Book Sheep Cô gái Brooklyn - Guillaume Musso

Thảo luận trong 'Văn học phương Tây' bắt đầu bởi Lục Gia Hân, 15/5/18.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    [​IMG]

    Tác phẩm: Cô gái Brooklyn

    Tác giả: Guillaume Musso

    Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi


    Typer: @Lục Gia Hân

    Công ty phát hành: Nhã Nam

    Nhà xuất bản: Hội nhà văn

    Số trang: 420

    Kích thước: 14 x 20.5 cm

    Giá bìa: 100.000 VND

    Ngày phát hành: 24 - 01 - 2017

    Sách thuộc dự án sách hiếm của Cừu Mọt Sách.
    Ebook và bản type thuộc về diễn đàn. Vui lòng không re-up dưới mọi thức.

     
    Last edited by a moderator: 7/7/19
    Andrea, Diên Vĩ, Dê Vô Tiện1 other person thích điều này.
  2. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    Mục lục
    Dự án sách hiếm cuumotsach.com

    Và nàng tuột khỏi tay tôi

    Văn nhân
    1 / 2 / 3 / 4
    Giáo sư
    1 / 2+3 / 4
    Đêm tối của tâm hồn
    1 / 2 / 3
    +4
    Học cách biến mất
    1 / 2 / 3 / 4 / 5
    Cô bé thổ dân châu Mỹ và đám cao bồi
    Cưỡi ngựa cùng Hoàng đế

    Ngày thứ hai - Vụ án Claire Carlyle

    Vụ án Claire Carlyle
    Vũ điệu của những bóng ma
    Phố Việt quất đen
    Hai chị em đang sống yên ổn
    Những người phụ nữ không thích đàn ông
    Harlem về đên
    Trong mắt kẻ khác
    Sáng ngày thứ ba - Vụ án Joyce Carlyle

    Thác thiên thần
    Vụ án Joyce Carlyle
    Vụ án treo
    Florence Gallo
    Chiều ngày thứ ba - Những con rồng trong đêm

    Con đường phía Tây
    Tiểu sử
    Alan và các muckracker
    Mùa đau buồn
    Zorah
    Bằng chứng hiển nhiên
    Một buổi chiều ở Harlem
    Thế giới chia đôi

    Anna
    Claire
    Raphael
    Marc
    Louise
    Nguồn thông tin
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Andrea, Dê Vô TiệnDiên Vĩ thích điều này.
  3. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    Và nàng tuột khỏi tay tôi...

    Antibes, thứ Tư ngày 31 tháng Tám năm 2016

    Còn ba tuần nữa là đến ngày cưới của đôi ta, kỳ nghỉ cuối tuần dài này giống như một khoảng thời gian quý giá, một khoảnh khắc riêng tư mà chúng ta tìm lại được dưới ánh mặt trời cuối hạ vùng biển Côte d'Azur.

    Buổi tối đã khởi đầu tốt đẹp: một chuyến đi dạo trên tường thành của thành phố cổ kính, một ly vang Merlot ngoài hàng hiên và một đĩa mì ống xốt sò thưởng thức dưới những mái vòm bằng đá đồ sộ của Michelangelo. Chúng ta đã trò chuyện đôi chút về công việc của em, công việc của anh, về lễ cưới sắp đến, dự kiến sẽ chỉ tổ chức hết sức thân mật, hai người bạn làm chứng và cậu con trai Théo của anh làm khách mời để vỗ tay mừng.

    Trên đường về là sườn dốc cheo leo, anh lái chiếc xe mui trần đi thuê chậm rãi để em tận hưởng cảnh quan vùng bờ biển bị chia cắt bởi mũi đất. Anh vẫn nhớ như in thời khắc đó: ánh sáng trong veo tỏa ra từ đôi mắt màu ngọc lục bảo của em, búi tóc kiểu di gan, váy ngắn, áo bu dông da mềm em khoác bên ngoài chiếc áo thun vàng rực in câu khẩu hiệu "Power to the people" chạy ngang. Mỗi lần đến quãng rẽ, khi sang số, anh lại ngắm nhìn đôi chân óng ả của em, chúng ta trao nhau nụ cười, em ngâm nga một ca khúc nổi tiếng một thời của Aretha Franklin. Trời rất đẹp. Không khí ấm áo khiến ta an lòng. Anh vẫn nhớ như in thời khắc đó: những ánh vàng lấp lánh trong mắt em, khuôn mặt em rạng ngời, những lọn tóc em bay trong gió, những ngón tay xinh xắn của em gõ nhịp trên bảng điều khiển xe.

    Căn biệt thự chúng ta thuê nằm trong khuôn viên Khu biệt thự Làng ngọc trai, một lô nhà duyên dáng với chừng mười căn nhà nằm bên bờ Địa Trung Hải. Trong khi chúng ta ngược lên lối đi rải sỏi cắt ngang rừng thông tỏa hương, em đã tròn xoe mắt khi khám phá ra quang cảnh tuyệt đẹp xung quanh.

    Anh vẫn nhớ như in thời khắc đó: lần cuối cùng chúng ta hạnh phúc bên nhau.

    *

    Tiếng ve kêu râm ran. Tiếng sóng dồi ru vỗ miên man. Làn gió nhẹ thổi pha loãng hơi ẩm dịu nhẹ trong không khí.

    Trên hàng hiên nhô ra bên sườn vách đá, em đã thắp nến thơm và đèn rọi để xua muỗi, anh bật một đĩa nhạc của Charlie Haden. Như trong một tiểu thuyết của Fitzgerald, anh đứng sau quầy bar ngoài trời pha cho mỗi đứa mình một ly cocktail. Món ưa thích của em: một ly Long Island Iced Tea với thật nhiều đá viên và một lát chanh xanh.

    Hiếm khi nào anh thấy em vui đến thế. Lẽ ra chúng ta đã có thể có một buổi tối hạnh phúc. Lẽ ra chúng ta phải có một buổi tối hạnh phúc. Nhưng thay vào đó, anh lai giam mình trong một ý nghĩ ám ảnh, một điều cũ rích lặp đi lặp lại vẫn lảng vảng trong đầu anh lâu nay, nhưng anh đã chế ngự được cho đến tận hôm đó: "Em biết không, Anna, giữa hai ta, người này không nên giữ bí mật với người kia."

    Tại sao lỗi lo sợ không thực sự hiểu em lại trỗi dậy đúng vào tối hôm đó? Phải chăng là vì ngày cưới của chúng ta đã cận kề? nỗi lo sợ khi quyết định một chuyện trọng đại? tốc độ nhanh chóng khi chúng ta quyết định gắn bó với nhau? Hẳn là tổng hòa của tất cả những thứ đó, cộng thêm câu chuyện cuộc đời của chính anh, vốn đã in hằn dấu ấn sự phản bội của những người anh tưởng đã hiểu rõ.

    Anh đưa cho em một ly và ngồi xuống trước mặt em.

    - Anh nói nghiêm túc này, Anna: anh không muốn sống trong dối trá.

    - Thật trùng hợp: em cũng không. Nhưng không sống trong dối trá không có nghĩa là không có bất cứ bí mật nào.

    - Vậy là em thừa nhận: em có những bí mật!

    - Nhưng ai mà chẳng có bí mật, Raphael! Và như thế cũng rất ổn. Các bí mật tạo nên con người chúng ta. Chúng quyết định một phần nhân cách, quá khứ và sự bí mật của chúng ta.

    - Anh thì chẳng giữ bí mật nào với em hết.

    - Có lẽ anh nên giữ!

    Em thất vọng và giận dữ. Cả anh cũng thế. Toàn bộ niềm vui và tâm trạng hân hoan lúc chập tối đã tan biến.

    Cuộc trò chuyện lẽ ra nên ngừng vào lúc ấy, nhưng, dù không muốn, anh vẫn tiếp tục tấn công khi vận dụng toàn bộ lý lẽ để đưa ra câu hỏi vẫn luôn ám ảnh anh:

    - Tại sao em luôn tránh né mỗi khi anh hỏi về quá khứ của em thế?

    - Bởi vì, đúng theo tên gọi của nó, quá khứ là quá khứ. Ta không thể thay đổi được nó nữa.

    Anh bức bối:

    - Quá khứ làm sáng tỏ hiện tại, em biết rất rõ như thế còn gì. Chết tiệt, em đang tìm cách giấu giếm chuyện gì vậy?

    - Em không giấu anh điều gì có thể đe dọa đến chúng ta. Hãy tin em! Hãy tin chúng ta!


    - Em đừng có nói những câu sáo rỗng như thế nữa đi!

    Anh vừa đấm tay xuống bàn, làm em giật mình. Khuôn mặt xinh đẹp của em méo xệch đi, trong một loại các sắc thái từ đau nhồi đến sợ hãi.

    Anh giận dữ vì anh cần phải cảm thấy yên tâm. Anh mới chỉ quen biết em được sáu tháng và ngay từ lần đầu tiên anh đã yêu mọi thứ ở em. Nhưng một phần những thứ đã quyến rũ anh ngay từ đầu - nét bí ẩn, sự dè dặt, kín đáo, tính cách độc lập của em - đã trở thành nguồn cơn lo lắng quay ngược lại với anh như một chiếc boomerang.

    - Tại sao anh lại nhất quyết muốn làm hỏng hết mọi chuyện thế? em đã hỏi anh bằng giọng vô cùng mệt mỏi.

    - Em biết đời anh thế nào rồi đấy. Anh đã từng phạm sai lầm. Bây giờ, anh không thể cho phép mình sai lầm thêm nữa.

    Anh biết đã làm em khổ sở đến như thế nào, nhưng anh có cảm giác mình đủ khả năng lắng nghe mọi chuyện, chịu đựng mọi thứ nhờ có tình yêu dành cho em. Nếu em có điều gì đau đớn cần thú nhận, anh muốn xoa dịu nỗi đau đó cho em bằng cách chia sẻ gánh nặng với em.

    Lẽ ra anh nên lùi bước và bỏ qua chuyện này, nhưng cuộc tranh luận vẫn tiếp diễn. Và anh không hề nể nang em. Bởi anh cảm thấy rõ ràng rằng, lần này, em sẽ tiết lộ với anh điều gì đó. Thế nên, anh tiếp tục phóng lao, một cách rất có phương pháp, cho đến khi em thấm mệt nên không còn tự vệ được nữa.

    - Anh chỉ tìm hiểu sự thật thôi, Anna ạ.

    - Sự thật! Sự thật! Anh chỉ biết nói từ ấy, nhưng đã bao giờ anh tự hỏi liệu mình có thể chịu đựng sự thật hay chưa?

    Cuộc tranh cãi nảy lửa đó gieo dần nỗi nghi ngờ vào tâm trí anh. Anh không còn nhận ra em nữa. Chì kẻ viền mắt của em chảy ra và một ngọn lửa chưa từng thấy ánh lên trong mắt em.

    - Anh muốn biết liệu em có bí mật gì không hả, Raphael? Câu trả lời là có! Anh có biết tại sao em không muốn kể với anh không: bởi vì một khi biết chuyện, anh sẽ không chỉ không còn yêu em, mà sẽ còn ghét em nữa.

    - Không đúng: anh đủ khả năng nghe mọi chuyện.

    Ít ra đấy cũng là điều anh tin chắc vào lúc đó. Rằng dù em có tiết lộ bất cứ điều gì cũng sẽ không làm tổn thương anh được.

    - Không, Raphael ạ, chỉ là những lời anh nói thế thôi! Những lời lẽ như anh vẫn viết trong tiểu thuyết của mình, nhưng thực tế còn mạnh hơn lời lẽ.

    Có điều gì đó đã bị đảo lộn. Con đê đã vỡ. Lúc ấy, anh thấy rõ điều đó, em cũng thế, em tự hỏi trong lòng anh đang thực sự nghĩ gì. Cả em cũng thế, em cũng muốn biết. Liệu em có còn yêu anh không. Liệu anh yêu em có đủ không. Liệu quả lựu đạn mà em sắp tháo chốt có phá hủy chuyện của đôi ta không.

    Và thế là em lục túi sách lấy ra chiếc máy tính bảng. Em gõ mật khẩu và mở ứng dụng ảnh. Em chậm rãi lướt qua các bức ảnh để đến bức em đang tìm kiếm. Rồi em nhìn thẳng vào mặt anh, thì thầm điều gì đó và đưa máy tính bảng cho anh. Thế là anh được chiêm ngưỡng điều bí mật mà anh vừa bức bách em nói ra.

    - Chính em đã làm việc đó, em nhắc lại.

    Sững sờ, anh nheo mắt nhìn chăm chăm vào màn hình cho đến khi cơn buồn nôn khiến dạ dày anh quặn lên và buộc anh phải quay mặt đi. Một cơn rùng mình lan khắp người anh. Hai bàn tay run lên, máu rần rật ở thái dương. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho mọi sự. Anh tưởng mình đã dự đoán được tất cả. Nhưng anh chưa từng nghĩ đến điều đó.


    Anh đứng dậy, hai chân mềm nhũn. Anh chóng mặt, loạng choạng, nhưng buộc mình phải ra khỏi phòng khách bằng bước chân vững vàng.

    Chiếc túi du lịch của anh vẫn nằm ở sảnh vào. Không hề nhìn em, anh vớ lấy nó và rời khỏi căn nhà.

    *
    Choáng váng. Nổi da gà. Ợ chua. Những giọt mồ hôi làm mắt anh nhoè đi.

    Đinh đóng sập cửa xe rồi lái đi trong đêm tối như một người máy. Giận dữ và cay đắng giày vò các mạch máu. Trong đầu anh, mọi thứ xô đẩy nhau: cảnh tượng dã man trong bức ảnh, nỗi khó hiểu, cảm giác cuộc đời mình vừa đổ sụp.

    Đi được vài ki lô mét, anh nhìn thấy bóng hình vững chãi và thấp bé của pháo đài Carre' nổi lên trên đỉnh vách đá, kiên cố bên trên dãy hầm hào công sự, chòi gác cuối cùng trước khi rời khỏi bến cảng.

    Không. Anh không thể bỏ đi như thế. Ngay lúc ấy, anh đã hối tiếc về những hành động của mình. Cú sốc đã làm anh mất bình tĩnh, nhưng anh không thể biến mất mà không nghe em giải thích. Anh đạp nghiến chân phanh rồi vòng lại xe lại ngay giữa đường, mũi xe chồm lên vỉa đất cao và suýt đâm vào một người lái mô tô đi ngược chiều.

    Anh phải bảo vệ em và giúp em xua đuổi cơn ác mộng đó khỏi cuộc đời mình. Anh phải là người đàn ông mà anh đã tự hứa sẽ trở thành, người có thể thấu hiểu nỗi đau của em, chia sẻ và giúp em vượt qua nó. Anh lái xe hết tốc lực quay ngược lại: đại lộ Cap, bãi biển Ondes, bến cảng Olivette, trận địa pháo Graillon, rồi đến con đường hẹp dẫn vào khu biệt thự.

    Anh đỗ xe dưới hàng thông rồi lao về phía ngôi nhà nơi cánh cửa ra vào vẫn đang hé mở.

    - Anna! anh vừa hét gọi vừa lao vào sảnh.

    Trong phòng khách không có ai. Sàn nhà đầy mảnh kính vỡ. Một cái giá xếp đầy bình sứ đã bị giập đổ, ụp xuống chiếc bàn thấp bằng thủy tinh thổi làm nó vỡ tan tành. Ở giữa đống hỗn độn đó là chùm chìa khóa anh đã tặng em vài tuần trước.

    - Anna!

    Ô cửa kính lớn có rèm che rèm mở toang. Anh gạt những mảnh rèm vải đang bay phần phật trong gió để trở ra hiên. Anh lại hét gọi tên em lần nữa giữa thinh không. Anh bấm số điện thoại di động của em, nhưng cuộc gọi của anh không có ai bắt máy.

    Anh quỳ xuống và đưa hai tay lên ôm đầu. Em đang ở đâu? Đã có chuyện gì xảy ra trong vòng hai mươi phút anh vắng mặt? Anh vừa mở chiếc hộp Pandora nào khi khuấy động quá khứ?

    Anh nhắm mắt và thấy lại vài mẩu nhỏ trong cuộc sống chung của hai ta. Sáu tháng hạnh phúc mà anh đoán là vừa bay xa mãi mãi. Những hứa hẹn về tương lai, về gia đình, về con cái không bao giờ thành hiện thực.

    Anh giận mình.

    Khẳng định rằng mình yêu ai đó phỏng có ích gì nếu ta không đủ khả năng bảo vệ người ấy?
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Andrea, Dê Vô Tiện, Diên Vĩ1 other person thích điều này.
  4. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    1
    Văn nhân


    Ngay khi không còn cầm một cuốn sách hay không mơ đến viết một cuốn sách, tôi chán nản đến độ muốn hét lên. Rốt cuộc, đối với tôi, ta chỉ có thể chịu đựng nổi cuộc sống nếu ta tránh né nó.
    Gustave FLAUBERT

    1.
    Thứ Năm ngày 1 tháng Chín năm 2016

    - Tối nào vợ tôi cũng ngủ với anh, may mà tôi không ghen đấy!

    Vui sướng vì cậu nói đầy chất trí tuệ của mình, anh chàng tài xế taxi người Paris nháy mắt với tôi qua gương chiếu hậu. Anh ta lái chậm lại và nháy đèn để rẽ vào đường dẫn ra đường cao tốc, ra khỏi sân bay Orly.

    - Phải nói cô ấy có trái tim sắt đá. Tôi cũng đã đọc hai hay ba cuốn gì đó của anh, anh ta vừa nói tiếp vừa vuốt ria mép. Nói chung khá hồi hộp, nhưng quả thật là quá mệt mỏi đối với tôi. Những vụ án mạng, rồi cảnh bạo lực... Với tất cả lòng kính trọng dành cho anh, thưa anh Barthélémy, tôi thấy anh có cái nhìn thật nguy hại về nhân loại. Nếu trong đời thực mà cung gặp nhiều chuyện gàn dở như trong các tiểu thuyết của anh thì chúng ta sẽ nguy khốn mất.

    Dán mắt vào màn hình điện thoại, tôi vờ như không nghe thấy gì. Việc tôi không muốn làm sáng nay chính là bàn luận về tình hình thế giới.

    Lúc này là 8 giờ 10 phút, tôi đã đáp chuyến bay đầu tiên để về Pais gấp. Điện thoại của Anna chuyển tiếp thẳng vào hộp thư thoại. Tôi đã để lại cả chục tin nhắn, ra sức xin lỗi, nói với nàng rằng tôi lo lắng và van xin nàng gọi lại cho tôi.

    Tôi rất bối rối. Từ trước đến nay chúng tôi chưa từng cãi nhau thực sự lần nào.

    Cả đêm qua tôi không hề chợp mắt mà dành toàn bộ thời gian tìm kiếm nàng. Tôi bắt đầu bằng cách đến phòng bảo vệ khu biệt thự, anh chàng bảo vệ ở đó cho tôi biết rằng, trong lúc tôi vắng mặt, đã có nhiều xe đi vào khu nhà, trong đó có chiếc xe van của một hãng cho thuê xe có lái.

    - Tài xế bảo rằng cô Anna Becker, ở biệt thự Sóng Biển gọi. Tôi đã liên hệ với khách trọ qua điện thoại nội bộ và cô ấy khẳng định là có gọi xe.

    - Làm sao anh chắc chắn được rằng đó là một chiếc xe thuê có lái? tôi hỏi.

    - Chiếc xe có gắn phù hiệu trên kính chắn gió.

    - Và anh không hề biết anh ta có thể đưa cô ấy đi đâu?

    - Làm sao mà tôi biết được chứ?

