Truyện dài Đã từng yêu - cập nhật - Wei

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Tường Vy, 29/4/19.

  1. Tường Vy

    Tường Vy Đừng Để Lỡ Nhau Được Không?

    Bài viết:
    62
    Đã được thích:
    193
    Điểm thành tích:
    33
    Đã Từng Yêu
    Tác giả: Wei
    Thể loại: Ngôn tình, Huyền huyễn, SE

    Độ tuổi: 15+
    Văn án:
    Mục lục:
    Chương 1: Vị đại sư tâm không tịnh

    Chương 2: Duyên Tiền Kiếp
     
    Quan tâm nhiều
    The Voice Sheep
    The Voice Sheep bởi Âu Dương Y Điểm, 15/7/19 lúc 21:32
    OTP - Nhiều tác giả
    OTP - Nhiều tác giả bởi Aki Hanabusa, 14/7/19 lúc 17:35
    Báo danh nhận lương tháng 7
    Báo danh nhận lương tháng 7 bởi Din, 15/7/19 lúc 14:53
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi
    Nhẹ nhàng à, nhẹ nhàng ơi bởi Du., 16/7/19 lúc 22:51
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Bài viết mới
    Nắng đang dần tắt
    Nắng đang dần tắt bởi Aria, 18/7/19 lúc 20:39
    Khi tháng Tám đến
    Khi tháng Tám đến bởi Aria, 18/7/19 lúc 15:53
    Chỉnh sửa cuối: 30/4/19
    Dê Vô Tiện thích bài này.
  2. Tường Vy

    Tường Vy Đừng Để Lỡ Nhau Được Không?

    Bài viết:
    62
    Đã được thích:
    193
    Điểm thành tích:
    33
    Chương 1: Vị đại sư tâm không tịnh.
    Thiếu Lâm tự.

    Không phải trụ trì, không phải quản tự, Vô Vi chỉ đơn thuần là một vị tăng lữ bình thường. Đấy là ngài thấy thế, ngài không biết rằng thế nhân đã tôn sùng ngài như thế nào, kính trọng ngài ra sao. Ngài bây giờ như một vị thần thánh trong lòng thế nhân và những tăng lữ khác.

    Nếu có ai nói cho ngài nghe điều này ngài sẽ bật cười mà lắc đầu.

    Chưa bao giờ Vô Vi nghĩ mình là đại sư hay một vị thánh tăng nào cả.

    Vì nếu một lần được lựa chọn lại, Vô Vi sẽ không ở lại Thiếu Lâm, sẽ nghe lời nàng mà hoàn tục, ngài sẽ lấy nàng ấy, cho nàng một gia đình đúng nghĩa. Ngài và nàng sẽ có những đứa bé thật xinh xắn.

    Nhưng ngài còn có thể lựa chọn lại sao? Vô Vi cứ lắc đầu mà niệm a di đà phật. Từ lúc lựa chọn từ bỏ nàng, ngài đã không thể quay đầu.

    ***
    Tụng xong bộ kinh cầu siêu, Vô Vi đại sư ngước lên nhìn tượng Phật tổ từ bi, lòng lại một cơn sầu muộn.
    Người khác xuất gia thì tâm thanh thản, tại sao ngài xuất gia thì tâm lại ngày một muộn phiền.

    Chúng tăng đã đi phòng ăn cả rồi. Chỉ có ngài nơi đây, ngước lên nhìn tượng Phật tổ. Ngài lại nói với Phật, hình như luôn là một câu nói ấy nhưng ngày nào ngài cũng nói.

    "Nhân gian tương truyền Phật tổ là người có tấm lòng từ bi, cứu nhân độ thế. Nhưng tại sao năm đó Phật tổ thấy chết không cứu lại còn gián tiếp đưa nàng vào con đường chết?

    Thế nhân thường nói ai ai có lòng hướng Phật thì sẽ được Phật tổ độ trì. Vậy Vô Vi hỏi Phật tổ, tại sao độ ta mà không độ nàng?"

    Nàng chẳng phải cũng là đệ tử của Phật sao? Tại sao Phật lại không độ nàng?

    Huyền Giác phương trượng lại thở dài. Chuyện năm ấy e rằng cả đời này Vô Vi cũng không quên được.

    Vậy thì cái danh cao tăng có ý nghĩa gì với Vô Vi đâu.

    ***

    Kiếp trước của Vô Vi hẳn là một đứa trẻ mười tuổi là đích tử của quan tri phủ Trạch Hiên.

