờ. Ngày đầu khi bà ta về, bà ta cũng là một cô gái dịu hiền đáng yêu, Tâm cũng có thiện cảm với bà ấy. Nhưng rồi dần dần bà ta cũng lộ nguyên bản chất của mình, khi tạo ra cho Tâm những rắc rối khó gỡ.

    Bà ta ghét Tâm, vì Tâm là một đứa con ngoan trong mắt ba, nên ba sẽ cho Tâm nhiều quyền thừa kế hơn. Tâm chẳng muốn quan tâm đến chúng. Tấm bằng danh giá trong tay cô sẽ giúp cô mở ra con đường khác. Sẽ khác...

    Mải suy nghĩ, Tâm cầm cây bút lỏng tay, làm nó rơi xuống đất. Cô cúi đầu nhặt bút, rồi lại ngồi thẳng lên.

    Trong vô thức, cô đã viết lên sổ một câu, một câu cô mãi mãi không thể quên được, một câu mà mẹ cô đã căn dặn cô ngay trước khi bà mất.

    “Mẹ đặt tên con dựa theo câu nói này. Mẹ chỉ xin con một điều, giữa thế gian vô tận, hãy coi nó như lẽ sống của chính mình...”

    Tâm miết tay lên hàng chữ quốc ngữ mềm mại được viết bằng bút mực xám. Cô khẽ nhẩm đọc theo.

    “Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.”
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/8/18
    Em 69luthyeen thích điều này.
  20. luthyeen

    luthyeen Lưu Thu Huyền Thành viên BQT

    Bài viết:
    855
    Đã được thích:
    5,065
    Điểm thành tích:
    140
    Bạn có lỗi ở hội thoại này thôi. Bạn sửa lại rồi báo mình nhé.

    Người quản gia hừ một tiếng, lầm bầm “Cái quân ma cà bông mà tội nghiệp nỗi gì.” nhưng vẫn bước lại, rảy một nắm xu xuống trước mặt mấy đứa trẻ và nhìn chúng với ánh mắtkhinh bỉ lắm.
    => lầm bầm: "..." Nhưng vẫn bước lại...
    => ánh mắt khinh
     
    Em 69 thích bài này.

Chia sẻ trang này