    Gã tài xế đó đã đưa Anna ra sân bay. Ít nhất đó cũng là điều tôi suy ra vài giờ sau đó khi truy cập vào trang web của hãng Air France. Khi nhập mã đặt chỗ - tôi chính là người mua vé cho cả hai, tôi phát hiện ra hành khách Anna Becker đã đổi vé về để đáp chuyến bay Nice-Paris cuối cùng trong ngày. Giờ bay dự kiến là 21 giờ 20 phút, nhưng đến 23 giờ 45 phút máy bay mới khởi hành được do hai trục trặc: nhữn hành khách muộn giờ vì lưu luyến kỳ nghỉ và một sự cố tin học đã đóng đinh tất cả các chuyến bay của hãng trong hơn một giờ đồng hồ.

    Phát hiện này khiến tôi bình tâm đôi chút. Anna đã giận dữ với tôi đủ để làm vỡ một chiếc bàn thấp và trở về Paris sớm hơn dự định, nhưng ít ra nàng cũng bình an vô sự.

    Chiếc taxi rời khỏi đường cao tốc cùng những đường hầm buồn tẻ phủ đầu hình vẽ graffiti để rẽ vào đường vành đai. Vốn đã đông đúc, dòng xe lại càng di chuyển chậm ở cửa ô Orléans, đến mức gần như đứng im. Thanh chắn xe này sát sạt vào thanh chắn khác, cả dòng xe như bất động cơ xe tải và xe buýt. Tôi nâng cửa sổ lên. Ôxít nitơ, những phân tử gây ung thư, bản hoà âm của còi xe, những lời chửi rủa. PARIS...

    Phản ứng đầu tiên của tôi là yêu cầu lái ce đưa đến Montrouge. Dù những tuần vừa rồi chúng tôi đã bắt đầu sống chung, nhưng Anna vẫn giữ căn hộ nàng ở đó, căn hộ hai phòng nằm trong một toà nhà hiện đại trên đại lộ Aristide-Briand. Nàng gắn bó với nơi này và để phần lớn đồ đạc của mình ở đó. Tôi hết sức hy vọng rằng, trong cơn giận tôi, nàng đã quay về nhà mình.

    Chiếc xe cua nửa vòng cung dường như bất tận ở bùng binh Vache-Noire trước khi quay trở lại hướng vừa đi qua.

    - Đến nơi rồi, thưa anh nhà văn, tài xế thông báo trong lúc dừng xe dọc vỉa hè trước một toà nhà còn một nhưng không có nét duyên dáng nào.

    Vóc người thấp tròn, cái đầu hói trơ trụi, ánh mắt cẩn trọng và đôi môi mỏng, anh ta có giọng nói của nhân vật Raoul Volfoni trong phim Những ông chú thiện xa.
    - Anh chờ tôi một lát được không? tôi hỏi.
    - Không vấn đề gì. Tôi sẽ để đồng hồ chạy.

    Tôi sập cửa xe và nhân lúc có một đứa bé đeo cặp trên vai đi ra để lao vào trong sảnh. Thang máy bị hỏng, như thường lệ. Tôi treo một mạch mười hai tầng cầu thang rồi ra sức gõ cửa căn hộ của Anna, vừa gõ vừa thở hổn hển, hai tay chống lên đầu gối. Không ai trả lời. Tôi dỏng tai lên, nhưng chẳng nghe thấy tiếng động nào.

    Anna đã bỏ lại chùm chìa khóa căn hộ của tôi. Nếu không ở nhà mình, thì nàng đã qua đêm ở đâu?

    Tôi bấm chuông tất cả các căn hộ cùng tầng. Người hàng xóm duy nhất mở cửa cũng chẳng giúp được gì cho tôi. Không thấy nhìn thấy gì, không nghe thấy gì: phương châm quen thuộc điều tiết cuộc sống tập thể trong những tòa chung cư.

    Tôi bực bội quay xuống phố và đưa cho anh chàng Raoul địa chỉ nhà tôi ở Montparnasse.

    - Cuốn tiểu thuyết mới nhất của anh xuất phát khi nào ấy nhỉ, anh Barthelemy?

    - Ba năm trước, tôi vừa đáp vừa thở dài.

    - Anh đang chuẩn bị ra một cuốn mới chăng?

    Tôi lắc đầu.

    - Trong những ngày tháng sắp tới thì không.

    - Thế thì vợ tôi sẽ thất vọng lắm đây.

    Để tìm cách chấm dứt câu chuyện, tô iyeeu cầu anh ta vặn to tiếng radio để nghe tin tức.

    Bắt sóng của một kênh phát thanh đại chúng, chiếc radio đang phát bản tin nhanh lúc 9 giờ. Vào thứ Năm ngày 1 tháng Chín này, mười hai triệu học sinh đang chuẩn bị quay lại trường học, François Hollander vui mừng vì nền kinh tế có tăng trưởng đôi chút, vài giờ trước khi thị trường chuyển nhượng cầu thủ đóng cửa, Paris-Saint-Germain vừa tậu cho mình một trung phong mới, trong khi ở Mỹ đảng Cộng hòa đang chuẩn bị để tự ứng cử viên của mình cho một cộng một bằng cử tổng thống sắp tới...
    - Tôi không hiểu lắm, tài xế taxi vẫn nài thêm. Anh đã chọn cách nghỉ ngơi một thời gian hay bị mắc chứng tắc mạch viết?
    Còn phức tạp hơn thế cơ à, tôi trả lời trong lúc nhìn qua cửa sổ.

     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Cốm, Andrea, Dê Vô Tiện1 other person thích điều này.
  5. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    1
    Văn nhân

    2.
    Sự thật là tôi đã không viết được dòng nào từ ba năm nay, bởi cuộc đời đã túm được tôi.

    Tôi không mắc chứng tắc mạch viết mà cũng chẳng bị mất cảm hứng. Tôi tự kể chuyện trong đầu mình từ khi lên sáu, và ngay thời còn niên thiếu, viết đã trở thành trung tâm cuộc sống, là cách để thông dòng tưởng tượng đầy ắp của tôi. Hư cấu là một lối thoát. Tấm vé máy bay rẻ nhất để trốn khỏi sự ủ ê thường nhật. Trong suốt nhiều năm, viết đã choán toàn bộ thời gian và suy nghĩ của tôi. Gắn chặt với cuốn sổ ghi chép hoặc chiếc máy tính xách tay, tôi viết mọi lúc, mọi nơi: trên những băng ghế công cộng, trên ghế dài trong các quán cà phê, đứng trên tàu điện ngầm. Còn khi không viết, tôi suy nghĩ về các nhân vật của mình, những nỗi niềm đau khổ của họ, tình yêu của họ. Những thứ khác đều không thực sự quan trọng. Sự tầm thường của thế giới thực rất ít tác động đến tôi. Lúc nào cũng tách biệt và thụt lùi so với thực tế, tôi vận động trong một thế giới tưởng tượng nơi tôi là đấng tạo hóa duy nhất.

    Kể từ 2003 - năm tiểu thuyết đầu tiên của tôi ra đời -, mỗi năm tôi xuất bản một cuốn. Chủ yếu là trinh thám và hình sự. Trong các lần trả lời phỏng vấn, tôi có thói quen khẳng định rằng ngày nào tôi cũng làm việc chỉ trừ Noel và sinh nhật của mình - tôi đạo câu trả lời này của Stephen King. Nhưng, cũng giống như ông, tôi đã nói dối: tôi làm việc cả ngày 25 tháng Mười hai và cũng không thấy có lý do gì chấp nhận được để phải thất nghiệp vào ngày kỷ niệm việc tôi ra đời.

    Bởi vì tôi hiếm khi có việc gì thú vị để làm hơn là ngôi trước màn hình để hỏi thăm tin tức các nhân vật của mình.

    Tôi say mê “nghề nghiệp’’ của mình và cảm thấy thoải mái trong thế giới của những đợi chờ hồi hộp, những án mạng và bạo lực đó. Cũng giống như lũ trẻ - bạn hãy nhớ đến con yêu tinh trong Chú mèo đi hia, ông bố bà mẹ tội lỗi trong Chú bé tí hon, Yêu Râu Xanh hoặc con sói trong Cô bé quàng khăn đỏ -, người lớn cũng thích thú cảm giác sợ hãi. Họ cũng cần đến những câu chuyện cổ tích để trừ bỏ nỗi kinh hoàng của chính mình.

    Việc độc giả ưa chuộng thể loại trinh thám đã giúp tôi có được một thập kỷ kỳ diệu, khi tôi được gia nhập đội ngũ ít ỏi những tác giả có thể có thể sống bằng ngòi bút. Mỗi sáng, khi ngồi vào bàn làm việc, tôi biết rằng mình có được may mắn là nhiều người trên khắp thế giới đang chờ đợi cuốn tiểu thuyết mình sắp cho ra đời.

    Nhưng cái vòng tròn kỳ diệu của thành công và sáng tạo đó đã bị ngắt quãng cách đây ba năm vì một người phụ nữ. Trong chuyến đi quảng bá sách ở Luân Đôn, trợ lý báo chí đã giới thiệu với tôi Natalie Curtis, một nhà khoa học nữ trẻ tuổi người Anh tài năng cả trong ngành sinh học lẫn trong kinh doanh. Cô là người hùn vốn vào một công ty khởi nghiệp trong lĩnh vực y học đã chế tạo ra kính áp tròng “thông minh” có thể phát hiện nhiều căn bệnh khác nhau dựa trên tỷ lệ glucose trong thủy dịch.

    Natalie làm việc mười tám giờ mỗi ngày. Với sự hoạt bát khiến người khác phải bối rối, cô thoải mái xoay xở giữa việc lập trình phần mềm, giám sát các thử nghiệm

    lâm sàng, lập business plans và những chuyến di chuyển qua nhiều múi giờ đưa cô đến khắp năm châu để trình bày báo cáo với các nhà đầu tư xa xôi.

    Chúng tôi vận động trong hai thế giới khác nhau. Tôi là người đàn ông ưa sách vở; cô là người phụ nữ của công nghệ. Tôi kiếm sống bằng việc sáng tác ra những câu chuyện; cô kiếm sống bằng cách sáng chế ra những bộ vi xử lý chỉ nhỏ bằng sợi tóc của một em bé sơ sinh. Tôi là kiểu anh chàng học tiếng Hy Lạp ở trường trung học, yêu thơ Aragon và viết thư tình bằng bút mực. Cô là kiểu cô nàng siêu kết nối cảm thấy thoải mái trong thế giới lạnh lẽo và không biên giới của các trạm trung chuyển sân bay chẳng khác nào như đang ở nhà mình.

    Dù sau này khi đã có thời gian để nhìn lại mọi việc và suy ngẫm, tôi vẫn không hiểu điều gì đẩy chúng tôi lại với nhau. Tại sao, đúng vào thời điểm đó trong cuộc đời, chúng tôi lại thuyết phục được bản thân rằng câu chuyện tình vô lý của chúng tôi có thể có tương lai?

    “Con người thường thích được là những gì không phải là mình”, Albert Cohen đã viết như vậy. Phải chăng vì thế mà đôi khi ta đem lòng yêu những người chẳng có điểm gì chung với ta? Có lẽ niềm ham muốn được bổ sung cho nhau đã khiến chúng ta hy vọng có sự thay đổi, có sự

    biến chuyển. Như thế việc tiếp xúc với người kia sẽ biến chúng ta thành những sinh vật trọn vẹn hơn, giàu có hơn, cởi mở hơn. Trên giấy thì đúng là một ý tưởng hay ho, nhưng trong thực tế thì hiếm khi như thế.

    Ảo tưởng về tình yêu lẽ ra đã nhanh chóng tan biến nếu Natalie không mang thai. Viễn cảnh xây dựng một gia đình đã khiến ảo tưởng kéo dài thêm. Ít ra cũng là về phần tôi. Tôi đã rời nước Pháp để dọn đến căn hộ mà Natalie thuê ở Luân Đôn, trong khu Belgravia, và tháp tùng cô hết mức có thể trong suốt thời gian cô bụng mang dạ chửa.

    “Anh thích những tiểu thuyết nào của mình nhất?’’ Trong mỗi chuyến quảng bá sách, câu hỏi ấy lại được cánh phóng viên đặt ra. Trong nhiều năm, tôi đã né tránh đôi chút, chỉ trả lời ngắn gọn: “Tôi không thể lựa chọn. Với tôi, tiểu thuyết cũng giống như những đứa con, các vị biết đấy.”

    Nhưng sách không phải con cái. Tôi đã có mặt trong phòng sinh khi con trai chúng tôi ra đời. Lúc bà đỡ trao cho tôi cơ thể bé nhỏ của Théo để tôi ôm con vào lòng, trong một giây tôi đã nhận ra lời khẳng định được tôi nhắc đi nhắc lại trong rất nhiều cuộc phỏng vấn đó dối trá đến mức nào.

    Sách không phải con cái.

    Sách có một điểm đặc thù gần như là phép thuật: chúng là tấm hộ chiếu để đi đến nơi khác, là cuộc đào tẩu vĩ đại. Chúng có thể là phương tiện giúp sức cho chúng ta đối mặt với những thử thách trong cuộc sống. Như Paul Auster từng khẳng định, sách là nơi duy nhất trên thế giới mà hai con người xa lạ có thể gặp gỡ nhau một cách thân mật”.

    Nhưng chúng không phải con cái. Không gì có thể so sánh với một đứa con.

     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Aria, Andrea, Dê Vô Tiện1 other person thích điều này.
  6. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    1
    Văn nhân

    3.
    Tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy Natalie quay lại làm việc sau khi sinh con mười ngày. Những giờ làm thêm và vô số chuyến công tác gần như không cho cô được trải nghiệm trọn vẹn những tuần đầu - tuyệt diệu và kinh khủng ngang nhau - sau khi sinh con. Có vẻ như chuyện đó cũng không tác động nhiều đến cô. Tôi đã hiểu tại sao khi mà, một buổi tối, vừa cởi đồ trong phòng thay quần áo nối dài từ phòng ngủ, cô vừa thông báo với tôi bằng giọng yếu ớt:

    - Bọn em đã chấp thuận đề xuất của Google. Họ sẽ mua lại phần lớn vốn của công ty.

    Tôi sững sờ và phải nhiều giây sau mới nói được một câu:

    - Em nói nghiêm túc đấy chứ?

    Về lơ đãng, cô cởi giày cao gót, xoa xoa bên mắt cá chân bị đau trước khi giáng trả:

    - Hoàn toàn nghiêm túc. Ngay thứ Hai này, em sẽ đến làm việc cùng nhóm em ở California.

    Tôi nhìn sững vào mặt cô, hoảng hốt. Cô vừa bay mười hai tiếng đồng hồ, nhưng chính tôi mới là người đang bị jet lag.

    - Em khoog thể một mình quyết định chuyện này được, Natalie ạ! Chúng ta phải...

    Cô bần thần ngồi xuống mép giường.

    - Em biết rõ là không thể yêu cầu anh đi theo em được.

    Tôi nổi khùng.

    - Nhưng anh buộc phải theo em! Anh nhắc cho em nhớ là chúng ta đang có một đứa con ba tuần tuổi đấy!

    - Đừng có hét lên! Em là người đầu tiên đau khổ vì chuyện đó, nhưng em không thể làm được, Raphael ạ.

    - Làm được chuyện gì?

    Cô giàn giụa nước mắt.

    - Làm một người mẹ tốt của Théo.

    Tôi những muốn phản bác, nhưng cô đã nhắc đi nhắc lại vào mặt tôi câu nói khủng khiếp, bộc lộ tất cả những gì đang chất chứa trong lòng cô "Em không sinh ra để làm việc này. Em rất tiếc."

    Khi tôi hỏi cô dự định cụ thể như thế nào về tương lai của chúng tôi, cô liền chĩa ánh mắt vô định vào tôi rồi hạ quân bài mà cô vẫn luôn giấu trong ống tay áo ngay từ khi bắt đầu cuộc nói chuyện này.

    - Nếu anh muốn nuôi dạy Théo ở Paris, một mình anh, em cũng không thấy có bất tiện cả. Nói thật lòng, thậm chí em còn nghĩ đó là giải pháp tốt nhất cho tất cả chúng ta.

    Tôi đã gật đầu đồng ý, câm lặng, bàng hoàng trước vẻ vô cùng nhẹ nhõm mà tôi đọc thấy trên khuôn mặt cô. Cô, mẹ của con trai tôi. Rồi im lặng nặng nề bao trùm căn phòng và Natalie uống một viên thuốc ngủ trước khi nằm dài trong bóng tối.

    Tôi trở về Pháp ngay sau đó hai ngày, về lại căn hộ của mình ở Montparnasse. Lẽ ra tôi có thể thuê một vú em, nhưng tôi không làm thế. Tôi kiên quyết sẽ chứng kiến con trai mình lớn lên. Và nhất là tôi đang sống trong nỗi ám ảnh bị mất con.

    Suốt nhiều tháng ròng, mỗi lần chuông điện thoại reo, tôi lại chuẩn bị tinh thần nghe thấy luật sư của Natalie thông báo rằng thân chủ của ông ta đã đổi ý và đòi được độc quyền nuôi giữ Théo. Nhưng cuộc gọi ác mộng đó không bao giờ xảy đến. Hai mươi tháng trôi qua mà tôi không hề nhận được tin tức gì của Natalie. Hai mươi tháng trôi qua như một tiếng thở dài. Vốn vẫn được đánh nhịp đều đặn bởi công việc viết lách, cuộc sống hằng ngày của tôi giờ đây bị ngắt nhịp bởi những bình sữa, những hộp đồ ăn giặm, những lần thay bỉm, những cuộc dạo chơi trong công viên, những lần tắm nước nóng 37 độ C và công việc giặt giũ lặp đi lặp lại. Rồi còn bị xói mòn bởi tình trạng thiếu ngủ, nỗi lo lắng trước bất cứ dấu hiệu nóng sốt nào và tâm trạng sợ hãi vì mình không đủ khả năng giải quyết mọi chuyện.

    Nhưng có lẽ tôi sẽ không đánh đổi trải nghiệm này lấy bất cứ thứ gì trên đời. Đúng như năm ngàn bức ảnh lưu trữ trong điện thoại di động của tôi đã chứng tỏ, những tháng đầu tiên trong cuộc đời cậu con trai đã đưa tôi vào một cuộc phiêu lưu kỳ thú nơi tôi là diễn viên chính nhiều hơn là đạo diễn.


     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Aria, Diên VĩAndrea thích điều này.
  7. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    1
    Văn nhân

    4.
    Đại lộ Général-Leclerc, giao thông đã thông suốt. Chiếc xe taxi tăng tốc, với đích ngắm là tháp chuông cao vút của nhà thờ Saint-Pierre-de-Montreuge. Đến quảng trường Alésia, chiếc xe rẽ vào đại lộ Maine. Những vảy nắng lọt qua tán cây. Loạt mặt tiền bằng đá trắng đồ sộ, hằng hà sa số những cửa hàng nhỏ và khách sạn rẻ tiền.