    Vô Vi đại sư lúc ấy tên là Trạch Thuần, tự Thiếu Hạo.

    Trạch Thuần từ nhỏ vốn thông minh hơn người, được phu tử khen là có tư chất, đường làm quan rộng mở.

    Trạch Thuần tuổi trẻ ham chơi lại còn phá phách. Mười hai tuổi đánh con trai của một thương nhân khiến kẻ đó bị thương ở chân. Vốn tưởng không có gì nghiêm trọng nhưng lần này thương nhân đó lại tìm đến tận Trạch phủ mà nói chuyện.

    Khi thương nhân đó rời khỏi Trạch Thuần bị cha cấm túc suốt một tháng.

    Tuổi trẻ vốn hiếu động thêm ở trong phủ lại chán, Trạch Thuần lại trốn ra ngoài chơi. Hắn vội đến gốc cây Tử Đằng phía sau Trạch phủ. Ở đây hắn có thể bắt được rất nhiều dế, con nào cũng to ơi là to. Vừa nghĩ Trạch Thuần vừa tươi cười sung sướng, chắc chắn lần này hắn sẽ bắt được một con dế thật to để thay thế con Vô Địch hôm trước bị tiểu tử nhà thương nhân kia giẫm chết. Trạch Thuần đã tìm rất lâu mới có được con Vô Địch dế ấy, vậy mà lại bị tiểu tử kia làm chết nên mới tức giận mà đánh người ta bị thương.

    Trạch Thuần hắn cũng đâu phải là kẻ không biết lí lẽ.

    "Tiểu thư, chúng nô tì tìm rất lâu rồi mà vẫn không thấy con dế nào to như con hôm trước người giẫm cả."

    Có tiếng nữ nhân, Trạch Thuần dừng chậm cước bộ, lặng yên xem xét tìm hình.

    Chỉ thấy một tiểu cô nương ngồi trên xe lăn, hình như chân bị thương rất nặng. Tiểu cô nương này che mặt nên Trạch Thuần không thể nhận ra nàng ấy là ai. Nhưng vẫn thấy có chút quen mắt.

    "Tiếp tục tìm kiếm, nếu một canh giờ nữa không tìm được thì chúng ta quay về."

    Thanh âm trong trẻo như tiếng đàn cầm, nữ nhân này Trạch Thuần càng nghĩ lại càng thấy quen.

    Nô tì kia lại chau mày nhăn mũi, bộ vẻ bất bình thay cho chủ tử.

    "Tiểu thư người xem, tiểu thư mới là kẻ thiệt thòi, chỉ giẫm chết con dế của hắn mà hắn lại đánh cho chân bị thương nặng đến không đi lại được, đã thế tiểu thư người lại còn tìm bắt con dế khác đền cho hắn. Người thiệt thòi quá rồi."

    Đối diện với vẻ mặt vô cùng phẩn nộ của nha hoàn, tiểu cô nương chỉ khẽ vuốt tay nàng ta.

    "Hân nhi, ta biết ngươi bất bình cho ta nhưng chuyện này vốn là ta làm sai. Là ta giẫm chết con dế của vị kia. Cũng nên đền bù."

    "Tiểu thư..."

    "Ngươi thật ngốc, chẳng phải đại phu đã nói rồi sao. Chân của ta sau này sẽ rất khó đi lại."

    Như được khai thôi chút ánh sáng, nha hoàn Hân nhi kia bổng tươi cười rực rỡ.

    "Lão gia từng nói vị quan tri phủ kia có nói qua việc cầu thân tiểu thư. Nếu chân tiểu thư có vấn đề gì thì sẽ cho tiểu công tử thú tiểu thư về làm thê tử."

    Trạch Thuần đứng phía sau gốc cây trộm cười tên tiểu tử nhà nào xấu số. Vì một con dế mà lại đánh cô nương nhà người ta bị thương cuối cùng phải nhận hậu quả là thú nàng ta làm thê. Chẳng phải là lỗ to sao?

    ***
    Trạch Thuần năm mười ba tuổi, phát hiện phụ thân đại nhân nhà mình tự ý hứa hôn với tiểu thư nhà thương nhân kia. Khiến hắn vô cùng tức giận đã đi đập phá vài cái Tửu lâu.

    Sinh thần năm mười bốn, hắn được tặng cho một cái hộp gỗ rất đẹp.

