Tản văn Dại khờ

Thảo luận trong 'Truyện ngắn – Tản văn' bắt đầu bởi Uyển Vi, 10/6/19.

  1. Uyển Vi

    Uyển Vi Cừu bé bỏng

    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    3
    DẠI KHỜ
    Tác giả: Uyển Vi
    Thể loại: Tản văn
    Tình trạng: Hoàn
    Năm chúng ta 16 tuổi, cái tuổi đẹp đẽ của thời học trò, cậu và tôi đã cùng nhau viết nên một câu chuyện. Đó là một câu chuyện đơn thuần nhưng vui vẻ, không viên mãn nhưng đầy ắp kỉ niệm.

    Năm đó, cậu thích tôi nhưng không hề nói ra. Cậu chỉ lặng lẽ đi phía sau tôi, đứng nhìn tôi từ xa. Dù tôi im lặng nhưng tình cảm của cậu tôi rất rõ.

    Cậu chính là người luôn mua cho tôi chai nước lọc không lạnh mỗi tiết Thể Dục. Chỉ việc nhỏ này có lẽ không khiến người ta cảm kích nhiều. Tuy vậy, tôi lại vô cùng hạnh phúc. Cậu là người duy nhất nhớ tôi không uống nước ngọt, không uống nước mía, trà sữa, nước dừa gì hết, tôi chỉ uống mỗi nước lọc nhưng nó phải không lạnh cơ. Cậu vẫn nhớ dù tôi chỉ nói một lần...

    Cậu là người len lén đặt hộp quà sinh nhật, quà Valentine, quà Giáng Sinh, quà Tết vào hộc bàn của tôi. Món quà của cậu tặng tôi đó chính là những cuốn tiểu thuyết tôi ưa thích bấy lâu nhưng chưa thể mua được. Cậu hiểu sở thích, con người, tính cách, thói quen của tôi.

    Và cứ thế thời gian dần trôi...

    Đáng ra đây sẽ là một câu chuyện tình yêu học trò thật đẹp và tôi sẽ là người viết nên cái kết viên mãn. Tuy nhiên tôi đã không làm vậy. Lúc ấy, tôi lựa chọn theo đuổi đàn anh lớp trên, tôi cứ ngỡ tôi thật sự thích anh ấy. Và rồi điều đó làm cậu tổn thương, cậu tỏ tình với tôi nhưng tôi chỉ lạnh lùng từ chối.

    Sau này, tôi mới dần nhận ra tình cảm của bản thân mình. Thứ tình yêu lúc xưa cho đàn anh vốn chỉ là nhất thời theo cảm xúc. Tình cảm thật sự tôi hướng đến hóa ra chính là cậu - người luôn mệt mỏi chạy theo sau tôi dù tôi không hề quay đầu lại nhìn. Đến lúc cậu buông tay tôi mới nhận ra, mới hối tiếc.

    Vì dại khờ tôi lỡ mất chuyến đi thanh xuân của mình.

    Vì dại khờ tôi bỏ mất một nửa định mệnh của mình.

    Tôi cứ ngu ngốc lao đầu chạy thẳng về phía trước mà quên mất nhìn lại phía sau, đằng sau ấy có một người con trai vẫn luôn yêu mình hết lòng như vậy. Giờ đây nhìn lại chỉ thấy hình ảnh cậu lúc ấy thật đẹp. Chỉ tiếc rằng đó chỉ còn là những hồi ức.

    Tôi có chút nuối tiếc, có chút vụn vỡ nhưng đó là thanh xuân của tôi. Mỗi câu chuyện không phải lúc nào cũng phải kết thúc trọn vẹn mới gọi là viên mãn. Chỉ cần mỗi phút giây chân thành với nhau thì dù rằng kết cục không như ý nhưng mỗi khi nhìn lại vẫn thấy một kỉ niệm đẹp vẫn ở đó.

    Ông trời đưa cậu xuất hiện trước mặt tôi vào cái tuổi 16, cái tuổi còn non nớt, dại khờ và chưa đủ trưởng thành để học cách trân trọng người luôn bên mình.

    Chuyến đi thanh xuân này e là phải bỏ lỡ rồi, chẳng thêt cùng cậu tạo nên hồi ức thật đẹp...

     
    Quan tâm nhiều
    Sổ tay Tiêu Thố Thố
    Sổ tay Tiêu Thố Thố bởi Lạc, 14/9/19 lúc 23:50
    Tình thơ hoa sữa
    Tình thơ hoa sữa bởi Tường Vy, 13/9/19 lúc 21:40
    Cảm hứng trung thu
    Cảm hứng trung thu bởi Tường Vy, 13/9/19 lúc 19:06
    Lời thề ba năm
    Lời thề ba năm bởi Glorially, 18/9/19 lúc 21:42
    Bài viết mới
    Lời thề ba năm
    Lời thề ba năm bởi Glorially, 18/9/19 lúc 21:42
    Sổ tay Tiêu Thố Thố
    Sổ tay Tiêu Thố Thố bởi Lạc, 14/9/19 lúc 23:50
    Chỉnh sửa cuối: 11/6/19
    Lyn Louise, Andrea, Dê Vô Tiện1 other person thích điều này.
  2. Dê Vô Tiện

    Dê Vô Tiện
    Bác Quân Nhất Tiêu

    Bài viết:
    2,034
    Đã được thích:
    12,265
    Điểm thành tích:
    220
    Câu cuối làm hụt quá đi cậu ơi. Thiên ý mà thành ý trời thì nó nghe đỡ hụt, cả bài thuần Việt rồi tự dưng bay ra từ Hán ngữ ý :<.
     
    Uyển ViDin thích điều này.
  3. Uyển Vi

    Uyển Vi Cừu bé bỏng

    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    3
    Uk. Vậy nên mình nghĩ lại và sửa lại từ cuối rồi.
     

Chia sẻ trang này