    Trong khi dự kiến là sẽ vắng mặt khỏi Paris trong vòng bốn ngày, rốt cuộc tôi lại quay trở về chỉ vài giờ sau khi khởi hành. Tôi soạn một tin nhắn gửi cho Marc Caradec, người đàn ông duy nhất tối đủ tin tưởng gửi gắm cậu con trai, để báo cho ông biết tôi về Sớm. Tình phụ tử đã khiến tôi trở nên hoang tưởng, như thể mấy chuyện giết chóc và bắt cóc mà tôi dàn dựng trong các tiểu thuyết trinh thám có thể lây lan sang cuộc sống gia đình tôi. Từ khi Théo ra đời, tôi chỉ cho phép hai người chăm sóc bé: Amalia, bà gác cổng tòa nhà tôi ở, người tôi đã quen biết được gần mười năm nay, và Marc Caradec, hàng xóm và cũng là bạn tôi, cựu cảnh sát thuộc Đội Cảnh sát trấn áp tội phạm có tổ chức BRB, ông trả lời tin nhắn của tôi gần như tức thì:

    Đừng lo. Tóc vàng vẫn ngủ.
    Tôi đã sẵn sàng chờ cu cậu thức dậy: đã cắm điện máy pha sữa, lấy cháo ra khỏi tủ lạnh và chỉnh lại ghế ăn.
    Cậu sẽ kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra nhé.
    Hẹn lát nữa gặp lại.

    Nhẹ cả người, tôi lại thử gọi cho Anna, nhưng vẫn gặp hệ thống trả lời tự động. Điện thoại đã bị tắt? Hết pin?

    Tôi gác máy và dụi mắt, vẫn còn bàng hoàng vì những điều mình hằng tin chắc bị phá vỡ nhanh chóng đến thế. Tôi tua lại trong đầu diễn biến của ngày hôm qua và không còn biết phải nghĩ gì nữa. Bong bóng hạnh phúc chúng tôi đã sống trong đó phải chăng chỉ là vẻ bề ngoài che đậy một thực tế không mấy sáng sủa? Tôi nên lo lắng cho Anna hay phải đề phòng nàng? Câu hỏi cuối cùng này khiến tôi nổi da gà. Khó mà nghĩ về nàng bằng những từ ngữ này, trong khi chỉ vài giờ trước, tôi còn tin chắc mình đã tìm đúng người: cô gái mà tôi chờ đợi nhiều năm nay, và cô gái mà tôi quyết định cùng nàng sinh thêm những đứa con khác.

    Tôi gặp Anna sáu tháng trước, một đêm tháng Hai, ở khoa Cấp cứu nhi bệnh viện Pompidou, nơi tôi lao đến vào lúc 1 giờ sáng. Théo bị sốt cao và dai dẳng. Bé co quắp cả người và không chịu ăn bất cứ thứ gì. Tôi đã đầu hàng ý muốn vô lý là nhập toàn bộ các triệu chứng của bé vào một thanh công cụ tìm kiếm. Sau khi lướt qua các trang web, tôi tin chắc rằng bé bị viêm màng não cấp. Bước vào phòng khám chật kín người của bệnh viện, tôi lo lắng muốn chết đi được. Trước khoảng thời gian phải chờ đợi, tôi liền than thở với bộ phận tiếp nhận bệnh nhân: tôi cần được trấn an thật nhanh, tôi muốn họ điều trị cho con trai tôi ngay bây giờ. Có lẽ nó sắp chết, nó...

    - Anh bình tĩnh đi.

    Một nữ bác sĩ trẻ xuất hiện như có phép màu. Tôi theo nàng vào phòng khám nơi nàng khám cho Théo hết súc tỉ mỉ.

    - Con anh nối nhiều hạch, nàng nhận xét khi sờ nắn cổ bé. Cháu bị viêm amidan.

    - Chỉ là viêm họng thôi sao?

    - Vâng, Bé khó nuốt nên không chịu ăn.

    - Bệnh này uống kháng sinh có khỏi không?

    - Không, bé bị viêm do vi rút. Hãy tiếp tục uống paracetamol và vài hôm nữa bé sẽ khỏi thôi.

    - Cô chắc chắn là cháu không bị viêm màng não đấy chứ? tôi vừa cố hỏi thêm vừa thắt lại dây đai cho Théo đang loạng choạng trong nội.

    Nàng mỉm cười.

    - Anh nên thôi lướt các trang web y học đi. Internet chỉ gây thêm lo lắng thôi.

    Nàng đưa chúng tôi ra đến tận sảnh vào rộng lớn. Lúc nói lời tạm biệt, yên tâm khi biết con trai mình sẽ ổn, tôi chỉ vào chiếc máy bán đồ uống tự động và nghe thấy mình đề xuất:

    - Tôi mời cô một cốc cà phê nhé?

    Sau khi hơi ngần ngại, nàng báo với một đồng nghiệp nữ rằng nàng sẽ nghỉ một chút và chúng tôi trò chuyện khoảng mười lăm phút trong sảnh chính của bệnh viện.

    Nàng tên là Anna Becker. Nàng hai mươi lăm tuổi, đang là sinh viên nội trú năm thứ hai tại khoa Nhi và mặc áo bờ lu trắng như thể đó là chiếc áo khoác hiệu Burberry. Mọi thứ ở nàng đều thanh lịch mà không mong manh dễ vỡ, dáng dấp kiêu kỳ, đường nét vô cùng thanh tú, giọng nói dịu dàng và ấm áp.

    Liên tục trải qua những thời khắc bình yên và hoảng loạn, sảnh bệnh viện chìm trong mốt thứ ánh sáng không thực. Con trai tôi đã thiếp ngủ trong nôi. Tôi nhìn Anna chớp mất. Đã lâu lắm rồi tôi không còn tin rằng đằng sau khuôn mặt thiên thần chắc chắn là một tâm hồn cao đẹp, nhưng dù sao tôi cũng vẫn để mình bị quyến rũ bởi đối hàng mi dài cong vút của nàng, làn da màu gỗ quý của một cô gái lai và mái tóc mượt mà buông xuống cân đối hai bên khuôn mặt nàng.

    - Tôi phải quay vào làm việc đây, nàng vừa nói vừa chỉ lên đồng hồ treo tường.

    Dù đã muộn, nàng vẫn đòi đưa hai cha con tôi ra đến tận điếm chờ taxi cách cửa ra chừng ba chục mét. Chúng tôi đứng trong trời đêm, giữa một mùa đông lạnh giá như Nam Cực. Vài bông tuyết trắng xốp bay lượn trên bầu trời tuyết rơi. Cảm nhận sự hiện diện của Anna bên cạnh, trong một thoáng tôi bông tin chắc một cách kỳ lạ rằng chúng tôi đã thành đôi. Thậm chí là một gia đình. Như thể những ngôi sao vừa xếp thẳng hàng trên bầu trời. Như thể cả ba chúng tôi sắp cùng về nhà.

    Tôi đặt nôi của con vào băng ghế sau rồi quay sang phía Anna. Ánh sáng từ những ngọn đèn đường khiến hơi thở thoát ra từ miệng nàng như có ánh xanh lơ. Tôi định tìm lời lẽ nào đó để khiến nàng cười, nhưng thay vào đó, tôi lại hỏi mấy giờ thì nàng hết phiên trực.

    - Lát nữa, 8 giờ ạ. .

    - Nếu cô muốn đi ăn sáng... Tiệm bánh ngọt ở góc phố nhà tôi có món bánh sừng bò ngon tuyệt...

    Tôi cho nàng địa chỉ nhà tôi và nàng mỉm cười. Lời mời của tôi bồng bềnh một lát trong bầu không khí lạnh giá mà không có câu trả lời. Rồi chiếc taxi chạy đi và trên suốt chặng đường về, tôi tự hỏi liệu tôi và nàng có cùng trải qua một cảm giác giống nhau không.

    Tôi khó ngủ, những sáng hôm sau, Anna đã bấm chuông cửa nhà tôi lúc con trai tôi vừa uống xong bình sữa. Théo đã ổn hơn. Tôi cho bé đội một chiếc mũ trùm, đầu và mặc bộ áo liền quần, và để giữ lời, cả ba chúng tôi cùng đi mua bánh ngọt. Đó là một sáng Chủ nhật. Paris oằn mình trong tuyết. Trên bầu trời xám bạc, mặt trời mùa đông chiếu những tia lóa mắt xuống vỉa hè vẫn mang một màu trắng tinh khôi.

    Chúng tôi đã tìm thấy nhau, và kể từ buổi sáng đầu tiên huyền diệu ấy, chúng tôi không rời nhau nữa. Sáu tháng diễm tình vừa trôi qua, mở ra một thời kỳ rực rỡ: thời kỳ hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.


    Tôi không viết nữa, nhưng tôi sống. Nuôi dạy một đứa trẻ và làm một kẻ si tình đã neo móc tôi vào cuộc đời thực và khiến tôi nhận ra rằng những điều hư cấu đã ăn tươi nuốt sống đời tôi quá lâu. Nhờ công việc viết lách, tôi đã vào vai vô số nhân vật. Nhưng những cuộc đời được ủy quyền đó đã làm tôi quên mất việc sống cuộc đời duy nhất và độc nhất thật sự tồn tại: cuộc đời của chính tôi.

     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    AndreaDiên Vĩ thích điều này.
    1. Bình luận
    2. Diên Vĩ
      Diên Vĩ
      chia nhỏ ra ăn bài ăn cỏ :v với cả một phần dài quá í.
      11/7/19
    3. Diên Vĩ
      Diên Vĩ
      mày ơi tao bảo :) chia nhỏ ra mà đăng cu pé ơi
      11/7/19
  8. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    2
    Giáo sư


    Chiếc mặt nạ quyến rũ đến nỗi tôi sợ khuôn mặt thật.
    Alfred DE MUSSET

    1.
    - Bố! Bố!

    Tôi vừa bước qua cửa, con trai tôi đã chào đón bằng những tiếng kêu vừa ngạc nhiên vừa phấn khởi. Bằng bước chân nhanh nhẹn nhưng chưa vững, Théo lon ton chạy về phía tôi. Tôi nhấc bổng bé lên vào ôm siết lấy bé trong vòng tay. Lần nào cũng vậy, vẫn cảm giác được ban thánh thế đó, vẫn luồng sinh khí đó, vẫn sự nhẹ nhõm đó.

    - Cậu qua đúng lúc dùng bữa sáng, Marc Caradec vừa nói vừa vặn chặt núm vú cao su vào bình sữa mà ông mới hâm nóng.

    Viên cựu cảnh sát sống trong một xưởng vẽ nhìn ra sân trong của tòa nhà tôi ở, ngay trung tâm Montparnasse. Nhô hẳn ra bởi một vòm kính lớn, nơi này rất sáng sủa và trơ trụi: sàn gỗ vân sần, những kệ giá bằng gỗ mộc đã qua xử lý, chiếc bàn kiểu nông thôn đẽo từ một thân cây nhiều mẩu. Trong một góc phòng cầu thang lộ thiên dẫn lên căn gác lửng có những thanh xà to tướng chạy ngang.

    Théo vớ lấy bình sữa và trèo lên chiếc ghế vải gập của bé. Ngay lập tức, toàn bộ sự quan tâm của bé dồn vào thứ sữa ấm và nhiều kem mà bé uống ừng ực như thể rất lâu rồi chưa được cho ăn.

    Tôi nhân lúc tạm thảnh thơi này để lại chỗ Marc trong góc bếp mở ra khoảng sân.

    Xấp xỉ lục tuần, mắt màu xanh xám, mái tóc ngắn, rối bù, lông mày rậm, bộ râu màu muối tiêu. Tùy theo tâm trạng, khuôn mặt ông có thể lần lượt thể hiện niềm dịu dàng vô hạn hoặc sự lạnh lùng tột độ.

    - Tôi pha cho cậu một cốc cà phê nhé?

    - Ít nhất là một cốc đúp! tôi thở dài và ngồi xuống một trong những chiếc ghế quầy bar.

    - Được rồi, cậu kể tôi nghe đã xảy ra chuyện gì chứ?

    Trong khi ông chuẩn bị đồ uống cho chúng tôi, tôi thổ lộ với ông mọi chuyện, hay gần như thế. Việc Anna biến mất sau khi chúng tôi tranh cãi, khả năng nàng đã trở về Paris, việc nàng không ở căn hộ tại Montrouge, điện thoại của nàng bị tắt hoặc hết pin. Tôi cố tình bỏ qua bức ảnh mà nàng đã cho tôi xem. Tôi phải tìm hiểu thêm về chuyện này trước khi nói với bất kỳ ai.

    Vẻ tập trung, trán nhăn lại, viên cựu cảnh sát trang nghiêm nghe tôi nói. Mặc chiếc quần jean thô, áo thun đen và đi đôi giày da đế thấp đã sờn, ông khiến tôi có cảm giác ông vẫn đang tại chức.

    - Ông nghĩ sao về chuyện này? tôi kết luận nh thoại bằng một câu hỏi.

    Ông bĩu môi và thở dài.

    - Chẳng có gì đáng kể. Tôi không có nhiều dịp nói chuyện với cô nàng người yêu của cậu. Mỗi lần gặp cô ấy trong sân, tôi có cảm giác cô ấy tìm mọi cách để tránh tôi.

    - Tính cô ấy thế: Cô ấy dè dặt và hơi nhát..

    Marc đặt cốc cà phê sủi bọt trên chiếc bàn trước mặt tôi. Dáng vóc của một đô vật tự do và cái cổ bò mộng hiện rõ mồn một trong khung cảnh ngược sáng. Trước khi bị thương ở trận đấu súng trong một vụ cướp ở quảng trường Vendome và buộc phải nghỉ hưu sớm, Caradec từng là một tay cớm xuất sắc: một trong số những người hùng vào thời kỳ hoàng kim của BRB. Vào những năm 1990 đến 2000, ông đã tham gia vài vụ trong số những vụ được truyền thông rầm rộ nhất: phá băng cướp ở ngoại ô phía Nam, bắt giữ những kẻ cướp xe bọc thép thuộc nhóm Dream Team, vô hiệu hóa băng nhóm chuyên chôm chỉa của những người nổi tiếng nằm trong danh sách Who's Who và cuộc vây bắt Pink Panthers, băng cướp nổi tiếng vùng Ban căng từng trộm cướp những cửa hàng đá quý lớn nhất thế giới suốt mười năm trời. Ông đã thú nhận với tôi là phải khó khăn lắm ông mới chấp nhận được việc bắt buộc phải về hưu. Ở ông giờ chỉ còn lại vẻ cũ mòn khiến tôi mủi lòng..

    - Cậu biết gì về bố mẹ cô ấy? ông vừa hỏi vừa ngồi xuống trước mặt tôi rồi vớ lấy một cây bút và một cuốn sổ xé hắn là thường dùng để lên danh sách đi chợ.

    - Không nhiều lắm. Mẹ cô ấy là người Pháp, nhưng gốc Barbados. Bà đã chết vì bệnh ung thư vú khi Anna được khoảng mười hai mười ba tuổi gì đó.

    - Bố thì sao?

    - Một người Áo, đến Pháp vào cuối những năm 1970.

    Ông chết cách đây năm năm trong một tai nạn lao động

    trên công trường đóng tàu Saint-Nazaire.

    - Con gái duy nhất à?

    Tôi gật đầu.

    - Cậu có biết các bạn thân của cô ấy không?

    Tôi thầm điểm lại những người mà tôi có thể liên hệ. Danh sách thật nghèo nàn, gần như không có ai. Khi lục tìm trong danh bạ trên điện thoại, tôi lần ra được số của Margot Lacroix, một nữ sinh viên nội trú là thực tập sinh phụ khoa ở bệnh viện Robert-Debré cùng thời gian với Anna. Tháng trước cô mời chúng tôi đến ăn mừng tân và chúng tôi đã rất thân thiện với nhau. Cô chính là người được Anna chọn làm nhân chứng trong lễ cưới.

    - Gọi cô ấy đi, Caradec khuyên tôi.

    Tôi thử vận may và bấm số của cô. Khi nhấc máy, Margot sắp sửa nhận ca trực. Cô khẳng định không hề có tin tức gì về Anna từ hai ngày nay.

    - Em tưởng hai người đang có kỳ nghỉ uyên ương ở Côte d'Azur cơ mà! Mọi chuyện ổn cả chứ ạ?

    Tôi lảng tránh câu hỏi và cảm ơn cô rồi gác máy. Tôi chần chừ, rồi hỏi Marc:

    - Có báo cảnh sát cũng chẳng ích gì, đúng không?

    Marc nuốt nốt ngụm cà phê espresso cuối cùng

    - Ở giai đoạn này, cậu cũng biết rõ chẳng khác gì tôi là họ sẽ không thể làm được gì đáng kể. Anna đã trưởng thành và không có cơ sở nào để nói rằng cô ấy đang gặp nguy hiểm, thế nên...

    - Ông có thể giúp tôi không?

    Ông chăm chú nhìn xéo tôi.

    - Thật ra, trong đầu cậu đang nghĩ gì vậy

    - Ông có thể sử dụng các mối quan hệ của mình trong giới cảnh sát để lần theo điện thoại di động của Anna, tiếp cận các tin nhắn của cô ấy, theo dõi những lần túi tiền từ thẻ ngân hàng và các giao dịch từ tài khoản của cô ấy, cho phân tích...

    Ông giơ tay lên ngăn tôi lại.

    - Cậu không nghĩ như thế là hơi quá mức sao? Nếu tất cả cảnh sát đều làm thế mỗi lần cãi nhau với bạn gái...

    Tôi bực bội đứng bật dậy khỏi ghế, nhưng ông đã túm ống tay áo tôi kéo lại.

    - Bình tĩnh nào! Nếu muốn tôi giúp, thì cậu phải nói với tôi toàn bộ sự thật.

    - Tôi không hiểu.

    Ông lắc đầu và thở một hơi dài.

    - Đừng giả vờ ngốc nghếch với tôi, Raphael ạ. Tôi đã có ba mươi năm kinh nghiệm hỏi cung đấy. Tôi biết khi nào người ta nói dối tôi.

    - Tôi không nói dối ông.

    - Không nói toàn bộ sự thật chính là nói dối. Chắc chắn phải có điều mấu chốt gì đó mà cậu chưa kể với tôi, nếu không cậu sẽ không lo lắng đến thế.

     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  9. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    2
    Giáo sư


    2.
    - Hết bố! Hết! Théo hét lên và lắc bình sữa về phía tôi

    Tôi quỳ xuống bên con trai để đón lấy chiếc bình.

    -Con muốn gì nữa không, con trai?

    -Kado! Kado! bé reo lên để đòi thứ tội lỗi đáng yêu của mình; những thanh bích quy phủ sô cô la hiệu Mikado.

    Tôi hãm bớt cơn phấn khích của bé.

    - Không, anh bạn ạ, Mikado là dành cho bữa chiều.

    Hiểu rằng sẽ không được ăn bánh bích quy, vẻ thất vọng, thậm chí là giận dữ, lộ rô trên khuôn mặt thiên thần của con trai tôi. Bé siết chặt chú chó bông mà bé không bao giờ rời - chú chó Fifi trứ danh - và chuẩn bị giàn giụa nước mắt thì Marc Caradec đưa cho bé một lát bánh mì gối mà ông vừa nướng.

    - Thôi nào, lỏi con, ăn tạm màu bánh mì này vậy.

    - Mẩu mì! Mẩu mì! bé thốt lên, rạng rỡ,

    Khó lòng mà tin cho được: viên cớm thô kệch, chuyên gia trấn áp mấy băng đảng và các vụ bắt cóc con tin thật sự có khiếu dỗ trẻ con.

    Tôi quen biết Marc Caradec từ khi ông dọn đến tòa nhà tôi ở năm năm trước. Ông là một cảnh sát chẳng có gì điển hình, say mê văn học cổ điển, nhạc xưa và điện ảnh. Tôi đã thích ông ngay lập tức và chúng tôi nhanh chóng thân thiết với nhau. Ở đội BRB, nét trí thức của ông đã khiến ông mang biệt danh “Giáo sư”. Tôi thường xuyên hỏi ý kiến ông khi viết cuốn tiểu thuyết trinh thám mới nhất. Không bao giờ kiệm lời khi kể về những giai thoại liên quan đến nghề nghiệp trước đây của mình, ông đã cho tôi nhiều lời khuyên và đồng ý đọc lại cũng như sửa lỗi cho bản thảo của tôi.