    Hắn háo hức mở ra xem, bên trong là một con dế to, to hơn cả con Vô Địch lúc trước rất nhiều, nó đen bóng.

    "Đó là một con dế dũng mãnh và thiện chiến." Cha của Trạch Thuần nói như thế. Hắn rất lấy làm bất ngờ, đây là lần đầu tiên cha hắn không tỏ ra khó chịu khi nhìn thấy hắn ham chơi.

    Phải chăng tất cả đều nhờ ơn người đã tặng hắn con dế này.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/4/19
    Dê Vô Tiện thích bài này.
  3. Tường Vy

    Tường Vy Đừng Để Lỡ Nhau Được Không?

    Bài viết:
    62
    Đã được thích:
    193
    Điểm thành tích:
    33
    Chương 2: Duyên Tiền Kiếp.
    Trạch Thuần gọi con dế là A Mãnh. Hôm nay hắn có hẹn đá dế với Tương Hàn, một kẻ luôn đối đầu với hắn. Lần này Trạch Thuần tự hứa với lòng sẽ cho tên họ Tương ấy biết mặt.

    ***
    "Rõ ràng là ngươi chơi xấu." Trạch Thuần hét đến lạc giọng khi A Mãnh nhà mình bị con dế của Tương Hàn đá đến co người lại.

    "Ngươi dựa vào cái gì mà dám nói bản thiếu gia chơi xấu ngươi. Ở đây tất cả mọi người đều nhìn thấy là dế của ngươi đá thua dế của ta." Dẫu đã cố che giấu nhưng vẻ đắc ý trên mặt của Tương Hàn vẫn không thể thoát khỏi ánh mắt của Trạch Thuần.

    Trạch Thuần lửa giận bùng phát, bất chấp những kẻ xung quanh nói thế nào, lao vào đánh Tương Hàn tới tấp.

    "Rõ ràng là ngươi chơi xấu mà còn ở đó ngụy biện." Vừa đánh lại vừa mắng.

    Tương Hàn yếu thế hơn, chỉ biết nằm yên chịu trận.

    "Trạch Thiếu Hạo, huynh mau dừng tay cho ta." Tiểu cô nương từ đâu đi tới lôi cả tên chữ của Trạch Thuần ra mà gọi. Tức thì, cả hai kẻ đang đánh nhau không hẹn mà cùng quay đầu.

    Tiểu cô nương vận huyết y, tay ôm cái trám gỗ màu nâu đang đi về phía hai người bọn họ.

    "Trạch Thiếu Hạo huynh cả ngày chỉ biết đánh nhau là giỏi, chẳng lo theo phụ thân học tập. Đường đường là đích tử của quan tri phủ mà lại ở ngoài đường đánh nhau thì còn ra cái thể thống gì."

    Nàng còn muốn nói tiếp, uổng công ta tìm rất lâu mới được một con dế to để đền lại con hôm trước bị giẫm. Đã vậy khi tìm được con to hơn ta còn muốn mang đến cho huynh.

    Nhưng nàng không nói, lúc này hắn có lẽ vẫn chưa biết nàng là ai. Nhưng nàng nghĩ sai rồi, Trạch Thuần vẫn nhận ra nàng là vị tiểu thư hắn nhìn thấy bên gốc Tử Đằng ngày trước.

    ***

    "Tiểu cô nương, muội là ai? Sao lúc ấy lại chạy đến cản ta đánh người? Lại còn đưa ra chứng cứ tên họ Tương kia gian lận."
    Nghĩ đến khuôn mặt đỏ bùng của Tương Hàn khi bị tiểu cô nương này đưa ra chứng cứ tố giác hắn ta gian lận, Trạch Thuần cảm thấy vô cùng đắc ý.
    Tiểu cô nương này quả nhiên lợi hại.

    "Ta là nhi nữ của phụ thân ta, phụ thân ta là thương nhân." Giọng nàng dịu nhẹ, đều đều như gió xuân nhưng tại sao Trạch Thuần lại nghe ra chút ngốc nghếch trong đó?

    Trạch Thuần còn muốn nói gì thì nô tì Hân nhi từ xa chạy tới, dáng vẻ rất lo lắng.

    "Tiểu thư, người lại chạy đi đâu vậy, đại phu nói chân người không thích hợp chạy nhanh mà. Người làm nô tì vô cùng lo lắng, người mau về nhà đi. Lão gia lo cho người lắm."