    Dần dà chúng tôi trở thành bạn bè. Chúng tôi cùng đến sân Công viên các Hoàng tử gần như tất cả những lần đội Paris Saint-Germain chơi trên sân nhà. Và ít nhất là mỗi tuần một lần, trang bị một khay sushi cùng hai chai Corona, chúng tôi cùng nhau dành cả buổi tối trước màn hình rạp chiếu bóng tại gia của tôi để xem bộ phim hình sự Hàn Quốc và rà lại danh mục phim của Jean-Pierre Melville, William Friedkin hoặc San Peckinpah.

    Cũng giống như Amalia, bà gác cổng tòa nhà của chúng tôi, Marc đã dành cho tôi sự giúp đỡ quý báu và hỗ trợ tôi rất nhiều trong việc nuôi dưỡng Théo. Chính ông là người trông bé khi tôi phải vắng mặt để đi chợ. Chính ông đã cho tôi những lời khuyên xác đáng nhất mỗi khi tôi tuyệt vọng. Và nhất là ông đã dạy cho tôi điếu cơ bản nhất: tin tưởng vào con mình, lắng nghe con trước khi thiết lập các luật lệ, không sợ mình không đủ khả năng giải quyết mọi chuyện.

    3.
    - “Chính em đã làm chuyện này.” Anna đã nói câu đó với tôi khi cho tôi xem bức ảnh trên iPad của Cô ấy.

    - Bức ảnh chụp cái gì? Marc hỏi.

    Cả hai chúng tôi đang ngồi bên bàn ăn trong bếp. Ông đã rót cho mỗi người một cốc cà phê mới. Ánh mắt chăm chú của ông không rời khỏi mắt tối. Nếu muốn ông giúp, tôi không có cách nào khác ngoài việc kể với ông sự thật. Bao gồm cả những gì tàn nhẫn nhất. Tôi hạ giọng vì có Théo, mặc dù bé hoàn toàn không thể hiểu chuyện:

    - Một bức ảnh chụp ba xác chết cháy đen.

    - Cậu đùa tôi đấy à?

    - Không. Ba xác chết xếp thẳng hàng, đặt cạnh nhau.

    - Một ngọn lửa bùng lên trong mắt viên cớm. Những thi thể. Chết chóc. Một cảnh tượng rùng rợn. Chỉ trong vài giây, chúng tôi vừa rời khỏi cuộc cãi vã của một cặp đôi để bước vào lãnh địa của ông.

    - Đây là lần đầu tiên Anna nói với cậu một chuyện như thế này?

    - Tất nhiên.

    - Vậy cậu không có ý tưởng gì về sự liên quan thực chất của cô ấy trong sự kiện đó?

    - Tôi lắc đầu. Ông hỏi tiếp:

    - Cô ấy nói chuyện đó với cậu mà không giải thích gì sao?

    - Tôi nói với ông rồi, tôi không cho cô ấy thời gian. Tôi đã sững sờ. Choáng váng. Bức ảnh kinh khủng đến nỗi tôi rời bỏ cô ấy mà không hỏi gì. Và khi tôi quay lại, cô ấy đã đi mất.

    Ông nhìn tôi với vẻ lạ lùng, như thể không tin rằng mọi việc đã diễn ra chính xác như thế.

    - Tầm vóc của các xác chết thế nào? Là người trưởng thành hay trẻ em?

    - Khó nói lắm.

    - Thế chúng nằm ở đâu: ngoài trời? Trên bàn giải phẫu? Trên...

    - Tôi không biết gì cả, chết tiệt thật! Tất cả những gì tôi có thể nói với ông, đó là chúng đen thui như than, bị sức nóng của lửa thiêu đốt. Thành than hoàn toàn,

    Caradec tiếp tục dồn tôi:

    - Cố gắng nói cụ thể hơn đi, Raphael. Hình dung lại cảnh tượng đi. Cho tôi biết thêm chi tiết nữa.

    - Tôi nhắm mắt lại để triệu hồi ký ức. Việc đó chẳng mất bao lâu, bởi bức ảnh ấy đã khiến tôi buồn nôn. Những cái sọ nứt vỡ. Những lồng ngực rách bươm. Những khoang bụng toang hoác xổ hết cả ruột ra. Theo yêu cầu của Caradec, tôi cố gắng miêu tả thật kỹ những thi thể với chân tay co rút, lớp da cháy đen thui và nứt nẻ. Đám xương trắng ngà đâm thủng cả thịt.

    - Họ năm trên thứ gì?

    - Theo trực giác của tôi thì họ nằm ngay trên mặt đất. Có thể là trên một tầm ga...

    - Theo cậu, cô nàng Anna của cậu có sạch sẽ không? Không chơi ma túy? Không bị bệnh thần kinh? Chưa từng phải ở trong bệnh viện tâm thần chứ?

    - Tôi báo để ông biết là ông đang nói đến cô gái mà tôi sắp cưới đấy.

    - Trả lời câu hỏi của tôi đi, được không?

    - Không, chẳng bị gì trong số đó hết. Cô ấy sắp kết thúc chương trình đào tạo y khoa nội trú. Cô ấy rất xuất sắc.

    - Vậy thì tại sao cậu lại nghi ngờ quá khứ của cô ấy?

    - Ông biết chuyện của tôi rồi mà, chết tiệt thật! Ông biết mối quan hệ gần nhất của tôi kết thúc thế nào rồi còn gì!

    - Nhưng thật ra cậu lo lắng điều gì chứ?

    Tôi liệt kê:

    - Cô ấy tỏ vẻ do dự thế nào đó khi nhắc đến quá khứ, có chút gì đó giống như cô ấy không có tuổi thơ và thời niên thiếu. Vô cùng kín đáo. Mong muốn không bị người khác để ý đến đã trở thành bản chất thứ hai ở cô ấy. Cô ấy ngại ngần khi phải xuất hiện trong các bức ảnh. Với lại nói thực lòng, ông có quen nhiều cô gái hai mươi lăm tuổi không có tài khoản Facebook và không xuất hiện trên bất cứ mạng xã hội nào không?

    - Thật khó hiểu, viên cớm thừa nhận, nhưng như thế vẫn còn quá mơ hồ để tiến hành điều tra.

    - Ba thi thể mà vẫn còn mơ hồ cơ đấy.

    - Bình tĩnh lại đi. Ta chẳng biết gì về những thi thể đó hết. Nói cho cùng, cô ấy là bác sĩ, rất có thể cô ấy đã bắt gặp chuyện đó trong quá trình học!

    - Thêm một lý do nữa để tìm kiếm, đúng không?

     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  10. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    2
    Giáo sư


    4.
    - Bà giúp việc nhà cậu vẫn chưa qua chứ?

    - Phải đầu giờ chiều bà ấy mới đến.

    - Càng tốt! Marc phấn khởi.

    Chúng tôi đã băng qua sân đến tận căn hộ của tôi và bây giờ chúng tôi đang ở trong bếp, một phòng góc chạy dài nhìn ra đồng thời cả phố Campagne-Première lẫn vỉa hè cùng những cánh cửa chớp nhiều màu sắc trên ngô Địa ngục. Dưới chân chúng tôi, Théo và Fifi đang vui vẻ chơi trò dán rồi bóc những con vật có gắn nam châm lên cánh cửa tủ lạnh.

    Sau khi xem xét chậu rửa, Caradec mở cửa máy rửa bát.

    - Chính xác là ông đang tìm thứ gì?

    - Thứ gì đó mà có lẽ Anna là người duy nhất chạm vào. Chiếc cốc mà cô ấy đã uống cà phê sáng hôm qua chẳng hạn.

    - Cô ấy uống trà, trong cái đó, tôi cho biết và chỉ tay vào một chiếc cốc kiểu Thổ Nhĩ Kỳ có vẽ hình Tintin, cái cốc mà nàng đã mang về sau chuyến tham quan bảo tàng Hergé.

    - Cậu có cái bút nào không?

    Đúng là câu hỏi nực cười dành cho một nhà văn, tôi nghĩ và đưa cho ông chiếc bút bi nước.

    Marc cầm bút xỏ qua quai cốc nhấc lên rồi đặt chiếc cốc xuống một tờ giấy lau đa năng mà ông đã trải lên mặt bàn. Rồi ông mở khóa một cái túi nhỏ bằng da mềm, lấy ra một ống thủy tinh có chứa thứ bột đen và một chiếc bút lông, một cuộn băng dính cùng mảnh bìa cứng.

    Bộ đồ nghề của cảnh sát khoa học.

    Bằng cử chỉ thành thục, ông nhúng đầu bút lông vào bột rồi phết lên chiếc cốc, với hy vọng các hạt bụi sắt và than sẽ tiết lộ những dấu vân tay mà Anna để lại.

    Cảnh tượng mà tôi đã từng mô tả trong một cuốn tiểu thuyết. Chỉ có điều ở đây chúng tôi đang sống trong thực tại. Và người bị truy tìm không phải là kẻ sát nhân, mà là cô gái tôi yêu.

    Viên cớm thổi vào chiếc cốc cho bay hết phần bột thừa, rồi giường mục kính lên để xem xét bề mặt cốc.

    - Cậu nhìn thấy cái vết này không? Đó là ngón cái của người yêu cậu đấy, ông hài lòng thông báo.

    Ông cắt một mẩu băng dính và vô cùng cẩn trọng dùng nó để cố định dấu vân tay trên mảnh bìa.

    - Chụp ảnh đi, ông bảo tôi.

    - Để làm gì?

    - Tôi không còn liên hệ với nhiều người ở BRB. Phần lớn đồng nghiệp cũ của tôi đã về hưu, nhưng tôi biết một gã ở đội Trọng án: Jean-Christophe Vasseur. Một gã tầm thường và một tay cớm tồi, nhưng nếu ta có một dấu vân tay có thể khai thác và tuồn cho hắn 400 euro, hắn sẽ chấp nhận so sánh nó với cơ sở dữ liệu của FAED.

    - Hệ thống lưu trữ vân tay số hóa ư? Nói thật lòng, tôi không nghĩ Anna đã từng liên quan đến bất cứ vụ án hay tội phạm nào đâu. Hay đã từng ngồi tù.

    - Có thể ta sẽ phải ngạc nhiên. Tất cả những gì cậu kể với tôi về nhu cầu kín đáo đến bệnh hoạn đó khiến tôi nghĩ rằng cô ấy có gì đó cần che giấu.

    - Ai mà chẳng có điều gì đó cần che giấu, đúng không? - Thôi những câu đối đáp sặc mùi tiểu thuyết ấy của cậu đi. Hãy chụp ảnh như tôi bảo và gửi nó vào mail cho tôi, trước khi tôi liên hệ với Vasseur.

    Tôi dùng điện thoại chụp nhiều kiểu, rồi nhờ ứng dụng chỉnh sửa ảnh, tôi thay đổi ánh sáng và độ trong phản để dấu vân tay hiện lên rõ hết mức. Trong lúc thao tác, tôi say sưa ngắm nhìn những đường rãnh và đường chỏm uốn lượn, xoay vòng, chồng lên nhau để tạo thành một mê cung duy nhất và bí ẩn không có bất kỳ kim chỉ nam nào.

    - Bây giờ ta làm gì? tôi vừa hỏi vừa gửi bức ảnh vào hộp thư của Caradec.

    - Ta quay lại nhà Anna ở Montrouge. Và tiếp tục tìm cô ấy. Cho đến khi tìm thấy.



     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  11. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    3
    Đêm tối của tâm hồn


    Đừng bao giờ tin chắc về cô gái mà bạn yêu.
    Leopold Von SACHER-MASOCH


    1.
    Cứ nhìn vào những chiếc tem dán chồng lên nhau trên kính chắn gió, thì chiếc Range Rover của Marc Caradec phải chạy từ cuối những năm 1980.

    Chiếc xe địa hình cũ kỹ - đồng hồ chỉ con số hơn ba trăm nghìn ki lô mét - luồn lách giữa dòng xe cộ với sự duyên dáng của một khối bê tông, vượt qua những hàng cây trong công viên Montsouris, băng qua con đường vành đai, men theo những hình vẽ graffiti trên đại lộ Paul-Vaillant-Couturier, rồi đến mặt tiền hình ô bàn cờ của khách sạn Ibis, phố Barbes.

    Tôi đã gửi Théo ở nhà bà Amalia và cảm thấy nhẹ cả người khi Marc đề nghị đi cùng tôi. Đến lúc này, tôi vẫn nuôi hy vọng là mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Có thể Anna sẽ sớm xuất hiện trở lại. Có thể “bí mật” của nàng rốt cuộc không nghiêm trọng đến thế. Nàng sẽ cho tôi lời giải thích, cuộc sống sẽ trở lại dòng chảy của nó và đám cưới của chúng tôi sẽ được tổ chức vào ngày đã định, cuối tháng Chín này, trong nhà thờ nhỏ Saint-Guilhem-le-Desert, cái nôi lịch sử của gia đình tôi.

    Một thử mùi lạ thoang thoảng trong khoang xe mùi da và mùi cỏ khô trộn lẫn với mùi xà gà xa xăm. Marc về số. Chiếc 4x4 khục khặc như thể đột nhiên bị hết hơi. Nói rằng đây là một chiếc xe thô kệch cũng vẫn còn là ít: những chiếc ghế bọc nhung cũ rích, bộ giảm xóc khiến ta có cảm giác nó đã trút hơi thở cuối cùng từ lâu, nhưng chiều cao của thùng xe và phần kính toàn cảnh cho phép chúng tôi ở vị trí cao hơn trong dòng cộ nườm nượp.

    Đại lộ Aristide-Briand: quốc lộ 20 cũ, rộng như một tuyến đường cao tốc với hai chiều, mỗi chiều bốn làn xe.

    - Đây rồi, tôi vừa nói vừa chỉ tòa nhà của Anna, phía bên kia đường. Nhưng ông không thể sang đường ở quãng này, ông phải vòng qua ngã tư…

    Không để tôi kịp nói hết câu, Marc bẻ ngoặt tay lái. Trong bản hòa âm của tiếng còi và tiếng bánh xe rít trên đường, ông của một vòng nguy hiểm, cắt ngang trước mũi hai chiếc xe chỉ vừa kịp phanh kít lại để tránh tai nạn.

    - Ông đúng là vô ý thức!

    Viên cớm lắc đầu, và vẫn chưa hài lòng với lần vì phạm đầu tiên này, ông cho chiếc Range Rover leo lên vỉa hè rồi đỗ xịch lại.

    - Ta không thể đỗ xe ở đây, Marc ạ!

    - Ta là cảnh sát mà, ông cắt ngang rồi kéo phanh tay.

    - Ông hạ tấm chắn nắng xuống, trên đó có gân huy hiệu “Cảnh sát quốc gia”.

    - Ai mà tin được là cớm lại đi cái xe cóc ghẻ này chứ? tôi hỏi và đóng sập cánh cửa lại. Với lại, thậm chí ông cũng chẳng còn là cớm...

    Ông móc từ túi sau quần jean ra một chiếc chìa khóa vạn năng.

    - Một ngày làm cớm, cả đời làm cớm, ông vừa nóivừa mở cánh cửa dẫn vào sảnh tòa nhà.

    Thật kỳ diệu: từ sau lần tôi ghé qua hôm trước, người ta đã sửa thang máy. Trước khi lên, tôi đòi ghé vào nhìn qua bãi đỗ xe dưới tầng hầm. Chiếc Mini của Anna vẫn đậu ở chỗ của nó. Quay trở lại thang máy. Tầng mười hai. Hành lang vắng tanh. Một lần nữa, sau khi bấm chuông, tôi gõ liên hồi vào cánh cửa nhưng cũng không khá khẩm hơn lần trước.

    -Cậu tránh ra, viên cớm ra lệnh và lấy đà.

    - Khoan đã, có lẽ không nên phá cánh…

     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  12. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    3
    Đêm tối của tâm hồn


    2.
    Cánh cửa đầu hàng sau cú hích vai thứ hai.

    Caradec bước vào hành lang và chỉ bằng vài cái liếc mắt đã bao quát toàn bộ không gian chưa đầy bốn mươi mét vuông được sắp xếp rất gọn gàng. Sàn nhà lát gỗ sồi, tường bên trong sơn màu kem, điểm thêm những nét chấm phá màu phấn, phòng khách với đồ nội thất phong cách Bắc Âu, phòng bếp mở, phòng thay quần áo chạy dài đến tận phòng ngủ.

    Một căn hộ trống rỗng và vắng lặng.

    Tôi quay trở lại để xem xét thân khóa và khung cửa. Cánh cửa đã để dàng bung ra là bởi cả hai ổ khóa đều không khóa. Vậy là người cuối cùng rời khỏi căn hộ chỉ sập cửa vào mà không khóa. Không hề giống với thói quen của Anna.

    Điều ngạc nhiên thứ hai, chiếc túi du lịch của Anna nằm chình ình ở lối vào, ngay giữa hành lang. Một chiếc túi xách bằng da bê sần có khóa kéo, khâu dính những mảnh da nhiều màu sắc. Tôi quỳ xuống để lục các ngăn túi, nhưng không tìm thấy gì đáng chú ý.

    - Vậy đúng là Anna đã từ Nice trở về..., Caradec bình luận.

    - ... trước khi lại bốc hơi lần nữa, tôi rầu rĩ.

    Trong cơn lo lắng, tôi thử gọi lần nữa vào điện thoại di động của nàng, nhưng vẫn chỉ gặp hộp thư thoại.

    - Thôi được, ta sẽ lục soát căn hộ! Marc quyết định.

    Đúng là phản xạ quen thuộc của một tay cám chuyên lục soát, ông đã đang nhấc nắp thùng chứa nước của bồn vệ sinh.

    - Tôi không biết chúng ta có quyền làm thế không, Marca ạ!

    - Không phát hiện được gì trong phòng tắm, ông di chuyển về phía phòng ngủ.

    - Tôi nói cho cậu biết là chính cậu đã khơi mào chuyện này! Nếu cậu không lục lại quá khứ của bạn gái mình, lúc này có lẽ cậu đang ở bên cô ấy ở Côte d'Azur để tắm nắng rồi.

    -Có lẽ đây không phải lý do để…

    - Raphael! ông cắt lời tôi. Khi tra hỏi Anna, cậu đã có một linh cảm có vẻ đúng. Bây giờ, cậu phải làm nốt việc đi.

    Tôi ngắm nhìn phòng ngủ. Một chiếc giường bằng gỗ sáng màu, một cái tủ đựng đầy quần áo, một giá sách trĩu nặng những cuốn sách về y học, từ điển và các loại sách ngữ pháp khác đã quá quen thuộc với tôi: sách của Grevisse, sách của Hanse, sách của Bertaud du Chazaud. Có cả vài cuốn tiểu thuyết Mỹ, bản gốc: Donna Richard Powers, Toni Morrison...

    Sau khi kiểm tra các thanh gỗ lát sàn, Marc bắt đầu mở mấy ngăn kéo.

    - Cậu phụ trách máy tính của cô ấy nhé! ông yêu cầu khi nhận thấy tôi đang đứng bất động. Tôi thì chẳng biết gì nhiều về tin học.

    Tôi nhìn thấy chiếc MacBook trên mặt quầy bar được dùng làm vách ngăn giữa không gian bếp và phòng khách.