    Thật ra lúc hay tin Trạch Thuần đánh nhau với Tương Hàn nàng đã vội chạy tới đễ ngăn cản. Nàng lo hắn bị thương. Mà kể cũng nực cười thật, rõ ràng là hắn làm chân nàng bị thương vậy mà nàng lại ái mộ hắn. Thật là quá không có tiền đồ đi!

    "Xin lỗi, ta về ngay. Trạch Thiếu Hạo, tạm biệt."

    "Nè! Khoan đã ta vẫn chưa biết tên muội?"

    "Lần sau gặp lại ta sẽ cho huynh biết tên."
    Tiểu cô nương chẳng biết vô tình hay cố ý lại đánh rơi một cây trâm cài tóc, hắn nhặt lấy. Nếu như là Trạch Thuần của mọi hôm hắn đã chạy theo trả lại cho người ta, nhưng lần này Trạch Thuần lại gói cây trâm vào khăn tay.

    Giữ riêng cho bản thân


    ***

    Trạch phủ. Năm năm sau.

    "Thiếu gia, đến giờ dùng ăn cơm rồi." Nô tì sắp thức ăn ra bàn cho ngài. Lúc này Trạch Thuần đang ngắm nghía chiếc trâm cài tóc của tiểu cô nương ấy nên tùy tiện đáp bừa một câu.

    "Ngươi lui ra đi."

    "Vâng thưa thiếu gia." Nô tì A Mai có chút uất ức, rõ ràng ả là người thiếu gia chọn làm nô tì hầu hạ sinh hoạt của người, nói khác một chút chính là nha hoàn thông phòng cho ngài. Vậy mà đến bây giờ ngài vẫn chưa chạm vào ả, vẫn chưa chung đụng chăn gối làm sao mà ả có thể hoài thai? Ngày ngày phải làm những việc của nha hoàn ả đã chán ngấy từ lâu.

    Cứ tiếp tục thế này ả thấy vô cùng bất an. Chi bằng bây giờ dùng cách, thà để gạo nấu thành cơm, ít nhất thiếu gia cũng cho ả làm một cái thiếp thất.

    "Chẳng phải ta bảo là lui ra sao?"

    A Mai cuối đầu lặng lẽ đi ra ngoài. Có lẽ ả là người biết thời thế, ả biết thời điểm này tốt nhất không nên chọc giận thiếu gia. Nhưng ả lại không biết, Trạch Thuần ghét nhất chính là nữ tử luôn tỏ ra yếu đuối nhu nhược nhưng bụng dạ đầy tâm cơ.

    Hoặc có lẽ, Trạch Thuần chỉ thích nàng ấy.

    Trạch Thuần hắn không biết nàng ấy là ai, cũng không biết nàng là thiên kim nhà nào. Bất quá Trạch Thuần biết nàng là nữ tử duy nhất vừa mắt hắn đến như vậy.

    Nàng thiện lương như một trang giấy trắng không một vết bẩn nào.
    Nàng là nữ nhân duy nhất tồn tại trong lòng hắn suốt mấy năm qua. Năm năm rồi, hắn vẫn luôn chờ đợi một ngày có thể gặp lại nàng, lúc ấy hắn sẽ đích thân cài lại cây trâm này lên mái tóc mượt của nàng.

    ***

    Ông trời không phụ lòng người, đến cuối cùng cũng cho hắn gặp lại nàng.

    Mười lăm âm lịch, hắn bồi mẫu thân và muội muội đến Thiếu Lâm tự cầu phúc.

    Dưới gốc cây Hòe, hắn thấy nàng cùng nha hoàn đang ở dưới gốc cây tránh nắng. Nàng vẫn như lần đầu tiên mà hắn nhìn gặp. Nàng dịu dàng như nước. Từng cái nhấc tay của nàng cũng khiến hắn thấy tâm mình ngưa ngứa.

    Nàng nhìn hắn, tựa như lơ đãng lướt qua lại tựa như chăm chú nhìn hắn.

    Hắn chợt nghĩ, nếu bản thân đến chỗ nàng liệu có phi lễ hay không?
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/4/19
    Dê Vô Tiện thích bài này.
    1. Bình luận
    2. Din
      Din
      [QUOTE="Tường Vy, post: 28983, member: 4013"]Chỉ thấy một tiểu cô nương ngồi trên xe lăng, hình như chân bị thương rất nặng.[/QUOTE] => Xe lăn nhé bạn.
      29/4/19 Báo cáo

Chia sẻ trang này