    Từ khi gặp Anna, chắc tôi mới đến đây chừng năm hoặc sáu lần. Căn hộ này là sào huyệt của nàng, và khung cảnh nơi tôi đang di chuyển cũng chính là hình ảnh của nàng: thanh lịch, đúng mực, gần như khổ hạnh. Làm sao mà tôi lại khiến nàng giận đến độ biến mất được nhỉ?

    Tôi ngồi xuống trước màn hình và nhấn một nút để kích hoạt máy tính. Truy cập ngay được vào giao diện màn hình mà không cần mật khẩu. Tôi biết rằng việc này chẳng được tích sự gì. Anna không tin tưởng vào máy tính. Nếu quả thực nàng có điều gì đó cần che giấu, tôi không tin mình có thể tìm thấy nó trong một chiếc máy Mac. Nhưng để tâm trí được yên ổn, không còn nghi ngờ hay tiếc nuối, tôi bắt đầu lướt qua các email. Chủ yếu là thư từ liên quan đến các khóa học và khóa thực tập của nàng tại bệnh viện. Trong thư viện đa phương tiện, những bản nhạc của Mozart để lộn xộn, những phim tài liệu khoa học và những bộ phim truyền hình dài tập mới nhất mà chúng tôi thường xem cùng nhau. Lịch sử lướt web: các trang thông tin, trang web của các cơ quan tổ chức và cả tấn những trang dành riêng cho các nghiên cứu liên quan đến đề tài luận văn của nàng (Khả năng phục hồi: các tác nhân di truyền và ngoại di truyền). Chẳng có gì đáng chú ý trong phần còn lại của ổ cứng gần như chỉ toàn những ghi chép, bảng biểu, tài liệu PDF và các bản trình bày PowerPoint gắn liền về việc học tập của nàng. Máy tính thú vị không phải bởi nhữn thứ ta có thể tìm thấy trong đó, mà chủ yếu là bởi những thứ ta không tìm thấy: không một bức ảnh gia đình, không có clip về các chuyến du lịch, không có email nào chứng tỏ có sự tồn tại của một mạng lưới bạn bè thực sự.

    - Câu phải xem qua đống giấy tờ này, Caradee quay vào phòng và thông báo với tôi, trên tay ông là cả đống hộp các tông chất đầy các bìa hồ sơ tập hợp giấy tờ hành chính: phiếu lương, hóa đơn, biên lai trả tiền thuê nhà và các khoản phí khác, sao kê ngân hàng…

    Ông để đóng hộp lên bàn, rồi đưa cho tôi một cái túi nhựa đựng hồ sơ.

    - Tôi cũng tìm thấy cả thứ này. Không có gì trong máy tính à?

    Tôi lắc đầu và nhìn vào bên trong chiếc túi nhựa. Đó là một bức ảnh lớp học truyền thống như ta vẫn thường chụp từ khi học mẫu giáo đến trung học. Trong ảnh là khoảng hai chục thiếu nữ theo phong cách tinh tế và thanh lịch đang tạo dáng trên sân trường. Giáo viên, một phụ nữ trạc tuổi tứ tuần, chụp cùng cả nhóm. Học sinh ngồi giữa cần một tấm biển trên đó có ghi bằng phấn:

    Trường trung học Sainte-Cécile

    Lớp 12 ban Khoa học

    2008 - 2009

    Ở hàng cuối cùng, tôi nhận ra Anna “của tôi” ngay lập tức. Vô cùng kín đáo và dè dặt. Ánh nhìn hơn lảng tránh, đôi mắt khẽ cụp xuống. Nụ cười ngoan ngoãn, áo thun màu xanh nước biến cổ chữ V mặc bên ngoài áo sơ mi trắng cài đến chiếc cúc trên cùng. Lúc nào cũng mong muốn được trở nên trong suốt, xóa bỏ hết mọi đắm say nhục dục để khiến người ta quên đi vẻ đẹp lay động lòng người của nàng.

    Không gây chú ý. Không khơi dậy ham muốn.

    - Cậu biết trường trung học Sainte-Cécile này không? Marc hỏi tôi trong lúc rút bao thuốc lá ra.

    Tôi nhanh chóng tìm kiếm trên điện thoại. Nằm ở phố Grenelle, Sainte-Cécile là ngôi trường Công giáo của những khu giàu có. Một trường Công giáo tư và chọn lọc chỉ nhận học sinh nữ.

    - Cậu có biết Anna từng lui tới nơi này không? Tất cả những chuyện này không khớp lắm với chân dung cô gái nhỏ nghèo khổ ở Saint-Nazaire, Marc vừa nói tiếp vừa châm một điếu thuốc.

    Chúng tôi chúi mũi vào đống “hồ sơ lưu trữ” chứa trong những chiếc hộp. Sau khi khớp nối các tài liệu khác nhau, chúng tôi đã tái lập được chặng đường đã qua của Anna.

    Nàng sống ở Montrouge từ hai năm nay. Nàng đã mua căn hộ này vào năm 2014, khi học đại học năm thứ ba và cũng là năm học ngoại trú cuối cùng. Một tài sản trị giá 190.000 euro vào hồi đó, được trả trước 50.000 euro còn lại trả bằng một khoản vay trong thời hạn 20 năm. Cách thức truyền thống để sở hữu một bất động sản.

    Vào năm 2012 và 2013, nàng đã thuê căn hộ một phòng trong một tòa chung cư trên phố Saint-Guillaume.

    Chúng tôi còn tìm thấy những biên lai trả tiền thuê một phòng áp mái ở đại lộ Đài Thiên văn trước đó, được lập vào năm 2011 bởi một người nào đó tên là Philippe Lelièvre.

    Dấu vết dừng lại ở đó. Không thể biết Anna đã sống ở đâu trong năm đầu học ở trường y cũng năm học trung học. Ở nhà bố nàng chăng? Hay trong một căn ký túc xá sinh viên? Hay trong một căn phòng mái áp khác cho thuê lậu? Hay ở ký túc xá của trường trung học?
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  13. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    3
    Đêm tối của tâm hồn


    3.
    Caradec di nát mẩu thuốc trong một cái đĩa lót chén và trút tiếng thở dài. Ông trầm ngâm bật máy pha cà phê màu sắc sặc sỡ trên quầy bếp và đặt vào đó một viên nén. Trong lúc chờ nước nóng, ông tiếp tục xem xét những giấy tờ còn lại. Ông dừng lại trước bản sao một thẻ bảo hiểm xã hội cũ, gấp tờ giấy lại và bỏ vào túi. Rồi ông kiểm tra bếp, máy hút mùi nhưng chẳng tìm thấy gì, ông liền chuyển sang xem xét sàn nhà và các bức vách.

    Không hỏi ý kiến tôi, ông pha cho mỗi người một cốc ristretto sủi bọt. Ông nhấm nháp cốc cà phê arabica, ánh mắt mông lung. Có gì đó khiến ông băn khoăn, nhưng ông còn chưa biết là điều gì. Ông im lặng trong một phút, cho tới khi tìm ra nó.

    - Nhìn cây đèn đứng đi.

    Tôi quay về phía cây đèn đặt trong góc phòng khách.

    - Vâng?

    - Tại sao lại phải cắm phích điện sang tận đầu kia căn phòng trong khi có một ổ cắm ba chạc trên phào chân tường, ngay dưới chân đèn?

    Không hề ngốc chút nào...

    Tôi lại gần cây đèn, quỳ xuống và kéo chiếc hộp ổ cắm ra, nó nằm trong tay tôi. Như Caradec đã phỏng đoán, nó không được nối với bất cứ sợi dây điện nào. Tôi nằm rạp xuống sàn nhà, lùa cánh tay vào khoảng trống vừa lộ ra, rồi xoay và cuối cùng nhấc được tấm phào chân tường ra.

    Có thứ gì đó giấu đằng sau tấm gỗ.

    Một cái túi.



    4.

    Đó là một cái túi đeo vai to bằng vải màu vàng có trang trí logo hình tròn của nhãn hiệu Converse. Bị bao phủ bởi một lớp bụi mỏng, lớp vải đã phai màu. Vốn có màu vàng xám, bây giờ nó đã ngả sang màu cháo lòng, cho thấy nó đã tồn tại từ lâu.

    Chiếc túi quá nặng khiến người ta không khỏi nghi ngờ. Vừa phấn khích vừa lo lắng, tôi kéo khóa túi, e dè không biết mình sẽ tìm thấy thứ gì bên trong.

    Chết tiệt!

    Tôi đã đúng khi cảm thấy lo ngại.

    Chiếc túi đựng đầy những xấp tiền.

    Tôi lùi lại một bước như thể đống tiền đó đang sống và sắp nhảy bố vào mặt mình.

    Caradec đổ ụp cái túi lên bàn - chủ yếu là những tờ 50 và 100 euro. Tiền chất đống trên mặt quầy bếp, tạo thành một kim tự tháp lún sụt trên phần móng tạm bợ.

    - Có tất cả bao nhiêu?

    Ông đếm vài xấp và nheo mắt tính nhẩm:

    - Tôi đoán khoảng 400.000 euro, ước chừng thế.

    Anna, em đã làm gì vậy?

    - Theo ông, ở đâu ra số tiền này? tôi hỏi một câu gàn - Dù thế nào thì cũng không phải là tiền công khám bệnh của Anna ở bệnh viện.

    Tôi nhắm mắt lại một lát và lấy tay bóp gáy, Chừng này tiền mặt có thể bắt nguồn từ một vụ cướp, do bán một lượng ma túy rất lớn, do đe dọa tống tiền môi, giàu có... Còn gì nữa?

    Một lần nữa bức ảnh ba thi thể cháy đen lại hiện lên trong đầu tôi. Chắc chắn phải có mối liên hệ với số tiền này. Nhưng là mối liên hệ gì?

    - Cậu còn chưa hết ngạc nhiên đâu, anh bạn ạ.

    Bên trong túi, trong một cái túi nhỏ nằm ngang có khóa kéo, Caradec vừa tìm thấy hai tấm thẻ căn cước đến cùng một ảnh của Anna lúc mười bảy hoặc mười tám tuổi. Thẻ đầu tiên đề tên Pauline Pages, thẻ thứ hai để tên Magali Lambert. Hai cái tên hoàn toàn xa lạ với tôi.

    Marc lấy lại chúng từ tay tôi để quan sát thật kỹ.

    - Thẻ căn cước giả, đương nhiên rồi.

    Mất phương hướng, tôi để mặc cho ánh mắt chạy trốn qua cửa sổ. Bên ngoài, cuộc sống vẫn tiếp tục. Ánh mặt trời thản nhiên tuôn tràn trên các mặt tiền của tòa nhà đối diện. Một dây thường xuân quấn quanh một ban công. Vẫn đang là mùa hè.

    - Cái này là đồ bỏ đi, ông vừa khẳng định vừa huơ tấm thẻ đầu tiên. Một bản sao tôi sản xuất tại Thái Lan hoặc Việt Nam. Với 800 euro, cậu có thể tìm thấy loại này tại bất cứ thành phố hơi có vấn đề nào. Một mánh của dân nghiện.

    - Thế còn tấm thẻ thứ hai?

    Giống như một tay buôn kim cương gặp và quý, ông chỉnh lại kính rồi săm soi tấm thẻ bằng con mắt lão luyện.

    - Cái này thì rõ ràng là tốt hơn nhiều, mặc dù không còn mới. Sản xuất tại Liban hoặc Hargan. Khoảng chừng 3,000 euro. Cái này không qua được nếu kiểm tra sâu, nhưng cậu có thể yên tâm dùng nó bình thường hàng ngày.

    Thế giới bắt đầu quay cuồng. Tất cả các mốc định hướng của tôi đều sụp đổ. Phải mất đến một phút tôi một tỉnh táo trở lại.

    - Ít ra lúc này mọi việc cũng đã rõ ràng. Caradec dứt khoát. Chúng ta không còn cách nào khác là tiếp tục lần theo dấu vết trong quá khứ của Anna Baker.

    Tôi cúi đầu. Một lần nữa, bức ảnh khủng khiếp với ba thi thể cháy đen lại phá vỡ tâm trí tôi. Cùng với giọng Anna thì thầm lí nhí: "Chính em đã làm việc này. Chanh em đã làm việc này...”





     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  14. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    4
    Học cách biến mất

    Để trở nên thuyết phục, lời nói dối phát chứa đựng một phần nhỏ sự thật. Thông thường, chỉ cần một giọt sự thật thôi, nhưng là thứ không thể thiếu, giống như trái ô liu trong ly martini này.
    Sascha ARANGO


    1.
    Marc Caradec cảm thấy như có kiến bò trong bụng. Như thế ông mới mười lăm tuổi và đang đến buổi hẹn hò đầu tiên. Cũng nỗi sợ đó, cũng niềm phấn khích

    Cớm thì vẫn cứ là cớm. Bức ảnh ba thi thể cháy đen, chiếc túi chật ních tiền, những giấy tờ giả, cuộc đời kép của Anna: một lần nữa hoóc môn adrenaline của gã thợ săn lại tuôn chảy trong huyết mạch ông. Từ khi một viên đạn lạc khiến ông bị cho ra rìa, ông không còn được rung mình bởi niềm vui thích đặc biệt chỉ có được ở những tay cớm hiện trường thực thụ, những gã đo vẽ mặt đường, những kẻ đánh hơi, những kẻ không cau có trước nỗi vất vả của công việc tìm dấu vết. Những thợ săn.

    Khi rời khỏi căn hộ của Anna, Raphe và ông đã quyết định tách nhau ra để tiến hành điều tra riêng biệt. Và Marc biết chính xác ông muốn đào sâu theo hướng nào trước tiên.

    Khu Đồi Cailles, phố Glaciere. Ông biết khu này rõ như lòng bàn tay. Nhân lúc dừng đèn đỏ, ông lướt qua danh bạ trên màn hình điện thoại di động và dừng lại ở số cần tìm. Mathilde Franssens. Chính ông cũng ngạc nhiên vì vẫn còn thông tin liên hệ của cô sau từng ấy năm.

    Ông bấm số và phấn khởi nhận ra giọng nói trà lời ông sau hồi chuông thứ hai.

    - Marc! Lâu quá rồi...

    - Chào người đẹp. Hy vọng là em vẫn khỏe! Vẫn làm bên Bảo hiểm chứ?

    - Vâng, nhưng cuối cùng em cũng đã rút khỏi Quỹ bảo hiểm y tế cơ sở Évry. Bây giờ em làm ở quận 17, trung tâm Batignolles. Tháng Ba năm sau em sẽ nghỉ hưu.

    - Vậy thì chúc mừng em sắp giải ngũ. Nghe này, bởi vì vẫn còn đường chức, nên em có thể giúp anh tìm hiểu về...

    - Em đã tự nhủ cuộc gọi của anh không thể đơn thuần là nói chuyện bạn bè.

    - ... một cô gái có tên là Anna Becker được không? Anh có số thẻ bảo hiểm của cô ấy, em ghi lại nhé.

    Đèn chuyển sang màu xanh. Vừa đi tiếp, ông vừa với lấy bản sao trước đó đã gấp bỏ vào túi và đọc số thẻ bảo hiểm cho Mathilde.

    - Ai vậy?

    - Hai mươi lăm tuổi, người lai, một cô gái đẹp đang học năm cuối trường y. Cô ấy đã biến mất và anh giúp gia đình cô ấy tìm kiếm.

    - Hành nghề tự do à?

    - Từ thiện ấy mà. Em biết người ta vẫn nói thế nào. đấy: một ngày làm cớm, cả đời làm cớm.

    - Cụ thể thì anh muốn biết gì?

    - Anh sẵn lòng đón nhận tất cả những thông tin em có thể tìm được.

    - OK, em sẽ xem có thể làm được gì. Em sẽ gọi lại cho anh.

    Marc thỏa mãn gác máy. Bước tiếp theo: Philippe Lelièvre.

    Khi tìm kiếm trên điện thoại, ông nhận thấy rằng cái họ Lelievre hiển thị trên Các trang vàng với tư cách là nha sĩ. Phòng khám của anh ta nằm ở cùng số nhà mà Anna đã thuê vào đầu những năm 2010.

    Đến đại lộ Port-Royal, ông thoáng thấy mái che bằng kính của trạm tàu cao tốc liên vùng, và xa hơn nữa là mặt tiền phủ cây xanh của nhà hàng Trại hoa Tử đinh hương. Ông nháy đèn để rẽ vào đại lộ Đài Thiên văn và băng qua đài phun nước với đàn hải mã đang tắm mình giữa những tia nước. Ông đỗ xe dưới hàng cây dẻ, sập cửa và dành thời gian hút nốt điếu thuốc, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía bên kia khu vườn, nơi những cây cột và họa tiết hình băng gạch đỏ au của Trung tâm Michelet gợi nhắc đến những gam màu nóng của châu Phi và nước Ý.

    Khi kín đáo quan sát đám trẻ nhỏ đang nô dùa trong sân chơi, Caradec bỗng nhớ đến những kỷ niệm của chính mình. Thời còn ở đại lộ Saint-Michel, ông đã từng đến đây chơi cùng với con gái. Thời kỳ tươi đẹp mà chỉ mãi sau này ông mới hiểu được giá trị của nó. Ông nheo mắt, nhưng không những không biến mất, hình ảnh lại càng nhiều thêm, những địa điểm khác, những niềm vui khác với nhạc nền là tiếng cười của con gái ông khi cô bé được năm sáu tuổi gì đó. Những lần chơi cầu trượt, những vòng quay đầu tiên ở Sacré-Coeur. Ông lại thấy cô bé đang nhảy lên để bắt lấy những bong bóng xà phòng. Ông lại thấy cô bé trong vòng tay mình trên bãi biển Palombaggia, đôi mắt ngước lên trời để chỉ tay về phía những chiếc diều.

    Quá độ tuổi nào đó, con người không còn sợ gì ngoài kỷ niệm của chính mình. Ông đã nghe được cậu ấy ở đâu? Ông cố nhớ lại khi di nát mẩu thuốc trên vỉa hè. Ông băng qua phố, bấm chuông cửa tòa nhà và đi như chạy lên cầu thang. Như một số tay cớm vẫn làm, ông đã giữ lại thẻ cảnh sát và giờ nó ra trước mắt cô gái tóc nâu xinh đẹp ngồi ở quầy lễ tân.

    - BRB, thưa cô, tôi muốn nói chuyện với bác sĩ.

    - Tôi sẽ báo ông ấy.

    Thật thú vị khi được gặp lại những cảm giác xưa và những phản ứng cũ: hành động, cách thức áp đặt nhất định, quyền lực mà tấm thẻ cảnh sát tạo nên...

    Ông đứng chờ, tì tay vào quầy lễ tân. Phòng khám nha khoa này hẳn là vừa được cải tạo, bởi vẫn còn ngửi thấy mùi sơn mới. Một nơi muốn tỏ ra vừa high-tech vừa ấm cúng: quầy và ghế bành bằng gỗ sáng màu, tường bằng kính và bình phong bằng tre. Và âm thanh nền là thứ nhạc “thư giãn” gợi lên tiếng sóng biển vỗ bờ, bao bọc bởi tiếng sáo và hạc cầm lãng mạn. Không thể chịu nổi.

    Ngược với hình dung của ông, Lelièvre là một nha sĩ trẻ còn chưa qua ngưỡng tứ tuần. Đầu tròn, tóc cắt ngắn, kính gọng màu cam bao quanh đôi mắt tươi cười. Chiếc áo bờ lu ngắn tay để lộ một hình xăm kỳ lân ấn tượng chạy dọc cẳng tay.

    - Anh có nhận ra cô gái này không, bác sĩ? Caradec

    hỏi sau khi tự giới thiệu.

    Ông chìa cho vị bác sĩ chiếc điện thoại có hiển thị một bức ảnh mới chụp của Anna mà Raphael đã gửi. Lelievre đáp ngay không chút chần chừ.

    - Tất nhiên. Một sinh viên đã thuê một trong phòng áp mái ở nhà tôi cách đây bốn năm năm gì đó. Anna… gì gì ấy.

    - Anna Becker.

    - Đúng rồi: nếu tôi nhớ không nhầm, cô ấy học y ở trường Paris-Descartes.

    - Anh còn nhớ gì khác nữa không?

    Lelievre lục lọi trí nhớ một lát.

    - Không nhiều lắm. Cô gái này là một người thuê nhà hoàn hảo. Kín đáo, không bao giờ trả tiền nhà chậm. Cô ấy trả bằng tiền mặt, nhưng tôi đã khai bảo đầy đủ với bên thuế. Nếu ông muốn có bằng chứng, tôi sẽ yều cầu chuyên gia kế toán của tôi...

    - Không cần đâu. Cô ấy có nhiều khách khứa không?

    - Theo tôi nhớ thì chẳng có ai. Có cảm giác nhu c ấy làm việc ngày đêm. Nhưng tại sao lại có màn hỏi cung này, hả đại úy? Đã xảy ra chuyện gì với cô ấy sao?

    Caradec vuốt sống mũi và lảng tránh câu hỏi.

    - Điều cuối cùng, thưa bác sĩ: anh có biết Anna ở đâu trước khi thuê phòng của anh không?

    - Tất nhiên: chính chồng cũ của chị gái tôi đã ch ấy thuê phòng.

    Viên cớm cảm thấy một luồng điện khẽ lướt qua người. Chính là loại thông tin mà ông đến đây để tìm kiếm.

    - Manuel Spontini, tên anh ta đấy, vị bác sĩ bổ sung. Sau khi ly hôn, anh ta đã buộc phải bán căn hộ trên phố Đại học và cả căn phòng áp mái gắn bó với anh ta.

    - Căn phòng nơi Anna đang sống lúc đó ư?

    - Đúng thế. Chị gái tôi biết là tôi tìm người thuê phòng. Chính chị ấy đã cho Anna số điện thoại của tôi.

    - Tôi có thể tìm gã Spentini đó ở đâu?

    - Anh ta có một tiệm bánh mì ở đại lộ Franklin-Roosevelt, nhưng tôi cảnh báo trước: một gã tồi tệ đấy. Chị tôi đã chờ quá lâu trước khi bỏ anh ta.

     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  15. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    4
    Học cách biến mất


    2.
    Mệt mỏi vì phải rình đón taxi ở cửa ô Orléans, tôi đánh lên xe buýt tuyến 68.

    - Điểm dừng ở phố Bac à? Anh sẽ đến đó trong chưa đây hai mươi phút nữa, anh chàng tài xế hứa với tôi.

    Tôi buông mình xuống một chiếc ghế. Bàng hoàng, tàn tạ, gần như bị hạ nốc ao. Tôi nhớ lại tất cả những gì đã phát hiện ra chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ: bức ảnh chụp ba thi thể, nửa triệu euro giấu trong vách tường, những giấy tờ giả. Mọi thứ thật khác xa so với hình ảnh cô gái mà tôi từng biết: một nữ sinh viên trường y chăm chỉ, bác sĩ nhi khoa mẫu mực, quan tâm và dịu dàng với trẻ con, người bạn đồng hành vui vẻ và bình lặng. Tôi tự hỏi sự kiện nào có thể khiến cuộc đời Anna chệch hướng đến mức ấy.

    Tôi cố gắng trấn tĩnh lại và tranh thủ thời gian ngồi trên xe buýt để nghiên cứu trang web của nơi mình sắp tới: trường trung học Sainte-Cécile.

    Dành riêng cho nữ sinh, trường trung học này là một trường Công giáo hơi đặc biệt. Một cơ sở nhỏ độc lập không trực thuộc bộ Giáo dục, nhưng khác hẳn với số đông các “lò luyện thi”, trường này đạt kết quả thí rất đáng nể, đặc biệt là trong phân ban khoa học.

    Khía cạnh tôn giáo của trường không chỉ mang tính hình thức: ngoài việc dự thánh lễ mỗi tuần hai lần và cầu nguyện theo nhóm, các nữ sinh trường này phải tham gia một buổi học giáo lý vào tất cả các chiều thứ tư và đóng góp vào nhiều hoạt động từ thiện.

    Tài xế xe buýt không nói dối tôi. Chưa đến 11 giờ tôi đã đến phố Bac.

    Saint-Thomas-d’Aquin. Trái tim của Paris hoa lệ. Khu vực của giới quý tộc và những dinh thự riêng của họ. Khu vực của các bộ và những tòa nhà của giới tư bản bằng đá khối, mái bằng đá đen và mặt tiền trắng không tì vết.

    Đi bộ vài bước, tôi đã đến phố Grenelle. Tôi bấm chuông và xuất trình giấy tờ tùy thân cho người gác cổng. Đằng sau cánh cửa nặng nề hình cánh cung ẩn giấu một khoảng sân hoa lá xanh tươi, được lát đá và trồng mận tía cùng nguyệt quế. Được bố trí thành hình vuông, giống như trong tu viện, sân có đài phun nước bằng đá khiến cho khung cảnh nơi này có dáng dấp một khu vườn kiểu Toscana. Một tháp chuông kín đáo điểm giờ đổi phòng học. Trong không khí tĩnh lặng trên sân trường bỗng xuất hiện những nhóm nhỏ nữ sinh mặc váy xếp nếp màu xanh nước biển và áo vest có thêu phù hiệu trường đi qua đi lại. Sắc xanh,tiếng rì rào từ đài phun nước và những bộ đồng phục mang người du khách đi thật xa Paris. Như thể ta đang ở vào những năm 1950, lần lượt ở Ý, Aix-en-Prove hoặc một trường trung học Anh.

    Trong vài giây, tôi nghĩ đến sân trường trung học của mình. Salvador-Allende, vùng Estone. Đầu những năm 1990. Cách cái kén này cả ngàn dặm. Hai nghìn học sinh bị quay nhốt vào một khu tường rào bằng bê tông. Bạo lực, ma túy, tương lai bị chặn lấp. Tất cả giáo viên đều tìm cách chuồn khỏi đó, còn vài học sinh ngoan hiếm hoi thì thường bị nhốt và nện cho tơi tả. Một hành tinh khác. Một thực tại khác. Một thực tại bẩn thỉu mà tôi đã trốn chạy bằng cách viết những câu chuyện.

    Tôi dụi mắt để rời xa những ký ức ấy và hỏi thăm người làm vườn đang tưới một khóm liễu.

    - Người phụ trách ở trường này ư? À! Là cô Blondel, hiệu trưởng của chúng tôi. Chính là cô giáo ở đằng kia, trước tấm bảng bên dưới loạt cửa vòm cuốn ấy.

    Clotilde Blondel... Tôi nhớ đã đọc thấy tên bà trên trang web. Tôi cảm ơn ông và tiến về phía bà hiệu trưởng. Đó là người phụ nữ mà tôi đã nhìn thấy trên bức ảnh lớp học tìm được ở nhà Anna. Xấp xỉ ngũ tuần, người mảnh dẻ, mặc bộ đồ may bằng vải tweed nhẹ kèm áo polo bằng vải cô tông co dãn màu nâu đỏ. Clotilde Blondel rất hợp với cái tên của bà: tóc vàng, rạng rỡ, một sự pha trộn giữa Greta Garbod và Delphine Seyrig. Đứng ngược sáng, vóc dáng bà ánh lên giữa những hạt bụi dát vàng của ngày cuối hè. Như hiện diện của một thiên thần.

    Bàn tay bà đang đặt trên vai một cô học trò. Nhân

    lúc họ đang nói chuyện riêng với nhau, tôi quan sát bà kỹ hơn. Đường nét thanh tú, không mang dấu vết của tuổi tác, vẻ duyên dáng tự nhiên không hề cao ngạo. Trông bà thật hợp với khung cảnh khu vườn này, giữa tượng Đức Mẹ Đồng Trinh và tượng nữ thánh Cécile. Ở bà toát ra thứ gì đó đậm chất người mẹ: sự gần gũi khiến ta yên tâm, sự vững vàng. Cô bé đang nói chuyện với bà nghe như nuốt từng lời của bà, những lời được nói ra bằng giọng vừa dịu dàng vừa sâu lắng. Ngay khi hai người kết thở chuyện, tôi lại gần để tự giới thiệu:

    - Chào bà, tôi là...

    Một tia sáng màu ngọc bích ánh lên trong mắt bà.

    - Tôi biết rất rõ anh là ai, Raphael Barthélemy ạ.

    Cảm thấy bất ổn, tôi nhíu mày. Bà nói tiếp:

    - Trước hết bởi vì tôi là một độc giả của anh, nhưng chủ yếu là vì từ sáu tháng nay, Anna chỉ nhắc đến tên anh thôi.

    - Phải khó khăn lắm tôi mới giấu được nỗi ngạc nhiên. Clotilde Blondel có vẻ thích thú trước vẻ bối rối của tôi. Khi ở gần, bà càng kích thích trí tò mò của tôi hơn. Khuôn mặt đẹp như tạc, nước hoa mùi tử định hương, những lọn tóc vàng óng như ánh nắng chấp chới trên đôi gò má cao.

    - Thưa bà Blondel, gần đây bà có gặp Anna không?

    - Chúng tôi ăn tối cùng nhau vào tuần trước. Giống như tất cả các tối thứ Ba khác.

    Tôi giật mình. Từ khi tôi quen biết nàng, Anna bảo rằng tối thứ Ba nào nàng cũng ở phòng tập thể thao. Nhưng đã đến nước này thì có biết thêm một chuyện nữa cũng chẳng thể tệ hơn...

    Tuy nhiên Clotilde đã nhận thấy là tôi khó chịu.

    - Raphael, sở dĩ hôm nay anh đến đây, thì có nghĩa anh đã biết tôi là ai, đúng không?

    - Thật ra thì cũng không hẳn. Tôi đến đây là vì tôi lo cho Anna.

    Tôi đưa cho bà cái túi đựng tài liệu bằng nhực

    - Chính bức ảnh này đã giúp tôi tìm tới bà.

    - Anh tìm thấy thứ này ở đâu vậy?

    - Trong căn hộ của Anna. Chắc chắn nó có ý nghĩa gì đó bởi đây là bức ảnh duy nhất cô ấy giữ trong nhà mình. Bà tỏ vẻ phật ý:

    - Anh đã lục lọi nhà cô ấy mà không được cô ấy cho phép sao?

    - Hãy để tôi giải thích.

    Bằng vài câu, tôi kể với bà việc Anna mất tích, nhưng không đả động gì đến những lý do khiến chúng tôi cãi nhau.

    Bà nghe tôi nói, không thể hiện cảm xúc gì.

    - Nếu tôi hiểu đúng ý anh, thì anh cãi nhau với vị hôn thê của mình. Và để dạy cho anh một bài học, cô ấy đã trở về Paris mà không đi cùng anh. Tôi hy vọng ít ra chuyện này cũng giúp anh biết thế nào là phải quấy.

    Tôi không có ý định buông xuôi:

    - Tôi nghĩ bà đã đánh giá thấp mức độ nghiêm trọng của tình hình. Lý do tôi có mặt ở đây vượt quá phạm vi của một cuộc cãi vã vợ chồng.

    - Trong tương lai, tôi tha thiết khuyên anh tránh lục lọi đồ đạc của cô ấy. Tôi hiểu Anna và đảm bảo với anh rằng cô ấy không thích những chuyện như thế đâu. .

    Giọng bà đã thay đổi, dày hơn, khàn hơn, và bớt uyển chuyển.

    - Còn tôi, tôi tin mình có lý khi hành động như vậy.

    Một giọt mực đen loang ra trong đôi đồng tử, dập tắt tia sáng trong ánh mắt bà,

    - Hãy cầm lấy bức ảnh của anh và đi đi!

    Bà quay gót, nhưng tôi vẫn kiên trì:

    - Ngược lại, tôi muốn nói chuyện với bà về một bức ảnh khác.

    Bởi vì bà đã đi xa, tôi cao giọng đế giảng nốt câu hỏi cuối cùng:

    - Thưa bà Blondel, Anna có từng cho bà xem bức ảnh chụp ba thi thể cháy đen không?

    Vài nữ sinh quay lại. Bà hiệu trưởng quay ngoắt người.

    - Tôi nghĩ tốt hơn hết chúng ta nên lên văn phòng tôi.

     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  16. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    4
    Học cách biến mất


    3.
    Quận Tám.

    Caradec nháy đèn, hạ tấm chắn nắng và đỗ xe vào khu vực giao hàng trên quảng trường Saint-Philippe-du-Roule.

    Nhà Spontini đặt cửa hàng trong một khu vực có cửa kính chạy dài ở góc giao giữa phố La Boétie và đại lộ Franklin-Roosevelt. Cửa tiệm màu sô cô la, diềm cửa vàng óng: hiệu bánh mì - bánh ngọt này tỏ ra mình thuộc dòng cao cấp, bày bán đủ loại bánh mì bánh ngọt màu mè. Marc bước qua cửa và quan sát mấy cô bán hàng đang chuẩn bị cho giờ ăn trưa của khu phố kinh doanh này bằng cách bày trong tủ kính nào sandwich, nào bánh nhân rau và xa lát đựng trong túi hút chân không. Quang cảnh này đánh thức cơn đói trong ông. Việc Raphael bất ngờ quay về đã khiến ông bỏ mất bữa sáng và suốt từ hôm trước đó đến giờ ông chưa nuốt thứ gì vào bụng. Ông gọi đi bánh sandwich kẹp giăm bông Parma và đề nghị được nói chuyện với Manuel Spontini. Bằng một cái hất hàm, cô phục vụ chỉ ông sang quán rượu đối diện

    Caradec băng qua phố. Ngồi ngoài hiên, mặc quần âu và áo sơ mi, ManuelSpontini đang đọc tờ L'Equipe trước cốc bia đã vơi một nửa. Miệng ngậm xì gà loại nhỏ, kính Ray-Ban trễ xuống sống mũi, anh ta chưng ra mấy lọn tóc

    mai cong cong và mái tóc dựng như bàn chải, chúng khiến anh ta có dáng dấp của Jean Yanne trong những bộ phim của Chabrol hoặc Pialat.

    - Anh Manuel Spontini? Ta có thể nói chuyện vài phút không?

    Caradec chiếm ưu thế bằng đòn đánh úp,ngồi xuống trước mặt anh ta, chống khuỷu tay lên bàn như thể để thách anh ta chơi vật tay.

    - Nhưng... Chúa ơi, ông là ai? chủ cửa hàng bánh mì kêu lên the thé và lùi lại.

    - Đại úy Caradec, BRB. Tôi đang điều tra về Anna Becker.

    - Không biết.

    Marc thản nhiên chìa cho anh ta xem ảnh Anna trên màn hình điện thoại của ông.

    - Chưa gặp bao giờ.

    - Tôi khuyên anh nên nhìn kỹ hơn.

    Spontini thở dài rồi cúi xuống màn hình.

    - Một con búp bê đen nhỏ xinh! Tôi sẵn lòng xơi cô

    ta.

    Với tốc độ như sét đánh, Caradec túm tóc Spontini và ấn đầu anh ta xuống mặt bàn bằng kim loại, làm cốc bia nẩy lên rồi rơi xuống vỉa hè vỡ tan.

    Những tiếng hét của gã chủ cửa hàng bánh mì khiến anh chàng nhân viên phục vụ quán cà phê chú ý.

    - Tôi gọi cảnh sát đây!

    - Cảnh sát chính là tôi, nhóc ạ! Marc đáp lại và lôi chiếc thẻ ra bằng bàn tay đang rảnh. Mang cho tôi một ly Perrier đi thì hơn.

    Anh chàng phục vụ chuồn thắng. Caradec buông tay.

    - Ông suýt làm tôi vỡ mũi rồi đấy, chết tiệt thật! Spontini rên rỉ.

    - Im ngay. Hãy cho tao biết về Anna, tao biết là mày đã cho cô ấy thuê một phòng. Kể đi.

    Spontini vớ lấy một nắm khăn giấy để thấm máu đang rỉ ra từ lỗ mũi trái.

    . - Tên cô ta không phải như thế.

    - Giải thích đi.

    - Họ cô ta là Pages. Pauline Pages.

    Giống như người ta vẫn hạ quân chủ bài khi chơi bài bơ lốt, Caradec vứt lên mặt bàn thẻ căn cước giả của Anna.

    Spontini nhặt lên ngắm nghía.

    - Ờ, đây chính là cái thẻ cô ta đã cho tôi xem lần đầu tiên tôi gặp cô ta.

    - Đó là khi nào?

    - Tôi không nhớ.

    - Cố gắng lên.

    Trong khi anh chàng phục vụ mang ly Perrier đến cho Marc, Spontini đắm chìm vào ký ức. Sau khi thấm máu, anh ta bắt đầu suy nghĩ thành tiếng:

    - Sarko được bầu làm Tổng thống là khi nào nhỉ?

    - Tháng Năm năm 2007.

    - Ờ. Mùa hè năm đó, đã có một cơn bão dữ dội đổ xuống Paris và làm ngập tòa nhà của chúng tôi. Phải làm lại một phần mái nhà và cải tạo các phòng ngủ nhỏ. Việc sửa chữa kết thúc vào mùa thu. Tôi đã dán thông báo trong ba cửa hàng của mình. Và cô nàng Barbie lai xinh đẹp của ông là người đầu tiên xuất hiện.

    - Vậy là vào tháng mấy?

    - Hình như là tháng Mười. Cuối tháng Mười năm 2007. Cùng lắm là đầu tháng Mười một.

    - Mày có khai báo tiền thuê nhà không?

    - Ông nhìn kỹ tôi chưa, ông bạn? Với tất cả những gì họ nã của chúng ta, ông lại còn muốn tôi khai báo tiền cho thuê một căn phòng mười hai mét vuông sao? Thuê lậu, 600 euro tiền mặt mỗi tháng, ở hay không thì tùy. Và lúc nào cô nàng cũng trả đủ.

    - Năm 2007, Cô ấy vẫn còn vị thành niên. Chắc chỉ khoảng mười sáu tuổi.

    - Giấy tờ của cô ta không nói thế.

    - Giấy tờ của cô ấy là giả mạo và mày đã nghi ngờ chuyện đó.

    Manuel Spontini nhún vai.

    - Dù cô ta mười lăm hay mười chín tuổi, thì tôi cũng chẳng thấy có gì khác biệt cả. Tôi đâu có tìm cách ngủ với cô ta. Tôi chỉ cho thuê phòng thôi mà.

    Khó chịu, anh ta xê dịch chiếc ghế kêu kèn kẹt trên mặt nhựa đường và tìm cách đứng dậy, nhưng Caradec đã nắm lấy cánh tay anh ta giữ lại.

    - Lần đầu tiên gặp mày, trông cô ấy thế nào?

    - Tôi làm sao mà nhớ được, chết tiệt thật! Đã gần mười năm rồi!

    - Mày càng trả lời nhanh thì chúng ta càng sớm xong việc.

    Spontini trút một hơi thở dài.

    - Hơi sợ sệt, đầu óc để đâu đâu. Với lại, những tuần đầu tiên, tôi cho là cô ta gần như không bao giờ ra khỏi phòng. Cứ như thể cô ta sợ mọi thứ.

    - Nói tiếp đi. Nhả ra cho tao hai, ba thông tin nữa, rồi

    tao sẽ chuồn.

    - Tôi biết đâu đấy... Cô ta nói mình là người Mỹ, nhưng đến Paris để học đại học.

    - Sao lại thế, sao lại là người Mỹ? Mày tin cô ấy à?

    - Dù sao thì cô ta cũng nói giọng Mẽo. Thật ra, tôi chẳng thèm quan tâm. Cô ta đã trả trước cho tôi ba tháng tiền thuê nhà, và với tôi chỉ có điều đó là quan trọng. Cô ta nói rằng bố mẹ cô ta là người trả tiền.

    - Mày có gặp bố mẹ cô ấy không?

    - Không, tôi chưa từng gặp ai. À! Có... một bà tóc vàng khá sang trọng thỉnh thoảng đến thăm cô ta. Khoảng bốn mươi tuổi, kiểu người “sang chảnh”. Ngược với con bé, tôi lại rất ấn tượng với bà ta. Kiểu Sharon Stone hoặc Geena Davis, ông biết loại người đó chứ?

    - Mày biết tên bà ta không?

    Tay chủ cửa hàng bánh lắc đầu. Caradec hỏi tiếp:

    - Quay lại với cô gái đi. Có thể cô ấy đã dính vào chuyện gì đó ám muội chăng?

    - Chẳng hạn như chuyện gì?

    - Ma túy? Mại dâm? Tống tiền?

    Spontini mở tròn mắt.

    - Tôi nghĩ ông chẳng hiểu gì, ông bạn ạ. Nếu ông bạn muốn nghe ý kiến tôi, thì đó chỉ là một cô gái muốn yên thân để học và sống. Một cô gái không muốn bị người khác làm phiền nữa.

    Marc phẩy tay ra hiệu cho chủ cửa hàng bánh đi. Còn ông thì ngồi thêm một lát trên ghế, ngẫm nghĩ về những thông tin vừa nhặt nhạnh được. Ông đang sắp sửa lên đường thì điện thoại rung. Mathilde Franssen. Ông nhấc máy.

    - Em đã tìm được thông tin.

    - Vâng, em đã tìm thấy hồ sơ của Anna Becker. Nhưng nó không khóp chút nào với tất cả những gì anh đã nói với em. Nếu các dữ liệu này đúng, thì cô gái này là...

     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  17. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    4
    Học cách biến mất


    4.
    - Tôi vẫn luôn ngờ sẽ có khoảnh khắc này. Tôi biết nó sẽ xảy đến, nhưng không nghĩ là dưới hình thức này.

    Clotilde Blondel ngồi sau mặt bàn bằng kính đặt trên hai chân đỡ mạ crom. Văn phòng của bà nhìn ra sân và được trang trí theo phong cách đương đại, nổi bật so với dáng vẻ cổ kính của trường Sainte-Cécile. Tôi đã ngỡ sẽ bắt gặp những đồ nội thất từ thế kỷ 18 và một giá sách với hàng kệ chất đầy tác phẩm của nhóm Tao Đàn cùng những cuốn Kinh Thánh cổ được đóng lại. Nhưng tôi đang ở trong một căn phòng trơ trụi với bốn bức tường màu trắng. Trên bàn làm việc, có một máy tính xách tay, một smartphone đựng trong bao da, một khung ảnh bằng gỗ sáng màu, bản sao một bức tượng đầy gợi cảm của Brancusi.

    - Bà Blondel, bà biết Anna từ bao giờ?

    Bà hiệu trưởng nhìn thẳng vào mắt tôi, nhưng, thay vì trả lời, bà tuyên bố như thể cảnh báo tôi:

    - Anna yêu anh đến điên cuồng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy yêu say đắm đến thế. Và vì anh, tôi hy vọng anh xứng đáng với tình yêu ấy.

    Tôi nhắc lại câu hỏi, nhưng bà vẫn tiếp tục lờ đi.

    - Khi Anna hỏi ý kiến tôi, tôi đã khuyên cô ấy thú nhận sự thật với anh, nhưng cô ấy sợ phản ứng của anh. Sợ mất anh…

    Im lặng. Rồi bà thì thầm như chỉ nói với riêng mình:

    -Hẳn là Sabato nói đúng: “Sự thật chỉ hoàn hảo trong toán học và hóa học, không phải trong cuộc sống.”

    Tôi ngọ nguậy trên ghế. Rõ ràng là Clotilde Blondel biết nhiều điều. Để khiến bà tin tưởng, tôi quyết định không giấu bà gì nữa, và kể hết những gì tôi đã tìm thấy

    nhà Anna: 400.000 euro cùng những thẻ căn cước giả mang tên Magali Lambert và Pauline Pages.

    Bà nghe tôi nói, không tỏ vẻ gì ngạc nhiên, như thể tôi chỉ nhắc bà nhớ lại một kỷ niệm cũ mà bà đã quên lãng và nó đang trỗi dậy, mang theo một mùi hương đáng lo ngại.

    - Pauline Pages. Chính là cái tên mà Anna tự giới thiệu lần đầu tiên tôi gặp cô ấy.

    Lại im lặng. Bà cầm cái xắc tay đặt trên chiếc ghế đẩu bên cạnh lên rồi lấy ra một bao thuốc lá loại dài và mảnh. Bà châm một điều bằng chiếc bật lửa sơn mài.

    - Hôm đó là ngày 22 tháng Mười hai năm 2007. Một chiều thứ Bảy. Tôi nhớ chính xác ngày tháng bởi hôm đó là lễ Noel của trường. Một thời khắc rất quan trọng với trường chúng tôi: hằng năm, chúng tôi tập hợp học sinh và phụ huynh để cùng ăn mừng ngày Chúa Giáng sinh.

    Lúc này giọng bà có âm điệu khàn khàn, nghèn nghẹt. Giọng của một người hút thuốc lá.

    - Ngày hôm đó có tuyết rơi, bà tiếp tục và phả ra những cuộn khói thơm mùi bạc hà. Suốt cả đời, tôi sẽ nhớ mãi cô gái lúc đó, một vẻ đẹp ma mị, chẳng biết từ đâu hiện ra, chiếc áo khoác xám nhạt dính chặt vào người.

    - Cô ấy đã nói gì với bà?

    - Với giọng nói pha chút âm sắc mà cô ấy cố che giấu, cô ấy kể cho tôi nghe một câu chuyện. Một câu chuyện bịa hoặc gần như thế. Cô ấy bảo mình là con gái của những tình nguyện viên người Pháp đến Mali. Cô ấy bảo tôi là đã theo học phần lớn chương trình trung học cơ sở và trung học phổ thông Pháp ở Bamako, nhưng bố mẹ cô ấy muốn cô ấy thị tú tài ở Paris. Chính vì thế mà họ muốn ghi danh cho cô ấy vào trường Sainte-Cécile. Cùng với yêu cầu đó, cô ấy đã đưa cho tôi một phong bì đựng một năm học phí, khoảng 8.000 euro.

    - Toàn bộ câu chuyện của cô ấy là dối trá ư?.

    - Toàn bộ. Tôi đã gọi cho trường trung học phổ thông Pháp ở Bamako đề nghị họ fax giấy chứng nhận của cô ấy, một loại chứng nhận thôi học, thứ không thể thiếu để ghi danh một học sinh mới. Họ chưa từng nghe nhắc đến cô ấy.

    Tôi đang bơi trong màn sương mù. Càng đi sâu điều tra, hình ảnh Anna lại càng lẩn trốn. Clotilde Blondel dập tắt điếu thuốc. .

    - Ngày hôm sau, tôi đến địa chỉ mà Anna đã đưa cho tôi: một phòng áp mái cô ấy đã thuê ở phố Đại học. Tôi ở cùng cô ấy cả ngày và đã ngay lập tức hiểu ra rằng đây là kiểu người mà ta chỉ gặp một lần trong đời. Một sinh vật đơn độc, nửa đàn bà, nửa trẻ con, đang tìm cách gây dựng lại, nhưng quyết tâm phải thành công. Cô ấy không ngẫu nhiên đến Sainte-Cécile: cô ấy có một dự định nghề nghiệp cụ thể, trở thành bác sĩ, một trí thông minh ngoại hạng và khả năng làm việc rất tốt, cần có một khuôn khổ để phát huy.

    - Vậy bà đã quyết định thế nào?

    Có ai đó gõ cửa văn phòng: viên hiệu phó đang phải giải quyết một vấn đề về quản lý thời khóa biểu. Clotilde đề nghị ông đợi một lát. Khi ông đóng cửa lại, bà hỏi tôi:

    - Raphael này, anh có biết Kinh Phúc âm Matthew

    không? “Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy.” Tôi có nghĩa vụ của một con chiên là giúp đỡ Anna. Và khi đó, giúp đỡ có nghĩa là che giấu cô ấy.

    - Che giấu cô ấy khỏi ai?

    - Khỏi tất cả mọi người và chẳng khỏi người nào. Khó khăn chính là ở chỗ đó.

    - Cụ thể là gì?

    - Cụ thể là, tôi đã chấp thuận nhận Anna vào học mà không ghi danh cô ấy vào hồ sở giáo dục, để cô ấy có thể học nốt năm lớp mười một ở đây.

    - Mà không hỏi thêm cô ấy điều gì?

    - Tôi không cần hỏi cô ấy. Tôi đã tự khám phá ra điều bí mật.

    - Và bí mật đó là gì?

    Tôi nín thở. Cuối cùng, tôi cũng đã đến sát gần sự thật. Nhưng Clotilde Blondel đã giới một gáo nước lạnh vào những ảo tưởng của tôi:

    - Tôi không có nghĩa vụ nói điều đó với anh. Tôi đã thề với Anna là sẽ không tiết lộ quá khứ của cô ấy. Và đó là lời hứa mà tôi không bao giờ phản bội.

    - Bà có thể cho tôi biết thêm một chút nữa.

    - Anh có nài nỉ cũng vô ích thôi. Anh sẽ không biết thêm được điều gì về chuyện ấy từ tôi nữa đâu. Tin tôi đi, nếu một ngày nào đó anh phải biết chuyện của cô ấy, thì tốt nhất là từ chính miệng cô ấy chứ không phải từ miệng bất cứ người nào khác.

    Tôi suy nghĩ về những gì bà vừa nói. Có điều gì đó

    không khớp.

    - Trước khi sống được bằng các tiểu thuyết của mình, tôi đã là giáo viên vài năm. Tôi biết về hệ thống này: vào năm lớp mười một, bà không thể tham gia kỳ thi tú tài sớm nếu không ghi danh vào bất cứ trường nào.

    Bà gật đầu.

    - Anh nói đúng, Anna đã không tham gia kỳ thi năm

    ấy.

    - Nhưng đó chỉ là một cách để trì hoãn, vấn đề vẫn còn nguyên đó cho đến năm lớp mười hai, đúng không?

    - Đúng, lần này thì không có cách nào để trốn tránh được. Nếu Anna muốn học đại học, thì cô ấy phải đỗ tú tài trước đã.

    Bà châm một điếu thuốc khác và bồn chồn rít nhiều hơi trước khi nói tiếp:

    - Suốt mùa hè trước kỳ khai giảng năm học đó, tôi đã tuyệt vọng. Chuyện này khiến tôi phát ốm. Từ ngày đó, tôi đã coi Anna như một thành viên trong gia đình. Tôi đã hứa sẽ giúp cô ấy, nhưng tôi phải đối mặt với một vấn đề tưởng chừng không thể giải quyết và chúng tôi đang lao vào thảm họa.

    Bà cụp mắt nhìn xuống. Khuôn mặt bà nhăn nhúm, tưởng như bà đang sống lại những thời khắc đau đớn đó.

    - Nhưng luôn có cách giải quyết, và như vẫn thường xảy ra, nó nằm ngay trước mắt anh đấy.

    Miệng nói tay làm, bà nhấc khung ảnh đặt trên bàn làm việc trước mặt lên. Tôi cầm lấy vật bà đưa cho và ngắm nghía bức ảnh, không hiểu gì.

    - Ai đây? tôi hỏi.

    - Cháu gái tôi. Anna Becker thật.

     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  18. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    4
    Học cách biến mất


    5.
    Marc Caradec lái xe lao đi.

    Từ khi rời Paris, viên cớm đã vượt qua biết bao ki lô mét mà không bận tâm đến Luật đường bộ. Ông muốn, ông phải tận mắt kiểm tra các thông tin của Mathilde Franssens, cô bạn làm việc ở Bảo hiểm.

    Ông bấm còi trước một chiếc xe trọng tải lớn đang tìm cách vượt một chiếc khác và lao lên vừa kịp lúc để rẽ vào con đường dẫn ra khỏi cao tốc. Vòng xoáy của đường nhánh bằng bê tông khiến ông có cảm giác chiếc xe đang lao vào khoảng trống. Chóng mặt. Hai tai ong ong. Chiếc sandwich mà ông vừa ngốn ngấu vừa lái xe khiến ông có cảm giác buồn nôn. Trong vài giây, ông thấy như bị lạc giữa đoạn giao của xa lộ, rồi tâm trí dần hồi lại, ông bấu víu vào các chỉ dẫn của hệ thống GPS.

    - Một bùng binh ở lối rẽ vào Châtenay-Malabry rồi một con đường hẹp đi về hướng rừng Verrières. Marc chỉ hoàn toàn thư giãn khi thiên nhiên thế chỗ cho bê tông. Ông hạ cửa kính khi thấy xung quanh mình là những cây dẻ, cây phỉ và cây thích. Thêm một quãng đường cát cuối cùng rồi tòa nhà hiện ra trước mặt ông.

    Ông đỗ chiếc Range Rover trong bãi đỗ xe rải sỏi rồi sập cửa lại. Hai tay chắp sau lưng, ông đứng một lát để chiêm ngưỡng tòa nhà được tạo thành từ sự pha trộn hỗn loạn giữa những viên đá cũ kỹ và các vật liệu hiện đại hơn: kính, kim loại, bê tông trong suốt. Dưỡng đường cổ chừng hai trăm năm tuổi đã được hiện đại hóa (tàn sát thì đúng hơn, Caradec nghĩ) bằng việc lắp đặt những tấm pin năng lượng mặt trời trên mái và phủ cây xanh kín một bức tường.

    Viên cớm tiến về phía cửa ra vào tòa nhà. Sảnh chờ gần như vắng tanh, không có ai ở sau quầy lễ tân. Ông lật giở những tờ quảng cáo giới thiệu cơ sở này được đặt trước mặt mình.

    Trung tâm dưỡng bệnh Sainte-Barbe đón chừng chục bệnh nhân đa chấn thương hoặc mắc các triệu chứng tự kỷ. Những người bị tai nạn thương tích, không còn khả năng sống độc lập và tình trạng sức khỏe đòi hỏi phải được chăm sóc thường xuyên.

    - Tôi có thể giúp gì cho ông?

    Caradec quay về phía giọng nói đang hỏi ông. Một cô gái trẻ mặc áo bờ lu trắng đang bỏ những đồng tiền lẻ vào chiếc máy bán hàng tự động.

    - Cảnh sát đây. Tôi là Marc Caradec, đại úy BRB, ông vừa tự giới thiệu vừa đi đến bên cô.

    - Tôi là Malika Ferchichi, hộ lý y học-tâm lý của trung tâm.

    - Cô gái người gốc Bắc Phi ấn nút để lấy lon soda, nhưng chiếc máy bị kẹt.

    - Lại hỏng! Chết tiệt thật, cái thứ này đã nuốt của tôi phải đến cả nửa tháng lương rồi!

    Marc túm lấy chiếc máy và bắt đầu lắc. Vài giây sau khi được đối xử như vậy, rốt cuộc lon nước cũng rơi xuống khay đỡ bên dưới.

    - Ít ra thì cô cũng có được thứ này, ông vừa nói vừa đưa cho cô lon Coca Zero.

    - Tôi nợ ông việc này.

    - Thật đúng lúc, bởi tôi có việc phải nhờ cô đây. Tôi đến đây để kiểm tra thông tin về một trong số các bệnh nhân của cô.

    Malika bật nắp lon nước và uống một ngụm.

    Trong khi cô uống, viên cớm ngắm nghía làn da mịn, | khuôn miệng có viền môi hồng, búi tóc gọn gàng, đôi mắt như tạc bằng ngọc lam của cô.

    - Tôi rất muốn cho ông biết thông tin, nhưng ông biết rõ rằng tôi không có quyền. Hãy nói chuyện với giám đốc,

    ông ấy…

    - Chờ đã, không cần kích hoạt cả bộ máy hành chính chỉ vì một cuộc kiểm tra đơn giản đâu.

    Malika nhìn ông với vẻ ranh mãnh.

    - Tất nhiên, như thế, ông có thể yên tâm mà hành động không theo quy trình!

    Cô uống thêm một ngụm nữa.

    - Tôi biết những mánh khóe nho nhỏ của cớm các ông. Bố tôi là “người nhà”, theo cách nói của các ông.

    - Ông ấy làm ở bộ phận nào?

    - Đội Cảnh sát phòng chống ma túy.

    Caradec suy nghĩ một lát.

    - Cô là con gái của Selim Ferchichi?

    Cô gật đầu.

    - Ông biết ông ấy sao?

    - Nghe danh tiếng thôi.

    Malika nhìn đồng hồ.

    - Tôi phải quay lại làm việc. Rất vui vì được làm quen với ông, đại úy ạ.

    Tay cầm lon nước, cô đi xa dần trong hành lang tràn ngập ánh sáng, nhưng Caradec đuổi theo giữ cô lại.

    - Bệnh nhân mà tôi nói với cô tên là Anna Becker. Cô có thể đưa tôi đến gặp cô ấy, chỉ thế thôi, được không?

    Họ đi qua một khoảng sân trong chật hẹp trồng đầy những loài cây mọng nước tốt um, những rặng tre, xương rồng và cọ lùn.

    - Nếu ông có ý định hỏi chuyện cô ấy, thì ông mắc sai lầm lớn rồi.

    Họ đến một vườn cây ngập nắng nhìn ra khu rừng. Các bệnh nhân và hộ lý đang kết thúc bữa ăn dưới bóng những cây thích và cây bạch dương.

    - Tôi hứa với cô là sẽ không tìm cách hỏi chuyện cô ấy, tôi chỉ muốn biết liệu...

    Malika chỉ tay về hướng khu rừng.

    - Anna Becker chính là cô gái ở đằng kia, đang ngồi trên xe đấy ấy.

    Caradec khum tay che mắt để khỏi bị chói. Ngồi trên xe đẩy, một cô gái trẻ trạc hai mươi tuổi đang ngắm nhìn bầu trời, hai tai đeo tai nghe.

    Rụt cổ trong một chiếc áo chui đầu cổ lọ, co có khuôn mặt góc cạnh được tô điểm thêm bởi mái tóc màu hung vàng được kẹp bằng những chiếc cặp tóc của bé gái. Đằng sau đôi kính màu, cặp mắt cô bất động, nhìn hút vào khoảng mông lung.

    Malika lại lên tiếng:

    - Đó là công việc yêu thích của cô ấy: nghe sách nói.

    - Để trốn tránh?

    - Để du lịch, để học hỏi, để mơ ước. Ít nhất phải một cuốn mỗi ngày. Ông sẽ bắt tôi nếu tôi bảo ông rằng tôi giúp cô ấy tải về cả đống từ Internet chứ?

    - Chính xác thì cô ấy bị bệnh gì?

    Viên cớm rút sổ ra để đọc lại những gì ông đã ghi chép được.

    - Người ta nói với tôi đó là bệnh Friedreich, đúng không?

    - Chứng mất điều hòa Friedreich, Malika sửa lại. Đó là một bệnh thoái hóa thần kinh. Một bệnh hiếm gặp về gien.

    - Cô biết Anna từ lâu rồi sao?

    - Đúng vậy, tôi thường trực thay ở trung tâm y học-giáo dục tại phố Palatine nơi cô ấy sống đến tận năm mười

    chín tuổi.

    Cảm thấy khó xử, Caradec lục tìm bao thuốc lá trong túi áo khoác.

    - Cô ấy được chẩn đoán bệnh vào lúc bao nhiêu tuổi?

    - Rất sớm. Hình như khoảng tám hay chín tuổi gì đó.

    - Căn bệnh này biểu hiện thế nào?

    - Rối loạn thăng bằng, cột sống bị vẹo, chân biến dạng, không thể phối hợp cử động của các chi.

    - Ở Anna, mọi thứ có tiến triển không?

    - Cho tôi xin một điếu thuốc.

    Marc làm theo và nghiêng người sang phía cô gái trẻ để châm thuốc giúp cô. Một mùi thơm tươi mát tỏa ra từ người cô: chanh, linh lan, húng quế. Một làn sóng xanh khiến ta bối rối và phấn khích.

    Cô đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi rồi nói tiếp:

    - Anna đã mất khả năng đi lại từ rất sớm. Rồi, vào khoảng mười ba tuổi, căn bệnh dần dần ổn định. Ông cần hiểu một điều, đó là chứng mất điều hòa Friedreich không tấn công các năng lực trí tuệ. Anna là một cô gái xuất sắc. Cô ấy không đi học theo đúng nghĩa truyền thống của từ này. nhưng cho đến tận mới đây, cô ấy còn ngồi cả ngày trước máy tính để theo các khóa học trực tuyến đại chúng mở đấy.

    - Những căn bệnh lại tiếp tục phát triển, Caradec tiếp lời.

    Malika gật đầu.

    - Bắt đầu từ một giai đoạn nào đó, người ta chủ yếu lo lắng về các biến chứng tim mạch và hô hấp, giống như các bệnh về cơ tim sẽ làm tim suy yếu.

    Caradec buột miệng càu nhàu và thở phì phò. Ông cảm thấy cơn giận dữ trào lên. Cuộc sống đúng là khốn kiếp. Khi chia bài, nó giành phần bài quá khó cho một số người. Sự bất công đó khiến tim ông như bị thiêu đốt. Ông không phát hiện ra điều này, nhưng từ sáng nay, ông đã dễ tổn thương trở lại. Rất nhạy cảm. Luôn là như thế mỗi khi ông dấn thân vào một cuộc điều tra. Cảm xúc, mong muốn, sự hung bạo tăng gấp bội trong ông. Một ngọn núi lửa sắp phun trào.

    Malika đoán được là ông đang bối rối.

    - Mặc dù không có cách điều trị thực sự, chúng tôi vẫn cố gắng đảm bảo cho các bệnh nhân một cuộc sống có chất lượng tốt nhất trong khả năng của mình. Những buổi trị liệu, liệu pháp lao động, ngôn ngữ trị liệu, tâm lý trị liệu đều rất hữu ích. Đó là toàn bộ ý nghĩa công việc của tôi.

    Marc vẫn im lặng, bất động, để mặc cho điếu thuốc cháy dần giữa kẽ tay. Làm sao có thể xảy ra việc trao đổi danh tính như vậy? Về mặt bảo đảm an ninh thông tin, ở vị trí của mình chắc chắn ông biết rất rõ rằng bảo hiểm y tế là một cái rây bột lớn (hàng chục triệu euro bị gian lận, một tấm thẻ bảo hiểm chẳng có chút gì là đáng tin cậy...), nhưng ông chưa từng biết đến chiến thuật nào được dàn dựng như thế này.

    - Lần này, tôi phải đi thật rồi, Malika báo với ông.

    - Tôi sẽ để lại số điện thoại của tôi cho cô, phòng khi cần dùng đến.

    Trong khi ghi lại số điện thoại cho Malika, Marc hỏi câu cuối cùng:

    - Anna có nhiều người đến thăm không?

    - Chủ yếu là dì của cô ấy, Clotilde Blondel, cứ hai ngày bà ấy lại đến thăm cô ấy một lần, ngoài ra còn có một cô gái trẻ khác: người lại, tóc thẳng, lúc nào cũng rất chỉn chu.

    Caradec cho cô xem màn hình điện thoại của ông.

    - Đúng, đúng là cô ấy, Malika khẳng định. Ông biết

    tên cô ấy không?

     
    Chỉnh sửa cuối: 11/7/19
    Diên VĩAndrea thích điều này.
  19. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    5.
    Cô bé thổ dân châu Mỹ và đám cao bồi


    Thế giới [...] là một cuộc chiến không hồi kết giữa ký ức này và ký ức khác đối lập với nó.
    Haruki MURAKAM


    1.
    Chiếc taxi thả tôi ở góc giao giữa đại lộ Edgarvà phố Odessa. Tôi đưa mắt liếc nhìn đồng hồ. Sắp giữa trưa. Mười phút nữa, nhân viên làm việc trong khu này sẽ ồ ạt tuôn ra và các vị trí đón ánh nắng mặt trời sẽ rất đắt hàng. Nhưng trong một lát từ giờ đến lúc đó, vẫn có thể giành được một bàn. Tôi tìm thấy một chỗ ngồi ở hiên quán cà phê Colombine và Arlequin trên quảng trường.

    Tôi gọi một chai nước và một đĩa sevichel cá tráp. Tôi thường đến đây để ăn nhanh hoặc để viết, và đa số nhân viên phục vụ đều biết mặt tôi. Ở tất cả các bàn và trên vỉa hè, mùa hè vẫn còn kéo dài: kính mắt, áo ngắn tay và váy mỏng nhẹ.Vài cái cấy trên quản trường nhỏ không thể chống chọi với ánh nắng áp đảo trên mặt đường nhựa. Ở miền Nam, có lẽ dân tình đã giương ô, nhưng ở Paris, người ta sợ cảnh này không kéo dài đến nỗi sẵn sàng phơi nắng.

    Đến lượt tôi nhắm mắt và để cho ánh nắng tỏa khắp khuôn mặt. Như thể ánh sáng và hơi ấm đó có thể giúp tôi suy nghĩ rành mạch hơn.

    Tôi đã trò chuyện với Caradec rất lâu qua điện thoại. Chúng tôi đã trao đổi thông tin và hẹn gặp nhau tại đây để tổng kết mọi chuyện. Trong khi chờ ông đến, tôi lấy máy tính ra và bật màn hình. Để sắp xếp suy nghĩ của mình, tôi cần ghi chép, viết ra các mốc ngày tháng, đặt ra các giả thiết “trên giấy”.

    Lúc này, không còn chút nghi ngờ nào về việc cô gái tôi yêu không phải là người nàng vẫn khẳng định. Bằng cách đi theo hai hướng điều tra khác nhau, Marc và tôi đã lần được ra dấu vết của Anna - hồi đó chưa có tên là Anna - đến tận mùa thu năm 2007.

    Tôi mở trình soạn thảo văn bản và quyết định tổng hợp các thông tin cơ bản mà chúng tôi đã phát hiện được:


    Cuối tháng Mười năm 2007: một thiếu nữ khoảng 16 tuổi (đến từ nước Mỹ ?) đã tới Paris với hơn 400.000 euro tiền
    mặt. Cô tìm cách lẩn trốn, tìm được nơi ẩn náu tại một căn phòng áp mái mà cô thuê bằng tiền mặt của một chủ nhà không mấy đàng hoàng. Cô vừa trải qua một sự kiện khiến cô bị tổn thương về tinh thần, nhưng đã đủ khôn khéo để có được giấy tờ giả. Lúc đầu là loại giấy tờ có chất lượng rất tồi và sau đó là loại tốt hơn.
    Vào tháng Mười hai, cô đến một cơ sở giáo dục. Công giáo, trường trung học Sainte-Cécile, nơi co đã được nhận vào học và thi đỗ tú tài dưới danh tính của Anna Becker, cháu gái của Clotilde Blong trường này.
    Việc đánh tráo danh tính này là một cú lừa ngoạn mục bị đóng định trong một chiếc xe lăn, sống trong một trung tâm chăm sóc người tàn tật, Anna Becker thật không du lịch, không lái xe, không đi học.
    Năm 2008, bằng cách khai bị mất hoặc bị đánh cắp giấy tờ, Anna "giả" đến tòa thị chính để làm lại hộ chiếu và thẻ căn cước. Từ đó trở đi, cú lừa đảo trở nên hoàn hảo "Anna" có được giấy tờ tùy thân thật có dán chính cô và sống trọn vẹn dưới danh tính và của mình. Mặc dù có số thẻ Bảo hiểm xã hội, cô rất thận trọng và hẳn là đã tuân thủ nghiêm ngặt một số nguyên tắc: luôn tự trả chi phí khám bệnh và tiền thuốc để cơ quan Bảo hiểm không quá lưu ý đến mình.


    Tôi ngẩng đầu khỏi máy tính khi nhân viên phục vụ mang đồ ăn đến. Tôi nhấp ngụm nước và ăn một miếng cá tráp. Hai cô gái dùng chung một danh tính: mưu kế mà Clotilde Blondel bày ra thật táo bạo, nhưng đủ chắc chắn để tồn tại suốt mười năm qua. Việc điều tra của chúng tôi đã không vô ích, thế nhưng, đến lúc này, nó vẫn chỉ gợi ra các câu hỏi không có câu trả lời. Tôi nhanh chóng ghi lại chúng trên màn hình:

    - "Anna" thực ra là ai?

    - Nàng sống ở đâu trước khi đến Paris?

    - 400.000 euro tìm thấy tại nhà nàng là ở đâu ra?

    - Ba thi thể cháy đen trên bức ảnh là ai? Tại sao "Anna” lại kết tội mình đã gây ra cái chết của họ?

    - Tại sao nàng biến mất ngay sau khi bắt đầu tiết lộ với tôi một phần sự thật?

    - Lúc này nàng đang ở đâu?

    Tôi không thể ngăn mình bấm số điện thoại của nàng lần nữa, một hành động máy móc. Không có phép mầu nào xảy ra: vẫn là câu trả lời tự động mà tôi đã phải chịu đựng đến cả năm chục lần từ hôm trước.

    Đúng lúc đó, một ý tưởng vụt nảy ra trong đầu tôi.
     
    Andrea, Dê Vô TiệnDiên Vĩ thích điều này.
  20. Lục Gia Hân

    Lục Gia Hân Úm ba la xì bùm

    Bài viết:
    475
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    100
    5.
    Cô bé thổ dân châu Mỹ và đám cao bồi

    2.
    Sáu năm trước, khi đi lấy vốn viết thực tế ở New York, tôi đã đánh mất điện thoại di động trên một chiếc taxi. Tôi trở về khách sạn sau một buổi tối ở nhà hàng và không phát hiện ra ngay là mình đã mất điện thoại. Đến khi tôi nhận ra và gọi đến hãng taxi thì đã quá muộn: một trong những khách hàng mà tài xế chở sau tôi đã nhặt được chiếc điện thoại và không muốn khai báo. Rất ngẫu nhiên, tôi gửi cho anh ta một tin nhắn bằng điện thoại của trợ lý báo chí. Một giờ sau, tôi nhận được cuộc gọi từ một người nói tiếng Anh bập bõm, đề xuất trả lại tôi chiếc điện thoại với giá là 100 đô. Tôi đã dễ dãi chấp thuận. Địa điểm gặp nhau được đưa ra là một quán cà phê ở quảng trường Thời đại, nhưng khi tôi vừa đến nơi thì kẻ tống tiền kia lại gọi để báo với tôi rằng giá tiền đã thay đổi. Lần này gã đòi 500 đô, và tôi phải đưa cho gã tại một địa chỉ ở quận Queens. Và thế là tôi đã hành động như đáng lẽ phải làm ngay từ đầu: kể chuyện với hai cảnh sát đầu tiên tôi gặp được. Chỉ trong vài phút, họ đã lần ra chiếc điện thoại của tôi nhờ hệ thống định vị toàn cầu, bắt giữ kẻ trộm và trả lại điện thoại cho tôi.

    Tại sao tôi không làm như thế với chiếc điện thoại của Anna?

    Bởi vì có thể nó đã bị tắt hoặc hết pin…

    Nhưng cứ thử xem sao.

    Máy tính vẫn mở trước mặt tôi. Tôi hỏi nhân viên phục vụ mật khấu để truy cập Wi-Fi của quán cà phê rồi đăng nhập trang web điện toán đám mây của nhà sản xuất. Bước đầu tiên không có gì khó khắn: chỉ cần nhập tên đăng nhập, nói cách khác là địa chỉ email. Tôi gửi địa chỉ email của Anna, nhưng vấp phải bước thứ hai mật khẩu của nàng.

    Tôi không mất thời gian thử các mã hú họa. Cách đó chỉ hiệu quả trong mấy bộ phim và xê ri truyền hình dài tập. Tôi nhấp chuột vào đường dẫn “Quên mật khẩu”, một trang web mới mở ra và đề nghị câu hỏi bảo mật mà Anna đã thiết lậpkhi tạo tài khoản đăng nhập.

    + Chiếc xe đầu tiên của bạn là mẫu xe nào?

    + Bộ phim đầu tiên bạn xem ở rạp là phim gì?

    Câu hỏi đầu tiên rất dễ. Trong đời nàng, trước giờ Anna chỉ sở hữu duy nhất một chiếc xe hơi: chiếc Mini màu “hạt dẻ sên đường” mà nàng mua lại cách đây hai năm. Mặc dù không dùng nhiều đến nó, nàng vẫn rất thích chiếc xe mui trần đó. Mỗi lần nói về nó, nàng không dùng từ “chiếc Mini” hay “chiếc mui trần” mà dùng “chiếc Mini Cooper”. Tôi liền gõ câu trả lời đó vào ô tương ứng. Và tin chắc mình đã đúng.

    Đến câu hỏi thứ hai.

    Về điện ảnh, không phải lúc nào chúng tôi cũng thống nhất với nhau. Tôi thích Tarantino, anh em nhà Cohen, Brian De Palma, những bộ phim kinh dị cũ và những bộ phim thành công hiếm hoi thuộc loại phim nhóm B. Nàng lại thích những thứ trí tuệ hơn, dòng Télérama: Michael Haneke, anh em nhà Dardenne, Abdellatif Kechiche, Fatih Akin, Krzysztof Kieslowski.

    Điều đó cũng chẳng giúp tôi tiến xa thêm chút nào: hiếm có đứa trẻ nào lại bắt đầu việc thưởng thức điện ảnh bằng Dải ruy băng trắng hay Cuộc đời đôi của Veronique.

    Tôi dành thời gian suy nghĩ. Ta thường dẫn con cái đến rạp chiếu phim khi chúng được mấy tuổi nhỉ? Tôi vẫn nhớ rất rõ lần đầu tiên được đi xem phim: mùa hè năm 1980, bộ phim Chú nai Bambi, ở rạp Olympia, phố Antibes, thành phố Cannes. Lúc đó tôi sáu tuổi và đã khẳng định là bị bụi bay vào mắt để giải thích tại sao mình lại khóc vào đoạn nai mẹ chết. Walt Disney chết tiệt.

    “Anna” hiện nay hai mươi lăm tuổi. Nếu nàng xem bộ phim đầu tiên vào lúc sáu tuổi, thì lúc đó là vào năm 1997. Tôi tra cứu những bộ phim thành công năm đó trên Wikipedia và một bộ phim đập vào mắt tôi: Titanic. Thành công trên toàn thế giới. Không ít cô nhóc thời đó hẳn đã quấy rầy bố mẹ để được đi xem Leo. Tin chắc là mình đã tìm ra, tôi gõ tên bộ phim với tốc độ ánh sáng, xác nhận và...

    Những câu trả lời mà bạn vừa đưa ra không tương ứng với câu trả lời trong hồ sơ của chúng tôi. Đề nghị kiểm tra lại thông tin cá nhân và thử lại.

    Thất vọng. Tôi đã vui mừng quá sớm, và lúc này, tôi chỉ còn hai lần nhập trước khi hệ thống tự động khóa lại.

    Không vội vàng, tôi sắp xếp lại mọi việc. Anna và tôi không cùng thế hệ. Hắn nàng đã đi xem phim trước sáu tuổi, nhưng thế là khi nàng lên mấy?

    Google. Ngón tay tôi lướt trên bàn phím. “Dẫn con cái đi xem phim vào tuổi nào?" Hàng chục trang web hiển thị. Chủ yếu là các diễn đàn dành cho gia đình và tạp chí phụ nữ. Tôi lướt qua những trang web đầu tiên. Dường như có một quan điểm thống nhất, hai tuổi là quá sớm, nhưng có thể thử vào lúc ba hoặc bốn tuổi.

    Quay trở lại với Wikipedia. 1994. Anna lên ba tuổi, bố mẹ dẫn nàng đi xem... Vua sư tử, bộ phim dành cho trẻ em thành công nhất vào năm ấy.

    Thử lại lần nữa... và thất bại lần nữa.

    Chết tiệt! Chân trời tối sầm. Không được phép sai lầm nữa. Tôi đã tự huyễn hoặc mình. Trò chơi có vẻ dễ dàng nhưng có quá nhiều khả năng, quá nhiều biến số cần tính đến. Tôi sẽ không bao giờ tìm ra mật khẩu của Anna mất.

    Thử lại lần cuối để chiến thắng trong vinh quang nào. 1995. Anna bốn tuổi. Tôi nhắm mắt để thử hình dung ra nàng vào tuổi đó. Một bé gái hiện ra trong đầu tôi. Da nâu, đường nét thanh tú, ánh mắt màu ngọc bích gần như trong suốt, nụ cười rụt rè. Đây là lần đầu tiên nàng đến rạp. Và bố mẹ dẫn nàng đi xem... Lại ngó qua bách khoa thư online. Năm đó, bộ phim tuyệt diệu Câu chuyện đồ chơi đã làm các phòng vé tắc nghẹt. Tôi gõ câu trả lời và đặt ngón tay lên phím Enter để xác nhận. Trước khi ấn phím, tôi nhắm mắt lần cuối cùng. Cô bé gái vẫn ở đó. Hai bím tóc đen, quần yếm bằng vải jean, áo thun màu rực rỡ, giày trắng tinh. Nàng rất vui. Bởi vì bố mẹ dẫn nàng đi xem Câu chuyện đồ chơi? Không, cảnh này không ăn khớp với Anna mà tôi biết. Tôi quay ngược về trước và thầm chiếu lại bộ phim trong đầu mình. Noel 1995. Anna gần năm tuổi. Đây là lần đầu tiên nàng đến rạp và chính hàng đã chọn phim. Bởi vì tuy còn bé nhưng nàng đã thông minh và độc lập. Nàng biết mình muốn gì. Một bộ phim hoạt hình thú vị trong đó nàng có thể nhập vai nữ chính và học hỏi nhiều điều. Tôi lại lướt qua danh sách các bộ phim thành công trong năm đó một lần nữa, rình chờ giọng nói nội tâm của cô bé gái. Pocahontas. Cô gái thuộc bộ tộc người Powhatan mà các nhà đồ họa của Disney đã tặng cho những đường nét của Naomi Campbell. Một con rùng mình chạy dọc người tôi. Trước cả khi xác nhận câu trả lời, tôi tin chắc mình đã tìm đúng. Tôi nhập mười chữ cái kỳ diệu đó vào và một trang web mới hiện ra cho phép tôi đặt lại mật khẩu. Yes! Lần này, câu trả lời đã đúng. Tôi chạy chức năng định vị toàn cầu điện thoại, và chỉ vài giây sau, một chấm xanh nhạt nhấp nháy trên màn hình.
     
    Andrea, Diên VĩDê Vô Tiện thích điều này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này